Quỷ Bí Chi Chủ
Tập 180 : Người tốt chuyện tốt (2) (c896-c900)
❮ sautiếp ❯Chương 896: Người tốt chuyện tốt (2)
“Ngẫm lại người mẹ đã chết của ngươi đi, ngẫm lại quá khứ từng bị bắt nạt của ngươi đi, chẳng lẽ ngươi hy vọng con của ngươi tương lai cũng phải trưởng thành trong ánh mắt kỳ thị, vĩnh viễn làm người hầu cho kẻ khác?”
“… Nhưng mà, năng lực của tôi có hạn…” Richardson ngẩng đầu, gian nan nói.
“Im lặng chờ đợi, sẽ có nhiệm vụ cho ngươi.” Thanh âm của kẻ lẻn vào mềm xuống hơn một chút.
Richardson không trả lời đồng ý hay không, trong lòng tựa như còn đang giãy dụa.
Mà kẻ lẻn vào không để ý hắn do dự, khi hắn đã đáp ứng, trực tiếp xoay người rời khỏi phòng, theo đường cũ rời đi.
“Con dân Tử Thần… Linh Giáo Đoàn, hoặc là người tổ chức phục quốc Byron khác?” Thấy tất cả những chuyện xảy ra, Klein nằm ở trên giường, không tiếng động lẩm bẩm, “Bọn họ sẽ bắt Richardson làm cái gì? Trộm tiền của mình, cung cấp kinh phí cho tổ chức? Hoặc là gây nên sự kiện khủng bố ở một yến hội thượng lưu nào đó?”
Lúc này, kẻ lẻn vào đã leo xuống từ ban công, xuyên qua hoa viên, nhảy ra khỏi lưới sắt dựng thẳng, về tới trên đường.
Đột nhiên, hắn thấy bên trái có bóng người đánh tới, bèn lắc mình nắm chặt bàn tay, toàn lực đấm ra.
Phành!
Nắm tay đánh trúng bóng đen, nhưng lại trực tiếp xuyên thấu qua, tựa như mục tiêu chỉ cái bóng do ánh sáng đèn đường khí gas chế tạo ra.
Cùng lúc đó, gáy hắn đột nhiên bị trọng kích, cả người ngã xuống đất.
Bóng dáng Herrell chợt hiện lên phía sau kẻ lẻn vào, vẻ mặt hơi lộ vẻ hưng phấn, tựa như hoàn thành một hồi lừa gạt.
Cô nhanh chóng thu liễm cảm xúc, giữ tư thái cao ngạo, nghiêng đầu nhìn cửa lớn và lưới sắt số 160 phố Berklund.
Dưới thân cô gái là kẻ lẻn vào, cô vừa bước đi vừa kéo hắn tới cửa nhà Dwayne Dantes.
Ngay sau đó, Herrell buông ra tay trái, xử lý các loại dấu vết, tiến lên hai bước bấm chuông cửa.
Sau đó, bóng lưng của cô rất nhanh rời khỏi, dọc theo con đường tối mịt quay về trong nhà.
Mà trên mặt ngoài của một ngọn đèn đường khí gas bên ngoài số 160, mặt ngoài bằng pha lê của hàng rào bao phủ bằng kim loại màu đen, ảnh ngược cảu cái bóng mặc áo khoác đỏ sậm cũ kỹ đang lẳng lặng theo dõi toàn bộ quá trình.
Nên xử lý như thế nào đây… Trong căn phòng, Klein khó xử suy nghĩ.
Anh biết Herrell tốt bụng giúp hàng xóm giải quyết kẻ lẻn vào, hơn nữa không lưu lại tên tuổi, nhưng cứ như vậy, sau khi quản gia báo cảnh sát, sự việc bắt đầu điều tra, khẳng định về sau sẽ chuyển tới đám người Kẻ Gác Đêm, đến lúc đó, ai đánh gục kẻ lẻn vào chính là một vấn đề quan trọng.
Nếu Klein thật sự chỉ là người thường, vậy không có gì quan trọng, tùy tiện để những Kẻ Gác Đêm điều tra, nhưng anh không chỉ là cường giả là danh sách 5, còn đang mưu tính đánh cắp vật phẩm sau cửa Chanis, anh không hy vọng bị chuyện ngoài ý muốn nào ngắt mất tiến trình, không thể không đổi lại thân phận.
Thẳng thắn mà nói, ý tưởng đầu tiên trong đầu anh là tìm cớ đuổi việc Richardson.
Bất quá, đối thoại vừa mới nghe được làm cho anh có chút dao động.
Nếu lúc này đuổi việc Richardson, khát vọng có cuộc sống bình thường của anh ta sẽ bị đánh nát, tương đương với mình tự tay đẩy anh ta vào vực sâu, chỉ có thể theo chân đám người kia… Đáng tiếc, thân phận Dwayne Dantes này có “nhiệm vụ”, nếu không tùy tay giúp đỡ một chút cũng không phải vấn đề gì lớn… Klein thở dài suy nghĩ.
Mười giây sau, kẻ hôn mê ở cửa đột nhiên ngồi dậy, hoạt động cái cổ, trốn vào bóng đen, mà lúc này, quản gia Walter nghe được tiếng chuông cửa vừa mặc thêm quần áo đi ra khỏi cửa chính.
Tới cửa, Walter mượn ánh sáng đèn đường, xuyên thấu qua khe hở lưới sắt, phát hiện bên ngoài không có người nào, vô cùng im ắng.
Trong nháy mắt này, Walter hoài nghi mình có phải nghe lầm không, vừa rồi căn bản không có âm thanh chuông cửa!
Hắn định thần lại, bước nhanh tới phòng người hầu phía sau, đánh thức vài người, để bọn họ lấy hai khẩu súng săn tuần tra qua lại mấy vòng, phòng ngừa có đạo tặc hoặc cướp bóc lẻn vào.
Walter không lập tức báo cảnh sát, bởi vì chưa phát sinh sự việc gì cả, tiếng chuông cửa vừa nãy có lẽ chỉ là trò đùa dai của người vô gia cư nào đó.
Lúc này, trong cống thoát nước gần đó, kẻ lẻn vào trước đó cần lấy nắm tay kim loại, dần dần đi xuống, tới khu vực ảm đạm không ánh sáng.
Hắn rất nhanh ngừng lại, lưng tựa vào vách tường, thong thả trượt xuống, ngồi ở trên mặt đất dơ bẩn.
Ánh mắt hắn một lần nữa nhắm lại, giống như đang ở trong trạng thái hôn mê, mà phía trước hắn, một quý ngài trung niên mặc áo khoác đỏ sậm cũ kỹ bỗng nhiên hiện lên, đúng là bí ngẫu của Klein, “Oan hồn” Senol.
Senol cởi ra thắt lưng của kẻ lẻn vào, mò trong quần áo của hắn được 7 saule 11 penny tiền, cùng với các túi nhỏ chứa bột phấn các loại màu.
Cách mấy chục thước, Klein thao túng bí ngẫu từ xa, nhìn đống bột phấn này, phát hiện quả nhiên đúng như anh dự tính, đều là bột phấn làm từ các loại thảo dược lĩnh vực tử linh, mà một bộ phận trong đó có thể dùng để “Thông linh” !
Xác suất vật này đến từ người phi phàm con đường “Người nhặt xác” đến từ Byron là rất lớn, cho dù chưa tới danh sách 7 “Kẻ thông linh”, chuẩn bị bột phấn thảo dược cùng tinh du thuần lộ tương ứng cũng rất bình thường, dù sao tài liệu này không phải chỉ có một tác dụng “Thông linh”.
Ngay sau đó, Klein thao túng bí ngẫu Senol, rất nhanh bố trí nghi thức, cầu nguyện “Kẻ Khờ”.
Sau đó, anh đi tới sương mù xám làm ra hưởng ứng, để đối phương có thể hoàn thành chuyện kế tiếp.
Làm xong tất cả những chuyện này, anh trở về thế giới hiện thực, tiếp tục thao túng “Oan hồn “Senol, chân chính bắt đầu “Thông linh”.
Xuyên qua ánh sáng nhạt gió bão, Klein thấy linh hồn của kẻ lẻn vào, hắn đần độn, mơ hồ trong suốt.
“Ngươi tên là gì? Thuộc về thế lực nào?” Senol trầm thấp hỏi.
Kẻ lẻn vào đờ đẫn đáp lại:
“Godot Phillips, tôi thuộc về ‘Đảng Xương sọ đen’.”
Đảng Xương sọ đen, hình như là một băng nhóm xã hội đen có địa bàn từ rìa khu đông cùng cầu Backlund tới gần bến tàu, chủ yếu là người Byron, tuy không tàn nhẫn tanh máu bằng đảng Zmanger, nhưng cũng rất hung hãn, không sợ giết người… Klein vừa hồi tưởng tư liệu lúc trước sưu tập được, vừa để cho Senol tiếp tục hỏi:
“Chủ nhân các ngươi muốn làm cái gì? Vì sao lại tìm Richardson?”
Godot Phillips đần độn nói:
“Chúng tôi vì thần mà chiến.
“Chúng tôi vốn là thành viên hội phục quốc đông Byron, thành lập đảng Xương sọ đen là vì nắm giữ tình báo, thu hoạch tiền tài, ngoài ra còn có một nhiệm vụ, đó chính là sưu tập các loại vật phẩm có liên quan tới Tử Thần, mang chúng về nam đại lục.
“Lần này, chúng tôi nhận được manh mối vô cùng xác thực, trong những thứ đồ bá tước Wolfe sưu tầm có một cái mặt nạ lấy ra từ lăng mộ gia tộc Eggers, gia tộc này là hậu duệ của thần.
“Để lấy được cái mặt nạ này, chúng ta cần phái người tiến vào làm việc trong nhà bá tước Wolfe hoặc là tham gia vào yến hội vũ hội do bá tước Wolfe tổ chức, mà Richardson là một nhân tuyển tốt, hắn tham dự nhiều các loại vũ hội, kinh nghiệm làm người hầu lại rất phong phú.”
Người hầu trong nhà quý tộc thường thường đều là “Tổ truyền”, nào có dễ dàng tiến vào như vậy… Trừ khi là tạm thời cần số lượng lớn người, làm thuê trong ngắn hạn…
Chương 897: Hội phục quốc
Nói tới thì thật đúng là có chuyện này, ở vũ hội đêm nay, có một cô gái nhắc tới, một số quý tộc tình hình tài chính không tốt phải bán rất nhiều đất cùng trang viên, cắt giảm hầu như toàn bộ người hầu, chỉ để lại không đến mười người, miễn cưỡng duy trì thể diện, chờ có yến hội hoặc vũ hội cần nhiều người thì tiêu tiền để “Hiệp hội trợ giúp người hầu gia đình” thuê một đám nhân viên tạm thời…
Còn nữa, bá tước Wolfe thế mà sưu tầm mặt nạ gia tộc hậu duệ Tử Thần, mình nhớ rõ họ của ngài Azcot chính là Eggers… Đáng tiếc, hiện tại mình không hy vọng gặp chuyện ngoài ý muốn, nếu không có lẽ sẽ nghĩ biện pháp giúp ngài Azcot lấy được cái mặt nạ này… Klein lẩm bẩm vài câu, để cho Senol tiếp tục hỏi:
“Ngươi quen biết Richardson như thế nào?”
Godot Phillips khô khan đáp:
“Chúng tôi quen biết từ khi còn ở trang viên đông Byron, lúc đó chúng tôi đều là nô lệ.
“Mà trong những nô lệ, lại có người lặng yên truyền bá tín ngưỡngTử Thần, tôi, Richardson, mẹ của hắn, sinh hoạt trong loại cuộc sống kia, không thể không trở thành tín đồ Tử Thần, âm thầm gia nhập tổ chức.
“Sau đó, mẹ Richardson mắc bệnh chết đi, hắn cũng bị đưa tới Backlund, mà tôi lại tìm được cơ hội trốn ra khỏi trang viên.
“Vài năm sau, tôi được phái đến Backlund, trong một lần ngẫu nhiên gặp lại Richardson, hắn thế mà quên mất cái chết của mẹ mình, quên đi quá khứ bị ngược đãi, quên mất tín ngưỡng với thần, bị cái gọi là cuộc sống bình thường ăn mòn ý chí!
“Vì tránh né tôi, hắn cố ý phạm sai lầm, liên tục thay đổi ba chủ nhân, nhưng mà, hắn làm sao có thể nghĩ đến, đồng bạn trong quá khứ của hắn đã không còn là người thường!”
Mỗi người đều có quyền lựa chọn, chỉ cần không xúc phạm tới người khác, bất quá, mình cùng Richardson là hai loại người khác nhau… Trong phòng, Klein vừa su nghĩ vừa để cho Senol trầm thấp hỏi:
“Tổ chức rất có ảnh hưởng trong những nô lệ kia có tên gọi là gì?”
Godot Phillips chần chờ rồi nói:
“Hội Vĩnh Sinh, tín ngưỡng Tử Thần, sau khi rời khỏi đau đớn thế giới hiện thực, sẽ được sống mãi tại minh giới.”
Hội Vĩnh Sinh… Cái này mình biết, chi nhánh Linh Giáo Đoàn… Xuất thân là “Kẻ Gác Đêm” nên Klein rất hiểu biết những chuyện này.
Anh tiếp tục thao túng bí ngẫu Senol hỏi đối phương, thu được rất nhiều tình báo liên quan tới Hội Vĩnh Sinh, hội phục quốc đông Byron, đảng Xương sọ đen, xác nhận tên Godot Phillips này đã giết hại rất nhiều người vô tội.
Chấm dứt thông linh, xử lý xong dấu vết, chờ đợi 20 phút, Klein lại để cho “Oan hồn” tiến vào thân thể Godot Phillips, khống chế hắn đi ra khỏi cống thoát nước, quay về con đường tối tăm.
Mà lúc này, trong số 160 phố Berklund, đám người hầu mang theo súng săn hai nòng tuần tra không còn quá chuyên tâm, tựa như cho rằng không có nguy hiểm gì.
Klein giả vờ như không phát hiện được gì, vẫn ngủ say trong phòng mình, nhưng mà anh đã bố trí nghi thức, tự mình triệu hồi bản thân, tự mình hưởng ứng chính mình, mang theo còi đồng Azcot, hộp thuốc lá bằng sắt cùng “Mấp máy đói khát”, lấy trạng thái cái bóng oan hồn rời phòng trong im lặng.
Anh bám theo phía sau Godot Phillips, trước sau duy trì khoảng cách 80 mét, mượn cái này thao túng “con tin” bị bí ngẫu phụ thân, để hắn tới khu phố khác, tới chỗ cho thuê xe ngựa.
Một giờ sau, “Godot Phillips” về tới tổng bộ đảng Xương sọ đen, một căn phòng nhỏ ở khu vực phụ cận bến tàu.
Trong này cất giấu số lượng lớn vũ khí quân đội, có vài thành viên hội phục quốc đông Byron phái tới, bọn họ cấu thành cao tầng đảng Xương sọ đen.
“Godot Phillips” dựa theo phương thức ước định, mở ra cửa lớn, nói với một thành viên rằng:
“Richardson đã khuất phục.”
“Tốt lắm.” Thành viên kia không quá chuyên tâm quét mắt nhìn Godot Phillips một cái, tránh đường ra để hắn thông qua.
“Godot Phillips” nhìn chung quanh một vòng, thấy trong góc phòng chất đống thuốc nổ siêu mạnh cùng một đống súng trường, mà vài thành viên cao tầng đảng Xương sọ đen đang tụ lại một chỗ, không biết thảo luận cái gì.
“Godot Phillips, làm một điếu không?” Thành viên vừa nãy đưa tới một điếu thuốc lá.
Đây là phong cách của nam đại lục, trực tiếp dùng lá cây thảo dược phơi khô làm thuốc lá.
Godot Phillips tiếp lấy, tay cầm lấy diêm trên bàn, rút ra mấy cái, quẹt lửa.
Sau đó, hắn mang que diêm đang cháy ném về phía góc nhà, ném về phía số chất nổ rất dễ bị điểm hỏa kia.
“…” Toàn bộ người ở đây đều lộ vẻ đờ đẫn nhìn Godot Phillips, trong thời gian ngắn ngủi không kịp phản ứng lại.
Oành đùng đùng!
Cách đó ngoài mấy chục mét, Klein đang ngồi đưa lưng về phía căn nhà ánh lửa bốc lên, khí lưu quay cuồng.
Vài giây sau, Senol mặc áo khoác đỏ sậm xuất hiện bên cạnh anh, có một chút dấu vết lửa cháy.
“Oan hồn” này lấy tay để ấn ngực mặt ngoài đồng vàng cúi chào, trở về trong hộp thuốc lá bằng sắt.
Đáng tiếc, không thể nhặt lại đặc tính phi phàm, nếu không sẽ không giống một chuyện ngoài ý muốn… Cao tầng Đảng Xương sọ đen không có người phi phàm tuyệt đối sẽ khiến người ta hoài nghi… Klein âm thầm thở dài một câu, xử lý sạch dấu vết, chấm dứt triệu hồi, trực tiếp trở lại trong sương mù xám.
Sáng sớm ngày hôm sau, anh ra vẻ không biết chuyện gì, rời giường rửa mặt, chờ bên người giúp việc tiến vào giúp mình mặc quần áo.
Richardson lặng lẽ đi vào, thuần thục hoàn thành công việc của mình.
Tiếp theo, hắn lui ra phía sau một bước, thấp đầu nói:
“Thưa ngài, tôi muốn từ chức sau khi làm hết tuần này.”
Hắn bình thường nhận tiền lương từ nữ quản gia Tanea.
“Vì sao?” Klein nhìn bản thân trong gương, vừa sửa sang lại ghi lê vừa hỏi.
Cùng lúc đó, anh ở thầm nghĩ trong lòng: cũng không tệ lắm, biết chủ động từ chức, không mang đến phiền toái cho chủ thuê…
Richardson sớm đã nghĩ ra cái cớ:
“Tôi cảm giác năng lực còn chưa đủ để đảm nhiệm chức người giúp việc cận thân, trong vũ hội tối hôm qua, tôi trao đổi với người hầu của khách mời khác, phát hiện mình còn kém rất xa.”
Klein cười cười nói:
“Mọi người đều là từ không có kinh nghiệm trưởng thành lên, suy nghĩ lại rồi ngày mai trả lời tôi lần cuối.”
“Vâng thưa ngài.” Richardson không nói thêm nữa, chủ động rời khỏi phòng, đi lầu lấy cho Klein báo chí sáng nay.
Trong quá trình này, hắn sẽ cố ý đọc trước, đặt tờ thú vị nhất ở bên trên.
Trong lúc lật xem, ánh mắt hắn đột nhiên đọng lại, tập trung ở tờ tin tức thứ nhất:
“Số 79 phố Dirham khu vực cầu Backlund phát sinh một vụ nổ kịch liệt, nghi ngờ có liên quan tới ‘Đảng Xương sọ đen’…
“Theo lời cảnh sát, toàn bộ cao tầng ‘Đảng Xương sọ đen’ đã chết trong vụ nổ ngoài ý muốn này, bao gồm Lima, Moreira, Godot Phillips…”
Cái này… Richardson lấy tay xoa xoa mắt, hoài nghi mình đang nằm mơ.
Số 160 phố Berklund, nhà ăn trên lầu hai.
Klein vừa mới nhận bánh mì nướng phết bơ từ người hầu, đã thấy quản gia đi đến.
Walter cúi chào một cái rồi nói:
“Thưa ngài, tối hôm qua có người không biết lai lịch bấm vang chuông cửa nhà chúng ta.”
“Bởi vì thời gian đã quá trễ, tôi không đánh thức ngài, chỉ là để cho đám người hầu lấy súng săn hai nòng, thay phiên tuần tra một đêm.
“Nếu ngài cho phép, hôm nay tôi sẽ tới cục cảnh sát, kêu bọn họ tăng mạnh tuần tra khu phố mỗi đêm.”
Thuê một quản gia như vậy, ngoại trừ đắt, không có khuyết điểm gì khác… Klein nhẹ nhàng gật đầu, uống một ngụm sữa tươi vừa được đưa tới rồi nói:
“Tốt lắm.”
Chương 898: Ngài X
“Không có một người nào…” Herrell thấp giọng lặp lại một lần, lâm vào trầm tư.
Một lúc sau, cô rời khỏi khởi phòng, quay về lầu ba.
Trên đường, cô nhịn không được nắm tay lại, vung tới về phía trước vài cái, tựa như đang kiểm tra sức lực của mình, khuôn mặ rõ ràng đang lộ vẻ nghi hoặc.
Trong phòng ngủ, Klein nhìn số lượng đồng vàng chất đống trước mặt, trong mắt phản chiếu màu sắc sáng lóa.
Đống vàng này tổng cộng có giá trị 4.000 bảng!
Trải qua một thời gian gom góp, “Thượng tướng ngôi sao” Capella rốt cuộc hoàn thành giao dịch “May mắn cân bằng”, ngoại trừ những đồng vàng, còn trả 6.500 bảng tiền mặt.
Thẳng thắn mà nói, một đống lớn đồng vàng như vậy quả thật có lực trùng kích thị giác mạnh hơn tiền mặt… Klein vừa cảm thán, vừa lấy ra từ túi áo 13 đồng vàng Ruen của “Thượng tướng máu” Senol 13, để chúng chung chỗ với đồng loại.
Làm xong tất cả những cái này, anh mới lấy ra kèn ác-mô- ni-ca nhà mạo hiểm, để tới bên miệng, thổi một cái.
Trong im lặng, Reinette Tincole cầm theo bốn cái đầu tóc vàng mắt đỏ xuất hiện ở phía trước.
“Quý cô, đây là khoản tiền đầu tiên, tổng cộng là 4.013 bảng.” Klein thu hồi tầm mắt từ đồng vàng, nhìn về phía tiểu thư tín sứ nói.
Không thể không nói, anh có chút tò mò tiểu thư tín sứ sẽ làm như thế nào để chuyển đi một đống lớn vàng như vậy, anh nhớ lúc đối phương thu thư đều là dùng răng cắn.
“Tốt lắm…” “Còn thiếu…” “Năm ngàn…” “Tám mươi…” “Bảy…” Đầu của Reinette Tincole nói theo thứ tự.
Không cần nhắc nhở tôi… Klein gượng ra nụ cười nói:
“Tôi sẽ mau chóng gom góp.”
Reinette Tincole không nói nữa, một cái đầu trong đó cố gắng mở miệng.
Bỗng nhiên, trước mặt cô trở thành bóng tối sâu thẳm, toàn bộ đồng vàng giống như là nước chảy, bị lốc xoáy hút vào, điên cuồng lao đi.
Ngắn ngủn vài giây, đống vàng biến mất không thấy gì nữa.
Bốn cái đầu của Reinette Tincole đồng thời gật một cái, lập tức quay trở về linh giới.
Trên người còn có 8.156 bảng tiền mặt và 5 đồng vàng Ruen… Miễn cưỡng có thể nói là một phú ông… Nếu thực sự có cơ hội đầu tư, mình sẽ bỏ tiền ra, chứ không phải chỉ nói miệng như bây giờ… Như vậy thì trong ngắn hạn sẽ không bị người khác hoài nghi là lừa gạt… Ha ha, lạc quan một chút, có lẽ cơ hội đầu tư giúp mình kiếm về số tiền tiêu hao lúc trước, tốc độ tiền đẻ ra tiền luôn rất nhanh… Klein không tiếng động thở hắt ra, chuyển ánh mắt ra phía ngoài cửa sổ, bắt buộc mình thưởng thức cảnh khu phố bị đám sương bao phủ.
Ban đêm tiến đến khu đông, ở những nơi đèn đường tối tăm không chút ánh sáng thì không gian đen kịt, giống như đang ẩn chứa vô số quái vật cùng tội ác.
Hugh Dilcha khoác một cái áo choàng có mũ trùm, bước chân tiến vào một cái ngõ nhỏ, đi tới bên ngoài một căn phòng có vẻ thực cũ nát.
Đây là tụ hội mới ở khu đông mà trước đó cô từng đề cập với Furth!
Hugh không vội vã gõ cửa theo ám hiệu đã sớm định trước, mà trước tiên cúi đầu xem kỹ cách ăn mặc của mình.
Điều khác với bình thường là, cô hôm nay mặc là một đôi giày độn.
Đôi giày độn này nhìn vào thì không có gì khác lạ, nhưng Hugh rất rõ ràng, đế của nó rất dày, bên trong còn nâng cao phần gót, có thể giúp một người “đột nhiên” cao hơn không ít.
Mà cái này có thể che đi dấu hiệu đặc thù lớn nhất ở Hugh!
Sờ sờ lê ba cạnh giấu trong người, Hugh đội lên mũ trùm, gõ vang cửa phòng theo nhịp.
Rất nhanh, cô được dẫn vào bên trong, tùy ý tìm vị trí ngồi xuống.
Đợi cho những người nên đến tham dự đều đã tới, người triệu tập tụ hội rốt cuộc đi đến.
Chiều cao của hắn thuộc tầm trung, trên dưới 1m75, mặc trường bào màu đen cổ điển, đội mũ đỉnh nhọn dành cho ma pháp sư, trên mặt đeo mặt nạ có màu như dùng đồng thau tạo thành, mang tới cảm giác cổ xưa mà thần bí.
Màu da hơi tối, nhưng lại không tới màu nâu, như là người khu vực Feineibote vịnh Disi… Nhưng cái này chưa thể khẳng định, màu da có thể là do phơi nắng… Tóc đen, hơi xoăn, điểm ấy phù hợp với phán đoán thứ nhất… Hugh dùng tư thái “Quan trị an” đánh giá đối phương.
Người đàn ông đeo mặt nạ đồng thau nhìn quanh một vòng, trầm thấp nở nụ cười rồi nói:
“Các ngươi có thể gọi tôi là ngài X.”
Ngài X… Khóe miệng Hugh nhịn không được giật giật mấy cái.
Từ khi trở thành nhân viên bên ngoài của MI9, cô đã biết tình huống của không ít tổ chức bí ẩn, trong đó bao gồm hội Cực Quang.
Cho nên, cô rất rõ ràng, các thần sứ hội Cực Quang lấy chữ cái làm danh hiệu, thích tự xưng bản thân là ngài hoặc quý cô.
Mà theo cô cảm thấy, tự xưng trước mặt người ngoài như vậy chẳng khác gì chủ động bại lộ thân phận cùng lai lịch, dù sao không thể có chuyện tất cả thành viên tham gia tụ hội đều là người phi phàm hiểu biết ít!
Hắn không sợ bị người ta nhận ra sao? Khó trách vị kia nói hội Cực Quang đều là đồ điên, không thể dùng logic người bình thường lý giải hành vi của bọn họ… Từ lúc ngài A biến mất, khi Backlund xuất hiện kẻ giả mạo tên của hắn hoặc đồng bạn hắn triệu tập tụ hội giành ích lợi, kẻ chủ sự đều bị mật báo rất nhanh, rồi bị bắt… Ừm, ngài X này không nhất định là người hội Cực Quang, có lẽ thuộc về đồng loại trước đó… Hugh thu hồi ánh mắt đánh giá của mình, yên tĩnh địa lắng nghe tụ hội.
Cô rất ít khi mật báo chuyện cùng loại, bởi vì cô từng có một cuộc sống gian nan cầu sinh, hiểu được mọi người đều có khó khăn của mình, cho nên, chỉ cần không phát sinh cái gì ngoài ý muốn, cô sẽ không cung cấp tin tức tương ứng cho MI9.
Nếu xác định là Thần sứ hội Cực Quang, vậy cử báo, bọn họ đều là đồ điên, sẽ mang đến nguy hại cực lớn… Hugh vừa nghĩ, vừa xem người khác trao đổi tin tức hoặc hoàn thành giao dịch.
Cô không tham dự nhiều, thứ nhất là vì không cảm thấy quá hứng thú với vật phẩm cùng tình báo xuất hiện, thứ hai là vì ma dược “Kẻ thẩm vấn” cần rất nhiều tiền.
Chấm dứt tụ hội, trở lại chỗ ở tại khu JoWod, Hugh thấy Furth đang đắp mặt nạ, nằm ở nơi đó nhàn nhã đọc sách.
“Thế nào? Cái tụ hội kia thế nào rồi?” Furth làm bộ không chút để ý hỏi.
Hugh để áo choàng sang một bên rồi nói:
“Số người tham gia không ít, xuất hiện rất nhiều vật phẩm, nhưng còn tập trung ở danh sách thấp.”
“Lần đầu tụ hội, khẳng định không có người nào trực tiếp lấy ra thứ tốt.” Furth buông xuống tiểu thuyết trong tay.
“Ừm.” Hugh gật đầu nói, “Người tổ chức tụ hội tự xưng là ngài X, nhưng đến cùng có liên quan gì đến ngài A không thì không ai biết được.”
Ngài X… Chẳng lẽ là Thần sứ hội Cực Quang… Sẽ không phải là Louis Wien chứ? Tinh thần Furth run lên, vội vàng hỏi:
“Bộ dáng của hắn như thế nào?”
“Hắn đeo mặt nạ!” Hugh trợn mắt lườm Furth một cái, “Cậu nghĩ mình có được đôi mắt có thể nhìn thấu đồ vật?”
“Không không không, ý tứ của mình là, hình tượng chỉnh thể của hắn.” Furth từng gặp được Louis Wien ở nhà thầy Dorian Gray, biết được bộ dáng đối phương thế nào.
Là một “Quan trị an”, Hugh không chút nào cố sức đã miêu tả được hình tượng ngài X, cuối cùng nghi hoặc hỏi:
“Mặc kệ có liên quan gì đến ngài A hay không, người như vậy đều sẽ rất có khả năng bị mật báo, hắn không lo lắng sao?”
Furth nghe xong miêu tả của Hugh, xem qua bức họa cô mượn dùng năng lực “Quan trị an” vẽ lại, trong lòng cảm thấy mừng thầm, nghĩ thầm ngài X rất có khả năng chính là phản đồ gia tộc Abraham, Louis Wien!
Không lo lắng mật báo là vì hắn là “Nhà lữ hành”, gặp chuyện gì ngoài ý muốn cũng có thể thong dong đào tẩu.
Nếu tổ chức chính phủ dựa theo kinh nghiệm đối phó ngài A để đối phó hắn, quả thật là sẽ rất dễ thất bại… Furth nói thầm trong bụng, không lại nói thêm về đề tài này nữa, chuyển sang hỏi cái khác.
Đợi Hugh đi tắm rửa, cô dùng năng lực “Nhà chiêm tinh”, hỏi linh tính của mình, đặt hình tượng Louis Wien cùng ngài X trùng điệp lên nhau, đạt được đáp án bọn họ chính là một người!
“Thật đúng là như vậy!” Furth đứng lên, kích động đến mức đi qua đi lại trong phòng khách.
Suy nghĩ thứ nhất trong lòng cô là mật báo các giáo hội lớn, cùng với nhắc nhở mục tiêu có năng lực “Nhà lữ hành”, chợt nhớ tới trước đó từng thử thuê ngài “Thế giới” ám sát Louis Wien.
“Mặc kệ thế nào, hỏi ngài ‘Thế giới’ có rảnh rỗi muốn tiếp nhiệm vụ này hay không trước, không thể đắc tội với ông ta.” Nghĩ đến tính cách của ngài “Thế giới”, Furth liền rùng mình một cái.
Sau khi có quyết định, cô trước xác nhận Hugh còn đang tắm rửa, trong khoảng thời gian ngắn sẽ không đi ra, tiếp theo bắt đầu cầu nguyện với ngài “Kẻ Khờ”:
“… Xin chuyển lời cho ngài ‘Thế giới’, Thần sứ Louis Wien hội Cực Quang đã xuất hiện, đại khái là ‘Nhà lữ hành’, danh hiệu là ngài X.”
Chương 899: Lần đầu thẩm tra (1)
Khi nghe được thanh âm hư ảo khẩn cầu trùng điệp, Klein còn đang ngồi ở trên xe bốn ngựa kéo từ Giáo đường St.
Samuel quay về phố Berklund.
Là nữ… Không phải quá sốt ruột… Đối với chuyện này, anh chỉ có thể sơ bộ phán đoán, không cách nào khác lập tức đi tới sương mù xám làm ra hưởng ứng.
Quét mắt nhìn bóng tối bị đèn đường khí gas xua tan ngoài cửa sổ, Klein thu hồi ánh mắt, cầm lên chén trà sứ trắng nạm vàng, nhẹ nhàng nhấp một ngụm.
Richardson ngồi bên cạnh thấy thế, cố lấy dũng khí nói:
“Thưa ngài, tôi đã rõ ràng, ngài nói rất đúng, mọi người đều đi lên từ không có kinh nghiệm, cảm tạ ngài đã cho tôi một cơ hội để trưởng thành như vậy.”
Xác nhận tin tức Godot Phillips đám người kia đã tử vong, hắn rốt cuộc không còn lo lắng, bắt đầu suy xét công việc của mình.
Trong khoảng thời gian ngắn liên tục đổi mới chủ nhân có thể nói là vết bẩn tương đối lớn với một người hầu, một khi từ chức ở chỗ Dwayne Dantes, Richardson tin rằng mình rất khó tiếp tục làm người giúp việc cận thân.
Cái này với hắn là một cái tổn thất rất lớn.
Không chỉ bởi vì người giúp việc cận thân ít nhất cũng có lương 25 bảng 1 năm, hơn xa các loại khác chức khác, tương đương với nữ hầu bên cạnh nữ chủ nhân, còn cho người giúp việc nam và người giúp việc nữ cận thân cơ hội rất lớn có thể trở thành quản gia!
Bọn họ đi theo nam chủ nhân hoặc nữ chủ nhân, giúp đỡ xử lý việc vặt, làm tai mắt, trợ thủ của bọn họ, từ đó bồi dưỡng năng lực bản thân, nắm giữ được các loại kỹ xảo của quản gia, đồng thời nhờ đó trở thành thân tín của cố chủ, chỉ cần có cơ hội, thì sẽ dễ dàng chuyển thành chấp sự trang viên, trợ thủ quản gia, phó quản gia, thậm chí tăng lên thành quản gia.
Richardson quả thật khát vọng cuộc sống bình thường, nhưng điều này không có nghĩa hắn sẽ hài lòng làm người hầu cả đời, hắn đương nhiên muốn cố gắng để kiếm được càng nhiều tiền lương, đạt được địa vị càng cao hơn, mà quản gia một gia đình phú hào là mục tiêu cuối cùng của hắn.
“Hiện tại rõ ràng thì không tính là quá muộn.” Klein cười hồi đáp, cho phép Richardson lưu lại.
Trở lại số 160 phố Berklund, anh vừa yêu cầu nữ quản gia Tanea kêu nhà bếp chuẩn bị cho mình một bữa ăn khuya, vừa lên tầng ba, cởi áo khoác tiến vào nhà vệ sinh.
Lúc này, trong bồn tắm lớn đã đổ đầy nước ấm có nhiệt độ thích hợp do nữ hầu chuẩn bị từ năm phút trước.
Klein không vội vã vào tắm, mà đi vào phía sương mù xám xem vừa rồi là ai đang cầu nguyện.
Ngài X… Nhà lữ hành… Hiệu suất của tiểu thư “Ma thuật sư” không chậm chút nào… Bất tri bất giác, cô ta cũng đã trưởng thành… Klein tự nói vài câu.
Sau khi nghiêm túc suy xét, anh thể hiện ra “Thế giới” Hermann Sparrow, để cho người này giả vờ cầu nguyện trong không gian tràn ngập sương mù xám:
“… Cho tôi thời gian, địa điểm cùng càng nhiều tình báo, như vậy mới có thể hành động.”
Suy nghĩ của Klein rất đơn giản, đó chính là năng lực của “Nhà lữ hành” rất hữu dụng, nhưng Dwayne Dantes rất khó rời khỏi phố Berklund trong thời gian dài hoặc ở trong phòng quá lâu, nếu bên tiểu thư “Ma thuật sư” có thể cung cấp chi tiết tình huống đáng tin cậy, ám sát một lần sẽ không vấn đề gì, nhưng nếu để “Thế giới” tìm kiếm tin tức từng chút một từ bên ngoài, vậy khẳng định là không cách nào khác làm được, sẽ ảnh hưởng chuyện càng quan trọng của bản thân.
Rất nhanh, “Ma thuật sư” Furth đáp lại:
“… Tôi sẽ mau chóng tìm kiếm.”
Bởi vì không xác định được lần tụ hội sau ngài X sẽ tổ chức khi nào, ở địa phương nào, cho nên, cô chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi.
Làm xong chuyện này, Klein trở lại thế giới hiện thực, cởi sạch thân thể nằm vào bồn tắm.
Dòng nước ấm ấp bao vây thân thể, anh thoải mái nheo nheo ánh mắt, cảm thấy thân thể cùng tâm linh mỏi mệt đang từng chút một được gột rửa.
Trong khoảng thời gian này anh đã vài lần đi tới Giáo đường St.
Samuel nghe Giám mục Elektra giảng giải “Đêm Của Ngày Tận Thế”, lại nắm đặc điểm cùng hình tượng của hai người trông coi bên trong, bất quá, bởi vì còn chưa thấy lặp lại, anh vẫn không thể xác định quy luật thay phiên của những người trông coi.
Mà hành vi này cũng sẽ mang đến phiền toái, Klein mở to mắt, nhìn hơi nước tràn ngập xung quanh, ở trong lòng thở dài một câu:
“Lần đầu tiên thẩm tra hẳn là sắp tới rồi…”
Một quý ngài thường xuyên ra vào khu vực Giáo đường St.
Samuel, sớm muộn cũng sẽ bị đám người “Kẻ Gác Đêm” thẩm tra, mà lai lịch của anh còn không được rõ ràng, chuyện tình càng thêm phiền toái.
Nếu không thẩm tra, đối với Kẻ Gác Đêm mà nói, đây chính là sự cố thất trách nghiêm trọng… Klein thong thả thở hắt ra.
Ở dưới lòng đất giáo đường St.
Samuel, Leonard yên tĩnh đi ra khỏi một căn phòng.
Đôi mắt xanh biếc của hắn lúc này như là nhiễm phải quái thủy màu đen, có vô số bọt biển cùng gợn sóng hư ảo xuất hiện rồi lại biến mất.
“Không tệ, nhanh như vậy đã thành ‘An hồn sư’, sắp vượt qua tôi rồi.” Dailey Simone đứng trên hành lang giống như trêu chọc lại giống như tự giễu chúc mừng một câu.
Cô vẫn mặc áo bào đen, đội mũ trùm, mắt lam má hồng, xinh đẹp một cách yêu dị.
Leonard nhìn cô gái quen thuộc này, chỉ cảm thấy khí chất đối phương càng thêm âm lãnh, xung quanh thân thể giống như cất giấu vô số bóng ma, một tầng nối tiếp một tầng, thâm thúy mà lạnh lẽo.
“Thực hiển nhiên, tôi còn cách cô một đoạn rất dài, với trạng thái của cô, hẳn là có thể tấn thăng làm ‘Người trông cửa’ nhỉ?” Leonard ở trước mặt Dailey không còn quá tùy ý, nói chuyện cũng tương đối đứng đắn, bởi vì nếu muốn nói giỡn, cuối cùng người mặt đỏ xấu hổ khẳng định là hắn, mà không phải cô gái này.
“Người trông cửa” là danh sách 5 con đường “Tử linh”.
“Hai tháng trước đã có thể.” Dailey không hề giấu diếm địa, vẻ mặt hơi vặn vẹo.
Leonard đại khái rõ ràng là vì nguyên nhân gì, khẽ gật đầu nói:
“Còn chưa tích lũy đủ công huân?”
Dailey nghe vậy liền nhếch miệng nói:
“Đúng vậy.”
“Cái này giống như là đã lên giường, tất cả chuẩn bị xong, lại phát hiện trong nhà không có bao cao su, mà bên ngoài đã là tối muộn, hầu hết các cửa hàng trong khu phố đều đóng cửa!”
So sánh thật bá đạo… Leonard không tiện đáp lại, chỉ có thể cười nói:
“Cô có thể chủ động tiếp nhận một cái.”
Không cho Dailey cơ hội nói chuyện, hắn chỉ vào một cái hành lang khác:
“Đội trưởng Soest còn chờ tôi báo cáo tình huống tấn thăng.”
Dailey không nói cái gì, nhìn theo hắn rời đi.
Đợi cho bóng lưng của hắn đã biến mất, cô gái này mới lộ vẻ mặt hơi hoảng hốt một chút, thấp giọng lẩm bẩm:
“Đội trưởng Soest…”
Trong căn phòng lâm thời đóng quân của tiểu đội Bao tay đỏ Leonard, Soest vừa trở thành “Linh vu” không lâu nhìn tác phong tùy ý của cấp dưới lúc tiến vào, tùy tay liền đã đưa tới một phần phần văn kiện:
“Tốt lắm, cậu đã được tấn thăng.
Chúc mừng cậu, trước tiên làm một lần thẩm tra trong mộng mục tiêu.”
Lúc này đã là đêm khuya, nhưng đối với nhóm “Kẻ Gác Đêm” chủ lực của “Kẻ không ngủ” mà nói, bây giờ không khác nhiều với ban ngày, bản thân ngược lại càng mạnh hơn.
“Cái này không phải là nhiệm vụ của ‘Kẻ Gác Đêm’ bản địa sao?” Leonard tiếp nhận văn kiện, thuận miệng hỏi.
“Bọn họ gần đây có không ít chuyện phải làm, nhân thủ không đủ, nên mới mong chúng ta trợ giúp một chút.” Soest không quá để ý giải thích mấy câu.
Leonard cũng không hỏi nhiều, lúc này cúi đầu lật xem văn kiện.
Chương 900: Lần đầu thẩm tra (2)
Điều đầu tiên lọt vào ánh mắt của hắn là một tấm ảnh chụp, mà khuôn mặt quý ngài trung niên này đã từng để lại cho hắn ấn tượng cực kỳ khắc sâu!
“Dwayne Dantes…” Đồng tử Leonard co rụt một cái.
Hắn biết quý ngài này, rõ ràng đối phương là một quái vật bất tử sống từ kỷ đệ tứ tới giờ, ít nhất thuộc tầng cấp Thánh giả, thậm chí càng mạnh hơn!
Hơn nữa hắn còn biết bí mật của mình, biết thân phận của ông lão… Leonard theo bản năng đưa tay xoa nhẹ huyệt thái dương:
“Đội trưởng Soest, tôi vừa tấn thăng, linh tính còn có chút khó lòng khống chế.”
“Như vậy à…” Soest lúc này mới phát hiện mình tựa như phạm phải sai lầm, bèn quay đầu nói với một vị Bao tay đỏ khác, “Albert, cậu tới đi.”
Albert là một người đàn ông chừng ba mươi tuổi, tóc ngã vàng, làn da hơi lộ vẻ tái nhợt, thể trạng không quá cường tráng.
Leonard nhẹ nhàng thở ra, đưa tay giao văn kiện cho đối phương.
Đúng lúc này, trong lòng hắn đột nhiên lộp bộp một cái: Albert tiến vào trong mộng của quái vật bất tử kia có khi nào sẽ bị ảnh hưởng xấu không?
Giờ khắc này, hắn có chút hối hận, cho rằng hẳn phải để mình đi làm chuyện này, ít nhất hắn rõ ràng tính nguy hiểm, chào hỏi đối phương, không đến mức mạo phạm.
Dwayne Dantes hẳn là sẽ không làm gì với Albert… Nếu hắn làm cho Albert xuất hiện dị thường, vậy hắn lập tức sẽ bại lộ, mà với thực lực của giáo hội cùng tình huống của Backlund, hắn căn bản không thể còn sống rời khỏi thành thị này… Leonard rất nhanh bình tĩnh lại, tin tưởng Dwayne Dantes sẽ dùng phương thức hòa bình tránh né kiểm tra trong mộng.
Hắn kéo ghế dựa, ngồi xuống bên cạnh Albert, nhìn như ở không chút để ý đọc báo, thực ra là đang chú ý đối phương, phòng ngừa chuyện ngoài ý muốn phát sinh.
Số 160 phố Berklund, trong phòng ngủ.
Klein bỗng nhiên thanh tỉnh khi đang ở cảnh trong mơ, biết có “người ngoài” đến đây.
“Kẻ Gác Đêm” thẩm tra? Anh vừa nói thầm, vừa nhìn quanh bốn phía, phát hiện mình đang đứng trong phòng.
Tiếp theo, anh nghe được tiếng đập cửa cốp cốp cốp.
“Tiến vào đi…” Klein cố gắng làm thanh âm của mình giống như nói mê.
Cửa phòng mở ra, một quý ngài tóc ngã vàng mặc áo gió màu đen, thể trạng tương đối gầy yếu đi đến, đúng là Bao tay đỏ Albert.
“Tôi là cảnh sát cảnh ti Backlund.” Albert tùy ý đưa ra giấy chứng nhận, ngồi xuống đối diện Klein.
“Có chuyện gì sao cảnh quan?”
Klein biết mình chịu năng lực “Ác mộng” ảnh hưởng, lúc này phải biểu hiện bình thường một chút.
Albert thể hiện ra một tờ giấy, dùng tiếng nói trầm thấp thì thầm:
“Dwayne Dantes, nam, người quận Disi…”
Hắn đọc lại tình báo trước mắt sưu tập được một lần, cuối cùng hỏi:
“Phần tư liệu này có chân thật không?”
“Có một bộ phận chân thật, có một bộ phận là giả.” Trong mộng, Klein “thành thực” đáp lại.
Chỗ chân thật đại khái chỉ có “giới tính nam” và “không có bạn gái” mà thôi… Cùng lúc đó, anh ở trong lòng tự giễu một câu.
Albert thấy có tiến triển rất nhanh, trong lòng vui vẻ, gương mặt giãn ra hỏi:
“Chỗ nào là giả?”
Klein đối với cái này sớm có chuẩn bị, ra vẻ hồi tưởng nói:
“Tài phú của tôi hoàn toàn không phải đến từ tài nguyên khoáng sán, mà là lúc mạo hiểm ở nam đại lục.”
Anh kết hợp thông tin từ chỗ Anderson miêu tả tây Byron, thiết lập hình tượng một người bình dân ở trong khu vực Ruen cùng Intis thường xuyên xung đột, sử dụng tài ăn nói, tình báo, kinh nghiệm, và lá gan lớn kiếm về rất nhiều tiền bạc.
Câu chuyện không tính chi tiết, chỉ là một cái đại cương, mục đích chủ yếu là để đám người Kẻ Gác Đêm tin tưởng Dwayne Dantes là người thường có tinh thần mạo hiểm, mà không phải người phi phàm đi làm giàu, ở Ruen có rất nhiều người tương tự, không có gì đặc biệt.
Đợi Klein nói xong, Albert căn cứ theo miêu tả của anh, lại hỏi thêm mấy vấn đề xem có chi tiết nào bất thường hay không.
Cuối cùng, tất cả câu hỏi của hắn đều được trả lời thuyết phục.
“Cảm ơn đã phối hợp, chúc ông có giấc mộng đẹp.” Albert mỉm cười đứng dậy, cúi chào một cái, thuận tiện dùng năng lực “Ác mộng” ảnh hưởng tới Dwayne Dantes, để khi anh tỉnh lại, sẽ chỉ mơ hồ nhớ đại khái mình nằm mộng, không thể nhớ ra nội dung cụ thể.
Làm xong tất cả những chuyện này, hắn xoay người đi mở cửa, rời khỏi cảnh trong mơ.
Quả nhiên, đám người “Kẻ Gác Đêm” vẫn rất tin tưởng năng lực “Ác mộng”, nếu đổi lại là mình làm việc này, khẳng định sẽ thiết kế một loạt câu hỏi từ các góc độ khác nhau, sau đó đối chiếu lẫn nhau, tìm kiếm chỗ nào có lỗ hổng… À, biện pháp tốt nhất là liên hợp tiểu thư “Chính Nghĩa”, tạo ra vài phần danh sách câu hỏi xác định và đánh giá tâm lý chuyên nghiệp, để mục tiêu làm toàn bộ ở cảnh trong mơ, nếu hắn ngụy trang, trạng thái tâm lý cùng hình tượng khẳng định sẽ có chỗ mâu thuẫn, trừ khi hắn cũng là chuyên gia tâm lý học, có thể chú ý tới mục đích thực chất của mỗi một tổ vấn đề… Klein ngồi xuống ghế sô pha phía sau, đưa ánh mắt nhìn ra bên ngoài cửa sổ.
Trong không gian tối tăm tràn ngập sương mù, hào quang đèn đường khí gas tái nhợt, cảnh tượng xung quanh cũng âm trầm lạnh lẽo.
Klein yên tĩnh nhìn chăm chú vài giây, khóe miệng nở nụ cười tự giễu.
Trong lòng đất Giáo đường St.
Samuel, thấy Albert thức tỉnh, nghe hắn báo cáo, Leonard đầu tiên là nhẹ nhàng thở ra, tiếp theo càng thêm kiêng kị quái vật bất tử tồn tại từ kì đệ tứ.
Thành Bạc Trắng, tia chớp cắt qua phía chân trời, chiếu sáng toàn bộ con đường.
Dereck Berg đi ra khỏi nhà mình, không mang theo Rìu gió lốc, bước vào song tử tháp thành bắc.
Ở ven đường, cậu gặp không ít cư dân thành Bạc Trắng, bọn họ rất bận rộn, có người đưa con đi nhận thông thức giáo dục, có người tụm năm tụm ba, tuần tra mỗi cái ngõ ngách, phòng ngừa có người ngoài ý muốn chết ở nhà, không được người thân để ý, biến thành ác linh khủng bố.
Những người này làm cho thành Bạc Trắng có vẻ cực kỳ sinh động, Dereck ngẫu nhiên còn có thể nghe thấy tiếng hoan hô cùng cười đùa của đám nhỏ.
Hắn không tự chủ được hồi tưởng lại cuộc sống trước đó ở doanh địa trấn Hạ Ngọ, mỗi ngày chỉ có thể gặp được cỡ vài chục người, đại bộ phận thời gian phải ở trong đống kiến trúc chật chội, lúc ở bên ngoài thì phải đối mặt đám quái vật yên lặng trốn trong bóng tối, chúng nó lần lượt bị dọn dẹp, lại lần lượt xuất hiện không biết đến từ đâu, làm cho mỗi một đội viên tiểu đội thăm dò đều cảm thấy sự vô lực, tựa như vĩnh viễn không thể tìm được an toàn chân chính, vĩnh viễn cũng khó lòng yên tâm, bất cứ lúc nào cũng phải căng hết não bộ, không thể có một chút lơi lỏng.
Không có loại sinh vật bình thường nào có thể bảo trì loại trạng thái cảnh giác đề phòng cao độ này quá lâu, cho nên, thành Bạc Trắng có chế độ thay phiên.
Từ trấn Hạ Ngọ trở lại thành Bạc Trắng cũng không tiêu phí nhiều thời gian của nhóm thăm dò đầu tiên, nhưng không thể tránh khỏi cách ly quan sát cùng thả lỏng nghỉ ngơi, tận cho tới hôm nay, Dereck mới có thể điều chỉnh lại, cho rằng trạng thái tinh thần của mình có thể chống đỡ ảnh hưởng xấu sau khi tấn thăng.
Mà trước đó cậu đã báo cáo “Thủ tịch” Colin Iliad, mình thu được phối phương ma dược “Công chứng viên”, cũng được cho phép dùng cái này đổi lấy tài liệu phi phàm lông đuôi khế linh điểu tương ứng.
Về phần sự vật hắn thiếu “Ánh trăng”, đã có được nhờ tuần tra quanh trấn Hạ Ngọ, thông qua ngài “Kẻ Khờ” chuyển giao cho đối phương.
Tấn thăng thành công, mình còn có tư cách chọn một món vật phẩm thần kì không phải danh sách cao.. Dereck có chút khát khao nghĩ thầm, bước chân nhanh hơn, tiến đến tháp đôi thành bắc.
Tuy kho hàng tài liệu cùng vật phẩm thần kỳ đều ở trong tháp tròn, được “Nghị sự đoàn sáu người” nhìn chăm chú, nhưng mục đích của Dereck là tháp nhọn, bởi vì nơi này có đổi điểm công huân.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










