[Dịch] Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Tập 141 : Nơi Tro Cốt Bay Ra (c701-c705)
❮ sautiếp ❯Chương 701: Nơi Tro Cốt Bay Ra
Nơi Tro Cốt Bay Ra
T
hôn Hoàng Bình chỉ có hai mươi ba mươi gia đình, nhưng so với thôn An Lí cũng đã rộng hơn nhiều rồi, cho nên những hộ gia đình ở trong thôn đều phân bố thưa thớt ở từng nơi.
Chỗ ở của Mục Tiểu Vận ở gần cuối thôn, là một gian nhà vách đất cỏ tranh, cách nhà Mục Tiểu Vận không xa có hai ngôi nhà làm bằng gạch.
Tương đối mà nói thì ba nhà này là hàng xóm rồi.
Diệp Mặc đi cùng Mục Tiểu Vận mới đi đến cửa gian nhà tranh, thì có một người phụ nữ da hơi đen một chút đi từ nhà bằng gạch phía trước đi ra.
Bà ta nhìn thấy Diệp Mặc đi cùng Mục Tiểu Vận liền sửng sốt một chút, nhưng bà ta rất nhanh đã nhìn thấy bộ dạng khác thường của Mục Tiểu Vận, lại càng sửng sốt một hồi lâu.
– Thím Dư…
Vẫn là Mục Tiểu Vận chủ động chào một câu, người phụ nữ trung niên này mới tỉnh lại, bà ta lập tức kinh ngạc nói:
– Tiểu Vận, mặt cô rửa sạch đi lại đẹp đến mức này sao.
Thím lần đầu tiên thấy con xinh đẹp như vậy, chậc chậc…, à, Tiểu Vận, người này là…
Mục Tiểu Vận lập tức nói:
– Thím Dư, đây là chồng con.
Chồng con ra ngoài làm kinh doanh, bây giờ mới trở về, chỉ có điều trên đường gặp cướp, cho nên…, con lần này tới trấn Từ Tây, đúng lúc gặp được chồng con, liền cùng nhau trở về.
Nói xong trên mặt Tiểu Vận đã có chút đỏ.
– À, đúng rồi, Tiểu Vận con không nói thì thím cũng không nhận ra, đây không phải là tiểu lang quân nhà họ Mạc hay sao.
Trở về là tốt rồi.
Anh biết là anh không ở nhà, Tiểu Vận nhà anh đã phải chịu bao nhiêu gian khổ không, không biết là mấy lần đã ngã từ nóc nhà xuống, ôi…
Thím Dư lập tức phản ứng lại, lập tức bắt đầu than lên.
Diệp Mặc trong lòng nghi hoặc, tại sao lại rơi từ nóc nhà xuống? Nhưng lập tức hắn đã hiểu ra chuyện gì xảy ra.
Nhà của Tiểu Vận là nhà cỏ, cho nên một khi cỏ bị mục nát, cô ấy liền phải leo lên nóc nhà để thay cỏ mới.
Nhưng cô là một người phụ nữ, việc trèo cao như này không khỏi có chút khó khăn.
– Thím Dư, chồng con đã trở lại, tiền nợ thím, chút nữa con sẽ trả cho thím.
Mục Tiểu Vận vội vàng cắt đứt lời của phụ nữ trung niên kia.
– Chuyện này không phải vội, trở về vẫn còn chưa ăn gì đúng không, thím đi làm cho con ít đồ ăn…
Thím Dư trong lòng thấy vui cho Tiểu Vận, vội vàng muốn đi lấy đồ ăn cho hai người họ.
Mục Tiểu Vận vội vàng nói:
– Thím Dư, không cần lấy đâu ạ, chồng con đưa con đi nhà hàng ăn cơm rồi, trong nhà vẫn còn đồ ăn…
Diệp Mặc trong lòng cảm thấy không dám nói gì, đi ăn nhà hàng đã là chuyện từ bao giờ rồi, Mục Tiểu Vận này sao đến giờ vẫn còn nói ra.
– À, hóa ra là như vậy, vậy thì thím cũng không quấy rầy bọn con nữa.
Thím Dư nói xong, ánh mặt lộ rõ vẻ thoải mái.
Diệp Mặc nhìn ánh mắt này đã hiểu ý tứ trong câu nói của Mục Tiểu Vận, mình đi cùng Tiểu Vận về, nhưng lại tay trắng, cũng không có chút đồ vật nào.
Thím Dư vừa nhìn đã biết là ở ngoài lăn lộn không được tốt, cho nên ánh mắt cũng có chút thông cảm.
Nhưng Mục Tiểu Vận lại rất biết quan sát, cô đã nhìn ra thím Dư có chút thương hại chồng mình, liền biết rằng chồng mình đã bị xem thường.
Cho nên cô chủ động nói chồng đã đưa đi ăn nhà hàng, điều này nói rằng chồng cô ở ngoài sống rất tốt, đây cũng là vì mặt mũi của hắn.
Đúng là một phụ nữ hiểu rõ lòng người, Diệp Mặc trong lòng thầm than, người phụ nữ như này nếu cho ra ngoài, thì gần như bất kì người đàn ông nào cũng muốn lấy làm vợ.
Tên Mạc Hữu Thâm kia đúng là may mắn, nhưng một người vợ như vậy mà y còn không biết trân trọng, hơn nữa lại còn không thèm để ý, vứt bỏ gia đình mà đi rồi.
Trong gian nhà rất đơn giản, tổng cộng có hai gian, bên ngoài là một cái bếp và vài đồ dùng hàng ngày đơn giản, bên trong là một chiếc giường lớn, ngoài những thứ này ra, không có đồ vật gì khác.
Tuy rằng đơn giản, nhưng sắp xếp rất sạch sẽ.
Trong phòng tỏa ra một ít mùi dược liệu, Diệp Mặc đang muốn xem xét Mục Tiểu Vận dùng những dược liệu gì, thì Mục Tiểu Vận đã cắt đứt suy nghĩ của hắn.
– Mạc lang, anh chờ một lát, em đi đun nước, sau đó làm cho anh một chút thức ăn…
Mục Tiểu Vận sau khi bảo Diệp Mặc ngồi xuống, lập tức liền nhóm lửa nấu cơm.
Nhìn Mục Tiểu Vận đang bận rộn trước mặt, trong lòng Diệp Mặc dâng lên một chút cảm xúc.
Cho dù là muốn đi, cũng cần phải đem Mục Tiểu Vận rời khỏi nơi này, ít nhất là phải tìm cho cô một nơi an toàn để sống.
Thôn Hoàng Bình tuy rằng yên tĩnh, nhưng bây giờ người của Vu gia và tên Liêu Uy kia cũng đã biết nơi này, một khi mình đi rồi, bọn chúng nhất định sẽ đến làm phiền.
Nhưng Diệp Mặc lập tức biết rằng, hắn không cần nghĩ nhiều nữa, bởi vì hắn còn chưa đi thì phiền toái đã tới.
Ở một nơi xa xa, hắn nhìn thấy ba gã đàn ông đi từ cửa thôn vào.
Diệp Mặc vừa nhìn đã biết ba người này nếu không phải do Liêu Uy phái tới thì cũng là do Vu Vũ Yến phái tới.
Diệp Mặc đứng lên, nhìn Mục Tiểu Vận nói:
– Thực ra lúc anh làm kinh doanh ở ngoài, cũng đã mua một ít đồ cho em, không ngờ hôm nay đã có người mang đến rồi, anh đi lấy, em đợi anh ở đây là được rồi.
Mục Tiểu Vận nghe xong lời của Diệp Mặc, trong lòng có chút nghi hoặc, nhưng đúng là cô nhìn thấy có ba người lạ đến gần, tuy rằng khoảng cách rất xa, nhưng chắc chắn là tới nhà cô.
Hơn nữa hướng mà Diệp Mặc đi đúng là về phía ba người đó, cô lo lắng nhìn Diệp Mặc, trong lòng có chút căng thẳng.
Diệp Mặc đi tới trước mặt ba người này, còn không đợi ba người mở miệng, hắn đã lấy ra một khối vàng, nói:
– Không được quấy rầy vợ tôi.
Tôi tìm thấy một hố vàng, bên trong có rất nhiều vàng như này.
Chỉ cần các người đồng ý không đi đến nhà tôi, tôi sẽ đưa các anh đi đến chỗ hố vàng này.
Ba người bị khối vàng trong tay Diệp Mặc làm cho ngây dại, khối vàng lớn như thế này, lại bị Mạc Ảnh tùy tiện lấy ra như vậy.
Qua một hồi lâu, một tên trong đó mới nắm lấy khối vàng, dùng tay gõ, lúc này mới kinh ngạc nói:
– Đúng là vàng tinh khiết.
Diệp Mặc lại thuận tay cho khối vàng vào trong lòng, ba người này mặc dù không biết Diệp Mặc làm cách nào để cho khối vàng này vào trong lòng, nhưng bây giờ điều này không quan trọng nữa rồi.
Điều quan trọng là, người trước mặt này biết một hố vàng, bên trong có vô số vàng như vậy.
– Vậy thì còn chờ gì nữa, mau đưa chúng tôi đến chỗ hố vàng, nhanh lên.
Một gã răng vàng lập tức vội vàng nói, đi bắt Mục Tiểu Vận thì lúc nào cũng được, bây giờ quan trọng nhất đương nhiên là bắt Diệp Mặc đưa bọn y đến chỗ hố vàng để tìm vàng.
Tìm được vàng rồi, đương nhiên là có thể giết người dẫn đường này, sau đó lại trở về bắt Mục Tiểu Vận.
Mục Tiểu Vận ở cửa thấy Diệp Mặc và ba người kia chỉ nói vài câu đã vội vã rời đi, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra.
Quả nhiên là người quen, hẳn đúng là chồng cô sẽ mang thứ gì trở về.
Nghĩ đến chồng mình mặc dù chưa về, lại nghĩ đến chính mình, trong lòng Mục Tiểu Vận lần đầu tiên cảm thấy ngọt ngào.
– So với trước kia, dường như anh ấy đã biến thành một người khác.
Mục Tiểu Vận lầm bầm nói một câu.
Gả cho Mạc Hữu Thâm là quyết định của người lớn trong nhà, Mục Tiểu Vận từ nhỏ đã được dạy về tam tòng tứ đức đương nhiên là biết chồng là đạo trời.
Đối với chồng trả giá tất cả là điều nên làm, mà chồng cô lại nhớ mang quà về cho cô, đúng là cho cô một bất ngờ lớn.
– Tiểu Vận, chồng con đâu rồi?
Thím Dư bưng một bát sủi cảo qua đây, chỉ thấy Tiểu Vận đứng ở cửa một mình liền hỏi.
Mục Tiểu Vận vẻ mặt hạnh phúc nói:
– Chồng con làm ăn kiếm được chút tiền, anh ấy bảo người mang một ít đồ về đây, bây giờ đã mang đến, anh ấy đi nhận rồi.
À, thím Dư, cảm ơn thím, lại mang sủi cảo sang đây, đúng là…
– Tiểu Vận, không cần nói như vậy, chồng con có bản lĩnh là tốt rồi.
Ôi, một cô gái tốt như cô mà lại vì một bà già…, không nói nữa, đúng rồi, chồng con làm kinh doanh về gì vậy?
Thím Dư bắt đầu nói nhiều.
Mục Tiểu Vận vừa định nói thì ở ngoài líu ríu đến rất nhiều người, đều là các bà các thím các loại.
– Tiểu Vận, chồng cô phát tài trở về rồi sao?
– Tiểu Vận, cô xinh đẹp như vậy, tại sao suốt ngày cứ là cho mặt bẩn vậy?
Ba gã đàn ông đi cùng Diệp Mặc vừa mới đi ra cửa thôn, Diệp Mặc liền nhìn thấy Liêu Sơn và hai gã vệ sĩ khác.
Xem ra bọn họ đã sớm chờ ở đây rồi, Diệp Mặc cũng không vội.
Ba người cùng đi với Diệp Mặc đi đến trước mặt Liêu Sơn nói nhỏ một hồi, Diệp Mặc cũng đã nghe thấy rõ ràng, bọn họ đang nói chuyện Diệp Mặc tìm thấy hố vàng.
Liêu Sơn nghe xong lời của mấy người, có chút nghi hoặc nhìn Diệp Mặc.
Diệp Mặc biết y định nói cái gì, không đợi y nói, hắn liền giơ tay lấy một khối vàng lớn, giơ giơ lên, sau đó nói:
– Nhanh lên cùng tôi đi.
Nói xong Diệp Mặc xoay người rời đi.
Sau khi Liêu Sơn nhìn thấy khối vàng, ánh mắt lập tức sáng lên.
Một khối vàng lớn như vậy, đây là lần đầu tiên y được nhìn thấy, thậm chí không đợi Diệp Mặc nói lại lần nữa, y trực tiếp đi theo.
Năm người còn lại nhìn thấy Liêu Sơn đi theo, liền sốt ruột cũng đi theo.
Bảy người chớp mắt liền ra khỏi thôn, đi tới một chỗ hoang vu.
– Tên họ Mạc kia, đây là hố vàng mà mày nói hay sao?
Liêu Sơn nghi hoặc nhìn nơi hẻo lánh này, nhíu nhíu mày hỏi.
Nếu như không phải Diệp Mặc chỉ có một người, còn bọn họ có sáu người, bọn họ nhất định sẽ không cùng Diệp Mặc đi vào nơi hoang vu này.
Diệp Mặc khẽ mỉm cười nói:
– Đây không phải là hố vàng, đây là nơi chôn xác chúng mày, mày xem nơi này không tồi đúng không.
Đáng tiếc là tên Liêu Uy không đến đây, nói thực là, làm tao phải một mình đi một chuyến để giết nó, đúng là phiền toái.
– Mày muốn chết Một tên vệ sĩ trong đó đã hiểu ý của Diệp Mặc, không nghĩ gì nữa, liền rút dao ra, muốn lấy của Diệp Mặc một cánh tay.
– Mẹ nó, lại dám lừa ông, cùng lên nào, chặt đứt hai tay nó rồi nói.
Liêu Sơn đương nhiên không phải đồ ngốc, lời của Diệp Mặc y hoàn toàn có thể hiểu được.
Diệp Mặc lạnh lùng cười, thuận tay phát ra năm quả cầu lửa, ngoại trừ Liêu Sơn, năm tên muốn vây lấy Diệp Mặc trong chốc lát bị đốt thành tro bụi, nhưng tiền trong tay bọn họ như là mọc cánh bay vào tay Diệp Mặc.
Diệp Mặc lúc này mới chầm chậm nói với Liêu Sơn:
– Xem ra vừa rồi tao nói sai rồi, đây không phải là nơi chôn xác chúng mày, mà đây là nơi tro cốt của chúng mày bay ra.
Liêu Sơn bộ mặt hoảng sợ nhìn Diệp Mặc và chỗ đám tro bay ra, lạnh hết cả chân tay, cả người liền ngây dại ra.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 702: Chồng Của Mục Tiểu Vận
Chồng Của Mục Tiểu Vận
M
ày có biết tại sao tao không có giết mày không?
Diệp Mặc nhìn Liêu Sơn bỗng nhiên thản nhiên cười nói một câu.
– Tôi… Ặc ặc… Tôi…
Liêu Sơn muốn nói một câu đầy đủ, nhưng y chỉ có nghiến răng mà thôi.
Người trước mắt cũng không làm chuyện gì long trời lở đất, cũng không làm ra chuyện máu chảy đầm đìa gì, nhưng Liêu Sơn lại cảm thấy một loại cảm giác sợ hãi phát ra từ bên trong.
Liêu Sơn xuất thân từ Liêu gia, chính y cũng là một người luyện võ hoàng cấp, y không phải chưa gặp qua sự đời, cho dù là quyết đấu với cao thủ Địa cấp, y cũng đã gặp qua không chỉ một lần.
Nhưng cho tới bây giờ đều chưa từng gặp qua người có thủ đoạn biến thái như Diệp Mặc vậy, phất tay một cái liền biến một người thành tro bụi rồi, đây là cái kiểu gì vậy?
Có thể có một người lợi hại như vậy, lại bị người ta đánh đập trọng thương, là ai còn lợi hại hơn hắn.
Đây quả thực đã làm đảo điên tất cả nhận thức trước kia của y.
Nhưng sự tình càng khiến y kinh ngạc thì đang nằm ở phía sau, người thanh niên trẻ tuổi lợi hại này, trong tay không ngờ đột ngột thêm một chiếc ghế dựa, sau đó bất ngờ ngồi xuống.
– Tiền bối, anh hỏi đi, có vấn đề gì, anh cứ hỏi…
Liêu Sơn thấy Diệp Mặc ngồi xuống, cuối cùng cũng biết vì sao Diệp Mặc không giết y, mà là muốn hỏi y mấy vấn đề.
Tuy rằng y không dám khẳng định mình trả lời vấn đề xong có thể được thả hay không, nhưng y biết nếu không trả lời vấn đề, với sự lợi hại và quyết đoán của người trước mắt này, y lập tức sẽ biến thành tro bụi.
Thiếu gia lần này đã đá trúng một tấm thép rồi, y thật không ngờ trên đường về thị trấn Từ Tây lại gặp một người lợi hại như vậy.
Nếu sớm biết rằng Diệp Mặc lợi hại như vậy, cho dù là cắt đứt tứ chi của y, y cũng không muốn đi đối nghịch với Diệp Mặc.
Chẳng sợ phản Liêu gia, y cũng không muốn đến thôn Hoàng Bình.
– Mày nói một chút về các môn phái chủ yếu ở Thần Châu, còn có chức quan nào còn lớn hơn so với thành chủ nữa? Mặt khác Thái Ất Môn ở chỗ nào, làm sao tới đó được?
Diệp Mặc một hơi hỏi mấy vấn đề.
Liêu Sơn vốn đã không ngừn hoảng sợ, sau khi nghe xong Diệp Mặc nói, lập tức run run nói:
– Anh, anh, anh…
Sau khi liên tiếp nói ba chữ anh.
Y mới nói ra được một câu đầy đủ:
– Anh chính là người mà ẩn môn đang phát lệnh truy nã…
Ẩn môn phát lệnh truy nã? Diệp Mặc lập tức liền kịp phản ứng, quả nhiên là đạo cô Giai Uấn truy nã mình.
Cái đạo cô Giai Uấn kia tiến vào tiểu thế giới trước mình, cho nên cô ta đã bị thương tổn một chút.
Mình đã lấy tờ giấy vàng của bà ta, hơn nữa trên người mình còn có hai tờ giấy vàng, thêm vào cái của bà ta nữa chẳng khác nào đã góp đủ.
Ba tờ giấy vàng ở trên người mình, đạo cô Giai Uấn không truy nã hắn mới là chuyện lạ.
Dường như biết Diệp Mặc không rõ lắm, Liêu Sơn lại rất biết điều trả lời:
– Ẩn môn phát lệnh chia làm ba cấp.
Cao nhất là lệnh của ẩn môn bậc một, loại lệnh bài này được phát ra.
Bất kể anh trốn ở chỗ nào, đều sẽ có người tìm ra anh.
Có thể xuất ra lệnh của ẩn môn bậc một đều là người trong tam đại tông môn, cho nên người mà ẩn môn bậc một ra lệnh truy nã gần như là chắc chắn bị bắt…
Nói tới đây Liêu Sơn dường như biết nói ra loại lời này, đối phương khẳng định sẽ mất hứng, cho nên y nói chỉ là một nửa, liền dừng lại.
Diệp Mặc hừ lạnh một tiếng – Trả lời mấy vấn đề của tôi trước.
– Vâng, vâng…
Liêu Sơn nào dám tranh luận.
… Sau khi một môn phái lớn mạnh đến trình độ nhất định, có thể thôn tính tiêu diệt địa bàn và thành trì của một môn phái khác, chỉ cần thực lực lớn hơn so với đối phương, đối phương sẽ không có bất kỳ phương pháp xử lý nào.
Nói khó nghe một chút, chính là dùng tay đấm để nói chuyện.
Đương nhiên rất nhiều thế lực và môn phái nhỏ.
Nếu không phải khống chế những địa phương tương đối nhỏ, thì cũng phụ thuộc vào một môn phái lớn, giống Thượng Thanh Sơn chính là phụ thuộc vào một trong tam đại nội ẩn môn là phái Côn Càn.
Mà Hàng Thủy cũng là một thành thị công chúng, nơi này không thuộc về một môn phái thế lực nào, các thế lực lớn đều có phòng làm việc và thương trường kinh doanh ở đây.
Cho nên Hàng Thủy chẳng những là nơi tổ chức sự vụ công cộng, cũng là nơi nhân khẩu dầy đặc nhất.
Nơi này cũng là tấc đất tấc vàng, đất nơi này đắt hơn nhiều so với những thành thị khác.
Nội ẩn môn không phải muốn vào liền vào được, mỗi khi Nội ẩn môn ở Hàng Thủy tuyển nhận đệ tử.
Người ở phía ngoài mới có cơ hội tiến vào Nội ẩn môn.
Một khi anh trở thành đệ tử của nội ẩn môn, anh có thể cùng đi lại với người môn phái ở Hàng Thủy.
Đơn độc một mình muốn tìm được Nội ẩn môn là điều không thể nào.
Đương nhiên nếu có được danh ngạch bài đệ tử một môn phái nào đó, như vậy cũng không cần thông qua khảo nghiệm tuyển nhận đệ tử ẩn môn.
Trực tiếp ở tại thời điểm ẩn môn đó tuyển nhận đệ tử, dựa vào danh ngạch bài mà tiến vào ẩn môn.
Nơi phát ra danh ngạch bài chủ yếu là một thế lực hoặc là một người nào đó.
Vì môn phái tạo ra những cống hiến lớn, rất có thể được thưởng phái danh ngạch bài.
Nghe đến đó Diệp Mặc đã hiểu, sức bí ẩn của Nội ẩn môn thậm chí còn cao hơn nhiều so với ngoại ẩn môn ở bên ngoài.
Nhưng Diệp Mặc lại không cần quan tâm, ngoại ẩn môn bí ẩn như vậy, hắn vẫn có thể tìm được, hơn nữa còn tiêu diệt Hồ Lô cốc.
Từ trong miệng Liêu Sơn, Diệp Mặc cũng biết Liêu gia tại sao phải đem danh ngạch bài cấp cho Vu Vũ Yến rồi.
Bởi vì Liêu gia là một phái danh ngạch bài của đệ tử ngoại môni, hơn nữa mặc dù có danh ngạch bài, nhưng muốn đi vào ẩn môn lại phải đạt được tư chất nhất định.
Tư chất mặc dù không nghiêm khắc như tuyển nhận đệ tử ẩn môn, nhưng nhất định phải có.
Mà tư chất đệ tử Liêu gia đều kém đến nỗi không thể kém hơn, vừa lúc Liêu Uy nhìn trúng Vu Vũ Yến, tư chất Vu Vũ Yến tuy rằng không đủ tham gia tuyển nhận đệ tử, nhưng có danh ngạch bài có thể tiến vào môn phái.
Cho nên Liêu gia và Vu gia kết hợp với nhau, đem danh ngạch bài cho cho Vu Vũ Yến, đem Vu Vũ Yến gả cho Liêu Uy.
Nói như vậy Liêu gia cũng không thiệt thòi, bởi vì Vu Vũ Yến gả cho Liêu Uy, dù nói thế nào cũng là người Liêu gia.
Cô một khi tiến vào ẩn môn Thượng Thanh Sơn, đối với Liêu gia đương nhiên là có lợi.
Đáng tiếc chính là, Liêu gia thật không ngờ Vu Vũ Yến là kẻ không biết điều, có được điều kiện tốt lại đổi ý.
Sau khi hỏi rõ ràng về mọi nơi ở Hàng Thủy, Diệp Mặc biết rằng cũng hỏi không ra được gì nữa, tùy tay xuất ra một cái hỏa cầu tiêu diệt Liêu Sơn.
Giết sáu người, Diệp Mặc tổng cộng nhận được ba mươi ba đồng tiền vàng, hai trăm năm mươi đồng tiền bạc, hơn năm trăm đồng tiền đồng.
Diệp Mặc không biết tiêu chuẩn mua bán nơi này như thế nào, nhưng nhìn tiền vàng này đều ở trên người Liêu Sơn, Diệp Mặc chỉ biết, tiền vàng nơi này hẳn là đáng giá.
Sự lạm phát ở bên ngoài chắc là không có ở trong này.
Có tiền, Diệp Mặc cũng không vội đi đổi tiền vàng ở khu vực xung quanh, dùng cục vàng đổi tiền vàng ở một địa phương nhỏ bé có chút hơi lộ liễu.
Diệp Mặc lấy ra hai bao lớn, đem thức ăn và đồ dùng mình đã chuẩn bị ở trong nhẫn, đặt vào hai túi lớn, lúc này mới trở về thôn Hoàng Bình.
Tuy rằng ba tờ giấy vàng trên người Diệp Mặc, nhưng hiện tại hắn cũng không dám lấy ra nữa.
Ai biết ba tờ giấy vàng này cùng một chỗ sẽ phát ra hiện tượng gì.
Một khi bại lộ vị trí của hắn, vậy liền xong đời.
Tuy rằng hắn giết Liêu Sơn giống như giết gà, nhưng Giai Uấn lại không phải là Liêu Sơn.
Huống chi đạo cô Giai Uấn còn có đồng bọn, vạn nhất đem lão thái bà kia đưa tới đây, hắn đã có thể xong đời.
Tuy rằng trong phòng không ít người, tất cả mọi người đều đang hỏi Mục Tiểu Vận chuyện này chuyện kia, nhưng tâm hồn Mục Tiểu Vận lại đang treo ngược cành cây, cô thỉnh thoảng đứng ở cửa nhìn, Diệp Mặc đã trở lại hay chưa.
Ở sâu trong nội tâm cô có một loại lo lắng, cô lo lắng Diệp Mặc đi liền không trở lại, lại vứt cô một mình ở đây.
– Tiểu Vận, cô xem có phải người nhà cô đã trở lại hay không?
Một bà cô tinh mắt, đã nhìn thấy Diệp Mặc mang theo hai bao lớn từ rất xa đi tới.
– A…
Mục Tiểu Vận đồng thời nhìn thấy Diệp Mặc, cô bất ngờ vui vẻ vội vàng lao đến, muốn giúp Diệp Mặc xách bao lớn trong tay.
Trong phòng những bà cô bà thím và một số lão già, đều đến xem chồng của Mục Tiểu Vận phát tài gì.
Nhưng khi bọn họ thấy trên mặt Diệp Mặc vết thương chồng chất, lại nhìn khuôn mặt xinh đẹp yêu kiều của Mục Tiểu Vận, lập tức cảm thấy tiếc thay cho Mục Tiểu Vận.
Cũng may những ý nghĩ này tiêu tan rất nhanh từ sau khi Diệp Mặc lấy ra những thứ trong bao, Diệp Mặc đem bao giao cho Mục Tiểu Vận.
Mà Mục Tiểu Vận được rất nhiều người trong thôn yêu quý, nên cũng không có keo kiệt, đem các loại điểm tâm trong bao còn có các loại rượu ngon, chia cho mỗi nhà một ít.
Chỉ cần người có mặt ở chỗ này, ai cũng có phần.
Người nhận được thức ăn, không kìm nổi liền mở ra bắt đầu ăn tại chỗ.
Thứ Diệp Mặc mang tới đều là từ bên ngoài mang vào, rất nhiều thứ người ở đây cũng chưa từng thấy qua, bắt đầu ăn đương nhiên hương vị rất ngon.
Hơn nữa, nếu là đồ không ngon, Diệp Mặc cũng sẽ không để vào chiếc nhẫn.
Cũng có người mở rượu ra tại chỗ, cái loại mùi rượu này tỏa bốn phía, cho dù là không uống cũng say.
– Cái này cho em, em xem có đủ hay không.
Diệp Mặc lấy ra túi tiền giao cho Mục Tiểu Vận, hắn không biết giá trị mua bán nơi này, cũng không biết Mục Tiểu Vận rốt cuộc nợ bao nhiêu tiền, nếu không đủ, hắn định đem ra một khối vàng để dùng.
Mục Tiểu Vận mở túi ra, bên trong mấy chục đồng tiền vàng và mấy trăm đồng tiền bạc lẫn lộn cùng một chỗ, lập tức thu hút ánh mắt mọi người.
Tiền vàng nhiều như vậy, bọn họ còn là lần đầu tiên thấy.
Phải biết rằng với một thanh niên nông thôn cường tráng, làm một năm thật chăm chỉ cũng làm không được một đồng tiền vàng, thậm chí cần hai năm hoặc là lâu hơn.
Mà Diệp Mặc một lần lấy ra mấy chục đồng tiền vàng, còn có nhiều tiền bạc như vậy, phải bao nhiêu năm mới có thể làm được như vậy.
Mà tiền nhiều như vậy lại được chồng của Mục Tiểu Vận tùy tiện lấy ra đưa cho Mục Tiểu Vận, chỉ cần một việc này, đã khiến những người ở chỗ này không nghĩ chồng của Mục Tiểu Vận không xứng với nàng.
Một số thiếu phụ thấy nhiều tiền như vậy, lại nhìn nhìn Diệp Mặc, thậm chí ngay cả ánh mắt cũng đỏ.
Mục Tiểu Vận đôi mắt cũng là có chút phiếm hồng, cô nghĩ đến chồng mình kinh doanh tiền đã mất sạch, không nghĩ tới hắn còn mang về nhiều như vậy.
Nhiều tiền như vậy đương nhiên đủ rồi, Mục Tiểu Vận rất nhanh đã đem tiền trả nợ xong, số tiền còn lại trong túi cơ bản không hề động tới.
Nhìn người trong thôn với ánh mắt hâm mộ và mang lễ vật được tặng trở về, Mục Tiểu Vận lần đầu tiên có một loại cảm giác hạnh phúc thản nhiên.!!!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 703: Cùng Giường
Cùng Giường
T
hời điểm Mục Tiểu Vận thu xếp đồ đạc, Diệp Mặc cũng xem số dược liệu Mục Tiểu Vận lấy về.
Hắn càng xem càng kinh hãi, ngoại trừ rất nhiều dược liệu quý báu ra, hắn không ngờ nhìn thấy ba loại linh thảo, là Minh Hàm Thảo, Mãn Thiên Tinh và Song Diệp Ma.
Phải biết rằng Song Diệp Ma là nguyên liệu chủ yếu luyện chế Đại Bồi Nguyên đan, Đại Bồi Nguyên đan lại là đan dược dùng cho Luyện Khí hậu kỳ, thậm chí ở sơ kỳ Trúc Cơ cũng có tác dụng nhất định.
Nhưng ở đây hắn không ngờ nhìn thấy loại linh thảo này, lòng Diệp Mặc lập tức nóng lên, đến tiểu thế giới quả nhiên không uổng phí.
Chỉ tiếc nuối chính là những linh thảo này sau khi được Mục Tiểu Vận lấy về, chỉ còn lại dược tính nhưng không có linh tính.
Mục Tiểu Vận có thể đem những linh thảo này bảo tồn đầy đủ, dược tính không bị mất, chứng tỏ nàng rất hiểu về dược liệu đấy.
Xem ra đến lúc đó, chỉ cần mình hỏi Mục Tiểu Vận những dược liệu này lấy được từ nơi nào là được, sau đó chính mình đi một phen.
Điều rất tiếc nuối chính là, hắn không có Linh Dược Viên, chỉ có thể bảo tồn được vài năm nhất định.
Nếu là có Linh Dược Viên, hắn thậm chí có thể đem một ít dược liệu nơi này toàn bộ trồng vào đấy.
Lúc này Mục Tiểu Vận đã đem đồ vật sửa sang xong, đi tới trước mặt Diệp Mặc nói:
– Mạc Lang ơi, em đã chuẩn bị xong nước, anh đi tắm rửa đi?
Diệp Mặc lại chỉ vào những dược liệu này hỏi:
– Tiểu Vận, những thứ này đều là do em lấy về sao?
Mục Tiểu Vận gật gật đầu nói:
– Đúng vậy, đó chỉ là những thứ bình thường trước đây cha em dạy em mà thôi, em không dám dùng dược liệu khám bệnh cho người khác, chỉ có thể hái về một ít dược liệu bán ra cùng mẹ sống qua ngày.
– Cha em là bác sĩ? Ồ, là lang trung ư?
Diệp Mặc theo bản năng hỏi một câu.
– Đúng vậy, việc này không phải Mạc Lang đã biết rồi sao?
Mục Tiểu Vận kỳ quái nhìn Diệp Mặc một chút.
Diệp Mặc cười xấu hổ.
Tuy rằng hiện tại hắn rất muốn nói cho Mục Tiểu Vận biết, nhưng hắn bây giờ thương thế còn chưa khỏi hoàn toàn.
Hơn nữa hắn lại không thể giết Mục Tiểu Vận diệt khẩu.
– Anh đi tắm rửa…
Diệp Mặc lập tức liền chuyển hướng đề tài.
Mục Tiểu Vận cũng không có để ý, nghe Diệp Mặc nói đi tắm rửa cô lập tức liền theo tới.
Khi cô thấy Diệp Mặc có chút nghi hoặc nhìn cô, cô ngay lập tức mặt đỏ lên nói:
– Mạc Lang, em tới giúp anh tắm nhé.
– A…
Diệp Mặc lúng túng nhìn Mục Tiểu Vận một chút, sau một lúc lâu mới lên tiếng:
– Việc này, trước kia vẫn là em giúp anh tắm rửa đấy ư?
Mục Tiểu Vận lắc lắc đầu nói:
– Trước kia em rất sợ Mạc Lang.
Hơn nữa cũng không có hôn lễ, cho nên, cho nên vốn không có… Hiện tại anh đã trở về.
Em bây giờ đã có Mạc Lang rồi, nghi thức này đều không quan trọng….
Diệp Mặc cuối cùng đã hiểu được, hoá ra Mục Tiểu Vận này là vị hôn thê của Mạc Hữu Thâm.
Còn chưa kịp cử hành hôn lễ, Mạc Hữu Thâm cũng đã rời khỏi nơi này.
Hơn nữa dường như trước kia Mạc Hữu Thâm còn rất nghiêm khắc, cho nên Mục Tiểu Vận rất sợ hãi y.
Mà tính cách hiện tại của mình đương nhiên không giống với Mạc Hữu Thâm, việc này mới khiến Mục Tiểu Vận dâng lên cảm giác gần gũi.
Diệp Mặc lúng túng day day cái trán, sau đó quay đầu lại cười cười nói:
– Không có vấn đề gì, tự anh tắm là được rồi.
Em ở bên ngoài chờ anh một chút.
– Mạc Lang, em sống là người của anh, chết là quỷ của anh, anh là ghét bỏ em sao? Em không để ý đến cái… cái…
Nói đến đây Mục Tiểu Vận thiếu chút nữa liền muốn khóc lên.
Diệp Mặc vội vàng xua tay nói:
– Không phải, anh có thói quen một mình tắm rửa.
Về phần Mục Tiểu Vận nói không để ý cái gì, Diệp Mặc căn bản cũng nghe không hiểu.
Dù là nghe hiểu, hắn cũng không biết Mục Tiểu Vận có ý gì.
Tuy rằng Diệp Mặc vẻ mặt ôn hoà cự tuyệt chính mình, nhưng Mục Tiểu Vận cảm xúc vẫn trầm xuống như cũ.
Chỉ cần dùng Khứ Trần Quyết và mấy Thanh Thủy Quyết.
Là có thể gọn gàng mà linh hoạt hơn nhiều so với tắm rửa.
Nhưng Diệp Mặc không muốn để Mục Tiểu Vận thất vọng, nên vẫn đi tắm giặt sạch sẽ một phen.
Nhìn căn phòng nhỏ chỉ có một giường lớn, Diệp Mặc trong lòng vẫn đang suy nghĩ, chuyện buổi tối ngủ như thế nào.
– Mạc Lang, anh ngủ đi, em giúp anh…
Mục Tiểu Vận rất nhanh liền dừng việc sắp xếp chạy tới.
Khi cô nhìn thấy bộ dạng Diệp Mặc nhìn giường có chút khó xử.
Lập tức biết Diệp Mặc trong lòng nghĩ cái gì, vội vàng nói:
– Mạc Lang, em trước kia vẫn ngủ ở phòng củi, đợi lát nữa anh ngủ rồi em sẽ tới phòng củi ngủ là được.
Diệp Mặc thần thức lập tức liền quét đến phòng củi sau phòng, trong lòng nhất thời không nói gì.
Cái phòng củi âm u ẩm ướt, rõ ràng đã lâu không có đổi qua cỏ tranh, sau đó mưa dột, chỗ này làm sao ngủ được?
– Chỗ đó rất ẩm ướt, căn bản cũng không có biện pháp ngủ.
Diệp Mặc lắc lắc đầu.
– Không đúng, bởi vì sau khi mẹ qua đời, em vẫn chưa đổi cỏ tranh trên nóc nhà, cho nên mới như vậy đấy…
Mục Tiểu Vận bỗng nhiên dừng đề tài lại, cô bỗng nhiên nghĩ tới một vấn đề rất quan trọng.
Chính là từ khi Mạc Lang trở về đến bây giờ, dường như không nói ra chuyện đi tới phần mộ của mẹ mình để cúng bái, điều này tựa hồ có chút không đúng lắm.
– Em là vợ anh, em không muốn ngủ cùng anh sao?
Diệp Mặc đột nhiên hỏi, nếu Mục Tiểu Vận là bởi vì nguyên nhân gì không muốn ngủ cùng nhau, hắn không ngại ở bên ngoài tu luyện cả đêm.
– Không, không, em muốn, em đương nhiên muốn…
Mục Tiểu Vận khuôn mặt nhỏ nhắn kích động có chút hồng nhuận, cô không thể tưởng được chồng mình chủ động nói loại lời này.
Trong lúc nhất thời, không ngờ liền quên vấn đề vừa rồi.
Diệp Mặc nhẹ nhàng thở ra – Vậy ngủ đi.
Cho dù ngủ trên giường, hắn cũng có thể khôi phục chân khí, dùng linh thạch chữa thương.
Sau khi Mục Tiểu Vận và Diệp Mặc cởi áo khoác rồi lên giường, cẩn thận thổi tắt ngọn nến, sau đó mới xột xoạt bắt đầu cởi quần áo.
Diệp Mặc không dám dùng thần thức quét cô, cô nam quả nữ ở trên một cái giường ngủ, không nghĩ nhiều cũng sẽ nghĩ nhiều, đối với Diệp Mặc mà nói Mục Tiểu Vận không phải là Vu Vũ Yến.
Vu Vũ Yến cho dù là cởi hết quần áo ngủ ở bên cạnh hắn, hắn chỉ cần một Thanh Tâm quyết liền không có bất kỳ ý tưởng gì, nhưng Mục Tiểu Vận thật sự là rất được người yêu thích, cô nếu ngủ ở bên cạnh mình, có nên dùng Thanh Tâm quyết hay không.
Diệp Mặc ý niệm trong đầu còn chưa kịp quay lại, một thân thể ấm áp thơm tho đã dính vào trong ngực của hắn.
Thân thể Mục Tiểu Vận rất mềm mại, tuy rằng cô nằm trong lồng ngực Diệp Mặc, nhưng Diệp Mặc lại rõ ràng cảm giác được sự run rẩy của cô, hơn nữa càng ngày càng run rẩy đến lợi hại.
– Em sợ cái gì?
Diệp Mặc trong lòng bỗng nhiên dâng lên một loại cảm giác thương tiếc, hắn tự tay cầm bàn tay thô ráp của Mục Tiểu Vận, nhưng lại không biết nên an ủi cô như thế nào.
Thời điểm tay của mình bị Diệp Mặc nắm, Mục Tiểu Vận rốt cuộc không kìm nổi nội tâm yếu đuối, cô bỗng nhiên gắt gao ôm Diệp Mặc, khóc ra thành tiếng.
Cô tựa hồ muốn đem toàn bộ tủi hờn của mình mấy năm nay khóc lên.
Diệp Mặc theo bản năng kéo Mục Tiểu Vận vào trong lòng, thầm mắng Mạc Hữu Thâm người này thật sự là một tên khốn kiếp.
Nhưng hắn lập tức cũng cảm giác được không đúng, chính mình đối với Mục Tiểu Vận cũng không thể như vậy.
Ở sâu trong nội tâm của hắn lập tức dâng lên một cỗ cảm giác áy náy thật sâu, hắn cảm giác mình rất có lỗi với Lạc Ảnh và Khinh Tuyết.
Hắn theo bản năng nới lỏng tay một chút, nhưng hắn lại không có dũng khí đẩy Mục Tiểu Vận ra, để nàng một mình nằm khóc ở một bên.
Cũng may sự tình Diệp Mặc lo lắng cũng không phát sinh, Mục Tiểu Vận chẳng những không nhớ tới hôn môi, càng không nói ra sự tình khiến Diệp Mặc khó xử.
Dường như đối với nàng mà nói, chỉ cần ở trong lồng ngực chồng mình cũng đã là chuyện hạnh phúc nhất thiên hạ rồi.
Chẳng sợ Diệp Mặc buông lỏng tay ra, cô chỉ chủ động ôm lấy Diệp Mặc mà thôi.
Bị một người phụ nữ dịu dàng động lòng người ôm lấy như thế, Diệp Mặc không ngờ chậm rãi bình tĩnh lại, hắn không tiếp tục suy nghĩ việc khác, mà là dần tiến hành vận chuyển chu thiên.
Hắn thậm chí phát hiện, cho dù là không cần linh thạch, tốc độ hắn chữa trị chân khí cũng nhanh hơn rất nhiều so với ở Vu phủ.
Cũng không biết qua bao lâu, hắn không ngờ dần chìm vào giấc ngủ.
Diệp Mặc phản ứng rất nhanh nhạy, khi hắn tỉnh lại, sắc trời đã sáng lờ mờ.
Hắn cúi đầu nhìn Mục Tiểu Vận một chút, nội y của nàng đã hoàn toàn kéo xuống, lộ ra hai thỏ trắng nghịch ngợm đáng yêu.
Một loại lửa nóng dâng lên từ bụng Diệp Mặc, hắn cảm giác được yết hầu hơi khô, hắn không ngờ theo bản năng duỗi tay nắm chặt chú thỏ trắng mềm mại này.
Một loại cảm giác khó có thể nói nên lời và hương thơm dũng mãnh bay vào mũi Diệp Mặc, hắn thiếu chút nữa không thể nhẫn nhịn được.
Hắn lại lấy tay day day thỏ trắng trong tay, xúc cảm tốt lắm, mang theo co dãn mãnh liệt.
Trong lúc ngủ mơ Mục Tiểu Vận không tự chủ được rên rỉ, cô cau cái mũi, bỗng nhiên lại di chuyển về phía Diệp Mặc.
Mình đang làm cái gì? Diệp Mặc thanh tỉnh lại, thầm mắng mình.
Hắn lập tức thu lại cánh tay của mình, lại nhìn thấy mắt Mục Tiểu Vận mở to.
Cô tỉnh rồi? Diệp Mặc xấu hổ rút tay về, Mục Tiểu Vận theo bản năng nháy ánh mắt xinh đẹp một cái, lập tức hiểu chuyện gì xảy ra.
Mặt của nàng có chút đỏ, cô bỗng nhiên rất thích chồng mình như vậy, cô cảm giác được có một loại sung sướng trong lòng.
Mục Tiểu Vận bắt được tay Diệp Mặc, lại để vào lồng ngực của mình, nói thật nhỏ:
– Mạc Lang, tuy rằng chúng ta không thể giống vợ chồng khác, có thể như thế này em cũng rất thích…
Diệp Mặc lại nắm lấy một đoàn tuyết trắng kia, trong lòng lại có chút nghi hoặc, vì sao không thể giống như các đôi khác vợ chồng khác? Đây là ý gì?
Mục Tiểu Vận lại không để ý trong lòng Diệp Mặc nghĩ cái gì, mặt của nàng có vẻ hồng nhuận hơn, thậm chí ngay cả cổ cũng đã ánh đỏ.
Diệp Mặc là lần đầu tiên thấy một phụ nữ truyền thống Mục Tiểu Vận như vậy, khóe mắt mang theo một tia mị ý, ánh mắt ngập nước khiến Diệp Mặc thiếu chút nữa đã quên rằng người bên cạnh không có bất cứ quan hệ nào với hắn.
Như vậy dường như không đúng, tay Diệp Mặc dừng lại, chính mình là người đã có vợ, tại sao có thể như vậy? Hơn nữa Mục Tiểu Vận sở dĩ như vậy, đó là bởi vì cô nghĩ mình là chồng của cô rồi.
Mình làm như vậy, dường như cảm giác có chút lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn.
Diệp Mặc vừa mới nghĩ đến đây, lại phát hiện thân dưới mình nóng như lửa bị tay Mục Tiểu Vận không tự chủ đụng tới.
Hắn rõ ràng cảm thấy Mục Tiểu Vận run lên một chút, sau đó cô không ngờ một phát bắt được lửa nóng của chính mình.
Chỉ có điều Mục Tiểu Vận rất nhanh đã lấy tay của mình ra, cô cũng không nhúc nhích.
Nhưng Diệp Mặc có thể thấy khuôn mặt hồng nhuận vừa rồi của cô còn đã trở nên trắng bệch, cả người lại phát run lên, so với vừa rồi run còn nhiều hơn, đồng thời Diệp Mặc cũng cảm giác được thân hình cô nằm sấp ở bộ ngực mình trở nên cứng ngắc!!!
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 704: Mục Tiểu Vận
Mục Tiểu Vận
E
m sao rồi?
Diệp Mặc lại đưa tay ra muốn nắm lấy cổ tay cô ta xem có phải cô ta bệnh rồi không, Mục Tiểu Vận đột nhiên xuống giường vội đi ra ngoài.
Thậm chí không kịp trả lời Diệp Mặc.
Diệp Mặc nhíu nhíu mày, hắn cảm thấy Mục Tiểu Vận có gì không ổn.
Với sự dịu dàng của Mục Tiểu Vận, cô ta tuyệt đối sẽ trả lời câu hỏi của hắn.
Diệp Mặc liền đi theo, dù thần thức của hắn có thể thấy Mục Tiểu Vận, nhưng hắn cảm thấy Mục Tiểu Vận nhất định không bình thường.
Đây chắc chắn không phải là do bị bệnh, nếu ngã bệnh, hắn vừa nhìn là có thể nhìn ra ngay.
Mục Tiểu Vận đi rất nhanh, cô ta mím chặt môi không nói lời nào, chỉ đi về bên bếp lò cầm lấy cái kéo, gần như không chút chần chừ liền đâm ngay vào cổ họng của mình.
Cô ta muốn tự tử sao?
Diệp Mặc liền hiểu ra, nhất định là Mục Tiểu Vận phát hiện mình và chồng cô ta không giống nhau, nên mới làm như vậy.
Ở trước mặt Diệp Mặc, hắn đương nhiên không để cô ta tự sát.
Diệp Mặc đưa tay chặn lại kéo của cô ta, kéo đâm vào lòng bàn tay của Diệp Mặc, bị Diệp Mặc giựt lấy.
– Sao em lại muốn tự tử hả?
Giọng điệu của Diệp Mặc rất bình tĩnh, tuy hắn mạo nhận là chồng của cô ta, nhưng cũng không phải là do hắn khởi xướng, chỉ là do Mục Tiểu Vận nhận lầm người, hắn tiện thể lợi dụng cô ta một chút mà thôi.
Còn về kích động buổi sáng, hoàn toàn là chuyện ngoài ý muốn, hơn nữa hắn cũng đã kịp thời phản ứng lại rồi.
Dù cũng coi như xâm phạm cô ta, nhưng ở bên ngoài mà nói, thì tình hình cũng có thể chưa tính là rất nghiêm trọng nhỉ.
– Anh, anh không phải là Mạc Lang, anh không phải là Mạc Hữu Thâm, anh, anh… Em… Em, …
Nói nửa chừng, do kéo đã bị Diệp Mặc lấy mất, cô ta chỉ có thể ngồi xổm xuống không ngừng khóc lóc.
Người chồng khiến cô yêu thích cuối cùng vẫn là người chồng giả mạo.
Mạc Lang kia của cô có lẽ đã không được như ngày trước rồi.
Diệp Mặc thầm lắc đầu, cuối cùng bị nhận ra rồi, dù hắn không biết làm sao Mục Tiểu Vận lại nhận ra được, nhưng hắn lại biết muốn âm thầm đưa Mục Tiểu Vận đến một nơi an toàn, rồi bỏ đi, bây giờ xem ra là không được rồi.
Hắn phải lập tức rời khỏi Mục Tiểu Vận.
Chỉ là với tình trạng này của Mục Tiểu Vận, hắn bỏ lại cô ta ở bất kì nơi nào cũng không thích hợp.
Dù Diệp Mặc tự hỏi không thẹn với lòng, nhưng dù gì cũng đã lợi dụng người ta.
Hơn nữa còn sờ vào ngực người ta, nghĩ đến khích động hồi sáng, Diệp Mặc vô cùng phiền muộn.
Nếu không đụng chạm vào cô ta, bản thân hắn muốn đi thì đi.
Bây giờ nếu bỏ đi, cô ta mà muốn tự tử, coi như do mình mà ra rồi.
Nghĩ ngợi nhiều như vậy, liên tưởng đến chuyện vừa nãy, lúc này Diệp Mặc đã có chút ít manh mối.
Sở dĩ cô ta nhận ra mình, hẳn là do sờ vào chỗ đó, rất có thể tên Mạc Hữu Thâm kia không có bản lĩnh này, nên mới khiến cô ta hoài nghi.
Có điều tâm địa của Mục Tiểu Vận thật sự rất tốt, bây giờ cô ta biết rõ mình đã sớm biết không phải là chồng cô ta, giả mạo làm chồng cô ta.
Nhưng lại không chất vấn lời nào.
Càng không cần nói là quát mắng một trận.
Nếu Mục Tiểu Vận quát mắng ầm ĩ một trận, thì hắn còn dễ xử lý một chút, nhưng cô ta lại không la mắng gì hắn, chỉ cầm kéo để tự tử.
Bây giờ phải an ủi cô ta một chút, Diệp Mặc chưa từng an ủi người ta.
Hắn vắt nát óc cũng không nghĩ ra cách nào hay.
Đột nhiên Diệp Mặc nghĩ đến một chuyện, chính là lúc Mục Tiểu Vận vừa nhìn thấy mình ở trấn Từ Tây, sự sợ hãi trong mắt cô ta dường như nhiều hơn nỗi nhớ nhung dành cho hắn.
Nói chính xác hơn, là cô ta đang né tránh tên mắt tam giác kia, gặp phải hắn chỉ là chuyện ngẫu nhiên.
Hoàn toàn không có khát vọng và niềm vui bất ngờ thật sự.
Hoặc là nói sự quyến luyến của cô ta với hắn là sau khi dùng xong cơm ở tửu lâu, Diệp Mặc hơi hồi tưởng lại khoảng thời gian từ tửu lầu ăn cơm đến đi Vu Gia, rồi trở về.
Mục Tiểu Vận càng lúc càng quyến luyến, càng không nỡ rời xa hắn, nỗi quyến luyến và tình ý này thậm chí còn sâu đậm hơn lúc mới gặp mặt.
Hẳn là không sai, chính là như vậy đó.
So sánh đôi chút, lúc cô ta vừa coi mình là Mạc Lang của cô ta, trong biểu hiện thê lương thương tâm kia hoàn toàn không có bất kì niềm vui mừng bất ngờ khi trùng phùng, mà là nỗi xót xa cho vận mạng.
Sự quyến luyến và yêu thương dành cho hắn là chuyện sau này.
– Em và Mạc Hữu Thâm đính hôn chưa? Hai người đã cử hành hôn lễ chưa? Nói cách khác em đã là người của Mạc Hữu Thâm chưa? Hay là có thân mật về thể xác chưa?
Diệp Mặc hỏi liền mấy câu.
Sở dĩ hỏi như vậy, là vì Diệp Mặc thông qua tiếp xúc với Mục Tiểu Vận, đoán được Mục Tiểu Vận và Mạc Hữu Thâm nhất định chưa từng có sự thân mật về thể xác.
Mục Tiểu Vận vô thức lắc đầu, vẻ mặt có hơi ngỡ ngàng, nhưng đã ngừng khóc.
Diệp Mặc thầm nghĩ cô gái này quả là cố chấp, ở ngoài không cần nói là chưa kết hôn, có vài cô gái dù đã kết hôn nằm chung một giường, muốn đi là đi, đâu có chuyện phải đắn đo do dự thế này?
Đừng nói gì bên ngoài, cứ lấy Vu Vũ Yến ra mà nói, theo lý luận của Mục Tiểu Vận, thì Vu Vũ Yến càng phải đi tự tử rồi.
– Tốt lắm, hôn ước giữa em và Mạc Hữu Thâm cùng lắm chỉ là lời thỏa thuận bằng miệng của các trưởng bối mà thôi, không những không có bất kì nghi thức nào, mà thực chất em và Mạc Hữu Thâm cũng không có bất kì liên quan gì.
Cho nên nói, bây giờ em hoàn toàn không phải là vợ của Mạc Hữu Thâm, em còn gì phải đắn đo chứ?
Diệp Mặc đột nhiên phát hiện tài ăn nói của mình cũng không tệ, hắn thậm chí nghĩ cũng không thèm nghĩ thì đã tiếp tục nói:
– Mạc Hữu Thâm bỏ em và mẹ hắn ở nhà, hoàn toàn không bận tâm đến, đây đã là bất trung bất hiếu rồi.
– Hắn ra đi là đi mất mấy năm, ngay cả phí sinh hoạt của em và mẹ hắn cũng không cầm về, mẹ của hắn phải hoàn toàn dựa vào một cô gái yếu đuối không có quan hệ gì với hắn chăm sóc, đây rõ ràng là bất nhân rồi, loại người này không cần nhìn cũng biết không dính được đến chữ nghĩa.
– Hạng bất nhân bất nghĩa bất hiếu này, có đáng để một người không có bất kì danh phận và liên can gì như em hứa hẹn điều gì không?
– Được rồi, em nói cô hắn ta cứu em một mạng, em nuôi mẹ hắn ta nhiều năm như vậy, còn chăm lo cho bà ta đến lúc lâm chung.
Điều này đã đủ để báo đáp ơn cứu mạng của cô hắn ta rồi, hơn nữa em trả ơn cứu mạng, không có liên quan gì đến hắn ta, chỉ vì cô hắn ta mà thôi.
Thế nên, em không nợ tên Mạc Hữu Thâm này điều gì, nếu nói nợ, cũng là hắn nợ em.
Mục Tiểu Vận ngẩng đầu ngẩn ngơ nhìn Diệp Mặc, trước giờ cô ta chưa từng nghĩ đến những chuyện này.
Sau khi bị tên mắt tam giác phát hiện, cô ta đã chuẩn bị trốn khỏi Hoàng Bình rồi, chỉ là không ngờ lại trùng hợp gặp được Diệp Mặc mà thôi.
Bây giờ cô ta nghĩ trong lòng, trước khi gặp được Diệp Mặc, quả thật chưa từng nghĩ đến người chồng mấy năm không gặp là Mạc Hữu Thâm kia.
Càng ngày càng quyến luyến chồng, đó là vì Diệp Mặc khiến cô ta quyến luyến mà thôi, có liên quan gì đến danh phận kia sao?
Hơn nữa thân phận kia quả thật không được thông qua nghi thức để định, sở dĩ cô ta ở nhà họ Mạc, là vì trùng hợp gặp phải họa lớn được cô y cứu sống mà thôi.
Diệp Mặc đột nhiên lạnh lùng nói:
– Nếu nói phải thủ danh phận, dù anh cũng không có lễ nghĩa gì với em, nhưng anh mới là người có quan hệ thân mật với em.
Em bỏ rơi người có quan hệ thân mật với mình, lại vì một kẻ bất nhân bất nghĩa bất chung bất hiếu, không có quan hệ gì với mình mà tự tử, sao em lại không nghĩ tới người thật sự có quan hệ thân mật với mình chứ? Nếu em còn muốn tự tử, thì anh cũng không ngăn cản nữa, em cứ làm đi.
Diệp Mặc nói xong mấy lời này trong lòng vô cùng hổ thẹn, mấy lời mặt dày như vậy chỉ có thể lừa được cô em tiểu Vận này, nếu nói mấy lời này ở Hoa Hạ, thì nước miếng cũng có thể dìm chết hắn rồi.
– A…
Mục Tiểu Vận nghe xong lời của Diệp Mặc, ánh mắt đột nhiên lộ ra vẻ tuyệt vọng.
Cô ta bỗng nhiên nhanh chóng đứng lên, đầu đâm thẳng vào một cối đá to ở góc phòng, nếu đâm vào rồi, thì Diệp Mặc cũng cứu không được.
Diệp Mặc hoảng hốt, nhanh chóng chặn ở trước mặt cô ta.
Đầu của Mục Tiểu Vận vừa lúc đâm vào bụng của Diệp Mặc, Diệp Mặc không dám dùng chân khí, lần này bị đụng quả là không nhẹ.
Hắn thật không hiểu, sao cô gái này lại nghĩ không thông đến thế.
– Tướng công…
Mục Tiểu Vận phát hiện mình va vào bụng của Diệp Mặc, liền kinh ngạc, vội ôm lấy Diệp Mặc kêu lên, giọng điệu vô cùng hoảng hốt.
Diệp Mặc lại thở phào nhẹ nhõm, hình như cô ta đã hiểu ra rồi.
Nếu là như vậy, bị đụng vào một cái cũng không thiệt.
Bây giờ vẫn phải tiếp tục chỉnh sửa quan điểm của cô ta, tránh khi hắn đi rồi, cô ta lại nghĩ ngợi vẩn vơ, hoặc bị người khác lừa gạt.
– Tiểu Vận à, thật ra anh cũng không được coi là chồng của em.
Anh đến từ phía bên ngoài của Thần Châu, nơi đó được gọi là Hoa Hạ.
Ở Hoa Hạ, đừng nói là tụi mình chỉ có thân mật về thể xác mà thôi, dù là vợ chồng chính thức cũng có thể ly hôn.
Hơn nữa nam nữ bình đẳng, không có ai thôi ai.
Nên về chuyện giữa em và anh, không cần phải quá để tâm.
Còn về chuyện em và tên Mạc Hữu Thâm kia, loại quan hệ đó hoàn toàn có thể lơ đi, không đáng kể.
Nói đến đây, Diệp Mặc nhìn ánh mắt dao động của Mục Tiểu Vận, càng đắc ý nói:
– Chính là nói, em chính là em, không có bất kì ai xứng đáng để em tự tử vì người đó.
Thế nên đừng nói là Mạc Hữu Thâm, ngay cả quan hệ giữa em với anh cũng không cần phải để tâm.
Dường như cảm thấy lời của mình không ổn lắm, Diệp Mặc sờ sờ mũi, nói:
– Này, chuyện buổi sáng cho anh xin lỗi nhé, vì em rất đẹp, nên anh nhất thời không kìm lòng được.
Mục Tiểu Vận lắc đầu, chỉ ôm chặt lấy eo của Diệp Mặc, vùi đầu vào lòng Diệp Mặc.
Thật lâu sau, cô ta mới ngẩng đầu lên nói với Diệp Mặc:
– Tướng công, anh nói đúng.
Anh và em đã có quan hệ thân mật với nhau, cũng chính là nói anh đã là chồng em rồi.
Nhưng em lại vì có quan hệ thân mật với chồng mình mà tự tử, sau khi em hiểu ra, càng thêm hổ thẹn, nên em không còn mặt mũi nào để nhìn anh.
Nói xong cô ta lại vùi mặt vào lòng Diệp Mặc.
Diệp Mặc im lặng nhìn Mục Tiểu Vận, đây là đạo lý gì chứ, hóa ra bản thân hắn nói nãy giờ, cô ta vẫn không hiểu được là ý gì sao?
Thì ra cô ta tự tử lần thứ hai là vì có lỗi với mình, sự thay đổi này cũng nhanh quá rồi.
Chỉ trong chốc lát mà cô ta đã tự tử vì hai người.
Như vậy thì có bao nhiêu mạng cũng không đủ để tự tử đâu nhỉ?
Diệp Mặc lắc đầu, không biết nên nói gì nữa.
Nếu Mục Tiểu Vận đến thế giới bên ngoài, bị người ta lừa một tí là hoàn toàn mất phương hướng rồi.
Thế này không được đâu, dù để cho cô ta sống một mình, sau này vẫn sẽ chịu thiệt thôi, không phải nơi nào cũng là thôn Hoàng Bình.
Nhưng cảm thấy cô ta không phải là người ngốc như thế, nếu cô ta ngốc thật, thì sẽ không dùng tro bụi che giấu dung mạo rồi.
– Này, Tiểu Vận, em đứng lên nghe anh nói đi, em vẫn chưa hiểu được ý của anh.
Ý anh nói ở bên ngoài…
Diệp Mặc chưa nói dứt lời, lần đầu tiên bị Mục Tiểu Vận cắt ngang rồi.
Dường như cô ta đã bình tĩnh lại, cô ta lại nhìn Diệp Mặc nói:
– Có phải tướng công thấy em rất ngốc không? Ai nói sao thì nghe vậy…
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ
Chương 705: Ông Ta Tên Diệp Thái
Ông Ta Tên Diệp Thái
D
iệp Mặc còn chưa nói hết câu thì lần đầu tiên bị Mục Tiểu Vận ngắt lời.
Cô ấy dường như đã bình tĩnh lại, cô nhìn Diệp Mặc thêm một lần nữa rồi nói:
– Có phải tướng công cảm thấy em rất ngốc hay không, dễ dàng bảo sao nghe vậy lắm ư?
Cô tự mình lắc đầu rồi lại nói tiếp:
– Khi em bị người đó ép tới mức không còn nơi nào để trốn nữa thì em lại gặp được anh.
Em còn nghĩ rằng anh chính là Mạc Lang, em chưa bao giờ nghĩ rằng tướng công của em lại giống hệt anh, lại đối xử với em tốt như vậy.
Em thấy rất hạnh phúc, em không muốn phải rời xa anh, nên em mới lại cùng anh đi về Hoàng Bình…
Diệp Mặc lúc này đã hiểu ra, thì ra cô ta thực sự có dự định sẽ đi, nhưng sau khi gặp hắn, phát hiện tích cách của hắn đã tốt lên nhiều nên càng lúc càng thấy thích, hoàn toàn biến hắn trở thành tướng công của cô ta.
Hơn nữa cô ta tự sát đương nhiên là vì có nguyên nhân mà cô ta nói trong đó, quan trọng hơn nữa là sợ rằng vẫn lại là một nỗi thất vọng lớn.
Mục Tiểu Vận đột nhiên ngừng lại, dường như cô ta nhớ ra bàn tay của Diệp Mặc, cô cầm lấy tay của Diệp Mặc nói:
– Trời ơi, ban nãy có phải lưỡi kéo làm tay anh bị thương rồi không?
– Không đâu.
Diệp Mặc mỉm cười, chỉ một chút đó mà muốn làm tay hắn bị thương, không đời nào.
Nhưng Mục Tiểu Vận vẫn nắm chặt lấy tay Diệp Mặc, nhìn cẩn thận rồi mới yên tâm.
Cô nghĩ một lát rồi lại day day bụng Diệp Mặc, nói thật nhỏ:
– Em xin lỗi tướng công!
– Tiểu Vận, anh đã nói rồi, anh không phải là tướng công của em.
Bây giờ em là người tự do, nhưng người kết hôn với em thì… À, người kết hôn với em mới là tướng công em chứ!
Diệp Mặc vội vàng sửa suy nghĩ của Mục Tiểu Vận.
Mục Tiểu Vận lại nức nở:
– Không, anh chính là tướng công của em, anh cũng nói rồi mà, chúng ta có quan hệ thể xác.
Hơn nữa… em rất thích anh.
Tướng công, anh không thích em sao?
– Không phải như thế, mà là vì, vì…
Diệp Mặc đoán Mục Tiểu Vận thích hắn thật, có thể là vì cô ta ít tiếp xúc với người khác, hoặc là vào lúc mà cô ta thấy vô vọng nhất thì hắn đã cho cô một chỗ dựa, chính điều này đã khiến cô ta có suy nghĩ như vậy.
Có nên nói với cô ấy là mình đã kết hôn rồi hay không, như vậy có khi sẽ tốt hơn.
Nếu như không có Lạc Ảnh và Khinh Tuyết thì hắn đã tiếp nhận Mục Tiểu Vận rồi, cho dù là xét về mặt nào thì cô ấy cũng là một cô gái dễ mến.
Khi hắn và Khinh Tuyết ở cùng nhau hắn không biết rằng Lạc Ảnh cũng ở nơi này.
Bởi vậy mà chuyện gì cũng có lí do của nó, bây giờ hắn không những có Lạc Ảnh rồi mà còn có cả Khinh Tuyết, nếu lại có thêm người con gái nào khác thì đúng là không thể nào chấp nhận được.
– Tướng công, hôm qua Trấn Từ Tây có rất nhiều người đi lục soát nhà ở.
Có phải là họ lại tìm anh đúng không?
Mục Tiểu Vận chỉ bị bệnh nhận định sai về tiêu chuẩn chuyện nam nữ thôi nhưng cô không phải đồ ngốc.
Nếu ngốc thật thì cô không thể nào một mình nuôi sống mẹ chồng suốt mấy năm ròng ở đất Hoàng Bình.
Bình tĩnh lại, Mục Tiểu Vận đã hiểu ra rằng, Diệp Mặc không phải là tướng công cô, hơn nữa với tính cách của Diệp Mặc thì không đời nào hắn lại nghĩ cách giả mạo tướng công của cô để chiếm đoạt cô.
Khả năng duy nhất chính là hôm qua Trấn Từ Tây giới nghiêm là để bắt hắn.
Hắn nhất định là một người không có thân phận gì, sở dĩ hắn tiếp nhận mối quan hệ với cô là vì thứ nhất có thể giúp cô, thứ hai có thể để cô giúp hắn.
Chỉ một thời gian ngắn tiếp xúc, Mục Tiểu Vận đã có thiện cảm với Diệp Mặc.
Nếu như không có quan hệ thể xác, có lẽ cô ta còn có thể tiếp nhận lời mà Diệp Mặc nói.
Nhưng cô và hắn lại đã có sự thân thiết về thể xác, hắn thậm chí đã ôm lấy ngực của cô, và cô cũng làm thế với hắn.
Ngoại trừ hắn ra thì lẽ nào cô còn có thể cưới người nào khác ư? Bởi vậy, bỏ đi chuyện của Mạc Hữu Thâm, Diệp Mặc chính là tướng công của cô.
– Đúng, chuyện hôm qua cho anh xin lỗi, anh cũng lợi dụng em một chút.
Diệp Mặc thật thà gật đầu nói, nói xong ngần ngừ một lát rồi chủ động nói:
– Thực ra, anh không phải người ở đây, anh vừa mới nói với em rồi đấy.
Anh đến từ thế giới bên ngoài.
Diệp Mặc cho rằng hắn nhắc lại câu nói này nhất định sẽ khiến Mục Tiểu Vận không hiểu.
Hắn không ngờ, sau khi Mục Tiểu Vận nghe xong lời của hắn lại gật gật đầu nói:
– Tướng công, em biết về thế giới bên ngoài, nơi đó có rất nhiều quốc gia, có rất nhiều thứ kì lạ, thậm chí người ta còn có thể dùng những công cụ để bay lên trời.
Trong lòng Diệp Mặc kinh ngạc, hắn ngạc nhiên nhìn Mục Tiểu Vận hỏi:
– Tại sao em lại biết đến thế giới bên ngoài?
Mục Tiểu Vận cúi đầu im lặng một lát rồi mới nói:
– Vì đã có một lần em nghe mẹ chồng và anh ta nói chuyện, mẹ nói cha chồng là đến từ thế giới bên ngoài… Mẹ còn nói rất nhiều về thế giới bên ngoài, giống như những gì anh vừa mới kể…
Diệp Mặc giật mình, lẽ nào cha của Mạc Hữu Thâm lại là người của nội Ẩn Môn? Diệp Mặc biết nội Ẩn Môn có người có thể đi ra ngoài, nếu như cha của Mạc Hữu Thâm là người của nội Ẩn Môn thì chuyện ông ta ra ngoài là việc quá đỗi bình thường.
Mục Tiểu Vận không để ý tới nét mặt của Diệp Mặc, dường như đang giải thích cho Diệp Mặc điều gì, cô tự nói với mình:
– Nhà họ Mục của em là một nhà làm về Đông y gia truyền, ông nội em mở một phòng mạch, cha em theo nghề y của ông nội, thậm chí em cũng theo cha học nghề y luôn.
Em còn nhớ ngày còn nhỏ có một hôm có một đạo sĩ đến, ông ta bói cho em một quẻ, nói rằng phu quân tương lai của em họ Diệp.
Diệp Mặc nghi hoặc nhìn Mục Tiểu Vận hỏi:
– Tiểu Vận, không phải em nói là trước đây…
Diệp Mặc còn chưa nói hết câu thì Mục Tiểu Vận đã hiểu ý mà hắn định nói.
Cô ta lắc đầu nói:
– Họ Mạc là họ của mẹ anh ấy, còn cha của anh ấy là họ Diệp, còn về việc tại sao anh ấy họ Mạc thì em cũng không biết, nhưng thực ra thì anh ấy họ Diệp, tên đầy đủ là Diệp Hữu Thâm.
Khi Mục Tiểu Vận nói chuyện cũng đã thay đổi cách xưng hô, không xưng hô mẹ chồng nữa.
Tại sao lại có chuyện trùng hợp như vậy, Diệp Mặc bất giác day day mũi, anh ta vốn họ Diệp, mà tùy ý chọn đại một cái họ giả thì lại là họ Mạc.
Nghĩ tới đây, Diệp Mặc bất ngờ hỏi:
– Cha của Mạc Hữu Thâm tên là gì?
– Cha của anh ấy tên Diệp Thái…
Mục Tiểu Vận nói đến đây khiến trong lòng Diệp Mặc vô cùng ngạc nhiên, suýt nữa đánh rơi chiếc kéo trong tay xuống đất.
– Tướng công, anh…
Mục Tiểu Vận gọi Diệp Mặc một lát, bây giờ mọi việc đã hiểu ra rõ ràng rồi, cho dù là Mạc Ảnh không mang họ Diệp thì những lời mà đạo sĩ nói cũng chưa chắc đúng.
Bởi vậy trong lòng cô, Diệp Mặc và cô có sự gần gũi thể xác nên Diệp Mặc trở thành tướng công của cô.
Diệp Mặc cầm lấy bả vai của Mục Tiểu Vận nói:
– Em nói cha của Mạc Hữu Thâm họ Diệp? Hơn nữa lại tên là Diệp Thái?
– Đúng thế, sao vậy, tướng công?
Mục Tiểu Vận có chút lo lắng, biểu hiện của Diệp Mặc có hơi kì lạ, thậm chí còn khiến cô thấy lo lắng.
Diệp Mặc sau khi bình tĩnh lại, một lát sau mới chậm rãi nói:
– Tiểu Vận, bởi vì anh là họ Diệp, tên của anh ngày trước không phải là Mạc Ảnh mà là Diệp Mặc.
Mạc Ảnh chỉ là cái tên khi anh trốn tránh người khác phải đặt ra một cái tên giả mà thôi.
Hơn nữa, cha của anh nghe nói cũng tên là Diệp Thái.
– Cái gì?
Mục Tiểu Vận kinh ngạc phản ứng lại, cô hầu như không nghe thấy vế thứ hai trong câu nói của Diệp Mặc, Sự thực về chuyện Diệp Mặc mang họ Diệp là một chuyện quá đỗi vui mừng.
Lẽ nào người đạo sĩ đó nói phu quân của cô họ Diệp, thì ra mọi chuyện xảy ra đúng như vậy.
– Diệp Lang…
Mục Tiểu Vận lại một lần nữa không kiềm chế nổi bản thân mình, toàn thân nhào vào lòng Diệp Mặc, nếu như nói rằng ban đầu cô còn có chút lời khó nói thì bây giờ cô ta hoàn toàn không có chút băn khoăn gì nữa.
Nỗi khúc mắc của cô đã hoàn toàn được gạt bỏ hết.
Thì ra người mà cô đang ôm lúc này chính là tướng công của cô, là phu quân của cô.
Cô càng cảm thấy xấu hổ về chuyện cầm kéo tự sát ban nãy của mình, vì một người khác mà không để ý đến cảm nhận của phu quân cầm kéo tự sát.
Mục Tiểu Vận mềm mại và ấm áp trong lòng Diệp Mặc, suy nghĩ của Diệp Mặc cũng không rõ ràng nữa.
Lúc này hắn suy nghĩ rất nhiều.
Cha của hắn Diệp Thái với cha của Mạc Hữu Thâm có phải cùng là một người hay không?
Nếu bọn họ thực sự cùng là một người thì rất nhiều chuyện đều có thể giải thích rất đơn giản.
Vì sao Mạc Hữu Thâm lại giống hắn đến như thế, còn cả vì sao Mạc Hữu Thâm không thể giao hợp.
Nghĩ đến đây, Diệp Mặc đột nhiên lên tiếng:
– Tiểu Vận, em nhận ra anh không phải là tướng công của em có phải là vì Mạc Hữu Thâm không thể giao hợp? Em làm sao mà biết được?
– A.
Không… Diệp Lang, em, anh là tướng công của em.
Em…
Mục Tiểu Vận nghe được câu nói của Diệp Mặc, đột nhiên cảm giác trở nên căng thẳng, thân hình ấm áp của cô ban nãy giờ bỗng thấy lạnh đi một đôi phần.
Diệp Mặc thấy Mục Tiểu Vận đang lo sợ bèn vội vàng ôm cô nói:
– Em không cần phaỉ căng thẳng, từ từ nói thôi, anh không có ý trách tội em đâu.
Trong lòng Diệp Mặc đang than thầm.
Cô Mục Tiểu Vận này dường như rất lo lắng rằng hắn sẽ bỏ cô ta lại, cô ta giống như một con chim nhỏ bị thương, không thể chịu thêm bất kỳ vết thương nào nữa.
Nhưng Diệp Mặc có lòng thương tiếc cô, một Mục Tiểu Vận dịu dàng đằm thắm cũng khiến Diệp Mặc rất thích, nhưng nếu như hắn tiếp nhận cô thì biết ăn nói thế nào với Lạc Ảnh và Khinh Tuyết đây?
Diệp Mặc nhìn xuống tay của mình, đột nhiên cảm thấy có chút buồn phiền, chuyện là do hắn gây ra, Mục Tiểu Vận dường như đã nhận định như thế này tức là đã có sự gần gũi về thể xác rồi.
Hơn nữa ban đầu khi giảng giải cho cô ta, hắn cũng nói rằng đây chính là quan hệ về thể xác.
Mục Tiểu Vận dường như đã tĩnh tâm lại một chút, cô ta ngần ngừ nói:
– Có một lần, em đi hái thuốc về hơi sớm, thấy anh ấy đang giận mẹ chồng.
Em không dám bước vào, đứng ngây người trong nhà chứa củi, nghe thấy tiếng mẹ chồng nói:
– Bệnh liệt dươngcủa con là do cha con, cha con nói đó là bệnh di truyền, cho dù có mời thầy thuốc tốt nhất đến thì cũng không giải quyết được điều gì.
– Cả nhà em đều làm nghề y, em đương nhiên biết rằng bệnh liệt dươnglà thế nào, bởi vậy, buổi sáng em…
Có thể là do thói quen, Mục Tiểu Vận lại bất giác nói ra từ mẹ chồng.
Những chuyện đằng sau, Mục Tiểu Vận không nói thì Diệp Mặc cũng biết.
Theo phán đoán của hắn có thể là sự thật, hắn và Mạc Hữu Thâm thực sự có thể chính là anh em cùng cha khác mẹ, hơn nữa tình cảnh mà Mạc Hữu Thâm gặp phải cũng giống như của hắn.
Chỉ có điều người tu chân tu luyện đến luyện khí tầng ba có thể đả thông kinh mạch của chính mình, trong khi đó Mạc Hữu Thâm muốn đả thông kinh mạch của mình cũng không được, có lẽ anh ta mới thực sự là liệt dương suốt đời.
Diệp Mặc cuối cùng cũng hiểu chuyện này, hắn đối với người cha hờ Diệp Thái này không có cảm tình.
Không cần nói tới Mạc Hữu Thâm, càng không để ý.
Diệp Mặc nhìn Mục Tiểu Vận đang giống như một con chim non sợ bị ướt lông, đột nhiên nghĩ tới người thầy bói đó, lẽ nào điều đó là sự thật? Nếu thực sự là thật thì bản thân hắn có thể là chồng của Mục Tiểu Vận thật.
Mặc dù có chút nghi ngờ nhưng Diệp Mặc biết những chuyện như thế này không thể nào tin được, Cửu Mông Sơn trước kia là một đại sư dịch thuật tương đối lợi hại, hắn đã học được rất nhiều điều từ ông ấy, Hơn nữa ở Tu chân giới, rất nhiều tu sĩ cao thâm rất giỏi về tài suy luận bói toán.
Nếu như có thể gặp được đạo sĩ đó ở đây thì hắn cũng không ngại giao tiếp với người đó một chút.
– Em đừng lo lắng, khi anh đi nhất định sẽ dẫn em đi khỏi nơi này.
Nói xong, Diệp Mặc giơ tay bế Mục Tiểu Vận đi đến bên giường.
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi
Ta Là Lão Ngũ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Vô Địch Thiên Đế [Dịch] Vô Địch Thiên Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/04/Dich-Vo-Dich-Thien-De-SE-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Khai Cuộc Nữ Đế Làm Chính Cung [Dịch] Khai Cuộc Nữ Đế Làm Chính Cung](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/12/Dich-Khai-Cuoc-Nu-De-Lam-Chinh-Cung-Audio-Truyen.jpg)
