[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 506 : Đại thế đã mất (2) (c2526-c2530)
❮ sautiếp ❯Chương 2526: Đại thế đã mất (2)
Đại thế đã mất (2)
Những vầng mặt trời đó xoay tròn hệt như đèn kéo quân.
Đó là do Nguyệt Thiên Tôn và Lãng Uyển đang dùng hết khả năng ngăn chặn Thái Dương Thủ và Nguyệt Lượng Thủ của Huyền Đô, thế nhưng cũng không thể hoàn toàn cầm chân được đại quân với số lượng nhiều như vậy.
– U Đô đã rơi vào tay Diên Khang, nếu như Huyền Đô cũng rơi vào tay Diên Khang, vậy thì đại cục đã định.
Giang Bạch Khuê nói:
– Ngay cả khi thung lũng Lam Phong giành thắng lợi thì đó cũng chỉ là một chiến thắng nhỏ, một chiến thắng bi thảm.
Mục đích của ta không chỉ là ngăn cản thế tấn công của Thiên Đình, mà còn là nhổ tận gốc Thiên Đình! Huyền Đô rất quan trọng! Có được Huyền Đô và U Đô, tấn công và phòng thủ sẽ trở thành hai khái niệm hoàn toàn khác nhau!
Tinh Ngạn dẫn theo cái rương đi tới một cây cầu Linh Năng Đối Thiên ở gần đó.
Hắn hệt như đang tự lẩm bẩm, cũng hệt như đang nói chuyện với cái rương:
– Nguyên Giới không còn thích hợp với ta nữa.
Bây giờ, Hạo Thiên Đế và Thái Sơ đều cho rằng ta đã chết, ân tình với Tần giáo chủ cũng đã trả xong.
Trời đất rộng lớn, mặc ta tung hoành.
Ta không nợ nần bất kỳ ai.
Cái rương đi theo hắn, phần nắp cứ “lạch cạch” mở ra rồi đóng lại cứ như đang nói chuyện với hắn.
– Chỉ vì chút khí phách nhất thời mà tích cóp cả đời biến thành hư vô, ngươi cũng biết đau lòng sao?
Tinh Ngạn bật cười.
Tinh Ngạn đặt chân đến một chư thiên khác thông qua cây cầu Linh Năng Đối Thiên của Diên Khang.
Khi phóng tầm mắt nhìn xa, hắn không khỏi nhíu mày, chỉ thấy con dân của rất nhiều chư thiên đang chạy nạn.
Đại quân Thần Ma của Thiên Đình bắt bớ sinh linh của các chư thiên khác ở khắp mọi nơi, sử dụng làm lương thực, hơn nữa còn cướp sạch tiền tài, khiến chư thiên đó chướng khí mịt mù.
Tinh Ngạn đi qua mười mấy chư thiên, không khỏi nhíu mày, những chư thiên đó cũng không còn thích hợp để hắn học tập nữa.
Những người dân chạy nạn kia đang chạy đến những chư thiên khác xa xôi hơn, thậm chí một số còn chạy đến Nguyên Giới.
Ngoài ra, rất nhiều Thần Ma cũng tiến về Diên Khang, định liên minh với Diên Khang, chống lại Thiên Đình.
Mặc dù không quan tâm đến đại thế của thiên hạ, thế nhưng lúc này đây, Tinh Ngạn cũng nhìn ra được một vài con đường.
– Không hổ danh là nhân vật thông minh nhất năm trăm năm qua, quả nhiên là Giang Bạch Khuê đã nhìn ra được đại thế cuồn cuộn này.
Hạo Thiên Đế làm điều ngang ngược, mất hết lòng dân, mà Diên Khang lại trở thành nơi được lòng dân ủng hộ.
Thời gian dần trôi, binh lực Diên Khang sẽ càng ngày càng mạnh, ngày diệt vong Thiên của Đình đã không còn xa nữa rồi.
Hắn chớp mắt, nhìn về phía Tổ Đình, thầm nhủ:
– Giang Bạch Khuê thật sự có thể trở thành thánh nhân, nhưng ta sẽ không thua kém hắn.
Trên cơ bản, ta đã nghiên cứu kỹ càng về Thần Ma của Thiên Đình, cũng đã thu thập xong xuôi các loại não bộ, cho nên không cần tiếp tục ở lại Thiên Đình, hiện giờ chỉ còn một nơi duy nhất có thể hấp dẫn được ta.
Hắn bước vào tinh không, vừa khéo tách biệt với Hư Sinh Hoa, cho nên không biết chuyện xảy ra trong Tổ Đình.
Cho dù biết, chỉ sợ hắn cũng sẽ không lùi bước, trái lại còn vui mừng khôn xiết.
Hư Sinh Hoa lặn lội đường xa mang theo quan tài của Tần Mục tới Diên Khang trong lúc trận chiến ở thung lũng Lam Phong diễn ra khốc liệt nhất.
Thung lũng Lam Phong đã biến thành một chiến trường nhuốm máu.
Nơi đây phải hứng chịu cuộc tấn công chủ lực của Thần Sư và Thủy Sư Thiên Đình, dường như tất cả mọi người, cho dù là có tham ngộ hệ thống Đạo Cảnh Tổ Đình hay không thì đều ra trận, ngay cả đám người Thái Sơ, Lam Ngự Điền, Sơ Tổ, trưởng thôn, Đế Dịch Nguyệt, Nam Đế hay Bắc Đế cũng đều tham gia chiến đấu!
Mặc dù Diên Khang có nhiều cao thủ, thế nhưng binh lực không đủ, giữ vững chiến tuyến là một việc vô cùng khó khăn.
Hư Sinh Hoa khiêng chiếc quan tài táng đạo kia đến chiến trường.
Từng chiếc đinh bị hắn nhổ ra khỏi nắp quan tài.
Sau đó, vách quan tài bị xốc lên, thần quang tràn ngập bên trong phát ra từ khe hở đó.
Đạo uy nặng nề trấn áp thiên hạ, đạo ngữ vang lên trong quan tài lập tức khiến mọi người kinh hãi, ai ai cũng có thể cảm nhận được uy nghiêm đáng sợ của đại đạo.
– Quan tài của Mục Thiên Tôn!
Hai vị Cổ Thần Thái Cực lập tức ra lệnh thu binh, giữ vững trận thế, lo lắng nhìn về phía Hư Sinh Hoa đang bước tới.
Hư Sinh Hoa dùng sức ném chiếc quan tài táng đạo kia đi.
Chiếc quan tài này bay vút qua đội quân hai bên, “bịch” một tiếng rơi xuống trước mặt hai quân.
Hai vị Cổ Thần Thái Cực nhanh chóng hợp lại làm một, hai phần của chí bảo đồng hành Sa Bàn Thái Cực cũng lập tức khép lại.
Đạo uy của đại đạo Thái Cực tràn ngập, Sa Bàn m Dương xoay tròn, được hai vị Cổ Thần Thái Cực nâng sức mạnh lên tới cực hạn, chuẩn bị ứng phó với bất trắc bất cứ lúc nào.
Hàng trăm vạn Thần Ma không đếm xuể đều nín thở ngưng thần, lo lắng nhìn chiếc quan tài kia.
Hư Sinh Hoa bước qua trước mặt đại quân Thần Ma của Thiên Đình, đi đến thung lũng Lam Phong bị tàn phá nặng nề.
Chương 2527: Đại thế đã mất (3)
Đại thế đã mất (3)
Hắn bỏ lại Tần Mục ở lại trước mặt hai quân, không hề có ý định đem theo quan tài tới thung lũng Lam Phong.
Đại quân hai bên đều không dám lên tiếng, vô số ánh mắt đều đổ dồn vào chiếc quan tài kia, xung quanh chỉ còn lại tiếng gầm rú phát ra từ những con cự thú Thái Cổ được triệu hoán từ Thú Giới.
Cho dù là Hư Sinh Hoa phong độ tài trí thì cũng không một ai nhìn hắn, bởi lẽ ánh mắt của tất cả mọi người đều đã bị chiếc quan tài kia hấp dẫn.
Trên trán của không ít tướng sĩ trong đại quân Thủy Sư Thiên Hà và Thần Sư Thiên Đình đều ướt đẫm hỗn hợp trộn lẫn giữa mồ hôi lạnh và máu.
Hỗn hợp đó trượt xuống khỏi người, nhỏ tong tong lên chiếc áo giáp vỡ tan tành.
Mồ hôi trên gương mặt của hai vị Cổ Thần Thái Cực cũng ngày một nhiều hơn.
Bọn họ đều muốn phái người tới phía trước kiểm tra chiếc quan tài, nhưng lại không dám ra lệnh.
Bầu không khí vô cùng đè nén.
Phía xa xa, trong đại doanh Thiên Đình, Hạo Thiên Đế và Thái Sơ cũng đang nhìn chằm chằm vào chiếc quan tài kia, trái tim ngày một thắt lại.
Vốn dĩ Hạo Thiên Đế còn đang oán trách Thái Sơ tự chủ trương giết chết Tinh Ngạn Thiên Tôn, nhưng sau khi nhìn thấy Hư Sinh Hoa khiêng chiếc quan tài kia tới, lúc này đây mới biết mình đã trách lầm Thái Sơ.
Đột nhiên, mấy ngón tay thò ra khỏi khe hở của quan tài.
Đồng tử của tất cả mọi người đều co rút lại, chỉ thấy mấy ngón tay kia nắm lấy vách quan tài rồi khẽ đẩy ra, chiếc quan tài táng đạo vang lên âm thanh “ken két”, lộ rõ vẻ chói tai trên chiến trường tĩnh mịch này.
Rầm!
Nắp quan tài rơi xuống đất, hàng trăm ngàn tướng sĩ nhiều không đếm xuể của Thủy Sư và Thần Sư Thiên Đình đều đồng loạt lùi về phía sau mấy bước, siết chặt thần binh và ma binh trong tay.
Đột nhiên, một con cự thú Thái Cổ trong đại quân phát ra một tiếng hú dài kinh thiên động địa, quay đầu bỏ chạy, phá vỡ đội hình của rất nhiều tướng sĩ.
– Không được nhúc nhích!
Thái m nương nương khàn giọng nói, cũng không biết là mọi người có nghe thấy hay không.
Đạo quang bên trong chiếc quan tài táng đạo kia bốc thẳng lên không trung, nối liền với bầu trời, trông như thể một bức màn đạo quang đang từ từ trải rộng, một cây thế giới chậm rãi nhô lên từ phía bên trong của đạo quang kia.
Thế nhưng không một ai nhìn về phía cây thế giới, ánh mắt của tất cả mọi người đều gắt gao quan sát chiếc quan tài kia.
Một bóng người chậm rãi ngồi dậy khỏi quan tài, quay mặt nhìn về phía đại quân Thủy Sư và Thần Sư Thiên Đình, sau đó lại quay mặt lại.
Rầm rầm…
Tướng sĩ của đại quân Thủy Sư và Thần Sư Thiên Đình lập tức sợ hết hồn, vội vàng hét lên, xoay người bỏ chạy tứ tán khắp nơi.
Hai vị Cổ Thần Thái Cực cũng vội vàng ra lệnh, quản chế tướng sĩ các quân, nhưng nào còn có ai nghe lệnh của bọn họ?
Dưới áp lực của sự sợ hãi tột độ, tất cả mọi người và thậm chí là cả cự thú Thái Cổ cũng đều liều mạng chạy khỏi đại doanh Thiên Đình!
Cùng lúc đó, ý chỉ của Hạo Thiên Đế truyền tới từ đại doanh Thiên Đình, ra lệnh cho Cổ Thần Thái Cực lui binh.
Hai vị Cổ Thần Thái Cực không cam lòng, quay đầu nhìn về phía thung lũng Lam Phong đã bị tàn phá vô cùng nặng nề, sau đó lại đón nhận cái nhìn của Tần Mục.
Hai vị Cổ Thần Thái Cực giật nảy mình, vội vàng lui về phía sau.
Khi nhìn thấy đại quân Thần Ma đang lao về phía đại doanh Thiên Đình hệt như thủy triều, trong lòng Hạo Thiên Đế đột nhiên xuất hiện một thứ cảm xúc bi thương khi đại thế đã mất.
Nhưng ngay lập tức, hắn lại phấn chấn tinh thần, âm thầm nói:
– Trẫm còn có cơ hội! Chỉ cần Tam công tử phá giải được phong ấn nút thắt dây đỏ, trẫm sẽ có thể trở mình! Chỉ cần mấy năm này, trẫm giữ vững thế cục của Thiên Đình là được!
– Mục Thiên Tôn!
Thung lũng Lam Phong đột nhiên vang lên tiếng hoan hô vui mừng kinh thiên động địa.
Lúc đầu, giọng nói của đám Thần Ma Diên Khang và Vô Ưu Hương vẫn còn rất hỗn loạn, thế nhưng ngay sau đó, giọng nói của tất cả mọi người đều hòa thành một làn sóng chấn động trời đất!
– Mục Thiên Tôn! Mục Thiên Tôn!
Làn sóng này nhanh chóng lan rộng khắp thung lũng Lam Phong.
Lam Ngự Điền vội vàng bước lên phía trước, nghi ngờ hỏi:
– Hư đạo hữu, tại sao ca ta lại ngồi đó không đứng dậy, hơn nữa động tác lúc quay đầu cũng rất chậm?
– Sở dĩ Tần giáo chủ quay đầu chậm như vậy là do trên người hắn có năm mươi chiếc đinh dài đóng sâu vào trong vết thương.
Hư Sinh Hoa nói:
– Lúc ngồi dậy, hắn đau đến chết đi sống lại, chắc hẳn bây giờ cơ thể còn đang run lẩy bẩy, mà lúc quay đầu lại càng đau hơn, bởi lẽ mấy chiếc đinh kia đều rất dài.
Linh Dục Tú cũng chạy qua, lúc nghe thấy vậy thì không khỏi càng thêm lo lắng, nói:
– Trượng phu bị bỏ lại ở đó…
– Sẽ không sao đâu.
Hư Sinh Hoa an ủi nàng:
– Cho dù Tần giáo chủ có chết thì uy lực vẫn còn đó, huống chi là còn một hơi thở?
Chương 2528: Đại quyết chiến Lam Phong
Đại quyết chiến Lam Phong
Tần Mục ngồi trong quan tài chậm rãi quay đầu lại, năm mươi chiếc đinh kia khiến hắn cảm nhận được nỗi đau thấu tim can mỗi khi cử động dù chỉ một chút.
Thế nhưng những chiếc đinh kia có thể áp chế được thương thế do Tam công tử gây ra cho hắn, giúp hắn có sức lực để nghiên cứu thần thông đạo pháp ẩn chứa trong vết thương kia.
Hắn tranh thủ cơ hội này để mở lại Thần Tàng, tái tạo lại nguyên thần, đồng thời xóa sạch vết thương trên Thần Tàng và nguyên thần, chỉ để lại vết thương trên nhục thân.
Chỉ cần giải quyết được vấn đề này, tu vi của hắn có thể khôi phục, thậm chí còn mạnh hơn trước.
– Chiêu thần thông kia của Tam công tử là thần thông do chủ nhân Di La Cung tạo ra nhằm đối phó với chủ nhân Thiên Đô, mà quả thật cũng đủ để đối phó với ta.
Thế nhưng, con đường tu luyện của ta không giống với chủ nhân Thiên Đô, cho nên ta mới không lập tức mất mạng.
Hắn cẩn thận quan sát đạo thương trong vết thương.
Đột nhiên, trong chiếc quan tài vang lên tiếng cười:
– Tam công tử không khôn ngoan chút nào.
Ta chỉ có được một đạo văn Di La Cung, nhưng giờ đây hắn lại đưa tới cho ta nhiều đạo văn như vậy, hơn nữa còn có cả đại thần thông của sư phụ!
Trong thung lũng Lam Phong của Diên Khang, không ít cố nhân bước tới định kiểm tra tình hình của hắn, thế nhưng khi nghe thấy tiếng cười phát ra từ trong quan tài, ai nấy đều không khỏi trố mắt nhìn nhau.
– Ta biết ngay là hắn không thể chết mà.
Trưởng thôn vô cùng tiếc hận nói với đồ tể:
– Người tốt thì không sống thọ, kẻ xấu thì gây họa vạn năm.
Sao mà Mục Nhi vẫn chưa chết?
Đồ tể liên tục gật đầu.
Linh Dục Tú bước nhanh về phía trước.
Khi nhìn thấy Tần Mục sắc mặt vàng như nến đang ngồi trong quan tài, nàng không khỏi vô cùng đau lòng.
Tần Mục cười nói:
– Phu nhân, vết thương của ta đã không còn nghiêm trọng, dài thì mười năm, ngắn thì năm năm là đã có thể hồi phục.
Linh Dục Tú thấy khắp nơi trên cơ thể hắn cắm đầy đinh quan tài, hơn nữa trên thiên linh cái còn cắm đến năm chiếc, cho nên không khống chế được mà rơi lệ, nức nở nói:
– Những chiếc đinh quan tài này là của Tinh Ngạn.
Hắn ác như vậy, uổng công ta đối xử tốt với hắn…
– Hóa ra là tác phẩm của Tinh Ngạn.
Tần Mục sửng sốt, nói:
– Ta còn đang thắc mắc là ai cố ý để lại cho ta sơ hở lớn như vậy.
Không ngờ Tinh Ngạn lại là một kẻ ngoài lạnh trong nóng, trước giờ ta trách lầm hắn rồi.
Mặc dù hắn sở hữu trí tuệ thông thiên, thế nhưng cũng không biết thật ra Tinh Ngạn chỉ để lại cho hắn một phần trăm sai sót, là do Thái Sơ hiểu nhầm ý của Tinh Ngạn, cho nên mới để lại một trăm phần trăm sai sót.
– Phu nhân, ngươi ngẩng đầu nhìn đi, khoảnh khắc chiến sự ở Huyền Đô kết thúc cũng chính là thời điểm để Diên Khang phản công.
Tần Mục cười nói:
– Đến lúc đó, chúng ta có thể sinh con được rồi.
Linh Dục Tú đỏ mặt, hắng giọng, nói lí nhí:
– Các trưởng bối đều đang ở đây.
Bên ngoài chiếc quan tài vang lên một loạt tiếng ho khan.
Tần Mục không thể quay đầu lại, cho nên chẳng tài nào nhìn thấy được xung quanh.
Thế nhưng, khi nghe thấy một loạt tiếng ho khan kia, hắn đã biết chắc hẳn rất nhiều người đang đứng bên ngoài quan tài.
– Nguyên liệu thượng đẳng!
Mã gia nghiêm túc đánh giá chiếc quan tài này, giả bộ như không nghe thấy gì, khen ngợi:
– Trước đây ta cũng đã từng làm rất nhiều quan tài, thế nhưng đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy được nguyên liệu tốt như vậy.
Phương pháp luyện khí này, e rằng cũng không thua kém gì người câm người điếc.
Người mù cũng bước tới, quan sát ấn ký phù văn trên chiếc quan tài, sau đó tán thưởng:
– Quả là một chiếc quan tài tốt! Đáng tiếc Mục Nhi đã nằm trong đó, nếu không ta cũng nhất định vào nằm để hưởng phúc!
– Mục Nhi thật có phúc khí!
Người điếc lớn tiếng cảm thán:
– Dược sư, ngươi nói xem có phải không?
Giọng nói của dược sư vang lên, chắc hẳn là hắn đang đứng phía sau đầu Tần Mục, quan sát vết thương và mấy chiếc đinh quan tài trên đó.
Hắn thản nhiên nói:
– Đúng lắm đúng lắm.
Những chiếc đinh cắm đầy trên cơ thể Mục Nhi cũng đều là vật phi phàm.
Loại đinh này có thể trấn thần trấn thi, cho dù là cường giả Đế Tọa, khi đã bị đóng một đinh lên người thì sẽ không thể biến thành thi yêu được.
Tư bà bà hung ác liếc mắt trừng bọn họ một cái, vốn dĩ trưởng thôn cũng định góp vui mấy câu, nhưng nhìn thấy vậy cũng bèn vội vàng ngậm chặt miệng lại.
Tiều phu Văn Thiên Các bước tới, nói:
– Mục Nhi nói đúng lắm.
Đại thế của trận chiến này nằm ở Huyền Đô.
Chỉ cần Huyền Đô rơi vào tầm kiểm soát Diên Khang, vậy thì quả thật đôi phu thê bọn họ có thể yên tâm sinh con được rồi.
Linh Dục Tú xấu hổ đỏ mặt.
– Trận chiến Huyền Đô rất quan trọng, thế nhưng Thiên Đình hiện giờ vẫn còn nắm trong tay đại thế.
Tiều phu chớp mắt, tiếp tục nói:
– Đệ tử thứ ba của ta, Giang Bạch Khuê, trí tuệ ưu tú hơn ta, nắm bắt thời cơ cũng tốt hơn ta.
Đã lâu như vậy rồi mà hắn vẫn chưa tới thung lũng Lam Phong, chắc chắn là hiện giờ đã tới Huyền Đô.
Chương 2529: Đại quyết chiến Lam Phong (2)
Đại quyết chiến Lam Phong (2)
Thiên Đình sở hữu binh tốt ngựa khỏe, số lượng Thần Ma cũng nhiều hơn hẳn Diên Khang, mà nay lại còn chiếm ưu thế về cảnh giới, bên người Hạo Thiên Đế còn có ba vị Thiên Vương, bất cứ lúc này cũng có thể tới viện trợ cho Huyền Đô.
Bởi vậy, chúng ta không thể ở lại thung lũng Lam Phong nữa.
Sơ Tổ nhíu mày:
– Ý của lão sư là…?
– Chủ động xuất kích, san sẻ áp lực với Giang Bạch Khuê!
Tiều phu Văn Thiên Các vừa dứt lời, tất cả mọi người có mặt ở đây đều im lặng.
Trận chiến thung lũng Lam Phong đã khiến Diên Khang tử thương vô số, lúc này còn chủ động xuất kích, chỉ sợ chẳng khác nào lấy trứng chọi đá.
Bọn họ đều hiểu được mục đích của tiều phu là dùng sức mạnh quân đội của thung lũng Lam Phong để giữ chân đại quân chủ lực của Thiên Đình, khiến Thiên Đình không thể tới viện trợ cho Huyền Đô, giúp Giang Bạch Khuê có cơ hội đánh hạ Huyền Đô!
Thế nhưng, quả thật binh lực của Diên Khang quá ít ỏi, giữ chân đại quân chủ lực của Thiên Đình gần như là chuyện lấy mạng ra để bù vào, không biết sẽ có bao nhiêu người chết trong trận chiến này!
Một lúc lâu sau, vẫn không ai nói gì.
Tiều phu nhìn tất cả mọi người, nói:
– Bất kể như thế nào cũng không thể để Thiên Đình nhàn nhã được.
Đội quân Vô Ưu Hương của ta có thể xung phong ra trận đầu tiên.
Khóe mắt ai nấy đều giật liên hồi.
Vô Ưu Hương làm tiên phong, chỉ sợ có đi mà không có về.
Đột nhiên, Tần Mục nói:
– Tấn công Thiên Đình là điều bắt buộc, có điều áp lực của các ngươi cũng không lớn lắm.
Trận chiến này phải đánh bằng sức mạnh của cả một đất nước, dùng toàn bộ lực lượng của Diên Khang để tấn công Thiên Đình, giúp Giang Bạch Khuê có thể giành chiến thắng ở Huyền Đô!
Ngụy Tùy Phong nói:
– Sư đệ, ý của ngươi là sao?
– Bỏ tất cả phòng ngự, toàn lực tấn công!
Tần Mục quả quyết nói:
– Tây Đế Bạch Hổ và Long Kỳ Lân tấn công từ phía tây, Bắc Đế Huyền Vũ và đại sư huynh tấn công từ phía bắc, kinh thành Diên Khang bỏ phòng thủ, mời nhạc phụ của ta là Diên Phong Đế dẫn binh hỏa tốc tới chi viện cùng với Địa Đức Nguyên Quân Công Tôn Yến, hơn nữa di chuyển bằng cổng truyền tống sẽ càng nhanh hơn! Địa Đức Nguyên Quân buộc phải sử dụng chân thân! Trong các học cung học viện như Đạo Môn, Tiểu Ngọc Kinh, Văn Đạo Viện, Thái Học Viện, Thiên Thánh Học Cung và Li Giang Học Cung, hễ là Thần Chỉ thì đều phải ra trận!
Mọi người lại im lặng một lần nữa.
Quả thật kinh thành Diên Khang vẫn còn một nhánh quân do Diên Phong Đế nắm quyền chỉ huy, thế nhưng nếu điều động tất cả Thần Chỉ của học viện học cung, lỡ như trận chiến này thất bại, vậy thì e rằng truyền thừa của Diên Khang cũng sẽ kết thúc!
– U Đô cũng cần phải ra trận.
Tần Mục trầm giọng nói:
– U Thiên Tôn, Diêm Vương, Tần Phượng Thanh tấn công đại quân Thiên Đình từ U Đô, Thổ Bá có thể sử dụng cả Sinh Tử Bộ và Thiên Luân Lục Đạo.
Lão sư nhấc ta ra khỏi quan tài, đưa ta đến tiền tuyến! Mặc dù áp lực của trận chiến này rất lớn, song đại thế lại thuộc về ta.
Mọi người trầm mặc trong chốc lát.
Đột nhiên, giọng nói không nhanh không chậm của Huyền Đế vang lên:
– Mục Thiên Tôn đang đánh cược bằng vận mệnh của cả Diên Khang sao?
– Ta không đánh cược!
Tần Mục bình tĩnh nói, ánh mắt sắc bén:
– Mà là chúng ta đã có năng lực chống lại Thiên Đình.
Giang sư đệ đích thân chỉ huy trận chiến Huyền Đô, cho nên trận chiến này đã không thể thua được nữa rồi.
Hắn muốn đứng dậy, thế nhưng không thể cử động nổi, chỉ đành trầm giọng nói:
– Mấu chốt của trận chiến này nằm ở việc đối phương có ba người thành đạo là Thái Sơ, Đế Hậu và Hạo Thiên Đế.
Đây chính là đòn sát thủ lớn nhất của đối phương! Mà sau khi Giang sư đệ đến Huyền Đô, Nguyệt Thiên Tôn và Lãng Uyển cũng sẽ quay về.
Về phía chúng ta, chiến lực cấp Thiên Tôn có Nguyệt, Lãng, U Thanh, Huyền, Vũ, Bạch, Hư, Ngự, Yến, còn có cả Thái Thủy.
Thiên Công ở lại Huyền Đô, loại trừ.
Tiều phu Văn Thiên Các nói:
– Chiến lực cấp Thiên Tôn của đối phương có Cổ Thần Thái Cực, hữu Thần Sách, tả Long Vũ, hữu Long Vũ, tả Thần Uy, hữu Thần Uy, tả Vũ Lâm, hữu Vũ Lâm.
Bàn về chiến lực cấp Thiên Tôn thì chúng ta chiếm ưu thế, thế nhưng chúng ta còn cần có người đối phó với người thành đạo, vô cùng nguy hiểm.
Tần Mục nói:
– Tả hữu Vũ Lâm Quân phụ trách áp giải quan tài của ta đến Tổ Đình, đã bị Hư Sinh Hoa chặn lại, không thể trở về được, vậy thì đã bớt đi được hai đội quân sở hữu chiến lực cấp Thiên Tôn.
Thái Thủy!
Thái Thủy tiến lên phía trước.
Tần Mục sa sầm mặt mày, nghiêm túc nói:
– Đạo huynh, dù cho như thế nào đi chăng nữa, Cổ Thần Thái Cực cũng đã không thể trở thành đạo hữu của ngươi được nữa rồi.
Thái Thủy trầm mặc.
Tần Mục nói:
– Bọn họ đã trở thành mười Thiên Tôn, hơn nữa trở thành mười Thiên Tôn cũng đồng nghĩa với việc vĩnh viễn không thể quay đầu.
Ngươi không cứu được bọn họ, mà bọn họ cũng không thể tỉnh ngộ được nữa.
Thái Thủy khàn giọng nói:
– Ta hiểu rồi.
Chương 2530: Đại quyết chiến Lam Phong (3)
Đại quyết chiến Lam Phong (3)
Tần Mục nhìn chằm chằm vào hắn, trầm giọng nói:
– Ngươi buộc phải ra tay dứt khoát, không thể nể tình được nữa! Nếu như ngươi còn hạ thủ lưu tình, vậy thì rất nhiều người sẽ phải chết! Những người bên cạnh ngươi đều có khả năng chết vì ngươi!
Thái Thủy nhìn gương mặt của mọi người xung quanh, siết chặt nắm đấm, quả quyết nói:
– Ngươi yên tâm, ta sẽ không nể tình!
Tần Mục nhắm mắt lại, chậm rãi nằm xuống rồi nói:
– Chư vị, các ngươi có thể đi chuẩn bị được rồi.
Giúp ta đóng nắp quan tài lại, nhớ đừng đóng đinh, ta cần một khoảng thời gian để chuẩn bị cho trận đại chiến này.
Tiều phu Văn Thiên Các nhíu mày, hỏi:
– Ngươi chỉ vừa mới nói đến việc đối phó với Thiên Tôn, còn chưa nói đến việc làm thế nào để đối phó với người thành đạo!
Giọng nói của Tần Mục vọng ra khỏi quan tài:
– Thương Quân đối phó với Thái Sơ, Hư Sinh Hoa và Lam Ngự Điền đối phó với Đế Hậu nương nương, còn về Hạo Thiên Đế, ta sẽ bò ra khỏi quan tài, đích thân đối phó với hắn.
Đừng làm phiền ta, ta cần phải nghỉ ngơi.
Mọi người nhấc nắp quan tài lên, đóng kín chiếc quan tài táng đạo này lại.
Bên trong quan tài vô cùng yên tĩnh, không hề có bất kỳ âm thanh nào.
Tần Mục nhắm mắt, dần chìm vào giấc mộng.
Từng tầng mộng cảnh trải rộng trong quan tài táng đạo, hóa thành từng tầng chư thiên, vô số Tần Mục nho nhỏ bước ra khỏi mộng cảnh của hắn, bận bịu nghiên cứu vết thương của hắn, ríu rít trao đổi với nhau.
Tiều phu Văn Thiên Các dẫn theo mọi người rời đi.
Hắn chợt hỏi:
– Hư đạo hữu, rốt cuộc vết thương của Mục Nhi thế nào rồi?
Hư Sinh Hoa nói:
– Rất nặng, thế nhưng nguyên thần không có vấn đề gì.
Có điều, thương thế trên nhục thân của hắn rất nghiêm trọng, không thể cử động được.
Chỉ cần cử động một chút, đạo thương trên người sẽ phát tác, có khả năng sẽ gây nguy hiểm cho nguyên thần của hắn.
Tiều phu sửng sốt:
– Mới nãy hắn còn nói nhanh nhất thì năm năm có thể chữa khỏi…
Hư Sinh Hoa rất hiểu Tần Mục, bèn nói:
– Ý của hắn là năm năm nhập mộng, dùng tất cả trí tuệ và thủ đoạn mới có thể chữa khỏi đạo thương.
Nhưng nếu như chiến đấu với Hạo Thiên Đế…
Hắn khẽ nhíu mày, nói:
– Có khả năng thương thế sẽ tái phát, uy hiếp đến nguyên thần của hắn, việc chữa trị đã khó lại càng khó hơn.
Tiều phu cũng không khỏi nhíu mày, nhìn về phía dược sư, mà dược sư cũng chỉ đành lắc đầu:
– Y Đạo của Mục Nhi không kém ta là bao, ta đã không thể hiểu được vết thương trên người hắn nữa rồi.
– Mục Nhi đang liều mạng.
Tư bà bà trầm giọng nói.
– Trong thời đại này, có ai mà không đang liều mạng?
Linh Dục Tú bước về phía thung lũng Lam Phong:
– Chư vị, chúng ta cần phải nhanh chóng chuẩn bị, nắm bắt thời gian thông báo cho Diên Phong Đế, tới gặp Tây Đế Bạch Hổ.
Đợi đến khi đại quân tập hợp đầy đủ, đó chính là lúc chúng ta lên đường quyết chiến!
Dù gì cũng đã làm hoàng đế nhiều năm, cho nên Linh Dục Tú sở hữu năng lực chỉ đạo mạnh nhất trong tất cả mọi người.
Nàng truyền lệnh:
– Dược sư gia gia, ngươi triệu tập tất cả dược sư giỏi nhất Diên Khang tới chữa trị thương tích cho các tướng sĩ! Mù gia gia, ngươi chỉ huy đội quân trận sư sửa chữa lại trận đồ bị tổn hại! Đồ gia gia, Tư bà bà, các ngươi thay thế tất cả thần binh và thần giáp của các tướng sĩ thành loại mới nhất, đồng thời đưa thần binh thần giáp bị hỏng hóc về đốc tạo xưởng của Diên Khang, ra lệnh cho tất cả đốc tạo xưởng dốc sức sửa chữa lại!
Nàng truyền từng mệnh lệnh một:
– Ra lệnh cho Thần Chỉ của tất cả thánh địa và học cung nhanh chóng ra nhập quân ngũ, làm quen với công tác chuẩn bị chiến đấu và trận pháp! Ngoài ra, đạo tổ và đạo chủ Lâm Hiên của Đạo Môn, Vương tiên nhân của Tiểu Ngọc Kinh, Thiên Vương và hộ pháp của Thiên Thánh Giáo cũng phải ra trận!
– Sơ Tổ, ngươi sai người đi mời câm gia gia, đồng thời điều động mười vạn thợ thủ công Diên Khang đến đây, xây dựng đốc tạo xưởng ngay tại thung lũng Lam Phong bằng tốc độ nhanh nhất, mục đích là để sửa chữa lại thần binh bất cứ lúc nào! Bên cạnh đó, trong vòng một tháng, sửa chữa lại toàn bộ thần khí hạng nặng ở nơi này!
– Điếc gia gia, họa sư của Họa Thiên Các cũng phải tới đây, giúp đỡ mù gia gia vẽ trận đồ mới! Ngoài ra, ngươi hãy mang một số trận đồ được vẽ thêm đến U Đô, giao cho U Thiên Tôn! Sau đó, ngươi lại mời U Thiên Tôn phân thân đến gặp ta!
– Ngụy sư huynh, ngươi ra lệnh điều động thần thông giả của Diên Khang, đảm bảo việc vận hành của tất cả cổng truyền tống và cầu Linh Năng Đối Thiên ở hậu phương.
Mỗi một cánh cổng hay mỗi một cây cầu đều không thể xảy ra chuyện đứt gãy! Ngoài ra, ngươi hãy ra lệnh cho sứ giả đến các chư thiên khác, yêu cầu bọn họ chuyển thêm càng nhiều vật tư đến, đồng thời phái một lượng lớn Thần Ma tới nơi đây tham chiến!
Lúc nàng đặt chân đến thung lũng Lam Phong, các mệnh lệnh cơ bản đều đã được truyền đạt xong xuôi.
Không khí bên trong thung lũng Lam Phong bận rộn hơn hẳn, tất cả tướng sĩ đều đang gấp rút thực thi mệnh lệnh của nàng một cách có trật tự.
Không bao lâu sau, phân thân của U Thiên Tôn tới đây.
Linh Dục Tú hỏi:
– Thiên Tôn có thể liên lạc được với Tà Vô Kỳ và thái tử Minh Nhai không?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Hãn Thích [Dịch] Hãn Thích](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Han-Thich-SE-Audio-Truyen.jpg)
