[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)
Tập 507 : Phản công Thiên Đình (c2531-c2535)
❮ sautiếp ❯Chương 2531: Phản công Thiên Đình
Phản công Thiên Đình
U Thiên Tôn hiểu ý, quay người rời đi.
Linh Dục Tú quay đầu lại, dùng ánh mắt phức tạp nhìn về phía quan tài táng đạo nằm giữa thung lũng Lam Phong và đại doanh Thiên Đình.
Nàng lẩm bẩm:
– Tất cả mọi người đều đang liều mạng, tất cả mọi người…
Thung lũng Lam Phong.
Nhóm viện binh đầu tiên đến nơi đây lại là đám thợ thủ công của Diên Khang và người câm.
Sau khi tới nơi, bọn họ lập tức bận rộn bù đầu, đợi đến ngày thứ hai, từng cánh cổng truyền tống trận đã được dựng lên.
Nhóm viện binh thứ hai đến nơi này là Lâm Hiên đạo chủ, Đạo Tổ và cao thủ thuật số của Đạo Môn.
Sau khi tới nơi, bọn họ lập tức điều chỉnh thuật số của mỗi một cánh cổng truyền tống, nối liền chúng với cánh cổng truyền tống nằm ở các thần thành khác của Diên Khang.
Chư vị dược sư bước ra khỏi cánh cổng truyền tống chính là nhóm viện binh thứ ba.
Sau khi tới nơi, bọn họ lập tức lấy đan lô của mình ra, luyện chế dược thạch cần thiết cho việc duy trì cổng truyền tống.
Đợi đến khi làm xong xuôi, khi từng cánh cổng truyền tống của thung lũng Lam Phong được liên thông với rất nhiều thần thành của Diên Khang, đại quân Thần Ma của các thần thành trong Diên Khang bắt đầu di chuyển qua cổng truyền tống một cách có trật tự.
Cổng truyền tống là bảo vật được thiết kế ra dựa vào thần thông truyền tống.
Việc sử dụng thần thông truyền tống để dịch chuyển một khoảng cách xa tiêu tốn khá nhiều pháp lực, đặc biệt là lúc truy sát phân thân của điện chủ Linh Quan, cho dù là Tần Mục cũng không thể chịu nổi.
Thứ mà cổng truyền tống tiêu hao chính là dược thạch.
Việc vận chuyển binh lực quy mô lớn như của Diên Khang tiêu tốn cực kỳ nhiều dược thạch, bởi vậy Diên Khang rất ít khi dùng cổng truyền tống để vận chuyển binh lực, trừ khi trong tình huống khẩn cấp.
Hiện giờ chính là thời khắc cấp bách nhất!
Khoảnh khắc Nguyệt Thiên Tôn và Thần Vương Lãng Uyển quay trở về, tiều phu Văn Thiên Các cũng biết Giang Bạch Khuê đã tới chiến trường Huyền Đô, bởi vậy hai người họ mới có cơ hội trở về.
– Vô Ưu Hương, xuất binh…
Cánh cổng thành của từng thần thành trong thung lũng Lam Phong mở ra, những tướng sĩ còn lại của Vô Ưu Hương đều lên đường.
Đế Dịch Nguyệt, Thanh Hoàng, Đế Thích Thiên, Điền Thục, Trạc Trà, ngư ông và các lão tướng may mắn còn sống sót của Thiên Đình Khai Hoàng đều thống lĩnh đại quân rời khỏi thung lũng Lam Phong, xuất phát về hướng đại doanh Thiên Đình.
Rất nhiều lực sĩ nâng quan tài của Tần Mục lên, đi ở vị trí đầu tiên.
Linh Dục Tú và tướng sĩ các quân của Diên Khang đứng trên tường thành đưa mắt tiễn đội quân Vô Ưu Hương rời khỏi thung lũng Lam Phong.
Quân đội của Vô Ưu Hương làm tiên phong, mà làm tiên phong cũng chính là làm một mũi đao sắc bén xé xác kẻ thù.
Nếu như không thể xé xác kẻ thù, vậy thì mũi đao sẽ bị bẻ gãy!
Chuyến này, đội quân của Vô Ưu Hương sẽ phải đối mặt với trận chiến ác liệt trước nay chưa từng có.
Trong số những người ra khỏi thành hiện giờ, không biết bao nhiêu người có thể sống sót trở về!
Từ khi Thiên Đình xâm lược đến này, bất kể là Diên Khang hay là Vô Ưu Hương thì đều rơi xuống thế bị động phòng ngự, khi Thiên Đình tấn công, Diên Khang và Vô Ưu Hương cũng chỉ có thể phòng thủ.
Mà nay, đây là lần đầu tiên Diên Khang chủ động tấn công, không cần nghĩ cũng biết sự tức giận và phản kích của Thiên Đình sẽ đáng sợ đến mức nào!
Thế nhưng nếu như muốn thắng trận này, Vô Ưu Hương buộc phải dùng mũi đao nhọn mạnh mẽ đâm thủng lớp da trông như thể vô địch kia của Thiên Đình!
– Lý Du Nhiên!
Xích Đế Tề Hạ Du một thân một mình bước ra khỏi thành, gọi Đế Thích Thiên rồi nói:
– Ngươi là Lý Du Nhiên!
Đế Thích Thiên lắc đầu:
– Thí chủ hà tất phải cố chấp với cái tên này.
Ta là chỉ là một đại phật phẫn nộ, mà phật chính là Như Lai, đối xử bình đẳng với chúng sinh, không danh không phận.
Hắn dẫn quân đi xa.
Xích Đế Tề Hạ Du lái thuyền Phượng Hoàng bay tới, đứng trên thuyền hỏi vọng xuống:
– Ngươi đã quên chuyện trong quá khứ rồi sao?
Đế Thích Thiên ngẩng đầu nhìn dung mạo xinh đẹp của nàng, nói:
– Thí chủ, sau lưng ngươi còn có Phượng tộc, việc gì phải lưu luyến tình cảm phàm tục.
Nếu như ngươi cho rằng ta là Lý Du Nhiên, vậy thì ta chính là Lý Du Nhiên.
Như Lai đại từ đại bi, yêu thương chúng sinh, cũng yêu thương ngươi.
Quay về đi.
Tề Hạ Du mở to mắt, nhìn hắn đi xa.
Trên tường thành của thung lũng Lam Phong, Diên Phong Đế bước tới, đứng bên cạnh Linh Dục Tú, trầm giọng nói:
– Trận chiến đầu tiên này buộc phải đâm thủng một lỗ hổng trên tuyến phòng ngự của đại doanh Thiên Đình.
Vô Ưu Hương đi chuyến này, chỉ sợ nguy hiểm trùng trùng.
Linh Dục Tú nhìn phụ thân của mình, Diên Phong Đế cũng đã già đi vài phần, lộ vẻ tang thương hơn nhiều so với vị hoàng đế trung niên quyết tâm cải cách và thực hiện biến pháp năm đó, thế nhưng tinh khí thần của hắn vẫn còn rất dồi dào, tinh thần phấn chấn.
– Phụ hoàng, ngươi chỉ huy trận chiến này đi.
Linh Dục Tú nói.
Diên Phong Đế lắc đầu, cười nói:
– Ngươi là một người lãnh đạo đủ tư cách.
Nếu không phải ngươi đã gả cho Tần Mục, ta cũng sẽ không định tiếp quản Diên Khang.
Ngươi không quyết đoán bằng ta, nhưng ngươi tỉ mỉ hơn ta, kiên nhẫn hơn ta, cũng biết cách che giấu khuyết điểm, che giấu ưu điểm.
Chương 2532: Phản công Thiên Đình (2)
Phản công Thiên Đình (2)
Ngươi chỉ huy trận chiến này đi.
Ta muốn đích thân ra trận giết địch!
Linh Dục Tú gật đầu, sau đó nói:
– Mù gia gia, không một ai trong Diên Khang có trình độ trận pháp cao hơn ngươi.
Ngươi có ánh mắt nhìn thấu mọi việc, cho nên bây giờ ngươi sẽ là Thiên Sư trận pháp của Diên Khang.
Ngươi ở lại bên cạnh ta.
Người mù vỗ tay, rất nhiều thanh niên tu luyện trận pháp của Diên Khang đồng loạt bước lên phía trước.
Hắn nói:
– Một người thì kiến thức hạn hẹp.
Trong thời đại này, đạo pháp tri thức cũng phát triển vô cùng mạnh, chỉ dựa vào một người thì khó có thể hoàn thiện một lĩnh vực.
Ta cần những người trẻ tuổi này góp chút sức lực giúp đỡ ta.
Linh Dục Tú khom người:
– Làm phiền mù gia gia.
Nàng đứng thẳng dậy, ra lệnh một tiếng.
Bên trong U Đô, vô số chiếc thuyền giấy xuất phát, từng con ngựa trên thuyền giấy không ngừng nhảy ra khỏi thuyền, phi nước đại trong U Đô tối tăm.
Mà trên lưng những con ngựa giấy kia chính là Thần Ma đã ngã xuống trong trận chiến này.
Dù rằng đã chết, thế nhưng bọn họ vẫn hừng hực ý chí chiến đấu, trùng trùng điệp điệp lao tới trận doanh Thiên Đình.
Trên những chiếc thuyền giấy kia, từng U Thiên Tôn tay cầm đèn bão, chiếu sáng con đường phía trước.
Bên trên không trung của hàng ngàn vạn chiếc thuyền giấy, Sinh Tử Bộ của Thổ Bá phát ra kim quang chói mắt hệt như một tờ giấy vàng, chiếu rọi xuống phía dưới.
Mà ở phía sau đội quân phân thân của U Thiên Tôn, Tần Phượng Thanh ba đầu sáu tay, trên mỗi cái đầu có ba con mắt, đỉnh đầu có một cặp sừng, đang nối gót theo đuôi.
Phía sau Tần Phượng Thanh còn có Thiên Luân Lục Đạo đang ầm ầm chuyển động.
Thiên Luân Lục Đạo xoay tròn theo các hướng khác nhau, đi theo hắn.
Bùm!
Trong thung lũng Lam Phong, từng tòa thần thành phun ra những ngọn lửa dài dằng dặc, chậm rãi khởi động, di chuyển về phía đại doanh Thiên Đình.
Trong thành, từng chiếc lâu thuyền đại hạm bay lên không trung, di chuyển ra khỏi thành một cách có trật tự, tốc độ nhanh hơn thần thành rất nhiều.
Trên boong thuyền của những chiếc lâu thuyền kia chất đầy phi xa, trên phi xa cỡ lớn có rất nhiều dược sư đến từ Diên Khang đang gấp rút điều chỉnh chạy thử lò đan của phi xa, đồng thời, những tướng sĩ khác cũng đang nhanh chóng chuyển các loại thần binh lợi khí lên trên đó.
Đợi đến khi bọn họ sắp xếp xong xuôi, chủ tướng của từng chiếc lâu thuyền đại hạm hạ lệnh một tiếng, lò đan khởi động, phi xa bay ra khỏi lâu thuyền, dùng tốc độ không hề kém cạnh lâu thuyền bay về phía đại quân.
Trưởng thôn vận huyết khí, dáng vẻ biến thành một thiếu niên, đeo kiếm ngang hông, đứng thẳng trong gió.
Hắn đứng trên chiếc phi xa đi đầu tiên, mà phần lớn quân đội trên phi xa đều là những tinh anh tu luyện kiếm thuật kiếm pháp và Kiếm Đạo của Diên Khang.
Vù…
Chiếc thuyền Phượng Hoàng của Xích Đế Tề Hạ Du vỗ cánh bay ra khỏi thần thành, phía sau là đại quân Phượng tộc, mà trên lưng của mỗi con phượng hoàng đó đều có hơn mười tướng sĩ đeo trên lưng thanh đao dài bằng người.
Bọn họ còn đeo túi đao trên hông, bên trong đựng đao hoàn.
Đồ tể với dáng người vạm vỡ đứng trên lưng một con phượng hoàng, mà hai con phượng hoàng khác cũng bay tới bên cạnh hắn.
Thần Đao Lạc Vô Song xuất hiện bên phải hắn, Yêu Đao Triết Hoa Lê xuất hiện bên trái hắn, phía sau còn có Bá Sơn đang dũng mạnh đuổi theo.
Phía sau bốn vị Đao Thần của Diên Khang chính là thế hệ trẻ tu luyện đao pháp và Đao Đạo của Diên Khang.
– Sao mà hắn cũng tới vậy?
Triết Hoa Lê quay đầu nhìn Bá Sơn Tế Tửu một cái, nhíu mày nói:
– Hắn cũng chẳng cùng một phe với Thần Đao chúng ta, con đường mà hắn đi là con đường hội tụ đủ loại chiến pháp.
Phản đồ!
Bá Sơn Tế Tửu tức giận:
– Tiểu tử thối, có giỏi thì dừng lại!
– Đừng quan tâm đến hắn.
Đồ tể không hề quay đầu lại, nói:
– Các ngươi càng để ý đến hắn, hắn càng vui mừng, giọng nói cũng càng to hơn.
Mục Nhi và Điền Thục không có ở đây, ta chỉ đành kéo hắn tới cho đủ số.
Bá Sơn Tế Tửu xanh mặt, gọi một tiếng:
– Lão sư, ngươi khuỷu tay xoay ra bên ngoài, không thấy đau sao? Dù gì ta cũng là đồ đệ do một tay ngươi bồi dưỡng!
Đồ tể tái mét mặt mày.
Lạc Vô Song không hiểu gì, thầm nhủ:
– Thiên Đao là người hào khí hào hùng, tài cao học rộng, mở miệng thành thơ, sao mà đồ đệ của hắn lại là một kẻ thô kệch đến vậy được?
Một khúc Thiên Hà bay ra, sau đó càng ngày càng kéo dài, nước sông cuộn trào mãnh liệt.
Huyền Đế Vũ Đế hóa thân thành Huyền Vũ khổng lồ trông như thể một mảnh đại lục giữa lòng sông, bơi giữa Thiên Hà.
Mà sau lưng Huyền Quy và Xà Đằng còn kéo theo một vùng đầm nước rộng lớn mênh mông, đó chính là tổ địa của Nhị Đế Huyền Vũ.
Bên trong tổ địa, các Bán Thần đến từ Huyền tộc và Vũ tộc đều phấn chấn tinh thần, tìm kiếm đạo lữ của mình, một nam một nữ làm bạn kết trận.
Trên bầu trời, Ngụy Tùy Phong đạp gió cưỡi mây, tay áo bay phấp phới, phía sau là ngàn vạn Vũ Lâm Quân nhiều không đếm xuể đang giương cánh bay theo.
Xà Đằng do Vũ Đế hóa thành ngẩng đầu nhìn lên, cười nói:
– Vân La Đế, trận chiến này ngươi cẩn thận chút, coi chừng người cũng như tên!
– Phụt!
Chương 2533: Đoạt đại thế, trận chiến đầu tiên!
Đoạt đại thế, trận chiến đầu tiên!
Ngụy Tùy Phong cười ha hả:
– Ta là một trong số ít những người có thể thi triển được thần thông Bất Dịch.
Tuy rằng kém cỏi, nhưng cũng đủ để bảo vệ tính mạng! Trái lại thì đôi phu thê các ngươi nhất định phải cẩn thận mới đúng!
– Đại cát đại lợi!
Huyền Quy do Huyền Đế hóa thành ngẩng đầu, cười nói:
– Ta giỏi việc bói toán, đã tính một quẻ, chuyến này đại cát!
Thần thành của thung lũng Lam Phong dần tăng tốc.
Bên trong thung lũng, người câm chỉ huy vô số thợ thủ công bắt đầu xây dựng lại từng đốc tạo xưởng, luyện chế thần binh, chuẩn bị chu đáo cho việc hao tổn trên chiến trường.
Cùng lúc đó, rất nhiều thần thông giả cũng đi đi lại lại, vận chuyển linh đan diệu dược và thần kim thần khoáng từ Diên Khang tới.
Trên bầu trời, hàng trăm thần thành đón ánh chiều tà, xuất phát về hướng đại doanh Thiên Đình.
Mà bên dưới thần thành, Tư bà bà thống lĩnh đại quân dưới mặt đất của Diên Khang.
Các tướng sĩ Diên Khang vừa hành quân lên đường, vừa thi triển thần thông triệu hoán.
Bầu trời phía dưới thần thành không ngừng nứt ra, Thú Giới rộng lớn mênh mông xuất hiện.
Từng con cự thú Thái Cổ đồng loạt thò đầu ra khỏi thế giới kia, đáp xuống từ trên không trung.
Tư bà bà dẫn theo ngàn vạn tướng sĩ leo lên tấm lưng rộng lớn của từng con cự thú.
Cự thú lao với tốc độ càng lúc càng nhanh, bước chân rầm rầm khiến mặt đất phía dưới rung chuyển dữ dội.
Tư bà bà liếc mắt nhìn sang bên cạnh, chỉ thấy thiếu niên sư tổ Văn Nguyên và Hoa Quyên Tú đang đứng trên lưng của một con cự thú khác.
Nàng vội vàng nói:
– Văn Nguyên, chăm sóc sư muội của ngươi cho tốt! Nàng là Thánh Nữ của Thiên Thánh Giáo chúng ta!
Sư tổ Văn Nguyên cảm thấy hơi tủi thân, thầm nghĩ:
– Phượng hoàng già còn chẳng bằng gà, bây giờ địa vị của ta cũng tụt dốc không phanh, chẳng lẽ cũng là loại hoa tàn ít bướm giống Mục Nhi sao…
Tư bà bà vẫn hơi lo lắng đến an nguy của Hoa Quyên Tú, bèn nói với Giang Vân Gian:
– Vân Gian, tu vi của ngươi cao, chăm sóc sư muội của ngươi cho tốt!
Giang Vân Giang nghiêm túc gật đầu.
Lần này, đội quân mà hắn chỉ huy chính là đại quân thần binh Tứ Đế, mỗi một tướng sĩ đều cõng theo thần binh Tứ Đế, ví dụ mấy thứ như Ngũ Lôi Hồ.
Phía sau sư tổ Văn Nguyên và Hoa Quyên Tú là đại quân sĩ tử đến từ Thiên Thánh Học Cung, Quốc Tử Giám và Tế Tửu.
Những người này đều xuất thân từ Thiên Thánh Giáo năm đó, bên trong còn có cả các nguyên lão như Thiên Vương và Hộ Pháp.
Sau khi lên làm giáo chủ, Tần Mục cải cách Thiên Thánh Giáo thành Thiên Thánh Học Cung.
Thiên Thánh Giáo vốn chẳng có danh tiếng hay ho gì, còn bị gọi là Thiên Ma Giáo, mà nay cũng xem như đã được tẩy trắng.
Sư tổ Văn Nguyên là giáo chủ của đời này, thế nhưng cũng chỉ được cái danh mà thôi.
Các lộ đại quân của Diên Khang đồng loạt xuất phát.
Sau hai ngày hành quân, đại doanh Thiên Đình đã hiện ra trước mắt.
Cũng chính vào lúc này, đại quân Vô Ưu Hương đang giáp công chính diện với đội quân của đại doanh Thiên Đình!
Trận phản công đầu tiên của Diên Khang, nổ ra!
Thời điểm đại quân Vô Ưu Hương tiến đánh, Thiên Đình phản kích vô cùng mạnh mẽ.
Từ sau khi đến Nguyên Giới, lúc nào Thiên Đình cũng nắm trong tay thế tấn công, tuy rằng có thắng có thua, song đại thế vẫn chưa từng thay đổi.
Mà nay, Vô Ưu Hương và Diên Khang lại ăn gan hùm mật báo, chủ động tới tấn công, tìm cách đảo ngược đại thế.
Đối với các tướng sĩ của Thiên Đình mà nói, đây là chuyện tuyệt đối không thể dễ dàng tha thứ.
Khoảnh khắc Vô Ưu Hương tiến đến phía trước đại doanh Thiên Đình, Thiên Vương Hoàng Thiên Tỷ không thể ngồi yên được nữa, lập tức dẫn theo một đội quân đánh ra ngoài.
Đại quân của Thiên Đình tuôn trào như thủy triều, che khuất cả bầu trời!
Những lực sĩ khiêng quan tài đứng ở đằng trước của Vô Ưu Hương nhìn thấy đội quân như sài lang hổ báo của Thiên Đình ở phía đối diện đang xông lên, cảnh tượng các loại thần thông đạo pháp trong doanh trại địch như cơn thủy triều ánh sáng cao đến vạn trượng tuôn về phía bọn họ, quả thật khiến người ta như rơi vào tuyệt vọng!
Cùng với thần thông của tướng sĩ Thiên Đình tuôn trào là hàng ngàn hàng vạn thần binh.
Những bảo vật đó xuyên qua cơn thủy triều thần thông điên cuồng, sau đó không ngừng biến hóa, thần uy không thể tưởng tượng được!
Trên trán tướng sĩ Vô Ưu Hương toát ra từng giọt mồ hôi to như hạt đậu, nhưng bọn họ lại không dám nhúc nhích, chỉ im lặng chờ đợi mệnh lệnh của tiều phu Văn Thiên Các.
Bọn họ sinh ra một thứ lòng tin không biết tên với tiều phu Văn Thiên Các, dù cho cảnh tượng phía đối diện đáng sợ đến mức nào, lòng tin của bọn họ cũng chưa hề giảm xuống.
Cơn thủy triều thần thông và thần binh của tướng sĩ Thiên Đình lao tới với tốc độ cực kỳ nhanh, rút ngắn khoảng cách với bọn họ ngày một gần hơn, thế nhưng tiều phu Văn Thiên Các vẫn chưa hạ lệnh.
Khoảng cách giữa bọn họ với cơn thủy triều thần thông thần binh cuồn cuộn kia chỉ còn khoảng một trăm dặm, chớp mắt cái là tới, mà phía sau cơn thủy triều ấy còn có đội quân như sài lang hổ báo của Đông Thiên Vương Hoàng Thiên Tỷ!
Đúng vào lúc này, phía sau lưng bọn họ, giọng nói của tiều phu vang lên:
– Mở quan tài! Nghênh chiến!
Chương 2534: Đoạt đại thế, trận chiến đầu tiên! (2)
Đoạt đại thế, trận chiến đầu tiên! (2)
Đám lực sĩ kia vội vàng ra sức mở nắp quan tài, đạo uy đột nhiên tuôn ra, cây thế giới vươn cao!
Bên trong quan tài là Tần Mục đang ngồi im bất động dưới tàng cây thế giới.
Lĩnh vực Thần Tàng bên trong cơ thể hắn bỗng chốc bùng nổ, nhanh chóng bành trướng.
Hoàng Thiên Tỷ là Đông Thiên Vương của Thiên Đình, là kẻ có thể sánh ngang với Tứ Sắc Đại Đế.
Thời điểm Tần Mục quyết chiến với Tam công tử và Tứ công tử, hắn cũng bị rơi vào trong lĩnh vực của Tần Mục, cho nên đã hình thành bóng ma rất sâu với lĩnh vực Thần Tàng này.
Lúc thấy lĩnh vực của Tần Mục bùng nổ, hắn không nhịn được mà lẩm bẩm một tiếng:
– Ta xong đời rồi!
Có điều, mặc dù lĩnh vực Thần Tàng của Tần Mục đã trải rộng, nhốt đại quân của Hoàng Thiên Tỷ vào trong đó, thế nhưng lĩnh vực Thần Tàng lại không hề chuyển động, mà thay vào đó là bao trùm luôn cả đại quân nòng cốt của Vô Ưu Hương vào bên trong.
Các tướng sĩ của Vô Ưu Hương đã trải qua hàng chục trận chiến lớn nhỏ, cũng đã trải qua trận chiến phá hủy Vô Ưu Hương, trận chiến rút lui về Diên Khang và trận chiến phòng thủ thung lũng Lam Phong, cho nên hiện giờ quân số chỉ còn lại khoảng hai mươi vạn.
So với Thiên Đình động một tí là phái ngàn vạn đại quân, chút ít tướng sĩ này của Vô Ưu Hương chẳng đủ để nhét kẽ răng!
Lúc này đây, hai mươi vạn tướng sĩ đứng trong lĩnh vực của Tần Mục như lập tức mọc thêm vô số con mắt trái phải trước sau khắp trên người, bỗng chốc nhìn thấy rõ tất cả thần thông của Thiên Đình, thậm chí còn phải nói là rõ hơn cả rõ!
Mỗi một người trong số bọn họ đều có thể nhìn thấy các phương diện thần thông của Thần Ma Thiên Đình, thậm chí còn có thể nhìn thấy rõ mọi thứ bên trong và kết cấu của mỗi một loại thần thông.
Không chỉ có vậy, ngay cả thần binh được Thiên Đình sử dụng cũng bị bọn họ nhìn thấu không sót chút gì, ngay cả biến hóa của phù văn, quy tắc vận hành, thành phần cấu tạo hay là trận pháp được ẩn chứa bên trong thần binh cũng trông thấy rõ ràng!
Đây chính là tác dụng kỳ diệu đến từ Thần Tàng của Tần Mục.
Các tướng sĩ Vô Ưu Hương phải lập tức ra tay phá vỡ làn sóng tấn công đầu tiên trước khi thần thông và thần binh của đại quân Thiên Đình tấn công đến lực sĩ của Vô Ưu Hương và quan tài của Tần Mục!
Ầm ầm ầm…
Trên gương mặt và thân thể của những lực sĩ đang khiêng quan tài Tần Mục bị làn sóng xung kích thần thông và mảnh vỡ thần binh xẹt qua, xuất hiện từng vết thương, thế nhưng bọn họ vẫn đứng im bất động khiêng chiếc quan tài.
Thậm chí có người còn bị mảnh đao sắc bén găm vào lồng ngực, song vẫn đứng vững ở đó.
– Mục Thiên Tôn!
Trong trận doanh Thiên Đình, thủ lĩnh của đại quân các lộ dẫn quân lao ra khỏi đại doanh, nhưng khi nhìn thấy tình hình như vậy thì đột ngột dừng thế tấn công lại, ngẩng đầu nhìn lên, trên gương mặt lộ rõ vẻ nghi ngờ.
Hoàng Thiên Tỷ cũng lập tức dừng đà tấn công, kinh hãi nhìn Tần Mục đang ngồi trong quan tài ở phía đối diện.
Khi làn sóng tấn công đầu tiên của đại quân Hoàng Thiên Tỷ bị phá tan, khoảnh khắc thần quang tản đi, trận doanh Vô Ưu Hương bỗng hiện rõ mồn một ngay trước mắt.
Bọn họ nhìn thấy mặc dù lĩnh vực Thần Tàng của Tần Mục trải rộng, thế nhưng năm mươi cây cột trụ khổng lồ lóe ra ánh sáng lạnh lẽo lại xuyên qua ba mươi ba tầng lĩnh vực của hắn!
Đó là năm mươi chiếc đinh quan tài!
Những chiếc đinh quan tài kia đóng chắc trên lĩnh vực Thần Tàng của Tần Mục, hơn nữa không chỉ xuyên qua lĩnh vực của Tần Mục, mà còn xuyên qua cả năm mươi vết thương do Tam công tử để lại trên nhục thân của hắn.
Thần Tàng hệt như một vũ trụ càn khôn độc lập, là một thể với nhục thân của Tần Mục, cho nên năm mươi chiếc đinh xuyên qua nhục thân của Tần Mục cũng đồng nghĩa với việc xuyên qua Thần Tàng của Tần Mục.
Không chỉ có vậy, năm mươi vết thương mà Tam công tử gây ra cho hắn cũng khắc sâu vào trong Thần Tàng của hắn, thế nhưng năm mươi chiếc đinh khổng lồ xuyên qua kia đã trấn áp đạo thương bên trong vết thương ấy.
Thương thế của hắn trông còn nghiêm trọng hơn cả tưởng tượng!
Việc này khiến tất cả mọi người phe Thiên Đình đều thở phào nhẹ nhõm.
Trung tâm trận doanh Thiên Đình, Hạo Thiên Đế thở phào một hơi, nhanh chóng bước về phía trước hai bước, trên gương mặt thấp thoáng vẻ vừa mừng vừa sợ.
Hắn cười ha hả, nói:
– Mục lão tặc, ngươi cũng có ngày hôm nay sao! Các tướng sĩ, nghe hiệu lệnh của trẫm, san bằng nghịch tặc! Trẫm muốn dùng đầu của đám phản tặc này treo đầy cung điện của trẫm!
Bóng ma lớn nhất mà Tần Mục để lại cho Thiên Đình chính là Thần Tàng kỳ lạ khó hiểu kia của hắn.
Trong trận chiến giữa Tần Mục và hai vị công tử, lĩnh vực Thần Tàng của hắn như thể đánh tan lòng tin của tất cả mọi người trong trận doanh Thiên Đình.
Nếu như Tần Mục vẫn còn có thể thi triển uy năng của Thần Tàng, vậy thì trong trận chiến này, căn bản không một ai có thể chống lại được.
Nhưng tình hình hiện tại lại là, Tần Mục không còn cao thâm khó dò khó đối phó nữa.
Lần này, Vô Ưu Hương chủ động xuất kích, trái lại còn bóc mẽ toàn bộ bí mật điểm yếu của Tần Mục, giúp cho tướng sĩ của Thiên Đình không còn lo sợ lĩnh vực Thần Tàng của Tần Mục nữa.
Chương 2535: Đoạt đại thế, trận chiến đầu tiên! (3)
Đoạt đại thế, trận chiến đầu tiên! (3)
Đại quân các lộ của Thiên Đình lập tức xuất quân.
Hoàng Thiên Tỷ tiên phong dẫn đầu, chỉ huy đại quân xông lên phía trước.
Hắn cao giọng nói:
– Hủy diệt Vô Ưu Hương, bắt sống Mục Thiên Tôn!
Các tướng sĩ dưới trướng hắn hưng phấn tới mức đỏ cả mặt, lớn tiếng hét lên:
– Bắt sống Mục Thiên Tôn…
Tiều phu Văn Thiên Các thôi thúc nguyên thần, đồng thời truyền lệnh cho các quân Vô Ưu Hương.
Trận thế lập tức biến hóa, đại quân Vô Ưu Hương đồng loạt bay lên không trung, đáp xuống tán cây thế giới của Tần Mục.
Cành lá của cây thế giới đung đưa, lần lượt xuất hiện trong các tầng hư không khác nhau.
Tiều phu bố trí xong trận thế thì lập tức hét lớn:
– Khiêng quan tài, tiến lên phía trước!
Đám lực sĩ kia của Vô Ưu Hương ra sức khiêng quan tài, nghênh đón đại quân đang lao tới của Hoàng Thiên Tỷ.
Hai đại quân còn chưa va chạm thân thể, trận chiến đụng độ giữa các loại thần thông trên bầu trời đã diễn ra.
Thần thông của Thiên Đình và Vô Ưu Hương khuấy động không trung, thần binh va chạm với thần binh, ánh sáng lóe lên rực rỡ lóa mắt!
Đám lực sĩ khiêng quan tài tiến tiến lên phía trước.
Dư âm thần thông và mảnh vỡ thần binh bay vù vù xung quanh bọn họ, có thứ xuyên qua cơ thể, có thứ đâm thủng nguyên thần, không ngừng có lực sĩ ngã xuống.
Cứ mỗi khi như vậy, một người khổng lồ của Vô Ưu Hương sẽ bước xuống khỏi cây thế giới, thay thế vị trí của lực sĩ vừa ngã xuống kia, tiếp tục khiêng quan tài tiến về phía trước.
Bên trong lĩnh vực Thần Tàng, các tướng sĩ của Vô Ưu Hương chiếm ưu thế tuyệt đối.
Bọn họ phá tan thần binh thần thông của đối phương, thậm chí thần binh thần thông của tướng lĩnh các quân còn lao ra khỏi vòng vây thần thông của đối phương, giết chết tướng địch, khiến tướng sĩ của đại quân Đông Thiên Vương tử thương vô số!
Thế nhưng, quân số của đại quân Đông Thiên Vương thật sự quá nhiều, hơn nữa còn chiếm ưu thế về mặt cảnh giới, cho nên không ít thần thông vẫn tấn công được vào bên trong.
Trong ba mươi ba tầng hư không phía trên cây thế giới, thi thể của các tướng sĩ Vô Ưu Hương không ngừng rơi xuống.
Đại quân của đối phương ngày một tới gần hơn.
Phía trên tán cây của cây thế giới, tọa kỵ của Yên Vân Hề – Lư Ma Vương Lã Tránh hóa thân thành Ma Thần đầu lừa thân người, cười khúc khích nói:
– Tiểu Hắc Miêu, Ngư nhi và lão Ngưu, các ngươi không phải sợ, có ta ở đây thì nhất định có thể bảo vệ các ngươi chu toàn!
Một con mắt của hắn đã bị mù, nguyên nhân là bị kẻ địch làm bị thương trong trận chiến Vô Ưu Hương.
Hắc Hổ Thần nắm hai chiếc rìu lớn, hừ một tiếng.
Trên gương mặt của hắn có một vết sẹo sâu hoắm, kéo dài từ bên phải trán đến bên trái cằm dưới.
Đây cũng là vết thương để lại sau trận chiến Vô Ưu Hương.
Hai con cá nhỏ hóa thành một đôi phu thê mặc y phục màu đỏ chót, trên người cũng chằng chịt vết thương.
Ngưu Tam Đa đứng thẳng người dậy, lỗ mũi xì ra khói:
– Lã Tránh, ngươi cứ lo cho mình trước đi.
Dù gì lão tử cũng là kẻ từng được Thái Sơ đích thân phong làm Kim Ngô Vệ, từng đại náo Thiên Hà, từng đánh bại Cổ Thần!
Ầm!
Khi đại quân Vô Ưu Hương đụng độ với đại quân Đông Thiên Vương, lực sĩ khiêng quan tài lập tức đứng mũi chịu sào, chỉ trong nháy mắt đã tử thương hơn phân nửa.
Khoảng khắc lực sĩ đứng phía trước bị giết rồi ngã xuống, những lực sĩ đứng phía sau nhanh chóng phải gánh chịu sức nặng của chiếc quan tài táng đạo, bị ép đến mắt tai miệng mũi chảy máu, xương cốt bị nghiền nát, thế nhưng vẫn quyết chống đỡ không gục ngã.
Có điều chẳng mấy chốc, cây thế giới cũng bị nghiêng nghiêng ngả ngả, con đường tiến lên phía trước bị chặn lại, tất cả tướng sĩ đứng trên tán cây đều không thể đứng thẳng nổi.
Giọng nói của tiều phu vang lên:
– Lã Tránh, Ngưu Tam Đa, các ngươi đi khiêng quan tài tiến lên phía trước, nhất định phải thủ vững quan tài, khiêng Mục Thiên Tôn tới đại doanh của Thiên Đình!
Năm người lập tức lao xuống khỏi tán cây.
Lã Tránh cười he he, nói:
– Các huynh đệ, ta sẽ bảo vệ các ngươi.
Tu vi của các ngươi còn yếu, không bằng ta.
Ta sẽ chắn ở phía trước, các ngươi không cần phải lo cho ta.
Ta có củ cải!
Năm người nhấc chiếc quan tài táng đạo lên.
Lã Tránh hét một tiếng, cơ bắp trên cơ thể nổi cuồn cuộn.
Hắn cong lưng đứng chắn ở phía trước, khiêng quan tài tiến lên.
Vô số Thần Ma của Đông Thiên Vương lao tới, Đế Dịch Nguyệt lập tức bay lên, nghênh đón Hoàng Thiên Tỷ.
Người ta thường nói “bắt giặc trước bắt vua sau”, cho nên nàng buộc phải giết chết Hoàng Thiên Tỷ trong thời gian ngắn nhất, đại phá đại quân Đông Thiên Vương, như vậy mới có khả năng bảo vệ được những tướng sĩ khác của Vô Ưu Hương!
– Đế Dịch Nguyệt, ngươi cũng xứng làm Khai Hoàng sao?
Hoàng Thiên tỷ cười ha hả, không hề sợ hãi, từng tòa Thiên Cung hiện ra sau đầu, kết thành Tiểu Thiên Đình:
– Ngươi thấp hơn ta ba bán cảnh giới, không phải là đối thủ của ta! Ngươi là kẻ có thiên phú cao nhất của thời đại Khai Hoàng, cũng là Bán Thần, vì sao lại muốn giúp Nhân tộc?
– Hóa ra ngươi cũng biết ta là người có thiên phú cao nhất trong vòng bốn vạn năm nay!
Đế Dịch Nguyệt quát lên một tiếng, thần thông va chạm dữ dội với thần thông của Hoàng Thiên Tỷ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Nguyên Tôn [Dịch] Nguyên Tôn](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Nguyen-Ton-dich-2.jpg)



