[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 21 : Ất Tinh Thảo (c101-c105)
❮ sautiếp ❯Chương 101: Ất Tinh Thảo
Hổ Nữu nhìn chằm chằm Phong Lạc, vừa nãy “nhân loại” này lộ ra địch ý mãnh liệt với Lăng Hàn, làm cho nàng nổi lên sát tâm.
Con mắt nhìn chằm chằm cái cổ của Phong Lạc, nàng muốn cắn một cái, giải quyết nhân loại này.
Lăng Hàn đưa tay ôm Hổ Nữu lên, nói:
– Hắn rất bẩn!
Hổ Nữu bất đắc dĩ, núp ở trong lồng ngực Lăng Hàn, trong hai mắt vẫn lưu chuyển ra sát khí mãnh liệt.
Đùng!
Lăng Hàn đạp xuống một cước, chỉ nghe Phong Lạc phát ra tiếng kêu thảm kinh thiên động địa, miệng đầy máu tươi, phun ra mười mấy cái răng.
Phong Lạc đau đến nước mắt nước mũi chảy ròng, thực là đau đến tận xương.
Có điều bởi vì Lăng Hàn buông chân, hắn rốt cục có thể bò lên, ánh mắt đảo qua, chỉ cảm thấy người nơi này đều là khuôn mặt đáng ghét.
Không phải sao, bọn họ đều nhìn mình bị Lăng Hàn giẫm nát miệng, lại không giúp đỡ! Đáng ghét! Đáng chết!
Nhưng hắn biết hiện tại mình vô lực đối phó những người này, chỉ thù hận nhìn mọi người một vòng, đột nhiên quay đầu rời đi.
Đương nhiên, hắn hận nhất khẳng định là Lăng Hàn, chắc chắn sẽ không bỏ qua như vậy.
Vi Hà Nhạc cũng không chờ được nữa, vội vã đi theo Phong Lạc.
Bọn người Thích Vĩnh Dạ cau mày, Lăng Hàn làm như thế, chính là kết xuống tử thù với anh em nhà họ Phong, cái này không dễ xử lí a.
Nhưng trước đó Lăng Hàn đạp Phong Lạc ở dưới chân, kỳ thực thù này đã kết rồi, đã sớm đối đầu.
Tin tưởng chỉ cần Lăng Hàn còn ở Hoàng Đô, Phong Viêm lại bá đạo cũng không dám ra tay.
Lăng Hàn không sợ, kiếp trước hắn là cường giả Thiên Nhân Cảnh, hiện tại tuy phải bắt đầu lại từ đầu, nhưng cần kiêng kỵ hai tiểu nhân vật này sao? Sớm muộn sẽ bóp chết bọn họ.
– Ha ha, buổi đấu giá sắp bắt đầu rồi, chúng ta vào đi thôi!
Thích Vĩnh Dạ cười nói, lần này mượn ánh sáng của Lăng Hàn, ép ba người Văn Hải Hưng xuống, để hắn vô cùng cao hứng.
– Đồng thời đi!
Lý Tư Thiền đề nghị.
Hả?
Đám người Hạ Tuấn Thần, Thích Vĩnh Dạ đồng thời lộ ra vẻ khó tin, đây thực sự là Lý Tư Thiền sao?
Hoàng Đô song mỹ, tuyệt sắc khuynh thành! Hai mỹ nhân này một là Lưu Vũ Đồng, một cái khác là Lý Tư Thiền.
Không giống Lưu Vũ Đồng, từ trước đến giờ là mỹ nữ băng sơn, xa người ngàn dặm, ai cũng đừng hòng tiếp cận.
Lý Tư Thiền lại rất ôn nhu, nhưng ẩn nấp ở dưới ôn nhu, đồng dạng là lạnh lùng, khách khí với bất kỳ người nào, tương tự sẽ không để cho người tiếp cận.
Hiện tại nàng lại chủ động mời Lăng Hàn, cái này ở bọn người Thích Vĩnh Dạ xem ra, tự nhiên là khó mà tin nổi, đều hoài nghi có phải mình nghe lầm không, hay là nhận lầm người.
Nhưng sắc mặt của Hạ Tuấn Thần lại trở nên âm trầm, hắn vốn không ưa Lăng Hàn, hiện tại nữ nhân hắn ngưỡng mộ, tựa hồ có quan hệ với Lăng Hàn, để hắn ghen tuông mãnh liệt.
– Tốt!
Lăng Hàn thuận miệng đáp ứng.
Đoàn người tiến vào Linh Bảo Các.
Ở Hoàng Đô, Thích Vĩnh Dạ hiển nhiên không dễ sử dụng bằng Lý Tư Thiền, bởi vì Lý Tư Thiền có một bao sương, mang tất cả mọi người tiến vào.
Phòng này có thể chứa mười người, ngược lại cũng không tính chật.
Hạ Tuấn Thần quanh co lòng vòng hỏi thăm thân phận của Lăng Hàn.
Một nhân vật trâu bò như thế, đến cùng xuất thân từ thế lực nào, khi hắn biết được Lăng Hàn đến từ Thương Vân Trấn của Đại Nguyên thành, nhất thời sửng sốt.
Sao có thể có chuyện đó!
Đại nhân vật như Ngô Tùng Lâm, sẽ mời Lăng Hàn uống trà? Không nghĩ ra, làm sao cũng không nghĩ ra a!
Nhưng mấy người Thích Vĩnh Dạ lại cảm thấy bình thường.
Bởi vì thời điểm ở Đại Nguyên thành, bên người Lăng Hàn liền tụ tập ba vị Đan sư Huyền Cấp.
Tuy địa vị của Ngô Tùng Lâm hơn xa ba người Chư Hòa Tâm, nhưng dù sao cũng cách rất gần a.
Lăng Hàn cũng mặc kệ người khác nghĩ như thế nào, hắn muốn nhìn một chút, buổi đấu giá có vật gì tốt không.
Vạn năm trôi qua, tựa hồ có rất nhiều đan phương thất truyền, thứ tốt như Ám Nguyệt Thảo, lại lưu lạc tới mức độ lấy luyện chế Tử Nguyên Đan, như vậy ở buổi đấu giá này, có khả năng xuất hiện linh dược giá trị cực cao, lại bị dùng phung phí.
Chỉ chốc lát, đấu giá bắt đầu.
Bởi vì hôm nay chỉ là buổi đấu giá loại nhỏ mỗi tháng một lần, tuy người đến rất nhiều, nhưng người sang quý lại không nhiều, giá cả của đại bộ phận vật đấu giá, đều ở trong phạm vi hợp lý.
Nhưng Lăng Hàn lại hết sức kinh ngạc, bởi vì một ít đan dược ở trong mắt hắn cấp độ rất thấp, lại có thể bán ra giá rất cao.
Người ngốc nhiều tiền a!
Hắn âm thầm dự định, nên luyện chế ít đan dược, tuy trong túi còn có mười mấy vạn ngân phiếu, nhưng nhìn người ở đây vung tiền như rác, mười mấy vạn lượng, thực là mua không được bao nhiêu thứ.
– Ngày hôm nay không biết có bao nhiêu Đan sư ở đây, kế tiếp là một cây bảo dược chân chính!
Người bán đấu giá ra sức biểu diễn ở trên đài.
Hắn vẫy tay, có một thị nữ xinh đẹp nâng một mâm ngọc, phía trên bày ba cây dược thảo, nhìn kỹ, lại có từng tia ánh sao lóng lánh.
– Ất Tinh Thảo!
Lập tức có người kêu lên.
– Lại là Ất Tinh Thảo, đối với Đan sư mà nói, xác thực là bảo bối, bất quá đối với võ giả… Vô bổ.
Người bán đấu giá hắng giọng nói:
– Không sai, này chính là Ất Tinh Thảo, có thể dùng để luyện chế Đề Thần Đan.
Tác dụng của Đề Thần Đan, mọi người đều biết, có thể bổ sung thần hồn, đối với võ giả mà nói, đây quả thật là không có giá trị, nhưng đối với Đan sư mà nói, giá trị không cách nào đánh giá.
Đối với võ giả mà nói, thần hồn tiêu hao hết, sẽ không cách nào dẫn động nguyên lực tu luyện.
Bởi vậy, Đề Thần Đan đối với võ giả, ý nghĩa chỉ là để võ giả mỗi ngày có thể tu luyện nhiều chút thời gian, nhưng ai có nhiều Đề Thần Đan như vậy để tiêu xài, dù có mười viên cũng chỉ tu luyện mười ngày, có ích lợi gì?
Nhưng đối với Đan sư mà nói, lại hoàn toàn khác.
Khống hỏa sẽ tiêu hao tinh thần, nhưng luyện chế một số đan dược, cần thời gian rất dài rất dài, trong lúc luyện tinh thần không chống đỡ nổi, hồn lực không đủ làm sao bây giờ? Đề Thần Đan liền có thể phát huy tác dụng, bổ sung hồn lực, khôi phục tinh thần, thành công luyện ra đan dược.
Bởi vậy, ánh mắt của Lý Tư Thiền lập tức phát sáng.
Đan sư nào dám nói thần hồn của mình cường đại đến có thể luyện chế tất cả đan dược?
Ánh mắt của Lăng Hàn cũng sáng lên, càng có loại kích động muốn mắng người.
Kia là Ất Tinh Thảo a, có thể dùng để luyện chế Ất Tinh Đan.
Hiệu quả của Ất Tinh Đan là gì? Tăng cường thần hồn!
Một là bổ sung, một là tăng cường, có thể giống nhau sao?
Bổ sung, ăn một lần liền hết, nhưng tăng cường, hiệu quả kia là vĩnh viễn tồn tại, hơn nữa ngay cả võ giả cũng phải đổ xô tới, giá trị hoàn toàn không giống.
Lăng Hàn thầm lắc đầu, hiện tại đan đạo thực sự quá sa sút.
Trước có Ám Nguyệt Thảo bị dùng để luyện chế Tử Nguyên Đan, hiện tại Ất Tinh Thảo thì lãng phí ở Đề Thần Đan.
Hắn nói với Lý Tư Thiền:
– Nha đầu, để cho ta cây Ất Tinh Thảo này đi.
Lý Tư Thiền biết Lăng Hàn cũng là Đan sư, coi trọng Ất Tinh Thảo cũng không kỳ quái, chỉ là nàng cũng cần nha.
Nàng không khỏi lộ ra vẻ khó khăn.
Từ chối, đây chính là người ngay cả sư phụ cũng phải tôn trọng, nhưng nếu như đáp ứng, không phải nàng mất đi bảo dược sao?
Lăng Hàn nhìn ở trong mắt, quay đầu tới, thấp giọng nói:
– Ta bán ngươi một môn công pháp, có thể gia tốc khôi phục hồn lực.
– Cái gì?
Lý Tư Thiền thất thố kêu lên.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 102: Đại Nguyên Bổ Hồn Thuật
Mọi người đều biết, ngoại trừ đan dược ra, hồn lực chỉ có thể thông qua thời gian chậm rãi khôi phục.
Hiện tại Lăng Hàn nói muốn bán cho nàng một môn công pháp khôi phục hồn lực, cái này há có thể không làm Lý Tư Thiền giật mình đến thất thố?
– Khốn nạn, ngươi làm cái gì với Tư Thiền?
Hạ Tuấn Thần lớn tiếng kêu lên, khuôn mặt tràn ngập phẫn nộ.
Hắn thấy Lý Tư Thiền giật mình, còn tưởng rằng là bị Lăng Hàn chiếm tiện nghi.
Hắn yêu thích Lý Tư Thiền, trước thấy hai người biểu hiện thân mật, trong lòng đã cực kỳ khó chịu, hiện tại tự nhiên không nhịn được nữa.
– Không phải việc của ngươi, tránh qua một bên.
Lăng Hàn thuận miệng nói.
– Làm càn!
Hạ Tuấn Thần vốn khó chịu Lăng Hàn, nhất thời giận dữ đứng lên, muốn ra tay.
– Hạ sư huynh, ngươi muốn làm gì?
Lý Tư Thiền đưa tay ngăn cản, trên mặt che kín không vui.
Đó là đương nhiên, khôi phục thần hồn a, nếu thật có công pháp như vậy, giá trị tuyệt đối cao đến không cách nào hình dung, cũng sẽ để Đan sư khắp thiên hạ điên cuồng.
– Ngươi, ngươi lại che chở hắn?
Hạ Tuấn Thần biến sắc, hắn vốn hoài nghi Lăng Hàn và Lý Tư Thiền có chút không minh bạch, hiện tại Lý Tư Thiền còn che chở Lăng Hàn, để hắn càng thêm hoài nghi.
– Vốn là ngươi cố tình gây sự!
Lý Tư Thiền không vui nói.
– Ta cố tình gây sự?
Hạ Tuấn Thần suýt chút nữa nhảy lên, thầm nghĩ đôi dâm phu gian phụ các ngươi, liếc mắt đưa tình ở trước mặt mọi người, lại còn nói hắn cố tình gây sự?
– Ngu xuẩn, đừng ầm ĩ!
Lăng Hàn thấy phía dưới đã bắt đầu tranh giá, vội vàng ngoắc ngoắc tay nói với Lý Tư Thiền.
– Mua cây Ất Tinh Thảo này cho ta, công pháp là của ngươi.
Hắn chỉ có mười mấy vạn lượng, căn bản không đủ để mua ba cây Ất Tinh Thảo kia, bởi vậy chỉ có thể hi vọng Lý Tư Thiền đủ tiền.
Nếu không, hắn sẽ không bán công pháp khôi phục hồn lực cho nàng.
Dù đó chỉ là một môn Dưỡng Hồn Thuật cấp thấp, nhưng ít ra ở trong phạm vi Vũ Quốc, đây là bảo vật vô giá.
Lý Tư Thiền bị kéo về thực tại, nói:
– Ngươi sẽ không gạt ta chứ?
– Ngươi nói xem?
Lăng Hàn hỏi ngược lại.
Lý Tư Thiền ngẫm lại, tuy tên này còn trẻ hơn mình, nhưng năng lực là được hai vị Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm nhất trí tán thành, hẳn là sẽ không khoác lác lung tung.
Dù sao hai vị Đan sư tán thành, tuyệt đối không chỉ mấy trăm ngàn lượng bạc.
Nàng gật đầu, bắt đầu đấu giá.
Làm một Đan sư, dù hiện tại chỉ là Hoàng Cấp trung phẩm, nhưng tài lực của Lý Tư Thiền rất kinh người, ung dung liền báo ra trăm vạn lượng, tựa hồ rất thành thạo điêu luyện.
Trong lòng Lăng Hàn gật đầu, xem ra tỉ lệ thành đan của cô gái nhỏ này không thấp, mới có thể tích góp nhiều tài lực như vậy.
Đan sư cấp bậc cao, cũng không phải nhất định có thể kiếm tiền, hoặc là kiếm lời lớn, bởi vì cái này quan hệ đến tỉ lệ thành đan.
Tỷ như vật liệu là một triệu lượng bạc, trên lý thuyết có thể luyện ra ba mươi hạt đan dược, giá trị tổng cộng là chín triệu lượng.
Như vậy, có tỉ lệ thành đan trăm phần trăm, Đan sư liền có thể lời tám triệu lượng, lợi nhuận ròng rã tám lần.
Nhưng nếu như tỉ lệ thành đan chỉ có một thành, ba hạt đan dược này chỉ có thể bán ra chín mươi vạn lượng, lỗ mười vạn.
Đẳng cấp Đan dược càng cao, tỉ lệ thành đan sẽ càng thấp, bởi vậy đừng xem đan dược là ngành nghề lãi kếch sù, nhưng có thể kiếm tiền hay không, còn phải nhìn người.
Kiếm lời bao nhiêu, Đan sư bất đồng là hoàn toàn khác nhau.
Như Lăng Hàn kiếp trước, sáng tạo ra Tam Hỏa Dẫn, liền có thể tăng tỉ lệ thành đan lên trên diện rộng, cách tân giới đan đạo, bị tôn xưng là đan đạo đế vương.
Tuy Lý Tư Thiền chỉ là Đan sư Hoàng Cấp trung phẩm, nhưng tỉ lệ thành đan của nàng cao, liền có thể kiếm bộn tiền.
Đương nhiên, đẳng cấp đan dược càng cao, cộng thêm tỉ lệ thành đan siêu cao, vậy tiền kiếm sẽ càng nhiều hơn.
Tỷ như Lăng Hàn kiếp trước, tùy tiện luyện chút đan dược Địa Cấp, nhiều kim ngân hơn nữa cũng không mua được, nhất định phải dùng thiên tài địa bảo, hay là công pháp, võ kỹ cấp cao đổi lấy.
Trong lúc hắn đang suy nghĩ, Lý Tư Thiền đã mua được ba cây Ất Tinh Thảo, giá là một triệu hai trăm ngàn lượng.
Dù sao nơi này không có nhiều Đan sư, mà Đan sư ở đây, hiển nhiên không có tiền như Lý Tư Thiền.
Lăng Hàn cười lệch miệng rồi.
Đồ chơi này thả ở kiếp trước, kia căn bản không phải kim ngân có thể mua được, chỉ bỏ ra hơn một triệu lượng liền có thể mua, thực sự là kiếm bộn.
Rất nhanh, phương diện Linh Bảo Các liền đưa ba cây Ất Tinh Thảo tới.
– Lúc nào ngươi truyền công pháp cho ta, ta liền cho ngươi Ất Tinh Thảo.
Lý Tư Thiền nói.
Khóe miệng của Lăng Hàn co giật một hồi, nói:
– Lẽ nào ta còn có thể gạt tiểu nha đầu như ngươi sao?
– Bớt ra vẻ người lớn đi, ngươi còn nhỏ hơn ta một tuổi!
Lý Tư Thiền nói, nàng đúng là sợ Lăng Hàn chơi xấu, ỷ vào tuổi nhỏ hơn lừa bạc của nàng, dù sao đây là tiền mồ hôi nước mắt của nàng nha.
– Tốt lắm, chúng ta lập tức trở về học viện.
Lăng Hàn đã không thể chờ được nữa muốn luyện chế Ất Tinh Đan, sớm ngày dùng, thần hồn của hắn liền có thể sớm tăng cường, mỗi ngày có thể tu luyện nhiều chút thời gian.
Tháng ngày tích lũy, cái này là rất khả quan.
– Được!
Lý Tư Thiền gật đầu, nàng cũng muốn nhanh lấy được công pháp như vậy.
Lăng Hàn ôm Hổ Nữu, ba người trực tiếp rời đi.
Bọn người Thích Vĩnh Dạ cười hắc hắc lên, lộ ra vẻ nam nhân đều hiểu, chỉ có sắc mặt của Hạ Tuấn Thần âm trầm như nước, hắn đã có sát ý với Lăng Hàn.
Bởi vì Lý Tư Thiền không chỉ Hoàng Đô song mỹ đơn giản như vậy, bản thân càng là Đan sư xuất sắc, tiền đồ vô hạn.
Nếu như có thể cưới nữ nhân như vậy, bất kể là đối với mình, hay gia tộc phía sau, đều là một tài sản khổng lồ.
Đây là nữ nhân của hắn, bất luận ai uy hiếp đến, hắn đều sẽ không lưu tình giết chết!
Lăng Hàn và Lý Tư Thiền trở lại học viện, đi tới nơi ở của Lăng Hàn, Lăng Hàn để Hổ Nữu đi chơi, hắn thì truyền thụ cho Lý Tư Thiền môn công pháp khôi phục hồn lực tên là Đại Nguyên Bổ Hồn Thuật.
Đây không phải là Lăng Hàn sáng chế, mà là một môn Dưỡng Hồn Thuật rất phổ thông của đan giới kiếp trước.
Đối với Đan sư dưới Dũng Tuyền Cảnh, có hiệu quả khôi phục hồn lực rất tốt, nhưng từ Dũng Tuyền Cảnh trở lên, hiệu quả liền giảm mạnh.
Bởi vậy, Lăng Hàn cũng không đau lòng gì, trực tiếp truyền cho Lý Tư Thiền.
Bằng không đối phương phải ba quỳ chín lạy, hành lễ bái sư, hắn mới truyền thụ đan thuật chân chính.
Nhưng đối với Lý Tư Thiền mà nói, môn công pháp này quả thực quý giá đến không cách nào hình dung, thân thể của nàng run rẩy, thực sự là quá kích động.
– Ta, ta có thể dạy Đại Nguyên Bổ Hồn Thuật này cho sư phụ của ta không?
Nàng vô cùng sốt sắng hỏi.
– Được, bán cho hắn giá một ngàn vạn đi!
Lăng Hàn không chút do dự gật đầu.
– Thời điểm ngươi bán cho ta, chỉ 120 vạn!
Mặc dù Lý Tư Thiền biết Ngô Tùng Lâm không thiếu tiền, nhưng thân làm đồ đệ, đương nhiên phải nói chuyện thay sư phụ.
– Bởi vì ngươi là mỹ nữ, ta lấy giá hữu nghị, sư phụ ngươi… Ai, đã già lại xấu, nhìn chướng mắt, đương nhiên phải lấy giá gốc.
Lăng Hàn cười nói.
Lý Tư Thiền cho hắn một cái liếc mắt, nhưng Lăng Hàn khen nàng đẹp đẽ, vẫn để cho nàng rất hài lòng.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 103: Kiếm Tâm
Lý Tư Thiền rất vui vẻ rời đi, Lăng Hàn thì nằm dài trên giường nghỉ ngơi.
Không phải hắn không muốn lập tức luyện chế Ất Tinh Đan, nhưng hắn căn bản không nghĩ tới, ngày thứ nhất đi tới Hoàng Đô, liền có thể thu hoạch được linh dược như vậy, từ đâu tới dược liệu phụ trợ? Bởi vậy, tự nhiên phải chờ đến ngày mai đi Thiên Dược Các mua đủ dược liệu, lúc này mới có thể tiến hành bước kế tiếp.
Thuận tiện, hắn còn phải bố trí tiểu viện của mình một chút.
Dù sao cũng ở chỗ này đến mấy năm, nên phải thiết lập một ít cấm chế, coi như lá bài tẩy.
Hổ Nữu nằm nhoài bên chân của hắn, như một con mèo nhỏ, rất nhanh liền phát ra tiếng hô hấp kéo dài.
Nhưng chỉ cần có chút gió thổi cỏ lay, nàng sẽ lập tức giật mình tỉnh lại, nhe răng sắc bén gầm nhẹ.
Tin tưởng lấy sức ảnh hưởng của Lưu Vũ Đồng ở trong học viện, sẽ rất dễ dàng tìm được hắn.
Lăng Hàn không suy nghĩ chuyện khác nữa, an tâm ngủ ngon.
Suốt đêm không nói chuyện, vừa rạng sáng ngày thứ hai, Lăng Hàn làm điểm tâm, để mình và Hổ Nữu ăn no, sau đó liền đi bái kiến giáo viên của hắn, đây là tố chất khi làm học sinh.
Hắn đẩy cửa vào, chỉ thấy Mạc Cao đang luyện kiếm, nhưng rất quái lạ, tay phải cầm kiếm, tay trái nắm bắt kiếm quyết, nửa ngày cũng không nhúc nhích.
Đây là luyện kiếm, hay là luyện công phu dưỡng khí?
– Hô!
Nhưng Hổ Nữu lộ ra vẻ đề phòng mãnh liệt, hai tay chống trên đất, toàn thân cong lên, mở ra miệng nhỏ, mắt hiện hung quang, đã có tư thế chuẩn bị ra tay.
Lăng Hàn kinh ngạc, chỉ có ở lúc tiểu nha đầu cảm nhận được uy hiếp, mới sẽ lộ ra dáng dấp như vậy, nhưng vấn đề là, động tác như vậy của Mạc Cao ngay, liền có uy hiếp rất lớn sao?
Chờ chút!
Con ngươi của Lăng Hàn hơi phóng to, thần thức của hắn bắt lấy một vật khó mà tin nổi.
Đó là khí tức từ trên người Mạc Cao tản mát ra, huyền diệu khó hiểu, mơ hồ có loại cảm giác quen thuộc, rồi lại nắm bắt không tới.
Kiếm… Đúng, có quan hệ với kiếm.
– Ngươi đến rồi.
Mạc Cao nói.
– Vậy cùng ta luyện kiếm đi.
– Đây là kiếm pháp gì?
Lăng Hàn hỏi.
– Không phải kiếm pháp gì, mà là kiếm vô địch!
Mạc Cao nói rất mơ hồ.
Nhưng trong lòng Lăng Hàn hơi động, vừa nãy hắn cảm giác Mạc Cao tản mát ra khí tức rất huyền diệu, hiện tại lại nghe được lời giải thích của hắn, tựa hồ càng thêm huyền diệu, thật giống như bắt được cái gì, rồi lại không quá rõ ràng.
– Thế gian có kiếm vô địch sao?
Hỏi hắn.
– Ở trong tay kiếm khách vô địch, chính là kiếm vô địch!
Mạc Cao nói.
– Ta tức là kiếm, Kiếm Tâm Thông Minh, xuyên thủng tất cả công kích, phá hết tất cả công kích!
Oanh, trong đầu Lăng Hàn chấn động, nhấc lên sóng to gió lớn.
Kiếm Tâm!
Chẳng trách hắn có loại cảm giác huyền diệu mà lại quen thuộc, hóa ra Mạc Cao đang dưỡng Kiếm Tâm.
Hắn không nghi ngờ Mạc Cao là cố làm ra vẻ bí ẩn chút nào.
Bởi vì cấp độ võ đạo của Vũ Quốc quá thấp, hình thành Kiếm khí liền có thể xưng vương giả, căn bản không có ai tu ra Kiếm mang, sao có thể đàm luận Kiếm Tâm?
Kiếm Tâm Thông Minh, đây là cảnh giới tối cao của kiếm đạo.
Ở dưới Kiếm Tâm, tất cả công kích của thế gian đều rõ như lòng bàn tay, chỉ cần một kiếm vung ra, tự nhiên phá hết vạn pháp.
Ai có thể nghĩ tới, một kiếm khách tu vi chỉ mới Tụ Nguyên tầng chín, lại mơ hồ chạm tới Kiếm Tâm?
Chẳng trách khi còn trẻ, Mạc Cao rõ ràng là một thiên tài, bằng không cũng không thể bị thu vào Hổ Dương Học Viện, nhưng trong chớp mắt liền “tẩu hỏa nhập ma”.
Kỳ thực không phải hắn tẩu hỏa nhập ma, mà là vào lúc đó, hắn liền bắt đầu tu Kiếm Tâm.
Nhưng Kiếm Tâm khó nắm giữ cỡ nào, bởi vậy mười mấy năm qua, tu vi của hắn vẫn trì trệ không tiến, dùng hết tinh lực để lĩnh ngộ Kiếm Tâm.
Lăng Hàn nổi lòng tôn kính.
Kiếm Tâm a, dù là kiếp trước, cũng không có mấy kiếm khách có thể tu ra, nhưng chỉ cần tu ra, đừng nói vô địch cùng cảnh giới, thậm chí còn có thể vượt qua đại cảnh giới chém cường địch, cực kỳ đáng sợ.
Hắn ôm quyền nói:
– Xin mời lão sư chỉ điểm.
Mạc Cao có chút kinh ngạc.
Ngoại trừ chính hắn ra, trong học viện ai không cho là thần kinh của hắn có vấn đề? Thậm chí, mười mấy năm qua, hắn tình cờ cũng sẽ hoài nghi mình.
Con đường mình đi đến tột cùng có đúng hay không, có thể sáng tạo ra kiếm vô địch hay không.
Thiếu niên này lại không nghi ngờ muốn luyện kiếm với hắn, đây là tín nhiệm với hắn cỡ nào?
Nghĩ tới đây, Mạc Cao bay lên một tia cảm động!
Hắn một người một kiếm, hoàn toàn cô lập mình, mười mấy năm như một ngày, chỉ là luyện kiếm, luyện kiếm, luyện kiếm.
Hiện tại lại có một thiếu niên ngưỡng mộ hắn, tin tưởng hắn, để hắn rất kích động.
Đây là một học sinh tốt, hắn nhất định phải cẩn thận tài bồi!
Mạc Cao thầm nghĩ, mới thao thao bất tuyệt nói:
– Kiếm đạo như quân tử, bằng phẳng, không thể có lòng tiểu nhân…
Những thứ này đều là lĩnh ngộ mười mấy năm nay của hắn, cũng mặc kệ Lăng Hàn có nghe hiểu hay không, đều đổ ra toàn bộ.
Lăng Hàn càng ngày càng kinh ngạc, cảnh giới của hắn rơi xuống, nhưng sức lĩnh ngộ vẫn là của cường giả Thiên Nhân Cảnh, tự nhiên có thể lý giải toàn bộ miêu tả của Mạc Cao.
Chính bởi vì hắn nghe rõ ràng, mới cực kỳ khiếp sợ.
Lý giải của Mạc Cao ở kiếm đạo, đã hoàn toàn vượt qua cảnh giới của hắn, dù vẫn chưa đạt đến mức độ Kiếm Tâm Thông Minh, nhưng cách nắm giữ Kiếm Tâm chỉ có một bước.
Địa phương cấp độ Võ đạo lạc hậu như vậy, bản thân chỉ là một Tụ Nguyên tầng chín nho nhỏ, lại chạm tới Kiếm Tâm, điều này có thể không khiến Lăng Hàn kinh ngạc sao?
Sau khi Mạc Cao nói xong, Lăng Hàn đứng trang nghiêm bất động, tiêu hóa kiến thức vừa nghe được.
Đối với kiếm khách mà nói, lần giảng giải này giá trị liên thành!
Này không phải một môn kiếm thuật, cũng không phải võ kỹ cao tới Thiên Cấp, Địa Cấp, chỉ là một loại lý giải, trình bày đối với kiếm đạo, nhưng mà tiếp cận căn nguyên, thẳng tới bản chất.
Đương nhiên, cho dù tu ra Kiếm Tâm, mỗi một kiếm khách nắm giữ cũng bất đồng.
Bởi vì Kiếm Tâm là lý giải với kiếm đạo của mỗi kiếm khách.
Nhưng lắng nghe giảng đạo như vậy, đối với Lăng Hàn mới chỉ tu ra năm đạo kiếm khí mà nói, là trợ giúp to lớn, chẳng khác gì bày sẵn một kim quang đại đạo ở trước mặt hắn, chỉ dẫn phương hướng hắn đi tới.
Hổ Nữu nhất thời tẻ nhạt, dùng tay che lỗ tai, một bộ không biết làm gì.
Hắc!
Đột nhiên Lăng Hàn nhảy lên, trường kiếm bên hông ra khỏi vỏ.
Năm đạo kiếm khí ngang dọc, xoạt xoạt xoạt, hàn quang lạnh lẽo.
Nhưng một lúc sau, không ngờ có một đạo kiếm khí khác hình thành, gia nhập vào trong năm đạo kiếm khí.
Tia kiếm khí thứ sáu!
Rất nhanh, tia kiếm khí này lớn mạnh, dài ra, cuối cùng giống như năm tia kiếm khí khác.
– Đa tạ lão sư!
Lăng Hàn chắp tay đa tạ Mạc Cao, cái này không phải là tu ra một đạo kiếm khí đơn giản như vậy.
Hắn chung thân sẽ được lợi từ lời giải của Mạc Cao.
Nếu như đời này hắn có thể nắm giữ Kiếm Tâm, như vậy Mạc Cao trình bày, chí ít giúp hắn tiết kiệm nửa thời gian.
Thật không nghĩ tới, hắn đến Hổ Dương học viện, chỉ là để Lăng Đông Hành cao hứng, không ngờ lại có thu hoạch như thế.
Kiếm bộn rồi!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 104: Trong Túi Ngượng Ngùng
Mạc Cao cũng kinh ngạc, ở hắn nghĩ đến, học sinh đưa cho hắn, khẳng định là thương lượng cửa sau tiến vào, thực không có tiền đồ bồi dưỡng gì, mới sẽ theo hắn “lãng phí thời gian”.
Trước hắn thao thao bất tuyệt nói nhiều như vậy, nói là chỉ giáo Lăng Hàn, còn không bằng nói hắn khó chịu quá lâu, muốn phát tiết một lần.
Còn Lăng Hàn nghe hiểu hay không, hắn không cân nhắc.
Tuyệt đối không ngờ, Lăng Hàn lại nghe hiểu, hơn nữa sau khi tiêu hóa, liền tu ra một đạo kiếm khí.
Nếu như chỉ một đạo kiếm khí, hắn còn có thể tiếp thu, nhưng vấn đề là, Lăng Hàn nguyên bản đã có năm đạo kiếm khí!
Năm đạo kiếm khí, khái niệm này nghĩa là gì?
Ba đạo kiếm khí liền có thể xưng vương giả, năm đạo là tiểu thành.
Đây tuyệt đối là một thiên tài, hơn nữa có khả năng vượt qua bất luận bạn cùng lứa tuổi nào của Vũ Quốc, nhưng thiên tài như vậy sao sẽ ném cho hắn dạy?
Mạc Cao thực không nghĩ ra, nhưng nghĩ lại liền rất vui vẻ.
Bởi vì hiện tại Lăng Hàn là học sinh của hắn, ngày sau thành tựu của học sinh càng cao, hắn tự nhiên càng tỏa sáng.
– Lão sư, có nhiều chỗ ta không quá rõ ràng.
Lăng Hàn thu kiếm, lĩnh giáo Mạc Cao.
Ở mặt lĩnh ngộ võ đạo, hắn có thể làm tổ sư gia của Mạc Cao, nhưng nếu chỉ nói kiếm đạo, Mạc Cao trên hắn.
Thứ nhất Mạc Cao đắm chìm ở kiếm đạo mười mấy năm, thứ hai hắn là thiên tài kiếm đạo.
– Có cái gì không hiểu, cứ việc nói ra.
Mạc Cao lập tức nói, đã mười mấy năm, hắn được học sinh nào hỏi qua?
Lăng Hàn hỏi ra một ít nghi vấn.
Mạc Cao lập tức căn cứ lý giải của mình trình bày.
Trong quá trình này, hắn cũng được gợi ý lớn.
Phải biết, tuy Lăng Hàn không tốn bao nhiêu thời gian ở Kiếm đạo, nhưng kiến thức của Thiên Nhân Cảnh còn ở đó, vấn đề hỏi ra không cái nào không nhắm thẳng hạch tâm.
Mạc Cao không ngừng ồ, nha, ân,… Ánh mắt càng ngày càng sáng, vò đầu bứt tai, dáng dấp vui mừng khôn nguôi.
Trong lúc vô tình, không ngờ đã đến trưa, hắn thở dài một tiếng:
– Thiên phú Kiếm đạo của ngươi còn cao hơn ta, ta không mặt mũi làm giáo viên của ngươi, như vậy đi, chúng ta ngang hàng tương giao, lẫn nhau thảo luận.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Ở Kiếm đạo, Mạc lão sư có tư cách làm giáo viên của ta, dù ngày sau Kiếm đạo của ta vượt qua Mạc lão sư, cũng sẽ không quên ân truyền thụ hôm nay.
Mạc Cao cảm khái không thôi, hắn lại gặp một học sinh kỳ tài ngút trời như thế, đáng tiếc hắn không đủ tư cách thu Lăng Hàn làm đồ đệ, tình nghĩa sư đồ cũng chỉ là học sinh của học viện.
– Đói bụng!
Hổ Nữu kéo áo Lăng Hàn, đáng thương lắp bắp nói.
– Được được được, đi ăn cơm!
Lăng Hàn xin phép Mạc Cao, liền rời khỏi học viện, tùy tiện tìm một tửu lâu, gọi thịt cá, cùng Hổ Nữu ăn trưa.
Ăn với tiểu nha đầu này, nhất định phải nhanh, bằng không một món ăn qua vài giây sẽ không còn.
Một bữa cơm lại ăn hơn nghìn lượng bạc, để Lăng Hàn hô to tiền không đủ tiêu.
Này là bởi vì tiêu phí ở Hoàng Đô quá cao, mà tiểu nha đầu ăn cũng quá nhiều.
Phải luyện đan kiếm tiền, bằng không chỉ nuôi Hổ Nữu cũng khó khăn, chớ nói chi còn muốn mua tài nguyên tu luyện.
Hết cách rồi, hôm qua hắn mới tới Hoàng Đô, chính là bách phế đãi hưng, tất cả bắt đầu lại từ đầu.
Lăng Hàn nắm tay Hổ Nữu, tìm tới Thiên Dược Các.
Không hổ là Thiên Dược Các ở Hoàng Đô, chỉ là bậc thềm hơn một nghìn bậc thang, cũng làm người ta nhìn mà than thở.
Chiều rộng trăm mét, một đường tà tà lên trên, ở chỗ cao hơn ba trăm mét, mới đứng sừng sững một toà đại điện, cực kỳ hoa lệ.
Lăng Hàn và Hổ Nữu theo bậc thang tiến vào Thiên Dược Các.
Vừa vào cửa, liền thấy một thị nữ tiến lên đón, tướng mạo rất xinh tươi, nói:
– Vị khách nhân này, chào ngài, ta tên Tiểu Anh, ngài cần đan dược gì?
– Ta không cần đan dược, chỉ cần một ít vật liệu.
Lăng Hàn cười nói.
– Không biết ngài cần vật liệu gì?
Tiểu Anh lại hỏi.
Lăng Hàn báo ra vật liệu cần, Tiểu Anh hiển nhiên được huấn luyện lâu năm, một bên nhớ kỹ tên vật liệu cùng mấy phần, hơn nữa còn báo ra giá cả.
– Khách nhân, tổng cộng cần ba mươi hai vạn lượng bạc.
Tiểu Anh mỉm cười nói.
Thiên Dược Các chủ yếu dựa vào thành đan kiếm tiền, vật liệu, trừ khi đặc biệt quý giá, tỷ như Ất Tinh Thảo,… Bằng không chỉ cao hơn giá vốn một chút mà thôi.
Bởi vậy, mặc dù này là một vụ làm ăn lớn, nhưng Thiên Dược Các kiếm được cũng không nhiều, trích phần trăm của nàng tự nhiên cũng sẽ không nhiều.
Ba mươi hai vạn!
Lăng Hàn thở dài, trên người hắn chỉ hơn mười vạn, còn thiếu rất nhiều.
Nhưng hắn lại muốn luyện ra Ất Tinh Đan lập tức, liền nói:
– Phiền ngươi đi thông báo Phó Nguyên Thắng một tiếng, nói Lăng Hàn có việc cầm tìm.
– Phó Nguyên Thắng? Các… Các chủ đại nhân!
Tiểu Anh đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó mới tỉnh ngộ, lập tức kinh hãi.
Các chủ đại nhân cao cao tại thượng cỡ nào, ngoại trừ Vũ Hoàng ra, toàn bộ Vũ Quốc, không người nào địa vị cao hơn Các chủ đại nhân.
Dù là gia chủ của Bát Đại Hào Môn, cũng chỉ có thể đứng ngang hàng với Các chủ đại nhân.
Một thiếu niên mở miệng nói muốn gặp Các chủ đại nhân, cái này tự nhiên là làm khó dễ nàng, làm sao cũng phải có lý do đi thông báo nha.
– Không có chuyện gì, chỉ cần ngươi nói với hắn, ta là Lăng Hàn, tin tưởng Phó Nguyên Thắng còn có thể thưởng ngươi.
Lăng Hàn cười nói.
Đây là tự nhiên, đan đạo đế vương tự mình giá lâm, Phó Nguyên Thắng khẳng định rất mừng rỡ.
Tiểu Anh nơi nào chịu tin.
Lăng Hàn chỉ là thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, sao có khả năng nhận thức Các chủ đại nhân? Coi như là gia chủ của Bát Đại Hào Môn tự mình tới, gặp hay không còn phải xem tâm tình của Các chủ.
Nhưng vì được huấn luyện bài bản, không thể đắc tội khách nhân chính là yêu cầu thứ nhất, nàng liền cáo lỗi một tiếng, nói:
– Lấy thân phận của ta, không thể gặp Các chủ đại nhân, mời khách nhân đợi chút, ta đi bẩm báo cho quản sự.
Lăng Hàn đương nhiên sẽ không làm khó dễ nàng, liền gật đầu, ngồi ở một bên.
Hổ Nữu học theo răm rắp, bò lên trên chân Lăng Hàn, cũng đàng hoàng trịnh trọng ngồi thẳng.
Một lát sau, chỉ thấy Tiểu Anh đi theo một nam tử khoảng chừng bốn mươi tuổi, sắc mặt có chút kinh hoàng.
– Tiểu tử, chính là ngươi muốn gặp Các chủ đại nhân?
Nam tử trung niên dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn Lăng Hàn.
Hắn đã nghe Tiểu Anh nói, dưới cái nhìn của hắn, khẳng định Lăng Hàn là trong túi ngượng ngùng, mới sẽ cố ý nói nhận thức Các chủ đại nhân, muốn dùng phương thức như thế ép giá.
Thực sự là quá ngây thơ.
Lăng Hàn hơi nhướng mày nói:
– Ngươi nói chuyện khách khí một chút.
– Không tiền liền nói không tiền, trang cái gì chứ!
Nam tử trung niên hừ một tiếng, cười to nói.
– Nếu ngươi nhận thức Các chủ đại nhân, ta liền ăn cái bàn này.
Hắn chỉ vào một bàn dài bên cạnh.
Lăng Hàn lộ ra nụ cười, nói:- Không nghĩ tới ngươi còn có ham mê như vậy, nếu không làm vừa lòng ngươi, không khỏi quá không có tình người rồi.
– Ăn nói bậy bạ!
Người đàn ông trung niên lạnh lùng nói.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 105: Nguyện Thua Cuộc
– Nguyên quản sự…
Tiểu Anh nhỏ giọng nói với nam tử trung niên kia.
Thiên Dược Các có quy củ của Thiên Dược Các, tuyệt không thể vô lễ với khách, đây là điều quy định thứ nhất.
Người đàn ông trung niên kia không vui nhìn Tiểu Anh, phất phất tay nói:
– Người đâu, đuổi tên quỷ nghèo này ra ngoài cho ta!
Tiểu Anh không dám nói thêm gì nữa, chỉ dùng ánh mắt đồng tình nhìn Lăng Hàn và Hổ Nữu.
Người đàn ông trung niên kia gọi Nguyên Cương, trước đây chỉ là một tạp dịch, không nghĩ tới đệ đệ của hắn ở mấy tháng trước, đột nhiên lên cấp thành Đan sư Hoàng Cấp trung phẩm, để địa vị của Nguyên Cương cũng nước lên thì thuyền lên, ngồi lên vị trí tiểu quản sự.
Bởi vì thường ngày bất đắc chí, bây giờ vừa ngồi lên địa vị cao, Nguyên Cương liền trở nên hung hăng, nghĩ trăm phương ngàn kế bày ra cảm giác ưu việt của hắn.
Lăng Hàn rất bất hạnh, vừa vặn đụng vào trên lưỡi thương của tên này.
Hai đại hán vạm vỡ đi tới, đứng phía sau Lăng Hàn, một người nói:
– Vị khách nhân này, xin theo chúng ta ra ngoài.
Lăng Hàn thở dài, lẽ nào phải sử dụng bạo lực sao?
– Lăng Hàn! Lăng Hàn!
Đúng lúc này, chỉ nghe một thanh âm yểu điệu từ phía sau truyền tới.
Lăng Hàn quay đầu nhìn, đối phương lại là Thích Chiêm Thai, vị Thất Quận Chúa của Đại Nguyên Vương phủ kia, sao chạy đến nơi này? Lại nhìn kỹ, hóa ra Chư Hòa Tâm và Trương Vị Sơn cũng tới, như vậy cô nàng này theo tới cũng rất bình thường.
– Ơ, không nghĩ tới tên quỷ nghèo này còn có thê tử đẹp đẽ như vậy!
Nguyên Cương lộ ra vẻ hâm mộ, sau đó nói với Lăng Hàn.
– Quỷ nghèo, cho ta chơi vợ ngươi một đêm, ta giảm 20%, thế nào? Ha ha!
Đùng!
Mặt hắn ăn một cái tát, chân lảo đảo, trực tiếp ngã rầm trên mặt đất.
Ra tay đương nhiên là Lăng Hàn.
– Khốn nạn, ngươi lại dám đánh ta!
Nguyên Cương trở mình bò lên, nổi giận quát.
– Thế nào, ngươi còn muốn đánh lại?
Trương Vị Sơn cười gằn đi tới.
– Ngươi là thứ gì…
Nguyên Cương không chút nghĩ ngợi, lập tức đưa tay chỉ vào Trương Vị Sơn đang đứng trước mặt.
– Cái… Cái gì…
Hắn hét lên kinh ngạc.
Tên ngực đối phương, thình lình mang theo một viên huy chương màu bạc.
Người khác có thể nhận không ra, nhưng hắn tuyệt đối có thể.
Hắn ở Thiên Dược Các làm tạp dịch mười mấy năm a.
Đan sư Huyền Cấp hạ phẩm!
– Đại… Đại nhân!
Hắn vội bái chào, trên mặt đều là vẻ lấy lòng.
Hắn là dựa vào đệ đệ mới ngồi lên vị trí tiểu quản sự, nhưng đệ đệ của hắn chỉ là Đan sư Hoàng Cấp trung phẩm, người ta là Huyền Cấp hạ phẩm, căn bản không phải cùng một đẳng cấp.
– Sư phụ, cái tên này thật xấu!
Thích Chiêm Thai nói.
Phốc!
Nguyên Cương lập tức phun ra ngoài, mỹ nữ này lại là đồ đệ của một vị Đan sư Huyền Cấp, vừa nãy hắn lại mở miệng đùa giỡn, đây là đang tự tìm đường chết sao? Vẻ mặt hắn như đưa đám, nói:
– Vị tiểu thư này, miệng ta quá bẩn, chỉ biết nói lung tung! Nên đánh! Nên đánh!
Hắn đánh miệng mình đùng đùng.
– Lăng tiểu hữu!
Chư Hòa Tâm cũng đi tới, cùng Trương Vị Sơn đồng thời chắp tay chào Lăng Hàn.
– Chư… Chư Đại Sư!
Lúc này Nguyên Cương mới nhìn thấy Chư Hòa Tâm, không khỏi sợ đến khuôn mặt trắng bệch.
Không giống Trương Vị Sơn vẫn tọa trấn ở Đại Nguyên thành, Chư Hòa Tâm vẫn ở Hoàng Đô, hắn làm sao không nhận ra?
Nhưng hai vị Đan sư Huyền Cấp lại cùng nhau thi lễ với Lăng Hàn, há có thể không làm hắn sợ tái mặt!
– Các ngươi đến rất đúng lúc, thay ta gọi Phó Nguyên Thắng tới.
Lăng Hàn cười nói.
Chư Hòa Tâm nhìn Nguyên Cương một chút, nói:
– Lăng tiểu hữu, xử lý loại tiểu nhân vật này, không cần Các chủ ra tay a?
Hắn là Đan sư Huyền Cấp hạ phẩm, muốn xử lý một tiểu quản sự, chỉ là sự tình một câu.
– Chư Đại Sư, là tiểu nhân có mắt không tròng!
Nguyên Cương vội xin tha, nhưng sau khi nói xong, hắn liền biết chuyện này làm chủ hẳn là Lăng Hàn, vội quay đầu nói.
– Lăng thiếu, Lăng thiếu, ngài đại nhân có đại lượng, tha ta một lần đi.
– Khà khà, ngươi đã quên, giữa chúng ta còn có một vụ cá cược a!
Lăng Hàn cười nói.
– Chư Đại Sư, giúp ta gọi Phó Nguyên Thắng, bảo hắn lại đây.
– Lăng thiếu?
Chư Hòa Tâm tiến lên trước một bước, nhỏ giọng nói.
– Ngươi biết Phó đại sư?
– Nhận thức, ngươi gọi hắn giúp ta, ta có việc thương lượng với hắn.
Lăng Hàn gật đầu.
– Vậy ta lập tức đi gọi cho Lăng thiếu.
Chư Hòa Tâm vội vàng nói, xoay người rời đi.
Chỉ một lúc sau, liền thấy Chư Hòa Tâm và Phó Nguyên Thắng một trước một sau bước nhanh tới, đương nhiên là Phó Nguyên Thắng đi ở phía trước.
– Ha ha, Hàn thiếu giá lâm, lão phu không nghênh đón từ xa, mong rằng thứ tội!
Phó Nguyên Thắng liền vội vàng nói.
Mặt của Nguyên Cương càng trắng, hóa ra không chỉ Chư Hòa Tâm cung kính với Lăng Hàn, ngay cả Phó Nguyên Thắng cũng tôn trọng Lăng Hàn như vậy.
Tiểu tử này đến cùng có lai lịch gì, cũng quá trâu bò đi.
Lăng Hàn cười cười với Phó Nguyên Thắng, sau đó nhìn về phía Nguyên Cương, nói:
– Vụ cá cược này ta thắng a?
– Đương nhiên là Lăng thiếu thắng!
Nguyên Cương gió chiều nào che chiều ấy, vẻ mặt đầy nịnh nọt.
Lăng Hàn gật gật đầu, nói:
– Tốt lắm, ngươi có thể ăn rồi!
– A!
Nguyên Cương nhất thời líu lưỡi.
– Thế nào, còn muốn ta thêm gia vị, lại luộc một hồi cho ngươi? Cũng được, ngươi muốn kho hay hấp?
Lăng Hàn cười nói.
– Lăng thiếu thực là biết đùa.
Nguyên Cương lúng túng cười nói.
– Ta gặp bằng hữu sẽ đùa giỡn, nhưng ngươi không phải bằng hữu của ta.
Lăng Hàn từ tốn nói.
– Có chuyện gì sao?
Phó Nguyên Thắng chen lời nói, trong giọng nói đã mang theo vẻ không vui.
Mới hôm qua, hắn và Ngô Tùng Lâm đều được Lăng Hàn chỉ điểm, để bọn họ có hi vọng đột phá đan sư Địa Cấp, đối với bọn họ mà nói, thậm chí Lăng Hàn có thể nói là nửa cái sư phụ.
Hiện tại, Lăng Hàn hiển nhiên là bất mãn, hắn tự nhiên không vui.
Hắn không thể hỏi Lăng Hàn, cũng sẽ không hỏi Nguyên Cương, mà nhìn về phía Tiểu Anh.
Nguyên Cương nháy mắt ra dấu với Tiểu Anh, hi vọng nàng có thể miệng hạ lưu tình, nói vài lời hay cho hắn.
Nhưng Tiểu Anh chỉ làm như không thấy, từ đầu chí cuối nói ra chuyện vừa nãy.
Phó Nguyên Thắng giận tím mặt, chỉ vào mũi Nguyên Cương nói:
– Ngươi thật to lớn, ngươi cũng có thể đại biểu lão phu nói chuyện sao? Nếu là tự ngươi nói, vậy thì ăn đi!
Da mặt của Nguyên Cương co rút, lúc này là một vị Các chủ của Thiên Dược Các mở miệng a, ngay cả Vũ Hoàng hiện tại cũng phải cho mặt mũi.
Xem ra, ngày hôm nay hắn ăn cũng phải ăn, không ăn cũng phải ăn a.
Chỉ là ăn một cái bàn, làm sao mở miệng được?
Hắn nhắm mắt, dỡ xuống một cái chân bàn, đặt ở bên mép, răng rắc răng rắc.
Tu vi của hắn là Luyện Thể tầng chín, răng và sức mạnh đều không yếu, nhai nát chân bàn là điều chắc chắn.
Nhân viên khác nhìn thấy, đều cười trộm không thôi.
Nguyên Cương tiểu nhân đắc chí, người không ưa tác phong của hắn cũng không ít, chỉ là không dám tỏ thái độ mà thôi, bây giờ nhìn thấy hắn ăn thiệt thòi, tự nhiên mừng rỡ xem trò vui.
Lăng Hàn không có hứng thú nhìn Nguyên Cương ăn hết cái bàn, hắn nói với Phó Nguyên Thắng:
– Người như thế không thể dùng.
Tiểu cô nương này không tệ, chức vị trống liền để nàng tiếp nhận.
– Vâng.
Phó Nguyên Thắng đặt tư thái đến mức thấp nhất.
Tiểu Anh lộ ra vẻ mừng rỡ như điên, ánh mắt nhìn về phía Lăng Hàn tràn ngập cảm kích.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










