[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 22 : Nghi Vấn (c106-c110)
❮ sautiếp ❯Chương 106: Nghi Vấn
Nguyên Cương khổ sở xin tha, nhưng loại tiểu nhân vật này, ai sẽ để ở trong lòng? Cuối cùng, hắn chỉ có thể âm u rời đi.
Các nhân viên khác trong cửa hàng vỗ tay kêu hay.
Nguyên Cương này tiểu nhân đắc chí, quãng thời gian trước quả thực hung hăng đến không biên giới, bây giờ gặp phải kết cục như vậy… Đáng đời!
Tiểu Anh nhìn Lăng Hàn được đám người Phó Nguyên Thắng, Chư Hòa Tâm vây quanh, biến mất ở khúc cua, ánh mắt không khỏi lộ ra vẻ si mê.
Nàng còn là một tiểu cô nương, tự nhiên ảo tưởng lãng mạn không ít.
Chỉ là nàng biết thân phận của mình và Lăng Hàn kém quá nhiều, nên chỉ ảo tưởng một chút mà thôi, trong lòng tràn ngập cảm kích.
Bởi vì nàng là được Phó Nguyên Thắng mở miệng, địa vị ở Thiên Dược Các sẽ cực kỳ vững chắc.
Với Lăng Hàn mà nói, đây chỉ là một sự việc xen kẽ, khi hắn tới thư phòng của Phó Nguyên Thắng, đã quên sạch chuyện lúc trước.
Hắn cũng không muốn lãng phí thời gian, mở miệng “mượn” Phó Nguyên Thắng một ít dược liệu.
Phó Nguyên Thắng đương nhiên là xua tay lại gật đầu, xua tay đương nhiên không phải từ chối Lăng Hàn yêu cầu, mà là muốn đưa không dược liệu cho Lăng Hàn.
Đùa sao, vị này là đan đạo đại sư, có thể cung cấp dược liệu cho Lăng Hàn, chính là vinh quang của hắn, còn muốn tiền?
Lăng Hàn cũng không khách khí, nói:
– Như vậy đi, ta sẽ luyện đan ở ngay đây, các ngươi có thể nhìn xem thủ pháp của ta.
Hắn dự định biểu diễn một bộ thủ pháp luyện đan, cái này còn kém Tam Hỏa Dẫn rất xa, nhưng đối với ba người Phó Nguyên Thắng mà nói, lại cực kỳ quý giá.
– Được được được, có điều kính xin Hàn thiếu đợi chút, cho phép lão phu đi gọi vài người tới đây đồng thời quan sát, chẳng biết có được không?
Phó Nguyên Thắng cẩn thận từng li từng tí hỏi.
Cơ hội tốt như vậy, đương nhiên phải cho càng nhiều Đan sư đồng thời quan sát, cùng nhau tăng lên.
Lại nói, càng nhiều người, càng có khả năng nhớ rõ thủ pháp của Lăng Hàn, sau đó lẫn nhau xác minh, sẽ không dễ quên.
Chư Hòa Tâm và Trương Vị Sơn lập tức lộ ra vẻ xấu hổ, ánh mắt nhìn về phía Phó Nguyên Thắng tràn ngập tôn kính.
Bởi vì vừa nãy bọn họ chỉ nghĩ đến mình, căn bản không cân nhắc đến người khác.
Không hổ là đại sư, quả nhiên lòng mang thiên hạ.
Lăng Hàn cười nói:
– Được, có điều nhân số không thể vượt qua mười người.
– Lão phu rõ ràng.
Phó Nguyên Thắng vội cáo từ rời đi, mà Lăng Hàn thì tán gẫu với Chư Hòa Tâm, Trương Vị Sơn.
Thích Chiêm Thai ở một bên chen miệng không lọt, có vẻ rất tẻ nhạt, cùng Hổ Nữu mắt to trừng đôi mắt nhỏ.
Nàng nhìn thấy Hổ Nữu đáng yêu, muốn đi qua ôm, nhưng Hổ Nữu chính là người sống chớ gần, lập tức nhe hàm răng trắng, lộ ra vẻ đề phòng.
– Ngươi không muốn bị cắn, thì thu tay lại a.
Lăng Hàn dư quang quét đến, nói với Thích Chiêm Thai.
– Ta là Tụ Nguyên tầng hai, nàng có thể cắn được ta sao?
Thích Chiêm Thai không tin tà, ngược lại gia tốc đưa tay.
Hổ Nữu giận dữ, đột nhiên cắn tới, động tác cực nhanh.
– A!
Thích Chiêm Thai vội thu tay lại, nhưng trên bàn tay trắng nõn nà, đã có thêm một dấu răng, đau đến nàng chảy nước mắt.
Lăng Hàn ôm Hổ Nữu lên, miễn cho nàng thừa thắng truy kích, cười nói:
– Ngay cả ta cũng trúng chiêu, ngươi chỉ là Tụ Nguyên tầng hai, lại dám xem thường.
Hắn xoay đầu nói với Hổ Nữu.
– Đây là bằng hữu, không nên cắn nàng.
Hổ Nữu ôm cổ Lăng Hàn, nghiêng đầu nhìn Thích Chiêm Thai, ánh mắt hung lệ như cũ.
Chư Hòa Tâm và Trương Vị Sơn không khỏi hỏi lai lịch của Hổ Nữu, sau khi biết được, không khỏi tấm tắc kêu kỳ lạ, cũng cảm thấy tiểu cô nương này may mắn, rơi vào hang hổ lại còn có thể lớn lên như vậy.
Trong khi nói chuyện, Phó Nguyên Thắng đã mang theo bảy người tuổi tác khác nhau về.
Lớn tuổi nhất đã đến bảy mươi, trẻ nhất thì chừng bốn mươi, trên ngực mỗi người đều mang theo huy chương màu bạc, ít thì một viên, nhiều thì hai viên, không phải Đan sư Huyền Cấp hạ phẩm chính là Huyền Cấp trung phẩm.
– Vị này chính là Hàn thiếu, chờ sau đó chúng ta sẽ quan sát Hàn thiếu luyện đan.
Phó Nguyên Thắng nói.
Nghe hắn nói như thế, bảy người đều lộ ra vẻ kinh ngạc.
Bọn họ là ai? Đan sư Huyền Cấp a, ở Vũ Quốc có thể nói là đại nhân vật, địa vị cao thượng.
Nói đến luyện đan, tự nhiên chỉ có bọn họ chỉ điểm người khác, nào cần quan sát người khác luyện đan?
Nếu như đổi thành Phó Nguyên Thắng hay Ngô Tùng Lâm còn tạm được, làm hai Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm của Vũ Quốc, bọn họ tự nhiên được hết thảy Đan sư tôn trọng.
Nhưng hiện tại lại muốn bọn họ xem một thiếu niên luyện đan, bọn họ làm sao tiếp thu?
Bởi vì Đan sư khan hiếm cùng tính đặc thù trọng yếu, dẫn đến tất cả mọi người trong nghề này đều tự kiêu, hơn nữa cấp bậc càng cao càng coi trời bằng vung.
Lúc này có mấy Đan sư lộ ra vẻ giận, chỉ là vướng bởi Phó Nguyên Thắng nên không dám phát tác.
Trong đó có một Đan sư chừng bốn mươi tuổi không nhịn được, nói:
– Các chủ đại nhân, ngươi đang nói đùa sao, lại muốn chúng ta xem một tiểu tử luyện đan?
Hắn còn có câu nói dấu ở trong miệng không nói ra là… Tiểu tử này không phải con riêng của ngươi chứ, muốn chúng ta chỉ điểm hắn?
Phó Nguyên Thắng hiện ra vẻ giận dữ, dưới cái nhìn của hắn, có thể quan sát Lăng Hàn luyện đan, đó là cơ duyên to lớn, dưới tình huống bình thường, vị Đan sư nào sẽ cho người khác nhìn mình luyện đan? Huống chi Lăng Hàn còn nói muốn biểu thị một bộ thủ pháp luyện đan!
Nếu không phải hắn một lòng muốn phát triển đan đạo của Vũ Quốc, cần gì phải kêu những người khác đến?
– Hà Lâm, mau xin lỗi Hàn thiếu!
Hắn lập tức trầm giọng nói.
– Cái gì?
Tên Đan sư tên Hà Lâm kia nhíu mày, có vẻ khó mà tin nổi.
– Ta là Đan sư Huyền Cấp hạ phẩm, địa vị tôn sùng cỡ nào, lại phải xin lỗi một thiếu niên? Các chủ đại nhân, ngươi đây là lấy công trả thù riêng sao?
– Làm càn!
Chư Hòa Tâm lập tức quát lên, đôi mắt trợn tròn, có vẻ cực kỳ tức giận.
Lăng Hàn, Phó Nguyên Thắng đều là người hắn tôn kính.
– Ha ha ha ha!
Hà Lâm cười to, trên mặt cũng không có vẻ kính sợ gì, chỉ hừ lạnh nói.
– Có một số việc không cần nói ra cũng hiểu a.
Hắn xác thực không sợ Phó Nguyên Thắng, bởi vì phụ thân hắn Hà Lạc Vân, đồng dạng là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm! Năm đó Hà Lạc Vân và Phó Nguyên Thắng là người cạnh tranh, so đan đạo, luận võ thuật, thậm chí hai người còn thích một nữ nhân, kết quả Hà Lạc Vân thắng.
Mà hiện tại, Hà Lạc Vân đã một chân nhảy vào đan sư Địa Cấp, rất nhanh sẽ có thể nghiền ép Phó Nguyên Thắng.
Bởi vậy, hắn tự nhiên cho rằng Phó Nguyên Thắng đang cố ý chèn ép mình, không đấu lại lão tử, thì ở trên người con trai tìm kiếm cảm giác ưu việt, thực sự là quá mất mặt!
Phó Nguyên Thắng tức giận đến cả người run rẩy, lòng tốt của hắn lại gặp phải hồi báo như vậy.
– Cút ra ngoài!
Lăng Hàn chỉ ra cửa, lạnh lùng nói với Hà Lâm.
– Tiểu tử, ngươi thật to gan, lại dám nói chuyện với ta như thế?
Hà Lâm đầu tiên là sửng sốt, sau đó giận tím mặt.
– Ừm!
Chư Hòa Tâm và Trương Vị Sơn đồng thời nhảy ra, trợn mắt nhìn Hà Lâm.
– Hai con chó không biết thời vụ!
Hà Lâm lạnh lùng hừ một tiếng.
– Coi như các ngươi không đuổi ta, ta cũng rời đi, lại phải xem một tiểu tử chưa dứt sữa luyện đan, phi!
– Ha, ha, ha!
Hắn cười to ba tiếng, nghênh ngang rời đi.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 107: Tứ Tượng Ấn
Sắc mặt của Phó Nguyên Thắng rất khó coi, cuối cùng thở dài một hơi, nói:
– Mặc dù người này có chút kiêu ngạo, nhưng ở đan đạo có thiên phú rất mạnh, lão phu vốn định đưa hắn một hồi cơ duyên, không nghĩ tới… Ai!
Hắn chắp tay với Lăng Hàn, nói:
– Hàn thiếu, xin không nên để ở trong lòng.
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Không có chuyện gì.
Lần này nể tình Phó Nguyên Thắng, hắn không muốn tra cứu, nhưng lần sau Hà Lâm này còn dám hung hăng, hắn tuyệt đối sẽ đánh đối phương rớt răng!
– Vậy thì bắt đầu a!
Phó Nguyên Thắng đã mang tới dược liệu Lăng Hàn cần, Lăng Hàn cũng lấy Ất Tinh Thảo ra.
Nơi này đều là Đan sư Huyền Cấp, làm sao có khả năng không nhận ra Ất Tinh Thảo? Có mấy người lộ ra vẻ tức giận, lại muốn bọn họ quan sát một tiểu bối luyện chế Đề Thần Đan, quả thực là ô nhục bọn họ!
Bất quá bọn hắn không có lão tử là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, bởi vậy cho dù có chút bất mãn với Phó Nguyên Thắng, cũng không dám nói ra, chỉ là vẻ mặt rất khó coi.
Chư Hòa Tâm và Trương Vị Sơn nhìn ở trong mắt, có loại kích động muốn rút binh khí đuổi bọn họ ra ngoài, lại dám hoài nghi Hàn thiếu? Mà Trương Vị Sơn thì có chút xấu hổ, bởi vì lúc trước hắn cũng từng hoài nghi Lăng Hàn.
Lăng Hàn nào sẽ để ý người khác nghĩ như thế nào, lấy thân phận đan đạo đế vương của hắn, còn cần Đan sư khác kính nể sao?
Hắn cầm lò luyện đan, bắt đầu ném dược liệu vào.
– Đến tột cùng tiểu tử này biết luyện đan hay không, tại sao có thể một lần ném vào nhiều dược liệu như vậy?
– Không sai, bước thứ nhất của luyện đan chính là tinh luyện, mà dược liệu bất đồng, nhiệt độ tinh luyện sẽ không giống nhau, đặt cùng một chỗ chỉ có thể hư sạch.
– Quên đi, cứ cho là lãng phí một chút thời gian a.
Có vài Đan sư không nhịn được xì xào bàn tán, không phải bọn họ không tin Phó Nguyên Thắng, mà là Lăng Hàn quá trẻ, hơn nữa cũng quá xằng bậy.
Đừng nói bọn họ, ngay cả Phó Nguyên Thắng, Chư Hòa Tâm cùng Trương Vị Sơn đều rất khiếp sợ, bởi vì tinh luyện dược liệu là bước thứ nhất của luyện đan, cũng là một bước rất trọng yếu, lẽ nào Lăng Hàn vừa ra tay là muốn đập phá sao?
Đáng tiếc Lý Tư Thiền không ở đây, nàng đã gặp qua quá trình luyện đan hoàn chỉnh của Lăng Hàn, tinh luyện chỉ là chút lòng thành.
Sau khi bỏ vào bảy vị thuốc, hai tay Lăng Hàn rung lên, đều có hỏa diễm tuôn ra, thân hình của hắn di động quanh lò luyện đan, đánh ra một chưởng một chưởng vào lò luyện đan.
Vù, vù, vù, oành, oành, oành…
Trong lò luyện đan lập tức có nhiệt khí lao ra, mùi thuốc cũng nhẹ nhàng bay lên.
– Cái gì…
Hết thảy Đan sư ở đây, không ai không trừng lớn hai mắt, trên mặt lộ ra vẻ không thể tin tưởng, mỗi người đều như thấy quỷ.
– Sư phụ, các ngươi làm sao vậy?
Thích Chiêm Thai không hiểu hỏi.
Nàng vừa mới tiến vào đan giới, còn chỉ là học chút tri thức lý luận, tự nhiên không biết có cái gì đáng kinh ngạc.
– Trời ạ, bảy loại dược liệu, thật có thể đồng thời tinh luyện, ta là đang nằm mơ sao?
Trương Vị Sơn vẫn chưa trả lời, liền nghe một người kinh hô lên trước tiên.
– Bảy loại dược liệu này, cần nhiệt độ bất đồng tinh luyện, là không thể đồng thời luyện chế, nhưng tiểu tử này dùng một loại thủ pháp kỳ diệu, thật giống như chia lò luyện đan ra làm bảy, nhiệt độ ở mỗi một bộ phận đều không giống nhau, có thể đồng thời tinh luyện bảy loại dược liệu.
– Lợi hại!
Những người kia chậm rãi bình tĩnh, trên mặt đều không dấu vẻ tán thưởng.
– Có điều, cái này thật giống như không có ý nghĩa quá lớn.
Một lát sau, một tên Đan sư do dự nói.
Dù sao hắn không làm được, bởi vậy bình luận có chút không tự tin.
– Xác thực!
Ngay cả Phó Nguyên Thắng cũng gật đầu.
– Đồng thời tinh luyện bảy loại dược liệu, tuy năng lực như vậy kinh người, nhưng phân biệt tinh luyện dược liệu, cũng chỉ là tiêu hao thêm chút thời gian mà thôi.
Hắn bình luận đúng trọng tâm.
Đây chính là có hoa không quả, bởi vì đồng thời tinh luyện bảy loại dược liệu, chỉ cần một sai lầm, sẽ đồng thời lãng phí bảy phần dược liệu.
– Không đúng!
Đột nhiên Phó Nguyên Thắng lắc đầu, con ngươi phóng to.
– Sao dược hương nồng nặc như vậy?
Vừa bị hắn đề tỉnh, những người khác cũng bỗng nhiên tỉnh ngộ, lộ ra vẻ kinh ngạc.
Thân là Đan sư Huyền Cấp, khâu tinh luyện dược liệu này, không biết bọn họ làm qua bao nhiêu lần, những dược liệu thường dùng kia thực quá quen thuộc.
Nhưng nghe mùi thuốc, rõ ràng không giống như bọn họ tinh luyện ra.
Mùi thuốc càng nồng nặc, đại biểu cho tinh hoa dược liệu càng thuần túy, chờ thời điểm kết đan, tỷ lệ thành công sẽ càng cao.
Rất đơn giản, tạp chất ít, quấy nhiễu sẽ nhỏ.
Nhưng vấn đề là, đối với Đan sư Huyền Cấp như bọn hắn mà nói, khâu tinh luyện đã làm đến cực hạn, không thể có tiến bộ mảy may, tại sao Lăng Hàn lấy ra tinh hoa tinh khiết hơn bọn họ?
– Lẽ nào, là bởi vì đồng thời tinh luyện bảy loại dược liệu?
– Chỉ có thể hiểu như vậy!
– Đúng rồi, ta nghe một vị tiền bối nói, ở thời kỳ thượng cổ, đại năng đan đạo đồng thời tinh luyện nhiều loại dược liệu, lợi dụng vật liệu tác dụng lẫn nhau, có thể lấy ra tinh hoa càng thêm thuần túy.
– Lẽ nào chuyện này là thật?
– Hí!
Lần này, tất cả mọi người đều không bình tĩnh.
Tinh luyện dược liệu nhanh hay chậm, cái này không có gì, ai cũng không để ý chút thời gian như vậy.
Nhưng tăng độ tinh khiết lên, vậy thì kinh người, nắm giữ giá trị vô cùng lớn.
Bọn họ không ai không thầm kêu đáng tiếc, bởi vì trước đó đều cho rằng chuyện này không có ý nghĩa gì, bọn họ bỏ qua rất nhiều thủ pháp của Lăng Hàn.
Cũng may, bên người Lăng Hàn còn có rất nhiều dược liệu, hiển nhiên còn sẽ tiếp tục.
Chín người trừng lớn hai mắt, không dám bỏ qua bất luận động tác nào của Lăng Hàn.
Thích Chiêm Thai rất tẻ nhạt, nhưng nơi này có quá nhiều đại nhân vật, nàng ngay cả thở cũng không dám lớn tiếng.
Trong lòng Lăng Hàn không suy nghĩ bất cứ chuyện gì khác, tinh luyện hết tất cả dược liệu, liền bắt đầu luyện chế Ất Tinh Đan.
Thủ pháp hắn dùng tên Tứ Tượng Ấn, ở phương diện khống hỏa có hiệu quả vô cùng tốt.
Kiếp trước, thủ pháp khống hỏa này cũng không tầm thường, lưu truyền rộng rãi ở đan giới.
Bởi vì kiếp trước là Đan sư, Lăng Hàn không đành lòng nhìn đan đạo héo tàn, bởi vậy hắn không ngại thích hợp truyền thụ một ít tri thức đan đạo, tăng lên trình độ đan đạo của kiếp này.
Hắn một bên luyện chế đan dược, một bên giảng giải then chốt của Tứ Tượng Ấn.
Bao quát Phó Nguyên Thắng ở bên trong, mỗi Đan sư đều như người mới học, chăm chú lắng nghe, trên mặt tràn đầy vẻ kính sợ.
Cái này nếu để cho người ngoài nhìn thấy, tuyệt đối sẽ điên mất.
Có thể nói Đan sư trâu bò nhất của Vũ Quốc đều ở chỗ này, chăm chú quan sát một thanh niên luyện đan.
Học không nhìn tuổi, người giỏi làm thầy!
Khi Lăng Hàn luyện chế ra Ất Tinh Đan, chín tên Đan sư đều chìm đắm ở trong thủ pháp Tứ Tượng Ấn không thể tự thoát, mỗi một người đều ngồi xếp bằng, một hồi lộ ra vẻ suy tư, một hồi đưa tay ra hư đập, đều cố sức tiêu hóa tri thức mà Lăng Hàn giảng giải.
– Đi, đi ăn thịt!
Lăng Hàn khẽ mỉm cười, ôm lấy Hổ Nữu, trên mặt lại có vẻ hài lòng, lần này hắn luyện chế ra bảy viên Ất Tinh Đan, có thể để cho thần thức của hắn tăng trưởng không ít.
Hổ Nữu nhất thời vui vẻ, ăn là nàng thích nhất.
– Ta cũng đi!
Thích Chiêm Thai liền vội vàng nói, nàng thực sự là quá tẻ nhạt.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 108: Tam Hoàng Tử
Lăng Hàn ôm Hổ Nữu, cùng Thích Chiêm Thai lui ra ngoài.
Có điều dù sao Phó Nguyên Thắng cũng là cường giả Thần Thai Cảnh, thời điểm ba người ra khỏi cửa, hắn lập tức phát giác, vội tung người ra cửa, nói:
– Hàn thiếu, ngươi muốn rời đi?
– Ừ, nhiệm vụ hoàn thành, đương nhiên phải đi rồi.
Lăng Hàn quơ quơ bình thuốc, có vẻ hết sức hài lòng.
– Cho phép lão phu tiễn Hàn thiếu!
Phó Nguyên Thắng dùng ngữ khí cung kính nói.
Hắn đã hoàn toàn bị trình độ đan đạo của Lăng Hàn chinh phục.
Lăng Hàn cười gật đầu, hắn muốn đưa liền để hắn đưa a.
Bọn họ xuống lầu, mới vừa đi tới cầu thang, liền thấy một hạ nhân tiến lên nói:
– Các chủ đại nhân, Tam hoàng tử cầu kiến.
– Ồ?
Phó Nguyên Thắng sửng sốt một chút.
– Lão phu đang muốn xuống, ngươi không cần để ý đến.
– Vâng.
Hạ nhân kia vội vàng gật đầu.
Lúc này hắn mới nhìn thấy Lăng Hàn và Thích Chiêm Thai, không khỏi âm thầm líu lưỡi.
Bởi vì lại là Phó Nguyên Thắng ở phía trước dẫn đường, điều này làm cho hắn kinh ngạc không thôi.
Phó Nguyên Thắng a, một trong mấy người địa vị cao nhất Vũ Quốc!
Ba người đi tới đại sảnh, chỉ thấy đang có một đôi nam nữ trẻ tuổi chờ ở nơi đó, thân hình đều thẳng tắp, không hề có vẻ không kiên nhẫn.
Đôi trai gái này đại khái đều khoảng hai mươi sáu, nam tử thân hình cao lớn, mái tóc dày cộp, hai mắt lấp lánh hữu thần, tràn ngập lực xuyên thấu, phảng phất ai bị hắn nhìn một chút, sẽ bị nhìn hết nội tâm.
Nữ tử vóc người đầy đặn mê người, ngực rất lớn, mặt cười như hoa, da như bạch ngọc, mái tóc đỏ rực như lửa, có một loại mê hoặc khác.
Nam tử tự nhiên chính là Tam hoàng tử Thích Phong Vân, nhưng cô gái kia là ai?
Lăng Hàn hơi kinh ngạc, bởi vì cô gái này thực lực cũng là Dũng Tuyền Cảnh.
Đặt ở địa phương nhỏ như Vũ Quốc, Dũng Tuyền Cảnh dưới ba mươi tuổi, quả thật có chút kinh người, tuyệt đối có thể xếp vào thiên tài.
– Các chủ đại nhân!
Tam hoàng tử ôm quyền hành lễ vãn bối, đừng nói hiện tại hắn chỉ là một hoàng tử, dù ngày sau kế thừa đại thống, cũng phải khách khí với Phó Nguyên Thắng.
– Chiêm Thai bái kiến Tam hoàng huynh!
Thích Chiêm Thai cũng phúc thân, thi lễ với Tam hoàng tử.
– Hừm, ngươi trước chờ ở chỗ này, lão phu đưa vị quý khách này đi cái đã.
Phó Nguyên Thắng gật gật đầu với Tam hoàng tử.
Quý khách?
Ánh mắt của Tam hoàng tử không khỏi nhìn Lăng Hàn.
Bởi vì ở phía sau Phó Nguyên Thắng, chỉ có ba người, Thích Chiêm Thai là con gái của Đại Nguyên Vương, tự nhiên không đáng giá để Phó Nguyên Thắng đối xử như vậy, mà Hổ Nữu thì quá nhỏ.
Thiếu niên này… Có lai lịch gì, có thể làm cho Phó Nguyên Thắng xưng là quý khách, tự mình đưa ra cổng?
Kỳ quái, hắn rõ ràng nắm giữ hết thảy tình báo của Hoàng Đô, sao có khả năng đột nhiên nhô ra một nhân vật trâu bò như vậy?
– Xin Các chủ đại nhân cứ tự nhiên!
Hắn vội vàng nói.
Phó Nguyên Thắng đưa Lăng Hàn ra cổng, ân cần mời Lăng Hàn phải thường tới đây làm khách, lúc này mới xoay người, có vẻ hơi gấp, bởi vì hắn cũng gấp đi nghiên cứu Tứ Tượng Ấn.
Lăng Hàn và Thích Chiêm Thai sóng vai mà đi, Hổ Nữu hưng phấn vẫy vẫy tay nhỏ, nói:
– Thịt! Thịt! Thịt!
– Vị huynh đài này xin dừng bước!
Chỉ thấy Tam hoàng tử đuổi theo.
Lăng Hàn dừng bước lại, nhìn đối phương, nói:
– Có chuyện gì sao?
Không phải vị hoàng tử này có chuyện tìm Phó Nguyên Thắng sao, sao đột nhiên chạy ra? Đáp án rất đơn giản, hoàng thành đột nhiên xuất hiện một vị nhân vật ngay cả Phó Nguyên Thắng cũng phải cung tiễn, hắn làm Tam hoàng tử, đương nhiên phải nhận thức ngay lập tức.
Phải biết Vũ Hoàng hiện nay tổng cộng có mười bảy con trai, có tư cách cạnh tranh ngôi vị hoàng đế ít nhất năm người, đối với hiền tài, đương nhiên Tam hoàng tử sẽ hết lòng kết giao, vì tương lai cướp đoạt ngôi vị hoàng đế mà tích trữ thực lực.
– Tiểu Vương Thích Phong Vân, xin hỏi tôn tính đại danh của huynh đài?
Tam hoàng tử rất khách khí.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:
– Lăng Hàn.
– Lăng huynh, tiểu Vương còn có chuyện quan trọng, hiện tại không tiện nói chuyện, thứ này kính xin Lăng huynh nhận lấy, tin tưởng trong Hoàng Đô, đại đa số người sẽ nhìn thứ này mà nể mặt.
Tam hoàng tử đưa tới một vật, là một huy chương hình hoa tử la lan.
– Cảm ơn.
Lăng Hàn cũng không khách khí, thu huy chương kia.
– Lăng huynh, chờ tiểu Vương xử lý xong việc vặt, tất tìm Lăng huynh tâm sự.
Tam hoàng tử chắp tay nói, lại mang theo tên mỹ nữ kia vội vã rời đi.
Lăng Hàn nhìn huy chương, thu vào trong túi.
– Lăng Hàn, đây chính là tín vật của Tam hoàng tử, có người nói cầm vật này, ở Hoàng Đô ăn cơm ở trọ không cần trả tiền, hết thảy phí dụng đều do Tam hoàng tử bao.
Thích Chiêm Thai tràn đầy hâm mộ nói.
Lăng Hàn hơi run run, sau đó đột nhiên cất tiếng cười to.
Thích Chiêm Thai cảm thấy kỳ quái, tự nhiên truy hỏi.
– Ta nghĩ, vị Tam hoàng tử này nhất định sẽ hối hận.
Lăng Hàn nói.
– Tại sao?
– Bởi vì nơi này có một kẻ tham ăn chân chính!
Lăng Hàn xoa xoa đầu của Hổ Nữu.
Thích Chiêm Thai vẫn không rõ, một tiểu nha đầu mà thôi, coi như ăn từ sáng đến tối, có thể ăn bao nhiêu?
– Thế giới này thật sự có người tốt a!
Lăng Hàn cảm khái nói.
Ba người đi tửu lâu ăn cơm, sau khi thấy được khẩu vị khủng bố của Hổ Nữu, Thích Chiêm Thai phải lo lắng thay vị tộc huynh kia, Thích Phong Vân thật có khả năng bị Hổ Nữu ăn nghèo.
Hổ Dương Học Viện, nơi ở của Phong Lạc.
– Thằng khốn! Thằng khốn! Thằng khốn!
Vi Hà Nhạc như người điên đi tới đi lui, trong mắt che kín tơ máu, có vẻ cực kỳ cáu kỉnh.
Hắn ngừng lại, nói với Phong Lạc:
– Ngươi có tin hay không? Ngươi có tin hay không? Ngô viện trưởng lại khai trừ ta ra khỏi Đan Viện!
Khóe miệng của Phong Lạc co giật mấy lần, cái này đã không phải lần thứ nhất Vi Hà Nhạc oán giận với hắn.
Hắn thầm đếm, có ba mươi bảy hay ba mươi tám lần gì đó? Trước hắn còn đáp theo một hồi, an ủi một hồi, hiện tại tâm tình của hắn đã hoàn toàn không giống.
Không được Ngô Tùng Lâm coi trọng, chỉ là một Đan sư Hoàng Cấp hạ phẩm, tự nhiên không thể khiến hắn nể tình.
– Liền bởi vì thằng khốn kia, tiểu tử trời đánh kia!
Trong mắt Vi Hà Nhạc muốn phun ra lửa.
Hắn đã từng phong quang vô hạn, có vầng sáng thiên tài đan đạo, coi như là hậu đại của quý tộc Hoàng thất thấy hắn, cũng rất khách khí, nhưng hiện tại hắn giống như từ trên trời rơi xuống, tiền đồ ảm đạm.
Người Ngô Tùng Lâm đuổi, Đan sư nào dám thu làm đồ đệ?
Mà đan đạo lại coi trọng truyền thừa nhất, dựa vào năng lực một người, làm sao có khả năng học được cái gì?
Nói cách khác, hắn triệt để xong đời.
Phong Lạc nhìn ở trong mắt, khóe miệng không khỏi cười gằn, nói:
– Vi thiếu, ta ngược lại có một chủ ý, có thể tàn nhẫn sửa trị tiểu tử Lăng Hàn kia.
Hắn bị đánh rơi không ít răng, lúc này nói chuyện cũng hở, cần nghe kỹ mới có thể nghe ra hắn đang nói cái gì.
– Hả, biện pháp gì?
Vi Hà Nhạc lập tức xoay đầu lại.
Hiện tại hắn hầu như mất đi tất cả, cũng biến thành cực kỳ điên cuồng, chỉ cần có thể trả thù Lăng Hàn, chuyện gì hắn cũng nguyện ý làm.
– Ầy, chính là cái này!
Phong Lạc lấy ra một tấm huy chương, hình dạng hoa tử la lan.
– Đây là cái gì?
Vi Hà Nhạc không khỏi ngẩn ra.
– Đây là tín vật của Tam hoàng tử.
Phong Lạc cười rất âm hiểm.
– Đây là Tam hoàng tử đưa cho ca ca ta, ngươi nói, nếu như ta nói tấm huy chương này mất rồi, nhưng tìm được ở chỗ Lăng Hàn, học viện sẽ xử trí hắn như thế nào? Tam hoàng tử lại sẽ phản ứng ra sao?
Ánh mắt của Vi Hà Nhạc sáng lên, hiểu được: Vu oan giá họa!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 109: Vu Oan
– Ha ha ha ha, ăn cắp vốn là việc vô liêm sỉ, huống chi còn dính đến Tam hoàng tử!
Vi Hà Nhạc không nhịn được cười to, đến thời điểm đó, coi như học viện không muốn truy cứu, nhưng dính đến Hoàng gia, dù là Ngô Tùng Lâm cũng không dễ bãi bình!
Hoàng gia không phải dễ trêu, Lăng Hàn dám “trộm” đồ vật của Tam hoàng tử, vậy tuyệt đối chỉ còn đường chết.
– Có điều, dù sao cũng nên có nguyên nhân, nếu không kẻ trộm ‘trộm’ đồ chơi này làm gì?
Vi Hà Đông ngưng cười, hỏi Phong Lạc.
Phong Lạc cười hì hì, nói:
– Đây là tín vật của Tam hoàng tử, chỉ tặng cho vài người, cầm tín vật như vậy, liền đại biểu hảo hữu tri giao của Tam hoàng tử, không chỉ tượng trưng thân phận, địa vị, hơn nữa ở Hoàng Đô, tiêu phí trong tửu lâu, khách sạn có thể ký nợ toàn bộ, do Tam hoàng tử phụ trách trả tiền.
– Nha!
Vi Hà Nhạc lộ ra vẻ hâm mộ, tuy hắn là Đan sư thiên tài, nhưng không có được Tam hoàng tử ưu ái, tặng cho một tín vật như vậy.
Hiện tại một công tử bột lại có, hắn không đỏ mắt mới lạ.
Phong Lạc cười đắc ý, đây chính là Phong Viêm cố ý tặng cho hắn, chính là sợ hắn ở Hoàng Đô gặp rắc rối, có tín vật của Tam hoàng tử, vậy ai cũng phải bán chút mặt mũi.
Hắn vỗ vỗ bả vai của Vi Hà Nhạc, nói:
– Vi thiếu, chuyện vu oan này, liền giao cho ngươi.
– Ta?
Vi Hà Nhạc lộ ra vẻ khó khăn, hắn chỉ biết luyện đan, sống phóng túng là điều chắc chắn, nhưng chuyện vu oan là thật chưa từng làm.
Huống hồ, trước đây quá nhiều người muốn tâng bốc nịnh nọt hắn, mọi việc chỉ cần mở miệng, tự nhiên có người làm thỏa đáng thay hắn, nào cần phải đích thân động thủ?
– Thế nào, ngươi không muốn?
Phong Lạc cười gằn, hắn làm dáng thu hồi tín vật.
– Vậy thì thôi, ta chỉ là giúp ngươi hả giận, nếu ngươi không muốn, ta sẽ không miễn cưỡng!
– Chờ đã!
Vi Hà Nhạc vội vàng kêu lên, cắn răng nói.
– Ta làm!
Trong lòng hắn phẫn hận, sở dĩ đắc tội Lăng Hàn, còn không phải vì ra mặt thay Phong Lạc? Nhưng hiện tại tên này lại nói là giúp mình hả giận, thực sự là trở mặt không quen biết, quá vô tình a!
Nhưng sau khi bị Ngô Tùng Lâm từ bỏ, hắn đã không phải “Vi thiếu” trước đây, chỉ là một Đan sư Hoàng Cấp hạ phẩm mà thôi, có tư cách đối kháng Phong Lạc sao?
Sau lưng người ta là thiên tài võ đạo, mơ hồ có xu thế áp sát Tam hoàng tử, Tàn Dạ,… Tiền đồ không thể đo lường, không phải hắn có thể so sánh.
Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu, hiện tại nếu như hắn từ chối Phong Lạc, liền ý nghĩa đứt rời tiền đồ duy nhất hắn có thể bám víu.
Theo Phong Viêm, ngày sau nói không chắc hắn có thể đi ra Vũ Quốc, đi ra bóng tối của Ngô Tùng Lâm.
Hắn tiếp nhận huy chương tử la lan, yên lặng đi tới bên người Phong Lạc, đứng xuôi tay, thả thân phận của mình tới vị trí thấp hơn.
– Ha ha ha ha!
Phong Lạc cười to, trên mặt rất đắc ý.
Ngay cả đại ca của hắn cũng không nghĩ tới đi, hắn lại thu phục một Đan sư có chút thiên phú! Còn ai dám nói hắn là công tử bột, ngươi thu phục một Đan sư Hoàng Cấp thử xem?
Vi Hà Nhạc cúi thấp đầu, trong ánh mắt có vẻ hối hận, nhưng chuyện đến nước này, hắn còn đường có thể lui sao?
Sau bữa cơm, Thích Chiêm Thai trở về Thiên Dược Các, mà Lăng Hàn thì mang theo Hổ Nữu đi dạo, mua ít vật liệu bố trí trận pháp, lúc này mới quay lại học viện.
Hắn không vội dùng Ất Tinh Đan, mà tiến hành bố trí ở bốn phía.
Đây là một trận pháp báo động, bất luận người nào tiến vào viện đều sẽ kinh động trận pháp, phát ra báo hiệu chỉ có hắn mới có thể thu được.
Nếu như hắn không ở chỗ này, cũng sẽ lưu lại manh mối, nói cho hắn biết nơi đây có người ngoài xông vào.
Hết cách rồi, hiện tại vật liệu trong tay hắn có hạn, chỉ có thể bố trí trận pháp đơn giản như vậy.
Bằng không đổi thành kiếp trước, hắn bày xuống đại trận, ngay cả cường giả Thiên Nhân Cảnh cũng chưa chắc dám xông.
– Tạm dùng đi, ngược lại hiện tại ta cũng không có kẻ địch gì.
Hắn lẩm bẩm nói.
Nếu như câu nói này bị mấy người Lưu Vũ Đồng, Thích Vĩnh Dạ nghe được, nhất định sẽ nhảy ra phản đối.
Không có kẻ địch gì? Thiệt thòi hắn còn dám nói a!
Ngô Ba là một, Phong Viêm cũng coi như một, Hạ Tuấn Thần tính một cửa, Nam Cung Cực cũng có một chân, những người này đều không dễ trêu chọc, đặc biệt là Ngô Ba và Phong Viêm.
Một là thiếu gia dòng chính của Ngô gia, một cái khác là thiên tài võ đạo, có tư chất vương giả, này cũng chưa tính kẻ địch, vậy ai mới phải?
Đáng tiếc, bọn họ không biết, tuy bây giờ tu vi của Lăng Hàn yếu, nhưng trong xương có kiêu ngạo của cường giả Thiên Nhân Cảnh, sao để những tiểu lâu la này ở trong lòng? Lại nói, đời trước tính cách của hắn là như vậy, nội tâm cực kỳ kiêu ngạo, chắc chắn sẽ không cúi đầu với bất kỳ ai.
Trận pháp này rất đơn giản, bởi vậy Lăng Hàn không tốn bao lâu liền hoàn thành, sau đó hắn liền ăn Ất Tinh Đan, lớn mạnh thần hồn.
Lấy tri thức của Lăng Hàn, thế gian không có công pháp lớn mạnh thần hồn, chỉ có ở thời điểm cảnh giới tăng lên, thần hồn mới tương ứng lớn mạnh một cấp độ, đây là bị động.
Như kiếp trước, thời điểm hắn ở Thiên Nhân Cảnh, chỉ cần lực lượng linh hồn khẽ động, thậm chí có thể xóa đi linh hồn của cường giả Linh Anh Cảnh!
Nhưng hắn hoài nghi, nếu thần hồn có thể thông qua công pháp khôi phục, thông qua đan dược, thần dược lớn mạnh, như vậy cũng có thể thông qua công pháp tu luyện, chỉ là hiện tại không có công pháp như vậy truyền lưu mà thôi.
Đây cũng không phải là không thể.
Bởi vì nếu không phải hắn từ vạn năm trước trùng sinh, ai sẽ biết hiện tại có phương pháp luyện đan như vậy thất truyền?
Hiển nhiên có rất nhiều thứ tốt đã biến mất ở trong lịch sử, kiếp này như vậy, lẽ nào kiếp trước sẽ ngoại lệ sao?
Ví dụ xác thực là, ở kiếp trước, trong khoảng thời gian cuối cùng, hắn đã từng đi qua rất nhiều di tích, thu được vài đan phương cổ, tương tự là thuộc về trong phạm vi thất truyền.
Bởi vậy, ở rất nhiều rất nhiều năm trước, có lẽ có công pháp rèn luyện thần hồn.
Hắn vừa nghĩ, vừa hấp thu dược lực của Ất Tinh Đan, cảm thấy cả người cực kỳ thoải mái.
Bởi vì linh hồn phụ trách hết thảy cảm giác của thân thể, hiện tại thần hồn lớn mạnh, hắn tự nhiên cảm thấy thoải mái không nói ra được.
Một viên tiếp một viên, rất nhanh, hắn liền ăn hết bảy viên Ất Tinh Đan.
– Lực lượng linh hồn lớn mạnh gần như gấp đôi!
Lăng Hàn mở hai mắt, ánh mắt thâm thúy, thật giống như một cái động không đáy, khiến người ta không nhịn được hãm sâu trong đó.
Hắn lộ ra nụ cười:
– Đây chính là chỗ tốt khi thần hồn mạnh mẽ, lấy thần hồn áp bức đối phương, cái này có thể coi như một kỳ chiêu, nếu người khác không đề phòng, cũng có khả năng bị ta thuấn sát!
– Hồn lực của ta hiện tại, nên tương đương Dũng Tuyền Cảnh a.
Nụ cười của hắn không khỏi tăng thêm.
– Chuyện này ý nghĩa, ta có thể lấy tốc độ của Dũng Tuyền Cảnh hấp thu linh khí tu luyện, cộng thêm Linh Căn Thần Cấp, khà khà, tu vi tiến cảnh e là ta cũng phải giật mình.
– Nhanh tiến vào Dũng Tuyền Cảnh a, chỉ có đến Dũng Tuyền Cảnh, mới có thể tu luyện võ kỹ Huyền Cấp, đây mới là bắt đầu của võ đạo.
Hiện tại ta có một thân tuyệt học, nhưng không cách nào triển khai, cái cảm giác này thực sự rất khó chịu!
– Ồ, có một ‘con chuột’ chạy vào!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 110: Tới Cửa
Lăng Hàn thật không nghĩ tới, hắn vừa bố trí trận pháp, thì có đạo chích tiến vào địa phương của hắn.
Phải biết, trước đây nơi này như quỷ ốc, căn bản không có người ở, muốn nói vừa vặn có đạo tặc nào không rõ tình huống, mò tới nơi này hành nghề, là quá khó tin.
Mao tặc này là ai nhỉ?
Sượt, đột nhiên Hổ Nữu đứng thẳng dậy.
Nàng có trực giác của dã thú, phỏng chừng mũi còn linh hơn cẩu, đã ngửi thấy khí tức của mao tặc kia.
– Xuỵt!
Lăng Hàn làm một động tác im lặng.
Hắn không muốn dọa mao tặc kia, muốn biết mục đích của đối phương.
Hổ Nữu bị hắn ôm vào trong ngực, liền yên tĩnh lại, chỉ là trong đôi mắt vẫn lộ ra sát khí.
Ở trong quan niệm như dã thú của nàng, đây là lãnh địa của nàng, người xâm phạm lãnh địa, quản ngươi là ai… Cắn chết.
Một bóng đen mò vào, nhưng không có chuyển loạn khắp nơi, chỉ đi một vòng trong phòng khách, sau đó tìm tòi ở trên bàn trà, một lát sau, hắn liền xoay người đi ra, lặng yên không một tiếng động.
Khóe miệng của Lăng Hàn lộ ra vẻ tươi cười, trong nháy mắt đối phương rời đi, hắn dựa vào ánh trăng thấy rõ dáng dấp của người kia.
Vi Hà Nhạc.
Hắn ra phòng khách, thắp nến, đi tới bên cạnh bàn trà.
Trên bàn trà có một hộp gỗ, bên trong bày một ít vật nhỏ không đáng giá, hắn mở ra xem, thì phát hiện nhiều hơn một vật.
Một huy chương hình hoa Tử la lan.
Đây là?
Trên mặt Lăng Hàn không khỏi hiện lên nụ cười quái dị.
Hắn từ trong túi lấy ra một cái huy chương Tử la lan khác, đây là Tam hoàng tử đưa cho hắn.
Hiện tại có hai cái.
Tại sao Vi Hà Nhạc lại lén lút đưa cho hắn một huy chương Tử la lan?
– Ồ!
Hắn lập tức hiểu ra, đây là vu oan hắn.
Nói vậy ngày mai sẽ có người lấy cớ bị mất đồ, sau đó Vi Hà Nhạc dẫn người tới chỗ hắn, tự nhiên sẽ tìm được vật bị mất.
Đến thời điểm đó, hắn tự nhiên khó thoát tội danh “kẻ trộm”.
Hơn nữa, trộm còn là tín vật của Tam hoàng tử, cũng không ai dám đè chuyện này xuống.
Lúc ấy, chí ít hắn cũng sẽ bị học viện khai trừ, còn Tam hoàng tử có thể phái người đối phó hắn hay không, vậy thì là chuyện khác.
Đáng tiếc, Vi Hà Nhạc sẽ không nghĩ đến, ngày hôm nay hắn vừa vặn gặp phải Tam hoàng tử, còn được đối phương tặng cho một cái huy chương Tử la lan.
Có điều, coi như ngày hôm nay hắn không gặp Tam hoàng tử, nếu bị hắn phát hiện, vậy việc bẩn này làm sao cũng vu oan không xong.
– Nếu ngươi muốn chơi, vậy thì chơi với ngươi a.
Lăng Hàn cười nhạt, đóng hộp lại, cũng không thèm lấy huy chương ra.
Trong mắt hắn hiện lên một đạo hàn mang, có người muốn chết, vậy thì đi chết đi.
Trở lại nội thất, Lăng Hàn bắt đầu tu luyện.
Sau khi Thần hồn lớn mạnh, hiệu suất tu luyện liền tăng lên một cấp bậc.
Lượng lớn linh khí vọt tới, Ngũ Hành Hỗn Độn Liên ai đến cũng không cự tuyệt, hấp thu hết thảy.
Ở dưới sự khống chế mạnh mẽ của thần thức, cấp tốc chuyển hóa thành nguyên lực, lớn mạnh nguyên hạch.
– Nguyên bản ta cần một tháng mới có thể tăng lên một cảnh giới, nhưng hiện tại, phỏng chừng nửa tháng là đủ.
Lăng Hàn lộ ra nụ cười.
Sau khi hoàn toàn tiêu hao hết thần thức, hắn lại tu luyện Bất Diệt Thiên Kinh, để Khô Mộc Chi Thể tiến quân Thạch Nham Chi Thể.
Đến thời điểm ấy, hắn có thể tay không đón lợi khí, thể phách mạnh mẽ, còn đáng sợ hơn một ít chủng tộc trời sinh phòng ngự siêu quần.
Khi hắn hoàn tất tu luyện, phương đông đã xuất hiện ánh sáng, lúc này hắn mới nằm xuống nghỉ ngơi.
Đả tọa có thể thay thế một bộ phận giấc ngủ, bởi vậy chỉ cần hắn ngủ một hai giờ, liền đủ duy trì tinh thần sung mãn.
Sáng sớm ngày thứ hai, hắn lại đi tới tiểu viện của Mạc Cao, thảo luận kiếm thuật với đối phương.
Hai người một tinh thông kiếm thuật, một cái khác lại có lĩnh ngộ siêu nhiên, tự nhiên có thể bù đắp lẫn nhau, xúc tiến lẫn nhau, chỉ là hai lần giao lưu ngắn ngủi, lại để song phương có thu hoạch không ít.
Oành oành oành, hai người đang thảo luận hăng say, lại nghe tiếng gõ cửa vang lên, cắt đứt hào hứng của hai người.
Mạc Cao lộ ra vẻ không vui.
Hắn thích kiếm thành si, chỉ cần nói chuyện đến kiếm, thì dù Thiên Vương lão tử đến, hắn cũng sẽ không để ý.
Hắn đi tới cửa, mở cửa ra, chỉ thấy ngoài cửa đang đứng mười mấy người.
– Lăng Hàn có ở bên trong không?
Một thanh niên mặc trường sam màu xanh lục đi lên một bước, cằm khẽ nhếch, lộ ra vẻ ngạo nghễ.
Hắn quả thật có tư cách kiêu ngạo, bởi vì hắn rõ ràng là Dũng Tuyền Cảnh, so với Mạc Cao còn mạnh hơn nhiều.
– Các ngươi là ai, tìm học trò của ta làm gì?
Mạc Cao cũng không tránh ra, mà chất vấn những người này.
– Mạc lão sư, chúng ta là hội chấp pháp!
Lại có một thanh niên mặc hắc sam đi lên, ngữ khí của hắn ôn hòa hơn nhiều, đương nhiên cái này có quan hệ với tu vi của hắn.
Bởi vì hắn cũng là Tụ Nguyên Cảnh, đối đầu Mạc Cao sẽ không có ưu thế về cảnh giới.
– Ít nói nhảm, nhanh bảo Lăng Hàn đi ra!
Thanh niên áo lục không nhịn được quát lên, hoàn toàn không để Mạc Cao ở trong mắt.
Trong lòng Mạc Cao sững sờ, nói:
– Học sinh của ta phạm vào tội gì, lại cần điều động hội chấp pháp?
Hội chấp pháp, tên như ý nghĩa, đương nhiên chính là tổ chức phụ trách chấp pháp trong học viện.
Có điều đại bộ phận thành viên là học sinh, coi như là một loại làm công, có thể kiếm lấy điểm nhất định.
Đồng thời còn có quyền lực không nhỏ, bởi vậy đại bộ phận học sinh đều vót nhọn đầu chen vào.
– Chúng ta hoài nghi hắn có quan hệ tới một bản án ăn cắp, cần lục soát bản thân và phòng của hắn, Mạc lão sư, ngươi sẽ không bao che tội phạm chứ?
Thanh niên áo lục lạnh lùng nói, không hề có chút kính ý với Mạc Cao.
– Nói bậy!
Mạc Cao lập tức giơ chân.
Ở trong lòng hắn, kiếm là thần thánh nhất, mà Lăng Hàn ở Kiếm đạo có thiên phú như vậy, Kiếm tâm tức Nhân tâm, người như vậy sao có khả năng là hạng người ăn cắp?
– Các ngươi cút cho ta!
Hắn phẫn nộ quát, suýt chút nữa muốn rút kiếm.
– Mạc Cao, coi như ngươi là lão sư của học viện, cũng không có tư cách bao che tội phạm!
Thanh niên áo lục nói, ánh mắt lướt qua Mạc Cao nhìn về trong viện.
– Cút ra cho ta, bằng không ta liền lấy cớ chống đối chấp pháp bắt ngươi!
Mạc Cao tức giận đến toàn thân phát run.
Hắn là lão sư của học viện, nhưng hiện tại lại bị một tên học sinh quát như thế, nhục nhã a! Tay phải của hắn đã ấn lên chuôi kiếm, trong mắt toả ra hàn quang, hắn muốn ra tay.
– Mạc lão sư!
Lăng Hàn đi tới, khẽ mỉm cười nói với Mạc Cao.
– Nếu là tìm ta, liền do ta đến xử lý a!
Mạc Cao do dự một chút, nhưng vẫn thu tay phải lại.
Hắn đương nhiên sẽ không trơ mắt nhìn học sinh bị người bắt nạt, nhưng hắn cũng muốn biết rõ chuyện này rốt cuộc là như thế nào.
Ánh mắt của Lăng Hàn đảo qua, khóe miệng không khỏi lộ ra nụ cười.
Trong mười mấy người này, hắn nhận ra hai người, Phong Lạc và Vi Hà Nhạc.
Hắn mở miệng nói:
– Hai vị này có lẽ không phải người của hội chấp pháp a?
– Xác thực không phải, bởi vì bọn họ là người mất của.
Thanh niên áo lục nói, con mắt nhìn chằm chằm Lăng Hàn.
– Ta khuyên ngươi không nên có bất kỳ ảo tưởng, ở trước mặt ta, bất luận người nào cũng không thể ẩn giấu tội trạng!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










