[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 20 : Ngân Nguyệt Tộc (c96-c100)
❮ sautiếp ❯Chương 96: Ngân Nguyệt Tộc
Lăng Hàn động tâm, đi theo đoàn người.
Người càng ngày càng nhiều, đều đang bàn luận trận chiến giữa Chu Vô Cửu và Nam Cung Cực, để Lăng Hàn hiểu rõ tin tức của hai người.
Chu Vô Cửu và Nam Cung Cực đều là đệ tử bình thường của Vũ Viện, nhưng thực lực của Nam Cung Cực xếp thứ mười, là cao thủ cuối năm có tư cách xung kích đệ tử chân truyền.
Chu Vô Cửu thì kém hơn một chút, nhưng thực lực ở trong đệ tử bình thường cũng có thể xếp thứ hai mươi, tương đối khá.
– Sao Chu Vô Cửu dám liều chết với Nam Cung Cực?
– Hết cách rồi, ai bảo lúc trước Nam Cung sư huynh trong khi lịch luyện, vì bảo mệnh cho mình mà vứt bỏ Chu Quyên sư tỷ.
Phải biết, Chu Quyên sư tỷ là người yêu của Chu Vô Cửu, ngươi nói hắn có thể không phát rồ sao?
– Ta nghe nói, kỳ thực Chu Quyên sư tỷ là bị Nam Cung sư huynh hại chết, trúng một kiếm của hắn, mới rơi vào mặt sau, bị ép liều chết với Ngân Quang Thú, tranh thủ thời gian đào mạng cho Nam Cung sư huynh.
– Xuỵt, lời này có thể nói lung tung sao, cẩn thận Nam Cung Cực tìm ngươi phiền phức.
Người ta là Ngũ thiếu gia của Nam Cung gia, Tam ca của hắn Nam Cung Hành là đệ tử chân truyền, tu vi Dũng Tuyền tầng ba!
– Có điều Chu Vô Cửu cũng thực si tình, biết Nam Cung gia không dễ trêu, nhưng hàng năm đều sẽ tìm Nam Cung Cực huyết chiến.
Năm ngoái bị đánh trọng thương, suýt chút nữa mất mạng, không nghĩ tới năm nay hắn lại tìm Nam Cung Cực khiêu chiến.
– Đáng tiếc, thiên phú của Chu Vô Cửu không tính cao, linh căn chỉ là Địa Cấp hạ phẩm.
Hơn nữa trong nhà bần cùng, không có tài nguyên bồi dưỡng, chênh lệch với Nam Cung Cực chỉ có thể càng ngày càng lớn.
Bên cạnh có người nói tới ân oán giữa Chu Vô Cửu và Nam Cung Cực, Lăng Hàn nghe vào tai, không khỏi có chút hiếu kỳ với Chu Vô Cửu kia.
Đoàn người đi tới Luyện Võ Trường của học viện, chỉ thấy giữa trường đã có một người đứng, những người khác đều rất tự giác không đặt chân đi vào.
Ở Hổ Dương Học Viện, luận bàn là cho phép, chỉ cần song phương đồng ý liền có thể giao chiến ở trong sân luyện võ.
Trên nguyên tắc là tận lực hạ thủ lưu tình, nhưng thật không dừng được cũng sẽ không chịu trừng phạt quá lớn.
Dù sao đao kiếm không có mắt, nhưng nếu như cố ý hại người, học viện sẽ xử phạt nghiêm khắc.
Tỷ như một phương đã chịu thua, hoặc hôn mê, hoặc triệt để mất đi sức chiến đấu, nhưng một phương khác vẫn tiếp tục công kích, vậy thì thuộc về hành vi nghiêm cấm.
Lăng Hàn nhìn người trong Luyện Võ Trường, dáng dấp khoảng hai mươi lăm tuổi, vác trường kiếm, vóc người thon dài, tướng mạo không thể nói đẹp trai, nhưng hai mắt rất ác liệt, người bình thường phỏng chừng không dám nhìn thẳng.
– Sao Nam Cung Cực còn chưa tới?
– Người ta là bị khiêu chiến, nhất định sẽ tới.
– Lại nói, đây là lần thứ mấy Chu Vô Cửu khiêu chiến Nam Cung Cực rồi?
– Chắc lần thứ năm?
– Cũng chính là đã bốn năm!
– Nghị lực của tên này thực đáng sợ, mỗi lần đều bị trọng thương, thiếu một chút sẽ chết, nhưng trước sau cắn răng vượt qua, khiến người ta không thể không phục.
Mọi người nghị luận, đều biểu thị đồng tình cùng kính nể với Chu Vô Cửu.
Ồ?
Khóe miệng của Lăng Hàn hơi tươi cười, thầm nói:
– Thật không nghĩ tới, lại gặp phải người nắm giữ thể chất đặc thù! Trên người hắn có ngân quang yếu ớt, hơn nữa người khác nói hắn bốn lần trọng thương mà không chết, có thể khôi phục rất nhanh, người này hẳn là Ngân Nguyệt Tộc đi!
Ngân Nguyệt Tộc trời sinh nắm giữ Ngân Nguyệt thể, đây là một loại thể chất có sức khôi phục mạnh mẽ, bản thân có thể nói là một loại thánh đan chữa thương.
Cũng vì như thế, người của chủng tộc này rất ít ỏi.
Bị người săn giết luyện thành đan dược.
– Vốn tưởng rằng mười ngàn năm đi qua, chủng tộc này đã tuyệt tích, không nghĩ tới hôm nay lại có thể gặp phải!
– Cũng được, nể mặt mũi của Ngân Nguyệt Vương, ta liền giúp hắn một tay.
Vạn năm trước, Lăng Hàn vì hái thuốc mà tiến vào lãnh địa của Ngân Nguyệt Tộc, được Tộc trưởng của Ngân Nguyệt Tộc là Ngân Nguyệt Vương nhiệt tình khoản đãi.
Chỉ là sau đó không lâu, Ngân Nguyệt Tộc liền bị diệt tộc, lúc đó cảnh giới của Lăng Hàn còn quá thấp, căn bản vô lực cứu viện, chờ khi hắn bước vào Thiên Nhân Cảnh, những hung đồ kia đã chết già.
Đây là một tiếc nuối của Lăng Hàn.
– Ha ha ha, Chu Vô Cửu, ngươi muốn thất bại bao nhiêu lần mới hiểu, ngươi vĩnh viễn không thể là đối thủ của ta!
Một thanh niên đi nhanh tới, trên người toả ra khí thế mạnh mẽ.
Tụ Nguyên tầng chín, hơn nữa còn là đỉnh cao!
Nếu như không có thực lực như vậy, sao ngồi được mười vị trí đầu trong đệ tử bình thường?
So sánh với nhau, Chu Vô Cửu liền thua kém rất nhiều, chỉ có Tụ Nguyên tầng bảy.
Nhưng mọi người đều biết cảnh giới không có nghĩa là sức chiến đấu, Chu Vô Cửu có thể đứng vào hai mươi vị trí đầu, nói rõ sức chiến đấu của hắn vượt xa cảnh giới.
– Ít nói nhảm, ra chiêu đi!
Chu Vô Cửu lập tức rút kiếm, đánh một kiếm quyết.
Nam Cung Cực đầy ngạo khí, hắn đồng dạng đánh kiếm quyết.
Chuyện này ý nghĩa song phương đều đồng ý cuộc chiến đấu này.
Xèo, Chu Vô Cửu xông ra ngoài, một chiêu kiếm xẹt qua, hàn quang lấp lóe.
Nam Cung Cực không để ý chút nào.
Hắn là cao thủ mười vị trí đầu, so sánh với đó, Chu Vô Cửu tính là gì?
Leng keng leng keng, hai người giao chiến kịch liệt.
Hiển nhiên Nam Cung Cực chiếm cứ thượng phong tuyệt đối, vô cùng dễ dàng, trong miệng còn trào phúng, đả kích tinh thần của Chu Vô Cửu.
Nhưng trên thực tế, hắn rất kiêng kỵ Chu Vô Cửu.
Bốn trận chiến trước, mỗi lần hắn đều hạ tử thủ, tuy không chết tại chỗ, nhưng chỉ cần kéo hai, ba ngày tuyệt đối sẽ quải điệu, nghĩ rằng lấy gia thế của Chu Vô Cửu, là không thể mua được thánh dược chữa thương cực phẩm.
Nhưng người này lại bất tử, hơn nữa không có di chứng, liên tục bốn lần như thế, Nam Cung Cực tự nhiên kiêng kỵ.
Trong lòng hắn có quỷ, mà Chu Vô Cửu là người duy nhất có quan hệ với Chu Quyên, chỉ cần Chu Vô Cửu một ngày bất tử, hắn liền một ngày bất an.
Chuyện này có khả năng làm hắn không thể đột phá Dũng Tuyền Cảnh!
Bởi vậy, ngày hôm nay hắn cũng quyết tàn nhẫn, nhất định phải giết chết Chu Vô Cửu tại chỗ.
Bại cùng giết, đây là hai việc khác nhau, độ khó hoàn toàn khác nhau.
Bởi vậy hắn muốn đánh chết Chu Vô Cửu, cần chế tạo một bước ngoặt, một đòn mất mạng, sau đó có thể nói không dừng tay kịp.
Hai người tái chiến một hồi, Nam Cung Cực ỷ vào thực lực mạnh hơn, cuối cùng tìm được một cơ hội tuyệt hảo, đâm ra một chiêu kiếm, tản ra ba đạo hàn quang, đâm thẳng tới trái tim của Chu Vô Cửu.
Đây không phải kiếm khí, mà là hắn xuất kiếm quá nhanh, sản sinh hai đạo tàn ảnh.
Võ kỹ Địa Cấp thượng phẩm, Vũ Ảnh kiếm pháp!
Hắn tiêu hao hết điểm cống hiến mới đổi được võ kỹ này, chính là vì trận chiến ngày hôm nay, đánh chết Chu Vô Cửu.
– Đi chết đi!
Hắn thầm nói, thúc đẩy một thức mạnh nhất trong Vũ Ảnh kiếm pháp, triển khai công kích vô tình.
Vèo, Chu Vô Cửu cũng xuất kiếm, đánh ra hai đạo ánh sáng lạnh lẽo!
Lẽ nào hắn cũng dùng khoái kiếm?
Không phải!
– Kiếm khí!
Người xung quanh đều kinh ngạc thốt lên, đây là kiếm khí, tiêu chí của vương giả!
Phốc! Phốc!
Hai tia huyết hoa đồng thời bắn ra, chiêu kiếm của Nam Cung Cực đâm vào bụng dưới của Chu Vô Cửu.
Mà Chu Vô Cửu đánh ra kiếm khí cũng tước qua yết hầu của Nam Cung Cực, lưu lại một vết máu.
Ánh mắt của Nam Cung Cực không khỏi hiện ra hàn quang, lập tức rút kiếm đâm tới, hắn muốn giết đối thủ này.
Xoạt, lại có một đạo hàn quang xẹt qua, Lăng Hàn ra tay, vung kiếm đón nhận.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 97: Truyền Thụ
Keng, Nam Cung Cực bị một chiêu kiếm đẩy lui, hắn giận dữ nhìn Lăng Hàn, nói:
– Ngươi là người phương nào, lại dám quản việc không đâu? Ngươi có biết, nhúng tay quyết chiến là chuyện cực kỳ nghiêm trọng không!
Lăng Hàn cười nhạt nói:
– Hắn đã mất đi sức tái chiến, trận quyết đấu này đã kết thúc.
Có điều, nếu ngươi muốn luận bàn với ta, ta không ngại giáo huấn ngươi một hồi.
Nam Cung Cực rất tức giận, Chu Vô Cửu lại tu ra một đạo kiếm khí, có phong thái vương giả, sau này nói không chắc sẽ trở thành họa lớn của hắn.
Mà hôm nay, hắn vốn muốn triệt để giải quyết đối thủ, không nghĩ tới lại bị Lăng Hàn chặn ngang.
– Tiểu tử, ngươi quản việc không đâu, có nghĩ tới hậu quả chưa!
Hắn uy hiếp nói, hiện tại đã không còn cơ hội giết Chu Vô Cửu, để trong lòng hắn tràn ngập lửa giận.
– Hoặc là buông tay chiến một trận, hoặc là cút, ít kêu kêu chít chít đi!
Lăng Hàn khinh thường nói.
Nam Cung Cực giận dữ, nhưng vẫn vung tay lên, nghênh ngang rời đi.
Trước đối đầu với Lăng Hàn một kiếm, để hắn biết thực lực của đối phương không kém mình.
Mà từ trước đến giờ hắn làm việc cẩn thận, không đánh trận chiến không có chuẩn bị, nên đã không giết được Chu Vô Cửu, hắn liền rời đi.
Nhưng lấy tính cách làm người của hắn, chuyện này tuyệt đối còn chưa kết thúc.
Hắn sẽ thăm dò nội tình của Lăng Hàn rõ ràng trước, rồi quyết định làm thế nào.
– Tên này là ai a, lại dám đối nghịch với Nam Cung Cực.
– Hẳn là học sinh mới của năm nay.
– Nhìn khí tức của hắn chỉ là Tụ Nguyên tầng năm, lại có thể dọa lui Nam Cung Cực, thực đáng ngạc nhiên.
– Có điều, Nam Cung gia không dễ trêu, Nam Cung Hành càng là đệ tử chân truyền của học viện!
– Tính toán một chút, vẫn không nên dính líu quan hệ với hắn, miễn cho rước họa vào thân.
Mọi người nghị luận sôi nổi, cũng rời Luyện Võ Trường rất nhanh.
Chu Vô Cửu chậm rãi bò lên, thể chất của Ngân Nguyệt tộc thật không phải thổi, bị thương như vậy chỉ một hồi liền khôi phục.
Đương nhiên, so với Bất Diệt Thiên Kinh là hoàn toàn không có cửa.
Một là cấp độ của Bất Diệt Thiên Kinh quá cao, hai là thực lực của Chu Vô Cửu quá yếu, căn bản không có cách phát huy ra uy lực thực sự của thể chất.
– Tại sao lại giúp ta?
Chu Vô Cửu mở miệng nói.
– Ngươi không sợ chọc Nam Cung gia sao?
– Gặp chuyện bất bình, rút dao tương trợ, không được sao?
Lăng Hàn cười nói.
– Ta không tin bây giờ còn có người ngây thơ như vậy!
Chu Vô Cửu lắc đầu.
– Có điều, ta xuất thân bần hàn, ngươi sẽ không vớt được chỗ tốt gì ở trên người ta, ta khuyên ngươi không nên uổng phí khí lực.
– Đã như vậy…
Lăng Hàn suy nghĩ một chút.
– Ngươi liền làm thủ hạ của ta đi.
– Hôm nay giúp đỡ, ngày khác ta sẽ hoàn lại!
Chu Vô Cửu xoay người rời đi, hiển nhiên không đáp ứng làm thủ hạ của Lăng Hàn.
Có thể tiến vào Hổ Dương Học Viện, làm sao cũng có thể xưng tụng một tiếng thiên tài, sao sẽ tình nguyện thua kém người khác?
Lăng Hàn cũng không đuổi theo, chỉ chậm rãi nói:
– Ngươi không muốn báo thù sao?
Tốc độ của Chu Vô Cửu chậm lại.
– Ta có thể dạy ngươi!
Lăng Hàn tiếp tục nói.
– Trong vòng nửa năm, nhất định có thể để ngươi vượt qua Nam Cung Cực, để ngươi tự tay báo thù!
Chu Vô Cửu đột nhiên xoay người lại, nói:
– Thật chứ?
– Ngươi cũng nói rồi, ngươi xuất thân bần hàn, ta lừa ngươi có ích lợi gì?
Lăng Hàn cười nói.
Chu Vô Cửu do dự một chút, nói:
– Được, ta đáp ứng làm tùy tùng của ngươi, nếu như ngươi không thể để ta ở nửa năm sau vượt qua Nam Cung Cực, cái này coi như trả nhân tình cho ngươi.
Nếu như có thể, sau này cái mạng của ta liền bán cho ngươi!
Tên này ngược lại rất trọng tình trọng nghĩa, chỉ là làm tùy tùng cho Lăng Hàn, kỳ thực cũng không có oan ức hắn, ngược lại là một thiên đại tạo hóa.
Nếu không phải Lăng Hàn có một đoạn giao tình với Ngân Nguyệt Vương, chắc chắn sẽ không rảnh rỗi như vậy.
– Ừm!
Lăng Hàn gật đầu nói.
– Ta truyền cho ngươi một môn công pháp, sau này ngươi liền sửa tu thuật này.
Hắn hạ thấp giọng, truyền thụ Chu Vô Cửu một môn công pháp, tên là Ngân Nguyệt quyết.
Không sai, môn công pháp này chính là chế tạo riêng cho người của Ngân Nguyệt Tộc.
Năm xưa Ngân Nguyệt Tộc bị diệt, sau khi tu vi của Lăng Hàn đại thành, cũng từng tìm kiếm người may mắn còn sống sót của Ngân Nguyệt Tộc, người là không tìm được, nhưng lại được công pháp trấn tộc của Ngân Nguyệt Tộc, chính là Ngân Nguyệt quyết này.
Trí nhớ của hắn siêu quần, lúc đó chỉ đọc một lần liền ghi vào trong lòng, bằng không hiện tại cũng không bỏ ra nổi.
Ngân Nguyệt quyết phối người Ngân Nguyệt Tộc, có thể để Chu Vô Cửu hoàn toàn phát huy uy lực của thể chất.
Chí ít có thể tăng lên một tinh sức chiến đấu, mà cấp bậc của Ngân Nguyệt quyết cũng đạt đến Địa Cấp thượng phẩm, đủ để Chu Vô Cửu truy bằng Nam Cung Cực rất nhanh.
Ngân Nguyệt thể, kiếm khí, hai người này cộng lại, nếu như Chu Vô Cửu vẫn chưa thể chiến thắng Nam Cung Cực, đó chính là hắn quá phế.
Chu Vô Cửu không biết đây là công pháp Địa Cấp thượng phẩm, cũng không biết cái này có thể để thể chất của hắn hoàn toàn phát huy.
Sau khi hỏi rõ họ tên cùng chỗ ở của Lăng Hàn, hắn liền ngơ ngơ ngác ngác rời đi.
Dù sao cũng bị thương, cần phải điều trị.
– Thịt! Thịt!
Hổ Nữu bất mãn lôi kéo tay áo của Lăng Hàn.
– Được được được, đi ăn thịt!
Lăng Hàn cười nói.
– Lăng Hàn!
– Lăng huynh!
Chỉ nghe xa xa truyền đến tiếng kêu, Lăng Hàn nhìn lại, hóa ra là đám bạn cũ ở Đại Nguyên thành Thích Vĩnh Dạ, Kim Vô Cực, Lý Đông Nguyệt….
– Lăng huynh đến thật muộn, ngày hôm nay nhất định phải tự phạt ba chén.
Bách Lý Đằng Vân nói.
– Ba chén sao đủ, chí ít mười chén!
Lý Đông Nguyệt cũng tham gia trò vui.
– Thịt! Thịt! Thịt!
Hổ Nữu nhảy nhót tưng bừng.
Lăng Hàn cười ha ha nói:
– Đi, ngày hôm nay ta mời khách, không say không về.
– Không say không về!
Bọn người Thích Vĩnh Dạ cười nói, năm lớn một nhỏ ra học viện, tìm tửu lâu cạn chén.
Nhưng rất nhanh, bốn người Thích Vĩnh Dạ phiền muộn phát hiện, các món ăn lên, chỉ cần có thịt, như vậy trong nháy mắt sẽ bị Hổ Nữu tiêu diệt, có thể nói gió cuốn mây tan.
Bọn họ cũng gia nhập vào trong đoàn cướp thực, nhưng nhắc đến ăn, ai cướp qua Hổ Nữu?
Tiểu nha đầu lại không cần đũa, bị nàng quơ qua, ai còn xuống tay được?
– Cái bụng của nha đầu này là động không đáy sao?
Bốn người Thích Vĩnh Dạ đều hiếu kỳ, chỉ là ngay cả Thích Vĩnh Dạ cũng không nhận ra, tiểu nha đầu này là dã nha đầu ở giác đấu trường.
Dù sao lúc trước Hổ Nữu đầu tóc rối bời, cả người bẩn thỉu, nào giống hiện tại, tuy vẫn rất dã, nhưng tinh xảo như búp bê sứ.
– Thực sự ước ao Lăng huynh, vừa vào học viện là đệ tử chân truyền, có thể được vô số tài nguyên tu luyện.
Lý Đông Nguyệt cảm khái nói.
Thích Vĩnh Dạ gật đầu nói:
– Đệ tử chân truyền và đệ tử bình thường, chênh lệch thực sự quá lớn, mới đầu ta và Phong Viêm chênh lệch cũng không tính lớn, nhưng hiện tại… Ai!
– Tứ Vương Tử, ngươi tốt xấu còn có Đại Nguyên Vương phủ ở phía sau chống đỡ, so với chúng ta còn tốt hơn nhiều.
Kim Vô Cực lập tức nói.
– Phải, tài nguyên của Đại Nguyên Vương phủ còn nhiều hơn bốn thế lực lớn của chúng ta gộp lại.
Ngươi cũng khóc than, vậy chúng ta còn sống thế nào?
Bách Lý Đằng Vân cũng nói.
– Lăng Hàn, nghe nói ngươi và Phong Lạc có chút ân oán, hiện tại hắn cũng tiến vào học viện, phải cẩn thận hắn mời Phong Viêm ra đối phó ngươi.
Đột nhiên Thích Vĩnh Dạ nói.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 98: Liếm Hài
– Phong Viêm?
Lăng Hàn nhếch lên một nụ cười, nói.
– Hiện tại hắn lợi hại bao nhiêu?
– Cụ thể mạnh bao nhiêu, ai cũng không rõ ràng, nhưng lần trước, thời điểm hắn về học viện, đã là Dũng Tuyền Cảnh tầng bốn.
Mà có người nhìn thấy hắn ra tay, nắm giữ bốn đạo đao khí.
Thích Vĩnh Dạ nghiêm mặt nói.
Dũng Tuyền tầng bốn, cảnh giới còn cao hơn Tàn Dạ.
Chỉ là đệ tử nòng cốt thay đổi cũng như đệ tử chân truyền, cuối năm mới có thể tiến hành khiêu chiến, đến quyết định ai trên ai dưới.
Phong Viêm hẳn là vừa đột phá, hơn nữa cảnh giới cũng không có nghĩa là sức chiến đấu.
Sức chiến đấu của Tàn Dạ cao tới thất tinh, vì lẽ đó vào tháng trước, hắn cũng không có khiêu chiến với Tàn Dạ hoặc Triệu Hoan, Thích Phong Vân.
– Đúng rồi, trước khi ta tới nhận được tin tức, buổi tối Linh Bảo Các sẽ tiến hành một cuộc bán đấu giá, có hứng thú đi xem không?
Đột nhiên Kim Vô Cực nói.
– Linh Bảo Các?
Lăng Hàn kỳ quái hỏi.
– Phòng đấu giá ở Hoàng Đô, lão bản sau màn rất thần bí, không có ai biết thân phận của hắn, thậm chí là nam hay nữ, cũng không rõ ràng.
Có điều, lai lịch khẳng định rất lớn, bởi vì từ xưa tới nay, chưa từng có ai dám nháo sự ở Linh Bảo Các.
Kim Vô Cực nói.
– Không phải là không có người nháo sự, mà là người nháo sự đều chết hết, vì lẽ đó không còn người dám gây sự.
Thích Vĩnh Dạ nói, hắn cũng coi như là người của Hoàng gia, bởi vậy biết nhiều hơn Kim Vô Cực.
– Thú vị, vậy đi xem xem.
Lăng Hàn cười nói.
Nếu như có thể ở trong phòng đấu giá mua được mấy vật liệu phối chế Bổ Linh Đan khác, như vậy chữa trị linh căn của Lăng Đông Hành liền ngay trong tầm tay.
Chờ hắn vào Dũng Tuyền Cảnh liền có thể tu luyện thần thức, thần thức càng mạnh mẽ, đẳng cấp đan dược có thể luyện chế sẽ càng cao.
Bất quá nhiệt độ hỏa diễm là một vấn đề, giới hạn ở tu vi, coi như năng lực khống hỏa của hắn cao minh đến đâu, nhưng nhiệt độ là có hạn mức tối đa.
– Tuổi thọ của phụ thân có hạn, không kéo nổi!
Hắn thầm nói.
– Hoặc là mời người luyện chế thay, hoặc là ta có thể dung hợp Thiên Địa Dị Hỏa, dựa vào Dị Hỏa trợ giúp, tăng nhiệt độ lên.
– Có điều, Dị Hỏa quá hiếm thấy, ngay cả đời trước cũng không có được, nhưng mười ngàn năm đi qua, có lẽ sẽ có khả năng chuyển biến tốt.
Dị Hỏa là thiên địa tự nhiên hình thành Linh hỏa.
Đối với võ giả mà nói, luyện hóa Dị Hỏa có thể tăng cao tu vi, hoặc tu ra thể chất đặc biệt.
Đối với Đan sư mà nói, dung hợp Dị Hỏa có thể tăng lên năng lực đan đạo.
Năm xưa có một Đan sư yên lặng vô danh, ở dưới tình huống ngẫu nhiên dung hợp một đoàn Dị Hỏa, kết quả trở thành đại Đan sư nổi danh thiên hạ.
Lăng Hàn muốn ở trong ngắn hạn luyện ra Bổ Linh Đan, như vậy dung hợp Dị Hỏa hầu như là lựa chọn duy nhất.
Đan sư mạnh nhất Vũ Quốc chỉ là Huyền Cấp thượng phẩm, căn bản không có tư cách luyện chế đan dược Địa Cấp.
Bọn họ cũng ăn gần đủ rồi, liền tính tiền, đi tới Linh Bảo Các tham gia buổi đấu giá.
Bởi vì cách không xa, nên bọn họ không có gọi xe ngựa, hơn hai mươi phút sau, liền đến Linh Bảo Các.
Đây là một địa phương chuyên môn bán bảo vật.
Bảo vật như thế nào?
Binh khí, công pháp, võ kỹ, đan dược, vật liệu,… Chỉ cần là đồ vật giá trị cao, ở đây đều có bán.
Mà mỗi tháng, nơi này sẽ tiến hành một lần đấu giá, bán ra một ít bảo vật giá trị càng cao, hi hữu.
Mà cách mấy tháng hay một năm, thì tiến hành một buổi đấu giá cỡ lớn, có người nói ngay cả Hoàng thất, tám đại thế gia cũng sẽ động tâm.
Buổi đấu giá hôm nay chỉ là ngày cử hành cố định của tháng này, bởi vậy người tham dự cũng không có quá nhiều cường giả, nhưng vẫn rất nhiều.
Dù sao cũng là một tháng một lần, sẽ có rất nhiều bảo vật quý hiếm a.
Bọn họ đang muốn đi vào cổng, lại thấy có hai người trẻ tuổi kề vai mà đến, nhìn dáng dấp quan hệ vô cùng tốt.
– Ồ, là ngươi!
Một người trong đó nhìn thấy Lăng Hàn, sắc mặt không khỏi phát lạnh, đưa tay chỉ qua nói.
– Ha ha ha, tiểu tử thúi, không nghĩ tới đi, ta vẫn tiến vào Hổ Dương Học Viện, hơn nữa, ta còn đột phá Tụ Nguyên Cảnh!
Rất vừa vặn, tên này lại chính là Phong Lạc.
Có điều hắn nhảy vào Tụ Nguyên Cảnh, cũng có chút ngoài dự đoán của mọi người.
Lấy tư chất của hắn, vốn không thể nhảy vào Tụ Nguyên Cảnh nhanh như vậy.
Có điều ở trong mắt Lăng Hàn, này tự nhiên là tiểu nhân vật, hoàn toàn không có để ở trong lòng.
Hắn lạnh nhạt nói:
– Dời ngón tay của ngươi đi, bằng không ta không ngại chặt nó!
Trên mặt Phong Lạc lộ ra vẻ giận dữ, nhưng nghĩ tới thực lực của Lăng Hàn, trong lòng kinh sợ, ngón tay không khỏi rụt trở lại, nhưng miệng lại nói:
– Ngươi đoạt danh ngạch của ta thì lại làm sao, ca ca của ta vẫn có thể đưa ta vào học viện! Lăng Hàn, ta cho ngươi biết, cuộc sống sau này của ngươi, đừng nghĩ dễ chịu, ta sẽ hại chết ngươi!
Phong Viêm thật có thủ đoạn a, lại có thể lấy được một tiêu chuẩn vào Hổ Dương Học Viện.
Chỉ sợ hắn giống Lăng Đông Hành, cũng là giao dịch với học viện.
Nếu không, mặc ngươi thiên tài đến cỡ nào, cũng không thể để học viện coi trọng đến cho ngươi một cái danh ngạch.
Lăng Hàn bật cười nói:
– Ngu xuẩn dám uy hiếp ta như thế, xưa nay đều không có kết quả tốt!
– Khẩu khí thật lớn!
Người trẻ tuổi bên cạnh Phong Lạc mở miệng nói, trên mặt đều là vẻ ngạo mạn, so với Phong Lạc còn hơn mấy phần, lỗ mũi hận không thể hướng lên trời.
– Ta ở Hoàng Đô cũng đã gặp không ít người hung hăng, nhưng loại người như ngươi, chà chà, vẫn là lần đầu.
– Khà khà, Lăng Hàn, ngươi biết vị này là ai không?
Phong Lạc đắc ý nói.
– Vị này là Vi Hà Nhạc, tân tú của Hổ Dương Học Viện, tương lai tất có thể trở thành Đan sư Huyền Cấp.
– Nguyên lai hắn chính là Vi Hà Nhạc!
Kim Thái Cực kinh ngạc thốt lên.
– Hắn rất lợi hại sao?
Bách Lý Đằng Vân hỏi.
– Không phải chỉ là Tụ Nguyên tầng một sao?
Tụ Nguyên tầng một, dù yêu nghiệt như Lăng Hàn không bằng, đối đầu Tụ Nguyên tầng chín, khẳng định là bị trấn áp.
Hắn mới vào Hổ Dương Học Viện, không biết còn có Đan Viện, nên có chút không hiểu ra sao.
– Người này rất có thiên phú đan đạo, đã là Đan sư Hoàng Cấp hạ phẩm.
Có người nói ngay cả Viện trưởng Đan Viện cũng có ý thu hắn làm đồ đệ.
Kim Thái Cực nghiêm nghị nói, thấy Bách Lý Đằng Vân cùng Lý Đông Nguyệt đều không rõ, hắn lại giải thích nói.
– Kỳ thực Hổ Dương Học Viện chia làm hai bộ phân, một là Vũ Viện, một là Đan Viện.
Viện trưởng Đan Viện là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm!
Hí!
Lúc này, Bách Lý Đằng Vân và Lý Đông Nguyệt mới hoàn toàn hiểu rõ bối cảnh của Vi Hà Nhạc.
Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm a, ngay cả Chư Hòa Tâm, Trương Vị Sơn nhìn thấy cũng phải cung kính, xưng một tiếng đại sư.
– Ha ha ha ha!
Vi Hà Nhạc cười to, vừa nãy hắn vẫn không nói gì, chính là muốn cho bọn họ hiểu rõ gốc gác của mình, như vậy hắn mới có thể trang bức.
Hắn khinh bỉ nhìn mọi người, nói:
– Ta không quan tâm các ngươi có ân oán gì với Phong thiếu, nhưng nếu ngày hôm nay ta thấy, liền điều giải thay các ngươi.
Hắn dừng một chút, điềm nhiên nói với Lăng Hàn:
– Quỳ xuống, liếm sạch giầy cho Phong thiếu!
Phong Lạc đắc ý, ngày hôm nay có Vi Hà Nhạc thay hắn ra mặt, nếu như Lăng Hàn không cúi đầu, chính là chống đối Vi Hà Nhạc.
Vi Hà Nhạc là ai? Đan sư Hoàng Cấp hạ phẩm, có khả năng được Ngô Tùng Lâm thu làm đệ tử, tiền đồ vô hạn.
Chỉ cần người có đầu óc, tuyệt đối sẽ không chống đối Vi Hà Nhạc.
Ngày hôm nay, hắn muốn đòi lại cả gốc lẫn lãi.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 99: Chiếu Đánh
Quỳ xuống liếm giày, đây là khuất nhục bực nào? Nếu như Vi Hà Nhạc là Dũng Tuyền Cảnh, hay Đan sư Huyền Cấp, vậy hắn có thể có tư cách như vậy.
Nhưng chỉ là một Đan sư Hoàng Cấp hạ phẩm, Tụ Nguyên tầng một, khẩu khí sao dám lớn như thế?
Người xuất thân từ Hoàng Đô, cảm giác ưu việt thật trùng thiên.
– Thật quá mức!
Kim Vô Cực lập tức quát lên.
– Vi Hà Nhạc, hiện tại ngươi chỉ là Đan sư Hoàng Cấp hạ phẩm, khẩu khí cũng lớn quá rồi đó?
– Ngươi dám đối nghịch ta?
Vi Hà Nhạc cười gằn, có vẻ cực kỳ tự tin.
Hiện tại hắn xác thực chỉ là Đan sư Hoàng Cấp hạ phẩm, nhưng tiền đồ vô lượng.
Bằng không tại sao Phong Lạc sẽ hết sức kết giao hắn? Đương nhiên, hắn xưng huynh gọi đệ với Phong Lạc, cũng là bởi vì Phong Viêm, bằng không chỉ là Tụ Nguyên Cảnh tầng một, như thế nào sẽ vào pháp nhãn của hắn?
Hắn ở đan đạo có tiềm lực kinh người, mà Phong Viêm ở võ đạo có khả năng thành vương, thế giới này dù sao cũng là cường giả vi tôn, Đan sư lại trâu bò cũng cần cường giả võ đạo giúp đỡ.
Kim Vô Cực có loại kích động muốn đánh người.
Đối phương chỉ là Tụ Nguyên tầng một, hơn nữa nhìn dáng vẻ là dùng đan dược tăng lên, hắn một tay liền có thể trấn áp.
Mà Đan sư Hoàng Cấp hạ phẩm, càng không đáng nhắc đến, hắn căn bản sẽ không cầu đến.
Vấn đề là, người ta có thể được Ngô Tùng Lâm thu làm đệ tử, vị kia là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm a! Lúc trước sau lưng Lăng Hàn chỉ đứng hai vị Đan sư Huyền Cấp hạ phẩm, liền để Đại Nguyên thành dồn dập bán nhân tình cho hắn, huống chi là Ngô Tùng Lâm.
Sắc mặt của Kim Vô Cực âm trầm, nhưng không mở miệng.
– Kiêu ngạo cái gì chứ?
Bách Lý Đằng Vân trẻ tuổi nóng tính, lại nghĩ đến mình là người của Đại Nguyên thành, coi như sau này Vi Hà Nhạc thật thành Đan sư Huyền Cấp, cũng không có quan hệ gì tới hắn, đương nhiên sẽ không kính nể.
Vi Hà Nhạc lộ ra vẻ không vui, nói:
– Ngươi đây là khiêu khích ta sao?
– Đúng thì sao, ngươi dám đánh với ta một trận sao?
Bách Lý Đằng Vân ngạo nghễ nói.
– Vi thiếu!
Đúng lúc này, lại có ba người đi tới, trên người tản mát ra khí tức cực kỳ mạnh mẽ, đều đạt đến Tụ Nguyên tầng chín.
– Hóa ra là các ngươi.
Vi Hà Nhạc nhìn sang, trên mặt lộ ra nụ cười nhàn nhạt, có vẻ hơi qua loa.
– Vi thiếu, gặp phải phiền phức sao?
Một người cười nói.
Hắn bận võ phục màu xanh, vóc người thon dài.
Vi Hà Nhạc lộ ra nụ cười khinh thường, chỉ tay Bách Lý Đằng Vân, nói:
– Tên này nói muốn khiêu chiến ta.
– Ha ha ha ha, tiểu tử ngốc từ đâu tới, lại dám khiêu chiến với Vi thiếu?
Nam tử mặc áo xanh cười to, ngoắc ngoắc ngón tay với Bách Lý Đằng Vân, nói.
– Đến đến đến, ta làm đối thủ của ngươi.
Lúc nào Bách Lý Đằng Vân bị khích như vậy, đang muốn đáp ứng, lại bị Thích Vĩnh Dạ kéo lại.
Chỉ nghe Thích Vĩnh Dạ nói:
– Văn Hải Hưng, từ khi nào ngươi trở nên không có tiền đồ như thế? Cao thủ xếp hạng ở một trăm vị trí đầu, lại muốn bắt nạt một tiểu sư đệ vừa nhập môn!
– Hóa ra là Vĩnh Dạ Vương!
Nam tử mặc áo xanh phảng phất như vừa nhìn thấy Thích Vĩnh Dạ, ngẩng đầu nói.
– Chẳng trách dám đối phó Vi thiếu, Tứ Vương Tử của Đại Nguyên thành quả nhiên cao tay!
Lời này bề ngoài là khen ngợi Thích Vĩnh Dạ, nhưng thực tế là kéo cừu hận.
Vẻ mặt của Vi Hà Nhạc âm trầm, nói:
– Nguyên lai là hoàng thân quốc thích, không trách hung hăng như thế!
Hắn từ nhỏ đã thể hiện ra thiên phú đan đạo trác tuyệt, bạn cùng lứa tuổi ai không nể mặt, muốn kết giao Đan sư tương lai như hắn? Văn Hải Hưng nói tự nhiên để hắn sản sinh cảm giác không thích mãnh liệt với Thích Vĩnh Dạ.
– Lăng Hàn, ngươi có quỳ hay không?
Phong Lạc xen vào nói.
Hắn hận nhất là Lăng Hàn, mà Thích Vĩnh Dạ là Đại Nguyên thành Tứ Vương Tử, tương lai có khả năng kế thừa vương vị, hắn đương nhiên không muốn đắc tội đối phương.
– Hóa ra là đệ đệ của Phong Viêm sư huynh.
Mấy người Văn Hải Hưng biết thân phận của Phong Lạc, lập tức lộ ra nụ cười.
Tuy bọn họ xem thường Phong Lạc, nhưng Phong Viêm quá mạnh, có người nói có thực lực xung kích đệ tử nòng cốt.
Một người lập tức nhìn về phía Lăng Hàn, nói:
– Tiểu tử, Thân Ngọc Hiên ta, ngày hôm nay ở đây nói rõ, nếu như ngươi không thể để Phong Lạc sư đệ thoả mãn, vậy ngươi cũng chỉ có thể nằm về học viện!
– Mễ Trung Quang ta cũng thế!
Người thứ ba nói.
Phong Lạc vô cùng đắc ý, cười to nói:
– Lăng Hàn, ngươi cường hoành cho ta a! Ngươi là thứ gì, lại dám sĩ diện ở trước mặt ta? Hết lần này tới lần khác nhục nhã ta? Thiếu gia ta là ai, một đầu ngón tay còn quý hơn ngươi gấp vạn lần!
Bốn người Vi Hà Nhạc đều cười gằn.
Chỉ là một tân sinh ở nơi khác, bọn họ đương nhiên sẽ không để trong mắt.
Bọn họ kiêng kỵ chỉ có truyền nhân dòng chính của Hoàng Đô bát đại gia tộc mà thôi.
Nơi cửa, bốn tên thủ vệ của Linh Bảo Các thờ ơ lạnh nhạt.
Chỉ cần không gây sự ở trong Linh Bảo Các, thì trời sập xuống bọn họ cũng sẽ không quản.
– Còn không mau quỳ!
Phong Lạc hét lớn.
– Quỳ con mẹ ngươi!
Lăng Hàn ra tay, phóng về phía Phong Lạc.
– Lớn mật!
Văn Hải Hưng, Mễ Trung Quang, Thân Ngọc Hiên đồng thời ra tay.
Bọn họ đều là Tụ Nguyên tầng chín, hơn nữa sức chiến đấu cực mạnh, mỗi một cái đều không yếu hơn Thích Vĩnh Dạ.
Ba người đồng loạt ra tay, thanh thế kinh người.
– Cút!
Lăng Hàn chân đạp Xuất Vân Bộ, trốn khỏi sự vây công của ba tên.
Ba người Văn Hải Hưng giật mình.
Bọn họ thấy Lăng Hàn chỉ là Tụ Nguyên tầng năm, căn bản không để trong lòng, ai có thể nghĩ tới, tốc độ của đối phương nhanh như vậy, bộ pháp lại quỷ dị như thế.
Bởi vậy, bọn họ đều không dùng toàn lực, bị Lăng Hàn dễ dàng đột phá trùng vây.
Lăng Hàn đã xuất hiện ở trước mặt Phong Lạc, đưa tay tóm tới.
– Ngươi dám!
Vi Hà Nhạc hoành thân che ở trước mặt Phong Lạc, hắn tự tin mình là Đan sư Hoàng Cấp hạ phẩm, lại là đồ đệ tương lai của Đan Viện Viện trưởng, nghĩ rằng Lăng Hàn sẽ không dám động hắn một sợi lông.
Đùng!
Chỉ là ý nghĩ của hắn vẫn chưa chuyển qua, liền bị Lăng Hàn tát bay ra ngoài.
Sát, tên này thật sự dám đánh mình?
Đùng, lại tát Phong Lạc một cái, đập hắn bay ra đất, vẫn không chờ đối phương đứng dậy, hắn liền đạp lên mặt Phong Lạc.
– Khốn nạn, ngươi lại dám giẫm ta? Ngươi sống thiếu kiên nhẫn sao, ca ca ta nhất định sẽ giết ngươi! Nhất định sẽ!
Phong Lạc vừa kêu thảm thiết, vừa uy hiếp Lăng Hàn.
Cũng chỉ có hắn mới dám uy hiếp như thế, Hoàng Đô là nơi nào, giết người là trọng tội a.
Một bên khác, Vi Hà Nhạc cũng giận dữ, hắn lại bị người tát bay? Quá làm càn, quá đáng ghét! Hắn tuyệt đối không tha cho gia hỏa này.
– Ồ, Vi sư đệ?
Đúng lúc này, vừa vặn có một đôi nam nữ trẻ tuổi đi tới, cô gái kia thấy rõ Vi Hà Nhạc, không khỏi lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
– Lý sư tỷ!
Vi Hà Nhạc vội vã bò lên, hai tay buông xuống, có vẻ cực kỳ cung kính.
Cô gái này chính là Lý Tư Thiền.
Ở trước mặt người khác, Vi Hà Nhạc có thể bày ra thái độ cao cao tại thượng, nhưng ở trước mặt Lý Tư Thiền, hắn lại như bé ngoan.
Bởi vì thiên phú của đối phương vượt xa hắn.
Ngô Tùng Lâm chỉ thưởng thức thiên phú của hắn mà thôi, thế nhưng Lý Tư Thiền, là Ngô Tùng Lâm cực kỳ yêu mến.
Dù cho hắn thật thành đệ tử của Ngô Tùng Lâm, ở trước mặt Lý Tư Thiền cũng phải cung kính.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 100: Kinh Sợ
Nam tử đồng hành với Lý Tư Thiền lộ ra vẻ giận dữ, nói:
– Ai to gan như vậy, dám vô lễ với Đan sư?
– Là Hạ Tuấn Thần!
Thích Vĩnh Dạ cau mày.
– Đệ tử chân truyền, Dũng Tuyền tầng hai!
Hắn nói cũng không nhỏ, là đang cố ý nhắc nhở Lăng Hàn.
Vi Hà Nhạc lộ ra nụ cười.
Có một vị cao thủ Dũng Tuyền tầng hai tọa trấn, Lăng Hàn lợi hại đến đâu, có thể lật trời hay sao? Hắn nói:
– Hạ ca, tiểu tử này quá kiêu ngạo, trước ức hiếp đệ đệ của Phong Viêm sư huynh Phong Lạc, ta chỉ là nhìn không được, nói vài câu công đạo, liền bị hắn tát bay.
– Há, ta ngược lại muốn xem xem, ai ngưu bức như thế.
Hạ Tuấn Thần lạnh lùng nói.
– Lăng Hàn!
Đến lúc này Lý Tư Thiền mới nhìn thấy Lăng Hàn, không nhịn được đi lên trước vài bước nói.
– Hiện tại ngươi ở đâu, ta tìm ngươi khắp nơi!
Hí!
Hai người có quan hệ gì?
Nghe được Lý Tư Thiền nói, mọi người không khỏi hiếu kỳ… Chẳng lẽ, lẽ nào?
Sắc mặt của Hạ Tuấn Thần trở nên âm trầm, hắn là người theo đuổi Lý Tư Thiền, hiện tại tình nhân trong mộng lại nói ám muội như vậy, để hắn khó chịu giống như ăn con ruồi.
– Không không không phải, là sư phụ ta tìm ngươi!
Lý Tư Thiền cũng ý thức được mình nói lỡ, vội sửa lại.
– Há, sư phụ ngươi tìm ta làm gì?
Lăng Hàn rất tùy ý nói.
– Sư phụ muốn mời ngươi uống trà.
Phốc, tất cả mọi người đều phun ra ngoài!
Sư phụ của Lý Tư Thiền là ai? Ngô Tùng Lâm a! Ngô Tùng Lâm là ai? Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, Đan Viện Viện trưởng, giậm chân một cái có thể làm cho Vũ Quốc rung ba lần.
Vị đại nhân vật này lại muốn mời Lăng Hàn uống trà!
Tê, có mấy người có thể uống trà với Ngô Tùng Lâm? Gia chủ của Bát Đại Hào Môn, Các chủ Thiên Dược Các, Vũ Viện Viện trưởng,… Chỉ có bấy nhiêu đó a? Nhưng Lăng Hàn, một tiểu nhân vật mới vừa tiến vào Hổ Dương Học Viện, lẽ nào có thể ngang hàng với những đại nhân vật kia?
– Không rảnh.
Lăng Hàn từ tốn nói.
Phốc!
Nhất thời, tất cả mọi người phun ra ngoài lần thứ hai, lộ ra vẻ mặt không thể tin được.
Ngô Tùng Lâm mời uống trà, e là gia chủ của Bát Đại Hào Môn cũng không dám nói không rảnh? Tiểu tử này quá trâu bò, hơn nữa còn từ chối thẳng thắn gọn gàng như vậy.
Bốn người Thích Vĩnh Dạ, Bách Lý Đằng Vân mừng rỡ, trái tim thịch thịch thịch kinh hoàng, biết mình đặt cửa đúng rồi.
Chỉ là bọn hắn cũng hoàn toàn không nghĩ tới, vừa mới tiến vào Hổ Dương Học Viện, Lăng Hàn đã có giao tình với Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, hơn nữa còn là loại cực sâu.
Nếu để cho bọn họ biết, một vị Đan sư Huyền Cấp khác của Vũ Quốc, Các chủ Thiên Dược Các cũng gọi Lăng Hàn là “Hàn thiếu”, vẻ mặt của những người này sẽ như thế nào.
– Thả ra ta, tên khốn kiếp, lại dám giẫm ta, bổn thiếu tuyệt không tha ngươi!
Phong Lạc còn oa oa kêu to.
Hắn bị Lăng Hàn giẫm mặt, căn bản không nghe được lời của người khác.
Có điều coi như hắn nghe, lấy kiến thức của hắn, cũng không thể biết ba chữ Ngô Tùng Lâm đại biểu cho cái gì.
Thái độ của tất cả mọi người phát sinh biến hóa.
Lăng Hàn là người ngay cả Ngô Tùng Lâm cũng muốn mời uống trà, ai dám gây với hắn?
Phong Viêm xác thực rất có tiền đồ, nhưng lớn qua một vị Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm sao? Vi Hà Nhạc càng không cần phải nói, hiện tại hắn ngay cả đồ đệ của Ngô Tùng Lâm cũng không phải.
– Thật không tiện, có chỗ đắc tội, kính xin Lăng sư đệ thông cảm, ngày khác nhất định đến nhà nhận lỗi!
Ba người Văn Hải Hưng lập tức chắp tay nói với Lăng Hàn, trong lòng hận Vi Hà Nhạc và Phong Lạc đến ngứa răng.
Nếu không phải hai người bọn họ, ba người mình sẽ đắc tội Lăng Hàn sao?
Lăng Hàn chỉ phất phất tay, căn bản không để ba người ở trong lòng.
Ba người Văn Hải Hưng đầu tiên là giận dữ, nhưng nghĩ tới đối phương ngay cả Ngô Tùng Lâm cũng muốn mời đi uống trà, vẻ tức giận nhất thời tiêu hết.Nếu đổi thành Ngô Tùng Lâm đối xử với bọn họ như thế, bọn họ dám tức giận sao?
Không thể.
Bốn người Thích Vĩnh Dạ rất hả giận.
Trước đó các ngươi lớn lối như vậy, hiện tại kinh sợ như con chó a! Bọn họ dồn dập ôm tay trước ngực, ngẩng mặt lên thật cao, dáng dấp xem thường.
Ba người Văn Hải Hưng căn bản không dám nói cái gì nữa, vội vã quay đầu bỏ đi, ngay cả buổi đấu giá cũng không tham gia.
Nào có tâm tình tham gia nữa, chỉ nghĩ ngày sau làm thế nào bồi tội cho Lăng Hàn.
Vi Hà Nhạc biến sắc, thật giống như tắc kè hoa, cuối cùng khẽ cắn răng, đi tới trước mặt Lăng Hàn, nói:
– Hàn thiếu, là ta có mắt không tròng, xin ngươi đại nhân có đại lượng, tha thứ ta một lần!
– Ngươi là ai?
Lăng Hàn từ tốn nói.
Vi Hà Nhạc nhất thời muốn cắn người, thầm nghĩ ngươi lại không ăn thiệt thòi gì, là ta ăn một bạt tai của ngươi, hiện tại lại chủ động nhận lỗi, sao ngươi còn không chịu bỏ qua?
– Sư đệ, có phải ngươi có hiểu lầm gì đó với Lăng Hàn không?
Lý Tư Thiền nhìn ở trong mắt, vẻ mặt lập tức trầm xuống.
Nàng rõ ràng địa vị của Lăng Hàn ở trong lòng sư phụ, kia là tôn kính như đan đạo đại sư.
Ngươi lại dám phát sinh xung đột với Lăng Hàn, vậy thì thật là tự tìm đường chết.
– Cũng không có gì, chỉ là Lăng huynh và Phong thiếu có chút hiểu lầm, ta muốn điều giải thay bọn họ, không nghĩ tới tính khí của song phương đều ngạnh, nên phát sinh ít hiểu lầm.
Vi Hà Nhạc hời hợt nói.
Ánh mắt hắn âm trầm nhìn Lăng Hàn, trong lòng thực hận đến cực hạn, nhưng cũng đã tỉnh hồn lại, hắn không tin Ngô Tùng Lâm sẽ tìm Lăng Hàn uống trà.
Lừa gạt ai đó?
Ngô Tùng Lâm là ai, Lăng Hàn là ai, hai người ngay cả nhận thức cũng cơ hồ không có, càng khỏi nói cùng uống trà.
Khẳng định là Lý Tư Thiền muốn tìm Lăng Hàn, chỉ là sợ bị người ta biết, mới đẩy lên trên người Ngô Tùng Lâm.
Bởi vì chuyện như vậy ai dám đi tìm Ngô Tùng Lâm nghiệm chứng? Này không phải tìm đường chết sao.
Hắn xác thực rất kính nể Lý Tư Thiền, nhưng hiện tại cảm thấy nắm giữ “nhược điểm” của đối phương, bởi vậy dũng khí tự nhiên đủ.
– Vi huynh, ngươi nói cũng quá nhẹ a?
Kim Vô Cực cười lạnh nói.
– Vừa nãy, ngươi là muốn Lăng Hàn quỳ xuống liếm giày cho Phong Lạc nha!
– Cái gì!
Khuôn mặt của Lý Tư Thiền nhất thời lạnh như nước, nhìn sang Vi Hà Nhạc, như nhìn một kẻ đã chết.
Nàng nhất định sẽ bẩm báo chuyện này cho Ngô Tùng Lâm, lấy sự tôn trọng của Ngô Tùng Lâm dành cho Lăng Hàn, đừng nói Vi Hà Nhạc còn muốn làm đồ đệ của Ngô Tùng Lâm, có thể ở lại Đan Viện hay không cũng là vấn đề.
– Lý sư tỷ, ngươi không nên nghe lời nói một bên của bọn họ!
Vi Hà Nhạc đã quyết tâm một đường đen xuống, đương nhiên sẽ không nhả.
– Lăng Hàn, ngươi còn không buông chân?
Phong Lạc vừa giận vừa thẹn, vô cùng phiền muộn kêu lên.
Các ngươi thực sự là đứng nói chuyện không đau eo, hắn là nằm trên đất, mặt càng bị giẫm một bàn chân đây này!
Lăng Hàn hừ một tiếng, dưới chân hơi dùng sức, Phong Lạc phát ra tiếng kêu thảm, gương mặt đã biến hình nghiêm trọng.
Hắn nhìn mọi người một chút, cười nói:
– Yên tâm, ta không giết hắn ở chỗ này.
Lời này mọi người nghe mà lông tơ dựng đứng, Lăng Hàn có ý là, sau này sẽ giết Phong Lạc a.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Tu La Vũ Thần [Dịch] Tu La Vũ Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/07/Dich-Tu-La-Vu-Than-SE-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Binh Chủng Của Ta Biến Dị [Dịch] Binh Chủng Của Ta Biến Dị](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Binh-Chung-Cua-Ta-Bien-Di-Audio-Truyen.jpg)
