[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 201 : Giết Hư Thần (c1001-c1005)
❮ sautiếp ❯Chương 1001: Giết Hư Thần
Giết Hư Thần
S
au khi trói Lệ Du Các lại, Diệp Mặc thỏa sức thi triển “Huyễn Vân Đao Pháp”, ban đầu, đao pháp của hắn vẫn không có cách nào liền mạch, đến cuối cùng “Huyễn Vân Đao Pháp” của Diệp Mặc, thậm chí hoàn toàn dứt khoát trôi chày.
“Huyễn Vần Trận Sát Đao” đã hình thành đao quang trận pháp, cuối cùng hắn đã có thể dùng ánh đao của “Huyễn Vân Trận Sát Đao” sát thương Lệ Du Các.
Lệ Du Các tuy vô cùng tức giận, nhưng trong lòng lại càng lúc càng kinh hãi.
Nếu y không trải qua chuyện nay, mà có người nói công kích của một tu sĩ Kim Đan có thể đả thương y, y đối sẽ không tin đâu.
Tu sĩ Kim Đan dù có lại hại cỡ nào, đao pháp kì quái thế nào, cũng không thể tổn thương đến một tu sĩ Hư Thần như y.
Nhưng sự thật là, đao pháp của tên tu sĩ Kim Đan trước mắt này không những kì quái, mà ánh đao do cây đao màu tím của y vung ra, dường như đã hình thành một trận pháp ánh đao.
Trận pháp này ban đầu còn có hơi gượng gạo, nhưng về sau lại càng lúc càng thuần thục, thậm chỉ hình thành công kích dạng bậc thang.
Đây rõ ràng không phải là đao pháp, mà là một trận pháp rồi.
Một tu sĩ Kim Đan lại có thể đem đao quang của mình hợp thành một trận pháp công kích cấp ba, điều này thật đáng ngạc nhiên.
Có thể làm đuợc điều này, hiển nhiên it nhát phải là một đại sư trận pháp cấp bốn.
Nghĩ đến việc Diệp Mặc là một đại sư trận pháp, mồ hôi lạnh của Lệ Du Các càng lúc càng nhiều.
Tuy rất hoang đường, nhưng y thật sự là lần đầu tiên cảm thấy hoảng sợ trước một tu sĩ Kim Đan.
Y đã nghĩ ra trận pháp vây sát cấp năm truớc mắt này hoàn toàn không phải là do tu sĩ Kiếp Biến của Nam An Châu kia bố trí, mà là do tên tu sĩ Kim Đan trước mắt này bố trí.
Bị giam trong trận pháp do tên tu sĩ Kim Đan này bố trí, hơn nữa còn lâm vào thế cùng, y có thể không e sợ sao? Bản thân y chỉ có thể phá trận và phòng ngự, hoàn toàn không có cách nào trả đòn công kích của đối phương.
Có thể nói từ điểm này cho thấy, đã trong tình thế bất bại rồi.
Điều khiến Lệ Du Các càng kinh ngạc, nếu trận pháp vây sát này thật sự là do Diệp Mặc bố trí, vậy thì hắn hoàn toàn Knông phải là đại sư trận pháp cấp bốn, mà là một đại sư trận pháp cấp năm 100%.
Khoan hãy nói tu sĩ trẻ tuổi như vậy lại đã là đại sư trận pháp cấp năm, dù là bản thân y bị một đại sư pháp cấp năm nhốt trong trận vây sát mà người đó bày rạ, cũng không chuyện tốt gì Nhất định phải nhanh chóng thoát ra, nếu như cho dù là tu vi Hư Thần như y, cao hoa đối phưong rất có thể cuối cùng chết chắc.
Diệp Mặc cũng buồn bực, hắn hiện giờ có thể nói là chiếm hết ưu thế.
Lệ Du Các chỉ có thể nghĩ cách phá chứ không có cách trục tiếp trà đòn hắn.
Tất cả công kích của y đều bị trận pháp chặn lại, nhưng dù là như vậy, hắn vẫn không cách nào làm tổn thương đến Lệ Du Các, trận vây sát của hắn còn càng lúc càng lay động, rõ ràng là nếu cứ tiếp tục như vậy, dù là hắn có trận pháp, cũng không kiên trì được đến lúc chém chết Lệ Du Các.
Tu sĩ Hư Thần quả lợi hại, rõ ràng không phải thêm vào trận pháp cấp năm là hắn có thể giết được.
Lần này may là hắn không tiếc vật liệu, thăng cấp trận vây sát lên cấp năm, nếu không thì nói không chừng Lệ Du Các đã sớm phá trận mà ra rồi.
“Huyễn Vân Trận Sát Đao” của hắn, tuy lợi hại, nhưng lại ít có sức sát thương với tu sĩ cao cấp.
Lúc này Diệp Mặc đang nghĩ làm thế nào để cải tiến “Huyễn Vân Trận Sát Đao” của mình.
Hắn đang nghĩ, nếu biến những đao quang tạo thành trận pháp này thành đao khí thật sự, thì uy lục có mạnh hơn nhiều không?
Chỉ là không biết sau khi biến thành đao khí thật sự, thì yêu cầu với thần thức của hắn có tăng lên không.
Khi Diệp Mặc đang nghĩ cách cải tiến “Huyễn Vân Trận Sát Đao”, bỗng nghe thấy Lệ Du Các kêu lên thảm thiết một tiếng.
Sau đó hắn liền cảm thấy toàn bộ đao quang của minh xuyên qua người của Lệ Du Các, không một chút chần chừ.
Ngay sau đó, những ánh đao nhọn ẩn mình trong trận pháp của Diệp Mặc cũng gần như toàn bộ xuyên qua cơ thể của Lệ Du Các, Lệ Du Các không có cách nào phản kích được nữa.
– Thương hội Dương Hải sẽ không tha cho các người đâu …
Sau khi giãy dựa nói ra một câu đã ngả xuống bỏ mạng.
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng không hề do dự lấy ra “Ngũ Thái Phệ Hồn Phiên”, hắn không cần thứ này, không có nghĩa là không biết dùng cái này.
Nguyên Thần Ngưng Thục của tu sĩ Hư Thần càng lớn hơn tu sĩ Nguyên Anh, công kích vừa nãy tuy giết được Lê Du Các, nhưng Diệp Mặc đã cũng nhìn thấy Lệ Du Các thi triển Nguyên Thần cấm thuật, y muốn lợi dụng Nguyên thần để trốn thoát.
Tuy không phải ai cũng dùng Nguyên Thần để trốn thoát, nhưng tu sĩ cao cấp đều biết đôi chút phải là sát chiêu câu diệt thần hồn lợi hại, rất có khà năng bị đối phương trốn thoát bằng Nguyên Thần.
“A” một tiếng hét thảm thiết vang lên Lệ Du Các không kịp cầu xin, Nguyên Thần của y đã bị “Ngũ Thái Phệ Hồn Phiên” tiêu diệt.
Bốn bề trở nên lặng lẽ, Diệp Mặc thở phào nhẹ nhõm, quay đầu lại nói với Ngu Vũ Thiên:
– Lúc nãy may mà có chị, chị Ngu Rõ ràng chiêu lấy mạng của tu sĩ Hư Thần vừa nãy không phải của Diệp Mặc, mà là do Ngu Vũ Thiên đánh ra.
Không cần nói mười tu sĩ Nguyên Anh và tu sĩ Kim Đan kiạ, đã bị ba nguời Ngu Vũ Thiên giết sạch rồi.
Sắc mặt Ngu Vũ Thiên hơi nhợt nhạt, chiêu vùa nãy là cấm thuật của cô, có ảnh hưởng đôi chút đến cô.
Cô lắc đầu yếu ớt nói:
– Lúc nãy tên tu sĩ Hư Thần kia chỉ cần chịu đụng thêm chút nữa, là có thể thoát khỏi trận pháp này rồi, đến lúc đó không những mấy nguời chúng ta, dù là cả “Mặc Nguyệt”, cũng phải chết chung theo y.
Nói xong Ngu Vũ Thiên lấy ra một viên “Sinh Nguyên Đan” nuốt xuống, bèn ngồi xuống, sau đó nói với Diệp Mặc:
– Tranh đấu giữa chúng ta và Thương Hội Dương Hải vừa mới bắt đầu, bây giờ bọn họ mất đi một Hư Thần, mấy tên cao thủ Nguyên Anh, có thể nói thực lục đã giảm đi một nửa.
Nhung Dương Hữu Khang – hội trưởng Thương Hội Dương Hải là tu sĩ Hư Thần trung kì, bây giờ nhất định phải có chuẩn bị.
Sau khi Ngu Vũ Thiên nói xong, liền bắt đầu khôi phục chân nguyên.
Diệp Mặc gật đầu, sau khi hắn thu hồi nhẫn của Lệ Du Các, Lê Kinh Mân đã đua tới nhẫn trữ vật của mấy tên còn lại.
Diệp Mặc khoát tay nói:
– Thứ trong mấy chiếc nhẫn này chờ lát nữa để chị Ngu phân phối, mọi nguời cứ lấy thứ có ích với mọi nguời, những thứ còn lại thì coi như là tài sản của “Mặc Nguyệt”.
Mọi nguời cũng nhanh chóng nghỉ ngơi một lất, chắc tên Dương Hữu Khang kia sẽ không bỏ qua đâu, tôi phải đi bố trí trận pháp nữa đây.
Sau khi trải qua trận chiến với Lệ Du Các, Diệp Mặc đã biết sự lợi hại của tu sĩ Hư Thần, nếu không phải y bị nhốt trong trận pháp, Ngu Vũ Thiên dùng cấm thuật đánh lén thành công, bây giờ nói không chừng còn trong tình thế căng thẳng.
Trong tình trạng thế cục của Thành Phỉ Hải không được sáng sủa, tiếp tục giằng co nữa, sẽ không có ích gì cho “Mặc Nguyệt”.
Thế nên chỉ dựa vào một trận vây sát cấp năm, thế chỉ dựa vào tu vi Kim Đan cấp năm của hắn không cách nào thoải mái chém chết tu sĩ Hư Thần.
Diệp Mặc cắn chặt răng, lấy ra toàn bộ vật liệu trước đó có được từ Xích Hồng, quyết định bố trí thêm mấy sát trận nữa trong trận pháp bao vây ở “Mặc Nguyệt”.
Một sát trận không ổn, thì ta dùng hai cái, hai cái không ổn, ta dùng ba cái.
Ta không tin, một đại sư trận pháp cấp năm như ta mà không làm gì được một Hư Thần trang kì như ngươi.
Diệp Mặc cho rằng trong tình trạng thế cục không rõ ràng, ít nhất thì bây giờ không thể có ngươi đên tìm tận nơi tìm người cũng là người của “Thươg Hội Dương Hải” đến trả thủ Nhưng Diệp Mặc vừa bước ra, Tô Việt liền tới nói có người đến tìm hắn.
Người đến tìm Diệp Mặc một tu sĩ viên mãn khoảng bốn năm mươi tuổi.
Khuôn mặt chữ điền mắt không to, nhưng lại rất có thần, rõ ràng là một người rất thông minh.
Vốn lai tuổi là Kim Đan đại viên mãn, nếu không phải tư chất của y rất tôt, thì hẳn cũng từng ăn loại đan dược như Trú Nhan Đan.
– Chào Diệp hội chủ, tôi là Lổ Vũ Phong một tán tu, hôm nay mạo muội đến thăm hỏi, hy vọng Diêp hội chủ đừng chấp chất nhất.
Người tu sĩ Kim Dan trung niên kia không chờ Diệp Mặc cất lời, đã ôm quyền nói trước.
Diệp Mặc không chắc Phổ Vũ Phong này rốt cuộc có ý gì, chỉ đành lạnh giọng nói:
– Anh Phổ hẳn không thể không biết tĩnh trạng hiện nay của “Mặc Nguyệt” của tôi chứ? Nếu nguời khác đều không dám có bất cứ quan hệ gì với “Mặc Nguyệt” của tôi, thì sao anh Phổ đây lại chủ động đến thăm?
Phổ Vũ Phong ngồi ngay xuống, từ tốn nói:
– Đuơng nhiên tôi biết tình hình của “Mặc Nguyệt”, tôi thậm chí còn biết mấy tu sĩ “Thương Hội Dương Hải” hôm nay đến “Mặc Nguyệt” kiếm chuyện, hẳn sẽ không trở về được nữa.
Diệp Mặc giật mình, hắn giết chết tên tu sĩ Hư Thần kia, còn có mười tu sĩ Kim Đan Nguyên Anh, cũng chẳng qua là chuyện trong phút chốc, sao Phổ Vũ Phong này có thể biết được?
Không đợi Diệp Mặc lên tiếng, Phổ Vũ Phong lại nói tiếp:
– Vốn tôi vẫn chưa khẳng định lắm, nhưng khi tôi đến ngoài “Mặc Nguyệt”, thì đã xác định được rồi.
Nói thật lòng, Diệp hội chủ là thiên tài hiếm thấy mà tôi gặp từ trước đến nay, không có nguời thứ hai.
Mấy ngày truớc, tôi ở ngoài Thanh Phỉ Hải thấy Diệp hội chủ bố trí trận vây sát cấp ba, sau đó thông qua trận pháp chém chết năm tu sĩ Kim Đan của “Hiệp Hội Dương Hải”, tuởng rằng Diệp hội chủ là đại sư trận pháp cấp bốn, tôi đã sai rồi.
Diệp Mặc trong lòng ngạc nhiên, hắn không ngờ hắn bố trí Dẫn lôi trận pháp và trận pháp vây sát ở ngoài thành giết chết mấy tên Kim Đan, Phổ Vũ Phong này lại nhìn ra được.
Nhưng nếu lúc đó bị vạch trân còn lo lắng, vì lúc đó chỉ cần tu sĩ Nguyên Anh cấp ba chặn bọn họ lại, người của Thanh Phỉ Hải đến trợ giúp, mấy người của “Mặc Nguyệt” bọn họ ai cũng không thoát được.
Xem ra quả nhiên không thể xem thường tu sĩ trong thiên hạ mà, tu sĩ thì đâu đâu cũng có, chỉ là nguời ta không muốn ra mặt khoe khoang mà thôi.
Phổ Vũ Phong này không vạch trần truyện của hắn ngay tại chỗ Diệp Mặc cũng không cảm kích là mấy, hắn biết bây giờ người này nói chuyện đó ra, nhát định là có yêu cầu gì.
Có điều bất kểlà chuyên gì, nếu y đem “Hiệp Hội Dương Hải” ra uy hiếp “Mặc Nguyệt”, rõ ràng là cũng ko cần để ý tới.
Bây giờ ngay cả tu sĩ Nguyên Anh và tu sĩ Hư Thần của “hiệp hội Dương Hải” hắn còn giết được, còn bận tâm việc giết thêm nam tên tu sĩ Kim Đan hay sao? Diệp Mặc cũng tin rằng, người này sẽ không ngu xuẩn đến vậy, đem chuyện như vậy ra nói.
Phổ Vũ Phong nói tiép:
– Tôi đến “Mặc Nguyệt” vừa nhìn ra mới biết, hóa ra Diệp hội chủ đã là đại sư trận pháp cấp năm, một đại sư trận pháp cấp năm trẻ tuổi như vậy, đừng nói là tôi, dù là cả Lạc Nguyệt chắc cũng không có ai gặp qua.
Hôm nay gặp được Diệp hội chủ, Phổ mỗ thật là may mắn.
Nói xong Phổ Vũ Phong lại đứng lên, làm lễ với Diệp Mặc.
Diệp Mặc mỉm cười, hắn cảm thấy Phổ Vũ Phong này đến đây, ít nhất chắc không có ác ý gì, bèn nói:
– Anh Phổ có gì cứ nói, tình cảnh của “Mặc Nguyệt” của tôi, tôi nghĩ anh Phổ cũng biết Tồi.
– Được, nếu đã như vậy, thì tôi không khách sáo nữa.
Phổ Vũ Phong lại ngồi xuống, giọng điệu càng rõ hơn.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1002: “Mặt Nguyệt” Thần Bí
“Mặt Nguyệt” Thần Bí
T
heo tin tức mà tôi có được, cậu hẳn là đệ nhất luyện đan Danh Nhân Đường mới nhất.
Chỉ là đắc tội với “Quỷ Tiên Phái”, mới đi xa tới Thanh Phỉ Hải, hoặc là anh còn nghĩ đến phải tới Nam An Châu.
Phổ Vũ Phong nhìn Diệp Mặc, lạnh nhạt nói.
Diệp Mặc cuời nhạt trong lòng, tuy hắn không cố ý tuyên truyền danh hiệu đệ nhất luyện đan Danh Nhân Đường này của mình nhưng cũng biết, danh hiệu đệ nhất này chỉ cần là nguời có ý, nhất định có thể điều tra ra được.
Dù là “Quỷ Tiên Phái” tìm tới nơi, hắn cũng không sợ, nghe nói “Quỷ Tiên Phái” cũng chỉ có một tu sĩ Hư Thần mà thôi.
Hắn có thể chém chết tu sĩ Hư Thần của “thương hội Dương Hải”, thì có thể chém chết tu sĩ Hư Thần của “Quỷ Tiên Phái”, chỉ cần y dám đến thì hắn dám giết.
Đây là Phỉ Hải, không phải Hà Châu.
về phần “Tiên Bảo Lâu” và “Vạn Đan Các” thì hắn càng không cần để tâm, chỉ là nguời bên dưới của hai thế lực này có thù với hắn, không thể toàn phái kéo đến Phỉ Hải, nếu một hai tu sĩ Nguyên Anh kéo tới, thì thật sự không đáng là gì.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – vn Hơn nữa lần này Diệp Mặc quyết đoán giết chết tu sĩ Hư Thần của “thương hội Dương Hải” không phải không có lý do, hắn tin rằng, chỉ cần hắn đuổi “thương hội Dương Hải” đi, thì Thành Phỉ Hải nhất định phải liên kết với hắn.
Một khi liên kết với phủ thành chủ của Thành Phỉ Hải, hắn tin là thế lực thông thường cũng không dám đến gấy rối, dù là “Quỷ Tiên Phái” cũng không dám đến đây.
Thấy Diệp Mặc cười nhạt, Phổ Vũ Phong vội nói:
– Tôi không phải muốn đem tin tức này để đổi lấy cái gì, tôi cũng biết, Diệp hội chủ đã ở Thanh Phỉ Hải, cũng sẽ không sợ Phổ Vũ Phong này nhìn vấn đề vô cùng tận tường thấu đáo, hơn nữa khôn khéo trong việc đối nhân xử thế, Diệp Mặc cũng khống muốn để y bikhó xử, liền nói:
– Có chuyện gì, thì cứ nói thẳng ra không vòng vo tam quốc.
“Mặc Nguyệt” của tôi công khai ở Phi Hải, thì không định sợ bất kì ai.
Rõ ràng cảm thấy Diệp Mặc khó chịu, Phổ Vũ Phong cười khổ nói:
– Diệp hội chủ cũng biết, đến Nam An Châu rất khó, hơn nữa không phải là độ khó bình thường, dù là Thần Hư cũng cần phải ba trăm tuổi trở xuống, có thể nói tu sĩ bình thường gần toàn bước vào Truyền Tống Trận ở Nam An Châu.
Nếu muốn đến Nam An Châu, thì tôi có một cách…
Diệp Mặc biến sắc, tên tu sĩ bình thường trước mắt này lại có cách đến Nam An Châu sao? Nêu y đã có cách, sao y không tự mình đến Nam An Châu? Tu luyện ở Nam An Châu tốt hơn ở Bắc Vọng Châu rất nhiều.
Cảm nhận được sự ngạc nhiên của Diệp Mặc, Phổ Vũ Phong hơi hài lòng, bèn nói tiếp:
– Hẳn là Diệp hội chủ có nghe qua, nếu tu sĩ dưới Hư Thần muốn dùng Truyền Tống Trận, thì bắt buộc đuợc tu sĩ Kiếp Biến ở Bắc Vọng Châu đề cử…
– Anh có cách để tu sĩ Kiếp Biến tiến cử tôi đến Truyền Tống Trận?
Diệp Mặc nhìn chằm chằm vào Phổ Vũ Phong trầm giọng hỏi, đến Nam An Châu với hắn mà nói không phải là chuyện nhỏ.
Nhưng nếu chỉ là đề cử đi, Diệp Mặc nguợc lại không tha thiết như ban đầu.
Vì Diệp Mặc biết, muốn đề cử cũng nhiều nhất là một người, hắn không thể dắỉ bọn người Tống Ánh Trúc đi theo.
Phổ Vũ Phong gật đầu nói:
– Tuy tôi không có cách để tu sĩ Kiếp Biến trực tiếp đề cử anh, nhưng tôi có cách để tu sĩ Kiếp Biến tìm thấy anh, nhờ anh ra tay giúp đỡ, sau đó anh có thể yêu cầu được đề cử.
Diệp Mặc không hỏi Phổ Vũ Phong làm sao có thể để tu sĩ Kiệp Biến chủ động đến tìm hắn, mà khôi phục điệu bộ bình thản, hỏi:
– Nói đi, điều kiện của anh la gì?
Nghe xong câu hỏi của Diệp Mặc, mặt Phổ Vũ Phong có hơi ủng hồng, rõ ràng là có chút kích động, nhưng y liền kìm nén trong lòng của mình, nói:
– Tôi muốn có một viên đan dược có thể thăng cấp Nguyên Anh, bất kể là “Thảo Hoàn Đan” hay là “Ngưng Anh Đan”.
Diệp Mặc không tỏ ý kiến, nói:
–
“Mặc Nguyệt” của tôi chỉ là một thương hội nhỏ mới nổi, anh cảm thấy, tôi có thể cung cấp cho anh loại đan dược như vậy sao Dường như biết rõ Diệp Mặc sẽ nói vậy, Phổ Vũ Phong bỗng lấy ra một trận bàn đặt ở trước mặt Diệp Mặc, nói:
– Thêm vào trận này nữa, trận bàn này tổ tiên tôi truyền lại, nhiều thế hệ Phổ gia tôi đều trận pháp sư, sau khi tới đời của tôi, tu vi trận pháp đã sớm không bằng với tài nghệ tổ tiên ngày trước – Trận bàn phòng ngự cấp sáu?
Vốn sau khi thấy trận bàn này, Diệp Mặc vẫn không để tâm, nhưng khi hắn phất hiện đây là trận bàn phòng ngự cấp sáu, thì lại dao động lần nữa.
Dù hắn đã là đại sư trận pháp cấp năm, nhưng muốn hắn luyện chế trận bàn, cùng lắm cũng chỉ có thể luyện chế trận bàn cấp ba cấp bốn.
Trận bàn cấp năm đừng nói không có loại vật liệu cực phẩm này, dù có vật liệu, với trình độ hiện giờ của Diệp Mặc cũng không luyện chế ra được.
Nhưng thứ mà Phổ Vũ Phong lấy ra lại là một trận bàn cấp sáu, Diệp Mặc không khỏi động lòng.
Y có thể lấy ra trận bàn cấp sáu, đùng nói là còn giúp Diệp Mặc có đuợc đề cử của tu sĩ Kiếp Biến, dù không có đề cử của tu sĩ Kiếp Biến, trận bàn này cũng đủ làm Diệp Mặc dao động.
Đây thật sự là đồ tốt, Diệp Mặc liền bắt lấy trận bàn, cẳn thận quan sát rất lâu, mới tán thưởng một câu, nói:
– Quà nhiên là trận bàn phòng ngự cấp sáu, đụng đến một lần là cần tới trăm ngàn linh thạch, cũng là một thứ tiêu hao linh thạch.
Phổ Vũ Phong cuời lúng túng, tuy y cũng biết trận bàn cấp sáu là thứ đồ tốt, nếu đem ra bán, tuyệt đối có thể bán đuợc với giá rất cao.
Nhưng một tu sĩ Kim Đan như y lấy ra thứ đồ tốt như vậy để bán, có thể linh thạch còn chua nóng tay, thì đã bị nguời ta giết mất rồi.
Y quyết định đến tìm Diệp Mặc, nhìn thấy trận pháp phòng ngự của “MặcNguyệt” đã là trận pháp cấp năm rồi.
Y tin rằng, một đại sư ttận pháp cấp năm, sẽ không vì một trận bàn mà giết nguời diệt khẩu.
Huống chi, y còn có hẳn bị sẵn.
– Được, thương lượng thành công, đây là “Thảo Hoàn Đan”.
Diệp Mặc không dài dòng lôi thôi, hắn ưng ý trận bàn này, thậm chỉ không hỏi Phổ Vũ Phong chuyện đến Nam An Châu, thì đã đưa một viên “Thảo Hoàn Đan” cho Phổ Vũ Phong rồi.
Phổ Vũ Phong không ngờ rằng thật sự có được “Thảo Hoàn Đan”, tay kích động đến run rẩy, tình trạng của y không tốt gì mấy so với Lê Kinh Mân.
Lê Kinh Mân đã sớm biết y Kim Đan viên mãn xong, có đan dược thăng cấp Nguyên Anh, còn run rẩy như vậy, còn với Phổ Vũ Phong mà nói, đây là một niềm vui bất ngờ.
– Không ngờ lại còn là “Thảo Hoàn Đan” hạng nhất?
Giọng của Phổ Vũ Phong cũng run rẩy, y không những đổi được “Thảo Hoàn Đan”, thậm chí còn đổi được “Thảo Hoàn Đan” hạng nhất.
Trận bàn cấp sáu kia trong tay y quả thật rất lãng phí, với trình độ trận pháp sư cấp ba của y, cũng không thiếu linh thạch, nhưng mỗi lần dùng trận bàn cấp sáu hao tổn trên trăm ngàn linh thạch, cũng không phải là điều y có thể hao tổn được, chi bằng lấy ra, đổi lấy thứ mà mình cần nhất.
Với y mà nói, tu vi Nguyên Anh thực tế hơn trận bàn cấp sáu rất nhiều.
Diệp Mặc lại nhìn ngắm rất lâu, mới hài lòng thu lại trận bàn, hỏi Phổ Vũ Phong:
– Tôi rất lấy làm lạ, sao anh lại biết tôi có “Thảo Hoàn Đan”?
Phổ Vũ Phong kim chế tâm trạng kích động của mình, bỗng trở nên kính sợ Diệp Mặc, một nguời có thể tùy tiện lấy ra “Thảo Hoàn Đan” hạng nhất, sao có thể xem thường được? Y cẳn trọng nói:
– Trước đây khi Ngu tiền bối đi theo Diệp hội chủ, cũng là tu vi Kim Đan hậu kì, nhưng trong một thời gian rất ngắn đã thăng cấp Nguyên Anh, còn chuyện của Lê quản sự trước đâ y không lâu, cũng thành công thăng cấp Nguyên…
Diệp Mặc không cần hỏi Phổ Vũ Phong nói hết lời, hắn đã hieu ra là chuyện gì rồi.
Không khỏi nhíu mày, Phổ Vũ Phong có thể nghĩ ra thì sao người khác có thể không nghĩ ra được chứ?
Nhưng Diệp Mặc yên lòng Hư Thần cũng có thể giết, sao có thể để tâm đến tu si Kim Đan và tu sĩ Nguyên Anh bình thường còn lại?
Phổ Vũ Phong không nhận được Diệp Mặc đang nghĩ gi, liền đúng lên ôm quyền nói với Diệp Mặc – Diệp hội chủ, tôi nhất định sẽ trong thời gian ngắn nhất khiến tu sĩ Kiếp Biến đến tìm anh giúp đỡ, và đề cử Diệp Mặc gật đầu, tiễn Phổ Vũ Phong đi.
Tuy hắn rất mong đến Nam An Châu, nhung dù có đuợc đề cử, cũng chỉ có một mình hắn được đi mà thôi, nơi đây còn có bọn người Tống Ánh Trúc, hắn cũng khó lòng yên tâm.
Nên với lời nói của Phổ Vũ Phong, hắn rất mâu thuẫn, vừa muốn đi Nam An Châu, vừa không yên tâm “Mặc Nguyệt”.
Phổ Vũ Phong bước đến cửa bỗng quay đầu lại nói với Diệp Mặc lần nữa:
– Diệp hội chủ, nếu trước đó nguời của “thương hội Dương Hải” đến đây không thể bỏ đi, thì Diệp hội chủ có thể yên tâm.
Vì “thương hội Dương Hải” hiện giờ chỉ có hai tu sĩ Nguyên Anh trấn giữ, hơn nữa hội chủ Dương Hữu Khang đã đi Nam An Châu rồi, trong vòng mấy năm hẳn không thể trở về đâu.
– Cám ơn nhiều.
Sau khi Diệp Mặc nghe xong lời này, mới thở phào nhẹ nhõm, tu sĩ Hư Thần trung kì là Dương Hữu Khang đã đi Nam An Châu, xem ra hắn không cần lo lắng.
Sau mấy năm dưới sự tích trữ đan dược của hắn, ai có thể chắc chắn là “Mặc Nguyệt” sẽ không có tu sĩ Hư Thần chứ?
Nêu chỉ có hai tu sĩ Nguyên Anh, vậy thì “thương hội Dương Hải” thật sự không có tư cách gì để gây chuyện với “Mặc Nguyệt” rồi.
Khi người ta còn đang bàn tán say sưa về ân oán của “Mặc Nguyệt” và “thương hội Dương Hải”, thì “Mặc Nguyệt” đột lủi ra làm ăn.
Hơn nữa xảy ra một chuyện mà người ta không ngờ tới, đó chính là là “thương hội Dương Hải” ỷ mạnh, một tu sĩ Hư Thần dắt theo năm tu sĩ Nguyên Cùng với năm tu sĩ Kim Đan, vô cớ tới cướp đồ của hội chủ “Mặc Nguyệt”.
Tin này có thể nói là gây choáng cho tất cả mọi người, nhưng không ai là không tin, vì tiền căn hậu quả xảy ra chuỵên này đều có cầu thủy tinh ghi chép lại.
Tuy vật phía trước cầu thủy tinh bị hư rồi, nhưng tất cả mọi người đều biết, vật đó rõ ràng không bình thường, nên mới cố ý bóp hư.
Trong nhất thòi thành Phỉ Hải ồn ào náo nhiệt.
Tu sĩ Hư Thần bất chấp thân phận của mình đến tận nơi cướp đồ của tu sĩ Kim Đan, hơn nữa còn nói, thứ mà y chạm tráng giựt đi thì đã sao.
Chuyện như vậy nếu không bị tiết lộ nhiên không là gì, nhưng một khi bị vạch trần, thì không phải là chuyện nhỏ.
Danh tiếng của “thương hội Dương Hải” bỗng bị bôi nhọ, thậm chỉ không còn cách nào ngóc đầu lên nổi.
Nhưng đây còn chưa phải là kết thúc, “Mặc Nguyệt” lại còn đề xuất ra một điều kiện khác, chính là lúc này “thương hội Dương Hải” nhất định phải bồi thường và xin lỗi “Mặc Nguyệt”, nhượng lại địa bàn của “thương hội Dương Hải”, sau đó bồi thường một trầm triệu linh thạch.
“Mặc Nguyệt” một thương hội nhỏ mới phát triển dạo gần đây, lại dám mở to miệng hét giá, đòi “thương hội Dương Hải” đua linh thạch còn chua tính, lại bắt bồi thường một trăm triệu? Thậm chí đuổi “thương hội Dương Hải” ra khỏi Phỉ Hải, đây rõ ràng còn tức cười chuyện tu sĩ Hư Thần của “thương hội Dương Hải” cướp đoạt đồ của tu sĩ Kim Đan.
Nhưng khi nguời khác biết rằng, sau khi “Mặc Nguyệt” tung ra video Tinh Nguyên cầu về tu sĩ Hư Thần của “thương hội Duong Hải” cướp đoạt, đồng thời nêu ra điều kiện hà khắc, thì “thương hội Dương Hải” lại không nhanh chóng đưa ra phản ứng, liền cảm thấy chuyện này hình như không đơn giản như thế.
Rất nhanh liền có người chú ý đến, mười một tu sĩ “thương hội Dưcmg Hải” tiến vào “Mặc Nguyệt”, dường như đã mai danh ẩn tích rồi.
Sau khi chú ý đến điều này, thì “Mặc Nguyệt” bỗng chốc trở nên thần bí…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1003: Tìm Tới Cửa
Tìm Tới Cửa
M
ột gã tu sĩ Hư thần cướp đoạt đồ của một gã tu sĩ Kim Đan cũng là chuyện thường, hiện tại chuyện đó bị người ta nói ra, tên kia tu sĩ Hư thần không ngờ không phản bác.
Hơn nữa tên tu sĩ Hư thần kia từ khi vào Mặc Nguyệt vốn không trở ra.
Nguyên nhân này đã rất rõ ràng rồi, chính là tu sĩ Hư thần đã bị Mặc Nguyệt lặng lẽ làm thịt rồi.
Có thể vô thanh vô tức làm thịt một gã tu sĩ Hư thần, bất kể thế lực gì cũng không dám coi thường, huống chi tên tu sĩ Hư thần kia lúc trước còn dẫn theo năm tên tu sĩ Nguyên Anh đi vào.
Càng nhiều người suy đoán, thực lực Mặc Nguyệt mạnh đến cỡ nào, ngay cả tu sĩ Hư thần cũng dám giết.
Nhưng ngoại trừ những người suy đoán, còn rất nhiều người kính sợ Mặc Nguyệt.
Tu sĩ Hư thần ở Nam An Châu tuy rằng không được coi là gì, nhưng ở Bắc Vọng Châu đã là tồn tại cao nhất.
Thành Phỉ Hải đã có rất nhiều tu sĩ miêu tả rất sống động, lúc trước tu sĩ thương hội Dương Hải sau khi tiến vào Mặc Nguyệt, bên trong đại chiến liên tục.
Thanh âm đánh nhau nổ vang kịch liệt, ngoài trăm dặm cũng có thể nghe thấy, Mặc Nguyệt kỳ thật có một gã tu sĩ Ngưng Thể trấn thủ, tu sĩ Hư thần chỉ giống như là đồ ăn đưa tói mà thôi, đủ loại…
– Ông tin Lệ Du Cáp sau khi tiến vào Mặc Nguyệt Không có đi ra?
Tại phủ thành chủ ở Thành Phỉ Hải, một người đàn ông trung niên đang hỏi một tên tu sĩ quản sự bộ dạng khom người cúi đầu đứng.
Tên quản sự vội vàng kính cần trả lời:
– Vâng, tôi tin như vậy.
Lệ Du Cáp của thương hội Dương Hải sau khi đi vào Mặc Nguyệt, Mặc Nguyệt lúc đó đã có người tới nơi này xin giúp đỡ rồi, tôi dựa theo ý của thành chủ chỉ trả lời bọn họ loại chuyện này chúng ta không có cách nào nhúng tay vào.
Bọn họ cũng không có nhiều lời, nhận được câu trả lời của tôi xong, lập tức rời đi.
Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
– Thú vị đây.
Người đàn ông trung niên kia bổng nhiên híp mắt nói một câu, gã biết đây là lần thứ hai gã nói tên tu sĩ Kim Đim thật thú vị.
Lúc trước lần đầu tiên gã cùng bạn bè uống trà, tên tu sĩ Kim Đàn này mói đến Phi Hải, liền đơn giản thu phục hai gã tu sĩ Kim Đan có tu vi cao hơn hắn.
Sau đó hắn lại nhanh chóng đặt chổ đứng ờ Thành Phỉ Hải, hiện tại thậm chí ngay cả tu sĩ Hư thầnn cũng có thể giữ chân lại, tên tu sĩ Kim Đan này không đơn giản nha.
Quản gia kia sau khi nghe xong lời này. cẩn thận hỏi:
– Vậy chúng ta có nên tới Mặc Nguyệt xem tình hình một chút không?
Người đàn ông trung niên kia từ chối cho ý kiến, một lát sau mói hỏi – Ông nói bọn họ lấy ra bản ghi chép cướp đồ của Lệ Du Cáp? Còn đưa ra điều kiện bảo thương hội Dương Hải phải rút khỏi Thành Phỉ Hải, sau đó yêu cầu bồi thường một trăm triệu linh thạch bậc cao?
-Vâng.
Tên quản sự vội vàng nói.
Người đàn ông trung niên kia gật gật đầu nói:
– Nếu như vậy, ta cũng không cần lo lắng, một tu sĩ Kim Đan ỷ vào trình độ trận pháp của mình rất cao, giết một gã tu sĩ Hư thần, mặc dù không tệ, nhưng cũng không đáng để chúng ta đi tới cửa.
Chờ xem một chút đã, xem thử thương hội Dương Hải xử lý chuyện này như thế nào.
Giọng điệu người đàn ông trung niên này cứng rắn, vừa mói nói xong, liền có một cô gái xinh đẹp quyến rũ đi đến nói:
– Thành chủ, Vương quản sự, bên ngoài có người của thương hội Dương Hải xin vào gặp.
Người đàn ông trung niên bỗng nhiên cười ha hả nói:
– Đem lời lần trước chúng ta nói với Mặc Nguyệt, nói lại một lần nữa.
Dừng một chút, gã hướng về phía tên quản sự kia nói:
– Đi điều ừa xem thử cái tên Diệp Mặc ở Mặc Nguyệt kia có lai lịch như thế nào, sao tên này nghe có chút quen quen.
Người của thương hội Dương Hải cũng không tìm tới Mặc Nguyệt báo thù, cũng không trả lòi điều kiện Mặc Nguyệt đề xuất.
Diệp Mặc chỉ đưa ra điều kiện cũng không tìm! Tới cửa yếu cầu người của thương hội Dương Hải làm gì.
Bởi vì hắn biết thương hội Dương Hải còn có hai gã tu sĩ Nguyên Anh, một người trong đó chính là tên Nguyên Anh tầng ba đã gặp lúc trước ở ngoài thành Phỉ Hải kia, còn có một người là tu vi Nguyên Anh tầng hai.
Cho dù Diệp Mặc muốn tỉm tới cửa, cũng phải một thòi gian ngắn nữa, đợi cho Ngu Vũ Thiên và Lê Kinh Mân thăng cấp đến Nguyên Anh tầng hai hoặc là tầng ba rồi mới đi.
Bọn họ được mình cho Anh Nguyên đan, và Thanh la đan.
Tin tưởng sẽ không mất nhiều thời gian đâu.
Hết thảy dường như lại trở về như trước, chỗ bất đồng chính là, Mặc Nguyệt, vẫn y nguyên như cũ, mà thuợng hội Dương Hải, bắt đầu thu hẹp kinh doanh lại, cũng không lên giọng và không ngừng tổ chức các loại hội đâu giá như trước nữa.
Diệp Mặc lại lần nữa bế quan lần này hắn không phải vì luyện đan, mà là vì thăng cấp.
Thiên hoa đan trên tay hắn đã có chín viên, lúc này quan trọng nhất là tu luyện thăng cấp, tốt nhất là sớm tu luyện tới Kim Đan viên mãn một chút.
Trong nhẫn của Mạc Thiên Lý ngoài một quyển công pháp “Ác hồn triền ti” Thiên cấp ra, chỉ có vài loại nguyên liệu cực phẩm, linh thạch bậc cao thậm chí ngay cả một triệu cũng chưa tới.
Bản ‘Ác hồn triền ti’ kia, Diệp Mặc không cần nhìn cũng biết là cái loại sợi tơ đáng sợ kia mà y tu luyện Diệp Mặc tùy ý nhìn một chút, đều là một số biện pháp độc ác dùng sinh hồn để luyện chế, có thể nói người tu luyện mỗi lần lấy ra một đoạn sợi tơ ác hồn, sẽ giết chết vô số người vô tội trước.
Lúc trước khi hắn đánh nhau vói Mạc Thiên Lý, Mạc Thiên Lý đã có quá nhiều sợi tơ ác hồn rồi, có thể thấy được bàn tay của y đã giết bao nhiêu tính mạng vô tội.
Diệp Mặc không thích nhất là loại công pháp tán tận lương tâm này, hắn tùy tay đem công pháp hóa thành tro tàn, trong lòng thầm mắng Mạc Thiên Lý tên quỷ nghèo Nếu Mạc Thiên Dặm nghe được lòi của hắn, nói không chừng sẽ từ dưới đất đứng lên cãi.
Nếu y là quỷ nghèo, thì cũng không có người giàu có rồi.
“Ác hồn triền ti” kia, không chỉ có sinh hồn là có thể luyện thành, còn cần một lượng lớn các loại nguyên liệu khác.
Cho nên y lấy được linh thạch đều dùng để mua nguyên liệu.
Đây cũng là lý do tại sao sau khi y thấy Diệp Mặc và Áo Kỳ Long giàu có liền muốn cướp.
Nhưng thật ra nhẫn trữ vật của Áo Kỳ Long mới khiến Diệp Mặc giật mình, bên trong hơn hai triệu linh thạch bậc cao, còn có nhiều đan dược.
Khiến Diệp Mặc cảm thán đúng là Thiếu chủ thương hội Ngạo Thành thật có tiền.
Nhưng khi hắn thấy nhẫn của Lệ Du Cáp, mói biết được Áo Kỳ Long chỉ có tiền lẻ mà thôi, trong nhẫn của Lệ Du Cáp có năm mươi triệu linh thạch bậc cao.
Diệp Mặc nghĩ chiếc nhẫn này giống như Xích Hồng, cũng có đại đa số tài sản của thương hội Dương Hải.
Trừ số đó ra, Diệp Mặc còn tìm được một tấm Hỏa Long phù cấp bảy trong nhẫn của Lệ Du Cáp.
Điều này làm cho Diệp Mặc cực kỳ vui mừng, Hỏa Long phù cấp bảy, trong lúc vô ý, cũng có thể giết chết tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ, ngay cả tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ cũng có thể ngăn cản một chút, đây mới là chỗ hữu dụng đối vói Diệp Mặc.
Tu sĩ Hư thần quả nhiên không phải bình thường, ngay cả linh thảo cũng đều là cấp năm cấp sáu đấy, tuy nhiên những thứ này đều bị Diệp Mặc thả vào bên trong chiếc nhẫn của mình.
Thu gom xong một số thứ tốt, Diệp Mặc lập tức bắt đầu nuốt Thiên hoa đan, để tu luyện.
Nội đan Đề Hoa Thú luyện chế Thiên Hoa Đan và dùng linh tinh luyện chế Thiên Hoa Đan, căn bản là không thể so sánh nội, Diệp Mặc nuốt Thiên Hoa Đan vào, sau đó liền cảm nhận được sự khác nhau trong đó.
Loại Thiên Hoa Đan này, linh lực nồng đậm hơn so với dùng linh tinh luyện chế, hơn nữa linh lực không thô bạo, giống như dòng chảy bình thường lâu dài không dứt.
Sau khi ăn loại đan dược này. chỉ biết kinh mạch không ngừng khai thông, tu vi nâng cao.
Tuy rằng tốc độ không nhanh như dùng linh tinh luyện chế Thiên Hoa Đan, tuy nhiên lại bình thản không cồ bất kỳ di chứng nào.
Một tháng sau, Diệp Mạc thành cộng thăng cấp Kim Đan tầng sáu, hắn vừa mói củng cố tu vi của minh một chút, liền nhận được tin tức nói có người tói thăm.
Diệp Mặc biết rằng, trong lúc hắn bế quan nếu không phải chuyện đặc biệt quan trọng, dưới tình huống bình thường, cho dù có người tói thăm, cũng không có khả năng khiến hắn xuất quan, nhất định người đến đây là nhân vật quan trọng.
Tại phòng khách có một lão già thoạt nhìn hơn sáu mươi tuổi, Diệp Mặc vừa tiến đến cũng cảm giác được một luồng khí thế hùng mạnh áp đảo hắn.
Nhưng lão già kia dường như không đọng đậy, thậm chí chân nguyên đều không dao động một chút.
– Cậu chính là Diệp Mặc?
Lão già kia thấy Diệp Mặc tới, thản nhiên hỏi một câu.
Nhưng trên mặt lão dường như có chút thất vọng, hiển nhiên là sau khi nhìn Diệp Mặc mói có đấy.
Không ngờ là tu sĩ Hư thần, hơn nữa tu vi thoạt nhìn dũng mãnh hơn nhiều so vói tên Lệ Du Cáp lần trước tới nơi này, thậm chí Diệp Mặc thấy rằng lão còn dũng mãnh hơn so vói cái tên Đan Vương Hắc Bạch Chuẩn kia.
Người này ít nhất là Hư thần hậu kỳ, thậm chí Hư thần viên mãn cũng nên.
– Đúng vậy, tôi chính là Diệp Mặc, không biết tiền bối tìm tôi có chuyện gì?
Diệp Mặc bình tĩnh tâm tình của mình một chút, chậm rãi nói.
Lão già kia gật gật đầu, sau đó mói lên tiếng:
– Cậu chính là đệ nhất luyện đan danh nhân đường gần đây, cũng là đan sư đem Dần thần thảo nhập đan sáng tạo ra Chức thần đan?
Diệp Mặc ngồi xuống, bình tĩnh nhìn lão già này nói:
– Chính là tôi.
Diệp Mặc lời nói rất ít, hắn không biết lão già này vì nguyện nhân gì mà tới, nếu như đến đây vì thương hội Dương Hải cho dù lão là Hư thần hậu kỳ, cũng đừng nghĩ làm càn ờ địa bàn của mình.
Lão già kia thấy Diệp Mặc không có chút lo lắng nào, hơn nữa đối mặt một tu sĩ Hư thần như lão lại rất bình tĩnh, ngay cả sắc mặt cũng không thay đổi bao nhiêu, sự thất vọng trên mặt lão hơi co lại đội chút.
– Tốt lắm, cậu còn tuổi nhỏ, không ngờ có thể nghĩ đến biện pháp lốc xoáy linh khí, đem Dẫn thần thảo nhập đan, luyện chế ra đến Chức thần đan.
Rất giỏi.
Lão già kia lại gật đầu mốt cái, bỗng nhiên lão lấy rà một gốc cây dược liệu đặt ở trước mặt Diệp Mặc hói:
– Cậu có biết đây là linh thảogì không?
– Linh thảo Phục Thần Mộc Đẳng cấp bảy?
Diệp Mặc vừa nhìn thấy dược liệu liền nhận ra, hắn chẳng những nhận ra, hơn nữa còn biết Phục Thần Mộc Đẳng là linh thảo chủ yếu luyện chế Phục thần đan.
Nhưng Phục Thần Mộc Đẳng, mặc dù là dược liệu chủ yếu luyện chế Phục thần đan, nhưng nó cũng rất khó nhập đan.
Cho nên nói có rất ít người luyện chế thành công Phục thần đan.
Phục Thần Mộc Đằng rất quý, thậm chí tương đương vói linh thảo cấp tám, cũng gọi là linh thảo cấp tám.
Người này lấy ra Phục Thần Mộc Đằng.
Không cần hỏi cũng biết, nhất định là muốn hỏi mình có thể luyện chế Phục thần đan được hay không.
Nếu trước đây khi chưa thấy quyển sách “Vật”, Diệp Mặc cũng nghĩ đến Phục Thần Mộc Đằng là linh thảo chủ yếu để luyện chế Phục thần đan Nhưng khi Diệp Mặc có được quyển sách “Vật” này về sau, đã biết thật ra linh dược chủ yếu luyện chế Phục thần đan là Vạn niên thạch duẩn tủy.
Chỉ có điều sau này không ai có thể có được Vạn niên thạch duần tủy.
Lúc này mói dùng Phục Thần Mộc Đằng, để thay thế mà thôi.
Dần dần, tất cả đan sư đều nghĩ linh thảo chủ yếu để luyện chế Phục thần đan là Phục Thần Mộc Đẳng.
– Tốt lắm, kiến thức của cậu quả nhiên không tầm thường.
Nếu cậu dùng phương pháp xoáy đan độc đáo, có thể đem Phục Thần Mộc Đằng” nhập đan, luyện chế thành công Phục thần đan hay không?
Lão già kia thấy Diệp Mặc nhận ra Phục Thần Mộc Đằng, lập tức vui sướng mà hỏi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1004: Thành Chủ Tới Thăm
Thành Chủ Tới Thăm
D
iệp Mặc thu hồi ánh mắt của mình, lạnh nhạt nói:
– Đúng vậy, tôi có thể luyện chế ‘Phục thần đan”, tuy nhiên cái đó có quan hệ gì với tiền bối?
Lão già Hư thần kia sửng sốt, mặc dù đối phương gọi lão là tiền bối, hiển nhiên cũng không đơn thuần là như vậy, chỉ là cách gọi đối với tu vi của lão mà thôi, nếu như đối phương cũng là một tu sĩ cao cấp cũng vậy thôi, nhưng đối phương chỉ là một tu sĩ Kim Đan mà thôi.
Tuy nhiên lão già Hư thần kia lập tức mừng rỡ, không có một tia tức giận.
Lão không thể tưởng được tu sĩ Kim Đan đệ nhất luyện đan danh nhân đường này, không ngờ thật sự có thể luyện chế ‘Phục thần đan”, niềm vui này thật bất ngờ.
Lão cũng không nghĩ Diệp Mặc sẽ nói dối, một Luyện Đan Sư có thể đem ‘Dẫn thần thảo’ nhập đan, có thể luyện chế ‘Phục thần đan’ cũng không phải là không có khả năng.
‘Phục thần đan’ mặc dù nói là Đan Vương Tam phẩm mới có thể luyện chế, nhưng nói không chừng hắn dựa vào thủ pháp luyện đan độc đáo của mình, chỉ cần Đan Vương nhất phẩm cũng có thể luyện chế thành công.
Nghĩ đến đây, tu sĩ Hư thần kia thậm chí chủ động đứng lên nói:
– Tôi là Tô Kiến Hồ của Vọng Nguyệt tông, lần này tới thành Phỉ Hải là đặc biệt muốn tìm Diệp đan sư.
Không ngờ Diệp đan sư quả nhiên danh bất hư truyền, thật sự có thể luyện chế ‘Phục thần đan”, Phiến môn chủ chúng tôi muốn mời Diệp đan sư tới Vọng Nguyệt Phong làm khách…
Sau khi lão già này tự giới thiệu, Diệp Mặc lập tức hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Vọng Nguyệt tông là một trong hai tông môn tám sao ở Bắc Vọng Châu, tên môn chủ Phiến Phất kia nghe Ngu Vũ Thiên nói đã là tu vi Kiếp Biến.
Tô Kiến Hồ có thể tìm tới nơi này, hiển nhiên là muốn hắn hỗ trợ luyện chế ‘Phục thần đan’.
Còn đối phương lấy được tin tức có lẽ là do Phổ Vũ Pphong truyền ra ngoài đây, Phổ Vũ Phong này thật sự có chút bản lãnh.
Tin tức gã truyền ra, để mình ra tay luyện đan, nếu có thể thành công, một danh sách đề cử hiển nhiên không thành vấn đề.
Tuy nhiên Phổ Vũ Phong này thật đúng là đề cao mình quá, không phải người nào cũng có thể luyện chế ra loại đan dược tam phẩm Thiên cấp ‘Phục thần đan’ này đâu.
Loại đan dược tam phẩm Thiên cấp này, cũng không phải nói Đan Vương tam phẩm là có thể luyện chế được, đôi khi thậm chí Đan Vương thất phẩm cũng không thể luyện chế được, nguyên nhân chủ yếu chính là bên trong có một gốc cây ‘Phục thần mộc đằng’.
Thấy Diệp Mặc trầm mặc không nói, Tô Kiến Hồ bỗng nhiên nói:
– Tôi nghe nói Diệp đan sư muốn đi Nam An Châu phát triển tài năng, nếu cậu có thể giúp đỡ Vọng Nguyệt tông luyện chế một viên ‘Phục thần đan”, việc đăng ký đi Nam An Châu hiển nhiên không có vấn đề.
Diệp Mặc thấy đối phương đã nói rõ như vậy, hiển nhiên là đang rất muốn có ‘Phục thần đan’, nếu không sẽ không nói rõ mọi việc trước mặt mình đâu.
Có lẽ chuyện mình muốn đi Nam An Châu, cũng là Phổ Vũ Phong phao tin đây.
Diệp Mặc gật gật đầu nói:
– Đúng vậy, tôi đúng là muốn đi Nam An Châu, nhưng thứ tôi cần không phải là một, mà là tới bốn năm chỗ Tô Kiến Hồ sau khi nghe xong Diệp Mặc nói, mặt sắc biến đổi, căn bản nghĩ cũng không nghĩ liền nói:
– Đây tuyệt đối không thể, cho dù là cả ba tu sĩ Kiếp Biến ở Bắc Vọng Châu cùng nhau đề cử, cũng không có nhiều chỗ như vậy.
Môn chủ chúng ta trong ba năm cũng chỉ có một mà thôi, cậu đừng tưởng rằng đi Nam An Châu có Truyền Tống Trận là được.
Cái giá phải trả cho Truyền Tống Trận rất lớn.
– Cái giá phải trả?
Diệp Mặc hiện tại chỉ là đại sư trận pháp cấp năm, hắn biết khoảng cách càng xa Truyền Tống Trận, giá phải trả càng lớn.
Căn cứ vào Truyền Tống Trận hắn bố trí ở thành Phỉ Hải mà nói, sẽ phải dùng hai khối linh thạch cực phẩm.
Mà Truyền Tống Trận từ Bắc Vọng Châu đến Nam An Châu, Diệp Mặc tính qua ít nhất cũng phải cần trận pháp cấp chín, đó là tông sư trận pháp mới có thể bố trí.
Nhưng không phải mỗi người lên Truyền Tống Trận đều phải giao một triệu linh thạch bậc cao đấy ư, chẳng lẽ cái giá phải trả kia còn chưa đủ hay sao?
Dường như biết Diệp Mặc trong lòng đang suy nghĩ gì đó, Tô Kiến Hồ cười lạnh một tiếng nói:
– Cậu cho là một trăm viên linh thạch cũng đủ để chở một lần sao? Theo tôi được biết, từ Bắc Vọng Châu chở đến Nam An Châu, một lần đã cần chín viên linh thạch cực phẩm, cộng thêm một trăm tinh thạch hạ phẩm.
Trừ lần đó ra, còn có hao mòn một lượng nguyên liệu trậnpháp.
Những nguyên liệu kia đều là loại cao cấp, căn bản không có dư thừa tồn kho, cậu nói xem giá phải trả là bao nhiêu? Một triệu linh thạch bậc cao? Kia căn bản chỉ là một ý mà thôi, thậm chí còn không đủ mua một loại nguyên liệu hao mòn.
Diệp Mặc ngây ngẩn cả người, hắn cũng là đại sư trận pháp, Truyền Tống Trận cần linh thạch cung cấp linh lực hắn thật ra cũng biết.
Nhưng chưa từng nghe nói qua còn có nguyên liệu hao mòn, nếu Truyền Tống Trận là như vậy, toàn bộ Tu Chân giới có nhiều Truyền Tống Trận như vậy, phải mất bao nhiêu nguyên liệu?
Không cần nói đến chín viên linh thạch cực phẩm giá trị xa xỉ, Diệp Mặc hiện tại tích lũy được năm viên linh thạch cực phẩm, bố trí trận pháp đã dùng mất hai viên.
Về phần linh tinh, Diệp Mặc càng hiểu rõ hơn.
Ban đầu ở ‘Sa Viên dược cốc’ phát hiện Linh Tủy Trì kia cũng mới hơn một trăm linh tinh, một lần truyền tống này liền cần trên trăm viên, đúng là tiêu hao quá lớn.
Hơn nữa Diệp Mặc bây giờ còn đã biết linh tinh không ngờ cũng phân ra thượng trung hạ, cho dù là loại linh tinh hạ phẩm cũng không dễ tìm được đâu.
– Cậu không hiểu trận pháp, đương nhiên không rõ duyên cớ trong đó.
Tô Kiến Hồ thở dài nói, hiển nhiên chuyện Diệp Mặc là đại sư trận pháp, lão còn không biết.
– Nếu như là trận pháp bình thường, cũng không cần hao tổn nhiều như vậy, nhưng Châu Tế Truyền Tống Trận khoảng cách quá xa, hơn nữa là trận pháp cấp chín.
Tu sĩ cấp cao của Nam An Châu và Bắc Vọng Châu đã bỏ ra thời gian mấy năm, tiêu hao vô số nguyên liệu mới bố trí được hình dạng như vậy.
Đây đã là giới hạn tối đa rồi, dù sao Tông sư trận pháp tốt nhất ở Nam An Châu cũng chỉ cấp chín mà thôi.
Tô Kiến Hồ có chút bất đắc dĩ nói.
Mấy năm mới bố trí xong? Diệp Mặc giờ mới hiểu được Châu Tế Truyền Tống Trận vào mấy năm trước đã bắt đầu bố trí.
Chỉ có điều nguyên liệu trận pháp đều luyện chế xong, sau đó mới đến thành Phỉ Hải làm công đoạn bố trí cuối cùng mà thôi.
Diệp Mặc trầm mặc không nói, hắn nghĩ tới cái Truyền Tống Trận kia ở tiểu thế giới, cái Truyền Tống Trận kia trực tiếp đem người chở đến bất kỳ chỗ nào ở Lạc Nguyệt.
Vậy nó cần bao nhiêu nguyên liệu, bao nhiêu linh thạch, bao nhiêu tinh thạch?
Nhưng thế giới Thần Châu nào có người đi đổi linh thạch? Càng không có khả năng có người đi đổi nguyên liệu.
Nếu không ai đổi, giải thích duy nhất chính là cái Truyền Tống Trận kia ở tiểu thế giới còn cao cấp hơn so với Châu Tế Truyền Tống Trận ở thành Phỉ Hải này rồi.
Truyền Tống Trận nào có thể liên tục chở, thậm chí không cần bất kỳ linh thạch gì kích phát? Bản thân Truyền Tống Trận lại dùng là linh lực gì?
Diệp Mặc thật sự là nghĩ không ra có đồ vật gì còn quý hơn so với linh thạch cực phẩm và linh tinh, còn có trận pháp gì cao hơn cấp so với trận pháp cấp chín.
Có lẽ là thứ mình chưa từng tiếp xúc qua, cho nên mới không hiểu.
Diệp Mặc lắc lắc đầu, không nghĩ tiếp.
Nhưng có một điểm hắn đã khẳng định được, có thể lấy được một chỗ đã là quá tốt rồi.
Không phải đối phương không giúp đỡ, mà là đối phương căn bản cũng không có cách giúp đỡ.
Tuy nhiên Châu Tế Truyền Tống Trận kia càng làm Diệp Mặc hoài nghi, bỏ ra nhiều đồ như vậy, đều là để chở một số thiên tài đến Nam An Châu.
Bên trong khẳng định có vấn đề, chỉ có điều hắn không biết, nếu hắn hỏi Tô Kiến Hồ cũng thừa hơi thôi.
– Danh sách Truyền tống Nam An Châu chỉ có một, nhưng nếu cậu còn có yêu cầu nào khác, tôi có thể giúp cậu một vài cái.
Tô Kiến Hồ thấy Diệp Mặc không nói lời nào, đành phải chủ động nói.
Diệp Mặc biết rằng cũng chỉ có thể như vậy, có lợi ngu gì không lấy, huống chi đợi lát nữa hắn còn phải cống hiến ra một viên ‘Phục thần đan’.
– Tôi muốn đi Nam An Châu, nhưng tôi rất lo lắng cho ‘Mặc Nguyệt”, rất nhiều người rất không hài lòng đối với ‘Mặc Nguyệt’ của tôi.
Không biết tôi đi rồi, có người cố ý tìm đến phá rối hay không.
Diệp Mặc nói xong trực tiếp nhìn chằm chằm Tô Kiến Hồ.
Tô Kiến Hồ nghe xong Diệp Mặc nói, cười ha hả:
– Chút việc nhỏ đó không cần phải nói, ta đã biết được chuyện giữa ‘hiệp hội Thương nghiệp Dương Hải’ và các cậu, trước khi tôi đến, đã cho người đi cảnh cáo ‘hiệp hội Thương nghiệp Dương Hải’ rồi, nếu như không có việc gì ngoài ý muốn, nói không chừng hiện tại người đi cảnh cáo bọn họ đã trở lại.
Tô Kiến Hồ giọng điệu cứng rắn vừa dứt, thì Chân Tiểu San tiến vào nói với Diệp Mặc ‘hiệp hội Thương nghiệp Dương Hải’ đã rút ra khỏi thành Phỉ Hải, và một trăm triệu linh thạch bồi thường đã được đưa tới.
Hơn nữa còn mang đến một tin tức, chính là thành chủ thành Phỉ Hải Kỳ Tử Ngư đến thăm.
Diệp Mặc trong lòng im lặng không nói gì, thật là mạnh mẽ, cứng rắn nha.
Thực lực cường đại thật là tốt, chuyện mình còn đang vô cùng lo lắng ‘hiệp hội Thương nghiệp Dương Hải” sẽ gây rối, ai ngờ chỉ cần Tô Kiến Hồ nói một tiếng liền biến thành một chút việc nhỏ không cần phải nói, lời nói của tông môn tám sao quả thật là có tư cách.
Thành chủ thành Phỉ Hải Kỳ Tử Ngư nghe nói đã là tu vi Hư thần hậu kỳ, không ngờ gã nguyện ý hạ thấp thân phận đến ‘Mặc Nguyệt’ thăm hỏi Diệp Mặc, hiển nhiên không phải nể mặt hắn, mà là vì tông môn tam sao Vọng Nguyệt tông.
– Mời Kỳ thành chủ vào ngồi đi.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – vn Diệp Mặc không đi ra ngoài nghênh đón, Diệp Mặc không có thiện cảm gì với tên Kỳ Tử Ngư này, chỉ là không muốn đắc tội mà thôi.
Lúc trước tu sĩ Hư thần của ‘Hiệp hội Thương nghiệp Dương Hải’ đến ức hiếp ‘Mặc Nguyệt”, gã chỉ nói một câu rằng loại chuyện này bọn họ không nên nhúng tay vào, có thể nhìn ra, vị thành chủ này cũng giống như tên Trương Thừa Phong lúc trước Diệp Mặc gặp ở Hà Châu.
Đương nhiên Diệp Mặc cũng sẽ không khinh bỉ người như thế, chỉ có điều không đáng kết giao mà thôi.
Kỳ Tử Ngư đứng ở bên ngoài cũng có chút bất an, gã vừa mới điều tra ra Diệp Mặc là đệ nhất luyện đan danh nhân đường, cũng biết được tin trưởng lão ngoại môn Tô Kiến Hồ của Vọng Nguyệt tông tới thăm ‘Mặc Nguyệt’.
Không đợi gã sắp xếp, lại biết được tin người của Vọng Nguyệt tông trực tiếp đến ‘Hiệp hội Thương nghiệp Dương Hải”, ‘Hiệp hội Thương nghiệp Dương Hải’ tức khắc liền rời khỏi thành Phỉ Hải, và bồi thường một trăm triệu linh thạch bậc cao.
Cho tới nay, ở thành Phỉ Hải gã chính là người có địa vị cao nhất.
Nhưng thật không ngờ ‘Mặc Nguyệt’ mới tới đã được Vọng Nguyệt tông tới thăm.
Càng làm cho gã không nghĩ tới chính là, kết quả điều tra của gã không ngờ phát hiện Diệp Mặc ở ‘Mặc Nguyệt’ chính là đệ nhất luyện đan danh nhân đường.
Nếu sớm biết rằng Diệp Mặc chính là đệ nhất luyện đan danh nhân đường, cho dù không có Vọng Nguyệt tông, gã cũng sẽ chủ động phái người đến kết giao Diệp Mặc một chút.
Thậm chí tự mình đến thăm hỏi một lần, nhưng vì gã không để ý, không ngờ đã bỏ lỡ cơ hội kết giao tốt nhất.
Lúc này tới chào hỏi ‘Mặc Nguyệt”, nếu nói dễ nghe một chút chính là nhìn ra tiền đồ phát triển của ‘Mặc Nguyệt’.
Nói khó nghe thì là thấy Vọng Nguyệt tông đến đây, mình lại đến tức là nịnh nọt.
Nhưng Kỳ Tử Ngư lại biết, gã vẫn không thể không đến.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1005: Sự Sắp Xếp Trước Khi Rời Khỏi
Sự Sắp Xếp Trước Khi Rời Khỏi
N
ếu như vừa mới bắt đầu đã kết giao với “Mặc Nguyệt”, còn có thể nói là giúp người khi gặp nạn, bây giờ nhiều nhất thì cũng chỉ có thể nói là dệt hoa trên gấm mà thôi, có thể nói có cũng được mà không có cũng chẳng sao.
Nhưng có Vọng Nguyệt tông đỡ đầu, còn ai dám đụng chạm đến “Mặc Nguyệt”?
Kỳ Tử Ngư cũng cảm thấy buồn bực, bản thân là một tu sĩ Hư Thần hậu kỳ, hỏi thăm một tu sĩ Kim Đan, chẳng những phải đợi, lại còn bất an, cái này đúng thật là…
Ngay trong lúc Kỳ Tử Ngư trong lòng cảm giác không được thoải mái, lại được mời vào trong.
Diệp Mặc thấy Kỳ Tử Ngư bỗng nhiên có chút cảm giác quen thuộc, hắn tu luyện công pháp thần thức, cảm giác được thần thức của người này hình như đã nhìn thấy ở đâu rồi.
Tuy nhiên Kỳ Tử Ngư này dù sao cũng là một thành chủ, bản thân bây giờ lại đang ở thành Phỉ Hải, người ta cũng đã vào rồi, Diệp Mặc lập tức đứng dậy chắp tay hành lễ nói:
– Kỳ tiền bối, Diệp Mặc tôi vì công việc bề bộn, nên vẫn chưa có thời gian đến thăm thành chủ đại nhân trước được, hôm nay thành chủ lại đại giá quang lâm, thực sự là có chút thấp thỏm lo âu.
Lời này là đạo đức giả, nhưng Diệp Mặc biết rằng, Kỳ Tử Ngư cũng biết.
Đừng nói đến chuyện Diệp Mặc vẫn chưa đến thăm hỏi Kỳ Tử Ngư, cho dù là đi rồi, cũng không gặp được Kỳ Tử Ngư.
Tô Kiến Hồ thực ra lại có con mắt khác với Diệp Mặc, theo lý mà nói với người thông minh như Diệp Mặc, sau khi Kỳ Tử Ngư bước vào, chắc chắn muốn làm lớn quan hệ với mình.
Thậm chí còn ám thị Vọng Nguyệt tông thành người đỡ đầu của “Mạc Nguyệt”, nhưng người ta cũng không đề cập đến một chữ.
– Diệp hội chủ quả nhiên là tuổi trẻ tài cao, trẻ tuổi như vậy, không ngờ đã là người đứng đầu ở luyện đan danh nhân đường rồi.
Kỳ Tử Ngư tôi hối hận đã chậm trễ.
Kỳ Tử Ngư khách khí với Diệp Mặc rồi lại chắp tay hành lễ nói với Tô Kiến Hồ nói:
– Vị này hẳn là Tô trưởng lão của Vọng Nguyệt tông của tông môn tám sao rồi, đã gặp qua anh Tô rồi.
– Ha ha.
Tô Kiến Hồ tính tình cay nghiệt, tùy tiện chào hỏi một câu, Vọng Nguyệt tông của y cũng không cần phải khách khí với Kỳ Tử Ngư.
Nếu như không nể mặt Diệp Mặc, y căn bản cũng không gặp Kỳ Tử Ngư.
Gã và y cũng là Hư Thần hậu kỳ thì sao chứ? Thành Phỉ Hải mặc dù tiếng tăm lừng lẫy, nhưng Vọng Nguyệt tông muốn tiêu diệt thành Phỉ Hải thì cũng chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay.
Diệp Mặc thấy hai người họ chào hỏi nhau, hắn cũng không lên tiếng.
Tô Kiến Hồ thấy vậy đành phải nói:
– Tôi muốn mời Diệp đan sư đến giúp, sau này chuyện của “Mạc Nguyệt” cũng chính là chuyện của Vọng Nguyệt tông chúng tôi.
“Mạc Nguyệt” ở thành Phỉ Hải cũng xin Kỳ thành chủ chiếu cố vài phần.
– Không dám không dám.
Kỳ Tử Ngư sau khi nghe thấy câu nói này, tinh thần chấn động, cái mà gã đợi chính là câu nói này.
Cho nên gã đợi Tô Kiến Hồ vừa nói xong, lập tức nói với Diệp Mặc:
– Diệp đan sư, sau này chuyện của “Mặc Nguyệt”, đồng thời cũng là chuyện của thành Phỉ Hải chúng tôi, có vấn đề gì, Diệp đan sư có thể trực tiếp đề xuất.
Diệp Mặc cũng đợi những lời này, cái mà hắn cần không phải chỉ là cái chỗ đến Nam An châu, cái mà hắn càng để tâm chính là sự ủng hộ của hai bên Vọng Nguyệt tông và thành Phỉ Hải, nói như vậy, hắn mới có thể yên tâm đến Nam An châu.
– Nếu đã như vậy thì xin đa tạ Tô trưởng lão và Kỳ thành chủ, sau này nếu như Diệp mỗ cần phải đi Nam An châu, “Mặc Nguyệt” vẫn làm phiền hai người chiếu cố một chút.
Diệp Mặc đứng dậy chắp tay hành lễ nói, đây mới là mục đích của hắn.
Thấy Diệp Mặc nói như vậy, Kỳ Tử Ngư trong lòng kinh hãi rồi lại thở phào nhẹ nhõm.
Trong lòng gã sở dĩ giật mình, đó là vì Diệp Mặc không ngờ có tư cách đến Nam An châu, điều này rõ ràng tông chủ của Vọng Nguyệt tông tiến cử rồi.
Thở phào một hơi, là vì Diệp Mặc cũng không có yêu cầu Tô Kiến Hồ đối phó với thành Phỉ Hải của y, mà lại thỉnh cầu sự hỗ trợ của y, nếu như vậy, trái lại lại dễ xử lý rồi.
Diệp Mặc lấy ra một bình “rượu Thạch Duẩn tủy”, sau đó lấy ba chén, mỗi người một chén đầy.
– Đây là bình rượu mà Lệ Du Cáp muốn cướp lấy sao?
Kỳ Tử Ngư vừa nhìn thấy bình rượu mà Diệp Mặc lấy ra, lập tức nhận ra ngay.
Rõ ràng là gã đã nhìn thấy nội dung ghi chép trong Tinh Nguyên Cầu.
– Rượu Thạch Duẩn Tủy…
Tiếp theo Tô Kiến Hồ và Kỳ Tử Ngư dường như trong cùng một lúc gọi tên loại rượu này.
– Không ngờ anh lại có rượu được làm từ “Vạn niên thạch duẩn tủy”?
Tô Kiến Hồ vẻ mặt kinh ngạc nhìn Diệp Mặc, “Vạn niên thạch duẩn tủy” không cần nói đến y, cho dù là tu sĩ Hóa chân cũng trông thấy mà thèm.
Kỳ Tử Ngư cuối cùng cũng hiểu được vì sao Lệ Du Cáp muốn cướp đồ này của Diệp Mặc rồi, thứ này, đừng nói đến Lệ Du Cáp, đến gã cũng muốn cướp.
Diệp Mặc trong lòng cười khẩy, quả nhiên là như vậy.
Hắn chắc rằng nếu như không phải Tô Kiến Hồ cần đến sự giúp đỡ của hắn, nói không chừng hai người họ đã cướp lấy đồ này rồi.
Những tên này quả thực không đơn giản, hắn vừa lấy ra vật này, chẳng những Lệ Du Cáp biết, mà hai người trước mặt này cũng biết.
Nhưng hắn lấy “Rượu Thạch Duẩn Tủy” ra, không phải là tùy tiện lấy ra, mà là đã suy nghĩ cặn kẽ rồi.
Bây giờ hai người hỏi đến, Diệp Mặc gật gật đầu nói:
– Đúng vậy, đây chính là rượu làm từ “Vạn Niên Thạch Duẩn Tủy”…
Không đợi hai người họ ngạc nhiên, Diệp Mặc tiếp tục nói:
– Năm đó khi tôi vẫn là Trúc Cơ, đã lấy được năm giọt “Vạn niên thạch duẩn tủy”…
– Cái gì, năm giọt “Vạn niên thạch duẩn tủy” đó không ngờ lại bị anh lấy được.
Kỳ Tử Ngư lại ngạc nhiên thốt ra, Tô Kiến Hồ cũng lộ ra vẻ ngạc nhiên, hiển nhiên y cũng biết chuyện này.
Diệp Mặc bộ dạng không biết gì nói:
– Tôi cũng không biết năm giọt “Vạn Niên Thạch Duẩn Tủy” này có xuất xứ từ đâu, chẳng qua là năm đó sau khi tôi lấy được, thì lấy hai giọt ngâm ra bầu rượu này, ba giọt còn lại thì vẫn ở đây.
Nghe thấy Diệp Mặc nói ba giọt “Vạn Niên Thạch Duẩn Tủy” vẫn còn, Tô Kiến Hồ và Kỳ Tử Ngư cùng lúc đứng dậy, trong mắt sốt ruột, hiển nhiên sự quý báu của “Vạn Niên Thạch Duẩn Tủy” bọn họ rõ hơn ai khác.
Hai người đều muốn mở miệng hỏi Diệp Mặc muốn lấy được ba giọt “Vạn Niên Thạch Duẩn Tủy”, nhưng lập tức lại nhớ đến giá cả năm đó, liền đều ngồi xuống.
Một giọt một trăm triệu là giá mở đầu, hơn nữa cho dù là hai người có thể gom góp được ba trăm triệu linh thạch, thì cũng làm cho nguyên khí tổn thương trầm trọng, huống chi hai người muốn tự thu gom số linh thạch này quả thực quá khó.
Hai người một ngụm uống cạn chén rượu trước mặt, thật giống như tu vi toàn thân thể lại tăng lên một cấp bậc nữa vậy.
Hai người đều biết, cảm giác này không phải cảm giác ảo, mà là loại rượu này có thể hóa giải được đan độc trong cơ thể họ.
Người tu luyện sợ nhất chính là đan độc, muốn không có đan độc, thì không thể ăn đan dược.
Nhưng không ăn đan dược, muốn tu luyện cao hơn, e là tư chất kém cỏi, cũng không được.
Cho nên người tu luyện khi ăn đan dược, đều cũng có chút dè chừng.
Đan dược cấp bậc càng cao, đan độc lại càng ít, nhưng cũng càng khó bài trừ ra được.
Nếu như không có đan độc, bất cứ người nào trên lý mà nói đều có thể dùng đan dược tích lũy đến Hóa chân, trên thực tế thì lại không có khả năng.
Diệp Mặc biết rằng cơ hội đã chính muồi, hắn đột nhiên nhìn Tô Kiến Hồ nói:
– Tô trưởng lão, thực ra thành phần thuốc chủ yếu của “Phục thần đan” không phải là “Phục Thần Mộc Đằng”, chỉ có điều sau đó thành phần thuốc đó lại không tìm ra được, những đan sư khác chỉ có thể dùng “Phục Thần Mộc Đằng” thay thế mà thôi.
Hơn nữa dùng “Phục Thần Mộc Đằng” thay thế để luyện chế ra “Phục thần đan”, chẳng những hiệu quả bị giảm bớt đi nhiều, mà còn có di chứng về sau nữa.
– Hả…
Tô Kiến Hồ cũng không thể nào ngồi yên được, thậm chí đến ba giọt “Vạn Niên Thạch Duẩn Tủy” vừa nãy cũng quên luôn.
Một hồi lâu y mới tỉnh lại, hỏi Diệp Mặc:
– Nói như vậy, cho dù là anh luyện chế ra “Phục Thần Đan” cũng…
Kỳ Tử Ngư lúc này mới biết Vọng Nguyệt tông đến cầu xin Diệp Mặc luyện chế “Phục Thần Đan”, nhưng chuyện này gã cũng không có cách nào tham gia vào được.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, nói với Tô Kiến Hồ:
– Tô trưởng lão không cần phải vội, đợi tôi nói xong đã.
Đợi Tô Kiến Hồ bình tĩnh trở lại, Diệp Mặc mới nói:
– Vọng Nguyệt tông cầu “Phục thần đan” hiển nhiên là vì có người thần thức bị thương rồi, không thể chữa trị được.
– Đúng vậy.
Tô Kiến Hồ đờ đẫn gật đầu nói, trong lòng dường như còn đang suy nghĩ đến việc khác.
Diệp Mặc còn nói thêm:
– Mặc dù “Phục Thần Mộc Đằng” không phải là linh dược chính để luyện chế ra “Phục thần đan”, nhưng tôi lại biết linh dược chính để luyện chế ra “Phục thần đan” là gì.
– Là cái gì?
Không cần Diệp Mặc hỏi, Tô Kiến Hồ hỏi thẳng.
– Chính là “Vạn Niên Thạch Duẩn Tủy” mà vừa nãy chúng ta nói đến, cho nên anh không cần lo lắng, “Vạn Niên Thạch Duẩn Tủy” tôi còn có ba giọt, cũng có thể luyện chế ra được một lò “Phục thần đan”…
Lời nói của Diệp Mặc vừa mới nói xong, Kỳ Tử Ngư trong lòng liền dâng lên một chút thất vọng, vốn dĩ gã muốn dùng thứ khác để đổi lấy ba giọt “Vạn Niên Thạch Duẩn Tủy” của Diệp Mặc.
Không ngờ, bây giờ lại muốn lấy ra để luyện đan.
Quả nhiên lời nói của Diệp Mặc vừa mới dứt, Tô Kiến Hồ lập tức trở nên vui mừng hớn hở, nhưng y lập tức lại nhớ ra điều gì đó, vẻ mặt có chút xấu hổ nhìn Diệp Mặc nói:
– Nếu như vậy, chúng tôi nợ Diệp đan sư quá nhiều rồi.
Diệp Mặc thầm nghĩ, nói nhiều như vậy, chính là muốn anh nợ tôi nhiều mà, nếu không vừa nãy tôi cũng không nói nhiều như vậy đâu.
Diệp Mặc cười ha hả nói:
– Tô trưởng lão nói như vậy thì khách khí rồi, về sau tôi phải rời khỏi thành Phỉ Hải, “Mặc Nguyệt” còn cần đến sự chiếu cố của Tô trưởng lão mà.
Tô Kiến Hồ cuối cùng cũng hiểu ra được ý tứ của Diệp Mặc, lập tức vỗ ngực nói:
– Diệp đan sư, anh yên tâm, Vọng Nguyệt tông tôi sau này sẽ trực tiếp phái một Hư Thần trưởng lão đến thành Phỉ Hải trấn thủ “Mặc Nguyệt” vài chục năm.
Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL
– Thế thì không cần, nếu như có thể chiếu cố đến “Mặc Nguyệt” mười năm, Diệp Mặc đã vô cùng cảm kích rồi.
Diệp Mặc vội vàng đứng dậy nói.
Nghe thấy Tô Kiến Hồ nói vậy, Kỳ Tử Ngư cũng đứng dậy nói:
– Diệp đan sư yên tâm, “Mặc Nguyệt” ở thành Phỉ Hải sẽ vững như núi Thái Sơn.
Diệp Mặc nhận được hai lời bảo đảm của hai người này, trong lòng cuối cùng cũng yên tâm hơn một chút, hắn lại lấy ra một bình rượu, đem “Rượu Thạch Duẩn Tủy” trong bình chia làm hai bình nhỏ.
Sau đó đưa cho Tô Kiến Hồ và Kỳ Tử Ngư mỗi người một bình, hai người lại không ngừng cảm tạ.
Thứ này chỉ là chút đỉnh, hết rồi là hết sạch luôn.
…
Kỳ Tử Ngư chẳng những kết giao với Vọng Nguyệt tông rồi, cũng nhận được lợi.
Trong lòng lại tràn đầy vui sướng rời khỏi, Tô Kiến Hồ thì ở lại chờ Diệp Mặc luyện đan.
Diệp mặc coi như đã đạt được mục đích của mình, thứ nhất, thứ mà Lệ Du Cáp mơ ước có được, hắn đã lấy ra rồi, không có ai còn hiểu lầm hắn nữa.
Thứ hai, kéo được sự viện trợ cường mạnh của Vọng Nguyệt tông và Kỳ Tử Ngư, cho dù hắn không ở thành Phỉ Hải, “Mặc Nguyệt” hẳn là cũng vững như núi Thái Sơn.
Điều thứ hai mới chính là điều mà Diệp Mặc lo lắng, mấy người Tống Ánh Trúc ở thành Phỉ Hải, nếu như không có người chống đỡ, thì hắn tuyệt đối không thể yên tâm mà rời khỏi Bắc Vọng châu được, ai mà biết chuyến đi này của hắn mất bao nhiêu thời gian?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Tế Thuyết Hồng Trần [Dịch] Tế Thuyết Hồng Trần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Te-Thuyet-Hong-Tran-Audio-Truyen.jpg)
