[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 226 : Một Quyền Đánh Bể (c1126-c1130)
❮ sautiếp ❯Chương 1126: Một Quyền Đánh Bể
Bị hắn hỏi như vậy, không ít người đều lộ ra vẻ xấu hổ, nhưng cũng có người cười lạnh.
Thức thời mới là tuấn kiệt!
Lăng Hàn bị bắt làm con tin, Đại Lăng Triều chỉ có một cường giả Thần cấp… được rồi, hiện tại biến thành năm, nhưng so với Ngũ Tông, số lượng này cũng không phải một cấp bậc.
Vậy ngươi nói, cùng chết với Đại Lăng Triều, hay cùng Ngũ Tông cộng hưởng phú quý?
Nơi này chính là Thần giới, bọn họ không cần lo lắng bị người luyện thành Nhất Giới Đan, cũng sẽ không có xung đột trên căn bản với Ngũ Tông, vậy dĩ nhiên có không gian hợp tác.
– Có điểm không ngờ, bất quá các ngươi vừa tiến vào Thần cảnh, hắc hắc, lại ra năm Thần cảnh là đủ rồi.
Tuy Tư Đồ Kiếm lấy làm kinh hãi, nhưng rất nhanh thì khôi phục lại.
Hắn cũng không phải người mạnh nhất trong Ngũ Tông, nhưng tư cách già nhất, bởi vậy trở thành chỉ huy của đoàn người.
– Các ngươi cũng chỉ có bấy nhiêu người như vậy sao?
Ánh mắt của Vũ Hoàng đảo qua, hắn đã sớm tra ra Hoàng Đô bình tĩnh ẩn dấu sóng dữ, mà bây giờ xuất hiện thế lực phản loạn cũng nằm trong dự liệu của hắn, thậm chí có mấy nhà trước ẩn dấu tốt, không có lộ ra chân ngựa.
Bất quá, chỉ có bấy nhiêu như vậy sao?
– Đối phó chút quân ô hợp các ngươi, dư dả!
Tư Đồ Kiếm cười lạnh.
– Nhưng trước đó, giết một cái không nghe lời đã!
Ánh mắt của hắn nhìn về phía Đinh Bình.
Đại Lăng Triều còn có bốn cường giả Thần cấp, nhưng Đinh Bình không hé lộ, điều này hiển nhiên là đang cố ý lừa dối bọn họ.
– Giết, vừa khéo tế cờ!
Tư Đồ Kiếm lạnh lùng nói, hắn là phái cấp tiến, cho rằng tiêu diệt đám người Vũ Hoàng xong, trực tiếp đổi vương kỳ là được, căn bản không cần lập khôi lỗi gì đến quá độ.
Bất quá, hắn dù sao chỉ là một trong các chỉ huy, vẫn không thể quyết định tất cả.
Nhưng bây giờ Đinh Bình lừa bọn họ, vừa khéo cho hắn cớ xuất thủ.
Thình thịch!
Đinh Bình bị ném ra, tuy chiến lực của hắn cường đại, nhưng ở trước mặt lực lượng Thần cấp là không có sức đánh trả chút nào.
– Quỳ xuống!
Tư Đồ Kiếm lạnh lùng nói, hắn muốn trảm thủ Đinh Bình ở trước mặt mọi người.
– Phi!
Đinh Bình phun một ngụm nước bọt, không sợ chút nào.
– Bản tọa bảo ngươi quỳ xuống!
Tư Đồ Kiếm cất cao giọng, ánh mắt lành lạnh, phóng xuất ra khí thế Thần Linh, đánh tới tâm linh của Đinh Bình, để hắn thần phục.
– Ha hả, ngươi đang uy hiếp đồ đệ của ta sao?
Thanh âm của Lăng Hàn vang lên.
– Di!
– Ừ?
– Nha?
Đám người Kiếm Vương, Thanh Phượng Thần Hậu lộ ra vẻ kinh sợ, bọn họ chính là ăn vị đắng từ Lăng Hàn, đối với thanh âm của hắn vô cùng quen thuộc, nhất thời có một loại cảm giác da đầu tê dại.
– Ai?
Tư Đồ Kiếm nhìn lại, lớn tiếng quát hỏi.
Lăng Hàn đi ra, trên mặt mang dáng tươi cười nhàn nhạt.
– Ngươi là người phương nào?
Tư Đồ Kiếm lại hỏi.
– Lăng Hàn!
Đám thế hệ trước như Kiếm Vương, thế hệ trẻ như Trương Mạch, ai cũng kinh hô, bọn họ đều sinh ra bóng ma trong lòng với Lăng Hàn, vừa nghe thấy thanh âm cũng đã da đầu tê dại, hiện tại thì trực tiếp run rẩy.
Có thể làm cho Thần cảnh, Phá Hư Cảnh sợ đến như vậy, có thể thấy Lăng Hàn ảnh hưởng bọn họ ra sao.
– Ngươi chính là Lăng Hàn?
Tư Đồ Kiếm nhìn về phía Lăng Hàn, hắn không có trải qua “thời đại Lăng Hàn”, tự nhiên không biết Lăng Hàn cường đại, cũng không thể tưởng tượng.
Ba!
Bóng người chớp động, một quyền oanh qua, đầu của Tư Đồ Kiếm nhất thời nở hoa, biến thành một cổ thi thể không đầu.
Toàn trường, một mảnh tĩnh mịch.
Tuy Tư Đồ Kiếm không phải Thần Linh cường đại nhất trong Ngũ Tông, nhưng yếu như thế nào đi nữa hắn cũng là một Thần linh a!
Cư nhiên bị một quyền đánh bể đầu?
Tê, đùa gì thế!
Lăng Hàn thu hồi nắm tay, nhoẻn miệng cười:
– Người đều đến đủ, liền thanh toán một lần đi!
Lăng Hàn đã trở về, hơn nữa, cường thế không gì sánh được!
Người của Ngũ Tông sớm bị Lăng Hàn ám ảnh, thấy hắn hiện thân da đầu cũng đã tê dại, thân thể run rẩy, mà Tư Đồ Kiếm càng bị một quyền bể đầu, để cho bọn họ hàn khí sinh sôi, chỉ muốn quay đầu bỏ chạy.
– Lăng Hàn!
Kiếm Vương đứng ra, tuy hắn ở Ngũ Tông chỉ là nhân tài mới xuất hiện, nhưng thực lực thật bất phàm, Kiếm Tu vốn lấy lực công kích cường đại xưng danh, chiến lực của hắn tuyệt đối có thể đứng vào trước mười thậm chí trước năm.
Ba!
Thân hình Lăng Hàn lao ra, nắm tay oanh tới, Kiếm Vương cũng bị đánh bể đầu.
Tê, một lời không hợp liền sát nhân, thật tàn bạo!
– Lăng Hàn, ngươi thật quá mức, phải biết rằng, tổ địa của chúng ta có cường giả Nhật Nguyệt Cảnh!
Đoạn Thiên Đao lạnh lùng nói.
Ba, những lời này vừa nói xong, hắn cũng bị bể đầu.
Diệt liền ba người, đều là một quyền đánh giết, không ướt át bẩn thỉu, không hề thương hại chút nào, này là sát phạt quả đoán ra sao?
Người của Ngũ Tông đều sợ, bọn họ căn bản không có thấy rõ ba người Tư Đồ Kiếm chết như thế nào, chỉ thấy bóng người nhoáng lên, một người tiếp một người chết đi, này nến thả ở trên người bọn họ cũng tuyệt đối đỡ không được, tránh không được.
Thật đáng sợ!
Đám thế hệ trẻ như Trương Mạch đều lạnh run, mới đi qua hai năm mà thôi, Lăng Hàn đã kinh khủng tới trình độ bực nào?
– Ngươi, ngươi bây giờ là tu vi gì?
Vẻ mặt của Thanh Phượng Thần Hậu khổ sáp hỏi thăm.
– Ha hả, tiến bộ quá nhỏ, nói ra cũng có chút ngượng ngùng.
Lăng Hàn mỉm cười.
– Sơn Hà Cảnh đại cực vị, vừa tiến vào Sơ kỳ mà thôi.
Phốc!
Tất cả mọi người phun ra, ngươi đây là đang trang bức, nhất định!
Hai năm trước vừa mới khai thiên, mọi người đều từ Phá Hư tầng chín khởi bước, nhưng người Ngũ Tông tốt xấu gì cũng có công pháp của Thần giới trong tay, lúc này mới có ba mươi bảy người đột phá Thần cảnh.
Nhưng Lăng Hàn thì sao?
Thực sự là không chỗ nương tựa a, còn bị nắm đi làm con tin, ngươi xác định thực là đi làm con tin, mà không phải làm phò mã gia sao?
– Chạy!
Không biết là ai gọi trước, nhất thời, mọi người làm chim thú tán.
Người của Ngũ Tông quá rõ Thần Linh cường đại, cũng biết Thần Linh mỗi kém một tiểu cảnh giới nhỏ là cách biệt một trời, nên thiên tài Nhất Tinh cũng rất đáng khen! Nhưng Lăng Hàn hiện tại cư nhiên bước vào đại cực vị, này là nghiền ép tuyệt đối, đừng nói bọn họ chỉ có ba mươi bảy người, dù 370 người cũng bị toàn diệt.
Đánh cọng lông a, chịu chết mà thôi.
– Giết!
Phương diện Đại Lăng Triều thì sĩ khí sôi trào, chúng nhân tới tấp xuất thủ, nhất là đám cường giả Thần cấp như Vũ Hoàng, bọn họ vừa nhảy vào cảnh giới này, đang vô cùng ngứa tay!
– Đi!
Thanh Phượng Thần Hậu nắm lên Đông Linh Nhi, phía sau mở một đôi cánh chim, nàng và Đông Linh Nhi đều có huyết mạch đặc thù, ở Sơn Hà Cảnh liền có thể phi hành, chiếm đại tiện nghi.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1127: Bình Loạn
Vũ Hoàng đánh ra một nộ quyền, tuy để Thanh Phượng Thần Hậu có chút chật vật mới miễn cưỡng nhận xuống, nhưng dù sao vẫn có thể bay lên bầu trời.
Lần này, ai còn có thể ngăn cản các nàng rời đi?
– Lăng Hàn, ngươi chờ, chỉ cần ta tìm được đường trở lại, chính là lúc cường giả Ngũ Tông ta lấy tính mệnh của ngươi!
Thanh Phượng Thần Hậu lớn tiếng nói, nàng biết hơn ba mươi cường giả Thần cấp này ở trước mặt đại cực vị căn bản không đủ xem, đây không phải là một trận chiến đấu, mà là đơn phương tàn sát.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Xem ở mặt mũi của nàng, vốn còn muốn lưu ngươi một mạng, nhưng ngươi như vậy là tự mình muốn chết!
Hắn lấy thân làm cung, mở Diệt Long Tinh Thần Tiễn.
Hưu, tiễn quang hóa thành một đạo lưu quang, bắn nhanh đi.
Hắn bây giờ là tu vi bực nào?
Dù không dùng cung tiễn chân chính, không dùng tới Chung Cực Nhất Tiễn, uy lực của Diệt Long Tinh Thần Tiễn cũng tới Ngũ Tinh!
Chỉ là tiểu cực vị sơ kỳ, ngăn cản được chiến lực của Đại viên mãn trung kỳ sao?
Phốc!
Tiễn quang di động, Thanh Phượng Thần Hậu cùng Đông Linh Nhi kêu lên thảm thiết, bị nhất tiễn song điêu, đều xuyên thủng trái tim, ánh mắt của hai thầy trò mất đi thần thái, dung nhan tuyệt sắc ảm đạm không ánh sáng, từ trên bầu trời rơi xuống.
Lăng Hàn không hề thương tiếc, nếu là địch nhân, vậy nam nhân, nữ nhân có gì khác nhau chứ?
Có hắn và Tu La Ma Đế tọa trấn, Ngũ Tông ở số lượng cường giả chiếm ưu thì như thế nào, vẫn chỉ có phần bị tàn sát.
Hơn nữa, tuy đám người Vũ Hoàng vừa đột phá, nhưng ngộ đạo dưới Luân Hồi Thụ, ai không có vài thập niên thể ngộ?
Hơn nữa, bọn họ còn được tài nguyên của Lăng Hàn duy trì, ở Phá Hư Cảnh tu đến gần như hoàn mỹ, ngay cả Mộ Dung Thanh cũng có chiến lực Tứ Tinh, Vũ Hoàng càng đạt tới Ngũ Tinh!
Kỳ thực không cần Lăng Hàn xuất thủ, chỉ ba gã huynh trưởng của hắn là có thể quét ngang.
Gần nửa canh giờ, cường giả của Ngũ Tông liền bị tàn sát tận.
Không chỉ Thần cấp, cao thủ Phá Hư Cảnh dĩ nhiên cũng tới, đều bị giết chết.
– Bệ Hạ tha mạng!
Thế lực phản loạn còn lại đều quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, trình tự của bọn họ quá thấp, ngay cả Phá Hư Cảnh cũng không có, ở trong dạng chiến đấu này không có chút tác dụng nào, một cái uy áp liền trực tiếp nằm trên đất.
Ai có thể nghĩ tới, Lăng Hàn cư nhiên sẽ vào lúc này xuất hiện, cường đại như Thiên Thần!
Này để cho bọn họ nghĩ tới Lăng Hàn trước đây khai thiên, một người chống Thương Thiên, khai phá Càn Khôn, Thần uy không gì sánh được.
Bọn họ lại muốn phản người như vậy?
Dựa vào, trước đây đầu bị lừa đá sao!
– Bắt lại, ngọ môn xử tử!
Lăng Hàn lạnh lùng nói, có chút giới hạn là không thể vượt qua, bằng không dùng cái gì trị quốc, dùng cái gì để kẻ dưới phục tùng?
Ánh mắt của hắn đảo qua, tu vi của đám người kia toàn bộ bị phế, vệ sĩ như lang như hổ xông tới, bắt hết đám phản nghịch, mỗi một người đều cố ý quyền đấm cước đá.
Đám vệ binh này dĩ nhiên hận chết loại phản nghịch, Lăng Hàn vì Hằng Thiên Đại Lục làm bao nhiêu sự tình, các ngươi lại dám nhân lúc hắn đi làm con tin phản loạn!
Dựa vào, thật muốn hiện liền giết chết đám súc sinh này.
Lăng Hàn trải qua Đồ Đằng truyền lời, tuyên cáo hắn trở về, cũng nói đến trận phản loạn này, thanh âm rầm rầm truyền khắp Đại Lăng Triều.
– Ngô hoàng vạn tuế!
– Bệ Hạ đã trở về!
Triều dân đều hoan hô không ngớt, dân chúng bình thường rất thực tại, bọn họ không quan tâm ai làm Hoàng Đế, chỉ cần mình sống tốt, đó chính là Hoàng Đế tốt.
Lăng Hàn để bọn họ thoát khỏi vận mệnh trở thành Nhất Giới Đan, này là ân cứu mạng.
Dẫn bọn hắn đi tới Thần giới, Linh khí dư thừa, tuy không phải mỗi người đều biết tu luyện, nhưng ở trong dạng hoàn cảnh này, không chỉ bách bệnh không sinh, hơn nữa thọ nguyên còn có thể kéo dài, chí ít sống trăm tuổi là không thành vấn đề, đây cũng là đại ân!
Hoàng Đế tốt như vậy, ai không kính yêu?
Lại còn chạy ra súc sinh không có lương tâm muốn đoạt quyền? Ta phi!
Rất nhiều người đều mang trứng gà, quả táo, quả cam, muốn đi ngọ môn xem hành hình, còn phải ném mặt của bọn họ, để cho bọn họ mang tiếng xấu muôn đời.
Lăng Hàn triệu đám lão hữu Nhạc Khai Vũ, Tiễn Vô Dụng, Hồ Phong Nguyệt vào hoàng cung, trước hắn không muốn tiết lộ bí mật mình trở về, bởi vậy không có gặp các lão bằng hữu, hiện tại giải quyết xong Ngũ Tông, hắn tự nhiên phải hội tụ với những người này.
Hắn lại bắt đầu đưa đan dược.
Một quốc gia cường đại, không có khả năng chỉ dựa vào vài người khởi động.
Bọn người Lăng Hàn, Hoàng Vũ đều chí ở bốn phương, nhất là Lăng Hàn, còn có sứ mệnh tìm Côn Bằng Cung, Ngũ Tông tổ địa, đâu thể nào vĩnh viễn ở lại Hợp Ninh Tinh?
Bởi vậy, bọn họ phải cố gắng bồi dưỡng người nối nghiệp, hắn mang Hằng Thiên Đại Lục lên đây, tự nhiên có nghĩa vụ cho nó một tương lai tốt.
Ở dưới sự trợ giúp vô tư của Lăng Hàn, tất cả mọi người đều tiến bộ như bay.
Để cho Lăng Hàn chờ mong nhất, là Trầm Trung Thành, Hiên Viên Tử Quang, Văn Nhất Kiếm, Trầm Trung Thành cùng Văn Nhất Kiếm đều có thiên phú võ đạo kinh người, mà khí vận nghịch thiên của Hiên Viên Tử Quang ở Thần giới cũng không tiêu thất, hắn liên tục lấy được thiên tài địa bảo, lại là người thứ nhất trong chúng nhân đạt đến Phá Hư Cảnh.
Những người này tự nhiên sớm không còn tâm tư cạnh tranh với Lăng Hàn, chỉ nỗ lực tu luyện, để Đại Lăng Triều phát triển thành thế lực số một số hai của Thần giới.
Lăng Hàn cũng không có bạc đãi bọn hắn, có thể nói, trừ Luân Hồi Thụ, bọn họ hưởng thụ đãi ngộ tốt nhất mà Lăng Hàn có thể.
Chỉ là không có Luân Hồi Thụ ngộ đạo, trong bọn họ muốn ra một Thần Linh, phỏng chừng ít nhất là chuyện mười năm sau đó, đây là lý thuyết, trên trăm năm cũng rất bình thường, dù sao nội tình của bọn họ quá kém.
Đám người Tàn Dạ, Nghiễm Nguyên, Chu Vô Cửu, Nguyên Thừa Hòa…. bởi vì là thị vệ của Lăng Hàn, đãi ngộ dĩ nhiên tốt hơn rất nhiều, có thể ở dưới Luân Hồi Thụ tìm hiểu, dù cho thiên phú võ đạo của Nghiễm Nguyên cùng Chu Vô Cửu đều không quá tốt, nhưng có câu nói, tìm hiểu ở dưới Luân Hồi Thụ, coi như là heo cũng có thể tu thành Chân Thần, bọn họ dù gì cũng mạnh hơn heo a?
Đan Sư Hiệp Hội sớm thành thế lực phụ thuộc hoàng gia, Lăng Hàn cũng không tàng tư, truyền thụ đại lượng kinh nghiệm cùng đan phương, tin tưởng chỉ cần nhóm Đan Sư này lớn lên, Đại Lăng Triều phát triển có thể đi vào quỹ đạo, mà không cần luôn dựa vào hắn.
Chúng mỹ nữ Lâm Hương Cần, Văn Nhân Thiên Thiên thì vừa vui mừng lại cô đơn, các nàng đã từng có cơ hội bắt lấy nam nhân kia, đáng tiếc, bởi vì một số nguyên nhân mà bỏ lỡ.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1128: Lẫm Thiên Tông
Hiện tại, các nàng chỉ có thể ngưỡng vọng.
Lại một tháng sau, Lăng Hàn quyết định trở về Xích Thiên Học Viện.
Lúc hắn đi cũng không có thông cáo học viện mình muốn đi đâu, nếu bị Ám Dạ Đường, Sa Nguyên, Triệu Luân để mắt tới, phái ra một cường giả Nhật Nguyệt Cảnh cũng đủ để tạo thành phiền toái cho hắn.
Nhưng thời gian lâu dài, lấy những thế lực kia cường đại, nhất định có thể phát hiện tung tích của hắn.
Đại Lăng Triều có lực lượng gì ngăn cản cường giả Nhật Nguyệt Cảnh?
Bởi vậy, bọn họ quyết định mau chóng phản hồi Xích Thiên Học Viện, bây giờ bọn hắn còn rất nhỏ yếu, nhưng Lăng Hàn lại đắc tội nhiều cường địch lắm, phải tạm thời ẩn nhẫn.
Đối với điểm này, bọn người Vũ Hoàng luôn chê cười Lăng Hàn:
– Tứ đệ, tuy thiên phú của ngươi nghịch thiên, nhưng bản lĩnh đắc tội người tựa hồ càng cường! Ngươi bây giờ mới chỉ là Sơn Hà Cảnh đại cực vị, nhưng có ít nhất vài cường giả Tinh Thần cảnh muốn giết chết ngươi.
Đối với điểm này, Lăng Hàn trả lời như vậy:
– Không bị người đố kị là kẻ bình thường, điều này nói rõ ta quá ưu tú!
Lăng Hàn giao quốc sự cho cậu Nhạc Chấn Sơn, ở dưới hắn rót dược, hiện tại tu vi của Nhạc Chấn Sơn cũng bước vào Phá Hư Cảnh, mặc dù ở Thần giới không tính là gì, nhưng ở Đại Lăng quốc lại rất ngưu bức, chí ít sau khi lấy ra quốc thế, chiến lực của hắn thẳng tiến 15 tinh.
Hắn thu chúng nhân vào trong Hắc Tháp, tiếp đó cùng Thủy Nhạn Ngọc điều khiển Xuyên Vân Toa trở về, chừng mười ngày sau, bọn họ hạ xuống ở ngoài Điểm Tinh Thành, tất cả mọi người ra Hắc Tháp, tiếp đó đi đến cửa thành.
Muốn ở lâu dài trong Hoàng Đô, như vậy mỗi người phải có thân thận hợp pháp, tự nhiên là phải đi chính đạo.
Tiến hành đăng ký thân phận, thanh toán lệ phí, bọn họ vào thành.
Bọn người Vũ Hoàng tạm thời dàn xếp ở trong tiệm thuốc, Lăng Hàn sẽ vận dụng lực lượng cùng quan hệ của hắn, nhét bọn người Vũ Hoàng vào Xích Thiên Học Viện.
Hiện tại hắn đã coi như là nhân vật, chút chuyện này vẫn có khả năng hoàn thành.
Tuy này có chút không hợp quy củ, nhưng đám người Vũ Hoàng cái nào không phải kỳ tài ngất trời, tiến vào Xích Thiên Học Viện là hai bên cùng có lợi.
Cũng không có chờ Lăng Hàn vận tác, đã có một tin tức truyền đến.
Lẫm Thiên Tông muốn thu đồ đệ!
Lẫm Thiên Tông, đây là thế lực gì, muốn thu đệ tử cư nhiên có thể dẫn tới toàn thành sôi sùng sục?
Lăng Hàn hỏi thăm một chút, mới biết được Lẫm Thiên Tông này thật đúng là không đơn giản.
Hợp Ninh Tinh, Phi Vân Tinh, Quang Long Tinh…. hơn một trăm tinh cầu tạo thành một tinh hệ, trình tự võ đạo đều tương đương, lấy Tinh Thần cảnh vi tôn, thế nhưng, ở trên Phi Vân Tinh, lại có một vị cường giả Hằng Hà Cảnh.
Nhưng cũng không phải tất cả mọi người đều thích danh lợi, quyền thế, vị cường giả Hằng Hà Cảnh này xưng là Tam Nguyên Thượng Nhân, trước kia một mực chiến đấu ở bình chướng hai giới, thẳng đến mấy vạn năm trước mới trở lại.
Hắn cũng không có thành lập Đế Triều, cường giả Hằng Hà Cảnh thành lập quốc gia, có thể xưng Đế Triều, mà thành lập Lẫm Thiên Tông, quảng thu môn nhân đệ tử, tôn chỉ là vì đối kháng Minh giới bồi dưỡng nhân tài.
Đây là một tông môn địa vị cao cả, tuy Tam Nguyên Thượng Nhân là cường giả Hằng Hà Cảnh, nhưng không có dã tâm tranh phách, nên ai không muốn tiến vào tông môn này, thậm chí bái Tam Nguyên Thượng Nhân làm thầy, nghe đại đạo chân giải?
Không nói cũng có thể bước vào Hằng Hà Cảnh, nhưng hy vọng thành Tinh Thần cảnh hẳn là rất lớn?
Vậy còn không đủ ngưu bức!
Trước đó vài ngày, Lẫm Thiên Tông tới một vị sứ giả, phát sinh thông tri cho tam đại Hoàng Triều, Lẫm Thiên Tông sắp tân thu đồ đệ, đến lúc đó tông môn sẽ phái ra nhân viên tiến hành kiểm tra đối chiếu, đạt đến tiêu chuẩn liền có thể thu làm đệ tử, đi Lẫm Thiên Tông tìm hiểu đại đạo.
Thời gian, liền ở một tháng sau.
Sau khi Lăng Hàn biết được, liền bỏ đi ý nghĩ để đám người Vũ Hoàng tiến vào Xích Thiên Học Viện.
Tiến vào Lẫm Thiên Tông không phải tốt hơn sao?
Hắn nói sự tình cho đám người Vũ Hoàng biết, mọi người đều biểu thị đồng ý.
– Hắc hắc, tiểu Thanh Thanh, tư chất của ngươi, vị tất có thể tiến nhập Lẫm Thiên Tông a!
Hách Liên Thiên Vân nhìn Mộ Dung Thanh cười nói.
Mộ Dung Thanh hừ một tiếng:
– Đừng quên, ta chính là dùng lực lượng Phá Hư 17 tinh đột phá, ngươi thì sao?
– Oa nha nha!
Hách Liên Thiên Vân rít gào.
– Bản tọa là Tổ Huyết sôi trào, trực tiếp xông lên Thần cảnh, nếu như để… bản tọa tu luyện mấy năm, đừng nói 17 tinh, dù 20 tinh cũng không nói chơi!
Đây chính là chỗ đau của hắn.
Ánh mắt của Lăng Hàn đảo qua, trừ ba vị huynh trưởng, Hách Liên Thiên Vân, Đinh Bình ra, lần này cùng hắn đi còn có biểu ca Nhạc Khai Vũ, Nghiễm Nguyên, Tàn Dạ, Nguyên Thừa Hòa, Chu Vô Cửu, Thạch Linh thì bị lưu lại Đại Lăng Triều trấn thủ, ngược lại chỉ cần Lăng Hàn thường thường đưa chút thạch đầu về, nó vẫn có thể duy trì tốc độ tiến cảnh cực nhanh như cũ.
Tiến vào Xích Thiên Học Viện mà nói, trừ Nghiễm Nguyên cùng Chu Vô Cửu, những người khác tự nhiên hoàn toàn không có vấn đề, nhưng Lẫm Thiên Tông thì không biết.
Tiêu chuẩn nhập tông hà khắc bao nhiêu?
Lăng Hàn tin tưởng hắn và Vũ Hoàng là hoàn toàn không có vấn đề, nếu bọn hắn không có tư cách tiến vào Lẫm Thiên Tông, vậy tông kia thu không phải thiên tài, mà là quái vật.
Được rồi, có thể đi vào Lẫm Thiên Tông thì vào Lẫm Thiên Tông, không thể vào hắn lại nghĩ biện pháp đưa tới Xích Thiên Học Viện.
Lăng Hàn trở lại học viện, hắn chuẩn bị thỉnh giáo Từ lão đầu một chút, nói không chừng đối phương biết sự tình của Lẫm Thiên Tông.
– Lăng sư huynh! Lăng sư huynh!
Một học sinh đẩy cửa viện của hắn, có chút thở không ra hơi.
– Xảy ra chuyện gì?
Lăng Hàn hỏi.
Người học sinh kia do dự một chút, mới nói:
– Vừa nãy ta đi ngang qua cửa lớn của Đông phân viện, nhìn thấy một người bị người của Đông phân viện chặn lại, hắn nói muốn gặp Lăng sư huynh.
– Gặp ta?
Lăng Hàn sờ cằm, đây là ai a, muốn gặp hắn lại chạy đi Đông phân viện, người nào không biết tứ đại phân viện như nước với lửa, ngươi ở cửa Đông phân viện ồn ào muốn gặp Lăng Hàn, đây không phải đánh người bạt tai sao?
Hiển nhiên, người này biết hắn ở Xích Thiên Học Viện, nhưng không rõ ràng tình huống cụ thể, mới sẽ tiến vào “hang sói”.
– Người kia có đặc thù gì không?
Lăng Hàn hỏi.
Học sinh truyền tin suy nghĩ một chút mới nói:
– Rất phổ thông… Đúng rồi, trong ngực của hắn ôm một thanh kiếm!
Ồ!
Lăng Hàn ngẩn ra, lẽ nào là Kim Trí Huy, truyền nhân của Chú Kiếm Sơn Trang?
Hắn xác thực hẹn với Kim Trí Huy, nếu như đối phương đúc ra “Thần kiếm đệ nhất thiên hạ”, thì sẽ tự mình đưa tới cho hắn.
Lúc này mới chỉ đi qua một năm, đối phương liền hoàn thành?
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1129: Kim Trí Huy Đưa Kiếm
Mặc kệ như thế nào, trước tiên đi xem xem.
– Cảm tạ.
Lăng Hàn chắp tay cảm tạ, vừa ném ra một bình thuốc.
Người học sinh kia tiếp nhận, kéo nút lọ đổ ra một hạt đan dược màu bích lục, nhất thời lộ ra vẻ kích động.
Lăng sư huynh thực sự là đại thủ bút, báo cái tin liền thưởng một hạt Thiên Cơ Đan!
Lăng Hàn nhanh chân mà đi, hắn cũng lười dây dưa, trực tiếp tiến vào địa bàn của Đông phân viện, bước về đại môn của Đông phân viện.
Học sinh của bốn phân viện mặc quần áo đều có đặc thù rõ ràng, bởi vậy, khi Lăng Hàn lẫm lẫm liệt liệt tiến vào địa bàn của Đông phân viện, rất nhanh liền khiến học sinh của Đông phân viện chú ý, dồn dập nhìn chăm chú tới.
Nhưng bọn họ nhận ra Lăng Hàn là ai, không chỉ sức chiến đấu siêu cao, hiện tại càng là thất phẩm Võ tướng của đế quốc!
Thứ nhất không hẳn đánh thắng được, thứ hai ai muốn đắc tội một thiên tài có tước vị trên người, bởi vậy tất cả mọi người chỉ vây xem, một đường đi theo phía sau Lăng Hàn, đi đến cửa lớn.
Thấy mục tiêu của Lăng Hàn nhắm thẳng cửa lớn, rất nhiều học sinh đều là vẻ mặt quái lạ.
Dựa vào, ngươi xông vào Đông phân viện, sẽ không phải chính là muốn đánh người chứ?
Ta sát, ngươi cũng quá xem thường Đông phân viện đi, đây là trần trụi làm mất mặt a!
Rất nhiều học sinh đều tức đến sôi lên, tuy Lăng Hàn chẳng hề nói một câu, không có đánh bất kỳ ai, nhưng cái bạt tai này lại vang vô cùng.
Quá kiêu căng, quá làm người tức giận, tại sao có thể lớn lối như thế?
– Lăng Hàn, ngươi quá mức!
Rốt cục, có học sinh thực lực mạnh mẽ xuất hiện, cản Lăng Hàn lại.
Hiện tại mọi người đều biết, tu vi của Lăng Hàn là trung cực vị đỉnh cao, sức chiến đấu thậm chí có thể vượt qua Ngũ Tinh, vậy sức chiến đấu thực tế chính là đại viên mãn tiền kỳ, muốn chặn Lăng Hàn, nhất định phải nắm giữ chiến lực như vậy.
Người học sinh này chính là đại viên mãn tiền kỳ, gần như có thể vượt qua một tinh nữa, thực lực tương đối cường hãn.
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Không muốn đi vòng, mượn đường một chút mà thôi.
– Đây chính là Đông phân viện!
Người học sinh kia lớn tiếng quát lên.
– Mặc kệ là Đông phân viện hay Bắc phân viện, đều là Xích Thiên Học Viện, ta tự nhiên nơi nào cũng có thể đi.
Lăng Hàn nói.
Người học sinh kia lộ ra vẻ dữ tợn nói:
– Nếu hảo ngôn hảo ngữ không nghe, vậy chỉ có thể động võ!
Hắn chủ động ra tay, công tới Lăng Hàn.
Dựa theo quy định của học viện, học sinh cấp cao không thể chủ động ra tay với học sinh cấp thấp, nhưng ai bảo Lăng Hàn xông vào Đông phân viện? Ngươi xông vào trong nhà người ta, còn có thể hi vọng gia chủ không phản kích?
Bởi vậy, hắn đánh Lăng Hàn thì đã làm sao, nói đến nơi nào cũng chiếm lý!
Lăng Hàn chắp hai tay sau lưng, chờ công kích của đối phương đánh tới, hắn đột nhiên ra tay, song chỉ như kiếm, mang theo một luồng kiếm ảnh.
Khoái Tự Kiếm Quyết!
Ngộ đạo dướiLuân Hồi Thụ, trình độ Khoái Tự Kiếm Quyết của Lăng Hàn cũng đạt đến cấp độ rất sâu.
Phải biết, từ ngày Luân Hồi Thụ trưởng thành đến hiện tại đã qua hơn bốn tháng, hơn 120 ngày, vậy ngộ đạo ở dưới Luân Hồi Thụ chính là hơn 120 năm, dù cho chiết khấu hơn nửa, nhưng năm mươi năm luôn có chứ?
Lấy ngộ tính hiện tại của Lăng Hàn, ngộ kiếm năm mươi năm, vẫn còn không thể nắm giữ tinh túy của kiếm pháp sao?
Phốc!
Trên ngực học sinh kia nhất thời bắn mạnh ra huyết hoa, bước chân của Lăng Hàn liên tục, tiếp tục đi về cửa.
Cho đến lúc này, thân thể của người học sinh kia mới rơi xuống đất, trực tiếp ngất đi, cũng không biết là bị đánh ngất xỉu, hay bị tức đến ngất.
Quá mạnh mẽ!
Những học sinh khác đều ngơ ngác, vị sư huynh này là cao thủ Sơn Hà Cảnh đại viên mãn a, lại bị Lăng Hàn một chiêu đánh đổ, đây là thực lực khủng bố cỡ nào? Then chốt là, Lăng Hàn tiến vào học viện mới mấy năm, tuyệt đại bộ phận học sinh cùng giới còn đang trùng kích sức chiến đấu Phá Hư hai mươi tinh, nhưng hắn thì sao, sức chiến đấu đã bão tố đến Sơn Hà Cảnh đại viên mãn!
Sức chiến đấu này chí ít cũng tương đương với đại viên mãn trung kỳ, bằng không tuyệt đối không thể một chiêu miểu sát vị sư huynh kia.
Nhất thời, lại không người dám ra tay rồi, dù sao cao thủ đại viên mãn sẽ không nhàn rỗi như vậy, cả ngày đi dạo ở bên ngoài, đều bế quan tu luyện a.
Nhưng nếu như thật để Lăng Hàn mượn đường mà qua, sau này Đông phân viện còn có mặt mũi gặp người sao?
Lập tức có người đi mời sư huynh sư tỷ của đại viên mãn bộ, làm sao cũng phải đỡ được Lăng Hàn a.
Rất nhanh, cửa lớn đã trong tầm mắt.
Lăng Hàn đi tới, chỉ thấy quả nhiên có mười mấy học sinh vây quanh một người trẻ tuổi, nhưng trong tay hắn đã không có kiếm.
Không phải Kim Trí Huy thì ai nữa?
– Trả kiếm cho ta! Đưa cho ta!
Kim Trí Huy lớn tiếng kêu lên.
Bên học sinh kia, có một nam sinh mái tóc màu bạc, trong tay hắn cầm một thanh trường kiếm, Kim Trí Huy đang hướng về hắn kêu gào.
– Dương sư huynh, thanh kiếm này như thế nào?
Có học sinh hỏi.
– Khà khà, gia hỏa kia nói khoác thanh kiếm này là Thần kiếm đệ nhất thiên hạ, ta là làm sao cũng nhìn không ra.
Một học sinh nói.
– Ha ha, Thần kiếm đệ nhất thiên hạ, thực sự là cười chết người.
Nam sinh tóc bạc cười to, hắn giơ giơ trường kiếm lên.
– Đây chỉ là Thần thiết cấp một làm ra, tuy không nhìn ra là vật liệu gì, nhưng tuyệt đối là cấp một! Hơn nữa, tuy phía trên vẽ một chút thần văn, nhưng không cách nào kích phát, ngay cả Thần khí cấp một cũng không tính.
– Còn Thần kiếm đệ nhất thiên hạ, phế kiếm thì đúng hơn!
Vẻ mặt của Kim Trí Huy giận dữ nói:
– Đây là Thần kiếm đệ nhất thiên hạ, ngươi căn bản không hiểu! Nhanh đưa cho ta!
– Ha ha, mặc dù là phế kiếm, nhưng rơi xuống trong tay ta, còn muốn lấy về? Đùa giỡn.
Nam sinh tóc bạc cười lạnh nói, hắn gọi Dương Sương, là một thiên tài trong đại viên mãn bộ của Đông phân viện.
– Nhấn hắn ngã trên mặt đất cho ta, lại dám ở trước mặt ta nhấc lên tên của Lăng Hàn, quả thực là tự mình chuốc lấy cực khổ.
– Vâng!
Vài tên học sinh lập tức xông lên, nhấn ngã Kim Trí Huy ở trên mặt đất, ép hai đầu gối của hắn quỳ xuống đất, thậm chí ấn đầu của hắn lên đất.
– Thả ra ta! Trải lại kiếm cho ta!
Kim Trí Huy hét lớn.
Lăng Hàn lắc đầu, đối xử như thế với đệ tử của Chú Kiếm Sơn Trang, sau này có còn muốn tìm người ta đúc kiếm hay không? Hắn nhanh chân đi tới nói:
– Kim huynh, đã lâu không gặp!
Hắn nổi giận, Kim Trí Huy khẳng định là theo ước định đến đưa kiếm cho hắn, lại bị những người này nhục nhã, để hắn giận dữ.
– Lăng Hàn!
Nơi cửa, hết thảy học sinh đều bật thốt lên.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1130: Hả Giận
Ở Xích Thiên Học Viện, Lăng Hàn tuyệt đối là một truyền kỳ.
Tiến vào học viện chỉ hai năm, cũng đã là Sơn Hà Cảnh trung cực vị, hơn nữa sức chiến đấu càng kinh người, có khả năng đạt đến thiên tài Ngũ Tinh trong truyền thuyết.
Mà trải nghiệm của hắn càng thêm kinh người, nhiều lần so chiêu với con trai độc nhất của Triệu đại tướng quân, lại còn chiếm được thượng phong, được nữ hoàng bệ hạ sắc phong làm thất phẩm Võ tướng.
Thất phẩm Võ tướng trẻ tuổi như vậy, ở trong lịch sử đế quốc gần như không tồn tại.
Đông phân viện thậm chí có rất nhiều học sinh đáng tiếc, nếu như Lăng Hàn có thể muộn năm năm lại tiến vào Xích Thiên Học Viện, vậy không phải là kiêu ngạo của Đông phân viện sao?
– Lăng Hàn, ngươi lại dám chạy đến Đông phân viện của chúng ta?
Dương Sương sững sờ, sau đó lập tức nhìn Lăng Hàn lạnh lùng quát.
Lăng Hàn hơi nhướng mày nói:
– Thả người, trả lại kiếm, lại nói những chuyện khác!
– Ha ha, đây thật là bằng hữu của ngươi?
Dương Sương cười to, hắn một cước đạp ở trên mặt của Kim Trí Huy.
– Nếu như ta không thả thì sao?
Hắn không sợ Lăng Hàn, bởi vì sức chiến đấu của hắn là đại viên mãn hậu kỳ, nếu như Lăng Hàn muốn động thủ với hắn, vậy tuyệt đối là tự rước lấy nhục.
Trong ánh mắt của Lăng Hàn lướt qua một đạo hàn quang, nói:
– Ta sẽ chặt cái chân này của ngươi.
Dương Sương cười lớn, thực sự là cười chết người.
– Lăng Hàn, có phải ngươi cảm giác mình quá tốt rồi, cho rằng trong học viện sẽ không có người áp chế được ngươi sao?
Dương Sương cầm kiếm chỉ vào Lăng Hàn.
Lăng Hàn không đáp, nhanh chân đi đến Dương Sương, sắc mặt của hắn âm trầm, lửa giận hóa thành thực chất, khiến người ta nghẹt thở.
– Đánh hắn cho ta!
Dương Sương hét lớn.
Đùa giỡn, đây là ở Đông phân viện nha!
– Tiến lên!
Học sinh của Đông phân viện dồn dập vọt tới, lại để Lăng Hàn một đường từ Bắc phân viện nghênh ngang xông qua Đông phân viện, đây vốn là một chuyện mất mặt, nếu để đối phương bình an trở lại, vậy sau này học sinh của Đông phân viện cũng không cần tu luyện, toàn bộ mua khối đậu hũ tự sát đi.
Trong nháy mắt, mười mấy nắm đấm gần như cùng lúc đánh tới.
Lăng Hàn hơi suy nghĩ, phát động thần văn trọng lực, đùng đùng đùng đùng, những người này căn bản không thể gần người, lập tức bị trọng lực khủng bố đè ngã ở trên mặt đất.
Theo tu vi của hắn càng ngày càng cao, uy năng của thần văn trọng lực tự nhiên cũng càng ngày càng mạnh, chí ít tuyệt không phải người dưới đại viên mãn có thể chống đỡ.
Hắn một đường đi qua, người cũng ngã một chỗ, lại không có một người có thể tạo thành uy hiếp thực chất với hắn.
Dương Sương cảm giác được một luồng bất an, hiện tại, hắn đã mặt đối mặt với Lăng Hàn, giữa hai người không tồn tại bất kỳ trở ngại nữa.
Theo lý thuyết, sức chiến đấu của hắn chiếm ưu thế, không nên có cảm giác bất an a, nhưng hiện tại lại có một cảm giác buồn bực, để hắn bất an.
– Quỳ xuống, xin lỗi Kim huynh, nếu Kim huynh chịu tha thứ ngươi, vậy xóa bỏ, bằng không, ta sẽ cho ngươi biết cái gì gọi là hối hận.
Lăng Hàn uy nghiêm đáng sợ nói.
– Nói láo!
Dương Sương giận dữ, thu chân về đá tới Lăng Hàn.
Lăng Hàn cũng ra chân, oành, hai người đấu một chiêu, dồn dập lui về phía sau.
Dương Sương ngơ ngác nói:
– Ngươi, ngươi đột phá đại cực vị!
Không chỉ như thế, lực lượng của đối phương lại có thể ngang hàng hắn, để hắn chấn kinh đến tê cả da đầu!
Hắn là đại viên mãn trung kỳ, lực lượng xấp xỉ cảnh giới, sức chiến đấu thì có thể vượt qua một tinh.
Đối phương chỉ là đại cực vị sơ kỳ, nhưng lực lượng có thể ngang hàng mình, điều này có ý vị gì?
Lực lượng vượt qua Ngũ Tinh!
Ở Hợp Ninh Tinh, thiên tài Ngũ Tinh chỉ tồn tại ở trong truyền thuyết, nữ hoàng bệ hạ có thể là thiên tài Ngũ Tinh, bất quá chưa từng có người nào chứng minh.
Nhưng hiện tại có người ở lực lượng liền vượt qua Ngũ Tinh, đây há có thể không làm hắn kinh bạo?
Ngươi lại học mấy môn tuyệt học, vậy sức chiến đấu không phải có thể vượt qua lục tinh sao?
Hơn nữa, vẻn vẹn hai năm mà thôi, tên này lại đạt đến đại cực vị, nào có thể nhanh như vậy?
– Quỳ xuống cho ta!
Lăng Hàn ra tay, trấn áp tới Dương Sương.
– Đừng hòng! Đừng hòng!
Dương Sương phản kích, hắn tuyệt không cho phép mình thua Lăng Hàn.
Lăng Hàn một quyền một chưởng, như núi sụp đổ, như lửa hừng hực.
Hắn phát hiện, mình tính toán sai lầm sức chiến đấu của mình.
Hóa ra trong lúc vô tình, lực lượng của hắn đã vượt qua Ngũ Tinh, lại thêm thần văn trọng lực cùng thần văn hỏa diễm, đã đủ để hình thành sức chiến đấu lục tinh.
Mà cái này, vẫn không có vận chuyển Diệt Long Tinh Thần Tiễn hoặc Khoái Tự Kiếm Quyết.
Sức chiến đấu cực hạn của hắn, hoàn toàn có khả năng đạt đến thất tinh!
Đánh nhau chính diện, hắn thậm chí có thể đường đường chính chính chiến Sơn Hà Cảnh đại viên mãn đỉnh cao! Lại thêm thể phách cùng sức khôi phục, trong Sơn Hà Cảnh, hắn đã vô địch.
– Ta muốn trấn áp ngươi, ngươi cũng chỉ có bị trấn áp mà thôi!
Lăng Hàn triển khai Khoái Tự Kiếm Quyết, chiêu nào chiêu nấy ác liệt, đầu ngón tay lưu chuyển, Kiếm Khí ngang dọc, như thiên ngoại phi thiên.
Dương Sương kêu thảm thiết, trên người hắn không ngừng trúng chiêu, máu tươi tung toé, tuy đều không nặng, nhưng tình cảnh có vẻ rất thảm.
Ngay cả Dương sư huynh cũng bị chà đạp như vậy, Đông phân viện còn có mấy người là đối thủ của Lăng Hàn?
Oành!
Lăng Hàn đánh bay Dương Sương, đoạt kiếm trong tay đối phương, sau đó đỡ Kim Trí Huy dậy nói:
– Kim huynh, ngươi không sao chứ?
– Cũng còn tốt, không nặng.
Kim Trí Huy bò lên, xương của hắn đứt mất mấy cây, nhưng đối với võ giả mà nói, những thứ này đều là chút lòng thành, có đan dược thì tức khắc, nếu không thì mấy ngày liền có thể khôi phục.
Lăng Hàn gật gù, lại tiếp tục nhìn về phía Dương Sương:
– Vừa rồi nói muốn chặt ngươi một chân, sẽ không cho rằng ta chỉ là đang hù dọa ngươi chứ?
– Ngươi dám!
Dương Sương sợ đến run cầm cập.
– Đây chính là Đông phân viện, ngươi làm dữ như vậy, học viện sẽ không bỏ qua cho ngươi!
Xoạt!
Lăng Hàn rút kiếm ra khỏi vỏ, ánh kiếm chém qua, một chân của Dương Sương đã bị cắt xuống.
– Đây là bằng hữu ta, hơn nữa, thanh kiếm này là bằng hữu của ta cố ý đưa tới cho ta! Ngươi cướp kiếm của ta, ta đối phó ngươi, hợp tình hợp lý, không có chém đầu của ngươi đã là nể mặt mũi của học viện! Chẳng lẽ ngươi không biết, trộm đồ vật của mệnh quan triều đình, đây là tội lớn sao?
Dương Sương sửng sốt một chút, sau đó mới kêu thảm thiết, mà nghe Lăng Hàn nói, hắn càng phiền muộn đến cực hạn.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)







