[Dịch] Thần Đạo Đan Tôn
Tập 19 : Tiến Vào Học Viện (c91-c95)
❮ sautiếp ❯Chương 91: Tiến Vào Học Viện
Lưu Vũ Đồng là đệ tử chân truyền.
Nhưng thực lực của nàng không mạnh bằng Thích Vĩnh Dạ, tại sao như vậy?
Bởi vì nàng là quý nữ của Lưu gia, đến học viện phải cho chút mặt mũi.
Hai là ở thời điểm luận võ cuối năm, nàng còn có thể thu được bảo vật do gia tộc ban tặng, lâm thời tăng lên sức chiến đấu, bởi vậy rất dễ dàng bảo vệ tư cách đệ tử chân truyền.
Đương nhiên, loại cửa sau này, mỗi nhà chỉ có một lần, những tộc nhân khác phải nhờ vào thực lực của mình đi liều mạng.
Trên đệ tử chân truyền, còn có ba đệ tử nòng cốt.
Đệ tử nòng cốt là đối tượng học viện toàn lực bồi dưỡng, bởi vì bọn họ là thế hệ tuổi trẻ mạnh nhất của Vũ Quốc, đại diện cho võ đạo tương lai của Vũ Quốc, là mặt mũi của một quốc gia.
Muốn trở thành đệ tử nòng cốt, thực lực Dũng Tuyền Cảnh là tất yếu, mấy trăm năm trước, một đệ tử nòng cốt mạnh nhất thậm chí đạt đến Linh Hải Cảnh!
Có điều, tất cả mọi người khi đạt đến ba mươi tuổi, nhất định phải rời học viện, bởi vì sau ba mươi tuổi là tráng niên.
Hiện tại ba vị đệ tử nòng cốt chính là: Thích Phong Vân, Tam hoàng tử Vũ Quốc, không chỉ thiên phú trác việt, còn được Hoàng thất, Hổ Dương Học Viện trọng điểm bồi dưỡng, thực lực tự nhiên mạnh mẽ.
Năm nay hắn hai mươi bảy tuổi, đã đạt đến Dũng Tuyền tầng bảy, là đệ tử mạnh nhất của Hổ Dương Học Viện, cũng được gọi là đệ nhất thiên tài Vũ Quốc.
Người thứ hai tên Triệu Hoan, tộc nhân của Triệu gia trong Bát Đại Hào Môn, nghe nói lúc sinh có thiên địa dị tượng, kim quang soi sáng nửa Hoàng thành, suýt chút nữa bị lực lượng Hoàng thất bí mật giết chết, cho rằng có thể làm dao động đến ngôi vị hoàng đế của Thích gia.
Cũng may, Hoàng Đế lúc ấy thánh minh, không chỉ không gây bất lợi với Triệu Hoan, thậm chí còn bảo vệ hắn, vừa sinh liền được phong Hầu, mở ra tiền lệ của Vũ Quốc.
Mà sau khi Triệu Hoan thức tỉnh linh căn, cũng thể hiện ra thiên phú võ đạo đáng sợ, bây giờ hai mươi ba tuổi, tu vi Dũng Tuyền tầng năm, kỳ thực cũng không thua kém Thích Phong Vân.
Người thứ ba tên Tàn Dạ, không họ, có người nói là một cô nhi, được viện trưởng của Hổ Dương Học Viện nhặt được ở trên đường, từ nhỏ đã mất một cánh tay phải.
Ở võ đạo, thiếu một tay hầu như bị phán tử hình, không thể có thêm tiền đồ gì.
Nhưng Tàn Dạ vẫn trở thành đệ tử nòng cốt, thiên phú này thật khiến người ta cảm thấy khủng bố.
Tàn Dạ, hai mươi hai tuổi, Dũng Tuyền tầng ba.
Nhưng có người nói sức chiến đấu trực chỉ thất tinh, ngay cả Triệu Hoan cũng phải kiêng kỵ.
– Thú vị!
Lăng Hàn một bên chờ vị lão sư chiêu sinh kia, một bên thầm nghĩ.
Thích Phong Vân và Triệu Hoan đều không được hắn để ở trong lòng, có điều Tàn Dạ kia, lại khiến hắn có chút hứng thú.
Lẽ nào cũng là một thiên tài nắm giữ Linh Căn Thần Cấp?
Bằng không sao tiến cảnh lại nhanh như vậy, sức chiến đấu lại cao như vậy?
– Hừm, ngươi là tân sinh sao?
Lão sư chiêu sinh rốt cục tới, ánh mắt hơi quái lạ nhìn Lăng Hàn, bởi vì cho tới bây giờ, đây là lần đầu hắn nhìn thấy có người ôm một tiểu nha đầu đến báo danh.
– Đúng!
Lăng Hàn lấy ra chứng minh của Đại Nguyên Vương phủ, đưa cho lão sư chiêu sinh, đối phương là một cao thủ Dũng Tuyền tầng năm, không thể xem thường.
Lão sư chiêu sinh tiếp nhận, không khỏi lộ ra vẻ kinh ngạc, bật thốt lên:
– Ngươi chính là Lăng Hàn?
Lăng Hàn gãi gãi đầu, nói:
– Ta rất nổi danh sao?
– Ha ha ha ha, ngươi lấy thực lực Tụ Nguyên tầng bốn đánh bại Tụ Nguyên tầng chín, hơn nữa sức chiến đấu không kém Thích Vĩnh Dạ.
Mấy ngày này, chà chà, viện trưởng đại nhân luôn nói, nếu ngươi tới đưa tin, liền dẫn ngươi đi gặp hắn!
Lão sư chiêu sinh đang nói, đột nhiên, ánh mắt của lão đăm đăm, kinh hô.
– Ngươi, ngươi đột phá đến Tụ Nguyên tầng năm!
Lão đầu tiên là cả kinh, nhưng nghĩ có lẽ Lăng Hàn đã sớm đạt đến đỉnh cao Tụ Nguyên tầng bốn, cho nên qua nhiều ngày như vậy, tên này liền thuận thế xông lên Tụ Nguyên tầng năm.
Nghĩ như thế, khiếp sợ của lão liền giảm đi rất nhiều.
Nếu như lão biết được, mấy tháng trước, Lăng Hàn còn chỉ là Luyện Thể tầng hai, phỏng chừng sẽ khiếp sợ đến rớt cằm.
Chỉ là bị lão gọi như thế, làm Hổ Nữu tỉnh lại.
Nàng rất không hài lòng, nhe răng nhìn lão sư chiêu sinh, bộc lộ bộ mặt hung ác.
– Đến đây đi, ta dẫn ngươi đi gặp viện trưởng đại nhân.
Lão sư chiêu sinh vẫy vẫy tay với Lăng Hàn.
Mặc dù hiện tại đối phương còn rất nhỏ yếu, nhưng qua mấy năm nữa, nói không chừng sẽ trở thành đệ tử nòng cốt mạnh nhất, thành nhân vật phong vân của Vũ Quốc.
Lăng Hàn gật đầu, đi theo lão sư chiêu sinh ra ngoài.
Bọn họ đi tới phía trước một quần thể kiến trúc, ở nơi này đều là cao tầng của học viện, có điều, vị viện trưởng kia lại không có ở trong nhà.
Lão sư chiêu sinh bảo hắn chờ một chút, mình thì đi tìm vị viện trưởng không biết đã chạy đi nơi nào kia.
Lăng Hàn đợi đến phát chán, liền đi dạo bốn phía.
Hả?
Đột nhiên hắn ngửi thấy một mùi vị quen thuộc, bước chân không tự chủ được chuyển động, một đường tra tìm.
Đây là một tiểu viện u nhã, cửa viện khép hờ, cũng không có đóng lại.
Lăng Hàn đẩy cửa vào, rất nhanh liền nhìn thấy một cô nương đang ngồi khoanh chân ở trong sân, tay trái nâng một lò luyện đan nho nhỏ, tay phải thì hỏa diễm phun trào.
Đây là đang luyện chế… Tật Phong đan.
Tật Phong đan, có thể ở trong một khoảng thời gian ngắn làm tăng lên tốc độ của võ giả, như một đạo tật phong thổi qua, là đan dược rất thực dụng.
Có điều, mùi vị này thật giống như không đúng lắm.
Lăng Hàn nhíu mũi, lập tức bừng tỉnh, có một vị phụ dược sai rồi, tuy cái này còn có thể luyện thành Tật Phong đan, nhưng sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả thành đan, hơn nữa tăng xác suất bạo lô.
Hắn mở miệng nói:
– Ta khuyên ngươi nên lập tức dừng lại, bằng không chưa đến ba nhịp thở nữa, tất sẽ bạo lô.
Cô gái kia căn bản không để ý tới, hiện tại là thời gian then chốt luyện chế Tật Phong đan, sao có thể phân tâm? Chỉ là mới đến nhịp thở thứ hai, đùng… Nắp lò bị đánh bay, bên trong phun ra một đoàn tạp vật nhỏ vụn, tuy nàng đã né tránh được đại bộ phận, nhưng trên mặt vẫn trúng một chút.
Bạo lô.
Lúc này cô gái kia mới ngẩng đầu lên nhìn Lăng Hàn, trong ánh mắt mang theo một tia kinh ngạc.
Tên này làm sao biết sẽ bạo lô? Phải biết lấy lực khống chế của nàng, là hoàn toàn không bị nhân tố ngoại giới ảnh hưởng.
– Chu Lang cốt là vật liệu dễ gây ra bạo nhất, hơn nữa đặt ở trong Tật Phong đan, còn sẽ ảnh hưởng chất lượng thành đan, không biết là người ngu ngốc nào nghĩ ra được!
Lăng Hàn lắc đầu nói.
– Lớn mật, dám nhục mạ sư phụ ta!
Cô gái kia giận tím mặt, hơi nghiêng người nhảy về phía Lăng Hàn, tay phải đánh ra, trên tay có hỏa diễm thiêu đốt, làm không khí cháy ra tầng tầng gợn sóng.
Tụ Nguyên tầng bảy.
Lăng Hàn liếc mắt đã nhìn ra tu vi của đối phương, hơn nữa xem uy lực của một chưởng này mang đến, sức chiến đấu của nàng còn không đạt đến thất tinh.
Kỳ thực cái này cũng bình thường, Đan sư đều sẽ đem tinh lực đặt ở luyện đan, nào có thời gian nghiên cứu võ kỹ?
Tu vi Tụ Nguyên tầng bảy của nàng, phỏng chừng là dựa vào đan dược tăng lên, vì lẽ đó sức chiến đấu yếu ớt cũng có thể lý giải.
Nàng vừa đứng lên, Lăng Hàn mới kinh ngạc phát hiện, vóc người của cô gái này thật thon dài, cao gần như hắn, hơn nữa phong thái như tiên, đẹp đến quá mức, không dưới Lưu Vũ Đồng chút nào.
– Ha ha, lẽ nào ta nói sai sao?
Lăng Hàn vừa né vừa nói, Hổ Nữu ngồi xổm ở một bên, vẻ mặt hưng phấn, hận không thể nhào tới cắn hai cái.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 92: Tật Phong Đan Chân Chính
Nữ tử hừ một tiếng, vừa không ngừng tiến công, vừa nói:
– Đan phương của Tật Phong Đan này không trọn vẹn, sư phụ ta bỏ ra mấy năm mới bổ sung được, đối với giới đan đạo là công lao cực kỳ to lớn, ngươi lại dám ô nhục sư phụ ta, chẳng lẽ không nên đánh?
Nha, Tật Phong Đan cũng thất truyền?
Lăng Hàn cau mày.
Chuyện gì thế này, sao nhiều đan phương ở thời đại của hắn đều thất truyền như vậy? Hồi Thiên Đan, Tật Phong Đan, còn có Ám Nguyệt Thảo, lại bị dùng để luyện chế Tử Nguyên Đan, lãng phí đến trình độ giận sôi rồi.
Lẽ ra, vạn năm tích lũy, coi như giới đan đạo không có bao nhiêu tiến bộ, cũng không đến nỗi bước lùi như thế chứ?
Đột nhiên hắn vung ra một chưởng, đẩy lui đối phương, cười nói:
– Chiếu theo những lời này, sư phụ ngươi xác thực cũng có chút tài năng, có điều, nếu như ta có thể luyện ra Tật Phong Đan càng hoàn hảo hơn, vậy thì thế nào?
– Không thể, ngươi sao có khả năng vượt qua sư phụ ta!
Nữ tử kia căn bản không tin.
– Để ta thử một lần, thử xong chúng ta lại đánh!
Lăng Hàn nói.
– Được!
Nữ tử đồng ý.
Lăng Hàn nhặt lò luyện đan đã rơi xuống đất kia, nói:
– Ngươi chuẩn bị dược liệu cho ta!
Hắn mở miệng, một hơi báo ra hơn hai mươi loại dược liệu.
Cái này đổi lại là người bình thường, khẳng định sẽ không nhớ được, nhưng nếu cô nương này là một vị Đan sư, như vậy ở phương diện này khẳng định có trí nhớ rất tốt.
Rất nhanh, cô đã từ trong nhà mang ra vật liệu Lăng Hàn cần.
Lăng Hàn ngồi trên mặt đất, tay phải nâng lò luyện đan, oanh! Trên tay hắn bùng lên một đoàn hỏa diễm.
Khuôn mặt cô nương kia lộ ra vẻ không vui, bởi vì lúc Đan sư luyện đan, biểu hiện đều nghiêm nghị, thường chọn dùng tư thế ngồi khoanh chân.
Đây là một loại nghi thức, nhưng Lăng Hàn lại ngồi bệch trên mặt đất, quả thực quá ư kỳ cục.
Chỉ là nhìn thấy Lăng Hàn đã bắt đầu luyện đan, nàng cũng chỉ đành nuốt lời trách cứ xuống.
Quấy rối người khác luyện đan càng là tối kỵ của Đan sư, nàng đương nhiên sẽ không biết luật mà phạm luật.
Nàng rất xem thường, phải biết tuy sư phụ nàng không thuộc về Thiên Dược Các, nhưng trình độ đan đạo rất cao, là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, cấp bậc tương đương người phụ trách cao nhất của Thiên Dược Các ở Vũ Quốc, bây giờ đang làm viện trưởng Đan viện của Hổ Dương Học Viện.
Nói tới Ngô Tùng Lâm, người nào mà không phải cung kính kêu một tiếng đại sư, ngay cả hoàng đế Vũ Quốc cũng phải khách khí.
Tiểu tử này lại dám mắng sư phụ nàng ngớ ngẩn, nếu chuyện này truyền đi, khẳng định không tới ba bước, sẽ bị người ta đánh cho chết không toàn thây.
Một khi Lăng Hàn luyện đan, biểu hiện lập tức biến đổi, có một luồng khí thế của Đại Tông Sư lưu chuyển.
Tay trái của hắn phi động, ném từng dược liệu vào trong lò, tay phải không ngừng chuyển động lò luyện đan, hỏa diễm thì lúc hồng lúc thanh lúc bạch, biến hóa cực nhanh, khiến người ta hoa cả mắt.
Vẻ mặt xem thường của nữ tử thối lui rất nhanh, sau đó là lộ ra vẻ hoảng sợ.
Người thường xem trò vui, trong nghề thấy môn đạo, nàng gọi Lý Tư Thiền, là một thiên tài đan đạo, mới được Ngô Tùng Lâm thu làm đệ tử.
Nàng rất tự phụ, nhưng so sánh với Lăng Hàn, nàng không thể không thừa nhận, thủ pháp của đối phương lão luyện, thuần thục vượt xa nàng.
Loại ung dung nước chảy mây trôi kia, thật giống như đã đắm chìm mấy trăm năm ở trên đan đạo, đã đạt đến trình độ nhắm mắt lại cũng có thể điều khiển.
Thành tựu như vậy, đừng nói là nàng, dù sư phụ của nàng cũng không bằng.
Làm sao có khả năng! Làm sao có khả năng!
Tên kia ngông nghênh như vậy, làm sao có thành tựu kinh người như thế?
Chỉ một lát, dược liệu trước mặt Lăng Hàn đã biến mất toàn bộ, mà trên trán của hắn, cũng hơi có mồ hôi chảy ra.
Dù sao Tật Phong Đan là đan dược Hoàng Cấp trung phẩm, hơn nữa còn thuộc về loại khó luyện, hiện tại hắn có thể luyện chế, nhưng bởi vì tu vi hơi yếu, nên có vẻ hơi vất vả.
– Ồ, đồ nhi ngoan, cuối cùng ngươi cũng luyện ra Tật Phong Đan?
Đúng lúc này, chỉ nghe ngoài cửa truyền tới một thanh âm kinh hỉ, một ông lão tướng ngũ đoản đi vào, đầy mặt đều là nụ cười, trong tay còn mang theo một hộp cơm.
Phía sau hắn còn có một lão giả, hai người đi song song, chỉ cần nhìn cẩn thận, liền có thể phát hiện trước ngực hai người, đều mang ba miếng huy chương màu bạc.
Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm!
Toàn bộ Vũ Quốc, chỉ có hai Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, một là Các chủ Phó Nguyên Thắng của Thiên Dược Các, hai là Đan viện viện trưởng Ngô Tùng Lâm của Hổ Dương Học Viện.
Chính là hai vị này.
Lúc Ngô Tùng Lâm nhìn thấy cô nương kia đang đứng, liền tràn ngập kinh ngạc, tuyệt đối không ngờ, người luyện đan kia lại không phải là đồ đệ của mình.
– Ồ?
Phó Nguyên Thắng cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.
Hắn biết Ngô Tùng Lâm thu một đồ đệ tốt, mới mười tám đã trở thành Đan sư Hoàng Cấp trung phẩm, mà Tật Phong Đan ở trong đan dược Hoàng Cấp trung phẩm, thuộc về loại rất khó luyện.
Hiện tại lại là một người trẻ tuổi khác đang luyện chế, tự nhiên khiến hắn giật mình.
Ngô lão đầu này sẽ không lại thu thêm một thiên tài đan đạo khác làm đệ tử chứ? Đáng ghét, sao nhân tài đều bị lão cướp đi hết!
Nãy giờ Hổ Nữu tẻ nhạt đến cực điểm, đang nằm trên mặt đất ngủ.
Nhưng sau khi Ngô Tùng Lâm đi vào, nàng lập tức nhăn mũi nhảy lên, hai mắt nhìn chằm chằm hộp cơm trong tay đối phương, gầm nhẹ một tiếng, lao ra, lập tức nhào tới bên hộp cơm kia.
Tay phải của Lăng Hàn chuyển động liên tục, trong năm ngón tay còn đồng thời phun ra ba loại hỏa diễm hồng, thanh, bạch, sau đó đột nhiên tắt mất.
Tam Nhiệt Dẫn!
Đây là phát minh mang tính sáng tạo của hắn ở kiếp trước, cách tân Luyện Đan giới, không chỉ có thể tăng lên phẩm chất đan dược, thậm chí còn có thể cứu vãn tử đan đã bạo lô trở về.
Ngô Tùng Lâm và Phó Nguyên Thắng đồng thời kinh ngạc đến ngây người, con ngươi trừng ra, miệng há thật to, mà Hổ Nữu liền nhân cơ hội cướp đi hộp cơm của Ngô Tùng Lâm, lập tức mở ra, đắc ý ăn lấy.
– Chuyện này… Lẽ nào là Tam Nhiệt Dẫn đã sớm thất truyền trong truyền thuyết?
– Trong cùng một lúc bùng nổ ra ba hỏa diễm nhiệt độ không giống nhau, làm tăng hiệu quả thành đan trên diện rộng, thậm chí có thể cứu lại tử đan! Đây là truyền thuyết trong truyền thuyết, lão phu vẫn cho rằng đó là thần thoại.
– Là thật sao, hay chỉ là mô phỏng theo.
Hai lão giả dồn dập nói, tràn ngập kinh ngạc.
– Hô!
Lăng Hàn thở ra một hơi, ném lò luyện đan cho Lý Tư Thiền nói.
– May mắn không làm nhục mệnh, kiểm nghiệm một chút đi.
Xoạt, hai lão giả đồng thời đoạt đi, thật giống như hai tiểu hài tử bắt đầu tranh đoạt, bọn họ đều là cường giả Thần Thai Cảnh, ra tay nhanh như chớp giật, khiến người ta hoa cả mắt.
Lý Tư Thiền trợn mắt ngoác mồm.
Đây chính là hai vị Đan sư đứng đầu Vũ Quốc a, hiện tại lại như tiểu hài tử, làm cho nàng không thể tin vào hai mắt của mình.
Cuối cùng, hai ông lão đều ngừng tay, một cầm lò luyện đan, một cái khác thì mở nắp, cẩn thận từng li từng tí lấy ra một viên đan dược màu đỏ.
– Màu sắc này, mùi vị này…
– Không sai, đây mới thực sự là Tật Phong Đan!
Ngô Tùng Lâm lấy một viên, bỏ vào miệng nếm thử, không khỏi càng kinh sợ, nói:
– Đây tuyệt đối là Tật Phong Đan chân chính, hơn nữa… Hiệu quả đạt đến mười hai tinh, không, mười ba tinh!
– Cái gì!
Phó Nguyên Thắng nhảy dựng lên.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 93: Thuyết Phục
Ở giới đan đạo, nếu như chất lượng thành đan đạt đến tiêu chuẩn, thì là mười tinh, hiệu quả cao thì mười một tinh, mười hai tinh, bình thường sẽ không vượt quá hai mươi tinh.
Nếu như chất lượng không có đạt đến tiêu chuẩn, thì lại lấy vừa đến cửu tinh làm tiêu chuẩn, một tinh trở xuống chính là phế đan, hoàn toàn không có tác dụng.
– Tê, lão phu luyện chế đan dược cấp thấp, cũng nhiều lắm là mười hai tinh!
Phó Nguyên Thắng kinh hô.
Lý Tư Thiền khó mà tin nổi.
Nàng cũng coi như là kỳ tài đan đạo, bằng không sẽ không được Ngô Tùng Lâm thu làm đệ tử chân truyền.
Nhưng đan dược nàng luyện chế ra, đa số chỉ là mười tinh, vừa hợp lệ, có chút là cửu tinh, chút ít là mười một tinh.
Mà Tật Phong Đan, ở trong đan dược Hoàng Cấp trung phẩm, là loại khó luyện chế, tỷ như nàng, đã luyện một tháng, nhưng mỗi lần đều lấy bạo lô kết thúc, có thể thấy được độ khó cao cỡ nào.
Đan dược như vậy, chỉ cần có thể luyện chế ra chính là thành công, cho dù ba bốn tinh, lấy ra bán cũng có thị trường rất lớn, mười ba tinh… Sẽ bị người cướp phá đầu!
Tên này không có nói khoác, thật sự luyện ra được Tật Phong Đan, hơn nữa chất lượng thành đan còn cao hơn Ngô Tùng Lâm.
Ngô Tùng Lâm luyện chế ra Tật Phong Đan chỉ có tám tinh, nhiều nhất chín tinh.
Lẽ nào, sư phụ thực sự sai rồi?
– Thiếu niên! Thiếu niên!
Hai mắt của Ngô Tùng Lâm đầy kim quang, vẻ mặt này thật giống như Hổ Nữu thấy đồ ăn, lập tức lẻn đến trước mặt Lăng Hàn, kéo tay hắn lại nói.
– Vừa nãy ngươi dùng là Tam Nhiệt Dẫn?
– Ừm.
Lăng Hàn gật đầu.
Ngô Tùng Lâm và Phó Nguyên Thắng đồng thời hít vào một ngụm khí lạnh, đây chính là thần thoại a!
Một thiếu niên biết sử dụng Tam Nhiệt Dẫn, ý vị như thế nào?
– Thiếu niên, bái lão phu làm sư phụ, lão phu bảo đảm ngươi chí ít trở thành đan sư Địa Cấp!
Ngô Tùng Lâm lập tức nói.
Nghe lão nói như thế, Phó Nguyên Thắng tự nhiên rõ ràng Lăng Hàn không hề có quan hệ với Ngô Tùng Lâm, hắn vội vàng chen tới, nói:
– Không không không, phải bái lão phu làm sư phụ! Lão phu là Các chủ của Thiên Dược Các ở Vũ Quốc, trong tay có vô số tài nguyên, ngươi muốn luyện đan dược nào đều được!
– Nói bậy, Phó gia hỏa, ngươi phải biết, đây là địa bàn của Hổ Dương Học Viện ta, ngươi đào góc tường lại dám đào đến trên đầu lão phu?
Ngô Tùng Lâm giận dữ, thiếu niên này rõ ràng chính là kỳ tài đan đạo ngàn năm khó gặp, chỉ nhìn Tật Phong Đan liền biết được.
Mười ba tinh a, quả thực cổ kim không có!
– Cái gì gọi là đào lên đầu ngươi, ngươi ngay cả thiếu niên này tên gì cũng không biết, còn dám nói là người của ngươi?
Phó Nguyên Thắng xì một tiếng, xoay đầu lại liền cười tươi như hoa.
– Thiếu niên, ngươi tên là gì?
Lý Tư Thiền đã kinh ngạc đến ngây người, hai vị này là Đan sư mạnh mẽ nhất Vũ Quốc a, bất luận ai nói muốn thu đồ đệ, bảo đảm người xếp hàng có thể từ đông môn xếp tới tây môn Hoàng Đô.
Nhưng hiện tại hai người lại muốn cướp thu Lăng Hàn làm đồ đệ.
Thậm chí còn suýt chút nữa đánh nhau, há có thể không khiến nàng khiếp sợ?
Hơn nữa, thậm chí nàng còn có chút ghen tỵ.
– Tại hạ Lăng Hàn.
Lăng Hàn nói.
– Là học sinh năm nay mới gia nhập Hổ Dương Học Viện.
– Có nghe không, đây chính là đệ tử của viện ta!
Ngô Tùng Lâm đắc ý, phất tay với Phó Nguyên Thắng.
– Ngày hôm nay lão phu không bồi ngươi uống rượu, ngươi mau mau về Thiên Dược Các của ngươi đi.
– Là học sinh của Hổ Dương Học Viện ngươi thì đã sao, bái lão phu làm sư phụ cũng không có mâu thuẫn gì!
Phó Nguyên Thắng không để ý chút nào, tiếp tục nói với Lăng Hàn.
– Thiếu niên, ngươi thấy thế nào?
– Đây là đệ tử của lão phu, Phó lão, ngươi muốn tranh với lão phu sao?
Ngô Tùng Lâm nổi giận đùng đùng.
– Tên đồ đệ này, ta đã tranh định!
Phó Nguyên Thắng không cam lòng yếu thế.
– Ngươi đây là không muốn để ý mười mấy năm giao tình của chúng ta sao?
– Phi, là ngươi muốn tranh với lão phu trước!
Hai ông lão rướn cổ, một bộ muốn đánh nhau rồi.
– Cái kia… Sư phụ, các ngươi có thể đồng thời thu hắn làm đồ đệ nha!
Lý Tư Thiền chen lời nói.
– Đúng vậy!
Hai ông lão đồng thời ngẩn ra, biện pháp đơn giản như thế, sao bọn họ lại không nghĩ ra chứ?
Bọn họ đều nhìn về phía Lăng Hàn.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:
– Ta nghĩ, hai vị còn dạy không được ta.
Cái này… Khẩu khí thật lớn a!
Lý Tư Thiền chấn kinh đến há hốc miệng, Ngô Tùng Lâm và Phó Nguyên Thắng là ai? Hai vị Đan sư mạnh nhất Vũ Quốc! Còn dạy không được hắn? Tuy ngươi luyện chế ra Tật Phong Đan mười ba tinh, nhưng dù sao Tật Phong Đan cũng chỉ là Hoàng Cấp trung phẩm mà thôi.
Ngô Tùng Lâm và Phó Nguyên Thắng cũng lộ ra vẻ không vui, mặc dù thiếu niên này là thiên tài, nhưng quá kiêu ngạo.
Người như vậy có lẽ sẽ hào quang nhất thời, nhưng chắc chắn sẽ không đạt được thành tựu quá lớn.
Lăng Hàn cười nói:
– Hai vị, chúng ta có thể thảo luận, tỷ thí một hồi.
Lời này, hắn là nói cực kỳ khiêm tốn, đã từng làm đan đạo đế vương, đừng nói hai người này chỉ là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, dù là Đan sư Địa Cấp thượng phẩm ở trước mặt hắn, cũng chỉ có đứng khoanh tay, cung kính lắng nghe.
Nhưng Ngô Tùng Lâm và Phó Nguyên Thắng lại không biết, vẻ không vui càng nặng.
Lăng Hàn chỉ làm như không thấy, thuận miệng nói, đều là một ít thường thức trên đan đạo.
Cảnh giới của hắn rơi xuống, không thể luyện chế đan dược cấp cao, nhưng nói đến tri thức lý luận, ai có thể sánh với hắn?
Mới đầu hai vị Đan sư còn hững hờ, dần dần trở nên thận trọng, tình cờ cũng sẽ thảo luận.
Nhưng nói nói một hồi, bọn họ đã biến thành bên lĩnh giáo, không ngừng hỏi Lăng Hàn một ít vấn đề khó trên đan đạo.
Lý Tư Thiền ở một bên nhìn, đã chấn kinh đến mất cảm giác.
Thiếu niên này rõ ràng còn trẻ hơn mình, sao lại có kiến giải kinh người như vậy? Nếu không nhìn người, không nghe tiếng nói của hắn, ai cũng cho rằng đây là một lão Đan sư.
Nàng cũng nắm giữ thiên phú đan đạo kinh người, mới bị Ngô Tùng Lâm thu làm đệ tử.
Hơn nữa tướng mạo tuyệt mỹ, cùng Lưu Vũ Đồng xưng là Đế Đô Song Mỹ, người theo đuổi nàng có thể bao quanh Hoàng Đô vài vòng.
Nhưng hai người so sánh, nàng quả thực như đan đồng còn chưa nhập môn!
Nàng ở một bên lắng nghe, trong lòng kính nể Lăng Hàn càng ngày càng mãnh liệt, không khỏi cảm thán, thế gian này đúng là có thiên tài, nếu không, làm sao có khả năng tuổi còn trẻ, ở trên đan đạo lại vượt qua sư phụ nàng.
– Quả nhiên, học không nhìn tuổi, người giỏi làm thầy a!
Phó Nguyên Thắng thở dài.
– Mới đầu lão hủ còn cho rằng tiểu hữu tự cao tự đại, không nghĩ tới tự cao tự đại là lão phu! Lý giải của tiểu hữu ở trên đan đạo, đã vượt xa chúng ta, ngày sau tất có thể trở thành Đan sư Địa Cấp, thậm chí Đan sư Thiên Cấp!
– Nghe tiểu hữu nói, lão hủ cảm giác cánh cửa đan sư Địa Cấp đã mở rộng, chỉ cần hiểu rõ hoàn toàn, nhất định có thể bước vào!
Ngô Tùng Lâm cũng than thở, lão đứng lên, bái Lăng Hàn một cái nói.
– Đa tạ tiểu hữu!
Phó Nguyên Thắng cũng đứng lên, bái Lăng Hàn.
Lý Tư Thiền hoàn toàn mất cảm giác.
Bởi vì tính đặc thù của Đan sư, có thể nói hai vị này là người có địa vị nhất Vũ Quốc dưới Vũ Hoàng.
Nhưng hiện tại lại cùng nhau bái một thanh niên.
Đây là đãi ngộ ngay cả Vũ Hoàng cũng không có hưởng thụ qua, nếu như truyền đi, phỏng chừng sẽ không có ai tin tưởng!
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 94: Tranh Thu
Lăng Hàn rất thản nhiên nhận lễ.
Vừa nãy hắn đúng là đang chỉ điểm hai người, có lời dạy của hắn hôm nay, phỏng chừng hai người đều nắm giữ khả năng trở thành đan sư Địa Cấp, nếu không… Đời này đừng hòng nghĩ tới.
Hắn có thể tính là bán sư của hai người, bởi vậy nhận hai người vái chào là tự nhiên.
– Hàn thiếu, nếu sau này có chuyện gì, có thể tới Thiên Dược Các tìm lão hủ.
Phó Nguyên Thắng thận trọng nói, đã không dám lại xưng Lăng Hàn là tiểu hữu.
Ngô Tùng Lâm không có nói như vậy, ngược lại Lăng Hàn là đệ tử của Hổ Dương Học Viện, lão muốn gặp liền có thể gặp bất cứ lúc nào, chắc chắn sẽ không để Lăng Hàn bị ủy khuất gì.
Lăng Hàn mỉm cười, hắn cũng không phải loại người vô tư kính dâng, chỉ điểm hai người cũng là vì vừa ý địa vị của bọn họ.
Cứ như vậy, hắn ở Hoàng Đô có hai chỗ dựa, có thể bớt kiêng kỵ.
Phó Nguyên Thắng cáo từ rời đi, hắn đã được rất nhiều kiến giải, cần lập tức trở về tiêu hóa, triệt để biến thành lĩnh ngộ của mình.
– Ngô lão đầu, nhanh trả đệ tử cho ta!
Đúng lúc này, chỉ thấy một ông lão vọt vào, sau lưng là lão sư chiêu sinh, không cần phải nói, đây chính là Liên Quang Tổ, viện trưởng của Hổ Dương Học Viện.
– Cái gì đệ tử của ngươi!
Ngô Tùng Lâm lập tức trừng mắt.
– Cái này rõ ràng là đệ tử Đan Viện của chúng ta, lúc nào thành Vũ Viện của các ngươi?
Kỳ thực Hổ Dương Học Viện có hai phân viện, là Vũ Viện cùng Đan Viện, có điều bởi vì số lượng Đan sư quá ít, bởi vậy thời điểm mọi người nói đến Hổ Dương Học Viện, chỉ chính là Vũ Viện.
Ở Ngô Tùng Lâm xem ra, Lăng Hàn ở đan đạo có lý giải kinh người như vậy, tri thức lý luận còn thâm hậu hơn lão, như vậy khẳng định là nên tiến vào Đan Viện, chuyên tâm luyện chế đan dược, từng bước một hướng tới đỉnh cao.
– Nói bậy, sức chiến đấu của tiểu tử này siêu quần, đương nhiên là của Vũ Viện chúng ta, ngươi lại để hắn đi học luyện đan, quả thực là phung phí của trời!
Liên Quang Tổ giận dữ, đi nhanh tới, ngón tay suýt chút nữa chỉ đến lỗ mũi của Ngô Tùng Lâm.
– Ngươi mới nói bậy, tiểu tử này đối với đan đạo, có lý giải quả thực cổ kim chưa từng thấy, đi luyện võ mới là lãng phí!
Ngô Tùng Lâm không chút yếu thế, tương tự dùng ngón tay chỉ đến trước mặt Liên Quang Tổ.
– Ngô lão đầu, ta cảnh cáo ngươi, không nên chỉ tay ở trước mặt ta!
Liên Quang Tổ uy hiếp nói.
– Là ngươi làm trước!
Ngô Tùng Lâm hừ một tiếng.
– Ngươi thu tay trước đi!
– Phi, ngươi thu trước!
– Ngươi thu trước!
Hai ông lão gộp lại đã vượt qua 150 tuổi, lại như hai con trâu hăng máu.
Lý Tư Thiền tựa vào tường mới có thể đứng vững.
Kỳ thực Liên Quang Tổ và Ngô Tùng Lâm là tri giao nhiều năm, chỉ là tính khí cả hai đều quá thối, động một chút là chỉ tay vào đối phương, thật giống như có cừu oán vậy.
Ngay cả lão sư chiêu sinh cũng sững sờ.
Hắn biết Lăng Hàn rất bất phàm, sức chiến đấu siêu quần, nhưng có thể dẫn tới hai vị viện trưởng tranh đoạt, vẫn khiến hắn không cách nào nghĩ đến.
Tê, sau này tiểu tử kia ở Hổ Dương Học Viện, không phải có thể nghênh ngang mà đi sao? Không không không, có hai vị viện trưởng bảo bọc, thậm chí có thể nghênh ngang đi khắp Hoàng thành!
Phải biết hai vị này không chỉ là cường giả Thần Thai Cảnh, hơn nữa đều là viện trưởng học viện, dạy vô số người, địa vị có thể nói được cực kỳ tôn sùng.
Mà Ngô Tùng Lâm còn có danh hiệu Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, ngay cả Vũ Hoàng thấy cũng phải khách khí, xưng một tiếng Ngô đại sư.
Lão sư chiêu sinh đã hâm mộ đỏ mắt.
– Được, lão phu không chấp nhặt với ngươi, có điều tiểu tử này là đệ tử của Vũ Viện ta, ta phải dẫn đi!
Liên Quang Tổ một phát bắt được cánh tay Lăng Hàn.
– Nói bậy, đây là tương lai của Đan Viện ta, là hi vọng ngày sau của toàn bộ giới đan đạo, há có thể để ngươi lãng phí!
Ngô Tùng Lâm nắm lấy một cánh tay khác của Lăng Hàn.
– Buông tay!
– Ngươi mới buông tay!
Hai ông lão đều lôi kéo, muốn kéo Lăng Hàn về phía mình, nhưng lại không dám dùng sức, miễn cho kéo Lăng Hàn thành hai nửa, không thể làm gì khác hơn là trừng mắt nhìn lẫn nhau, vù vù thở dốc.
Hai vị này, đều là nhân vật dậm chân một cái liền có thể làm cho Vũ Quốc run ba cái a, nhưng hiện tại bởi vì tranh đoạt một người trẻ tuổi, mà suýt chút nữa đánh nhau, cái này ai dám tin tưởng?
Lý Tư Thiền cũng đỏ mặt, hai ông lão này thực là già mà không đứng đắn, đã lớn tuổi như vậy, còn đấu khí giống như tiểu hài tử.
Hổ Nữu thì ợ một tiếng, ăn rất thoải mái.
– Hàn thiếu, ngươi nói xem, là theo lão gia hỏa này học võ, hay gia nhập Đan Viện chúng ta, cùng nghiên cứu đan đạo vô thượng?
Ngô Tùng Lâm nói, hắn không muốn để vị thiên tài đan đạo này đi nhầm đường lạc lối.
– Không phải sợ hắn, cứ việc nói thật, có phải là muốn học võ không?
Liên Quang Tổ cũng vội vàng nói, dưới sự kích động nên không có chú ý, Ngô Tùng Lâm xưng hô là Hàn thiếu.
– Hàn thiếu, chỉ cần ngươi gia nhập Đan Viện, lão phu lập tức cho ngươi một ngàn điểm cống hiến!
Ngô Tùng Lâm mở ra bảng giá.
Cái gì!
Lý Tư Thiền và lão sư chiêu sinh đều kinh ngạc đến ngây người, một ngàn điểm cống hiến!
Ở trong Hổ Dương Học Viện, điểm cống hiến có thể đổi được rất nhiều thứ: Công pháp, võ kỹ, đan dược cùng với thiên tài địa bảo quý giá… Nhưng rất khó thu được điểm cống hiến.
Ví dụ thiên tài như Lưu Vũ Đồng, nhiều năm như vậy, điểm cống hiến thu được cũng chưa chắc có hơn một ngàn.
– Này này này, Ngô lão đầu, ngươi không thể xằng bậy như thế, điểm cống hiến là có quy định nghiêm chỉnh, ngươi cũng không thể ngoại lệ!
Liên Quang Tổ liền vội vàng nói.
– Khà khà, lão phu là hạng người như vậy sao?
Ngô Tùng Lâm đắc ý nói.
– Hàn thiếu vừa bù đắp Tật Phong Đan, cống hiến như vậy chẳng lẽ còn không xứng một ngàn điểm?
– Cái gì!
Liên Quang Tổ kinh ngạc thốt lên.
– Không phải ngươi đã sớm bổ sung Tật Phong Đan sao?
– Đan phương lão phu bổ sung, chỉ có thể đạt đến tám tinh, nhưng vị tiểu hữu này luyện chế ra, lại đạt đến mười ba tinh!
Ngô Tùng Lâm nói rất kiêu ngạo, thật giống như người tiên phong là lão vậy.
Liên Quang Tổ không khỏi có một tia thoái nhượng, nhưng lập tức nghĩ đến thiên phú võ đạo của Lăng Hàn: Mười bảy tuổi Tụ Nguyên tầng bốn, không, tầng năm! Hơn nữa ở thời điểm Tụ Nguyên tầng bốn liền đánh thắng Thích Vĩnh Dạ!
Thiên tài võ đạo như vậy, không học võ thì học cái gì?
Nhưng vấn đề là, Lăng Hàn không có cống hiến gì cho Vũ Viện, hắn không thể cho điểm a.
Hắn gấp đến độ đổ mồ hôi lạnh.
Nhưng vào lúc này, Lăng Hàn lại mở miệng, nói:
– Ta học cả hai!
Hắn là đan đạo đế vương, chỉ cần tùy tiện nói chút đan phương thất truyền liền có thể thu được lượng lớn điểm cống hiến, cơ hội này hắn đương nhiên sẽ không bỏ qua.
Mà đời này, hắn không có dự định lại đi đan lộ, trọng tâm đương nhiên ở võ đạo.
Hai ông lão đều hoài nghi nhìn hắn, bởi vì bất kể là võ đạo hay đan đạo, đều là bác đại tinh thâm, cho dù dùng cả đời cũng không thể đi tới đỉnh cao, huống chi là chú ý cả hai.
– Ta là thiên tài, không thành vấn đề!
Lăng Hàn tràn đầy tự tin nói.
Lý Tư Thiền nhất thời chu miệng nhỏ, bị điểm vô liêm sỉ của Lăng Hàn dọa sợ, nào có người khoa trương mình như thế.
Nhưng ngẫm lại biểu hiện trước kia của Lăng Hàn, ngay cả hai vị Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm cũng không ngại học hỏi kẻ dưới, tựa hồ ở trên đan đạo hẳn là không thành vấn đề.
– Thật không thành vấn đề?
Hai ông lão đồng thời hỏi.
– Tuyệt đối không có vấn đề!
Lăng Hàn cười nói.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi
Chương 95: Tìm Lão Sư
– Cũng được!
Hai ông lão đồng thời gật đầu.
Dù sao bọn họ cũng là bằng hữu nhiều năm, tuy trước đó tranh chấp không thể phân định, nhưng đều không muốn tổn thương hòa khí, việc này ngược lại là một biện pháp giải quyết vấn đề.
– Ầy, đây là lệnh bài của Đan Viện ta, sau này cầm lệnh bài liền có thể đi vào Đan Viện.
Ngô Tùng Lâm đưa cho Lăng Hàn một tấm thiết bài.
– Ngô lão đầu, ngày hôm nay tiểu tử này mới đến học viện đưa tin, lão phu trước tiên dẫn hắn đi Vũ Viện báo danh, sắp xếp nơi ở.
Liên Quang Tổ nói xong, liền kéo Lăng Hàn bỏ chạy.
Sau khi Liên Quang Tổ lôi Lăng Hàn chạy thật xa, lúc này mới ngừng lại, trừng mắt nhìn lão sư chiêu sinh:
– Sao ngươi để tiểu tử này chạy đến chỗ của Ngô lão đầu hả?
Lão sư chiêu sinh rất vô tội, hắn sao biết Lăng Hàn thích chạy như thế, chỉ một lát liền chạy mất tăm.
Nhưng hắn không dám tranh luận với Viện trưởng đại nhân, không thể làm gì khác hơn là cúi đầu nhận sai.
Cũng may Liên Quang Tổ chỉ là phát tiết khó chịu một hồi mà thôi, ngược lại không phải có ý trách hắn.
– Hảo tiểu tử, mới Tụ Nguyên tầng bốn liền đánh bại Thích Vĩnh Dạ, trị số sức chiến đấu gần như được mười hai đi, ròng rã vượt qua cảnh giới tám tinh, ngay cả tiểu tử Tàn Dạ kia cũng không sánh được!
Hai mắt của Liên Quang Tổ tỏa ánh sáng, lẩm bẩm nói.
– Một thiên tài võ đạo như vậy, sao có thể lãng phí thời gian ở trên luyện đan chứ.
Nếu như lời này để Ngô Tùng Lâm nghe được, lấy hiểu biết của lão đối với Liên Quang Tổ, nhất định sẽ đoán được ông lão này muốn chơi âm mưu.
– Ngươi an bài cho hắn một nơi hẻo lánh… Còn có, an bài cho hắn một lão sư không có đệ tử, ngàn vạn lần không thể để cho Ngô lão đầu tìm tới!
Quả nhiên xấu bụng!
Lão sư chiêu sinh không khỏi chảy mồ hôi lạnh, có chút do dự gật đầu.
Vị này là Viện trưởng đại nhân, lời của hắn đương nhiên không thể không nghe.
Nhưng Ngô Tùng Lâm cũng là Đan Viện Viện trưởng, hơn nữa còn là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, địa vị ở Vũ Quốc gần như chỉ dưới Vũ Hoàng, nếu như Ngô Tùng Lâm trách cứ, hắn chịu được sao?
Liên Quang Tổ tự nhiên cũng ý thức được, nói:
– Ngươi làm xong chuyện này, liền nghỉ phép nửa năm, lương tháng phát như thường.
Lão sư chiêu sinh vừa nghe, nhất thời đại hỉ.
Cái này vừa có thể tránh gió, lại có thể cầm tiền lương, tự nhiên không thể tốt hơn.
– Tìm lão sư nào tốt đây?
Chờ sau khi Liên Quang Tổ rời đi, lão sư chiêu sinh cố gắng nghĩ.
– A, ta nghĩ ra rồi!
Hắn lộ ra nụ cười.
– Lão Mạc a!
– Lão Mạc?
Lăng Hàn một tay ôm Hổ Nữu, một tay khác mang theo hành lý đơn giản.
Lão sư chiêu sinh nói:
– Lão Mạc gọi Mạc Cao, trước đây cũng là thiên tài của Vũ Viện chúng ta, chỉ là sau đó không biết trúng tà gì, nói muốn sáng tạo một bộ kiếm pháp đệ nhất thiên hạ.
Kết quả tu vi vẫn trì trệ không tiến, nếu không phải Viện trưởng mến tài, thu hắn ở lại học viện làm lão sư… Ai!
– Có điều Viện trưởng sẽ tự mình dạy ngươi, ngươi không cần lưu ý tu vi của lão Mạc.
Lăng Hàn bị lão sư chiêu sinh mang tới một địa phương hẻo lánh, nơi này chỉ có mấy tiểu viện, hơi rách rưới, ven đường cỏ dại cao đến eo, phỏng chừng đã rất lâu không có ai ở nơi này.
Oành oành oành, lão sư chiêu sinh đi tới gõ cửa.
Cách một hồi lâu, bên trong mới truyền tới một âm thanh, nói:
– Ai?
– Lão Mạc, là ta!
Lão sư chiêu sinh nói, xem ra hai người rất quen thuộc.
Cửa mở, một nam tử vóc người tầm trung đi ra, không quá bốn mươi, nhưng râu mọc tua tủa, lôi thôi lếch thếch, nhìn qua như người sáu mươi, bảy mươi tuổi.
– Có chuyện gì? Không có chuyện gì ta liền đi luyện kiếm!
Nam tử này nói.
Hắn hiển nhiên chính là Mạc Cao.
– Đưa học sinh đến cho ngươi!
Lão sư chiêu sinh chỉ Lăng Hàn nói.
– Hắn gọi Lăng Hàn! Được rồi, người đã đưa tới cho ngươi, ta đi đây!
Hắn như bị lửa thiêu mông, nói chạy liền chạy, sợ bị Ngô Tùng Lâm bắt gặp, như vậy hắn liền xong.
Lăng Hàn nhìn Mạc Cao, Mạc Cao cũng nhìn Lăng Hàn, trong khoảng thời gian ngắn, hai người đều không có mở miệng.
Một lát sau, Mạc Cao mới gật đầu, nói:
– Nếu ta là lão sư nơi này, liền không thể từ chối nhiệm vụ học viện giao, sau này ngươi cùng ta luyện kiếm a.
– Được!
Lăng Hàn cũng không sao cả.
– Tiểu viện chung quanh đều không có người ở, ngươi tùy tiện tìm một cái ở đi!
Mạc Cao xoay người đi trở về.
– Cửa này không khóa, sau này tự ngươi đi vào, nhưng thời điểm ta đang luyện kiếm, nghiêm cấm quấy rối.
Lăng Hàn tỉnh queo, mang Hổ Nữu đi chọn nơi ở.
Khỏi phải nói, tiểu viện nơi này đều rách rưới, tro bụi tích tụ, hắn chọn một tiểu viện hơi tốt một chút, bắt đầu tổng vệ sinh.
Hổ Nữu cũng giúp đỡ, nhưng nàng tự nhiên không giúp được gì, bay nhảy đến tro bụi đầy trời, khuôn mặt nhỏ bé cũng thành mặt mèo, khiến Lăng Hàn không khỏi cười to.
Bận rộn nửa ngày, chí ít cũng thu thập ra một gian sạch sẽ, Lăng Hàn lại không có lập tức đi tìm Lưu Vũ Đồng, tin tưởng nàng sẽ chăm sóc Lăng Tử Huyên thật tốt.
– Có ai không?
Ngoài cửa truyền đến âm thanh, Lăng Hàn đi ra nhìn, là một thiếu niên chừng mười tuổi, đẩy một chiếc xe nhỏ, bên trong chứa một túi gạo, còn có chút thịt khô, rau dưa.
– Thịt! Thịt! Thịt!
Hai mắt của Hổ Nữu lập tức tỏa sáng, tung người nhào tới, dọa thiếu niên kia đặt mông ngồi trên mặt đất.
Đây là đưa lương, xem ra sau này cơm cũng phải tự mình nấu.
Lăng Hàn cười cợt, đi tới kéo thiếu niên lên, nói:
– Những đồ ăn này dùng cho mấy ngày?
– Mười ngày.
Thiếu niên nói.
– Sau mười ngày, ta lại đưa lương thực tới.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
– Không đủ, một ngày còn tạm được.
– Một ngày?
Thiếu niên sợ hết hồn, nhìn nhìn Lăng Hàn, làm sao cũng không thấy đối phương có sức ăn lớn như vậy.
– Không có chuyện gì, ngươi cứ việc đưa tới, tiền không thành vấn đề.
Lăng Hàn cười nói.
– Học viện không có quy định mỗi ngày ăn bao nhiêu, chỉ là các ngươi thật sự ăn hết được sao?
Thiếu niên không thể tin được.
Lăng Hàn cũng không giải thích, kỳ thực ăn nhiều không phải hắn, mà là Hổ Nữu.
Sau đó thiếu niên dời đồ ăn trên xe xuống, nhanh chóng đẩy xe rời đi.
Hổ Nữu lập tức vòng quanh bên người Lăng Hàn, dáng vẻ vội vã không nhịn nổi.
– Đừng nóng vội, còn chưa tới buổi tối!
Lăng Hàn cười nói.
Hổ Nữu không thích, chu cái miệng nhỏ, không ngừng nhe răng nhìn Lăng Hàn.
Lăng Hàn cười ha ha, nói:
– Ngày hôm nay không nấu cơm, chúng ta vào thành đi dạo, mua một ít chăn mền, quần áo cũng phải chuẩn bị thêm vài bộ, đi dạo xong liền ăn cơm.
– Thịt thịt thịt thịt!
Nghe được từ ăn, tiểu nha đầu lập tức nhảy lên, cảm giác không vui được quét đi sạch sành sanh.
Lăng Hàn mang theo tiểu nha đầu đi ra ngoài.
Hắn đã xin phép Liên Quang Tổ, sau này tiểu nha đầu có thể ở chung với hắn, bằng không nếu để cho nàng ở ngoài học viện, hắn thật không biết ai có thể chăm sóc nàng được.
Hắn nắm tay Hổ Nữu, để tiểu nha đầu thích ứng chuyện dùng hai chân bước đi, mà không phải bò trên mặt đất.
– Nhanh đi xem, Chu Vô Cửu khiêu chiến Nam Cung Cực!
Vẫn chưa ra khỏi học viện, đã nghe có học sinh hấp tấp cho biết, có vẻ cực kỳ hưng phấn.
Thần Đạo Đan Tôn
Cô Đơn Địa Phi








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Phu Nhân Để Ta Canh Ba Chết [Dịch] Phu Nhân Để Ta Canh Ba Chết](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Phu-Nhan-De-Ta-Canh-Ba-Chet-Audio-Truyen.jpg)






