[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 202 : Tu Vi Tăng Cao (c1006-c1010)
❮ sautiếp ❯Chương 1006: Tu Vi Tăng Cao
Tu Vi Tăng Cao
M
ột lò “Phục thần đan”, Diệp Mặc có thể luyện chế ra được chín viên, đương nhiên dùng cũng không chỉ có ba giọt “Vạn niên thạch duẩn tủy”.
Sở dĩ không dùng “Phục thần đan” đả luyện chế lúc trước, đó là vì Diệp Mặc biết rằng, tu sĩ Hư Thần rất nhạy cảm với đan dược, bọn họ thậm chí có thể cảm nhận được đan dược này là luyện chế gần đây, hay là đã luyện chế xong từ lâu rồi.
– Ba viên “Phục thần đan”?
Tô Kiến Hồ cầm lấy bình ngọc mà Diệp Mặc đưa cho y mà chân tay run rẩy, y chỉ cần một viên “Phục thần đan” thôi, nhưng không ngờ lại lấy được ba viên “Phục thần đan”.
Với kinh nghiệm của y, là có thể nhìn ra những đan dược này là mới làm ra, nói cách khác, là đan dược vừa mới được luyện ra.
Diệp Mặc làm người tốt đến cùng, hắn không cần quan tâm đến mấy viên “Phục thần đan”.
Cái mà hắn để ý chính là sau khi hắn rời khỏi, Vọng Nguyệt tông có tận tâm tận lực giúp hắn hay không.
Nếu như hắn đã làm như vậy, Vọng Nguyệt tông còn không giúp đỡ, vậy thì vong ân bội nghĩa quá rồi.
– Anh quả nhiên là Đan vương…
Tô Kiến Hồ lập tức lại càng chấn động nhìn Diệp Mặc, Đan vương trẻ tuổi như vậy, quả thật y lần đầu tiên gặp.
Ngày trước Thành Dạ Quần đứng đầu Luyện đan danh nhân đường cũng chỉ là Đan vương nhất phẩm mà thôi, Diệp Mặc trẻ tuổi như vậy lại có thể luyện chế ra “Phục thần đan” thiên cấp tam phẩm, chẳng lẽ lại là Đan vương tam phẩm?
Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói:
– Phục thần đan, mặc dù là đan dược thiên cấp tam phẩm, nhưng vì thêm “Vạn niên thạch duẩn tủy”, thực ra một Đan vương nhất phẩm cũng có thể luyện chế ra được.
Hắn cũng không nói mình là Đan vương cấp mấy, cho dù là Vọng Nguyệt tông và hắn có quan hệ tốt đi nữa thì sao? Đó là vì người ta có chuyện mới tìm đến hắn mà thôi.
Nếu chẳng may người khác biết được hắn là Đan vương tam phẩm thậm chí tứ phẩm, kết quả cũng rất khó đoán trước.
– Hóa ra là như vậy…
Tô Kiến Hồ thở dài, trong lòng đã làm chủ từ trước, đã cho rằng Diệp Mặc là Đan vương nhất phẩm.
Chuyện này so với chuyện y nghĩ trước cũng không chênh lệch lắm, y trước đó cũng cho rằng Diệp Mặc nhiều nhất cũng chỉ là Đan vương nhất phẩm, sau đó có một thủ pháp luyện đan đặc biệt mà thôi.
Dù sao trẻ tuổi giống như Diệp Mặc, cho dù là Đan vương tam phẩm, thì cũng đã rất kinh thế hãi tục rồi.
Nhưng trẻ tuổi như vậy đã là Đan vương nhất phẩm rồi, chuyện này cũng có nghĩa là sớm đã là thiên tài rồi.
Vọng Nguyệt tông cho dù không có chuyện thần thức phu nhân Tông chủ bị thương, Diệp Mặc cũng đáng được kết giao Sau sự kiện thương hội Dương Hải, Mặc Nguyệt hoàn toàn sống yên ổn ở thành Phỉ Hải.
Một số Tán tu có tu vi không tệ lại tiến đến tìm nơi nương tựa, còn việc kinh doanh của Mặc Nguyệt cũng bắt đầu từ thành Phỉ Hải mà mở rộng ra ngoài.
Hơn nữa Mặc Nguyệt và thành chủ thành Phỉ Hải kết phường tổ chức hai lần đấu giá, trong hội đấu giá lại xuất hiện mấy loại đan dược như Chức Thần đan, Thanh Uẩn đan.
Những đan dược này vừa mới đưa ra, lập tức liền chấn động toàn bộ Phỉ Hải, thậm chí dần dần mở rộng ra ngoài.
Nếu như không phải thương hội Ngạo Thành thâm căn cố đế ở duyên hải, Mặc Nguyệt nói không chừng cũng có thể thay thế được bọn họ.
Nhưng Diệp Mặc không cho Mặc Nguyệt đến duyên hải kinh doanh, hắn cũng không muốn cùng với thương hội Ngạo Thành gây ra mâu thuẫn không thể giải quyết được.
Mặc Nguyệt chỉ cần lấy ra Chức Thần đan và Thanh Uẩn đan, thì cũng đủ vững chân ở thành Phỉ Hải rồi, hơn nữa Chức Thần đan cũng chỉ có Diệp Mặc mới có thể luyện chế ra được, Diệp Mặc bây giờ cũng không muốn Mặc Nguyệt trở thành thương hội lớn nhất Bắc Vọng châu.
Nếu như hắn nghĩ như vậy thật, vậy hắn bán ra cũng không phải Chức Thần đan và Thanh Uẩn đan rồi, mà là Trúc Cơ đan, Bồi Thực đan thậm chí là Ngưng Anh đan.
Diệp Mặc biết rằng, không cần nói hắn muốn rời khỏi thành Phỉ Hải ngay lập tức, cho dù hắn vẫn còn ở thành Phỉ Hải, những loại đan dược này, nếu như thực lực không mạnh đến một mức độ nào đó, vẫn không thể tùy tiện bán ra ngoài thì vẫn tốt hơn.
Cho dù là vì “Phục thần đan”, Diệp Mặc cũng muốn tạo ra một thế lực, lấy ra năm giọt “Vạn niên thạch duẩn tủy” kia, nói cách khác tai họa về sau vô cùng vô tận.
Bây giờ Mặc Nguyệt trên cơ bản đã vào nề nếp, còn mấy người Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng đều không thể xuất đầu lộ diện, đều đem hầu hết toàn bộ thời gian để tu luyện.
Các cô biết, Diệp Mặc nhanh chóng sẽ đến Nam An châu, lại càng biết Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết đều ở bên kia.
Tống Ánh Trúc mặc dù không muốn, nhưng cô cũng hiểu được suy nghĩ của Diệp Mặc, bên này đã ổn định lại rồi.
Mà Diệp Mặc càng lo lắng tình hình mấy người Lạc Ảnh ở Nam An châu, nếu như cô muốn đến Nam An châu sớm một chút, chỉ có thể cố gắng tu luyện.
Chỉ có thể trong thời gian ngắn nhất thăng cấp Hư Thần thì mới có thể được. “Duẩn ích đan” có thể giải được đan độc và Tụ Linh trận cấp năm, tu luyện lại càng dễ thành công hơn.
Tu Linh trận cấp năm nếu như không tính đến tiêu hao linh thạch, thì mức độ tụ kết linh khí quả thực không gì sánh kịp.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – www.
Truyện FULL
Cho nên xung quanh Mặc Nguyệt đều là linh khí dày đặc, một số tu sĩ thậm chí không mua thứ gì, cũng thích đến thương hội của Mặc Nguyệt tham quan Tô Tĩnh Văn vốn dĩ sau khi Trúc Cơ đi ra, đã muốn ở cùng với Diệp Mặc rồi.
Nhưng sau khi biết Diệp Mặc muốn đến Nam An châu, cô lại bỏ ý nghĩ này đi.
Tư chất của cô khác người, lại kích phát ẩn linh căn.
Nếu như duy trì thân thể thuần âm, tốc độ tu luyện của cô sẽ nhanh hơn gấp mấy lần.
Cô không biết Diệp Mặc lúc nào mới có thể trở về được, cho nên chỉ có cách cô thăng cấp Hư Thần sớm một chút, mới có thể đến Nam An châu tụ họp cùng Diệp Mặc.
Tô Tĩnh Văn tin rằng, với tư chất của cô, thăng cấp Hư Thần hẳn là tốn không có bao nhiêu năm.
Ngày trước vì tìm kiếm Diệp Mặc, cô cũng tốn mất mười mấy năm, chỉ có vài năm như này, cô vẫn có thể chịu đựng được.
Mặc Nguyệt bây giờ hình thành lên một phong trào tu luyện, dường như người trong Mặc Nguyệt đều cố gắng tu luyện, không muốn trì hoãn chút thời gian nào.
Còn Diệp Mặc thì lại bế quan lần nữa, cho dù hắn muốn đến Nam An châu, cũng phải đợi sau khi Kim Đan viên mãn rồi mới đi được.
Cho nên sau khi Diệp Mặc bế quan, trực tiếp bước vào thế giới Trang vàng, trên linh mạch dùng “Thiên Hoa đan” thăng cấp.
Thành Phỉ Hải sau khi trải qua cuộc tranh đấu của Mặc Nguyệt và thương hội Dương Hải, lại khôi phục diện mạo vốn có của nó.
Chỉ có điều Mặc Nguyệt vốn vắng vẻ ngày trước dần dần trở thành mảnh đất phồn hoa của thành Phỉ Hải.
Mà nhân khẩu của thành Phỉ Hải lại gia tăng nhanh chóng, nguyên nhân chủ yếu chính là vì thành Phỉ Hải có một Châu Tế Truyền Tống trận, một số tu sĩ đều thích đến đây để thử vận may.
Thứ hai là vì giữ gìn sự vận hành bình thường của Châu Tế Truyền Tống trận, bên cạnh Châu Tế Truyền Tống trận có một Tụ Linh trận cấp tám.
Loại Tụ Linh trận này cho dù là tông môn tám sao cũng chưa chắc đã có, cho nên điều này cũng là một nguyên nhân thu hút người khác tới.
Tụ Linh trận cấp tám, cho dù là không bước vào, tu luyện ở một nơi cách đó rất xa, cũng rất có lợi.
Vì sự nổi lên của Mặc Nguyệt, thành Phỉ Hải không ngờ lại yên ổn đi rất nhiều.
Mặc Nguyệt làm kinh doanh không lừa người, cũng không ỷ thế mà ức hiếp người khác, càng không toát ra vẻ Nhị thế tổ.
Cho nên những người kinh doanh với Mặc Nguyệt, cũng không cần lo lắng ép mua ép bán.
Mà thế lực của Mặc Nguyệt, không khiêu khích người khác, đương nhiên sẽ không có người chủ động đến khiêu khích bọn họ.
Nếu muốn làm khó Mặc Nguyệt, thương hội Dương Hải là một ví dụ rõ ràng nhất.
Nửa năm sau, Diệp Mặc hoàn toàn luyện hóa được viên “Thiên Hoa đan” thứ ba, thăng cấp thành công lên Kim Đan tầng thứ tám hậu kỳ.
Vốn dĩ Diệp Mặc nghĩ ba tháng sau, hắn có thể thăng cấp Kim Đan viên mãn.
Dù sao hắn ngoài trừ có loại đan dược nghịch thiên như
“Thiên Hoa đan” ra, còn có một linh mạch.
Nhưng hắn vẫn còn đánh giá thấp yêu cầu của hắn với linh khí, dưới đan dược nghịch thiên này, còn ngồi trên linh mạch tu luyện, hắn từ Kim Đan tầng thứ sáu thăng cấp lên Kim Đan tầng thứ chín hậu kỳ, cũng tốn mất nửa năm.
Diệp Mặc sau khi ra ngoài, phát hiện ra ngoài Tống Ánh Trúc không bế quan mà vẫn chờ hắn, Tô Tĩnh Văn và cả Diệp Lăng thì đều đang bế quan tu luyện.
Ngu Vũ Thiên thì lại càng không ra ngoài, Mặc Nguyệt bây giờ, đại bộ phận người Diệp Mặc cũng không quen biết.
Ngoại trừ Chân Tiểu San, Tô Việt, Thịnh Dực Trung, những người còn lại đa số về sau gia nhập Mặc Nguyệt, còn Dư Kỳ Dương lại là Trúc Cơ viên mãn rồi, bây giờ đã bắt đầu bế quan kết Đan rồi.
Dư Kỳ Dương là thuần mộc linh căn, tu luyện nhanh, Diệp Mặc cũng không ngạc nhiên.
– Anh muốn đi sao?
Tống Ánh Trúc thấy Diệp Mặc bước ra, trong mắt có chút u oán, lại có chút lo lắng và không thoải mái.
Tiến độ của cô không phải nhanh, thời gian dài như vậy, cũng chỉ tới Kim Đan tầng thứ hai mà thôi.
Diệp Mặc gật gật đầu nói, kéo tay Tống Ánh Trúc:
– Cùng anh ra ngoài một chút đi.
Thành Phỉ Hải so với hơn một năm trước khi mấy người Diệp Mặc vừa mới đến, cũng náo nhiệt hơn rất nhiều.
Tu sĩ Hư Thần lại nhiều hơn rất nhiều.
Bởi vì thương hội Mặc Nguyệt chủ yếu nhằm vào những khách hàng là tu sĩ Kim Đan, thỉnh thoảng còn có một số đan dược tu sĩ Nguyên Anh, cho nên tu sĩ Hư Thần rất ít khi đến Mặc Nguyệt.
Diệp Mặc và Tống Ánh Trúc đi trên đường cái náo nhiệt phồn hoa ở thành Phỉ Hải, Tống Ánh Trúc lại có phần ưu tư.
– Tĩnh Văn và Diệp Lăng đang bế quan tu luyện, tại sao em lại không bế quan?
Diệp Mặc chủ động phá vỡ không khí trầm mặc này hỏi.
Tống Ánh Trúc hạ giọng nói:
– Em sợ sau khi em bế quan, anh ra rồi, em lại không gặp được anh.
Lần sau gặp lại, thì cũng không biết là lúc nào rồi…
Diệp Mặc trầm mặc một lát, sau đó khẳng định nói:
– Ánh Trúc, em yên tâm anh sẽ không ở lại Nam An châu lâu đâu, khi trở về thì lại về đây, sau đó dẫn mọi người đi hết.
Rất nhiều thứ ở Bắc Vọng châu không có, nhưng ai có thể chắc chắn Nam An châu không có? Có lẽ có một ngày, anh ở Nam An châu có thể trực tiếp bay qua Vô Tâm hải cũng không chừng.
Nếu như như vậy thật, chúng ta muốn đến thì đến, muốn đi thì đi.
Dừng một chút, Diệp Mặc còn nói thêm:
– Thành Phỉ Hải không phải là nơi mà chúng ta thường trú, nơi này hoặc có một bộ phận của chúng ta, nhưng tuyệt đối không phải thành phố của chúng ta, có lẽ có một ngày sẽ có một Mặc Nguyệt Chi Thành riêng của chúng ta Diệp Mặc không phải tùy tiện nói, hắn có một dược liệu “Cửu vũ kim bằng” cấp mười, loại nguyên liệu này nếu như luyện chế thành pháp bảo phi hành, ai có thể chắc chắn không thể từ Nam An châu bay đến Bắc Vọng châu? Nhưng Diệp Mặc cũng biết chỉ có một nguyên liệu cấp mười thì không được, hắn còn cần những nguyên liệu cao cấp khác, thậm chí còn cần sự giúp đỡ của Tông sư luyện khí cấp cao, những thứ này có lẽ ở Nam An châu có thể tìm được.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1007: Hình Ảnh Nằm Sâu Trong Đầu
Hình Ảnh Nằm Sâu Trong Đầu
D
iệp Mặc, em có chút nhớ Lạc Nguyệt thành rồi… Lúc nào chúng ta có thể quay về đó?
Tống Ánh Trúc nghe được Diệp Mặc nói ‘Mặc Nguyệt chi thành’, đột nhiên nhớ tới Lạc Nguyệt thành lúc xưa.
Diệp Mặc phải rời khỏi Phỉ Hải, loại cảm giác nhớ nhung này càng trỗi dậy trong cô.
Không có Diệp Mặc, cô cảm giác rất trống rỗng.
Dù cho Diệp Mặc không có thời gian ngày nào cũng ở cùng một chỗ, thì cũng nên để cô biết hắn vẫn luôn ở bên cạnh là tốt rồi.
Diệp Mặc nắm chặt tay Tống Ánh Trúc, hắn bỗng nhiên hiểu rõ ý tứ của Tống Ánh Trúc, cô không phải nhớ Lạc Nguyệt thành, cô chính là không muốn rời khỏi hắn.
Hắn không dám nhắc tới Ức Mặc, Tống Ánh Trúc thoạt nhìn rất kiên cường, nhưng đôi khi cô lại yếu đuối hơn so với Tô Tĩnh Văn và Diệp Lăng.
– Ánh Trúc, anh hứa với em, anh sẽ nhanh chóng trở về bên em, đem bọn em đi.
Sau khi tu vi của chúng ta cao hơn, chúng ta có thể trở lại Lạc Nguyệt thành rồi.
Kỳ thực anh cũng rất nhớ nơi đó.
Diệp Mặc thanh âm trầm thấp xuống.
Hắn tuy rằng nói như vậy, nhưng hắn biết, rất khó để trở lại Lạc Nguyệt thành.
Hắn chỉ cần nhìn quảng đường từ Bắc Vọng Châu đi Nam An Châu đã biết khó khăn đến nhường nào rồi.
Coi dù hắn tu luyện tới Hóa chân thì làm sao? Truyền Tống Trận cấp chín cũng chỉ có thể chuyên chở ở cự ly Vô Tâm hải thôi Lúc trước Truyền Tống Trận từ Tiểu thế giới đến Lạc Nguyệt, Diệp Mặc rất hoài nghi có phải do tu sĩ Tu Chân giới bố trí hay không.
Coi dù là tu sĩ Tu Chân giới bố trí, những tu sĩ đó năng lực đúng là phi thường, hắn có thể làm được không?
Diệp Lăng đã ở chỗ này, nhưng hắn còn có một người em trai là Diệp Tử Phong ở bên đó nữa.
Diệp Lăng tuy rằng chưa từng nói qua, thế nhưng Diệp Mặc cảm thấy cô rất nhớ người anh hai đó, chỉ là không muốn nói ra mà thôi.
Giờ khắc này hắn thậm chí nhớ tới Vân Băng, cô giáo lạnh lùng kiều diễm, hiện tại không biết thế nào rồi? Còn có Văn Đông, lý tưởng của nàng thực hiện được chưa? Căn nhà ở Ninh Hải có còn hay không? Bọn người Hứa Bình như thế nào rồi?
Cái tên Đông Phương Vượng kia có thể biến thành con thiêu thân hay không? Hoàng Ức Niên hẳn là có thể ngăn chặn được gã chứ?
Còn có Tăng Chấn Hiệp, Hàn Tại Tân, Tiêu Lôi, chị Nhan, Du Nhị Hổ, Úc Diệu Đồng, Thi Tu…
Vô số khuôn mặt quen thuộc chậm rãi hiện ra trong đầu Diệp Mặc, Diệp Mặc bỗng nhiên cảm giác có chút thương cảm, bao nhiêu năm nữa hắn mới có thể trở lại Lạc Nguyệt thành, trở lại Ninh Hải, chỉ là những năm sau, bọn họ có còn tồn tại nữa hay không?
Người cuối cùng đọng lại trong đầu hắn dĩ nhiên là một người thiếu nữ mười bảy mười tám tuổi, đó là Lạc Huyên.
Diệp Mặc giờ mới phát hiện, hắn tuy rằng vẫn không nhớ thương người con gái này, thế nhưng hình bóng của nàng lại nằm trong đầu hắn.
Cô là người cùng hắn nhảy từ tầng mười hai xuống, có thể khiến Diệp Mặc nhớ kỹ nàng đó chính là một câu nói của nàng – Em chỉ không muốn anh Diệp lại thất vọng một lần nữa mà thôi.
Chỉ như vậy không hơn?
– Có thể mình đã nợ cô ấy Diệp Mặc thì thào tự nói một câu.
Hắn nói hắn nợ Lạc Huyên không phải là quá khoa trương, hắn có được thế giới Trang vàng cũng là nhờ Lạc Huyên mới có được nó.
Nếu như không có Lạc Huyên, hắn không có khả năng có thế giới Trang vàng.
Hơn nữa ba tờ giấy vàng tạo nên thế giới Trang vàng là do Lạc Huyên cho hắn hai tờ.
Cô thậm chí lừa gạt hai sư tỷ tình như chị em, phần tình cảm này, tuy rằng lúc đó hắn và Lạc Huyên hai người đều không cảm thấy, thế nhưng hiện tại Diệp Mặc rõ ràng cảm nhận được.
Lúc trước khi Lạc Huyên mất tích tại Song Thạch Nhai, hắn đã đi tìm nhiều lần, thế nhưng vẫn không tìm được.
Thế giới Trang vàng rất có tác dụng đối với hắn.
Nếu như không có thế giới Trang vàng, hắn không biết đã chết bao nhiêu lần rồi.
Nếu như không có thế giới Trang vàng, hắn không có ‘Tam sinh quyết’, cũng không có khả năng đi tới ngày hôm nay.
Có thể nói hắn có ngày hôm nay có liên quan tới tấm chân tình của Lạc Huyên lúc trước.
Mà ngay cả thi thể Lạc Huyên hắn cũng không tìm được, Diệp Mặc thở dài một tiếng, tâm tình nhớ đến Lạc Huyên.
Cảm nhận được sự trầm mặc và cô đơn của Diệp Mặc, Tống Ánh Trúc ôm chặt Diệp Mặc, ôm lấy cánh tay hắn rồi thấp giọng nói rằng:
– Anh đang lo lắng chuyện gì sao?
Nghĩ đến việc sắp rời xa nhau, Diệp Mặc bỗng nhiên giãn lông mày, đem toàn bộ tâm tư phiền muộn để qua một bên, kéo Tống Ánh Trúc nói rằng:
– Ánh Trúc, em yên tâm, anh nhất định sẽ nhanh chóng mang bọn em cùng đi.
Em ở chỗ này tu luyện cho tốt, đừng lo lắng cho anh.
Đây đã là lần thứ ba hắn nói câu này với Tống Ánh Trúc rồi, Diệp Mặc quyết tâm, hắn nhất định phải thành lập một nơi thuộc về chính mình, sau đó đem những người mình yêu thương ở cùng một chỗ, không bao giờ bôn ba đây đó, không bao giờ phiêu lưu nữa.
– Vâng, em tin anh.
Tống Ánh Trúc cũng vứt bỏ vẻ u sầu, cô muốn Diệp Mặc lúc rời đi cũng vui vẻ.
– Ánh Trúc, anh phải đi rồi, không quay về tạm biệt mấy người Tĩnh Văn nữa, em nói với mọi người, anh rất mau sẽ trở lại…
Diệp Mặc rất muốn nhìn thấy Diệp Lăng và Tô Tĩnh Văn rồi mới đi, thế nhưng hắn biết khó nhất chính là giây phút chia tay.
Hắn vốn đi ra ngoài nhiều nhất chỉ một năm rưỡi, nhưng lần này đi Nam An Châu còn không biết bao lâu.
Tô Tĩnh Văn và Diệp Lăng đều đang nỗ lực tu luyện, lúc này đối mặt với việc chia tay hắn, khẳng định sẽ ảnh hưởng đến tâm tình của các nàng.
Đối với Diệp Mặc mà nói, tốc độ tu luyện của các nàng càng nhanh càng tốt.
Tống Ánh Trúc hiểu rõ ý Diệp Mặc, cô gật đầu dịu dàng nói rằng:
– Linh thạch còn đủ không? ‘Mặc Nguyệt’ hiện tại có rất nhiều linh thạch, hay anh trở về lấy một ít linh thạch?
Diệp Mặc cảm nhận được cái loại dặn dò ấm áp này, nhưng hắn lắc đầu.
Hắn hiện tại có khoảng một trăm triệu linh thạch.
Hơn nữa Mặc Nguyệt cũng chỉ có hơn một trăm triệu linh thạch mà thôi, trong đó một trăm triệu chính là tiền bồi thường mà ‘Hiệp hội thương nghiệp Dương Hải’ mang tới. ‘Hiệp hội thương nghiệp Dương Hải’ sau khi xuất ra một trăm triệu linh thạch, hầu như đã trở nên nghèo rồi.
Hai người đều không nói thêm gì nữa, chỉ hưởng thụ loại cảm giác yên tĩnh này.
Mặc dù tiếng ồn ở đây không khác gì ngoài đường cái, thế nhưng hai người đều cảm giác được sự yên lặng đến từ ở sâu trong nội tâm.
Một trận thanh âm ầm ĩ cắt đứt cảm giác yên tĩnh này của hai người, Diệp Mặc ngẩng đầu, đã phát hiện một nam một nữ bị ba gã tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ bao vây.
Trong hai người người bị bao vây kia, tên đàn ông là tu vi Trúc Cơ hậu kỳ, còn người phụ nữ dường như vừa Trúc Cơ, hơi thở còn có chút chưa ổn định.
Lúc này một nam một nữ bị chặn lại kia trên mặt đều có chút hoảng sợ, hiển nhiên cũng không biết nên xử lý chuyện này như thế nào.
Điều khiến Diệp Mặc kinh ngạc chính là, hắn nhận ra người phụ nữ kia.
Chính là Vu Vũ Yến, là người hắn gặp ở thị trấn Từ Tây khi lần đầu tiên hắn đến Tiểu thế giới.
Đây là một người phụ nữ mưu mô, hơn nữa rất lợi thế.
Diệp Mặc luôn không có thiện cảm với cô ta, lúc trước cô ta còn định dùng Diệp Mặc làm người chịu tội thay, chỉ là Diệp Mặc chưa kịp để cô hành động thì đã rời đi mà thôi.
– Là anh? Diệp Mặc…
Vu Vũ Yến trong lúc hoảng sợ đã nhận ra Diệp Mặc, vui mừng kêu một tiếng, thế nhưng đảo mắt liền nghĩ tới quan hệ giữ cô và Diệp Mặc, sự vui mừng trong mắt liền biến mất.
Thế nhưng cái loại khát vọng được người khác giúp đỡ vẫn còn đang hiện rõ như cũ.
Đứng ở góc độ của Diệp Mặc, hắn sớm đã không so đo tính toán với Vu Vũ Yến nữa rồi.
Thế nhưng người phụ nữ này lúc trước không ngừng tính kế với hắn, giờ bảo hắn ra tay giúp thì cũng không có khả năng.
– Đừng có đứng đấy mà Diệp Mặc, Mặc Diệp gì hết, bố mày mặc kệ hắn là ai, ngày hôm nay ai tới cứu tụi mày đều phải nhừ tử.
Trong ba gã tu sĩ Trúc Cơ cản đường, có một gã tu sĩ Trúc Cơ tầng chín mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Vu Vũ Yến nói, thậm chí ngay cả đầu cũng không ngẩng lên nhìn một cái.
“Hừ!” Tống Ánh Trúc nghe tên tu sĩ Trúc Cơ nói năng lỗ mãng với Diệp Mặc, lập tức hừ lạnh một tiếng, sắc mặt có chút không được tốt.
Tên tu sĩ Trúc Cơ vừa nói kia nghe thấy Tống Ánh Trúc hừ lạnh, lập tức quay đầu lại nói, đồng thời ngẩng đầu lạnh lùng liếc mắt nhìn Tống Ánh Trúc.
Ý gã là nói, không ngờ có người dám đứng một bên hừ lạnh.
Chỉ là gã còn chưa hoàn toàn nói ra, đã bị hai tên đồng bọn bên cạnh kéo lại.
Hai tên đồng bọn kéo tên tu sĩ Trúc Cơ đến phía sau, sau đó khom lưng chín mươi độ làm lễ với Tống Ánh Trúc – Vãn bối Chu Trường Điền ra mắt Tống tiền bối ‘Mặc Nguyệt’…
Tên tu sĩ Trúc Cơ kia vốn không biết vì sao bị kéo về phía sau, đang chuẩn bị chất vấn, lại nghe thấy hai chữ ‘Mặc Nguyệt’, lập tức nuốt xuống những lời sắp sửa nói ra.
Gã đang nghĩ về những lời mình vừa nói lúc nãy, sắc mặt nhất thời trở nên tái nhợt.
– Ba người tụi mày thật ra rất uy phong nha, ai cho tụi mày lá gan gây sự ở Phỉ Hải? Hiện tại cút ra khỏi Phỉ Hải cho tôi, bằng không tụi mày vĩnh viễn cũng không cần đi ra nữa.
Lại một thanh âm lạnh lùng từ bên ngoài truyền đến.
Âm thanh sau khi nói xong, đi tới trước mặt Diệp Mặc khom lưng thi lễ giống như người tu sĩ Trúc Cơ lúc này – Chủ phủ thành Phỉ Hải Vương Địch ra mắt Diệp Hội chủ…
Ba gã tu sĩ Trúc Cơ nghe được Vương Địch nói như vậy, nhất thời sắc mặt trắng bệch như người chết.
Bọn họ loại tiểu nhân vật này, coi như là gây sự, Vương Địch loại đại nhân vật này cũng sẽ không thèm quan tâm.
Thế nhưng thật không ngờ, ngày hôm nay Vương quản sự thành Phỉ Hải lại quan tâm đến chút việc nhỏ ấy.
Chờ một chút, ba gã tu sĩ Trúc Cơ lúc này mới phản ứng kịp, Vương Địch đều phải hành lễ với người thanh niên kia, hắn và Tống Ánh Trúc ‘Mặc Nguyệt’ lại ở cùng một chỗ, hơn nữa Vương quản sự cũng gọi hắn là Diệp Hội chủ, lại liên tưởng đến người phụ nữ vừa rồi kia cũng gọi hắn là Diệp Mặc.
Ba gã tu sĩ Trúc Cơ dù là heo, cũng biết người đàn ông trẻ tuổi trước mặt này là ai rồi, chính là Hội chủ ‘Mặc Nguyệt’ thần bí – Diệp Mặc, người mà căn bản bọn họ không thể chọc vào.
– Thì ra là Vương quản sự, thực sự là vinh hạnh nha.
Diệp Mặc ôm quyền lộ ra dáng tươi cười, tuy rằng hắn rất chán ghét tên Vương quản sự này, thế nhưng hắn đi rồi ‘Mặc Nguyệt’ vẫn còn đó.
Đối với quản sự thành Phỉ Hải, không nên đắc tội vẫn hơn.
Song hắn cũng hiểu rõ, cái tên Vương quản sự này hẳn là sau khi biết hắn liền lập tức tới đây.
– Có thể nhìn thấy Diệp Hội chủ là vinh hạnh cho tôi, Diệp Hội chủ, ba người ngu ngốc này xử lý như thế nào, xin anh cứ nói.
Vương Địch tuy rằng biết Diệp Mặc không đắc tội gã bởi vì gã chính là quản sự thành Phỉ Hải, thế nhưng gã cũng biết Diệp Mặc nếu muốn bóp chết gã cũng rất dễ.
Phía sau lưng hắn là Vọng Nguyệt tông, hơn nữa Vọng Nguyệt tông còn phái một gã tu sĩ Hư thần đến trông nom ‘Mặc Nguyệt’, mục đích chính là chống lưng cho ‘Mặc Nguyệt’.
Diệp Mặc lắc đầu, đối với người như thế hắn căn bản đề không có hứng thú làm gì.
– Tụi bây còn chưa cút.
Vương Địch nhìn ba gã tu sĩ Trúc Cơ quát lớn một tiếng, sau đó nói với Vu Vũ Yến:
– Cô gái này, nếu có gì cần giúp đỡ cứ việc nói.
Gã cho rằng Vu Vũ Yến quen Diệp Mặc, đang muốn lấy lòng Vu Vũ Yến một chút, cũng là lấy lòng Diệp Mặc.
Vu Vũ Yến lắc đầu, sau đó cắn môi đi tới trước mặt Diệp Mặc thấp giọng nói:
– Cảm ơn anh ra tay giúp đỡ, xin lỗi trước đây…
Thanh âm của xô càng nói càng nhỏ, cuối cùng chính cô ta cũng không biết nói cái gì, chỉ xoay người bỏ chạy, ngay cả tên đồng bọn cũng không gọi đi theo.
Vương quản sự không biết chuyện là như thế nào, đương nhiên sẽ không nói thêm cái gì.
Diệp Mặc càng sẽ không đi quan tâm chuyện Vu Vũ Yến, hắn tạm biệt Vương quản sự, trực tiếp dẫn theo Tống Ánh Trúc đi về phía Truyền Tống Trận.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1008: Đến Nam An Khó Vào Huyền Băng
Đến Nam An Khó Vào Huyền Băng
T
u vi Kim Đan kỳ? Cậu là được đề cử tới?
Diệp Mặc mới ra khỏi Truyền Tống Trận, đầu còn từng trận choáng váng, liền có một thanh âm kinh ngạc hỏi.
Diệp Mặc lúc này mới chú ý tới năm tên tu sĩ ở trước mặt hắn, tu vi của từng tu sĩ dường như cũng rất lợi hại.
Diệp Mặc nhìn năm tên tu sĩ trước mặt này, người lớn tuổi nhất hắn căn bản không thể phân biệt được, nhưng tu vi thấp nhất cũng không chỉ tu vi Hư thần.
Diệp Mặc chỉ có thể nhìn ra một người trong đó dường như là Ngưng thể đỉnh cao rồi, người còn lại hắn cảm nhận không ra, hiển nhiên cũng đã vượt qua tu vi Ngưng thể.
Diệp Mặc hít một hơi, nơi này chính là Nam An Châu? Linh khí thật nồng hậu, tu sĩ thật cường hãn.
– Vâng, vãn bối Diệp Mặc ra mắt các vị tiền bối.
Tại loại thực lực tuyệt đối này, Diệp Mặc cảm giác mình còn không bằng con kiến, đối phương thậm chí chỉ cần đầu ngón tay là có thể giết hắn.
Nam An Châu cho dù là lợi hại, cũng không có khả năng có nhiều tu sĩ cao cấp như vậy chứ? Chính mình vừa ra tới, liền xuất hiện bốn năm tên tu vi từ Ngưng thể trở lên?
– Linh căn thoạt nhìn rất tạp nham, loại tu sĩ này làm sao có thể được đề cử tới đây?
Một lão già trong đó nhìn Diệp Mặc, sau đó lắc lắc đầu.
– Cậu là linh căn gì? Vì sao được đề cử tới đây?
Lại có một người tu sĩ nhìn chằm chằm Diệp Mặc hỏi, hiển nhiên đã nhìn ra linh căn của Diệp Mặc, chỉ có điều hỏi xác nhận một chút, thậm chí ngay cả một chút hứng thú kiểm tra đều không có.
Diệp Mặc nhìn mấy tên tu sĩ này, nghĩ đến yêu cầu khi vào Truyền Tống Trận, trong lòng đã có chút hiểu được.
Ngưng thể ở Nam An Châu hẳn là không phải nhiều như lông trâu, những người này tới đây đoán chừng là xem Truyền Tống đưa tới có phải đệ tử thiên tài hay không, nếu như là đúng, nói không chừng sẽ dẫn đi bồi dưỡng.
Hiểu được đạo lý này, Diệp Mặc đương nhiên sẽ không tới những môn phái kia làm đệ tử nòng cốt làm gì, lập tức rất là tôn kính nói:
– Vãn bối linh căn Hỏa Mộc song hệ, bởi vì kết thiện duyên với một tiền bối Kiếp Biến nên mới được đề cử.
Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – www.
Truyện FULL
– Quả nhiên là như vậy, tôi biết mấy tên Kiếp Biến Bắc Vọng Châu dùng quyền mưu tư.
Một chỗ phải lãng phí bao nhiêu linh tinh và nguyên liệu?
Tên tu sĩ kia vừa rồi hỏi lại không hài lòng nói, hiển nhiên không hoan nghênh việc Diệp Mặc đến đây.
– Anh Hàn, loại tình huống này hiển nhiên không có cách nào tránh khỏi.
Chỉ là một chỗ thôi, cho người ta đi.
Hơn nữa Bắc Vọng Châu trước khi đưa tới, trên cơ bản đã nói là đệ tử thiên tài, đại lục Lạc Nguyệt cũng không quan tâm đến một danh ngạch.
Tên tu sĩ thoạt nhìn trẻ tuổi nhất bước ra giảng hòa.
Sau khi nói xong, gã lại nói với Diệp Mặc:
– Cậu đi đi, tư chất song linh căn của cậu còn chưa đủ tư cách tiến vào môn phái chín sao để bồi dưỡng.
Nam An Châu không so với Bắc Vọng Châu, tuy nhiên ở độ tuổi của cậu mà đã tu luyện tới Kim Đan cũng thật không dễ, nhưng nơi này cậu vẫn tự giải quyết là được.
Diệp Mặc biết rằng song linh căn của hắn, ở Bắc Vọng Châu chưa được coi là loại tư chất phi thường gì.
Ở đây, Nam An Châu nơi nào cũng yêu cầu thiên tài lại không qua được.
Hơn nữa còn nói mình đi cửa sau vào, tài năng của mình ở trong mắt vài tu sĩ tuyển nhận đệ tử có chút giảm bớt.
Như vậy bảo hắn đi, đã là khiến hắn được lợi rồi.
Diệp Mặc nhận được tin hắn được chấp thuận, lập tức ôm quyền cảm tạ vài câu rồi xoay người bước đi, một lát cũng không dừng lại.
– Khải Lượng đạo hữu, sao tôi cứ cảm giác tên nhãi này có chút rất không thích hợp?
Lúc này tên tu sĩ lúc nãy nói chuyện với Diệp Mặc bỗng nhiên lại nói một câu.
– Có cái gì không thích hợp hay sao? Có phải nhìn hắn tuổi còn ít mà đã có tu vi Kim Đan hậu kỳ hay không? Kỳ thật loại chuyện này ở Bắc Vọng Châu rất nhiều, rất nhiều môn phái hoặc là thương hội lớn sẽ bồi dưỡng một thiên tài, cũng không tiếc đan dược, cũng không suy xét ảnh hưởng của đan độc.
Vừa rồi tên nhãi kia tôi không cần xem cũng biết trong cơ thể hắn có quá nhiều đan độc, cuộc đời này của hắn có thể thăng cấp đến Hư thần đã là vận may.
Ở bên cạnh một gã tu sĩ Thừa đỉnh lập tức nói, hiển nhiên không ưa Diệp Mặc.
– Sẽ nhanh thôi, tôi sợ hắn Hư thần cũng không có cách nào.
Cho dù là hắn không trúng đan độc, linh căn của hắn cũng quyết định hắn không có khả năng tu luyện tới cảnh giới cao nhất.
Người tu sĩ được gọi là anh Hàn cũng phụ họa nói một câu.
Hai người đều nói như vậy, tên tu sĩ kia lúc nãy có hơi nghi vấn cũng không nói gì nữa.
Diệp Mặc lúc này đã cách mấy tên tu sĩ kia cả ngàn dặm rồi, nếu hắn nghe thấy được những tên tu sĩ bàn luận, nói không chừng sẽ chỉ vào mũi bọn họn mà nói, bọn mày hiểu cái con khỉ gì.
Nếu như nói tìm mười tu sĩ không có đan độc, hoặc là đan độc ít nhất, Diệp Mặc khẳng định hắn tuyệt đối sẽ là một người trong số đó.
Tu sĩ không luyện đan đều biết rằng lợi hại của đan độc qua một thời gian ngắn sẽ luyện hóa thành đan độc, hoặc là tìm linh dược giải trừ độc.
Hắn một Đan Vương đương nhiên hiểu rõ hơn so với người khác, hắn tin tưởng không phải mỗi người đều có ‘Vạn niên thạch duẩn tủy”.
Còn hắn ít nhất còn có nửa bình.
Diệp Mặc sau khi ra khỏi phạm vi thần thức của mấy người kia mới dám dừng lại.
Diệp Mặc phát hiện nơi này cũng là một thành thị tu chân, không khác thành Phỉ Hải là mấy, nhưng nơi này còn lớn hơn so với mười mấy thành Phỉ Hải cộng lại.
Diệp Mặc tìm vài tên tu sĩ hỏi thăm một chút, mới biết được nơi này mặc dù là thuộc Nam An Châu, nhưng cách thành Nam An của Nam An Châu còn vài chục ngàn dặm.
Chỗ này được gọi là thành Mạc Hải, bốn phía đều là biển, nhưng diện tích lại rất lớn, Truyền Tống Trận từ Nam An Châu đến Bắc Vọng Châu thành lập ở trong này.
Tuy rằng cách Nam An Châu còn một trăm ngàn dặm, nhưng người ở thành Mạc Hải cũng không ít, hơn nữa Diệp Mặc ở trong này phát hiện không ít tu sĩ Hư thần.
Cho dù sau khi thành Phỉ Hải đã thành lập nên Châu Tế Truyền Tống Trận, tu sĩ Hư thần cũng không nhiều như nơi này.
Về phần tu sĩ Nguyên Anh và Kim Đan, đâu đâu cũng có thể nhìn thấy.
Như Diệp Mặc – Kim Đan viên mãn, tuy rằng thoạt nhìn tuổi còn trẻ, nhưng ở thành Mạc Hải lại quá tầm thường.
Diệp Mặc đi vào một cửa hàng, đang định tìm người hỏi một chút về Huyền Băng phái, đã có một gã phục vụ vẻ mặt tươi cười đi tới – Anh bạn muốn mua gì vậy?
Cửa hàng không nhỏ, bên trong đã có vài tên tu sĩ Kim Đan và vài tên tu sĩ Nguyên Anh đang nhìn vật phẩm trưng bày trong tủ kính.
Diệp Mặc vừa tiến đến, đã có người tiếp đón, hiển nhiên thái độ phục vụ ở nơi này không tồi.
– Tôi muốn hỏi xem Huyền Băng phái ở chỗ nào?
Diệp Mặc liền vội vàng hỏi, hắn nghĩ người phục vụ ở cửa hàng này mỗi ngày đều tiếp xúc với rất nhiều người, đối với những môn phái này chắc có lẽ không xa lạ.
– Anh muốn tìm hiểu Huyền Băng phái?
Tên phục vụ này hơi sửng sốt, tất cả mọi người đều biết Huyền Băng phái ở núi Huyền Băng, việc này còn muốn hỏi thăm sao?
Diệp Mặc thấy tên phục vụ có chút ngây người, vội vàng bổ sung một câu:
– Là như vậy, tôi có một người bạn ở Huyền Băng phái, tôi muốn đi thăm anh ta.
Nhưng tôi chưa từng tới Huyền Băng phái, cho nên muốn hỏi một chút.
– Anh còn muốn đến Huyền Băng phái?
Tên phục vụ lại bất thần.
– Ha ha…
Một trận cười trong cửa hàng vang lên, gần như mọi người không tiếp tục xem vật phẩm bên trong tủ kính nữa, ngược lại đều quay đầu nhìn Diệp Mặc.
Dường như Diệp Mặc mới là kẻ buồn cười nhất, thú vị hơn so với những đồ vật được bày trong tủ kính kia.
– Vừa rồi tôi không có nghe lầm chứ? Không ngờ nói muốn đi Huyền Băng phái tìm bạn?
Một gã tu sĩ Kim Đan hậu kỳ có chút âm dương quái khí nói một câu.
– Anh không nói, tôi vừa rồi còn tưởng rằng tôi nghe lầm, hoá ra thật sự còn có người muốn đi Huyền Băng phái nha.
Lại có người chế nhạo một câu.
Diệp Mặc nhíu nhíu mày, mình nói đi Huyền Băng phái đáng buồn cười như vậy sao?
Tên phục vụ kia hiển nhiên thái độ không tệ, y không châm biếm Diệp Mặc như người khác, mà rất khách khí nói với Diệp Mặc:
– Anh bạn ơi, Huyền Băng phái là tông môn chín sao, trong vòng ngàn dặm không cho phép người ngoài đặt chân vào.
Cho dù anh có người quen ở núi Huyền Băng, cũng cần anh ta tới tìm anh, không phải anh đi tìm anh ta.
Trừ phi anh có chỉ thị viết tay hoặc là tín vật của tiền bối Hóa Chân tông môn chín sao, còn không anh không đi tới núi Huyền Băng được đâu.
Không cần nói anh không tới được núi Huyền Băng, ngay cả một lá thư cũng không thể gửi vào.
Diệp Mặc ngây người trong chốc lát, lúc này hắn mới hiểu được ý nghĩ của mình buồn cười đến cỡ nào, hắn cho rằng mình tới Huyền Băng phái rồi, lập tức là có thể nhìn thấy Lạc Ảnh.
Hiện tại xem ra, căn bản không phải như vậy.
Không cần nói nhìn thấy Lạc Ảnh, ngay cả trong vòng ngàn dặm ở núi Huyền Băng còn không thể vào được.
Tên phục vụ kia Diệp Mặc ngây dại, cũng biết Diệp Mặc không phải tới mua đồ, lắc lắc đầu, xoay người muốn đi.
Diệp Mặc vội vàng giữ lại hỏi:
– Có phải tất cả môn phái chín sao đều nghiêm ngặt như thế hay không?
Tên phục vụ kia nhìn thấy bộ dạng Diệp Mặc hồn bay phách lạc, thở dài nói:
– Chẳng những là môn phái chín sao, ngay cả yêu cầu của môn phái bảy sao và tám sao đều rất nghiêm khắc, đều không cho phép đi vào.
Nếu anh đến sớm nửa năm thì có một cách.
– Cách gì?
Diệp Mặc sau khi hỏi xong mới nhớ tới tên phục vụ này nói đến sớm nửa năm, nhưng việc này đều đã qua.
Tên phục vụ kia nói – Nửa năm trước ở thành Nam An cử hành một ‘hội giao lưu tu sĩ thành Nam An”.
Rất nhiều đệ tử nòng cốt của các môn phái đều tập trung ở thành Nam An, ở nơi đó giao lưu tu luyện.
Nghe nói Huyền Băng phái cũng có người đến, nếu anh may mắn, đụng tới một đệ tử dễ bắt chuyện của Huyền Băng phái, nói không chừng có thể nhờ người ta giúp đỡ đưa một lá thư cho bạn của anh cũng nên.
Hội giao lưu tu sĩ thành Nam An? Diệp Mặc thì thầm một câu, sau đó hắn lập tức lấy ra một trăm viên linh thạch bậc cao đặt trong tay tên phục vụ này nói:
– Xin hỏi một chút, ‘hội giao lưu tu sĩ thành Nam An”, lần sau tổ chức là vào lúc nào?
Tên phục vụ nhận được một trăm linh thạch bậc cao, giờ mới hiểu được tu sĩ trước mắt này thoạt nhìn hồn bay phách lạc, không ngờ là một tên giàu có, hỏi mấy câu đã cho y một trăm linh thạch.
Vốn tên phục vụ này cũng có chút thông cảm với Diệp Mặc, hiện tại linh thạch lại tới tay, vội vàng trả lời:
– Ba năm một lần, lần tiếp theo là hai năm rưỡi nữa, vẫn ở thành Nam An như cũ.
Ngẫm nghĩ một chút, tên phục vụ kia lấy ra một ngọc giản đưa cho Diệp Mặc nói:
– Tôi cho anh một tấm bản đồ của Nam An Châu, chỗ nào cũng có bên trong đó.
Diệp Mặc nhận tấm bản đồ, thì thào nói một câu, – Còn phải đợi hai năm rưỡi sao? Không được.
Tên phục vụ kia lắc lắc đầu, một mình rời khỏi.
Diệp Mặc không hỏi Phiêu Miểu Tiên trì, hắn biết, cho dù hỏi, cũng không có cách nào đi tới đó, còn không bằng không hỏi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1009: Phương Pháp Nổi Danh
Phương Pháp Nổi Danh
D
iệp Mặc khẳng định đợi 2 năm rưỡi là thời gian quá dài.
“Phải dùng biện pháp gì mới có thể khiến Lạc Ảnh biết rằng mình đã tới? Nam An Châu lớn như vậy, Lạc Ảnh nếu chỉ ở trong núi Huyền Băng không ra ngoài vậy thì làm sao cô ấy biết chuyện mình đã tới?”
Diệp Mặc nhìn kĩ lại bản đồ một lần, cuối cùng vẫn là quyết định đi Thành Nam An.
Thành Nam An là thành thị lớn nhất Nam An Châu, chẳng những phồn hoa hơn nữa cũng là nơi phát đạt có tin tức nhanh nhạy.
Bất kể ở nơi nào xảy ra sự tình gì thì Thành Nam An cũng là nơi biết tin trước.
“Mình muốn đi Huyền Băng Phái nhất định phải đến Thành Nam An.”
Ở Thành Mạc Hải dạo qua một vòng, Diệp Mặc cũng không còn là gà mờ không biết gì cả rồi.
Ít nhất hắn cũng biết là từ Mạc Hải không có cách nào trực tiếp bay đến Thành Nam An cả.
Không phải không thể bay mà là có quy định như vậy Về phần nguyên nhân Diệp Mặc không cần hỏi cũng biết, tất cả chỉ vì truy cầu lợi ích mà thôi.
Đó là do cộng đồng Thành Mạc Hải và Thành Nam An quy định, muốn đi từ Thành Mạc Hải đến Thành Nam An thì nhất định phải sử dụng truyền tống trận hoặc là đi thuyền.
Hơn nữa cái giá tiền đều rất rất cao.
Cũng giống như ở Địa Cầu cũng chỉ có xe vận chuyển của một số ban ngành mới là chính quy đấy thôi.
Còn lại đều là trái pháp luật hoặc là không có giấy chứng nhận.
Tuy nhiên ở nơi đây còn tệ hơn cả ở Địa Cầu.
Ở Địa Cầu lái xe không có giấy chứng nhận còn có thể “chạy” được đấy, nhưng ở nơi này thì mọi người đều phải tuân theo quy định này, đó là đem tiền cho người ta kiếm Nhưng dù là như vậy thì số người hàng năm qua lại giữa Thành Nam An và Thành Mạc Hải vẫn nhiều vô số kể.
Bởi vì nơi này có chút giống với Thành Phỉ Hải, rất nhiều tu sĩ đến để tìm kiếm cơ may phát tài hay tài nguyên tu luyện từ Vô Tâm Hải.
Nam An Châu tuy rằng nhiều môn phái, thậm chí môn phái tám sao, chín sao cũng là thường thấy, về phần dưới sáu sao thì lại quá nhiều.
Nhưng ở Nam An Châu muốn gia nhập một môn phái bảy sao trở lên lại không phải là chuyện dễ dàng.
Tư chất tốt để đạt yêu cầu rất nhiều nhưng không đạt yêu cầu lại càng nhiều.
Điều này đã tạo nên vô số tán tu, số tán tu này cũng cần lượng tài nguyên tu luyện nhiều.
Nơi có lượng tài nguyên tu luyện nhiều chính là Vô Tâm Hải, nhưng muốn đến Vô Tâm Hải rèn luyện hay tìm kiếm tài nguyên thì nhất định cần phải tới thành Mạc Hải Diệp Mặc dạo quanh một vòng thành Mạc Hải mới biết ở nơi này tuy linh khí dày, tài nguyên so với Bắc Vọng Châu cũng nhiều hơn.
Nhưng tu sĩ ở nơi này lại không giàu có bởi vì tất cả những loại đan dược, linh khí pháp khí nơi này đều đắt đến dọa người.
Những tu sĩ kia kiếm được bao nhiều linh thạch, ngoại trừ tu luyện ở ngoài còn lại đại đa số là dùng để đổi lấy tài nguyên tu luyện rồi.
– Vị bằng hữu kia xin….
Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.
Thời điểm Diệp Mặc đang muốn dùng truyền tống trận để đi đến thành Nam An thì một thanh âm đã cản hắn lại.
– Chuyện gì vậy?
Diệp Mặc nhìn người tu sĩ này và đáp lại lời chào hỏi, trong lòng cũng rất là cảnh giác.
Người tu sĩ này cũng là tu vi Kim Đan đại viên mãn, nhưng sở dĩ Diệp Mặc chú ý bởi vì người tu sĩ này hắn đã gặp qua.
Chính là thời điểm ở cửa tiệm kia khi hắn hỏi tên phục vụ thì tu sĩ này đang có mặt trong cửa tiệm.
Lúc này tu sĩ Kim Đan ôm quyền và nói với Diệp Mặc:
– Bằng hữu, hẳn là vừa rồi đã gặp qua tôi, chính là ở cửa tiệm đan dược khi nãy.
Diệp Mặc thấy y nói lời thành thật cũng gật gật đầu không trả lời lại.
Tu sĩ kia thấy Diệp Mặc không nói gì laị nhiệt tình nói tiếp:
– Tôi khi nãy nghe được cậu muốn đi Huyền Băng phái… Kỳ thật Huyền Băng phái tuy là môn phái chín sao thế nhưng cũng không phải là không có biện pháp nào.
– Anh có biện pháp?
Diệp Mặc không đợi y nói tiếp đã trực tiếp hỏi lại.
Tu sĩ kia thấy Diệp Mặc hỏi như vậy, trong lòng lại vui vẻ, hiển nhiên Diệp Mặc đối với việc đi Huyền Băng phái rất là để ý.
Lại mang theo ý cười nói thẳng:
– Đúng vậy, tôi có một biện pháp, chỉ là trước tiên muốn hỏi tu vi bằng hữu của cậu là gì?
Diệp Mặc chần chờ một chút.
“Với tư chất của Lạc Ảnh hiện giờ thì hẳn là đã đến Kết Đan đi.”
Nghĩ đến đây hắn liền thuận miệng trả lời:
– Hẳn là tu vi Kim Đan.
– Vậy là tốt rồi, nếu cậu xác định bằng hữu của cậu là tu vi Kim Đan thì tôi liền có biện pháp.
Nếu cậu không ngại thì có thể cùng tôi tìm một nơi yên tĩnh để nói chuyện…
Bác Dung nghe xong Diệp Mặc nói liền vỗ tay hưng phấn.
Diệp Mặc nghi hoặc nhìn tu sĩ Kim Đan trước mặt một chút, tu vi Kim Đan đại viên mãn so với tu vi Kim Đan tầng chín hậu kỳ của hắn hơn một chút.
Vì sao chính mình nói bằng hữu mình có tu vi Kim Đan thì y liền nói là có biện pháp rồi?
Hơn nữa Diệp Mặc tin tưởng mình lần đầu tiên đến nơi này, đối phương cũng không thể biết được số lượng của cải của mình để, cho nên đối phương cũng không cần nói láo.
Hơn nữa cho dù là đối phương lừa hắn thì hắn cũng không sợ một tu sĩ Kim Đan đại viên mãn.
– Được.
Diệp Mặc trả lời vô cùng rõ ràng.
Tu sĩ kia thấy Diệp Mặc không chút lựa chọn liền đồng ý thì trên mặt lại lộ ra nụ cười hài lòng:
– Bằng hữu, mời đi theo ta.
Tu sĩ kia mang theo Diệp Mặc vòng tám vòng mới đến một tiểu viện.
Bên ngoài viện chỉ có một trận pháp phòng ngự đơn giản nhưng không có Tụ Linh trận.
Hiển nhiên tiểu viện này là chỗ đặt chân lâm thời chứ không phải là nơi tu luyện.
Còn chưa vào trong sân thần thức Diệp Mặc đã quét đến hai gã tu sĩ tu vi Kim Đan tầng chín bên trong.
Không đợi Diệp Mặc nói chuyện tên tu sĩ Kim Đan viên mãn liền mở miệng:
– Bên trong đã có hai vị bẵng hữu, chúng ta vào trong trao đổi.
Diệp Mặc gật đầu đi theo người này vào trong sân, trên mặt không có chút dị sắc nào khiến cho tên Kim Đan đại viên mãn kia phải kinh ngạc.
Vốn nghĩ mình phải giải thích cho Diệp Mặc một phen nhưng không ngờ người ta cái gì cũng không hỏi liền theo mình vào.
Hai gã trong sân thấy hai người Diệp Mặc tiến vào liền đứng lên.
Tên tu sĩ Kim Đan đại viên mãn cười ha hả nói với Diệp Mặc:
– Để ta giới thiệu một chút, ta gọi là Bác Dung, còn hai vị này là Trần Dục Căn và Trịnh Ức Đao.
Diệp Mặc chú ý tới người tên Trần Dục Căn là một gã tu sĩ dáng người thấp bé, còn Trịnh Ức Đao lại là một gã có làn da trắng nõn giống như phụ nữ, cùng họ tên của y hoàn toàn không phù hợp – Tôi gọi là Diệp Mặc, là một tán tu.
Diệp Mặc ôm quyền giới thiệu một chút chính mình.
Nói xong Diệp Mặc nhìn về phía Bác Dung.
Hắn đến đây không phải là để làm quen hai tu sĩ này mà là để tìm cách đến Huyền Băng Phái.
Bác Dung hiểu ý tứ của Diệp Mặc nên mời mọi người ngồi xuống sau đó nói với Diệp Mặc:
– Anh Diệp hẳn là từ bên ngoài tới phải không? Tôi đuổi theo anh thấy suốt, dọc đường anh luôn hỏi tin tức chung quanh nên mới suy đoán như vậy.
Diệp Mặc lại tăng thêm sự cảnh giác trong lòng.
“Xem ra Bác Dung đã theo dõi mình một đoạn đường.
Hiểu được những tin tức mình dò hỏi, lúc này hắn mới đưa mình tới đây.
Chính mình lúc trước nôn nóng hỏi thăm sự tình nên mới không để ý việc Bác Dung theo dõi.”
Đối với lời của Bác Dung, Diệp Mặc cũng hiểu đôi chút.
Tiến vào Thành Mạc Hải cũng không nhất định là tu sĩ Thành Nam An, còn có một ít là từ nơi khác vào.
Dù sao thành Mạc Hải bốn mặt giáp biển, Những tu sĩ muốn đến Vô Tâm Hải cũng có khả năng tiến vào Thành Mạc Hải.
Nghĩ đến đây Diệp Mặc cũng gật đầu:
– Tôi thường bế quan tu luyện nên rất nhiều chuyện không được rõ ràng.
Việc bằng hữu kia ở Huyền Băng Phái cũng là nghe người khác nói đến…
Bác Dung hiển nhiên là không hứng thú với quá trình Diệp Mặc làm sao đi đến nơi này nên y lập tức ngắt lời:
– Anh Diệp, tôi cùng anh ăn ngay nói thật.
Việc tiến vào một môn phái chín sao tuyệt đối không phải sự tình đơn giản.
Bất kể bằng hữu của anh có thân phận gì trong Huyền Băng Phái thì anh cũng phải đợi họ đi ra tìm anh, chứ anh không thể tiến vào tìm họ.
Nhưng thật ra tôi lại có một biện pháp.
Y dừng lại một chút rồi nhìn Diệp Mặc nói tiếp:
– Bia đề danh Nam An, tôi nghĩ hẳn là anh đã biết.
– Đúng vậy, tôi biết.
Diệp Mặc gật đầu.
Diệp Mặc biết đến Bia đề danh Nam An khi đang rèn luyện ở Sa Viên dược cốc, thật không ngờ Bác Dung lại hỏi đến.
Nếu Bia đề danh Nam An mà hắn cũng không biết thật sẽ bị cho rằng hắn không phải là người Nam An Châu.
Bác Dung cũng không nghi ngờ câu trả lời của Diệp Mặc.
Cho dù là Diệp Mặc luôn bế quan tu luyện thì chỉ cần là người Nam An Châu sẽ biết đến Bia đề danh Nam An Bác Dung cười ha hả nói một câu:
– Chỉ cần là tu sĩ Nam An Châu thì đều sẽ biết đến Bia đề danh Nam An.
Gần như tất cả các tu sĩ Kim Đan đều mong muốn có thứ bậc trên bia này.
Bọn họ lúc nào đều muốn khắc tên của mình lên đó.
Anh nghĩ xem, nếu bằng hữu kia của anh là tu vi Kim Đan mà anh lại có tên trên Bia đề danh Nam An….
Diệp Mặc đã hiểu ý tứ của Bác Dung.
“Nếu tên của mình được khắc lên tấm bia đó, Lạc Ảnh nhìn thấy thì nhất định sẽ tìm ra”.
Nhưng nếu là người khác thì Diệp Mặc thấy biện pháp này cũng không tệ, nhưng Lạc Ảnh thì hắn lại khẳng định nàng không có chút ham muốn nào đối với cái Bia đề danh này.
Tuy nhiên biện pháp này của Bác Dung hẳn là có thể thử một lần.
Nghĩ đến đây Diệp Mặc thấy chút hoài nghi của mình lúc đầu thật không tốt nên đứng lên ôm quyền nói:
– Đa tạ anh Bác, tôi lập tức sẽ đến Thành Nam An lưu tên mình lên Bia đề danh đó.
Bác Dung cùng hai tu sĩ kinh ngạc nhìn Diệp Mặc.
Qua một hồi Bác Dung mới có chút hoài nghi hỏi Diệp Mặc:
– Anh sẽ không nghĩ chỉ cần đi Bia đề danh Nam An là có thể khắc tên mình lên đó chứ?
– Chẳng lẽ không phải vậy sao?
Diệp Mặc hỏi lại một câu.
Trong lòng hắn đúng thật là không có hiểu rõ.
Im lặng một chút thì tên tu sĩ thấp bé (Trần Dục Căn) mới lên tiếng:
– Anh Diệp, phỏng chừng là anh đối với Bia đề danh Nam An còn chưa hiểu rõ.
Bia đề danh mặc dù là nằm ở quảng trương Bia đề danh nhưng hàng năm không có nhiều người đến là bởi vì mỗi tấm Bia đề danh chỉ có thể đề tên ba trăm người.
Rất nhiều người sau khi đi đề danh phát hiện căn bản tên mình là không thể hiện ra, nguyên nhân là vì công lực không đủ.
Cho nên nếu tu sĩ cùng cấp tu vi ở Nam An châu không thể đạt tới top ba trăm thì căn bản là….
Diệp Mặc giờ thì đã hiều.
Hóa ra tấm Bia đề danh kia chỉ có thể hiện hữu tối đa tên của ba trăm người, cho nên nhiều người sau khi thử đi đề danh không thấy tên mình hiện ra trên bia liền xấu hổ không tới nữa.
Cho nên không phải là người có thực lực thì căn bản sẽ không đến Bia đề danh này.
– Đa tạ hảo ý của anh Bác, tôi vẫn nên đi trước thử xem, nếu như không được thì sẽ tìm biện pháp khác.
Diệp Mặc ôm quyền, áy náy nói với Bác Dung.
Thấy Diệp Mặc không muốn cùng đi, trong lòng Bác Dung nôn nóng.
Y sở dĩ tìm tới Diệp Mặc là vì nhìn trúng một người không có chỗ dựa đằng sau như Diệp Mặc, đối với nơi sắp đi không hề quen thuộc.
Nói trắng ra là, vạn nhất xảy ra chuyện gì, Bác Dung y căn bản không cần chịu trách nhiệm.
Bởi vì y biết cái nơi lần này đi tới tương đối nguy hiểm, vạn nhất cần người chịu tội thay thì Diệp Mặc là ứng cử viên tốt nhất.
Chủ yếu nhất là vì các phương diện của Diệp Mặc đều phù hợp với yêu cầu của y, không chỉ là không quen thuộc thành Mạc Hải, hơn nữa có tu vi Kim Đan tầng chín hậu kỳ, có thể nói Diệp Mặc vô cùng phù hợp với yêu cầu của y.
Khi Bác Dung phát hiện Diệp Mặc thật sự phải đi, y không thể làm gì khác hơn là nói lần thứ hai:
– Anh Diệp, tôi cũng không gạt anh.
Tôi cũng có hiểu chút ít về trận pháp, về phần trận pháp ẩn nấp cùng trận pháp phòng ngự cũng đạt tới trình độ trận pháp cấp năm rồi.
Hơn nữa tôi còn biết ai đã bố trí trận pháp ẩn nấp kia, đó là do một gã tông sư luyện khí Hư Thần bố trí khoảng một trăm năm mươi năm trước, tên là Du Bạch Sinh.
– Cái gì, anh nói trận pháp ẩn nấp kia là do Du Bạch Sinh bố trí? Chính là tông sư Luyện Khí tầng ba Du Bạch Sinh nổi tiếng khắp thành Nam An một trăm năm trước?
Trần Dục Căn kinh ngạc nói lớn.
Trịnh Ức Đao trên mặt cũng lộ vẻ thất kinh, hiển nhiên cũng biết Du Bạch Sinh.
Diệp Mặc nhìn biểu tình của ba người, cũng biết được Du Bạch Sinh này hẳn là không phải tầm thường.
Đối với con đường luyện khí, Diệp Mặc tuy rằng chỉ có thể luyện chế pháp khí phổ thông, nhưng hắn cũng biết được địa vị của Luyện khí sư tại Tu Chân Giới không thấp hơn so với Luyện đan sư.
Thông thường người có thể luyện chế pháp khí đều được xưng là Luyện khí sư, có thể luyện chế linh khí thì được gọi là đại sư luyện khí, nếu như có thể luyện chế ra chân khí, đó chính là tông sư luyện khí.
Về phần tiên khí thì chưa có người nào ở Tu Chân Giới luyện chế được.
Nhưng dù là Luyện khí sư, Đại sư luyện khí hay Tông sư luyện khí thì khoảng cách giữa bọn họ là rất lớn.
Ở thời đại Tu Chân Viễn Cổ, trực tiếp phân chia thành ba đẳng cấp: thượng, trung, hạ.
Nhưng sau này, Luyện khí sư lại dựa vào cách phân cấp của Luyện đan sư để phân chia.
Hoàn toàn vứt bỏ ba đẳng cấp: thượng, trung, hạ, áp dụng cách phân chia thành chín cấp của Luyện đan sư.
Tuy cùng là Luyện khí sư, nhưng Luyện khí sư cấp một chỉ có thể luyện chế ra pháp khí hạ phẩm, mà Luyện khí sư cấp chín lại có thể luyện chế pháp khí cực phẩm, hơn kém trong đó không phải chỉ là một chút ít.
Du Bạch Sinh kia là Tông sư luyện khí cấp ba, nói cách khác y có thể luyện chế chân khí hạ phẩm rồi, thậm chí cũng còn là người nổi bật trong những Tông sư luyện khí luyện chế chân khí hạ phẩm, có thể nói là rất giỏi rồi.
Tương đối mà nói thì Luyện khí sư so với Luyện đan sư càng ít hơn, vì do luyện khí cũng là một nghề nghiệp kiếm được tiền.
– Du Bạch Sinh tiền bối không phải đã mất tích một trăm năm trước rồi sao? Hiện tại cửa hàng của y cũng không còn tại thành Nam Ngạn, anh làm sao nhận ra được trận pháp ẩn nấp kia là do Du Bạch Sinh tiền bối bố trí?
Trịnh Ức Đao mở miệng hỏi, thế nhưng trong mắt y đã lộ ra sự hưng phấn.
Hiển nhiên di tích mà Du Bạch Sinh lưu lại, không phải là chuyện đùa.
Cho dù là một di tích của tu sĩ Hư Thần bình thường thì đối với tu sĩ Kim Đan mà nói cũng là một tài sản khổng lồ rồi, huống chi là của tông sư luyện khí Hư Thần Du Bạch Sinh có danh tiếng toàn bộ Nam An.
Bác Dung gật đầu, nghiêm túc nói:
– Không sai, Du Bạch Sinh tiền bối tài hoa hơn người, không chỉ là một tông sư luyện khí cấp ba, mà còn là một đại sư trận pháp cấp năm.
Tôi đã nghiên cứu qua về trận pháp của Du Bạch Sinh tiền bối, tôi khẳng định trận pháp kia là do ông bố trí.
Một trăm năm trước nghe nói Du Bạch Sinh tiền bối trong một hội đấu giá đã có được một khối Hoàng Tinh Thạch, lúc đó người muốn khối Hoàng Tinh Thạch không ít, cuối cùng khi Du Bạch Sinh tiền bối sau khi ra ngoài buôn bán liền bị phục kích.
Sau lần đó, Du Bạch Sinh tiền bối liền biến mất khỏi Tu Chân Giới.
Tôi ngẫu nhiên có được một cơ hội, mới phát hiện ra trận pháp ẩn nấp kia là của Du Bạch Sinh tiền bối.
Về phần bên trong có vật gì của Du tiền bối hay không thì tôi hiện tại cũng không biết.
– Nếu là di tích của Du Bạch Sinh tiền bối thì tại sao tới bây giờ anh mới cho chúng ta biết?
Trịnh Ức Đao có chút không hài lòng nói, thời điểm y nói những lời này liền chau mày, từ xa nhìn lại thật sự giống như một người oán phụ.
Bác Dung thở dài nói rằng:
– Tôi cũng không muốn gạt các người, trước khi đi tôi khẳng định nói ra.
Tôi và các người là bạn bè, hơn nữa cũng không phải lần đầu hợp tác, tôi sao lại có thể lừa mấy người? Trận pháp phòng ngự cấp năm kia nếu hai người tiến vào căn bản không cách nào phá bỏ.
Hơn nữa tôi hoài nghi trận pháp kia có thể phá bỏ từ bên trong, vì vậy tôi nghĩ được một biện pháp đó là cần bốn tu sĩ Kim Đan hậu kỳ đồng thời xuất thủ.
Dừng một chút, y nhìn thoáng qua Diệp Mặc rồi nói:
– Nếu như không phải trận pháp cấp năm kia đã tồn tại lâu rồi, có phần buông lỏng, thì cho dù là tôi cũng không cách nào phát hiện.
Mà trận pháp phòng ngự kia không phải bốn tu sĩ Kim Đan kỳ như chúng ta có thể phá vỡ.
Diệp Mặc hoàn toàn không để ý tới câu nói kế tiếp của Bác Dung, bên tai hắn chỉ có ba chữ Hoàng Tinh Thạch.
Thời điểm hắn nghe được Hoàng Tinh Thạch trái tim liền đập liên hồi.
Khả năng luyện khí của hắn không cao, nhiều nhất cũng chỉ là một Luyện khí sư cấp bảy mà thôi.
Ở cấp bậc thấp nhất của một người, nếu như vận khí tốt, cũng chỉ có thể luyện chế ra được một pháp khí cực phẩm mà thôi, may lắm, hắn chỉ có thể luyện chế được pháp khí thượng phẩm.
Thế nhưng trình độ luyện khí của hắn không cao, không có nghĩa là hắn không có kiến thức.
Hoàng Tinh Thạch là tài luyện luyện khí cấp chín, có thể luyện chế được pháp khí cực phẩm, gần với lông đuôi của Cửu Vũ Kim Bằng cấp mười mà hắn lấy được lúc trước.
Mà đó không phải chủ yếu, chủ yếu là Hoàng Tinh Thạch là thứ thích hợp nhất để luyện chế pháp bảo phi hành.
Hắn có được lông đuôi của Cửu Vũ Kim Bằng, nếu như có được Hoàng Tinh Thạch vậy chẳng phải nói rằng hắn chỉ cần tìm được một tông sư luyện khí đỉnh cấp thì hắn liền có thể có được một chân khí phi hành cực phẩm sao? Thậm chí là một tiên khí phi hành? Nếu nói như vậy, hắn chẳng phải có thể tùy ý đi tới Bắc Vọng Châu hay sao?
Thế Giới Trang vàng của hắn chỉ có tu vi tới Hóa Chân mới có thể mang người theo, nhưng chân khí cực phẩm thì không như vậy.
Cho dù hắn chỉ là một tu sĩ Luyện Khí kỳ, cũng có khả năng dùng chân khí cực phẩm mang người theo.
Trình độ quý giá của chân khí cực phẩm Diệp Mặc đương nhiên biết, đó chính là bảo vật trấn phái của môn phái chín sao.
Huống chi trong chân khí cực phẩm nếu là chân khí phi hành lại càng trân quý.
Nếu như để người ta chọn giữa một chân khí phi hành cực phẩm và một tiên khí, Diệp Mặc tin tưởng đại đa số sẽ chọn lựa như hắn, chỉ muốn chân khí phi hành cực phẩm Bác Dung sau khi giải đáp cho Trần Dục Căn cùng Trịnh Ức Đao, thấy biểu hiện của Diệp Mặc có chút cổ quái nhưng không nói lời nào, y lập tức quay đầu nhìn Diệp Mặc, nói:
– Anh Diệp, nếu như anh nguyện ý đi cùng thì di tích của Du Bạch Sinh tiền bối, tôi nguyện ý phân cho anh hai phần.
Nói xong, Bác Dung liền nhìn hai người Trần Dục Căn cùng Trịnh Ức Đao một chút, nói:
– Bởi vì di tích là do tôi phát hiện, nên tôi được ba phần, hai người mỗi người được hai phần.
Còn lại một phần thì ai ra lực nhiều liền thuộc về người đó, mọi người có ý kiến gì không?
Diệp Mặc bỗng nhiên mở miệng nói:
– Tôi chỉ cần một phần, nhưng Hoàng Tinh Thạch phải thuộc về tôi.
Lời Diệp Mặc vừa nói ra khiến cho ba người đều trở nên trầm mặc, nhưng rất nhanh Bác Dung đã trả lời:
– Tôi đồng ý, thế nhưng nếu như không có Hoàng Tinh Thạch thì anh vẫn như trước nhận một phần, hai người kia mỗi người hai phần.
– Tôi cũng đồng ý.
Trần Dục Căn lập tức hồi đáp.
Trịnh Ức Đao gật đầu không nói gì, hiển nhiên cũng tỏ ý tán thành.
Diệp Mặc biết rõ tâm tư của ba người này, Hoàng Tinh Thạch đương nhiên trân quý, thậm chí so với vật quý trong hai phần đó còn trân quý hơn.
Nhưng có một vài vấn đề lớn ở trước mắt, thứ nhất, đó là Hoàng Tinh Thạch rốt cuộc có ở đó hay không, không ai biết.
Du Bạch Sinh là tông sư luyện khí, nếu như y đã đem Hoàng Tinh Thạch đi luyện khí thì Diệp Mặc coi như bỏ phí công sức.
Một phần đồ vật của một tu sĩ Hư Thần hiển nhiên không hề ít, huống chi là một phần đồ vật của một tông sư luyện khí Thứ hai, Hoàng Tinh Thạch ở trong tay bọn họ chỉ rước lấy họa, không có bất kỳ tác dụng gì.
Năm đó, sở dĩ Du Bạch Sinh bị truy sát là bởi vì y chiếm được Hoàng Tinh Thạch.
Hoàng Tinh Thạch là tài liệu luyện khí đỉnh cấp không sai, nhưng bọn họ không có đủ mặt mũi để đi tìm tông sư luyện khí? Cho dù là có đủ mặt mũi, thì ai dám đi tìm? Lẽ nào chán sống rồi sao?
Hoàng Tinh Thạch được một tông sư luyện khí phát hiện rồi, đâu còn phần của mình? Hơn nữa, nếu như chiếm được Hoàng Tinh Thạch mà không dùng luyện khí thì chẳng khác gì phế vật.
Tu sĩ tu luyện tới Kim Đan tầng chín, có mấy ai là ngốc, có ai sẽ không biết tính toán? Cho nên thay vì theo đuổi Hoàng Tinh Thạch một cách vô ích, không bằng thực tế một chút, chỉ có sớm ngày thăng cấp lên Nguyên Anh mới là đạo lý.
Bốn người cuối cùng cũng đạt được mục đích nhất trí, cho Bác Dung dẫn đường, đi tìm di tích mà Du Bạch Sinh lưu lại.
Hơn nữa cũng đã phân chia xong, Diệp Mặc được một phần, thế nhưng Hoàng Tinh Thạch phải thuộc về hắn.
Bác Dung được ba phần, còn lại hai người mỗi người hai phần, hai phần còn lại phân cho người nào xuất lực nhiều nhất.
Về phần trợ giúp Diệp Mặc săn bắt yêu đan của Cửu Túc Hải Xà, Diệp Mặc không nói gì nên Bác Dung cũng giả vờ quên đi, hai người còn lại lại càng không quan tâm tới chuyện đó.
Trong lòng Diệp Mặc có chút cẩn thận, tuy rằng hắn động tâm vì Hoàng Tinh Thạch, nhưng hắn và Bác Dung lần đầu tiên gặp mặt, y đã cho hắn chỗ lợi như vậy, hắn cảm giác có chút không nỡ.
Huống chi Bác Dung và hai người còn lại xem ra rất quen thuộc, nếu nói như vậy, bốn người hiện tại chia thành hai phe, hắn chỉ có một mình, hiển nhiên là đang trong hoàn cảnh không tốt.
Thế nhưng Diệp Mặc không hề để ý tới những chuyện này, cho dù đối phương ba người hợp lực đối phó hắn, hắn cũng không sợ.
Nhưng vẫn nên cẩn thận một chút, hắn không có ý định tính kế người khác, cũng không để bị người khác tính kế.
Sự tình bàn bạc xong, ba người Bác Dung cũng không muốn bỏ phí thời gian, Diệp Mặc lại càng không muốn trì hoãn.
Bốn người hợp ý nhau, đều đồng ý lập tức xuất phát.
Thời điểm Diệp Mặc lấy ra Phi Vân Thuyền, tuy rằng khiến cho ba người Bác Dung kinh ngạc, nhưng cũng không quá kỳ quái.
Diệp Mặc phát hiện pháp bảo phi hành của ba người bọn họ đều là linh khí phi hành trung phẩm, hơn nữa chất lượng chiếc xe bay của Bác Dung tựa hồ không kém Phi Vân Thuyền của hắn, Diệp Mặc chỉ biết, tu sĩ Nam An Châu quả nhiên giàu có hơn Bắc Vọng Châu nhiều.
Ba người Bác Dung tại thành Mạc Hải cùng lắm chỉ có trình độ ngang nhau mà thôi, bọn họ đều có linh khí phi hành trung phẩm, tu sĩ có xuất thân tốt thì linh khí phi hành hẳn phải tốt rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 1010: Nhất Đan Sát Lưỡng Nhân
Nhất Đan Sát Lưỡng Nhân
G
ã da trắng nõn nghe Diệp Mặc nói xong bỗng hừ lạnh một tiếng:
– Anh biết tu sĩ Kim Đan ờ Nam An Châu được xếp trong top ba trăm là cái khái niệm gì không? Tu sĩ Kim Đan Nam An Châu nhiều vô số, thế nhưng chỉ có họ mới được xếp trên Bia đề danh mà thôi.
Anh dựa vào cái gì nói anh có thề lưu tên trên Bia đề danh? Anh thật quá cuồng vọng.
Bác Dung thấy Trịnh Ức Đao đối vói Diệp Mặc rất không khách khí, vội vã đứng ra cười giảng hòa:
– Anh Diệp, Trịnh đạo hữu, xin đùng căng thẳng.
Có thể anh Diệp chưa rõ, thế nhung để lưu tên lên Bia đề danh đích thục rất khó, nếu anh Diệp đến quảng trường thí danh thì sẽ biết.
Mỗi lần đến thời gian đề danh, người đến đích xác rất nhiều, thế nhung hầu hết là người đi xem náo nhiệt.
Nếu anh lên đó thử rồi, bất luận là thứ bậc xếp hạng cao hay thấp thì cũng là nhất cử thành danh, còn nếu anh không thể làm cho tên của mình xuất hiện trên bảng thì sẽ biến thành trò cười thôi.
Có khi vì thế mà bị ảnh hưởng đến tâm cảnh bản thân, tương lai khó có thể tăng tiến.
Diệp Mặc mỉm cười, không trực tiếp trả lời Bác Dung, mà hỏi ngược lại:
– Nêu anh Bác biết Bia đề danh Kim Đan khó khăn như vậy, vậy khuyên tôi tham gia là có ý tứ gì?
Bác Dung mỉm cười nói:
– Tôi tuy không có cách giúp anh đề tên lên Bia đề danh, thế nhưng tôi lại có biện pháp giúp anh lên đó Diệp Mặc cười lạnh:
– Anh đã có biện pháp đến Bia đề danh Kim Đan, vậy chắc anh cũng đã là tinh anh của Bia đề danh Kim Đan rồi?
Bác Dung lộ ra biểu tình xấu hổ nói rằng:
– Tôi không có năng lực tới đó Diệp Mặc lần thứ hai cười lạnh nói:
– Anh không có khả năng, nhưng anh có thệ giúp tôi sao, thật là buồn cười.
Bác Dung nghé xong Diệp Mặc nói liền vội vã:
– Anh Diệp, anh nghìn vạn lần không nên hoài nghi, bởi vì tôi cũng chỉ có thể để anh Diệp lên Bia đề danh Kim Đan một tháng.
Không biết anh Diệp có biết “Đàm hoa đan” hay khống?
Diệp Mặc lắc đầu, tuy rằng hấn vốn là Đan Vương tử phẩm, thế nhưng “Đàm hoa đan” thực sự lại chưa nghe nói qua.
Tựa hồ biết Diệp Mặc chưa nghe nói qua, Bác Dung liền nói tiếp:
– Ba muơi năm trước, có hai tu sĩ Kim Đan vốn cũng là bạn tốt của nhau, tuy rằng đều là tán tu, thế nhưng cả hai đều rất nghĩa khí.
Có một lần hai người tiến vào thăm dò một động phủ cùa một vị tiền bối lưu lại, phát hiện một viên “Thảo Hoàn đan”.
Đối với cả hai nguời viên đan dược đó là vật vô giá lại quan hệ đến việc tấn cấp Nguyên Anh của cả hai.
Đáng tiếc chính là “Thào Hoàn đan” chỉ có một viên chi đủ cho một người tấn cấp vào Nguyên Anh.
Tuy Diệp Mặc biết minh tiến vào Bia đề danh Kim Đan không có vấn đề, nhưng cũng rất muốn biết kết quả của câu chuyện, viên “Thảo Hoàn đan” này cuối cùng phân chia ra sao.
– Sau cùng họ chia nhau thế nào.
Không đợi Diệp Mặc hỏi ra, tu sĩ thấp bé Trần Dục Căn đã lên tiếng trước.
Bác Dung tiếp tục nói:
– Cả hai người đều la bạn tốt, đều muốn đem “Thào Hoàn đan” cho đối phương, nhưng cà hai lại không muốn nhận lấy.
Chỉ là tin tức này đã bị một tu sĩ khác biết được, người tu sĩ này là một nữ tu cũng có tu vị Kim Đạn, đồng thời cả nữ tu và hai tu sĩ kia đều quen biết nhau.
Có một lần cả ba nói chuyện cùng nhau, đề tài câu chuyện nói đến viên “Thào Hoàn đan”’.
Nữ tu này nói với bọn họ rằng cô có một biện pháp có thể xử lý vấn đề phân chia đan dược này.
Nhìn Diệp Mặc một chút rồi Bác Dung nói tiếp:
– Lúc này hai tu sĩ kia liền hỏi nữ tu biện pháp đó là gì, nữ tu lại nói “Thào Hoàn đan” đương nhiên phải cho người có tư chất tốt nhất dùng.
Cô đề nghị hai người ai có thể lưu lại tên mình ở trên Bia đề danh Kim Đan thì “Thảo Hoàn đan” này sẽ cấp cho người đó.
Lúc đó cả hai tu sĩ kia đều không có cách nào đề danh minh lên Bia đề danh, thế nhưng nữ tu kia lại dần có quan hệ thân thiết với một trong hai tu sĩ kia – Rất nhanh sau đó nữ tu đã có mang với nam tu cùng cô song tu, cô nói với nam tu của mình rằng tương lai sau khi họ rơi khỏi thế giới này, đứa con của họ làm thế nào sống sót ở thế giới Tu Chân tàn khốc này đây? Cô nói tu sĩ Kim đan song tu với mình, hai người chí ít phải có một người lưu lại chăm sóc con.
Cô nhiều lần muốn nam tu của minh đi hỏi người bạn lấy lại “Thảo Hoàn đan” rồi tấn cấp Nguyên Anh, để sau này chăm nom đứa con – Thế nhưng nam tu nói hai người bọn họ đã ước định là ai có thể đề tên lên Bia đề danh Kim Đan trước, thì người đó sẽ có được “Thảo Hoàn đan”.
Hắn hiện tại không thể lưu lại tên trên Bia đề danh Kim Đan.
Thế nhưng nữ tu kia cứ luôn muốn nam tu thử đề danh, nếu như thực sự không được thì mới từ bỏ.
– Hắn đi đề danh sao?
Trần Dục Căn lại hòi.
Bác Dung gật đầu:
– Đúng, lúc đó nữ tu cùng nam tu của mình đi tới quảng trường Bia đề danh, tại thời điểm nam tu sắp đề danh.
Nữ tu bỗng lấy ra một viên đan dược nói rằng đây là đan dược tăng công lực tạm thời, nam tu lúc đó cũng không thèm để ỷ mà ăn luôn viên đan dược.
Diệp Mặc bỗng nhiên ngắt lời:
– Viên đan dược kia là “Đàm Hoa đan” sao? Nếu tôi đoán không nhầm, nam tu kia ăn viên đan dược này sau đó đã lưu được tên minh tại Bia đề danh.
Bác Dung thờ dài, lần thứ hai gật đầu nói:
– Đúng vậy, sau khi nam tu ăn “Đàm Hoa đan”, cảm giác tu vi cùng chân nguyên đột nhiên tăng lên không chỉ gấp đôi, hắn hiển nhiên đã đề đuợc tên mình tại Bia đề danh Kim Đan.
Chỉ là hắn vừa lưu lại tên mình thì tu vi và chân nguyên bạo phát đó liền hoàn toàn tan biến.
– Tên này thật đúng là danh xứng với thực, “Đàm Hoa đan” đúng là phù dung sớm nở tối tàn Diệp Mặc châm chọc một câu, hắn khẳng định mục đích Bác Dung kể câu chuyện này, chính là bảo mình ăn một viên “Đàm Hoa đan”.
Bác Dung gật đầu nói:
– Không sai, “Đàm Hoa đan” xác thực là phù dung sớm nở tối tản, có thể tăng không chi gấp đôi tu vi và chân nguyên, thậm chí cả thần thức trong thời gian rất ngắn – Cuối cùng là kết thúc tốt đẹp, nam tu kia tại Bia đề danh Kim Đan đã đề tên mình lên, vậy thì “Thảo hoàn đan” sẽ thuộc về hắn rồi.
Trần Dục Căn vỗ tay nói.
Bác Dung lần này lại lắc đầu:
– Anh nói không sai, “Thảo Hoàn đan” xác thực thuộc về hắn rồi, hơn nữa người bạn kia cũng rất hài lòng.
Thế nhưng tên của hắn trên Bia đề danh Kim Đan không quá một tháng liền biến mất vô ảnh vô tung, tên các tu sĩ Kim Đan khác lưu lại hoàn toàn không có vấn đề gì.
Người bạn của hắn biết được tên của hắn biến mất nhất thời kinh hãi còn tưởng xảy ra chuyện gì, lo lắng vội vàng đến thăm hòi.
Nhưng phát hiện ra nam tu kia không có chuyện gì. anh ta liền vội vã hòi chuyện gì xảy ra.
Trần Dục Căn lại xen vào một câu:
– Hắn ăn ngay nói thật sao?
Bác Dung lắc đầu:
– Không, hắn cảm giác được mình là ăn đan dược mới lưu lại được tên trên Bia đề danh Kim Đan, hắn có chút hổ thẹn với bạn, nên đã nói không biết.
Sau người bạn của hắn hỏi một tu sĩ khác lúc đó thấy hắn đề danh, mới biết hắn ăn một loại đan dược giúp bạo phát tạm thời, nói cách khác hắn đã gian lận: Người bạn của hắn sau khi biết được điều này, thì vô cùng thất vọng.
Điều anh ta tiếc nuối không phải là “Tháo Hoàn đan”, anh ta tiếc nuối chính là mất đi người bạn tốt nhất.
Sau lại bời vì chuyện này tâm tình anh ta uất ức, không được hài lòng, trong một lần tu luyện tẩu hỏa nhập ma dẫn đến hài cốt không còn.
– Nam tu kia sau khi biết tin người bạn bởi vì chuyện này mà chết, đau lòng không ngớt, sau cùng để lại tất cả mọi thứ cho nữ tu rồi tự sát.
Thế nhưng ‘Đàm Hoa đan’ do ai luyện chế ra, rất nhiều người đều dùng ‘Đàm Hoa đan’ đi thừ đề danh, bói loại đan dược này không có tác dụng phụ.
Thế nhưng thời gian tác dụng cũng cực kỳ ngắn, chỉ có thể sử dụng ngay trước khi đề danh, còn như trong chiến đấu thi căn bản là không phát huy được uy lực.
Mọi người nghe đến đó trong lòng đều trầm mặc xuống.
Hai người bạn tốt, không ngờ lại bởi vì chuyện hiểu lầm mà phải chết, thực sự có chút không đáng rồi.
Bác Dung bỗng nhiên nhìn Diệp Mặc nói:
– Nêu như anh chỉ muốn lưu lại tên trên Bia đề danh Kim Đan, thì ‘Đàm Hoa đan’ hẳn là lựa chọn tốt nhất, tuy là chi có một tháng thời gian, thế nhưng đối với anh mà nói thì đã là được rồi.
Trong một tháng đó tên anh trên Bia đề danh Kim Đan hẳn là đã truyền đi khắp Nam An Châu rồi.
Tôi nghĩ người bạn của anh sau khi thấy tên, hẳn là sẽ nhận ra được.
Diệp Mặc đương nhiên không cần ‘Đàm Hoa đan’ để tăng tu vị, rồi đề tên lên Bia đề đanh Kim Đan, hắn tin tường thực lực hiện tại của mình tuy rằng không dám nói có thể tiến vào top 10, thế nhưng tiến vào top 300 của Nam An Châu là không có vấn đề gì.
Thế nhưng Diệp Mặc cảm giác câu chuyện kia có chút không đơn giản, hắn thuận miệng hỏi một câu:
– Thế còn nữ tu kia đâu?
Bác Dung thở dài nói:
– Nam tu đã chết, nữ tu cũng rất thương tâm, cô ở bên xác nam tu khóc một hồi, sau đó hợp táng nam tu và người bạn của hắn.
Sau đó cũng không còn tin tức của cồ ta nữa, hẳn là đã một mình rời khỏi rồi.
Diệp Mặc trong lòng cười nhạt, hắn tin tưởng hẳn là có rất nhiều người giống hắn, từ trong câu chuyện của ba người này, nhìn ra được một số vấn đề Đầu tiên nữ tu và hai người bạn kia đều rất quen thuộc, hiển nhiên biết tình cảm của hai người kia rồi.
Nêu đã biết thì cô không nên dùng ‘Đàm Hoa đan’ để rồi dẫn đến kết quả này, thứ hai cô và nam tu song tu chọn thời điềm cũng quá trùng hợp rồi.
Quà thực có chút giống ‘Lưỡng đào sát tam sĩ’ (Sự tích ba dũng sĩ chết vì hai trái đào), hay đơn giản hóa đi một chút đổi thành ‘Nhất đan sát lưỡng nhân’ (một viên đan dược đã giết hai người) mà thôi.
Nếu như mình đoán không sai, nữ tu đó tâm cơ cũng quá thâm hiểm rồi.
Thấy Diệp Mặc không hòi chuyện ‘Đàm Hoa đan’, nên Bác Dung không thể làm gì khác hơn là mờ miệng nói:
– ‘Đàm Hoa đan’ chỉ có Linh đán sư bát phẩm Phùng lão ở Nam An Thành là có khả năng luyện chế, Phùng lão là người có danh tiếng, tính tình trung hậu thành thật.
Thế nhưng có duy nhất một thói quen không hay, đó là muốn nhờ hắn xuất thủ luyện đan phải có một viên nội đan của yêu thú cấp 5 – ‘Cửu túc hài xà’ (con rắn biển chín chân)
Thấy Diệp Mặc vẫn không có ý hòi về ‘Đàm Hoa đan’, Bác Dung không thể làm gi khác hơn là tiếp tục nói:
– Tôi lần trước tại một tiểu đảo ngoài biển phát hiện ra một pháp trận ẩn nấp, thế nhưng bên ngoài trận lại có một trận pháp phòng ngự.
Một mình tôi không có cách nào phá trận, muốn tìm mấy người bạn cùng đi, bốn người Kim Đan tầng chín tôi nghĩ hẳn là được rồi.
Nói đến đây, Bác Dung dùng một chút, nhìn Trần Dục Căn và Trịnh Ức Đao một cái rồi nói tiếp:
– Tôi cùng anh Trần và anh Trịnh vẫn là thiếu một người, vừa lúc gặp anh Diệp.
Nêu anh Diệp đồng ý cùng đi, thì đồ bên trong sẽ có một phần của anh Diệp.
Hon nữa tôi khẳng định hỗ trợ anh Diệp tim được ‘Cửu túc hải xà’, đồng thời săn bắt lấy nội đan cho anh Diệp Diệp Mặc thản nhiên cười, hắn hiền nhiên đối với việc ra khơi không có hứng thú, đối với ‘Đàm Hoa đan’ kia cũng không có húng thú.
Không chỉ nói đến việc hắn không cần loại đan dược này, coi như là cần thì một Đan Vương như hắn đi tim một Linh đan sư để nhờ luyện đan cũng quá buồn cười rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Thức Tỉnh Thiên Phú Mỗi Ngày Đều Tăng Khí Lực [Dịch] Thức Tỉnh Thiên Phú Mỗi Ngày Đều Tăng Khí Lực](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Thuc-Tinh-Thien-Phu-Moi-Ngay-Deu-Tang-Khi-Luc-Audio-Truyen.jpg)

