- Home
- Truyện Huyền Huyễn
- [Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
- Tập 165 : Hung Hăng Nghiền Ép (2) (c1641-c1650)
[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 165 : Hung Hăng Nghiền Ép (2) (c1641-c1650)
❮ sautiếp ❯Chương 1641: Hung Hăng Nghiền Ép (2)
Tả Đồng Vũ Đế dù sao cũng là cường giả nhị trọng đỉnh phong, dưới một đòn toàn lực, uy lực kinh thiên động địa, không phải bình thường.
– Ầm ầm!
Bị hắn công kích, vô số bóng người của Diệp Huyền dồn dập phá nát, dĩ nhiên hết thảy bị oanh thành hư vô.
Thấy rõ tình cảnh này, trong lòng Tả Đồng Vũ Đế không thích phản kinh.
Diệp Huyền ở trước khi đột phá, lực phòng ngự mạnh mẽ đủ để chống lại công kích của hắn, làm sao sau khi đột phá, trái lại bị hắn lập tức oanh thành hư vô?
Quả nhiên, trong lòng hắn vừa ra ý niệm này, sau lưng đột nhiên lạnh lẽo, một bóng người lạnh lùng không biết chuyện gì đã đi tới phía sau hắn, hư không yên tĩnh, lặng yên không một tiếng động, lực lượng khuấy động không gian kia, lại làm hư không vỡ ra một chút vết nứt.
Tài Quyết Chi Kiếm nhanh như tia chớp chém xuống, ánh kiếm ngang dọc, lôi khí quét ngang, hầu như ép hắn không thở nổi.
– Làm sao có khả năng? Hắn làm sao có thể lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở sau lưng ta, hơn nữa còn có thể xé rách hư không, chẳng lẽ người này đã khống chế xuyên toa hư không chỉ Vũ Đế tam trọng mới có thể nắm giữ?
Tả Đồng Vũ Đế cả kinh là không phải chuyện nhỏ, Tà Nhãn Võ Hồn của hắn bao phủ tất cả, có thể dò xét tất cả hư vọng, Vũ Đế phổ thông muốn tránh thoát thần thức của hắn căn bản không có khả năng, nhưng Diệp Huyền dĩ nhiên lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở sau lưng hắn, điều này bảo hắn làm sao không kinh?
– Thiên Nhãn!
– Vô Lượng Chân Không!
– Chết đi cho ta!
Thân thể Tả Đồng Vũ Đế chấn động, đột nhiên toàn thân phun ra hắc khí thần bí, Tà Nhãn Võ Hồn trên đỉnh đầu cấp tốc khuếch tán, tròng mắt nguyên bản tà ý đen kịt dĩ nhiên xuất hiện tầng tầng con ngươi vô tận, những con ngươi này một cái lồng một cái, có vẻ tà ác quỷ dị, làm người ta sợ hãi.
Hai nguồn lực lượng này đồng thời bay lên, bao phủ về phía Diệp Huyền.
Đây là Võ Hồn bí kỹ của hắn, cùng với tuyệt học của Vô Lượng Sơn, thuộc về lá bài tẩy, thậm chí trước đối chiến Diệp Huyền cũng không từng triển khai, nhưng vào lúc này đã cố kỵ không được nhiều như vậy.
– Trò mèo.
Diệp Huyền chỉ cười lạnh, loạt xoạt, ánh kiếm ngang dọc, chém vào công kích của Tả Đồng Vũ Đế, phát sinh nổ vang kinh thiên.
Mà Diệp Huyền thì thừa dịp cơ hội này, trong nháy mắt đi tới đỉnh đầu của Tả Đồng Vũ Đế, một chưởng nhấn về phía Tà Nhãn Võ Hồn của Tả Đồng Vũ Đế, hô, hai đạo hỏa diễm nồng nặc từ trong tay Diệp Huyền phụt lên, chính là Cửu U Minh Viêm cùng Tử Thương Viêm, uy lực Địa Hỏa ở dưới Huyền Nguyên cửu giai của Diệp Huyền thôi thúc, tỏa ra khí tức ngập trời.
Cửu U Minh Viêm, Tử Thương Viêm, đều là hỏa diễm tiếng tăm lừng lẫy trong Địa Hỏa, trước đây tu vi của Diệp Huyền không đủ, không cách nào thả ra uy lực thực sự của hai đại Địa Hỏa, nhưng sau khi đột phá Cửu Thiên Vũ Đế liền không như thế, Diệp Huyền đã có thể triệt để thả ra uy lực, hai cỗ hỏa diễm phụt lên, lúc ẩn lúc hiện, đốt thiên địa thành biển lửa, cái khí thế phần diệt tất cả kia, hầu như muốn đốt sạch thế gian vạn vật.
– Không được!
Tả Đồng Vũ Đế lập tức ngẩng đầu lên, trong tay chẳng biết lúc nào đã xuất hiện một viên đan dược màu đen, ném vào miệng, khí tức kinh người tỏ khắp, Tà Nhãn Võ Hồn trên đỉnh đầu hắn đột nhiên chấn động, lần thứ hai dâng lên một luồng khí tức càng thêm kinh khủng, thậm chí xung quanh Võ Hồn mơ hồ có đạo tinh hoàn thứ chín hình thành.
Ở cuối tầng tầng con ngươi trùng điệp kia, đột nhiên bắn ra vô số hồn quang, Diệp Huyền sử dụng tới hai đại Địa Hỏa bị chấn chia năm xẻ bảy.
– Hả? Dĩ nhiên chặn lại Địa Hỏa của thiếu gia ta công kích, đan dược tăng lực lượng Võ Hồn sao? Vô Lượng Sơn quả nhiên là giàu nứt đố đổ vách, đáng tiếc, ngươi có thể ngăn cản Địa Hỏa của thiếu gia ta, nhưng không ngăn được một chiêu này, Thôn Phệ Võ Hồn! Thôn phệ!
Diệp Huyền cũng không kinh hoảng, trong bàn tay đột nhiên hiện ra một vòng xoáy màu đen, trong Tà Nhãn Võ Hồn của Tả Đồng Vũ Đế bắn ra hồn quang vô hình ở trước vòng xoáy màu đen này dồn dập bị thôn phệ, hóa thành hư vô.
Bàn tay màu đen đè xuống, Diệp Huyền vỗ một chưởng lên Tà Nhãn Võ Hồn của Tả Đồng Vũ Đế, toàn lực thôi thúc Thôn Phệ Võ Hồn.
Một luồng đau đớn xót ruột từ trong linh hồn của Tả Đồng Vũ Đế bay lên, dù Thôn Phệ Võ Hồn của Diệp Huyền chưa hiển hiện, nhưng đã điên cuồng vận chuyển, lực cắn nuốt mạnh mẽ bắt đầu hấp thu Tà Nhãn Võ Hồn của Tả Đồng Vũ Đế.
Tà Nhãn Võ Hồn của Tả Đồng Vũ Đế, thật giống như đê đập tìm tới chỗ phát tiết, lực lượng Võ Hồn trong đó điên cuồng bị hút vào trong thân thể Diệp Huyền, sau đó từ từ hóa thành lực lượng Võ Hồn tinh khiết, dung nhập vào trong Thôn Phệ Võ Hồn.
Thôn Phệ Võ Hồn đột phá Bát Tinh, uy lực tăng lên đâu chỉ mấy lần, tốc độ thôn hấp nhanh chóng, quả thực kinh thiên động địa, vẻn vẹn mấy hô hấp liền hấp thu hơn nửa Tà Nhãn Võ Hồn của Tả Đồng Vũ Đế, tám đạo tinh hoàn vụn vặt, toàn bộ tán loạn.
Thời khắc sống còn, Diệp Huyền đột nhiên hút một cái, đem lực lượng trong Tà Nhãn Võ Hồn của Tả Đồng Vũ Đế, triệt để hút vào trong Thôn Phệ Võ Hồn.
Khí tức Thôn Phệ Võ Hồn trên người càng khủng bố, như một vị Ma thần màu đen, sừng sững ở trong Huyền Hải của Diệp Huyền, khuôn mặt rõ ràng, thật giống như Ma thần đến từ hư không sâu xa.
– Tà Nhãn Võ Hồn của Tả Đồng Vũ Đế, thực sự là chất phác không thể tưởng tượng, xem ra Võ Hồn của hắn đã từng xung kích qua cảnh giới Cửu Tinh, đáng tiếc thất bại, tuy cuối cùng lui trở về Bát Tinh, nhưng luận khí tức Võ Hồn so với Bát Tinh Võ Hồn phổ thông thì đáng sợ hơn nhiều lắm.
Triệt để hấp thu Tà Nhãn Võ Hồn của Tả Đồng Vũ Đế, khí tức trên người Diệp Huyền càng khủng bố, trong lúc vung tay nhấc chân đều có khí tức không tên tỏ khắp, như vực sâu không đáy.
– Đây là món đồ quỷ quái gì, tại sao có thể thôn phệ Tà Nhãn Võ Hồn của ta, làm sao có khả năng, Tà Nhãn Võ Hồn của ta uy lực vô cùng, có thể trấn áp tất cả, lại có đồ vật có thể thôn phệ Võ Hồn của ta, không thể, cái này không thể nào!
Tả Đồng Vũ Đế khó có thể tin, Tà Nhãn Võ Hồn của mình sẽ bị Diệp Huyền đánh tan, Võ Hồn tan vỡ khiến trong đầu của hắn truyền đến đau đớn kịch liệt, ý thức mơ hồ, điên cuồng rống to.
Nhưng hắn dù sao cũng thân kinh bách chiến, thời khắc mấu chốt, hắn liền nhắm Diệp Huyền điên cuồng đánh ra hàng trăm hàng ngàn quyền, đổi về một tia cơ hội thoát đi, đồng thời cố nén Võ Hồn tan vỡ đau nhức, điên cuồng lao về phía Cuồng Ngục Vũ Đế.
&
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1642: Tả Đồng Vẫn Lạc (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1643: Tả Đồng Vẫn Lạc (2)
Giữa chân mày Diệp Huyền, một đạo hồn lực khủng bố phóng thích ra, khí tức hồn lực này như lợi kiếm, trong nháy mắt xuyên thấu hư không, đi vào trong thân thể Tả Đồng Vũ Đế.
– Vô Tương Hồn Quyết … vạn cấm chi pháp!
Đồng thời từng đạo từng đạo hồn lực như sợi tơ cấp tốc bao phủ ra, mỗi một đạo hồn lực đều lóe lên ánh sáng mông lung, lẫn nhau trong lúc đó hình thành từng phù văn quỷ dị, bao phủ hư không quanh thân Tả Đồng Vũ Đế.
Thân hình Tả Đồng Vũ Đế nguyên bản sắp biến mất, lại từ trong hư không ngã ra.
– Tả Đồng Vũ Đế, huyết độn của ngươi ở trước mặt ta không có bất kỳ tác dụng gì, chết đi cho ta, Băng Hỏa Song Bạo!
Diệp Huyền cười lạnh một tiếng, một bước đi ra ngoài, một luồng hồn lực xung kích khủng bố bao phủ, oanh vào trong linh hồn của Tả Đồng Vũ Đế.
Ầm!
Hồn lực xung kích khủng bố nổ tung, nếu là thời điểm toàn thịnh, Tả Đồng Vũ Đế nắm giữ Tà Nhãn Võ Hồn còn có thể chống đối Băng Hỏa Song Bạo một hồi, nhưng hôm nay, Tả Đồng Vũ Đế bị thương nặng, linh hồn trong nháy mắt bị oanh tán loạn, phát sinh phá diệt.
– Huyền Diệp, chỉ bằng ngươi cũng muốn giết ta, cùng chết cho ta!
Tả Đồng Vũ Đế mắt thấy linh hồn của mình muốn phá diệt, hắn biết, chỉ cần linh hồn của mình lại bị thương nặng, vậy hắn liền triệt để không có cơ hội vươn mình, sẽ trở thành khôi lỗi trong tay Diệp Huyền, không hề có một chút quyền lợi tự chủ, nghĩ tới đây, hắn liền muốn tự bạo Huyền Hải.
Một Vũ Đế nhị trọng đỉnh phong tự bạo, sẽ đáng sợ cỡ nào? E là toàn bộ xung quanh ngàn dặm sẽ hóa thành tro tàn, Lăng Quang Thành ở bên ngoài mấy trăm dặm, cũng triệt để hủy diệt, không một may mắn còn sống sót.
Thế nhưng, Diệp Huyền nở nụ cười, nụ cười trào phúng, hồn lực cửu giai mạnh mẽ tỏ khắp ra:
– Nếu như ngươi vừa bắt đầu liền tự bạo, thiếu gia ta còn ngăn cản không được, nhưng hiện tại Võ Hồn của ngươi tan vỡ, linh hồn phá diệt, thực lực bản thân tổn thương, còn muốn ở trước mặt Luyện Hồn Sư như thiếu gia ta tự bạo, quả thực buồn cười!
– Bắc Minh huyền công … phong cấm!
Diệp Huyền đột nhiên vỗ ra một chưởng, trong lòng bàn tay, một hoa văn bát quái cổ điển xuất hiện, tỏa ra khí tức rộng rãi, lập tức đi vào trong thân thể Tả Đồng Vũ Đế, phù văn bát quái kia trong nháy mắt đi tới trong Huyền Hải của Tả Đồng Vũ Đế, trấn áp xuống, liền trấn áp Huyền Hải của Tả Đồng Vũ Đế, như mặt biển sau bão táp, cấp tốc bình tĩnh lại.
– Ta… Ta…
Tả Đồng Vũ Đế làm sao cũng không nghĩ ra, ở trước mặt Diệp Huyền mình ngay cả tự bạo cũng không được, đồng thời Bắc Minh huyền công của Diệp Huyền, cũng làm thân thể hắn chấn động, trong đầu tựa hồ hồi ức đến cái gì.
– Bắc Minh huyền công, tên của môn công pháp này vì sao lại quen thuộc như vậy? Ta có phải là từ nơi nào nghe qua không? Bắc Minh huyền công? Tiêu Dao Du? Ngươi, ngươi là…
Đột nhiên, thân thể Tả Đồng Vũ Đế chấn động, trong mắt lộ ra khiếp sợ không gì sánh nổi, đột nhiên há to mồm, tựa hồ phát hiện một loại bí mật kinh người nào đó.
Nhưng mà, không chờ hắn nói ra.
– Tinh Diễn Thần Quyết … Vạn Hóa Tinh Không!
– Vô Tương Hồn Quyết … Thần Hồn Quy Nhất!
Giữa chân mày Diệp Huyền, đột nhiên nổ ra hai đạo hồn quang kinh người, trong đó một đạo, phảng phất như vạn ngàn tinh thần lóng lánh, vũ trụ Tinh Không hiện lên, nhảy vào trong linh hồn Tả Đồng Vũ Đế, phân liệt linh hồn của hắn ra, mà một đạo khác, huyền ảo tối nghĩa, hòa vào trong linh hồn của Tả Đồng Vũ Đế, nỗ lực chọn đọc ký ức trong đó.
Còn nay, Diệp Huyền rất tò mò mục đích của Vô Lượng Sơn đến tột cùng là gì, Vũ Đế nhất trọng như Trường Phong Vũ Đế chỉ là chấp hành giả, căn bản hiểu rõ không được quá nhiều, hơn nữa lúc đó tu vi hồn lực của hắn mới bát giai đỉnh phong, không cách nào chọn đọc ký ức linh hồn.
Bây giờ tu vi đột phá cửu giai, tu vi hồn lực của Diệp Huyền cũng một cách tự nhiên bước vào cửu giai, hơn nữa Tả Đồng Vũ Đế ở Vô Lượng Sơn ngồi vị trí cao, từ trên người hắn tất nhiên có thể biết được một ít gì đó.
– Ầm!
Hồn lực cửu giai đáng sợ, bắt đầu tìm tòi ký ức trong đầu Tả Đồng Vũ Đế.
Nhưng vào lúc này …
Vù!
Linh hồn của Tả Đồng Vũ Đế dĩ nhiên tự mình nổi lên, sản sinh tự bạo, linh hồn tự bạo tạo thành uy lực đáng sợ lập tức nổ nát hồn lực cửu giai của Diệp Huyền, càng dọc theo hồn lực của Diệp Huyền, muốn phản phệ linh hồn của hắn.
Vẻ mặt của Diệp Huyền không sợ hãi, hồn lực cửu giai cấp tốc ở trước mặt hình thành một bình phong, ngăn cản linh hồn của Tả Đồng Vũ Đế tự bạo phản phệ.
Sắc mặt hắn tái xanh, lạnh lùng nhìn khí tức trên người Tả Đồng Vũ Đế trừ khử, triệt để hóa thành một bộ thi thể.
Tàn nhẫn, quá ác.
Diệp Huyền thực không nghĩ tới, Vô Lượng Sơn ở trên linh hồn của Tả Đồng Vũ Đế dĩ nhiên gieo xuống bí pháp như vậy, một khi có cường giả tìm tòi trí nhớ, ở tình huống không cách nào chống lại, linh hồn của Tả Đồng Vũ Đế sẽ tự mình nổ tung, không cho đối phương bất kỳ cơ hội dò xét đến bí mật.
Nhưng như vậy, Tả Đồng Vũ Đế vốn đang không chết, sẽ trong nháy mắt vẫn lạc, trở thành một thi thể vô dụng.
Đây cơ hồ là cố ý giết chết cường giả tông môn mình, đến bảo tồn bí mật của tông môn.
– Tàn nhẫn, quả thực quá ác, Vô Lượng Sơn dĩ nhiên ở trong đầu Tả Đồng Vũ Đế gieo xuống bí pháp như vậy, đến cùng là bí mật như thế nào, không thể bị người biết được, cần dùng thủ đoạn ác độc như thế? Hơn nữa Tả Đồng Vũ Đế là Vũ Đế nhị trọng đỉnh phong, lại là Luyện Hồn Sư nào, có thể ở trong đầu hắn gieo xuống bí pháp như vậy?
Một chưởng đập thi thể Tả Đồng Vũ Đế thành bột mịn, Diệp Huyền thu hồi không gian giới chỉ, rơi vào trầm tư.
Lấy tu vi của Tả Đồng Vũ Đế, có thể ở trong đầu hắn gieo xuống bí pháp như vậy, toàn bộ thiên hạ số lượng tuyệt đối sẽ không vượt qua mười ngón.
– Đến tột cùng là ai?
Hắn lẩm bẩm mở miệng, tâm tư chập trùng.
– Vô Lượng Sơn Tả Đồng Vũ Đế, kia là Vũ Đế nhị trọng a, dĩ nhiên chết như thế, chết ở trong tay một người vừa đột phá Vũ Đế? Người này đến tột cùng là nhân vật nào? Thánh Thành Thánh tử sao? Hay là yêu nghiệt nghịch thiên của thế lực hàng đầu nào? Nhưng coi là nhân vật như vậy, cũng không thể vừa đột phá Vũ Đế, liền có thể đánh giết Tả Đồng Vũ Đế a?
Cách đó không xa, Lăng Diệt Tông tam đại Vũ Đế thấy cảnh này, từng cái từng cái trợn mắt ngoác mồm, con mắt suýt chút nữa từ trong viền mắt rơi ra.
&
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1644: Ngưng Chân Bí Thuật (1)
Trong Lăng Quang Thành, võ giả còn lại cũng đều há to mồm.
Tuy bọn họ không hiểu Vũ Đế nhất trọng cùng Vũ Đế nhị trọng chênh lệch đến tột cùng lớn bao nhiêu, nhưng vừa nãy Tả Đồng Vũ Đế dễ dàng chà đạp Lăng Diệt Tông tam đại Vũ Đế, bọn hắn đều xem rõ rõ ràng ràng.
Nhưng dù một người hung hăng đáng sợ như thế, ở ngăn ngắn chốc lát, liền trực tiếp vẫn lạc ở nơi này, tương phản mãnh liệt như thế, khiến cho bọn họ trong khoảng thời gian ngắn đều chưa hoàn hồn lại.
Còn những dân chúng ở dưới đáy, nhìn khe nứt dài mấy ngàn trượng ở ngoài Lăng Quang Thành, cùng với tường thành triệt để hóa thành tro tàn kia, chỉ cảm thấy ngày hôm nay tình cảnh này, bọn họ cả đời đều không thể quên.
– Vèo!
Trên đường chân trời, Diệp Huyền trầm tư chốc lát, sau đó trực tiếp lướt về phía phương hướng Cuồng Ngục Vũ Đế cùng cường giả bí ẩn kia biến mất.
– Hiện tại Cuồng Ngục Vũ Đế còn chưa trở lại, nói rõ hai người bọn họ chiến đấu còn không kết thúc, ta đi xem một chút.
Nói thật, Diệp Huyền đối với thân phận của lão giả mang mặc nạ thần bí kia cũng hết sức tò mò, người này trước khi đi sử dụng tới quang hồng màu vàng, cùng với trong hư không mơ hồ truyền đến tiếng thú hống, cũng làm cho Diệp Huyền nghĩ đến một khả năng, muốn đi xác minh.
Sau khi đột phá Cửu Thiên Vũ Đế, Diệp Huyền đối với Cuồng Ngục Vũ Đế cũng không có sợ hãi như vậy, hắn có đầy đủ tự tin, coi như mình không phải đối thủ của Cuồng Ngục Vũ Đế, cũng đủ để bảo mệnh.
Lúc này.
Một chỗ chiến trường khác.
Lão giả mang mặc nạ cả người kim quang lóng lánh, cùng Cuồng Ngục Vũ Đế ác chiến hồi lâu, bất phân cao thấp.
– Đáng ghét a, Hạ Vũ Tôn này ở năm đó không phải bị thương nặng sao? Mấy chục năm qua, dĩ nhiên lại khôi phục?
Cuồng Ngục Vũ Đế cùng Hạ Vũ Tôn chiến đấu lâu như vậy, thấy chậm chạp không bắt được đối phương, trong lòng cũng có chút lo lắng.
Mà vừa nãy Tả Đồng Vũ Đế phát tin tức cho hắn, càng làm hắn phiền lòng.
– Trước Huyền Diệp kia còn không đột phá, Tả Đồng suýt chút nữa để tiểu tử kia chạy trốn, bây giờ tiểu tử kia đột phá, vô cùng có khả năng chạy ra Tả Đồng truy sát, mà nếu như ta không thể bắt Hạ Vũ Tôn, vậy chẳng phải là gà bay trứng vỡ, trúc lam múc nước công dã tràng?
Hiện tại Cuồng Ngục Vũ Đế cũng rất bất đắc dĩ, nếu để cho Huyền Diệp cùng Hạ Vũ Tôn đều đào tẩu, như vậy lần này hắn khổ cực truy sát chẳng khác nào triệt để thất bại, hắn một Vũ Đế tam trọng ra tay, lại một người cũng không bắt được, một khi truyền quay lại tông môn, còn mặt mũi nào thấy sơn chủ?
Lúc này trong lòng Cuồng Ngục Vũ Đế lo lắng, vẫn là mình không cách nào bắt Diệp Huyền, bởi vậy căn bản không cân nhắc đến Tả Đồng Vũ Đế sẽ không địch lại Diệp Huyền sau khi đột phá.
Cho nên khi Tả Đồng Vũ Đế vẫn lạc, khí tức hoàn toàn biến mất, thẻ ngọc truyền tin trong không gian giới chỉ của hắn tối sầm lại, Cuồng Ngục Vũ Đế kinh ngạc đến ngây người.
– Cái gì? Tại sao khí tức của Tả Đồng Vũ Đế lại đột nhiên biến mất, không có chút tồn tại nào? Lẽ nào hắn vẫn lạc? Sao có thể có chuyện đó!
Vì tăng cường khoảng cách thẻ ngọc truyền tin, Vũ Đế hàng đầu như Tả Đồng Vũ Đế cùng Cuồng Ngục Vũ Đế, ở trong ngọc giản đối phương đều sẽ lưu lại một đạo khí tức, mục đích chính là vì để lẫn nhau cách xa, hoặc bị cấm thuật gì phong ấn cũng có thể liên lạc với đối phương.
Bây giờ Tả Đồng Vũ Đế vẫn lạc, khí tức của Tả Đồng Vũ Đế ở trong thẻ ngọc truyền tin của Cuồng Ngục Vũ Đế liền hoàn toàn biến mất, hắn ngay lập tức biết, Tả Đồng Vũ Đế rất có thể đã vẫn lạc, trong lòng sợ hãi không ngớt.
Đến lúc này, hắn cũng không kịp nhớ bắt Hạ Vũ Tôn, thân thể đột nhiên chấn động, ầm ầm một hồi, sử dụng tới Ngũ Ngục pháp vương thuật, nhất thời một hư ảnh bá đạo từ trong thân thể hắn đi ra, hai tay thẳng thắn thoải mái, đánh văng thân thể của Hạ Vũ Tôn, mà chính hắn thì lại vội vàng lướt về phía Lăng Quang Thành.
– Cuồng Ngục Vũ Đế, vội vã đi như thế làm gì, ngươi và ta trong lúc đó còn không phân ra thắng bại a?
Hạ Vũ Tôn qua nhiều năm như vậy ẩn giấu ở Mộng Cảnh Bình Nguyên, vẫn kinh hồn bạt vía, không dám bại lộ mình, trong lòng đối với Vô Lượng Sơn cùng Thánh Thành Chấp Pháp điện là hận thấu xương, bây giờ hiếm thấy gặp phải cường giả như Cuồng Ngục Vũ Đế độc thân đi ra, làm sao cam lòng để đối phương dễ dàng rời đi.
Trên thân thể hắn ánh vàng rừng rực, một Cự Long màu vàng ở sau lưng của hắn hiện lên, ngửa mặt lên trời gào thét, bùng nổ ra Long uy vô tận, hai tay hóa thành lợi trảo màu vàng điên cuồng xé một cái, phút chốc xé rách hư ảnh của Cuồng Ngục Vũ Đế, đuổi theo Cuồng Ngục Vũ Đế.
Trong hư không.
Một bóng người màu đen, một bóng người vàng óng, một trước một sau hăng hái bay lượn, ẩn thân ở trên hư không loạn lưu, tốc độ nhanh chóng, không thể tưởng tượng nổi, trong chớp mắt liền bay ra ngoài mấy ngàn dặm.
Đúng lúc này, Cuồng Ngục Vũ Đế vừa vặn phát hiện Diệp Huyền đang hăng hái lướt tới.
– Là Huyền Diệp kia, chẳng lẽ Tả Đồng thật sự vẫn lạc?
Trong lòng Cuồng Ngục Vũ Đế nhất thời kinh hãi, tuy hắn chưa từng thấy Diệp Huyền, nhưng từ trên hình ảnh tông môn gặp qua hình vẽ của Diệp Huyền, lập tức liền nhận ra được.
Dựa theo đạo lý, hiện tại Tả Đồng Vũ Đế nên ở Lăng Quang Thành bảo vệ Diệp Huyền, bây giờ khí tức của Tả Đồng Vũ Đế biến mất, Diệp Huyền thì xuất hiện ở nơi này, nếu như Cuồng Ngục Vũ Đế còn không rõ Tả Đồng Vũ Đế đã xảy ra vấn đề, vậy hắn cũng quá ngu ngốc.
– Tiểu tử thúi, chết!
Cuồng Ngục Vũ Đế một chưởng từ trong hư không dò ra, một tiếng vang ầm ầm, phảng phất như Ma thần duỗi tay, một chưởng ấn đen kịt như mực từ giữa bầu trời xuất hiện, chưởng ấn này dài hơn một nghìn trượng, nguy nga rộng rãi, nghiền ép về phía Diệp Huyền.
Sau khi Cuồng Ngục Vũ Đế nhìn thấy Hạ Vũ Tôn, đã rõ ràng hung thủ chân chính sau lưng đối phó Vô Lượng Sơn hắn là ai, vì lẽ đó hắn chẳng muốn lại bắt Diệp Huyền tiến hành tra hỏi.
Hơn nữa hắn biết, Hạ Vũ Tôn ở phía sau theo sát hắn, hắn một chưởng vỗ chết Diệp Huyền rất dễ dàng, nhưng muốn bắt sống Diệp Huyền, lại không hẳn có thể thành công.
Quả nhiên, hắn vừa đánh ra một chưởng, Hạ Vũ Tôn ở phía sau đã đi tới bên người, lợi trảo màu vàng xuyên qua hư không, vồ bắt mà tới.
– Ha ha ha, Hạ Vũ Tôn, bản tọa không giết được ngươi, trước hết giết chết Huyền Diệp này, bản tọa muốn cho ngươi tận mắt nhìn thấy hắn chết.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1645: Ngưng Chân Bí Thuật (2)
Cuồng Ngục Vũ Đế quay người ngăn trở lợi trảo màu vàng của Hạ Vũ Tôn, cười ha ha, ma uy ngập trời bốc lên, Võ Hồn dập dờn ra tầng tầng Võ Hồn gợn sóng kinh người, trong nháy mắt oanh nát hư không bốn phía.
– Hả? Là Cuồng Ngục Vũ Đế cùng người đeo mặt nạ thần bí kia, bọn họ chiến đấu quả nhiên còn không kết thúc.
Diệp Huyền ở thời điểm Cuồng Ngục Vũ Đế chưa xuất thủ, cũng đã nhận biết được biến hóa giữa bầu trời, lập tức liền nhìn thấy chưởng ấn cực lớn của Cuồng Ngục Vũ Đế nghiền ép xuống hắn, lực lượng không gian kia trực tiếp phong tỏa hết thảy hư không quanh người hắn, khí tức kinh khủng chưa bay xuống, cũng đã ép hắn thở không được.
– Muốn ép chết ta như con kiến? Vậy hãy để cho ta nhìn Vũ Đế tam trọng, thực lực đến tột cùng đáng sợ đến mức nào?
Dưới cự chưởng, chiến ý của Diệp Huyền sôi trào, thân thể không lùi mà tiến tới, trong tròng mắt hắn tuôn ra một đoàn ánh sáng chói mắt, một kiếm bổ về phía bàn tay.
Một ánh chớp thô to xuất hiện ở trong thiên địa, một tiếng vang ầm ầm chém ở trên chưởng ấn, nhưng kiếm khí làm cho cường giả như Tả Đồng Vũ Đế không dám liều mạng, dĩ nhiên chỉ ở trên bàn tay màu đen kia bổ ra một vết nứt nhỏ bé.
Hắc khí lưu chuyển, chưởng ấn tiếp tục nghiền ép xuống, trung tâm chưởng ấn bị đánh ra vết nứt tùy theo nối liền, một chút cũng không thấy dấu vết.
– Đây chính là thực lực của Vũ Đế tam trọng sao? Ta liền không tin, thiếu gia ta ngay cả một Huyền Nguyên Thủ Chưởng cũng phách không ra!
Thấy một chiêu kiếm của mình, vẻn vẹn ở trên bàn tay kia bổ ra một vết nứt, trong lòng Diệp Huyền giật nảy cả mình, nhưng hắn cũng không hoảng loạn, lần thứ hai vận chuyển Huyền Nguyên trong cơ thể, điên cuồng đưa vào Tài Quyết Chi Kiếm.
– Ngưng Chân Bí Thuật!
Đồng thời Diệp Huyền vận dụng Ngưng Chân Bí Thuật mà trước đây không lâu từ Hoang Thiên Tháp lấy được kia.
Ngưng Chân Bí Thuật, có thể tăng lên một cấp bậc tu vi, lấy tu vi của Diệp Huyền bây giờ, lại tăng Huyền Nguyên lên một cấp bậc, không hẳn không thể phá tan Huyền Nguyên cự chưởng của Cuồng Ngục Vũ Đế.
Vù!
Nhưng khiến Diệp Huyền khiếp sợ chính là, khi Huyền Nguyên của hắn trải qua Ngưng Chân Bí Thuật tinh luyện tràn vào Tài Quyết Chi Kiếm, Tài Quyết Chi Kiếm như phát sinh một loại dị biến nào đó, giống như trong nháy mắt kích hoạt, từng đạo từng đạo phù văn màu xanh lam ở trên kiếm thể lưu chuyển, có một loại khí tức khiến Diệp Huyền cũng cảm thấy khiếp đảm từ bên trong tràn ngập ra.
Trên bầu trời, một đạo lôi vân đột nhiên hình thành, trong lôi vân điện quang phun trào, phát sinh nổ vang ầm ầm, toàn bộ thiên địa, đều đầy rẫy một luồng sấm sét bạo loạn.
– Chít chít!
Tiểu Tử Điêu vẫn ở trong túi linh sủng ngủ say như chết tựa hồ cũng bị cỗ lôi điện chi lực này làm cho thức tỉnh, phút chốc xuất hiện ở trên bả vai Diệp Huyền, nó xoay tròn mắt nhỏ nhìn chằm chằm Diệp Huyền, thật giống như bị tu vi của Diệp Huyền dọa sợ hết hồn, chợt nó nhìn thấy sấm sét giữa bầu trời, lập tức hưng phấn khua tay múa chân, vèo một cái lướt vào bầu trời.
– Tiểu Tử Điêu, cẩn thận!
Diệp Huyền sợ hết hồn, Cuồng Ngục Vũ Đế công kích đáng sợ như thế, Tiểu Tử Điêu đừng không cẩn thận bị một cái tát đập chết a.
Lo lắng Tiểu Tử Điêu có việc, thời khắc mấu chốt Diệp Huyền vội vàng bổ ra một chiêu kiếm, một ánh kiếm thông thiên màu xanh lam trong nháy mắt tràn ngập toàn bộ thiên địa, ánh kiếm kia lóng lánh, lập tức đánh tan Huyền Nguyên Thủ Chưởng của Cuồng Ngục Vũ Đế, lộ ra bầu trời bị lôi vân bao phủ.
Chỗ ánh kiếm đi qua, hư không nứt ra một lỗ thủng cực lớn, từng đạo từng đạo không gian loạn lưu hiện ra ở trước mặt mọi người.
Toàn bộ quá trình nói dài lâu, kì thực ở trong chớp mắt.
Diệp Huyền một kiếm chưa thành công, kiếm thứ hai lại ra, trong nháy mắt phá tan Huyền Nguyên Thủ Chưởng của Cuồng Ngục Vũ Đế, uy lực kinh người.
Tình cảnh này, trong nháy mắt làm tất cả mọi người ở đây kinh ngạc đến ngây người.
Bao quát Hạ Vũ Tôn cùng Cuồng Ngục Vũ Đế, mỗi cái trợn mắt ngoác mồm, vẻ mặt khó có thể tin.
– Huyền Nguyên Thủ Chưởng của ta lại bị tiểu tử này một kiếm bổ ra, sao có thể có chuyện đó?
Coi như là tận mắt nhìn thấy, giờ khắc này trong lòng Cuồng Ngục Vũ Đế vẫn còn có chút khó có thể tin.
– Một chiêu kiếm thật mạnh, đủ để uy hiếp đến Vũ Đế tam trọng, tu vi của người này mới cửu giai nhất trọng a?
Lão giả mang mặc nạ ánh mắt đồng dạng ngưng lại, đối với thân phận của Diệp Huyền càng hiếu kỳ:
– Người này đến tột cùng là người nào? Có thể để Vô Lượng Sơn Cuồng Ngục Vũ Đế tự mình truy sát, hơn nữa nghe ngữ khí của Cuồng Ngục Vũ Đế, tựa hồ hắn cho rằng người này cùng ta có quan hệ?
Hai người bọn họ chấn động, nhưng trong lòng Diệp Huyền làm sao cũng không cao hứng nổi.
Bởi vì hắn phát hiện sau khi bổ ra chiêu kiếm này, Huyền Nguyên trong cơ thể nguyên bản cực kỳ dồi dào, lập tức tiêu hao một phần tư.
Huyền Nguyên trong cơ thể Cửu Thiên Vũ Đế hồn hậu, hầu như là vô cùng vô tận, nhưng thi triển Ngưng Chân Bí Thuật này, tiêu hao lại to lớn như thế?
Nói cách khác, nếu như hắn lại giống như vừa nãy ra tay toàn lực, chỉ cần ba bốn kiếm, Huyền Nguyên trong cơ thể hắn sẽ rỗng tuếch, tốc độ tiêu hao như thế, cho dù là đan dược cửu giai cũng không kịp bổ sung a.
Một khi Huyền Nguyên tiêu hao hầu như không còn, vậy hắn liền chỉ có thể mặc người xâu xé.
– Ngưng Chân Bí Thuật này uy lực mạnh thì có mạnh, nhưng mà không thể dùng nhiều, tiêu hao thực sự là quá đáng sợ.
Giải trừ Ngưng Chân Bí Thuật vận chuyển, Diệp Huyền tập trung chú ý đến trên người Cuồng Ngục Vũ Đế, Băng Hỏa Song Bạo triển khai ra ngoài.
Đến mà không về là bất lịch sự, loại sự tình vô lễ này Diệp Huyền là chắc chắn sẽ không làm.
Hồn lực mạnh mẽ xung kích, trực tiếp ở trên linh hồn của Cuồng Ngục Vũ Đế nổ tung.
– Đây là món đồ quỷ quái gì?
Băng Hỏa Song Bạo của Diệp Huyền, mặc dù không cách nào mang đến thương tổn trí mạng cho Cuồng Ngục Vũ Đế, nhưng cũng khiến đầu óc của hắn đau xót, Huyền Nguyên trong cơ thể vận chuyển cứng lại, vội vàng thôi thúc Hư Vô Võ Hồn tiến hành trấn áp.
Hắn vừa sơ sẩy, ngay lập tức bị Hạ Vũ Tôn ở một bên nắm lấy cơ hội.
Xé tan!
Lợi trảo xé rách trời cao, ở trên người Cuồng Ngục Vũ Đế lưu lại hai vết thương, máu tươi dâng trào lên.
– Long Giáp hóa thân, quả nhiên là người của Đông Lăng Hạ gia?
Diệp Huyền nhìn thấy lợi trảo màu vàng của lão giả, trong lòng không khỏi hơi động.
&
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1646: Kim Lân Đến
– Đáng ghét, ngày hôm nay các ngươi đều phải chết.
Cuồng Ngục Vũ Đế kích ra chân nộ, dằn vặt nửa ngày không những không thể giết chết đám người Diệp Huyền, trái lại bên mình vẫn lạc hai Vũ Đế, hơn nữa chính hắn còn bị thương, chuyện này quả thật là vô cùng nhục nhã.
– Diệp thiếu.
Đúng lúc này, tiếng hét ầm ầm đột nhiên ở chân trời vang lên, một tiếng vang ầm ầm, xa xa phía chân trời, đột nhiên sáng lên vài đạo ánh sáng chói mắt, tùy theo một luồng yêu uy ngập trời ầm ầm bao phủ tới.
Yêu uy kia như mây đen ở chân trời, che trời tế nhật, dưới yêu vân, mấy con Yêu thú khí thế bàng bạc đang nhanh chóng tới, trong đó ở trung ương nhất, là một con Huyền thú toàn thân màu vàng, như Kỳ Lân, nhưng mọc ra một đôi cánh quái dị màu vàng.
Ánh mắt của nó trừng tròn xoe, thân thể vẫn còn ở bên ngoài ngàn dặm, nhưng ầm ầm gầm hét lên:
– Huyền Diệp điện hạ, không cần sợ hãi, lão Kim ta đến vậy, mụ nội nó, tên nào dám ra tay với Huyền Diệp điện hạ, lão Kim ta đuổi tới chân trời góc biển, Vũ Trụ Hồng Hoang, cũng phải chém hắn thành muôn mảnh, khảo thành thịt viên, lại vẩy lên hồ tiêu ăn đi.
Kim Lân gầm lên, vang vọng thiên địa, cực kỳ thô bạo.
Yêu vân ngập trời, tựa hồ tôn lên lời nói của nó, điên cuồng phun trào.
– Yêu tộc, là Yêu tộc ở Vô Tận sơn mạch.
Trong lòng Cuồng Ngục Vũ Đế đột nhiên cả kinh, hắn đột nhiên nghĩ đến lúc trước Tả Đồng Vũ Đế truyền về tình báo, thì có báo cáo Diệp Huyền làm sao chạy trốn Hỗn Loạn Chi Thành Đấu Vũ Hội, tựa hồ chính là cùng Yêu tộc ở Xích Phong sơn mạch liên thủ, lúc này mới chém giết Tử Đao Vũ Đế, bình yên thoát thân.
Bây giờ hắn đang đuổi giết Diệp Huyền, dĩ nhiên lại có Yêu tộc ra tay, điều này làm cho trong lòng Cuồng Ngục Vũ Đế đột nhiên cả kinh.
– Chẳng trách năm đó sau khi Đông Lăng Hạ gia bị diệt tộc, dư nghiệt còn lại chúng ta tìm khắp cả toàn bộ đại lục cũng không phát hiện tung tích, hóa ra là cùng Yêu tộc ở Vô Tận sơn mạch liên thủ.
Nếu như Yêu tộc ở Vô Tận sơn mạch cũng nhúng tay, vậy chuyện này liền phiền phức, trên Thiên Huyền đại lục, tuy Nhân tộc chiếm cứ phần lớn cương vực, ở trong mỗi sơn mạch săn giết Yêu thú, thế nhưng Yêu tộc tuyệt đối là lực lượng đáng sợ không cho lơ là ở trên đại lục, cường đại đến ngay cả Huyền Vực cũng không dám công nhiên là địch, mà là ký kết thỏa thuận hòa bình.
– Không được, nếu như Hạ gia thật cùng Yêu tộc liên thủ, vậy tình cảnh của ta bây giờ liền nguy hiểm.
Vốn Cuồng Ngục Vũ Đế ở dưới tức giận còn muốn liều mạng đánh giết Hạ Vũ Tôn cùng Diệp Huyền, nhưng Kim Lân xuất hiện, trong lòng hắn lập tức hoảng hồn.
Hết cách rồi, nơi này cách Vô Tận sơn mạch quá gần, tuy mấy con Yêu thú trước mắt thực lực tựa hồ không phải quá mạnh, nhưng một khi mấy cự phách trong Vô Tận sơn mạch kia đến đây, mình lại muốn trốn chỉ sợ cũng không có cơ hội.
– Hạ Vũ Tôn, Huyền Diệp, các ngươi dĩ nhiên cấu kết Yêu tộc ở Vô Tận sơn mạch, phản bội Nhân tộc, quả thực là nhân thần cộng phẫn, thiên địa bất dung, việc này ta tất sẽ bẩm báo Thánh Thành, tập nã bọn ngươi quy án.
Thân thể Cuồng Ngục Vũ Đế chấn động, đột nhiên trốn vào hư không, đồng thời phun ra một ngụm tinh huyết, tinh huyết thiêu đốt, trên người hắn sáng lên cầu vồng óng ánh, dĩ nhiên dùng phương pháp huyết độn, chớp mắt ngàn dặm, liền biến mất ở phía chân trời.
Cuồng Ngục Vũ Đế lại bị doạ đi.
Ầm!
Cuồng Ngục Vũ Đế mới vừa đi, dưới yêu uy vô biên, mấy con Yêu tộc Yêu Đế liền giáng lâm xuống, trong nháy mắt đi tới trước mặt Diệp Huyền.
– Diệp thiếu, lão Kim ta tới chậm, điện hạ ngươi không sao chứ? Ta nghe thủ hạ Hoàng Phủ Tú Minh của ngươi nói, có người đang đuổi giết ngươi? Ngươi có sao không? Ngươi yên tâm, có lão Kim ta ở đây, bảo đảm đánh hắn ngay cả cha mẹ cũng nhận không ra.
Kim Lân nhìn thấy Diệp Huyền, thần tình kích động như nhìn thấy cha mẹ, trong miệng bùm bùm nói ra một đống lớn, sau đó hai con ngươi màu vàng óng bỗng dưng tập trung Hạ Vũ Tôn:
– Chúng yêu, vây quanh lão quỷ này cho ta, dám động thủ với điện hạ của lão Kim ta, quả thực là chán sống.
Kim Lân ra lệnh một tiếng, vèo vèo vèo, mấy con Yêu Đế bên người hắn lập tức vây quanh Hạ Vũ Tôn, mấy con Yêu Đế toả ra khí tức ngập trời, dĩ nhiên tất cả đều là Yêu Đế nhị trọng, xem ra Kim Lân ở trong Vô Tận sơn mạch lăn lộn cũng không tệ lắm a.
Hạ Vũ Tôn vốn chẳng muốn dính líu tới những thứ này, đang chuẩn bị xoay người rời đi, nhưng nghe được Kim Lân nói đến Hoàng Phủ Tú Minh, ánh mắt của hắn đột nhiên ngưng lại, lạnh lùng nói:
– Hoàng Phủ Tú Minh, các ngươi nói chính là Lam Quang học viện Hoàng Phủ Tú Minh?
Khí thế ngập trời tràn ngập, mang theo một luồng Long uy nhàn nhạt.
– Ta sát, trên người ngươi lại còn có khí tức của Yêu tộc chúng ta? Nhân yêu đáng chết này, sẽ không phải là đời sau của Yêu tộc chứ?
Kim Lân nhíu mày nói:
– Coi như là đời sau của Yêu tộc ta cũng vô dụng, dám động thủ với Huyền Diệp điện hạ, vậy thì phải có giác ngộ bị đánh.
– Làm càn.
Sau lưng Hạ Vũ Tôn hiện ra một con Cự Long màu vàng, áp lực ngập trời thả ra ngoài, khí tức Vũ Đế tam trọng lập tức bao phủ, mấy tên Yêu Đế nhị trọng kia từng cái từng cái hoàn toàn biến sắc.
Hạ Vũ Tôn thủ thế chờ đợi, nhưng vẫn không ra tay, hắn biết vài tên Yêu Đế trước mặt này đều là đến từ Vô Tận sơn mạch, khí tức trên người Yêu thú màu vàng kia mới Yêu Hoàng đỉnh phong, nhưng có thể hiệu lệnh Yêu Đế nhị trọng, có thể thấy được lai lịch không phải bình thường, hiện tại Hạ gia từ lâu diệt tộc, mình cũng như chó mất chủ, Hạ Vũ Tôn không muốn gây chuyện, bằng không hắn đã sớm cho đám người Kim Lân một bài học.
– Nói cho ta, các ngươi nói Hoàng Phủ Tú Minh kia, đến cùng có phải là Lam Quang học viện Hoàng Phủ Tú Minh không?
– Kêu gào cái gì, còn dám ở trước mặt lão Kim ta sái uy phong, một Vũ Đế tam trọng, thật sự coi mình vô địch thiên hạ sao?
Kim Lân hùng hùng hổ hổ, còn muốn nói điều gì, lại bị Diệp Huyền nhẹ nhàng đánh gãy.
– Các hạ là Hạ Vũ Tôn?
Năm đó thời điểm Diệp Huyền đi Đông Lăng Hạ gia trộm cắp máu của Chân Long, liền nghe nói qua tên tuổi của Hạ Vũ Tôn, bất quá khi đó hắn còn chỉ là một tên Hạ gia Nguyên Lão, tu vi ở cửu giai nhất trọng, bởi vậy trong kế hoạch trộm cắp của Diệp Huyền, vẫn chưa để Hạ Vũ Tôn ở trong lòng.
Không ngờ trăm năm qua đi, năm đó một tên Nguyên Lão của Hạ gia, bây giờ đã là cự phách tam trọng.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1647: Gia Tộc Tin Tức (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1648: Gia Tộc Tin Tức (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1649: Hạ Gia Bí Ẩn (1)
– Ngươi thu phục Yêu thú linh sủng?
Tất cả mọi người kinh ngạc nhìn về phía Diệp Huyền.
Tuy khí tức trên người Kim Lân chỉ có Yêu Hoàng đỉnh phong, nhưng vừa nãy hắn tùy ý mệnh lệnh mấy đại Yêu Đế nhị trọng, có thể thấy được trong Yêu tộc ở Vô Tận sơn mạch có địa vị cực kỳ cao.
Vì lẽ đó mặc dù Hạ Vũ Tôn biết thân phận của Diệp Huyền, nhưng đối với hắn vẫn có chút hoài nghi, dù sao ở trên đại lục, Nhân tộc cùng Yêu tộc có thể nói là tử địch, tuy trăm năm qua không có sinh tử đại chiến gì, nhưng hai tộc trong lúc đó cừu hận vẫn còn.
Diệp Huyền cùng đám người Kim Lân quan hệ thân mật như vậy, để Hạ Vũ Tôn không thể không hoài nghi Diệp Huyền cùng Yêu tộc có phải có cấu kết gì không, không chỉ hắn, ngay cả trong lòng đám người Hoàng Phủ Tú Minh cũng đều mơ hồ có ý nghĩ như thế.
Nhưng nếu như Kim Lân kia là Yêu thú linh sủng của Diệp Huyền, như vậy tất cả đều giải thích được.
Diệp Huyền cũng biết đám người Hạ Vũ Tôn nghi hoặc, lúc này mới nói:
– Kim Lân, lấy linh sủng khế ước ra xem một chút.
– Vâng, điện hạ.
Kim Lân không tình nguyện nói, đồng thời chỗ mi tâm đột nhiên sáng lên một đạo hoa văn phức tạp tối nghĩa, cùng Ngự Thú sư thường dùng linh sủng khế ước vô cùng tương tự.
– Mặc dù lão Kim ta là linh sủng của điện hạ, nhưng cũng là đại tướng số một dưới trướng của điện hạ, thân phận, địa vị không phải là các ngươi có thể so sánh.
Vì cứu vãn mặt mũi của mình, Kim Lân một bên thả ra linh sủng khế ước, một bên lẫm lẫm liệt liệt nói.
Lúc này Hạ Vũ Tôn mới triệt để yên tâm, đồng thời thất kinh nói:
– Nhìn thân phận của Kim Lân này, vô cùng có khả năng là hoàng tộc trong Vô Tận sơn mạch, không nghĩ tới bị Diệp Huyền nô dịch, hơn nữa Yêu tộc ở Vô Tận sơn mạch tựa hồ còn không biết chuyện này, thủ đoạn thật là làm người không thể khinh thường.
Hạ Vũ Tôn rất rõ ràng, nếu như Yêu tộc ở Vô Tận sơn mạch biết Kim Lân đã bị một Nhân loại nô dịch, là tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tha Diệp Huyền.
– Các hạ bây giờ có thể nói cho ta, năm đó Đông Lăng Hạ gia đến tột cùng phát sinh chuyện gì không?
– Tại sao ngươi muốn biết chuyện này?
Hạ Vũ Tôn không hiểu Diệp Huyền vì sao đối với chuyện của Đông Lăng Hạ gia mình hiếu kỳ như vậy.
– Ta hoài nghi sở dĩ Vô Lượng Sơn ra tay với Mộng Cảnh Bình Nguyên cùng Lam Quang học viện, nguyên nhân như năm đó diệt Đông Lăng Hạ gia ngươi, bởi vì Vô Lượng Sơn công chiếm Mộng Cảnh Bình Nguyên, mục đích chính là vì phá tan cấm địa của Lam Quang học viện, mà phong ấn lại cấm địa của Lam Quang học viện, là Cửu Cực Chân Long Ấn của Hạ gia ngươi.
– Chuyện này làm sao có thể?
Hạ Vũ Tôn đầu tiên là cả kinh, chợt bật thốt lên:
– Chân Long Ấn, là cường giả Hạ gia ta mới có thể bố trí, hơn nữa chỉ có nhân vật cấp bậc gia chủ mới được truyền thụ, còn Cửu Cực Chân Long Ấn, thuộc về phong ấn mạnh nhất trong Chân Long Ấn, coi như là Vũ Đế tam trọng bình thường cũng không thể bố trí, cho dù là các đời lão tổ của Hạ gia ta, cũng không phải tất cả mọi người đều có thể bày xuống phong ấn như vậy, ở Lam Quang học viện, tại sao có thể có Cửu Cực Chân Long Ấn tồn tại?
– Không tin, ngươi có thể theo ta đi nhìn một chút.
Diệp Huyền tựa hồ biết Hạ Vũ Tôn sẽ không tin tưởng, trực tiếp đề nghị.
– Đi!
Trong khiếp sợ, Hạ Vũ Tôn căn bản không nói nhảm nữa, một nhóm sáu người cấp tốc đi tới cấm địa của Lam Quang học viện.
Mấy canh giờ sau.
Đứng trước cấm địa của Lam Quang học viện, nhìn về phía Kim Long phong ấn, vẻ mặt của Hạ Vũ Tôn dại ra.
– Sao có thể có chuyện đó… Dĩ nhiên đúng là Cửu Cực Chân Long Ấn.
Thân là cường giả Hạ gia, khí tức kia là tuyệt đối sẽ không giả được, khí tức Chân Long trên vách đá, cùng Đông Lăng Hạ gia hắn giống nhau như đúc, nói cách khác bày xuống phong ấn này, tuyệt đối là cường giả đỉnh phong của Đông Lăng Hạ gia.
Diệp Huyền ở một bên nói:
– Lam Quang học viện thành lập ở hơn một ngàn năm trước, căn cứ ghi chép, cấm địa này chính là viện trưởng đầu tiên của Lam Quang học viện bố trí, người này rất có thể chính là thành viên của Đông Lăng Hạ gia ngươi, Vô Lượng Sơn chiếm cứ Mộng Cảnh Bình Nguyên, mục đích chính là vì đồ vật trong cấm địa này, chỉ có điều mấy năm qua, bọn họ vẫn không có tìm được biện pháp mở ra phong ấn, vì lẽ đó ta mới muốn biết, Đông Lăng hạ gia ngươi năm đó vì sao lại bị Thánh Thành Chấp Pháp điện tiêu diệt?
– Kỳ thực chuyện này, ta hiểu rõ cũng không nhiều.
Nhìn thấy tất cả những thứ này, Hạ Vũ Tôn rốt cục triệt để tin tưởng Diệp Huyền, ánh mắt của hắn không khỏi rơi vào trầm tư, chậm rãi nói ra nguyên do Đông Lăng Hạ gia diệt tộc.
– Hơn năm mươi năm trước, Huyền Vực Thánh Thành đột nhiên đến một vị đặc sứ, bái kiến Hạ gia lão tổ ta, mặc dù Đông Lăng Hạ gia ta là gia tộc lánh đời, rất ít cùng đại lục vãng lai, nhưng Huyền Vực sứ giả dù sao không phải bình thường, Hạ gia ta tự nhiên không dám thất lễ, liền thông báo lão tổ đang lúc bế quan.
– Lúc đó lai sứ kia cùng Hạ gia lão tổ ở trong mật thất trò chuyện hồi lâu, bởi vì ở đây ngoại trừ lão tổ, những người khác đều không có mặt, bằng vào chúng ta không biết lão tổ cùng người này đến tột cùng nói chuyện gì, nhưng cuối cùng tựa hồ vẫn chưa đàm luận xong, sau một hồi, lai sứ kia liền không vui rời đi.
– Lai sứ kia đi rồi, chúng ta rõ ràng cảm giác được lão tổ lo lắng, ngay cả tộc trưởng cùng chúng ta hỏi dò lão tổ đối phương đến đây đến tột cùng vì sao, nhưng lão tổ vẫn không nói, chỉ bảo chúng ta làm tốt chuẩn bị rút lui.
– Chúng ta tự nhiên vô cùng giật mình, Đông Lăng Hạ gia ta ở đại lục truyền thừa hơn vạn năm, tuy không tính là vô địch thế gian, nhưng cũng uy danh hiển hách, thực lực hùng hậu, đến tột cùng có chuyện gì cần để cho chúng ta chuyển nhà, tiến hành rút đi? Chỉ là lão tổ lên tiếng, tộc trưởng cùng chúng ta tự nhiên không dám không nghe theo, liền tiến hành một ít chuẩn bị.
– Không ngờ…
Nói đến đây, trong tròng mắt của Hạ Vũ Tôn đột nhiên bắn ra một tia lệ mang cừu hận.
– Ở đêm khuya ngày thứ hai, vô số cường giả Thánh Thành Chấp Pháp điện trên người mặc áo giáp đột nhiên giáng lâm, đồng thời lợi dụng báu vật phong tỏa hết thảy hư không của Đông Lăng Hạ gia ta, đối với Hạ gia ta phát động đồ sát.
&
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1650: Hạ Gia Bí Ẩn (2)
– Hạ gia ta ra sức phản kháng, nhưng Thánh Thành Chấp Pháp điện rõ ràng đã sớm chuẩn bị, mấy đại cao thủ hàng đầu đến đây tất cả đều thực lực kinh người, bao quát lai sứ kia ở bên trong, cộng thêm mấy cường giả đỉnh phong của Vô Lượng Sơn, có tới mấy Vũ Đế tam trọng đối với Hạ gia ta tiến hành vây giết.
– Hạ gia ta dưới sự bất ngờ không kịp đề phòng, nhất thời tử thương nặng nề, lão tổ hắn vì bảo vệ chúng ta phá vòng vây, cũng dục huyết phấn chiến, cuối cùng bỏ mình.
– Cuối cùng, chỉ còn dư lại mấy người chúng ta tiếp tục sống sót.
– Có điều trước khi thoát đi, ta mơ hồ biết một vài thứ, Thánh Thành đặc sứ kia đến Đông Lăng Hạ gia ta, có người nói là đến yêu cầu một thứ, nói vật kia vốn không thuộc về Hạ gia ta, lại bị tổ tiên Hạ gia ta đoạt được.
– Mà vật kia Thánh Thành trước đây vẫn không biết ở trong tay Hạ gia, mãi đến tận hơn năm mươi năm trước, mới không biết từ con đường nào biết được vật kia ẩn giấu ở Hạ gia ta, lúc này mới phái đặc sứ đến yêu cầu, mà Hạ gia lão tổ không theo, mới phát sinh một màn thê thảm ấy.
– Sau đó ta nghe nói, Thánh Thành tìm khắp cả Hạ gia ta, cũng không thể tìm tới đồ vật bọn họ cần, như thế xem ra, vật kia nên ở trong cấm địa này.
Hạ Vũ Tôn nhìn cấm địa trước mặt, ánh mắt lạnh lẽo.
– Hóa ra là như vậy!
Diệp Huyền lẩm bẩm mở miệng.
Chỉ vì một thứ, Thánh Thành cùng Vô Lượng Sơn liền dám ra tay với thế lực nhất lưu như Đông Lăng Hạ gia, điều này làm cho trong lòng Diệp Huyền không khỏi có chút chấn động.
Lấy thế lực như Hạ gia, ít nhất nắm giữ hai đến ba vị Vũ Đế tam trọng, coi như bảo vật lại nghịch thiên, cũng không thể để Thánh Thành trắng trợn không kiêng dè ra tay như vậy, dù sao một khi ra tay thất bại, toàn bộ Huyền Vực đều sẽ rung chuyển.
Nhưng sự tình thật phát sinh, vì bảo vật kia, Thánh Thành Chấp Pháp điện liên thủ với Vô Lượng Sơn, triệt để diệt tuyệt Đông Lăng Hạ gia.
Đến tột cùng là bảo vật gì? Có thể làm cho Thánh Thành tiêu hao đánh đổi như vậy, liều lĩnh nguy hiểm nhân thần cộng phẫn, đi làm ra một chuyện như vậy?
Diệp Huyền không khỏi nhìn về phía cấm địa trước mặt, đồ vật đó, rất có thể ở trước mặt của hắn.
– Cửu Cực Chân Long Ấn sao?
Lúc này Hạ Vũ Tôn cũng ánh mắt phun trào, hắn đột nhiên tiến lên trước một bước, cả người sáng lên một đạo kim quang chói mắt, một Cự Long kim sắc từ trong cơ thể hắn bốc lên.
– Bằng vào máu ta, tế điện tộc ta, Cửu Cực thiên biến, Chân Long cửa mở!
Hạ Vũ Tôn đột nhiên phun ra một ngụm tinh huyết, hóa thành một Cự Long màu máu, hai tay hắn cấp tốc lược động, cả người long khí lưu chuyển, Chân Long khí nồng nặc tản mát, một kim, một huyết, hai đạo Cự Long ngưỡng thiên rít gào, trông rất sống động, đột nhiên nhảy vào trên vách đá cấm địa.
Bọn người Diệp Huyền nín hơi quan sát.
Vù!
Toàn bộ cấm địa đột nhiên sáng lên một đạo ánh sáng óng ánh, phù văn trên vách đá cấp tốc lưu động, cuối cùng diễn biến thành một Cự Long kim sắc, trong con ngươi Cự Long đột nhiên bắn ra hai đạo cầu vồng, đi vào trong cơ thể Hạ Vũ Tôn.
– Bạch bạch bạch!
Hạ Vũ Tôn liền lùi lại ba bước, Chân Long khí cùng Cự Long màu vàng trên người lập tức nát tan, liễm vào trong cơ thể hắn, mà phù văn trên cửa đá kia cũng cấp tốc biến mất, một lần nữa nội liễm, yên tĩnh trở lại.
– Xảy ra chuyện gì?
Đám người Hoàng Phủ Tú Minh đều vô cùng ngạc nhiên.
Cửu Cực Chân Long Ấn trên cấm địa này là tổ tiên của Đông Lăng Hạ gia bày xuống, dựa theo đạo lý, cho dù Cửu Cực Chân Long Ấn này mạnh hơn, Hạ Vũ Tôn là Vũ Đế tam trọng cũng có thể phá tan, nhưng kết quả…
– Khà khà, có gì ngạc nhiên, Chân Long huyết trên người tiểu tử này không nồng nặc, thất bại chứ sao.
Kim Lân ở một bên nhếch miệng nói.
Đám người Hoàng Phủ Tú Minh dồn dập nhìn về phía Diệp Huyền, chỉ thấy hắn cũng cau mày.
Vừa nãy thời điểm Hạ Vũ Tôn phá mở phong ấn, Diệp Huyền cũng ngưng thần nhìn toàn bộ quá trình, chính như Kim Lân nói, tu vi của Hạ Vũ Tôn là được, có Chân Long khí, thế nhưng lực lượng huyết thống không đủ mạnh, Cửu Cực Chân Long Ấn này, tựa hồ đối với nồng độ Chân Long huyết thống có yêu cầu tương đối, nếu như không đạt tới nồng độ yêu cầu, cho dù là người của Đông Lăng Hạ gia, cũng không cách nào phá tan Cửu Cực Chân Long Ấn.
– Yêu cầu một phần ba nồng độ huyết thống, làm sao có khả năng, năm đó tổ tiên ở cấm địa này đến tột cùng phong ấn cái gì?
Vẻ mặt của Hạ Vũ Tôn khó có thể tin.
– Một phần ba nồng độ huyết thống, năm đó người bày xuống phong ấn này, hoàn toàn là không muốn người khác mở ra a.
Diệp Huyền đối với Đông Lăng Hạ gia cũng có tương đối hiểu rõ, năm đó hắn vì thu được máu của Chân Long, cũng từng lẻn vào Đông Lăng Hạ gia, tự nhiên rõ ràng ở trong Hạ gia, tuyệt đại đa số người nồng độ huyết thống đều cực thấp, một phần ba nồng độ huyết thống, cũng chính là 30%, đây cơ hồ không thể thực hiện.
Phải biết thông thường mà nói, đệ tử Hạ gia chỉ cần nồng độ huyết thống đạt đến ba phần trăm, liền có thể tiến hành Chân Long biến thân, đạt đến mười phần trăm, liền có thể nói huyết thống vương giả trong trẻ tuổi.
Mà như một ít cường giả đỉnh phong, nhân vật lão tổ Đông Lăng Hạ gia, nồng độ huyết thống nhiều nhất cũng chỉ tiếp cận 20%, này đã là cực kỳ biến thái, nhưng dù vậy, khoảng cách một phần ba nồng độ huyết thống vẫn có một ít chênh lệch.
– 30% nồng độ huyết thống, coi như là Đông Lăng Hạ gia, ngàn năm cũng chưa chắc có thể xuất hiện một cái, còn hiện tại Hạ gia ta đã xuống dốc, nhân tài héo tàn, liền càng không thể, Chân Long huyết thống của lão phu ta cũng chỉ có mười lăm phần trăm.
Hạ Vũ Tôn đối với đồ vật trong cấm địa này cũng hết sức tò mò, Đông Lăng Hạ gia bọn họ rất có thể cũng là bởi vì vật này mới dẫn đến diệt tộc, vì lẽ đó vật này coi như đối với Hạ gia hắn vô dụng, hắn cũng không thể để cho vật này rơi vào trong tay Thánh Thành cùng Vô Lượng Sơn.
– 30%, cũng cũng chưa chắc không có cơ hội.
Lúc này Diệp Huyền đột nhiên nói.
Mọi người nhất thời trông lại.
Diệp Huyền ngưng tiếng nói:
– Chân Long huyết thống của Hạ Thất Tịch nồng độ rất cao.
– Ngươi biết nồng độ Chân Long huyết thống của Thất Tịch?
Ánh mắt của Hạ Vũ Tôn đột nhiên ác liệt nhìn về phía Diệp Huyền.
Nồng độ Chân Long huyết thống, là bí mật của mỗi một người Đông Lăng Hạ gia, Diệp Huyền làm sao biết nồng độ huyết thống của Thất Tịch? Coi như Thất Tịch cùng hắn đều là học viên của Lam Quang học viện, cũng không thể nói bí mật này cho hắn.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










