[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 224 : Bằng Chứng Như Núi? (Hạ) (c1116-c1120)
❮ sautiếp ❯Chương 1116: Bằng Chứng Như Núi? (Hạ)
Đương nhiên là tin bên nhiều người!
– Kẻ phản bội!
Trong đám người, không biết là ai hô một tiếng.
– Kẻ phản bội!
Người người kêu lên, nhất thời tạo thành xu thế bài sơn đảo hải, ngay cả đám người Lệ Vi Vi, Quý Vân Nhi tin tưởng Lăng Hàn, nhưng thanh âm phản đối trong nháy mắt liền tiêu thất ở trong tiếng hò hét tức giận.
Thủy Nhạn Ngọc nắm chặt song quyền, chỉ cần Lăng Hàn tiến nhập Hắc Tháp, là có thể chứng minh hắn căn bản không có khả năng bị địch nhân bắt làm tù binh, nhưng lộ ra bí mật hắn có Không Gian Thần khí, vậy không biết có bao nhiêu người sẽ xuất thủ với hắn.
Tuy hiện tại hắn thiên phú yêu nghiệt, nhưng dù sao trình tự quá thấp, nhóm cường giả Tả Tướng, Thất Đại Tướng không thể chú ý tới hắn, chỉ khi nào lộ ra bí mật Không Gian Thần khí, sợ rằng ngay cả Nữ Hoàng bệ hạ cũng sẽ động tâm.
Này là lựa chọn lưỡng nan, hoặc là bị đánh lên nhãn phản quốc, hoặc là bị vô số cường giả để mắt tới, chọn cái nào cũng cực kỳ nguy hiểm.
Vì sao Nữ Hoàng đại nhân còn chưa giải vây? Lẽ nào ở trong mắt Bệ Hạ, việc nhỏ như vậy căn bản không đáng giá nàng quan tâm sao?
– Lăng Hàn, ngươi còn có gì để nói không?
Khổng Thành Hòa lành lạnh nói.
– Không lời nào để nói.
Lăng Hàn lắc đầu.
– Vậy là ngươi nhận tội?
Cổ Thiên Sơ tiếp lời nói.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Cùng đám ngu ngốc này thực không lời nào để nói, từng cái mở mắt nói mò, căn bản không có không gian trao đổi.
– Ngươi!
– Kẻ phản bội, còn dám nói sạo!
– Làm ra loại sự tình đại nghịch bất đạo này, ngươi còn dám kiêu ngạo!
Đám nhân chứng đều lòng đầy căm phẫn, cư nhiên bị ở trước mặt mọi người nói thành ngu ngốc.
Lăng Hàn thản nhiên nói:
– Người đang làm, trời đang nhìn, tự hỏi Võ Đạo Chi Tâm của các ngươi, làm như vậy, có thể an lòng sao?
Lời này, hắn lấy Thất Sát Trấn Hồn Thuật nói ra, thẳng sâu linh hồn, chỉ là không có lực sát thương mà thôi.
Nhất thời, đám nhân chứng sắc mặt trắng bệch, nội tâm của bọn họ bị khảo vấn, linh hồn đang run rẩy.
– Lăng Hàn, ngươi còn dám uy hiếp nhân chứng!
Triệu Luân lành lạnh nói, oanh, phía sau hắn dương động lên một mặt trời đỏ, khí tức của Nhật Nguyệt Cảnh không giữ lại chút nào phát ra, áp bách về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn không khỏi bị kiềm chế, hắn có thể không sợ khí thế của Hằng Hà Cảnh, nhưng khí thế và khí tức là hai việc khác nhau, hiện tại khí tức này đang áp bách hắn.
Áp chế một đại cảnh giới, này là chênh lệch mà bất kỳ thiên tài nào cũng không thể bù đắp, Lăng Hàn lập tức chảy mồ hôi, tạp tạp tạp, thần cốt rung động, sắc mặt đỏ bừng.
– Triệu thế tử, ngươi đang bức cung sao?
Hắn bất khuất, chỉ lạnh lùng hỏi.
– Ở trước mặt nhiều nhân chứng như vậy, ngươi còn nói sạo, người như ngươi, bức cung thì như thế nào?
Triệu Luân cười lạnh nói.
– Triệu Luân, ngươi quá đáng!
Lệ Vi Vi nhịn không được đứng lên.
– Tứ tiểu thư, đắc tội!
Hướng Thừa Duẫn lập tức xuất thủ, một chưởng phất qua, Lệ Vi Vi nhất thời tê dại, này là đại viên mãn áp chế tiểu cực vị.
Tả Tướng đại nhân có lệnh, để Lệ Vi Vi tận khả năng bảo trì cự ly với Lăng Hàn, đây đối với Hướng Thừa Duẫn mà nói là một tin vui, bởi vậy hắn rất mừng rỡ làm ác nhân như vậy, ngược lại hắn cũng biết, Lệ Vi Vi là tuyệt đối không thể coi trọng hắn, bị đối phương hận thì hận, chỉ cần hắn có thể ôm lấy chân của Tả Tướng đại nhân là được.
– Lăng Hàn, đã đến bước này, ngươi còn không chịu cung khai, vậy chỉ có thể đại hình hầu hạ!
Nam Môn Dương lành lạnh nói.
– Ha ha ha!
Lăng Hàn cười to.
– Tốt, ta muốn kiến thức một chút, các ngươi làm sao vu oan giá hoạ ta!
– Lăng Hàn, mặc cho ngươi miệng nở hoa sen, ngày hôm nay cũng mơ tưởng thoát thân!
– Sự thực thắng hùng biện, ngươi làm sự tình đuối lý, thì phải trả giá thật lớn!
– Đế Quốc không dung kẻ phản bội!
Đám nhân chứng đã khôi phục lại, tự nhiên từng cái nhảy nhót tưng bừng, hận không thể xông lại đè đầu của Lăng Hàn xuống đất, buộc hắn quỳ xuống nhận tội.
– Kẻ phản bội, đi tìm chết!
Trên khán đài, có người ném ra trứng gà.
Ba, này tự nhiên không có khả năng đập tới trên người Lăng Hàn, bị nguyên lực hộ thuẫn của hắn cản lại.
Ánh mắt của Lăng Hàn đảo qua, chỉ thấy đó là một thanh niên lấm la lấm lét, phát hiện ánh mắt của hắn quét tới, lập tức rụt thân thể trở lại, không dám nhìn thẳng.
Chó săn của Triệu Luân hoặc là Sa Nguyên.
Lăng Hàn thầm nói, đây là đang tận lực dẫn đạo sự phẫn nộ của dân chúng.
Quả nhiên, hắn đập như thế, làm rất nhiều người kích động, có vài người sớm có chuẩn bị, ném trứng gà, cà chua, rau thối…. có vài người không có chuẩn bị, thì phun nước bọt đến.
Tuy Lăng Hàn mở hộ thuẫn, sẽ không bị bất kỳ vật gì đập trúng, nhưng nơi này có hơn một nghìn người, có ít nhất phân nửa người đang làm ra động tác ô nhục, này là nhục nhã như thế nào?
Truyền đi, Lăng Hàn còn có thể làm người sao?
Triệu Luân cười lạnh, hắn không quan tâm chân tướng ra sao, có thể dùng tội phản quốc định tội Lăng Hàn là tốt nhất, coi như không được, chỉ một màn này liền đủ để Lăng Hàn chịu nhục, sau này ngươi còn ngẩng đầu lên được sao?
Trận này, hắn thắng, hơn nữa còn là toàn thắng!
Phi, một tiểu nhân vật, lấy cái gì đấu với hắn?
Triệu Luân nhìn lại Thủy Nhạn Ngọc, chỉ thấy vưu vật này nắm chặt song quyền, vẻ mặt trắng bệch, không khỏi dâng lên một cổ khoái ý biến thái.
Hắn đã chơi Dương Lạc Đan, đơn độc xem còn có chút vị đạo, nhưng đặt chung một chỗ với Thủy Nhạn Ngọc mà nói, hoàn toàn không phải là một cấp bậc.
Hắc hắc, ngươi trốn không thoát bàn tay của ta đâu!
– Người đâu, gia hình!
Cổ Thiên Sơ quát, có nhiều nhân chứng như vậy, hắn đề nghị dụng hình cũng không quá đáng, phù hợp quy củ.
Rất nhanh, có hai người mang đến một thạch ma to lớn.
Đây là một loại hình cụ, lấy thạch ma nghiền ép, mỗi một cây xương, huyết nhục đều bị vắt thành mảnh vỡ, nhưng Thần Linh sinh mệnh ngoan cường, hoàn toàn có thể chịu rất lâu, bởi vậy bị thống khổ tự nhiên càng sâu.
Thứ này, người người nói tới liền biến sắc.
Triệu Luân, Sa Nguyên đều cười lạnh, rốt cục cho dân đen này nếm mùi đau khổ.
Đám nhân chứng thì cười lạnh, bọn họ có rất nhiều là thu được mệnh lệnh, có thì đố kị Lăng Hàn, ước gì hắn từ nay về sau tiêu thất, hiện tại rốt cục sắp thành công, tự nhiên để cho bọn họ cảm nhận được khoái ý.
– Hành hình!
Cổ Thiên Sơ đánh nhịp nói.
– Chậm!
Đúng lúc này, chỉ thấy một nữ tử bước đến, nàng mặc khôi giáp lóng lánh, như một nữ Võ Thần, tán mát ra khí thế vô thượng.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1117: Ý Chí Nữ Hoàng
– Bái kiến Đại Thống Lĩnh!
Ba gã quan chủ thẩm vội đứng lên, từ sau bàn đi ra, quỳ gối hành lễ.
– Tham kiến Đại Thống Lĩnh!
Ngay cả Triệu Luân, Sa Nguyên cũng quỳ xuống, toàn bộ khán đài đồng loạt quỳ xuống, không người dám vô lễ.
Cù Thu Tuyết, cấm vệ quân Đại Thống Lĩnh, cường giả Tinh Thần cảnh!
Vô luận thân phận nào, cũng đủ để kinh sợ thiên hạ, toàn bộ Loạn Tinh Hoàng Triều, có thể sánh vai với nàng cũng chỉ có chín người Tả Hữu Tướng, Thất Đại Tướng mà thôi.
Thế nhưng Cù Thu Tuyết quanh năm làm bạn ở bên người Nữ Hoàng bệ hạ, có thể nói là thân tín của Nữ Hoàng bệ hạ, ý nghĩa đặc thù, địa vị tự nhiên càng thêm siêu nhiên.
Vị đại nhân này đích thân tới đây, ai không lo lắng?
– Miễn!
Cù Thu Tuyết nhàn nhạt nói, nàng đẹp đến kinh người, nhưng bây giờ ai dám liếc nhìn nàng một cái, cường giả, đại nhân vật như vậy ai dám nhìn chăm chú, không phải là muốn chết sao?
Lúc này chúng nhân mới dám thức dậy, đều mờ mịt không giải thích được, chỉ là thẩm vấn một Võ Tướng cửu phẩm nho nhỏ, làm sao sẽ khiến hồng nhân bên cạnh bệ hạ quan tâm?
– Hôm nay bản thống lĩnh tới, chính là tuyên đọc ban thưởng của Bệ Hạ!
Cù Thu Tuyết nói, ánh mắt đảo qua trên người Lăng Hàn và Triệu Luân.
Bệ Hạ muốn bản thưởng?
Vậy khẳng định là cho Triệu Luân!
Tất cả mọi người xác định, Triệu Luân phát hiện đại âm mưu của Trụ Thiên Hoàng Triều, cuối cùng làm cho đối phương chủ động lui binh, này là một đại công, Nữ Hoàng bệ hạ luận công ban thưởng cũng hợp tình hợp lý.
Chỉ là chọn thời khắc như vậy, chẳng phải là triệt để tuyên bố Lăng Hàn tử hình sao?
Xem ra cũng không cần tra tấn, Nữ Hoàng đại nhân đã tỏ thái độ, trực tiếp kéo ra ngoài chém là được!
Ngay cả Triệu Luân cũng cho là như vậy, không khỏi lộ ra vẻ đắc ý, trước đó không lâu hắn được Nữ Hoàng ngợi khen, phong làm thất phẩm Võ Tướng, hiện tại lại luận công ban thưởng, làm sao cũng có thể tăng lên một đoạn nữa.
Sách sách sách, lục phẩm Võ Tướng không tới nghìn tuổi, này ở Đế Quốc cũng cực kỳ hiếm thấy, không biết sẽ để cho bao nhiêu người đố kị chết.
Cù Thu Tuyết lấy ra một đạo thánh chỉ, nhất thời, kim quang bắn ra bốn phía, tản mát ra uy áp kinh khủng.
– Bệ Hạ thịnh uy!
Mọi người lần thứ hai quỳ xuống, tiếp pháp chỉ của Nữ Hoàng.
– Sắc phong…
Cù Thu Tuyết tuyên đọc, nàng chính là cường giả Tinh Thần cảnh, căn bản không cần lớn tiếng, thần ý truyền đãng, có thể rõ ràng truyền ngôn ngữ ra xa.
– …Lăng Hàn làm thất phẩm Võ Tướng!
Phốc!
Nghe được Cù Thu Tuyết nói hết lời, tất cả mọi người phun ra, từng cái tròng mắt trừng to, miệng mở lớn như có thể nhét một quả trứng gà.
Nữ… Nữ Hoàng đại nhân sắc phong không phải Triệu Luân, mà là Lăng Hàn!
Này này này, này là thật sao?
Người này không phải phản bội sao, Triệu Luân không phải khám phá âm mưu của Trụ Thiên Hoàng Triều, lập công lớn sao?
Làm sao trái ngược?
Tất cả mọi người phát mộng, nhưng Cù Đại Thống Lĩnh sẽ cầm ý chí của Nữ Hoàng đại nhân nói giỡn sao?
Con mẹ nó ngươi đùa sao!
Đây chính là Cù Đại Thống Lĩnh, thân tín của Nữ Hoàng!
Tê, Nữ Hoàng đại nhân không hỏi đến sự tình Lăng Hàn có phản bội hay không, nhưng hết lần này tới lần khác ở lúc mấu chốt nhất sắc phong Lăng Hàn, ý tứ này còn không rõ ràng sao?
Nữ Hoàng đại nhân đang thỏa mãn Lăng Hàn!
Ngươi con mẹ nó, còn ai dám nói Lăng Hàn là kẻ phản bội? Ai nói hắn là kẻ phản bội, đây không phải đang đánh mặt của Nữ Hoàng bệ hạ sao?
Dám hỏi thiên hạ, có ai dám đánh mặt của Nữ Hoàng đại nhân?
Sắc mặt nguyên bản dương dương đắc ý của Triệu Luân trong nháy mắt suy sụp, thậm chí, thân thể hắn còn đang phát run.
Nhi tử của Triệu đại tướng quân, rất ngưu bức! Nhưng ở trước mặt Loạn Tinh Nữ Hoàng, này nhằm nhò gì a! Đừng nói hắn, ngay cả lão tử của hắn thì như thế nào, Nữ Hoàng đại nhân muốn giết cũng sẽ không lưu tình.
Bằng không, Bát Đại Tướng cũng sẽ không biến thành Thất Đại Tướng.
Nữ Hoàng đại nhân xem trọng Lăng Hàn, ngươi lại muốn hãm hại người ta, đây không phải đối nghịch với Nữ Hoàng đại nhân sao? Ở Loạn Tinh Hoàng Triều đối nghịch với Nữ Hoàng đại nhân? Ngươi nhất định là ngu ngốc! Hơn nữa còn là ngu ngốc không sợ chết.
Triệu Luân cảm giác mình hiện tại chính là ngu ngốc, nhưng hắn rất sợ chết a.
Ai có thể nghĩ tới, Nữ Hoàng đại nhân lại đột nhiên nhúng một cước?
Sự tình nhỏ như vậy, chỉ liên lụy tới một Võ Tướng cửu phẩm, cư nhiên dẫn tới Nữ Hoàng đại nhân tự thân hạ một đạo pháp chỉ, ở lúc mấu chốt nhất tuyên đọc, hơn nữa xuất động là siêu cấp cường giả như Cù Thu Tuyết.
Rất nhiều người ngửi được gì đó, Nữ Hoàng đại nhân không phải ngợi khen Lăng Hàn đơn giản như vậy.
– Lăng Hàn tiếp chỉ!
Cù Thu Tuyết đưa pháp chỉ về phía Lăng Hàn.
– Vâng!
Lăng Hàn cung kính tiếp pháp chỉ, nhưng trong lòng nhã rãnh, ngươi không thể tới sớm một chút sao, chờ tới thời điểm mấu chốt như vậy làm gì, làm hại hắn thiếu chút nữa bị gia hình.
Cù Thu Tuyết xoay người lại nói:
– Bệ Hạ nói, không thể phụ lòng người có công, không thể để cho nghĩa sĩ thất vọng đau khổ!
Người có công?
Lăng Hàn có công? Hắn tới cùng có công lao gì?
Triệu Luân chợt cả kinh, trước đây Lăng Hàn trở lại doanh trại lập tức cổ động Cửu Quận Vương quay lại Hoàng Đô, lúc đó hắn chỉ cho là Lăng Hàn nhát gan sợ chết, dù sao đối diện có mấy trăm Nhật Nguyệt Cảnh, không có cường giả Tinh Thần cảnh trấn giữ mà nói, ai không sợ?
Nhưng bây giờ nghĩ lại, chắc là đối phương dò thăm bí ra mật kinh người gì.
Lẽ nào Trụ Thiên Hoàng Triều lui binh có quan hệ tới Lăng Hàn?
Sắc mặt hắn không khỏi tái xanh, vốn cho là mình lập một đại công, ai tưởng lại hoàn toàn hiểu sai ý.
Vì sao! Vì sao! Vì sao chỉ cần dính đến Lăng Hàn, luôn luôn bị hắn chiếm được thượng phong.
Triệu Luân muốn vò đầu của mình, vô luận ở điểm nào, hắn đều vượt qua Lăng Hàn mấy trăm lần, nhưng vì cái gì luôn luôn thua thiệt?
Cù Thu Tuyết đằng đằng sát khí, ánh mắt đảo qua gần ba mươi nhân chứng, làm những người này sợ hãi.
Không thể để cho nghĩa sĩ thất vọng đau khổ, này là có ý gì?
Ba!
Cù Thu Tuyết xuất thủ, một chưởng hư ấn, liền có một người đầu bị phách toái, máu tươi năm xích.
Đây chính là Binh bộ!
Ở Binh bộ công nhiên sát nhân, này là bá đạo bực nào?
Dĩ nhiên, này cũng chỉ có Cù Thu Tuyết dám làm như thế, nàng đại biểu là thánh ý của Nữ Hoàng bệ hạ, đừng nói giết chỉ là vài người không có quan tước, cho dù có quan tước thì như thế nào?
– Không, không nên!
– Là Triệu….
– Là Sa…
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1118: Không Thể Phụ Lòng Người Có Công
Những người này đang muốn khai Triệu Luân cùng Sa Nguyên ra, nhưng Cù Thu Tuyết lại không cho bọn hắn cơ hội, một chưởng phách tới, hơn hai mươi người bị chấn sát, tiên huyết chảy đầy đất.
Huyết tinh, tàn khốc, bá đạo, này là một hồi trấn áp.
Tất cả mọi người lạnh rung, này là Nữ Hoàng bệ hạ biểu đạt thái độ của nàng.
Đừng tưởng rằng Nữ Hoàng bệ hạ sâu ở trong cung, là cái gì cũng không biết, có thể bị hạ thần hồ lộng! Tương phản, Nữ Hoàng bệ hạ nhìn rõ mọi việc, cái gì cũng lừa không được nàng.
Hiển nhiên, Bệ Hạ đang không hài lòng chuyện mấy vị Đại Tướng Quân lén lút kết mạng lưới quan hệ, đây chính là Hoàng Triều của Nữ Hoàng bệ hạ, mà không phải hậu hoa viên của Đại Tướng Quân nào!
Bất quá Nữ Hoàng bệ hạ hiển nhiên cũng cho hai Đại Tướng Quân mặt mũi, tuy xử tử “nhân chứng”, lại không có để Triệu Luân cùng Sa Nguyên dính vào, bằng không thật muốn truy cứu, hai người này có thể sẽ xong đời.
Hơn nữa, Nữ Hoàng bệ hạ sắc phong Lăng Hàn làm thất phẩm Võ Tướng cũng có ý tứ, bởi vì Triệu Luân cũng là thất phẩm, hai người ở Loạn Tinh Hoàng Triều, địa vị hoàn toàn tương đương.
Cù Thu Tuyết thu tay về, thản nhiên nói:
– Bản thống lĩnh phải về, không quấy rầy các ngươi công thẩm, tiếp tục đi!
Nói xong, nàng nghênh ngang rời đi.
– Cung tiễn Đại Thống Lĩnh!
Chúng nhân lại quỳ xuống.
Cù Thu Tuyết ly khai một hồi lâu, khí tức đặc biệt của cường giả Tinh Thần cảnh mới tiêu thất, chúng nhân phảng phất mới vừa bị bệnh nặng, sắc mặt từng cái đều cực kỳ khó coi.
Vừa rồi Cù Thu Tuyết cố ý phóng xuất khí tức của Tinh Thần cảnh, lực uy hiếp này tự nhiên đáng sợ, nếu nàng động sát niệm, tất cả mọi người ở đây sẽ chết hết, thần hồn bị chấn bạo.
– Còn thẩm vấn sao?
Cổ Thiên Sơ rung giọng nói.
Còn thẩm cái rắm a!
Bệ Hạ đã hạ thánh ý, thăng quan tiến tước cho Lăng Hàn, còn thẩm vấn Lăng Hàn? Móa, đây không phải là thẩm đầu của mình sao? Ngại mình sống lâu, đối kháng với Nữ Hoàng đại nhân sao?
– Trải qua thẩm tra nghiêm mật, nhận định nhân chứng trước đều là vu cáo Lăng Hàn, chuyện phản quốc đi theo địch hoàn toàn là giả dối hư ảo!
Khổng Thành Hòa như ăn mấy trăm con ruồi, nhưng không thể không nói ra kết quả.
– Lăng Hàn vô tội thả ra, ngày sau không bao giờ… được nhắc lại nữa! Ai nghị luận chuyện Lăng Hàn đi theo địch, lấy tội vu hãm công thần của Đế Quốc xét xử!
Nói xong, ba người đều đi như trốn.
Thật đợi không nổi nữa, bị ánh mắt của Lăng Hàn quét một cái, liền khó chịu a!
Chúng nhân đều tán đi, rất nhanh, chi tiết về lần công thẩm này truyền khắp Hoàng Đô.
Tự nhiên, không ai nhắc lại chuyện Lăng Hàn phản quốc.
Ngay cả Nữ Hoàng đại nhân cũng tỏ thái độ, ai dám đối nghịch?
Ở Loạn Tinh Hoàng Triều, Nữ Hoàng đại nhân chính là Chân Thần, chính là Thiên Địa, một câu nói, một cái tỏ thái độ của nàng còn hơn tất cả.
Lăng Hàn rốt cục có thể trở về Đại Lăng Triều.
Trước hắn có quyết định này, chỉ là đột nhiên bị Kim Sư Quốc xâm lấn làm rối loạn, một kéo chính là hơn hai tháng.
Nên chuẩn bị đều đã chuẩn bị xong, hắn lại luyện chút đan dược lưu ở tiệm thuốc, tiền vẫn phải tiếp tục kiếm a.
– Ta đi với ngươi.
Thủy Nhạn Ngọc biết hắn sớm có ý trở về.
Lăng Hàn mỉm cười nói:
– Ngươi là vợ ta, quả thực nên gặp mấy vị huynh trưởng của ta, hơn nữa, trở về Đại Lăng Triều, chúng ta cũng nên động phòng, sinh cho ta vài Hầu Tử.
– Ngươi đi chết đi!
Thủy Nhạn Ngọc hờn dỗi, cho hắn một cái liếc mắt.
Lăng Hàn cười to, ngày thứ hai liền cùng Thủy Nhạn Ngọc ly khai Hoàng Đô, xuất phát về Đại Lăng Triều.
Bọn họ có Xuyên Vân Toa, trừ khi có cường giả Tinh Thần cảnh xuất thủ ngắm bắn, bằng không tuyệt đối không thể bắt bọn hắn lại.
Dĩ nhiên, đến Đại Lăng Triều, cũng tương đối nguy hiểm, bởi vì không có cường giả tọa trấn, Lăng Hàn coi như là thất phẩm Võ Tướng của Loạn Tinh Hoàng Triều cũng không dùng tốt, ai sẽ để ý chứ?
Nhưng ly khai lâu như vậy, Lăng Hàn nhất định phải trở về một chuyến, trước kia là bởi vì thân phận con tin không thể ly khai, hiện tại có cơ hội, vậy hắn nhất định phải quay về Đại Lăng Triều một chuyến.
Chỉ có Đại Lăng Triều chân chính hưng thịnh, hắn mới có thể phóng tâm mà ly khai, đi tìm phụ mẫu, nhi tử cùng hồng nhan.
Xuyên Vân Toa phá trường không, như một đạo thiểm điện, nhanh đến ngay cả ánh mắt của Sơn Hà Cảnh cũng không cách nào bắt, ngay cả cường giả Nhật Nguyệt Cảnh toàn lực truy kích cũng chỉ có thể lực bất tòng tâm.
Nửa tháng sau, Xuyên Vân Toa đi tới Đại Lăng Triều.
Rốt cục đã trở về!
Lăng Hàn cảm khái, tuy hiện tại hắn đã là Thần linh, nhưng vẫn quen thế giới cũ của hắn.
Ông!
Đại trận khởi động, nhằm vào Xuyên Vân Toa, chỉ là trận pháp cấp bậc Phá Hư Cảnh này, cho dù có quốc thế gia trì, cũng không có khả năng tạo thành trở ngại gì với Xuyên Vân Toa.
Chỉ khẽ run lên, Xuyên Vân Toa liền xông phá trận pháp, rơi xuống trong hoàng cung.
– Người nào!
Nhất thời, toàn bộ người trong hoàng cung bị kinh động.
Trận pháp phòng ngự vừa vỡ, Đồ Đằng tự nhiên cảnh cáo người trong hoàng cung.
Bởi vậy, bọn người Phong Phá Vân, Vũ Hoàng, Mộ Dung Thanh, Hách Liên Thiên Vân vọt ra, cộng thêm một đoàn binh sĩ, bao vây Xuyên Vân Toa lại.
Này là lấn bọn họ nước không có vua sao? Cư nhiên khiêu khích như vậy!
– Hừ, để bản tọa đến đánh bể chiếc phá thuyền này!
Hách Liên Thiên Vân tính tình nóng nảy, tuy nhìn qua vẫn chưa tới mười tuổi, nhưng khí tức không ngờ là Thần cấp, một quyền đánh ra, hóa thành một Hắc Long rít gào, đánh tới Xuyên Vân Toa.
– Ngao ô…
Chỉ thấy một Yêu thú to lớn xuất hiện, móng vuốt vỗ tới, liền phách nát Hắc Long, vô cùng dễ dàng,
– Ha ha ha ha, Tu La Ma Đế ta lại trở về!
Cái gì!
Bọn người Hách Liên Thiên Vân kinh hãi, bọn họ tự nhiên biết Tu La Ma Đế là ai, ở trước khi Mã Đa Bảo khai thiên không lâu còn từng cùng người của Ngũ Tông chạy đến, muốn giết Lăng Hàn, cướp đoạt cơ duyên trên người hắn.
Người này không phải bị Lăng Hàn thu sao? Tại sao lại xuất hiện ở chỗ này, còn lợi hại như vậy, ngay cả Hách Liên Thiên Vân đánh ra công kích cũng bị hóa giải dễ dàng!
Phải biết mặc dù Hách Liên Thiên Vân mới nhảy vào Thần cảnh, nhưng hắn hai thế tu luyện tới Phá Hư Cảnh, lúc khai thiên lực lượng đạt tới 14 tinh, mà sau khai thiên, hắn làm một thành viên của Đại Lăng Triều cũng nhận được Thiên Địa ban ân, tuy ân trạch không bằng Lăng Hàn, nhưng cũng được đề thăng hai tinh.
Chỉ là lực lượng liền đạt tới 16 tinh, cơ sở như vậy quá hồn hậu, bởi vậy hắn vừa tiến lên Sơn Hà Cảnh, chiến lực liền có tứ tinh, vô cùng kinh khủng.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1119: Quay Về Đại Lăng Triều
Nhưng hắn toàn lực đánh một kích, lại bị Tu La Ma Đế dễ dàng hóa giải, tên ma đầu này lại cường đến mức nào?
Mấu chốt là, hắn xuất hiện, Lăng Hàn đâu? Lẽ nào ngộ hại?
Ba!
Đúng lúc này, chỉ thấy một bóng người thon dài xuất hiện, giơ tay lên đập đầu của Yêu Lang một cái:
– Ngươi diễu võ dương oai cái gì chứ?
– Hắc hắc, tiểu Đế quay về cố thổ, nhất thời tâm huyết dâng trào, còn xin chủ nhân thứ tội!
Vừa nãy Yêu Lang còn uy phong lẫm lẫm, nhất thời biến thành chó nhỏ, dùng sức lay động cái đuôi, trên gương mặt rõ ràng viết hai chữ “nịnh nọt”.
Dựa vào, trở mặt cũng quá nhanh đi!
– Tứ đệ!
– Bệ Hạ!
– Sư phụ!
– Lăng thiếu!
– Lăng Hàn!
Phong Phá Vân, Đinh Bình, Tàn Dạ, Thất Vương còn có chúng vệ sĩ đều kinh hô, tiếp đó đại hỉ, nguyên lai là Lăng Hàn trở về!
– Đại ca! Nhị ca! Tam ca!
Lăng Hàn bước nhanh chạy qua, cùng bọn người Phong Phá Vân ôm một cái.
Có câu nam nhi không dễ dàng rơi lệ, nhưng bây giờ vẫn không ngừng rơi lệ, rồi lại cười ha ha, làm Thủy Nhạn Ngọc hiếu kỳ, bởi vì nàng chưa từng thấy Lăng Hàn như vậy.
Đây mới thật sự là Lăng Hàn đi, ở Hoàng Đô cuộc sống không quen, hắn vẫn mang mặt nạ, đóng cửa nội tâm của mình, cho đến lúc này mới buông lỏng, lộ ra một mặt chân thật.
Nàng vui vẻ nhìn, người đàn ông này càng cao hứng, nàng cũng càng hài lòng.
– Vị này là…
Tất cả mọi người thấy Thủy Nhạn Ngọc, cũng cảm ứng được khí tức trên người nàng cường đại, đó là một loại áp chế, là bất luận thiên tài nào cũng không thể vượt qua.
Như Hách Liên Thiên Vân, Thần Cấp!
– Nga, nàng là vợ ta, Thủy Nhạn Ngọc.
Lăng Hàn cười nói.
Thủy Nhạn Ngọc vừa thẹn vừa mừng, chỉ là nhiều người ở đây, nàng cũng không có ý tứ bấm Lăng Hàn, chỉ cúi đầu nói:
– Nhạn Ngọc bái kiến đại ca, nhị ca, tam ca!
Vừa nàng nhìn thấy Lăng Hàn gọi ba người Phong Phá Vân, tự nhiên biết ba người bọn hắn là huynh đệ kết nghĩa của Lăng Hàn.
– Di, bản tọa thì sao?
Hách Liên Thiên Vân khó chịu, ta còn là cấp bậc lão tổ tông, sao không bắt chuyện hắn?
– Không cần để ý đến hắn, lão không xấu hổ trang nộn mà thôi.
Lăng Hàn đẩy Hách Liên Thiên Vân ra, tức đến người này oa oa kêu to, theo lý mà nói, Lăng Hàn cũng phải gọi hắn là lão tổ tông, ghê tởm, ghê tởm a!
– Sư nương!
Đinh Bình lớn tiếng kêu lên, có chút không dám nhìn sư nương.
Lăng Hàn quét mắt nhìn hắn một cái, nói:
– Không tệ, ta ly khai hơn một năm, ngươi liền tu luyện đến Linh Anh Cảnh! Lần này, sẽ cho ngươi chút cơ duyên, ở trước khi rời đi để ngươi nhảy vào Thần cảnh!
– Tứ đệ, ngươi lại phải ly khai sao?
Phong Phá Vân trầm ngâm nói.
Lăng Hàn nhoẻn miệng cười nói:
– Lần này không chỉ ta ly khai, ba vị huynh trưởng cũng theo ta ly khai, ta đã ở Loạn Tinh Hoàng Triều đánh xuống cơ sở nhất định, đang cần ba vị huynh trưởng trợ giúp ta một tay!
Ba người Phong Phá Vân vui mừng, bọn họ đều là hạng người khiếu ngạo phong vân, thiên tài không gì sánh được, ở Tiểu Thế Giới có thể tu luyện tới Phá Hư Cảnh là loại bình thường sao? Bọn họ cũng khát vọng xông xáo Thần giới, chỉ là Lăng Hàn làm con tin bị mang đi, bọn họ phải thay Lăng Hàn thủ hộ Đại Lăng Triều.
Hiện tại Lăng Hàn đã có cơ sở, tự nhiên để cho bọn họ kinh hỉ.
– Tứ đệ, ngươi thật giỏi, ta cho là chí ít phải ở chỗ này nghỉ ngơi trăm năm mới có thể tái kiến ngươi.
Vũ Hoàng cười to nói, đây cũng không phải là khen quá mức, phải biết Thần giới là địa phương nào, Lăng Hàn tương đương với không bắt đầu.
Chỉ có Thủy Nhạn Ngọc rành rẽ nhất, một năm này Lăng Hàn đạt được thành tích kinh người ra sao, vừa nghĩ tới trái tim của nàng liền dập dờn, mị nhãn như tơ.
– Đến đến đến, tứ đệ, ngươi nói một chút kinh lịch hơn một năm này đi!
Mộ Dung Thanh kéo Lăng Hàn.
– Được rồi, bây giờ ngươi là tu vi gì?
Điều này khiến cho mọi người hiếu kỳ, dù sao võ giả mấu chốt nhất vẫn là tu vi.
Ở đây đều là người một nhà, Lăng Hàn cũng không có gì phải giấu giếm nói:
– Trung cực vị đỉnh phong.
Phốc!
Hách Liên Thiên Vân nhất thời phun ra, ở đây chỉ có hắn bước vào Thần cảnh, tự nhiên biết Sơn Hà Cảnh đề thăng khó khăn dường nào.
Đừng nói trung cực vị đỉnh phong, ngay cả tiểu cực vị đỉnh phong cũng bất khả tư nghị!
Phải biết rằng, hắn mới chỉ là tiểu cực vị tiền kỳ, so với lúc đột phá gần như không có một tia tiến bộ.
Không có biện pháp, tài nguyên tu luyện theo không kịp, ở đây hắn có thể có được Chân Nguyên Thạch, có thể có được các loại đan dược Thần Cấp sao?
– Tiểu tử ngươi là tên biến thái, vẫn luôn là biến thái.
Hắn nói như vậy, nghĩ tới hắn hai đời làm người đã đủ ngưu bức, lại vẫn không so được với Lăng Hàn.
Thủy Nhạn Ngọc cũng giật mình, nàng tự nhiên biết Đại Lăng Triều là khai thiên mà đến, hơn nữa cũng nghe Lăng Hàn nói về lai lịch người bên cạnh, biết những người này không có bối cảnh Thần Cấp.
Nhưng dù như vậy, Hách Liên Thiên Vân cũng thẳng tiến Sơn Hà Cảnh, này thật bất khả tư nghị, nói cho người khác nghe phỏng chừng sẽ không có người tin tưởng.
Có thể từ Tiểu Thế Giới khai thiên mà đến, ở đây quả nhiên hội tụ một đám thiên tài siêu cấp!
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Đi, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện.
Huynh đệ bốn người cộng thêm Hách Liên Thiên Vân, Đinh Bình, đều là người thân cận nhất bên cạnh Lăng Hàn, bọn họ vừa uống rượu, vừa nghe Lăng Hàn nói kinh nghiệm của mình, ai cũng cảm xúc dâng trào, hận không thể mình cũng lập tức giết vào Thần giới mênh mông, đi xông xáo, mạo hiểm.
Nghe Lăng Hàn nói xong, đám người Phong Phá Vân cũng nói đến tình huống gần đây của Đại Lăng Triều, có phong ba ám sinh!
– Tứ đệ ngươi chậm chạp không trở về, làm vài người động suy nghĩ khác thường.
Mộ Dung Thanh dẫn đầu nói.
– Gần đây chính lệnh hạ đạt, rõ ràng gặp trở ngại, phía dưới có vài người không chịu an phận.
Vũ Hoàng hừ một tiếng, trong ánh mắt đằng đằng sát khí.
Nói đến thống trị cùng quản lý một quốc gia, hắn là có kinh nghiệm nhất, cũng là sát khí thịnh nhất trong bốn huynh đệ.
Lăng Hàn mỉm cười, chỉ cần có đầy đủ thực lực, hết thảy đều có thể dễ dàng trấn áp.
Phụ thuộc vào Hoàng Triều, có ít nhất một ưu điểm, đó chính là an ninh quốc gia được bảo đảm, không có nước khác xâm lấn, dù xâm lấn, cũng có thể cầu mẫu quốc giúp đỡ, tựa như Đông Vũ Quốc trước kia vậy.
Bởi vậy, Đại Lăng Triều có khả năng đối mặt kẻ thù bên ngoài cũng không cao, nhưng nếu nội bộ quốc gia mình phát sinh náo động, Loạn Tinh Hoàng Triều sẽ không rỗi rãnh đến đi nhúng tay, ngược lại chỉ cần bảo đảm phiến cương vực này còn là nước phụ thuộc của Loạn Tinh Hoàng Triều là được.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 1120: Toàn Viên Tu Luyện
Này là sự vụ nội bộ, ngoại nhân tự nhiên sẽ không dễ dàng nhúng tay.
Lăng Hàn nói:
– Ba vị huynh trưởng, này chỉ là việc nhỏ, ngày hôm nay vui vẻ, không nói những chuyện này, uống say mới nghỉ!
– Uống say mới nghỉ!
Ba người Phong Phá Vân cũng là hạng người phóng khoáng, lúc này nâng chén uống say.
Lăng Hàn khó được uống say một lần, sáng ngày thứ hai khi tỉnh dậy, phát hiện mình đã nằm trên giường, mà trong lòng thì ôm một vưu vật thiên kiều bá mị, không phải Thủy Nhạn Ngọc thì là ai?
Hắn sợ hãi nói:
– Ngày hôm qua chúng ta có cái kia hay không?
Thủy Nhạn Ngọc vừa thẹn vừa giận, cho hắn một cái liếc mắt nói:
– Tối hôm qua ngươi uống say, ta đỡ ngươi vào phòng, nhưng ngươi cứng rắn kéo ta không tha, ta cũng chỉ có thể ở đây.
Ngụ ý, chính là ngươi say đến không có gì cả làm.
Lăng Hàn thở phào nhẹ nhõm nói:
– Hoàn hảo hoàn hảo, nếu như lần đầu tiên hi lý hồ đồ như vậy, cũng quá thua thiệt!
Ba!
Thủy Nhạn Ngọc lập tức ném qua một cái gối, đập lên mặt hắn.
– Ôi, ta nói thê tử, có phải ngày hôm qua vi phu không có làm ngươi, ngươi bất mãn, tâm lý có oán khí hay không?
Lăng Hàn cười nói.
Thủy Nhạn Ngọc sắp tức điên, tên sắc lang này, cái đồ lưu manh này, còn có mặt mũi nói như vậy? Xoát xoát xoát, nàng có cái gì vung cái đó, đầu tiên là một cái gối khác, sau đó là chăn, tiếp đó là cốc, khay trà cũng đập tới Lăng Hàn.
Lăng Hàn tiếp thật nhanh, tiếp được liền vứt xuống giường, thẳng đến Thủy Nhạn Ngọc phát hiện không có gì có thể đập, hắn cười hắc hắc, một cái hổ phác ấn ngã Thủy Nhạn Ngọc, đặt vưu vật này ở dưới thân.
– Sách sách sách, ta thực sự là quá bội phục mình!
Hắn say sưa nói.
– Bội phục cái gì?
Thủy Nhạn Ngọc bị hắn ép tới khó chịu, mị nhãn như tơ, thân thể mềm mại cũng hóa thành xuân thủy, mềm nhũn.
– Ở dưới ta khổ cực khai khẩn, cái này tựa hồ lại lớn hơn rồi!
Lăng Hàn cười xấu xa nói, nhẹ nhàng trảo một cái, để Thủy Nhạn Ngọc phát ra tiếng rên rỉ mê người.
– Đồ lưu manh!
Thủy Nhạn Ngọc đỏ mặt, vì sao tên bại hoại này luôn thích trảo ngực của nàng, không phải là hai luồng thịt sao, thịt ở địa phương khác trên người nàng tkhông phải thịt sao?
– Ngô!
Nàng say sưa trong nụ hôn nồng nhiệt của Lăng Hàn, rất nhanh thì bị Lăng Hàn kích thích, chủ động vươn tay quấn lấy cổ đối phương, kịch liệt hôn lại.
Thình thịch thình thịch thình thịch, ngay lúc then chốt, cửa phòng lại bị gõ.
Lăng Hàn buồn bực, ai vậy a, hắn đang định ăn đại yêu tinh này.
– Tiểu Hàn tử, rời giường đi tiểu một chút!
Ngoài cửa truyền đến thanh âm cười trộm của Hách Liên Thiên Vân.
Dựa vào, biết ngay là lão gia hỏa không đứng đắn này!
Lăng Hàn thở dài, nhìn Thủy Nhạn Ngọc nhanh chóng mặc lại quần áo, biết hôm nay là ăn không được đại yêu tinh này, hơn nữa nữ nhân này rất hay xấu hổ, phỏng chừng mấy ngày kế tiếp sẽ tận lực tránh hắn, còn muốn ăn, vậy thì phải chờ lâu thêm mấy ngày.
Được rồi, trước làm chính sự.
Lăng Hàn đi ra ngoài, gọi ba vị huynh trưởng, Đinh Bình cùng Hách Liên Thiên Vân tới, bắt đầu truyền thụ bọn họ công pháp của Thần giới.
Lục Hợp Bát Hoang Công bởi vì là Từ lão đầu truyền thụ, trước khi không có hắn đồng ý, Lăng Hàn không tiện lén lút truyền, bởi vậy hắn dạy cho đám người Hách Liên Thiên Vân công pháp là hắn ở lúc đấu giá đạt được, tuy không phải công pháp đỉnh cấp, nhưng khẳng định mạnh hơn của Xích Thiên Học Viện.
Hơn nữa, công pháp trong Xích Thiên Học Viện là không thể lén lút truyền thụ, này là cấm lệnh, phẩm cấp cao thì Lăng Hàn đổi không nổi.
– Ba vị huynh trưởng, các ngươi không phải là người khai thiên, nên lực lượng không có khả năng đạt đến 20 tinh, nhưng 19 tinh, 18 tinh vẫn có thể đạt đến, hy vọng các ngươi đều có thể tu luyện tới trình độ không thể tiến thêm, lại đột phá Thần cảnh.
Lăng Hàn nói.
– Ừ!
Ba người Phong Phá Vân đều gật đầu, bọn họ đều là hạng người hùng tâm bừng bừng, tự nhiên không muốn trở thành Thần Linh phổ thông, muốn tu cũng phải tu thành cùng giai vô địch.
Lần này, không giống như lúc Lăng Hàn mới vào Loạn Tinh Hoàng Triều, tài nguyên tu luyện gì cũng không có, tương phản, lúc này Lăng Hàn lấy ra không kém hơn thủ bút của cường giả Tinh Thần cảnh chút nào.
Dù sao chỉ là bảo vật của phàm nhân, đắt đi nữa cũng có hạn, mà Lăng Hàn luyện chế Bích Tiêu Đan chính là một vốn bốn lời, tốc độ kiếm tiền kinh người.
Hách Liên Thiên Vân thở dài, hắn là hậu duệ của Long Tộc, có ưu thế huyết mạch, ở Thần giới mấy ngày liền dựa vào huyết mạch đột phá đến Thần cảnh, bởi vậy hắn không thể tu lực lượng đến cực hạn, điều này làm cho hắn có chút hối hận.
Đáng tiếc, không có khả năng bởi vậy chém rơi đời này, sống ra đời thứ ba a, không có nhiều chí bảo cho hắn tiêu xài như vậy? Bảo vật có thể làm cho linh hồn chuyển thế, ở Thần giới cũng rất ít ỏi.
Hoàn hảo, lực lượng 16 tinh cũng không tính yếu, dù sao Phá Hư Cảnh chỉ tu luyện cơ sở, không có khả năng hoàn toàn quyết định tiền đồ của võ giả.
Lăng Hàn phát tài nguyên, hắn muốn ở trong thời gian ngắn nhất để ba vị huynh trưởng tiến vào Thần cảnh, hơn nữa còn phải dưới điều kiện tiên quyết là cơ sở kiên cố không gì sánh được.
Về sau, hắn đem tinh lực bỏ vào trên người Đinh Bình.
Tên đồ đệ này là hắn thu, nhưng thời gian giáo dục lại không lâu, thực rất không xứng chức.
Vì vậy, sau khi trở lại, hắn bắt đầu thao luyện Đinh Bình.
Đinh Bình thảm rồi.
Trong Hắc Tháp, hắn không ngừng phát ra tiếng kêu thảm thiết, có thể nói cực kỳ bi thảm, quả thực có thể cho người nghe run sợ, quá dọa người.
– Không mấy ngày nữa, Luân Hồi Thụ sẽ hoàn toàn lớn lên!
Lăng Hàn lộ ra dáng tươi cười, đây mới là bí bảo lớn nhất của hắn!
Ngộ đạo dưới Luân Hồi Thụ, một khắc chính là một đời, có thể nói nghịch thiên.
Tu luyện nguyên lực, thể lực đều có thể dựa vào đan dược, dựa vào thiên tài địa bảo tăng lên, nhưng ngộ đạo chỉ có thể dựa vào chính mình, Luân Hồi Thụ lại có thể để thời gian ngộ đạo rút ngắn vô hạn, hoặc nói kéo dài vô hạn.
– Sư phụ, ta có thể nghỉ ngơi một chút sao?
Đinh Bình khổ sáp nói, hắn vác một khối đá lớn, Lăng Hàn thì ngồi phía trên, trầm trọng vô cùng, làm cánh tay hắn run rẩy.
Bởi vì Lăng Hàn dùng Trọng Lực thần văn, tất nhiên chỉ một chút, bằng không Linh Anh Cảnh căn bản không có khả năng thừa nhận.
– Không được, chạy ba vòng nữa!
Đinh Bình bị Lăng Hàn thao luyện đến mỗi ngày kêu thảm thiết, nhưng tiến bộ cũng rất rõ ràng, không biết hắn có dạng huyết mạch gì, hoặc nói là được khí vận gì, mà chất cường đại, lực lượng có thể bạo phát gấp trăm lần.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










