[Dịch] Tinh Môn
Tập 28 : Ta Đầu Hàng! (c136-c140)
❮ sautiếp ❯Chương 136: Ta Đầu Hàng!
Lý Hạo bỗng từ xa chạy tới, hoảng sợ hét lên: “Liễu tỷ, phía trước có hai cường giả siêu cấp đại chiến, suýt chút nữa ta đã bị đánh chết, chạy mau…”
Liễu Diễm khẽ giật mình, cường giả siêu cấp?
Đại chiến?
Không có cảm giác năng lượng dao động gì!
Lúc này, Siêu Năng Giả hệ Thủy cũng bất chấp những việc khác, hơi thất thố, quát hỏi: “Lý Hạo, Ảnh Thần của ta đâu?”
“Ảnh Thần?”
Lý Hạo vội vã chạy về phía bên này, bộ dáng trông rất chật vật, giày cũng rơi mất, giống như căn bản không có thời gian suy nghĩ, vừa chạy như bay đến, vừa hoảng hốt nói: “Ảnh Thần gì… Vật đuổi theo ta hả? Không biết, ta chỉ thấy dư lực vừa chấn động thì huyết yến liền bốc cháy… Thật là đáng sợ! May mà ta không sao…”
Siêu Năng Giả hệ Thủy ngây ngẩn cả người.
Huyết yến bốc cháy?
Cường giả siêu cấp… dư âm chiến đấu của bọn họ đánh chết huyết ảnh rồi?
Chính gã đã hạ lệnh cho huyết ảnh không được giết Lý Hạo, ngược lại còn phải bảo vệ Lý Hạo an toàn, nói vậy thì huyết ảnh lại vì bảo vệ Lý Hạo nên mới chết?
Cường giả siêu cấp?
Gã không biết cường giả siêu cấp Lý Hạo nói mạnh bao nhiêu, nhưng gã biết người có thể giết chết huyết ảnh nhất định không phải kẻ yếu!
Lúc này Lý Hạo đã chạy tới, thậm chí còn không quản tên Siêu Năng Giả hệ Thủy, sợ hãi thúc giục: “Chạy nhanh đi! Tránh xa một chút, hai người kia sắp tới rồi…”
Bấy giờ tên Siêu Năng Giả hệ Thủy kia cách Lý Hạo rất gần.
Thậm chí gã đưa tay ra là có thể bắt lấy Lý Hạo, nhưng lúc này gã cũng không có tâm tư bắt hắn, chỉ hốt hoảng hỏi: “Cường giả siêu cấp nào?”
Là cường giả của tổ chức ư?
Vậy thì ai đang đối kháng với cường giả của tổ chức?
Nhật Diệu?
Hay là một tồn tại càng mạnh hơn?
Gã hoàn toàn không cảm ứng được, có thể việc huyết ảnh tử vong là thật, gã cũng không cho rằng Lý Hạo có năng lực đối phó với huyết ảnh, đây là việc không thể nào.
“Trốn vào nhanh lên!”
Lý Hạo nâng Ngô Siêu đang ngã quỵ dưới đất lên, khó khăn kéo y về hướng nhà kho, sợ hãi nói: “Quá lợi hại, ta chỉ thấy một đỉnh núi nhỏ vô thanh vô tức biến mất, không có tí âm thanh nào… Hai người bọn họ mang tới cho ta cảm giác còn nóng hơn so với mặt trời!”
Mặt trời?
L cấp Nhật Diệu!
Giờ khắc này, tên Siêu Năng Giả hệ Thủy cũng thấy mộng bức, là Nhật Diệu trong tổ chức đến rồi sao?
Vậy một vị khác… Chẳng lẽ là cường giả Nhật Diệu của Tuần Dạ Nhân cũng tới?
Gã nhanh chóng nhìn về phía xa, thế nhưng gã lại không nhìn thấy gì.
Cũng không cảm nhận được siêu năng biến động!
Lẽ nào là vì vượt qua trình độ thăm dò và phạm vi của gã chăng?
Lý Hạo bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, hắn vội buông Ngô Siêu xuống, hạ quyết tâm chạy về phía tên Siêu Năng Giả hệ Thủy kia, khẩn trương nói: “Ta đầu hàng! Ngươi bắt ta đi, mau dẫn ta đi trước, tốc độ bọn hắn quá nhanh, ta sợ cuộc chiến của bọn họ sẽ mau chóng lan đến bên này.
Bất kể là người của ai, lúc này bọn hắn đang điên cuồng chiến đấu nên căn bản sẽ không quản sống chết của chúng ta! Hình như bây giờ các ngươi chưa muốn giết ta… Nhưng người bên kia chưa hẳn quan tâm, quan tâm cũng chưa chắc có thể kiềm chế…”
Giơ tay chịu trói?
Siêu Năng Giả hệ Thủy dùng ánh mắt u lãnh nhìn Lý Hạo, vậy mà đối phương lại tìm gã cầu che chở!
Đúng là làm trò cười cho thiên hạ!
Huyết ảnh chết rồi, lại vì bảo vệ cho tên này… Mẹ nó, đúng là xui xẻo!
Nhưng cũng tốt, ít nhất vẫn có lý do để báo cáo chi tiết sau khi trở về.
Có thể vấn đề sẽ không lớn, đây không phải lỗi do gã, mà là do có cường giả chiến đấu, dẫn đến dư biến chấn động, huyết ảnh vì bảo hộ Lý Hạo nên mới chết.
Có điều giờ phút này, Lý Hạo không thể chết là hoàn toàn chính xác!
Gã nắm bả vai, không chế Lý Hạo.
Cách đó không xa, ánh mắt Liễu Diễm sáng lên, nàng còn tưởng rằng Lý Hạo lại mượn cớ lừa gạt để ám sát đối phương như trước.
Kết quả… Không có!
Lý Hạo ngoan ngoãn bị đối phương nắm lấy.
Hắn cũng không ngốc, vừa rồi thật ra hắn đã chạy tới, cũng thấy được Liễu Diễm ra tay, một đao đâm xuống, căn bản đâm không chết đối phương.
Đối phương có năng lượng thần bí hộ thể!
Hiện tại mà đánh lén thì quá nửa là không giết chết được kẻ này, ngược lại sẽ khiến gã triệt để nổi điên, khi đó mới là xong đời.
Bả vai Lý Hạo bị gã nắm như muốn nứt ra, đau đớn hét lên: “Nhẹ chút đi, chúng ta rút lui trước, nếu không thì đi vào trong tránh… Hai người kia quá lợi hại, bên trong có Băng Tinh Tráo phòng ngự, nói không chừng chúng ta có thể tránh khỏi bị dư chấn của năng lượng thần bí giết chết!”
“Băng Tinh Tráo?”
Siêu Năng Giả hệ Thủy giật mình, trách không được đội săn quỷ cứ nhất định phải chạy tới đây!
Thì ra là thế!
Nhưng nếu gã đã biết rồi, vậy thì vấn đề không lớn, huống chi mấy người kia đều đã bị phế.
Gã không nói gì, chỉ tập trung ngưng tụ thủy tiễn lần nữa.
Mặc dù sức uy hiếp của mấy người Liễu Diễm không lớn, nhưng bây giờ giết bọn họ vẫn hơn là để bọn họ gây ra phiền phức cho gã.
Trước hết giết bọn họ rồi mang Lý Hạo đi vào trong tránh nạn.
Dù là chiến đấu của cấp Nhật Diệu, chỉ có dư âm thì khi có Băng Tinh Tráo phòng ngự, lại thêm bản thân gã tốt xấu gì cũng là cấp Nguyệt Minh, hẳn là có thể tự vệ.
Liễu Diễm căm hận nhìn thoáng qua Lý Hạo, kéo Ngô Siêu chạy ra ngoài, phẫn nộ quát: “Rút lui!”
Nàng muốn rút lui!
Thấy tên Siêu Năng Giả hệ Thủy có ý muốn truy sát, Lý Hạo vội nói: “Bọn hắn chết chắc, chúng ta đi vào tránh trước đi, bọn hắn chạy càng tốt hơn.
Nếu không ngươi còn phải phòng bị bọn họ xuống tay với ngươi khi tiến vào Băng Tinh Tráo…”
Cũng đúng!
Huống chi bây giờ thời gian gấp rút, mặc dù không biết hai vị đại năng kia đang ở đâu, nhưng hiện tại cách lúc huyết ảnh vừa chết không lâu.
Một khi đánh với Liễu Diễm, làm trễ nải thời gian, thật sự bị dư âm tác động đến thì gã liền xong đời.
Về phần hoài nghi…
Kỳ thật Siêu Năng Giả hệ Thủy cũng hơi nghi ngờ, thế nhưng… Thế nhưng huyết ảnh đã chết!
Lại nói, mấy người Liễu Diễm chạy rồi, chính gã mang theo Lý Hạo đi vào.
Dù ở trong Băng Tinh Tráo, siêu năng của gã sẽ chịu chút hạn chế, bất quá gã cũng không phải là người mà võ sư Trảm Thập bình thường có thể so sánh được.
Về phần Lý Hạo… Hắn không có tí uy hiếp nào!
Tổ chức nắm rất rõ tư liệu về người này.
Từng theo học võ với Viên Thạc, có điều chỉ học được hai năm, mà còn là Ngũ Cầm Thuật cơ bản, không có bất kỳ lực công kích gì.
Tiếp xúc với siêu năng cũng chỉ mới vài ngày gần đây mà thôi.
Mọi cử động, tất cả hành tung của Lý Hạo đều nằm trong mắt tổ chức.
Ngũ Cầm Thuật của Lý Hạo tuy có chút tiến bộ, nhưng trên tư liệu biểu hiện rất rõ ràng, hắn chỉ mới đạt đến trình độ Trảm Nhị, Trảm Tam… Chỉ có nhiêu đó!
Trảm Nhị, Trảm Tam… Siêu Năng Giả hệ Thủy còn chẳng buồn suy nghĩ.
Dù gã đứng yên cho Lý Hạo giết thì hắn cũng giết không nổi gã.
Gã không nghĩ nhiều nữa, cũng mặc kệ bọn Liễu Diễm, trực tiếp tiến vào nhà kho, đóng cửa lớn lại, gấp gáp mang theo Lý Hạo chạy vào bên trong.
Lý Hạo không nhắc đến Băng Tinh Tráo thì thôi, nhưng đã tiết lộ rồi thì gã vừa vào trong liền có thể cảm nhận được.
Gã dùng năng lượng thần bí dò xét, chỗ nào ngăn cản làm gã không cách nào dò xét được thì tất nhiên chỗ đó là khu vực có Băng Tinh Tráo.
Rất nhanh hai người đã đến sau nhà kho, nơi đó có rương hàng nhỏ ngăn cách ra, hẳn là đây!
Siêu Năng Giả hệ Thủy cảnh giác dò xét một lần, không cảm nhận được gì.
Về phần thuốc nổ chôn giấu dưới mặt đất… Gã không thèm để ý điều này.
Trong mắt của Siêu Năng Giả, mấy người kia vẫn chưa làm được việc dẫn nổ thuốc nổ dưới mặt đất.
Coi như thật sự dẫn nổ, những người kia đều phải chết, Lý Hạo cũng phải chết.
Tránh trước rồi nói!
Chương 137: Quyết Định Của Lý Hạo
Tên Siêu Năng Giả vừa tiến vào kho hàng, vừa dùng âm thanh lạnh lùng nói: “Ngươi xác định đã thấy được hai vị cường giả? Xem ra ngươi phước lớn mạng lớn, thế mà còn sống.
Cũng may mà còn sống, nếu không ta thật sự không tiện bàn giao! Lý Hạo, đừng vọng tưởng có người tới cứu ngươi.
Coi như bên ngoài có cường giả Nhật Diệu của Tuần Dạ Nhân, lần này… Tuần Dạ Nhân cũng sẽ hiểu rõ, chẳng qua Tuần Dạ Nhân chỉ là một thành viên bình thường trong lĩnh vực siêu năng.
Tuần Dạ Nhân căn bản không thể chống lại tổ chức siêu năng lớn thật sự!”
Bấy giờ, hai người đã đi vào rương hàng.
Bốn phía rương hàng, hoàn toàn chính xác có một tầng thủy tinh thật mỏng, đó là Băng Tinh Tráo, chuyên dùng ngăn cản siêu năng, phòng ngự vật lý gần như bằng không nhưng phòng ngự siêu năng lại cực mạnh.
Siêu Năng Giả hệ Thủy vẫn hơi kiêng kị những thứ này, có điều ngẫm nghĩ một lúc rồi vẫn mau chóng tiến vào.
Băng Tinh Tráo có tác dụng phòng ngự rất lớn đối với năng lượng thần bí.
Bất quá gã đã cảm nhận được nó, tùy thời có thể đánh vỡ, dù bọn Liễu Diễm lén lút trở về thì gã cũng có thể dễ dàng đánh vỡ Băng Tinh Tráo trước.
Đến lúc đó sẽ không có vấn đề gì.
Chỉ là một khi cường giả giao thủ, dư âm tập kích, gã chưa hẳn có thể chặn lại.
“Liễu đội phó!”
Lúc này, đội săn quỷ đã rút lui ra khỏi khu vực nhà kho, Trần Kiên nhịn không được hô lên.
Đi thật sao?
Còn Lý Hạo phải làm sao đây?
Liễu Diễm dừng bước, nhìn về phía nhà kho xa xa, ánh mắt hơi lo lắng nhưng vẫn cắn răng, dứt khoát nói: “Không sao, chính hắn nhất định phải lựa chọn như thế… Nguyệt Minh còn khó đối phó hơn so với trong tưởng tượng! Lão đại không ở đây, chúng ta rất khó đánh giết đối phương chính diện! Hẳn là Lý Hạo muốn dẫn gã tiến vào Băng Tinh Tráo, thừa dịp siêu năng bị hạn chế, đánh lén tên kia!”
Đúng vậy, ngay khi Lý Hạo ngoan ngoãn để đối phương bắt lấy, không phản kháng chút nào thì nàng liền minh bạch ý định của hắn.
Hắn muốn dẫn dụ đối phương đi vào, sau đó đánh lén!
Về phần nguy hiểm ra sao… Liễu Diễm không muốn suy nghĩ.
Siêu Năng Giả – tồn tại cấp Nguyệt Minh, dù cho siêu năng bị hạn chế một phần thì cũng không phải là người Lý Hạo có thể đối phó.
Một trận giao chiến ban nãy đã đủ để bọn họ nhận ra, dù cả bốn võ sư Trảm Thập liên thủ thì cũng giết không chết tên kia.
Trong kho hàng.
Siêu Năng Giả hệ Thủy một mực cảnh giác, cũng luôn nghiêng tai lắng nghe, muốn thử thăm dò động tĩnh đại chiến, thế nhưng… bên ngoài rất an tĩnh!
Không có tiếng động gì.
Gã hơi nghi ngờ nhìn Lý Hạo, tên này thật sự gặp được cường giả siêu cấp đại chiến sao?
Lý Hạo thấy gã nhìn mình thì không khỏi giật nảy, vội ném súng lục bên hông đi, “Đừng hiểu lầm, không phải ta muốn rút súng!”
Nói rồi, hắn vội giơ cao hai tay, “Thật, không tin ngươi kiểm tra đi! Còn nữa, kiếm Lý gia… ta không biết kiếm Lý gia là cái gì.
Trên người của ta chỉ có một thanh đao nhỏ, ta cũng không biết nó có phải kiếm Lý gia hay không… Nếu ngươi muốn thì cứ lấy đi!”
Kiếm Lý gia?
Tối nay có quá nhiều chuyện xảy ra khiến nhất thời tên Siêu Năng Giả cũng không nhớ tới vấn đề này, nghe thế thì bất giác ngẩn người.
Tổ chức một mực khao khát tìm kiếm kiếm Lý gia!
Đúng rồi, chẳng phải nó đang nằm trên người Lý Hạo sao?
Tức khắc, sắc mặt tên Siêu Năng Giả khẽ thay đổi, từng bước đi về phía Lý Hạo, Lý Hạo giơ cao hai tay!
Không dám động đậy chút nào, rất ngoan ngoãn.
Giống như lo lắng đối phương sẽ giết mình, cằm hắn hất về phía bụng: “Đao để trên thắt lưng, ta không biết có phải vật các ngươi muốn hay không.
Các ngươi lấy đi rồi thì có thể đừng giết ta được không?”
“Ta chỉ là người bình thường, giết ta cũng không ích lợi gì cho các ngươi.
Ta còn có thể giúp các ngươi làm việc… Lão sư ta là Viên Thạc, ông ấy là võ sư Phá Bách, cũng rất lợi hại!”
“Ha!”
Siêu Năng Giả bật cười, nụ cười vừa trào phúng lại có phần khinh thường.
Gã đi lên trước, sờ vào bụng Lý Hạo, nơi đó thực sự phồng lên.
Gã đưa tay sờ qua, đúng là vũ khí!
Kiếm Lý gia?
Gã cầm lấy thanh đao nhỏ mà trước đó Lý Hạo đoạt được từ trên người tên quỷ diện Phá Bách.
Giờ phút này, cả người Lý Hạo run lên, thật sự sợ hãi, hắn sợ gã đã từng nhìn qua thanh đao ấy, nhận ra nó thì phải làm sao đây?
Vẫn may, tên kia còn đang dò xét, hình như không lộ ra dị trạng gì.
“Kiếm Lý gia?”
Siêu Năng Giả cầm thanh đao nhỏ trong tay, lộ ra chút nghi hoặc, đây chính là vật mà tổ chức muốn?
Thoạt nhìn rất tầm thường, thậm chí không cảm giác được chút năng lượng thần bí nào.
Đương nhiên đây cũng là chuyện bình thường.
Chính là bởi vì trông không mấy nổi bật nên mới không ai để ý, bằng không thì đã sớm bị người phát hiện.
Gã cẩn thận hỏi lại: “Ngươi xác định đây là kiếm Lý gia?”
“Ta không biết!”
Lý Hạo vội nói: “Thật sự không biết, bao gồm cả cách gọi kiếm Lý gia đó, đều là những chuyện mà mấy ngày trước ta mới nghe nói tới! Nhà ta xưa nay chỉ có thanh đao này là được cha mẹ để lại trước khi hai người mất, có lẽ nó chính là kiếm Lý gia mà các ngươi đang tìm…”
Lý Hạo sốt ruột nói thêm: “Ngươi lấy nó ra đi, ta chỉ cho ngươi thấy, phía trên có một chữ Lý nhỏ, ta không biết có phải thứ các ngươi muốn tìm không…”
Chữ Lý?
Ở đâu?
Siêu Năng Giả tỉ mỉ quan sát một lượt, không phát hiện, gã nhíu mày, tên này đang gạt gã?
Gã cầm tiểu đao đi đến cạnh Lý Hạo.
Lý Hạo vẫn run run giơ cao hai tay như cũ.
Thấy thế, tên Siêu Năng Giả bật cười, thật ngoan, đáng tiếc vẫn phải chết!
Thứ tổ chức muốn không chỉ là thanh kiếm mà còn cả mạng của ngươi!
“Ngươi xoay cán đao về phía ta, ta chỉ cho ngươi thấy… Được rồi, ta không cử động, đừng hiểu lầm…”
Siêu Năng Giả hơi mất kiên nhẫn, ai quan tâm ngươi cử động một tí? Tự dát vàng lên mặt mình à?
Lý Hạo bất lực giơ hai tay, hắn cũng không sợ gã này làm gì.
Gã trực tiếp tới gần Lý Hạo, mà Lý Hạo hơi do dự, một bàn tay hạ xuống, chỉ vào cán đao, đoạn nói: “Ở đây này, ngươi nhìn kỹ, ở đây có một chữ Lý nhỏ xíu…”
Chương 138: Câu Nói Ưa Thích
Thấy Lý Hạo chỉ tay vào cán thanh đao, tên Siêu Năng Giả vô thức nhìn theo hướng hắn chỉ.
Sau một khắc, gã giống như cảm nhận được thứ gì đó, trong lúc mơ hồ, hình như gã thấy được cánh tay thứ ba… Cánh tay thứ ba? Ảo giác ư?
Không phải!
Thật sự có cánh tay thứ ba!
Diệu Thủ Hồi Xuân!
Trước đó, khi Lý Hạo đối phó với tên quỷ diện Phá Bách cũng từng làm tương tự, lần này vẫn thế, Viên Thạc đã dạy hắn một chiêu cực kỳ hữu dụng.
Có thể hơi vô dụng với phụ nữ, nhưng với đàn ông thì… Siêu năng cũng được, võ sư cũng tốt, lực phòng ngự ở chỗ kia vẫn là yếu nhất, hơn nữa nếu tiểu đệ bị bóp nát thì quả thật là đau nhức thốn trời, cơn đau ấy kịch liệt không gì sánh được!
Không phải đàn ông thì có lẽ không thể nào hiểu được, có đôi khi không cẩn thận bị va chạm là đã đủ đau đến nỗi quỳ xuống đất khóc rống.
Bên trong Băng Tinh Tráo, năng lượng thần bí của đối phương bị đè nén đến mức yếu nhất.
Nơi này hiển nhiên không có năng lượng thần bí phòng hộ.
“Đùng!”
Phảng phất như bong bóng nổ tung, phảng phất như trứng gà bị vỡ nát, lại phảng phất như bong bóng cá bị đâm thủng…
Giờ khắc này, âm thanh như vậy vang lên trong rương hàng.
Tên Siêu Năng Giả vô thức cúi đầu, tiếp đó, nước mắt sinh lý ngăn không được trực tiếp nhỏ xuống giống như bất kỳ nam nhân bình thường nào, ‘bịch’ một tiếng, quỳ rạp xuống đất!
Đau nhức thấu xương!
Năng lượng thần bí trên người gã tán loạn trong chớp mắt.
Mà tốc độ của Lý Hạo cũng cực nhanh.
Hắn cấp tốc đoạt lấy thanh đao trong tay đối phương, một đao đâm xuống!
Không phải cổ họng, không phải đầu, mà là bả vai!
“Aaaa!”
Gã lần nữa hét thảm một tiếng, bây giờ trong đầu gã chỉ còn một ý nghĩ duy nhất, quá đau, đau khủng khiếp!
Không còn hơi sức đâu mà ngăn cản Lý Hạo tiếp tục đâm đao vào thân thể!
Bởi vì… Lý Hạo có thể thấy được!
Đúng vậy, đây mới là trò sở trường của Lý Hạo.
Hắn có thể nhìn thấy năng lượng thần bí của đối phương, cho nên hắn có thể nhận ra chỗ đối phương có năng lượng thần bí yếu kém nhất, ít nhất, dễ dàng đột phá nhất.
Trái tim, cổ họng, con mắt, bốn phía của gã đều dày đặc năng lượng thần bí, dù là giờ phút này cũng không tán đi.
Cho nên nếu tùy tiện đâm vào những chỗ đó, chắc chắn Lý Hạo sẽ bị năng lượng thần bí phản thương.
Người bình thường, dù là võ sư thì lúc này, ý nghĩ đầu tiên cũng là đâm vào chỗ hiểm yếu.
Nhưng Lý Hạo lại hành xử khác.
Hắn đâm một đao vào bả vai – nơi đối phương không có năng lượng thần bí che chắn, trong mắt tràn đầy sự lãnh khốc và liều mạng, một đao xé rách cắt xuống, trực tiếp chặt đứt một cánh tay đối phương!
Sau một khắc, đau nhức kịch liệt tiếp tục làm cho năng lượng thần bí của đối phương tiến thêm một bước tán loạn.
Lý Hạo lại rút đao, đâm xuống một vị trí khác!
Lần này là phần eo.
“Aaaa!”
Đau đớn khủng khiếp làm cho đối phương kêu rên liên hồi.
Siêu Năng Giả này không cách nào tin được, mỗi một đao của Lý Hạo đều vừa vặn đâm vào nơi phòng ngự yếu nhất của gã.
Một bàn tay còn hoàn hảo của gã, giờ đây đã không lo được bảo vệ hạ bộ, gã miễn cưỡng bộc phát ra năng lượng thần bí, ngưng tụ ra một thanh thủy đao, dùng sức chém về phía đầu Lý Hạo!
Dù lão nhị đã bị bóp nát, cánh tay bị chặt đứt, thân bị đâm xuyên, nhưng rất rõ ràng là gã vẫn còn sức chiến đấu!
Siêu Năng Giả cấp bậc Nguyệt Minh, sức sống mạnh hơn nhiều so với võ sư Phá Bách.
Trước đó tên quỷ diện Phá Bách kia khi gặp công kích như vậy liền dễ dàng bị Lý Hạo và Liễu Diễm liên thủ giết chết.
Vậy mà người này còn có thể phản công.
Mà Lý Hạo lại không chạy trốn, chỉ hơi tránh người né qua.
Hắn có ý định của mình.
Không thể chạy, một khi lỡ làm Băng Tinh Tráo bị phá vỡ, siêu năng lực thu về, tới lúc đó có lẽ gã không chết được.
Một khi để gã thoát khốn thì rất nhiều bí mật của hắn sẽ bại lộ.
Lý Hạo có tinh quang năng của ngọc kiếm, chỉ cần không phải cụt tay cụt chân, thương thế có nặng hơn thì vẫn có thể hồi phục.
Cho nên hắn liều mạng để đối phương đâm một đao vào bụng mình, đau nhức kịch liệt khiến hắn hơi thất thố.
Nhưng Lý Hạo vẫn dùng hết sức lực như cũ, hai tay siết chặt cổ của đối phương, một tay hướng lên, túm chặt tóc của gã, cái tay còn lại cầm đao nhỏ trong tay, đâm một nhát vào sau cổ gã!
‘Phập’ một tiếng!
Sau một khắc, đao nhỏ bên cạnh xé xuống, truyền ra âm thanh va chạm bén nhọn, tiểu đao mạnh mẽ đâm rách cổ kẻ địch.
“Aaaa!”
Tiếng thét thê lương lần nữa vang lên.
Năng lượng thần bí của đối phương gần như hoàn toàn tán loạn.
Lý Hạo túm chặt tóc của gã, cố sức dùng đao cắt rách miệng vết thương của gã, dùng hết sức mạnh toàn thân liên tục vạch một vết thương kéo dài về phía dưới!
Xoẹt!
Đao cũng bị bẻ cong, xương gáy đối phương gần như bị Lý Hạo triệt để cắt đứt.
Máu bắn tung tóe khắp nơi!
Đầu gã gục xuống trong nháy mắt, suýt chút nữa đã rơi xuống!
Một màn kinh khủng này khiến Lý Hạo cũng hơi khó chịu.
Nhưng hắn không dám dừng lại.
Nội kình tuôn ra, chấn động đao nhỏ lần nữa, từng đao đâm vào, từng đao khứa xuống!
Không biết qua bao lâu, bên ngoài có người quát khẽ: “Lý Hạo?”
Sát ý trong mắt Lý Hạo tiêu tán, cúi đầu nhìn thoáng qua Siêu Năng Giả đã đầu thân hai nơi, khẽ nhíu mày, hoảng hốt ném thanh đao đang cầm trong tay đi, chùi vội hai tay dính máu lên người đối phương, lúc này mới cất bước ra khỏi kho hàng.
“Chết rồi?”
Ngoài kho hàng, bọn Liễu Diễm rất cảnh giác, cẩn thận từng li từng tí tới gần.
Chờ khi thấy Lý Hạo đi ra, Liễu Diễm nhẹ nhàng thở phào một hơi.
Sau một khắc, mấy người vội vàng xông vào trong, mà Lý Hạo không đi vào nữa.
Một lát sau, sắc mặt Liễu Diễm và Vân Dao hơi trắng bệch, chậm rãi đi ra.
Mà Trần Kiên thì dùng ánh mắt cực kì cổ quái nhìn hắn.
Ra tay… Thật quá độc ác!
Tiểu tử này thật sự là tân binh sao?
Đây là đâm bao nhiêu đao rồi?
Gần như đã phân thây đối phương!
Đừng nói Liễu Diễm và Vân Dao, ngay cả anh ta nhìn mà cũng dựng cả tóc gáy.
Khó có thể tưởng tượng vừa rồi Lý Hạo đã làm thế nào, hẳn đã nắm lấy đầu đối phương rồi đâm chém liên tục?
Đủ hung ác!
Khó có được dịp Liễu Diễm cũng tái mặt, hồi lâu sau mới khôi phục bình tĩnh, nàng thở hắt ra, quan tâm hỏi: “Ngươi không sao chứ?”
Nguyệt Minh!
Nguyệt Minh sư hàng thật giá thật!
Thế mà lại bị Lý Hạo giết chết!
Trước đó Lý Hạo đã đâm chết một tên Phá Bách, đêm nay hắn đã giết một Phá Bách, một Nguyệt Minh.
Chiến tích như vậy thật sự là thứ mà kẻ vừa bước vào Trảm Thập có thể làm được sao?
Tuy rằng là do kẻ địch chủ quan xem thường hắn, không đề phòng hắn, nhưng việc này cần can đảm, cẩn thận và tố chất tâm lý cực kỳ mạnh mẽ.
Nếu không, khi nói dối trước mặt cường giả như vậy, mặt không đổi sắc, giả bộ như thật… Thật sự không phải người bình thường có thể làm được, kể cả Liễu Diễm chỉ sợ cũng làm không được.
“Không sao!”
Thật ra sắc mặt Lý Hạo cũng tái nhợt, nhưng rất nhanh hắn đã khôi phục lại, nhe răng cười nói: “Bọn chúng đều là người xấu! Tà ác vĩnh viễn không thể chiến thắng được chính nghĩa!”
“Chúng ta là chính nghĩa!”
Lý Hạo tự thôi miên bản thân một chút, sau một khắc đã khôi phục ý chí chiến đấu, cười ha hả nói: “Chính nghĩa tất thắng! Thực thi chính nghĩa, trừ ma vệ đao!”
Không hiểu sao bây giờ hắn lại rất thích câu nói này.
Chỉ cần ta đứng ở góc độ chính nghĩa, coi như ta giết bọn chúng thì cũng là việc nên làm, là chuyện đương nhiên!
Chương 139: Chấn Thương Tâm Lý?
Thấy Lý Hạo đã bình tĩnh, bấy giờ Liễu Diễm mới thấy an tâm, nhưng xen lẫn trong đó vẫn có chút lo lắng.
Lo lắng tiểu tử này thật sự trở thành biến thái!
Tràng diện ghê tởm như vậy vậy mà hắn cũng có thể nhanh chóng trấn định, rốt cuộc trái tim của Lý Hạo đã phát triển thế nào?
Người dày dặn kinh nghiệm, trải qua nhiều chiến trường như nàng, lúc vừa nhìn thấy tình huống bên trong cũng thoáng chịu không nổi.
Vân Dao cũng không khỏi đến bên cạnh hắn, nói khẽ: “Việc cần thiết lần này là có thể sống sót, đừng tự trách.
Ta giúp ngươi… khôi phục tâm lý.”
Trước đây Liễu Diễm hay châm chọc, một mực nói nàng biến thái, khi đó Vân Dao không phản bác, nhưng bây giờ nàng lại cảm thấy Liễu Diễm sai rồi, đó là bởi vì nàng ta chưa gặp được người biến thái đích thật!
Lý Hạo!
Tân binh!
Đây mới là biến thái chân chính!
Hắn không có vấn đề gì về mặt tâm lý, đúng không?
Lý Hạo gật đầu, “Ừm, được!”
Hắn không để ý lắm, thoải mái tiếp nhận lời đề nghị trợ giúp từ đồng đội.
Khôi phục thì khôi phục đi.
Thật ra Lý Hạo không cảm thấy gì, chỉ là vừa rồi hơi khó chịu, bây giờ không nhìn thấy, trái lại vấn đề không lớn.
“Lý Hạo, nếu lần này ngươi có thể sống sót… Ta tin tưởng, mặc kệ là lĩnh vực siêu năng hay võ sư, sớm muộn gì cũng có một vị trí của ngươi!”
Vân Dao nhịn không được lại bổ sung một câu.
Nàng nhìn vào ánh mắt Lý Hạo, nó không hề giống lúc trước.
Nếu hắn không chết, về sau ắt là đại họa với vô số người nào đó.
Lý Hạo nghe vậy thì hơi thẹn thùng, lúng túng đáp: “Vân tỷ, đừng nói như vậy.
Ta chỉ là một Trảm Thập nho nhỏ, ngay cả siêu năng cũng không có.
Ngươi đề cao ta quá rồi.”
Mấy người trong phòng đều không nói tiếp.
Liễu Diễm hít sâu một hơi, trầm giọng, nói: “Không nhắc tới việc này nữa, vẫn chưa biết tình huống lão đại bên kia thế nào, lập tức sắp xếp một chút, nếu lão đại không chết, khẳng định sẽ đến đây.
Kéo rương hàng ra bên ngoài đi, chỉ cần lão đại có thể tiến vào trong Băng Tinh Tráo, nếu những Siêu Năng Giả không cẩn thận đi vào… Võ sư Phá Bách mà muốn giết Nguyệt Minh trong đây sẽ đơn giản như uống nước!”
Siêu năng bị áp chế, những Siêu Năng Giả kia gặp phải võ sư đồng cấp, không chết mới là lạ!
Trước đó, nếu không ở trong rương hàng, Lý Hạo muốn giết tên Siêu Năng Giả hệ Thủy cũng không đơn giản như thế.
Lực phòng ngự năng lượng thần bí trong cơ thể đối phương cực mạnh, ngay cả Liễu Diễm cũng khó phá vỡ, huống chi là Lý Hạo.
Bây giờ Lý Hạo cũng đã khôi phục tinh thần, nghe vậy liền hào hứng nói: “Ừm! Ta phát hiện Siêu Năng Giả đều khá tự đại, cũng khá dễ lừa gạt.
Từng người đều tùy tiện có được lực lượng, căn bản không có nội tình.
Thật sự có khả năng lớn rằng bọn chúng sẽ trực tiếp bị lừa vào!”
Đổi thành võ sư thì khác, Lý Hạo cảm thấy lão sư nhà mình siêu cấp gian trá… Khụ khụ, nói sai rồi, là lão sư có kinh nghiệm vô cùng phong phú, cho nên nếu Lưu Long có ý lừa gạt cũng khó mà lừa được ông.
Còn Siêu Năng Giả?
Lý Hạo thật sự cảm thấy bọn gia hỏa này khá dễ lừa, đứng ở góc độ võ sư nhìn xuống tâm tính, không mắc mưu cũng khó.
Hiện giờ không ai nhắc lại việc Lý Hạo vừa giết người nữa.
Có điều Trần Kiên lại đang trông ngóng nhìn Lý Hạo, lại nhìn thoáng qua Ngô Siêu còn đang nằm dưới đất cách đó không xa.
Anh hi vọng Lý Hạo đừng quên Ngô Siêu.
Có thể vận chuyển nguồn năng lượng kia để cứu mạng y, bằng không hôm nay Ngô Siêu chết chắc, dù là Vân Dao cũng không cứu nổi.
Lý Hạo không nói gì, đương nhiên hắn không quên việc này.
Chỉ là… Hắn thử cho tinh quang năng thâm nhập vào cơ thể Ngô Siêu, phát hiện thương thế của y thật sự quá nặng, chỉ sợ không thể cứu lại trong thời gian ngắn.
Lý Hạo không đưa vào quá nhiều, giữ mạng cho Ngô Siêu trước rồi nói, chờ việc đêm nay xong hẵng tập trung cứu chữa.
Cùng lúc bọn họ đang chuyên tâm bố trí nhà kho.
Thì bên kia, Lưu Long cũng đang cấp tốc lao đến điểm hẹn.
Trước đó nội thành có 10 tên quỷ diện Siêu Năng Giả, Lưu Long dẫn người tập kích đối phương, giết được 3 tên, Viên Thạc giết 1 người, Tuần Kiểm Ti loạn súng bắn chết thêm một người khác, vừa nãy Lý Hạo cũng đã giết được một tên, thoáng cái chỉ còn lại 4 Siêu Năng Giả một mực đuổi theo Lưu Long… Và cả Viên Thạc!
Lúc này Viên Thạc đã tụ hợp với Lưu Long, làn sương xám trắng tràn đầy trên khuôn mặt già nua.
Lưu Long kéo lấy ông, thật sự sợ ông chết trên đường chạy trốn.
“Viên lão đầu, cố gắng chịu đựng!”
Lưu Long hơi nóng nảy, ông không biết bây giờ bọn Lý Hạo thế nào, nhưng có khi Viên lão lại là người đầu tiên chết trong đêm nay.
“Yên tâm… Còn có thể chống đỡ một lúc…”
Viên Thạc thở hổn hển, nhìn về phía sau.
Bốn tên quỷ diện Siêu Năng Giả vẫn đang gắt gao đuổi theo bọn họ.
Mà Viên Thạc chỉ nhìn lướt qua bốn người chứ thật lòng không quá để ý.
Phần lớn là ông đang yên lặng cảm ứng một nguồn lực lượng khác: hào quang Nhật Diệu!
“Chỉ một tên Nhật Diệu?”
Viên Thạc thầm nghĩ.
Nếu như chỉ có một Nhật Diệu thì hành động tối nay của bọn chúng nhất định thất bại.
Bởi vì theo ông biết, bên phía Tuần Dạ Nhân cũng có Nhật Diệu.
Dù ông không ra tay hết sức thì lần này bọn chết tiệt đó cũng chưa chắc có thể thành công.
“Một Nhật Diệu, mười Nguyệt Minh, ngoài ra còn có không ít võ sư tham dự… Đúng là rất coi trọng Lý Hạo!”
Xét theo thực lực thì dạng đội ngũ này đối phó với Viên Thạc, Lưu Long, Tuần Dạ Nhân hay Tuần Kiểm Ti là chuyện bình thường, nhưng Lý Hạo vốn chỉ là một “người bình thường, còn chưa tới Trảm Thập”.
Xem ra là bố cục nhiều năm, biết rõ việc giết Lý Hạo đã bại lộ, cho nên mới cử một tôn Nhật Diệu tới tọa trấn ư?
Nếu thật sự là ba tổ chức lớn ra tay, vậy thì nhất định sẽ không đơn giản như thế.
“Không ra tay thì thôi, ra tay thì phải giết tới lợi hại, làm cho đối phương tổn thất nặng nề!”
Lực lượng cao cấp xuất hiện hao tổn, đây mới là lý do làm cho đối phương thu tay lại.
Nếu không, chết một Nhật Diệu, đối phương chưa chắc sẽ sợ, có thể sẽ còn tiếp tục tấn công.
Nhật Diệu tuy mạnh, nhưng một Ngân Nguyệt hành tỉnh phải có tới hơn mấy chục vị.
Lực lượng như vậy, hao tổn một người, ba tổ chức lớn thật sự chưa chắc sẽ sợ cấp bậc kia.
Viên Thạc lựa chọn tiếp tục chờ đợi!
Cường giả đối phương tới cũng chưa chắc sẽ xuất hiện trước tiên.
Cường giả xuất hiện đều sẽ chú ý cẩn thận, xác định không có mai phục, sau đó mới ra mặt.
Nếu không cũng phải cẩn thận Tuần Dạ Nhân mai phục bọn chúng.
“Tuần Dạ Nhân đi đối phó đám phía sau đi! Nhật Diệu của Tuần Dạ Nhân cũng đã ra, nếu còn cường giả, xác định sẽ không bị mai phục thì mới có thể xuất hiện!”
Viên Thạc có phán đoán trong lòng, về phần Lý Hạo bên kia… Trong thời gian ngắn Lý Hạo không chết được, những người này sẽ không dễ dàng giết Lý Hạo, cần chờ tới thời cơ thích hợp.
Cho nên đây mới là nguyên nhân ông không quá nóng nảy, dù sao hiện tại Lý Hạo vẫn đang an toàn.
Về phần những người khác, Viên Thạc hiển nhiên không mềm lòng.
Nếu thật sự chết vài người bên Tuần Kiểm Ti mà có thể giết được một tên cường giả đỉnh cấp của đối phương, vậy cũng đáng giá.
Chương 140: Cường Giả Nhật Diệu
Ngay khi đám quỷ diện Siêu Năng Giả vẫn đang gắt gao truy đuổi hai người lưu Long.
Ở phía sau.
Vương Minh bị một ông lão nắm lấy, phi hành trên không trung.
Vương Minh hơi sốt ruột: “Hoàng lão, còn chưa ra tay à?”
Hình như Viên Thạc và Lưu Long sắp không chịu được nữa rồi!
Lão nhân nắm lấy gã không nói gì, chỉ yên lặng nhìn bốn phía, một lát sau mới chậm rãi cất tiếng: “Chưa tới nơi!”
Chưa tới nơi?
Vương Minh còn chưa nghĩ rõ, sau một khắc gã đột nhiên bị ném ra ngoài, giọng của ông lão truyền đến bên tai: “Đi tìm Hồ Hạo, Lý Mộng, liên thủ với bọn Lưu Long, giết chết mấy tên kia!”
Vương Minh còn chưa hoàn hồn thì bất chợt có một tiếng sấm rền vang khắp tứ phương!
“Hoàng Vân, vậy mà Tuần Dạ Nhân lại thật sự cử ra Nhật Diệu.
Xem ra các ngươi đã quên nỗi đau trước đó!”
Tiếng sấm vang vọng tứ phía, sau một khắc, một thân ảnh như lôi đình hiện ra trong không trung.
Sắc mặt ông lão được gọi là Hoàng Vân phía Tuần Dạ Nhân hơi ngưng trọng: “Bát đại gia ở Ngân Thành… Xem ra có vài bí mật chúng ta vẫn chưa khám phá ra, có điều các ngươi thế mà lại phái Nhật Diệu hệ Lôi xuất thủ?”
Loại Siêu Năng Giả thiện chiến nhất!
Vị Siêu Năng Giả có lôi đình lóe sáng quanh người này cười khẩy, “Không bằng tất cả đều lui một bước.
Chúng ta chỉ cần Lý Hạo, những người khác, bao gồm Viên Thạc và Lưu Long, ngươi đều có thể mang đi… Nếu không thì hôm nay Tuần Dạ Nhân chắc chắn sẽ tổn thất một vị Nhật Diệu!”
Hoàng Vân không nói lời nào.
Chỉ im lặng nhìn đối phương.
Lần này, Tuần Dạ Nhân đã âm thầm cử ông – một cường giả cấp Nhật Diệu chạy đến Ngân Thành, vốn tưởng rằng đã vượt qua phỏng đoán của đối phương, kết quả… Lại rơi vào thế hạ phong.
Ba tổ chức siêu năng lớn, rốt cuộc đối phương đến từ tổ chức nào?
Hiện tại chỉ e ông không có cách nào địch nổi người đối diện.
Mặc dù đều là cấp Nhật Diệu, nhưng năng lượng thần bí của ông không hùng hậu như đối phương, vả lại đối phương lại còn thuộc hệ Lôi.
Hoàng Vân hơi vô lực, trầm giọng nói: “Tại sao các ngươi phải nhiễu loạn thế đạo này? Tuy rằng siêu năng quật khởi, nhưng các ngươi đã quên bản thân từng là người thường sao?”
“Ngươi không hiểu!”
Siêu Năng Giả hệ Lôi tỏ vẻ khinh miệt, cũng không buồn trả lời ông, sau một khắc, một tia chớp đột ngột bộc phát!
Chiến đấu giữa hai tôn Nhật Diệu trong nháy mắt đã diễn ra tại một cánh đồng hoang vu.
Sấm sét và gió lốc điên cuồng va chạm!
Ngân Thành chỉ là một phố thành nho nhỏ, bấy giờ lại bạo phát cuộc chiến giữa Nhật Diệu, đúng là cực kỳ hiếm thấy!
Tính ra thì Lý Hạo không lừa gạt tên Siêu Năng Giả hệ Thủy.
Mặc dù thời gian hơi chậm, nhưng chiến đấu giữa Nhật Diệu đã thực sự nổ ra vào thời khắc đó.
Dưới đêm mưa, sấm sét và gió lốc mãnh liệt đan xen, nổ ra ngay tại nơi cách ngoài nhà kho mười dặm.
Ánh sáng sấm sét chiếu rọi khiến cả vùng trời sáng rực.
Ngoài nhà kho.
Lý Hạo nhìn về một phương hướng, sắc mặt nghiêm túc, bên kia, hai luồng năng lượng thần bí nổ ra chói mắt như mặt trời ban trưa.
Thậm chí đứng từ xa mà vẫn có thể nhìn thấy hai thân ảnh đang nổ ra đại chiến trên không trung dưới ánh sáng sấm sét lóa mắt.
Có thể bay!
Siêu năng của hai người này hình như không phải siêu năng bay trên trời, nhưng hai người lại thật sự bay trên không trung, một người chân đạp sấm sét, một người thân ở trong gió bão.
Lốc xoáy và sấm sét không ngừng va chạm oanh kích!
Bấy giờ hai cường giả đỉnh cấp cũng không có tâm tình giao lưu, dù chỉ là những lời nói khích, hết thảy chỉ có âm thanh chiến đấu rền vang.
Tuần Dạ Nhân đã ra tay!
Nơi xa.
Lưu Long quay đầu nhìn lại, sắc mặt biến hóa.
Nhật Diệu!
Nhật Diệu thật sự đã tới, không đơn giản chỉ có đội ngũ 10 vị siêu năng mà còn thêm một vị Nhật Diệu áp trận.
Còn may mà Tuần Dạ Nhân cũng cử Nhật Diệu đến, bằng không lần này Ngân Thành căn bản không có cách nào thủ nổi.
Bốn tên Nguyệt Minh Sư đang đuổi giết bọn họ, giờ phút này cũng nhao nhao quay đầu.
Nhìn hai cường giả Nhật Diệu lơ lửng trên không phía xa, năng lượng thần bí va chạm dữ dội, mấy tên quỷ diện đều lộ ra chút khao khát.
Nhật Diệu!
Nhật Diệu mạnh hơn nhiều so với Nguyệt Minh.
Nếu Siêu Năng Giả cấp Nguyệt Minh còn có thể bị vũ khí nóng phàm tục giết chết, thì khi đến cấp Nhật Diệu, trừ khi thật sự xuất động vũ khí cấp độ diệt thành, bằng không, vô luận là tốc độ, lực phòng ngự hay cảm giác của đối phương đều đã mạnh đến một trạng thái đặc biệt.
Ngươi còn chưa khóa chặt đối phương thì đối phương đã có thể cảm giác được.
Giống như giây phút Viên Thạc bước vào Đấu Thiên, ông đã nói cho Lý Hạo nghe về cấp độ tinh thần thần ở Đấu Thiên!
Người bình thường không nhìn thấy cũng không cảm giác được huyết ảnh.
Nhưng Đấu Thiên lại có thể cảm giác được, dù không nhìn thấy thực chất nhưng Đấu Thiên vẫn có thể cảm ứng ra huyết ảnh tồn tại ở đâu.
Chỉ cần huyết ảnh cử động, Viên Thạc liền có thể phát hiện.
Đây chính là cường giả cấp Đấu Thiên và Nhật Diệu, mạnh mẽ hơn Nguyệt Minh rất nhiều.
“Hoàng Vân!”
Lưu Long nhìn về phía nơi xa, ông nhận ra vị Siêu Năng Giả đó, sắc mặt hơi ngưng trọng: “Hoàng Vân… Trước đó tọa trấn xếp hạng ba Lưu Vân Thành, không nghĩ ông ta đã đến rồi!”
Ông biết đêm nay có người của Tuần Dạ Nhân đến, nhưng lại không nghĩ tới là vị này.
Xét trong Tuần Dạ Nhân thì hiển nhiên Hoàng Vân không yếu, tối thiểu cũng là tồn tại đỉnh cấp tại Ngân Nguyệt hành tỉnh.
Thế nhưng… dùng mắt thường cũng có thể thấy, địch nhân có năng lực hệ Lôi kia mạnh hơn Hoàng Vân một bậc.
Sấm sét và gió lốc va chạm dữ dội trong không trung, bất quá rõ ràng gió lốc đã bị áp chế, sấm sét lấp lóe, bóng dáng Hoàng Vân hơi trôi nổi trong gió lốc như nước chảy bèo trôi.
Ông không phải là đối thủ của tên kia!
Cường giả hệ Lôi kia rốt cuộc là ai?
Sắc mặt Lưu Long tái đi.
Cường giả Nhật Diệu đỉnh cấp, mười Siêu Năng Giả Nguyệt Minh, rốt cuộc là tổ chức siêu năng mạnh mẽ nào muốn lấy mạng Lý Hạo?
Còn mạnh hơn trong suy nghĩ của ông!
“Đi… Quản ông ta làm gì, chúng ta tự bảo vệ mình trước!”
Viên Thạc ho khan một tiếng, vội thúc giục Lưu Long tiếp tục chạy.
Nhìn gì vậy?
Mặc dù Hoàng Vân không địch lại người kia, nhưng trong thời gian ngắn cũng sẽ không bị đối phương giải quyết.
Đều là Nhật Diệu, chênh lệch chút ít, không tính quá lớn, không đến mức thua quá nhanh.
Chạy trước rồi nói!
Sở dĩ muốn chạy là vì Viên Thạc cảm thấy, một khi Nhật Diệu lựa chọn hiện thân thì e rằng phía Lý Hạo đã sắp xảy ra chuyện.
Khoảng cách nhà kho không tính xa.
Lưu Long siết chặt thanh rìu ngắn trong tay, nhìn về phía mấy người đuổi theo sau, cắn răng nói: “Đánh trả! Phía Tuần Dạ Nhân còn có ba Nguyệt Minh.
Nếu Tuần Dạ Nhân ra tay, giờ phút này chúng ta có thể liên thủ phản công!”
Đối phương cũng chỉ có bốn quỷ diện Nguyệt Minh, phía Tuần Dạ Nhân còn có ba người, cộng thêm Lưu Long và Viên Thạc trọng thương… Chiến lực miễn cưỡng ngang nhau.
Đương nhiên không tính huyết ảnh!
Thứ đồ chơi ấy quá đáng ghét!
Nhưng ít nhiều gì thì lực lượng cũng đã mạnh hơn so với trước đó.
Về phần nhà kho bên kia, Băng Tinh Tráo chỉ là để phòng ngừa vạn nhất.
Nếu có thể đánh trả đối phương ở đây thì càng tốt hơn, nói không chừng còn có thể giúp Hoàng Vân một tay.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Toàn Cầu Cao Võ Cày Quái Thần [Dịch] Toàn Cầu Cao Võ Cày Quái Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Toan-Cau-Cao-Vo-Cay-Quai-Than-Audio-Truyen.jpg)
