[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 139 : Đêm Tân Hôn (c691-c695)
❮ sautiếp ❯Chương 691: Đêm Tân Hôn
Đêm Tân Hôn
T
rì Uyển Thanh lập tức đứng lên, đi tới bên cạnh cô gái uống rượu, xem chừng cô ta đã ngà ngà say rồi, sau đó lại quay sang hỏi người đàn ông đứng bên cạnh:
-Có chuyện gì vậy?
Người đàn ông này chỉ tay vào cô gái nói:
-Chuyện là như thế này, cô gái này uống rượu từ trưa đến tận bây giờ ở đây, lúc này cô ấy say rồi.
Tôi hỏi cô ấy ở đâu, rồi đưa cô ấy về nhà, nhưng cô ấy không chịu nhúc nhích.
-Anh là gì của cô ấy?
Trì Uyển Thanh cẩn thận quan sát người đàn ông đứng trước mặt, với kinh nghiệm điều tra phong phú, cô cảm thấy người đàn ông này không quen cô gái này.
Dường như người đàn ông này cảm thấy Trì Uyển Thanh đang nghi ngờ mình, liền nói:
-Từ trưa tôi đã thấy cô gái này ngồi đây uống rượu một mình rồi, cô ấy cứ ngồi đây uống từ lúc đó đến tận bây giờ, tôi lo lắng cho cô ấy nên mới muốn chủ động đưa cô ấy về nhà.
Trì Uyển Thanh cười nhạt, cuối cùng thì cô cũng đã hiểu ra rồi, trong quán rượu này chỉ cần không phải là người mù thì đều biết cô gái này xinh đẹp đến nhường nào.
Cô ở đây uống rượu từ trưa tới tận bây giờ, người đàn ông đó cũng đợi từ trưa đến tận bây giờ, rõ ràng là muốn đợi cho cô ta say rồi đưa về.
Không cần biết cô gái này có quen Diệp Mặc hay không, bất luận là Diệp Mặc đó có phải là anh Diệp hay không, bình thường, khi nhìn thấy tình cảnh như thế này Trì Uyển Thanh đương nhiên là sẽ ra tay giúp đỡ rồi.
Nghĩ đến đây, cô quay sang nói với người đàn ông đó:
-Vậy cảm ơn anh nhiều rồi, nhưng bây giờ tôi đến rồi, chỗ này không có chuyện của anh nữa, đợi lát nữa tôi sẽ đưa cô ấy về.
Người đàn ông này vừa mới định mở mồm ra nói, thì Cố Ngân Thăng đã bước tới hỏi:
-Sao vậy, Uyển Thanh?
Đồng thời Cố Ngân Thăng cũng hướng sự chú ý vào cô gái uống say, trong mắt anh ta ánh lên tia ngạc nhiên.
Gặp được Trì Uyển Thanh đã là một duyên phận lớn rồi, anh ta không ngờ ở nơi này lại gặp được một cô gái có nhan sắc không thua kém gì Trì Uyển Thanh, thậm chí là có phần còn nổi trội hơn cô.
Hôm nay rốt cuộc là ngày gì vậy?
Cố Ngân Thăng trong lòng đã tính toán đến tình tiết xảy ra tiếp theo.
-Không có gì, một người bạn của tôi uống say, tôi phải đưa cô ấy về Uyển Thanh nói xong định đỡ cô gái này dậy.
Cô gái uống rượu say nhìn thấy Trì Uyển Thanh, ánh mắt lộ ra niềm vui bất ngờ, -Khinh Tuyết, sao cậu lại tới đây? Không phải hôm nay là ngày cưới của cậu sao?
Trì Uyển Thanh đã hiểu hết hoàn toàn rồi, cô gái này quen Ninh Khinh Tuyết, hơn nữa Diệp Mặc mà cô nhắc đến chính là anh Diệp.
Hóa ra là anh Diệp, chả trách, trong lòng Trì Uyển Thanh lại càng thêm u uất.
Có điều Trì Uyển Thanh lập tức nghĩ đến vế câu sau, vội vàng cầm tay cô gái hỏi:
-Cô nói Khinh Tuyết kết hôn rồi? Cô ấy kết hôn với ai? Là anh Diệp sao?
-Anh Diệp… ồ, rót cho tôi một chén nữa đi, tôi muốn chúc mừng…
Giọng điệu của cô gái này lại giống như lên cơn say rồi.
Người đàn ông này thấy hai người nói chuyện với nhau như vậy, mới biết cô gái vừa đến không hề lừa mình.
Hai người bọn họ thực sự là quen nhau.
Chỉ có điều anh ta nhìn thấy Cố Ngân Thăng, vội vàng sợ hãi kêu lên:
-Tổng giám đốc Cố…
Cố Ngân Thăng gật đầu một cái, không để ý đến người đàn ông này, rồi nhìn về phía Trì Uyển Thanh nói:
-Đối diện quán rượu là nhà của tôi, chi bằng Uyển Thanh, cô dẫn bạn đến đó đi, tôi ở khách sạn một đêm cũng được.
Trì Uyển Thanh đã kéo được cô gái đó đứng dậy, mỉm cười quay sang nói với Cố Ngân Thăng:
-Không cần đâu, nhà tôi ở gần đây, còn cần gì khách sạn nữa chứ, tạm biệt.
Nhìn Trì Uyển Thanh dẫn cô gái say ra khỏi quán rượu, sắc mặt của Cố Ngân Thăng có chút khó coi, nhìn chằm chằm vào người đàn ông còn đang đứng ở đó chưa rời đi hỏi:
-Anh tên là gì?
-Tổng giám đốc Cố, tôi là Trịnh Tấn, là bạn học của Cố Minh Nam, đã từng gặp anh một lần rồi.
Người đàn ông này vừa nghe thấy lời của Cố Ngân Thăng, liền vội vàng trả lời.
-Anh kể lại tỷ mỉ chuyện cô gái uống say cho tôi nghe…
Cố Ngân Thăng chỉ vào cái ghế đối diện Trịnh Tấn, khuôn mặt không hề biểu lộ bất cứ điều gì.
-Vâng, tổng giám đốc Cố…
Trịnh Tấn vội vàng ngồi vào cái ghế Cố Ngân Thăng chỉ.
Ở Lạc Thương, nhà họ Cố chỉ cần rút một sợi tóc là có thể đè chết anh ta rồi, còn nếu như nhà họ Cố mà vứt cho anh ta một cái bánh bao thì cả đời cũng ăn không hết.
Hồ Lạc Nguyệt hôm nay đẹp hơn bao giờ hết, thậm chí không cần trang hoàng, nơi này đã trở thành nơi đẹp nhất ở Lạc Nguyệt rồi, nhưng Diệp Lăng và Bắc Vi vẫn ra sức trang hoàng phòng cưới của anh trai thêm đẹp hơn.
Vì Diệp Mặc cũng không mời người nào của nhà họ Diệp ở Yến Kinh, nên người tham gia hôn lễ ngoài Ninh Trung Phi và Lam Dụ ra, thì chỉ có Diệp Lăng, Đường Bắc Vi và Diệp Tử Phong.
Tuy rằng rất xót con gái nhưng Lam Dụ cũng đồng ý để Diệp Mặc lấy con gái và Tố Tố.
Dù sao thì Diệp Mặc cũng không phải là người bình thường, bây giờ cả nhà bà đều có thể đến Lạc Nguyệt rồi.
Hơn nữa người trong nhà bao giờ cũng hơn người ngoài mà.
Ít nhất, ở trong lòng Lam Dụ, thì Tố Tố cũng giống như người thân của bà vậy, nhưng vì Tố Tố đã được gả cho Diệp Mặc rồi, nên bà mới không cho phép cô gọi mình là chị nữa.
Đối với Ninh Trung Phi mà nói, chỉ cần con gái được hạnh phúc là được rồi, nếu như trong quá khứ, thì con gái mình cũng đã là hoàng phi rồi.
Ông cũng rất hài lòng với Diệp Mặc.
Diệp Mặc có năng lực, có bản lĩnh, và điều khiến ông hài lòng nhất đó chính là chàng rể này đã cứu vợ của ông.
Lúc đó ở Mỹ, nếu như không phải là con rể ông, thì Lam Dụ đã xong đời từ lâu rồi.
Công ty của mình cũng đã gia nhập với công ty dược Lạc Nguyệt từ lâu rồi, đến đây ông cũng cảm thấy rất hài lòng, Lạc Nguyệt mới chính là nơi ông và vợ muốn sống.
Hôn lễ náo nhiệt cũng đã kết thúc.
Lúc này khách khứa cũng đã giải tán hết, biệt thự của Lạc Nguyệt hồ cũng chỉ còn lại ba người Diệp Mặc, Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết.
Lạc Nguyệt đẩy Ninh Khinh Tuyết vào phòng, còn cô thì muốn rời đi, nhưng Ninh Khinh Tuyết lại nắm chặt lấy tay cô:
-Chị Lạc Ảnh, chị đừng đi, ở lại đây đi.
Lạc Ảnh khẽ mỉm cười, kéo tay Ninh Khinh Tuyết nói:
-Chúng ta đã nói rồi mà, lát nữa chị sẽ tới, đây là lần đầu tiên của em mà…
-Lạc Ảnh…
Diệp Mặc nhìn thấy Lạc Ảnh bước vào phòng, hắn không thể kiềm chế được thốt lên một câu.
Mặc dù hắn biết hôm nay là lần đầu tiên của Ninh Khinh Tuyết, cho nên Lạc Ảnh mới để mình và Ninh Khinh Tuyết ở chung với nhau, nhưng trong lòng hắn cảm thấy có chút bối rối.
Hắn biết mình đang nghĩ cái gì, nhưng hắn lại không biết phải giải thích với Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết như thế nào, hắn đột nhiên cảm thấy mình không biết phân biệt tốt xấu, đúng sai.
Lạc Ảnh quay đầu lại bước đến trước mặt Diệp Mặc, nhẹ nhàng ôm lấy cổ hắn, hôn nhẹ lên môi hắn, rồi tươi cười rời khỏi căn phòng.
Diệp Mặc biết là cô sợ mình nghĩ nhiều, nên muốn làm cho mình bình tâm trở lại.
Chỉ có điều nụ hôn đó đã khiến cho Diệp Mặc quyết tâm hơn, bất luận sau này có xảy ra chuyện gì, thì hắn cũng sẽ không bao giờ bỏ rơi Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết, hai người bọn họ chính là sinh mệnh của hắn.
Tu đạo rất quan trọng, nhưng có thứ còn quan trọng hơn tu đạo rất nhiều, nếu như thiếu đi tình yêu của Lạc Ảnh và Khinh Tuyết, thì cho dù hắn có sống một nghìn năm một vạn năm cũng còn có ý nghĩa gì chứ.
Chẳng qua cũng chỉ là một ly nước trắng mà thôi.
Ninh Khinh Tuyết dường như cảm nhận được suy nghĩ trong lòng Diệp Mặc, cô bước lên phía trên, ngả đầu vào lòng Diệp Mặc.
Diệp Mặc nhìn Ninh Khinh Tuyết kiều diễm như hoa, trong lòng cảm giác như bị lửa thiêu đốt, hắn nhớ tới ở dưới vách núi Thần Nông giá, cảnh Ninh Khinh Tuyết một mình cứu mình, thậm chí hắn còn nhớ đến cảnh Ninh Khinh Tuyết nằm ngủ trong lòng hắn, thiếu chút nữa thì hắn đã luồn tay vào ngực cô.
Nghĩ đến đây, trong lòng Diệp Mặc lại càng cảm thấy nóng bỏng, hắn không thể kiềm chế được nữa rồi, đưa tay luồn vào ngực Ninh Khinh Tuyết.
Bàn tay nóng bỏng của Diệp Mặc luồn vào ngực cô, khiến Ninh Khinh Tuyết khẽ rên lên một tiếng, khuôn mặt của cô giống như chiếc lá phong mùa thu, ánh mắt của cô như có sức mê hoặc hơn, miệng lẩm bẩm vài tiếng:
-Ôm em lên giường đi…
Lúc Ninh Khinh Tuyết cảm nhận được toàn bộ quần áo trên người mình đều đã bị Diệp Mặc lột sạch, cô không những không cảm thấy lạnh, mà thậm chí cô còn cảm thấy nóng ran hết cả người.
Cô cảm thấy hơi không kiềm chế được, dụi đầu vào ngực Diệp Mặc.
Một cảm giác kỳ lạ dấy lên trong bụng cô, lúc Diệp Mặc đã hoàn toàn ôm lấy cơ thể cô rồi, thậm chí cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đang đập.
Ninh Khinh Tuyết không chỉ nghĩ đến chuyện này một hai lần, thậm chí có lần cô còn mơ thấy mình và Diệp Mặc cùng làm chuyện này, nhưng đến lúc làm thật rồi, cô mới phát hiện không ngờ lại khó đến vậy.
Bờ ngực rộng và rắn chắc của Diệp Mặc, bờ môi ấm áp cùng hơi thở đầy nam tính, khiến cho Ninh Khinh Tuyết chìm vào cơn mê.
Cùng với tiếng rên rỉ của Ninh Khinh Tuyết là cảm giác sung sướng khó nói nên lời của Diệp Mặc, hắn không thể tưởng tượng được một mĩ nhân kiều diễm, lạnh lùng như băng như Ninh Khinh Tuyết lại nhạy cảm đến vậy.
Cơ thể cô mềm mại như một đám mây, nhiệt độ của cô như thể đang làm tan chảy hắn.
Một cảm giác đau đớn truyền đến, Ninh Khinh Tuyết ôm chặt bả vai Diệp Mặc theo bản năng.
Cô chợt nhớ đến vài ngày trước có hỏi Lạc Ảnh về chuyện này, cảm giác hạnh phúc này khiến cô hơi choáng váng.
-Chị Lạc Ảnh, lần đầu tiên đau lắm hả? Em đọc trong sách thấy người ta nói đau đến mức muốn cắn vào bả vai người đàn ông, chị cũng thế phải không…
Lúc đấy giọng nói của Lạc Ảnh giống như cô đang lơ lửng trên chín tầng mây vậy -Lúc chị đau, anh ấy đã ở trong lòng của chị rồi, nhưng chị biết chị vẫn luôn ở trong lòng của anh ấy, chị không muốn anh ấy đau giống chị, nên chị chỉ ôm anh ấy thật chặt thôi.
-Chị không muốn anh ấy đau giống chị, chỉ muốn ôm chặt anh ấy mà thôi.
Lúc này Ninh Khinh Tuyết đã hiểu được lời Lạc Ảnh nói.
Cả đời, từ khi được sinh ra đến lúc chết đi, chỉ có một mình anh ấy, bỏi vì, lúc đó anh ấy đã nằm trong lòng mình rồi.
Rõ ràng biết rằng anh ấy cũng đau giống mình, sao phải nhẫn tâm để anh đau hơn nữa?
Đau đớn trong phút chốc, cảm giác hạnh phúc đến choáng váng mới là thứ kéo dài, Ninh Khinh Tuyết không kìm được cảm xúc của mình, giơ tay ra ôm lấy cổ Diệp Mặc, đầu lưỡi của cô đã tiến sâu vào miệng Diệp Mặc từ lúc nào.
Trời sáng, Ninh Khinh Tuyết mở mắt ra, thì không biết Lạc Ảnh đã nằm cạnh Diệp Mặc từ lúc nào rồi.
Cô đưa tay qua ngực Diệp Mặc, với lấy tay Lạc Ảnh, -Chị Lạc Ảnh.
Từ con gái trở thành phụ nữ, khiến cho cô hiểu những lời Lạc Ảnh nói cho cô biết đáng quý cỡ nào.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 692: Lại Đến Thất Tinh Hoành Đoạn
Lại Đến Thất Tinh Hoành Đoạn
K
hi Tô Tĩnh Văn tỉnh lại phát hiện mình đang nằm trên giường, hơn nữa, áo khoác đã được cởi ra, cô chợt hoang mang, sợ hãi giống như bị rơi xuống địa ngục Cô nhớ rõ mình đã uống rượu đến trưa, sau đó có một vài người muốn đưa cô về nhà, sau đó… Tô Tĩnh Văn đột nhiên giật mình.
Bình thường, cô chưa bao giờ uống rượu ở ngoài nhưng hôm qua, vì chuyện Diệp Mặc kết hôn mà cô dâu không phải là cô nên trong lòng cô thấy rất buồn, lúc này mới một mình mượn rượu giải sầu.
Cô liền vén chăn lên, và phát hiện trên người mình không có gì bất thường, lẽ nào cô không bị sao ư?
– Cô đã tỉnh rồi à?
Trì Uyển Thanh đi tới, cô nhìn thấy Tô Tĩnh Văn đã dậy liền hỏi.
– Cô là?
Tô Tĩnh Văn nhìn Trì Uyển Thanh một cách nghi hoặc, cô hình như đã hiểu được, cô gái này đã đưa cô về đây.
Nghĩ đến đây, cô không đợi Trì Uyển Thanh nói chuyện, liền hỏi:
– Tối hôm qua là cô đưa tôi về à?
– Đúng vậy, vừa lúc tôi ở quán rượu đó, sau đó nhìn thấy cô đang say nên tiện đem cô về nhà tôi luôn.
Tôi tên là Trì Uyển Thanh, còn chưa biết gọi cô thế nào?
Trì Uyển Thanh khẽ mỉm cười nói.
Tô Tĩnh Văn liền an tâm lại, cô ngầm thở phào một cái, liền đáp:
– Xin lỗi nhé, hôm qua đã phiền cô rồi, cảm ơn cô.
Tôi tên là Tô Tĩnh Văn…
– Sao cơ? Cô chính là Tô Tĩnh Văn?
Trì Uyển Thanh vui mừng nói.
– Cô biết tôi sao?
Tô Tĩnh Văn nghi hoặc nhìn Trì Uyển Thanh, cô hình như không quen Trì Uyển Thanh, cô ấy sao có thể biết mình được?
Trì Uyển Thanh vội khoát tay nói:
– Là tôi nghe Khinh Tuyết nói.
Có một khoảng thời gian ngắn, tôi và Khinh Tuyết cùng ở đây, sau có nghe nói về cô.
Sinh nhật lần trước của cô, điệu nhảy đầu tiên là Diệp Mặc nhảy cùng cô đúng không?
– Cô quen Khinh Tuyết?
Tô Tĩnh Văn cũng vui mừng, nhưng sau khi nghe tới Diệp Mặc, nét mặt của cô có chút buồn rầu.
– Cô sao vậy?
Trì Uyển Thanh hỏi xong câu này cũng liền biết được nguyên nhân gì.
Cô hỏi một cách run run:
– Chị Tĩnh Văn, có phải là vì Diệp Mặc kết hôn không?
Tô Tĩnh Văn gật gật đầu, cô rất nhanh liền hiểu được cảm xúc của Trì Uyển Thanh, cô kinh ngạc nhìn Trì Uyển Thanh.
Lẽ nào cô gái này và Diệp Mặc cũng có dây dưa gì sao? Sao cứ là cô gái xinh đẹp thì hắn lại quen vậy?
Hình như hiểu được ý trong mắt của Tô Tĩnh Văn, Trì Uyển Thanh tự giễu cười, liền đáp:
– Anh Diệp đã cứu tôi, lại còn tặng Tiểu Lang cho tôi, anh ấy… Dù sao tôi cũng hơi thích anh ấy.
Chị biết không, trong nhà tôi sẽ không có ai đồng ý cho tôi và anh, hơn nữa, anh Diệp cũng có người trong lòng rồi, nên…, cho nên, đây chỉ là suy nghĩ của mình tôi thôi.
Chị Tĩnh Văn, chị đừng bận tâm nhiều, thực ra, hôm qua tôi đến nhà người thân, sau đó nhìn thấy chị…
Hóa ra là thế, Tô Tĩnh Văn đã hiểu.
Mình sao có thể giống Trì Uyển Thanh được? Diệp Mặc từ trước tới giờ chưa có ý gì với cô ấy Thứ gì đó mà con người không đi tranh lấy, thì rất nhanh sẽ không thuộc về mình.
Tô Tĩnh Văn liền thở dài.
Nhưng cô cũng thấy có chút u ám trong lòng, mình đã không dành lấy sao? Có thể nói, Diệp Mặc vốn dĩ cũng chưa từng cho cô cơ hội nào để cô bắt lấy.
Bất luận mình có biết hắn chính là một đại sư hay không, nhưng lần đầu tiên gặp hắn, quả thực có chút bất đồng với hắn.
Nếu không, cô cũng chẳng mời hắn đến tham dự vũ hội sinh nhật mình, cũng không mời hắn cùng nhảy bài đầu tiên, đồng nghĩa với việc sẽ không đeo cái vòng tay thô ráp hắn tặng trên tay rồi, càng sẽ không ở trong tiểu viện của hắn tại Ninh Hải.
Lúc này Ninh Khinh Tuyết và Lạc Ảnh kia đã rúc vào lòng hắn rồi, mà mình lại uống rượu say ở nơi u ám này.
Tô Tĩnh Văn lại tự giễu cười, lúc trước khi Ninh Khinh Tuyết yêu cầu kết hôn giả với Diệp Mặc, cô vẫn đang tìm đại sư kia.
Nếu lúc đó, mình chủ động một chút thì kết cục đã hoàn toàn không giống giờ rồi.
– Chị làm sao vậy, chị Tĩnh văn?
Trì Uyển Thanh hỏi lần thứ hai.
Tô Tĩnh Văn lắc đầu không trả lời.
– Đúng rồi, chị Tĩnh Văn, chị có biết Diệp Mặc kết hôn với ai không? Có phải là Ninh Khinh Tuyết không?
Trì Uyển Thanh đột nhiên muốn biết, rốt cục Diệp Mặc đã lấy ai.
Tô Tĩnh Văn gật đầu, có chút chua xót đáp:
– Đúng đấy, chỉ là một lần mà hắn đã lấy hai người, Khinh Tuyết và Lạc Ảnh.
Đây là em gái của hắn, Diệp Lăng nói cho tôi biết, thế nên…
– Chị Tĩnh Văn, chị nói hắn lấy hai vợ ư? Cái này, này, …
Trì Uyển Thanh mở to mắt kinh ngạc, sao có thể thế chứ?
Tô Tĩnh Văn cười đau khổ, lúc sau mới lên tiếng:
– Bởi vì Lạc Nguyệt là của hắn, quốc gia kia cũng là của hắn…
– Cái gì?
Trì Uyển Thanh hoàn toàn chấn động, cô không ngờ Lạc Nguyệt, nổi tiếng thế giới, hấp dẫn toàn thế giới ấy lại là của Diệp Mặc.
…
Sau hôm kết hôn, hầu như mỗi ngày Diệp Mặc đều ở cùng với Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết.
Hơn nữa, Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết cũng biết, Diệp Mặc sắp rời khỏi Lạc Nguyệt, nên lại càng quấn quýt si mê.
Mấy tháng nay, ba người đã đi qua rất nhiều nơi, Mai Nội Tuyết Sơn không chỉ đi một lần, điều đáng tiếc là, họ vẫn chưa gặp được con cáo tuyết nhung kia.
Ninh Khinh Tuyết giờ đã đạt đến luyện khí tầng ba, tuy chưa thể đạp kiếm bay lên nhưng cũng có thể dùng kiếm đả thương kẻ thù.
Đường Bắc Vi đã nhận được phi kiếm mà Diệp Mặc tặng, con người cô so với trước kia đã trầm mặc hơn nhiều, nhưng tu luyện của cô đã chăm chỉ hẳn lên.
Duy có Diệp Lăng, vốn dĩ làm xong việc hằng ngày rồi thì có thể cùng Đường Bắc Vi luyện, nhưng vì Đường Bắc Vi giờ nắm vững tu luyện, cô lại không thể tu luyện giống Đường Bắc Vi được nên chỉ có thể luyện cổ võ hằng ngày.
Trái lại, tu vi của Lạc Ảnh tương đối mà nói thì có thấp đi một chút, nhưng cũng phá được luyện khí tầng một, đang vào luyện khí tầng hai.
Nhưng khi Diệp Mặc hỏi cô về việc cuốn nhật ký kia, cô tới giờ vẫn cười tủm tỉm, không muốn nhắc tới chủ đề cuốn nhật ký đó.
Cô cũng không nói bên trong nhật ký có ghi cái gì, làm cho Diệp Mặc cũng chẳng biết làm sao.
Ba tháng sau, Lạc Ảnh đã dần dần bước vào nề nếp, tất cả công việc đều được tiến hành đâu ra đấy, Diệp Mặc lại phải nói lời từ biệt với đám người Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết, một mình rời khỏi Lạc Nguyệt.
Hắn biết nếu vẫn ở lại Lạc Nguyệt thì chỉ có thể chết già giống mấy người bình thường mà thôi.
Thậm chí có thể nói, cứ cho là Lạc Ảnh, Ninh Khinh Tuyết, Đường Bắc Vi có thể tu luyện tới Trúc cơ nhưng Diệp Mặc hắn lại không có cách nào tu luyện tới trúc cơ được.
Tư chất của hắn quyết định, nếu không tìm thấy cơ duyên thì tu chân của hắn so với đám người Lạc Ảnh, Ninh Khinh Tuyết còn kém xa.
Thậm chí Diệp Mặc có thể nghĩ tới, nếu hắn vẫn ở Lạc Nguyệt, một ngày nào đó, tóc mình sẽ bạc đi, trong khi Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết đã đến Trúc cơ, họ chỉ có thể nhìn mình già đi, không biết làm thế nào.
Cuối cùng cũng sẽ đi theo hắn, đây là kết quả mà hắn không mong muốn, điều mà hắn muốn mãi mãi sẽ không xảy ra mấy việc này.
Lạc Ảnh và Ninh Khinh Tuyết đều biết suy nghĩ của Diệp Mặc, tuy không muốn Diệp Mặc rời xa mình nhưng vẫn tiễn Diệp Mặc rời khỏi Lạc Nguyệt.
Họ cũng chẳng hỏi Diệp Mặc đi đâu, vì họ biết, nếu Diệp Mặc muốn nói thì nhất định sẽ nói.
Lạc Phi nhìn ba người họ từ xa, trong lòng cô có chút buồn bã.
Diệp Mặc đã kết hôn rồi, tiểu sư muội nhất định không biết, nhưng cho dù tiểu sư muội biết thì có sao chứ? Nếu cô ấy đã vào tiểu thế giới rồi thì sẽ không ra được, mà Diệp Mặc cũng không vào được.
Lạc Phi thở dài một tiếng, lắc lắc đầu, xoay người rời khỏi.
…
Diệp Mặc đã tìm rất lâu ở Nam cực cũng không tìm thấy cái túi xanh mà An Chỉ Kỳ đã nói.
Theo lời của An Chỉ Kỳ thì lúc đó Đông Phương Vượng có để một ít đồ ở đây, mà mấy thứ đó được đựng trong cái túi màu xanh lam.
Sở dĩ, tìm đến chỗ mà Đông Phương Vượng đã để lại đồ là vì Diệp Mặc cảm thấy gã Đông Phương Vượng cũng là một mối đe dọa.
Nếu không phải hắn không có cách nào tìm được Đông Phương Đường ở đâu thì hắn đã giết Đông Phương Vượng từ lâu rồi.
Nhưng nếu chưa tìm được, Diệp Mặc cũng không để trong lòng, với bản lĩnh bây giờ của Đông Phương Vượng mà nói thì gã không làm cách nào chiếm được Lạc Nguyệt, huống hồ Khinh Tuyết và Bắc Vi cũng đã luyện khí tầng ba.
Diệp Mặc đi thẳng tới dãy núi Hoành Đoạn.
Tuy muốn vào tiểu thế giới nhưng trong tay không có bảy viên linh thạch, cũng không có người linh căn để Thiên Khu hút máu nên hắn chỉ có thể lấy ba viên linh thạch trong tay thử vậy.
Bởi vì thôn Yên Lý ở dãy Hoành Đoạn, mà Diệp Mặc lần đầu gặp Lạc Ảnh cũng ở thôn Yên Lý, rồi kết hôn với Lạc Ảnh nên Diệp Mặc lần này đến đây là muốn xem căn phòng nhỏ ấy còn không.
Nhưng Diệp Mặc vừa tới lại phát hiện một loại tử khí u ám, tuy vẫn có mấy người phụ nữ giặt đồ ở cửa nhưng hoàn toàn không có cảnh tượng huyên náo của tiếng chó sủa, tiếng gà gáy như trước kia nữa.
Vòng vo trong thôn một cách cẩn thận, Diệp Mặc mới phát hiện nơi này có rất nhiều âm khí, vắng đi rất nhiều tiếng chơi đùa của trẻ con, tuy rằng âm khí đó không thể nhìn thấy nhưng lại ảnh hưởng rất lớn tới những người ở đây.
Tuy không biết rốt cục đã xảy ra chuyện gì nhưng nhất định Diệp Mặc không để âm khí này ở lại đây hại người nữa.
Hắn lấy ra âm sát châu, thần thức cuốn động ở dưới, toàn bộ âm khí bao trùm nơi này đã bị âm sát châu hút đi.
Đang lúc Diệp Mặc muốn tới hỏi sự tình thì một tia sáng hồng lóe lên, trực tiếp tiến vào chỗ sâu trong dãy Hoành Đoạn Hầu như suýt nữa thì Diệp Mặc không suy nghĩ mà đi cùng theo, âm hồn đã cô đọng thành sợi chỉ, Diệp Mặc không phải lần đầu nhìn thấy.
Lần trước lúc ở chân núi Đoạn Đỉnh, hắn đã nhìn thấy rồi, không ngờ lần này lại nhìn thấy ở dãy Hoành Đoạn.
Loại âm hồn này muốn hại người thường cũng rất kín đáo, giống như Diệp Mặc đã gặp loại âm khí này bao trùm toàn bộ thôn trang, lại rất hiếm thấy.
Âm hồn đã biến thành chỉ đỏ đó hình như rất sợ Diệp Mặc, nó nhìn thấy Diệp Mặc đuổi theo thì tốc độ càng nhanh hơn.
Diệp Mặc đuổi theo sợi chỉ này phát hiện ra, hắn đã đến được nơi mà hắn muốn đến, chính là cái thung lũng thiên nhiên trong “Hoành Đoạn Thất Tinh”.
– Đạo hữu, cứu ta…
Âm hồn bị Diệp Mặc đuổi theo đó bỗng nhiên phát ra một tiếng thét chói tai.
– Là cô?
Diệp Mặc đã nhìn thấy đạo cô Giai Uấn đang ngồi xổm tại Thiên Khu, hắn không ngờ đạo cô này còn ở đây.
Chỉ là bây giờ khí huyết trên người cô rất mạnh, rất dễ thấy đã hồi phục được tu vi.
Hơn nữa, da mặt của cô hồng hào hơn nhiều, hình như còn trẻ ra một vài tuổi.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 693: Tái Chiến Với Giai Uấn
Tái Chiến Với Giai Uấn
Đ
ạo cô kia đồng thời cũng phát hiện ra Diệp Mặc, chỉ là căn bản cũng không nhìn thấy Diệp Mặc làm sao mà đến được.
– Ha ha…
Nhìn thấy vẻ bực bội của Diệp Mặc, đạo cô liền cười ha hả:
– Thật đúng là đi mòn gót chân tìm chẳng thấy, giờ lại không mất công đi tìm.
Không ngờ lúc tôi muốn đi tìm thì anh lại đến trước cửa.
Anh bạn, tôi không chăm sóc anh chu đáo, thì Giai Uấn tôi đã sống vô ích mười mấy năm rồi.
Nói đến phần sau thì mặt của đạo cô cũng biến hình, nhưng chỉ có thể thấy nỗi hận thù sâu trong lòng.
Diệp Mặc không ngờ cô ta đến giờ vẫn chưa đi.
Nghe xong lời của cô, dường như cô ta đã có cách rời khỏi nơi này rồi.
Nếu thực sự cô ta có cách tiến vào tiểu thế giới thì mình có lẽ có thể đi nhờ cùng được.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc cũng cười đáp:
– Tôi sẽ cho cô chăm sóc ư? Cô vừa già, vừa xấu, có cởi hết đồ ôm tôi, tôi cũng ghê tởm nhổ ra, cô đừng nghĩ trên mặt mình dát vàng…
Diệp Mặc nói tới đây đột nhiên dừng lại, thần thức của hắn đã nhìn thấy mười mấy cỗ thi thể, khô quắt giống nhau, thậm chí có cái còn lộ ra bộ xương khô trắng hếu.
– Nhà ngươi muốn chết…
Đạo cô Giai Uấn nghe xong lời của Diệp Mặc thì trên mặt lộ rõ vẻ dữ tợn, cô đột nhiên đứng lên trên tảng đá to ở Thiên Khu vị, động thủ với Diệp Mặc.
Âm hồn kia bỗng nhiên bay tới, hét vào tai cô:
– Người này và ta có thù không đội trời chung, chủ nhân của ta bị chính người này giết ở chân núi Đoạn Đỉnh, một người anh em của ta cũng bị hắn dùng hỏa cầu thiêu.
Diệp Mặc nghe xong lời của âm hồn liền hiểu được.
Mắt hắn lạnh lùng nhìn âm hồn:
– Hóa ra ngươi là một âm sủng khác của lão thái bà kia.
Lúc đó ta chưa phát hiện ra ngươi, để cho ngươi đi chính là vận may của ngươi, nhưng hôm nay ngươi sẽ không có cơ hội tốt như thế nữa.
Nói xong, Diệp Mặc lạnh lùng nhìn đạo cô Giai Uấn.
Hắn lạnh như băng nói tiếp:
– Tôi nói người thôn An Lý thiếu nhiều như vậy, hóa ra là bà tác quái, người không có nhân tính cặn bã như bà lại hợp tác với âm hồn giết người vô tội.
Trong nháy mắt, Diệp Mặc đã hiểu vẫn đề mấu chốt trong đó, âm hồn kia thông qua âm khí đã trợ giúp đạo cô Giai Uấn tìm kiếm người linh căn, sau đó bắt đến để Thiên Khu hút máu.
Và hồn phách người chết lại bị âm hồn cắn nuốt, đôi bên đều có lợi.
Hơn nữa, nói không chừng, đạo cô Giai Uấn còn hứa hẹn gì đó với âm hồn kia.
Âm hồn này tuy ngưng luyện được một sợi chỉ đỏ nhưng không có bất kỳ uy hiếp nào với Diệp Mặc.
Hơn nữa, đạo cô Giai Uấn này, theo lời của Lạc Nguyệt, đại sư tỷ của Lạc Tuyên nói thì cô ta đã đạt tu vi bán bộ Tiên Thiên, Diệp Mặc tự đối phó cũng không có áp lực nào.
Diệp Mặc đoán chừng tu vi của hắn và Nhâm Bình Xuyên gần như nhau, cộng thêm thủ đoạn phi kiếm của mình thì có thể đối địch với Nhâm Bình Xuyên lúc toàn thịnh.
Khi hắn luyện khí tầng bốn trung kỳ đã giết chết Nhâm Bình Xuyên, hơn nữa, bây giờ hắn đã là luyện khí tầng năm hậu kỳ rồi.
Đạo cô Giai Uấn sắc mặt u ám muốn chảy nước.
Hình như cô biết mắng Diệp Mặc không phải đối thủ của hắn, mà là vì Diệp Mặc giờ cũng chỉ là con kiến trong mắt ả mà thôi.
Ả giơ tay lên, trong tay bất ngờ lộ ra một cây phất trần, ả tiến về phía trước một bước, cây phất trần trong tay đã dài hơn ba trượng, nhằm đúng đỉnh đầu của Diệp Mặc mà rơi xuống.
Âm hồn kia thấy đạo cô Giai Uấn động thủ thì cũng hét lên một tiếng, mang theo một tia âm khí đánh vào ấn đường của Diệp Mặc.
Tốc độ rất nhanh, đây là tu vi của bán bộ Tiên Thiên sao? Ánh mắt Diệp Mặc chững lại, trong lòng hắn có chút hoài nghi.
Một hỏa cầu của hắn trực tiếp đánh về phía âm hồn, đồng thời cũng xuất ra một quyền, đụng độ với cây phất trần của đạo cô Giai Uấn.
Âm thanh “Rắc, rắc” và “xì, xì” khó nghe vang lên, Diệp Mặc bị cây phất trần đánh bay ngược ra xa mấy thước.
Diệp Mặc bị đánh rơi xuống, không do dự, hắn liền nuốt một viên “Liên sinh đan”, hắn khẳng định tu vi của đạo cô Giai Uấn không phải bán bộ Tiên thiên, xương cốt của mình còn bị cây phất trần đánh cho rạn nứt.
Đạo cô Giai Uấn bị bay xa hơn Diệp Mặc một thước, sau đó lui lại mấy bước, lúc này mới phun ra một ngụm máu tươi.
Cô sững sờ nhìn Diệp Mặc.
Hai giây sau, cô mới nói từng câu từng chữ:
– Ngươi đã tiến vào Tiên Thiên rồi, vẫn có thể phát ra nội hỏa, ta đã xem thường ngươi rồi.
Nói là như thế nhưng trong lòng Giai Uấn lại như kinh đào, Diệp Mặc mới từng này tuổi mà đã là tu vi Tiên thiên rồi.
Hơn nữa, hình như công lực còn sâu hơn cô một chút, nếu không phải vừa rồi hắn phân tâm đối phó với âm hồn kia thì trong quyền này mình sẽ không hộc máu đơn giản như thế.
Thậm chí cô đã nghĩ tới việc bỏ đi, thất tinh trận pháp đã có thể mở ra.
Nếu cô vọt tới Thiên khu vị vận dụng nội khí thì có phải sẽ có thể rời khỏi nơi này không?
Nhưng cô vẫn có chút không cam tâm, không có cái đó, chính là “ní la kinh” còn có hai trang giấy vàng trên người hắn. “ní la kinh” mới là mục đích chủ yếu của ả ra đi trong lần này, nếu không có “ní la kinh” thì ả bỏ đi cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Đúng lúc ả không ngờ có cơ duyên đột phá tới tiên thiên, nhưng sau khi tiến vào tiên thiên, cô càng cảm thấy tầm quan trọng của “ní la kinh”.
Cũng tiến vào tiên thiên? Diệp Mặc nghe xong lời của Giai Uấn lập tức hiểu ra chuyện gì.
Hắn thật không ngờ đạo cô Giai Uấn này nhân họa đắc phúc, giờ đã tu vi đến Tiên thiên rồi, gần đây hắn có một chút kỳ ngộ, từ luyện khí tầng bốn trung kỳ đến được luyện khí tầng năm hậu kỳ, nếu không, hắn cũng không phải là đối thủ của đạo cô Giai Uấn.
Âm hồn kia bị hỏa cầu của Diệp Mặc đốt một lát, toàn bộ thân hình trở nên càng xám xịt, cũng không dám tới gần Diệp Mặc nữa, ngược lại, nó rút vào thung lũng một bước và đã quyết định, một khi có cơ hội, lập tức sẽ rời khỏi thung lũng này.
Diệp Mặc cũng chẳng quản âm hồn kia, ánh mắt của hắn nhìn chằm chằm Giai Uấn.
Bất luận thế nào, hôm nay cũng không thể để đạo cô này rời khỏi đây.
Không nói đến việc giết nhiều người trong thôn An Lý như vậy, mà trên người cô ta còn có một trang giấy vàng, điều này khiến Diệp Mặc nhất định phải bắt lấy cô.
Tờ giấy vàng kia Diệp Mặc nhất định phải lấy được, hơn nữa, Diệp Mặc và đạo cô Giai Uấn mới ra một quyền cũng biết được cây phất trần đó không hề đơn giản, một quyền của mình đã không đánh nát phất trần.
Đạo cô Giai Uấn nhìn trong tay Diệp Mặc đột ngột xuất ra một thanh phi kiếm, khóe mắt lại co quắp mấy cái.
Cô thậm chí không nhìn thấy rõ Diệp Mặc sao có thể lấy ra phi kiếm, niềm tin đánh thắng Diệp Mặc càng nhỏ nhoi.
Tuy Giai Uấn rất muốn lập tức giết chết Diệp Mặc, nhưng nghĩ tới hai trang giấy vàng kia nên nhịn xuống.
Điều mà cô nghĩ trong lòng là, nếu Diệp Mặc có thể đưa trang giấy vàng kim đó cho cô, cô sẽ không ngại giết chết âm hồn kia, thậm chí có thể giao cho Diệp Mặc một quyển công pháp cổ võ tiếp cận thiên cấp.
Không đợi đạo cô Giai Uấn nói hết câu, Diệp Mặc liền cười ha hả:
– Lão đạo cô, tôi đã nói rồi, tôi đối với người như cô không có hứng thú gì, cô không cần dùng da thịt mình để hấp dẫn tôi, đừng khiến tôi ghê tởm.
Diệp Mặc trong lòng ghê tởm thế nào thì nói ghê tởm thế ấy, hắn khiến đạo cô này phẫn nộ, thậm chí mất đi thiện chí.
Tuy hắn nắm chắc giết được Giai Uấn nhưng hắn cũng không muốn xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
– Ngươi muốn chết…
Đạo cô Giai Uấn tức giận, nét mặt xanh mét, không để ý tới việc giao dịch với Diệp Mặc nữa, cây phất trần trong tay mang theo hàng ngàn sợi tơ hướng về phía Diệp Mặc mà xoắn tới.
Nếu nói lần đầu tiên của đạo cô Giai Uấn vẫn chưa xuất hết mười phần bản lĩnh thì lần này, hình như cô đã đem toàn bộ năng lượng dồn vào, dường như không đánh Diệp Mặc thành trăm mảnh thì cô không cam tâm.
Đồng thời với lúc đạo cô Giai Uấn ra tay thì âm hồn kia đang núp ở một chỗ đột nhiên chui ra, giống như một làn khói lao nhanh khỏi thung lũng nhưng thời cơ lựa chọn của nó đã không đúng.
Diệp Mặc ở đó không biết cách nghĩ của âm hồn, hắn lại xuất ra một hỏa cầu, cứ cho là bị thất thế trong tay đạo cô Giai Uấn thì cũng không để âm hồn kia chạy thoát được.
Lại là một tiếng thét chói tai truyền đến, Diệp Mặc không có tâm trí nhìn xem âm hồn đó đã bị hắn giết chết hay chưa, phi kiếm và phất trần đã đụng phải nhau.
Ánh sáng mà phi kiếm đem theo giống như một lưỡi dao sắc bén đã cắt phất trần thành một đoạn.
Nhưng nội khí của Giai Uấn cũng khiến cho phi kiếm của Diệp Mặc mất đi khả năng tiếp tục tiến công.
Phất trần trong tay mình không phải loại bình thường nhưng cây phất trần không tầm thường ấy đã bị phi kiếm của Diệp Mặc chém đứt, đạo cô Giai Uấn hình như căn bản cũng không có gì đáng kinh ngạc và khó hiểu.
Hơn nữa lại điên khùng không ngừng công kích Diệp Mặc.
Cây phất trần của Giai Uấn đã bị phi kiếm của Diệp Mặc cắt đứt, hơn nữa, những bụi tơ ngắn đã hóa thành vô số kim châm trực tiếp bao trùm lấy chỗ hiểm của Diệp Mặc.
Diệp Mặc nhìn phi kiếm trực tiếp đâm vào eo Giai Uấn, có bám một chút máu tươi mà Giai Uấn dường như không để tâm, còn tấn công hắn mạnh hơn.
Chẳng lẽ lời của mình đã khiến đạo cô này phẫn nộ rồi? Cô không nhìn thấy tiếp tục như vậy nữa, cây phất trần của cô sẽ bị chặt đứt hoàn toàn.
Vô số sợi tơ biến thành kim nhỏ, tất cả đều hướng về phía Diệp Mặc, nhưng vài sợi tơ này không thể gây thương tổn với Diệp Mặc được.
“Phụt” một tiếng, lại là một ngụm máu tươi phun ra, phi kiếm của Diệp Mặc lại xuyên qua phần eo của Giai Uấn.
Diệp Mặc cũng cảm thấy đạo cô này cũng chưa thật sự mất hết lý trí, bởi vì mỗi lần phi kiếm đánh trúng Giai Uấn, đều bị cô tránh chỗ hiểm, hơn nữa, cô ta còn có thể tránh được công kích của phi kiếm một cách linh hoạt.
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng, vừa định khống chế thì phi kiếm đã bị Giai Uấn ngăn lại được.
Trước mắt hắn là vô số bụi tơ bay tới, trong lòng Diệp Mặc thầm kêu không hay rồi.
Hắn không ngờ bên trong cây phất trần này lại có mưu kế, chẳng trách đạo cô Giai Uấn không để ý gì khi phất trần của mình bị cắt khúc.
“Ầm, ầm, ầm…”, vô số tiếng nổ trên người Diệp Mặc vang lên, Diệp Mặc cảm thấy toàn thân buốt nhói.
Không ổn, trúng chiêu rồi, Diệp Mặc bắt lấy phi kiếm, lập tức nhảy lên, một đạo hắc ảnh của hàng nghìn hàng vạn bụi tơ hỗn độn nổ tung đánh trúng lồng ngực hắn.
Diệp Mặc phun ra một ngụm máu tươi, hắn biết đây là chiêu cuối cùng giao đấu với đạo cô, cô ta ngay cả phất trần cũng không cần.
Diệp Mặc trong cơn phẫn nộ sẽ nhân cơ hội xuất ra phi kiếm giết chết đạo cô kia, nhưng lại phát hiện, đạo cô Giai Uấn đã đứng trên Thiên khu vị rồi.
Không được rồi, cô ta muốn đi.
Diệp Mặc không ngẫm nghĩ nữa liền lao tới, giơ tay bắt lấy ngực đạo cô.
“Xoẹt, xoẹt” một tiếng, một mảng lớn áo trước ngực của đạo cô Giai Uấn bị Diệp Mặc xé mất, để lộ ra làn da trắng muốt.
Hai cái bánh màn thầu to được phá tan gò bó, khiến Diệp Mặc có chút hoa mắt.
– Á…
Sau khi đạo cô Giai Uấn hét lên một tiếng chói tai, lập tức biết mất trước mặt Diệp Mặc.
Diệp Mặc theo bản năng nhìn nắm quần áo trong tay, còn chưa kịp nghĩ gì đã bị một lực hút lớn truyền đến, hắn cũng không có bất kỳ phản kháng nào.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 694: Cú Bắt Trác Tuyệt
Cú Bắt Trác Tuyệt
D
iệp Mặc đến từ giới tu chân, đối với những việc xảy ra ở trước mắt đương nhiên không phải là hoàn toàn không biết gì hết.
Cái này nếu không phải là một trận pháp Truyền Tống thì cũng phải là một cơ quan cổng vào.
Chính là một loại trận pháp chìm cực kỳ hùng mạnh.
Hơn nữa loại lực hút này hoàn toàn không bình thường chứng tỏ hắn vào được đây hoàn toàn không phải là vào bằng một cách thông thường.
Nếu đây là một trận pháp không gian thì có lẽ hắn đã bị xé tan ra thành từng mảnh nhỏ.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc lập tức toát mồ hôi lạnh.
Hắn lập tức huy động chân khí để bảo vệ cơ thể.
Mặc dù hắn biết nếu đúng là trận pháp không gian thì lúc này chân khí của hắn dùng để thở thì cũng không đủ nữa.
Không cần Diệp Mặc huy động chân khí, chân khí của hắn trong nháy mắt đã dâng lên cuồn cuộn, trực tiếp đi vào lục phủ ngũ tạng và tất cả các kinh mạch trên toàn thân hắn.
Và trong một thời gian ngắn lại bị hút sạch, lục phủ ngũ tạng lại giống như bị lệch khỏi vị trí thông thường.
Kinh mạch của hắn bắt đầu rạn nứt.
Nếu không phải là kinh mạch của hắn lần trước tăng lên và mở rộng ra thì có lẽ Diệp Mặc đã nghi ngờ rằng hắn hoàn toàn không có cách nào để ngăn cản được sức hút của loại lực này.
Có lẽ vài giây sau hắn đã bị lôi kéo đến bầm dập.
“Thịch” một tiếng, trong lúc Diệp Mặc đang tuyệt vọng thì lực kéo của không gian bỗng mất tăm mất tích.
Hắn giống như bị ném xuống từ trên không trung, rơi xuống mặt đất.
Một loại lực rất lớn khiến hắn phun ra mấy ngụm máu tươi.
Chưa chết sao? Phản ứng đầu tiên của Diệp Mặc chính là nhìn đạo cô Giai Uấn có phải là đang chuẩn bị đánh lén hắn hay không? Nhưng hắn đã mau chóng phát hiện thấy rằng đạo cô dường như không có ở trong đây.
Ở chỗ hắn đứng chỉ thấy sự hoang vắng mà thôi.
Diệp Mặc chợt thở phảo nhẹ nhõm, lúc này mới chú ý tới tình huống của mình.
Một chút chân khí cũng không còn nữa, thậm chí trên người toàn là vết máu ngang dọc.
Diệp Mặc trong lòng thầm chửi, hắn chắc chắn là đạo cô đã mở ra ‘Thiên Khu’ vị của “Hoành đoạn thất tinh” thì mới có thể tạo nên cái sức ép không gian này.
Cũng may không gian ấy không có lỗi ở bên ngoài.
Nếu không thì tính mạng hắn đâu còn đây? Hay nói không chừng thì cũng bị xé thành từng mảnh rồi.
Diệp Mặc biết hoàn cảnh của mình không xong, phản ứng đầu tiên chính là xuất ra Liên Sinh Đan.
Nhưng khi Diệp Mặc đem cái chai Liên Sinh Đan ấy ra thì lại phát hiện ra phía bên trong của nó đã sạch trơn rồi.
Một viên Liên Sinh Đan cuối cùng trong lúc đang tỉ thí với đạo cô đã bị hắn ăn mất rồi.
Diệp Mặc trong lòng lập tức trầm ngay lại.
Hơn nữa nội ẩn môn trong truyền thuyết, cũng chính là nói cao thủ nhiều như mây.
Một ngày tu vi của hắn không còn nữa thì ở nơi này chắc chỉ còn sự tồn tại cuả thịt cá.
“Tuyết Liên Tử”, hắn vẫn còn bốn viên, nhưng chỉ có Tuyết Liên Tử cũng không có tác dụng.
Hắn không có dược liệu phụ trợ luyện đan rồi.
Việc luyện chế Liên Sinh Đan nhất định phải tìm ra được dược liệu phụ trợ.
Hơn nữa cho dù là hắn bây giờ có dược liệu phụ trợ thì nếu hắn không phục hồi chân khí thì cũng không có cách nào luyện chế Liên Sinh Đan.
Cũng may là còn có một cái liên bồng.
Tuy ăn cái Liên Bồng đó thì cũng hơi lãng phí nhưng đối với Diệp Mặc bây giờ mà nói thì chỉ có cách mau chóng phục hồi công lực mới là điều quan trọng nhất.
Nắm lấy một chiếc Liên Bồng ném vào bên trong miệng, Diệp Mặc mới có tâm trạng nhìn cái thứ ở trong tay mình.
Xé rách cái túi ấy ra là một cái yếm màu đo đỏ.
Cái này khiến cho Diệp Mặc bỗng giật mình.
Phản ứng đầu tiên của hắn khi nhìn thấy cái yếm này là nghĩ tới đạo cô Tĩnh Tức.
đạo cô Giai Uấn thì già hơn đạo cô Tĩnh Tức.
Thật không ngờ là đạo cô này cũng mặc một cái yếm như vậy.
Xem ra đạo cô này cũng là một đạo cô già mà không đứng đắn.
Diệp Mặc cầm lấy cái yếm mà nhìn một chút, phía dưới của cái yếm này còn được may một cái túi.
Diệp Mặc hoàn toàn không do dự xé cái túi này ra.
Một vàng nhàn nhạt khiến Diệp Mặc suýt kêu lên thành tiếng, hắn tìm trang vàng này vô cùng cực khổ.
Vậy mà không ngờ nó lại ở trong túi cái yếm này.
– Ha ha Diệp Mặc cầm lấy trang giấy vàng, không kìm nổi, cười ha hả.
Tất cả buồn bực tan ra vào khoảng không.
Đây đúng là một cú bắt quá hay, cú bắt trác tuyệt.
Cái mụ đạo cô già kia sau khi hy sinh nhan sắc của bà ta, nghĩ về trang giấy vàng đã mất này không biết bộ dạng sẽ như thế nào? Nghĩ đến đây, trong lòng Diệp Mặc thầm sung sướng.
Nếu chẳng may chỗ này cũng không lớn, chỉ có một vài Ẩn Môn mà thôi thì hắn liệu có nhanh chóng bị phát hiện ra hay không? Còn có một thứ chính là mảnh giấy vàng của đạo cô bây giờ đang bị hắn cầm đi.
Bà ta liệu có từ thẹn hóa hận sau đó báo cho tất cả mọi người rằng cả ba trang giấy của “Ní La Kinh” đều trên người hắn không?
Nếu đạo cô Giai Uấn thực sự đưa ra cái tin tức như vậy.
Vậy thì bản thân hắn có thể sẽ thực sự gặp nguy hiểm.
Diệp Mặc bình tĩnh lại.
Hắn biết hiện tại việc đầu tiên mà hắn cần làm chính là khôi phục sức lực, sau đó rồi mới tính toán lại.
Bởi vì vừa mới uống một mảnh Liên Bồng cho nên hắn muốn tìm một nơi để chữa trị vết thương.
Về phần những vết thương trên mặt thì giờ chỉ là những thứ yếu.
Tuy đó là những vết thương từ cây phất trần tơ của đạo cô Giai Uấn nhưng Diệp Mặc muốn xóa bỏ những vết thương này thì cũng vô cùng đơn giản.
Hắn chỉ cần một viên Trú Nhan Đan là ổn rồi.
Trong lúc Diệp Mặc đang nghĩ ngợi thì việc phục hồi những vết thương trên mặt còn chưa cho phép hắn đi.
Chờ tới khi chính hắn đi ra từ thế giới nhỏ rồi ăn thêm một viên Trú Nhan Đan, ai biết Giai Uấn đạo cô có phát ra một lệnh truy nã hay không chứ?
Chỉ có điều Diệp Mặc còn chưa kịp hành động thì trong thần thức của hắn đã lộ ra một đoàn xe ở phía trước.
Diệp Mặc không chút suy nghĩ, lập tức ném trang giấy vào trong nhẫn, rồi sau đó đi vào giữa con đường đó.
Nếu không phải vết thương bây giờ của hắn quá nặng, chân khí hoàn toàn khô cạn thì hắn tuyệt đối sẽ không muốn lúc này gặp người lạ.
Chỉ là hắn thấy mình đã yếu, tốc độ di chuyển lại quá chậm, chờ lúc hắn vừa mới lại gần phía bên đường thì một đoàn người và xe đã đi tới đây.
– Xe tại sao lại dừng lại vậy? Chuyện gì thế?
Một thanh âm trong trẻo từ trên xe ngựa truyền ra.
Một người hộ vệ đi ở phía trước vội vàng chạy tới bên cạnh xe, nói:
– Tiểu thư, trên đường phát hiện một người bị thương rất nặng.
Hắn đi rất chậm nên chúng ta phải chờ hắn đi sang bên kia thì xe ngựa mới có thể đi qua được.
– Thế à, để ta xem xem.
Vừa mới dứt lời thì chiếc rèm xe ngựa đã bị kéo ra.
Một người con gái có khuôn mặt thanh tú bước ra từ bên trong xe ngựa.
Diệp Mặc đang thấy kỳ lạ vì đoàn xe này sao lại là xe ngựa, lại còn có cả hộ vệ mở đường.
Thậm chí lại còn xưng hô là tiểu thư nữa.
Chẳng lẽ mình lại xuyên việt rồi sao? Đối với lịch sử của Hoa Hạ năm ngàn năm thì Diệp Mặc thấy quen thuộc hơn cả.
Xem ra thì bản thân hắn chỉ đi vào thế giới nhỏ của Ẩn Môn mà thôi.
Nới này cho dù là khoa học kỹ thuật kém hơn so với bên ngoài, nhưng hình như cũng không kém hơn nhiều lắm.
Tuy người bên ngoài thông thường không đi vào trong được nhưng những người nội Ẩn Môn lại có thể đi ra, có cái gì đó vẫn có thể liên hệ được.
Nhưng bây giờ hắn thấy xe ngựa và đường đất, hoàn toàn không có hơi thở của thời kỳ sinh hoạt hiện đại.
Đang lúc Diệp Mặc còn nghi ngờ thì trong xe lộ ra khuôn mặt của một cô gái.
Cô gái này không xấu, thậm chí còn có chút thanh tú trong mắt Diệp Mặc cũng chỉ như vậy thôi.
Hai vợ Diệp Mặc đều đẹp như tiên cho nên người thiếu nữ này tuy cũng không tệ nhưng trong mắt Diệp Mặc cũng chỉ thông thường như những người khác thôi Người thiếu nữ này lông mi nhếch lên, khóe mắt mang uy.
Vừa nhìn đã thấy là có cá tính mạnh, hơn nữa lại là người có chủ kiến, thậm chí tính khí còn không thường.
Những người như vậy thường có tính tiểu thư, rất kênh kiệu.
Diệp Mặc vốn không muốn đụng phải, nghĩ đến đây, hắn vộ vàng cúi đầu, lùi về phía sau vài bước, như vậy con đường đã hoàn toàn có thể đi ra.
– Hay đấy.
Thiếu nữ này khẽ mìm cười, bỗng nhiên lại nói.
– Đưa người này đi, để hắn ở phía sau cỗ xe ngựa kia để dưỡng thương.
Vì cô thấy cả người Diệp Mặc đều bê bết vết máu.
Hơn nữa những vết thương khiến khuôn mặt không còn chỗ trống nào nữa.
Nhưng khi ánh mắt của hắn nhìn về phía cô cũng không có chút gì sợ hãi.
Không chừng hắn cúi đầu không nói là do cô quá xinh đẹp cho nên tự biết xấu hổ mà quay đi.
Vì vậy khi nhìn thấy Diệp Mặc, cô cũng bất ngờ nghĩ tới một cách giải quyết tuyệt vời như vậy.
Nếu Diệp Mặc biết ý nghĩ của cô gái này thì không chừng hắn sẽ điên mất.
Hắn nhất định sẽ mở to hai mắt, nhìn chằm chằm cô mà nói, sao vẫn có những người con gái không biết khiêm tốn nhỉ.
Tôi cúi đầu chẳng qua là vì tôi bị thương, không muốn gây chuyện mà thôi.
Chứ chẳng can hệ gì với diện mạo của cô cả.
– Tiểu thư, người này không rõ lai lịch, thực sự phải mang hắn đi theo sao ạ?
Tên hộ vệ kia do dự một chút rồi nói.
Cô gái này bỗng nhiên rút ra một chiếc khăn tay phẳng phiu, lau lau khóe mắt.
– Đúng vậy, chăm sóc tốt cho hắn, những thứ khác không cần hỏi.
Nói xong lại nói một mình:
– Hắn đã bị hủy khuôn mặt rồi…
Sau đó lại kéo mành lên.
Hộ vệ kia nhìn về phía Diệp Mặc có chút nghi hoặc, lại nhìn nhìn phía cái mành đã kéo lên của tiểu thư, trong lòng không hiểu ra sao cả.
Chẳng lẽ tiểu thư lại thấy được sự bi thảm của tên này sao?
Nhưng y cũng biết chuyện tiểu thư quyết định dù là thế nào thì cũng phải xử lý một cách ổn thỏa.
Nếu chẳng may tiển thư không hài lòng thì y cũng xong đời.
– Ngươi tên là gì? Là người ở đâu? Sao ngươi lại bị thương nặng thế này?
Người hộ vệ đi tới trước mặt Diệp Mặc, giọng hỏi không có chút gì là thích thú.
Cuộc nói chuyện của cô gái kia và người hộ vệ, Diệp Mặc đã sớm nghe thấy rồi.
Bây giờ tên hộ vệ này đi vào hỏi là Diệp Mặc cũng biết có chuyện gì xảy ra rồi.
Nhưng đi cùng với đoàn người này, Diệp Mặc cũng không có hứng thú gì, hắn bây giờ chỉ muốn tìm một chỗ không người chữa thương thôi.
– Không cần đâu, tôi chỉ là một người buôn bán mà thôi.
Bởi vì buôn bán lời được ít tiến, trên đường gặp phải cướp cho nên mới ra nông nỗi này.
Diệp Mặc vốn không rõ nơi này là đâu nên hắn đành phải nói bậy như vậy.
– À
Người hộ vệ này dĩ nhiên cũng không phải là người có tâm địa.
Nhưng những lời Diệp Mặc nói khiến y tỏ ra hoàn nghi.
Nhưng hắn chỉ là một người tôi tớ, sự hoài nghi này y cũng không dám nói ra.
– Vậy được rồi, anh hãy đi cùng chúng ta.
Trước tiên anh có thể lên xe ngựa của chúng ta nghỉ ngơi, đợi sau khi đi về thị trấn sẽ có người giúp anh chữa trị vết thương.
Người hộ vệ này gật gật đầu, nói.
Diệp Mặc đương nhiên không muốn đi cùng những người xa lạ, hắn vội vàng nói:
– Vậy thì cảm ơn các anh.
Nhưng vết thương của tôi cũng không phải là nặng lắm.
Các anh cứ đi về trước, tôi có thể tự đi về.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 695: Không Rõ Lai Lịch
Không Rõ Lai Lịch
H
ừ…
Hộ vệ này thấy Diệp Mặc không phối hợp, lập tức hừ lạnh một tiếng.
Chỉ có điều y vẫn chưa động thủ, thiếu nữ trên xe đã vội vã xuống, đi đến trước mặt Diệp Mặc nói:
– Anh cùng em lên xe đi, dù sao thương thế của anh cũng hơi nặng.
Anh yên tâm đi, em sẽ giúp anh trị liệu tốt.
Kỳ thật anh tuy rằng không đẹp trai lắm, nhưng lại có một loại khí phách anh hùng, kỳ thật em…
Nói xong, thanh âm của thiếu nữ này càng ngày càng nhỏ, thậm chí đến đầu cũng cúi thấp xuống.
Trong lòng Diệp Mặc cười lạnh, trên mặt người cô gái này nửa điểm ngượng ngùng cũng không có, cố tình cúi đầu nói có ý với mình.
Thật sự là con mẹ nó nói dối không soạn bản nháp, tuy rằng Diệp Mặc không biết cô gái này có mục đích gì, nhưng khẳng định có quan hệ với hắn.
Một gã hộ vệ trong đội xe bỗng nhiên đi tới, lạnh lùng nói:
-Nếu anh không muốn chết, thì hãy nghe lời tiểu thư đi cùng chúng tôi đi, bằng không bất cứ lúc nào tôi cũng có thể cho người giết anh.
Trong giọng điệu dường như không có chút tôn kính nào đối với vị tiểu thư kia.
Nhưng Diệp Mặc lại thấy cô gái trên xe chỉ nhíu nhíu mày, cũng không phản bác.
Diệp Mặc giận dữ, mình và những người này không thù không oán, bọn họ lại động một chút liền muốn giết hắn.
Trong lòng Diệp Mặc tỏa ra sát khí, tuy rằng hắn không còn chân khí, nhưng thần thức vẫn còn.
Nhưng hắn cũng biết cho dù là hắn khởi động phi kiếm, mười mấy người nơi này hắn khẳng định không thể giết chết toàn bộ.
Tuy rằng trong mười mấy người này, hộ vệ có tu vi cao nhất chính là cái người vừa rồi muốn nói giết hắn cũng chỉ có tu vi hoàng cấp, nhưng cũng không phải người hắn bây giờ có thể đối phó, hơn nữa cô gái kia thoạt nhìn cũng là tu vi hoàng cấp.
Nếu hắn còn một chút chân khí, vậy khẳng định không có vấn đề gì.
Nhưng hiện tại hắn chỉ có thần thức, nội thương quá nặng, chân khí còn chưa khôi phục.
Muốn giết mười mấy người này khó có khả năng, có lẽ chỉ mấy người hoàng cấp kia hắn đã không đối phó được rồi.
Ngay lúc Diệp Mặc còn đang tính toán, một khi đối phương động thủ, hắn đánh lén như thế nào, hộ vệ kia lại nói:
– Tiểu tử, tiểu thư của chúng ta chính là đệ tử Thượng Thanh Sơn.
Cô có tấm lòng Bồ Tát muốn cứu anh, đó là vận mệnh của anh, anh còn ra sức khước từ.
Khiến tiểu thư của chúng ta cao hứng, nói không chừng về sau cho phép anh đi theo, đó chính là phúc cả đời anh.
Thượng Thanh Sơn? Diệp Mặc nhíu nhíu mày, chẳng lẽ là môn phái tu chân?
Hộ vệ kia thấy vẻ mặt Diệp Mặc có chút khinh thường nói – Thượng Thanh sơn không biết hả? Cũng đúng, nếu anh nghe nói qua mới kì quái.
Tôi nói phái Côn Càn thì anh càng không biết… Tấm lòng của tiểu thư thật sự là…
Hộ vệ này lắc lắc đầu còn muốn nói tiếp.
Lại bị cô gái kia ngăn trở.
Cô nhìn chằm chằm Diệp Mặc.
Dường như muốn dùng vẻ đẹp của mình để chinh phục Diệp Mặc.
Không ngờ thật sự có phái Côn Càn, trong lòng Diệp Mặc chấn động.
Phái Côn Càn hắn đương nhiên nghe nói qua, đó là do Lạc Huyên nói cho hắn biết.
Tam đại môn phái nội ẩn môn, Thái Ất Môn, phái Côn Càn, Từ Hàng Tĩnh Trai.
Chẳng lẽ hộ vệ này còn biết phái Côn Càn? Chính mình không biết gì cả, nếu như từ chỗ y có được chút tin tức.
Như vậy thông qua phái Côn Càn tìm được Thái Ất Môn cũng không phải chuyện khó.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc có chút nghi hoặc nhìn hộ vệ này hỏi:
– Cái gì là phái Côn Càn?
– Phái Côn Càn là một trong tam đại môn phái của Thần Châu, cùng với Thái Ất Môn, Từ Hàng Tĩnh Trai xưng tam đại môn Thần Châu.
Thượng Thanh môn mà tiểu thư của chúng tôi sắp đi chính là môn phái cấp dưới của phái Côn Càn, nói với anh đúng là nói vô ích…
Hộ vệ này lắc lắc đầu, tựa hồ đối với Diệp Mặc đến phái Côn Càn cũng không biết rất là khinh thường.
Nghe xong hai chữ Thần Châu này, trong lòng Diệp Mặc bỗng nhiên dâng lên một loại cảm giác rất hoang đường, hắn thậm chí cảm giác nơi này và thế giới bên ngoài vốn là một thể, chỉ có điều sau đó bởi vì một số nguyên nhân bị chia ra.
Hắn xem qua năm nghìn năm lịch sử của Hoa Hạ, nếu thật lâu trước đây trên địa cầu thật sự có người tu chân tồn tại.
Như vậy rất nhiều chuyện có thể giải thích rõ ràng rồi.
Rất có thể sau này do thiên địa linh khí thiếu thốn, cho nên có khả năng tách riêng nơi có thể tu luyện ra.
Ví dụ như Thục Sơn, ở bên ngoài vẫn tương truyền là thắng địa Kiếm Tu thượng cổ, nhưng Diệp Mặc cũng tìm kiếm khắp nơi, bên ngoài không có một ngọn núi nào gọi là Thục Sơn.
Ví dụ như đảo Bồng Lai, mặc dù có chỗ Bồng Lai này, nhưng Diệp Mặc chưa từng tìm được đảo Bồng Lai nào.
Đó hoàn toàn là một lục địa.
Loại địa phương này còn có rất nhiều, chẳng lẽ những điều này ở bên trong này đều có thể tìm được hay sao? Nếu có thể tìm được, như vậy có phải điều hắn đoán là chính xác hay không?
Nghĩ đến đây Diệp Mặc đột nhiên hỏi:
– Anh có biết Thục Sơn ở đâu không?
-Đừng nói nhảm nữa, nhanh lên xe, anh như vậy còn muốn hỏi Thục Sơn nữa.
Thấy Diệp Mặc lề mà lề mề, hộ vệ kia có chút không kiên nhẫn được nữa.
Diệp Mặc nhìn thoáng qua vị tiểu thư kia.
Bỗng nhiên cười cười, dĩ nhiên cũng cứ như vậy lên phía sau cỗ xe ngựa kia.
Tuy rằng hắn không biết cô gái này vì sao nhất định phải lôi kéo hắn cùng đi, nhưng ít nhất cô không có sát khí chân chính, chứng tỏ cô sẽ không giết mình.
Theo lời hộ vệ này vừa trả lời, Diệp Mặc đại khái đoán ra, nơi này thật sự có Thục Sơn.
Có thể thấy được tiểu thế giới này có lẽ giống như hắn đoán, là bộ phận bị che lấp trên địa cầu.
Đương nhiên cũng có thể là suy đoán của hắn có vấn đề, tiểu thế giới căn bản chính là một địa phương, không có bất kỳ quan hệ gì với Địa Cầu.
Diệp Mặc sở dĩ đồng ý đi cùng cô gái này là bởi vì hắn có thể chữa thương ở bất cứ nơi nào.
Quan trọng nhất là cô gái này muốn gia nhập Thượng Thanh Sơn, nghe nói còn là môn phái cấp dưới của phái Côn Càn.
Sau khi thương thế của hắn tốt hơn, sẽ chạm trán ẩn môn, bây giờ hắn đối với ẩn môn hoàn toàn không biết gì cả, cho nên thông qua cô gái này tìm hiểu nội ẩn môn một chút cũng không tệ.
Thấy Diệp Mặc vào trong xe ngựa, cô gái này thản nhiên cười, tên này còn tưởng rằng hắn cứng rắn lắm, người khác hơi chút đe dọa một chút, hắn liền đi vào khuôn khổ rồi.
Sớm biết như vậy, mình cũng không cần giả bộ ái muội cái gì.
…
Diệp Mặc ở trên xe ngựa không nói gì, nhưng lỗ tai của hắn rất nhạy bén.
Thông qua cuộc nói chuyện của tùy tùng bên cạnh đoàn xe, hắn đã biết đoàn xe muốn đi đến nơi gọi là trấn Từ Tây.
Mà đoàn xe này là của Vu gia, tiểu thư phía trước chiếc xe kia chính là Vu tiểu thư.
Vu gia là một trong ba nhà lớn nhất trấn Từ Tây, từ chuyện những người này nói, Diệp Mặc có thể nghe được, Vu gia ở trấn Từ Tây rất có uy danh.
Đoàn xe lại trải qua hơn nửa ngày đi lại, đến ban đêm vào một trấn không nhỏ.
Diệp Mặc đoán nơi này chính là trấn Từ Tây rồi.
Khiến Diệp Mặc kỳ quái chính là đường đi của trấn này không ngờ toàn bộ là trải xi măng.
Hơn nữa rất nhiều phong cách xây dựng đều giống bên ngoài.
Ngoại trừ nhìn không thấy nơi nơi mắc dây điện như ở ngoài, phường xã, thị trấn thật đúng là không khác bao nhiêu.
Vu tiểu thư kia thật ra không tới làm phiền hắn, sai người an bài hắn ở tại một phòng yên ắng trong nội viện, thậm chí còn gọi một lão thầy thuốc giúp hắn xem miệng vết thương, còn kê mấy thang thuốc.
Tuy rằng Diệp Mặc không biết Vu tiểu thư này có tâm tư gì, nhưng hắn biết cô gái này đưa hắn về khẳng định có mục đích.
Tuy nhiên Diệp Mặc cũng không để trong lòng, chỉ cần không có sát ý với hắn là tốt rồi.
Việc duy nhất hắn cần phải làm là khôi phục chân khí, chữa thương mà thôi.
Đợi sau khi khỏe rồi, hắn liền hỏi Vu tiểu thư kia một chút chuyện trong ẩn môn, sau đó rời đi.
Liên tiếp ba ngày, Diệp Mặc sống vô cùng thư thái, không có bất kỳ người nào đến quấy rầy hắn, thậm chí còn có một tỳ nữ hầu hạ hắn.
Diệp Mặc đương nhiên không cần tỳ nữ hầu hạ, hắn chỉ bảo tỳ nữ này đem đồ vật này nọ đến cho mình làm là tốt rồi.
Chỉ là vì không để cho người khác nhìn thấy bản thân mình đặc thù, Diệp Mặc vẫn mặc quần áo tỳ nữ đưa tới.
Ba ngày tiếp, Diệp Mặc chỉ khôi phục một chút chân khí.
Mặc dù chỉ khôi phục một chút chân khí, nhưng Diệp Mặc biết rằng một chút chân khí này đối với hắn rất có tác dụng, hẳn là có thể tự vệ.
Bây giờ hắn đang không có Liên sinh đan nhưng còn có ba viên linh thạch.
Vì mau chóng khôi phục thực lực, Diệp Mặc cũng bất chấp hao tổn linh thạch, hắn trực tiếp dùng một viên linh thạch để khôi phục chân khí.
Tuy rằng linh khí chỗ này so với bên ngoài khá hơn một chút, nhưng đối với Diệp Mặc mà nói vẫn là linh khí loãng như cũ.
Ba ngày sau, có năng lực tự bảo vệ mình, Diệp Mặc đi ra sân lớn của Vu gia, hắn cần tìm hiểu nơi này một chút.
Sau đó mau chóng hoàn thành việc cần làm, trở về với vợ Ba ngày trước, lúc Diệp Mặc tiến vào trấn Từ Tây, sắc trời đã tối, hắn không thể nào để ý.
Nhưng ban ngày như thế này hắn đi đến trấn Từ Tây, mới phát hiện nơi này thật đúng là rất náo nhiệt.
Có thể nói so với những trấn mình gặp qua ở bên ngoài náo nhiệt hơn nhiều.
Chung quanh đều có tiếng quát to, trên đường phố người đến người đi.
Trước khi Diệp Mặc chưa đến tiểu thế giới, hắn nghĩ tiểu thế giới và những ngoại ẩn môn đó không khác nhau lắm.
Hắn nghĩ đây chỉ là một nơi sơn thủy khép kín mà thôi, trừ một số môn phái tu luyện không hỏi thế ra, thì không còn gì khác biệt.
Nếu có nhiều người như vậy, đã có thành trấn, đó đã nói lên nơi này cũng có người thống trị.
Chỉ có điều không biết thống trị tiểu thế giới này có phải không khác Hoa Hạ cổ đại lắm hay không, hay còn là quân chủ lập hiến.
Diệp Mặc vừa định tiến vào một tửu lầu hỏi một chút, đã nhìn thấy rất nhiều binh lính vội vã tiến vào trong trấn, thần trí của hắn quét ra ngoài, lại phát hiện bên ngoài binh lính đến càng ngày càng nhiều.
Trong lòng có chút kỳ quái, Diệp Mặc kéo một tiểu nhị lại hỏi:
– Những binh lính này làm gì vậy?
Tiểu nhị nhìn thoáng qua Diệp Mặc, khi y phát hiện dấu hiệu trên y phục Diệp Mặc, lập tức chuyển sang một khuôn mặt vô cùng khách khí, tươi cười nói:
– Hóa ra là quản sự của Vu phủ, tiểu nhân mới vừa rồi không thấy, xin thứ lỗi.
Nghe nói cấp trên phải kiểm tra người, những người có lai lịch không rõ đều bị mang đi đấy, cho nên hiện tại rất là căng thẳng…
Trong lòng Diệp Mặc cả kinh, hắn bị người Vu gia mang về trên đường, có thể khẳng định hắn chính là người không rõ lai lịch.
Hơn nữa Diệp Mặc rất hoài nghi đây là Giai Uấn gây ra, ả có thể hoài nghi mình cũng đến nơi này, cho nên muốn thông qua loại biện pháp này bắt hắn hiện thân.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










