[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 140 : Mạc Lang (c696-c700)
❮ sautiếp ❯Chương 696: Mạc Lang
Mạc Lang
D
iệp Mặc không hề bận tâm đến đám binh sĩ này, nhưng một khi gây ra chuyện, thì Giai Uấn sẽ biết hắn ở trấn Từ Tây rồi, nếu có cao thủ Tiên Thiên truy sát hắn, thì với bản lĩnh hiện giờ của hắn muốn chạy thoát là không thể nào.
Đừng nói là bản lĩnh hiện giờ, dù là thời điểm cực thịnh của hắn, đối mặt với sự bao vây của mấy cao thủ Tiên Thiên, cũng chỉ có thua chứ không thể thắng, trừ khi là hiện giờ hắn đã đột phá tới hậu kỳ Luyện Khí.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc không bình tĩnh được nữa, hắn vốn định trở về Vu Phủ, nhưng hắn biết nếu Giai Uấn điều tra, thì dù hắn có trở về Vu Phủ, cũng sẽ bị tra ra.
Diệp Mặc liền muốn bước vào tửu lâu, nếu bên ngoài thật sự điều tra quá gắt gao, thay vì trở về Vu Phủ chi bằng bỏ trốn thế này.
May là hôm nay ra ngoài dạo một lát, nếu không chết rồi cũng không biết tại sao mà chết.
Thật đúng là sợ cái gì thì gặp cái đó, Diệp Mặc chỉ sợ đạo cô Giai Uấn hoài nghi mình bước vào tiểu thế giới bị thương, sau đó truy nã hắn, xem ra chuyện này thật sự đã xảy ra rồi.
Diệp Mặc vừa muốn bước vào tửu lầu, thì đột nhiên một cô gái tóc tai bù xù liền nhào về phía hắn, Diệp Mặc hết hồn, định rút phi kiếm ra ngay, nhưng hắn liền cảm thấy cô gái này không có sát khí, hơn nữa đám binh lính xung quanh đều ở đây, một khi hắn ra tay, lập tức sẽ bị người ta biết ngay.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc ngừng lại, hắn để cho cô gái nắm lấy cánh tay mình, đồng thời dùng thần thức cẩn thận quan sát cô gái này, đây là một cô gái chưa đến ba mươi tuổi, ăn mặc kiểu thiếu phụ.
Nhưng Diệp Mặc lại cảm thấy cô ta không giống một thiếu phụ lắm, trên mặt và cổ cô ta đều có một ít nhọ nồi.
Đây là một cô gái rất bình thường, khí huyết của cô ta không đủ, là do thiếu dinh dưỡng.
Thêm vào đó tay cô ta rất thô, vừa nhìn đã biết là một cô gái thường làm việc đồng áng.
Chỉ là quần áo cô ta tuy có chút bùn đất và tro bụi, nhưng Diệp Mặc lại không ngửi thấy mùi gì khác thường, thậm chí còn phảng phất mùi hương nhẹ nhàng.
Từ đó có thể thấy, bụi bặm trên quần áo của cô gái này rất có thể là cố ý tạo ra.
– Mạc Lang, anh không cần em nữa sao? Sao anh lại không trở về? Mạc Lang…
Cô gái kia vừa nắm lấy Diệp Mặc liền òa khóc.
Vẻ mặt thê lương, giọng điệu thương tâm, áo quần ướt đẫm nước mắt.
Thần thái của Diệp Mặc không có gì thay đổi, lẽ nào cô gái này nhận lầm người rồi? Coi mình là Mạc Lang của cô ta? Điều này là không thể nào, khuôn mặt hắn hiện nay đã thay đổi, hắn không tin là khuôn mặt Mạc Lang của cô ta cũng bị thay đổi.
Điều khiến Diệp Mặc hoài nghi nhất là sao cô gái này lại biết họ của hắn ở đây là họ Mạc, biết hắn họ Mạc chỉ có người trong đội xe của nhà họ Vu.
Lẽ nào cô gái này là do người khác phái đến để thăm dò hắn sao? Hoặc là có âm mưu gì đó với hắn? Nhưng chuyện này cũng không có khả năng.
Bản thân hắn vừa đến đây mới ba ngày, ngoài kết thù với đạo cô Giai Uấn ra, thì không có kẻ thù nào khác.
Nếu là đạo cô Giai Uấn muốn đối phó Diệp Mặc hắn, hoàn toàn không cần dùng đến thủ đoạn này, mà đã trực tiếp ra tay rồi.
Chủ yếu nhất là Diệp Mặc từ sự thay đổi trong giọng điệu và cảm xúc của cô gái này biết rằng, cô ta thật sự đau lòng đến cực điểm, nỗi đau của cô ta không hề giả tạo.
Thần thức của Diệp Mặc liền xuất ra dò tìm, hắn rất muốn biết chuyện này là do ai bày ra, hắn tuyệt đối không tin rằng dáng vẻ của hắn giống hệt với Mạc Lang của cô gái này.
Dù thần thức của Diệp Mặc đã xuất ra, nhưng người đến xem náo nhiệt cũng càng lúc càng đông, người dưới phố thấy một cô gái đáng thương thế này níu kéo một người làm của Vu Phủ khóc lóc, trong lòng liền hiểu rõ đã xảy ra chuyện gì.
Nhất định là người thanh niên kia vì đã vào Vu Phủ mà xem thường người vợ tào khang của mình, thế nên anh ta bỏ rơi vợ mình, còn vợ anh ta lại tìm đến trấn Từ Tây.
Phải biết rằng một người làm ở Vu Phủ còn nở mày nở mặt hơn một người giàu có bình thường, Vu Phủ là nơi nào chứ, là một trong ba hộ lớn nhất ở trấn Từ Tây, không phải bất cứ người nào cũng có thể làm tôi tớ của Vu Phủ, người thanh niên này đã trèo lên cành cao, liền xem thường người vợ trước kia của mình, chuyện này rất thường gặp.
Rất nhiều người đều lắc đầu, tuy rất khinh thường hành vi của Diệp Mặc, nhưng không có ai dám nói thêm lời nào bất mãn với người làm của Vu Phủ.
Thần thức của Diệp Mặc dò xét xung quanh, nhưng phát hiện không có gì khác thường.
Có điều khi hắn nhìn thấy đám binh lính đông đúc, liền giật mình, nghĩ ra một cách không tệ.
Hắn vỗ vào người cô gái vẫn kéo lấy cánh tay của mình mà nói:
– Có phải nhà hết gạo rồi không?
– Ừm Cô gái ừ một tiếng, bụng liền kêu lên, rất rõ ràng, cô ta lâu rồi không ăn gì.
– Anh vừa vào Vu Phủ, bây giờ chúng mình vào trong ăn chút gì trước, sau đó trở về rồi nói nhé.
Diệp Mặc nói xong liền kéo cô gái vào tửu lầu.
Người xem náo nhiệt thấy hình như Diệp Mặc và vợ hắn đã làm lành, đều tới tấp vỗ tay, có thể thấy sự đồng cảm ở bất kì nơi nào đều có.
Nhưng ở một góc mà Diệp Mặc không nhìn thấy, một người đàn ông mắt tam giác đang nhìn chằm chằm sau lưng Diệp Mặc với vẻ oán hận, sau đó hừ nhạt một tiếng.
– Vị huynh đài này…
Tiểu nhị nhìn thấy Diệp Mặc dắt theo người vợ mà hắn vừa quen bước vào tửu lâu, liền vội vàng bước tới chào đón.
Diệp Mặc thản nhiên nói:
– Giúp chúng tôi tìm một phòng yên tĩnh, chúng tôi lâu ngày không gặp, có nhiều lời để nói, còn nữa đem rượu thịt ngon nhất, bày lên một bàn cho chúng tôi.
– Vâng ạ…
Tên tiểu nhị này liền nhanh nhẹn đưa Diệp Mặc và cô gái kia vào trong một gian phòng.
Diệp Mặc lại phát hiện ánh mắt của cô gái kia có chút hoang mang, trong lòng hơi hoài nghi.
Lẽ nào cô ta biết mình không phải là Mạc Lang gì đó của cô ta, nên mới như thế, hay là Mạc Lang kia của cô ta có điểm gì đó giống mình?
Sau khi tiểu nhị rời khỏi, Diệp Mặc liền nhìn cô gái này, hỏi:
– Do anh xảy ra chút chuyện, nên có rất nhiều chuyện đều không nhớ được.
Anh thật sự là Mạc Lang của em sao? Hay là em đã nhận lầm người rồi?
Trong mắt cô gái lộ ra vẻ lo sợ, cô ta vừa muốn nói, thì cửa phòng đã bị mở ra, tiểu nhị mang vào một bình trà.
Một người đàn ông mắt tam giác ngoài cửa nhìn vào trong phòng, khi gã ta nhìn thấy Diệp Mặc và cô gái kia, liền tỏ vẻ như không có chuyện gì, quay người bỏ đi.
Cô gái kia nhìn thấy người đàn ông mắt tam giác, rõ ràng run lên một cái, liền nói:
– Đúng vậy, em khẳng định là không nhận lầm đâu, anh chính là Mạc Lang.
Ba năm trước… Anh nói ra ngoài làm ăn, nhưng anh đi rồi thì không trở về nữa, hôm nay em vào trong trấn, ngẫu nhiên gặp được anh, không thể, không thể nhìn…
Cô gái nói đến khúc sau đã hơi run run, giọng điệu thậm chí không liền mạch, răng đánh vào nhau.
Diệp Mặc đã hiểu ra, chuyện này nói không chừng có liên quan đến người mắt tam giác lúc nãy.
Có điều hiện giờ hắn đúng lúc đang thiếu một thân phận, nếu cô ta kiên quyết cho rằng mình là chồng của cô ta, vậy thì cứ theo cô ta ra khỏi trấn trước rồi nói.
Nếu không thì với chút ít chân khí của hắn hiện nay, nhất định không thể ẩn thân ra ngoài.
Diệp Mặc gật đầu, bình thản nói:
– Anh vừa nói rồi, do anh mất trí nhớ rồi, nên không nhớ ra chuyện lúc trước.
Em nói với anh đi, anh cũng cảm thấy em nói đúng, nhưng trí nhớ rất mơ hồ.
Có thể là do giọng điệu của Diệp Mặc rất nhẹ nhàng, nên cô gái này cũng dần dần bớt đi căng thẳng, cô ta sắp xếp lại luồng tư tưởng rồi mới nói ra chuyện giữa cô ta và Mạc Lang.
Cô gái này tên Mục Tiểu Vận.
Ba năm trước, quê nhà cô ta gặp tai họa lớn.
Đói khát và bạo loạn khiến người nhà cô li tán, còn cô ta lúc sắp chết được một người cô bên nhà chồng dắt đi.
Nhà chồng do cũng gặp họa lớn, nên cả nhà rời xa quê hương đến thôn Hoàng Bình.
Người mẹ già ở lại chỉ có thể để Mục Tiểu Vận chăm sóc, nhưng mẹ chồng cô ta nhất định nói con trai bà ta Mạc Hữu Thâm là do Mục Tiểu Vận khắc chết, nên mới không thấy tăm hơi.
Về sau thậm chí còn nói Mục Tiểu Vận cùng với gian phu hại chết chồng.
Nên mẹ chồng cô ta đối với Mục Tiểu Vận không đánh thì mắng, nhưng Mục Tiểu Vận nhớ ơn mạng của mình là do người bên nhà chồng cứu sống, lại đối diện với mẹ chồng của mình.
Vẫn không oán không trách mà chăm lo cho mẹ chồng, mãi đến trước đó không lâu mẹ chồng qua đời.
Diệp Mặc nhìn Mục Tiểu Vận khóc lóc không ngừng, dù không rõ cô ta có nhận ra mình không phải là chồng cô ta không, nhưng từ giọng điệu của cô ta, Diệp Mặc cũng có thể nghe ra sự đau khổ trong lòng cô ấy, đối với người chồng của mình lại không nhớ nhung gì nhiều.
Dù Mục Tiểu Vận không nói tiếp, nhưng Diệp Mặc cũng đoán ra, hẳn là sau khi mẹ chồng cô ta qua đời, cô ta liền muốn rời thôn Hoàng Bình, kết quả là lại bị tên mắt tam giác kia để mắt đến.
Cô ta tìm đến hắn có thể có hai nguyên nhân, một chính là bản thân hắn thật sự giống với Mạc Lang của cô ta, cô ta thông qua cách của mình để nhận ra hắn chính là chồng cô ta, còn có một nguyên nhân nữa chính là vì bản thân hắn mặc trang phục của người làm Vu Phủ, nên với cô ta mà nói, bản thân hắn hoàn toàn có thể không sợ tên mắt tam giác kia.
Nếu là nguyên nhân thứ hai, có lẽ cô ta cho rằng chỉ cần dọa tên mắt tam giác bỏ đi, thì cô ta có thể bỏ trốn rồi.
Chỉ là người tính không bằng trời tính, cô ta không ngờ rằng, tên mắt tam giác kia lại không bị dọa bỏ đi, ngược lại còn theo tới tửu lâu.
Sau khi hiểu ra chân tướng sự tình, Diệp Mặc đương nhiên không để Mục Tiểu Vận nói ra sự thật, càng sẽ không hỏi Mục Tiểu Vận làm sao nhận ra mình, lỡ phân biệt rõ ràng rồi, nếu bản thân hắn không phải là Mạc Lang của cô ta, hắn đi đâu để tạo thân phận cho mình chứ? Thân phận này quả thực là từ trên trời rơi xuống, ngu gì không nhận.
Hắn liền vỗ vào đầu mình, nói:
– Hóa ra anh là Mạc Hữu Thâm, ôi, năm đó anh ra ngoài làm ăn, sau đó bị người ta đánh một cái vào đầu, rất nhiều chuyện đều quên mất.
Tiểu Vận, mấy năm nay khổ cho em quá, em yên tâm, đợi sau khi anh bàn giao lại công việc ở Vu Phủ xong, anh sẽ lập tức cùng em trở về.
Anh nói anh chỉ nhớ mình họ Mạc, nhưng lại quên mình tên gì rồi.
Nói xong trong lòng Diệp Mặc vẫn còn nghĩ, thật trùng hợp, may là tên này cũng họ Mạc, đương nhiên nếu Diệp Mặc thật sự là Mạc Hữu Thâm, thì hắn ta sẽ không nói cùng Mục Tiểu Vận trở về rồi, dù là hắn nhận Mục Tiểu Vận.
Hắn cũng sẽ bảo Mục Tiểu Vận ở lại, cùng Mục Tiểu Vận trở về là điều không thể nào.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 697: Kiểm Tra Lai Lịch
Kiểm Tra Lai Lịch
T
hấy Diệp Mặc nói muốn cùng mình quay về, Mục Tiểu Vận lại có chút sốt ruột, cô vội vàng khua tay nói:
-Mạc lang, anh không cần quay về, việc ở Vu phủ rất khó tìm, em đến thăm anh là được rồi.
Đến lúc đó anh ở lại đây, một mình em về là được rồi, qua một thời gian ngắn em sẽ đến Vu phủ thăm anh.
Diệp Mặc thấy vẻ mặt Mục Tiểu Vận có chút nghi ngờ, chẳng lẽ cô ta lại xem mình là chồng thật sao? Trong lúc Diệp Mặc vẫn đang nghi ngờ, tiểu nhị đã đem đồ ăn đến.
Dù sao cũng chỉ là lợi dụng Mục Tiểu Vận một chút mà thôi, Diệp Mặc thấy Mục Tiểu Vận cũng là một người không tồi, trong khi mẹ chồng khó chịu với cô, thì Mục Tiểu Vận vẫn một mình chăm sóc bà ta ba năm, có thể thấy cô là người có tấm lòng lương thiện.
Đến lúc mình rời đi rồi, có thể đưa cho cô chút tiền vốn.
Phải nói tiền đồng và ngân lượng Diệp Mặc không có, tiền vàng hắn cũng chẳng có, nhưng nói đến vàng, bây giờ trong nhẫn trữ vật của hắn cũng còn mấy trăm tấn.
Mục Tiểu Vận nhìn cả bàn đầy thức ăn, mở to mắt.
Diệp Mặc biết chắc chắn cô rất đói, tiện tay cầm lấy đôi đũa nói:
-Chúng ta bắt đầu thôi, vừa ăn cơm vừa nói chuyện.
Mục Tiểu Vận lại chưa cầm đũa lên, cô nhìn một lúc thật lâu mới nói:
-Mạc lang, bàn ăn này đắt tiền lắm nhỉ? Chúng ta xa xỉ quá rồi.
Diệp Mặc không ngờ vào lúc này mà cô lại nghĩ đến những thứ này, đành phải ho khan một tiếng rồi nói:
-Cái đó, mấy năm nay anh kinh doanh kiếm được cũng không ít tiền, em cũng không phải lo lắng, ăn nhiệt tình đi.
Thấy Diệp Mặc không để ý gì thật, Mục Tiểu Vận mới cẩn thận cầm đôi đũa lên bắt đầu ăn cơm.
Một bữa cơm rất lặng lẽ, Diệp Mặc không biết tâm tư của Mục Tiểu Vận, hắn cũng sợ nói nhiều rồi để lộ ra sơ hở, cho nên nói rất ít.
Mà Mục Tiểu Vận lại càng ít nói, thậm chí mỗi một món ăn sau khi Diệp Mặc đụng đũa đến, cô mới ăn, có vẻ rất câu nệ và căng thẳng.
Diệp Mặc nhanh chóng ăn xong, có thể tiểu nhị đoán hắn là người của Vu phủ, cho nên có tiền, thức ăn mang lên đầy bàn.
Còn Mục Tiểu Vận mặc dù ăn cũng không ít, nhưng cuối cùng thừa lại rất nhiều.
Thần thức của Diệp Mặc quét ra ngoài, quân lính bên ngoài hình như càng ngày càng nhiều, rất nhiều người muốn ra khỏi thị trấn đều bị ngăn lại, rõ ràng hôm nay không có cách nào ra ngoài được rồi.
-Chúng ta đi trước đi.
Diệp Mặc nói xong liền đứng dậy, hắn muốn dẫn Mục Tiểu Vận về Vu phủ trước rồi tính tiếp.
Mục Tiểu Vận nhìn chỗ đồ ăn còn thừa lại, do dự một hồi lâu rồi mới nói:
-Chỗ còn thừa này, chúng ta có cần gói mang về hay không?
-Em nói gói lại?
Diệp Mặc theo bản năng hỏi một câu.
Nhưng suy nghĩ của Diệp Mặc lại nhanh chóng chuyển hướng, hắn lập tức hiểu Mục Tiểu Vận thực sự coi hắn là Mạc lang của cô ấy rồi.
Nếu không cô sẽ không nói gói thức ăn lại mang về.
Nếu như chỉ là lợi dụng hắn, cô chắc chắn sẽ tìm cơ hội chạy trốn, làm gì có tâm tư gói đồ mang về?
Nghe xong câu hỏi vặn lại của Diệp Mặc, Mục Tiểu Vận lại giống như đã làm sai chuyện gì đó, có chút căng thẳng nắm chặt lấy mép áo.
Cửa phòng đột nhiên mở ra, một người đàn ông cũng mặc một bộ đồng phục quản gia Vu phủ xuất hiện ngoài cửa.
Ông ta thấy Diệp Mặc và Mục Tiểu Vận liền thở phào nói:
-Mạc Ảnh, thật may anh lại ở đây.
Để tôi dễ tìm một chút, tiểu thư muốn gặp anh, nhưng lại không tìm thấy anh…
Diệp Mặc đang muốn đến Vu phủ, thấy vậy liền nói:
-Ồ, tôi về luôn đây, tôi vừa mới ăn cơm ở đây xong, tiền ăn ông thanh toán đi, tôi về trước.
Tiểu Vận, chúng ta đi thôi.
Nói xong, Diệp Mặc không đợi người quản gia phản ứng kịp, liền kéo Mục Tiểu Vận bước đi.
Đợi sau khi người quản gia này hiểu ra vấn đề, lại thấy tiểu nhị đang đợi ông tính tiền.
…
-Mạc lang, hay là em đứng ở ngoài đợi anh nhé…
Mục Tiểu Vận thấy khí thế của Vu phủ trong lòng có chút bồn chồn, cô không dám bước vào cùng Diệp Mặc.
Diệp Mặc nhất mực kéo cô:
-Đi thôi, cùng vào, bây giờ ở ngoài rất nguy hiểm đấy.
Không biết có phải câu nói của Diệp Mặc rất có tác dụng hay không, Mục Tiểu Vận không nói thêm gì, chỉ có điều rất câu nệ theo sau Diệp Mặc tiến vào Vu phủ.
-Mạc Ảnh, anh vừa chạy đi đâu vậy.
Không phải nói đừng có đi lung tung ở đây sao? Tiểu thư dẫn anh về là để làm việc, không phải để cho anh đi dạo loanh quanh đâu.
Một gã gia đinh của Vu phủ quát lớn Diệp Mặc.
Nghe gia đinh quát lớn, Mục Tiểu Vận lại càng không được tự nhiên sợ run cả người lên.
Diệp Mặc lạnh lùng nhìn gã một cái nói:
-Cút, tôi được tiểu thư mời về, nếu như anh còn dám vô lễ, tôi lập tức đuổi anh ra ngoài đấy.
Gia đinh này còn không biết lai lịch cụ thể của Diệp Mặc thế nào, bị Diệp Mặc lừa chút như vậy, không ngờ lại lắp bắp không nói nên lời, một hồi sau mới nói:
-Tiểu thư gọi anh đến phòng khách, tôi đã chuyển lời rồi.
Nói xong gia đinh này quay người đi thẳng, nhanh chóng biến mất, nhưng có thể thấy được gã có chút sợ hãi Diệp Mặc.
Thần thức của Diệp Mặc lại quét vào đại sảnh, phát hiện trong đại sảnh có hai người đàn ông mặc quan phục đang ghi cái gì đó, hơn nữa Vu tiểu thư cũng ở trong đó.
Diệp Mặc trong lòng lập tức hiểu ra, quả nhiên là đến kiểm tra lai lịch đây.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc kéo Mục Tiểu Vận qua một bên nói:
-Tiểu Vận, đi thôi, vào cùng với anh Thấy Diệp Mặc mang theo một người con gái quay trở về, vị tiểu thư kia khẽ nhíu mày, nhưng nhanh chóng bình thường trở lại, cô nhìn Diệp Mặc nói:
-Mạc Ảnh, hai vị đại nhân này muốn hỏi anh một số chuyện, anh phải thành thật trả lời.
Diệp Mặc thấy người đàn ông mặc áo hồng trong lòng lập tức biết hôm nay chắc là rất nguy hiểm, người đàn ông mặc áo hồng không ngờ là tu vi đỉnh cao Địa cấp.
Nếu như lúc này bị y phát hiện ra sơ hở, muốn chạy thoát cũng rất khó.
Hai người kia nghe xong Vu tiểu thư nói liền gật đầu, sau đó người đàn ông mặc áo hồng nói với Diệp Mặc:
-Anh tên gì? Từ đâu đến? Làm nghề gì?
-Tôi tên Mạc Hữu Thâm, bởi vì trong nhà gặp họa lớn, sau đó ba năm trước chạy nạn đến thôn Hoàng Bình.
Nhưng vì gia đình đến cái ăn cũng không có, cho nên đổi tên thành Mạc Ảnh, sau đó ra ngoài làm ăn buôn bán.
Lúc này mới quay trở về, lại gặp phải đạo tặc.
Trên đường được Vu tiểu thư cứu giúp, bây giờ là gia đinh của Vu phủ.
Bởi vì không những tiền bạc bị mất hết, lại còn bị hủy hoại dung nhan, vốn nghĩ không thể gặp được người nhà, không ngờ vợ tôi lại tìm được đến thị trấn Từ Tây.
Diệp Mặc trả lời lưu loát, nhưng lại rất đơn giản, không có gì là nội dung xác thực.
Diệp Mặc không ngờ hắn vừa nói xong, người đàn ông mặc áo hồng còn chưa nói gì, Vu tiểu thư liền chủ động nói:
-Nửa năm trước tôi đã quen biết Mạc Ảnh ở Hàng Thủy rồi, vốn dĩ hắn làm kinh doanh cũng không tệ lắm, không ngờ, haizz…
Diệp Mặc không nhìn Vu tiểu thư, hắn không hiểu người con gái này tại sao lại thêm vào một câu như vậy, nhưng cái này cũng không liên quan gì đến hắn.
Hàng Thủy ở chỗ nào hắn cũng không biết, đừng nói đến chuyện gặp người con gái này rồi.
Nhưng hắn cũng không chủ động phá hỏng, chuyện này đối với hắn cũng không có lợi gì.
Mục Tiểu Vận trong lòng có chút nghi ngờ, cô chắc chắn Diệp Mặc ít nhất có một câu nói dối, nhưng bất luận thế nào, cô cũng sẽ không vạch trần Mạc lang.
-Ồ, vợ anh tên gì?
Người đàn ông mặc áo hồng sắc mặt không chút thay đổi hỏi.
-Mục Tiểu Vận.
Diệp Mặc trả lời thẳng thắn.
-Đi điều tra Mục Tiểu Vận, và điều tra bức chân dung của Mục Tiểu Vận và Mạc Hữu Thâm ở thị trấn Hoàng Bình.
Người đàn ông mặc áo hồng bất động thanh sắc nói.
-Rõ…
Một người bên cạnh người đàn ông mặc áo hồng lập tức ra ngoài, nhanh chóng mang đến mấy quyển sách dày cộp đến.
Diệp Mặc trong lòng có chút kinh sợ, mấy quyển này giống như hệ thống chứng minh thư bên ngoài, còn có ảnh chân dung, vậy thì hắn còn giả mạo cái chết tiệt gì nữa.
Các suy nghĩ trong đầu Diệp Mặc quay cuồng, chẳng may phát hiện ra mình không phải Mạc Hữu Thâm thì sao đây? Đạp kiếm trốn là không thể được, nhưng không đạp kiếm, tên Địa cấp đỉnh cao kia sẽ ăn tươi nuốt sống hắn.
Nếu may mắn, có lẽ hắn còn có thể chạy ra khỏi cái thị trấn bé nhỏ này.
Nhưng sau khi ra khỏi thị trấn thì sao? Quy định thân phận ở đây nghiêm khắc như vậy, cho dù hắn có ra khỏi thị trấn, thì sẽ đi đến nơi nào? Rừng sâu núi thẳm sao? Trên đường hắn đến thị trấn này cũng chẳng nhìn thấy một khu rừng nào hết, chạy thế nào được? Cho dù có rừng sâu núi thẳm, muốn chạy trốn sự truy lùng đám người dày đặc này phỏng chừng cũng rất khó.
Nhưng đã đến nước này, hắn chỉ có chạy thoát thân, về phần Mục Tiểu Vận hắn cũng không quản được rồi.
Kiểm tra mấy thứ này cũng không lâu, rất nhanh cuốn sách của thôn Hoàng Bình được mở ra, hình ảnh của Mục Tiểu Vận và Mạc Hữu Thâm vừa liếc qua là thấy ngay.
Người đàn ông mặc áo hồng kia nhìn bức hình xong, gật đầu nói:
-Cầm lấy.
Mặc dù gã chỉ nói có một câu, nhưng trong lòng Diệp Mặc lại nổi giông bão điên cuồng, thần thức của hắn nhìn thấy rõ người ở trong ảnh giống hắn đến tám phần.
Có thể nói trừ khuôn mặt có chút khác biệt, những chỗ khác thì không khác chút nào.
Hoặc là nói nếu như hắn không bị hủy dung, có lẽ hắn nhanh chóng bị phát hiện ra không phải là Mạc Hữu Thậm rồi, nhưng đã bị hủy dung, những chỗ có điểm khác cũng bị hủy hoại trên mặt rồi.
Thảo nào Mục Tiểu Vận lại xem mình là chồng của cô ấy, không ngờ mình và con người Mạc Hữu Thâm kia lại giống nhau như vậy, những chỗ không giống nhau đã bị hủy dung hủy đi rồi.
Diệp Mặc chậm dãi thở dài, cho đến khi hai người đàn ông kiểm tra hộ khẩu rời khỏi phủ, Diệp Mặc cũng không hiểu đây là chuyện gì.
Nhưng hắn cũng biết rằng bây giờ coi như hắn đã có hộ khẩu ở đây rồi, một tấm thẻ màu trắng trong tay hắn chính là bằng chứng hắn đã được kiểm tra rồi, thân phận không có vấn đề gì nữa rồi.
Vu tiểu thư nhìn thoáng qua Diệp Mặc và Mục Tiểu Vận, thản nhiên nói:
-Hai người đi nghỉ ngơi trước đi, ngày mai tôi tìm anh có chuyện.
Diệp Mặc nhìn tấm thẻ trong tay, không biết cái này làm từ chất liệu gì, mặt trên khắc tên và xuất thân, còn có cả đánh số.
Nội khí của người đàn ông mặc áo hồng kia tương đối thâm hậu, gã làm ra tấm thẻ bài này chỉ một lát là xong.
Trở về chỗ ở, một nữ tỳ dẫn Mục Tiểu Vận đi tắm rửa thay quần áo.
Mặc dù Mục Tiểu Vận có chút không muốn đi, nhưng Diệp Mặc cũng thấy quần áo của cô toàn chắp vá, quả thật cần thay cái mới rồi.
Khi Mục Tiểu Vận quay trở về phòng ở của Diệp Mặc, Diệp Mặc mới phát hiện ra sự thanh tú của Mục Tiểu Vận không ngờ còn xinh đẹp hơn Vu tiểu thư.
Ban đầu khuôn mặt của Mục Tiểu Vận đen nhẻm, quần áo trên người cũ nát, hơn nữa Diệp Mặc bây giờ cũng không thèm để ý đến nữ nhi nữa, cho nên không ngờ phát hiện ra cô lại là người con gái xinh đẹp như vậy.
Mặc dù ăn mặc kiểu thiếu phụ, nhưng trên người cô lại tỏa ra một hương vị trẻ trung.
Tay cô vẫn thô ráp như cũ, nhưng cổ của cô sau khi được tắm rửa sạch sẽ, không ngờ lại trắng ngần đến mê người.
Nhưng rõ ràng là cô không có một đồ trang sức nào cả, khuôn mặt trái xoan mặc dù có chút thẹn thùng, nhưng lại có chút vẻ vui sướng.
Bộ ngực bị cố ý bó buộc, thì bây giờ đã nhô lên dưới lớp vải áo, giống như hai con thỏ trắng xinh xắn ngạo nghễ đứng dưới lớp váy vậy.
Nhưng trên cổ của cô lại có một vệt máu đã đóng vảy, mang cho vẻ đẹp này chút buồn bã đau thương.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 698: Người Phụ Nữ Muốn Ngủ Cùng
Người Phụ Nữ Muốn Ngủ Cùng
M
ục Tiểu Vận tắm rửa sạch sẽ nhưng lại không thay quần áo mới mà vẫn mặc bộ quần áo đầy chắp vá.
Nhưng bộ quần áo vải bâu này mặc trên người cô lại giống như tiên y của La Tiên vậy, càng làm cho cô nổi bật bởi sự thoát tục.
Diệp Mặc đầu tiên nghĩ đến Lạc Ảnh, lúc đó khi hắn gặp Lạc Ảnh trong túp lều nhỏ trong thôn An Lý, Lạc Ảnh cũng mặc bộ quần áo sơ sài, nhưng lại giống như Thiên ngoại tiên tử vậy.
Mục Tiểu Vận trước mắt kia mặc dù không có sắc đẹp tuyệt mĩ như Lạc Ảnh, nhưng lại làm cho Diệp Mặc khơi dậy nỗi nhớ Lạc Ảnh.
Trong mắt hắn bỗng nhiên tràn đầy ý niệm, mình đáng lẽ ra phải sớm về đoàn tụ với Lạc Ảnh và còn cả Khinh Tuyết nữa.
Mục Tiểu Vận thấy ánh mắt của Diệp Mặc dịu dàng hơn, thậm chí mang theo chút hứng thú.
Trong mắt cô lập tức lộ ra niềm vui bất ngờ, mặc dù cô chỉ là một thôn phụ, nhưng cô cũng có thể đọc được những ý niệm trong mắt Diệp Mặc.
Nhưng sự nhạy cảm của phụ nữ làm cô nhanh chóng hiểu ra, người tương tư trong mắt Mạc lang không phải cô.
Mặc dù hắn nhìn cô, nhưng ánh mắt thì lại không tập trung vào người cô, rõ ràng Mạc lang đang nhớ đến một người con gái khác.
Mục Tiểu Vận cúi đầu, trong mắt hiện lên một tia thất vọng.
Cô là một người phụ nữ truyền thống, mặc dù mẹ chồng đối xử với cô không tốt, mặc dù chồng cô không ra gì với cô, nhưng cô lại chưa bao giờ có ý định bỏ chạy.
Thật lâu sau, Diệp Mặc tỉnh lại, hắn nhìn nhìn Mục Tiểu Vận vẫn còn cúi đầu nhíu mày.
Diệp Mặc không hỏi vết thương trên cổ cô sao lại có, dù sao hắn cũng không phải là chồng thực sự của cô ấy, mặc dù cô nhận nhầm, đợi cho đến lúc hắn đi hắn sẽ nói cho cô biết.
Nhưng Diệp Mặc lại ngạc nhiên là tại sao có thể thay quần áo mới mà Mục Tiểu Vận lại không thay, mà lại muốn mặc bộ quần áo cũ này? Nhưng những chuyện như này, Diệp Mặc cũng không hỏi, hắn không thích kiểu người nhiều chuyện, nếu cô không thay có nghĩa là cô có lí do của riêng cô, không cần phải hỏi.
-Mạc lang, em… em…
Mục Tiểu Vận hình như muốn nói gì đó, chỉ có điều mở miệng, lại không biết nói từ đâu.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười:
-Em ngồi xuống trước đi, có chuyện gì thì cứ nói ra.
Có phải muốn về rồi hay không? Nếu em muốn về thì cũng được thôi, đợi vài ngày nữa chuyện đồn đại qua đi, thị trấn Từ Tây không nghiêm như này nữa, em có thể quay về.
-Không phải…
Mục Tiểu Vận vội khua tay nói:
-Một mình em không dám về, nhưng em ở lại đây thì không thoải mái lắm.
Dù sao, dù sao…
-Em muốn nói gì thì cứ nói thẳng ra đi, không cần ấp úng như vậy đâu.
Diệp Mặc nhìn Mục Tiểu Vận ấp a ấp úng không nói gì.
Dường như cảm giác được Diệp Mặc mất hứng, Mục Tiểu Vận vội nói:
-Dù sao chỗ này là Vu phủ, hơn nữa Mạc lang lại là người của Vu phủ, nếu như gia quyến cũng ở lại chỗ này, em sợ quản gia sẽ nói…
Diệp Mặc cuối cùng cũng hiểu được, hóa ra Mục Tiểu Vận sợ công việc của hắn không ổn định.
Một khi cô cũng ở lại phòng của mình, nói không chừng sẽ làm cho người khác ghen tị, công việc lại càng không yên ổn.
Mà cô lại rất muốn đi, nhưng có thể là lại sợ người đàn ông mắt tam giác kia trói cô lại.
Kể từ đó, cô rơi vào thế lưỡng nan.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, công việc của Vu phủ, hắn thực sự cũng không ở lại Vu phủ làm việc.
Đợi đến khi những người này đi rồi, hắn cũng lập tức rời khỏi Vu phủ.
Hơn nữa hắn cũng hiểu, Vu tiểu thư mang hắn về đây, tuyệt đối không phải muốn hắn làm tôi tớ của Vu phủ.
Tại sao lại như vậy, đến bây giờ hắn cũng không hiểu.
-Em không cần lo lắng, trước tiên cứ ở lại đây, đến lúc đó anh đưa em về.
Diệp Mặc nói xong còn muốn nói gì nữa, nhưng nữ tỳ hầu hạ bên Vu tiểu thư đã đến.
Cô ta đứng ở cửa có chút chán ghét thoáng nhìn Diệp Mặc, nhưng giọng điệu lại rất uyển chuyển nói:
-Mạc Ảnh, tiểu thư nhà tôi có lời mời….
Mục Tiểu Vận nghe thấy tiểu thư muốn tìm chồng mình, liền vội vàng đứng sang một bên.
Diệp Mặc lại cười cười với cô:
-Em không cần lo lắng, em cứ ở đây đợi anh là được rồi.
Nói xong, hắn lập tức theo sau tỳ nữa vừa nãy rồi rời khỏi.
Mục Tiểu Vận nhìn bóng dáng Diệp Mặc rời khỏi, trong mắt lộ ra tia nghi ngờ, cô cảm giác Mạc lang của mình và người hồi trước khác nhau quá.
Chồng của mình vốn là người rất âm trầm, rất ít nói chuyện, nhưng bây giờ thì hắn thoạt nhìn lại rất cởi mở.
Dường như có chuyện gì đó không thuận mắt cho lắm, bây giờ tính cách của hắn và tính âm trầm kia quá khác biệt.
Quan trọng nhất là, hôm nay Mạc lang ít nhất đã nói dối một người, nếu như không phải nói dối với cô, thì chính là nói dối với người đàn ông mặc áo hồng kia.
Hắn nói với người đàn ông áo hồng kia bởi vì mất tiền nên không có mặt mũi nào quay về, nhưng hắn lại nói với cô là vì bị người khác đánh, sau đó mất trí nhớ, không nhớ ra mình là ai nên mới không thể quay về được.
Hơn nữa ở nhà hàng hắn nói hắn làm ăn kiếm được rất nhiều tiền, bây giờ lại nói tiền bị người khác cướp mất hết rồi, trước sau hoàn toàn mâu thuẫn.
Mục Tiểu Vận lắc lắc đầu, đi đến bên giường của Diệp Mặc kéo cái chăn của Diệp Mặc ra.
Bất luận thế nào, trong lòng cô vẫn ưa thích con người Mạc lang trước mắt hơn, mặc dù dung nhan bị hủy hoại, nhưng so với khuôn mặt âm u âm trầm vẫn tốt hơn rất nhiều.
Diệp Mặc không ngờ mình lại bị dẫn đến khuê phòng của Vu tiểu thư, hắn thấy chỗ này mặc dù không khác nhiều với xã hội phong kiến, nhưng hẳn là cũng không phải là người con gái tùy tiện đưa một người đàn ông xa lạ vào khuê phòng của mình.
Mặc dù hắn quen biết Vu tiểu thư mới được vài ngày, nhưng đối với hai bên mà nói đều là người xa lạ.
-Tôi tên Vu Vũ Yến, tôi nghĩ anh chắc chắn ngạc nhiên tại sao tôi lại nhìn anh với con mắt khác.
Vào đi, uống với tôi một ly trước đã.
Vu Vũ Yến chỉ vào mấy chiếc đĩa thức ăn đã đặt trên bàn, còn có cả một bầu rượu nữa.
Diệp Mặc không hỏi sao lại thế này, cho dù Vu Vũ Yến có hạ độc, hắn cũng không sợ.
Huống chi hắn tin rằng Vu Vũ Yến cũng không hạ độc hắn, bởi vì Vu Vũ Yến cho rằng, muốn đối phó với Diệp Mặc hắn, căn bản dễ như trở bàn tay, cần gì đến chiêu thức hạ độc này.
Thấy Diệp Mặc không hỏi, chỉ ngồi xuống và chủ động rót đầy chén rượu.
Trong mắt Vu Vũ Yến lộ ra nụ cười hài lòng, cô giơ ly lên cười khanh khách một câu:
-Mạc Ảnh, nào uống…
Diệp Mặc khẽ mỉm cười, chỉ cần Vũ Yến mời rượu, hắn căn bản cũng không nhiều lời, uống cạn.
Bầu rượu nhanh chóng cạn, Vu Vũ Yến lập tức lại lấy một bầu rượu khác ra.
Diệp Mặc thấy hành động này của Vu Vũ Yến, lập tức hiểu hóa ra cô ta muốn mình say khướt.
Mặc dù không biết cô ta muốn làm cái gì, nhưng Diệp Mặc nói chuyện dần dần níu lưỡi rồi.
Lúc này không hỏi, hắn thành thằng ngốc rồi.
Diệp Mặc nắm chặt thời cơ, lập tức hỏi núi Thượng Thanh và phái Côn Càn.
Trong mắt Vu Vũ Yến lộ ra vẻ khinh thường và chán ghét, nhưng vẫn cười ha hả nói:
-Núi Thượng Thanh là môn phái phụ thuộc của phái Côn Càn – một trong ba nội ẩn môn.
Đệ tử nòng cốt của Thượng Thanh Sơn, đến thành chủ của thành Lan Hóa cũng không dám đắc tội.
Trong lòng Diệp Mặc kinh ngạc, hắn nghĩ đến ba chị em nhà họ Lạc.
Lạc Phi trước giờ chưa nói qua, hóa ra nội Ẩn môn bọn họ vẫn còn có một vị trí cao như vậy.
Cái mà Diệp Mặc không biết chính là, đệ tử của những môn phái lớn này, đều là tu luyện trong đó, rất ít người khoe chính mình có đến trần tục.
Cho nên đắc ý nhất chính là những đệ tử của Ẩn môn.
-Vậy cô sắp gia nhập Thượng Thanh sơn rồi, địa vị chắc là rất cao…
Diệp Mặc mượn cớ say để hỏi.
Khóe mắt Vu Vũ Yến hiện ra một tia hãnh diện, sau đó mới nói:
-Tôi mặc dù gia nhập Thượng Thanh sơn rồi, nhưng trước mắt vẫn là đệ tử ngoại môn, nhưng tư chất của tôi vào nội môn chỉ là vấn đề thời gian.
Cho dù là một đệ tử ngoại môn, ở thành Lan Hóa cũng không có ai dám đắc tội.
-Gia nhập Thượng Thanh sơn rất khó sao? Vậy thì gia nhập những môn phái như Thái Ất Môn thì lại càng khó rồi? Vậy cô biết Thái Ất Môn ở đâu không?
Diệp Mặc lập tức hỏi.
Ánh mắt Vu Vũ Yến càng khinh thường, lại còn gia nhập Thái Ất Môn, hắn nghĩ rằng hắn là ai.
Nhưng Vu Vũ Yến vẫn đáp lại:
-Cứ ba năm một lần đại phái trong phái Ẩn môn đều tuyển đệ tử, trừ phi anh trở thành đệ tử của Ẩn môn, nếu không không ai biết được ẩn môn ở nơi nào.
Đệ tử của Ẩn môn từng trải bên ngoài cũng không ai dám lộ ra tin tức vị trí của Ẩn môn, một khi bị lộ, sẽ bị treo cổ ngay lập tức.
Đương nhiên, nếu như anh muốn tham gia cuộc tranh cử làm đệ tử Ẩn môn thì cũng được, đầu tháng sau, Ẩn môn sẽ tiến hành nhận đệ tử.
Diệp Mặc ngạc nhiên nhìn Vu Vũ Yến hỏi:
-Nếu như cuộc tuyển nhận đệ tử còn chưa bắt đầu, thì sao cô đã là đệ tử ngoại môn của Thượng Thanh rồi?
-Đó là vì tôi có một tấm thẻ bài của đệ tử ngoại môn núi Thượng Thanh, trên đường anh gặp tôi, chính là lúc tôi mang thẻ bài đến Hàng Thủy trở về.
Cho nên đầu tháng sau, tôi không cần tham gia đợt tuyển nhận đệ tử Ẩn môn nữa, tôi chỉ cần trực tiếp đi cùng người của Thượng Thanh là được.
Vu Vũ Yến nói xong, lại mời Diệp Mặc một ly nữa.
Diệp Mặc biết chắc hẳn Vu Vũ Yến biết cũng không nhiều, mặc dù không hiểu tấm thẻ bài của cô lấy từ đâu, nhưng hỏi tiếp thì cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa.
Sau khi nói rõ những chuyện này, Diệp Mặc bắt đầu ngà ngà say.
-Mạc Ảnh, thực ra vừa nhìn thấy anh tôi đã có thiện cảm với anh rồi.
Tôi nghĩ, điều này có lẽ cũng là tiếng sét ái tình.
Đêm nay, tôi sẽ hầu hạ anh…
Thấy Diệp Mặc cũng tương đối say rồi, sau khi Vu Vũ Yến lại mời Diệp Mặc một ly nữa, dịu dàng nhẹ nhàng nói bên tai Diệp Mặc.
Trong lòng Diệp Mặc cười khẩy, người phụ nữ này nói dối không soạn bản nháp.
Mặc dù Vu Vũ Yến này cũng xinh đẹp, nhưng Diệp Mặc không có chút suy nghĩ gì với cô.
Hắn rất muốn biết, kế tiếp, Vu Vũ Yến sẽ làm thế nào.
Nhưng điều khiến cho Diệp Mặc không ngờ chính là, sau khi mình say khướt bên bàn ăn, không ngờ cô lại ôm hắn đưa đến giường ngủ của cô, hơn nữa lại bắt đầu cởi quần áo của hắn.
Diệp Mặc trong lòng nghi ngờ, phải nói người con gái này thực sự thích hắn đến mức vừa gặp mặt đã liền lên giường, hắn tuyệt đối không thể tin được.
Nhưng hành động người phụ nữ này thực quá nằm ngoài dự liệu của hắn.
Sau khi áo khoác của Diệp Mặc được cởi ra, không ngờ đến nội y trên người Diệp Mặc cô cũng cởi hết.
Trong lòng Diệp Mặc có chút sợ hãi, nếu người phụ nữ này muốn cởi quần lót của hắn ra, hắn tuyệt đối không đồng ý.
Cho dù bị lộ, thì cũng phải ngăn cản lại.
Cũng may điều khiến Diệp Mặc yên tâm chính là, người phụ nữ này cũng không có cởi đồ bên dưới của Diệp Mặc ra, chỉ có điều nghi hoặc ấn ấn vào cơ ngực săn chắc của Diệp Mặc, sau đó tự nói một câu:
-Chẳng lẽ người đàn ông nào cũng có cơ ngực săn chắc như vậy sao?
Khuôn mặt cô ửng hồng, được một lúc thì lại tự cởi đồ của mình ra.
Diệp Mặc lại càng nghi ngờ, người phụ nữ này không phải sẽ làm càn đấy chứ.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 699: Đen Tối, Hiểm Độc
Đen Tối, Hiểm Độc
V
u Vũ Yến nhanh chóng cởi bỏ áo, thậm chỉ chỉ mặc mỗi đồ lót màu hồng.
Đang lúc Diệp Mặc nghĩ có phải cô muốn cởi bỏ nốt quần áo trên người nữa không thì cô đột nhiên dừng lại.
Diệp Mặc thầm nghĩ, quả nhiên là như vậy.
Nếu Vu Vũ Yến thực sự muốn cởi hết quần áo của mình, Diệp Mặc cũng không để ý đến, càng không ngăn cản, cô ta phơi bày cơ thể liên quan gì đến mình chứ Vu Vũ Yến cởi áo xong rồi ngồi lên giường bắt đầu vận khí tu luyện.
Cô dường như không thèm để ý tới Diệp Mặc đang ngồi trên giường của cô, điều này khiến Diệp Mặc nghi ngờ.
Hơn mười phút sau, thần thức của Diệp Mặc cảm nhận rõ thấy cô đúng là đang tu luyện, hơn nữa đã có nội khí dao động.
Thấy cô không tiếp tục gây sức ép với chính mình, Diệp Mặc cũng lười để ý tới cô, đồng thời lấy ra một viên linh thạch, bắt đầu phục hồi chân khí.
Chân khí của hắn đã hồi phục được một chút, bây giờ cứ tiếp tục thì hồi phục là chuyện đơn giản.
Theo chu thiên vận hành, Diệp Mặc dần dần rơi vào trạng thái vô thức, quên cả Vu Vũ Yến đang ở bên cạnh.
Hắn không biết có một làn da mềm mại chạm lên người tự lúc nào, hắn tỉnh dậy, chân khí càng thông hơn.
Diệp Mặc đoán nếu dùng thêm đài sen phối hợp với linh thạch, chỉ hai, ba ngày sau hắn sẽ hoàn toàn hồi phục, thậm chí còn có thể tiến thêm một bước.
Dù bây giờ hắn dùng phép ẩn mình rời khỏi đây cũng được.
Chạm vào người hắn là Vu Vũ Yến, cô cũng đang luyện nội khí.
Diệp Mặc đã hiểu chuyện gì xảy ra, thì ra là mình hút linh thạch để tu luyện, linh thạch vì lực hút của mình nên linh khí tràn ra.
Người con gái này đúng là vớ hời, cô ta dường như cảm thấy dựa vào người mình thì tốc độ tu luyện nhanh hơn nhiều so với vốn dĩ cho nên mới áp sát Nghĩ đến đây, Diệp Mặc không chút do dự thu chân khí lại.
Linh thạch này hắn còn chưa có, làm sao có thể bị người khác xài hết được?
Thần thức của Diệp Mặc quét ra ngoài, phát hiện trời đã sáng.
Đương lúc hắn muốn dậy thì ngoài vườn có một nhóm người đến.
Đi đầu là người thanh niên chưa đến ba mươi tuổi, da anh ta hơi đen, người không lùn, khóe mắt hơi hếch, hơn nữa còn mang vẻ cao ngạo, dường như ngoài anh ta ra, những người còn lại trên thế giới này đều là người thừa.
Đây là gã thanh niên tự cho mình là trung tâm.
Nhưng địa vị của anh ta hình như không hề nhỏ, phía sau còn có hai người hộ vệ, thậm chí bên cạnh còn có một người đàn ông trung niên đi theo.
Thoạt nhìn, Diệp Mặc mơ hồ cảm thấy người đàn ông trung niên có dáng của Vu Vũ Yến, hắn đoán là người nhà của cô.
Hai người hộ vệ kia, có một người Diệp Mặc biết, chính là người đã quát hắn trên đường, ngay cả Vu Vũ Yến cũng không nể mặt.
…
-Xa như thế mà Liêu Uy đã đến rồi, Vũ Yến vẫn chưa dậy à? Càng ngày càng hư rồi.
Người đàn ông trung niên nói với hai người hầu một câu, tuy là quát người hầu nhưng rõ ràng là muốn gọi Vũ Yến dậy.
Người đàn ông trung niên nói xong, nói tiếp:
-Hay là chúng ta đến phòng khách uống trà trước, con bé Vũ Yến này thật là…
Liên Uy ha ha cười, dường như không hề để bụng.
Một người hầu vội vàng chạy đến phòng Vũ Yến, còn người kia thì luống cuống nói:
-Tối qua tiểu thư uống hơi nhiều ạ…
Cô người hầu nói đến đây, dường như cảm thấy mình không nên nói, vội vàng ngậm miệng lại.
-Cô nói Vũ Yến hôm qua uống rượu? Cô ấy vì sao lại uống rượu?
Liêu Uy nhíu mày, đột nhiên ngăn cô người hầu lại hỏi.
Nhìn thấy vẻ mặt của Liêu Uy, lòng cô người hầu càng lo sợ.
Cô ấp a ấp úng nói:
-Không phải tiểu thư, mà là tối qua Mạc Ảnh có đến tìm tiểu thư uống rượu, không phải…
Chỉ là lời của cô chưa dứt thì Liêu Uy đã xông vào phòng Vũ Yến.
Mặt người đàn ông trung niên biến sắc, vội vàng đi theo.
Thần thức của Diệp Mặc quan sát được đến đây, trong lòng cười khẩy, quả nhiên hắn đã bị Vu Vũ Yến lợi dụng rồi.
Nhưng hắn không hề để ý, điều duy nhất hắn không biết là vì sao cô lại lợi dụng hắn.
Quả nhiên khi cô người hầu gọi cửa, Vu Vũ Yến không những không lo sợ dậy mặc quần áo mà còn nhấc chăn đắp lên ngực Diệp Mặc.
Thế này chưa tính gì, thậm chí cô còn kéo cái áo lót màu hồng xuống, sau đó xõa cho tóc rối lên.
Cạch…
Liêu Uy theo sát cô người hầu bước vào.
Vu Vũ Yến đột nhiên ngồi dậy, sau khi nhìn thấy Liêu Uy, trên mặt cô lộ vẻ hoảng sợ, sau đó giơ tay che trước ngực.
Diệp Mặc cười nhạt, chậm rãi ngồi xuống, sau đó không chút hoang mang, từ từ mặc quần áo.
Một người đàn ông khỏe mạnh và một cô gái mặc mỗi nội y, tóc tai bù xù ngủ một đêm trên cùng một cái giường, cả thằng ngốc cũng biết tối qua họ đã làm gì.
-Cô… cô…
Liêu Uy chỉ vào mặt Vu Vũ Yến, cứ cô, cô mãi rồi đột nhiên nôn ra máu, hôn mê bất tỉnh.
-Mày… đồ bất hiếu…
Người đàn ông trung niên cũng chỉ Vu Vũ Yến đầy tức giận, ánh mắt chuyển hướng sang Diệp Mặc rồi lạnh lùng hừ một tiếng:
-Chúng mày cút đi ngay cho tao…
Vu Vũ Yến thấy Diệp Mặc mặc quần áo tử tế xong, trong lòng thấy lạ, lẽ ra trong tình huống này Mạc Ảnh phải sợ hãi, nói chuyện này không liên quan gì đến hắn mới đúng, sao hắn lại tỏ vẻ dường như không có chuyện gì xảy ra, hơn nữa gương mặt không chút sợ hãi?
Nếu lúc này Diệp Mặc nói không liên quan đến hắn, mình còn có thể mượn cơ hội tức giận, sau đó nói mình bị mù, rồi đánh chết tên Mạc Ảnh này.
Nhưng hắn lại chẳng nói gì, như vậy ngược lại càng khiến cô thấy không ổn và kỳ lạ.
Diệp Mặc và Vu Vũ Yến lập tức bị đưa ra ngoài hoa viên, Liêu Uy lúc này đã tỉnh, mặt anh ta xanh mét, trên trán lộ gân xanh, nhìn chằm chằm Vu Vũ Yến và Diệp Mặc đầy oán hận.
Mặt người đàn ông trung niên tối sầm lại, ông dường như già đi trăm tuổi, uể oải nói:
-Vũ Yến, con từ nhỏ đã được dạy làm thục nữ, Liêu Uy của Liêu gia cũng đàng hoàng tử tế, chỗ nào không xứng với con, tại sao con lại làm chuyện đồi bại thế này? Không ngờ con dám ăn nằm với kẻ hạ nhân? Đồi phong bại tục quá, con nói, con nói đi…
Nói về sau, sắc mặt người đàn ông trung niên càng trắng bạch ra, tí nữa thì gân xanh nổi trên tay Diệp Mặc lạnh lùng cười, bề ngoài thì người đàn ông tỏ vẻ tức giận đến nỗi muốn đi tự sát, nhưng trong lòng lại bình tĩnh, không chút lửa giận dữ.
Hai cha con người này không đi Hollywood phát triển thì quả là lãng phí.
-Mày tên Mạc Ảnh đúng không.
Mày là một hạ nhân mà lại dám ra tay với chủ, gan to thật, người đâu, lôi hắn ra đánh đến chết.
Người đàn ông trung niên không đợi cô con gái nói xong liền chỉ Diệp Mặc tức giận quát lớn.
-Đừng đánh chồng tôi…
Diệp Mặc chưa kịp trả lời, Mục Tiểu Vận không biết từ đâu chạy tới.
Cô ôm cổ Diệp Mặc, giơ tay ngăn cản hai gã gia đinh đến kéo Diệp Mặc.
Diệp Mặc lúc này không sao rồi, tự nhiên lại có chứng minh thư.
Chân khí đã khôi phục hơn nửa, nếu không phải sợ làm lớn chuyện thì đối phó với một Hoàng cấp, hắn hoàn toàn có thể giết được.
-Chồng cô? Cô có biết chồng cô đã làm gì không? Hắn dám quyến rũ tiểu thư của gia chủ, lại còn dám làm chuyện đại nghịch bất đạo, loại người không biết xấu hổ này không đánh chết còn giữ lại làm gì? Người đâu, đánh chết đi, lôi vợ hắn xuống giam lại.
Một giọng nói lạnh như băng truyền tới, cùng với đó là người phụ nữ trung niên khoảng bốn mươi tuổi.
-Xin các anh đừng làm khó chồng tôi, người hầu thì nguyện làm người hầu, tôi xin các anh…
Mục Tiểu Vận nói xong liền quỳ xuống, mắt chan chứa sợ hãi.
Diệp Mặc vừa đưa tay ra, cô đã kéo lại.
Diệp Mặc cứ ngỡ Mục Tiểu Vận không quan tâm đến hắn, nhưng không ngờ cô lại quan tâm đến hắn như vậy.
-Mẹ…
Vu Vũ Yến nhìn thấy người phụ nữ chợt thốt lên một câu, sau đó òa lên khóc.
-Đủ rồi…
Người thanh niên tên Liêu Uy mặt xanh mét lên tiếng, sau đó nhìn chằm chằm Vu Vũ Yến lạnh lùng nói:
-Vu Vũ Yến, Liêu gia tôi có lỗi với cô sao? Liêu gia tôi chỗ nào có lỗi với cô? Thẻ bài của Thượng Thanh Sơn đã tặng Vu Vũ Yến cô làm vật sính lễ.
Nhưng cô lại không tuân đạo làm vợ, lại dám ăn nằm với thằng khốn hạ nhân.
Cô, cô…
Vu Vũ Yến khom lưng hành lễ với Liêu Uy rồi nức nở nói:
-Em, em xin lỗi…
Liêu Uy cười lớn, nhưng mặt không hề cười.
Anh ta chỉ Vu Vũ Yến nói:
-Vu Vũ Yến, cô không phải xin lỗi tôi, lúc trước tôi đưa thẻ bài của Thượng Thanh Sơn cho cô, để cô đến Thượng Thanh Sơn.
Bây giờ chúng ta đã không có liên quan gì, cô hãy trả thẻ bài cho tôi, sau đó chúng ta không dính dáng đến nhau nữa.
Vu Vũ Yến nức nở nói:
-Em xin lỗi anh, anh Liêu.
Em và Mạc Ảnh chỉ là một phút hồ đồ, trong lòng em vẫn có anh, Mạc Ảnh hắn, hắn bị anh trừng phạt là được rồi.
Nếu có thể, em thà rằng đưa thẻ bài cho anh.
Sau đó đến Liêu gia làm người hầu kẻ hạ để chuộc tội, nhưng thẻ bài em đã gửi đến Thượng Thanh Sơn, em, em…
Lúc này Diệp Mặc mới hiểu, thì ra là thế n.
Nhà Liêu Uy có một thẻ bài của Thượng Thanh Sơn, có một thẻ bài thì một người có thể gia nhập Thượng Thanh Sơn.
Nhưng không biết vì nguyên nhân gì, Liêu gia đã đem thẻ bài này làm đồ sính lễ cho Vu Vũ Yến, điều kiện là Vu Vũ Yến phải lấy Liêu Uy.
Mà Vu Vũ Yến lấy được thẻ rồi, sau khi gia nhập Thượng Thanh Sơn liền thấy hối hận.
Cô biết rõ tính cách của Liêu Uy, cho nên đã diễn màn kịch gian phu dâm phụ này để Liêu Uy chủ động từ hôn.
Cô không những có được thẻ bài của Thượng Thanh Sơn mà hoàn toàn có thể thoát khỏi sự vướng víu của Liêu Uy.
Vu Vũ Yến nhìn thấy thuần khiết và đơn giản.
Nhưng đáng tiếc, cô không những xấu xa, mà thậm chí còn nhẫn tâm tuyệt tình.
Diệp Mặc đoán nếu cô không gặp hắn, người hi sinh chắc chắn là một người khác, chỉ là sau khi gặp mình trên đường, cô ta liền chộp lấy mình làm vật hi sinh.
Liêu Uy đang định nói, người hộ vệ bên cạnh bỗng thì thầm bên tai anh ta mấy câu.
Diệp Mặc nghe rất rõ.
Người hộ vệ nói Vu Vũ Yến và mình sớm đã quen biết nhau, hơn nữa không phải chuyện một hai ngày.
Quả nhiên nghe người hộ vệ nói xong, sắc mặt của Liên Uy càng trở nên khó coi.
Trong lòng Diệp Mặc thầm khen ngợi tâm cơ của người con gái này, trên đường gặp mình, cô ta tỏ ra quen biết, bây giờ quả nhiên có tác dụng rồi.
Tính cách của Liêu Uy vô cùng kiêu ngạo, người con gái của mình không những thông dâm với người đàn ông khác mà còn lén lút trong một thời gian dài như vậy, mà người con gái này còn lừa anh ta là chuyện bất ngờ.
Gân xanh trên trán anh ta nổi lên, thực sự không nhịn được nữa rồi.
Trước đây cô thừa nhận đã thật sự yêu đương vụng trộm, chỉ là đến hôm nay thêm thùng dầu thôi.
Trong tình huống này, muốn Liêu Uy nói đến hôn sự là chuyện không thể, một khi Liêu Uy không cần Vu Vũ Yến nữa, vậy thì mục đích của cô đã đạt được rồi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 700: Làm Thế Nào Đây
Làm Thế Nào Đây
D
iệp Mặc thật không ngờ, cô Vu Vũ Yến này tuổi tác không lớn lắm, thật không ngờ lại đen tối đến thế.
Gần như là để đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn nào, thậm chí tính mạng của một người xa lạ cô ta cũng coi không ra gì.
Đem chính mình ra cho Liêu Uy xử phạt, có thể thấy rằng đây là sự ác độc của người phụ nữ này.
-Cô, tiện nhân, cô lập tức mang thẻ danh ngạch từ chỗ Thượng Thanh mang về đây, đó là đồ của Liêu gia.
Tôi không quan tâm cô định đưa Danh Ngạch Bài cho ai rồi, cô lập tức đi lấy về cho tôi…
Giọng nói của Liêu Uy đã giận đến phát run.
Vu Vũ Yến lại run rẩy nói:
-Anh Liêu, tấm thẻ đó đã đưa cho Thượng Thanh sơn rồi, nếu anh nhất định muốn lấy lại, em sẽ qua đó…
-Cô, cô…
Liêu Uy nghe xong lời của Vu Vũ Yến, chỉ tay về phía cô ta suýt nữa thì lại bất tỉnh lần nữa.
Diệp Mặc nghĩ thầm rằng quả nhiên, tấm thẻ đó đã đưa cho Thượng Thanh sơn, vậy thì tuyệt đối không thể đòi lại được, một khi Vu Vũ Yến đi đòi, người đen đủi sẽ là Liêu Uy, thậm chí toàn bộ Liêu gia sẽ bị xui xẻo.
Người phụ nữ này, thật đúng là không thể nhìn ra được.
Diệp Mặc dâng lên một cảm xúc căm ghét Vu Vũ Yến, người phụ nữ này làm cho hắn nhớ tới ba anh em Đông Phương, cô gái này và ba người kia đều làm cho người khác không thoải mái.
-Tôi muốn tiêu diệt hết Vu gia các người, khinh người quá đáng…
Liêu Uy tức giận đến mức không biết lựa lời mà nói nữa rồi.
Vu Vũ Yến cười lạnh một tiếng, nhưng không trả lời.
Cha mẹ của Vu Vũ Yến, và còn cả người khác trong Vu gia đều lộ vẻ bình tĩnh, không có chút nào sợ hãi.
Lúc này Diệp Mặc lại nghe thấy tên vệ sĩ nói vào tai Liêu Uy:
-Bây giờ Vu gia đã có một đệ tử của Thượng Thanh sơn rồi, thiếu gia, hay là chúng ta về nhà rồi nghĩ cách.
Lời này rõ ràng là Vu gia đã không sợ Liêu gia rồi, trở về rồi nói, đến câu nói này cũng không cần phải nói nữa rồi.
Điều duy nhất khiến Diệp Mặc cảm thấy kì lạ là, mặc dù Vu Vũ Yến làm thế này có thể đạt được mục đích của cô ta, nhưng đã như vậy rồi, thì thanh danh của cô ta cũng bị xấu đi.
Chẳng lẽ danh tiết của phụ nữ nơi này không quan trọng hay sao? Nếu đã không quan trọng sao Liêu Uy lại tức đến hộc máu?
Dường như cảm thấy lời của vệ sĩ có lí, Liêu Uy cũng hiểu rằng y không thể làm gì Vu gia được.
Y lập tức nghĩ đến Diệp Mặc, tên này là đầu sỏ, nếu như không phải hắn, tại sao Vu Vũ Yến lại như thế này?
Diệp Mặc đương nhên là không biết lí luận kì quái của Liêu Uy.
Trong lòng hắn vẫn đang nghĩ tại sao Vu Vũ Yến lại không cần danh tiết.
-Liêu Sơn, anh đi đánh gãy chân tay cái tên họ Mạc kia rồi lôi đến đây, tôi muốn xem xem hắn ta có mấy lá gan…
Dường như biết rằng mình không có cách nào với Vu gia, lửa giận của Liêu Uy hoàn toàn chuyển lên người Diệp Mặc.
Mục Tiểu Vận thấy Liêu Uy định đối phó với chồng của mình, cô liền cảm thấy căng thẳng, liền quỳ xuống cầu xin.
-A…
Liêu Uy lúc này lại thấy Mục Tiểu Vận còn xinh đẹp hơn Vu Vũ Yến, tuy rằng ăn mặc xấu xí, nhưng nếu đứng với Vu Vũ Yến, chỉ thấy rằng Vu Vũ Yến là một đứa nha hoàn, Mục Tiểu Vận mới là tiên nữ.
Ánh mắt của Liêu Uy dần dần thay đổi, y nhìn chằm chằm vào Mục Tiểu Vận, một lúc lâu mới có phản ứng.
Thậm chí đến cả vẻ tức giận cũng bớt đi nhiều, vẻ mặt sắt lạnh cũng đã hồi phục được một chút.
-Không động đến chồng của cô cũng được, cô đi cùng tôi vậy.
Liêu Uy càng nhìn Mục Tiểu Vận càng cảm thấy cô đúng là người mình cần.
Nếu so với Mục Tiểu Vận, Vu Vũ Yến đúng là cặn bã.
-A, không…
Mục Tiểu Vận lúc này mới sợ hãi, cô vẫn hay che lấp đi nhan sắc của mình, lại còn ở trong một thôn trang hẻo lánh, cho nên vẫn bình an vô sự.
Nhưng không ngờ bởi vì gặp được chồng mình, cho nên mới không che đi nhan sắc của mình, đúng là xảy ra chuyện ngay.
Sau khi Mục Tiểu Vận nói mấy từ không, liền theo bản năng nắm chặt ống tay áo của Diệp Mặc.
Liêu Uy sắc mặt trầm xuống nói:
-Cô đi theo chồng cô, cái gã vừa xấu vừa nghèo này, thì không có ngày nào ngẩng đầu lên được.
Liêu gia trong thành Lan Hóa này cũng là gia đình giàu có, tôi sẽ không bạc đãi cô.
Chỉ cần theo tôi, vinh hoa phú quý đều cho cô hưởng thụ.
Nếu cô cố ý không muốn, thì tôi cũng sẽ đem cô đi, hơn nữa chồng cô cũng sẽ vì cô mà bị giết.
Vu Vũ Yến mặc dù là cố ý làm cho Liêu Uy tự tay xé bỏ hôn ước, nhưng y lại để ý chuyện cô ngủ với người khác một đêm, lại không để ý chút nào tới chuyện cô gái này là vợ của Mạc Ảnh.
Điều này làm cho cô không thoải mái, mặc dù đã đạt được mục đích của mình, nhưng trong lòng vẫn có chút không thoải mái.
Mục Tiểu Vận này hàng ngày ngủ cùng Mạc Ảnh, tại sao y lại không để ý? Vu Vũ Yến nhìn Mục Tiểu Vận, lúc này mới phát hiện ra rằng Mục Tiểu Vận xinh đẹp đến mức nào, dường như đến mình cũng không thể so sánh với cô ta.
Hóa ra là như vậy, sắc mặt Vu Vũ Yến trầm xuống, tuy nhiên rất nhanh liền khôi phục lại bình thường, cô lại nức nở vài tiếng, nói:
-Anh Liêu, tên Mạc Ảnh này là người của nhà em, vợ hắn anh mang đi rồi, coi như đây là một chút bồi thường của nhà em…
-Haha, Vũ Yến, anh đến muộn vài ngày, phải bồi thường gì vậy?
Một người thanh niên anh tuấn tú đeo một thanh trường kiếm trên vai đi vào, Diệp Mặc lập tức nhìn thấy ở góc áo của y có hai chữ Thượng Thanh nhỏ.
Hóa ra người kia cũng là người của núi Thượng Thanh, Diệp Mặc nghĩ thầm trong lòng, lại thấy sau khi nhìn thấy người thanh niên này, Vu Vũ Yến lập tức vui vẻ, vội vàng đi tới, nói giòn tan:
-Quan sư huynh…
Người thanh niên này dường như không để ý tới người xung quanh, y trực tiếp đi tới trước mặt Vu Vũ Yến khẽ nói:
-Vũ Yến, cách mà anh dạy em thế nào?
-Cảm ơn Quan sư huynh, quả nhiên là như vậy…
Vu Vũ Yến thấp giọng trả lời, hai đầu lông mày lộ rõ vẻ ái mộ.
Nhưng bọn họ không ngờ rằng Diệp Mặc lại có thể nghe thấy lời của bọn họ, Diệp Mặc nghe thấy hai người đối thoại, trong lòng đã hiểu rõ.
Xem ra Quan sư huynh và Vũ Yến sư muội này muốn thông đồng, lại cố tình muốn làm kĩ nữ mà còn muốn lập đền thờ, làm cho Liêu Uy làm chim đầu đàn, chủ động gỡ bỏ hôn ước.
Quá trình này hẳn là làm gã họ Quan này và Vu Vũ Yến có lợi, Liêu Uy trở thành đồ ngốc, chính mình lại sắm vai kẻ chết thay.
Cuối cùng Liêu Uy không làm gì được gã họ Quan này và Vu Vũ Yến, chỉ có thể như thằng ngốc, lấy kẻ khác ra để trút giận.
Còn gã họ Quan kia và Vũ Vũ Yến môn đăng hộ đối thành đôi thành cặp, đúng là giỏi tính toán.
-Hóa ra là Quan sư huynh của núi Thượng Thanh…
Liêu Uy nhìn thấy người thanh niên này cũng không dám tiếp tục gây khó dễ.
Diệp Mặc vào lúc này mới khẽ mỉm cười nói:
-Các vị, tôi nghĩ các vị đã nhìn thấy tôi cùng Vũ Yến không mặc gì ngủ cùng một chỗ, nhưng chuyện này cũng không thể trách tôi được…
Nhìn cả phòng kinh ngạc nhìn chằm chằm vào mình, Diệp Mặc lại nói:
-Nói ra thì Vũ Yến với tôi cũng có chút ân tình, nhưng bây giờ Vũ Yến làm thế này, tôi cũng không thể trách cô ấy.
Lần trước Vũ Yến có bầu khi ở Hàng Thủy, mặc dù tôi không biết ai là cha của đứa bé, nhưng tôi cũng đã đưa cô ấy đi nạo thai.
– Mặc dù nói sau khi nạo thai, cô ấy cũng ngủ cùng tôi một khoảng thời gian ngắn, nhưng đây chỉ là loại tình cảm mong manh ngắn ngủi mà thôi.
Vũ Yến, tôi không phải là chưa trả tiền, tôi làm kinh doanh được nhiều tiền như vậy đều đưa hết cho cô rồi.
Mặc dù cô chỉ là ngủ cùng tôi hơn một tháng, nhưng tôi cũng không trách cô, có thể ngủ với loại ngưởi như cô, tôi cũng có thể khoác lác một chút với những thương nhân cùng ngành với tôi vài câu.
Nghe xong lời của Diệp Mặc, sắc mặt Vu Vũ Yến lần đầu tiên trở nên xanh lét, môi của cô bắt đầu run rẩy, nhưng lại tức đến một câu cũng không nói nên lời.
Diệp Mặc nói một câu là ngủ, hai câu là trả tiền, thậm chí còn cả chuyện nạo thai.
Trước mặt người trong lòng của cô, cô làm sao có thể nhịn được sự phẫn nộ này.
Quả nhiên gã họ Quan kia nghe xong lời của Diệp Mặc, hừ lạnh một tiếng, không nói gì quay người rời đi.
Mà Liêu Uy lại sắc mặt khó coi, y không ngờ vị hôn thê của mình không những thông đồng với Diệp Mặc mà lại còn đi nạo phá thai.
Có thể là lời nói của Diệp Mặc quá mức chấn động, những người còn lại trong phòng trừ gã họ Quan đã rời đi, đều ngây ngẩn cả người.
-Đi thôi, Tiểu Vận.
Diệp Mặc kéo tay Mục Tiểu Vận, trước khi người khác kịp phản ứng, đã rất nhanh rời khỏi Vu gia.
-Nhanh lên, nhanh lên, không được làm cho cô gái kia đi mất, Liêu Sơn, đi bắt cô gái kia về.
Liêu Uy đã phản ứng lại, đã quên mất Vu Vũ Yến, vội vàng muốn đi bắt Mục Tiểu Vận.
Vu Vũ Yến đồng thời cũng đã phản ứng lại, sắc mặt trở nên trắng bệch.
Không ngờ trước mặt Quan sư huynh nói rằng mình là một người đàn bà dâm đãng, lại còn đi phá thai.
Cô không ngờ mình lại bị một tên hèn mọn như vậy tính kế, chuyện này đúng là không thể nhịn được.
Diệp Mặc kéo Mục Tiểu Vận rất nhanh đã đi ra khỏi trấn Từ Tây, sở dĩ không ở lại Vu gia là bởi vì nếu ở lại Vu gia sẽ phải đại khai sát giới.
Mà hắn bây giờ nếu giết người công khai thì sẽ không có lợi ích gì cả, ảnh hưởng quá lớn.
Diệp Mặc tin rằng, cho dù là bọn họ ra khỏi trấn Từ Tây, tên Liêu Uy kia cũng không tha cho hắn, chỉ cần đuổi kịp, hắn đều sẽ giết.
-Em muốn đi đâu?
Diệp Mặc quay lại nhìn Mục Tiểu Vận rồi hỏi.
-Mạc lang, trên người anh vẫn còn tiền hay sao?
Mục Tiểu Vận chần chừ một chút, do dự nói.
Diệp Mặc gật gật đầu:
-Tiền anh vẫn còn nhiều, bây giờ em cần hay sao?
Nói như thế, nhưng trong lòng Diệp Mặc lại nghĩ, tìm một chỗ đổi tiền mặt, vàng của hắn còn nhiều thật, nhưng tiền mặt thì thật sự là không còn nhiều.
Mục Tiểu Vận vội vàng xua tay nói:
-Không phải, mẹ qua đời, bây giờ vẫn còn nợ người khác một ít tiền.
Em muốn trở lại trả chỗ tiền đó đã, sau đó cùng anh rời khỏi Hoàng Bình, anh đi đâu, em sẽ theo đó.
Trở lại Hoàng Bình thì không có vấn đề gì, Diệp Mặc khẳng định sau khi mình trở lại Hoàng Bình, sẽ có rất nhiều người đuổi theo, hắn thuận tay giết đi là xong.
Nhưng Mục Tiểu Vận lại đi cùng hắn, điều này thật sự là phiền toái.
Hắn về cơ bản không phải là chồng của Mục Tiểu Vận, hơn nữa việc mà hắn muốn làm, đem theo Mục Tiểu Vận thì không tiện.
-Cái đó, Tiểu Vận, anh đã mang tiếng xấu, thông đồng với Vu Vũ Yến, chắc là em vẫn muốn đi cùng anh sao?
Diệp Mặc có chút bắt đắc dĩ hỏi vậy.
Mục Tiểu Vận gật gật đầu nói:
-Đúng vậy, anh là chồng của em, em không đi cùng anh, thì em còn có thể đi đâu được nữa? Em biết là cái cô Vu đó nói dối, hơn nữa cho dù là cô ta không nói dối, thì là cô ta không giữ được phép tắc, chứ không liên quan đến anh?
Diệp Mặc có chút tức cười, đây là logic gì vậy? Mục Tiểu Vận này đúng là có hơi bênh chồng.
Đến cả chuyện này cũng hoàn toàn đứng về phía mình, thậm chí cũng không điều tra gì cả? Nếu cô ấy thực sự muốn đi theo mình, vậy thì làm thế nào bây giờ? Vụng trộm rời đi hay sao?
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










