[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 225 : Tiến Cảnh Như Bay (c1121-c1125)
❮ sautiếp ❯Chương 1121: Tiến Cảnh Như Bay
Này quá kinh khủng, chỉ năng lực này cũng có thể làm cho hắn ở Thần cảnh vượt qua hai tinh chiến lực!
Vĩnh cửu!
Từng tiểu cảnh giới nhỏ, lực lượng chênh lệch là khoảng mười lần, bởi vậy bạo phát gấp trăm lần chỉ có thể bù đắp chênh lệch hai tiểu cảnh giới nhỏ.
Này cũng có thể thấy được từng cảnh giới ở Thần cảnh chênh lệch bao nhiêu, nên thiên tài Tứ Tinh mới ít như vậy, thiên tài Ngũ Tinh càng chỉ là tồn tại ở trong truyền thuyết.
Lăng Hàn muốn triệt để nghiền ép tiềm lực của Đinh Bình, chăm sóc dạy bảo ra một đồ đệ ngưu bức.
Bốn ngày sau, Luân Hồi Thụ hoàn toàn trưởng thành, tán cây chừng trăm trượng, có khí tức đại đạo lưu chuyển ở giữa cành lá, thần bí, cường đại, phong cách cổ xưa, rõ ràng Lăng Hàn nhìn nó trưởng thành, lại cho hắn một loại cảm giác là gốc đại thụ này đã vượt qua ức vạn năm.
Cần mười hai ngàn tỷ năm mới có thể trưởng thành Luân Hồi Thụ, cứ như vậy dài ra!
Hắc Tháp càng thêm ngưu bức.
Lăng Hàn cảm khái, hắn quật khởi không ly khai Hắc Tháp trợ giúp, bằng không dù đời trước hắn không chết, vậy bây giờ cũng chỉ có thể làm một Đan Đạo Đế Vương, võ đạo sao, bởi vì lúc đầu hắn đặt nền móng quá thảm, thành tựu tuyệt đối hữu hạn.
– Gốc Luân Hồi Thụ này không phải trưởng thành bình thường, mà là bị ta vận dụng Bản Nguyên bí lực đề cao, nên hiệu quả sẽ yếu đi một ít.
Tiểu Tháp xuất hiện, giải thích cho Lăng Hàn.
– Ngộ đạo dưới tàng cây, xa xa không đạt được một khắc tức một đời, nhưng một ngày có thể bằng một năm.
Cái này cũng lợi hại rồi!
– Tiếp qua mười năm, lá cây có thể ngắt lấy chế thành lá trà, hiệu quả tốt hơn một chút, phỏng chừng uống một chén, ngươi có thể thu được mười năm thể ngộ.
– Đáng tiếc, nguyên lực của ta lần thứ hai hao hết, không thể thôi động nó lớn thêm nữa.
Lăng Hàn đã kinh hỉ đến tột đỉnh, nói:
– Được rồi, được rồi, này đã rất lợi hại.
– Đó là ngươi ếch ngồi đáy giếng, không biết loại bảo vật gia tốc thời gian cũng không ít…
Tiểu Tháp đoán chừng là nói lỡ miệng, vội vã ngậm miệng không nói.
– Ta muốn chữa trị Hắc Tháp, không có việc gì thì đừng đến phiền ta!
Nói xong, nó xoát một cái liền tiêu thất, mặc Lăng Hàn gọi thế nào cũng không chịu tái hiện.
– Dựa vào, tốt xấu gì ta cũng là chủ nhân a, đây cũng quá không tôn trọng đi!
Lăng Hàn nhe răng, tiểu Tháp này thực sự là quá ngạo kiều.
Mặc kệ nhiều như vậy, trước để người bên cạnh đề thăng thực lực cái đã!
Lăng Hàn tiếp bọn người Thủy Nhạn Ngọc, Phong Phá Vân vào Hắc Tháp, để cho bọn họ ngộ đạo ở dưới Luân Hồi Thụ.
Lần này… điên cuồng!
Đạt đến độ cao như bọn họ, thiếu chính là thời gian đi ngộ đạo, nhưng ở dưới Luân Hồi Thụ một ngày bằng một năm, đây là khái niệm gì? Thực sự là ngay cả con lợn cũng có thể tu thành Chân Thần a!
Vốn tốc độ thể ngộ Thiên Địa huyền bí của bọn họ theo không kịp nguyên lực, thể lực đề thăng, hiện tại vừa vặn tương phản, tu vi tinh thần vượt qua thân thể, ngược lại thành thân thể kéo chân sau.
Hoàn hảo, Lăng Hàn là Đan Đạo Đế Vương, tu luyện phổ thông theo không kịp, vậy gặm thuốc, ngược lại ngộ đạo ở dưới Luân Hồi Thụ, cũng không sợ tu vi đề thăng quá nhanh.
Dẫn đầu đột phá, cũng là Lăng Hàn.
Hắn đã là trung cực vị đỉnh phong, hiện tại có Luân Hồi Thụ trợ giúp, tốc độ ngộ đạo của hắn quả thực như ánh sáng.
Thiên tài bình thường muốn vượt qua bước này làm sao cũng phải mấy trăm năm, ngay cả Lăng Hàn là siêu cấp thiên tài, vài thập niên cũng bình thường? Nhưng ở dưới Luân Hồi Thụ, vài thập niên chỉ là hơn mười ngày mà thôi.
Chủ yếu nhất là, trong người Lăng Hàn còn có Ma Chủ tinh nguyên, giải quyết vấn đề tích lũy nguyên lực, hai bút cùng vẽ, lo gì cảnh giới không bay nhanh?
Hắn sớm điều khiển Xuyên Vân Toa ly khai Đại Lăng Triều, đi tới một hoang nguyên không người độ Thiên Kiếp.
Trong Đại Lăng Triều ám sóng dũng động, có người muốn tạo phản, vậy cho bọn hắn cơ hội, bằng không đám người có dã tâm dằn xuống mà nói, vậy sau này bộc phát ra nguy hại sẽ lớn hơn nữa.
Nên Lăng Hàn nghiêm mật phong tỏa tin tức hắn trở về, hiện tại độ kiếp tự nhiên cũng không thể chọn ở Đại Lăng Triều.
Vượt qua tiểu cảnh giới, bây giờ đối với Lăng Hàn mà nói là một loại dằn vặt, phải đánh vỡ bản thân, để thần cốt bị Thiên Kiếp tẩy luyện, nâng cao một bước, điều này làm cho hắn kêu thảm thiết liên tục, nếu như Đinh Bình nghe được mà nói, tâm lý nhất định sẽ cân đối hơn rất nhiều.
Tên sư phụ biến thái này cư nhiên cũng có lúc thảm như vậy.
Nửa ngày sau, Thiên Kiếp tiêu tán, Lăng Hàn dùng một giọt Bất Diệt Chân Dịch, thân thể khôi phục trong nháy mắt, chỉ cảm thấy lực lượng tăng vọt, mà thần cốt thì cứng rắn không gì sánh được, đạt tới trình độ Thần Thiết cấp bốn.
– Hiện tại, tuy ta không trấn áp được đối thủ Đại viên mãn đỉnh phong, nhưng hoàn toàn không sợ, coi như là hao tổn, ta cũng có thể mài chết đối phương!
Lăng Hàn cười nói.
Lực phòng ngự cộng thêm lực khôi phục của hắn, quả thực chính là cấp bậc vô lại, chỉ cần không thể miểu sát hắn, như vậy đối thủ sẽ tuyệt vọng.
Sau Lăng Hàn, thì Vũ Hoàng tiến bộ nhanh nhất.
Thiên phú của hắn gần như không kém Lăng Hàn, chỉ là không có vận khí tốt như Lăng Hàn, được Hắc Tháp mà thôi.
Hai tháng sau, lực lượng của Vũ Hoàng thẳng tiến đến Phá Hư 19 tinh!
Uy lực của Luân Hồi Thụ hoàn toàn bày ra.
Vũ Hoàng bắt đầu ngộ bí mật Thần cảnh, mà có Lăng Hàn và Thủy Nhạn Ngọc giải thích, lấy thiên phú của Vũ Hoàng nhất định không cần mấy ngày là có thể vượt qua, dĩ nhiên, ngộ đạo dưới Luân Hồi Thụ vài ngày, liền tương đương với mấy năm.
Hơn mười ngày sau, lực lượng của Phong Phá Vân thẳng tiến đến Phá Hư 18 tinh, Mộ Dung Thanh 17 tinh.
Này cũng có thể thấy được thiên phú của bốn huynh đệ khác biệt, Vũ Hoàng và Lăng Hàn gần như đặt song song, Phong Phá Vân kém hơn một chút, Mộ Dung Thanh thì kém một bậc.
Nhưng dù như vậy cũng dọa Thủy Nhạn Ngọc một trận, lực lượng Phá Hư 17 tinh a, phát huy ra chiến lực chí ít 22 tinh, thậm chí còn mạnh hơn!
Thiên tài như vậy, ở Loạn Tinh Hoàng Triều có thể tìm ra mấy cái?
Đại Lăng Triều nho nhỏ đã có bốn cái!
Hơn nữa, Hách Liên Thiên Vân cũng đạt tới 16 tinh, vẫn rất kinh khủng, mà đồ đệ Đinh Bình của Lăng Hàn cũng là tiểu quái vật, có thể bạo phát lực lượng gấp trăm lần, nếu như cũng có thể đạt đến lực lượng Phá Hư 18 tinh, 19 tinh lại đột phá, vậy hắn nhảy vào Thần cảnh, chiến lực thậm chí có thể tới sáu tinh!
Sáu tinh, suy nghĩ một chút cũng để Thủy Nhạn Ngọc cảm thấy kinh khủng, bởi vì thiên tài Ngũ Tinh cũng chỉ là tồn tại ở trong truyền thuyết, hiện tại cư nhiên có khả năng chạy đến một thiên tài Lục Tinh?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1122: Mưu Nghịch Chi Ngôn (Thượng)
Ngay cả Lăng Hàn cũng kém a!
Lăng Hàn sẽ không đố kị đồ đệ mình, hơn nữa, lực lượng chỉ là một khâu trọng yếu trong chiến lực, cũng không phải toàn bộ.
Hắn tin tưởng, nếu như Vũ Hoàng và Đinh Bình cùng giai đánh một trận, thua tuyệt đối là Đinh Bình.
Thay hắn mà nói, Đinh Bình càng không có hy vọng thủ thắng, thể phách cùng lực khôi phục biến thái là rất khó giải.
Hơn nữa, Lăng Hàn phát hiện hiện tại lực lượng của mình càng lúc càng lớn.
Cửu Long Phách Thể Thuật và Lục Hợp Bát Hoang Công đều là bí pháp vô thượng, để thể lực của hắn bạo tạc, nguyên lực tinh thuần, mơ hồ có xu thế chỉ lực lượng liền đạt đến Ngũ Tinh.
Lại vài ngày sau, Vũ Hoàng, Phong Phá Vân, Mộ Dung Thanh trước sau đột phá đến Sơn Hà Cảnh.
Đại Lăng Triều rốt cục có chút bộ dáng của Vương Triều.
Chỉ nói vượt qua số lượng cảnh giới, tiến bộ nhanh nhất là Đinh Bình.
Hắn nguyên bản vừa đạt đến Linh Anh Cảnh, nhưng sau ba tháng thình lình đạt tới Phá Hư Cảnh, tổng cộng ba vượt qua đại cảnh giới, gần ba mươi tiểu cảnh giới.
Dù cho phóng tới Thần giới, đây cũng là tốc độ để người da đầu tê dại.
Trừ Lăng Hàn ra, còn có người thứ hai có Luân Hồi Thụ sao?
Đừng nhìn chỉ là ba tháng, nhưng thời gian Đinh Bình chân chính ngộ đạo không sai biệt lắm khoảng chín mươi năm! Dĩ nhiên, dưới Luân Hồi Thụ chỉ có thể ngộ đạo, thân thể vẫn dừng lại ở trình tự nguyên bản, không thể chân chính coi là chín mươi năm, nhưng ba mươi năm nhất định là có.
Bây giờ Đinh Bình tràn đầy lòng tin, muốn ở trên tu vi đuổi kịp và vượt qua ba vị sư bá, chân chính thay Lăng Hàn phân ưu giải nạn.
Trước đây Lăng Hàn bị mang đi thủy chung không tiêu tan ở trước mắt hắn, hắn không muốn, không muốn lấy phương thức như vậy tách rời sư phụ.
Tự mình chịu khổ, cộng thêm thiên phú, tài nguyên, Đinh Bình tiến bộ tự nhiên như bay.
Tương phản, sau khi tiến vào Thần cảnh, tốc độ tu luyện của Vũ Hoàng, Hách Liên Thiên Vân đều chậm lại, thật có khả năng bị Đinh Bình cái sau vượt cái trước, chí ít cũng có thể đuổi theo.
Người mình tiến bộ càng nhanh, Lăng Hàn dĩ nhiên càng hài lòng, hắn cười nói:
– Tam ca, ngươi tám chín phần mười sẽ bị tiểu tử Đinh Bình đuổi theo, đại ca cũng có chút nguy hiểm, thiên phú của nhị ca tốt nhất, nếu như Đinh Bình không có cơ duyên đặc thù mà nói, là chắc sẽ không có khả năng vượt qua.
Mộ Dung Thanh không khỏi kêu thảm thiết, làm trưởng bối bị tiểu bối vượt qua, này quá mất mặt.
– Tứ đệ, ngươi nhất định phải cho ta chút tài nguyên, nếu không ta không để yên cho ngươi!
Hắn kéo Lăng Hàn, trong lòng chỉ muốn cường đại.
Chúng nhân không khỏi cười to.
– Tam sư bá, ngươi chờ bị ta siêu việt đi!
Đinh Bình vẫn vác một tảng đá lớn, phía trên vẽ một Trọng Lực thần văn, hiện tại hắn vác đá vác đến nghiện, khi ngủ cũng muốn áp ở lưng trên một khối, bị chúng nhân đùa là ô quy.
Còn có một “người” thực lực tiến bộ rất nhanh, đó chính là Thạch Linh.
Hơn một năm qua, Thạch Linh gần như không có tiến bộ, còn là Phá Hư Cảnh, nhưng sau khi Lăng Hàn trở về, nó tự nhiên lại có thạch đầu ăn, gặm hơn hai tháng, nó như ngủ đông hóa thành một viên cầu, qua nhiều ngày cũng không có động tĩnh.
Nhưng mấy hôm trước, nó cuối cùng nghênh đón bạo phát, nhất cử bước vào Thần cảnh.
Ngũ Hành sinh linh bất đồng Yêu thú, Yêu thú tiến lên Thần cảnh là có thể hóa thành nhân hình, mà Thạch Linh kỳ thực vẫn là nhân hình, bất quá thân thể là dùng thạch đầu chồng chất.
Sau khi tiến lên Thần cảnh, nó biến hóa là rốt cục có thể nói chuyện.
Nhưng Thạch Linh không thích nói, nó vẫn giống như trước, thích cắn ống quần của Lăng Hàn, điều này làm cho Tu La Ma Đế thập phần khinh bỉ, ngươi không phải chó, học bộ dạng của chó làm chi?
Uông uông, hắn chen Thạch Linh, làm sao cũng không cho tên này đoạt bát cơm của hắn, hắn mới là đại cẩu có được hay không?
Lăng Hàn cũng không chỉ đề thăng đám người Vũ Hoàng, thị vệ trong cung cũng được hắn phát linh dược, thực lực tiến bộ rõ ràng, chỉ là bọn hắn không có tư cách tiến nhập Hắc Tháp, tu luyện ở dưới Luân Hồi Thụ.
Dù sao tác dụng của Luân Hồi Thụ hữu hạn, hiện tại nó chỉ có thể đồng thời để mười người tu luyện.
Dù như vậy, thực lực của thị vệ trong cung cũng có đề thăng rõ ràng, trước đây căn bản là Sinh Hoa Cảnh, hiện tại đều thẳng tiến Linh Anh Cảnh, mà đây chỉ phát sinh ở trong ba tháng ngắn ngủi, phi thường kinh người.
– Đinh Bình, về nhà mấy ngày đi, chậm nhất tháng sau, chúng ta sẽ đi Loạn Tinh Hoàng Triều, lần sau trở về cũng không biết là lúc nào.
Lăng Hàn nói với đồ đệ.
Kỳ thực Đinh Bình cũng không muốn trở về, Đinh gia với hắn mà nói cũng không phải nhà, chỉ là địa phương hắn sinh ra, sống nhờ mà thôi.
Nhưng sư phụ nói như vậy, hắn không dám vi phạm, liền thu thập một chút, xuất phát về nhà.
Hôm nay Đinh Bình không còn là thiếu niên phế vật trước đây, mà là đệ tử thân truyền của đương kim thiên tử, cảnh giới bản thân cũng đạt tới độ cao tương đối, hiện tại Đinh gia không ai biết hắn đã là Phá Hư Cảnh, bất quá, Linh Anh Cảnh đối với phần lớn người mà nói vẫn là cao cao tại thượng.
Bởi vậy hắn trở lại Đinh gia, tự nhiên được Đinh gia nhiệt liệt hoan nghênh, nhưng có vài người biểu hiện có chút lãnh đạm, thậm chí biểu tình bất thiện, để trong lòng Đinh Bình nhảy một cái.
Hắn tự nhiên biết hiện tại ở trong triều ám sóng dũng động, có thế lực mưu đồ muốn diệt Đại Lăng Triều, lập Vương Quốc khác, này bị hắn hận đến tận xương tủy.
Trước đây sư phụ khai thiên thành công, để mọi người thoát khỏi Ngũ Tông hãm hại, miễn đi vận mệnh bị luyện thành đan, thậm chí bị bắt làm con tin, nhưng những người này ngược lại tốt, cư nhiên vong ân phụ nghĩa, thừa dịp sư phụ không ở mặt tạo phản!
Đừng nói Đinh gia cũng có bụi bặm như vậy, nếu có, hắn tuyệt đối sẽ diệt trừ, quân pháp bất vị thân!
– Ha hả, Đinh Bình, đến đến đến, đến bên cạnh nói vài câu.
Một lão giả ngoắc ngoắc Đinh Bình, hắn gọi Đinh Xương, là một vị đại nhân vật của Đinh gia, cũng là lão nhân vật.
Ở Tiểu Thế Giới là Sinh Hoa Cảnh, vốn tưởng rằng phải chết già ở cảnh giới này, không nghĩ tới Lăng Hàn khai thiên thành công, hắn cũng bởi vậy được ích lợi, gần hai năm qua đã thẳng tiến Linh Anh Cảnh, có thể sống lâu 200 năm.
Nguyên bản hắn đã không có dã tâm gì, nhưng sống nhiều thêm 200 năm, để tâm tư của hắn lại rục rịch.
– Thất tổ gia.
Đinh Bình được Lăng Hàn nung đúc, mặc dù không có cảm tình gì với gia tộc, nhưng vẫn có kính ý với trưởng bối.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1123: Mưu Nghịch Chi Ngôn (Hạ)
Đinh Xương gật đầu, có chút cậy già lên mặt, hắn thấy, Đinh Bình dù gì đi nữa cũng là tiểu bối của Đinh gia, phải nghe lời mình nói.
Hắn chỉ chỉ vị trí trước người nói:
– Ngồi đi.
Đợi Đinh Bình ngồi xuống, hắn nghiêm mặt nói:
– Bình Nhi, Bệ Hạ ly khai cũng sắp hai năm đi?
Trong lòng Đinh Bình trực nhảy, nhưng trên mặt không có biểu lộ ra, lãnh tĩnh, trầm ổn, này là vật Lăng Hàn dạy cho hắn sớm nhất.
Hắn chỉ gật đầu nói:
– Sư phụ quả thực ly khai sắp hai năm.
– Bình Nhi, có câu nói, nước không thể một ngày không có vua!
Đinh Xương cười ha hả, trong mắt đột nhiên toát ra thần thái kinh người.
Này là đam mê quyền lực, để lão đầu này như mao đầu tiểu tử lần đầu tiên thấy mỹ nữ, vô cùng kích động.
– Thất tổ gia là có ý gì?
Đinh Bình trầm ngâm nói.
Đinh Xương cười nói:
– Ngươi là đệ tử duy nhất của Bệ Hạ, hiện tại Bệ Hạ vừa đi không về, không phải ngươi có thể kế thừa ngôi vị hoàng đế sao?
Xoát, Đinh Bình thoáng cái đứng lên nói:
– Thất tổ gia, nói năng cẩn thận!
– Ngươi đây là thái độ gì!
Đinh Xương giận tím mặt, tiểu tử này là muốn tạo phản sao, lại dám dùng loại giọng điệu này nói chuyện với mình.
– Thất tổ gia, ngươi uống say rồi!
Đinh Bình phất tay áo, muốn ly khai.
– Đứng lại!
Đinh Xương vỗ bàn nói.
Đinh Bình không để ý, tiếp tục tiến tới.
– Ha hả, thanh niên, trưởng bối nhà ngươi bảo ngươi đứng lại, ngươi không có nghe thấy sao?
Một đạo nhân ảnh đột nhiên hiện lên, chặn lối đi của Đinh Bình.
– Bất kính trưởng bối, đây cũng không phải là tập quán tốt.
Đinh Bình ngưng mắt nhìn đối phương, đây cũng là một người trẻ tuổi, nhiều lắm hai mươi bốn hai mươi lăm, phía sau vác một thanh trường kiếm, cả người tán phát ra kiếm ý kinh người, phảng phất kiếm chính là hắn, hắn chính là kiếm.
– Ngươi là người phương nào!
Đinh Bình trầm giọng hỏi, đối phương cho hắn áp lực cường đại, cảnh giới tuyệt không kém hắn.
Phá Hư Cảnh!
– Ta sao?
Thanh niên này lộ ra dáng tươi cười bình thản.
– Ta gọi Trương Mạch, đã từng có một biệt hiệu, gọi Tiểu Kiếm Đế.
Bất quá, hiện tại không dám xưng nữa, đây chính là Thần giới, ta còn dám tự xưng Kiếm Đế mà nói, chỉ nháy mắt sẽ bị người đánh chết!
– Thiên Kiếm Tông!
Đinh Bình trầm giọng nói.
Hắn cuối cùng hiểu, dưới cổ ám sóng dũng động này, là có Ngũ Tông trợ giúp.
Người ở đây đều là heo sao?
Biết rõ trước đây Ngũ Tông muốn luyện bọn họ thành Nhất Giới Đan, nhưng bây giờ ngược lại tốt, cư nhiên bị Ngũ Tông cổ động, muốn vong ân phụ nghĩa! Quyền lực thật có ma lực như vậy sao, để người chấp nhất như vậy.
– Ha hả, thực xảo.
Trương Mạch thản nhiên nói.
– Nguyên bản, chúng ta còn muốn nghĩ biện pháp lừa gạt ngươi trở về, không nghĩ tới chính ngươi chủ động trở về.
Hung phạm trồi lên mặt nước, Đinh Bình ngược lại không sợ, hắn bây giờ là Phá Hư tầng ba, cộng thêm sức bật cường đại, chiến lực thường quy đạt tới 12 tinh.
Mặt khác, hắn còn có thể lấy ra quốc thế, còn có bảo vật Lăng Hàn ban cho hắn, hoàn toàn không sợ bất kỳ một Phá Hư Cảnh nào.
Hắn trấn định nói:
– Ta là tuyệt đối không phản bội sư phụ, các ngươi ta bắt thì như thế nào?
– Ha ha ha ha, chúng ta chỉ cần một khôi lỗi!
Đinh Xương chen lời nói.
– Ngươi là đồ đệ của Lăng Hàn, kế thừa ngôi vị hoàng đế mà nói, danh chính ngôn thuận!
Hắn hưng phấn đến nét mặt già nua đỏ lên, chưa từng có nghĩ đến, một ngày kia hắn có thể trở thành chúa tể một quốc gia.
Này thậm chí để thân thể đã sớm héo rũ của hắn toả sáng sinh cơ, có xung động muốn tìm nữ nhân trẻ tuổi đánh một phát.
Quả nhiên, quyền lực mới là xuân dược mạnh nhất của nam nhân.
– Ngu ngốc!
Trương Mạch tiện tay đánh ra một chưởng, kiếm quang dương động, đầu của Đinh Xương nhất thời bị chém xuống, thình thịch, tiên huyết phóng lên cao.
Đầu của Đinh Xương lăn vài vòng trên mặt đất, dừng lại, trên mặt tràn đầy vẻ kinh ngạc, đến chết cũng không có minh bạch vì sao Trương Mạch sẽ xuất thủ với hắn.
Bọn họ không phải là đồng minh sao, bọn họ không phải là muốn cộng đồng thống trị Đại Lăng Triều sao?
Đinh Bình không hề có vẻ đồng tình, người này phản bội Lăng Hàn, hắn không có tự tay chém giết đã là nhân từ.
Hắn lắc đầu nói:
– Thất tổ gia, ngươi này là bảo hổ lột da, bọn họ chỉ muốn lợi dụng các ngươi dẫn ta trở về mà thôi.
Trong mắt Đinh Xương hiện lên một tia sắc thái cuối cùng, tiếp đó đột ngột biến mất.
Hắn nguyên bản có thể bình an vượt qua 200 năm, thậm chí bởi vì Đinh Bình, hắn còn có thể đạt đến Hóa Thần cảnh, Thiên Nhân Cảnh, dù sao đây là Thần giới, bảo dược cho phàm nhân tu luyện cũng không thiếu!
Nhưng hắn tham luyến quyền lực, thậm chí vượt xa năng lực cực hạn của hắn, cái giá chính là công dã tràng, còn phải bỏ ra tánh mạng.
– Ngươi là thúc thủ chịu trói, hay do ta xuất thủ?
Trương Mạch thản nhiên nói.
Hắn là thiên tài, ở trước khi Lăng Hàn khai thiên liền đạt tới Phá Hư Cảnh, mà ở Thần giới gần hai năm nay, bởi vì Linh khí dư thừa, hơn nữa Ngũ Tông tổng có chút nội tình, tu vi của hắn đã đạt đến Phá Hư tầng chín, chiến lực thẳng tiến 15 tinh.
Đây cũng không phải là cực hạn của hắn, bởi vậy hắn không có đi trùng kích Sơn Hà Cảnh, mà tiếp tục tích lũy, muốn trùng kích chiến lực 20 tinh.
Chiến lực Phá Hư 15 tinh còn chưa đủ ngưu bức sao?
Đinh Bình cười ha ha nói:
– Ai mạnh ai yếu, vậy cũng phải đánh nhau mới biết được!
– Ha hả, tình báo có sai lầm, không nghĩ tới ngươi nhanh như vậy liền bước vào Phá Hư Cảnh!
Trương Mạch cười nói.
– Cái này cùng sư phụ ngươi có chút giống, tu vi tinh tiến mau đến người căm tức, thật muốn hiện tại liền giết ngươi, miễn cho lại sinh một mối họa!
Nếu có thể giết Lăng Hàn từ trong trứng nước mà nói, như vậy hiện tại Hằng Thiên Đại Lục chắc còn ở Tiểu Thế Giới, đợi Ngũ Tông xuất thủ, luyện một giới này thành đan.
Mà bọn họ, cũng có thể không lâu sau tiến nhập Thần giới, không phải là Hợp Ninh Tinh, mà là tổ địa của Ngũ Tông!
Ở chỗ này, bọn họ không được một chút xíu tài nguyên của Thần giới, quả thực như sinh hoạt trên phế thổ, để cho bọn họ hít thở không thông, để cho bọn họ tuyệt vọng! Bởi vậy, sau hai năm nhẫn nhục, bọn họ quyết định khởi xướng một kích trí mạng, để Đại Lăng Triều đổi chủ nhân.
Trước lập Đinh Bình làm khôi lỗi, sau đó lại phế bỏ.
Mà một ngày nào đó, bọn họ sẽ bắt được liên lạc với bổn tông ở Thần giới, trở về tổ địa.
– Ngươi có thể thử xem!
Đinh Bình siết tay, từ khi hắn tiến vào Phá Hư Cảnh vẫn không có thể giao thủ với võ giả cùng giai, tuy Lăng Hàn cũng từng áp chế tu vi đánh với hắn, nhưng sư phụ biến thái của hắn căn bản là phi nhân loại, đánh cho hắn chỉ có thể tuyệt vọng.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1124: Ngũ Tông Tái Hiện
– Ha hả, ngay cả tự tin cũng giống sư phụ ngươi, làm ta càng thêm căm tức!
Trương Mạch cười lạnh, hắn giơ tay lên, xoát xoát xoát, mấy đạo kiếm quang quét tới Đinh Bình.
Hắn được xưng Tiểu Kiếm Đế, ở trên Kiếm Đạo tự nhiên có ngộ tính kinh người, giở tay nhấc chân trong lúc đó đều là kiếm ý.
Đinh Bình không sợ, hai tay siết chặt, hét lớn một tiếng oanh ra.
Thình thịch!
Lực lượng cường đại nén lại, tạo thành một tấm chắn, kiếm quang quét qua, nhưng bị sanh sanh mai một.
– Hả?
Trương Mạch lộ ra chút ngạc nhiên, chiến lực của đối phương mạnh đến nổi có chút ngoài dự liệu.
Rõ ràng chỉ là Phá Hư tầng ba, tại sao mạnh như vậy?
– Ta còn kém sư phụ, nhưng trấn áp ngươi lại không có vấn đề!
Đinh Bình lắc cổ, ba ba ba, trong cơ thể hắn truyền ra tiếng vang khớp xương bạo động.
Tuy không thể học được Bất Diệt Thiên Kinh, nhưng hắn được truyền Cửu Long Phách Thể Thuật, lúc này mới có thể để hắn ở Phá Hư tầng ba, lực lượng liền có thể so với tầng chín, chiến lực bộc phát ra thì càng thêm đáng sợ.
Trương Mạch giận dữ, trước đây hắn cùng Lăng Hàn là một bối phận, thậm chí hắn từng có thể áp chế Lăng Hàn.
Nhưng bây giờ đệ tử của đối phương cư nhiên cũng dám nói, trấn áp hắn không thành vấn đề?
Dựa vào, quá kiêu ngạo!
Hắn rút kiếm nói:
– Thiếu niên, ngươi thật ngông cuồng!
– Không phải cuồng, mà là tự tin!
Thần thái của Đinh Bình phi dương, đối mặt bất cứ địch nhân nào cũng không thể khiếp đảm, này là lý niệm Lăng Hàn dạy cho hắn.
Dĩ nhiên, không khiếp đảm và chịu chết là hai việc khác nhau, biết không địch lại phải nghĩ biện pháp thoát thân, còn sống mới có khả năng lật bàn.
– Thật làm cho người căm tức a!
Trương Mạch hừ một tiếng, trường kiếm xuất kích.
Hắn không hề cố kỵ, không quản nơi này là Đinh gia hay chỗ nào, kiếm quang lóng lánh dương động, kiếm quang dài đến trăm trượng, nhất thời tạo thành đại phá hư.
Đinh Bình hét lớn nói:
– Ra ngoài đánh một trận!
Nếu đổi lại là ở Tiểu Thế Giới tự nhiên có thể lên trời chiến đấu, nhưng bây giờ chỉ có thể đi ra ngoài.
– Lòng dạ đàn bà!
Trương Mạch không thèm để ý, ở trong mắt hắn, những người này vẫn là con kiến hôi của Tiểu Thế Giới, vốn là dùng để luyện thành Nhất Giới Đan, hiện tại một chút ý nghĩa cũng không có, vậy hắn càng không để ý.
Oanh, kiếm quang quét ngang, phòng ốc hủy diệt, sinh linh chết hết, này là lực lượng nghiền ép.
– Chết tiệt!
Đinh Bình rống giận, chiến lực toàn bộ khai hỏa, công về phía đối phương, ngăn cản đối phương tàn sát.
Đinh Bình chiến Trương Mạch.
Ở trên cảnh giới, Đinh Bình kém sáu tầng, nhưng hắn sử dụng các loại thủ đoạn, chiến lực lại không thua Trương Mạch, thậm chí bởi vì thể lực kéo dài không dứt, quốc thế vô tận, hắn còn có thể kiên trì lâu hơn Trương Mạch.
Hai người đại chiến, rất nhanh thì Đinh gia biến thành phế tích, chí ít một phần ba tộc nhân bị dư ba chiến đấu gạt bỏ.
Trương Mạch càng đánh càng kinh hãi, hắn vốn tưởng rằng có thể dễ dàng bắt Đinh Bình, không nghĩ tới chiến lực của đối phương mạnh như vậy, còn đánh tiếp như thế hắn thậm chí sẽ thua!
Điều này làm cho hắn phát điên.
Đánh không lại Lăng Hàn còn chưa tính, dù sao tên kia là biến thái, ngay cả sư phụ hắn, sư phụ của sư phụ hắn, thậm chí thiên kiêu của Thần giới đến cũng không thể làm gì.
Nhưng bây giờ ngay cả đồ đệ của đối phương cũng cường đại như vậy, điều này để hắn làm sao chịu nổi.
– Ha hả, thực sự là không ngờ, không chỉ Lăng Hàn yêu nghiệt, ngay cả đồ đệ hắn thu cũng không thể khinh thường!
Một cô gái xinh đẹp từ trên trời giáng xuống, phía sau nàng có hai cánh chim, nhẹ nhàng chấn động, để cho nàng có thể phi hành ở trên trời.
Ở Tiểu Thế Giới, hai cái cánh này không có chút tác dụng, dù sao chỉ cần nhảy vào Sinh Hoa Cảnh là có thể phi hành, nhưng ở Thần giới liền không giống nhau.
Tinh Thần cảnh mới có thể hiểu Thiên Địa bí mật, ngao du trên trời cao.
Hợp Ninh Tinh có bao nhiêu Tinh Thần cảnh?
Bởi vậy, ở Thần giới có cánh, vậy ít nhất có thể sớm hơn người khác mấy triệu năm, thực hiện được mộng tưởng bay trên trời.
Đông Linh Nhi, cao đồ của Vân Phượng Tông.
– Hừ, nói mát cái gì chứ, nhanh trợ giúp ta trấn áp người này!
Trương Mạch bất mãn nói.
– Trước không phải có người tràn đầy tự tin, nói không cần giúp đỡ sao?
Đông Linh Nhi cười nói, chiến lực của nàng không kém Trương Mạch, hơn nữa còn có năng lực phi hành, tự nhiên không sợ bị Đinh Bình đào tẩu.
– Phế thoại, nếu không một mình ngươi thử xem?
Trương Mạch hừ một tiếng, trình độ biến thái của tiểu tử này gần như không kém gì Lăng Hàn trước đây, một thân quái lực, đánh cho hắn cũng có chút không dám đón đỡ.
– Đêm dài nhiều mộng, mau giải quyết tiểu tử này, dù sao Hoàng Đô còn có mấy Phá Hư Cảnh.
Đông Linh Nhi không đấu khẩu nữa, trực tiếp gia nhập chiến đấu.
– Phá Hư Cảnh cũng không quá sợ, chỉ là lão Long kia cần kiêng kỵ một chút.
Trương Mạch nói.
– Mấy vị trưởng bối đều đã bước vào Thần cảnh, dưới sự liên thủ, lão Long lại tính là gì!
Đông Linh Nhi xuất thủ vô tình, từng chiêu đều muốn phế bỏ Đinh Bình.
Ngược lại, tạm thời bọn họ chỉ cần một khôi lỗi ngồi ở trên ngôi vị hoàng đế, mà bản thân khôi lỗi có tu vi hay không, này tự nhiên là không có ảnh hưởng.
Đinh Bình nghe vậy, trong lòng nghiêng trời lệch đất.
Hắn biết, đối phương là cố ý nói cho hắn nghe, mục đích là muốn tan rã ý chí chiến đấu của hắn.
Bất quá, bọn họ trăm triệu lần không nghĩ tới, Lăng Hàn đột nhiên trở về, hơn nữa chỉ dùng hơn ba tháng liền tạo ra được bốn Sơn Hà Cảnh!
Hiện tại lực lượng Thần cấp ở Hoàng Đô, là sắp tới mười vị, hơn nữa chiến lực của Lăng Hàn, Tu La Ma Đế còn là Sơn Hà Cảnh Đại viên mãn.
Lấy cảnh giới chênh lệch lớn ở Thần giới, một ngón tay của Lăng Hàn là có thể trấn áp toàn bộ.
Chờ một chút!
Đinh Bình thầm nói, nếu như hắn đào tẩu, đối phương có thể sinh lòng kiêng kỵ, kéo dài thời gian tiến công hay không? Sư phụ làm sao có thời giờ ở đây bồi những tiểu nhân vật này chơi đùa, hành trình của bọn họ là cả Thần giới a!
Liền quyết định như vậy!
Đinh Bình đột nhiên rút lui, chỉ thủ chứ không công nói:
– Ta nguyện ý hợp tác với các ngươi, nhưng các ngươi phải bảo chứng, không tổn thương ta, không phế tu vi của ta!
– Hả?
Đông Linh Nhi cùng Trương Mạch liếc nhìn nhau, có chút kỳ quái.
Vì sao tiểu tử này đột nhiên chịu thua?
Là bởi vì biết bọn họ liên thủ công kích, không có khả năng may mắn tránh khỏi sao? Hắc hắc, là người tóm lại sợ chết, huống chi tiểu tử này chưa tới hai mươi tuổi, thiếu niên đắc ý, tự nhiên càng không hy vọng biến mất.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1125: Phản Quân Xuất Động
– Được!
Hai người đều gật đầu, ngược lại chỉ là một Phá Hư Cảnh, chỉ cần mang về, có rất nhiều cường giả Thần cấp có thể trấn áp, ở đây không như Tiểu Thế Giới, cường giả Thần cấp sẽ bị chế ước, thực lực không thể thi triển.
Ở trước mặt lực lượng Thần cấp, Phá Hư Cảnh chính là đống cặn bả!
Đinh Bình trầm mặc ít nói, theo chân bọn họ rời đi, mà hai người Đông Linh Nhi cũng không có mạnh mẽ chế trụ hắn, song phương đều biểu hiện ra một ít thành ý.
Bọn họ một đường trèo non lội suối, tiến nhập một thành thị náo nhiệt, bản doanh của Ngũ Tông ở đây.
Quả nhiên, nơi nguy hiểm nhất lại là nơi an toàn nhất, trước bọn người Vũ Hoàng chỉ ở sơn dã, trong biển rộng tìm kiếm dư nghiệt của Ngũ Tông, ai có thể nghĩ tới bọn họ cư nhiên thoải mái sinh hoạt ở trong phố xá sầm uất như vậy?
Ở dưới sự hướng dẫn của hai người Đông Linh Nhi, bọn họ tiến nhập một tòa phủ đệ, rất lớn, bên trong còn có một cái hồ thiên nhiên, sóng gợn lăn tăn, hoàn cảnh phi thường ưu mỹ.
– Thức thời mới là tuấn kiệt.
Kiếm Vương xuất hiện, nhưng lúc này hắn đã bước vào Sơn Hà Cảnh, không có tận lực thu liễm khí thế, phát ra kiếm ý như thực chất, ở quanh thân hắn tạo thành một vòng kiếm ảnh, tùy tiện bay ra một thanh cũng có thể giết Phá Hư Cảnh.
Hắn đã nghe hai người Đông Linh Nhi nói tình huống lúc đó, cũng không có hoài nghi, dù sao mới qua hai năm, Lăng Hàn tuyệt đối không thể phản hồi, mà lực lượng của Hoàng Đô cũng sẽ không có đề thăng rõ ràng.
Tương phản, vạn năm qua Ngũ Tông dùng Thời Gian Nguyên Dịch phong ấn bao nhiêu người, hiện tại tiến vào Thần giới, có ít nhất một phần mười người đột phá, hiện tại số lượng cường giả Thần cấp của bọn họ gần như 40 người!
Này là một cổ lực lượng quét ngang, kiêng kỵ duy nhất là Hách Liên Thiên Vân, lão Long kia thập phần yêu nghiệt, lại bước vào Sơn Hà Cảnh, chiến lực khẳng định kinh người.
– Nói hết tình huống ngươi biết ra.
Kiếm Vương nói, hắn muốn tận khả năng lý giải tình huống của Hách Liên Thiên Vân, mới có thể định ra đối sách hoàn mỹ.
Đinh Bình không có nửa điểm giấu diếm, nói ra tư liệu hơn ba tháng trước của Hách Liên Thiên Vân, để cho Kiếm Vương cũng có chút giật mình, ngươi nha, cũng quá không có cốt khí đi, chúng ta còn không có nghiêm hình bức cung, ngươi liền khai hết.
Ngũ Tông cũng nắm giữ một ít tư liệu của Hách Liên Thiên Vân, lấy ra đối chiếu lời khai của Đinh Bình, phát hiện Đinh Bình hoàn toàn không có nói sai.
Bọn họ tin tình báo của Đinh Bình, cho rằng Đinh Bình tuổi còn quá trẻ, nên rất sợ chết.
Đinh Bình phối hợp như vậy, bọn họ cũng không có làm khó hắn, nói không chừng ngày sau có thể thu hắn làm một con chó, dù sao cũng là Phá Hư Cảnh a.
Bọn họ thương định, 10 ngày sau tiến công Hoàng Đô.
Nửa năm qua, bọn họ đã xâu chuỗi trao đổi với rất nhiều thế lực, thiếu chỉ là một kích tối hậu mà thôi.
Thời gian trôi qua nhanh chóng, mười ngày đi qua, Đinh Bình đàng hoàng mang chúng nhân xuất phát, mở cửa thành, đại môn hoàng cung, lặng yên tiến nhập hoàng cung, mà rất nhiều thế lực cũng hiện lên, gia nhập đại quân đoạt quyền.
Dù sao, thống trị một quốc gia cũng không phải hơn mười, mấy trăm người có thể làm được.
Đội ngũ rất nhanh hội tụ thành quy mô mấy nghìn người, cực kỳ hùng hổ.
Ngũ tông vọt vào hoàng cung, thủ vệ thậm chí ngay cả chống lại cũng không dám, một đường triệt về phía sau.
Điều này làm cho phe công kích đều dương dương đắc ý, bọn họ quá cường đại, làm người sợ hãi a.
Tuy các cường giả Ngũ Tông không tin lực lượng của hoàng cung yếu đuối như vậy, nhưng bọn hắn không thèm để ý, dù sao lúc này đây bọn họ xuất động lượng lực cường đại nhất, cường giả Thần cấp đạt hơn ba mươi bảy vị.
Hách Liên Thiên Vân thì như thế nào, bọn họ xuất động ba mươi người tổng có thể diệt được đi, bảy người khác liền có thể quét ngang.
Nếu không phải thống trị một quốc gia tuyệt không phải vài người là có thể làm được, bọn họ căn bản không cần những thế lực này hiệp trợ, ngay cả Phá Hư Cảnh cũng không có.
Một bên thế không thể đỡ, một bên thì quân lính tan rã, Đinh Bình tự nhiên biết, này là Lăng Hàn đang phối hợp mình, muốn một lưới bắt hết, lần này tuyệt không lưu lại bất kỳ hậu hoạn nào.
Không bao lâu, đại quân đẩy mạnh đến chỗ sâu trong hoàng cung, đến trước Chính Hòa Điện.
Này là trung tâm của hoàng cung, điện nghị sự, Đồ Đằng đứng ở trên điện này.
Điện này là tượng trưng quyền lực của Đại Lăng Triều, một khi thất thủ mà nói, đối với đất nước là đả kích cực kỳ to lớn.
Nên coi như dẫn xà xuất động, đến nơi này cũng không thể lui nữa.
Đám người Phong Phá Vân, Vũ Hoàng, Mộ Dung Thanh, Hách Liên Thiên Vân xuất hiện, đứng ở phía trước nhất, mà thủ vệ trong cung thì đứng ở phía sau bốn người, rút đao, lộ ra quyết tuyệt không tiếc tử chiến.
– Hắc hắc, một đám gà đất chó cảnh!
Một lão nhân vật của Ngũ Tông nói, hắn gọi Tư Đồ Kiếm, bị phong ấn mấy nghìn năm, ngay cả lúc Mã Đa Bảo đánh Ngũ Tông, hắn cũng không có bị tỉnh lại, bởi vì nhiều người cũng không có “chôn” ở trong Ngũ Tông.
Hắn đến Thần giới mới bị tỉnh lại, bởi vậy tự nhiên không biết Lăng Hàn cường đại, chỉ cảm thấy hậu bối của mình quá phế vật, ngay cả con kiến hôi cũng không giải quyết được.
– Thổ cẩu, nói cái gì đó?
Hách Liên Thiên Vân quát to, trong mọi người miệng hắn là độc nhất.
– Ha hả, Chân Long hậu duệ thì như thế nào, chiến lực tối đa Tứ Tinh, chẳng lẽ còn có thể trở thành thiên tài Ngũ Tinh trong truyền thuyết?
Tư Đồ Kiếm phất phất tay.
– Dựa theo kế hoạch, trước trấn áp Nghiệt Long này! Chân Long huyết mạch a, đây chính là vật đại bổ.
Lập tức, có hai mươi chín người tiến lên trước vài bước, đứng chung với Tư Đồ Kiếm, bọn họ tự nhiên đã sớm định ra sách lược, do người nào đi đối phó Hách Liên Thiên Vân.
– Sách sách sách, ba mươi Sơn Hà Cảnh tiểu cực vị sơ kỳ!
Hách Liên Thiên Vân hắc hắc cười lạnh.
– Bất quá, các ngươi đoán sai một điểm, bởi vì cao thủ Thần cấp bên chúng ta không chỉ có bản tọa!
Phong Phá Vân, Vũ Hoàng, Mộ Dung Thanh, Thạch Linh đồng thời đi về phía trước một bước, không áp chế khí tức nữa, uy áp đặc biệt của Thần Linh trong nháy mắt bao phủ toàn trường.
Cái gì!
Ngũ Tông cùng bọn chó săn đều kinh hô, làm sao Đại Lăng Triều lại đột nhiên nhiều thêm bốn cường giả Thần cấp? Này đã làm rối loạn kế hoạch của bọn họ.
– Hừ, những người các ngươi, Đại Lăng Triều có chỗ nào có lỗi với các ngươi?
Vũ Hoàng chất vấn.
– Trước đây nếu không có tứ đệ khai thiên, các ngươi đều chỉ có thể ở lại Tiểu Thế Giới chờ chết, bị luyện hóa thành Nhất Giới Đan! Nhưng bây giờ, các ngươi lại lăn lộn với Ngũ Tông, thật là thông minh a?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Audio] Các Con Mẹ Đã Về [Audio] Các Con Mẹ Đã Về](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Cac-Con-Me-Da-Ve.jpg)

