Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tập 148 : Ba Hồn Bảy Vía (1) (c736-c740)
❮ sautiếp ❯Chương 736: Ba Hồn Bảy Vía (1)
Lăng Kiếm cúi đầu buồn bã quay trở về tiểu viện sát thủ, thời gian hai ngày?! Đúng là giết người mà! “Lăng ca, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì
vậy? Công tử sao lại sửa thời hạn 5 ngày thành còn có 2 ngày thôi?”.
Lăng Trì giãy nảy lên, trên mặt tràn đầy sự kinh ngạc: “Đây chẳng
phải là ép chết người sao? Huynh có thể đi cầu xin công tử không, nới thời gian thêm mấy ngày!”.
Lăng Kiếm tối sầm mặt, không nói g
“Đúng đấy! Đúng đấy! năm ngày đã là rất ít rồi, bây giờ chỉ cho có hai ngày, aiz…”.
Lăng Phong mặt mày ủ rũ, nói.
“Có lẽ là công tử đã bị kích thích gì đó”.
Lăng Vân đứng bên cạnh làm dáng bộ của người hiểu biết, nói: “Có lẽ chính là Lăng ca kích thích công tử”.
Lăng Lôi nói một cách vô tâm:
“Nhìn Lăng ca trông thê thảm như thế này, ngoài công tử ra, hiện nay chắc chắn không thể có người thứ hai, kể cả là Thiên Lí tiền bối cũng
không có bản lãnh có thể làm Lăng ca thảm hại thế này!”.
Bốn người còn lại cũng gật đầu lia lịa, giống như kiểu gà con mổ thóc.
Lập tức năm đôi mắt khát khao chân tướng sự thật và ánh mắt săm
soi nhìn về phía Lăng Kiếm: “Kiếm ca, huynh rốt cuộc là đã kích thích gì công tử vậy?”.
Lăng Kiếm nổi giận đùng đùng đứng dậy, gào lớn: “Đều cút ra ngoài làm việc cho ta! Trong vòng hai ngày mà không có tin tức gì, công tử
sẽ thưởng cho ta 18 tiểu thiếp.
Vậy thì sẽ chia cho mỗi người 5 cô!! Mười tám cô không đủ chia phải không? Yên tâm.
Ta sẽ tự bỏ thêm
ra hai cô để cho các người chia đều với nhau!”.
Soạt soạt soạt soạt soạt!
Cả năm người lập tức không thấy tăm hơi đâu.
Đúng là đen đủi, biết rõ là công tử đang bực tức không có chỗ nào phát tiết.
Thế mà mình lại giống như kiểu buồn ngủ tặng gối đầu phân
tâm lúc công tử đang cằn nhằn kể khổ… Đó chẳng phải là cho thấy rõ tự tìm sự không tự tại sao! Lăng Kiếm xoa xoa vết thương trên
mặt, than thở một hơi dài, cuối cùng vẫn là thấy không yên tâm, soạt một tiếng cũng phóng ra ngoài, bên ngoài cửa sổ, sao giăng khắp trời.
Lăng Thiên cười một cách đắc ý, lầm rầm tự nhủ: “Ta cho ngươi cười! cho ngươi cười ta, dám cười bản công tử, hihihi, lần này trút giận
xong, trong lòng cảm thấy thoải mái nhiều hơn hẳn….”.
Tiếng cười của Lăng đại công tử gian trá dị thường, sau khi dạy cho mấy người
bọn Lăng Kiếm một bài học, trong lòng Lăng Thiên cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Thậm chí cả đoạn đường còn ngân nga hát bước về
phía phòng của mình, nhưng chính lúc vừa đẩy cửa ra, sắc mặt bỗng trầm xuống.
Trong phòng lại hoàn toàn không có một ai!
Lăng Thiên có chút bồn chồn, buổi chiều nay mình đánh mắt đưa tình một hồi lâu với Ngọc Băng Nhan và Lăng Thần, thương lượng hồi
lâu, làm cho hai nàng xấu hổ đến đỏ mặt, rõ ràng là đã đồng ý với mình rồi.
Sao bây giờ lại không thấy người đâu cả? Điều này làm cho kẻ
trong đầu đang nghĩ bước vào cửa cái là có người đẹp ôm chầm lấy hỏi han mình như Lăng Thiên cảm thấy không thể hiểu được.
Thế này sao được! Nếu như đến hai mĩ nhân nổi tiếng dễ bảo này mà còn dám chống lại vấn đề dục phúc của mình, sau này những ngày
tháng của mình biết sống làm sao? Không biết là Lăng tiểu công tử (Lăng đại công tử là chỉ Lăng Thiên, còn Lăng tiểu công tử là cái ấy
của hắn, hì) đã lâu không được thể hiện rồi à! Lăng Thiên nộ khí đùng đùng bước ra ngoài tìm kiếm.
Đầu tiên hắn đến phòng của Ngọc Băng Nhan, không có ai cả, Lăng Thiên không dừng lại, trực tiếp đến mục tiêu tiếp theo.
Chẳng nhẽ hai nàng đều đang đợi mình ở phòng của Lăng Thần rồi? Lăng Thiên cười thầm trong lòng, nếu như đúng là như vậy, dường
như là cũng không tồi nhỉ.
Lăng Thiên đoán không hề sai, hai nàng chính xác là đang đợi ở phòng của Lăng Thần.
Không những thế, còn không phải là chỉ có hai
người Lăng Thần và Ngọc Băng Nhan.
Lê Tuyết, Lăng Thần, Ngọc Băng Nhan, Tiêu Nhạn Tuyết, Thủy Thiên Nhu, Giảo Nguyệt công
chúa, tất cả là 6 người đẹp quốc sắc thiên hương, dường như cả 6 nàng là định nối giường nói chuyện thâu đêm hay sao ý nhỉ.
Lăng Thiên
trong lòng bỗng cảm thấy sốt ruột.
Nhìn thấy tình hình như vậy, kể cả là dùng đầu gối để nghĩ thì cũng có thể nghĩ ra, chắc chắn là chiều nay lúc mình dặn dò Lăng Thần và
Ngọc Băng Nhan bị Lê Tuyết nghe thấy.
Chả trách nha đầu này từ lúc đó sắc mặt đã bắt đầu cảm thấy không đúng lắm, ánh mắt nhìn mình
cứ có chút gì đó như sắp được xem một vở kịch hay.
Hóa ra là thế này.
Trong phòng, 4 cô gái còn lại nói chuyện đang vào cầu, nhưng Lăng Thần và Ngọc Băng Nhan hai nàng cứ là ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi,
từ sâu trong mắt có thể nhìn thấy sự sốt ruột, nhưng lại không có biện pháp gì với mấy vị tỉ muội này, đành phải lấy tinh thần để nói chuyện
cùng. “Í? Thần muội muội và Băng Nhan hai người sao lại trông như không có chút tinh thần gì thế kia? Không phải là có chuyện gấp gì
khác chứ?”.
Lê Tuyết cười hihi, hỏi: “Nếu như có thật, không biết là chuyện gì vậy?”.
Câu này được hỏi ra đúng là có chút ý vị sâu xa.
Lăng Thần và Ngọc Băng Nhan đồng thời đỏ mặt, vội vàng lắc đầu: “Làm gì có, làm gì có, không có việc gấp gì cả, bọn muội rất tinh thần
mà”.
Trong lòng nghĩ, không thể nói ra một cách quá rõ ràng là chúng muội phải đi hầu hạ công tử? Điều này sao có thể nói ra được? “Ồ,
nếu hai vị muội muội vẫn còn có tinh thần, chúng ta nói chuyện thêm lúc nữa đi, vừa nãy nói đến đâu rồi nhỉ?”.
Lê Tuyết bộ mặt
nghiêm chỉnh nói: “Đương nhiênm nếu như hai muội có chuyện gấp cần phải đi làm, thì cứ đi, mọi người đều là chị em với nhau, chuyện gì
mà không thể nói với nhau được?” Cả đám ào ào ùa theo.
Lăng Thần và Ngọc Băng Nhan ho khụ khụ liên tục, đến giọng nói cũng có chút cà lắp, đầu lắc lia lịa: “Không có chuyện gì cả, không có
chuyện gì cả, thật sự là không có chuyện gì cả, mọi người tiếp tục nói chuyện”.
Lê Tuyết cười có chút giảo hoạt, nói: “Hiếm có dịp tỉ muội chúng ta nói chuyện tâm đầu ý hợp thế này, nếu đã như vậy, đêm nay tất cả mọi
người không ngủ nói chuyện cả đêm, thấy thế nào? Đến lúc buồn ngủ rồi, thì ngủ cùng giường với nhau, càng có thể làm tăng thêm tình cảm
tỉ muội”.
Thủy Thiên Nhu, Tiêu Nhạn Tuyết vỗ tay kêu hay.
Lăng Thần và Ngọc Băng Nhan lập tức mặt mày ủ rũ, ngơ ngác nhìn nhau.
Hai nàng chỉ biết rốt ruột ngồi trong phòng, nhưng quả thật không có cách gì để nói ra.
Lăng Thiên ở bên ngoài cửa sổ cũng đang chỉ biết
giậm chân, không biết làm thế nào.
Lăng Thiên nghiến răng kèn kẹt, trước giờ chưa bao giờ hắn cảm thấy bất lực như thế này.
Trong đầu hắn mọc ra ý nghĩ mãnh liệt muốn
làm thịt Lê Tuyết! Để nha đầu này ở bên ngoài đúng là giống như đặt một quả bom hẹn giờ ở trong sân sau nhà mình.
Nếu như cái kiểu
“tăng thêm tình cảm tỉ muội” này, cô ta mỗi tháng đến mấy lần.
Lăng Thiên vô cùng lo lắng không biết mình có bị trực tiếp làm cho tức đến
liệt dương không…Lên kế hoạch làm thịt Lê Tuyết, không được chậm trễ! Lăng Thiên nghiến răng, phải để cho nha đầu này nếm thử s
lợi hại của bản công tử! Đến lúc đó, làm cho nha đầu này 3 ngày không xuống được giường, hêhêhê…
Trong lòng đang khái lạc, đột nhiên bên trong phòng một tiếng kêu thất kinh vang lên: “Có thích khách!”.
Tiếp đó là pâng một tiếng, cửa sổ
mở ra, ngay sau đó là một chậu nước rào rào đổ xuống.
Lăng Thiên vừa nghe thấy ba tiếng “có thích khách” lập tức cảm thấy căng thẳng một chút, tức khắc tập trung tinh thần quan sát xem thích
khách ở chỗ nào, không dám có chút sơ xuất.
Những người đang trong phòng lúc này, cho dù là ai bị làm sao, Lăng Thiên cũng đều sẽ
Nào ngờ lúc đang tập trung tinh thần, một chậu nước lạnh đổ chụp xuống đầu mình, Lăng Thiên trong tình trạng không kịp tránh, ào cái
ướt hết người, tiếp theo đó trong phòng vang lên những tiếng ồn ào, cả đám người đẹp ầm ầm xông lên, Lê Tuyết trong tay cầm chậu rửa
mặt bằng sắt, nhanh nhẹn khác thường, xuất quỷ nhập thần, vọt cái nhảy ra ngoài, vung tay đập ngay xuống đầu hắn.
“Boong!” Một tiếng kêu như tiếng chuông đồng vang lên.
Đúng là cái chậu sắt quá lợi hại, tuyệt đối là vũ khí lợi hại nhất trong “7 loại thần
khí”! Chỉ dựa vào việc nó có thể đánh trúng đầu cao thủ tuyệt đỉnh đương thế thôi, cũng đã đủ để đặt địa vị trên giang hồ của nó rồi!
Lăng Thiên tối sầm mặt đứng trong phòng, trên người ướt như chuột lột, nước vẫn còn đang lóc tóc chảy từng giọt nhỏ xuống, nhìn thảm
hại vô cùng!
Cả đám người đẹp ai nấy trên mặt lộ ra sự ngạc nhiên, cộng thêm buồn cười, người thì chạy đi lấy quần áo, người thì đi lấy khăn lông,
rộn như đi chợ tết.
Lê Tuyết trên mặt tràn đầy vẻ sợ hãi (chắc chắn ai cũng có thể đoán ra được là đang giả vờ), oán trách nói: “Ta nói này Lăng đại công tử,
huynh nói huynh đây là đang làm gì vậy.
Trong biệt viện của mình mà lại phải lén la lén lút đi nghe trộm, huynh nghe thì cứ nghe.
Dù sao
cũng phải cẩn thận một chút chứ, đừng để bị người ta phát hiện ra, làm ta cứ nghĩ là có thích khách, không kịp nghĩ ngợi gì liền ra tay.
Haizzz giờ phải làm gì mới là hay đây”.
Quyển 7
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 737: Ba Hồn Bảy Vía (2)
Lăng Thiên giận run người, ánh mắt phẫn nộ nhìn về phía nàng, nếu như có thích khách thật nàng sẽ dùng chậu rửa mặt để ra tay sao?
Nếu như có thích khách thật nàng sẽ véo vào người ta một cái sau khi chụp cái chậu rửa mặt đó vào đầu ta sao? Chỉ sợ có khi đã ăn một
nhát đao rồi?
Nhìn cái vẻ mặt sợ hãi của Lê Tuyết, trong đáy mắt lại là một sự đắc ý nhìn thấy rất rõ, Lăng Thiên trợn hai con mắt nhìn nàng hồi lâu.
Đột
nhiên hắn thở dài một hơi, nằm vật ra giường, chui đầu vào trong chăn.
Mất mặt quá! Bản công tử lần này đúng là mất mặt quá!
Cả đám người đẹp cùng nhau cười ồ lên.
Một giọng nói hồ nghi vang lên: “Í? Các muội nói xem Lăng đại công tử tại sao chỗ khác không đến, mà lại cứ phải đến phòng của Lăng
Thần muội muội để nghe trộm? Từ vừa nãy, đã Lăng Thần muội cứ như người mất hồn, cứ như là chúng ta đã làm phiền đến chuyện
tốt của muội ấy í?”.Người nói chính là Lê Tuyết.
“Đúng đấy, đúng đấy, vừa này Thần tỉ tỉ trông sốt ruột lắm í.
Hóa ra là như vậy! Thần tỉ tỉ như vậy thì cũng không thấy lạ lắm, Nhan muội
muội sao cũng như vậy nhỉ?”.
Giọng nói này, chính là của Thủy Thiên Nhu.
“Hừm, đúng là đồ háo sắc, đồ xấu xa!”.
Giọng nói này vừa mang ý trách móc, vừa có chút gì đấy sự ghen tức, chính là của Tiêu Nhạn
Tuyết.
“Á.., hay là cứ thay quần áo đã, nếu không công tử cảm lạnh thì chết”.
Còn giọng này là của Giảo Nguyệt công chúa.
Lăng Thần và Ngọc Băng Nhan hai nàng cúi gằm đầu xuống, mặt đỏ đến tận cổ, đến lời cũng ngại không nói ra được.
“Được rồi, chúng ta mau đi thôi, nếu không lại quấy rầy chuyện tốt của người ta, nếu như bị báo thù, thì gay go lắm, người này có tâm lí
báo thù mạnh lắm, không biết chừng thù đến cả đời ý chứ”.
Cả đám sợ hãi lè lè lưỡi ra, lập tức các người đẹp ùa ùa đi hết.
Những tiếng cười lớn như vừa trút được giận không ngừng từ xa vang đến, càng lúc càng xa.
Trong phòng chỉ còn lại Lăng Thần và Ngọc
Băng Nhan, hai người vừa muốn cười vừa cảm thấy xấu hổ, tay chân không biết đặt đâu nữa.
Lăng Thiên thò đầu ra, hừm hừm nói: “Đừng vội đắc ý, sớm muộn gì ta cũng sẽ cho các người biết sự lợi hại của bản công tử”.
Đột nhiên
nhìn Lăng Thần và Ngọc Băng Nhan, hắn cười hihi: “Hai vị mĩ nhân… đến lượt chúng ta rồi, cả người ta đều ướt nhèm rồi, nhưng sợ bị
cảm lạnh, tanha”.
Lăng Thiên nói xong liền bắt đầu cởi quần áo!
Hai nàng đồng thời vừa tức vừa bái phục kẻ có một không ai về độ mặt dầy trước mặt này, vừa gặp phải chuyện như vừa rồi mà sự dâm
dê của hắn vẫn không hề biến mất.
Hai nàng đồng thời xí một tiếng, quay mặt nhìn ra chỗ khác, không biết là đang nghĩ cái gì, chỉ thấy mặt như đang bị sốt 40 độ.
Bạn đang đọc truyện tại –
Lăng Thiên cười lớn một tiếng, đứng bật dậy, đột nhiên trong phòng tối om om, hắn đã thổi tắt nến, tiếp đó cả hai nàng đồng thời khẽ rên
lên một tiếng.
Không biết là xảy ra chuyện gì, tiếp đó chính là…uhm, chắc cả nhà đều biết…
Thân thể cường tráng của Lăng Kiếm giống như một chiếc lá rụng, lặng lẽ dính sát vào mặt ngói lạnh lẽo.
Gió đêm thổi qua, nhưng thân
người của hắn, đến vạt áo màu đen cũng không lay động chút nào.
Lăng Kiếm lúc này dường như đã hòa thành một thể với màn đêm yên tĩnh, tin rằng kể cả có người tình cờ đi ngang qua người hắn, cũng
chưa chắc đã phát hiện ra được, trong màn đêm yên tĩnh này, không ngờ đang ẩn nấp một người còn sống sờ sờ.
Đương nhiên, muốn tình cờ bước qua bên người hắn cũng quả thật là không dễ dàng.
Bởi vì chỗ hắn đang ở chính là đỉnh lầu của Minh Yên
Lâu, cũng là công trình kiến trúc cao nhất của thành Thừa Thiên, tất nhiên là ngoài hoàng cung ra.
Mà nơi ở của sứ giả các phương đều
được xắp xếp ở xung quanh, ánh mắt của Lăng Thiên giống như một tấm lưới lớn bao trùm xuống bốn phía, không bỏ qua bất kì điểm
khác lạ nào, bất kì người nào bên dưới nếu như có hành động gì đều không thoát khỏi tầm theo dõi của hắn! Đó chính là sự chứng minh
cho việc công lực của Lăng Kiếm đã bước đến đỉnh cao! Sự tu luyện của Lăng Kiếm ở thời điểm này đã đạt đến cảnh giới cực cao, kể cả
là so sánh với Ngọc Mãn Lâu hoặc cao thủ đệ nhất của Thủy Gia là Thủy Vô Ba chắc cũng không kém hơn quá nhiều!
Lăng đại công tử đáng chết, mượn cớ để nổi điên, thủ hạ không biết làm thế nào, chỉ biết cách ra sức tìm kiếm đầu mối! Đáng tiếc từ đầu
đến cuối không có thu hoạch gì! Thực ra bọn Lăng Kiếm cũng biết, kể cả đến lúc đó hoàn toàn không có thu hoạch gì, Lăng đại công tử
cũng sẽ không làm gì mình cả.
Chỉ là họ từ trước đến giờ không có thói quen làm cho Lăng Thiên thất vọng, kể cả là thật sự không có hi
vọng gì cũng phải kiên trì nỗ lực đến kì hạn cuối cùng!
Khi mà không có đầu mối gì, thì ôm cây đợi thỏ chính là biện pháp tốt nhất.
Chỉ cần người của Ngọc Gia và Tiêu Gia có hành động gì lạ, là Lăng Kiếm sẽ có thể lập tức sắp xếp người tiến hành theo dõi! Mượn sự
giúp đỡ của loại thuốc theo dõi thần kì mà họ rắc ra lúc hỗn chiến ở tửu lâu, tuyệt đối có thể chính xác đến từng người!
Thời gian đến nửa đêm, Lăng Kiếm đã ở đây nằm im bất động 2 canh giờ, vẫn không có thu hoạch gì!
Phía không xa.
Lâu chủ Minh Yên Lâu đang xắp xếp bố trí cái gì đó.
Xa hơn nữa là tiếng Tiêu Phong Dương quay trở về, giọng nói không
vui của lão già người của Thiên Thượng Thiên, còn có những tiếng bước chân lo lắng không yên của mấy người, còn có tiếng quát tháo nổi
giận của Ngọc Mãn Thiên sau khi trở về và tiếng chửi thầm của một tên cao thủ nào đó, tất cả của tất cả, đều được lọt vào trong tai của
Lăng Kiếm.
Trong đầu của Lăng Kiếm đang được loại một cách rõ mồn một.
Tuy cách quá xa như vậy, không hoàn toàn có thể nghe được mỗi người đang nói những gì, nhưng cái cảm giác huyền diệu này, làm cho
Lăng Kiếm có cảm thấy tất cả mọi thứ xung quanh đều như đang nằm trong sự khống chế của hắn.
Cái này, chẳng nhẽ chính là cảnh giới nhập vi mà công tử đã nói đó sao? Ta không ngờ cũng tiến được vào cảnh giới kì diệu này!
Canh ba, trời đã khuy lắm rồi.
Tiếng ngáy như sấm của Ngọc Mãn Thiên kêu to đến vang trời dậy đất.
Lăng Kiếm trong lòng bất giác cảm thấy buồn cười, người bạn già Ngọc tam gia này đúng là quá vô tư, hiện nay đang ở trong đất của đối
thủ đối đầu lớn nhất của Ngọc Gia, mà lại có thể ngủ đến thoải mái như vậy? Không thể không tặng cho ông ta một chữ “phục”! Nhìn điệu
bộ của ông ta, có lẽ là nằm cạnh miệng núi lửa sắp phun trào ông ta cũng có thể ngủ được như thường.
Đột nhiên trong lòng Lăng Kiếm
xuất hiện dự báo cảnh giác, lập tức tập trung tinh thần.
Hai bóng đen giống như u linh đột nhiên vút qua tiểu viện của Ngọc Gia, chúng liếc
nhìn nhau một cái trong bóng đêm, một đông một tây, biến mất không còn tăm hơi.
Ánh mắt của Lăng Kiếm lập tức khóa chặt hai người này, giống như đang dùng thần tư (tinh thần, tâm tư) để nhìn chúng đang len la lén lút
lượn một vòng quanh Minh Yên Lâu, sau đó lại quay trở lại tiểu viện; tiếp đó lại là một hồi lâu im lặng.
Nhưng Lăng Kiếm cảm nhận được một cách rõ ràng, lại có mười luồng thần niệm cực mạnh giống như trải thảm đang tìm kiếm bất kì một
chút động tĩnh gì trong vòng mấy trượng đổ lại.
Hiển nhiên, tam hồn bảy phách của Ngọc Gia đang có tình bố trí nghi trận, thăm dò s
phòng vệ xung quanh.
Lăng Kiếm cười nhạt trong lòng, lúc ra ngoài, Lăng Kiếm đã có sự xắp xếp, đem các mật thám ngầm của Lăng Gia rút hết về, toàn bộ đổi
thành người của Đệ Nhất Lâu.
Những thám tử bình thường đối với các cao thủ như này mà nói, căn bản là không có chút tác dụng gì, tác
dụng duy nhất chỉ là rút dây động rừng mà thôi.
Trong đêm đen, tiếng gió thổi ào ào, có mười bóng người cùng lúc lặng lẽ xuất hiện, chỉ dừng lại một lát trên nóc nhà, rồi đột nhiên giống
như vỡ tan ra trong cùng một thời gian bay vọt ra mười hướng khác nhau, chớp mắt cái đã biến mất trong màn đêm.
Lăng Kiếm nằm im bất động, trong lòng tự khen thầm, mười tên ba hồn bảy phách này đúng là tính toán chu đáo, khi mà phái hai người giả
vờ hành động để dụ địch không phát hiện ra vấn đề gì, mà vẫn áp dụng kế nghi binh như thế này.
Quả nhiên là đã cẩn thận đến mức không
thể cẩn thận hơn!
Nhưng, càng là cẩn thận như vậy, thì mưu đồ của chúng cũng chắc chắn sẽ càng lớn!
Lăng Kiếm đang định chuẩn bị theo dõi, đột nhiên trong lòng bồn chồn, dự báo cảnh giới lại xuất hiện!
Hóa ra, có một bóng người màu đen đột nhiên vòng lại giống như sao băng, “soạt” một tiếng rơi xuống đỉnh lầu của Minh Yên Lâu.
Khoảng cách cách chỗ của Lăng Kiếm chỉ có không đến một trượng! Hắn chính là một người trong mười bóng đen vừa tỏa ra!
Người này đứng ở trên đỉnh lầu như vậy, đứng im bất động nhìn bốn phía xung quanh, hồi lâu mà hắn cứ im thít không nhúc nhích như vậy!
Không ngờ cẩn thận đến mức
Có điều, hắn cứ đứng ở đó, thì làm sao mà Lăng Kiếm hành động được? Kể cả là võ công của Lăng Kiếm hơn xa hắn, cũng không chắc
có thể ở cự li gần thế này không bị người đó phát giác ra!
Làm thế nào giờ?
Lăng Kiếm chửi thầm trong lòng, lúc này nếu như hắn bước ra, có thể chắc chắn 100% một chiêu là có thể lấy mạng tên này, nhưng sẽ
khó tránh được đánh rắn động cỏ.
Nhưng nếu như không giết tên này, kế hoạch theo dõi của mình làm sao tiến hành được?
Đồng thời chạy ra 10 tên, trở về có một tên, còn có 9 tên phải theo dõi! Ngộ nhỡ bỏ xót mục tiêu thật sự, mà vì đó để xảy ra chuyện, thì
chẳng phải là tội lớn tày trời sao!
Đang trong lúc nóng ruột, bỗng nghe thấy khoảng hơn mười trượng trước mặt truyền đến tiếng “Cracc” vang nhẹ.
Lăng Kiếm trong lòng lại
giật một cái, phương hướng đó chính là chỗ bọn Lăng Trì!
Thân người đứng thẳng của người áo đen trên nóc nhà lập tức nghe thấy tiếng động mà di chuyển, “soạt” phóng vút đến với tốc độ kinh
người, người còn đang ở trên không, thì thanh trường kiếm sáng quắc đã được rút ra khỏi bao, giống như là gặp kẻ địch lớn vậy!
“Miao” một tiếng, một con mèo đen chui ra từ chỗ tối góc tường.
Tên áo đen nhổ một bãi nước bọt, chửi lầm rầm một câu.
Lúc này Lăng Kiếm đã ở vị trí bên ngoài hai mươi trượng so với lúc nãy! Khinh công của Lăng Kiếm nếu như so sánh trong các cao thủ
đương thế, ít nhất cũng phải được xếp vào top 5, hắn chỉ cần chút khoảng trống trong thời gian ngắn như vậy!
Mà con mèo đen xuất hiện một cách tưởng chừng rất trùng hợp này, tất nhiên là được Lăng Trì ném ra.
Bọn Lăng Trì, Lăng Vân, Lăng Phong im lặng đứng ở một chỗ.
Lăng Kiếm lao vụt đến như gió giật, cơ thể không có chút dừng lại, chỉ là
nhanh chóng dùng tay ra hiệu mấy cái, mấy người hiểu ý nhận nhiệm vụ, lập tức giống như mấy làn khói xanh, lần lượt biến mất trong màn
đêm.
Trên nóc lầu của Minh Yên Lâu, tên áo đen lúc nãy vẫn đang chăm chú nhìn xung quanh một cách cảnh giác, ánh kiếm trong tay lấp lóe,
không từng có chút thả lỏng.
Chỉ là, hắn không biết, tử thần đáng sợ nhất đương thời vừa lao vút qua người hắn, nếu như con mèo đen của
Lăng Trì xuất hiện muộn hơn một chút, có lẽ Lăng Kiếm đã có thể lấy mạng hắn trong khoảnh khắc! Truyền Thuyết “
được
Một chiêu là quá đủ!
Quyển 7
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 738: Táng Tận Lương Tâm!
Lăng Thiên dốc toàn lực triển khai khinh công, thân người hắn lướt nhanh đến mức gần như là song song sát sàn sạt với mặt đất, hắn đang
tìm kiếm cái mùi vị đặc biệt để lần theo dấu vết trong không khí.
Đó là một thứ đồ mới lạ được Lê Tuyết chế tạo ra, không màu không vị,
có thể trộn lẫn vào trong máu người hoặc bám vào quần áo, không có sự khác lạ đặc biệt gì.
Thế nhưng người theo dõi bôi một chút loại
thuốc tương ứng vào mũi của mình, mùi vị này đối với người theo dõi mà nói, giống như là mùi thơm xa đến ngàn dặm cũng có thể ngửi
thấy.
Có điều mùi vị thì hoàn toàn ngược lại với chữ “thơm”.
Thối đến khủng khiếp!
Trên mũi của Lăng Kiếm sau khi bôi bột thuốc, lập tức phát giác ra lộ tuyến đường đi của 9 người đó, cũng giống như một lão nông gánh
hai thùng phân người đi qua, không những thế, cái thùng còn là bị thủng.
Sự khó ngửi của cái mùi này có thể có thể tưởng tượng ra được!
Lăng Kiếm dường như có cảm giác gượng gạo giống như đang mai phục ở trong một hố phân.
Trong lòng từ sớm đã chửi đi chửi lại Lê
Tuyết Lê đại tiểu thư không biết bao nhiêu lần.
Quả thật không hổ danh là ma nữ, đến thuốc được chế ra cũng có mùi làm người khác
ngán ngẩm đến thế này.
Thế nhưng nếu như bình tĩnh mà suy xét thì không thể không thừa nhận thuốc này dùng để lần theo dấu vết thì
không gì sánh bằng, chỉ là thối quá không chịu được.
Lăng Kiếm không biết, liều thuốc duy nhất có mùi cực thối được Lê Tuyết chế tạo ra chính là được dùng cho hắn.
Thuốc bôi trên mũi của
bọn Lăng Trì là có mùi thơm phảng phất.
Muốn làm cho đảo lộn thơm thành thối, quả thật còn khó khăn hơn so với mùi thơm vốn có, ít nhất là khó hơn gấp 2 lần!
Lê Tuyết vì chuyện này cũng khá là mất công mất sức.
Vốn dĩ Lê Tuyết dự định để cho Lăng Thiên sử dụng, nhưng không ngờ đêm nay
Lăng Thiên lại lười nhác… thế là trong lúc bổ sung chỗ thiếu, Lăng Kiếm liền vinh dự lọt vào trong tầm nhìn của Lê Tuyết.
Bọn Lăng Trì tự nhiên là không biết chuyện này, chỉ cảm giác mình giống như là đang trong mùa xuân trăm hoa đua nở, lần theo mùi thơm
nhè nhẹ phảng phất để truy tìm dấu vết, tên nào tên nấy cảm thấy sảng khoái vô cùng, cảm thấy cái kiểu theo dõi như này đúng là một
chuyện sung sướng trong cuộc đời, hoàn toàn không cảm thấy có chút gì mệt mỏi… So sánh với bọn Lăng Trì đang đuổi theo mùi thơm, thì
lúc này thiên hạ đệ nhất sát thủ Lăng Kiếm đang là người đàn ông đuổi theo mùi thối!
Bám theo không lâu, Lăng Kiếm đã phát giác ra một cách rất nhạy bén, có ba luồng khí thối đang quay trở về theo đường cũ, cũng tức là
nói tổng cộng còn 6 tên vẫn đang ở bên ngoài.
Cả đám sát thủ vô cùng cẩn thận tiếp tục theo dõi, lúc này tất cả họ đều đã ra bên ngoài
thành, một hướng theo phía đông, một hướng theo phía nam.
Lại sau một quãng nữa, lại có ba luồng khí lòng vòng một vòng lớn rồi quay trở lại thành Thừa Thiên, như vậy là chỉ còn có ba tên.
Sau đó, sau khi đuổi tiếp 30 dặm, sáu vị sát thủ tụ tập lại với nhau, cùng nhau tiếp tục bám theo.
Bởi vì lúc này chỉ có hai luồng khí mà thôi,
mà còn là tỏa ra từ cùng một vị trí, cũng tức là nói hai tên cuối cùng còn lại đang đi với nhau.
Lăng Kiếm Lăng đại lâu chủ lúc này đã bị hun đến mức có chút chóng mặt, cả quãng đường, kể cả dựa vào sức nhẫn nại hơn người của
hắn, cũng không ít lần có ý nghĩ muốn ói mửa.
Thấy năm người khác tên nào cũng vẻ mặt thoải mái, hít lấy hít để, dường như là đang
hưởng thụ cái mùi này vậy, Lăng Kiếm cảm thấy kì quái vô cùng!
Trước đây sao không phát hiện ra mấy thằng cha này còn có thói quen đuổi theo mùi thối nhỉ, chuyện này là thế nào vậy?
Còn chưa đợi Lăng Kiếm mở miệng trước, Lăng Trì đã phát giác ra có gì đó không đúng lắm.
Quả thật là quá rõ ràng, cả năm người đều,
cả năm người đều mặt mày hớn hở, chỉ có Lăng Kiếm là mặt mày nhăn nhó, giống như là bộ dạng ăn phân người vậy, mà còn là ăn
đến n lần.
“Kiếm ca, huynh có gì đó không đúng lắm, sao mặt lại nhìn khó coi như thế này? Là vận công gấp quá, làm cho chân khí bị tổn thương?!”
Lăng Trì lo lắng hỏi.
“Còn không phải là do cái thứ thuốc lần theo dấu vết này làm!”.
Lăng Kiếm tức giận nói: “Thật sự là quá thối, quá khó ngửi!!”.
“Thối? Khó ngửi?”Lăng Trì kêu lên một cách kinh ngạc: “Sao có thể như vậy được, Lăng ca, mũi của huynh không có vấn đề gì chứ?!”.
Thế nhưng, sau khi thử thuốc bột lần theo dấu vết mà Lăng Kiếm dùng, Lăng Trì ngay lập tức bị hun cho choáng váng đầu óc, trợn mắt vội
vàng hít thở hồng hộc, xét cho cùng thì là từ thơm chuyển thành thối…hai thứ… đúng là quá đáng sợ! Rồi hắn nghĩ đến việc Lăng Kiếm có
thể dưới tác dụng của thứ mùi này kiên trì bám theo đến tận đây, Lăng Trì bất giác dùng ánh mắt như nhìn thần tượng, nhìn Lăng Kiếm một
cách sùng bái: “Lăng ca, sự sùng bái của đệ đối với huynh giống như nước sông đổ về biển lớn, liên miên bất tận không bao giờ hết.
Huynh
quả thật là có thể làm được những việc mà người khác không thể làm được! Lăng Trì thật sự rất khâm phục”.
Lăng Kiếm tức đến gần như
muốn ngất xỉu ra đất.
Lăng Kiếm lập tức dùng tốc độ nhanh nhất đổi sang dùng thuốc của bọn Lăng Trì…Lăng Kiếm lúc này mới biết mình đã phải chịu tội gì.
Đúng là một bên là địa ngục, một bên là thiên đường, hazi.. từ thối đến thơm, quả thật đúng là từ địa ngục lên thiên đàng!
Có điều, sắc mặt của Lăng Kiếm là không nhăn nhó nữa, mà là tối sầm vào một cách triệt để, toàn thân trên dưới đều tỏa ra sát khí ng
ngụt, làm cho bọn Lăng Trì ai nấy đều im như thóc, không dám nói một lời nào nữa.
Lúc này, kẻ nào mở miệng nói, kẻ đấy chính là tự đi
tìm sự xui xẻo!
Phía trước tối om om, dường như là một thôn trấn nhỏ, nhìn sơ qua thấy nhiều lắm cũng không nhiều hơn hai trăm hộ, nhiều nhất cũng chỉ
khoảng 5, 6 trăm nhân khẩu.
Những thôn làng nhỏ như thế này hoàn toàn không phải là hiếm thấy xung quanh thành Thừa Thiên.
Hai người đến chỗ này thì hoàn toàn không thấy tăm hơi đâu, chỉ có cái mùi hương thơm nhàn nhạt vương vấn ở trong thôn.
Bốn bề tối đen như mực, Lăng Kiếm đột nhiên cảm thấy không đúng, khua tay, cả sáu người lập tức trườn ra phía sau một gò đất, Lăng
Kiếm nghĩ trong đầu, tại sao cái thôn nhỏ này lại làm cho mình có cảm giác quái dị như vậy?!
“Quả thật là quá yên tĩnh!” Lăng Trì hạ giọng, nói, lời được nói ra chính là sự không bình thường lớn nhất!
“Vừa có hai người vào thôn, mà lại hoàn toàn không có tiếng chó sủa!”.
“Cũng không hề có tiếng kêu của gia cầm”.
Từng điểm nghi ngờ được đề xuất ra.
Cả sáu người nhìn nhau, kể cả dựa vào sự từng trải của họ, cũng đều cảm thấy có chút gì đó sởn tóc
gáy.
Quả thật là quá kì quái.
Đây là cái thôn gì vậy?!! Sao tử khí nặng nề như này!
“Lăng ca, dựa vào kinh nghiêm của đệ, xuất hiện tình trạng này chỉ có một khả năng”.
Lăng Kiếm trong mắt tràn đầy sự phẫn nộ, họ đã có
kết luận.
“Tất cả người trong thôn đều chết cả rồi?!”.
Lăng Kiếm trầm giọng, nói.
Hắn cũng biết, đối với hiện tượng không bình thường này,
có duy nhất đáp án này là có thể giải thích được hợp lí.
“Chỉ sợ còn không chỉ là như vậy”.
Lăng Trì cắn môi, trong mắt toát lên ánh sắc lạnh: “Trong thôn còn có sự hô hấp của không ít người,
còn nữa, trong sắc đêm phía bên trên thôn có đám khói lờ mờ; có người ở thì mới xuất hiện tình trạng đó, mà người ở còn khá là nhiều,
theo suy đoán của đệ.
Người dân vốn dĩ trong thôn không chỉ đều đã chết sạch, mà còn có một lượng người tương đương giả trang làm
người dân sống ở trong đó.
Mà những người này, vô cùng có tốt chất, còn quân nhân hơn cả quân nhân, tin chắc rằng nếu không phải là
người của Thiên Thượng Thiên thì là người của Ngọc Gia!”.
Lăng Kiếm gật gật đầu: “Thôn lạc này chắc chắn là cái ổ của chúng! Cả thôn
bị giết sạch, đến gà chó cũng không tha”.
Lăng Trì trầm giọng, nói: “Giết người chiếm nhà, già trẻ lớn bé đều không tha! Quá là tàn độc!”.
“Nhưng giết nhiều người như vậy, đáng nhẽ phải có mùi máu rất đậm mới đúng”.
Lăng Phong đề ra sự nghi vấn: “Nhưng xung quanh đây
rõ ràng không có dấu tích gì của mùi máu tanh cả, điều này giải thích thế nào đây?!”.
“Thời gian”.
Lăng Kiếm lạnh lùng nhả ra mấy chữ, cả 6 người đều cảm thấy phẫn nộ vô cùng.
Những việc như giết cả nhà, bất kì ai trong số 6 người này đều từng làm, không những thế mà còn làm n lần; nhưng những người bị giết đó
đều là tội hữu ứng đắc (đáng tội)! Hành động giết sạch cả một thôn làng như thế này, thì họ chưa bao giờ từng làm.
Không những thế
những người bị giết này, rõ ràng đều là những người dân bình thường nhất!
Kiểu hành vi này đã không khác gì loài cầm thú, không, phải nói chúng chính là thú!
“Nếu như cả thôn đều là kẻ địch, nếu như chúng ta đều tiến vào thì mục tiêu là quá lớn”.
Lăng Kiếm trầm tĩnh nói: “Các ngươi ở đây đợi,
một mình ta tiến vào trước, thăm dò tình hình rồi nói tiếp”.
“Lăng ca cẩn thận”.
Bọn Lăng Trì đều không có ý kiến gì khác, Lăng Kiếm bất luận là võ công hay khinh công, bọn 5 người Lăng Trì khó
mà sánh được, lúc này không hắn xuất mã thì không còn ai có thể!
Thân người của Lăng Kiếm ép sát xuống mặt đất trượt ra ngoài, lao vút đi mười mấy trượng giống như điện xẹt, đổi mấy lần hơi, đã áp sát
đến bức tường bao bên ngoài cùng của thôn, tiếp đó trực tiếp thuận theo bức tường giống như con thạch sùng lặng lẽ trườn lên, vừa thò ra
đầu tường, thân người liền gập một cái, giống như một con rắn không xương, trượt vào trong thôn, lần theo hai luồng mùi thơm rất rõ ràng
đó, lặng lẽ bí mật tiến vào giữa thôn.
Trên một nóc nhà gạch không có gì lạ thường, Lăng Kiếm dừng lại, đồng thời ra sức thu lại tất cả hơi thở của mình, ngừng tiếng độ mạch
đập của tim, thu lại tất cả những luồng khí thoát ra ngoài của cơ thể, đồng thời toàn lực vận thần công, đem cả 6 giác quan của mình vươn
ra đến hạn độ lớn nhất.
Bạn đang đọc truyện tại –
Thời khắc then chốt, không được phép có sự sơ suất!
Lăng Kiếm bỗng cảm thấy lạnh người, phòng vệ quả nhiên là kĩ càng đến cực điểm! Bây giờ đã sắp là canh 4 rồi, trời sắp sáng đến nơi,
nhưng những người bên trong vẫn duy trì sự cảnh giác.
Những giọng nói cực nhỏ được truyền lên một cách không liên tục: “…ai ngờ sắp
ổn thỏa cả…”
“Càng nhanh càng tốt! Kế hoạch thành công hay không chính là ở lúc này, không được có chút sơ xuất nào”.
“Toàn bộ cỏ thuốc đều đã chuẩn bị xong xuôi cả, chỉ chờ vận chuyển đến đây, đến lúc đó chỉ cần xem hướng gió nữa thôi”.
“Uhm, tốt lắm, cứ như vậy, chúng ta bắt đầu từ lúc này tạm thời không liên lạc với nhau nữa.
Tất cả đến lúc đó hành động theo kế hoạch là
được rồi”.
“Có cần điều thêm mấy người qua không?”.
“Điều này ngươi không cần thiết phải lo lắng, làm tốt việc của ngươi là được rồi!”.
Cuộc nói chuyện bên trong dừng lại, từ phía xa vang đến tiếng gà gáy, phía đông từ từ có dấu hiệu trắng dần, trời sắp sáng rồi.
Hai bóng người mặc áo đen lướt qua với tốc độ cực nhanh, không có ai đưa tiễn, giống như hồn ma lóe lên hai cái, nhanh chóng không
thấy đâu nữa cả.
Hồi lâu, bốn phía đồng thời lòi ra mấy bóng người, thận trọng xem xét bốn phía, không phát hiện ra điều gì bất thường,
mới bước vào.
Thân người của Lăng Kiếm giống như một làn khói xanh, khẽ động đậy, giống như sương khói bay theo gió, biến mất…
Sáng sớm, biệt viện Lăng Phủ.
Lăng Kiếm cả đêm không ngủ, giờ hắn đang đứng trước mặt Lăng Thiên, tinh thần không thấy có chút gì là mệt mỏi cả.
Ngón tay thon dài của Lăng Thiên nhè nhè gõ lên mặt bàn, phát ra những tiếng cọc cọc nho nhỏ, thần sắc như đang suy nghĩ điều gì: “A
Kiếm, ngươi là nói, trong thôn đó đều là kẻ địch? Cực nhiều cao thủ? Thông tin tình báo này chuẩn xác không?”.
“Tuyệt đối không có sai sót gì! Ở đó ít nhất có đội hình hơn 500 người đang trong thôn.
Trong đó cao thủ thượng thừa tuyệt đối không ít
hơn 20 người, ngoài ra, cao thủ đỉnh cực ít nhất cũng 4 người”.
Lăng Kiếm nói một cách nghiêm túc.
“Uhm, người nghe thấy chúng nhắc đến cỏ thuốc gì đó?”.
Lăng Thiên trau mày, hỏi.
“Vâng! Mà số lượng cũng không ít!”. “Được, lập tức bố trí người giám sát nghiêm mật cái thôn đó, một khi phát hiện có thứ gì được vận
chuyển vào, lập tức báo cáo, lập tức hành động…” Lăng Thiên chầm chậm nói, trong mắt tràn đầy sát khí.
“Vâng! Công tử, về mặt nhân lực nên điều phái như thế nào?” Lăng Kiếm hỏi.
“Đến lúc đó, ngươi, ta, Lăng Thần, Lê Tuyết đồng thời ra tay! 5 người bọn Lăng Trì toàn bộ tham gia lần hành động này! Không được để
thoát người nào.
Nhanh gọn dứt khoát giải quyết sạch!”.
Lăng Thần dựng bàn tay lên, chặt xuống!
“Giết hại thôn dân vô tội, tàn sát nam nữ già trẻ lớn bé cả một thông làng, chuyện này đến ông trời cũng không dung tha!”.
Lăng Thiên sắc
mặt âm u, đứng dậy, nói: “Sát nhân giả! Hằng sát chi! (giết người đền tội) Tất cả chúng đều phải bắt sống, đến lúc đó tìm nơi chôn thân của
những người dân, tế sống chúng!”.
“Chuyện lần này lúc hoàn thành nhất định phải giữ bí mật, không được để bất kì người nào của Ngọc Gia trong thành biết được chút tin
tức gì!”.
“Vâng!”.
Quyển 7
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 739: Gõ Đầu Răn Đe! (1)
Lại một buổi chiều tà, đêm nay không trăng không sao!
Một tiếng chim ưng kêu trên bầu trời!
Một bóng đen “soạt” nhanh như chớp rơi xuống.
Lăng Thiên giơ tay lên, hai móng vuốt sắc nhọn đủ để quắp vỡ sắt thép của con chim ưng
đen nhẹ nhàng dừng xuống trên cánh tay của Lăng Thiên.
Đây là con chim ưng mà Lăng Thiên từ nhỏ đã bắt đầu huấn luyện, dùng để
truyền thông tin.
Nó hoàn toàn không giống với những con chim ưng bình thường, cực kì có tính linh hoạt, tính hoang dã cũng là không
thiếu, tốc độ thậm chí còn nhanh gấp đôi so với chim ưng bình thường.
Tiểu ưng dùng cái mỏ sắc nhọn của nó mổ mấy cái một cách thân mật vào lên ống tay áo của Lăng Thiên, thần sắc nhìn rất thân thiết, từ
trong hai con mắt đen nhánh của nó toát lên sự thân thiện.
Lăng Thiên trong một lần đi săn cách đây nhiều năm phát hiện ra một tổ chim ưng, bên trong có 9 quả trứng chim ưng, nhưng không thấy
bóng dáng của chim bố mẹ đâu, chắc là bị thợ săn khác săn được rồi, Lăng Thiên thế là đem trứng chim ưng về thử cho gà mái ấp, không
ngờ lại thành công, ấp ra được chín con chim ưng non. 9 con chim ưng non này liền trở thành con át chủ bài trong công tác tình báo mà chỉ
Lăng Thiên mới có.
Cho đến hiện nay, bọn Lăng Kiếm vẫn còn đang khen, trong ổ gà mà lại có thể ấp ra được chim ưng, đúng là không thể tin được.
Lê
Tuyết đến đây sau khi biết được chuyện này, tất nhiên là đã đả kích Lăng Kiếm một cách không lưu tình, làm hắn muốn độn thổ mà không
có chỗ chui
Chỉ có người đến thời hiện đại như Lăng Thiên và Lê Tuyết mới biết được.
Nếu muốn ấp nở được trứng chim ưng, thì ngoài chim ưng mẹ
ra, gà mái chính là sự lựa chọn tốt nhất, kể cả là tìm được phượng hoàng đến ấp, cũng chưa chắc đã có tỉ lệ ấp nở thành công cao như gà
mái! Trong điều này bao hàm rất nhiều nguyên lí khoa học và các kiến thức về động vật họ gia cầm, tất nhiên là một chuyện rất khó giải
thích, thật ra Lăng Thiên và Lê Tuyết cũng chỉ biết là như vậy, còn cụ thể như thế nào thì cũng không biết, đương nhiên càng khó có thể
giải thích cho người khác hiểu!
Lăng Thiên mỉm cười, vuốt nhẹ vào bộ lông đen nhánh trông giống như sắt đen của tiểu ưng, tiểu ưng nghển cổ lên một cách dễ chịu, trong
họng phát ra những tiếng kêu gru gru nhè nhẹ.
Lăng Thiên giơ tay gỡ một cuộn giấy nhỏ ở chân tiểu ưng ra, mở ra xem, bất giác sắc mặt biến đổi.
Hắn quay đầu lại, nói: “Thông báo cho
Lăng Kiếm, triệu tập tất cả những người đã được chọn trước đó, chuẩn bị xuất phát!”.
Lăng Thần ở phía sau nhận lệnh rời đi.
Lê Tuyết có chút uể oải đứng ở một bên, lờ đờ hỏi: “Mấy kẻ đó rốt cuộc là người của Ngọc Gia hay là của Thiên Thượng Thiên vậy?”.
Lăng Thiên khẽ rung tay, tiểu ưng kêu lên một tiếng, bay vọt lên bầu trời giống như một mũi tên, nháy mắt đã không thấy đâu.
Lăng Thiên quay đầu lại nhìn nàng, nháy nháy mắt, cười nói: “Nằm ngoài dự liệu, cả hai nhà đều có”.
Lê Tuyết thở dài một hơi, nói: “Bụng dạ muội mềm yếu như vậy, thật sự là không muốn giết người.
Tại sao chúng cứ bắt ép muội phải
chúng vậy? Chẳng nhẽ có việc sống thôi mà chúng cũng không chịu được? Lúc nào cũng làm cho người lương thiện như muội phải khai sát
giới!”.
“Đúng vậy đấy! Lòng dạ của Lê đại tiểu thư là mềm yếu nhất! ” Lăng Thiên phối hợp theo, làm cái bộ dạng từ bi thương người: “Đúng là
đã ép Lê đại tiểu thư lương thiện của chúng ta một cách quá đáng mà, đúng là muốn nhẫn nhịn mà không cho nhẫn nhịn!”.
“Nghe những lời này của huynh, giống như là đang châm biếm bản tiểu thư vậy, chẳng nhẽ bản tiểu thư không lương thiện, lòng dạ không
tốt sao?”.
Lê Tuyết trợn đôi mắt đẹp của nàng lên!
Lăng Thiên vội vàng tiếp lời: “Ta nào có, ai cũng đều biết Lê đại tiểu thư lòng dạ là tốt nhất, đúng là không ai có thể lương thiện hơn!”.
Mấy lần trước đã lãnh giáo thủ đoạn của Lê đại tiểu thư, cho nên Lăng Thiên nào còn dám chọc vào tổ kiến lửa, tự nhiên có lời nào hay
thì phụ họa theo lời đó!
“Nghe vậy còn được, huynh nói xem bọn người này cũng thật là, chẳng qua chỉ là đầu hàng, quỳ xuống dập đầu vài cái là có thể đổi lấy
tính mạng, quá là dễ dãi cho chúng, sao mà chúng lại không nghĩ thông suốt được nhỉ?”.
Lê Tuyết đôi lông mày lá liễu khẽ trau lại, tiếp tục
thể hiện, nói.
“Đức phật từ bi, thiện tai thiện tai”.
Lăng Thiên làm bộ dạng từ bi, sắc mặt nghiêm trang.
Lê Tuyết cuối cùng thì cũng không nhịn được, phì cười một tiếng, trợn mắt nhìn Lăng Thiên một cái, không ngờ trong cái trợn mắt đó tràn
đầy ý vị phong tình, Lăng Thiên lập tức hai mắt nhìn thẳng tắp, trong lòng cảm thấy ngứa ngáy, không nén đượclộ ra bộ mặt anh lợn (chỉ
bọn háo sắc), nước miếng chảy ra, trơ mặt nói: “Người đẹp, nàng chuẩn bị sẵn sàng chưa?”.
“Lúc nào cũng sẵn sàng ya! …Huynh nói cái gì chuẩn bị sẵn sàng chưa cơ?” Lê Tuyết không hiểu, hỏi lại một câu, tiếp đó nói: “Chẳng phải
chỉ là giết vài người thôi sao, cái đám cặn bã đó, còn cần phải chuẩn bị gì? Còn hỏi!”.
Lăng Thiên ơ một tiếng, lấy ngón tay xoa xoa mũi, cười hihi, nói: “Ta là đang nói, nàng chuẩn bị sẵn sàng việc khác chưa, không phải
chuyện này”.
“Cũng hòm hòm rồi, í, sao huynh biết vậy?”.
Lê Tuyết thuận mồm nói ra một câu, đột nhiên lại trợn tròn mắt, ngơ ngác nhìn Lăng Thiên.
Chuyện này ta làm vô cùng bí mật, muốn tặng cho hắn một niềm vui bất ngờ, sao đột nhiên hắn biết vậy nhỉ?.
“Ơ?”.
Lúc này đến lượt Lăng Thiên không hiểu gì cả, gãi gãi đầu, nói: “Ta biết gì cơ? Còn có chuyện gì giấu ta à? Chuyện gì vậy!”.
“Vậy huynh hỏi muội cái gì chuẩn bị sẵn sàng rồi? Chẳng nhẽ huynh không biết?”.
Lê Tuyết càng cảm thấy kì lạ.
“À, ý ta là nói, nếu như nàng đã sẵn sàng, tối nay ta đến phòng nàng, nghỉ ngơi một đêm!”.
Lăng Thiên ngây ngô cười, bộ dạng giống như
dê già làm một động tác ra hiệu tương đối thông dụng: “Thế nào?”.
“Huynh! Huynh…đi chết đi!”.
Lê Tuyết lập tức đỏ mặt, thò tay véo một cái vào cánh tay của Lăng Thiên, sau đó giơ ngón trỏ và ngón
giữa làm thành hình cái kéo, tách ra rồi khép lại, nghiến răng nghiến lợi uy hiếp, nói: “Nếu như huynh dám đến, muội sẽ cắt cái ấy của
huynh! Không tin thì huynh cứ đến rồi biết!”.
Lăng Thiên lập tức thấy lành lạnh ở sống lưng, bất giác khép chặt hai đùi lại, bên dưới hông dường như cảm giác có một cơn gió lạnh thổi
“Có cho huynh cũng không dám!”.
Lê Tuyết hừm một cái, không biết tại sao, lúc nghe hắn nói không dám nữa, trong lòng nàng bỗng có
cảm giác không thoải mái, khuôn mặt trầm xuống.
Lăng Thiên quan sát sắc mặt nàng, đột nhiên lấy hết dũng khí, kèm theo một chút gì đó mùi vị của hành động cảm khái chuẩn bị lao vào
chỗ chết, cũng giống như Đổng Tồn Thụy hay tay ôm bao thuốc nổ, mang theo sự bi tráng hi sinh thân mình, hắn gân cổ nói: “Kẻ nào nói
ta không dám? Hừ hừ, nàng cứ đợi đấy! Bổn công tử cũng muốn xem xem, rốt cuộc là nàng cắt cái ấy của ta hay là ta làm thịt nàng!”.
Lê Tuyết hai má đỏ ửng, hừm một tiếng, không nói thêm gì nữa, nàng cảm thấy toàn thân mình không hiểu sao nóng ran lên.
Đối với những
người luyện Hàn Băng Thần Công mà nói, điều này quả thật là vô cùng hiếm thấy.
Để che giấu đi sự ngượng ngùng của mình, Lê Tuyết cố tình tìm chuyện để nói: “Đối với đám người này, huynh định xử lí thế nào?”.
Lăng Thiên nói một cách chắc nịch: “Chúng giết hại những người dân vô tội, chó gà không tha, hành vi như vậy, trời đất không dung! Tất
nhiên là không để tên nào sống, giết chúng để tế dân làng!”.
“Giết để tế sống dân làng?” Đôi lông mày đẹp của Lê Tuyết khẽ trau lại, bỗng cảm thấy nàng hoạt bát hơn, lập tức quên đi sự ngượng
ngùng hồi nãy, nói: “Cứ giết như vậy sao? Không có cách thức đặc thù gì khác sau?”.
Lăng Thiên ngơ ngác, nhìn nàng, nói: “Ý của nàng là?
Quyển 7
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 740: Gõ Đầu Răn Đe! (2)
Lê Tuyết thở dài một hơi, nói: “Lăng đại công tử, ngài sắp là người đứng đầu thiên hạ, sao đến đạo lí đơn giản như vậy mà cũng không
hiểu? Trước đây huynh có thể khinh suất mà hành sự, không cần phải băn khoăn lo lắng gì, chỉ cần sảng khoái là ok; nhưng hiện nay thiên
hạ đã được bình định đến một nửa, chỉ đợi tiêu diệt nốt Thiên Thượng Thiên, sau đó lại đánh một trận sinh tử với Ngọc Gia, đến lúc đó có
thể nói thiên hạ sẽ được bình định hoàn toàn rồi.
Lúc này sao huynh còn có thể làm bừa theo bản tính được?”.
Truyền
Thuyết ” được
Lăng Thiên bước hai bước, trầm ngâm nói: “Ý của nàng là, mượn chuyện lần này, đả kích Ngọc Mãn Lâu”.
“Đâu chỉ là đả kích Ngọc Mãn Lâu mà thôi?”.
Lê Tuyết có chút tức giận nói: “Vấn đề thật sự cần phải suy nghĩ hiện nay, là xu thế hướng
về của lòng dân thiên hạ! Ngọc Gia làm ra chuyện trời đất căm ghét lòng người oán hận như thế này, nếu như huynh chỉ giết chúng là xong
chuyện, thì chẳng phải là bỏ con cá kình bắt con cá rô sao? Ngược lại còn giúp chúng giết người bịt miệng! Ta nói lần này tốt nhất là bắt
sống, bắt sống hết không để tên nào thoát, sau đó đúng ngày làm lễ khai quốc, đem chuyện này công bố cho dân chúng, sau đó nữa chiếu
theo quốc pháp là luận tội chúng! Đến lúc đó, hoặc là lăng trì, hoặc chặt lưng, hoặc chặt đầu, huynh thích thế nào thì thế.
Cùng là chết, làm
như vậy vừa có thể đả kích được Ngọc Gia, vừa có thể lợi dụng những người dân bị giết để tranh th sự đồng tình của quảng đại quần
chúng, càng có thể thể hiện được sự không khoan nhượng với tội ác và chính sách lấy dân làm gốc của đế quốc Thần Châu.
Như vậy, cái
lợi thu được hoàn toàn lớn hơn rất nhiều so với việc huynh chỉ đơn thuần là giết vài người.
Đừng nói những kẻ đó là đến từ Ngọc Gia, kể
cả là không phải Ngọc Gia, thì cũng phải chụp nên đầu chúng cái tên Ngọc Gia! Sự giác ngộ chính trị của huynh quả thật là quá kém cỏi!”.
“Tuy nói đại lễ khai quốc giết người là không nên, nhưng đây cũng là một cách nói, 9 người mười ý mà thôi.
Ngày khai quốc, máu của kẻ
thù, tế cờ đế quốc Thần Châu ta, cũng là một cách nói, đồng thời còn có tác dụng khích lệ lòng dân! Huống hồ cuộc đại chiến sắp diễn ra,
tin chắc ai cũng không thể nói có gì không đúng! Hơn nữa nói ta độc đoán, có cho thì người khác cũng không dám nói gì!”.
“Chuyện này cần phải hết sức có thể làm thật lớn chuyện, thanh thế càng lớn càng tốt! Cứ như vậy, Ngọc Gia chắc chắn sẽ bị lòng dân
thiên hạ bất bình, chiến sự một khi nổi lên, chỉ dựa vào cơ sở quần chúng mà nói, đế quốc Thần Châu tuyệt đối là có được sự ủng hộ nhiều
hơn Ngọc Gia rất nhiều, sau đó trước lúc chiến tranh bắt đầu, đem cái thứ võ công bàng môn tả đạo của Ngọc Mãn Lâu bố cáo thiên hạ
để cả thiên hạ thảo luận về hắn, đến lúc đó tuy là hai nước tranh bá, nhưng Ngọc Mãn Lâu tự nhiên sẽ bị xem là tà ma ngoại đạo, đến lúc
đó có chuyện này làm đệm lót, so sánh giữa hai bên, đế quốc Thần Châu tự nhiên sẽ trở thành thiên hạ chính thống.
Lợi thế như vậy, kể cả
là ta không nói chắc huynh cũng có thể nghĩ ra được”.
“Ngoài ra, còn có một điểm có lợi khác nữa, chỉ cần vạch trần loại võ công tà đạo của Ngọc Mãn Lâu, thì kẻ tự cho mình bảo vệ
nhân gian như Vô Thượng Thiên, kể cả là không muốn cũng sẽ đứng về phía chúng ta, mà đến lúc đó có Vô Thượng Thiên tương trợ,
huynh lại có Liệt Thiêm Kiếm trong tay, thì chả phải là muốn làm gì thì làm sao? Thiên hạ thống nhất trong một ngày không xa! Nếu như
huynh cứ như này giết bừa bãi, thì đến bao giờ mới có điểm dừng? Ngộ nhỡ kẻ què người bị thương thì cả phải là công cốc sao? Đần
độn! Dốt không chịu được! “.
Lăng Thiên bàng hoàng tỉnh ngộ, không hề thấy khó chịu khi nàng giáo huấn hắn như vậy, thật ra Lăng Tuyết lúc nào cũng dám giáo huấn
hắn, thế là hắn liền liên mồm: “Đúng đúng đúng, Tuyết Nhi nói quá đúng, ta đúng là ngốc quá.
Kế này quả là diệu kế!”.
Rồi đột nhiên hắn
bước lên trước một bước, vẻ mặt đầy sự kích động nắm chặt lấy hai tay của Lê Tuyết.
Nhè nhẹ vuốt ve, lắc lắc: “Ta có được ái phi, quả
thật giống như là Chu Văn Vương gặp được Khương Tử Nha, Hán Cao Tổ gặp được Trương Tử Phòng! Lưu Bị gặp được Ngọa Long,
Tây Môn Khánh nhìn thấy Phan Kim Liên, nếu như có thể vấn đỉnh Trung Nguyên, xây dựng giang sơn, đều là công lao của ái phi, đúng là
sự may mắn của cả đời ta.
Cuộc đời có được người vợ như nàng, ta còn muốn gì hơn, còn muốn gì hơn!”.
Để tiện cho việc mượn có sàm sỡ, hắn vừa nói nhảm vừa nắm chặt lấy hai bàn tay ngọc ngà của Lê Tuyết, nhẹ nhàng vuốt ve, vẻ mặt ngây
ngất đắm say.
Lê Tuyết lúc đầu còn cho rằng tên tiểu tử này thật sự là kích động trong lòng, nhất thời không kiềm được lòng, nhưng nhìn cái vẻ mặt của
hắn, rõ ràng là bộ dạng của tên háo sắc, bất giác nàng mềm nhũn người; tiếp đó liền đột ngột phát nộ, dùng lực rút tay ra khỏi hai bàn tay
hắn, nói: “Những điều này huynh từ lâu đã nghĩ ra? Cố ý để muội nói ra để cố tình trêu chọc muội phải không?”.
“Ớ? Đâu có, đâu có, ta làm sao có tài trí mưu lược như Tuyết Nhi”.
Lăng Thiên làm bộ dạng ngơ ngác, lần này đúng thật là hắn không cố
tình ra vẻ khiêm tốn, mà chính xác những lời mà Lê Tuyết nói ra này, trong lòng hắn cũng chỉ là có sự dự định không rõ ràng, nhưng đã ra
lệnh giết sạch những kẻ đó, cho nên hắn cũng không muốn suy nghĩ gì thêm, quả thật Tuyết Nhi đã cho hắn sự nhắc nhở rất lớn.
“Vậy huynh còn….”.
Lê Tuyết tức giận nhìn hắn, vốn dĩ là muốn làm bộ dạng trí giả để nói ra cái chủ ý hay này, hi vọng hắn có thể có cảm
giác như được cảnh tỉnh, bản thân mình cũng có thêm chút cảm giác thành tựu, không ngờ cái tên này lại vô tâm đến mức độ này, không
những thế còn giở trò cợt nhả.
Không đúng, Lê Tuyết trong lòng cảm thấy không hiểu, bản thân mình có thể nghĩ ra, dựa vào tài trí của Lăng Thiên chắc chắn là không
thể không nghĩ được những điều này, nhưng tại sao hắn không đưa ra quyết định này? Sau khi mình đề xuất ra, tại sao lại có cái bộ dạng
XXX như vậy?
Nguyên nhân chỉ có một, đó chính là Lăng Thiên căn bản không muốn làm như vậy!
Sắc mặt của Lê Tuyết bỗng trở nên nghiêm túc, nàng nhìn Lăng Thiên, ánh mắt có chút lạnh lùng, sắc nhọn: “Lăng Thiên, huynh có phải là
đến lúc này vẫn xem việc tranh bá thiên hạ này giống như một trò chơi không? Không những thế huynh còn muốn tiếp tục chơi nữa?”.
Lăng Thiên im lặng, hồi lâu không nói câu gì.
Lê Tuyết bước hai bước, mặt lên nhìn hắn, nói: “Trước đây, huynh xem cuộc đời như trò chơi, xem việc tranh bá thiên hạ, xem chiến
tranh như một trò chơi mà mình có thể khống chế được, có lẽ là cũng không ai trách được gì; nhưng lúc này, nếu như huynh vẫn muốn làm
như vậy, thì là sai hoàn toàn! Bởi vì hiện nay, do có sự tồn tại của huynh, thế giới đã xuất hiện bước ngoặt xắp được thống nhất, hiện nay
bất luận là mục đích ban đầu khi muốn tranh bá thiên hạ của huynh là gì, đã đều không còn quan trọng nữa.
Bởi vì hiện nay mọi chuyện đã
diễn biến thành huynh bắt buộc phải vì thiên hạ này, vì lê dân bách tính chịu trách nhiệm! Có thể sớm kết thúc chiến tranh ngày nào, lê dân
bách tính sẽ sớm một ngày kết thúc sự khổ nan! Cho nên…”.
Lê Tuyết lạnh lùng nhìn hắn: “Đừng tiếp tục chơi đùa nữa!”.
“Dù cho huynh vốn dĩ không phải là linh hồn của thế giới này, nhưng huynh cũng không thể quay về được! Kể cả là tư tưởng của huynh
nằm ngoài thế giới này, nhưng hiện nay đã không còn là ngươi có thể định đoạt.
Cho nên, tư tưởng này của huynh đã đến lúc bắt buộc phải
thay đổi.
Nếu không kể cả làhuynh làm được thiên hạ chí tôn, cũng sẽ không quan tâm đến nỗi thống khổ của dân chúng, sẽ chỉ trở thành
một vị bạo quân mà thôi! Sẽ chỉ để lại mầm mống hậu họa cho con cháu đời sau!”.
“Huynh rất ích kỉ! Ít nhất đến thời điểm hiện nay chính là lúc đêhuynh phải lựa chọn! Thiên hạ! Muôn dân!”.
Lê Tuyết nhìn Lăng Thiên
không chớp mắt, nói.
Lăng Thiên ngẩng đầu nhìn bầu trời, không nói gì cả.
Những lời này của Lê Tuyết, đối với Lăng Thiên mà nói, cũng giống như là gõ đầu răn đe vậy!
Có thể nói, Lăng Thiên từ lúc sinh ra trên thế giới này, cho đến tận bây giờ, tư tưởng của hắn chính là trôi dạt bên ngoài thế giới này! Chưa
từng thật sự hòa nhập!
Lăng Thiên luôn cảm thấy, so sánh với cái thế giới này mà nói, bản thân hắn là người địa cầu, một linh hồn hoàn toàn khác biệt, còn về họa
phúc cuối cùng của thế giới này…có can hệ gì đến hắn?
Cho nên Lăng Thiên bất luận là làm chuyện gì, đều là sát phạt quyết đoán, mạnh mẽ độc định, chưa từng do dự, chưa từng run tay! Bởi vì,
bản thân hắn với những người này hoàn toàn không giống nhau, giết đi thì có gì đáng tiếc?!.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Hôm nay, những lời nói của Lê Tuyết làm hắn đột nhiên bừng tỉnh! Ta căn bản cũng là một phần tử của thế giới này! Chẳng nhẽ ta còn
mong ước cao xa gì nữa? Đợi chờ điều gì nữa?.
Vì thiên hạ, vì bách tính, vì muôn dân trăm họ!
Những lời này vốn dĩ là cách nói kiểu máu chó ở đời trước của hắn! Thế nhưng, đời này, ngày này, lúc này đã trở thành vấn đề mà hắn phải
nghiêm túc đối mặt!
Lúc này không giống như ngày trước, cục diện hiện nay có lợi như vậy, Lăng Thiên, cũng đã đến lúc cần phải thay đổi!
Lăng Thiên tự cười chế giễu bản thân hắn, đột nhiên cảm thấy cảm giác cô liêu, trong ánh nắng mùa xuân đẹp như vậy, mà trong lòng hắn
không hiểu sao bỗng cảm thấy lành lạnh trong lòng, hắn không kìm được lòng ôm lấy Lê Tuyết, nhẹ nhàng ôm lấy nàng, nói: “A Tuyết, đa
tạ sự nhắc nhở của nàng, cám ơn nàng”.
Lê Tuyết không nói gì, ngả người vào lòng hắn, dịu dàng nói: “Huynh và muội đồng tâm, điều mà muội vui nhất, chính là có thể lúc nào
cũng được nhìn thấy huynh, giúp được huynh, chỉ như vậy mà thôi”.
“Hihi…” Lăng Thiên khẽ cười một tiếng, Lê Tuyết cảm giác được một cách rõ ràng ngực của Lăng Thiên đang rung động một cách khe
khẽ, nàng bất giác nhắm hai mắt lại, dựa đầu vào ngực hắn, trong lòng cảm thấy vô cùng thỏa mãn.
Thời gian dường như ngừng lại ngay khoảnh khắc này!
Lăng Thần không biết đến tự lúc nào, nàng không lên tiếng, nàng lặng lẽ đứng ở một bên, nhìn hai người đang thân mật với nhau, trong mắt
có một chút gì đó sự ngưỡng mộ, một chút gì đó sự ghen tuông.
Tuy nàng biết là không nên nghĩ như vậy, nhưng quả thật nàng không khống chế được trái tim mình.
Lăng Thiên quay đầu lại, kéo tay Lăng Thần ôm luôn cả nàng vào trong lòng, nhẹ nhàng ôm lấy hai giai nhân, thở dài một hơi rất thỏa mãn,
nói: “Vinh hoa phú quý, ngôi vị chí tôn, trong lòng ta, chỉ là mây khói thoảng qua.
Chỉ có tình cảm của các nàng, mới là thứ đáng quý nhất
cả đời này của ta”.
Hai nàng đều có thể nghe ra, câu nói này của Lăng Thiên là thật sự được phát ra tự đáy lòng! Hai nàng ngước mắt nhìn nhau, khóe miệng
lộ ra nét cười hiền thục, lập tức cảm thấy vô cùng hạnh phúc.
“Vốn dĩ có bất kì ai trong hai nàng, đã là phúc phận lớn nhất kiếp này của ta, quả thật là làm tủi thân các nàng quá”.
Lăng Thiên khẽ than
thở.
Lăng Thần có lẽ không biết ý của câu nói này là gì, còn Lê Tuyết thì hiểu rất rõ, dùng đầu cọ sát vào ngực hắn, thấp giọng, nói: “Có huynh
bầu bđâu có gì là khổ”.
Ngừng một lát, nói tiếp: “Càng không có gì là tủi thân”.
Lăng Thiên thấy nóng ran trong lòng, bất giác hai cánh tay dùng lực ôm hai nàng càng chặt hơn.
Cũng không biết cứ thế trong bao lâu, tiếng bước chân từ xa vang đến, Lăng Kiếm đem theo một đám tiểu huynh đệ chạy vội đến.
Đám đông vừa bước đến đây, nhìn thấy cảnh tượng ấm áp lòng người này, lập tức cùng nhau dừng bước, nín thở, dường như sợ làm phiền
đến khoảng trời riêng này của ba người.
Hồi lâu, hai nàng đỏ mặt giãy ra khỏi vòng tay của Lăng Thiên, tuy là lưu luyến ham mê cái cảm giác này, nhưng có một đám người đứng
nhìn xung quanh, cái cảm giác đó tự nhiên biến thành có chút quái dị.
Năm mươi người, bao gồm Lăng Kiếm trong đó, sừng sững đứng ở đó, kẻ còn thiếu duy nhất chỉ có Tây Môn Tạp, hiện nay hắn vẫn
đang ở Ngọc Gia; Lăng Thiên nhìn từng người một, trên mặt hiện lên nụ cười mãn nguyện, những người này đều là những thành viên nòng
cốt nhất của Lăng Thiên.
Quyển 7
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










