1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
  4. Tập 505 : Danh sĩ vừa chính vừa tà (3) (c2521-c2525)

[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)

Tập 505 : Danh sĩ vừa chính vừa tà (3) (c2521-c2525)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 2521: Danh sĩ vừa chính vừa tà (3)

Danh sĩ vừa chính vừa tà (3)

– Hư huynh, nếu như Đế Hậu đầu quân vào trận doanh Diên Khang, đối chiến với Thiên Đình, vậy thì chúng ta sẽ chiếm ưu thế áp đảo.

Sao ngươi không chịu chút uất ức…

Cạch!

Hư Sinh Hoa đóng kín nắp quan tài lại, sau đó ngẫm nghĩ một lúc, lại lấy một chiếc đinh khác ra, đóng lên nắp quan tài.

Một bên khác, Thái Sơ bay nhanh như chớp, trở về Nguyên Giới trước Hư Sinh Hoa và Đế Hậu nương nương một bước.

Khi đến đại doanh Thiên Đình, hắn không tới bái kiến Hạo Thiên Đế, mà là sát khí đằng đằng xông thẳng vào Thiên Cung Tạo Phụ.

Bên trong Thiên Cung Tạo Phụ, vô số bộ não bay lơ lửng xung quanh Tinh Ngạn Thiên Tôn.

Số lượng bộ não mà hắn khống chế càng nhiều, quy mô của trận pháp sẽ càng lớn, tốc độ tính toán sẽ càng nhanh, càng chính xác hơn.

Sát khí trên người Thái Sơ đột nhiên biến mất, mặt mày như gió xuân.

Hắn chậm rãi bước tới, cười nói:

– Tinh Ngạn Thiên Tôn trông nhàn nhã quá.

Thiên Tôn, hình như chiếc quan tài táng đạo mà ngươi chế tạo ra có gì đó không đúng thì phải?

Tinh Ngạn ngẩng đầu, liếc hắn một cái:

– Không đúng ở chỗ nào?

Thái Sơ tỏ vẻ ôn hòa, cười nói:

– Trên đường áp giải quan tài táng đạo tới Tổ Đình, Vũ Lâm Quân bị một kẻ tên là Hư Sinh Hoa cướp giữa đường, mang quan tài táng đạo đi mất.

Cái tên Hư Sinh Hoa kia trực tiếp mở quan tài, thả Mục Thiên Tôn bên trong ra.

Nếu như là quan tài táng đạo thật sự, vậy thì sao có thể dễ dàng mở ra như thế được?

Tinh Ngạn sửng sốt, đứng dậy, nghi ngờ nói:

– Ta biết bản lĩnh của Hư Sinh Hoa, bởi vì ta đã từng tới Tây Thổ Nguyên Giới bái phỏng hắn.

Quả thật thực lực của hắn rất mạnh, năm đó ta cũng bại dưới tay hắn.

Có điều, hắn tuyệt đối không thể phá giải được quan tài táng đạo do ta chế tạo ra.

Hắn không có thực lực này!

Trong đôi mắt của Thái Sơ lóe lên một tia sắc lạnh, nhưng nụ cười trên gương mặt lại càng tươi hơn.

Hắn thản nhiên nói:

– Ta đích thân nhìn thấy hắn nhổ bốn mươi chín chiếc đinh lên một cách dễ dàng, không hề vấp phải khó khăn gì.

Năm mươi chiếc đinh trên người Mục Thiên Tôn cũng bị hắn dễ dàng…

– Đợi đã!

Tinh Ngạn giơ tay lên, nghi ngờ hỏi:

– Bốn mươi chính chiếc? Không phải là chín mươi chín chiếc sao?

Sát ý trong mắt Thái Sơ lộ ra từng chút một, nhưng trên gương mặt vẫn treo nụ cười tươi:

– Ngươi nói với ta, chín mươi chín chiếc đinh này, một nửa đóng lên quan tài, một nửa đóng lên người Mục Thiên Tôn…

Tinh Ngạn gật đầu:

– Không sai.

Nụ cười của Thái Sơ chợt tắt:

– Ta đã làm như vậy, thế nhưng căn bản chẳng có bất kỳ tác dụng gì!

Tinh Ngạn dùng nguyên khí hóa thành một chiếc đinh, sau đó lại tiếp tục dùng nguyên khí hóa thành một chiếc quan tài và “thi thể” của Tần Mục.

Hắn nhấc tay đóng đinh vào quan tài, một nửa chiếc đinh cắm vào trong quan tài, một nửa cắm vào trong “thi thể của Tần Mục”.

Tinh Ngạn liên tiếp đóng chín mươi chín chiếc đinh, sau đó nói:

– Chỉ cần làm như vậy là có thể nhốt được Tần Mục đang trọng thương.

Đừng nói là Mục Thiên Tôn, cho dù là người thành đạo bị nhốt trong chiếc quan tài này thì cũng không thể thoát thân được!

Thái Sơ trợn mắt há hốc mồm:

– Ngươi nói là đóng một nửa đinh vào quan tài…

Vẻ nghi ngờ trên gương mặt Tinh Ngạn lại càng lớn hơn.

Hắn lắc đầu rồi nói:

– Chín mươi chín chiếc đinh làm sao có thể chia đều được? Hẳn là thái thượng hoàng nên nghĩ đến điều này.

Ta phải tiếp tục làm việc, thái thượng hoàng đi thong thả.

Thái Sơ ngẩn ngơ bước ra ngoài, từng suy nghĩ cứ lóe lên trong đầu hắn:

– Chín mươi chín chiếc đinh, một nửa không phải là bốn mươi chín chiếc và năm mươi chiếc…

Đợi đến khi hắn rời khỏi Thiên Cung Tạo Phụ, Tinh Ngạn lập tức vỗ tay, một cái rương “lọc cọc lọc cọc” chạy tới.

Tinh Ngạn nhanh chóng thu dọn đồ đạc, nhét vào trong rương, nói:

– Thái Sơ quá ngu xuẩn, hiểu lầm ý của ta, thế nhưng hắn cần có người gánh thay tội danh này, mà người đó chắc chắn là ta! Lần này, sau khi rời khỏi đây, lúc hắn hiểu ra được thì sẽ tới giết ta! Nơi này không thể ở lại được nữa, chúng ta phải mau chóng rời đi!

Cái rương vui vẻ tán thành, nhảy cẫng lên.

Tinh Ngạn lại lấy một vài thi thể Thần Ma ra khỏi rương, hì hục tạo thành một con người.

Tiếp đó, hắn chuyển nguyên thần sang cơ thể mới này, để cơ thể trước đó của bản thân lại.

Tinh Ngạn nhét cái rương vào trong Thần Tàng, sau đó xoay người rời đi.

Hắn bước ra khỏi Thiên Cung Tạo Phụ, biến mất giữa đám Thần Ma của Thiên Đình.

Đột nhiên, bên trong Thiên Cung Tạo Phụ vang lên một âm thanh lớn, Thái Sơ phẫn nộ nói:

– Tinh Ngạn Thiên Tôn cấu kết với Mục Thiên Tôn, tội đáng muôn chết, đã bị ta giết rồi!

Tinh Ngạn rời khỏi đại doanh Thiên Đình.

Hắn mỉm cười, thả cái rương ra, một trước một sau bước vào trong rừng với con quái vật nhỏ này:

– Hôm nay ta tự do rồi.

– Trước đây, Tần giáo chủ có ơn với ta, mà khi ở Văn Đạo Viện, phu nhân Linh Dục Tú của hắn cũng nhiều lần chiếu cố ta, bởi vậy ta mới để lại cho Tần giáo chủ một phần trăm sai sót, giúp hắn có thể thoát khỏi quan tài táng đạo.

Ta chỉ để lại một phần trăm, thế nhưng không ngờ Thái Sơ lại khiến một phần trăm này biến thành một trăm phần trăm.

Hắn sẽ nghĩ thế nào đây?


Chương 2522: Ta không phải là thánh nhân (Phần của Tinh Ngạn)

Ta không phải là thánh nhân (Phần của Tinh Ngạn)

Tinh Ngạn dẫn theo cái rương lặng lẽ đi qua thung lũng Lam Phong, đặt chân đến Diên Khang.

Chiến sự ở thung lũng Lam Phong vô cùng khốc liệt.

Chiến tuyến trải dài, lấy thung lũng Lam Phong làm trung tâm, dường như xuyên qua tất cả thần thành từ bắc đến nam của Diên Khang.

Diên Khang gần như điều động tất cả quân đội có thể điều động, các loại trọng khí đều được phát huy hết tác dụng!

Thậm chí Thiên m nương nương còn thống lĩnh số lượng Thần Ma ít ỏi của Thiên m Giới tới tham gia vào trận chiến thung lũng Lam Phong này!

Hai bên tiến hành từng trận chiến giằng co xung quanh các thần thành, đầu tiên là hai quân đối đầu trực diện bên ngoài thành, trận pháp biến hóa, phá tan trận pháp, máu thịt bắn tung tóe; sau đó là tấn công vào trong thành, chiến đấu trên đường phố, trông vô cùng đẫm máu, xác chết rải đầy khắp mọi ngóc ngách.

Các thần thành đều bị tổn hại, khỏi lửa mịt mù bốc thẳng lên trời cao!

Đại quân các lộ của Diên Khang và Vô Ưu Hương đều tham gia vào trận chiến, hậu phương cũng không ngừng đưa một lượng thần thành mới lên tiền tuyến.

Những tòa thần thành mới tạo này được vận chuyển bởi lâu thuyền, mà bên trên lâu thuyền còn chất đầy các loại thần binh lợi khí.

Lúc tới nơi, Tinh Ngạn nhìn thấy bên trong Diên Khang đã tiến vào trạng thái sẵn sàng chuẩn bị chiến đấu, từng đốc tạo xưởng được khởi động, mỏ khoáng ngày đêm được khai thác, đã không còn cảnh tượng thái bình thịnh thế năm đó, cũng không còn thích hợp để hắn yên tâm học tập nghiên cứu nữa.

Trên đường đi, hắn còn gặp được đại quân Thái Dương Thủ và Nguyệt Lượng Thủ của Huyền Đô đang chiến đấu với đại quân Thái Dương Thủ và Nguyệt Lượng Thủ của Diên Khang.

Hai bên huyết chiến trên mặt đất và trong không trung, trông cực kỳ thảm khốc.

Hắn còn gặp được Chiến Không Như Lai dẫn theo phật binh của Phật Giới thủ một cửa ải phía sau thung lũng Lam Phong, giao chiến với đội quân quy mô nhỏ của Thiên Đình đang công phá thung lũng, từng vị đại phật tới từ Phật Giới ngã xuống dưới đao quang hỗn loạn.

Tinh Ngạn nhíu mày:

– Đám hòa thượng này…

Tinh Ngạn không dừng bước.

Diên Khang là thánh địa của biến pháp, chứa đựng biết bao tri thức.

Hắn không muốn tham gia vào trận chiến chẳng liên quan đến mình.

Tinh Ngạn và Diên Khang chỉ là mối quan hệ lợi dụng lẫn nhau.

Diên Khang cần tri thức và trí tuệ của hắn để thúc đẩy biến pháp, hắn cũng cần báo đáp lại cho Diên Khang rất nhiều thành quả nghiên cứu của bản thân.

Huống chi, hắn không phải là con dân của Diên Khang.

Lúc hắn sinh ra, Diên Khang còn chưa tồn tại, cũng chưa thành lập đất nước.

Có người gọi hắn là thánh nhân năm trăm năm có một, thế nhưng trong lòng hắn trước giờ chưa từng nghĩ như vậy.

Hắn chỉ là một người có lòng cầu đạo mà thôi.

Trên đường đi, Tinh Ngạn còn gặp được rất nhiều Thần Ma của Thiên Đình xông vào địa phận Diên Khang, chém giết cướp bóc khắp nơi, thế nhưng hắn không hề ra tay.

Với hắn mà nói, những chuyện này chỉ như mây khói thoảng qua.

– Lúc đến Văn Đạo Viện, nếu như có thành quả mới thì ta ở lại nghiên cứu, còn nếu như Diên Khang bị công phá thì ta rời đi.

Ta tiêu diêu tự tại.

Hắn thầm nhủ.

Đột nhiên, đằng trước bốc lên khi thí ngùn ngụt.

Tinh Ngạn sửng sốt, nhìn về phía trước, chỉ thấy chín luồng thi khí vô cùng nồng đậm hệt như từng cột khói đen kịt đang bay lên từ mặt đất, rung chuyển dữ dội trên bầu trời!

Tinh Ngạn chưa từng thấy thi khí mạnh như vậy bao giờ!

– Trong tình cảnh hỗn loạn này, đến cả yêu ma quỷ quái cũng xuất hiện, xem ra cũng có nhiều thứ tốt đáng để ta thu thập.

Hắn không khỏi thích thú nuốt nước miếng.

Hắn bước về phía trước, chỉ thấy hàng ngàn Thần Ma đang dùng vân xa kéo theo chín chiếc quan tài khổng lồ với bề mặt giăng đầy xiềng xích, tiến về phía đông.

Số cường giả trong đám Thần Ma kia không nhiều, chỉ có một lão giả mù là cường giả Đế Tọa và một nữ tử bạch y có thực lực đáng để mắt tới, nhưng đối với Tinh Ngạn mà nói, những chuyện này không quan trọng.

– Nhìn quy cách của chiếc quan tài này, chắc hẳn là đế quan!

Hắn sửng sốt, quay đầu nhìn lại, chắc hẳn những người kia đang bảo vệ hậu phương của thung lũng Lam Phong, cách nơi này vài ngàn dặm còn có mấy thành thị Nhân tộc.

– Không liên quan đến ta.

Hắn đang định bước tới cướp lấy một chiếc đế quan, nhưng đột nhiên lại nhìn thấy thần quang và ma quang tuôn trào trước đế quan, rõ ràng là đại quân Ma tộc và tả vệ Thần Sách đông nghìn nghịt của Thiên Đình đang lao về phía này!

– Bày trận!

Nữ tử bạch y kia vung kiếm, lớn tiếng nói:

– Chuẩn bị nghênh địch!

Hơn một ngàn Thần Ma kia lập tức bày trận, trông vô cùng căng thẳng, mà trong số đó còn có một vài Thần Ma tuổi tác không lớn lắm, trên gương mặt còn mang theo vẻ ngây thơ.

Mà lão giả mù kia cũng cởi bỏ xiềng xích của chín chiếc đế quan, sau đó đẩy nắp quan tài ra, cúi người nói:

– Các sư huynh, đây là trận chiến cuối cùng của chúng ta.

Tinh Ngạn nghi ngờ:

– Những chiếc đế quan này có quy cách giống với đế quan của thời đại Thượng Hoàng.

Chẳng lẽ trong chín chiếc quan tài này chính là đế thi Thiên Đế của thời đại Thượng Hoàng? Trong bộ sưu tập của ta còn chưa có Thiên Đế Thượng Hoàng bao giờ…


Chương 2523: Ta không phải là thánh nhân (Phần của Tinh Ngạn) (2)

Ta không phải là thánh nhân (Phần của Tinh Ngạn) (2)

Hắn vừa mới nghĩ đến đây, đột nhiên cái rương dưới chân hắn mọc ra sáu cái chân, sau đó rời khỏi hắn, chạy về phía nữ tử bạch y kia.

Tinh Ngạn sửng sốt, chỉ thấy cái rương càng chạy càng nhanh, chẳng mấy chốc đã leo xuống núi, tới gần nữ tử bạch y kia, thân mật cọ vào chân nàng giống như đang hôn vậy.

Lúc nhìn thấy cái rương, nữ tử bạch y kia cũng vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ.

Nàng cúi người vuốt ve cái rương, nói gì đó với nó.

Cái rương thích thú nhảy cẫng lên, trông vô cùng kích động.

Tinh Ngạn bước lên phía trước, chỉ thấy nữ tử kia điềm đạm nho nhã, ngọt ngào dịu dàng, trong mái tóc còn ẩn một cặp sừng rồng nho nhỏ, chắc hẳn là Long tộc.

“Kiếm Thần Thượng Hoàng?”

Tinh Ngạn ngẫm nghĩ, nói:

– Chẳng trách ngươi lại quen với cái rương của ta như vậy.

Nghe nói năm đó Tần giáo chủ điểm hóa cái rương của ta, cưỡi trên cái rương này chạy tới bốn vạn năm trước, quen biết được ngươi ở nơi đó.

– Ngươi là Tinh Ngạn sao?

Bạch Cừ Nhi kinh ngạc, vuốt ve cái rương, nói:

– Quả thật năm đó ta và Tần Mục ngồi trên cái rương này chạy trốn suốt đêm.

Ta rất cảm kích vì nó đã đưa bọn ta chạy trốn khỏi sự truy sát của Thiên Đình.

Tinh Ngạn gật đầu, bước đến phía trước những chiếc đế quan Thượng Hoàng kia, nhìn vào trong đó, nghi ngờ nói:

– Mấy vị Thiên Đế này đã chết biết bao năm, mà nay hóa thành thi yêu, hơn nữa còn bị chấp niệm quấy phá.

Các ngươi gặp phải tả vệ Thần Sách của Thiên Đình thì căn bản không thể đối phó lại, bởi lẽ chiến lực của tả vệ Thần Sách có thể sánh ngang với Thiên Tôn.

Chấp niệm trong thi thể các ngươi sẽ nhanh chóng bị đánh tan, ngay cả thi thể cũng không thể giữ lại được.

Hắn lắc đầu, quay đầu nhìn về phía hơn một ngàn Thần Nhân của Thượng Hoàng, sau đó lại lắc đầu:

– Các ngươi không kiên trì nổi một khắc đã cùng chôn thây ở nơi này.

Trong quan tài, một thi thể Thượng Hoàng ngồi dậy, ánh lửa quỷ quái âm u trong mắt bốc lên, thi khí tràn ngập, lạnh lùng nói:

– Bọn ta đã chết, còn gì phải sợ?

Tinh Ngạn bật cười, nói:

– Các ngươi chiến đấu hoàn toàn không có tác dụng gì, không tài nào ngăn cản nổi!

Bạch Cừ Nhi bước lên phía trước, nghiêm túc nói:

– Sở dĩ tả vệ Thần Sách và Thần Ma U Đô hành quân thần tốc như vậy là bởi vì quốc sư Giang Bạch Khuê thống lĩnh đại quân truy kích từ hậu phương.

Chỉ cần ngăn cản bọn họ được một ngày, quốc sư Diên Khang có thể dẫn binh đánh tới…

Tinh Ngạn cười ha hả, lắc đầu nói:

– Với những gì ta hiểu biết về chiến lực của tả vệ Thần Sách, các ngươi chỉ có thể kiên trì một khắc, sau đó sẽ chết hết.

Các ngươi là con dân của Thượng Hoàng, cũng sở hữu thi thể Thiên Đế của Thượng Hoàng, vì sao phải liều mạng sống chết bảo vệ Diên Khang?

– Thứ bọn ta bảo vệ không phải là Diên Khang.

Một thi thể Thượng Hoàng khác nói:

– Mà là vùng đất này mà con dân sống trên vùng đất này.

Tinh Ngạn giật nảy mình, sau đó lắc đầu cười nói:

– Các ngươi không làm gì được, chỉ tới chịu chết mà thôi.

Cái rương, đi theo ta!

Hắn tiếp tục bước về phía trước, nhưng cái rương lại do dự một hồi, bước về phía hắn, sau đó lại dừng lại, đứng giữa hắn và Bạch Cừ Nhi, chần chừ mãi không thôi.

Tinh Ngạn nhíu mày, dừng bước:

– Rương, đi theo ta.

Cái rương kia bước về phía hắn hai bước, sau đó lại dừng lại.

Đột nhiên, nó mở nắp ra, rất nhiều món đồ hắn được cất giữ đồng loạt bị ném ra khỏi rương, chất thành núi.

Cái rương thả hết đồ xuống, để mình trống không, sau đó đóng nắp lại, chạy về phía bên người Bạch Cừ Nhi.

Tinh Ngạn tức đến bật cười:

– Ngươi đang làm gì vậy? Ngươi không hề có sức chiến đấu, ở lại nơi đây chờ bị người ta vung đao chặt làm củi sao? Cất hết đống đồ lại, đi theo ta!

Cái rương không hề nhúc nhích.

Tinh Ngạn vô cùng tức giận, vung tay thu hết đống đồ của bản thân vào Thần Tàng, cười chế nhạo:

– Thôi bỏ đi, ta không cần ngươi nữa.

Ta trước giờ độc lai độc vãng, không cần bất kỳ bằng hữu nào.

Ta chỉ giữ ngươi như một thứ công cụ để giải sầu mà thôi, sớm đã không cần ngươi nữa! Ngươi cứ ở lại chịu chết với bọn họ đi!

Tinh Ngạn xoay người rời đi, nhưng chưa đi được bao xa, lúc quay đầu nhìn lại, hắn chỉ thấy cái rương đang “lạch cạch” mở ra rồi lại đóng vào, dường như đang nói gì đó với Bạch Cừ Nhi.

– Ta không cần bằng hữu.

Tinh Ngạn hừ một tiếng, phất tay áo, vô cùng thoải mái:

– Nó chỉ là một cái rương được Tần giáo chủ điểm hóa linh trí mà thôi, trước giờ ta chưa từng coi nó là bằng hữu.

Ta không hề cô đơn chút nào… Ta sẽ không bị cái gọi là đại nghĩa ngu xuẩn của thời đại Thượng Hoàng kia trì hoãn con đường tiến về phía trước! Ha ha ha!

Hắn cười lớn rồi rời đi.

Không lâu sau, Tinh Ngạn dừng lại, ngồi trên một tảng đá chống cằm, nhưng cái rương vẫn không hề đi theo.

Sau một lúc nữa, Tinh Ngạn đen mặt đứng bên Bạch Cừ Nhi, cái rương đứng bên chân hắn, thân mật cọ cọ chân hắn.

Tinh Ngạn sa sầm mặt mày:

– Đừng có chạm vào ta! Ta không lo lắng cho ngươi chút nào đâu, ngươi đừng có chạm vào ta… Được rồi, ta để đống đồ kia cho ngươi cất giữ.

Đừng chạm vào ta, ai thèm lo lắng cho ngươi chứ?


Chương 2524: Ta không phải là thánh nhân (Phần của Tinh Ngạn) (3)

Ta không phải là thánh nhân (Phần của Tinh Ngạn) (3)

Phía trước, đại quân tả vệ Thần Sách và Ma tộc càng ngày càng tới gần hơn, các Thần Nhân của Thượng Hoàng đều vô cùng căng thẳng.

Một tiểu tướng trẻ tuổi đứng bên cạnh hắn đẩy mặt nạ ra, nở một nụ cười ngượng ngùng với hắn:

– Ta tên là La Xu.

Nương ta dự định sinh một bé gái, đến cả tên cũng đã đặt xong rồi, thế nhưng kết quả lại sinh ra ta.

Hai năm trước, ta tu thành Thần cảnh.

Tinh Ngạn tiến bối, tên của ta rất kỳ lạ, mà tên của ngươi cũng rất kỳ lạ, ta cảm thấy chúng ta đồng bệnh tương liên.

Ngươi không lo lắng sao?

Cơ bắp trên gương mặt Tinh Ngạn căng cứng, hắn không quen việc nói chuyện với người lạ lắm.

– Sau này, ta có một muội muội, nhưng tên của ta vẫn không hề thay đổi.

Bọn họ đều chế nhạo cái tên giống nữ tử của ta, thế nhưng khi lên chiến trường, bọn họ lại không hề cười cợt ta nữa.

La Xu nở một nụ cười tràn đầy tự tin, nói:

– Ta không hề sợ hãi.

Ta muốn dùng trận chiến này để nói cho bọn họ biết, ta là nam nhân!

Tinh Ngạn quay đầu sang một bên.

Cuối cùng, đại quân tả vệ Thần Sách cũng tới.

Từng thi thể Thượng Hoàng bay lên không trung, người mù Dịch Thạch Sinh cũng lao tới, kết thành trận pháp với chín thi thể Thượng Hoàng, nghênh đón đại quân tả vệ Thần Sách của Thiên Đình!

Ầm!

Hai bên va chạm, Du Bích Quân nhìn thấy Thiên Đế của thời đại Thượng Hoàng trong lịch sử, thế là không khỏi bật cười, nói:

– Hóa ra là chư vị Thiên Đế đã chết của thời đại Thượng Hoàng! Ngay cả Đại Phạn Thiên Vương Phật cũng bị ta giết, một đám thi thể các ngươi mà cũng dám mơ tưởng ngăn cản được đại quân Thần Sách của ta ư?

Ầm ầm…

Đại quân Ma tộc bao phủ kín từng ngọn núi hệt như thủy triều, tuôn ra từ hai phía của tả vệ Thần Sách.

Bạch Cừ Nhi vung kiếm lên, lớn tiếng nói:

– Bày trận! Ngăn cản bọn họ!

La Xu hưng phấn đến mức đỏ cả mặt, cao giọng hét lên cũng với những tướng sĩ Thượng Hoàng khác:

– Tử chiến…

Đại quân hai bên va chạm kịch liệt, vô số Ma Thần với nhục thân khổng lồ và chiến lực kinh người ngay lần va chạm đầu tiên đã khiến ngàn Thần Nhân của Thượng Hoàng bị tổn thất hơn phân nửa!

Tinh Ngạn tỏ vẻ thờ ơ, nói nhỏ với cái rương bên cạnh:

– Ngươi đừng chạy theo bọn họ, cứ ở bên cạnh ta là được.

Tinh Ngạn vừa dứt lời, đột nhiên một cái đầu lăn đến chân hắn.

Hắn sửng sốt, người kia chính là Thần Nhân trẻ tuổi tên La Xu mới nãy.

La Xu trợn trừng mắt, ngơ ngách nhìn bầu trời xanh.

Tinh Ngạn run lên, quay đầu đi:

– Chậc! Vì sao… nước mắt ta không ngừng rơi…

Hắn siết chặt nắm đấm, bốn phía quần ma loạn vũ, khuôn mặt Ma Thần vặn vẹo méo mó.

Tinh Ngạn nhìn vào mắt La Xu, đôi mắt trong veo của thiếu niên ấy dần trở nên đục ngầu.

– Ta…

Tinh Ngạn khó khăn nuốt nước bọt.

Đột nhiên, cái rương rời khỏi hắn, lao vào trong đám quần ma kia.

– Ta không phải thánh nhân!

Tinh Ngạn phẫn nộ hét lên, cái rương đột nhiên mở ra.

Khí thế của Tinh Ngạn bùng nổ, thân hình lơ lửng giữa vô số Ma Thần trong không trung.

Hắn bay lên trời, vô số món đồ sưu tập đáng sợ lao ra khỏi cái rương như đại hồng thủy!

Ầm…

Một luồng dao động khủng bố bộc phát, khiến cho vô số Ma Thần người ngã ngựa đổ.

Tinh Ngạn giống như một Ma Thần đáng sợ nhất, bắt đầu đại khai sát giới!

Một ngày sau, Giang Bạch Khuê dẫn theo đại quân đánh tới nơi này, chỉ thấy ngàn dặm xung quanh bị san bằng thành bình địa, đâu đâu cũng có thi thể, tả vệ Thần Sách và Ma tộc U Đô gần như bị giết sạch.

Tinh Ngạn ngồi trên cái rương, bên cạnh là một thiếu nữ với y phục nhuốm máu đang chống kiếm thở dốc, ngoài ra còn có một lão giả mù cô độc đứng bên cạnh thi thể của chính vị hoàng đế.

Thi yêu chín vị Thượng Hoàng đều đã hoàn toàn tử vong, chấp niệm biến mất.

– Ngươi là Tinh Ngạn.

Quốc sư Giang Bạch Khuê thi lễ với Kiếm Thần Thượng Hoàng Bạch Cừ Nhi trước, sau đó thi lễ với Dịch Thạch Sinh, xong xuôi mới bước đến trước mặt Tinh Ngạn, quan sát một lượt rồi nhận ra hắn.

Giang Bạch Khuê nói:

– Ngươi giúp đỡ Kiếm Thần Thượng Hoàng tiêu diệt tả vũ Thần Sách sao?

Tinh Ngạn đứng lên, cả ngươi tơi tả, đâu đâu cũng là vết thương, thế nhưng quả thật hắn không hề cảm thấy đau đớn gì.

Thân thể của hắn chỉ là một khối được lắp ghép lại với nhau, mọi cảm giác đau đớn trên cơ thể đã bị hắn loại bỏ từ lâu.

Trên thực tế, hắn có rất ít cảm xúc của một con người.

Cuối cùng, hai thánh nhân năm trăm năm có một của Diên Khang cũng gặp mặt nhau.

Tinh Ngạn ngẩng đầu nhìn Giang Bạch Khuê.

Sau khi đánh giá một phen, hắn cảm thấy gương mặt của Giang Bạch Khuê rất đáng ghét, thế nhưng lại có vài phần tương tự với mình, không nói rõ được đáng ghét ở đâu.

Loại cảm xúc chán ghét này xuất phát từ hào quang lý tính và trí tuệ trong mắt Giang Bạch Khuê.

Tinh Ngạn cũng có loại hào quang lý tính và trí tuệ này, thế nhưng con đường mà hai lựa chọn để đi lại không hề giống nhau.

– Ngươi tới muộn.

Ta đã thay ngươi đánh trận chiến này rồi.

Tinh Ngạn dời tầm mắt, lạnh lùng nói.


Chương 2525: Đại thế đã mất

Đại thế đã mất

Giang Bạch Khuê gật đầu.

– Bây giờ Nguyên Giới đã trở thành một bãi chiến trường, Diên Khang là nơi bình yên cuối cùng.

Tinh Ngạn, bản lĩnh của ngươi có thể bảo vệ được Diên Khang, cũng có nghĩa là bảo vệ được hệ thống đại đạo của ngươi trong tương lai.

Giang Bạch Khuê cũng dời tầm mắt, bước đến bên trái, đứng song song với hắn, nhưng hai người lại nhìn về hai hướng khác nhau.

Giang Bạch Khuê nói:

– Thiên Đình nhất định sẽ thất bại, tương lai biến pháp Diên Khang sẽ được phổ biến khắp Nguyên Giới, khắp chư thiên vạn giới.

Ngươi rất có triển vọng trên phương diện này.

– Ngươi là thánh nhân, còn ta thì không.

Tinh Ngạn lắc đầu, đá cái rương một cái, nói:

– Ta chỉ là một người cầu đạo, dù cho Diên Khang thắng hay là Thiên Đình thắng, ta đều có thể tiếp tục sống sót.

Ta rất ghét phần nhân tính còn sót lại trong lòng ta, bởi lẽ phần nhân tính này sẽ khiến ta làm ra những hành động không hề lý trí.

Lần này, suýt chút nữa ta đã hủy hoại tất cả tích cóp biết bao năm của mình, sao có thể có lần hai được chứ? Ngươi tới rồi, ta sẽ rời khỏi Diên Khang, rời khỏi Nguyên Giới, tìm một chốn dung thân khác.

– Thánh nhân?

Giang Bạch Khuê bật cười ha hả:

– Ngươi cho rằng thế gian này thật sự có thánh nhân sao? Thật ra không hề có.

Cái gọi là thánh nhân năm trăm năm có một chỉ là một người có trí tuệ tuyệt vời nhất được sinh ra trong vòng năm trăm năm.

Người có trí tuệ đỉnh cao nhất trong vòng năm trăm năm giống như ngươi và ta, cho dù lùi lại trăm vạn năm hay tiến lên trăm vạn năm, chúng ta vẫn thuộc nhóm người thông minh nhất.

Tinh Ngạn quay người lại nhìn hắn, nghi ngờ nói:

– Hóa ra ngươi hiểu được điều này, ta còn tưởng rằng ngươi tự coi mình là thánh nhân.

Nếu như đã hiểu, vậy thì ắt hẳn ngươi cũng biết rằng, người có thể lọt vào mắt chúng ta trên thế giới này thực sự không hề nhiều, bởi lẽ cả thế giới này đầy ắp những kẻ ngu xuẩn, cho nên chúng ta mới là những kẻ khác loài.

Đối với người khác mà nói, chúng ta là thánh nhân, nhưng ta lại cảm thấy hành vi xử sự của chúng ta rất bình thường, có điều bọn họ lại luôn cảm thấy chúng ta lý tính đến mức vô nhân tính.

Thật ra, nhân tính chỉ là thứ biểu hiện ấu trĩ mà thôi.

Giang Bạch Khuê quay người lại, cuối cùng cả hai cũng đối mặt với nhau.

– Thế nhưng thế gian này có thánh nhân.

Giang Bạch Khuê nói:

– Thánh nhân không nằm ở việc được sinh ra, mà nằm ở lời nói và hành động.

Ta không phải thánh nhân năm trăm năm có một, nhưng ta có thể làm thánh nhân.

Tinh Ngạn cười ha hả, lắc đầu nói:

– Nhận thức và hành động phải song hành với nhau ư? Ngu xuẩn.

Làm thánh nhân mang lại lợi ích gì cho ngươi? Có thể giúp ngươi thành đạo, hay là có thể giúp ngươi bất tử? Ngươi không giống ta, ta tự do hơn ngươi, có nhiều phương pháp bảo toàn tính mạng hơn ngươi.

Giang Bạch Khuê nở nụ cười, nói:

– Ta có ba lập.

Thứ nhất là lập giáo hóa, thúc đẩy giáo dục Diên Khang phổ biến khắp thiên hạ, giúp con người không còn ngu dốt, không còn mù quáng, giúp con người biết đông biết tây, trong lòng không còn sợ hãi.

Thứ hai là lập ngôn, tức là lập tri, truyền thụ tri thức, giảng dạy nhận thức.

Thân xác có thể thối rữa, nguyên thần có thể hủy diệt, nhưng kiến thức vĩnh viễn trường tồn, biết biết thức mới biết thực hành.

Thứ ba là lập công, tức là việc mà ta đang làm hiện giờ.

Công lớn, chính là thúc đẩy đại đạo Hậu Thiên, chấn hưng nền kinh tế, chuẩn bị cho chiến tranh, xây dựng một cuộc sống phồn vinh cho sinh linh Hậu Thiên.

Công nhỏ, chính là tiêu diệt Thiên Đình.

Sau ba lập này, ta sẽ thành đạo.

Tinh Ngạn lẳng lặng nghe hắn nói xong ý kiến của mình, một lúc sau mới cất lời:

– Trên thế gian này có quá ít kẻ giống như ngươi và ta.

Ta khâm phục ngươi, nhưng không đồng tình với cách làm của ngươi.

Đừng giữ ta lại, mà ngươi cũng không thể giữ ta lại, ta đi đây.

Hắn cất bước rời đi, cái rương lại “lọc cọc lọc cọc” chạy đến bên cạnh Bạch Cừ Nhi, thân mật cọ chân nàng như đang nói lời từ biệt, sau đó nhanh chóng đuổi theo Tinh Ngạn.

Giang Bạch Khuê đưa mắt nhìn hắn đi xa, sau đó thu hồi tầm mắt, nói:

– Bạch tiền bối, tướng sĩ Thượng Hoàng thật đáng khâm phục, chiến sự phía sau không cần phiền đến các ngươi nữa rồi.

Bạch Cừ Nhi lắc đầu:

– Đây là tâm nguyện của Thượng Hoàng đời trước, cũng là tâm nguyện của ta.

Giang Bạch Khuê cảm nhận được tâm ý của nàng, không tiếp tục khuyên nhủ nữa, bèn nói:

– Nếu đã như vậy, chúng ta lập tức khởi hành.

Dịch Thạch Sinh đưa chín vị Thiên Đế Thượng Hoàng vào trong quan tài, dường như đang hy vọng những vị sư huynh này của hắn có thể hóa thành thi yêu trong quan tài một lần nữa, thế nhưng đây là chuyện gần như không thể nào.

– Quốc sư định tiến tới thung lũng Lam Phong sao?

Bạch Cừ Nhi hỏi.

Giang Bạch Khuê lắc đầu, nói:

– Thung lũng Lam Phong đã có lão sư Văn Thiên Các của ta trấn thủ.

Trí tuệ của hắn còn cao hơn ta, hắn có thể trụ vững được.

Trận chiến phá tan thế cục chân chính không phải là ở thung lũng Lam Phong, mà là ở Huyền Đô.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy vô số vầng mặt trời trên không trung đang rời khỏi Diên Khang, thế nhưng ngay cả khi như vậy, không khí vẫn vô cùng nóng nực, rất nhiều nơi trong Diên Khang gần như bị thiêu đốt thành mảnh đất khô cằn.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 3 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 5 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 1 tuần trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 1 tuần trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box