Lăng Thiên Truyền Thuyết
Tập 147 : Mùa Xuân Của Lăng Kiếm(2) (c731-c735)
❮ sautiếp ❯Chương 731: Mùa Xuân Của Lăng Kiếm(2)
Lăng Thiên ngồi ở giữa, tay phải rời khỏi lưng của Lăng Thập Lục, cười một cách dịu dàng, nói: “Không sao rồi”.
Lăng Thập Lục chỉ cảm
thấy toàn thân thoải mái, nội thương vừa dính đã không còn thấy đâu nữa, vui mừng nói: “Đa tạ công tử, chỉ vì thuộc hạ mà làm hao tổn
của công từ, thuộc hạ thật sự cảm thấy xấu hổ!”.
Lăng Kiếm hừm một tiếng, nói: “Xấu hổ? Đệ cũng biết xấu hổ?! Mấy người đó
rõ ràng là đang nói đến ta và công tử, càng là thấy rõ muốn thăm dò chúng ta; vốn dĩ không có việc gì của đệ, công tử và ta cũng càng
không gọi gì đến đệ, đệ tự nhiên chui ra làm cái gì vậy? Chẳng nhẽ đệ cho rằng ta và công tử giải quyết không được phải không? Bây giờ
còn ở đây mà kêu ca!”.
Sắc mặt đen đen của Lăng Thập Lục bỗng chốc trắng bệch ra, lắp bắp nói: “Đệ… Đệ… là do tình cờ, đệ thật ra
đệ là…”.
Lăng Thiên không nén được cười, lắc đầu nói: “Tiểu tử ngươi vẫn cái tật đấy, cứ căng thẳng là lại nói cà lắp, Lăng Kiếm, đừng dọa nó
nữa, nó nội thương vừa mới khỏi; ngộ nhỡ thành cà lắp thật thì gay go lắm”.
Lăng Kiếm thần sắc không chút thiện cảm nhìn Lăng Thập
Lục, nói: “Nếu còn có lần sau, ta rút cái lưỡi của đệ, để đệ làm tên cà lắp cũng không làm được”, nói rồi đến bản thân hẵn cũng cảm thấy
buồn cười, nói: “Đúng rồi, công tử, nội thương và cà lắp có mối liên hệ như thế nào vậy!?”.
Lăng Thiên mỉm cười nói: “Có mối liên hệ gì
thật sự ta cũng không biết, ta chỉ biết chỉ cần tiểu tử ngươi mỗi lần lộ vẻ mặt hung ác là Thập Lục liền cà lắp, nó cà lắp tức là cho thấy nó
hoảng hốt, nó hoảng hốt thì sẽ kéo theo nội thương, kéo theo nội thương thì…” Lăng Kiếm toát mồ hôi: “Công tử, đây có phải là thứ mà
công tử gọi là chuyện cười lạnh không?! Công tử nếu đã muốn nói đỡ cho tiểu tử nhà ngươi, thì lần này coi như thôi! Nói ra thì lần này
cũng là có mắc lỗi sai, nhưng như tâm ý của công tử, không trách tội ngươi nữa”.
Lăng Thập Lục gật đầu liên hồi.
Đám thiếu niên lúc này
mới cười ồ lên, ai ai cũng vâyLăng Thiên và Lăng Kiếm, trong thần sắc có họ toát lên nét khoái lạc nói không ra, “Hiện
nay sao chỉ mới đến có mấy người các ngươi? Những người khác đâu?”.
Lăng Kiếm hỏi. “Có lẽ đại bộ phận vẫn đang trên đường, nhưng
bọn Lăng Nhất đại ca ở xa nhất cũng đã đến rồi, có lẽ những người khác đang chuẩn bị lễ vật chúc mừng, cho nên mới đến muộn, hiện nay
chuẩn bị chút lễ vật chúc mừng quả thật là không dễ dàng, một khi hạ thủ không nhanh, là không còn gì cả!”.
Một thiếu niên bỗng nhiên
cười phá lên, nói, nói đến lễ vật chúc mừng, cả đám đông lập tức trở nên mặt mày hớn hở, người nào trên mồm cũng nói rất khiêm tốn,
người nào cũng kiên quyết không nói thật, nhưng có thể thấy người nào dường như cũng đều cảm thấy bản thân mình chuẩn bị rất là đầy
đủ, đều là bộ dạng rất tự tin. “Không tồi, chỉ hi vọng mấy tên nhãi ranh các ngươi đừng làm mất mặt của ta là được rồi”.
Lăng Kiếm hài
lòng gật gật đầu.
Lăng Thập Lục cũng cười hihi, nói: “Kiếm ca, đệ lúc đi trên đường còn gặp bọn tiểu tử Ngũ Linh, sút chút nữa làm đệ
buồn cười chết mất, tiểu tử đó dắt đến đúng đủ hai mươi xe lớn, tốc độ đi như rùa bò vậy, đệ nói đại một câu chia cho đệ một xe, sắc mặt
hắn bỗng biến thành trắng bệch như tờ giấy vậy, hahaha….”.
Lăng Thiên cũng cười, nói: “Tên tiểu tử đó từ nhỏ đã là một tên thần giữ của,
trước lúc đến biệt viện, đến một cái bánh bao bé ti ti cũng không nỡ ăn, để ở trong người cho đến tận khi mốc meo lên, lần này dắt cả
đoàn xe lớn đến? Xem ra đúng là chắc phải đau lòng lắm đây”. “Thế nhưng dù hắn có tiếc của hơn đi chăng nữa cũng không dám để tụt
xuống đứng sau mười người, hahaha, thủ đoạn của Lăng ca, hắn đúng là lĩnh hội được nhiều nhất rồi”, Lăng Thập Lục cười hihi nói tiếp
“Đệ nói muốn đi cùng hắn, hắn lại không muốn, sợ đệ trôm của hắn, nhìn cái điệu bộ căng thẳng của hắn, đúng là quá buồn cười”.
Bạn đang đọc truyện được copy tại
Lăng Kiếm cười lớn, nói: “Ai bảo tiểu tử nhà ngươi từ bé đã cái đức tính tiêu xài phung phí, ngân lượng mà công tử phát cho ngươi mỗi
tháng, ngươi lúc nào cũng là tên tiêu hết đầu tiên, sau đó không phải trộm thì là cướp, vừa dỗ dành vừa lừa gạt, tên keo kiệt Ngũ Linh đó
giữ đến núi vàng cũng không nỡ tiêu một cắc, lần nào cũng bị ngươi cuỗm mất một ít, nếu nói trong số nhiều huynh đệ như thế này, người
mà Ngũ Linh kiêng sợ nhất chưa chắc đã phải là ta, phải là tiểu tử ngươi mới đúng”, đám đông cùng nhau cười phá lên, không hẹn mà gặp,
cùng nhau nhớ đến những chuyện cũ năm đó, mọi người càng cười thì càng cảm thấy vui vẻ sảng khoái.
Trong ánh mắt nhìn về phía Lăng
Thiên và Lăng Kiếm càng ngày càng nhiều hơn sự ngưỡng mộ. “Đúng rồi, A Kiếm, ánh mắt lúc nãy ngươi nhìn mĩ nữ băng tuyết đó là rất
quái dị đấy”.
Lăng Thiên uống một ngụm trà, nhìn về phía Lăng Kiếm, nhìn như cười mà không phải là cười, nói.
Trên mặt những người
khác bỗng lộ ra thần sắc vô cùng là nhập nhèng, tên nào tên đấy dựng hai tai lên để chuẩn bị nghe ngóng? Không như mọi người dự liệu,
Lăng Kiếm khẽ trau mày, dường như là suy nghĩ một lát, nói: “Kể cả là công tử không nhắc, thuộc hạ cũng muốn thỉnh giáo công tử; công
tử phán đoán không sai, cô gái đó tạo cho thuộc hạ có một cảm giác rất là khó hiểu.
Ngoài ra, kì quái nhất là ở chỗ, cô gái đó võ công tuy
không cao, nhưng không hiểu sao lúc cô ấy nói với thuộc hạ là muốn giết thuộc hạ, thuộc hạ bỗng cảm thấy có chút gì đó cảm giác sợ hãi,
điều đó là tuyệt đối không thể nào có lúc bình thường! Chỉ dựa vào cô gái đó, mà thuộc hạ cảm thấy có cảm giác nguy
hiểm? Chẳng nhẽ đó chính là giống như lời công tử trước đây từng nói với thuộc hạ, là tâm ma mà thuộc hạ bắt buộc sẽ phải có đó ư?
Thuộc hạ trước đây vẫn cho rằng đó là cô nương Lê Tuyết, hôm nay nghĩ lại, chỉ sợ là sơn nữ thì mới đúng!”.
Lăng Kiếm trau mày, nghĩ vắt
óc mà không ra.
Lăng Thiên há mồm không nói được lời nào, hắn không thể ngờ được, vị sát thủ chi vương này có câu trả lời kiểu râu ông
nọ cắm cằm bà kia như thế này, điều này đúng là quá kiểu bộc bạch tình cảm?! Lại còn xem việc nhìn nhau như nguy cơ? Tâm ma?! Điều
này đúng là thiên cổ kì đàm, đúng là khó bề tưởng tượng, nói bản thân hắn biết nói những lời lãnh lan thoại, ta thấy Lăng Kiếm ngươi mới
đúng thật sự là cao thủ! Những tiếng cười khúc khích từ sát bên truyền đến, mấy tên thiếu niên muốn cười nhưng lại không dám cười, nén
ở trong bụng nhìn bộ dạng đến là khổ, mấy tên tiểu tử này từ lâu đã phiêu bạt giang hồ, tự nhiên là biết được huyền cơ bên trong chuyện
này, vị Lăng ca mà họ sợ nhất không ngờ cũng có mặt dễ thương như vậy, tự nhiên là cười trộm không ngớt! Lăng Kiếm trong những năm
này chuyên tâm vào sát đạo, nghiên cứu kiếm đạo, không quan tâm đến những sự việc xảy ra quanh mình, Lăng Kiếm có cực ít các hoạt
động cá nhân riêng tư, gái đẹp gái xấu, trong mắt vị đại sát thủ này, quả thật cũng giống như hồng nhan xương cốt mà thôi, trong lòng hắn
chỉ nghĩ, chỉ một nhát kiếm, có đẹp hơn nữa thì cũng biến thành một xác chết, đối với chuyện tình cảm, hắn càng là không bao giờ đề cập
đến. “Ờ… ta nói này A Kiếm, nếu đã cảm thấy nguy hiểm, ngươi dự định xử lí việc này như thế nào?”.
Lăng Thiên hỏi một cách rất
nghiêm túc, dường như hắn cực kì có câu trả lời của Lăng Kiếm, Lăng Kiếm trau mày, nói: “Quả thật là rất kì quái”, rồi lại lắc
lắc đầu, nói: “Quả thật là không thể nào hiểu được”.
Lăng Thiên vô cùng kinh ngạc, hỏi: “Tại sao?”.
Lăng Kiếm vẫn đang trau mày lao tâm
khổ tứ suy nghĩ, nói: “Chẳng nhẽ cô gái này luyện thuật mê hồn gì đó cực kì cao thâm? Trong lúc vô ý thuộc hạ đã trúng chiêu của cô ta
rồi?! Nhất định là như vậy, nếu không thì làm sao mà thuộc hạ có thể sinh ra cảm giác bất an như vậy! Công tử quả nhiên cao minh, đây
đúng là tâm ma tồn tại trong người thuộc hạ!”
Lăng Thiên ngồi im bất động, hắn bất ngờ đến triệt để không nói ra được lời nào, mồ hôi chảy, chảy ròng ròng, chảy thành thác….
“Hahaha…”.
Những tiếng cười giòn vang như pháo vang lên, quả thật không thể nhịn được nữa, bọn Lăng Thập Lục ai nấy đều ôm bụng,
nước mắt chảy ngang chảy dọc, kẻ vỗ mặt bàn, kẻ vỗ đùi, cười như thể chưa bao giờ được cười.
Lăng Kiếm ngạc nhiên: “Có gì đáng
cười chứ? Chẳng phải chỉ là lúc ta không cẩn thận bị người khác ám toán sao! Lần sau nếu gặp, một kiếm giết chết cô ta thì tâm ma cũng
không còn nữa!”.
Lăng Thiên vừa mới hoàn hồn trở lại, lại lập tức suýt chút nữa bị lời nói của Lăng Kiếm làm cho tẩu hỏa nhập ma, cười
không được, khóc cũng không xong, nói: “A Kiếm, đâu có phải là tâm ma gì của ngươi! Chẳng qua là mùa xuân của ngươi đến rồi đó thôi!
Ngươi đúng là đồ ngốc!”.
Lăng Kiếm cười hihi, ngón tay chỉ ra ngoài cửa sổ, nói: “Điều này công tử không nói thuộc hạ cũng có thể cảm
giác ra được, mùa xuân của mọi người đều đến rồi! Nhìn mà xem, cây liễu đều đâm chồi nẩy lộc rồi kìa!”.
Quyển 7
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 732: Kiếm Cớ Sinh Sự(1)
Lăng Thiên thật sự không nói được lời nào.
Từ khi cha sinh mẹ đẻ đến giờ, đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy được cái gì gọi là vô lực…
“Lăng Kiếm lão đại, ta là đang nói, chỉ có mùa xuân của ngươi đến rồi thôi, tiểu tử ngươi gặp tiếng sét ái tình, thích người ta rồi! Đồ
ngốc!”.
Lăng Thiên véo tai của Lăng Kiếm nói: “Ngươi là đang muốn người ta làm vợ ngươi đó! Ngươi… cái này….
Haizz, ta cũng không
biết phải nói với ngươi như thế nào nữa”. “Ai muốn làm vợ của ai vậy?”.
Cùng với tiếng nói cất lên, Cố Tịch Nhan cười bước vào trong.
Trong mắt có vài phần hiếu kì.
Lời này vừa được nói ra, tất cả những người trong phòng đều cười rũ rượi, quấn lấy nhau mà cười.
Cố Tịch
Nhan trợn tròn đôi mắt đẹp long lanh của nàng, nhìn tên này nhìn tên kia, đột nhiên đỏ mặt, chẳng nhẽ bọn họ đang nói mình? Lăng Kiếm
ngơ ngác đứng ở đó, lẩm bẩm nói: “Công tử, vợ?”.
Cố Tịch Nhan hứ lên một tiếng, xoay người chạy ra ngoài, vừa tức vừa xấu hổ nói:
“Lăng Kiếm đại nhân xin hãy tự trọng, ai là vợ của ngài chứ?”.
Tất cả những người có mặt lại một lần nữa được cười hả hê.
Trong phòng khách của Lăng Gia.
Ba tách trà từ từ bốc khói nghi ngút, ba người đang ngồi sắc mặt đều vô cùng nặng nề.
Chính là Lăng
lão gia, lão phu nhân và Tiêu Phong Dương.
Hồi lâu, Lăng lão gia nói: “Chuyện lần này có mối quan hệ rất lớn, cần phải lập tức báo cho
Thiên Nhi biết”.
Tiêu Phong Dương trên mặt không hề có chút gì lo lắng, nói: “Nhưng hiện giờ Thiên Thượng Thiên giám sát chúng ta chặt
như vậy, chỉ sợ tin tức một khi bị để lộ, thì lập tức có thể là hiểm họa diệt cả gia tộc”.
Lăng lão phu nhân gật gật đầu, nói: “Việc này thật s
cần phải thận trọng, đối với chúng ta mà nói có lẽ là vấn đề khó không thể giải quyết, nhưng đối với đứa lanh lẹ linh hoạt nhiều kế sách như
Lăng Nhi, vấn đề này đối với nó mà nói có lẽ chưa chắc đã là khó khăn cũng chưa biết chừng”.
Tiêu Dương Phong âu sầu gật gật đầu, mở
miệng nói: “Đại tẩu, người xem chuyện của Tuyết Nhi…”.
Lăng lão phu nhân trau mày, nói: “Chuyện này tuyệt đối không được! Kể cả là
chúng ta can dự cưỡng chế, Lăng Nhi cũng chưa chắc đã đồng ý, thậm chí có thể làm mọi chuyện trở lên xấu đi”.
Bà lắc lắc đầu, than thở
nói: Tảo tri kim nhật, hà tất đương sơ”. (nghĩa: nếu biết trước có ngày hôm nay thì ngày trước đã không làm gì đó… làm gì thì em chịu, đại
khái là thế).
Tiêu Phong Dương thở một hơi dài, không nói gì thêm.
Lăng lão gia thì lại quở trách nói: “Tiêu Gia nếu đã tình cảnh như vậy,
tại sao đến bây giờ mới nói? Nếu như nói sớm hơn một chút, hai nhà chúng ta liên thủ, thì chả phải từ sớm đã có thể trời yên bể lặng
không?”.
Tiêu Phong Dương ho khụ khụ liên tục, khuôn mặt già đỏ ửng lên, không phải là không muốn nói, mà là bị quyền lực lợi ích làm
cho mờ mắt, vị trí thiên hạ chí tôn, ai không muốn ngồi chứ? Kể cả biết được là ngồi lên rồi thì cũng chỉ là một con bù nhìn, nhưng cái vị trí
đó xét cho cùng thì cũng là mang họ Tiêu! Nếu như không phải là thực lực của Thiên Thượng Thiên bị tổn thất nặng, binh lực của Tiêu Gia
tan tác, thì làm sao mà phải tìm đến Lăng Gia để nhờ sự giúp đỡ chứ? Có điều những lời này, trong lòng mỗi người họ đều rõ ràng, nhưng
sẽ không có ai nói ra cả.
Trong sân của đoàn sứ giả Tiêu Gia.
Bạn đang đọc truyện được lấy tại chấm cơm.
Lão già mặc áo xám tro mặt xị xuống: “Tiêu nhị gia đâu?”. “Nhị gia vừa mới đi ra ngoài”.
Một người thanh niên của Tiêu Gia trả lời: “Trước
lúc ông ấy đi có nói, ông ấy muốn đến Lăng Gia một chuyến, xét cho cùng thì hai nhà cũng là thế giao, gia chủ và Lăng lão gia của Lăng
Gia là huynh đệ kết nghĩa, đến Thừa Thiên mà không đến bái kiến, khó tránh có chút không không hợp tình hợp lí, không phải là hành vi
của con cháu thế gia”. “Những điều này ta đều biết, ta cũng không có thời gian nghe ngươi giải thích những điều này”.
Ông già áo xám tro
lắc tay một cách không kiên nhẫn, hai tay ôm ngực ho khù khụ vài tiếng.
Nội thương vẫn hết sức nghiêm trọng, câu trả lời của người thanh
niên này, làm cho hắn trong lòng cảm thấy nghi ngờ.
Nếu như Tiêu Phong Dương không nói một tiếng nào mà rình rình chuồn ra ngoài, hắn
tự nhiên sẽ nghi ngờ có phải là định làm trò gì mờ ám hay không, liệu có gây nên sự bất lợi cho Thiên Thượng Thiên hay không, nhưng hiện
tại Tiêu Phong Dương cho thấy rõ là ngựa xe đàng hoàng đến Lăng Gia, đến đi quang minh chính đại, làm hắn không có lời nào có thể nói
được.
Lão già khua tay nói, “U Hàn đợi nhị gia trở về, thì đến thông báo với ta một tiếng”. nói rồi nháy mắt ra hiệu cho những người khác,
cả đám hiểu ý, đi theo hắn vào trong phòng riêng.
Tiêu U Hàn khẽ trau mày, trên khuôn mặt lạnh tanh của nàng nhìn không ra chút biểu lộ
tình cảm, hoàn toàn không ai có thể biết được là buồn hay vui.
Đối với biểu hiện không tín nhiệm mình của chúng, nàng càng là không có
phản ứng gì. “Trước lúc chưa đến Thừa Thiên, đã biết được nhiệm vụ lần này là không dễ dàng, nhưng tuyệt đối không thể ngờ được rằng
nó lại khó khăn đến mức độ như thế này, lão phu hiện nay thật sự không hiểu, chưởng môn nhân rốt cuộc là nghĩ như thế nào”.
Lão già áo
xám tro trau đôi lông mày đã lấm tấm bạc, tâm tư nặng trĩu nói. “Lời này của nhị thúc là có ý g?”.
Một trung niên gầy gầy
hỏi. “Môn phái lần này phái ra tất cả là 7 người, nhừn ngoài lão phu ra, năm người các ngươi tuy nói là võ công không phải kém cỏi,
nhưng cũng chỉ là ở mức không kém cỏi mà thôi, trong trận chiến với các cao thủ đương thế, thì có thể gọi là không được tính đến.
Đó là
một trong những điều ta không hiểu; mà việc phái Tiêu U Hàn giám sát Tiêu Phong Dương thì lại càng là vô lí đùng đùng!”.
Lão già áo xám
tro trong lòng lo lắng không yên: “Tiêu U Hàn tuy là đệ tử bản môn, nhưng vẫn là người của gia tộc họ Tiêu, bất luận là môn phái tẩy não
cho cô ta thế nào thì đều khó có thể thay đổi được sự thực đó; nếu như môn phái có sự tranh chấp với Tiêu Gia, nghĩ ra thì Tiêu U Hàn đó
bất luận là trung thành với bản môn như thế nào, nhưng cuối cùng cũng sẽ tuyệt đối không đứng về phía chúng ta, đây là điểm thứ hai mà
ta không tài nào hiểu được”. “Thứ ba, mà lực lượng như thế này có được phái ra, thì cũng có thể có được tác dụng gì? Nhưng mà chưởng
môn nhân lại cứ giao ra nhiệm vụ quan trọng như vậy, quả thật là làm cho người ta không hiểu được mà!”.
“Chẳng nhẽ…”.
Lão già áo xám tro đột nhiên đứng phắt dậy, hay cánh tay hắn hơi run run, trong mồm lại ứa ra một chút máu tươi, hắn bị
một suy nghĩ bất ngờ trong đầu hắn dọa cho hồn bay phách lạc “Tiêu Phong Dương là bia đỡ đạn của chúng ta, Tiêu U Hàn là bia đỡ đạn
của Tiêu Dương Phong, chẳng nhẽ chúng ta cũng là một bia đỡ đạn”.
Năm người còn lại lập tức ngơ ngác nhìn nhau, sắc mặt bỗng chốc
trở lên cực kì khó coi.
Cửa bắc thành Thừa Thiên.
Ngọc Mãn Thiên cưỡi một con ngựa cao lớn, bộ mặt vênh váo, cái thân người chắc
nịch như gấu chó của hắn dường như đè xuống làm cho con ngựa bước đi rất vất vả, phía sau hắn, là một đội xe dài dằng dặclão già
râu trắng mặc áo đen ngồi trên lưng ngựa như tượng bồ tát đất, đi bên cạnh là 7 người mặc áo đen khác, ai nấy mặt mày lạnh tanh, sắc
mặt không chút sức sống, giống như là người chết vậy.
Rõ ràng là chúng đang ngồi trên lưng ngựa, nhưng trog cảm giác của người khác,
thì chúng giống như những âm hồn hữu hình vô chất, cảm giác cực kì đáng sợ.
Cao cao trên thành lầu, Lăng Trì đứng lặng trước gió, dõi
nhìn theo đoàn sứ giả của Ngọc Gia, lẩm rẩm tự nói: Chẳng nhẽ đây chính là lực lượng thần bí nhất trong truyền thuyết của Ngọc Gia, tên
nào tên nấy có ba hồn bẩy vía chắc? Sao cứ cảm thấy có gì đó không đúng.
Nghĩ rồi hắn vẫy vẫy tay, Lăng Phong và Lăng Vân cùng nhau
chạy đến.
Lăng Trì chỉ tay, nói: “Bố trí người, chú ý nghiêm mật đến những người này cho ta, không được phép có chút gì khinh xuất”.
Hai
người không nói gì, thân người đồng thời vọt ra phía sau tường thành, biến mất không còn vết tích.
Lăng Trì bước hai bước, vẫn cảm thấy
có chút không yên tâm, lệnh cho Lăng Lôi đến, nói: “Tìm mấy người đến chúc mừng của Sơn Đại Vương, tiến thành thăm dò một chút đối
với 3 lão già và 7 tên mặc áo đen kia.
Xem thực lực của chúng thế nào, nếu cần thiết có thể đánh một trận, xem xem thực lực của chúng
rốt cuộc là như thế nào; kêu Lăng Phong chú ý một chút, xem Ngọc Gia ngoài vị Ngọc tam gia và mấy người này ra, còn có cao thủ nào
khác đang ẩn nấp hay không, nếu như có thì phải báo cáo ngay cho công tử biết”.
Nếu như Ngọc Gia đã dùng đến những người giỏi nhất
mà vẫn chỉ là để che giấu điều gì đó, thì lực lượng được che giấu này tuyệt đối không phải Lăng Vân, Lăng Phong, thậm chí là bản thân
mình có thể đối phó được! Đó là lí do mà Lăng Trì lệnh cho Lăng Lôi đi dò xét
Quyển 7
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 733: Kiếm Cớ Sinh Sự(2)
Bên ngoài cổng thành, lại có một đoàn xe đang tiến tới, Lăng Trì mắt bỗng sáng lên, bước nhanh xuống cổng thành, chặn ở cửa thành, quát
một cách lạnh lùng: “Dừng lại! Kiểm tra!”.
Ba người đi đầu của đoàn người ngựa này, chính là ba người Lăng Nhất, Lăng Nhị, Lăng Tứ,
bọn Lăng Thập Cửu thì trà trộn trong đội xe, nghe thấy tiếng quát của Lăng Trì, đồng thời ghìm dây cương dừng ngựa lại.
Lăng Trì khuôn
mặt lạnh lùng, cẩn thận kiểm tra từng tí một.
Nhưng trong lúc không bị bất kì ai chú ý, một mảnh giấy xoạt một cái rơi vào tay của Lăng
Nhất.
Lăng Nhất mặt không biến sắc nhận lấy, đồng thời trên mặt để lộ ra thần sắc khó chịu, nói: “Lão tử đi qua nhiều châu huyện như
vậy, cũng không có kẻ nào kiểm tra, cứ đến đây là bị kiểm tra, đúng là chả ra làm sao, nói thế nào thì chúng ta cũng là khách đến chúc
mừng?”.
Lăng Trì không thèm để ý, sau khi kiểm tra một lượt… hắn lùi ra một bên, nói: “Nếu đã là không có vật cấm, thì sẽ cho đi qua
ngay mà, đắc tội rồi! Mời!”.
Nói xong nhường đường cho họ đi qua.
Lăng Nhất hừm một tiếng, quất ngựa tiến vào thành.
Hoàng cung
Ngọc Gia.
Ngọc Mãn Lâu trong tay vò một mảnh giấy mỏng, trên mặt nở một nụ cười gian xảo, trong lòng nghĩ thầm, nếu như lần này
Thiên Thượng Thiên có thể dốc hết sức lực mà đến, nếu như hai nhà liên thủ, vậy thì chắc chắn có thể tạo ra một sự hỗn loạn cực lớn khi
Lăng Gia đang làm lễ khai quốc, kể cả là không thể hoàn toàn phá rối Lăng Gia, cũng có thể làm cho buổi lễ khai quốc của Lăng Gia biế
thành một trò cười lớn cho thiên hạ, một chuyện nực cười từ đầu đến chân! Mà Mộng Phiên Vân lần này không ngờ lại đề xuất việc hợp
tác với mình, cho thấy hắn đã triệt để hết hi vọng vào Hạo Gia? Nếu như có thể mượn cơ hội lần này, thu nạp Thiên Thượng Thiên dưới
trướng của mình, thì kể cả là không thể phá hoại được việc khai quốc của Lăng Gia, thì cũng là rất đáng để làm.
Tin chắc rằng lần này
Lăng Thiên kiểu gì cũng phải sứt đầu mẻ trán? Bên trong thành Thừa Thiên, vẫn không ngớt có những đoàn người tiến vào.
Lăng Thiên ra
nghiêm lệnh, tất cả các cơ quan tình báo, toàn lực huy động! Tuyệt đối không được để xuất hiện bất kì sự dị thường gì trong thời gian diễn
ra buổi lễ khai quốc! Đồng thời chỉ thị, bắt buộc phải quy trách nhiệm cho từng người một!
Thế là bốn cơ quan tình báo lớn đều được huy động.
Lăng Kiếm còn lạnh lùng tăng thêm một điều: Hễ là người lạ mặt, thì ít nhất cần có ba
tuyến ngầm theo dõi! Cần phải làm rõ thân phận, lai lịch của từng người đến đây.
Nếu như có thể điều tra được tổ tông tám đời thì là tốt
nhất! Đồng thời, Lăng Kiếm còn hạ lệnh: Bọn nhóc con cũng huy động hết đi! Bên trong thành Thừa Thiên, sự căng thẳng giống như một
cây cung lớn đã được kéo dây! Trong vòng ba ngày, trong tình hình không làm kinh động đến bất kì một người không liên quan nào, biệt
viện Lăng Phủ đã bắt đến khoảng 100 tù binh.
Trong biệt viện Lăng Phủ, Phùng Mặc Suất dẫn theo khoảng 100 thiết huyết vệ thân người
to lớn, sắc mặt hung tợn, thẩm vấn từng tên một.
Điều mà Lăng Thiên lo lắng hiện nay, không ai khác là hai nhà Ngọc Gia và Trí Gia.
Hoặc
giả nói là Ngọc Gia và Thiên Thượng Thiên.
Nhưng trong số những người bắt được này, có thổ phỉ, có đào phạm, có kẻ trộm, c
đạo, chỉ duy nhất không có người của Ngọc Gia và bọn đến từ Đông Nam.
Lăng Thiên sắc mặt lặng như mặt nước, nói: “Tiếp tục điều
tra”, ngừng một chút, nói tiếp: “Điều tra kĩ càng”.
Cuối cùng sau khi bước hai bước, ngẩng đầu nhìn Lăng Kiếm: “Điều tra một cách triệt
để”.
Lăng Kiếm thần sắc nhất động, nhanh chóng truyền lệnh xuống.
Đã bao nhiêu năm nay, Lăng Thiên chưa từng dùng đến 2 chữ “triệt
để” rồi, nhưng hôm nay cuối cùng cũng được nói ra! Mệnh lệnh này, đúng là không hề tầm thường chút nào! Kể cả là hồi đó điều tra kẻ
hại độc Lăng quý phi, Lăng Thiên cũng chưa dùng đến từ “triệt để”; kể cả là khi đối phó với Ngọc Gia hồi đó, thậm chí là ứng phó với
Giang Sơn Lệnh Chủ, Lăng Thiên cũng chưa bao giờ dùng đến hai từ đó!
“Triệt để”! Đối với cơ quan tình báo của Lăng Thiên mà nói, hai từ này được nói ra khỏi mồm, cơ bản đã là tương đương với tiến hiệu
chuẩn bị chiến đấu khẩn cấp! Hai từ này, cũng giống như việc kẻ địch đã ở gần trong gang tấc, lập tức sẽ diễn ra trận huyết chiến đẫm máu
nhất, kiếm đâm đến máu tuôn trào! Buổi lễ khai quốc lần này, Lăng Thiên sẽ chính thức đem tên của mình khắc một dấu ấn vĩnh cửu vào
vùng đất lạ này, đế quốc Thần Châu! Từ nay về sau, thế giới này sẽ được Lăng Thiên làm cho tất cả mọi người phải há mồm kinh ngạc!
Nếu đã là khai quốc, thì cần phải quân lâm thiên hạ! Ngã chủ trầm phù! Lăng Thiên tuyệt đối không cho phép lúc này có người phá hoại!
Bất luận là thế lực mạnh như thế nào, hoặc kể cả là cao nhân đương thế siêu phàm tuyệt đại! Không một ai, không một thế lực nào có thể
ngoại lệ! Kẻ nào có ý đồ gây ra sóng gió, kẻ có chỉ có một con đường chết! Mệnh lệnh này vừa được xuất ra, đến sát thủ đệ nhất thiên hạ
giết người không chớp mắt như Lăng Kiếm, cũng cảm thấy hết sức căng thẳng! Mà lúc này, đoàn sứ giả của Ngọc Gia cùng Ngọc Mãn
Thiên cũng đang gặp phải phiền phức không nhỏ.
Vốn dĩ đối với Ngọc Mãn Thiên mà nói, đến thành Thừa Thiên, chính là đến nơi mà hắn
sẽ cảm thấy thoải mái vui vẻ nhất… đương nhiên không thể không đi tìm Lăng Thiên, tự nhiên cùng thành không thể không đi tìm Lăng
Kiếm, càng không thể không đánh nhau một trận với năm thằng nhóc đó, đúng là quá đã.
Đương nhiên rồi, điều không thể nhất là không
thể không uống rượu ngon của Lăng Thiên, những điều kể trên, đúng là ngoài thành Thừa Thiên ra, quả thật không nơi nào có thể có! Thế
nhưng hiện nay Lăng Thiên, Lăng Kiếm và 5 tên tiểu tử đó chắc chắn là người nào người nấy đang bận bù đầu.
Ngọc tam gia của chúng ta
cũng là người hiểu biết, sẽ không trong thời gian quan trọng này tìm đến chơi để mà rồi phải ngồi lặng lẽ mà đợi.
Kể cả người ta không nói,
trong lòng cũng sẽ không cảm thấy sảng khoái, cứ đợi thêm mấy ngày rồi hẵng hay vậy.
Tam gia rất tự nhiên nhớ đến một nơi đối với hắn
mà nói có ấn tượng khá sâu sắc – Minh Yên Lâu.
Ngọc tam gia vẫn nhớ, bản thân hắn lúc bấy giờ, đã làm một bài thơ trước mặt các văn
nhân trong thiên hạ, còn từng làm nhiều người phải bàng hoàng sửng sốt.
Từ đó về sau, bản thân hắn cũng chẳng còn nhã hứng gì, tự nhiên
cũng không làm ra được bài thơ hay nào.
Quả nhiên vẫn là tức cảnh sinh tình, văn do tâm tinh … Tên tiểu tử Lăng Thiên nói quả không
sai.
Không có sự kích thích, đúng thật là đến thơ cũng không làm ra được.
Lần này đến đây, tất nhiên còn cần phải đi tìm chút kích thích,
không biết chừng có thể làm được một bài thơ. “Lão tử thủ trung nhất bả loát…”.
Ngọc tam gia đắc ý nhẹ nhàng ngâm bài thơ đầu tiên mà
hắn sáng tác trong cuộc đời, cũng là bài thơ đắc ý nhất của hắn.
Ngọc Mãn Thiên mang theo đoàn sứ giả Ngọc Gia bước vào trong Minh
Yên Lâu.
Hỏi xong mới biết, trước lúc hắn đến đây, đã có người đặt gian phòng riêng cho hắn, giành sẵn cho hắn, mà còn là gian phòng mà lần trước
Ngọc Mãn Thiên đã ở đây, đến chỗ ăn ngủ cho tùy tùng cũng được chuẩn bị chu đáo.
Ngọc Mãn Lâu mừng ra mặt, hắn biết việc này chắc
chắn là được Lăng Thiên xắp xếp, cũng chỉ có tên tiểu tử Lăng Thiên mới có thể chu đáo như thế này! Hắn cũng không đi hỏi Lăng Thiên
tại sao biết trước được chắc chắn người của Ngọc Gia đến lần này là hắn? Thậm chí đến số người tùy tùng cũng được chuẩn bị không
thiếu một ai.
Ngọc tam gia trước giờ cũng không bao giờ để ý đến những điều này, điều mà hắn thật sự quan tâm, chỉ là tấm lòng này của
Lăng Thiên mà thôi. “Nhìn mà xem! Tam gia ta không chỉ ở nhà mới là tam gia, ở bên ngoài chả phải cũng được xem trọng thế sao? Kể cả
là ở đây, tam gia ta còn chưa đến, ở đây mọi thứ đã được chuẩn bị đầy đủ cả.
Đến lúc nào đó mấy tên tiểu tử các ngươi cũng có thể được
giống như tam gia ta, thì xem như đời này của các ngươi đúng là không sống uổng phí rồi!” Ngọc Mãn Thiên đắc ý dẫn theo mười người đi
cùng bước vào trong gian phòng riêng, vừa mở miệng là gọi rượu gọi thức ăn.
Đang trong lúc ăn uống, bên ngoài cửa bỗng ồn ào.
Mười
mấy người lũ lượt kéo vào Minh Yên Lâu, ào ào ngồi chặt ních hai cái bàn.
Tên nào tên nấy đều giống như phường trộm cướp, tuổi không
lớn, khí phái cũng không nhỏ.
Tiếng bước chân bịch bịch vang lên.
Một người thiếu niên mặc áo trắng cười tươi như hoa bước vào,
“Tam gia, không có gì khác trước nhỉ, có cố nhân tìm nè”.
Người này chính là Lăng Phong.
Ngọc Mãn Thiên hai mắt sáng lên, đứng dậy,
nói: “Cố nhân, tiểu tử ngươi chính là cố nhân của tam gia ta sao, bọn tiểu tử các ngươi cứ từ từ mà ăn, lão tử ra ngoài một lát, có việc”.
Bạn đang đọc truyện tại –
Không đợi bọn thuộc hạ đáp lới, hắn ngông nghênh bước ra ngoài.
Phía sau hắn, mười người ngước mắt nhìn nhau, cũng chả ai thèm để ý
gì.
Vị tam gia này trên danh nghĩa là nhân vật đại biểu cho lần đi sứ này, nhưng thực chất là một nhân vật bù nhìn mà thôi.
Kế hoạch ngầm
được vạch ra, thì hoàn toàn được người khác hoàn thành.
Ngọc tam gia căn bản không biết một chút gì, nếu không làm sao có thể phái
một người có quan hệ giao tình đậm sâu với Lăng Thiên đến đây để chủ trì việc này được? Mọi người đều biết, dựa vào mối giao tình giữa
Ngọc Mãn Thiên với bọn Lăng Thiên, nếu như biết được chuyện này, kể cả không đem toàn bộ bọn này bán đứng cho Lăng Thiên, thì
cũng không ít đi được bao nhiêu.
Càng huống hồ, kể cả nếu hắn thật sự có thể kìm được không nói.
Nhưng tên Lăng Thiên đó đâu có
phải ngu dốt gì, chỉ cần nhìn cái mặt không bao giờ giấu được cái gì của lão là cũng có thể nhìn ra được.
Chỉ có cách ngay từ đầu để là
không biết một chút gì, thì mới có thể giữ được bí mật này… Rượu thịt không ngừng được bưng lên, hiện nay tam gia cũng không ở đây,
đám “tùy tùng” này ăn uống một các vui vẻ.
“Ngọc Gia? Ngọc Gia cái gì?”.
Một giọng nói vang lên, kể cả là trong đại sảnh náo nhiệt, cũng có thể nghe thấy được rõ mồn một.
Mười
người sắc mặt đồng thời biến đổi, sức chú ý lập tức được chuyển dịch qua phía đó, kẻ nói ra chính là một tên trong số mấy tên thiếu niên
nhìn như trộm cướp đó, lúc này hắn đang nói tiếp một cách hào hứng: “Hahaha… cái gì mà thiên niên đại thế gia, căn bản là đúng là một lũ
vô dụng! Hiểu không? Chính là lúc nửa năm trước, bổn đại gia thúc ngựa tiến vào thành Minh Ngọc, làm mấy vụ làm ăn, phong độ đến đi
trong đại bản doanh của Ngọc Gia, còn không phải là để đại gia ta thích làm gì thì làm? Nói chúng là lũ bỏ đi còn là nâng tầm chúng quá,
ta thấy căn bản đến lũ vô dụng chúng cũng không bằng!”.
Cái vụ làm ăn mà hắn nói, nhìn dáng điệu thì có thể biết, chắc chắn là làm ăn
không cần tiền vốn.
Hừm! Một người đàn ông mặc áo bào đen đang định đứng dậy, một lão già bạc râu trong số ba người dẫn đầu hơi lắc
lắc đầu, ra hiệu không được manh động. “Có chút chuyện nhỏ xíu đó mà cũng dám ba hoa phét lác ở đây à!? Đến đi như nhà mình ở
thành Minh Ngọc là ngươi tự cho mình là giỏi sao? Đúng là ếch ngồi đáy giếng, ngươi nhìn thấy bầu trời to như thế nào vậy.”.
Một tên
khác không chịu lép vế, đứng dậy, một chân đạp lên chiếc ghế mình vừa ngồi, hùng hồn nói: “Chính tại bảy ngày trước, lão tử nhìn lũ nhóc
con Ngọc Gia nhìn không xuôi mắt, trong một đêm đã chặn cướp quân lương của hai mươi vạn đại quân Ngọc Gia! CMN toàn bộ bán
hết sạch, cũng xem là kiếm được một khoản kha khá, sau đó lão tử mới phủi đít đi về, nghe nói đến giờ Ngọc Gia vẫn đang truy nã lão tử,
có điều lão tử căn bản không thèm để ý đến lũ vô dụng đó, chỉ dựa vào mấy cái bao đựng cơm đó, nếu như có thể bắt được lão tử, thì
mới đúng là chuyện cười cho cả thiên hạ!” Lời này vừa được nói ra, tất cả những người bên ngoài đều cười ồ lên khen ngợi không ngớt.
Còn mười người bàn trong này của Ngọc Gia ai nấy đều biến đổi
Quyển 7
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 734: Kế Hoạch Suôn Sẻ (1)
Quân lương của Ngọc Gia bị cướp, tròn chĩnh hai mươi vạn đại quân bị đói đến mấy ngày, nếu như không phải là tướng lĩnh có bản lĩnh
cực cao, thì gần như là sẽ có binh biến.
Về chuyện này, Ngọc Mãn Lâu đã nổi giận lôi đình, những thuộc hạ cấp dưới đúng là chạy đến
gãy cả chân, cũng không biết được là do những tên nào làm, những kẻ thân là con em Ngọc Gia như chúng sao có thể không biết chuyện
này? Nhưng thật không ngờ là tên đầu sỏ lại xuất hiện ở ngay đây, mà còn nói ra một cách huênh hoang như vậy, cứ như là sợ người khác
không biết được mình là ai vậy.
Trên mặt còn biểu lộ ra cái vẻ như là đã làm được một việc vô cùng quang vinh, đúng là muốn nhịn cũng
không thể nhịn?
“Tiểu tử, dám bôi nhọ Ngọc Gia chúng ta, nếu thật sự có gan thì nói tên ra!”.
Một người mặc áo đen ngồi im bất động, trầm giọng quát.
Giọng của hắn hoàn toàn không cao, nhưng tràn đầy sát khí.
Trực tiếp truyền vào trong tai những người có mặt, làm cho sự huyên náo của
cả đại sảnh bỗng nhiên im bặt.
Ngọc Gia!? Ở đây sao lại có người của Ngọc Gia?!.
Mười mấy người của hai bàn bên ngoài lập tức không còn tiếng động nào.
Mười
mấy đôi mắt quay phắt sang nhìn.
Một người trong số đó đột nhiên ôm bụng cười lớn, nói: “Đúng là thú vị thật, nói cái gì thì cái đó đến
ngay.
Sao khéo vậy…hahaha, đúng là buồn cười chết mất, các người cứ ba hoa phét lác đi, xem giờ chính chủ đến rồi đây này?
phải nói Ngọc Gia đến vô tích sự còn không bằng sao? Mau mau ra giải quyết đi chứ!”.
Lời này vừa được nói ra, lập tức những người còn lại đều không kiềm được phá lên cười, còn có chút gì đó như kiểu cười trên nỗi đau
khổ của người khác.
Nhưng có một điểm rất là rõ ràng.
Hiện nay người của Ngọc Gia đang ở ngay trước mặt, mà mấy người này vẫn
không coi ra gì cả!
Mười người của Ngọc Gia lập tức cùng loại bỏ sự nghi hoặc ban đầu, vốn cho rằng những người này thấy mình đến đây, cố ý tìm cớ sinh
sự.
Nhưng hiện nay thì thấy, chưa nhất định đã là như vậy.
Có điều, kẻ phát ngôn nói là cướp đi quân lương của Ngọc Gia, thì tuyệt đối không thể tha cho hắn, thà rằng giết nhầm 1000, cũng không
thể thả nhầm một người.
Chỉ vì chuyện đó mà cả Ngọc Gia gà bay chó chạy, đến nay khó khăn lắm mới có được chút đầu mối, sao có thể hắn chuồn mất được?
“Tiểu tử, vừa nãy chính mồm ngươi nói ra, là ngươi đã cướp quân lương của Ngọc Gia? Có đúng vậy không?”.
Người mặc áo đen lầm lì
hỏi. “Không sai, chính là ông nội ngươi đây! Quân lương..hahaha… lúc này chắc đã biến thành vật chất của sự luân hồi ngũ cốc rồi!
(Nghĩa: chính là sản phẩm của hệ tiêu hóa đó các bạn, hì)! Sao nào? Muốn bắt lão tử về quy án chắc? “.
Người thiếu niên đó ngông
cuồng cười lớn: “Chỉ sợ ngươi không có cái bản lãnh đó!”.
Roạt một tiếng, mười người của Ngọc Gia đồng thời đứng dậy, lần này đến thành Thừa Thiên, tuy Ngọc Mãn Lâu nhắc đi nhắc lại tuyệt
đối phải cẩn thận hành sự, nghiêm cấm gây chuyện trước khi liên hệ được với người của Thiên Thượng Thiên để bàn bạc thời
cơ thì tuyệt đối không được hành sự một cách lỗ mãng.
Nhưng đối diện với bọn thổ phỉ đã cướp quân lương của hai mươi vạn đại quân
Ngọc Gia mà còn có thể kìm nén nuốt vào bụng, thì đúng là không thể ngẩng cao đầu mà làm người được.
Chính lúc đôi bên đang chuẩn bị lao vào cuộc hỗn chiến, đột nhiên một giọng nói điệu đà cất lên: “Các vị quan khách cứ tạm dừng cơn
phẫn nộ lôi đình này lại hẵng, Lăng Gia sắp đến ngày lập quốc, từ sớm đã có nghiêm lệnh cấm chỉ xuất hiện việc gây rối trong thành Thừa
Thiên, nếu như một khi xuất hiện thương vong, không chỉ nhà các vị không thấy dễ chịu gì, chỉ sợ Minh Yên Lâu này của nô gia (tức là em,
thiếp, kiểu con gái tự xưng mình của phụ nữ,thường thấy trong bạch thoại thời kì đầu) cũng đến phải đóng cửa mất thôi.
Bất luận hai bên
có ân oán như thế nào, không biết có thể nhịn nhau một bước không, hẹn ra nơi khác để giải quyết?! Nô gia lúc này đây cũng xin cám ơn
trước!…”.
Người đến để hòa giải chính là lâu chủ của Minh Yên Lâu Cố Tịch Nhan.
Mấy câu nói này của Cố Tịch Nhan, hàm nghĩa của câu chữ là
khuyên ngăn, nhưng nếu nghĩ sâu hơn một tầng nghĩa, nếu nói là khuyên ngăn thì không bằng nói là chỉ điểm cho đám đông.
Ý trong lời nói
là, chỉ cần không xuất hiện thương vong, thì cũng không được xem là làm loạn gì cả, còn về việc nói hẹn nhau ra chỗ khác để giải quyết gì
gì đó, không những đám người của Ngọc Gia chưa chắc đã đồng ý, đến đám thiếu niên này cũng sẽ không đồng ý.
Một thiếu niên cười lớn: “Mĩ nhân yên tâm đi.
Hôm nay đại vương ta chỉ là muốn dạy dỗ bọn chó Ngọc Gia chạy rông này một chút.
Bạn đang đọc truyện tại –
đối sẽ không giết người…Không nhìn mặt tăng ni nhưng phải nhìn mặt phật, Ngọc Gia tuy chúng ta không xem ra gì, nhưng Lăng công tử
thì bọn ta không thể không nể mặt.
Tại thành Thừa Thiên này kẻ nào dám không nể mặt Lăng công tử chứ?”.
Những câu nói này, mười
người của Ngọc Gia lại càng thêm phẫn uất, máu nóng sục sôi! Nghe cái ý trong câu nói mà xem, rõ ràng là nói Lăng Thiên lợi hại hơn
nhiều so với Ngọc Mãn Lâu.
Đúng là không ra thể thống gì cả!
Cố Tịch Nhan mỉm cười, nói xong câu nói đó, nhiệm vụ của nàng đã hoàn thành, tất nhiên là rút lẹ.
“CMN, người của Ngọc Gia đến thành Thừa Thiên để bắt huynh đệ chúng ta! Anh em xông lên liều chiến với chúng!”.
Một người thiếu niên hét lớn.
“Đánh cho chúng tàn phế từng tên một! Nhìn cái vẻ mặt âm u giống như hồn ma của chúng, mới nhìn đã thấy không thoải mái, hóa ra là
người của Ngọc Gia, chả trách trông kì quái như vậy, không giống như người tốt!”.
Một người khác thêm mắm thêm muối vào.
“Xông lên! Chiến! ” Lập tức mười mấy tên thiếu niên trông giống như cường đạo này tinh thần phấn khích, pâng pâng bang bang mấy
tiếng, đã thấy mỗi người cầm hai cái chân ghế trực tiếp lao lên.
Đám người Ngọc Gia uất đến trào máu, bên mình vẫn chưa động thủ mà đám cường đạo này đã dám xông lên trước.
Đây chả phải là
chân lộn lên đằng đầu rồi sao? Rõ ràng là không coi đám người bên mình ra gì cả, không cam chịu lép vế, tên nào tên nấy gầm lên một
tiếng, lập tức cả đám hỗn chiến thành một bãi.
Tam hồn bảy phách (ý ở đây là nói 3 lão già và 7 người trung niên của Ngọc Gia) của Ngọc Gia đều là những cao thủ thành danh nhiều
năm trên giang hồ, võ công của mỗi người có thể nói là cực kì khả quan.
Giữa chúng luyện thành một bài liên thủ hợp kích, mười người tập
hợp lại với nhau thì uy lực càng lớn.
Không mười người bình thường nào liên thủ có thể so sánh được.
Nhưng chúng không thể ngờ được
cái đám nhìn như lũ ô hợp trước mặt này, giữa chúng lại có thể phối với nhau ăn ý như vậy, anh công tôi thủ, anh lên tôi xuống, mức độ ăn
ý giữa chúng hoàn toàn không thua kém gì so với ba hồn bảy vía!
Mới vừa giao đấu được một lúc, hai bên đã có người mặt mũi bầm dập, nhưng tên nào cũng hăng máu, không hề có chút gì gọi là chùn
chân cả.
Trong số ba hồn bảy vía của Ngọc Gia, lão già râu trắng ở giữa vừa động thủ vừa cảm thấy khó hiểu vô cùng.
Mười người chúng ta ở Ngọc Gia tuy không được xem là cao thủ thượng thừa, nhưng nếu nói đến quần công hợp kích, thì đến gia chủ
Ngọc Mãn Lâu cũng không dám khinh suất nhập trận mà thử.
Vậy mà đánh với mấy tên cường đạo này, không những không chiếm được
thế thượng phong là bao, mà còn có cảm giác vướng chân vướng tay, đúng là kì quái vô cùng!
Những cú đòn của đám thiếu niên cường đạo, nhìn thế nào cũng thấy chả có quy củ đường lối gì cả, nhưng tiến lùi đều rất có căn cứ, giống
như là đã luyện từ lâu lắm rồi.
Ví dụ cái tên thiếu niên mặt trắng kia, nhìn thế nào thì cũng thấy như là đang lao vào một cách liều mạng,
những chỗ sơ hở trên toàn thân đều lộ ra, dường như chỉ cần một chiêu là có thể giết chết y; nhưng nếu nhìn kĩ thì sẽ phát hiện ra, hai bên
thân người hắn có hai người cũng đồng thời xuất chiêu, mà hai chiêu đó vừa đẹp bđắp toàn bộ vào những chỗ sơ hở trên người hắn,
không những không phải là sơ hở, mà còn hình thành nên một cạm bẫy cực kì là kín đáo và có uy lực.
Nếu như có người tấn công vào chỗ
sơ hở được tạo ra, thì chắc chắn sẽ gặp phải sự liên thủ thắt lại của cả ba người!
Những người này nếu như là bọn trộm cướp bèo nước gặp nhau, thì làm sao có thể có sự ăn ý như vậy được? Nhưng nếu như không
phải, vậy chúng cố ý gây sự đánh nhau với những người của mình, thì mục đích của chúng là gì.
Quyển 7
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ
Chương 735: Kế Hoạch Suôn Sẻ (2)
Đang trong lúc suy nghĩ, đột nhiên một tên thiếu niên hắng giọng, nói: “Mấy thằng cha Ngọc Gia này lợi hại quá, lão tử đánh không lại rồi,
chảy cả máu mũi rồi, nhanh nhanh chạy thôi?”.
Lại một tên khác cười lớn: “Thấy máu mũi không quan trọng, không phải là cái … của ngươi chảy máu là được rồi”.
Lập tức lại là một trận cười vang lên, kèm với những tiếng tiếng chửi bới.
Một người phẫn nộ hét lớn: “Ăn nói hàm hồ! Kể cả là không ăn được chúng thì cũng không được nói là tháo chạy chứ, phải nói là rút
lui!”.
“Rút lui cái gì, rõ ràng là chuyển dịch mang tính sách lược, không có chút văn hóa gì cả, đúng là tầm thường dung tục….”.
Một người khác đính chính nói: “Vậy…chúng ta chuyển dịch mang tính sách lược, thế nào?”.
Mấy người kêu lên: “Ta chịu không nổi rồi,
quá là khốc liệt, không thấy ta bị trọng thương rồi sao, tụ máu c một cục to đùng đây này!”, “Được! Nếu tình hình đã như thế này, anh em
nghe hiệu lệnh của ta, một, hai…các huynh đệ cùng nhau chạy thôi…”.
Lập tức cả bọn cũng nhau co giò chạy, chỉ thấy hai ba chục cái
chân ghế bay đến chỗ bọn ba hồn bảy vía nhà Ngọc Gia như mưa, đợi đến lúc chúng chặn hết chỗ chân ghế lại, thì trước mặt đã không
còn một ai.
Bỗng nhiên nghe thấy một giọng nói từ xa truyền đến: “CMN, ngươi có biết phát hiệu lệnh không vậy? Là chuyển dịch mang tính sách
lược, hiểu không? Cái gì mà chạy? Ngươi nghĩ rằng chúng ta là sống bằng nghề hắc đạo à?!”.
Mười người của Ngọc Gia ngơ ngác nhìn nhau, ai cũng có chút bô nhếch, quần áo bị xé rách không nói làm gì, gần như trên người ai cũng
có vài vết thương, thương thế tuy không nghiêm trọng, nhưng ít nhiều cũng trông thấy vết máu.
Không thể nào chứ! Cả mười người đều cảm thấy kì lạ, sao mà lại kì lạ như vậy chứ, đánh một trận hồ đà hồ đồ, hơn nữa, bọn chúng
cũng không thấy là đang bị thất thế, sao đột nhiên lại chạy mất tăm mất tích như vậy?
Cả mười người đều không ai hiểu chuyện gì đang diễn ra.
“Hay là đợi tam gia trở về, nói với ông ta?”.
Một người nói một cách thăm dò.
“Nói với ông ta làm cái gì, ngươi cứ tìm một viên gạch mà tâm sự còn hơn”.
Một người khác bực tức nói.
Đám đông thảo luận, nghiên cứu
hồi lâu.
Cũng không thương lượng ra được cách gì hay, nhưng đều cảm thấy chuyện hôm nay kì quái đến mức không thể kì quái hơn.
Trên đường ở một góc khuất người, mười mấy người đang lén lén lút lút tụ tập lại ở đây.
” nào, lên chưa?”.
Một người hỏi.
“Lên rồi, kakaka, có thể giả được sao?”.
Một người đắc ý nói.
“Còn mấy người các ngươi, có sơ xuất gì không?”. “Không có, đệ đã nhìn kĩ lắm rồi, bọn chúng tên nào trên người cũng thấy máu rồi,
chuyện này là hoàn toàn chính xác!”. “Ta không quan tâm là có thấy máu hay không! Ta là đang muốn hỏi thuốc của các ngươi, đã cho
vào chưa? Có chắc chắc là không để sót tên nào không?”.
“Tuyệt đối không để sót tên nào! Phen này đám tiểu tử đó chỉ cần một người là có thể bám theo được”.
Cả đám đồng thanh nói, tiếng
cười nói từ từ xa dần.
“Công tử…, kế hoạch vô cùng thuận lợi.
Đã xắp xếp ổn thỏa hết rồi”.
Trong căn phòng bí mật của biệt viện Lăng Phủ, Lăng Kiếm cầm
trên tay một mảnh giấy, lặng lẽ xuất hiện.
“Uhm, rất tốt, những người còn lại của Ngọc Gia có điều tra thăm dò tỉ mỉ không?” Lăng Thiên ném một quyển sổ ghi chép lên mặt bàn,
hỏi một cách uể oải.
“Có điều gì thấy chướng mắt khác không? Chuyện này có quan hệ trọng đại, không được phép khinh xuất!”. “Năm tên tiểu tử đó lần hành
động này lấy Ngọc Mãn Thiên làm đầu.
Ngoài mười tên tam hồn bẩy vía là cao thủ hàng đầu ra, còn có một đoàn sứ giả 500 người, đội
phu xe 30 người, thầy thuốc 2 người, sứ giả cầm cờ hai người, tính tổng cộng là 544 người, ngoài 10 tên tam hồn bảy vía ra, những người
còn lại đều không có bất kì vấn đề gì, không còn người nào có võ công cao thâm cả, hai tên được gọi là sứ giả cầm cờ cũng chỉ ở mức Tử
Ngọc Đỉnh Phong mà thôi!”.
Lăng Kiếm nói một chắc nịch như chém đinh chặt sắt.
“Ừm, vậy thì tốt!” Lăng Thiên lấy tay di di lông mày: “Những chuyện còn lại biết phải làm như thế nào rồi chứ?”.
Lăng Kiếm ưỡn người: “Tuyệt đối không có vấn đề gì! Tất cả có thể tiến hành theo kế hoạch đã định ban đầu! Tin chắc có thể vô cùng
thuận lợi!”.
Lăng Thiên cười an ủi nói: “Vậy thì giao tất cho ngươi.
Ta ngay bây giờ phải đi vỗ về thần tài.
Thần tài đại nhân nổi giận rồi… xem xem, sổ
sách còn vứt cả lên bàn của ta, đúng là nguy hiểm mà!”.
“Hết tiền rồi? Không thể nào chứ!”.
Lăng Kiếm có chút kinh ngạc.
“Không ở nhà nội trợ không biết củi gạo đắt, chi phí cho lần này quả thật quá lớn..”.
Lăng Thiên thở dài một hơi: “Từ tu sửa cung điện, đến
mua sắm các vật phẩm, rồi sau đó là các buổi lễ chúc mừng, buổi lễ khai quốc lần này của chúng ta đợi đến lúc bế mạc, ít nhất cũng phải
dùng hết ba ngàn vạn bạc trắng! Đó là còn chưa bao gồm phí dùng bình thường của quân đội và lương bổng của quan viên, nếu như cộng
thêm cả những chi phí bình thường khác.
Thì thời gian này chắc phải hết hơn năm nghìn vạn lượng! Lão gia tử cả ngày không làm việc gì
cả, chỉ đợi ngày ngồi lên cái ghế đó: cha ta tuy vừa mói trở về, nhưng lúc nào cũng đi uống rượu với đám bộ hạ già, hôm nào cũng say
khướt.
Hơn nữa kể cả là họ có lòng muốn giúp, ta cũng không dám để họ động đến những thứ cần phải cẩn thận tỉ mỉ như này”.
“Chuyện gì cũng đều dồn đến biệt viện Lăng Phủ, ở đây chỉ là một… biệt viện thôi.
Aizz…, đã không có chậu châu báu, cũng không có
cây lắc ra tiền, càng không có máy in tiền….Haizzz… Sao ta lại khổ như thế này”.
Lăng Kiếm người, không nói lời nào, trong
lòng thì đang suy nghĩ, chậu châu báu và cây lắc ra tiền đều có thể có mối quan hệ với tiền, còn “máy in tiền” là thứ gì vậy nhỉ, chắc là còn
ghê gớm hơn hai thứ ở trước đó?
“Ngươi nói xem, trước đây chúng ta tiêu ngân lượng, lúc tiêu đến vạn lượng đã là rất ít rồi, tiêu đến mười vạn lượng đã là cảm thấy xa xỉ,
còn về dùng đến trăm vạn lượng càng là không có, nhưng hiện nay, đã lấy nghìn vạn là đơn vị tiêu dùng rồi! A Kiếm, ngươi nói có đáng sợ
hay không? Ông trời ơi! Cho một trận mưa tiền rơi vào đầu ta đi!”.
Lăng Thiên than vãn.
Sắc mặt của Lăng Kiếm lạnh tanh, nhìn giống như là đang nghe những lời cằn nhằn của Lăng đại công tử, thật ra ở khóe mắt hắn đang nhìn
ra hướng ngoài cửa, trong đầu bất giác toát hiện ra khuôn mặt lạnh băng mà hắn gọi là “tâm ma”, cũng không biết nha đầu đó hiện giờ
đang làm gì? Lát nữa phải đi xem xem mới được, hihi… uhm, cứ làm như vậy đi.
“A Kiếm này, cai quản một biệt viện, một gia tộc với cai quản một quốc gia, đó là hai chuyện khác nhau hoàn toàn, aizz…”.
Lăng Thiên
không ngớt ca cẩm, càng thêm tự cằn nhằn một mình, càng nói càng cảm thấy ấm ức, càng nói càng thấy tức: “Ngươi nói thử xem, ta hiện
nay căn bản vẫn là chưa ngồi lên chiếc ghế đó, ngươi nói đúng không.
Tục ngữ đúng là nói rất hay, ngồi ở vị trí nào thì phải có mưu lược ở
vị trí đó! Hiện nay thì thấy đấy, sắp đi câu cá ở cái vị trí của mình rồi, sắp phải ngồi uống rượu với bằng hữu ở cái vị trí đó, ta căn bản
không ở vị trí đó mà ta phải làm trâu làm ngựa, còn có thiên lí hay không đây….”.
Giọng nói của Lăng Thiên bỗng nhiên dừng lại, bởi vì đang lúc hắn nói đang vào cầu, vô tình trong lúc ngẩng đầu lên, vừa đẹp phát hiện ra
một nét cười nhạt xuất hiện ở khóe miệng Lăng Kiếm… Nếu như Lăng Kiếm hoàn toàn im lặng không nói một lời nào, lặng lẽ nghe hắn
cằn nhằn, thì điều này rất bình thường.
Nhưng vị lâu chủ Đệ Nhất Lâu này đáng lẽ phải mặt không chút biểu lộ tình cảm, lại nhiều hơn một
nét cười nhạt ở khóe miệng, mà dường như còn có chút gì đó rất là dịu dàng, rất là cái đó…Bổn công tử đang uất ức không có chỗ để nói
lí, ngươi không đồng tình cũng chẳng sao, không ngờ lại thả hồn ra bên ngoài… đang nghĩ cái gì vậy, mà trông dâm đãng như vậy… Lập
tức, Lăng Thiên đại công tử nhìn Lăng Kiếm bằng hai con mắt bốc hỏa giống như muốn ăn thịt hắn ngay không bằng.
Rít qua kẽ răng hai
tiếng: “Lăng Kiếm!”.
Giọng nói như sấm đánh chớp giật! Cả biệt viện Lăng Phủ dường như lắc lư vài cái.
Quả nhiên là tuyệt thế cao thủ,
nội lực đúng là bất phàm!.
Bạn đang đọc truyện tại –
Lăng Kiếm đứng thẳng người im lìm bất động, giống như lão tăng đang nhập thiền vậy.
Ngoài khóe miệng nhiều thêm ra một nét cười ra,
thật ra cũng chả có gì khác biệt với lúc bình thường, có điều, sự khác biệt bên trong là tương đối lớn, Lăng Kiếm lúc này đang rơi vào
trong sự suy nghĩ triền miên bất tận, thậm chí là hắn đã nghĩ đến: “Nếu như cô ấy nói chuyện với mình, thì mình phải trả lời như thế nào
đây; nếu như cô ấy đòi giết mình thì mình phải đối phó như thế nào…vân vân và vân vân….”.
Đột nhiên bị tiếng thét kinh thiên của Lăng Thiên làm cho giật mình, hắn lập tức tỉnh lại trong cơn mơ, cuống cuồng ngẩng đầu lên.
Thấy trước mặt hai con mắt dữ dằn đang hằm hè nhìn về phía mình, giọng nói giống như là gió lạnh thổi từ địa ngục lên: “Nghĩ
Nhập thần như vậy? Ngươi nói, ta nói có đúng không? Ta nói có đạo lí không?!”.
“Ơ…đúng đúng, công tử suy nghĩ sâu xa, lời nói đều đúng, bố cục càng là chu đáo, Lăng Kiếm vô cùng khâm phục”.
Lăng Kiếm vội vàng
tâng bốc Lăng Thiên, người hắn toát hết mồ hôi hột, hai mắt đảo như rang lạc, cố nhớ lại những lời Lăng Thiên vừa nói.
“Suy nghĩ sâu xa? Bố cục chu đáo? Ngươi! Đúng là làm ta tức chết!”.
Lăng Thiên nổi giận đùng đùng, lúc hắn tức giận, đúng là không tầm
thường.
“Bụp binh bốp…”
Tiếp đó, những người đang bận bịu bên ngoài trong biệt viện Lăng Phủ nhìn thấy một cảnh tượng như thế này: Vị diêm vương sống Lăng
Kiếm mà ngày thường tất cả mọi người đều khiếp sợ giống như một quả bóng da bị đá bay ra ngoài.
Lộn mấy chục vòng trên mặt đất, vừa
đứng dậy cái là thục mạng chạy, phía sau một bóng người nhìn không rõ là ai đuổi theo với tốc độ thần tốc, tiếp đến là một loạt những tiếp
binh binh bốp bốp chát chát, sau đó lại là một lượt lăn tròn….Lăng Kiếm hai tay che kín mặt, ôm chặt lấy đầu, toàn thân co lại thành một
khối.
Giống như cây cỏ đang bị gió bão cấp 12 thổi bay vậy.
Mưa bão qua đi, Lăng Kiếm quần áo lả tả, mặt mũi dầm dập, nhìn còn gấu mèo hơn gấu mèo.
Lăng Thiên nộ khí vẫn chưa hết, một tay xách hắn lên, đột nhiên con ngươi chuyển động, gầm gừ nói: “Trong thời gian ba ngày, phải điều
tra rõ ràng âm mưu của hai nhà đó.
Cẩn thận không ta tìm 18 con mụ giống như Mộ Dung tỉ tỉ ban thưởng cho ngươi!! Lão tử cho chúng
luân phiên sử dụng nhà ngươi! Để cho ngươi làm nhiều cái chết!”.
Lăng Kiếm bỗng chốc cảm thấy hoang mang, tuy hắn hoàn toàn không biết Mộ Dung tỉ tỉ là người như thế nào, nhưng từ hai chữ “bà thím”
ở đằng sau, nghe thì chắc không phải là thứ hàng ngon lành gì.
Bất giác muốn khóc mà không khóc được, kêu nói: “Công tử, hôm qua
người còn nói là 5 ngày….”.
“Hôm qua là hôm qua, hôm nay là hôm nay! Ta thấy ngươi chê thời gian dài quá, vậy thì 2 ngày là được rồi! Cứ quyết định như vậy!”.
Lăng Thiên gầm gừ vứt lại một câu, sau đó đi luôn.
Lăng Kiếm chán ngán đứng dậy.
Nhìn đám người xung quanh đang xem náo nhiệt, trong đó tự nhiên có cả Mạnh Li Ca và Phùng Mặc,
Lăng Kiếm tức giận, quát: “Nhìn gì mà nhìn? Có gì đáng xem hả! Rất hay phải không? Để ta biểu diễn lại nha?!”.
Biểu diễn lần nữa, bản thân mình sẽ phải ra sân, mà còn là diễn nhân vật bị đánh, ai cũng không phải là đồ ngốc, tập tức tháo chạy bốn
phía.
Quyển 7
Lăng Thiên Truyền Thuyết
Phong Lăng Thiên Hạ








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










