1. Home
  2. Truyện Tiên Hiệp
  3. [Audio] Tiên Ngục dịch
  4. Tập 173: Trong rừng rậm (c861-c865)

[Audio] Tiên Ngục dịch

Tập 173: Trong rừng rậm (c861-c865)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 861 : Gặp lại Tuyết Ngọc (thượng)

Kết quả chính là Cực Mộc Lão Tổ dưới sự trợ giúp của Ảnh Tử đã thoát khỏi trói buộc hai chân cách mặt đất, bay lên trời.

Mượn lực dùng lực!

Một chiêu này, Cực Mộc Lão Tổ vừa mới thi triển qua một lần trong đại sảnh, tạo nghệ cực cao, nhưng lúc này lại bị Tô Triệt và Ảnh Tử dùng đồng như vậy để tính toán.

– Ha ha ha ha. . .

Một khi có người xúc phạm quy tắc trò chơi, tiếng cuồng tiếu của lão giả thần bí cũng sẽ lập tức xuất hiện.

– Bị lừa rồi, mạng ta xong rồi!

Ý niệm cuối cùng trong đầu Cực Mộc Lão Tổ chính là thế.

Phốc phốc!

Một đời cường giả Đại Thừa kỳ, dưới sự ám toán của Tô Triệt và Ảnh Tử đã hóa thành huyết nhục đầy trời, rơi đầy trên mặt đất.

– Hắn chết rồi!

Tô Triệt giành được thắng lợi có chút ngây người đứng tại nguyên chỗ, trong nội tâm nổi lên ý niệm là:

– Nhớ rõ lúc ta còn làm bộ khoái sư phó đã nói với ta, sát thủ cao minh nhất thế gian không nhất định võ công cao nhất, mà hắn nhất hiểu được các để lợi dụng các nhân tố xung quanh có ích với mình, nếu làm được vậy thì hắn có thể ám sát được cường giả mình hơn xa mình mà không tốn hao một cọng lông.

Lúc này Tô Triệt biết rõ, mình có thể diệt trừ Cực Mộc Lão Tổ, cũng không phải dựa vào bản lĩnh thực sự của mình, mà là lợi dụng rất nhiều nhân tố, kể cả quy tắc trò chơi nữa, từ đó mới có thể diệt trừ được một đối thủ thực lực hơn xa mình như thế.

Nhưng bất kể nói thế nào thì đây cũng là tên cừu nhân Đại Thừa kỳ đầu tiên chính thức chết trên tay mình.

Đúng vậy, Cực Mộc Lão Tổ cũng là cừu nhân của Tô Triệt, tràng Đại Thiên Khuynh năm đó, tất nhiên có một phần của hắn. . .

Bá!

Ảnh Tử về tới bên chân Tô Triệt, vui vẻ nói:

– Tô Triệt, thế nào, ta lợi hại không?

– Lợi hại.

Tô Triệt cũng dùng tâm linh trả lời:

– Ảnh Tử, ngươi mới chính là sát thủ đáng sợ nhất thế gian, ai sẽ đề phòng, ai có thể đề phòng bóng của mình chứ?

Ảnh Tử cười hắc hắc vui vẻ, lại nói:

– Tặng ngươi hai kiện lễ vật.

Nói xong, hai kiện vật phẩm một lớn một nhỏ trống rỗng xuất hiện trước mặt Tô Triệt. Nhỏ chính là khối Cầu Sinh Lệnh mầu hồng đỏ thẵm, lớn chính là thanh cự đao do tử sắc cự nhân dùng lúc trước. Thanh đại đao này vẫn bảo trì dài tám trượng, quan sát trong khoảng cách gần căn bản không giống như một thanh đao, mà không khác gì boong tàu của một chiến thuyền cả.

– Cây đao này cũng bị ngươi thu vào sao?

Tô Triệt thoáng kinh ngạc trong lòng hỏi.

– Hừ hừ. . .

Ảnh Tử cười nói:

– Ta cảm thấy cây đao này rất không đơn giản, có thể đối chiến với chiến phủ của Tiểu Hắc mà không kém chút nào, lúc không gian sụp đổ ta liền mượn gió bẻ măng, thu nó lại. . . ta không chỉ là sát thủ đáng sợ nhất thế gian, mà còn là đạo tặc lợi hại nhất nữa.

Tô Triệt bị hắn chọc phải cười ha ha, sau đó thu Tử Tinh trường đao vào Tiên Ngục, Cầu Sinh Lệnh thì chỉ thu vào trong Cự Phú Cung. Đây là bởi vì, Tô Triệt cho rằng, giữa Cầu Sinh Lệnh và lão giả thần bí khẳng định có cảm ứng nào đó, nếu đưa Cầu Sinh Lệnh vào Tiên Ngục, chặt đứt cảm ứng giữa bọn hắn thì rất có thể sẽ dẫn phát lòng hiếu kỳ của hắn, đến lúc đó lại xảy ra phiến toái lớn không cần thiết nữa.

Cực Mộc Lão Tổ chết đi, đến bây giờ, Tô Triệt mới tính toán là chân chân chính chính gặt hái được một miếng Cầu Sinh Lệnh.

– Lúc này chỉ mới qua mười mấy canh giờ thôi, thời gian còn nhiều mà, cứ tiếp tục tìm kiếm những Cầu Sinh Lệnh khác thôi!

Tô Triệt hạ quyết tâm, tùy tiện chọn một phương hướng để xuất phát.

NGAO. . . .

Oa. . . .

Hai đầu dị thú kia vẫn nhắm mắt đuổi theo sát sau lưng, quyết tâm sẽ không bỏ qua Tô Triệt.

Tô Triệt cũng không hẹp hòi, mỗi khi qua một canh giờ sẽ lấy ra hai đầu gia súc được quán thâu sinh mệnh lực phân biệt cho chúng ăn, không thể quá ít, nhưng cũng không thể quá nhiều, nếu không sẽ khiến bọn chúng hư mất.

Trong lúc chạy đi, lão Hắc ở trong Tiên Ngục nghiên cứu thanh Tử Tinh trường đao kia, mục đích là để làm rõ cuối cùng nó có thể trở thành vũ khí tiện tay trong tay Tô Triệt được không.

Tiểu Hắc sử dụng Vu tộc chiến phủ vẫn thích hợp nhất, thanh trường đao này cũng không thể cho hắn dùng, giống như chỉ có thông qua chiến phủ, Tiểu Hắc mới có thể bộc phát ra loại uy thế vô thượng khai thiên tích địa. Nghiên cứu trong chốc lát, lão Hắc thử thăm dò quán thâu vào trong trường đao một chút Hỗn Độn chi lực, ông. . . . Tử Tinh trường đao bỗng nhiên bộc phát vù vù, như được kích thích cực lớn, nó tự động giãy dụa phản kháng.

– Tính tình rất lớn ah.

Lão Hắc hắc hắc vui vẻ, ngược lại cũng không bức bách nó, lập tức đình chỉ quán thâu Hỗn Độn chi lực, tiếp tục nghiên cứu, cân nhắc. . .

Tô Triệt cũng thỉnh thoảng thông qua tâm niệm quan sát thanh trường đao trong Tiên Ngục, trong nội tâm thoáng có cảm giác: nói không chừng, trong đoạn đường kế tiếp, thanh trường đao này sẽ mang đến cho mình trợ giúp không nhỏ cũng nên.

Vận may không thể nào thường xuyên ở bên một người được.

Tô Triệt vốn tưởng rằng, năm mươi lăm người phân bố trong phạm vi hơn vạn dăm, khả năng gặp phải nhau sẽ cực thấp. Cực Mộc Lão Tổ lúc trước là ngoại lệ, bởi vì, hắn là người cạnh trạnh bị phân vào trong cùng khu vực với mình, gặp phải hắn hẳn là thế tất yếu.

Về phần những người khác, hẳn sẽ không trùng hợp như vậy nữa. Ở trong đó, nhất là Tuyết Ngọc Tiên Tử kia, Tô Triệt không muốn gặp phải nàng nhất.

Nhưng hôm nay, khi Tô Triệt đi trên một mảnh bình nguyên rộng lớn, đang tìm địa hình đặc thù có khả năng an trí Cầu Sinh Lệnh thì lại xa xa thấy được một đạo thân ảnh.

Pháp nhãn chi thuật của Tô Triệt về mặt khoảng cách nếu so với năng lực dò xét của lão Hắc thì còn xa hơn, lúc này thấy rõ, người này quần áo bồng bềnh, phong độ tư thái mờ mịt, thình lình lại chính là nữ nhân mà mình không muốn gặp nhất kia.

Tuyết Ngọc Tiên Tử!

– Thật là xui xẻo, người đầu tiên gặp phải lại là nàng.

Tô Triệt thầm mắng một câu trong lòng, không chút do dự, lập tức thay đổi phương hướng, tiến đến phía khác. Đương nhiên, trong nội tâm hắn cũng rõ, bình nguyên chỗ này không hề có ngăn cách, Tuyết Ngọc Tiên Tử khẳng định cũng thấy được mình.

Quả nhiên, Tuyết Ngọc Tiên Tử xa xa theo sát đi lên, mặc dù tốc độ của nàng không quá nhanh, nhưng lại không khác lắm với Súc Địa Thành Thốn của Tô Triệt, nàng đi sát theo không buông.

– Nàng không cần đi tìm Cầu Sinh Lệnh sao? Hoặc là nói, nàng đã tìm được một khối rồi.

Trong nội tâm Tô Triệt tương đối phiền não, bị nữ nhân khó chơi này đi theo, kế hoạch đi tìm Cầu Sinh Lệnh khác của mình sao có thể thực hiện được nữa, chỉ riêng lo lắng nàng chọc một dao sau lưng thôi cũng đủ phiền chết rồi.

Cứ như vậy qua hơn một cảnh giờ, Tô Triệt thật sự không thể tiêu hao thời gian với nàng như vậy nữa, dứt khoát quay đầu lại, đón nàng đi tới.

Rất nhanh, hai người cách xa nhau hơn 100 trượng, từng người đều dừng lại:

– Vì sao hết lần này tới lần khác lại gặp phải ngươi?

Tô Triệt phần lộ ra bất đắc dĩ nói.

– Đây không phải trùng hợp.

Chương 862 : Gặp lại Tuyết Ngọc (hạ)

Tuyết Ngọc Tiên Tử cầm một cái la bàn tinh xảo trong tay, nàng chậm rãi nói:

– Ta là một đường đuổi theo ngươi mà đến đấy.

– Ngươi không đi tìm Cầu Sinh Lệnh, luôn quấy lấy ta như vậy làm gì chứ?

Tô Triệt nhíu mày hỏi:

– Bảo vật dù quý, nhưng cũng phải có mệnh hưởng thụ mới được ah.

– Vận khí của ta không tệ, chỉ dùng năm canh giờ đã tìm được một khối Cầu Sinh Lệnh rồi.

Tuyết Ngọc Tiên Tử ngược lại cực kỳ thẳng thắn dịu dàng cười cười, nói thẳng:

– Thời gian còn lại, ta đều đi theo ngươi, đương nhiên là để tìm cơ hội bắt ngươi lại.

– Quả nhiên là như vậy…

Tô Triệt trong lòng nói thầm với lão Hắc:

– Chúng ta vất vất vả vả giằng co một hồi mới có được một khối Cầu Sinh Lệnh, mà nàng, chỉ dùng có năm canh giờ đã tìm được một khối, tựa hồ còn cực kỳ thuận lợi nữa, không hề gặp phải người cạnh tranh.

– Nếu nữ nhân này âm hồn bất tán như thế thì dứt khoát bắt nàng vào Tiên Ngục, làm một nha hoàn, chuyên môn hầu hạ ngươi đi!

Lão Hắc cũng oán hận nói.

– Ta cũng muốn ah!

Tô Triệt lắc đầu trong nội tâm:

– Thế nhưng nữ nhân này sâu không thấy đáy, giữa ta và nàng ai là thợ săn, ai là con mồi, còn chưa biết được.

– Có Ảnh Tử ở đây, đơn đả độc đấu căn bản không cần sợ nàng.

Lão Hắc bộ dạng không sợ trời không sợ đất, sĩ khí tăng vọt nói:

– Dù sao cũng phải giải quyết nàng mới có thể đi tìm những khối Cầu Sinh Lệnh khác, đánh một trận với nàng là không thể tránh khỏi.

– Đây là tất nhiên.

Tô Triệt cũng cho rằng như thế

– Đánh một trận là không thể tránh được.

Thấy Tô Triệt một hồi lâu cũng không nói chuyện, trên mặt Tuyết Ngọc Tiên Tử lộ vẻ vui vẻ không hiểu nhẹ giọng nói:

– Ngươi cũng không cần lo lắng quá mức, ta chỉ muốn đạt được cái Bảo tháp để tìm lại chuyển thế chi thân của muội muội thôi. Về phần tánh mạng của ngươi ta không hề có hứng thú, cũng không phải muốn giết ngươi, thậm chí, ta còn có thể giúp ngươi tìm kiếm nhiều Cầu Sinh Lệnh hơn nữa, còn bạo vệ tánh mạng cho người yêu và ba thuộc hạ của ngươi nữa. Thế nào, khoản này giao dịch, không phải rất có lợi sao?

– Cực kỳ không!

Tô Triệt lạnh mặt nói:

– Chuyện về Cầu Sinh Lệnh tự ta làm được, không cần ngươi hỗ trợ, cho nên cũng không cần thiết phải giao dịch gì với ngươi cả. Nếu ngươi muốn đạt được thứ mình muốn, phương pháp rất đơn giản, đó chính là đánh bại ta. Đừng nói nhảm nữa, động thủ đi!

– Không!

Không nghĩ tới, Tuyết Ngọc Tiên Tử lại cười lắc đầu, uyển chuyển nói:

– Giao chiến chính diện, phong hiểm quá lớn, ta tuy rằng tự tin có đủ lực bảo vệ mình, nhưng cũng không dám xem nhẹ ngươi. Cho nên, ta sẽ một mực đi theo ngươi, tìm kiếm cơ hội thích hợp nhất để đánh một kích định càn khôn.

Lời nói này, rõ ràng chính là khi dễ người!

Ở trong Tiên Ngục, lão Hắc bị nàng chọc cho tức giận không nhẹ, chế định lúc trước, kế hoạch nha hoàn lập tức được sửa chữa, việc vặt bình thường không thể cho nàng làm được, phải cho nàng làm mấy việc như rửa bồn cầu mới hả giận…

Mặc dù hiện giờ nàng còn chưa động thủ, nhưng Tô Triệt khẳng định không thể chấp nhận một nhân tố nguy hiểm như thế đi theo sau mông uy hiếp mình được, nếu vậy thì đừng mong làm chuyện gì nữa.

– Ngươi không động thủ, không sao, ta tới trước!

Không Gian Trảm Sát!

Trên trăm đạo không gian chi nhận như mưa to huy sái tới, Tô Triệt cũng biết rõ, công kích trình độ này khẳng định không thể tổn thương đến nàng, chỉ là để to thái độ tuyên chiến thôi.

Tuyết Ngọc Tiên Tử nhẹ nhàng vung tay lên, lập tức tạo ra một viên cầu khí kình hơi mờ ngăn cản trước người, trên trăm đạo không gian chi nhận cắt vào khối viên cầu kia, cũng bắt đầu cấp tốc xoay tròn, giống như một không gian vô tận không ngừng tuần hoàn vậy, vĩnh viễn cũng sẽ không dừng lại.

Đợi đến lúc tốc độ xoay tròn của những không gian chi nhận kia đạt đến trình độ mắt thường cơ hồ không thể nhìn thấy được, bá bá bá, Tuyết Ngọc Tiên Tử run tay lên, viên cầu hơi mờ liền im ắng nghiền nát, những không gian chi nhận kia dưới sự gia tốc và dẫn đạo của lực lượng nào đó lại bay trở về phía Tô Triệt.

Gậy ông đập lưng ông, chiêu thức ấy đùa nghịch cực kỳ cao minh, trong hời hợt cũng cho thấy tạo nghệ sâu đậm của nàng trong phương diện khống chế lực lượng.

Tô Triệt cũng không có thủ đoạn như nàng, đối mặt với không gian chi nhận tốc độ tăng lên mười mấy lần, trạng thái đi bộ nhất định không thể nào trốn thoát được, chỉ có thể ngạnh kháng thôi.

Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt…

Phòng ngự kết giới của Cự Phú tuy rằng đã ngăn lại hết những không gian chi nhận, nhưng lại khiến Tô Triệt xấu hổ một phen, hơn nữa, cũng tự thân nếm thử xem không gian chi nhận của mình đến cùng có uy lực và hiệu quả thế nào.

– Lực thiết cát và xuyên thấu tương đối không tệ, nhưng chỉ là lực đạo yếu đi chút ít.

Giờ khắc này, Tô Triệt còn lo lắng âm thầm tổng kết trong lòng.

Lợi dụng lúc Tô Triệt ngăn cản, Tuyết Ngọc Tiên Tử liên kéo dãn khoảng cách về sau, rõ ràng chính là có ý tứ ngươi tiến ta lui, ngươi đi ta đi. Không đánh với ngươi, ta sẽ tốn thời gian với ngươi, chung quy cũng sẽ tìm được thời cơ tốt nhất để đánh lén.

Không nói những lời khó nghe, Tô Triệt chỉ có thể cho nàng một đánh giá, đó là khó chơi.

– Quá khó chơi rồi, nữ nhân này…

Tô Triệt thầm than trong lòng.

– Nàng khó chơi, chúng ta càng khó chơi hơn.

Lão Hắc rất là không phục, lớn tiếng nói:

– Để Ảnh Tử đi qua cuốn lấy nàng, sau đó, hung hăng giáo huấn ả đàn bà này một trận.

– Hiện giờ còn không phải lúc.

Tô Triệt trả lời trong lòng:

– Đối với nàng, tuyệt đối không thể đánh giá thấp được, ta cho rằng, mặc dù để Ảnh Tử đối phó nàng, cơ hội cũng chỉ có một lần thôi. Nếu một lần làm không được, lần thứ hai nhất định sẽ bị nàng nghĩ ra kế sách hóa giải, trước mắt chưa phải là thời cơ thích hợp nhất để dùng đòn sát thủ Ảnh Tử.

Cách nghĩ của Tô Triệt là gặp phải đối thủ vô cùng kiên nhẫn thế này, ngươi chỉ kiên nhẫn hơn cả nàng mới có thể ổn định đầu trận tuyến, cuối cùng giành lấy thắng lợi, bất luận một chút vội vàng xao động hoặc sơ sẩy nào, đều sẽ bị nàng nắm lấy cơ hội, một kích trí mạng.

Vì vậy, Tô Triệt buộc mình bĩnh tâm lại, thời khắc gắng giữ tỉnh táo, dứt khoát tạm thời không để ý tới nàng, tốt hơn là chọn một phương hướng khác, tiếp tục tìm kiếm địa hình đặc thù có khả năng an trí Cầu Sinh Lệnh.

– Này!

Sau lưng bên ngoài hơn 200 trượng, Tuyết Ngọc Tiên Tử lại đột nhiên nói:

– Vừa rồi ta đi ngang qua một rừng cây, ẩn hàm trận đạo huyền diệu, hơn nữa do tự nhiên hình thành, không có dấu hiệu nhân công, nếu ta là ngươi thì trước tiên sẽ vào đó nhìn một chút, có lẽ sẽ có thu hoạch.

Tô Triệt quay người lại lạnh lùng cười cười:

– Rốt cuộc là ta sẽ có thu hoạch hay là ngươi có thu hoạch?

– Nói không chừng đều có, ai có thể nói đúng được chứ.

Chương 863 : Trong rừng rậm (thượng)

Tuyết Ngọc Tiên Tử vẫn cười nhẹ như vậy, kỳ thật, đây cũng nàng đã xem Tô Triệt thành đối thủ chân chính nên mới bày ra thái độ như thế, đối với người không lọt vàomắt, nàng gần đây đều là thần thái phong khinh vân đạm, trong trẻo nhưng lạnh lùng cả.

Trong lòng Tô Triệt rất rõ, địa hình đặc thù mà nàng vừa nói chắc chắn tồn tại, hơn nữa, nếu nhân vật như nàng mà trực giác cho rằng chỗ đó có an trí Cầu Sinh Lệnh thì hẳn là chắc tám chín phần mười rồi.

Đương nhiên, nàng tự nói với mình tin tức này, khẳng định không phải xuất phát từhảo tâm, mà là lúc mình thu hoạch Cầu Sinh Lệnh sẽ gặp phải nguy hiểm nào đó, hoặc là phát sinh tranh đấu với người khác, chỉ trong tình huống xảy ra chuyện thì nàng mới có thể tìm được cơ hội tốt nhất để ám toán mình.

Đây là dương mưu mà nàng bày ra, có làm hay không thì tùy ngươi. Tô Triệt sẽ không tức giận vì loại chuyện này, vì một lần nữa tìm được cho Thiên Âm một khối Cầu Sinh Lệnh, dù có phong hiểm lớn hơn cũng phải đối mặt. Mặc dù trong nội tâm có nghĩ đến, Thiên Âm cũng có phương pháp hóa giải nguy cơ của nàng, nói không chừng căn bản không cần mình quan tâm. Nhưng thân là một người nam nhân, nhất định phải lo cho nữ nhân của mình. Vì vậy, Tô Triệt chuyển hướng, bước theo đúng hướng mà Tuyết Ngọc Tiên Tử mới chỉ ban nãy.

Bất quá, lúc tiến lên, khi đến khoảng cách gần với Tuyết Ngọc Tiên Tử hơn trăm trượng, Tô Triệt không hề dấu hiệu đột nhiên đánh ra hơn ba trăm đạo Phá Diệt chi quyền.

Ý kiến của ngươi, ta tuy rằng tiếp thu, nhưng cũng không phải sẽ cảm tạ ngươi, không phải sẽ không đánh ngươi.

Một phần tâm tư nữa là Tô Triệt muốn xem xem nữ nhân này còn thủ đoạn nào nữa để phá giải Phá Diệt chi lực của mình, hay vẫn là biện pháp lúc nãy.

Lợi dụng khoảng thời gian đi đường để hiểu rõ địch nhân của mình thêm một phần, như vậy, khả năng uy hiếp tiềm ẩn của nàng cũng yếu bớt được một chút.

Đối mặt với công kích lúc này của Tô Triệt, thần thái Tuyết Ngọc Tiên Tử lại có vẻ tương đối chăm chú, không hời hợt như vừa rồi nữa.

Không Gian Trảm Sát vừa rồi tuy thuộc Đại Trảm Sát Thuật, là một đại đạo chi thuật, nhưng Tô Triệt dù sao cũng cũng có tu vi cảnh giới quá thấp, lý giải đối với loại đại đạo chi thuật này cũng chỉ nắm giữ được chút da lông, uy lực quả thực cực kỳ có hạn.

Nhưng Phá Diệt chi quyền có lại không giống thế, loại thần thông này nương theo Tô Triệt vài chục năm, trong bao nhiêu tràng chiến đấu, đều là dựa vào nó để công kích đối thủ.

Trong những năm này, Tô Triệt đã dung hợp hơn mười vạn khối Ma Thần chi cốt, uy lực của Phá Diệt chi quyền đã là công kích chi pháp mạnh nhất rồi, Tô Triệt tự nhận là mặc dù đối mặt với đối thủ có tu vi cao hơn bản thân hai cấp độ, cũng có thể khiến hắn trọng thương, thậm chí đoạt mệnh hắn.

Đây cũng là nói, Nguyên Anh hậu kỳ có thể trọng thương Hóa Thần trung kỳ, như vậy, tu vi chân thật của mình là Hóa Thần trung kỳ, có thể trọng thương Luyện Hư sơ kỳ rồi.

Giờ phút này, dùng để đối phó Tuyết Ngọc Tiên Tử tu vi bị phong ấn thì sẽ thế nào đây?

Đối mặt với hơn ba trăm quyền kình Phá Diệt chi quyền đánh úp lại như biển, Tuyết Ngọc Tiên Tử cũng không dám khinh thị, lập tức mở ra phòng ngự kết giới của thượng phẩm đạo khí, đồng thời, trước người sau lưng dựng lên hai mặt thủy kinh u lam sắc.

Hơn mười đạo Phá Diệt quyền kình vọt tới trước nhất xuyên vào thủy kính phía trước, cũng không sinh ra bạo tạc, giống như cũng không va vào bất cứ vật gì vậy, sau đó, những quyền kình này lại thông qua thủy kính ở sau mà xuyên ra ngoài, sau lưng Tuyết Ngọc Tiên Tử hơn mười trượng liền rầm rầm nổ tung lên.

– Không gian chiết xạ chi thuật?

Tô Triệt lập tức ý thức được, hai mặt thủy kính mà Tuyết Ngọc Tiên Tử chế tạo ra gần như liên thông với nhau, có tính chất truyền tống, Phá Diệt quyền kình của mình tiến vào cửa vào phía trước lại thông qua cửa đằng sau bay ra ngoài, không thể nào va vào Tuyết Ngọc Tiên Tử bị kẹp giữa hai thủy kính được.

– Xem ra, nữ nhân này phi thường tinh thông thần thông loại không gian, mặc dù không phải đại đạo chi thuật, nhưng khẳng định cũng không phải là thần thông của thế gian a.

Trong nội tâm chớp động lên ý niệm như thế, Tô Triệt dùng tâm niệm điều khiển những Phá Diệt quyền kình sau khi bị đánh ra khi sắp xuyên qua thủy kính liền tự động nổ tung lên. Không cần va chạm vào bất luận vật thể nào, Phá Diệt chi lực do mình kích phát ra, Tô Triệt có thể tùy thời kích phát chúng nổ trung trong phạm vi trăm trượng.

Rầm rầm rầm. . .

Lực lượng bạo tạc cường đại liên tục nổ tung mấy chục lần, chấn cho mặt thủy kính trước người Tuyết Ngọc Tiên Tử trở nên nát bấy, cũng chẳng khác nào đã phá vỡ không gian chiết xạ chi thuật của nàng.

Oanh! Oanh! Oanh. . .

Một đám Phá Diệt quyền kình cuối cùng oanh sát qua cũng chuẩn xác vào đạo khí phòng ngự kết giới của Tuyết Ngọc Tiên Tử, lực trùng kích cực lớn sinh ra do bạo tạc tuy rằng không thể lập tức phá vỡ lực phòng ngự của nàng, nhưng cũng khiến Tuyết Ngọc Tiên Tử phải liên tiếp lùi về sau, cần toàn lực ứng đối, mới có thể bảo trì bản thân không bị đánh bay.

Một phen này tuy rằng không thể làm nàng bị thương, nhưng cũng khiến nàng phải lui ra gần trăm trượng, tuy không thể nói là chật vật nhưng cũng rất khó coi.

Có đến có đi, Tô Triệt coi như đã hòa nhau một ván, hơn nữa cũng biết được đối thủ này cực kỳ tinh thông thần thông pháp thuật loại không gian, phải đề phòng ở phương diệnnày mới được.

Một kích qua đi, Tô Triệt cũng không tiếp tục dây dưa nữa, mà bắt đầu xuất phát theo phương hướng nàng nói. Tuyết Ngọc Tiên Tử thì ánh mắt yên tĩnh xa xa nhìn theo phía sau, căn bản không để ý đến chút chuyện xảy ra vừa rồi.

Đi không bao lâu, nàng lại đột nhiên hỏi:

– Thiên Vũ, ngươi có lẽ đã đạt được một khối Cầu Sinh Lệnh rồi phải không?

Tuyết Ngọc Tiên Tử cho rằng chiếu theo năng lực tổng hợp của Tô Triệt, cũng đã qua gần mười canh giờ rồi, không có thể nào không có chút thu hoạch nào được.

Tô Triệt không nói một tiếng, xem như chấp nhận.

Tuyết Ngọc Tiên Tử cũng không khỏi nhiều, không biết trong lòng đang tính toán gì nữa.

Sau một lúc, ước chừng đi được hơn bốn trăm dặm, Tô Triệt quả thật xa xa thấy được một mảnh rừng rậm.

Hình dạng biên giới rừng rậm này thoạt nhìn có phần không tầm thường, giữa không trung ẩn ẩn có sương mù mờ mịt tràn ngập, dù là người trận đạo cũng nhìn ra được chút mánh khóe.

– Không tệ!

Tô Triệt gật đầu trong lòng:

– Nếu ta đi ngang qua nơi đây, nhất định cũng sẽ đi vào tìm tòi một phen. Tuyết NgọcTiên Tử ngược lại không nói sai.

– Đó là đương nhiên!

Lão Hắc bỉu môi nói:

– Nàng ước gì ngươi gặp phải tình cảnh nguy hiểm, sau đó tìm cơ hội ám toán ngươi đấy.

Tô Triệt cũng hiểu rõ trong lòng, vậy nên không dây dưa ở chuyện này nữa, tóm lại, đi một bước tính ba bước, muốn sống sót trong trò chơi này vốn sẽ phải thời thời khắc khắc đối mặt tử vong, vô luận thế nào cũng không thể có an toàn tuyệt đối cả.

Sau khi tiến vào rừng rậm, Tuyết Ngọc Tiên Tử ở phía sau dưới sự che chắn của cây cối, thân ảnh lúc ẩn lúc hiện, dùng cách nói của tiểu Hắc thì hệt như một nữ quỷ vậy.

Chương 864 : Trong rừng rậm. (trung)

Cục diện trước mắt cũng có thể lý giải là Tô Triệt đụng phải nữ quỷ quấn thân, dây dưa không rõ, thật là phiền toái.

Lẽ ra, phạm vi rừng rậm chỗ này cũng không lớn lắm, nhưng Tô Triệt lại cảm thấy dù mình đi thế nào cũng không đến được trung tâm, qua đó hắn ý thức được, đây có lẽ là vì trận pháp có tác dụng mê cùng, khiến cho mình phải đi rất nhiều đoạn đường oan uổng.

Vì vậy, Tô Triệt liền bảo lão Hắc thông quả một mặt thủy kính chiếu tình cảnh rừng rậm chỗ này cho những thuộc hạ Nguyên Anh am hiểu trận pháp trong Tiên Ngục cẩn thận phân biệt, muốn bọn hắn tìm ra cách đi đúng nhất.

Thế nhưng mà, tòa trận pháp tự nhiên trước mắt dĩ nhiên cực kỳ cao minh, không giống như cấp độ trận pháp tương ứng của Tu Chân Giới, tối thiểu thì cũng là cấp bậc trận đạotrong Linh giới, cái gọi là chúng đại sư trận đạo trong Tiên Ngục, căn bản không thể phá được trận này.

– Cái này quả thật xấu hổ chết người ta rồi. . .

Lão Hắc không khỏi nói thầm, ý là, muốn bị Tuyết Ngọc Tiên Tử chế giễu.

Đã đến lúc này, Tuyết Ngọc Tiên Tử sao còn không nhận ra, tạo nghệ của Tô Triệt đối với trận pháp chi đạo căn bản không thể phá được trận này, vậy nên liền cười nhạt một tiếng, xem như đã biệt được một điểm yếu của Tô Triệt.

– Đi phía trái đi!

Cũng may, nàng cũng không nói bất kỳ lời mỉa mai nào khiến Tô Triệt khó chịu nổi, ngược lại truyền âm chỉ điểm nói:

– Trận này, ta nhận biết, nếu ngươi nguyện ý tin tưởng thì theo hướng ta chỉ dẫn mà đi đi.

Tô Triệt yên lặng gật đầu, đi về bên trái hơn mười bước theo ý nàng, lại nghe Tuyết Ngọc Tiên Tử ở sau lưng lần nữa truyền âm:

– Quẹo phải mười bước, lại quẹo trái. . .

Cứ như vậy, dưới sự chỉ dẫn của Tuyết Ngọc Tiên Tử, chỉ dùng hơn một khắc chung, quả thật đã đến được khu vực trung tâm của rừng rậm.

Trong rừng rậm có một mảnh đất trống, diện tích ước chừng ngàn trượng, vị trí trung tâm nhất, thình lình bày một thạch quan cự đại. Thạch quan này dài chừng mười trượng, rộng bốn trượng, nếu để đựng người chết thì đó hẳn phải là một cự nhân mới đúng.

– Một tòa thạch quan? Chẳng lẽ, có một khối Cầu Sinh Lệnh đặt bên trong sao?

Tô Triệt lập tức hỏi trong nội tâm:

– Lão Hắc, có thể thấu thị bên trong thạch quan không?

Nếu chỉ là vật liệu đá bình thường, năng lực dò xét của lão hắc có thể thẩm thấu tầng thạch cứng rắn dày gần ngàn trượng, độ dày của thạch quan có lẽ không làm khó được hắn.

Thế nhưng mà, đáp án nhận được lại là không thể!

– Vật liệu đá này nhìn như bình thường, nhưng không biết ẩn hàm năng lực nào đó, có thể ngăn cách năng lực dò xét của ta, căn bản không thể nhìn rõ bên trong.

Ngữ khí của Lão Hắc có phần lộ ra bất đắc dĩ, trong lĩnh vực tư nhân mà lão giả thần bí không chế, năng lực dò xét mà hắn lấy làm ngạo thường xuyên vấp phải trắc trở, càng vào thời khắc mấu chốt, càng không thể giúp chủ nhân bất luận chuyện gì, cảnh này khiến lão Hắc hổ thẹn không thôi.

– Nói như vậy, không quản bên trong có Cầu Sinh Lệnh, bản thân thạch quan này đã rất không tầm thường rồi.

Tô Triệt âm thầm gật đầu:

– Khẳng định phải mở ra nhìn một cái mới được. . .

Loại chuyện này, đương nhiên không thể tự mình mạo hiểm, vẫn nên triệu ra một kẻ chết thay từ trong Tiên Ngục, bản thân Tô Triệt lại xa xa trốn ngoài trăm trượng. Một linh hồn nô bộc Kim Đan kỳ đi ra từ trong Tiên Ngục, y theo chỉ thị của Tô Triệt, đi đến thạch quan, hơn mười trượng trước ngược lại hết thảy đều bình thường, nhưng một khi tiếp cận đến khoảng cách 50 trượng, nô bộc Kim Đan kia liền thần sắc kịch biến, sắc mặt trắng bệch, biểu lộ trên mặt có thể nói là hoảng sợ đến cực điểm.

– Ah. . .

Đột nhiên, tiếng kêu gào thảm thiết như quỷ khóc vang ra từ trong miệng hắn, nghe ra đó là tiếng kêu thảm thiết sinh ra do kinh hãi cực độ mà không phải là do thống khổ thân thể. Thân là một Tu tiên giả, vốn không sợ các vật quỷ quái, huống hồ hắn lại là linh hồn nô bộc, vì hoàn thành mệnh lệnh của Tô Triệt mà không hề sợ tử vong. Chết còn không sợ, chuyện gì có thể dọa hắn thành ra như vậy?

Toàn thân Tô Triệt căng cứng, lập tức tiến vào trạng thái đề phòng cao độ. . . Nói về mặt đạo lý thì thân là một Tu tiên giả không sợ quỷ quái, lại không sợ tử vong, dù chứng kiển phải chuyện gì cũng không nên sợ đến mức phát ra tiếng kêu thảm như quỷ khóc như thế chứ.

Huống hồ, Tô Triệt thân ở bên ngoài trăm trượng lại không thấy gì cả, tình huống này nhất định cực kỳ không bình thường.

Thông qua công năng linh hồn liên thông của Tiên Ngục tầng bốn, lão Hắc xác định, linh hồn nô bộc này cũng không phải thấy một hình ảnh khủng bố nào đó, mà là hắn bị lực lượng nào đó trực tiếp ảnh hưởng, mặc dù không nhìn thấy gì cả, cũng sẽ sinh ra cảm giác hoảng sợ cực đoan nhất từ sâu trong nội tâm, thậm chí là sâu trong linh hồn.

Phù phù một tiếng!

Tên linh hồn nô bộc tu vị Kim Đan kia ngã thẳng xuống đất, dĩ nhiên tâm thần đều toái, trực tiếp bị hù chết.

Tô Triệt rõ ràng trong lòng, đây không phải là kinh hãi trên ý nghĩa thông thường, mà là một loại lực lượng tinh thần xấp xỉ thần thông, có thể kích phát tâm lý hoảng sợ của một người đến mức tận cùng, mặc dù trong nội tâm không sợ thì cũng sẽ bị hù chết.

Hóa không có khả năng thành khả năng, mới là thần thông. Thế gian vốn tồn tại rất nhiều loại lực lượng thần bí khó giải thích được, đoán chừng, tòa thạch quan trước mắt này cũng có một loại trong đó.

– Nếu người không thể tới gần thì làm sao mở thạch quan ra đây?

Điểm ấy ngăn trở đương nhiên không thể dọa lui Tô Triệt rồi, hẳn chỉ suy nghĩ làm sao giải quyết nan đề thôi.

Nghĩ tới đây, Tô Triệt lại quay người lại, dùng phương thức truyền âm hỏi Tuyết Ngọc Tiên Tử cách đó không xa:

– Có biện pháp nào có thể mở thạch quan ra xem đến cùng có gì không?

Trí tuệ của địch nhân nếu có thể sử dụng, vậy thì ngu sao không dùng. Tô Triệt không hề quan tâm tới vấn đề mặt mũi, chỉ cần có thể đạt được lợi ích thực tế là được.

– Ta quả thực có biện pháp để mở thạch quan ra, bất quá…

Tuyết Ngọc Tiên Tử có phần lộ ra thần bí mà hỏi thăm:

– Ngươi xác định, bất kể gặp phải loại cục diện nào cũng sẽ không hối hận sao?

– Tình cảnh trước mắt không có chuyện gì đáng để hối hận cả, Cầu Sinh Lệnh mới là đệ nhất, dù có gặp phong hiểm lớn hơn nữa cũng không sao cả.

Tô Triệt trầm thấp trả lời:

– Ngươi cho rằng, trong tòa thạch quan này có dấu khối Cầu Sinh Lệnh nào không?

– Khẳng định có!

Tuyết Ngọc Tiên Tử nói rất chắc chắn, tuy có chút khiến người cảm thấy ngoài ý muốn, bất quá, một câu giải thích tiếp theo lại có thể khiến người liên tưởng đến rất nhiều thứ:

– Ở phương diện tìm người tìm vật, ta rất tự tin và nắm chắc.

Tô Triệt yên lặng gật đầu, trong lòng tự nhủ:

– Trách không được, ta nấp ở đâu cũng bị ngươi tìm được. . . Vậy thì nói cho ta biết phương pháp mở thạch quan đi, nếu ngươi không nguyện ý lâm vào nguy hiểm thì có thể tránh ra xa một chút.

Chương 865 : Trong rừng rậm (hạ)

Tô Triệt nhàn nhạt nói.

Kỳ thật trong lòng cũng ước gì nàng tránh xa một chút, tránh khỏi phải lo lắng nàng chọc mình một đao sau lưng.

– Ngươi lại triệu ra một thuộc hạ trung thành nguyện vì ngươi mà chết đi, ta có thể giúp hắn một phen.

Tuyết Ngọc Tiên Tử thần sắc như thường nói.

Linh hồn nô bộc cam nguyện vì mình mà chết, trong Tiên Ngục còn nhiều, rất nhiều, Tô Triệt lại là tùy tiện triệu ra một nô bộc Kim Đan có tội, bảo hắn tiến tới chỗ Tuyết Ngọc Tiên Tử.

Tuyết Ngọc Tiên Tử lập tức lấy ra một quả linh phù màu lam nhạt, ba ba ba, đánh lên mấy thủ quyết, lại bấm tay gảy nhẹ, miếng linh phù kia liền chui vào mi tâm linh hồn nô bộc, biến mất không thấy gì nữa.

Về sau, nàng lại truyền âm nói với Tô Triệt:

– Linh phù này có thể thủ hộ tinh thần của hắn, không bị ngoại tà xâm lấn, nhưng ta đoán chừng, lúc mở thạch quan ra, hắn hẳn phải chết không thể nghi ngờ.

Tô Triệt im ắng gật đầu, không chút để ý đến sinh tử của nô bộc kia, vốn là người chết thay, dù không phải chết kiểu này, cũng sẽ tiếp nhận một phương thức tử vong khác trong thế giới Tiên Ngục thôi.

Thiên Đạo của thế giới Tiên Ngục tuy rằng còn chưa chính thức thành hình, nhưng Tô Triệt cho rằng, một thiên lý trọng yếu nhất đó chính là thiện hữu thiện báo, ác hữu ác báo!

Mặc kệ đại vũ trụ ở bên ngoài này có như vậy không, nhưng Tiên Ngục của mình, nên như thế!

Đã tiếp nhận linh phù hộ thân của Tuyết Ngọc Tiên Tử, tên linh hồn nô bộc kia dưới sự sai khiến của Tô Triệt liền tiếp cận về phía thạch quan.

Khi tiếp cận khoảng cách 50 trượng, thân hình hắn rõ ràng dừng lại một chút, sau đó toàn thân run rẩy, khó có thể khống chế được, nhưng cũng may, hắn không phát ra tiếng kêu thảm thiết, cuối cùng cũng chống được, còn có thể tiếp tục tiến tới nữa.

– Hộ thân linh phù của nữ nhân kia thực hiệu quả.

Lão Hắc thầm nói:

– Thông qua phản hồi của Tiên Ngục tầng bốn để phán đoán, linh hồn của hắn tuy rằng bị quẫy nhiễu, nhưng vẫn chịu đựng được.

– Như vậy cũng tốt…

Tô Triệt gật đầu trong lòng, hắn phân tâm nhị dụng, vừa muốn chú ý quá trình thạch quan mở ra, cũng phải thời khắc lưu ý đến Tuyết Ngọc Tiên Tử ở sau lưng cách đó không xa nữa.

So sánh mà nói, Tô Triệt cảm thấy nữ tử Tuyết Ngọc Tiên Tử này mới là nhân tố nguy hiểm nhất, vượt qua tất cả nguy hiểm có thể gặp phải trong trò chơi này…

HAAA. . .

Giờ phút này, linh hồn nô bộc đi tới trước thạch quan, cả người run rẩy không chịu được nữa, sắc mặt đã sớm từ trắng bệch như tuyết biến thành màu xanh nâu như người chết rồi.

Ha ha ha khanh khách…

Tiếng răng va chạm vào nhau khiến Tô Triệt ở bên ngoài trăm trượng cũng có thể nghe được.

Vì hoàn toàn nhiệm vụ chủ nhân giao phó, những linh hồn nô bộc này có thể vứt bỏ hết thảy, cũng có thể biến tướng nói thành là có thêm lực ý chí cường đại không cách nào siêu việt, vậy nên hắn mới có thể kiên trì đến tận giờ.

Bất quá, tựa như Tuyết Ngọc Tiên Tử nói, đến bước này rồi, rất nhiều thứ trong tánh mạng đã bị tiêu hao, xem như giờ hắn đã thiêu đốt linh hồn của mình, mặc dù không có ngoại lực đả kích, thì sau nhiệm vụ lần này cũng không sống được lâu nữa. Trừ phi, Tô Triệt và lão Hắc nguyện ý hao phí tánh mạng cứu vớt hắn…

Ở trước thạch quan, nô bộc này run rẩy hai tay, chậm rãi mở nắp quan tài ra. Một khắc khi bàn tay hắn tiếp xúc nắp quan tài thì cả người hung hăng run rẩy một phen, tinh khí thần toàn thân tựa hồ đang sói mòn nhanh chóng, làn da lập tức khô liệt, cơ bắp cấp tốc héo rút…

– Ah!

Hắn một gào liên một tiếng, bộc phát ra tiềm năng lớn nhất trong đời, dùng tất cả khí lực còn sót lại của bản thân, răng rắc một tiếng. . .

Nắp quan tài trầm trọng bị hắn đẩy ra một đạo khe hở.

Phanh!

Sau đó hắn ngửa mặt lên trời ngã xuống đất, tất cả đặc thù của tánh mạng đều đã mất đi, mặc dù chỉ mở ra một khe hở, nhưng vào một khắc cuối cùng của sinh mệnh hắn đã hoàn thành nhiệm vụ mà chủ nhân giao phó.

Thạch quan mở ra!

Tô Triệt ở bên ngoài trăm trượng không tự giác mà ngừng thở, trong nội tâm thầm nghĩ:

– Chỉ một đạo khe hở, không biết có được hay không, chẳng lẽ, còn cần phái qua một người nữa thì biên độ mở ra mới lớn hơn một chút sao?

Ý nghĩ này vừa phát sinh thì đã tự động có đáp án.

Hô!

Một cổ hắc khí dày đặc hiện ra trong quan tài, trong chớp mắt đã bao phủ phạm vi vài chục trượng quanh quan tài rồi.

Bất quá, Tô Triệt vận đủ pháp nhãn chi thuật, vẫn có thể xuyên thấu hắc khí, trông thấy tòa thạch quan kia.

Đột nhiên, một bàn tay cực lớn, màu xám đen thò ra từ khe hở quan tài, nó bắt lấy mép nắp quan tài, chậm rãi thôi động, đạo khe hở kia cũng theo đó mà càng lúc càng lớn.

Người chết trong quan tài thức tỉnh, hơn nữa còn muốn đi ra!

Cảnh tượng như vậy, trước đó, trong óc Tô Triệt đã từng nghĩ qua. Đương nhiên, ngoài ra còn có vài loại phỏng đoán khác nữa… .

Bành!

Dài mười trượng, rộng bốn trượng, nắp quan tài cực lớn bị triệt để mở tung, rơi đập trên mặt đất, sau đó, một thân hình hùng tráng, thân hình một cự nhân gần như trần truồng ngồi dậy từ trong quan tài.

Làn da màu xám đen nhìn cũng biết không phải là hình thái tánh mạng bình thường, bất quá, một thân cơ bắp cường tráng của cự nhân này lại không héo rút khô quắt, hơn nữa, ngũ quan diện mạo của hắn cũng không lộ vẻ tà ác cùng khủng bố, ngược lại lộ ra một cảm giác uy nghiêm hùng tráng nữa.

Khi hắn mở mắt ra, hai con mắt đục ngầu cũng là màu nâu đen kia trực tiếp rơi vào trên người Tô Triệt, sững sờ, ngẩn người sững sờ nhìn chằm chằm vào Tô Triệt, giống nhưđang chất vấn: vì sao quấy rầy ta an nghỉ?

Đối với Tô Triệt mà nói, những việc này không coi vào đâu. Duy nhất nghĩ mãi mà không rõ chính là, vừa rồi, hai gã nô bộc tiến tới mở thạch quan gặp phải tinh thần sợ hãi quấy nhiễu, lúc này khi nhìn thấy cự nhân cương thi lại không có quá nhiều cảm giác đáng sợ. Chẳng lẽ, loại quấy nhiễu kia là đến từ thạch quan, mà không phải là người trong quan tài?

Oanh!

Cương thi cự nhân cầm trong tay một cây côn sắt cực lớn bỗng xuất hiện trong quan tài, lúc đập xuống đất, Tô Triệt đã sớm nhìn rõ, trên tạp dề da thú quanh hông cự nhân này có buộc một khối lệnh bài màu hồng đỏ thẫm, quả nhiên chính là một khối Cầu Sinh Lệnh.

– Lão gia hỏa kia thực chế nhạo!

Bên trong Tiên Ngục, lão Hắc lập tức thầm nói:

– Đặt Cầu Sinh Lệnh lên trên người một cỗ cương thi khổng lồ, thực con mẹ nó buồn nôn!

– Lại là một cự nhân…truyện huyền huyễn audio

Tô Triệt chậm rãi lắc đầu, trong lòng tự nhủ:

– Trò chơi muốn sống lần này, xem như cùng cự nhân làm lên. Lần trước là tử sắc cự nhân, lúc này lại là cự nhân cương thi… Được rồi, nếu đã là cuộc chiến cự nhân, sao lạikhông để Tiểu Hắc xuất mã chứ?

Vì vậy, Tiểu Hắc cầm trong tay chiến phủ hai lưỡi lại lần nữa lộ diện, nhưng lúc này, không có đồ ăn có khí lưu màu tím kia hấp dẫn, đoán chừng, Tiểu Hắc có thể liều mạng đại chiến với đối phương một hồi.

Nhưng cái gọi là cuộc chiến cự nhân, cũng chỉ là bản thân Tô Triệt phỏng đoán thôi, thứ nhìn thấy tiếp theo, lại không phải là cương thi cự nhân nổi điên lên công kích về phía mình hoặc là Tiểu Hắc, mà là. . .

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây

https://audiosite.net
test1 tuan1 3 tuần trước
haizz lục thiếu du a... !
https://audiosite.net
test1 tuan1 3 tuần trước
lưu tủ truyện :)
https://audiosite.net
test1 tuan1 3 tuần trước
hay hay
https://audiosite.net
Chuong Trần 1 tháng trước
Cám ơn tác giả và Mc Truyện thật là hay
https://audiosite.net
Ngự Kiếm 2 tháng trước
Chào bạn...Mình kiểm tra các đường link vẫn nghe bình thường bạn nhé ^^!Bạn vui lòng bớt chút thời gian 3s đăng ký để nghe cùng các hội viện khác nhé, ngay cả khi bạn đang nghe mất mạng vẫn có thể nghe hết tập nhé...!Đa Tạ ^^!
https://audiosite.net
Lâm Huy 2 tháng trước
Sao truyện này không nghe đc vậy
https://audiosite.net
Ngự Kiếm 2 tháng trước
Đã fix lại audio nhé bạn :)Cảm ơn bạn thông báo ...!
https://audiosite.net
Ngự Kiếm 2 tháng trước
Cập nhật tập mới nhất rùi nhé bạn :)
https://audiosite.net
Mr.Tuân 2 tháng trước
Ra tiếp đi ad ơi.
https://audiosite.net
Ngự Kiếm 3 tháng trước
Nếu có giọng khác thì đổi được bạn nhé...!
https://audiosite.net
Ngự Kiếm 3 tháng trước
Đã cập nhập tính năng tua và hẹn giờ nhé bạncảm ơn bạn đã góp ý
https://audiosite.net
Ngự Kiếm 4 tháng trước
Đã có nhé bạn ...!bạn ấn đổi giọng đọc rùi nghe nhéCảm ơn bạn...!