[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 166 : Mỗi Bên Một Hướng (c1651-c1660)
❮ sautiếp ❯Chương 1651: Mỗi Bên Một Hướng
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1652: Mở Ra Cấm Chế (1)
– Còn Nhĩ gia, sau khi đến Thiên Đô Phủ, ta hi vọng ngươi có thể lợi dụng Võ Hồn của mình, mở rộng đất đai biên giới cho Thiên Đô Phủ, ta hi vọng chờ lúc ta trở lại, Đông Vực không chỉ là Thiên Đô Phủ, bao quát Lưu Tiên Thành, Lang Tà Tông, Lăng Không Động,… tất cả đều bị chúng ta khống chế.
Chỉ một Thiên Đô Phủ vẫn quá nhỏ yếu, ở trong kế hoạch của Diệp Huyền, tương lai hắn sẽ sáng tạo một thế lực lớn siêu cấp, như vậy mới có thể cùng quái vật khổng lồ như Vô Lượng Sơn chống lại.
– Diệp thiếu, ngươi yên tâm đi.
Đám người Huyết Kiếm Vũ Đế đều âm thầm hạ quyết tâm.
Năm đó thời điểm bọn họ mới vừa gặp phải Diệp Huyền, còn có thể cho Diệp Huyền giúp đỡ cực lớn, nhưng lúc này mới qua bao lâu, Diệp Huyền đã trưởng thành đến ngự trị ở trên bọn họ, điều này làm cho trong lòng mấy người Huyết Kiếm Vũ Đế tràn ngập áp lực, đồng thời cũng ý chí chiến đấu sục sôi, động lực mười phần.
Cuối cùng lại trò chuyện chốc lát, đám người Diệp Huyền rốt cục mỗi người đi một ngả, từng người rời đi.
Trước khi đi, Diệp Huyền lại cho Hoàng Phủ Tú Minh không ít đan dược, đến thời điểm có thể mang về Thiên Đô Phủ, cho đám người Tô Tú Nhất tu luyện.
Mà trong những đan dược này, chủ yếu nhất vẫn là mấy bình Hóa Đế Đan.
Bây giờ Thiên Đô Phủ, Vũ Hoàng đỉnh phong cũng không phải ít, nhưng muốn để chính bọn hắn đột phá đến Cửu Thiên Vũ Đế, không có mười năm, mười mấy năm, thậm chí thời gian mấy chục năm là căn bản không thể.
Như Tiêu Minh, Dương Tu, Khâu Vô Song, Tô Tú Nhất, Cát Phác Tử, Lục Ly, Cửu Trần, Dược lão, Đông lão, cùng với Đông Phương Hiên… đều là như vậy.
Nhưng có Hóa Đế Đan, như vậy liền không giống, ở dưới sự giúp đỡ của đan dược cửu giai, không ra mấy năm, đại đa số trong bọn họ đều có khả năng bước vào Cửu Thiên Vũ Đế, đến lúc đó Thiên Đô Phủ, sẽ trở thành bá chủ trong thế lực nhị lưu, một ngày nào đó sẽ trưởng thành thế lực hàng đầu không kém gì Vô Lượng Sơn.
Ngay ở thời điểm đám người Diệp Huyền mỗi người đi một ngả.
Cách nơi này mấy trăm ngàn dặm, trong rừng núi, một người mặc vũ bào màu đen, sắc mặt tối tăm, cả người bốc lên khí tức thô bạo, bỗng dưng mở mắt ra.
Người cường giả này, thình lình chính là Vô Lượng Sơn Cuồng Ngục Vũ Đế.
Mà ở trước mặt hắn, hai tên cường giả khí tức bất phàm đang cung kính đứng, không nói một lời, vẻ mặt run sợ, ánh mắt thấp thỏm.
Hai người này chính là hai người khác trong ba tên Vũ Đế Nguyên Lão của Vô Lượng Sơn đến đây.
Lần này Vô Lượng Sơn phái ba tên Vũ Đế nhất trọng, một tên hộ pháp Nguyên Lão nhị trọng, cùng với Cuồng Ngục Vũ Đế phó sơn chủ.
Mà mục đích của bọn họ, vẻn vẹn là vì bắt Diệp Huyền cùng đám người Hoàng Phủ Tú Minh.
Vốn tất cả mọi người đều cho rằng lần này kế hoạch không có sơ hở nào, sẽ không có bất kỳ bất ngờ, nhưng kết quả là đám người Diệp Huyền không chỉ bình yên rời đi, trái lại Tả Đồng Vũ Đế cùng Hồng Vận Vũ Đế vẫn lạc.
Sỉ nhục, vô cùng nhục nhã.
Ở trước khi lên đường, Cuồng Ngục Vũ Đế làm sao cũng không nghĩ tới, sẽ là kết quả như thế.
– Đáng ghét, quá đáng ghét, thực lực của Huyền Diệp kia làm sao sẽ đáng sợ đến mức độ này, ngay cả Tả Đồng cũng chết ở trong tay hắn, rác rưởi, Tả Đồng quả thực là tên rác rưởi.
Cuồng Ngục Vũ Đế không nhịn được nổi giận gầm lên một tiếng, sóng âm khủng bố bao phủ ra ngoài, toàn bộ sơn mạch phun trào chập trùng, Yêu thú Huyền thú ở xung quanh ngàn dặm tất cả đều nổ tung, hóa thành sương máu.
Một bên hai gã Vũ Đế Nguyên Lão khác trong cơ thể khí huyết cuồn cuộn, cả người khó chịu, nhưng không dám rên một tiếng.
Gào thét chốc lát, Cuồng Ngục Vũ Đế mới dừng lại phẫn nộ, mà khí tức cáu kỉnh trên người hắn cũng triệt để nội liễm, âm trầm như ngục, khiến cho người không rét mà run.
Một bên hai tên Vũ Đế Nguyên Lão biết, Cuồng Ngục phó sơn chủ đã triệt để bình tĩnh lại, mà phó sơn chủ bình tĩnh, mới là đáng sợ nhất.
– Huyền Diệp kia, dĩ nhiên là người của Đông Lăng Hạ gia phái ra, mà từ Hỗn Loạn Chi Thành cùng sự kiện lần này đến xem, năm đó Hạ gia dư nghiệt rất có thể đã cùng Yêu tộc liên thủ, đây là chuẩn bị trả thù Vô Lượng Sơn ta cùng Thánh Thành sao? Quan hệ đến Yêu tộc, việc này đã không phải Vô Lượng Sơn ta có thể khống chế, ta nhất định phải bẩm báo chuyện này cho sơn chủ, để sơn chủ liên hệ vị kia của Thánh Thành, tăng nhanh kế hoạch giữa chúng ta, bằng không một khi bạo lộ, e là sẽ tạo thành ảnh hưởng rất lớn.
– Còn có Huyền Diệp kia, tốc độ trưởng thành thực quá kinh người, không phải tình báo của chúng ta có sai lầm, chính là trên người người này có bí mật kinh thiên, Vũ Đế nhất trọng có thể đánh giết Tả Đồng, người này tuyệt đối không phải người bình thường, nhất định phải bẩm báo vị đại nhân kia, tiến hành điều tra cùng tính toán, cần phải tra ra thân phận của người này.
– Còn có Hoàng Phủ Tú Minh kia, người này xuất hiện có chút quỷ dị, Huyền Diệp càng sẽ vì hắn đi tới Hỗn Loạn Chi Thành mạo hiểm, thậm chí không tiếc bại lộ bí mật cùng Yêu tộc cấu kết, người này nếu như chỉ là Lam Quang học viện viện trưởng, tựa hồ có hơi gượng ép, ở trên người hắn đến cùng còn giấu giếm bí mật gì? Năm đó hắn tìm hiểu Dao Nguyệt Vũ Đế mục đích đến tột cùng lại là cái gì? Trở lại phải cố gắng tìm hiểu một hồi.
Cuồng Ngục Vũ Đế dù sao cũng là Vô Lượng Sơn phó sơn chủ, sau khi tỉnh táo lại, kết hợp mình ngày hôm nay nghe thấy, ngay lập tức phát hiện rất nhiều vấn đề.
– Đương nhiên mấu chốt nhất, vẫn là đồ vật trong cấm địa, căn cứ phân tích, năm đó Hạ gia lão tổ từ không gian bí ẩn kia thu được bảo vật, vô cùng có khả năng liền gửi ở trong cấm địa của Lam Quang học viện, bằng không chúng ta hơn năm mươi năm trước sẽ không tìm khắp cả Đông Lăng Hạ gia, vẫn không có phát hiện vật kia, vật ấy quan hệ trọng đại, nhất định phải nghĩ biện pháp phá tan phong ấn.
Cuồng Ngục Vũ Đế lầm bầm lầu bầu:
– Vừa nãy vị trí Lam Quang học viện kia, tựa hồ mơ hồ truyền đến một tia gợn sóng Chân Long huyết thống yếu ớt, có điều rất nhanh lại bình tĩnh, hơn nữa không có bất kỳ động tĩnh lớn xuất hiện, xem ra ngay cả Hạ Vũ Tôn ra tay cũng không thể phá tan phong ấn đó, năm đó lão già Hạ gia kia cũng thật là lòng dạ ác độc, dĩ nhiên không tiếc bất cứ giá nào cũng phải phong ấn vật kia lại, hắn cho rằng như vậy liền có thể ngăn cản kế hoạch của đại nhân sao? Chỉ sợ hắn căn bản không nghĩ tới, thế lực của vị đại nhân kia bây giờ đã khủng bố đến trình độ nào a?
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1653: Mở Ra Cấm Chế (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1654: Yết Ngữ Tộc (1)
Từng đạo từng đạo hoa văn màu vàng lít nha lít nhít hiện ra ở trên vảy giáp của hắn, cùng Yêu nguyên và huyết nhục của Kim Lân dung hợp lại, phảng phất như bản thân nó vậy, tỏa ra khí tức kinh người.
– Khí tức thật khủng bố.
Tu vi của Kim Lân vẻn vẹn ở bát giai tam trọng đỉnh phong, nhưng thả ra khí tức, so với Diệp Huyền gặp tuyệt đại đa số Yêu Đế còn muốn đáng sợ hơn, thậm chí có thể cùng Tất Lôi Yêu Đế so sánh, đây là một loại uy thế đến từ huyết thống, khiến cho Diệp Huyền âm thầm hoảng sợ.
Càng làm cho Diệp Huyền giật mình, vẫn là cấm chế trên người Kim Lân.
Lúc trước thời điểm một lần cuối cùng mở ra cấm chế cho Kim Lân, tu vi của Diệp Huyền mới cấp bảy nhất trọng, tu vi hồn lực cũng vừa mới đột phá thất giai, bây giờ tu vi của hắn tăng nhanh như gió, đạt đến Cửu Thiên Vũ Đế, tu vi hồn lực cũng đột phá đến Đế cấp.
Nhưng lần thứ hai nhìn thấy cấm chế trên người Kim Lân, tuy lại có càng nhiều cấm chế có thể phân rõ ràng, nhưng thời điểm thâm nhập xem, tuyệt đại đa số cấm chế ở nơi sâu xa kia, vẫn cho hắn một loại cảm giác hoa cả mắt.
– Điện hạ, có thể mở ra không? Tốt nhất mở ra hết a.
Kim Lân ở một bên chờ mong nhìn Diệp Huyền.
– Nói nhảm nữa ta sẽ không giải a.
Diệp Huyền hừ một hồi.
– Đừng, đừng a.
– Vậy thì ngoan ngoãn yên tĩnh lại.
Diệp Huyền quát lớn một tiếng, sau đó chìm đắm ở cấm chế trên người Kim Lân.
Sau một canh giờ.
Trên người Kim Lân có mấy trăm đạo cấm chế, bị hắn lập tức mở ra mấy chục.
Một luồng khí tức kinh khủng, từ trong cơ thể Kim Lân đột nhiên xung kích ra, cái khí tức doạ người kia, liền như một ngọn núi lớn, mạnh mẽ trấn đặt ở trên người Diệp Huyền, có thể so với Vũ Đế tam trọng như Cuồng Ngục Vũ Đế, không kém chút nào.
– Ha ha, lão Kim ta rốt cục khôi phục lại cảnh giới Yêu Đế.
Cấm chế mở ra một bộ phận, Kim Lân nguyên bản tu vi mới bát giai đỉnh phong, dĩ nhiên lập tức bước vào Cửu Thiên Yêu Đế, toàn bộ quá trình không hề có một chút không hòa hợp.
– Có điều điện hạ, ngươi giải cũng quá ít đi, mới giải mấy chục lớp cấm chế, tính ra, ngươi tổng cộng mới giải cho lão Kim ta một phần ba cấm chế, điện hạ, có phải lại mở ra vài đạo không? Ít nhất cũng phải để lão Kim ta khôi phục lại cửu giai nhị trọng chứ?
Hưng phấn một lúc, Kim Lân rất nhanh lại ủ rũ.
Từ lúc trước hắn được Diệp Huyền từ Phù Quang sơn mạch mang ra, trên người có tổng cộng khoảng ba trăm đạo cấm chế, tổng cộng cũng mới giải một trăm đạo, trong lòng Kim Lân không khỏi có chút buồn bực.
Tiếp tục như vậy, lúc nào mới có thể khôi phục lại thời khắc đỉnh phong.
– Làm sao, vẫn còn chê ít? Lúc trước thời điểm bản điện nhìn thấy ngươi, tu vi của ngươi mới Yêu Vương cảnh, hiện tại khôi phục lại Cửu Thiên Yêu Đế, lại còn không hài lòng, có tin bản điện ta phong ấn trở lại lần nữa hay không?
Diệp Huyền hai tay sờ một thủ quyết, một đạo cấm chế vô hình trong nháy mắt xuất hiện ở trên bàn tay của hắn.
– Không chê ít, không chê ít.
Kim Lân liền gọi lên, hắn từng trải qua năng lực của Diệp Huyền ở phương diện cấm chế, muốn nói phong ấn trở lại, vậy tuyệt đối không phải khoác lác:
– Điện hạ, ta như vậy không phải là cảm giác thực lực của mình quá yếu, không thể phân ưu cho điện hạ ngươi sao? Muốn khôi phục một ít thực lực, chinh chiến thiên hạ cho điện hạ ngươi a.
Kim Lân lời thề son sắt nói.
– Yên tâm đi, chờ lúc nào ta thoả mãn, tự nhiên sẽ tiếp tục mở ra cấm chế trên người ngươi.
Nhưng trong lòng Diệp Huyền thì âm thầm hoảng sợ, không phải hắn không muốn mở ra một ít cấm chế cho Kim Lân, mà là lấy tu vi của hắn bây giờ, cấm chế trên người Kim Lân đã đến cực hạn của hắn.
– Năm đó vị đại năng phong ấn Kim Lân kia đến tột cùng là nhân vật cỡ nào? Lấy tu vi của ta bây giờ, cũng chỉ có thể mở ra bộ phận cấm chế trong đó, chẳng lẽ đại năng kia là cường giả Thánh cảnh? Hơn nữa Kim Lân ở thời kì đỉnh phong, thực lực đến tột cùng đáng sợ bao nhiêu? Lúc này mới mở ra một phần ba cấm chế, cũng đã là Yêu Đế cửu giai nhất trọng đỉnh phong, còn lại hai trăm đạo nếu như có thể mở ra, này sẽ là cảnh giới gì?
Trong lòng Diệp Huyền không khỏi tâm tư chập trùng.
Hoang Thiên Tháp, Phù Quang bí cảnh, loại đồ vật này không thể nghi ngờ chứng minh, Thiên Huyền đại lục ở thời đại viễn cổ, tuyệt đối không phải hiện tại có thể so sánh.
Thời gian trôi qua, chớp mắt qua nửa ngày thời gian.
Diệp Huyền ở dưới sự chỉ dẫn của Kim Lân, sắp tiếp cận một trú điểm Yêu tộc ở Vô Tận sơn mạch.
– Người nào, dám to gan xông cấm địa của Yêu tộc ở Vô Tận sơn mạch, mau chóng dừng lại cho ta.
Đột ngột, một tiếng hét lớn vang lên, nương theo một luồng yêu uy khủng bố, ầm một tiếng, một luồng cự lực đánh vào phi thuyền, oanh phi thuyền lay động một chút.
Ngoại vi phi thuyền, đột nhiên dâng lên từng luồng từng luồng yêu uy khủng bố, hiện ra rất nhiều Yêu thú, hoàn toàn vây quanh phi thuyền của Diệp Huyền lại.
Diệp Huyền thu hồi phi thuyền, phóng tầm mắt nhìn tới, chỉ thấy hiện ra ở trước mặt hắn, là một sơn mạch cực kỳ bao la, ở vào nơi sâu xa của Vô Tận sơn mạch, nơi này khắp nơi là cổ mộc đứng vững, đại thụ hơn trăm trượng, thậm chí hơn một nghìn trượng trực tủng vân thiên, nguy nga hùng tráng.
Mà ở bốn phía đám người Diệp Huyền, có tới mấy chục con Yêu tộc khí tức đáng sợ hoàn toàn vây quanh, trong đó đầu lĩnh chính là ba con Yêu tộc khí tức phi phàm, cả người yêu uy bao phủ, như mây đen cuồn cuộn, bốc lên phun trào, hiển nhiên đều là Yêu Đế nhất trọng, bây giờ đều mắt nhìn chằm chằm Diệp Huyền, cả người sát cơ sôi trào.
– Điện hạ, chuyện nhỏ này ta đến xử lý.
Kim Lân từ phía sau Diệp Huyền đi ra, đầu tiên là nhìn Diệp Huyền cung kính gật đầu một cái, sau đó lạnh lùng nhìn chằm chằm ba con Yêu Đế kia, quát lạnh:
– Làm sao? Mấy người các ngươi ngay cả bản điện hạ cũng không nhận ra, dám chặn lại phi thuyền của bản điện hạ?
– Kim Lân điện hạ!
Ba tên Yêu Đế kia nhìn thấy Kim Lân nhất thời sợ hết hồn.
– Thuộc hạ lỗ mãng quấy rầy điện hạ, kính xin điện hạ bớt giận.
Tam đại Yêu Đế nơm nớp lo sợ, nhưng trong lòng kêu khổ thấu trời, trong Yêu tộc pháp bảo cực ít, vì lẽ đó Yêu tộc chạy đi, thường thường đều là tự mình phi hành, rất ít sẽ ngồi phi thuyền, loại pháp bảo phi thuyền kia, chỉ có võ giả Nhân loại mới sẽ thôi thúc, bởi vậy bọn hắn nhìn thấy có phi thuyền xông vào lãnh địa, cho rằng là võ giả Nhân loại, vội vàng ra tay chặn lại.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1655: Yết Ngữ Tộc (2)
Ai biết trong phi thuyền kia dĩ nhiên là Kim Lân điện hạ.
Hiện tại Kim Lân điện hạ là người tâm phúc của Yêu Thần cung, mấy đại cung chủ đều đối với hắn khá tôn kính, nếu như hắn ở trước mặt mấy vị cung chủ của Yêu Thần cung nói xấu bọn hắn vài câu, vậy bọn hắn e là chịu không nổi.
Trong lòng xoay một cái, tam đại Yêu Đế lập tức có chủ ý, quay về một Huyền thú Yêu Hoàng khá diễm lệ liếc mắt ra hiệu.
Nghe nói Kim Lân điện hạ rất háo sắc, hi vọng như vậy có thể lắng lại lửa giận của nó một hồi.
Huyền thú Yêu Hoàng xinh đẹp kia biết ý tứ của tộc trưởng, nhất thời yểu điệu đi tới bên người Kim Lân, ngượng ngùng nói:
– Đều nói Kim Lân điện hạ anh tuấn nguy nga, thô bạo vô biên, tiểu yêu luôn luôn chỉ nghe đồn, không gặp hình dáng, hôm nay gặp mặt, Kim Lân điện hạ quả nhiên hùng tráng uy vũ, để tiểu yêu rất khâm phục, Kim Lân điện hạ, nghe nói ngươi hiểu rõ nữ yêu nhất, ngày hôm nay tiểu yêu liền phụng dưỡng điện hạ, điện hạ tuyệt đối không nên thiên nộ bộ tộc ta a.
Huyền thú Yêu Hoàng xinh đẹp kia vừa nói, một bên còn dùng bộ ngực của mình không ngừng chen chúc cánh tay của Kim Lân, qua lại xoa nắn, vẻ mặt kiều mị.
Sắc mặt của Kim Lân lập tức tái xanh, vội vàng liếc mắt nhìn Diệp Huyền, phẫn nộ quát:
– Các ngươi làm gì, bản điện há lại là yêu như vậy, còn không mau lui xuống cho ta.
Ở đây trong lòng tam đại Yêu Đế đều sững sờ, sao Kim Lân điện hạ không giống như nghe đồn a? Không phải nghe nói chỉ cần có sắc đẹp chiêu đãi, Kim Lân điện hạ liền rất dễ nói chuyện sao?
Lúc này tam đại Yêu Đế liền phát hiện thời điểm Kim Lân quát lớn lại liên tiếp nhìn về phía Diệp Huyền, trong lòng nhất thời cả kinh, đúng rồi, lúc Kim Lân điện hạ đi ra, đối với người kia cực kỳ cung kính, chẳng lẽ cường giả khí tức trên thân giống như Nhân tộc kia, càng là cao tầng của Yêu Thần cung hay sao?
Chẳng trách Kim Lân điện hạ tức giận, hắn cùng cao tầng của Yêu Thần cung đến đây, chúng ta chỉ chiêu đãi hắn, này không phải không cho điện hạ mặt mũi sao?
Nghĩ tới đây tam đại Yêu Đế kia vội vàng đối với một Yêu Hoàng kiều diễm khác liếc mắt ra hiệu, sau đó kinh hoảng tiến lên nhìn Diệp Huyền nói:
– Xem đầu của thuộc hạ này, không dễ xài a, vị đại nhân này, Yết Ngữ tộc chúng ta luôn luôn nhiệt tình hiếu khách, đến đến, Tiểu Hồng, mau mau chiêu đãi vị đại nhân này một hồi.
– Vâng, tộc trưởng.
Yêu Hoàng nữ tính kia dáng dấp kiều diễm, trên mặt màu sắc rực rỡ, trên lưng có một mảnh vảy giáp bảy màu lập tức đi tới trước người Diệp Huyền, thẹn thùng nói:
– Vị đại nhân này, không biết nhận chức ở đâu, vừa nãy Yết Ngữ tộc ta có thất lễ, mong đại nhân không lấy làm phiền lòng.
Nó vừa nói, vòng eo như rắn nước cọ xác Diệp Huyền.
Diệp Huyền xanh mặt:
– Kim Lân, đây chính là ngươi ở Vô Tận sơn mạch nơm nớp lo sợ, lên núi đao, xuống biển lửa?
– Điện hạ, không phải ngươi nghĩ như vậy a.
Trong lòng Kim Lân sắp khóc, Yết Ngữ tộc tộc trưởng này thật không có mắt, dĩ nhiên ở trước mặt điện hạ chửi bới danh tiếng lão Kim ta như vậy, lão Kim ta là loại người nhìn thấy sắc đẹp liền lên sao? Ạch, còn giống như thực như vậy a, phi phi phi, không được, nhất định phải ở trước mặt điện hạ cứu vãn hình tượng.
– Hừ, đều cút ngay cho ta, bản điện đi tới Yết Ngữ tộc, là muốn dùng Truyền Tống trận một chút, còn không mau chóng đi khởi động cho bản điện.
Thân thể Kim Lân chấn động, một áp lực đáng sợ bao phủ ra, Huyền thú Yêu Hoàng dựa vào hắn cùng Yêu Hoàng kiều diễm dựa vào Diệp Huyền tất cả đều hoa dung thất sắc, duyên dáng gọi to một tiếng, không chịu được luồng áp lực này bay ngược ra ngoài.
Ngay cả tam đại Yêu Đế kia ở dưới khí tức của Kim Lân cũng khó thở, suýt chút nữa thở không nổi.
– Còn không giúp điện hạ mở Truyền Tống trận ra cho ta.
Yết Ngữ tộc lão tộc trưởng vội vàng rống to.
Yết Ngữ tộc Truyền Tống trận, ở trung tâm trụ sở của Yết Ngữ tộc, rất nhanh Diệp Huyền cùng Kim Lân ngồi trên Truyền Tống trận, trong nháy mắt biến mất không còn tăm hơi.
Nhìn Kim Lân cùng Diệp Huyền rời đi, Yết Ngữ tộc tộc trưởng không khỏi xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán.
– Tộc trưởng, Truyền Tống trận mỗi một lần sử dụng, đều phải báo Yêu Thần cung, lần này Kim Lân đại nhân sử dụng Truyền Tống trận, chúng ta có muốn đăng báo hay không?
Một tên Yêu Hoàng chủ trì Truyền Tống trận ở bên tai tộc trưởng dò hỏi.
– Báo, đương nhiên phải báo, không thấy vừa nãy Kim Lân điện hạ cũng đã tức giận rồi sao, nếu không dựa theo quy củ làm việc, Yêu Thần cung tức giận, chúng ta liền càng nguy.
– Vậy vị đại nhân bên người Kim Lân điện hạ kia thì sao? Chúng ta thật giống như còn không biết thân phận của vị đại nhân kia a.
– Ta vừa nãy tựa hồ nghe Kim Lân điện hạ xưng hô người kia là điện hạ!
– Tê, điện hạ của Kim Lân điện hạ. . .
Lão tộc trưởng trợn to mắt, nơm nớp lo sợ.
Rất nhanh, một đạo tin tức thông qua Yết Ngữ tộc, truyền về cao tầng của Yêu Thần cung.
Có Yết Ngữ tộc hiểu lầm, sau đó Kim Lân mỗi đến một chỗ, trước tiên cho thấy ý đồ đến, mà Diệp Huyền thì bí ẩn tìm hiểu tình huống của Yêu tộc ở Vô Tận sơn mạch.
Toàn bộ Yêu tộc ở Vô Tận sơn mạch, thực lực cực kỳ hùng hậu, bộ tộc cỡ lớn đông đảo, hầu như hàng trăm hàng ngàn, mà mỗi một bộ tộc, chí ít cũng có một tên Cửu Thiên Yêu Đế tọa trấn, bằng không căn bản là không có cách được gọi là bộ tộc, một thế lực như vậy liên hợp lại, tuyệt đối không kém Huyền Vực.
Một đường dựa vào Truyền Tống trận nhanh chóng đi tới, vẻn vẹn nửa tháng, Diệp Huyền cũng đã xuyên qua nửa cái Vô Tận sơn mạch, đi tới hạch tâm chân chính của Vô Tận sơn mạch.
Ngày này, Diệp Huyền cùng Kim Lân mới vừa từ một loại Truyền Tống trận cỡ lớn đi ra.
Đột ngột …
Ầm ầm!
Một luồng uy thế cực sự khủng bố bao phủ xuống, mạnh mẽ trấn áp ở trên người Diệp Huyền cùng Kim Lân.
– Kim Lân, nghe nói ngươi những ngày qua trốn đằng đông nấp đằng tây, bổn Đế tìm khắp nơi thật nhiều ngày cũng không tìm được ngươi, có phải là biết bổn Đế muốn tìm ngươi phiền phức, sợ đến không dám ra hay không?
Uy thế khủng bố bao phủ xuống, một tiếng cười to âm lãnh phóng đãng vang vọng lên, giữa bầu trời một tên nam tử Yêu tộc hình thể khôi ngô, trên người mặc đằng giáp toả ra áp lực ngập trời, như thủy triều không ngừng dũng lạc mà xuống.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1656: Tất Hiên Yêu Đế (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1657: Tất Hiên Yêu Đế (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1658: Ếch Ngồi Đáy Giếng (1)
Yêu Minh cũng không phải tộc địa của Kinh Lôi Thú nhất mạch, vì lẽ đó Yêu tộc ở đây đều cho rằng hiện trường chỉ có Tất Hiên Yêu Đế, lại không nghĩ rằng Kinh Lôi Thú nhất mạch Nhị trưởng lão Tất Phách Yêu Đế cũng ở hiện trường, chỉ có điều vừa nãy vẫn ẩn núp không ra, mãi đến lúc Tất Hiên Yêu Đế gặp phải nguy hiểm mới đột nhiên ra tay.
– Tất Phách Yêu Đế, ngươi làm cái gì? Lấy thân phận của ngươi cũng muốn động thủ với bản điện hạ?
Kim Lân nheo mắt lại, Tất Hiên Yêu Đế hắn hồn nhiên không để ý, thế nhưng Tất Phách Yêu Đế thì có chút khó chơi, bất kể là võ giả hay Yêu thú, một khi bước vào cửu giai tam trọng, thì có chất tăng lên, hắn có thể dễ dàng đánh bại Tất Hiên Yêu Đế, nhưng ở trước mặt Tất Phách Yêu Đế, còn có chút không đáng chú ý.
– Kim Lân, ngươi nghĩ quá nhiều, tuy ngươi đột phá Cửu Thiên Yêu Đế, nhưng ở Yêu Thần cung cũng chỉ có thể coi là một vãn bối, hôm nay bản Yêu Đế đến, đối với ngươi không hứng thú gì, chỉ nghe nói điện hạ ở Phù Quang sơn mạch mà ngươi vẫn nhắc tới kia cũng tới Vô Tận sơn mạch chúng ta, vì lẽ đó đặc biệt tới kiến thức.
Tất Phách Yêu Đế khẽ mỉm cười, ánh mắt lập tức rơi vào trên người Diệp Huyền:
– Vị này nên chính là Huyền Diệp điện hạ mà Kim Lân ngươi thường xuyên nhắc tới a?
Diệp Huyền nhìn thấy trong con ngươi đối phương có một luồng ánh mắt khủng bố bắn mạnh ra, ở trên người mình nhìn quét, như muốn nhìn thấu cơ thể mình, cái ánh mắt kia tràn ngập xâm lược, càng có chứa một loại ý chí sấm sét, làm cho người ta cảm giác không gì địch nổi.
Diệp Huyền ở trong bóng tối cười lạnh một tiếng, kỳ thực từ lúc Kim Lân cùng Tất Hiên Yêu Đế giao thủ, hắn cũng đã cảm giác được Tất Phách Yêu Đế, đối phương vẫn đang bí ẩn đánh giá mình, chỉ có điều khi đó còn có thu lại, hiện tại càng thêm trắng trợn không kiêng dè.
– Vị Huyền Diệp điện hạ này xem ra, làm sao cũng giống như một Nhân loại a, trên người một chút cũng không có khí tức của Yêu tộc chúng ta, không biết là Yêu tộc nhất mạch nào? Bản Yêu Đế là Kinh Lôi Thú nhất mạch Nhị trưởng lão Tất Phách, không biết các hạ có từng nghe nói chưa?
Con ngươi của Tất Phách hơi co rút lại, vừa nãy thời điểm hắn đánh giá Diệp Huyền, hơi hiển hiện ra thực lực tam trọng của mình, trong ánh mắt càng ẩn chứa ý chí độc nhất của Kinh Lôi Thú nhất mạch, lại nhìn thấy “Huyền Diệp điện hạ” kia không có chút thay đổi sắc mặt nào, dáng dấp thản nhiên tự đắc, không khỏi lấy làm kinh hãi.
Khí tức trên người đối phương tựa hồ mới cửu giai nhất trọng, dựa theo đạo lý, đối với Yêu Đế tam trọng, nên có kiêng kỵ mới phải, hơn nữa nên chống đối không được ánh mắt của mình nhìn chăm chú.
Coi như có thể chống lại, cũng có thể như Kim Lân kia, thả ra khí tức bản thân, tiến hành chống lại.
Nhưng lúc trước dưới ánh mắt của hắn áp bức, cả người Diệp Huyền không có chút rung động nào, không có một tia căng thẳng thấp thỏm, mà trong thân thể của hắn, cũng giống như một hồ sâu, có loại hắn cảm giác dòm ngó bất tận.
Nó làm sao biết, Diệp Huyền thân là Luyện Hồn Sư, không sợ nhất chính là khí tức trấn áp, còn Lôi Điện ý chí, Diệp Huyền nắm giữ Tài Quyết Chi Kiếm liền càng không sợ.
– Tất Phách Yêu Đế, ngươi tính là thứ gì, cũng xứng để Huyền Diệp điện hạ nghe nói? Còn Huyền Diệp điện hạ xem ra như là Nhân loại, đó là hắn lợi dụng bí pháp, ẩn giấu ở trong Nhân loại, học tập văn minh cùng kỹ thuật của Nhân loại, tạo phúc cho Yêu tộc ta, lấy ánh mắt nông cạn của ngươi, nếu có thể nhìn ra mới là lạ.
Kim Lân đứng ở trước mặt Diệp Huyền hừ lạnh nói, trong con ngươi tràn đầy vẻ trào phúng.
– Được lắm học tập văn minh cùng kỹ thuật của Nhân loại, tạo phúc Yêu tộc ta.
Tất Phách Yêu Đế cười lạnh một tiếng:
– Bản tọa tung hoành thiên hạ, Yêu tộc gì chưa từng thấy, cho tới bây giờ không biết một Yêu tộc biến ảo thành Nhân loại, mà ngay cả bản tọa cũng cảm không chịu ra một tia khí tức Yêu tộc, lão phu không thể không hoài nghi, ngươi cái gọi là Huyền Diệp điện hạ này đến tột cùng là Nhân loại, hay là Yêu tộc a?
Tất Phách Yêu Đế trong khi nói chuyện, trên người tỏa ra một luồng khí tức càng thêm kinh khủng, lập tức bao phủ Diệp Huyền lại.
Ầm ầm!
Giống như trời nắng sinh chớp giật, giữa bầu trời Yêu Minh, tầng tầng mây đen bao phủ, tia chớp phun trào, phảng phất như ngân xà múa tung, trong thiên địa khắp nơi là khí tức sấm sét, Kinh Lôi Thú bộ tộc không hổ là chủng tộc khống chế sấm sét, trong lúc phất tay, đều có sấm sét oai phun trào.
Luồng áp lực này mạnh mẽ trấn áp ở trên người Diệp Huyền, như muốn ép hắn hiện ra nguyên hình.
– Làm càn, Tất Phách Yêu Đế, ngươi lão bất tử này, dám bất kính với điện hạ của Kim Lân ta, có tin bản điện hạ lột da ngươi hay không.
Kim Lân đi đến trước người Diệp Huyền, vù, trên người hắn đột nhiên phóng ra vầng sáng mông lung màu vàng, vầng sáng này bao phủ Diệp Huyền lại, bài xích khí tức uy thế của Tất Lôi Yêu Đế ở bên ngoài, biểu hiện dị thường phẫn nộ.
Trước khi xuất phát hắn đã nói với Diệp Huyền, đi ngang qua Vô Tận sơn mạch tuyệt đối không có vấn đề, không ngờ mới vừa đi tới một nửa, Huyền Diệp điện hạ liền bị Tất Phách Yêu Đế ngăn cản, hơn nữa còn làm nhục như thế, điều này làm cho Kim Lân cảm thấy vô cùng nhục nhã.
Tất Phách Yêu Đế sầm mặt lại, lạnh giọng nói:
– Kim Lân, bản tọa không ra tay với ngươi, là sợ bị Yêu tộc khác nói thành lấy lớn ép nhỏ, nếu ngươi lại như vậy, đừng trách bản tọa thay Yêu Thần cung cho ngươi một bài học.
– Ngươi có gan liền động thủ đi, Kim Lân ta còn sợ ngươi sao, chờ bản điện khôi phục thực lực, sớm muộn cũng nô dịch hết thảy Kinh Lôi Thú nhất mạch ngươi.
Kim Lân tính khí táo bạo, rất có tư thế một lời không hợp ra tay đánh nhau.
Không ngờ tức giận trên mặt Tất Phách Yêu Đế đột nhiên thu lại, cười lạnh nói:
– Kim Lân, ngươi kích động như thế làm gì? Chẳng lẽ ngươi cùng Huyền Diệp này thật sự có cái gì không muốn người biết? Hay là nói, Huyền Diệp này vốn là Nhân loại, mà ngươi chỉ là một con Yêu thú bị Huyền Diệp này nô dịch?
Tất Phách Yêu Đế quát chói tai, như sấm sét giữa trời quang, ầm ầm vang vọng, toàn bộ Yêu Minh đều cảm thấy đầu óc nổ vang, rõ ràng có thể nghe.
Quần yêu ở đây đột nhiên sôi trào nghị luận.
Ở đây đối lập hai phe, một phương là Kim Lân điện hạ, người tâm phúc của Yêu Thần cung, một phe khác là Nhị trưởng lão của Kinh Lôi Thú nhất mạch, Yêu Đế tam trọng, không có một phương là kẻ tầm thường, lũ yêu ở đây cũng không dám tiến lên ngăn cản.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1659: Ếch Ngồi Đáy Giếng (2)
Vốn là, chư yêu đối với hành vi lấy thế ép người của Tất Phách Yêu Đế còn có chút bất mãn, nói thật, Kim Lân điện hạ địa vị cao đến đâu, cũng chỉ là Yêu Đế nhất trọng, Tất Phách Yêu Đế đã là Yêu Đế tam trọng, trưởng lão một tộc, lại nhục nhã Kim Lân điện hạ như thế, xác thực không còn gì để nói.
Nhưng mà Tất Phách Yêu Đế nói, lại khiến rất nhiều Yêu tộc ở đây tâm tư đột nhiên có chuyển biến.
Diệp Huyền đứng ở chỗ này cũng có một hồi, ở đây rất nhiều cường giả Yêu tộc đều từng trong bóng tối dò xét qua Diệp Huyền, từ trên người Diệp Huyền, bọn hắn một chút cũng không cảm giác được khí tức Yêu tộc, thấy thế nào, người này cũng có chút giống Nhân loại a.
Bây giờ ngay cả Tất Phách Yêu Đế cũng không nhìn ra bộ mặt thật của người này, không thể không để lũ yêu trong lòng hoài nghi, Huyền Diệp kia đến cùng có phải là Nhân tộc hay không?
Lũ yêu ở đây đều biết, ngay cả lai lịch của Kim Lân điện hạ cũng có chút thần bí, không phải Yêu tộc ở Vô Tận sơn mạch bọn hắn.
– Hừ, Kim Lân, ngươi dẫn Nhân tộc tiến vào trọng địa Yêu tộc ta ở Vô Tận sơn mạch, bổn Đế rất hoài nghi, ngươi đến tột cùng có rắp tâm gì? Hay nói bản thân ngươi là Yêu thú bị Nhân tộc nô dịch, đánh vào Yêu Thần cung của Vô Tận sơn mạch ta, mục đích chính là vì diệt Yêu tộc ta?
Lúc này Tất Hiên Yêu Đế cũng nhảy ra, lớn tiếng quát, trên mặt tất cả đều là vẻ giận dữ, dõng dạc, nơi sâu xa của ánh mắt thì lướt qua vẻ đắc ý.
– Ngươi nói láo.
Kim Lân là động chân nộ, trên người hắn kim quang lóng lánh, đạo đạo hoa văn màu vàng mông lung hiện lên, muốn giết ra ngoài, ra tay đánh nhau.
– Kim Lân.
Thời khắc mấu chốt, Diệp Huyền nói, gọi Kim Lân lại.
– Điện hạ.
Kim Lân sững sờ, liền cung kính trở lại trước người Diệp Huyền.
– Bản điện cùng Kim Lân đến từ Phù Quang sơn mạch, điểm này Kim Lân hẳn nói rất rõ ràng, còn các hạ sở dĩ không thấy được, chỉ là bởi vì tu vi của các hạ không đủ, tầm mắt quá thấp mà thôi, như vậy, ta kể cho các hạ một chuyện xưa đi. . .
Diệp Huyền khẽ mỉm cười, ở dưới Tất Phách Yêu Đế nhìn kỹ chậm rãi nói:
– Đã từng có một con ếch, từ khi sinh ra vẫn ở đáy giếng, nó mỗi ngày nhìn thấy bầu trời, đều chỉ lớn như miệng giếng, sau đó có một lần, một con chim dừng lại ở bên miệng giếng, nói cho nó biết bầu trời rất lớn, vô cùng vô tận, con ếch này không những không tin, trái lại cười nhạo chim nhỏ ăn nói linh tinh, thực sự là buồn cười đến cực điểm.
Diệp Huyền ngữ khí bình thản, nhưng để hết thảy Yêu tộc ở đây đều ngẩn ra.
Này là cố sự gì?
Yêu Hoàng cùng Yêu Đế Yêu tộc tu thành nhân thân, đều không phải ngớ ngẩn gì, trí tuệ không kém Nhân loại, trong nháy mắt liền hiểu rõ ra, Diệp Huyền đây là đang giễu cợt Tất Phách Yêu Đế ếch ngồi đáy giếng, không biết trời lớn bao nhiêu!
– Ha ha, Tất Phách Yêu Đế, có nghe hay không? Ngươi chính là ếch ngồi đáy giếng!
Kim Lân cất tiếng cười to.
– Ồ? Cố sự của các hạ rất êm tai, có điều bản tọa cũng rất muốn mở mang, đến tột cùng ai mới là ếch ngồi đáy giếng.
Ánh mắt của Tất Phách Yêu Đế trầm xuống, trên người đột nhiên thả ra một luồng uy thế khủng bố, mạnh mẽ tịch cuốn ra ngoài.
Lần này, hắn không có một chút nào lưu thủ, uy thế của Yêu Đế tam trọng như mây đen ngập đầu, điên cuồng phủ xuống, lại như núi lửa phun trào, cuồng bạo mãnh liệt, kinh thiên động địa.
Ầm ầm ầm!
Giữa bầu trời, ánh chớp vô tận phun trào, từng tia sấm sét giống như Lôi Long, ở trong tầng mây đi khắp, loại khí tức hủy diệt tất cả kia, khiến cho hết thảy Yêu tộc ở đây đều cảm thấy khó thở, cực kỳ khó chịu.
Yêu Đế tam trọng, một phương cự phách, triệt để khống chế áo nghĩa không gian, giơ tay nhấc chân đều có oai lực khó lường, hắn vẻn vẹn thả ra uy thế trong cơ thể, liền dẫn tới thiên địa chấn động, như là ngày tận thế tới, vô số Yêu tộc hoảng sợ.
Mà Diệp Huyền ở trung tâm uy thế của Tất Phách Yêu Đế, càng trái tim co rút lại, cảm giác hư không triệt để đọng lại, như thủy ngưng kết thành băng, thậm chí Huyền Nguyên trong cơ thể lưu chuyển cũng trở nên hơi đình trệ.
Có điều Diệp Huyền ngay cả Cuồng Ngục Vũ Đế cũng dám ra tay, lại không sợ chút nào, hiện tại cũng không để ý khí tức của Tất Phách Yêu Đế trấn áp.
Hắn cười lạnh:
– Đây chính là uy thế của Tất Phách Yêu Đế ngươi? Chỉ đến như thế.
Dứt tiếng, Diệp Huyền phất áo bào, thật giống như phủi tro bụi, đồng thời ánh mắt của hắn ngưng lại, nhìn về phía Tất Phách Yêu Đế, một luồng khí tức không tên từ trong cơ thể hắn phóng thích ra.
Lực lượng Thôn Phệ Võ Hồn!
Trong đầu Diệp Huyền, Bát Tinh Thôn Phệ Võ Hồn bị hắn thôi thúc đến mức tận cùng, hắc mang mông lung ở bên ngoài thân hắn lấp loé, một luồng uy thế nhàn nhạt tùy theo tỏ khắp ra ngoài, bao phủ qua toàn bộ Yêu Minh.
Vô thanh vô tức, hoàn toàn không có kinh thiên động địa như Tất Phách Yêu Đế.
Mà khi luồng khí tức này tràn ngập qua hết thảy cường giả Yêu tộc ở đây, bất kể là Yêu Vương Yêu Hoàng, hay Yêu Đế, đều cảm thấy trong lòng đột nhiên phát lạnh, từ sâu trong linh hồn bốc lên hoảng sợ.
Loại hoảng sợ này, phảng phất như sinh sôi ở trong linh hồn bọn hắn, lại như lạc ấn vào linh hồn, không bị tu vi hạn chế, làm sao cũng không cách nào loại trừ.
– Làm sao sẽ?
– Luồng khí tức này. . .
– Thật đáng sợ.
Trong nháy mắt, vô số cường giả Yêu tộc đều lộ ra một tia hoảng sợ, ánh mắt nhìn về phía của Diệp Huyền phảng phất như thần tử nhìn thấy đế vương, thỏ nhìn thấy lão hổ, từ sâu trong nội tâm, từ linh hồn bản nguyên cũng cảm nhận được sợ hãi.
Phảng phất như một ý nghĩ của đối phương, liền có thể mạt sát chúng nó, nô dịch chúng nó.
Không chỉ các cường giả Yêu tộc ở đây, ngay cả Tất Phách Yêu Đế cũng cảm thấy lạnh cả tim, thật giống như mình bị Tử thần tập trung, tùy thời tùy khắc có thể rơi vào vực sâu vô tận, vĩnh viễn không được siêu sinh.
– Huyền thú hồn niệm, Huyền thú hồn niệm thật là khủng khiếp, càng có chứa huyết thống uy hiếp, Huyền Diệp này đến tột cùng là lai lịch ra sao?
Trong lòng Tất Phách Yêu Đế kinh hãi, trong con ngươi càng không kìm lòng được lộ ra một chút sợ hãi, còn Tất Hiên Yêu Đế bên người hắn từ lâu đã run lẩy bẩy.
Nếu như nói hồn niệm của Kim Lân là rộng rãi hùng vĩ, từ thực lực làm người khó có thể chống lại, như vậy Huyền Diệp này bây giờ thả ra khí tức hồn niệm, là từ trên linh hồn trực tiếp tiến hành trấn áp.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1660: Tử Điêu Phát Uy
– Các hạ còn hoài nghi thân phận Yêu thú của bản điện sao? Bản điện đúc lại nhục thân, đánh vào trận doanh Nhân tộc, chính là vì học tập văn minh Nhân tộc, thành lập một Yêu tộc đại lục hưng thịnh, nhưng ngươi một Yêu Đế tam trọng, lại hoài nghi mục đích của bản điện, thậm chí hoài nghi thân phận của bản điện, không cảm thấy rất buồn cười sao.
Trong khi nói chuyện, Diệp Huyền thu hồi Thôn Phệ Võ Hồn, loại khí tức hồn niệm trấn áp tất cả kia trong nháy mắt quét đi sạch sành sanh, phảng phất như chưa từng xuất hiện.
Lũ yêu tất cả đều từng ngụm từng ngụm thở hổn hển, sợ hãi nhìn Diệp Huyền, tuy loại khí tức linh hồn áp bức bọn hắn kia biến mất rồi, nhưng bọn hắn mãi mãi cũng sẽ không quên tình cảnh vừa nãy, loại cảm giác phảng phất như sắp chết chìm kia.
Này không phải Huyền thú Yêu Đế thì là cái gì? Nếu như là Nhân loại, cho dù là Nhân tộc Vũ Đế tam trọng, cũng không thể để bọn hắn từ sâu trong linh hồn cảm thấy hoảng sợ.
– Hồn niệm mạnh mẽ như vậy, xem ra các hạ xác thực là một thành viên của Yêu tộc ta, có điều bản tọa đối với Kim Lân nói tới Phù Quang sơn mạch rất hiếu kỳ, tu vi của Kim Lân quá thấp, bản tọa không thể xuất thủ, nhưng nếu các hạ là điện hạ của Kim Lân, nói vậy tu vi nhất định cực kỳ kinh người, kính xin các hạ cùng bản tọa luận bàn một phen, để cho bổn Đế hiểu rõ bản thân không đủ hơn.
Tất Phách Yêu Đế thu lại kinh sợ trên mặt, vẻ mặt hắn cấp tốc trở nên nghiêm nghị, trên đỉnh đầu đột nhiên xuất hiện một viên lôi châu to bằng nắm tay, lôi châu kia vừa xuất hiện, nguyên tố sấm sét trong thiên địa liền trong nháy mắt cuồng bạo, mây đen không ngừng lăn lộn, ánh chớp dồn dập liễm vào, ở dưới Tất Phách Yêu Đế điều khiển, lôi châu hóa thành một đạo lưu quang óng ánh, phút chốc chạy chồm về phía Diệp Huyền.
– Tất Phách Yêu Đế này lại vẫn không bỏ qua?
Trong lòng Diệp Huyền cảm giác nặng nề, hắn không nghĩ tới mình thả ra Thôn Phệ Võ Hồn, Tất Phách Yêu Đế lại vẫn không chịu bỏ qua, chỉ từ trên khí tức, hắn xác thực có thể lợi dụng Thôn Phệ Võ Hồn không kém hơn Tất Phách Yêu Đế, nhưng thật muốn chiến đấu với nhau, Diệp Huyền rất rõ ràng mình bây giờ còn căn bản không phải đối thủ của Yêu Đế tam trọng.
Chỉ có điều đến tình huống hiện tại, Diệp Huyền muốn không động thủ cũng không được.
Lôi trụ xẹt qua chân trời, toàn bộ bầu trời đều đầy rẫy lôi điện chi lực màu xanh lam, lôi châu công kích chưa rơi xuống trên người Diệp Huyền, cũng đã để cả người Diệp Huyền lông tơ đứng thẳng, khí huyết trong cơ thể cuồn cuộn, có loại cảm giác muốn nứt ra.
Tất Phách Yêu Đế đánh ra lôi châu cũng không phải bảo vật phổ thông gì, mà chí bảo độc nhất Thiên Lôi Châu của Kinh Lôi Thú nhất mạch.
Loại Thiên Lôi Châu này, là bản mệnh bảo vật mỗi một Kinh Lôi Thú bộ tộc từ nhỏ đã súc tích ở trong cơ thể, có chứa lôi điện chi lực cực kỳ khủng bố, thuộc về đòn sát thủ.
Vừa nãy Diệp Huyền tỏa ra khí thế khủng bố, đã làm Tất Phách Yêu Đế kinh sợ, vì lẽ đó hắn vừa ra tay chính là một đòn sấm sét, không dám có chút bất cẩn.
– Đánh thì đánh đi.
Diệp Huyền cắn răng một cái, triệt để không thèm đến xỉa, cùng lắm bại lộ thân phận, giết ra Vô Tận sơn mạch a.
Cửu Huyền Ngạo Thế Quyết trong cơ thể điên cuồng vận chuyển, Diệp Huyền vừa mới chuẩn bị đánh ra Tài Quyết Chi Kiếm. . .
– Chít chít!
Đúng lúc này, cảm nhận được lôi điện chi lực ở ngoại giới, Tiểu Tử Điêu đột nhiên xuất hiện ở trên bả vai hắn, đôi con ngươi giống như bảo thạch nhìn chằm chằm Thiên Lôi Châu, trong mắt nhỏ dĩ nhiên lộ ra một tia tham lam mừng rỡ.
– Bạch!
Sau khi Tiểu Tử Điêu xuất hiện, ở trên bả vai Diệp Huyền lóe lên, trong nháy mắt liền biến mất không còn tăm hơi.
– Cái gì?
Diệp Huyền sững sờ, chợt hắn liền phát hiện, Tiểu Tử Điêu dĩ nhiên xuất hiện ở trên Thiên Lôi Châu, chỉ thấy bốn móng vuốt nhỏ của nó vững vàng ôm lấy Thiên Lôi Châu to bằng nắm tay, theo Thiên Lôi Châu tập kích tới, đạo đạo lôi điện chi lực kinh người ở trên người nó nổ tung, nhưng nó không hề hay biết.
Thậm chí. . .
Khóe miệng của Tiểu Tử Điêu dĩ nhiên chảy xuống ngụm nước.
Sau đó…
Diệp Huyền nhìn thấy Tiểu Tử Điêu há to miệng, bẹp một cái, mạnh mẽ cắn ở trên Thiên Lôi Châu. . .
Răng rắc!
Thiên Lôi Châu to bằng nắm tay ngay lập tức bị cắn xuống nửa khối, lôi điện chi lực trong đó triệt để cuồng bạo, một luồng khí tức kinh thiên động địa từ bên trong tỏ khắp ra, toàn bộ thiên địa như đi tới thế giới lôi bạo tận thế, để hết thảy cường giả Yêu tộc từ sâu trong nội tâm đều cảm nhận được hoảng sợ.
– Không được! Nơi nào đến con vật nhỏ? Dĩ nhiên cắn phá Thiên Lôi Châu của Tất Phách Yêu Đế?
Từ khi Tiểu Tử Điêu xuất hiện ở trên bả vai Diệp Huyền, lại xuất hiện ở trên Thiên Lôi Châu, đến cuối cùng mạnh mẽ cắn nuốt Thiên Lôi Châu, toàn bộ quá trình chỉ ở trong chớp mắt, thậm chí ngay cả Tất Phách Yêu Đế sử dụng tới Thiên Lôi Châu cũng không thể phản ứng lại.
Mà chờ hết thảy cường giả Yêu tộc phản ứng lại, Tiểu Tử Điêu đã mạnh mẽ cắn Thiên Lôi Châu xuống một khối.
Trong phút chốc, hết thảy cường giả Yêu tộc ở đây đều giật nảy cả mình, bao quát Tất Phách Yêu Đế ở bên trong hết thảy Yêu Đế, trên mặt đều lộ ra vẻ hoảng sợ.
Trong lòng Diệp Huyền cũng đột nhiên hồi hộp, cảm thấy một tia không ổn.
Thiên Lôi Châu, là Yêu Đế tam trọng Tất Phách Yêu Đế dùng bản nguyên cô đọng ra, thai nghén ít nhất mấy trăm năm thời gian, trong đó ẩn chứa sấm sét oai căn bản không có cách dùng số lượng để hình dung.
Lúc trước ở Xích Phong sơn mạch, Tất Lôi Yêu Đế mới cửu giai nhị trọng sử dụng tới Thiên Lôi Châu, ở thời khắc sống còn chém Tử Đao Vũ Đế thành bột mịn, này vẫn là Thiên Lôi Châu của Tất Lôi Yêu Đế.
Bây giờ, bị phá tan là Thiên Lôi Châu của Tất Phách Yêu Đế a.
Một khi muốn nổ tung lên, trong đó ẩn chứa sấm sét chi uy, e là nửa cái Yêu Minh cũng sẽ bị nổ thành tro tàn.
Vào giờ phút này, đã không có một cường giả Yêu tộc nào cân nhắc Tiểu Tử Điêu là làm sao có thể cắn phá Thiên Lôi Châu của Tất Phách Yêu Đế, trong đầu bọn hắn hiện ra ý nghĩ chỉ có một …
Yêu Minh xong!
Ánh chớp vô tận từ trong Thiên Lôi Châu vỡ tan trút xuống, Tất Phách Yêu Đế biến sắc, vào lúc này ngay cả hắn cũng không cách nào khống chế Thiên Lôi Châu vận chuyển, chỉ có thể trơ mắt nhìn sấm sét đủ để phá huỷ nửa cái Yêu Minh bao phủ ra.
Ánh chớp phun trào, ánh sáng tung toé, toàn bộ bầu trời Yêu Minh, đột nhiên biến thành hải dương lôi đình, khí tức tận thế giáng lâm, hủy diệt tất cả.
&
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









![[Dịch] Tối Cường Tiên Đế Tại Đô Thị [Dịch] Tối Cường Tiên Đế Tại Đô Thị](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/07/Dich-Toi-Cuong-Tien-De-Tai-Do-Thi-Audio-Full.jpg)
