1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
  4. Tập 200 : Gặp Mặt (c996-c1000)

[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Tập 200 : Gặp Mặt (c996-c1000)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 996: Gặp Mặt

Gặp Mặt

T

rên quảng trường Bia đề danh, gần như tất cả ánh mắt của mọi người đều bị thân ảnh màu lam kia hấp dẫn.

Áp lực hùng mạnh từ Bia đề danh Kim Đan truyền đến, không cần nói đến thanh niên áo lam đã lạc vào cảnh giới kỳ lạ kiạ, cho dù là những người quan sát đều có thể cảm nhận được.

Một trượng, hai trượng… Thẳng đến độ cao sáu trượng, thân ảnh màu lam như bị áp lực trói buộc.

Thời điểm sắp đến bảy trượng, thanh niên áo lam bỗng ngừng lại, xem ra y đã tới cực hạn.

Y vươn tay lên, viết xuống ba chữ lớn “Phương Chủng Sư” trên Bia đề danh Kim Đan Ba chữ như rồng bay phượng múa này lập tức liền hóa thành một ánh sáng màu lam, nhập vào ưong Bia đề danh Kim Đan, biến mất không thấy.

Lúc thanh niên áo lam hạ xuống, trên Bia đề danh rõ rang đã xuất hiện tên của y.

Y nhìn thứ hạng của mình, xếp thứ mười một ừên Bia đề danh Kim Đan.

Cái tên này đã là đệ nhất Kim Đan danh nhân đường của Nam An, nhưng thanh niên áo lam vẫn lắc đầu thất vọng, cũng không có bao nhiêu đắc ỵ.

– Quả nhiên Phương Chủng Sư đứng thứ mười một.

Hiện giờ đối với tu sĩ Kim Đan của Nam An châu mà nói ỵ vẫn là đệ nhất – Đúng vậy, công pháp Lôi hệ quá cường hãn, chẳng những sức chiến đấu mạnh, mà ở ưên Bia đề danh Kim Đan cũng là đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.

Ngoài mấy tiền bối đã mất tích ra thì kỳ thực y chính là đệ nhất.

– Xem vẻ chưa hài lòng của y thì sẽ biết cái gì gọi là chênh lệch.

Tu sĩ vây xem xung quanh đều nghị luận.

Mà thanh niên áo lam lại binh thản một cách dị thường.

Ngoài việc có chút thất vọng khi nhìn thứ hạng của mình lúc vừa hạ xuống, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ bình tĩnh và lạnh nhạt.

Bỗng nhiên y nhìn thấy một cộ gái áo ưắng đi-vể phía một đám con gái bên cạnh quảng trường Bia đề danh, tròng mắt hiệndên mừng, lập tức vội vàng tiến tới.

Bạn đang đọc truyện tại Truyện FULL – vn Bởi vì Phương Chủng Sư dễ dàng đoạt được vị trí thứ mười một, cho nên những tu sĩ Kim Đan bỏ hứng thú với Bia đề đanh Kim Đan đều bỏ ý định đề đanh.

Thậm chí rất nhiềủ tu sĩ đều thầm quyết định, đợi lần sau sẽ tiến vào mười hạng đầu.

Lúc này nhiều người như vậy, nếu chẳng may thứ hạng quá thấp thì sẽ bị cười cho vào mặt.

– Phương Chủng Sư của Lôi Vân tông ra mắt các vị sư tỳ muội Huyền Băng phái.

Phương Chủng Sư cực kỳ lịch lãm, vừa đi đến đã ôm quyền nhiệt tình nói.

– Phương đệ quả không tầm thường, vừa lên đã được thứ mười một trên Bia đề đanh.

Thật ra thì thứ hạng này đã là đệ nhất rồi, chúc mừng cậu.

Người con gái được những người ữong Huyền Băng phái gọi là chị Dung nở nụ cười, ừên mặt không hề có biêụ hiện gì khác, dường như thật sự đang chúc mừng cho Phương Chủng Sư

Cô gái mặt ưòn thoại nhìn Phương Chủng Sư một cái sùng bái, thiêu chút nữa đã cầm giấy bút lên xin chữ ký.

Nhưng lúc này trên mặt Phương Chủng Sư không hề có chút tự mãn nào, y nói:

– Dung sư tỳ chê cười rồi, chút thành tích này của Phương mỗ còn chưa đâu vào đâu.

Không cần nộv mười vị tiền bối trên Bia đề danh, ngay chính chị Dung cũng đã không kém tôi rồi.

– Phương sư huynh, mục tiêu của anh không phải là inuốn tiến vào top 10 Bia đề đanh Kim Đan sao?

Cô gái mặt ưòn kia bỗng hỏi một câu.

Lúc này Phương Chủng Sư lại gật đầu thận trọng, nói:?

– Đúng vậy, tuy tôi không hi vọng xa vời là sẽ trèo được lên đỉnh, nhưng nhất định phải tiến vào top 10 trước khi đạt đến Nguyên Anh.

Nói xong, y nhìn yề phía cô gái áo ữắng vừa đi tới, nhưng cô gái này lại đang vui vẻ nói chuyện với hai cô khác dường như không hề nhìn thấy y.

– Chị Khinh Tuyết…

Đường Bắc Vi thấy cô gái áo trắnglập tức lao đến ôm chặt lấy cô, Lạc Ành cũng đi tới, ba người đều có chút kích động.

Xa cách nhiều năm, đây lã lần đầu tiên ba người gặp mặt sau khi tách ra.

– Chị Tố Tố, Bắc Vi.

Em luôn muốn đến thăm hai người, nhưng…

Nói xong, đôi mắt Ninh Khinh Tuyết liền đỏ lên.

Cô và Lạc Ành cũng giống nhau, nếu không phải vì Diệp Mặc thì cho dù là việc có kích động đến mức nào cũng có thể kiềm chế cảm xúc của mình.

Nhưng Đường Bắc Vi và Diệp Lăng thì khác, tất cả vui buồn giận hờn gì đều ở ữên mặt.

Nếu có thể, Ninh Khinh Tuyết thà rằng đi cùng với Lạc Ành và Bắc Vi chứ chẳng muốn ở lại Phiêu Miểu Tiên Trì một mình.

Nhiều năm không gặp, ngoài việc tự thuật cuộc sống gần đây của minh ra thì cũng chỉ còn một chủ đề là Diệp Mặc mà thôi.

Vừa nói đến Diệp Mặc, vẻ mặt của ba người rõ ràng có chút phiền muộn.

Lấy thanh danh của các cô, nếu Diệp Mặc ở Nam An châu thì tuyệt đối không thể không biết.

Nhưng thực tế là đến giờ Diệp Mặc còn chưa tìm lại đây, cho nên giải thích duy nhất là hắn không ở Nam An châu.

Triệu Dung và Phương Chủng Sư vừa nói chuyện đều có chút kinh ngạc nhìn ba người.

Cà Nam An châu đều biết đến vẻ đẹp của Lạc Tố Tố, nhưng người của Huyền Băng phái đều biết rằng Lạc Tố Tố không thích nói chuyện với người khác lắm.

Trừ Đường Bắc Vi ra, cô rất ít khi nói gì với một ai đó, lại càng không phải nói việc kích động như bây giờ rồi.

Nhưng Triệu Dung lại biết cô gái áo trắng đang kích động nói chuyện với Đường Bắc Vi Lạc Tố Tố kia.

Tuy hai người chưa từng giao tiếp, nhưng Triệu Dung cũng brểt đó là Ninh Khinh Tuyết của Phiêu Miểu Tiên Trì, cũng là một trong thập đại mỹ nữ của Nam An châu.

Dưới tình huống bình thường, tuy rằng thập đại mỹ nữ của Nam An châu đều rất nổi danh, nhưng thân thiết với nhau như vậỵ thì không hề có.

Đường Bắc Vi và Lạc Tố Tố thân thiết là vì dường như họ đến tư cùng một chỗ. về phần quan hệ giữa Ninh Khinh Tuyết và Lạc Tố Tố, Triệu Dung lại không hề biết.

Ba người Lạc Tố Tố, Đường Bắc Vi và Ninh Khinh Tuyết kích động đứng nói chuyện với nhau.

Màu trắng, màu lục; màu vàng nhạt hòa lẫn vào nhau, gần như toàn bộ ánh mắt ưên Bia đề danh đều bị hút về phía này.

– Khinh Tuyết sư muội tốc độ tu luyện của em thật nhanh, không ngờ đã là Kim Đan tầng ba rồi.

Lúc này Phương Chủng Sư đã đi tới, ôm quyền cười nói một câu.

– Anh là ai? Khinh Tuyết là người anh có thể gọi sao?

Đường Bắc Vi vẫn không nói gì Lạc Tố Tố lại lạnh lùng hỏi.

Trên mặt Phương Chủng Sư xuất hiện chút lung túng, nhưng đào mắt một cái đã biến mất không thấy.

Y cho rằng Lạc Tố Tố cố ý nói như vậy, chứ còn bảo có người không biết đến y thì tuyệt đối là không thể nào, chẳng những đứng thứ nhất Kim Đan danh nhân đường, hiện giờ lại đống thứ trên bia đề đanh Kim Đan, cũng tương đựớng với thứ nhất.

Huộsig chi vừa rồi y còn tự báo tên ra, nhưng lúc này khôtìg riị^Lạc Tố Tố lại hỏi y là ai, không phải cố ý thì còn là cái gì?

Phương Chủng Sư không biết rằng Lạc Tố Tố thật sự không biết y là ai, chỉ thấy y tìm Khinh Tuyết nói chuyện như vậy nên ttong lòng không thích mà thôi Phương Chủng Sư cũng rất phong độ, mặc dù có chút xấu hổ nhưng vẫn cười ôm quyền nói:

– Phương Chủng Sư của Lôi Vân tông, ra mắt Lạc Tố Tố sư muội.

Giọng điệu rất chân thành, không hề có chút giả dối nào.

Lạc Ành nhíu nhíu mày, đang muốn kéo Đường Bắc Vi và Ninh Khinh Tuyết đến một chỗ khác nói chuyện thì lại nghe có người nói:

– Tố Tố sư muội, không ngờ em cũng tới quảng trường Bia đề danh Theo giọng nói này truyền đến, Tại một đám người nữa đi tới.

Người đàn ông cầm đầu mặc một bộ áo Dào màu tím, nhìn rất hiền hòa phong độ, thậm chí còn cao hơn một bậc so với Phương Chủng Sư.

Lạc Tố Tố rõ ràng không nói gì nữa, kéo Ninh Khinh Tuyết và Đường Bắc Vi muốn đi khỏi đây.

– Tố Tố sư muội, vị này là Viên Quan Nam – đệ tử thiên tài nhất của Vô Cực tông.

Tuy rằng chỉ mới ba sáu tuổi nhưng đã là Nguỵên Anh tầng hai rồi. ờ ưên toàn đại lục Lạc Nguyệt cũng có thể đếm ưên đầu ngón tay.

Thấy Lạc Tố Tố chẳng nói chẳng rằng đã muốn rời khỏi, Triệu Dung vội vàng ngăn lại, đứng ở phía trước giới thiệu.

Vô Cực tông là môn phái số một số hai trên đại lục Lạc Nguyệt.

Tuy rằng cũng là môn phái chín sao giống Huyền Băng phái, nhưng về nội tình thì lại hơn xa.

Tố Tố không thích nói chuyện nhiều với những người này, nhưng Triệu Dung thì lại không thể vờ như không thấy.

Huống chi người ta còn chủ động đến đây chào hỏi.

-Khinh Tuyết…

Lúc này, một cô gái đến cùng chộ với Nifth Khinh Tuyết nhìn Đường Bắc Vi và Lạc Ảnh hỏi:

– Khinh Tuyết sư tỳ, bọn họ lau. . ỷ Cô gái này cũng đến từ Phiêu Miểu Tiên Trì, bình thường thấy Ninh Khinh Tuyết vãn tram mặc ít nói, nhưng không ngờ lại vui vẻ trò chuyện với hai cô gái kia như vậy, feho nên cô ta mới có chút nghi hoặc hỏi.

– Ha ha người tới đây đều là tinh anh của Nam An châu chúng ta, có thể nói bất cứ ai cũng sẽ trở thành nhân vật phong vân sau này của Nam An châu.

Đẻ tôi giới thiệu một chút đi.

Không đợi Ninh Khinh Tuyết nói chuyện, Viên Quan Nam đẵ chủ động nói.

Nói xong, y chỉ vào ba người Lạc Ành nói:

– Ba vị này lần lượt là Lạc Tố Tố và Đường Bắc Vi của Huyền Băng phái, Ninh Khinh Tuyết của Phiêu Miểu Tiên Tri.

Bọn họ đều là một trong mười mỹ nữ đẹp nhất Nam An châu.

Phía sau chính là Triệu Dung và Vương Uyển Nhi – đệ tử nòng cốt của Huyền Băng phái.

Triệu Dung sư muội còn là nhân vật thứ ba của Kim Đan danh nhân đường, ccm pó vị huynh đệ áo lam này…

Thanh niên áo lam khôĩig đợi Viên Quan Nam nói tên mình, y chủ động đứng ra ôm quyền nói:

– Phương Chủng Sư của Lôi Vân tông, rât hân hạnh được gặp các vị đạo hữu.

Tuy rất nhiều người biết thanh niên áo lam này là Phương Chủng Sư, nhưng vẫn có rất nhiều tiếng nói hâm mộ phát ra.

Có Phương Chủng Sư tự đứng ra giói thiệu, những tu sĩ phía sau không cần nhắc, đều tự động đứng ra báo danh.

Một tu sĩ áo xám có diện mạo anh tuấn cũng đi ra ôm quyền nói:

– Tiêu Phi của Kim Kiếm môn, còn đây là em gái tôi, Tiêu Thi Nhân…

Thanh niên áo xám này báo danh còn dẫn tói sự chú ý lớn hơn nữa, y vừa báo danh xong thì lập tức đã có người bàhíán:

– Tiêu Phi của Kim Kiếm môn, đứng thứ hai Kim Đan danh nhân đường.

Vừa rồi hình như còn chưa đề danh trên Bia đề danh đúng không? Tôi phỏng chừng nếu y mà thử thì ít nun cũng nằm trong top 20.

– Em gái củạ Tiêu Phi là Tiêu Thị Nhân đứng thứ năm trong thập đại mỹ nữ của Nam An châu đúng không?

– Không phải hiển nhiên là như vậy sao vừa rồi y cũng đã báo tên ra, còn phải hỏi lại à.

– Đổng Thiên Nhai của Vô Cực iống.

– Ma Phong của Thần Phong cốc.

Từng cái tên được báo ra, không’có ai không phải nhân vật phong vân của Nam An châu.

Đây đều là tinh anh cùa các môn phái, hiển nhiên những đệ tử nòng cốt này đến Nam An thành để tham’gia đại hội.

– Lạc Tố Tố, quả nhiên cô không làm tôi thất vọng, không ngờ đã là Kim Đan tầng bốn rồi.

Tôi sẽ chờ thêm một năm, tói khi cô đạt tói Kim Đan viên mãn thì Văn Thái Y này sẽ lại đến khiêu chiến cô…

Những lòi này lập tức hấp dẫn sự chú ý của mọi người.

Văn Thái Y, không ai không biết, cô ta và Lạc Tố Tố cùng được xệp thứ nhất trong thập đại mỹ nữ của Nam An châu, mỹ mạo vô song, hơn nữa tu vi cũng rất kinh người.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 997: Bới Móc

Bới Móc

L

ạc Ảnh nhìn Văn Thái Y một cái đầy lạnh lùng, thản nhiên nói:

– Nếu cô cảm thấy mình lợi hại thì cứ việc đi tìm người trong danh nhân đường mà quyết đấu, tôi không thích nói chuyện với người không quen biết.

Lạc Ảnh vẫn không hiểu vì sao cô gái tuyệt sắc này lại muốn tìm mình quyết đấu.

Nếu như nói là vì Viên Quan Nam thì Lạc Ảnh cảm thấy thật hoang đường, đối với tên họ Viên kia, cô không hề có bất kỳ ấn tượng nào.

Văn Thái Y và Lạc Tô Tố vừa nóncọng, những người ở đây đều có cảm giác rất kỳ quái.

Cà hai đều là một người mỹ nữ của Nam An châu, hơn nữa thứ hạng còn đặt song song với nhau.

Tại sao hai người mới vừa gặp mặt mà đã có mùi thuốc súng rồi?

Sau khi nghe Văn Thái Y nói, Ninh Khinh Tuyết vẫn luôn đánh giá cô gái này.

Thân hình cô ta thậm chí còn hơi cao hơn cô và Lạc Ảnh, mái tóc xõa sau vai, trên khuôn mặt thanh tú xinh đẹp lại mang theo một chút ngạo ý.

Nước da của cô ta còn không trắng bằng Đường Bắc Vi, nhưng toàn thân lại phát ra sức hấp dẫn độc đáo, dường như làm cho người ta chỉ nhìn lướt qua thôi đã không muốn rời mắt rồi.

Theo Ninh Khinh Tuyết, mặc dù Văn Thái Y xinh đẹp tuyệt sắc, nhưng so với Tố Tố thì vẫn kém một chút.

Nhiều nhất cô ta chỉ có thể so sánh với minh mà thôi.

– Văn Thái Y, chị Tố Tố Vài cô chưa bao giờ gặp mặt, tại sao cô lại muốn quyêt đấu?

Ninh Khinh Tuyết hơi nhíu mày, có chút khó chịu nói.

– Tôi không thích bị đặt song song với người khác, tôi sẽ cho mọi người biết, đệ nhất thập đại mỹ nữ Nam An chỉ có mot mà thôi.

Văn Thái Y bình tĩnh nói.

Viên Quan Nam không vừa lòng nhìn thoáng qua Văn Thái Y một cái:

– Thái Y, không nên nói như vậy, có gì về rồi hãy nói Văn Thái Y cười lạnh lùng, không để ý đến lời của Viên Quan Nam.

Lạc Ảnh nhìn Văn Thái ý mọt cách bình thằn:

– Trước giờ tôi không hề nghĩ mình là thập đại mỹ nữ gì gì đó của Nam An châu, nếu cô thích thì cho cô luôn đấy.

Khinh Tuyết và Bắc Vi cũng sẽ không để ý, vậy nên cô lấy hết một lần cũng được, sẽ chẳng có ai tìm cô đâu.

Từ hôm nay trở đi đừng có lấy cái gọi là thập đại mỹ nữ ra để liên hệ với chúng tôi.

Nếu cô thấy chán thì có thể tìm ai đó mà quyết đấu, tôi không thừa hoi như vậy.

Khinh Tuyết, Bắc Vi, chúng ta đi.

Nói xong, Lạc Ành kéo tay Ninh Khinh Tuyết và Đường Bắc Vi, xoay người rời đi.

Lúc này mọi người trên quảng trường đều ngay ngần cả người.

Lạc Tố Tố không để ý đến thập đại mỹ nữ thì còn có thể nói cô ta không màng danh lợi, nhưng cô ta có quyền gì mà bảo Ninh Khuynh Tuyết và Đường Bắc Vi rời khỏi thập đại mỹ nữ của Nam An? Mà khổng ngờ rằng Ninh Khinh Tuyết và Đường Bắc Vi đều không phản đối gì, cả hai rời đi cùng Lạc Tố Tố.

Văn Thái Y hơi ngơ ngần một chút, sau đó lại tiến lên ngăn cản Lạc Tố Tố một lần nữa.

– Cô tự biết mình như vậy cũng tốt, tuy nhiên có một số đàn ông không phải kẻ như cô có thể mê hoặc đâu.

Cho nên dù là cô có chiếm được thì tôi cũng sẽ đoạt lại, tìm cô quyết đấu.

– Thái Y!

Viên Quan Nam lại không hài lòng kêu thêm một tiếng, hiển nhiên y cho rằng Văn Thái Y đang nói về y.

Tính cách của Lạc Ảnh là ngoài mềm tròng cứng, cô chẳng thèm đôi co với loại người như Văn Thái Y.

Nhưng hiện giờ Văn Thái Y lại còn chẳng chịu bỏ cuộc, tiếp tục cản đường cô.

Lúc này giọng nói của cô đã chuyển sang lạnh lẽo:

– Tôi là người đã có chồng, tôi chỉ giữ lấy chồng mình, bất cứ ai cũng không cướp được, kể cả cô.

Ngoài chồng tôi, cho dù là cô chiếm đoạt toàn bộ đàn ông trong thiên hạ thì cũng chẳng liên qụan đến tôi.

Tuy Lạc Ảnh cảm thấy Văn Thái Y không phải loại phụ nữ thô thiển nói về người đàn ông của mình ở nơi đông người như vậy, nhưng nếu cô ta đã nói thì cô cũng chẳng cần khách khí nữa.

Toàn quảng trường ồ lên, không ai nghĩ tới Lạc Tố Tố – người đứng đầu thập đại mỹ nữ của Nam An lại đã có chồng.

Phần đông người sinh lòng ái mộ với cô đều như rơi vào hầm băng.

Tuy rằng bọn họ biết cho dù Lạc Tố Tố không có chồng thì mình cũng chẳng có cơ hội, nhưng biết là một việc, thực tế lại là một việc khác.

– Tố Tố, em đã lập gia đình rồi sao?

Sắc mặt Viên Quan Nam bỗng có chút trắng bệch, ngay cả giọng nói đều hơi run rẩy:

– Hắn, hắn là ai? Là ai?

Lạc Tố Tố chẳng thèm nhìn y lấy một cái, cũng không dừng lại, xoay người rời đi.

Văn Thái Y lại ngơ ngần một lát, nhưng sắc mặt lập tức ưở nên khó nhìn.

Lạc Tố Tố còn mưa. ra tay mà đã làm cô thua chẳng còn manh giập rồi.

Cái gì mà chiếm đoạt đàn ông trong toàn thiên hạ cũng chẳng liên quan đến cô ta? Đây rõ ràng đang nói cô là một kẻ hám trai còn gì.

Nhìn bóng lưng Lạc Ành, sắc mặt của Văn Thái Y dần trở nên âm trầm, vốn cô nói câu kia không phải vì Viên Quan Nam, về phần bởi vì ai thì chỉ có cô biết.

Nhưng lời nói của Lạc Tố Tố lại làm cô tổn thương, cứ như Văn Thái Y cô có thể lấy bất cứ ai làm chồng vậy.

Cô đã thầm thề trong lòng, bất kể chồng Lạc Tố Tố là ai thì cũng sẽ cho đối phương biết, tôi muốn cướp đàn ông nào thì chẳng có ai ngăn cản được.

Có lẽ sẽ có một ngày, tôi cướp chồng của cô, sau đó đá lại cho cô, cho cô biết sự chênh lệch giữa hai chúng ta.

về phần Viên Quan Nam, bây giừ trong mắt cô căn bản chính là không khí.

Không ai biết rốt cuộc cô đang suy nghĩ điều gì, cũng không ai biết vì sao cô lại nói ra mấy lời khó hiểu đó.

Mà giờ phút này, Diệp Mặc bế quan một tháng đã đi ra, nghênh đón hắn chính là Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc đã kết thành Kim Đan.

Thấy Diệp Lầng và Tống Ánh Trúc đều đã kết đan thành công, ưong lòng Diệp Mặc cũng vui vẻ.

Hắn đang muốn đưa tài nguyên tu luyện từ Kim Đan đến Nguyên Anh cho hai ngươi thì thần thức lại cảm nhận được một cơn lốc linh khí đang bộc phát phía ngoài thành Phỉ Hải.

– Anh, đó là Lê đại ca kết Anh tạo nên đấy, sư phụ và chị San đều đi rồi, chúng ta mau đến xem đi.

Diệp Lăng vội vàng nói.

Diệp Mặc không ngờ rằng hắn vừa xuất quan thì chẳng những Diệp Lăng và Tống Ánh Trúc đã kết Đan, mà ngay cả Lê Kinh Mân cũng bắt đầu ngưng tụ Nguyên Anh.

Một khi Lê Kinh Mân ngưng tụ Nguyên Anh thành công, thế lực của “Mặc Nguyệt” sẽ tăng lên một tầng cao mới.

Nghĩ đến đây, Diệp Mặc lập tức tế ra “Phi Vân thuyền” kéo Tống Ánh Trúc và Diệp Lăng bay về phía ngoài thành Phỉ Hải.

Một nơi cách thành Phỉ Hải mấy ngàn dặm, phút này đã tụ tập khá nhiều tu sĩ, còn có không ít đang đi về phía này.

Tuy rằng thành Phỉ Hải có rất nhiều tu sĩ Nguyên Anh, nhưng Trúc Cơ và Kim Đan thì còn nhiều hơn nữa.

Có người cả đời cũng không thấy việc ngưng kết Nguyên Anh được một lần.

Có cơ hội như vậy, sẽ không ai chịu bỏ qua.

Lê Kinh Mân ngồi giữa một Tụ Linh ữận đơn giản, Ngu Vũ Thiên và Chân Tiểu San lại đang khẩn trương thủ hộ ngoài trận pháp.

Một số tu sĩ tự giác đều tự động đứng cách ba ngàn mét, nhưng có vài tên tu sĩ Kim Đan dường như lại không quan tâm đến người khác đang ngưng tụ Nguyên Anh, đứng ở chỗ rất gần, thậm chí trên mặt con rất tùy ý.

Nhìn cảnh này, trong lòng Diệp Mặc giận dữ.

Ngựng tụ Nguyên Anh kị nhất là quấy rầy, lần trước khi Ngu Vũ Thiên ngưng tụ Nguyên Anh, hắn bố trí trận pháp, những người đó đều đứng bên ngoài.

Nhưng hiển nhiên Lê Kính Mân kết Anh mà không hề bố trí trận pháp, chỉ có một Tụ Linh trận đơn giãn mà thôi.

Diệp Mặc biết điều nảy cflng khồng thể ưách y, hắn chỉ nói mình bế quan, không nói cụ thể là bao lâu.

Cho nên sáu một tháng mà hắn chưa xuất quan, Lê Kinh Mân đã bắt đầu kết Anh rồị. – Sư phụ…

Nghe tiếng hô của Diệp Lăng, lúc này Ngu Vũ Thiên mới phát hiện đám người Diệp Mặc đang đến đây, thần sắc khẩn trương mới hơi dịu đi.

Lập tức cùng Chân Tiểu San hội hợp với ba người Diệp Mặc.

Diệp Mặc lại phi thân lên, ôm quyền nói với tu sĩ bốn phía xung quanh:

– Các vị bằng hữu, hôm nay là ngày lành mà Lê quản sự của “Mặc Nguyệt” chúng tôi kết Anh.

Cảm ơn các vị đến cổ vũ, chỉ có điều xin các vị bằng hữu đến quan sát lui ra sau năm ngàn mét, tôi muốn bố trí một cái trận pháp.

Diệp Mặc tôi vô cùng cảm kích.

– Diệp Mặc của Mặc Nguyệt? Có phải vị hội chủ thường xuyên không thấy bóng dáng kia không? Sao mới chỉ có Kim Đan tầng năm?

– Hẳn là hắn, không nên xem thường hắn mới chỉ là Kim Đan tầng năm.

Lúc ở Kim Đan tầng hai thì hắn đã dễ dàng giết chết tu sĩ Kim Đan trung kỳ.

– Thì ra là vậy…

Theo rất nhiều tu sĩ bàn tán, đại đa số người cũHg bắt đầu lùi ra sau. ở Tu Chân giới, tu sĩ đột phá cành giới là một việc lớn.

Nếu có người gây trở ngại việc đột phá của một tu sĩ sẽ là một mối thù hận cực lớn, nói là không đội ữời chung cũng được.

Cho nên sau khi Diệp Mặc nói ra lời này, phần lớn tu sĩ cũng bắt đầu lui ra sau.

Nhưng sau khi mọi người lui ra ngoài năm ngàn mét thì vẫn còn năm tên tu sĩ Kim Đan vẫn đứng trong phạm vi, hơn nữa không chỉ đơn giản như vậy, mà là đứng cách Lê Kinh Mân trong khoảng ngàn mét.

Có thề nói, ở khoảng cách này đã trực tiếp uy hiếp đến việc kết Anh của Lê Kinh Mân rồi.

Diệp Mặc ném vài chiếc trận kỳ ra, sau đỏ lạnh lùng nhìn năm tên tu sĩ này nói:

– Mặc Nguyệt có người kết Anh, tôi đã cảm ơn các vị rồi, tại sao câc vị vẫn còn ở đây?

– Ha ha…

Tên tu sĩ Kim Đan viên mãn trong năm người kia bỗng cười ha hả nói:

– Thật là buồn cười, hắn kết Anh thì liên quan quái gì đến ta? Chỗ này thuộc quyền sở hữu cua Mặc Nguyệt sao? Chỉ là một tên Kim Đan tầng năm mà cũng dám đuổi người.

Diệp Mặc bỏ thêm mấy chiếc trận kỳ, nói tiếp:

– Các vị phải biết rằng, khi tòỉ bổ trí xong trận pháp thì các vị muốn chạy cũng không nổi đâu.

– Làm sao? Chẳng lẽ chú mày muốn động thủ à? Ồ, tao hiểu rồi, bên mày có một tu sĩ Nguyên Anh.

Hoan nghênh động thủ, tu sĩ Nguyên Anh của hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải chúng tao rất nhiều, chỉ có một mà cũng muốn đuổi chúng tao đi?

Một tên tu sĩ Kim Đan tầng tám mở miệng châm chọc.

Lúc này, không cần nói đến Diệp Mặc mà ngay cả tu sĩ xung quanh cũng biết năm tên này cố ý tới đây để phá đám.

– Xem ra Mặc Nguyệt không ổn lắm.

Đúng là hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải có ý kiến với họ.

– Hiển nhiên, nếu không thì sẽ chẳng phái người đến đây phá rối việc kết Anh của người khác.

Ngăn cản đạo cơ của người khác, đây là thù không đội ữời chung Những người hiểu được việc này cũng bắt đầu bàn tán, mà sau khi Diệp Mặc biết năm tên này là người của hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải thì lại bất ngờ không ngăn cản nữa.

Trận kỳ không ngừng đựợc rải ra từ ữong tay hắn, vô số linh thạch cũng được ném vào trong trận pháp.

Là một đại sư trận pháp cấp năm, không ai có thề nhìn ra rốt cuộc Diệp Mặc đang bố ữí loại ữận pháp nào.

Nhírng tất cả mọi người đều thấy được, theo trận kỳ mà Diệp Mặc bỏ vào ngày càng nhiều thì linh khí xung quanh đã dày lên trông thấy, mà Lê Kinh Mân ở giữà trận pháp cũng bắt đầu trở nên mơ hồ đi.

Đến cuối cùng, ngay cả năm tên tu sĩ Kim Đan của hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải cũng trơ nên mơ hồ.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 998: Mượn Sấm Sét Để Giết Người

Mượn Sấm Sét Để Giết Người

N

ăm tên tu sĩ bị Diệp Mặc dùng Khốn trận để vây khốn, cuối cùng không thể nhìn thấy tình cảnh bên ngoài, xung quanh đều là một màng sương mù.

Đến lúc này bọn họ mới phản ứng lại, thật không ngờ tên Diệp Mặc của Mặc Nguyệt kia lại thật sự đám dùng Khốn trận để vây khốn họ.

Tuy nhiên, cho dù là vậy thì mấy người cũng không có bao nhiêu lo lắng cả.

Chỉ bằng một Mặc Nguyệt nhỏ nhoi thì còn chưa dám làm gì hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hãi của họ.

Lúc này Diệp Mặc toàn lục ra tay bày trận, hơn nữa lần này hắn luyện chế rất nhiều trận kỳ, chuẩn bị đầy đủ.

Lấy trình độ đại sư trận pháp cấp năm của hắn, dưới tinh huống chuẩn bị đầy đủ thì năm tên tu sĩ kia đừng nói là nhìn thấy bên ngoài, cho dù là đứng ngay cạnh cũng chẳng thể nhìn thấy.

– Không ổn, bị ám toán rồi.

Chúng ta bị trận pháp vây khốn, mau liên hợp lại phá trận…

Tên tu sĩ Kim Đan viên mãũ biết được mình đã bị vây khốn, lập túc lớn tiếng hô lên.

Tuy nhiên lại không có bất cứ ai đáp lời y, hiên nhiên năm người đã bị Diệp Mặc dùng trận pháp ngăn cách.

Lúc này tên tu sĩ Kim Đan viên mãn mới giật mình kinh hoàng.

Xem ra đối phương cũng không hề để ỷ việc họ là người của hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải.

Ngay khi y muốn lớn tiếng gọi tên Diệp Mặc, linh khi vốn còn đang phiêu đãng trên không trung bỗng trở nên âm trầm.

Chín luồng lôi điện bỗng đánh xuống, không ngờ là lôi kiếp đã tới.

Diệp Mặc đứng trong trận, một bên giúp Lê Kinh Mân cường hóa Tụ Linh trận, một bên cười lạnh bố trí Dẫn Lôi trận.

Lần nàỵ cũng không phải bố trí cho chính hắn, mà là dành cho năm tên tu sĩ Kim Đan của hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải.

Lúc trước hắn giúp Ngu Vũ Thiên tiếp nhận một ít lôi điện, mà hiện giờ trách nhiệm đó sẽ do năm tên kia gánh vác.

Diệp Mặc tin rằng năm tên này không thể nghịch thiên được như hắn, có thể hấp thu lôi nguyên.

Một khi luồng kiếp lôi cuối cùng bổ xuống thì mấy tên tu sĩ không hề phòng bị này chi có đường chết mà thôi.

Tình huống khi kết Anh của Lê Kinh Mân bây giờ khác với Ngu Vũ Thiên lúc trước.

Trên người y có hai món linh khí phòng ngự thượng phẩm, mà Ngu Vũ Thiên trước kia thì kém xa y.

Hơn nữa có năm tên tu sĩ Kim Đan góp vui, Diệp Mặc đã rất yên tâm.

Sau khi bố trí xong trận pháp, Diệp Mặc lập tức liền ra khỏi trận pháp.

Hắn không muốn kéo dài quá lâu, khiến cho người khác gièm pha.

Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

Người ngoài trận thấy Diệp Mặc đi ra, nhưng lại không thấy năm tên tu sĩ Kim Đan của hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải thi đều có chút kỳ quái.

Tuy nhiên lôi kiếp đã ngày càng điên cuồng, rất nhiều người bị lôi kiếp hấp dẫn, thậm chí đã quên trong đó còn có mấy tên tu sĩ Kim Đan.

– Diệp hội chủ, tại sao mấy người cùa hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải chúng tôi còn chưa đi ra?

Một tên tu sĩ Kim Đan trung kỳ đi tới trước mặt Diệp Mặc, hỏi không chút khách khí.

Phía sau tên này vẫn còn một gã Kim Đan viên mãn, hiên nhiên là giọng điệu không tốt.

Diệp Mặc cười lạnh lùng, bỗng nhiên cao giọng nói:

– Lời này của ông bạn thật cổ quái, vừa rồi tôi bố trí trận pháp phòng ngự giúp Lê quản sự của Mặc Nguyệt chúng tôi, bảo người của ông bạn đi ra.

Nhưng bọn họ nói nơi này không phải của Mặc Nguyệt, tôi cũng không có quyền ngăn cản bọn họ.

Tôi cũng nghĩ vậy nên mới đi ra một mình, nhưng vừa ra thi đã bị chất vấn như thế này, không cần gây sự một cách lộ liễu thế chứ.

Có phài nếu tôi làm cho bọn họ đi ra thì họ sẽ động thủ, còn ngược lại thì các người sẽ động thủ không? Chẳng lẽ nơi này là đất của hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải của các người, muốn làm gì thì làm à?

Lời này của Diệp Mặc vừa nói ra, không cần nói đến Diệp Mặc mà ngay cả người xung quanh cũng không nhịn nổi rồi.

Rất nhiều nguời tuy không dám đắc tội hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải, nhưng âm thầm bàn tán thi vẫn không tránh khỏi được.

Hơn nữa Diệp Mặc nói rất lớn, gần như tất cả tu sĩ đều nghe được, thầm mắng hiệp hội Thương Nghiệp Dưong Hải quá hống hách.

Dường như hai gã tu sĩ Kim Đan biết bây giờ mình đang đuổi lý dù sao năm tên vừa rồi chính miệng nói không muốn đi ra, hơn nữa tất cả mọi người đều nghe được.

Lúc này bọn họ đổ trách nhiệm lên đầu Diệp Mặc thì đúng là quá vô lý.

Tuy rằng lúc này trong trận pháp vang lên những tiếng ầm ầm không dứt, nhưng tất cả đều bị lôi kiếp che dấu.

Cho dù là bọn họ có nghi ngờ thì cũng chăng có chứng cớ nào để chứ ng minh Hơn nữa, sau khi Diệp Mặc đi ra thi trong trận pháp chỉ còn một mình Lê Kinh Mân mà thôi.

Nếu nói Lê Kinh Mân vừa kết Anh lại vừa đánh nhau với năm tên tu sĩ Kim Đan thì sẽ chẳng có ai tin.

Ầm! Ầm!

Những tiếng sấm liên miên không dứt vẫn cứ vang vọng trên bầu ười, mà tiếng ầm ầm trong trận pháp cũng càng ngày càng lớn hơn.

Tuy rằng đã bị Diệp Mặc dùng trận pháp che dấu nhưng rất nhiều người đều có thể tưởng tượng ra được, lôi kiếp của tu sĩ Kim Đan khi kết Anh kinh khủng đến thế nào.

Mặc dù có vài tên tu sĩ rất kỳ quái vì sao Diệp Mặc bố trí trận phòng ngự mà lại phải thêm cả một trận pháp ẩn nấp.

Dù sao trận pháp ẩn nấp cũng không có bất cứ tác dụng nào với Lôi kiếp, chỉ làm tiêu hao thêm nhiều linh thạch mà thôi, nhưng chuyện như vậy không ai muốn nói ra cả.

Theo từng luồng lôi kiếp đánh xuống, người đúng ngoài trận phát hiện những tiếng ầm ầm trong trận lại nhò đi không ít.

Diệp Mặc cười lạnh trong lòng, hắn biết không phải tiếng động nhỏ đi, mà là Dẫn Lôi trận của hắn khiến cho vài tên tu sĩ Kim Đan rời khỏi thế giới này trước.

Rắc!

Khi một luồng lôi kiếp cuối cùng hạ xuống, trên bầu trời bỗng ngưng tụ một cơn lốc xoáy linh khí.

Thấy cảnh này, tất cả mọi người đều biết việc kết Anh đã thành công rồi.

Nêu không thì đã chẳng sinh ra lốc xoáy linh khí lớn đến vậy.

Diệp Mặc không đợi Lê Kinh Màn hoàn toàn ngưng kết Nguyên Anh thành công mà đã thu hồi trận pháp cùa mình.

Hắn cũng chẳng phải kẻ ngốc, tuy dẫn Lôi kiếp giết chết năm tên tu sĩ này, nhưng tuyệt đối không thể để người khác biết Dẫn Lôi trận này.

Dẫn Lôi trận là Diệp Mặc căn cứ theo cột thu lôi mà nghiên cứu ra, hắn không sợ người khác biết có loại trận pháp này.

Chỉ cần hắn thu trận kỳ lại thì tin Tằng không ai có thể nhìn ra năm người này bị hắn hại.

Cho dù là đoán được thi cũng chẳng sao, việc khồng có chứng cớ thì không thể nói lung tung.

Sau khi Diệp Mặc thu hồi trận pháp, tất cả mọi người thấy Lê Kinh Mân còn đang hấp thu linh khí, củng cố tu vi Nguyên Anh của mình.

Nhưng khi ánh mắt mọi người lướt qua Lê Kinh Mân, nhìn thấy năm tên tu sĩ Kim Đan vừa rồi thì lập tức đều trợn mắt há hốc mồm.

Hiện giờ cà năm đã biến thành thi thể cháy đen, nếu không phải trong tay còn đang cầm linh khí, dường như muốn chống cự lôi kiếp thì sẽ chẳng ai nghĩ đến việc lôi kiếp khỉ tu sĩ kết Anh sẽ lan sang người khác.

– Bọn họ đã chết?

Tên tu sĩ Kim Đan của hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải vùa Tồi chất vấn Diệp Mặc bỗng kinh hãi kêu lên một tiếng, có chút không đám tin vào mắt mình.

Bỗng nhiên y chỉ vào Diệp Mặc quất lớn:

– Mày… Mày dám giết người cùa hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải.

Mày… Mày…

Dưới sự túc giận, y nói không nổi môt câu đầy đủ.

Hiển nhiên y không ngờ được rằng Diệp Mặc lại lớn mật như vậy thật sự dám giết người của hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải.

Diệp Mặc vốn đang chuẩn bị dùng “Vô Ảnh” đánh lén nếu người còn sống, nhưng hiện giờ cả năm tên đề đã chết cũng vừa đúng ý hắn.

Lúc này nghe xong lời nói của tên tu sĩ Kim Đan thì liền cười lạnh lùng, bỗng đúng lên ôm quyền vái bốn phía, – Các vị bằng hữu, vừa rồi năm người nàỵ đi ra, nhưng là chính họ không muốn.

Hiện giờ bị Lôi Kiế do người khác kết Anh liên lụy, chẳng lẽ điều này cũng phải trách tội tôi sao? Chẳng lẽ hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải lại vô lý đến như vậy?

– Đúng vậy, lần này hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải không có đạo lý, mà vị Diệp hội chủ kia bố trí trận pháp cũng không lâu, làm sao giết được năm tên tu sĩ Kim Đan trong thời gian ngắn như vậy? Rõ ràng là bị lôi kiếp ảnh hường nên mới có việc này.

– Ha ha, việc này tất cả mọi nguời đều hiểu, cũng chẳng cần nói ra làm gì.

Không phải là vì mành đất của Mặc Nguyệt sao.

– Một tu sĩ Kim Đan tầng năm giết năm tên tu sĩ Kim Đan cảnh giới cao hon hắn ừong thời gian ngắn như vậy, chẳng lẽ tu sĩ cùa hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải chi biết buôn bán sao?

Tuy không đám đắc tội hiệp hội Thương Nghiệp Duong Hải, nhưng nghị luận bàn tán thì chẳng ai ngăn cấm đuợc.

Nghe những nguời này nói như vậy, sắc mặt hai tên tu sĩ còn lại của hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải đều trở nên xanh mét.

Nhiều nguời nói chuyện như vậy, nhưng không có một ai nói giúp hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải cả.

Dù sao những người xung quanh đều thấy được việc họ làm, cộng thêm cả lời nói của bọn họ.

Nói cái gì mà tu sĩ của hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải chi biết buôn bán, đó căn bản là đang châm chọc sức chiến đấu của tu sĩ hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải quá kém.

Lúc này, Lê Kinh Mân vốn đang hấp thu linh khí củng cố tu vi bỗng đứng lên thét đài một tiếng.

Tuy quần áo trên người y tả tơi, linh khí thượng phẩm cũng bị hỏng sạch, nhưng người xung quanh có thể nghe ra từ trong tiếng hét đó sự sung sức.

Y đã trở thành một Nuyên Anh hàng thật giá thật rồi.

Trong ánh mắt hâm mộ của mọi nguời, Lê Kinh Mân lấy một bộ y phục ra tùy ý khoác lên người, sau bước vài bưóc liền tới trước mặt Diệp Mặc, ôm quyền nói:

– Hội chủ, Lê Kính Mân không hề kỳ vọng của ngài, đã ngưng kết Nguyên Anh thành công.

Trong lòng Diệp Mặc rất vui vẻ, thực lực của Mặc Nguyệt đã ngày càng lớn mạnh hơn.

Nhưng nàn cũng biết, tuy giết năm tên tu sĩ Kim Đan kia khá lã bí ẩn, nhưng người sáng suốt đều có thể nhìn ra là hắn làm, chỗ này đã không nên ở lâu.

Hiện giờ điều cần suy nghĩ là phải đấu với hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải thế nào sau khi trở về.

Từ lúc năm tên tu sĩ kia không chịu lùi khỏi phạm vi Lê Kinh Màn kết Anh thì Diệp Mặc đã hạ quyết tàm muốn giết chúng.

Bất kể mình có phải là đối thủ cùa hiệp hội Thương Nghiệp Dưong Hải hay không, nhưng hắn đã nhượng bộ trên việc buôn bán mà chúng vẫn đè ép từng buớc.

Lúc này mà còn lui nữa thì Mặc Nguyệt đã không có đường sống, nếu sớm muộn đều sẽ động thủ thì khồng bằng dứt khoát một chút.

Tính cách của Diệp Mặc là đã không động thủ thì thôi, có thề nhuờng đối phương, thậm chí chịu ít thua thiệt.

Nhưng một khi đã động thủ thì nhất định phải đánh đến chết, tuyệt đối sẽ không cho đối phương cơ hội gượng dậy.

Hiện giờ chưa cần nói đến việc hắn có cho đối phương cơ hội gượng dậy hay không, nhưng đối phương thì chắc chắn sẽ không.

Thấy Lê Kinh Mân đã ngưng kết Nguyên Anh thành công, Diệp Mặc nói thẳng:

– Chúng ta về rồi hãy nói.

– Sao? Giết người của hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải chúng ta mà muốn đi như vậy sao?

Một giọng nói lạnh như băng vang lên.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 999: Muốn Đánh Rắm Thì Trở Về Mà Đánh

Muốn Đánh Rắm Thì Trở Về Mà Đánh

C

hẳng những là Diệp Mặc, tất cả mọi người đều nhìn về phía người vừa phát ngôn, nguời này hiển nhiên là vừa mới tới.

Trong lòng Diệp Mặc trầm xuống, tu sĩ Nguyên Anh tầng ba, sắp bước vào Nguyên Anh trung kỳ.

Bên cạnh mình mặc dù có hai gã tu sĩ Nguyên Anh tầng một, nhưng đối mặt với một gã tu sĩ Nguyên Anh tầng ba, không nói trước là có thắng được không, cho dù thắng được thì tu sĩ Nguyên Anh kỳ của đối phương cũng sẽ không ngừng tới, mà Mặc Nguyệt chỉ có hai gã tu sĩ Nguyên Anh.

Cho dù đối phương biết rõ nguời là mình giết, Diệp Mặc lúc này cũng sẽ không thừa nhận.

Nêu không thừa nhận thì hắn vẫn còn một chút lý lẽ đúng, một khi thừa nhận, tuy rằng giết đi tu sĩ ảnh hưởng tới người khác Kết Anh cũng không phải là sai, nhưng như vây lý lẻ của đối phương cũng không thiệt hại nhiều.

Nghĩ tới đây, Diệp Mặc trầm giọng nói:

– Nơi này có nhiều bằng hữu đứng ngoài quan sát như vậy, hiệp hội Thương Nghiệp Duơng Hải các người cũng có người ở trong này, tôi cũng không hiểu được, anh khi nào thì thấy tôi giết người của các anh? Có thể bọn họ vì ở trong lôi kiếp xuất hiện khi thăng cấp Nguyên Anh không ra ngoài, bị lôi kiếp đánh trúng, chuyện này cũng do tôi phải chịu trách nhiệm sao?

Tu sĩ Nguyên Anh kỳ kia hiển nhiên vùa mới tới, chỉ biết rằng đã chết vài người, cũng không biết vì nguyên nhân gì, bây giờ nghe lời này của Diệp Mặc, lập túc nhíu mày, nhìn sang phía hai gã tu sĩ Kim Đan Kỳ ở cạnh mình.

Hai gã tu sĩ Kim Đan kỳ kia không dám giấu diếm, dù sao ở nơi này có vô số tu sĩ đứng bên ngoài quan sát, nếu nói láo lập tức sẽ có người vạch trần.

Cho dù người ta để tâm tới hiệp hội Thương Nghiệp Dương Hải mà không dám trực tiếp vạch trần, nhưng cũng vẫn có thể lén thảo luận Tu sĩ Nguyên Anh kỳ kia hỏi rõ ràng ngnyên nhân xong, mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Diệp Mặc, nói:

– Nói như vậy, là cậu bố trí khốn trận khiến người của chúng tôi không cách nào đi ra ngoài?

Diệp Mặc cười lạnh một tiếng, – Bố trí khốn trận khiến tu sĩ của các người không thể đi ra? Đây là chuyện buồn cười nhất mà tôi từng nnghe đó.

Lê quản sự Kết Anh, tôi đương nhiên phải bố trí trận pháp phòng ngự.

Hơn nữa người của các nguơi có nguyện ý đi ra hay không, nơi này nhiều người nhìn thấy vậy, anh có thế tùy ỹ hỏi.

Hơn nữa, trận pháp mà tôi bố trí chỉ là một trận pháp cấp ba, chẳng lẻ ngăn cản năm tên tu sĩ Kim Đan sao? Thật sự quá buồn cười rồi.

Tu sĩ Nguyên Anh kỳ kia cau mày, y căn bản không hoài nghi lời nói của Diệp Mặc, với độ tuổi của Diệp Mặc, có thể bố trí trận pháp cấp ba là rất giỏi rồi.

Một trận pháp cấp ba đúng là không cách nào ngăn cản năm tên tu sĩ Kim Đan hậu kỳ, nhưng sự thật đúng là năm nguời bọn họ cố tình không đi ra sao.

Diệp Mặc chỉ lo tự mình nói, lại không thấy trong số những người đứng xem, còn có một tu sĩ Kim Đan đại viên mãn, khóe miệng y lộ ra nụ cười cổ quái, trong lòng thầm nhủ:

“Rõ ràng là bố trí khốn trận cấp bốn, lại cố tình nói rằng đó là một trận pháp phòng ngự cấp ba, có ý tứ.

Đại sư trận pháp cấp bốn trẻ như vậy, cũng là lần đầu tiên mình nhìn thấy”

Lúc này đám nguời Ngu Vũ Thiên cũng đi tới cạnh Diệp Mặc, tên tu sĩ Nguyên Anh kỳ kia nhìn hai Nguyên Anh kỳ của đối phương, có chút chần chừ.

Tuy y đã là Nguyên Anh tầng ba nhưng đối mặt với hai tu sĩ Nguyên Anh, y cũng không đám khẳng định là sẽ thắng.

Diệp Mặc sẽ không chần chừ như y, hắn thấy tu sĩ Nguyên Anh kỳ này không nói lời nào, lập tức nói với mấy người Ngu Vũ Thiên:

– Chị Ngu, chúng ta đi.

Nói xong hắn tế ra Phi Vân Thuyền, sau đó sáu người lên thuyền, trong nháy mắt liền tiến vào thành Phỉ Hải.

Diệp Mặc sỡ dĩ phải vội vàng về Mặc Nguyệt bởi vì hắn đã bố trí đầy đủ trận pháp ở Mặc Nguyệt, hơn nữa còn có Truyền Tống Trận, cho dù không phải là đối thủ của Hiệp Hội Thưong Nghiệp Dương Hải, hắn cũng có thể thong dong rời đi.

Bởi vì Diệp Mặc biết, nếu không phối hợp với các thủ đoạn khác, Mặc Nguyệt của hắn trong nháy mắt sẽ bị đập nát.

Quả nhiên, Diệp Mặc vừa đi người xem náo nhiệt xung quanh đều rời khỏi.

Tên tu sĩ Nguyên Anh kỳ của Hiệp Hội Thương Nghiệp sắc mặt âm trầm Dương Hải, đồng thời mang vài tên tu sĩ Kim Đan kỳ tiến vào thành Phỉ Hải.

Diệp Mặc biết rằng mọi chuyện chưa chấm dứt. hắn cũng biết rằng mọi chuyện sẽ không chấm đứt như vậy.

Sở đĩ hiện tại hắn không động thủ vì hắn còn không chắc hội trưởng Hiệp Hội Thương Nghiệp Dương Hải có tứ gì Diệp Mặc vừa về tới Mặc Nguyệt lập tức đem đan dược đã tu luyện phân phát, đặc biệt là Anh Nguyên Đan, Diệp Mặc đã luyện chế ra vài bình đưa cho hai người Lê Kinh Mân và Ngu Vũ Thiên.

Rồi hắn lại tiếp tục bố trí trận pháp phòng ngự ở Mặc Nguyệt, lúc truớc tài nguyên có hạn, hắn chỉ có thể miễn cường bố trí trận pháp phòng ngự và trận pháp công kích ở Mặc Nguyệt ở cấp bốn mà thôi.

Hiện tại hắn đã chiếm được phần lớn khoáng thạch và tài liệu của Xích Hồng, nên việc đầu tiên chính là đem trận pháp cấp bốn tăng lên cấp năm.

Trận pháp cấp bốn cũng coi như có thể đối phó với tu sĩ Nguyên Anh kỳ, nhung Diệp Mặc tuyệt đối không tin Hiệp Hội Thương Nghiệp Dương Hải không có tu sĩ Hư Thần kỳ, một Hiệp Hội Thương Nghiệp có thế lực đứng đầu thành Phỉ Hải sao có thể không có tu sĩ Hư Thần kỳ.

Diệp Mặc chú trọng bố trí trận pháp ở phòng khách, nếu nguời của Hiệp Hội Thương Nghiệp Duơng Hải tới uy hiếp, địa điểm nhất định là đại sảnh phòng khách, nơi này rất có thể sẽ là chiến trường đầu tiên Sở dĩ làm như vậy là vì Diệp Mặc còn có tính toán r, hắn muốn cho tất cả mọi người biết, Mặc Nguyệt không phải tùy muốn tới thì tới.

Nếu lần này không triệt để đánh bại Hiệp Hội Thương Ngiệp Dương Hải. thì hắn sẽ rời khỏi Phỉ Hải, trước khi tới Nam Ân Châu, vẫn sẽ có người khác ham muốn Mặc Nguyệt.

Vượt khỏi dự liệu của Diệp Mặc mính là đã trôi qua hai ngày, thậm chí Diệp Mặc đã đem toàn bộ địa bàn của Mặc Nguyệt bố trí thành trận pháp phòng ngự cấp năm và trận pháp công kích cấp năm, nhưng Hiệp Hội Thương Nghiệp Dương Hài vẫn chưa phái người tới.

Dường nhu việc hắn đã giết năm tên tu sĩ Kim Đan kỳ của Hiệp Hội Thương Nghiệp Dương Hải căn bản là chuyện bình thường, điều này đã vượt khỏi dự liệu ban đầu của Diệp Mặc.

Bạn đang đọc truyện được lấy tại Truyện FULL chấm cơm.

Có điều Diệp Mặc cũng không lo lắng, hắn dặn đò mọi người tự tu luyện, đồng thời thống nhất cách nói, nói rằng trận pháp ở Mặc Nguyệt là do một vị tiền, bối chỉ điểm để bố trí.

Lúc này mới ngồi đợi nguời của Hiệp Hội Thương Nghiệp Dương Hải tới, hắn tạm thời thu lại tất cả cửa hàng, hắn không tin Hiệp Hội Thương Nghiệp Dương Hải sẽ không tìm tới đây.

Nêu khồng phải vì đợi người cùa Hiệp Hội Thương Nghiệp Dương Hải tới đây, Diệp Mặc sớm đã đi bế quan để tăng cấp lên Kim Đan đại viên mản.

Không ai biết được hắn đã luyện chế ra Thiên Hoa Đan, một lò Thiên Hoa Đan hắn luyện chế được chín viên.

Khiến cho Diệp Mặc cảm thấy bất đắc dĩ chính là hắn không có được nội đan của Đề Hoa Thú, nên không cách nào luyện chế được Thiên Hoa Đan.

Đợi tới ngày thứ năm, Diệp Mặc đã có chút không kiên nhẫn được thì Thịnh Dực Trang tới nói với Diệp Mặc:

– Người của Hiệp Hội Thương Nghiệp Dương Hải đã tới, hơn nữa không phải là một nguời, mà là mười một nguời.

Trái lại, Diệp Mặc lại thở dài, hắn không sợ những người này đến, chỉ sợ bọn họ không đến.

Nếu nguời của Hiệp Hội Thương Nghiệp Dương Hải thật sự không đến hoặc là dùng biện pháp khác, hắn thật sự chưa có biện pháp tốt để úng phó.

Hiện tại bọn họ đã tới, hiển nhiên nằm trong tính toán của mình- Với cường thế của Hiệp Hội Thương Nghiệp Dương Hải, Nếu quyết định phải diệt trừ Mặc Nguyệt thì nhất định sẽ trực tiếp ra mặt, căn bản không thích vòng vo.

Hiện tại, Diệp Mặc giết năm nguời Hiệp Hội Thương Nghiệp Dương Hải, vừa vặn tạo thành cái cớ cho họ.

– Anh có đi. báo tin cho thành chủ Phi Hải không?

Diệp Mặc lập tức hỏi.

Lúc trước hắn đã nói qua, một khi ngựời của Hiệp Hội Thương Nghiệp Dương Hải tìm tới tận cửa ngoại trừ báo cho mình, việc đầu tiên là phải báo tin cho phủ thành chủ.

Diệp Mặc biết rằng muốn sinh tồn được ở Phi Hải, khi thực lực chưa đạt tới một trình độ nhất định, nhất định phải thỏa hiệp với một phương trong đó.

Diệp Mặc lựa chọn phủ thành chủ, thứ nhất là vì không có xung đột lại ích trực tiếp, thứ hai là thành chủ thành Phi Hải, chỉ cần là hắn báo tin cho dù không tới, cũng không thể nào sau khi sự việc xảy ra liền nói không biết.

Thịnh Dực Trang gật đầu nói:

– Thời điểm người của Hiệp Hội Thương Nghiệp Dương Hải tới, tồi đã phái người đi báo tin, trước khi tới đây liền thu được tin tức.

Quản sự của phủ thành chủ nói, chuyện cùa Mặc Nguyệt chúng ta và Hiệp Hội Thuơng Nghiệp Dương Hải, bọn họ không thích hợp tham gia.

Diệp Mặc cười lạnh một tiếng, quả nhiên là như vậy, hắn nói với Thịnh Dực Trung:

– Đi gọi chị Ngu với Lê quản sự ra đây, chuẩn bị chiến đấu.

Diệp Mặc tin Tằng, lần này Hiệp Hội Thương Nghiệp Dương Hải sẽ đề xuất điều kiện tuyệt đối là vô cùng hà khắc, hắn không cần hỏi cũng biết được là không có khả năng thỏa hiệp.

Cuối cùng chỉ có hai con đường, một là Mặc Nguyệt rút khỏi thành Phỉ Hải, hai là thỏa hiệp với Hiệp Hội Thương Nghiệp Dương Hải. về phần có thể an toàn rút khỏi Phỉ Hải hay không còn phải xem sắc mặt của Hiệp Hội Thương nghiệp Dương Hải nguời ta nữa.

Theo Diệp Mặc thấy, nếu hiệp hội Thương nghiệp Dương Hải không nói lời quá đáng, hắn sẽ tiếp tục áp dụng tình thế nhẫn nại, dù sao nếu tiếp tục đổi chỗ, vẫn tồn tại chuyện như vậy, trừ phi thực lực của mình đạt tới trình độ không cần e ngại đối phương.

Bốn người Diệp Mặc, Ngu Vũ Thiên, Châu Tiểu San tới đại sảnh tiếp khách của Mặc Nguyệt, liền phát hiện đã có mười một tu sĩ ngồi ở đây.

Sau khi thấy mười một tu sĩ này, khóe mặt Diệp Mặc giật giật một trận.

Không ngờ là năm tu sĩ Kim Đan viên mãn, còn có ba gã tu sĩ Nguyên Anh sơ kỳ và trung kỳ, hai gã tu Nguyên Anh hậu kỳ càng làm Diệp Mặc rung động chính là, còn có cả Hư Thần kỳ.

Lúc này tên tu sĩ Hư Thần kỳ kia ngồi ở bên trên, mười người còn lại phân ra ngồi hai bên của y.

Y nhìn thấy bốn người Diệp Mặc tiến vào, khóe miệng lộ ra một tia trào phúng, lạnh lùng nói:

– Nêu đã tới rồi, thì ngồi đi Tựa hồ nơi này là địa bàn mà không phải là đại sảnh tiệp khách của Mặc Nguyệt.

Lê Kinh Mân lập tức muốn tới nói chuyện, Diệp Mặc liền khoát tay, trái lại trước tiên ngồi xuống, cũng không nói chuyện.

Tuy Tằng thực lục của đối phương mạnh hơn mình nhiều lắm, nhưng nếu dám tới đại sảnh này, hắn cũng không sợ Đại sảnh này có một khốn trận cấp năm và một trận pháp công kích cấp năm, Diệp Mặc tin rằng, dưới sự chủ tri của bốn người họ, vây giết mười một người hẳn là không có vấn đề.

Cho dù đối phương có một tu sĩ Hư Thần kỳ thì sao chứ.

Tu Chân Giới có một câu rằng “Thà. rằng chọc tới Diệp Vương, chớ có đụng vào Trận Vương”, mà Diệp Mặc vừa vặn là một người chuyên dùng trận pháp Hắn tuy rằng chưa tính là Trận Vương, nhưng cũng là một đại sư Trận pháp.

– Lá gan của mày không nhỏ.

Tên tu sĩ Hư Thần kia thấy Diệp Mặc không hề sợ hãi, giọng điệu lạnh như băng, châm chọc nói. – Chị Ngu, mọi người nếm thử đi, hương vị không tồi đâu Nói xong Diệp Mặc tự mình cầm láy chén rượu uống một ngụm, nhắm mắt hưởng thụ một hồi, lúc này mới nhìn tên tu sĩ Hư Thần kỳ, lạnh giọng nói:

– Có chuyện thi nói mau muốn đánh rắm trở về đánh rắm.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ


Chương 1000: Vây Khốn Hư Thần Kỳ

Vây Khốn Hư Thần Kỳ

T

hạch Duẩn Tủy Tửu tạo ra từ Vạn Niên Thạch Duẩn Tủy.

Tên tu sĩ Hư Thần kỳ kia rung động buột miệng nói, ngay sau đó y đứng bật dậy, căn bản không nghĩ tới những lời Diệp Mặc vừa nói.

Diệp Mặc cười lạnh, rượu này là hắn cố ý lấy ra để khoe khoang, hắn không tin một tu sĩ Hư Thần kỳ có thể nhịn xuống tâm tư cướp đoạt loại vật nghịch thiên như Vạn Niên Thạch Duẩn Tủy.

Khi hắn tạo một quả cầu thủy tinh thu âm giọng nói, cho thấy được người của Hiệp Hội thương Nghiệp Dương Hải vừa thấy mùi tiền liền nổi máu tham, muốn cướp đồ đạc của hắn.

Sau đó người khác chỉ biết là hắn lấy ra đồ tốt, nào có ai biết hắn vừa lấy ra liền là rượu được tạo từ Vạn Niên Thạch Duần Tủy.

Thạch Duẩn Tủy Tửu này mặc dù có thành phần là Vạn Niên Thạch Duần Tủy, nhưng vô cùng ít, lúc trước Diệp Mặc ủ loại rượu này là để bài trừ đan độc.

Sau này khi hắn luyện chế ra Duẩn ích Đan tuy rằng lãng phí nhiều Vạn Niên Thạch Duẩn Tủy hơn so với Thạch Duẩn Tủy Tửu, nhưng hiệu quả khá hơn một chút, nên không tiếp tục sử dụng Vạn Niên Thạch Duần Tủy để ủ rượu nữa.

Lúc này, xuất ra loại rượu này để khoe khoang rất thích hợp, nhưng, đó là vì Vạn Niên Thạch Duẩn Tủy của Diệp Mặc không còn nhiều nữa, nếu như hắn còn nhiều, nói không chừng hắn trực tiếp uống Vạn Niên Thạch Duần Tủy rồi.

Vốn Diệp Mặc còn định nếu như những tu sĩ này không nhận ra, hắn liền trực tiếp nói ra, không nghĩ tới tên này kiến thức rộng rãi, tự minh nhận ra.

Điều này cũng tốt, đỡ phải khiến hắn phiền toái nói ra.

Hai mắt của tu sĩ Hư Thần kỳ kia nhìn chằm chằm vào chén rượu trong tay Diệp Mặc, còn tham lam nhìn chằm chằm vào nhẫn của Diệp Mặc, trong lòng càng phát ra cảm giác lần này tới Mặc Nguyệt quả nhiên là đúng đắn.

Giá trị của Vạn Niên Thạch Duẳn Tủy, người tu vi càng cao lại càng hiểu rõ, nhưng Vạn Niên Thạch Duẩn Tủy không phải tùy tiện là có được, hoặc là nói đấy căn bản là đồ vật trong truyền thuyết.

Mà y chỉ mới gặp được một lần, đó là thời gian y tham gia một hội đấu giá không lâu sau khi y thăng lên Hư Thần kỳ.

Lúc ấy ở hội đấu giá vừa vặn xuất hiện năm giọt Vạn Niên Thạch Duần Tủy, chỉ có điều năm giọt Vạn Niên Thạch Duẩn Tủy này lại không ai có thể báo giá, phải biết rằng những người tham gia hội đấu giá lúc ấy đều là tu sĩ Hư Thần kỳ trở lên, thậm chí còn cò tu sĩ Ngưng Thể kỳ.

Co thể nói người tu luyện được tới cấp bậc Hư Thần kỳ có mấy không phải là phú quý đầy người, có thể coi là như vậy, vẫn không có người nào đưa ra giá vượt giá khởi điểm, mà lúc đó giá khởi điểm là năm trăm triệu linh thạch cấp cao.

Cuối cùng Vạn Niên Thạch Duẩn kia đi tới nơi nào, y cũng không biết, nhưng hôm nay y không ngờ có thể thấy được rượu ủ từ Vạn Niên Thạch Duần Tủy ở đây, chẳng lẽ là thiên ý sao?

– Rượu ngon.

Mấy người Ngu Vũ Thiên mỗi người uống một ngụm, sau đó lập tức cảm giác cả người thoải mái không thôi, liền vô ý nói ra.

Giá trị của Vạn Niên Thạch Duẩn Tủy chẳng những là tên tu sĩ Hư Thần kỳ kia, ngay cả những tu sĩ Nguyên Anh kỳ cũng đỏ cả mắt.

Nhưng bọn họ cũng hiểu được, cho dù là giành được vật này cũng không có phần của bọn họ.

– Kiến thức của ông thật sự rộng rãi đó, chẳng lẽ các người tới chỉ để hỏi ta vấn đề này? Một khi đã vậy thì các người có thể đi rồi.

Diệp Mặc cầm lấy bình rượu rót đầy cho mình một chén, lạnh nhạt nói.

Nhưng khi Diệp Mặc còn chưa thu lại bình rượu thì tay của tu sĩ Hư Thần kỳ kia đã nhấc lên, bình rượu và chén rượu vốn dĩ ở trong tay Diệp Mặc liền bị y cướp lấy.

Tên tu sĩ Hư Thần kỳ kia căn bản không chú ý tới, một hơi uống cạn chén rượu trong tay, bỗng nhiên cười ha ha, sự vui sướng trong lòng y không có bất kỳ kẻ nào có thể diễn tả được.

Bởi vì y hiểu được mình gìau to rồi, rượu vừa rồi chính là dùng Vạn Niên Thạch Duẩn Tủy để nấu ra. lHìện tại y thậm chí có được hẳn một bình, sự hưng phấn lúc này của y khó có thể khống chế.

Tới lúc đó đem tiểu tử Kim Đan kỳ này bắt lại, ép hỏi hắn từ nơi nào có được Vạn Niên Thạch Duần Tủy.

Chỉ có điều đáng tiếc là, dùng Vạn Thạch Duần Tủy để ủ rượu quả thực chính là vừa ăn lúa mạch, phá hoại lương thực Y ngang nhiên đem bình rượu của Diệp Mặc cất vào nhẫn của minh, sau đó lạnh giọng nói:

– Mặc Nguyệt vô duyên vô cớ giết người của Hiệp Hội Thương Nghiệp Dương Hải của chúng ta, Hiệp Hội Thương Nghiệp Dương Hải chỉ có hai yêu cầu, thứ nhất, tu sĩ Kết Anh đã giết những tu sĩ kia phải tự sát để tạ tội.

Thứ hai, tài sản của Mặc Nguyệt chúng ta sẽ tịch thu, nhựng người còn lại của Mặc Nguyệt đều phải tự phế tu vi, rời khỏi thành Phỉ Hải.

Nói xong y lạnh lùng liếc mắt nhìn Diệp Mặc, hiển nhiên biết được việc năm tên tu sĩ Kim Đan kỳ đã chết kia có quan hệ tới Diệp Mặc.

Diệp Mặc trong lòng cười lạnh, điều này hiển nhiên là muốn chém tận giết tuyệt rồi.

Nhưng mặt hắn không chút thay đổi nói:

– Ông, một tu sĩ Hư Thần kỳ đã tới đây. chúng tôi phản kháng cũng vô dùng.

Tôi đáp ứng tất cả điều kiện của ông, xong, hiện tại có thể đem đồ của tôi trả lại cho tôi đi.

Tôi nghĩ, các người đã đạt được mục đích rồi, sẽ không đoạt đồ của một tu sĩ Kim Đan như tôi chứ?

Tu sĩ Hư Thần kỳ kia sửng sốt, trong lòng tự nhủ, đáp ứng tất cả điều kiện thì mày cũng chết rồi, còn muốn đòi lại đồ làm gì? Nhưng giờ phút này trong lòng y căn bàn không nghĩ kỹ hơn, cũng phải thôi, một Hiệp Hội Thương Nghiệp chỉ có hai tu sĩ Nguyên Anh tầng một, lấy cái gì để đấu với Hiệp Hội Thương Nghiệp Dương Hải? Có thể nói, đây căn bản không phải chiến đấu ở cùng một cấp bậc.

– Muốn lấy lại đồ, thì khỏi nghĩ tói, những gì ta vừa ý thì không có thói quen trả lại.

Tu sĩ Hư Thần kỳ kia căn bản không để mắt tới lời của Diệp Mặc, nói xong, y vung tay lên, nói với những tên tu sĩ Nguyên Anh kỳ phía sau:

– Toàn bộ giết chết, đợi lát nữa nói bọn họ muốn mưu đoạt đồ của chúng ta là được.

Một tu sĩ giống như con kiến nhỏ bé như Diệp Mặc, thật sự không khiến y có hứng thú động thủ.

Về phần đợi lát nữa nói thế nào còn không phải người thắng là bọn họ định đoạt sao.

Vài tên tu sĩ Nguyên Anh không đợi Lệ Du Cáp nói lần thứ hai, đều tự mình lấy ra pháp bảo.

Diệp Mặc cười lạnh một tiếng, vung tay lên, hơn mấy chục trận kỳ bị hắn ném ra ngoài, khốn trận và sát trận cấp năm nháy mắt được kích phát.

Ba người Ngu Vũ Thiên dưới sự chỉ huy của Diệp Mặc bắt đầu công kích không ngừng vào những chỗ mà Diệp Mặc xuất trận kỳ ra.

Cho dù đại sảnh của Diệp Mặc có trận pháp phòng ngự cấp năm, nhưng thanh âm chấn động cùng lay động long trời lở đất cũng truyền khắp phân nửa thành Phỉ Hải.

Động tĩnh lớn như vậy, nhưng ở bên ngoài giống như đã hẹn trước, không ai trốn khỏi Mặc Nguyệt, cũng không có ai đi tới phụ cận Mặc Nguyệt để xem náo nhiệt, về phần phủ thành chủ quản lý toàn thành lại giống như đã chết sạch, không một ai đi ra.

Trong nháy mắt Diệp Mặc rải trận kỳ khắp nơi, Lệ Du Cáp cũng cảm giác được có chút không thích họp, khi y phát hiện ra thì toàn bộ đại sảnh không ngờ đã biến thành một mảnh sương mù u ám.

Quang cảnh xung quanh trở nên tiêu điêu, thời điểm y phát hiện người bên cạnh mình không thấy đâu nữa, y lập tức biết được mình đã bị vây trong khốn trận.

– Quả nhiên là do mày giết.

Lệ Du Cáp cười lạnh một tiếng, lúc này y đã xác định được Diệp Mặc chính là người lúc trước đã vây giết năm tên tu sĩ Kim Đan kỳ kia, loại khốn trận này hẳn là trận pháp cấp ba cao nhất rồi.

– Tuy nhiên chỉ dựa vào trận pháp cấp ba, muốn vây khốn Lệ mỗ, cũng quá ngây thơ rồi.

Y còn chưa dứt lời, ưong tay đã phóng ra một Kim Khắc Thiết Hoa, Kim Khắc Thiết Hoa vừa lấy ra lập tức mang theo một ánh kim đâm thẳng vào phía trên khốn trận.

Lệ Du Cáp cho rằng, một chiêu này cua y hiển nhiên có thể dễ dàng phá được khốn trận cấp ba, nhưng khi Kim Khắc Thiết Hoa của y đâm trúng khốn trận thì khốn trận chỉ lay động kịch liêt một chút, sau đó lại khôi phục nguyên trạng.

Lệ Du Cáp kinh hãi thốt ra:

– Đây không phải là khốn trận cấp ba, là cấp bốn, không đúng, không ngờ là khốn trận cấp năm.

Khi hiểu được khốn trận trước mắt là cấp năm, Lệ Du Cáp không còn bình tĩnh như vừa rồi, y nghĩ tới tên tông sự trận pháp đứng sau Mặc Nguyệt, y không thể tưởng tượng được tên tông sư trận pháp kia trước khi đi lại trợ giúp Mặc Nguyệt bố trí những trận pháp mạnh mẽ như vậy.

Ngay cả Lệ Du Cáp nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra, trận pháp này căn bản không phải do tông sư trận pháp nào bố trí, mà do Diệp Mặc tự minh bố trí ra.

Một trận pháp cấp năm, đủ để vây khốn y một lúc lâu rồi, một khi y nhất thời không thể thoát ra, vậy mấy tên tu sĩ Nguyên Anh kỳ và tu sĩ Kim Đan kỳ mà y mang tới sẽ gặp nguy hiểm.

Y có thể tự bảo vệ minh khỏi trận pháp cấp năm, nhưng tu sĩ Kim Đan kỳ và tu sĩ Nguyên Anh kỳ thì không được Không được, phải mau chóng phá trận.

Nhưng Lệ Du Cáp còn chưa đánh ra chiêu mới, liền nhận được không gian bốn phía tựa hồ bắt đầu vặn vẹo, vô số những mũi nhọn nhỏ không nhìn thấy bằng mắt thường được, thậm chí thần thức cũng không dễ dàng thấy bao vây lấy y.

Tuy rằng y không biết những mũi nhọn nhỏ này là thứ gì, nhưng cảm giác uy hiếp lại không cách nào tiêu trừ.

Không đúng, đây không những là một khốn trận cấp năm, mà bên trong còn có sát trận.

Nghĩ tới đây, Lệ Du Cáp hoàn toàn muốn chết ngất.

Một khốn trận cấp năm còn thêm cả một sát trận cấp năm, sau lưng của y đã toát ra từng đợt mồ hôi lạnh.

Vừa rồi y đã thử qua khốn trận kia, là một trận pháp vô cùng lợi hại, hiện tại y chỉ có thể hy vọng sát trận không lợi hại như vậy.

Cho dù y có lợi hại, công kích có khủng bố thể nào, nhưng bị vây trong khốn trận này cũng không cách nào uy hiếp được người bên ngoài.

Hơn nữa, người ta đã có khốn trận và sát trận, chẳng lẽ lại không có trận pháp phòng ngự hay sao?

Y nghĩ không sai, nơi này quả thật có một sát trận.

Sát trận này là lúc trước Diệp Mặc khi đánh nhau cùng Kế Trí Nguyên lĩnh ngộ được, hiện tại được hắn dùng để bố trí sát trận đối phó với tu sĩ Hư Thần kỳ.

Lệ Du Cáp không dám nghĩ lại, trên người run lên, một bộ hộ giáp màu hoàng kim kịp hiện ra bên ngoài thân thể y, một ít mũi nhọn nhỏ không bị y ngăn cản đánh trúng hộ giáp phòng ngự của y, phát ra thanh âm “phác phác” vô cùng khó nghe.

Không đợi Lệ Du Cáp kịp thì vô số đao quang màu tím đã cuồn cuộn phóng tới y, đao quang này giống như có linh tính hòn toàn bao lấy Lệ Du Cáp.

Lệ Du Cáp hoảng hốt, khi y phát hiện đao quang màu tím này không có bao nhiêu uy hiếp tới minh, mới thở phải nhẹ nhõm.

Nhưng trong nháy mắt giữa trận pháp công kích cấp năm kia, vô số mũi nhọn nhỏ lại lần nữa cuốn tới.

Đao quang màu tím kia giống như vô cùng vô tận, hơn nữa dường như cũng giống với trận pháp công kích, chỉ có điều đao quang màu tím tạo nên một trận phập công kích thấp hơn nhiều.

Đúng như Lệ Du Cáp mà nói, nếu không lợi hại thật sự không đối phó được Diệp Mặc dùng khốn trận cùng sát trận vây lấy Lệ Du Cáp, lại càng liều mạng tiến hành công kích y.

Huyễn Vân Ngũ Đao của hắn thay phiên tiến hành tập kích Lệ Du Cáp, hắn ở đây diễn luyện Huyễn Vân Đao Phập của minh, đặc biệt là Huyễn Vân đệ Ngũ Đao – Huyễn Vân Trận Sát Đao không ngừng được Diệp Mặc phóng ra.

Một cao thủ như vậy bị hắn vây khốn, nếu hắn không sử dụng thì chính là thằng ngốc rồi.

Song, ữong lòng Diệp Mặc không khỏi âm thầm khâm phục Lệ Du Cáp, người này đã hoàn toàn bị ữận pháp của hắn vây khốn, nhưng y tới hiện tại vẫn không bị thương, nhiều nhất chỉ hao tổn chân nguyên một chút mà thôi.

Diệp Mặc khẳng định, nếu kéo dài thêm thời gian, nói không chừng người này có thể đánh vỡ khốn trận và sát trận của mình, một khi y thoát ra, vậy kẻ chờ chết chính là hắn.

Tuy nhiên Diệp Mặc cũng không lo lắng lắm, một khi mấy người Ngu Vũ Thiên thu thập mười tên tu sĩ còn lại xong, tới giúp Hắn công kích Lệ Du Cáp.

Tới lúc đó cho dù Lệ Du Cáp có lợi hại thế nào cũng sẽ nuốt không trôi – A.

Một tiếng hét thảm truyền tới, Lệ Du Cập nghe thấy rõ ràng, y hiểu được thanh âm này là do người của mình phát ra.

Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL

Lúc này y đã hoàn toàn bộ qua sự sợ hải, trong mắt chỉ có phẫn nộ.

Lúc trước y không nghe thấy người của minh kêu thảm, bây giờ nghe thấy rồi, hiển nhiên là do đối phương gây nên.

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Ta Là Lão Ngũ

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 3 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 6 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box