Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 179 : Trả giá luôn luôn có hồi báo (c891-c895)
❮ sautiếp ❯Chương 891: Trả giá luôn luôn có hồi báo
Khu đông, phố Daravi, trong một quán bar chật chội nhưng náo nhiệt.
Hugh với bộ tóc ngắn màu vàng đã chải vuốt bóng mượt đi tới quầy bar.
Cô gõ ngón tay lên tấm ván gỗ, nói với người pha chế:
“Hôm nay có nhiệm vụ gì mới không?”
Nếu là người khác, không mua rượu mà hỏi như vậy, người pha chế khẳng định sẽ không quan tâm, nhưng thấy đối diện là Hugh, một thợ săn tiền thưởng mà mọi người đều tình nguyện để cô không uống rượu, hắn chỉ có thể thở dài nói: “Có một ủy thác tiền thưởng cực kỳ phong phú, 200 bảng.”
“200 bảng?” Hugh thiếu chút nữa hoài nghi mình nghe lầm, trừ bỏ lần trước nhận được tiền thưởng từ tiểu thư Audrey, cô chưa bao giờ gặp nhiệm vụ nhiều tiền như vậy ở khu đông cùng cầu Backlund, ngay cả nhiệm vụ Azoct Eggers trước đó đã làm cho đám thợ săn tiền thưởng điên cuồng cũng mới chỉ có 150 bảng.
Đối với một thợ săn tiền thưởng bình thường mà nói, chỉ cần có thể hoàn thành nhiệm vụ này, một năm tiếp theo có thể không cần đi làm!
Đối với Hugh, nhiệm vụ này cũng rất quan trọng, bởi vì mấy tháng nay cô luôn luôn làm việc cho người thần bí đeo mặt nạ hoàng kim, cũng đã bước đầu biết được đối phương thuộc về MI9, tích lũy công huân có thể đổi lấy phối phương ma dược “Kẻ thẩm vấn”.
Cho nên, khi cô làm việc cho đối phương lấy rất ít thù lao, tuyệt đại bộ phận đều chuyển thành công huân, tích tụ của bản thân hoàn toàn dựa vào ưu thế sau khi trở thành “Quan trị an” tìm kiếm cùng đuổi bắt phạm nhân mà có được.
Chờ lấy được phối phương ma dược, còn phải tiêu tiền mua tài liệu phi phàm, mà mình hiện tại chỉ có hơn 300 bảng… Furth nói rất đúng, tiền tài không phải là vạn năng, nhưng cũng đủ quan trọng… Nghĩ đến đây, Hugh nhìn người pha chế, cẩn thận hỏi: “Là nhiệm vụ gì? Ai ủy thác?”
“Tìm vài kẻ lừa gạt, bọn họ lừa số vải dệt có giá trị 1.000 bảng.” Người pha chế vừa lấy ra tư liệu đưa cho Hugh, vừa nói, “Người ủy thác nhìn qua hẳn là một vị quản gia, tự xưng Walter, phục vụ cho ngài Dwayne Dantes phố Berklund, nếu cô có thể bắt được tên lừa gạt, hoặc tìm về vải dệt, thì có thể đi tới đó lĩnh tiền thưởng.”
Hugh rất nhanh lật xem tư liệu, trong đầu nhanh chóng sinh thành ra hình tượng đối ứng, cùng phương hướng điều tra.
“Tôi tiếp nhận nhiệm vụ này.” Cô lúc này ngẩng đầu nói.
Người pha chế nhún vai:
“Không chỉ cô, toàn bộ thợ săn tiền thưởng đã tới đây đều đều tiếp nhận nhiệm vụ này.
“Hơn nữa bọn họ còn có ý tưởng khác.”
“Ý tưởng gì?” Hugh tò mò hỏi.
Người pha chế cười hắc hắc một tiếng:
“Bọn họ nói, ngài Dwayne Dantes quá mức khẳng khái, nếu hắn còn thiếu vệ sĩ, bọn họ sẽ tự tiến cử.
“Bất quá, sau đó bọn họ lại bỏ qua ý tưởng này, bởi vì làm vệ sĩ không tự do được như thợ săn tiền thưởng, ngay cả uống rượu cũng phải đợi tới ngày nghỉ phép.”
Cái này với tôi thì không thành vấn đề, nhưng tôi chỉ có thể làm thợ săn tiền thưởng… Hugh gật gật đầu, nhảy xuống ghế cao của quầy bar, không lãng phí thời gian trực tiếp đi tới cửa.
Ngày hôm sau, Klein dùng xong bữa trưa, chuẩn bị tới hoa viên tản bộ tiêu thức ăn.
Lúc này, quản gia Walter từ bên ngoài tiến vào, yên tĩnh đi theo phía sau anh, đợi cho xung quanh không còn những người khác bèn mở miệng.
“Thưa ngài, có hai chuyện tôi muốn báo cáo.” Hắn cúi đầu nói.
“Hai chuyện?” Klein hơi cảm thấy kinh ngạc, anh nghĩ sẽ chỉ có một việc.
Walter gật đầu nói:
“Đúng vậy, chuyện thứ nhất là về 10% cổ phần công ty xe đạp Backlund, đã có người ra giá 10.000 bảng.
“Ngài còn muốn tiếp tục nâng giá không?”
Nâng giá lên 1000 bảng rồi? Không tệ chút nào! Klein ra vẻ khó xử ngẫm nghĩ: “Tôi vừa tới Backlund, rất nhiều chuyện phải khắc chế.
“Cứ như vậy đi, chuyện này dừng ở đây…”
“Vâng thưa ngài.” Walter chuyển đề tài, “Đã bắt được kẻ lừa gạt chồng quý cô Vahana, người thợ săn tiền thưởng kia đã tới, thỉnh cầu muốn lấy tiền.”
“Nhanh như vậy sao?” Klein kinh ngạc nhìn về phía quản gia.
Nếu là anh tự mình ra tay, quả thật có thể giải quyết trong 1 ngày, dù sao có “Bói gậy” để tìm người, nhưng vấn đề ở chỗ, tuyệt đại đa số thợ săn tiền thưởng không phải Nhà bói toán.
Ừm, có lẽ là người phi phàm am hiểu truy tung cùng tìm người… Klein ở trong lòng làm ra phán đoán bước đầu.
Walter lộ vẻ khẳng định hồi đáp:
“Đúng vậy, nhanh hơn rất nhiều so với tôi dự tính.
“Theo vị thợ săn tiền thưởng kia nói thì cô truy tìm ngược từ con đường tiêu thụ tang vật, nhờ đó mới nhanh chóng tìm được kẻ lừa gạt.”
Dễ dàng tìm ra con đường tiêu thụ tang vật như vậy? Xem ra đã sớm tiếp nhận đào tạo chuyên nghiệp… Klein nhẹ nhàng gật đầu nói: “Vị thợ săn tiền thưởng kia tên là gì? Rất có năng lực…”
“Cô ấy tự xưng là Hugh.” Walter trả lời.
Không thể nào… Klein suýt nữa lảo đảo một cái, may mà anh có năng lực thăng bằng siêu mạnh của Thằng hề.
Trầm tư bình phục gợn sóng trong lòng, anh cân nhắc nói:
“Lưu lại phương thức liên lạc vị thợ săn tiền thưởng kia, có lẽ về sau sẽ cần nhờ cô ta hỗ trợ.”
“Vâng thưa ngài.” Walter cùng không cảm thấy lời nói của Dwayne Dantes có vấn đề gì, một quý ngài đủ tư cách sống trong xã hội thượng lưu, nhất định phải có những mối quan hệ phi chính thống.
Klein không tiếp tục đề cập tới Hugh nữa, “ừm” một tiếng rồi nói: “Đòi về được bao nhiêu tiền?”
“Tiền mặt trên người tên lừa đảo và vải dệt chưa bán đi, tổng cộng có khoảng 850 bảng.” Walter tựa như đã dự đoán được chủ thuê sẽ hỏi chuyện này, thế là sớm tiến hành đánh giá.
“Tốt lắm.” Klein gật đầu nói, “Trả thù lao cho thợ săn tiền thưởng, rồi giúp cô ấy mang tên lừa gạt cùng tang vật đến cục cảnh sát gần nhất.”
Cục cảnh sát khu bắc.
Vahana cùng chồng của cô Bakus nhìn thanh tra cao cấp đối diện, bất ngờ kêu lên: “Tìm được vải rồi?”
“Bắt được người rồi?”
Vị thanh tra cao cấp kia mỉm cười đáp lại:
“Đúng vậy.”
Hắn nói ra còn bao nhiêu tiền mặt và vải dệt nói, nghe tới đây Vahana cùng Bakus đồng thời nhẹ nhàng thở ra.
Mới tổn thất 150 bảng thì bọn họ còn có thể chịu được, hơn nữa, số vải dệt còn thừa vẫn có thể kiếm thêm lợi nhuận, tổng thể mà nói, tổn thất không lớn.
Bọn họ liên tục cảm tạ cảnh quan, tận đến khi có người đến mời Bakus đi nhận mặt tội phạm cùng tang vật.
Vahana ngồi ở nơi đó, cười nói với thanh tra cao cấp:
“Hiệu suất làm việc của các ngài đã vượt qua tôi tưởng tượng, tôi rất ngạc nhiên, sao các ông tìm được tên lừa gạt này?”
Biết phu nhân xinh đẹp đối diện còn quen cả nghị viên hạ viện, sớm hay muộn cũng biết rõ ràng chân tướng, vị thanh tra cao cấp kia không chút giấu diếm hồi đáp: “Thật ra là một thợ săn tiền thưởng hoàn thành, cô tìm ngược từ con đường tiêu thụ tang vật, rất nhanh đã bắt được hắn.”
“Các ông còn tuyên bố treo thưởng?” Vahana giờ mới biết chuyện này.
Vị thanh tra cao cấp kia lắc đầu nói:
“Chúng tôi còn chưa kịp, là người khác tuyên bố treo thưởng, 200 bảng.”
“200 bảng?” Vahana kinh ngạc hỏi ngược lại.
Cái này không phải con số nhỏ, thậm chí vượt qua lợi nhuận dự tính từ số vải kia.
Thấy cảnh quan trả lời khẳng định như vậy, Vahana nhịn không được hỏi: “Là ai tuyên bố treo thưởng?”
“Vị thợ săn tiền thưởng kia không nói gì, bất quá, người đi cùng cô ấy là một quản gia.” Thanh tra cao cấp đơn giản miêu tả bộ dáng Walter.
Vahana mơ hồ đoán được là ai, thân thể hơi dựa về sau, vô ý thức nói nhỏ: “200 bảng…”
Chương 892: Lần khiêu vũ đầu tiên (1)
Buổi chiều, ở nhà nghị viên Macht, Vahana tiến đến dạy con gái đối phương lễ nghi cảm tạ phu nhân Liana đã trợ giúp.
Liana tóc màu xanh lục khiêm tốn khách sáo nói mấy câu, sau đó hỏi: “Vahana, nghe nói cô đang đảm nhiệm chứ vụ thầy lễ nghi cho Dwayne Dantes, không biết ông ta là loại người thế nào?”
Vahana cân nhắc một hồi rồi đáp:
“Một quý ngài chân chính, nhiệt tình, hào phóng, thiện lương, có giáo dục, có phong độ, rất hiểu biết.”
Liana nghe được mà hơi gật đầu, quay đầu nhìn về phía cô gái cao ngạo bên cạnh, cười một tiếng rồi nói: “Đáng tiếc, tuổi ông ta quá lớn, nếu không sẽ là một đối tượng thân cận không tệ.
“Ừm, tôi tính mời ông ta tới tham gia vũ hội cuối tuần.”
Buổi tối thứ 7, lúc 8 giờ.
Klein ngồi xe ngựa xa hoa, sau mấy phút đồng hồ đã đến nhà nghị viên Macht ở số 3 phố Berklund.
Ánh đèn đường sáng trưng hắt xuống, anh vừa chỉnh lại nếp gấp tay áo, vừa xuống xe ngựa, chậm rãi tới cửa chính căn nhà.
Richardson cầm theo bình rượu vang đóng gói đẹp đẽ xuất xứ từ phía Nam xứ Wales, theo sát ở phía sau.
Vào cửa lớn, Klein liếc mắt liền thấy Nghị viên Mori Macht cùng phu nhân Liana tới đón.
Nghị viên mặc quân phục màu xanh lục lục, mang một dải lụa màu cam, ngực đeo mấy cái huân chương của vương quốc Ruen, hiện giờ đang có mốt quan quân mặc quân phục ở vũ hội, bất kể còn tại chức hay đã xuất ngũ.
Phu nhân ông ta thì mặc một thân váy dài màu vàng, bên trên vẽ rất nhiều hoạt tiết lá sen, chất liệu là tơ tằm hiếm thấy, dù thiết kế dành cho quý bà, bất quá vẫn hiển lộ ra cái cổ trắng nõn cùng nửa bả vai.
Klein tiếp nhận chai rượu vang từ người giúp việc Richardson, đưa cho nghị viên Macht, sau đó cúi chào rồi nói: “Thật có lỗi, đến muộn vài phút.”
Cái này thật ra là tình huống thông thường trong yến hội tổ chức ở Ruen, khách tình nguyện muộn một thời gian nhất định chứ không đến sớm, bởi vì chủ nhân có lẽ còn đang bận rộn làm nốt chuẩn bị cho yến hội, loại thời điểm này không thích hợp chiêu đãi khách, đương nhiên, muộn cũng phải tận lực khống chế trong vòng mười phút.
Nếu không phải Vahana đã dạy rất kỹ phương diện này, Klein khẳng định sẽ không biết được.
“Không sao, vũ hội còn chưa chính thức bắt đầu.” Macht nhìn chai rượu vang xuất xứ từ Nam xứ Wales, sau đó đưa cho người giúp việc bên cạnh mình và mỉm cười gật đầu.
Ở xã hội thượng lưu Ruen, lần đầu tham gia yến hội đối phương cử hành thì phải đưa tặng chủ nhân một món quà nhỏ, trong đó, rượu là loại quà được hoan nghênh nhất, nhưng phải nhớ kỹ, lần đầu tiên cần chọn lựa sản phẩm trong nước.
Sau khi đã chào hỏi nam chủ nhân, Klein lại nhìn về phía phu nhân Liana, thấy cô đưa ra tay phải, bèn tiến lên một bước, cầm lấy tay cô, cúi người hôn nhẹ một cái: “Hào quang của quý cô đã chiếu sáng toàn bộ vũ hội.”
Trước khi yến hội bắt đầu, khen tặng chủ nhân là một trong những trường hợp hiếm hoi không cần phải hàm súc ở Ruen, mà điểm khác so với Inti là, chuyện hôn tay ở Ruen phải để cô gái ra hiệu trước, nếu chàng trai mà tự tiện tiến hành thì sẽ là sự thất lễ nghiêm trọng.
“Anh cũng vậy.” Phu nhân Liana cười đáp lại.
Sau đó, vợ chồng bọn họ dẫn Dwayne Dantes xuyên qua cửa hiên, tiến vào đại sảnh, giai điệu du dương sớm đã vang lên khắp phòng.
Đi thêm một đoạn, Mori Macht chỉ vào một cô gái mặc váy dài màu màu lam nói: “Đây là con gái của tôi, Herrell.”
Klein nhìn về phía cô gái kia, ánh mắt đột nhiên co rụt lại!
Anh biết cô gái này!
Chuẩn xác mà nói, anh đã nhìn thấy hình tượng đối phương!
Khi anh hỏi Arodes, ở nơi nào có vật phẩm thần kì có thể đánh cắp năng lực phi phàm của người khác, trong cảnh tượng “Ma kính” hiển lộ có một màn là cô gái cao ngạo bồi hồi cho cống thoát nước, mà đây đúng là Herrell Macht, một tiểu thư có tóc dài xanh thẫm cuộn sóng cùng mắt nâu sáng ngời!
Cô ấy có được vật phẩm thần kì đối ứng với “Kẻ trộm lửa”? Với điều kiện gia cảnh như vậy, sao lại xuất hiện trong cống thoát nước? Đó là kì ngộ thuộc về cô ấy? Cô ấy ở trong cống thoát nước tìm kiếm hay đang chờ đợi cái gì? Cô đã trở thành người phi phàm? Sao lại biến thành người phi phàm? Trong cơ thể cô ấy chẳng lẽ cũng ký sinh một lão già? Lão già kia có khi nào cũng giống “Kẻ báng bổ thần linh” Amon, nhận thấy được khí tức sương mù xám? Klein khoác “da” của Dwayne Dantes trong nháy mắt nghĩ tới không ít vấn đề, mặt ngoài lại ra vẻ như thường đặt tay trước ngực cúi chào: “Chào buổi tối, tiểu thư Herrell.”
Trong quá trình này, anh lặng yên quét mắt nhìn khuôn mặt Herrell Macht, phát hiện vẻ mặt cô rất bình thản, ánh mắt cao ngạo, mỉm cười đáp lại theo lễ tiết: “Chào buổi tối, ngài Dantes.”
Cô không có phản ứng khác thường, cái này chứng minh ít nhất cô không thể nhận thấy được khí tức sương mù xám… Về phần cô có lão già nào ký sinh hay không, tạm thời còn không thể xác định, tiếp tục quan sát… Đúng lúc này, người phục vụ bên cạnh bưng khay đặt chén rượu sâm banh vàng nhạt tới, Klein và Nghị viên Mori Macht nói chuyện với nhau: “Không nghĩ tới ngài nghị viên từng là thiếu tá.”
Đây là nhìn ra được từ quân hàm của nghị viên Macht.
Nếu đối phương là đại tá, Klein sẽ hoài nghi quý ngài này cũng là người phi phàm, nhưng thiếu tá thì rất khó nói.
“Ha ha, cái này không tính là gì, ở đông Byron có rất nhiều cơ hội kiếm công huân.” Mori.
Macht khiêm tốn đáp lại, “Đương nhiên, khí hậu nơi đó cũng rất khó chịu, tôi luôn luôn đề nghị với thượng tầng lục quân hãy thiết kế quân phục riêng cho đông tây Byron, loại trừ màu tối truyền thống, nếu không quan quân sẽ cảm giác mình giống như thịt bò bị nấu chín.”
Về phần các binh sĩ, thì đổi sang màu hồng hoặc trắng.
“Đúng vậy, khí hậu nơi đó hoàn toàn khác trong nước, ngay cả vịnh Disi cũng không nóng bức như vậy.” Nếu Klein muốn ra vẻ mình đã tới đại lục phía nam, thì đông tây Byron là một trong những nơi nhất định phải đi qua, cũng chứng tỏ về những trải qua săn bắn đã nói ở những ngày trước.
Hàn huyên vài phút, nghị viên Macht xin phép một câu, rồi mang theo phu nhân Liana lên cầu thang đến tầng hai, đứng ở lan can đối diện cửa lớn, giơ cốc rượu vang đỏ nói: “Cảm tạ các vị đã tham gia vũ hội lần này, đầu tiên, chúng ta hãy ca ngợi thần linh, nhờ các ngài chúng ta mới có được hôm nay.”
Hắn cùng phu nhân Liana điểm bốn cái ở ngực, thấp giọng ca ngợi Nữ thần, các tân khách cũng đều dùng phương thức tương ứng ca ngợi thần linh theo tín ngưỡng của mình.
Nghị viên Macht vẫn nâng cao cái chén, không buông xuống, tiếp theo nở nụ cười nói tiếp: “Sau đó là ca ngợi vương quốc, nhà của chúng ta.”
“Ca ngợi vương quốc.” Klein cũng cầm lấy một cốc rượu sâm banh, nói theo các vị khách.
Tiếp theo, nghị viên Macht nhìn quanh một vòng, khôi hài hỏi:
“Cuối cùng chúng ta nên khen cái gì mới tốt đây?”
Suy nghĩ trong đầu Klein chuyển động, cười vang nói:
“Ca ngợi không khí Backlund thật dễ chịu.”
Nghị viên Macht ngẩn ra một chút, khó có thể ngăn chặn nụ cười đáp lại: “Tốt lắm, một đề nghị rất hay.
“Ca ngợi không khí Backlund dễ chịu, cái này giống như là tượng trưng cho cuộc sống chúng ta vậy, cụng ly!”
Kiểm soát ô nhiễm không khí là tư tưởng chính trị từ trước tới nay của vị nghị viên hạ viện này, ông luôn luôn cố gắng làm các chuyện để thôi động dự luật tương ứng, đồng thời đã phát huy tác dụng trong việc cải thiện hoàn cảnh, cho nên ca ngợi không khí Backlund dễ chịu chẳng khác nào ca ngợi ông, hơn nữa càng thêm hàm súc.
Các vị khách nhiệt liệt đáp lại, giơ lên các loại đồ uống trong tay.
Ngay sau đó, nghị viên Macht nắm tay phu nhân Liana xuống đại sảnh lầu một, lúc này, giai điệu lại vang lên, vũ hội chính thức bắt đầu.
Chương 893: Lần khiêu vũ đầu tiên (2)
Các quý ngài ở đây bắt đầu tìm kiếm bạn nhảy mình muốn mời đầu tiên, Klein thì một lần nữa cầm chén rượu sâm banh, nhàn nhã đánh giá các khách mời.
Ồ, phu nhân Mary cũng đến đây… Anh liếc mắt một liền phát hiện người quen: phu nhân Mary, đại cổ đông công ty Cowim, gia sản mấy vạn bảng, từng ủy thác Sherlock Moriarty bắt gian.
Cô là thành viên Ủy ban điều tra khí ô nhiễm, nên thân quen với hạ nghị viên ủng hộ chuyện này là việc thực bình thường… Klein không định tới mời đối phương khiêu vũ, bởi vì anh hiện tại là Dwayne Dantes, căn bản không biết cô.
Anh thu hồi ánh mắt, nhìn về phía địa phương khác, thấy được Herrell Macht đang cầm chén rượu nho đứng ở một góc khuất, miệng nở nụ cười hơi lộ vẻ xa cách, nhìn các quý ngài đang tìm tìm đối tượng khiêu vũ.
Diện mạo vị tiểu thư này thật ra rất không tệ, khí phái mà mềm mại, vốn nên là ngôi sao của vũ hội, đối tượng mọi người tranh nhau mời khiêu vũ, nhưng vẻ mặt từ trên cao nhìn xuống cùng thái độ cao ngạo của cô làm các quý ngài đều chuyển mục tiêu.
Loại ánh mắt này mình từng nhìn thấy từ người phi phàm, bọn họ tự nhận đã bản thân không còn phàm tục, đối mặt người thường liền có cảm giác ưu việt mãnh liệt… Ha ha, xem ra tiểu thư Herrell cũng là người phi phàm… Cũng đúng, nếu không phải người phi phàm, cô ấy làm sao dám ở trong cống thoát nước… Cô ta là con đường “Kẻ ăn trộm”? Nhưng mà, bộ dáng cao ngạo này sao có thể sắm vai “Kẻ ăn trộm” cùng “Bậc thầy lừa đảo” ? Khó có thể tưởng tượng được… Klein thấy vũ hội mà vợ chồng nghị viên tổ chức đã sắp hết phần mở màn, bắt đầu thật sự suy xét có nên mời cô gái này nhảy hay không.
Dwayne Dantes tuổi hơn bốn mươi, lần đầu tiên khiêu vũ lại mời một cô gái trẻ măng như vậy thì không ổn, trừ khi đó là con cháu trong nhà, mà lần đầu khiêu vũ của các phu nhân hẳn là đều dành cho chồng mình… Ừm, vẫn nên mời người quen hoặc là chủ nhân vũ hội thì hơn… Ánh mắt Klein quét quanh một vòng, chỉ tìm được một người mà Dwayne Dantes quen thuộc, đó chính là thầy lễ nghi Vahana.
Mời cô ấy? Không, trước đó âm thầm trợ giúp, cô hẳn là đã biết, loại thời điểm này lại mời cô khiêu vũ đầu tiên thì sẽ dễ dàng làm cô hiểu lầm, nói không chừng còn ảnh hưởng tình cảm hai vợ chồng, đồng thời mang tới nhiều phiền toái không cần thiết cho thân phận Dwayne Dantes này… Mình không phải Đại đế, ham mê vợ người khác, không, ông ta ai cũng mê, không từ bỏ một ai, tóm lại, cái gì nên tránh thì tránh,.. Klein vừa chuyển tầm mắt thì nghe ra bài nhạc đã biến hóa, từ mềm nhẹ trở nên nhẹ nhàng.
Đây là một loại âm nhạc lưu hành ở nông thôn Ruen, rất được các quý tộc yêu thích, thường dùng để phối hợp với lần khiêu vũ đầu tiên.
Theo giai điệu biến hóa, các quý ngài đều đi tới tiểu thư hoặc phu nhân mà mình chọn, Klein chú ý tới không ai đến gần Herrell Macht.
Cô là một trong những chủ nhân vũ hội… Hơn nữa vừa vặn có thể quan sát gần gũi một chút… Ha ha, nếu cô thật sự là người phi phàm con đường “Kẻ ăn trộm”, vậy chứng minh sương mù xám cũng có “lực hút” nhất định với con đường “Nhà bói toán”… Klein nở nụ cười hiền hòa, không nhanh không chậm đi tới chỗ cô gái cao ngạo kia.
“Tiểu thư Herrell, tôi có thể mời cô nhảy một bản không?” Dwayne Dantes cúi chào một cách rất tiêu chuẩn rồi nói.
Herrell nhìn anh, im lặng vài giây rồi đáp:
“Đây là vinh hạnh của tôi.”
Cô vươn ra bàn tay.
Klein lễ phép nắm tay cô, tiến vào sân nhảy, nghe giai điệu vang lên liền nhẹ nhàng nhảy theo.
Nhìn khuôn mặt dịu dàng nhưng lại không có biểu tình gì của đối phương, Klein dò hỏi:
“Tôi vừa chú ý thấy rất nhiều người trẻ tuổi muốn khiêu vũ với quý cô, nhưng lại không ai có đủ dũng khí.”
Herrell ngẩng đầu nhìn lên:
“Ngài Dantes, đây không phải đề tài mà một người có lễ phép sẽ hỏi.”
… Klein lập tức câm nín, không biết nên tiếp tục thế nào.
Mình còn tưởng rằng cô ấy sẽ rất khinh miệt nói không thích kẻ không có năng lực, hoặc ngầm có ý chướng mắt người thường, ai ngờ ngay cả vấn đề này cũng không thèm trả lời… Loại cảm giác về sự ưu việt quá mạnh, thực dễ dàng mất khống chế sau khi tấn thăng… Klein nhịn không được nói thầm trong lòng mấy câu.
Trong nhận thức của anh, người phi phàm chỉ là nhân loại có được năng lực thêm vào, cùng cấp với có rất nhiều tiền, rất có địa vị, từ bản chất mà nói, người phi phàm thì vẫn là người, không thể thoát ly xã hội, phải đến danh sách 4 mới xuất hiện sự biến đổi về chất.
Hơn nữa, đại đa số Bán Thần đều hoạt động trong xã hội nhân loại, ngay cả danh sách 1 “Rắn vận mệnh” Will Onsetin cũng phải chấp nhận làm thai nhi chưa sinh ra… Có lẽ chỉ khi đến giai đoạn như “Kẻ báng bổ thần linh” Amon, mới có thể chân chính dùng ánh mắt của “Thần” để đánh giá thế giới… Klein suy nghĩ như vậy, sau đó chủ động mở miệng nói:
“Thật có lỗi, tôi từng là một thương nhân thường xuyên đi tới đi lui giữa hai bên đại lục nam bắc, cho nên không có nhiều kinh nghiệm tham gia vũ hội, ha ha, ý tôi là loại vũ hội như thế này.”
“Không sao.” Herrell bình tĩnh đáp lại, tựa như căn bản không cần biết đối phương trả lời thế nào.
Đổi thành những người khác, lúc này đã không biết nên làm thế nào để giao tiếp với cô gái cao ngạo này, chỉ có thể chuyên chú khiêu vũ, nhưng Klein vốn kiến thức uyên bác, kinh nghiệm phong phú, lại đủ hiểu biết với thế giới thần bí và những người phi phàm khác, sau khi xin lỗi liền mỉm cười nói:
“Cái này là thử thách rất lớn với tôi, thậm chí không khác nhiều ra ngoài biển lớn, cũng có phong cảnh xinh đẹp, lại ẩn chứa vô vàn khó khăn, đương nhiên, trên biển lớn còn truyền lưu các loại câu chuyện về bảo tàng, bên trong có một số thứ rõ ràng là giả, có một số thứ nghe qua rất có vẻ chân thật, lại không thể nghiệm chứng, tựa như ‘Chìa khóa Tử thần’ xếp đầu tiên vậy.”
“Chìa khóa Tử thần?” Herrell ngẩng đầu, nhìn ngài Dwayne Dantes cao hơn mình không ít.
Quả nhiên, loại người phi phàm có sự ưu việt mãnh liệt như vậy sẽ luôn cảm thấy hứng thú với chuyện tình thần bí… Klein cười thầm một tiếng, nhẹ nhàng gật đầu:
“Đúng vậy, lời đồn nói ở một nơi bí ẩn giữa Biển cuồng bạo…”
Anh kể lại truyền thuyết lúc trước nghe được trên “Tàu White Agate”, cũng thêm càng nhiều chi tiết so với phiên bản người thường nghe được.
Trong quá trình này, anh không thể tránh việc nhắc tới “Bốn vua” cùng bảy tướng quân hải tặc.
Herrell rõ ràng có hứng thú với điểm này, vậy mà đáp lại Klein, thậm chí còn ngẫu nhiên đưa ra vấn đề, điều này làm cho bầu không khí cởi mở hơn, bất tri bất giác bài nhạc đã đi tới kết thúc.
Klein nói xong chuyện vừa rồi liền hỏi:
“Cô muốn trở lại chỗ lúc nãy hay là qua bên kia dùng thức ăn?”
Sau khi nhảy xong, quý ngài phải hỏi ý của cô gái, đưa cô đến nơi cô muốn, không nhất định là chỗ cũ.
Herrell mở miệng, tựa như còn muốn hỏi cái gì, nhưng cuối cùng lại không nói ra, rụt rè gật đầu:
“Chỗ vừa rồi.”
Hắc hắc, cô ấy rõ ràng muốn nghe tiếp câu chuyện trên biển… Chỉ là một cô bé non nớt mà thôi, nắm được tính cách thì thật ra không khó ở chung… Klein cố nén cười, đưa Herrell về mép sân nhảy, vị trí cô đứng lúc đầu.
Chương 894: Vòng tròn quan hệ thật nhỏ
Về phần anh, đương nhiên là ra vẻ tùy ý đi tới bàn tiệc bày đặt các loại thức ăn ngon, cầm lấy một cái đĩa, gắp cho mình phần cá nướng, cùng với thịt bò phối hợp với nước sốt hồ tiêu đen.
So với khiêu vũ cùng xã giao, đồ ăn ngon mới là thứ mình thích thú nhất… Klein vừa nghĩ, vừa cố gắng làm cho động tác ăn của mình có vẻ tao nhã.
Lúc này, anh thấy phu nhân Mary đi tới, lấy chai rượu vang rót xuống cốc.
Klein thấy đối phương liếc nhìn mình một cái, bèn lễ phép cười gật đầu, xem như đáp lại.
“Không biết nên xưng hô với anh thế nào? Trong các yến hội nghị viên Macht trước đó từng tổ chức, tôi chưa từng gặp anh.” Có lẽ là thấy bộ dáng hai bên tóc mai trắng xóa, mắt lam thâm thúy của Dwayne Dantes rất có sức quyến rũ, phu nhân Mary chủ động dò hỏi.
Klein cười cười nói:
“Tôi là thương nhân mới tới từ vịnh Disi, tên là Dwayne Dantes, ở chung khu phố này.
“Thưa quý bà, tôi có vinh hạnh được biết tên của cô không?”
Mary có chút suy nghĩ gật đầu, đại khái rõ ràng đây là một thương nhân đang kiệt lực xâm nhập xã hội thượng lưu, tựa như mình trong quá khứ.
Cô mỉm cười mở miệng:
“Mary Schott, giám đốc công ty Cowim.”
Cô không nói mình là cổ đông lớn nhất công ty Cowim, cũng không nói hiện tại đang là thành viên Ủy ban điều tra khí ô nhiễm, đây là sự hàm súc của Ruen.
Mary Schott, đây là trở về họ cha? Nghĩa là bà ta đã ly dị… Klein không tiếng động nói thầm một câu, mỉm cười nói:
“Tôi biết công ty này, nó chủ yếu kinh doanh than đá cùng than củi chất lượng tốt, mấy tháng gần đây khuếch trương cực kỳ mạnh mẽ, ha ha, thẳng thắn mà nói, tôi có ý muốn đầu tư, nhưng hình như không cạnh tranh được với người khác.”
Dự luật kiểm soát ô nhiễm không khí đã được đưa ra, từ đó nhu cầu dùng than đá cùng than củi chất lượng tốt tăng nhiều, công ty Cowim đã đạt được bước phát triển vượt xa nhiều năm cố gắng trong quá khứ, tổng thể giá trị nghe nói đã vượt qua 250.000 đồng bảng vàng.
Klein cố ý đầu tư cũng không phải thuận miệng nói bậy bạ, mà là thực sự cảm thấy cái này ở trong tương lai còn có rất nhiều tiềm năng, tận đến khi nhân loại phát hiện ra nguồn năng lượng thay thế khác.
Trước giờ, Mary vẫn luôn rất tự hào với việc mình đẩy mạnh báo cáo điều tra ô nhiễm không khí, từ đó làm cho công ty Cowim phát triển nhảy vọt, nghe vậy khó giấu được nụ cười nói:
“Cái này là vì dân trí mọi người càng ngày càng tốt hơn, đã biết bảo vệ môi trường.”
Nói tới đây, cô thở dài nói:
“Cuộc sống càng phát triển, phiền toái cũng càng nhiều hơn.”
Bởi vì “vừa mới” quen biết, Klein không truy hỏi có phiền toái gì, nhờ trước kia đã quen biết phu nhân Mary, nên anh dễ dàng tìm được đề tài đối phương cảm thấy hứng thú, làm cho hai người tán gẫu rất vui vẻ.
Ha ha, thái độ của cô đối với Sherlock Moriarty và Dwayne Dantes thật sự rất khác nhau… Người vốn quen thuộc, thay đổi khuôn mặt, thay đổi thân phận, đứng ở trước mặt cô ta lại được đối đãi khác xa nhau, loại cảm giác này thật sự rất kỳ diệu… Trò chuyện một hồi, Klein thầm cảm khái, cảm thấy ma dược “Người không mặt” mình uống đang được tiêu hóa rất nhanh.
Qua vài phút, một quý ngài đẹp trai có tóc vàng sáng lạn cầm theo chén rượu vang đỏ đi tới, mỉm cười nói với phu nhân Mary:
“Mary, hai người đang nói chuyện gì vậy?”
“Hibbert, đây là ngài Dwayne Dantes đến từ Disi, chuyện ông ấy trải qua ở trên biển tây Byron thật sự rất thú vị.” Mary lúc này giới thiệu cho hai người biết nhau, “Dwayne, đây là ngài Hibbert Hall, con trai trưởng của Bá tước Đông Chester, ha ha, chúng ta vốn nên đọc lên cả huân tước của anh ta, nhưng anh ta càng hy vọng chúng ta gọi anh ta là ngài thư ký thủ tịch, thư kí thủ tịch Ủy ban điều tra ô nhiễm không khí.”
Tôi từng nghe cô nói, đương nhiên lúc đó tôi còn dùng thân phận Sherlock Moriarty… Bá tước Đông Chester, đây là đại quý tộc, là tồn tại đỉnh cao xã hội chân chính… Klein tôn kính nhưng không hiện vẻ yếu thế cúi chào nói:
“Xin cho phép tôi biểu đạt lòng biết ơn, Ủy ban điều tra ô nhiễm không khí đã giúp chúng tôi có được hoàn cảnh sinh sống tốt hơn.”
Hibbert Hall rất vui vẻ vì lời cảm tạ thành khẩn này, cười đáp lại:
“Đây là nhờ sự cố gắng của toàn thể mọi người.”
Mary thì ở bên cạnh cười nói:
“Dwayne, không cần nhắc lại chuyện này, cái này sẽ làm Hibbert kiêu ngạo, không, tôi vừa rồi nói giỡn mà thôi, anh ta khiêm tốn hơn toàn bộ quý tộc mà tôi biết, lúc này anh ta đáng ra phải nghỉ phép ở đất gia tộc bên quận Đông Chester, cùng bạn bè đi săn thú, nhưng lúc tôi gửi điện báo nói nghị viên Macht mời chúng tôi tham gia vũ hội này, anh ta lập tức trở lại.”
“Không chỉ là vì vũ hội, còn có rất nhiều chuyện cần tôi xử lý, cha tôi, bá tước Hall, trước tháng sáu cũng sẽ thường xuyên đi tới đi lui Backlund cùng lãnh địa gia tộc.” Hibbert giải thích.
Một quý ngài rất trọng thị hình tượng xã giao… Klein ở trong lòng làm ra phán đoán bước đầu.
Mary nghe vậy, thuận miệng hỏi:
“Anh còn có chuyện gì? Khi nào thì rời khỏi Backlund?”
“Cái khác đều đã xử lý tốt rồi, chỉ còn lại có một chuyện cuối cùng, ha ha, em gái Audrey của tôi cảm thấy rất hứng thú đối với 10% cổ phần công ty xe đạp Backlund, còn thuê đội luật sư chuyên nghiệp giúp mình đàm phán, tôi phụ trách việc phối hợp chuyện này.” Hibbert đáp lời.
10% cổ phần công ty xe đạp Backlund? Thực là trùng hợp… Không thể không nói, xã hội thượng lưu đúng là rất nhỏ… Klein âm thầm thổn thức, cố ý nhắc tới:
“Tôi cũng đã tìm hiểu việc này, để hạn mức là 9.000 bảng cho 10% cổ phần, đáng tiếc là không thể cạnh tranh với người khác, chỉ có thể bỏ qua.”
Hibbert hơi kinh ngạc nhìn anh một cái:
“Anh thực tinh mắt.”
Anh ta không nói đã biết vừa cụ thể báo giá là bao nhiêu, miễn cho đối phương tham dự cạnh tranh.
9.000 bảng… Mary tự nói trong lòng, cảm thấy mình đã xem nhẹ gia sản của Dwayne Dantes.
Lúc này, bạn nhạc thứ ba vang lên, Hibbert Hall xoay người nhìn Mary hỏi:
“Tôi có vinh hạnh được mời cô nhảy một bản không?”
“Tôi luôn luôn sẵn lòng.” Mary lúc này vươn tay ra.
Điều đó làm cho ý định trực tiếp trao đổi danh thiếp với bọn họ của Klein không thể thực hiện được, bất quá, anh cũng không nóng nảy, bởi vì vũ hội còn kéo dài rất lâu.
Lại lấy đầy thêm một đĩa đồ ăn nữa, anh vừa ăn vừa nhìn sân nhảy, thưởng thức kỹ thuật của các phu nhân và tiểu thư.
Trong quá trình này, anh phát hiện nghị viên Macht cùng phu nhân Liana đang nói chuyện với các khách mời, tán gẫu rất vui vẻ, thậm chí nhảy mấy điệu.
“Theo Walter nói, xác định xong danh sách khách mời, chủ nhân còn phải tổng kết lại sở thích cùng quá khứ của mỗi một vị khách, sau đó thiết kế đề tài nói chuyện khác nhau hoặc kiểu vui đùa khác, để mỗi người đều có cảm giác mình rất được coi trọng… Kết giao trong xã hội thượng lưu thực phiền toái… Ha ha, cái này có lẽ chính là nguyên nhân vì sao các quý ngài ở Ruen chân tóc phổ biến là để hơi cao…” Klein vừa cảm thán vừa lẩm bẩm.
Anh thu hồi ánh mắt, nhìn đĩa ăn trống trơn, bắt đầu suy nghĩ xem kế tiếp nên mời vị tiểu thư hoặc cô gái nào khiêu vũ, hay là lại ăn tiếp.
Đúng lúc này, đôi mắt anh thấy được bóng dáng Herrell Macht, cô gái này đang lộ vẻ vội vàng, bước chân nhanh chóng tiến lên lầu ba.
Chương 895: Người tốt chuyện tốt (1)
Xảy ra chuyện gì? Tinh thần Klein trong nháy mắt trở nên căng thẳng.
Anh trải qua quá nhiều chuyện ngoài ý muốn, cũng rõ ràng quanh mình rất dễ dàng phát sinh sự kiện phi phàm, gặp được tình huống thế này khó tránh khỏi theo bản năng nâng lên cảnh giác, rất có loại cảm giác di chứng sau khi bị thương.
Klein nhìn theo Herrell Macht tới tận khi bóng lưng cô biến mất phía cầu thang, anh nhận thấy được đối phương chỉ là dồn dập chứ không bối rối.
Cái này có vẻ là tình huống còn trong tầm khống chế của cô ta… Hơn nữa, Macht là nghị viên hạ viện, quý ngài nằm trong thượng tầng của xã hội thượng lưu vương quốc, xung quanh chắc chắn có người phi phàm bảo vệ, ừm, con trai trưởng bá tước Hall cũng ở trong này, vệ sĩ của hắn khẳng định là người phi phàm… Mặt khác, Giáo đường St.
Samuel cũng chỉ cách phố Berklund mười phút đi xe ngựa, nếu thực sự xảy ra vấn đề, Kẻ Gác Đêm cùng đám mục sư Giám mục bất cứ lúc nào cũng có thể tới… Trừ khi đã ôm quyết tâm phải chết, nếu không sẽ không ai làm chuyện gì ở vũ hội này… Klein dần dần bình tĩnh, có suy đoán khác với tình huống của Herrell: Cô dồn dập đi lên lầu ba là vì giải quyết ảnh hưởng xấu của vật phẩm thần kỳ!
Lúc trước vấn đề Klein hỏi Arodes là có thể tìm vật phẩm sở hữu năng lực đánh cắp năng lực phi phàm của người khác từ đâu, mà một trong những đáp án “Ma kính” đưa ra chính là Herrell Macht!
Hồi tưởng lại lúc khiêu vũ, hình tượng Herrell nhanh chóng khắc họa rõ nét trong đầu Klein, cùng với các vật phẩm trang sức khác nhau trên người nàng.
Vật trang sức gồm có vòng tai, vòng cổ, ghim cài áo, bao tay mỏng… Sẽ là món đồ nào đây? Klein thu hồi ánh mắt, cảm thấy khát nước, vì thế cầm lên một ly nước lọc, uống một hơi cạn sạch.
Anh vừa buông cái cốc liền thấy thầy lễ nghi Vahana Heisen mang theo đĩa ăn tiến lại gần.
Cô gái này mặc váy dài màu đỏ, lại không có vẻ gì tục khí, cười nhẹ nói với Dwayne Dantes: “Tôi phát hiện anh cũng không phải là rất thích uống rượu.”
“Tôi từng vì uống rượu mà làm chậm trễ chuyện rất quan trọng.” Klein thuận miệng làm cho hình tượng Dwayne Dantes kinh nghiệm phong phú càng thêm chân thật.
Đương nhiên, anh cũng hiểu được khắc chế, không dùng năng lực “Người không mặt” biến đi một ngón tay, lấy cái này chứng minh lúc trước hạ quyết tâm lớn cỡ nào.
Vahana nghe vậy, biểu lộ có chút suy nghĩ cười nói:
“Quá khứ của anh tràn ngập bí ẩn, cái này có lực hấp dẫn chí mạng với rất nhiều cô gái.”
Cô ta không tiếp tục đề tài này, chuyển giọng:
“Quên nói cho anh biết, phiền toái của chồng tôi đã được giải quyết.”
Klein cầm lấy một ly rượu sâm banh, mỉm cười nói:
“Đây thật sự là một chuyện đáng để cao hứng, chúc mừng hai người.”
Anh hoàn toàn không nhắc tới việc mình đã âm thầm hỗ trợ.
Vahana nhìn anh một cái thật sâu, cũng giơ lên rượu vang đỏ trong tay nói: “Cụng ly.”
Chạm nhau một cái, hai người đều tự nhấp một ngụm, sau đó Klein lễ phép xin thứ lỗi, buông cốc xuống, xoay người đi tới vị trí nhà vệ sinh.
Cái này không phải do anh muốn đi tới sương mù xám, đơn thuần là vì hiệu quả xấu do súng ngắn “Chuông tang” mang tới, uống nước quá nhiều, cần đi giải quyết nỗi buồn một chút.
Lúc đi ra khỏi phòng tắm, Klein lại ngẩng đầu nhìn cầu thang đi thông lên tầng hai tầng ba, phát hiện Herrell Macht đang từng bước một đi xuống, bước chân không còn dồn dập, vẻ mặt bình tĩnh không gợn sóng.
Quả nhiên, không có vấn đề gì lớn… Hẳn chỉ là vật phẩm thần kỳ trên người nàng gây ảnh hưởng xấu… Không biết là hiệu quả gì… Klein nhẹ nhàng thở ra, tùy ý quét mắt nhìn sân nhảy, trong khi nhạc khúc biến hóa, đi tới trước mặt một cô gái, mời đối phương khiêu vũ.
Với ngoại hình và khí chất của Dwayne Dantes, hoàn toàn không có chuyện bị cự tuyệt.
Tiếp tục khiêu vũ và trò chuyện như vậy, vũ hội chậm rãi đến hồi kết thúc, từng vị khách lần lượt cáo từ.
Klein đã hoàn thành chuyện trao đổi danh thiếp cũng thế, nhưng không phải người thứ nhất, cũng không phải người cuối cùng rời khỏi.
Đại sảnh rất nhanh trở nên vắng vẻ, phu nhân Liana vừa giám sát bọn người hầu thu thập, vừa ngoắc tay gọi con gái Herrell Macht lại đây.
“Biểu hiện của ngài Dwayne Dantes tốt hơn rất nhiều so với mẹ tưởng tượng, vừa rồi đã có không ít cô gái hỏi thăm mẹ tình huống của ông ta.” Phu nhân Liana hàm súc nói, “Herrell, con vừa rồi đã khiêu vũ và nói chuyện cùng ngài Dantes, con cảm thấy ông ta là người thế nào? Con so với các cô gái cùng tuổi thì trưởng thành hơn rất nhiều, mẹ tin tưởng ánh mắt cùng phán đoán của con.”
Cô rất hiểu con gái của mình, cho nên cố ý nói thêm nửa câu cuối cùng, nếu không Herrell chưa chắc đã có hứng thú trả lời chi tiết.
Đối mặt với mẹ mình, Herrell không còn cao ngạo như lúc bình thường, ngẫm nghĩ rồi nói: “Ông ta không phải rất quen thuộc giới quý tộc, rất dễ vô tình đắc tội người đối diện, nhưng rất có kiến thức.”
“Rất có kiến thức…” Phu nhân Liana hơi cảm kinh ngạc lặp lại lời nói của con gái.
Với hiểu biết của cô về Herrell, đây đã là đánh giá rất cao.
Cô nhịn không được có chút lo lắng, sợ con gái mình thích Dwayne Dantes.
Herrell không để mắt những quý ngài xung quanh là bởi vì bọn họ quá trẻ, quá non nớt, không đủ năng lực.
Dwayne Dantes vừa vặn là hình tượng trưởng thành… Liana đột nhiên có chút hối hận đã mời quý ngài kia tới tham gia vũ hội.
Cô biết với tính cách của Herrell, nếu yêu đương mà bị gia đình cấm cản thì hoàn toàn có khả năng bỏ trốn.
Herrell tựa như đã nhận ra suy nghĩ của mẹ mình, cảm xúc không có chút dao động nói: “Con chỉ thích những người đàn ông đủ mạnh mẽ thôi.”
Phù… Liana âm thầm thở ra, không còn lo lắng vấn đề vừa rồi, bởi vì Herrell khinh thường nói dối.
Đêm khuya, Herrell bò dậy từ trên giường, mượn dùng năng lực nhìn bàn đêm để dễ dàng thay quần áo.
Cô leo xuống từ phòng ngủ ban công, thật cẩn thận né qua đám bảo tiêu trong nhà, một đường ra tới hoa viên, đi vào cống thoát nước phố Berklund, tới cầu thang kim loại dựng thẳng để nhân loại tự do thông qua.
Herrell thuần thục mở nắp cống đi xuống, lại từ bên trong khép lại nắm cống.
Gần 30 phút sau, cô mới mở ra nắp cống, trở lại con đường tối đen.
Đúng lúc này, Herrell nhìn hoa viên chìm trong bóng tối cách đó không xa.
“Số 160…” Cô đọc lên số nhà tương ứng.
Đây đúng là nhà Dwayne Dantes.
Ở tầng thứ ba, Klein lại một lần nữa tỉnh lại từ trong mộng vì linh tính trực giác, hận không thể bắt kẻ lẻn vào phá giấc ngủ của mình cho “Mấp máy đói khát” ăn sống.
Lúc này, anh trực tiếp mở ra hộp thuốc lá bằng sắt, thả ra “Oan hồn” bí ngẫu.
Senol mặc áo khoác đỏ sậm đầu tiên là đi vào trong tấm kính toàn thân, tiếp theo liền chui ra khỏi cửa sổ thủy tinh phòng người giúp việc nam.
“Hắn” nhìn chăm chú vào Richardson, thấy vị người giúp việc đã ngồi dậy, vừa sợ hãi vừa khẩn trương nhìn cửa.
Cửa phòng mở ra trong im lặng, một bóng người tiến vào.
Dưới ánh trăng đỏ rực, kẻ lẻn vào hiển lộ ra màu da nâu nhạt, bộ dáng mềm mại, cùng với tóc quăn đen thui, rõ ràng là kiểu người ở nam đại lục Byron.
Người kia lộ ra khí tức âm lãnh đứng ở cửa, nhìn về phía Richardson, trầm giọng hỏi: “Đã suy xét xong chưa?
“Đừng tưởng rằng thoát được chúng tôi là có thể sống cuộc đời an bình, máu trong thân thể của ngươi là con dân Tử Thần, nhất định phải trả giá tất cả vì khôi phục vinh quang của thần.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Binh Chủng Của Ta Biến Dị [Dịch] Binh Chủng Của Ta Biến Dị](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Binh-Chung-Cua-Ta-Bien-Di-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Đệ Nhất Danh Sách [Dịch] Đệ Nhất Danh Sách](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-De-Nhat-Danh-Sach-SE-Audio-Truyen.jpg)
