[Audio] Huyền Thiên Hồn Tôn dịch
Tập 167 : Yêu Thần Cung (1) (c1661-c1670)
❮ sautiếp ❯Chương 1661: Yêu Thần Cung (1)
– Tiểu Tử Điêu.
Trong lòng Diệp Huyền cảm giác nặng nề, chỉ lo Tiểu Tử Điêu có chuyện, hắn vừa mới chuẩn bị bay lượn mà lên, trước đi cứu viện.
Đột ngột …
Hổn hển!
Lúc này Tiểu Tử Điêu ở trong lôi đình lại đột nhiên hút một cái.
Cái bụng của nó nguyên bản chỉ như nửa quả bóng cao su, dĩ nhiên cấp tốc bành trướng, Thiên Lôi Châu của Tất Lôi Yêu Đế bị cắn phá trút xuống lôi đình chi hải, liền giống như cá voi hút nước, trong nháy mắt bị Tiểu Tử Điêu hút vào trong bụng, lôi đình vô tận cấp tốc tràn vào trong bụng Tiểu Tử Điêu, trong nháy mắt bị hấp thu giọt nước không dư thừa.
Bầu trời bị lôi vân bao phủ trong nháy mắt như đi tới trời nắng sáng sủa, sấm sét trong thiên địa trong nháy mắt biến mất, tất cả đều bị Tiểu Tử Điêu hấp thu hầu như không còn.
– Cách!
Dưới con mắt mọi người, Tiểu Tử Điêu ợ một tiếng no nê, nó vỗ vỗ cái bụng, hài lòng, răng rắc răng rắc ăn nửa Thiên Lôi Châu còn lại vào bụng, loạng choà loạng choạng bay trở về đến trên vai Diệp Huyền.
Yên tĩnh.
Yên tĩnh một cách chết chóc.
Chợt một tiếng rống to thê thảm, rồi lại mang theo phẫn nộ vô biên vang vọng ở toàn bộ Yêu Minh.
– Thiên Lôi Châu của bản tọa a! A a a a a!
Súc tích mấy trăm năm, hầu như là pháp bảo mạnh nhất mình cô đọng, lại bị một con tiểu yêu nuốt, Tất Phách Yêu Đế so với chết cha mẹ còn muốn phẫn nộ, không kìm nén được phẫn nộ, điên cuồng đánh về phía Tiểu Tử Điêu.
– Trả Thiên Lôi Châu cho ta!
Tức giận ầm ầm, sắc mặt của Tất Phách Yêu Đế tái xanh, sát khí sôi trào, cho dù là bổ Tiểu Tử Điêu, hắn cũng khó giải mối hận trong lòng mình.
Khuôn mặt xấu xí ngăm đen của Tất Phách Yêu Đế triệt để thay đổi, trở nên cực kỳ dữ tợn.
Súc tích mấy trăm năm, Thiên Lôi Châu có thể nói là chí bảo của hắn, lại bị ở dưới con mắt mọi người ăn mất, trong lúc nhất thời Tất Phách Yêu Đế tức giận, làm sao cũng không cách nào ức chế.
Giết!
Giết con vật nhỏ này.
Lúc này trong lòng hắn chỉ có một ý nghĩ, vậy thì là giết Tiểu Tử Điêu, mới giải mối hận trong lòng mình.
– Con vật nhỏ, nhận lấy cái chết cho ta!
Yêu Đế tam trọng phẫn nộ có bao nhiêu đáng sợ?
Trước đây có rất ít Yêu tộc biết, nhưng hiện tại hết thảy cường giả Yêu tộc ở đây đều biết.
Bầu trời sáng sủa lần thứ hai âm trầm, hư không đọng lại, một loại cảm giác ngày tận thế tới, cấp tốc khuếch tán ở toàn bộ Yêu Minh.
Cả người Tất Phách Yêu Đế đằng đằng sát khí, uy thế khủng bố, trong nháy mắt bao phủ lại Tiểu Tử Điêu ở trên bả vai Diệp Huyền, như muốn ép nó thành thịt nát.
Tiểu Tử Điêu nguyên bản nuốt Thiên Lôi Châu, ăn no, một bộ lười biếng, dáng dấp nhí nha nhí nhảnh, ở dưới sát khí của Tất Phách Yêu Đế trấn áp, vẻ mặt nhàn nhã đột nhiên thay đổi.
– Chít chít!
Da lông cả người nó đứng lên, toàn bộ thân thể như biến thành một con nhím, hí ngược, nhàn nhã, tròng mắt giống như bảo thạch, càng lập tức trở nên sát cơ sôi trào, nhe răng trợn mắt, hai con mắt đột nhiên bắn ra một tia tinh mang ác liệt.
Nó đang tức giận, tựa hồ đang vì Tất Phách Yêu Đế mới vừa đối với hắn triển lộ sát cơ mà phẫn nộ.
Một bên Kim Lân nhìn thấy vẻ mặt này của Tiểu Tử Điêu, trong lòng đột nhiên cả kinh, trên người suýt chút nữa bốc lên mồ hôi lạnh, thương hại nhìn Tất Phách Yêu Đế mãnh liệt vọt tới nói:
– Xong, Tất Phách Yêu Đế này đắc tội ai không được, dĩ nhiên đắc tội nó, xong đời cái tên này.
Ý niệm trong lòng nó còn chưa hạ xuống, đã thấy Tiểu Tử Điêu ở trên bả vai Diệp Huyền đột nhiên mở ra miệng nhỏ, từng vầng sáng màu tím mông lung sáng lên, cấp tốc hội tụ đến trong miệng nó, sau đó phù một tiếng, trong miệng Tiểu Tử Điêu bỗng dưng phụt ra một tia chớp màu tím.
Tia chớp màu tím bán trong suốt, chỉ bằng ngón cái, ở trước mặt Tất Phách Yêu Đế cao tới năm, sáu mét nhỏ bé không đáng nhắc tới, mà khi tia chớp này đi tới trước mặt mình, trong lòng Tất Phách Yêu Đế lại dâng lên một luồng tâm ý hoảng sợ phát ra từ sâu trong linh hồn.
– Làm sao có thể, đây là chớp giật gì? Ta là Kinh Lôi Thú nhất mạch, trời sinh người chưởng khống sấm sét, làm sao sẽ hoảng sợ đối với một tia chớp như thế! Không thể, cái này không thể nào!
Tất Phách Yêu Đế căn bản không thể tin được cảm giác của mình, nhưng tâm ý hoảng sợ này thực sự quá thật, thật đến phảng phất như hắn không đi chống đối, mình sẽ ở dưới tia chớp này mất mạng vẫn lạc, thời khắc mấu chốt, trong tay hắn đột nhiên xuất hiện đằng giáp cổ điển, đây là Huyền binh phòng ngự hắn đã từng từ trong tay một Vũ Đế Nhân loại lấy được, cấp tốc che ở trước mặt.
Xì xì!
Tia chớp màu tím lóe lên, lặng yên không một tiếng động xuyên thấu qua đằng giáp, sau đó mạnh mẽ rơi vào trên ngực Tất Phách Yêu Đế.
– Đùng đùng!
Thanh âm giống như hồ quang nổ tung vang lên, cực kỳ nhẹ nhàng, nhưng Tất Phách Yêu Đế lại kêu thảm một tiếng, thân thể cao lớn như đạn pháo bay ngược ra, mạnh mẽ đập vào mặt đất cứng rắn, chấn động tới bụi mù ngập trời, tràn ngập Yêu Minh.
Giữa bầu trời, hết thảy cường giả Yêu tộc đều há hốc mồm, dùng sức xoa xoa con mắt của mình.
Đường đường Kinh Lôi tộc Nhị trưởng lão, cự phách cửu giai tam trọng, Tất Phách Yêu Đế, lại bị một con Tử Điêu dùng một tia chớp đánh bay?
Không chỉ bọn hắn há hốc mồm, ngay cả Diệp Huyền cũng há hốc mồm.
Thực lực của Tiểu Tử Điêu nói thật hắn vẫn hơi hiểu biết, lúc trước thời điểm đi tới Cổ Ma Chi Địa, Tiểu Tử Điêu liền ở trong cơ thể Sa Lịch Chi Vương có thể giết chết Vũ Hoàng đỉnh phong du lịch, có thể nói biến thái, nhưng cũng chỉ là như vậy mà thôi, đơn thuần bàn về sức chiến đấu, lúc đó Tiểu Tử Điêu nhiều nhất chỉ tương đương với một tên Vũ Hoàng đỉnh phong.
Sau đó ở không gian thần bí cùng Cổ Ma Chi Địa sưu tầm được rất nhiều bảo vật, Tiểu Tử Điêu liền rơi vào trong giấc ngủ say, tình cờ mới sẽ thức tỉnh một lần.
Không nghĩ tới lần này thức tỉnh, thực lực của Tiểu Tử Điêu càng đáng sợ đến mức độ này, không chỉ trước ở dưới công kích của Cuồng Ngục Vũ Đế bình yên vô sự, bây giờ còn một tia chớp đánh bay Kinh Lôi Thú nhất mạch Tất Phách Yêu Đế.
Này quả thực là biến thái a.
Trước đây Diệp Huyền luôn cho là mình đã đầy đủ biến thái, cửu giai nhất trọng liền có thể đánh giết Vũ Đế nhị trọng đỉnh phong, nhưng hiện tại so với Tiểu Tử Điêu, chuyện này quả là như gặp sư phụ, đúng là múa rìu trước cửa Lỗ Ban, động thổ trên đầu thổ địa.
Ngưu!
Này mới gọi ngưu bức a!
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1662: Yêu Thần Cung (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1663: Yêu Tộc Quyết Định (1)
Vì lẽ đó Kim Lân lai lịch bí ẩn, tự nhiên gây nên Yêu Thần cung hoài nghi.
Lúc này mới có thăm dò trước đó.
Nhìn quả cầu thủy tinh trình diễn ra hình ảnh, mấy đại hư ảnh nghị luận sôi nổi.
– Ồ, Kim Lân dĩ nhiên đột phá Cửu Thiên Yêu Đế? Bản tọa nhớ tới hắn rời Yêu Thần cung mới không bao lâu a? Nửa tháng trước, tựa hồ mới là Yêu Hoàng đỉnh phong.
– Hả? Kim Lân dĩ nhiên một chiêu đánh bại Tất Hiên Yêu Đế, Tất Linh, Kinh Lôi Thú nhất mạch các ngươi lúc nào yếu như thế?
– Cái gì, Kim Lân lại muốn nô dịch Tất Hiên, Huyền thú Yêu Đế một tầng nô dịch Yêu thú Yêu Đế nhị trọng, này quá lỗ mãng a? Không đúng, hắn dĩ nhiên sắp nô dịch thành công, chuyện này. . .
– Tất Phách đúng lúc ra tay, cũng còn tốt, Tất Hiên không bị nô dịch, hả? Ngay cả ngươi cũng cảm ứng không ra khí tức Yêu tộc trên người hắn? Chẳng lẽ người này thực sự là Nhân loại?
– Tất Phách động thủ, xem Huyền Diệp kia ứng đối ra sao, cái gì, đây là vật gì. . .
Dĩ nhiên ăn Thiên Lôi Châu của Tất Phách ngươi, Yêu Thần ở trên, trời ạ!
– Trời ạ!
Mấy đại bá chủ nắm quyền Yêu tộc, nhìn Tất Phách Yêu Đế biểu thị ra cảnh tượng, dồn dập nghị luận lên tiếng, mỗi đến chỗ mấu chốt, đều kinh ngạc thốt lên liên tục.
Nhưng khi bọn hắn nhìn thấy Tiểu Tử Điêu ra trận, nuốt lấy Thiên Lôi Châu của Tất Phách Yêu Đế, thì hoàn toàn kinh ngạc đến ngây người, mà khi Tất Phách Yêu Đế tiến hành phản kích, lại bị Tiểu Tử Điêu đánh bay, toàn trường yên tĩnh.
Khí tức làm người nghẹt thở ở trong cung điện vang vọng.
Chấn động!
Bọn hắn những Yêu Thần cung cung chủ, Yêu tộc lãnh tụ này, không phải loại không từng va chạm xã hội gì, nhưng nhìn thấy Tiểu Tử Điêu ra trận, vẫn bị Tiểu Tử Điêu đáng sợ làm cho chấn động.
Nuốt lấy Thiên Lôi Châu mà Tất Phách Yêu Đế súc tích mấy trăm năm, một tia chớp trực tiếp đánh bay Tất Phách Yêu Đế, đổi làm bọn hắn ở đây bất luận Yêu Thần cung cung chủ nào, cũng chưa chắc có thể dễ dàng làm được.
– Tất Phách, Yêu thú màu tím kia đến tột cùng là Yêu chủng gì? Dĩ nhiên một chiêu liền đánh bay ngươi? Tia chớp màu tím kia có đáng sợ như thế sao?
Trong đó quan tâm nhất vẫn là Kinh Lôi Thú nhất mạch tộc trưởng khí tức cực kỳ tương tự Tất Phách.
– Tộc trưởng đại nhân, Yêu thú màu tím ta cũng không biết là vật chủng gì, khí tức trên người nó cực kỳ yếu ớt, thậm chí có thể nói không cảm giác được bất kỳ khí tức gì, thật giống như một dã thú phổ thông, nhưng khi nó phẫn nộ, lại làm cho ta từ sâu trong nội tâm cảm nhận được hoảng sợ, còn tia chớp màu tím kia, tuy nhỏ bé, nhưng ở trên bản chất, lại xa xa vượt lên lôi điện chi lực mà ta có khả năng khống chế, ta thậm chí hoài nghi cỗ lôi điện chi lực này đã vượt qua Yêu Đế có khả năng khống chế.
Hồi tưởng tình cảnh lúc đó phát sinh, giờ khắc này Tất Phách Yêu Đế vẫn lòng vẫn còn sợ hãi.
– Ngươi nói là lực lượng Thánh Lôi?
Tất Linh lão tộc trưởng lấy làm kinh hãi, mạnh hơn Yêu Đế, chẳng phải là lực lượng Yêu Thánh trong truyền thuyết? Cũng chính là lực lượng Thánh Lôi.
Lẽ nào tiểu điêu màu tím kia dĩ nhiên là Yêu Thánh?
Không, lũ yêu lại lắc đầu một cái, nếu như Tiểu Tử Điêu kia thực sự là Yêu Thánh trong truyền thuyết, căn bản không cần triển khai chớp giật công kích, e là một ý chí, liền đủ để đập vỡ tan linh hồn cùng ý chí của Tất Phách Yêu Đế, để hắn trở thành một bộ thi thể.
– Tất Phách, lần này cùng Huyền Diệp kia giao thủ, ngươi là duy nhất tự mình trải qua, nói cái nhìn của ngươi một chút đi!
Lại một đại nhân vật ầm ầm mở miệng.
– Bẩm đại nhân, thuộc hạ từ trên người Huyền Diệp kia, xác thực không có cảm nhận được bất kỳ một tia khí tức Yêu tộc, hoàn toàn là một Nhân loại, có điều trên người hắn nắm giữ một luồng hồn niệm đáng sợ chỉ Huyền thú mới có thể nắm giữ, cỗ hồn niệm này cực kỳ khủng bố, thậm chí ngay cả linh hồn cùng huyết thống của thuộc hạ cũng cảm thấy run rẩy, Vũ Đế Nhân loại căn bản không thể nào làm được điểm này, thuộc hạ có khả năng nhìn ra, chỉ có những cái này, cái khác liền không rõ ràng.
– Được rồi, ngươi lui ra đi.
Mấy đại Yêu Thần cung cung chủ ở sau khi Tất Phách rời đi, lẫn nhau trò chuyện.
– Chư vị, các ngươi thấy thế nào?
– Thân phận của Kim Lân, không thể nghi ngờ, là cường giả Yêu tộc ta, hơn nữa tất nhiên là một bộ tộc nắm giữ truyền thừa khủng bố nào đó, bằng không hắn không thể đối với Yêu tộc ta hiểu rõ như vậy, thậm chí ngay cả bí pháp, huyết thống của các đại chủng tộc chúng ta đều rõ như lòng bàn tay, tùy ý chỉ điểm.
– Điểm này không cần thảo luận, chúng ta sớm đã có định luận.
– Còn Huyền Diệp kia, bản tọa cho rằng là cường giả Yêu tộc ta, chỉ là như hắn từng nói, đúc lại thân thể Nhân loại.
– Đúng, bổn Đế cũng nghĩ như vậy, tuy trên người hắn không có khí tức Yêu tộc, thế nhưng trên khí tức linh hồn không cách nào thay đổi, nếu hắn nắm giữ Huyền thú hồn niệm, vậy thì tuyệt đối không thể là Nhân loại, nói cách khác, hắn hoặc là Yêu tộc đại năng đúc lại thân thể Nhân loại, hoặc là Nhân tộc bị Yêu tộc ta đoạt xá linh hồn, bất kể là cái nào, đều thuộc về Yêu tộc nhất mạch ta.
– Bản tọa tán thành, còn có tiểu điêu màu tím kia, vô cùng có khả năng là một loại viễn cổ dị thú nào đó, loại viễn cổ dị thú này bá đạo ác liệt, nếu Huyền Diệp kia là nhân tộc, căn bản không thể thu phục nó.
Từng cường giả Yêu tộc, dồn dập phát biểu cái nhìn của mình.
– Đã như vậy, chúng ta có thể mời Huyền Diệp kia đến Yêu Thần cung ta, trở thành lãnh tụ của Yêu tộc ta.
– Này ngược lại là chủ ý hay, Yêu Thần cung là viễn cổ đại năng của Yêu tộc ta kiến tạo, giả như Huyền Diệp kia không phải Yêu tộc, cũng sẽ gây ra Yêu Thần cung phản ứng, vừa vặn tiến hành một hồi đo lường cuối cùng.
– Khà khà, ta xem hắn chưa chắc sẽ đáp ứng? Nếu như hắn đối với vị trí Yêu Thần cung cung chủ có ý nghĩ, cũng không thể đi qua Vô Tận sơn mạch ta, mà không trước đến bái phỏng.
Một đám Yêu tộc nghị luận nửa ngày, cuối cùng làm ra quyết định.
– Tất Linh tộc trưởng, vừa nãy là Kinh Lôi Thú nhất mạch ngươi đi thử Huyền Diệp kia, lần này liền do ngươi đứng ra, mời Huyền Diệp kia gia nhập Yêu Thần cung ta.
Nhớ kỹ, thái độ quan trọng nhất.
Bây giờ Nhân tộc cùng Yêu tộc ta tranh đấu tuy ở bề ngoài không kịch liệt, nhưng kì thực cuồn cuộn sóng ngầm, giả như có Yêu tộc đại năng như thế đồng ý gia nhập Yêu Thần cung ta, đối với Yêu tộc ta tất có đại ích, hơn nữa yêu này thân phận đặc thù, có thể lẫn vào Nhân loại, là thành viên khác của Yêu tộc ta không cách nào làm được.
Một vị ở gần trung ương nhất ầm ầm nói.
&
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1664: Yêu Tộc Quyết Định (2)
– Chư vị yên tâm, chờ tin tức tốt của ta là được.
Kinh Lôi Thú nhất mạch Tất Linh Yêu Đế dứt tiếng, hư ảnh đã biến mất ở trên bảo tọa.
Diệp Huyền cùng Kim Lân rời đi Yêu Minh, cũng không hề dừng lại chút nào, mà tiếp tục đi về phía Vô Tận Hải.
– Điện hạ, Tất Phách Yêu Đế kia quả thực quá kiêu ngạo, ỷ vào mình tu vi cao thâm, dám động thủ với điện hạ ngươi, điện hạ ngươi yên tâm, hiện tại chúng ta không có thời gian, chờ có thời gian trở lại, lão Kim ta nhất định phải cho tên kia đẹp đẽ.
Dọc theo đường đi, Kim Lân không nhịn được hùng hùng hổ hổ.
Thất lễ, quá thất lễ.
Tất Phách Yêu Đế đối phó Kim Lân hắn không liên quan, nhưng dĩ nhiên đối phó Huyền Diệp điện hạ, thật là không cho Kim Lân hắn mặt mũi a, trong lòng Kim Lân lửa giận thiêu đốt.
– Hừ, ngày hôm nay lão Kim ta thiếu một chút liền nô dịch Tất Hiên Yêu Đế kia, đáng tiếc, không nghĩ tới Tất Phách Yêu Đế xảo như thế, hại lão Kim ta dã tràng xe cát, thực sự là khó chịu.
– Ngươi cho rằng Tất Phách Yêu Đế kia xuất hiện ở Yêu Minh là trùng hợp sao?
Diệp Huyền đột nhiên cười lạnh, ở thời điểm Tất Hiên Yêu Đế cùng Kim Lân giao thủ, Diệp Huyền cũng đã cảm nhận được Tất Phách Yêu Đế tồn tại, hơn nữa lực chú ý của đối phương từ đầu tới cuối vẫn rơi vào trên người hắn, rất hiển nhiên không phải là bất ngờ đi ngang qua, mà là có ý định thăm dò.
– Xem ra Yêu tộc ở Vô Tận sơn mạch này đối với ta còn không phải rất yên tâm, xác thực, dù sao ta vẫn là lấy hình thái Nhân loại xuất hiện, bọn hắn có hoài nghi cũng khó tránh khỏi, không biết lần này ta thả ra Thôn Phệ Võ Hồn, bọn hắn cảnh giác có bỏ đi một ít hay không?
Trong lòng Diệp Huyền âm thầm suy nghĩ.
Đúng là Tiểu Tử Điêu biểu hiện, khiến cho hắn giật nảy cả mình.
Đột nhiên, thân hình Diệp Huyền đột nhiên dừng lại.
Kim Lân cũng trong nháy mắt ngừng lại, nhíu mày, nhìn về hư không phía trước, nơi đó, một luồng lực lượng kinh khủng từ từ giáng lâm.
– Lão gia hoả nào lại tới? Thật sự cho rằng Kim gia ta sẽ không nổi giận đúng không.
Kim Lân là thật sự nổi giận, đối phương năm lần bảy lượt chặn lại bọn hắn, đây coi Kim Lân hắn là cái gì? Một khi chọc giận Huyền Diệp điện hạ, sau đó không mở ra cấm chế cho hắn, vậy hắn chẳng phải là khóc cũng không chỗ để khóc?
– Ha ha ha, Kim Lân, không cần nổi giận, lão phu là cố ý đến nhận lỗi cho ngươi còn có vị điện hạ này.
Một tiếng cười to vang vọng thiên địa, chợt một bóng người rộng rãi từ trong hư không đi ra.
Đây là một lão giả hình thể khôi ngô, khí tức trên người cực kỳ tương tự Tất Phách, Tất Hiên, Tất Lôi, hiển nhiên cũng là Kinh Lôi Thú nhất mạch, thế nhưng mơ hồ tản mát ra uy thế, so với Tất Phách còn đáng sợ hơn nhiều lắm, phảng phất như trong thân thể ẩn chứa lực lượng đủ để hủy thiên diệt địa.
Hắn lẳng lặng đứng ngạo nghễ hư không, hư không xung quanh mơ hồ gợn sóng, phảng phất như không chịu được uy thế của hắn.
– Yêu Đế tam trọng đỉnh phong.
Diệp Huyền giật nảy cả mình, xuất hiện tình huống như thế, thường thường là tu vi đạt đến cực hạn, lực lượng mạnh đến mức độ hư không này không thể chịu đựng.
Yêu tộc lão giả xuất hiện ở trước mặt này, tất nhiên là lãnh tụ Yêu tộc ở Vô Tận sơn mạch.
– Tất Linh lão tổ? Lần trước ngươi từ trên người bản điện được một môn Ngưng Lôi Thuật, làm sao, đảo mắt ngươi liền để Kinh Lôi Thú nhất mạch của ngươi Tất Phách Yêu Đế tới đối phó lão Kim ta? Có phải cho rằng được đồ vật, liền không cần lão Kim ta không?
Kim Lân nhìn thấy người đến, không khỏi hừ lạnh một tiếng, chợt nói với Diệp Huyền:
– Điện hạ, lão già này chính là tộc trưởng của Kinh Lôi Thú nhất mạch, Tất Linh Yêu Đế, vừa nãy Tất Phách cùng Tất Hiên kia hành động, nói không chắc chính là lão già này sai khiến.
– Kim Lân, ngươi đây là oan uổng lão hủ.
Tất Linh Yêu Đế bị Kim Lân mắng một trận cũng không tức giận, ánh mắt thâm thúy trong nháy mắt rơi vào trên người Diệp Huyền.
– Vị này nên chính là Phù Quang sơn mạch Huyền Diệp điện hạ a? Lão hủ Tất Linh, Kinh Lôi Thú nhất mạch tộc trưởng, vừa nãy nghe nói Tất Phách cùng Tất Hiên trong tộc dám bất kính với điện hạ, lão hủ lo sợ, vì lẽ đó vội vàng đến đây nhận lỗi, Tất Linh ta quản giáo không nghiêm, mạo phạm điện hạ, kính xin điện hạ thứ lỗi.
Tất Linh Yêu Đế vừa lên liền để thái độ rất thấp, đúng là để Kim Lân không tức giận được.
– Tất Linh Yêu Đế khách khí, chút chuyện nhỏ này, ta sẽ không để ở trong lòng.
Diệp Huyền vung tay, Tất Linh Yêu Đế vừa xuất hiện, hắn liền biết Yêu tộc nên có quyết định, nói thẳng:
– Lần này Bản điện đi ngang qua Vô Tận sơn mạch, chỉ là có việc, xin lỗi liền không cần, nếu như không có chuyện gì, bản điện trước hết cáo từ.
Hắn biểu hiện đúng mực, vừa không nhiệt tình, cũng không lạnh nhạt.
– Ah, các hạ chậm đã.
Tất Linh Yêu Đế liền ngăn cản Diệp Huyền.
– Tất Linh, ngươi muốn làm gì, thật sự cho rằng lão Kim ta dễ bắt nạt sao?
– Không, không, không.
Tất Linh Yêu Đế liên tục xua tay:
– Lần này lão hủ đến, xác thực là đến bồi tội, đây là một chút tâm ý, không thành kính ý.
Tất Linh Yêu Đế khoát tay chặn lại, một không gian giới chỉ ngay lập tức rơi vào trong tay Diệp Huyền.
– Vừa nãy Kinh Lôi Thú nhất mạch ta cho điện hạ còn có Kim Lân ngươi không ít phiền phức, chút đồ này, liền làm bồi thường, hơn nữa lão hủ cũng nghe nói điện hạ ngươi cùng Tất Lôi ở Xích Phong sơn mạch từng có chút hợp tác, nói như vậy, mọi người cũng coi như là bạn cũ!
Diệp Huyền đưa Huyền Thức vào trong không gian giới chỉ, nhất thời cả kinh.
Chỉ thấy trong không gian giới chỉ này, lít nha lít nhít bày rất nhiều linh dược, Huyền Thạch, trong đó linh dược tất cả đều là cửu giai, các loại quý hiếm đếm không xuể, mà Huyền Thạch cũng đều là Huyền Thạch thượng phẩm trở lên, ít nhất có mấy trăm vạn.
Nhiều bảo vật như thế, coi như là so với bảo khố của Đấu Vũ Hội, cũng không kém chút nào a.
– Tất Lôi Yêu Đế xác thực cùng ta có chút hợp tác, lần đó cũng nhờ có hắn, mới để bản điện không có bại lộ thân phận, còn những linh dược này, Tất Linh tộc trưởng ngươi thực sự là quá khách khí.
Diệp Huyền miệng nói khách khí, nhưng không có ý tứ trả lại không gian giới chỉ chút nào, kia cũng là hơn trăm cây linh dược cửu giai a, mấy triệu Huyền Thạch thượng phẩm, ngớ ngẩn mới không muốn.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1665: Khanh Khách Lệnh
Tất Linh Yêu Đế thấy Diệp Huyền thu hồi không gian giới chỉ, thái độ cũng có biến hóa, lúc này cười nói:
– Những cái này không tính là gì, Vô Tận sơn mạch ta, nhiều chính là linh dược, nếu điện hạ nếu cần, cũng có thể đi vườn thuốc của Kinh Lôi Thú bộ tộc ta, thích cái gì cứ tùy ý cầm.
Diệp Huyền không nhịn được động tâm, Vô Tận sơn mạch làm đại bản doanh của Yêu tộc ở Thiên Huyền đại lục, trong này linh dược tuyệt đối là thành núi a, nếu như có thể, hắn vẫn đúng là muốn đi cướp đoạt một phen, có điều cuối cùng hắn vẫn nhịn được.
Hắn dù sao cũng là Nhân loại, nếu như ở trong Vô Tận sơn mạch bại lộ thân phận, đến thời điểm đó muốn chạy cũng không có địa phương chạy a.
Hắn mỉm cười nói:
– Nếu Tất Linh tộc trưởng nhiệt tình mời, lần sau có cơ hội bản điện nhất định đi, bất quá lần này, bản điện xác thực có chuyện quan trọng, không thể ngừng được.
– Là như vậy, vậy thì đáng tiếc.
Tất Linh Yêu Đế lộ ra một bộ tiếc nuối:
– Vậy thì lần sau đi, đến lúc đó Kinh Lôi Thú bộ tộc ta nhất định quét đường đón lấy, ở đây, ta thay Tất Phách nói lời xin lỗi.
– Xin lỗi liền không cần, nói thật, người nên nói xin lỗi hẳn là ta, vừa nãy tính khí hơi lớn, để thủ hạ linh sủng tổn thương con cháu Kinh Lôi Thú nhất mạch ngươi.
Tiểu Tử, còn không ra nói lời xin lỗi.
Diệp Huyền từ trong túi linh sủng xách Tiểu Tử Điêu lên.
– Vị này chính là Kinh Lôi Thú nhất mạch tộc trưởng, vừa nãy ngươi ăn Thiên Lôi Châu chính là bảo vật của tộc bọn hắn, thương cũng là người tộc bọn hắn, còn không bồi lễ, nói lời xin lỗi cho ta.
– Không cần, không cần.
Tất Linh Yêu Đế liên tục xua tay, bắp thịt lập tức căng thẳng, vừa nãy từ quả cầu thủy tinh Tất Phách Yêu Đế ghi lại hắn là nhìn thấy Tiểu Tử Điêu đến tột cùng đáng sợ bao nhiêu.
Tiểu Tử Điêu bị Diệp Huyền tùy ý xách lên, vẻ mặt hết sức bất mãn, giương nanh múa vuốt, chít chít kêu loạn, con ngươi xem thường liếc nhìn Tất Linh Yêu Đế, một trận không gian rung động ở trên người nó lướt qua, liền lần thứ hai trở lại trong túi linh sủng.
– Hí!
Tất Linh Yêu Đế bị Tiểu Tử Điêu trừng như thế, không biết tại sao, từ đáy lòng bỗng dưng dâng lên một luồng khí lạnh không tên, làm sao dừng không ngừng được, lại như một loại hoảng sợ điêu khắc ở trong linh hồn cùng huyết thống, lập tức bạo phát ra.
Loại cảm giác sợ hãi từ sâu trong linh hồn kia, là hắn trước nay chưa từng có.
Cũng may Tiểu Tử Điêu lại lần nữa trở lại trong túi linh sủng, loại cảm giác đó một biến mất, nhưng mà sau lưng Tất Linh Yêu Đế đã sợ đến chảy mồ hôi lạnh.
– Con vật nhỏ này, không có chút nghe lời nào, lần sau cần phải giáo huấn nó một chút mới được.
Diệp Huyền lắc đầu, một bộ rất bất đắc dĩ.
– Như vậy a, ta chỗ này có một bình đan dược, là bản điện tự mình luyện chế, đưa cho Tất Phách dùng, không ra ba ngày thương thế của hắn có thể khỏi hẳn.
Diệp Huyền lấy ra một bình đan dược, ném cho Tất Linh Yêu Đế, chính là hắn mấy ngày trước luyện chế một bình Liệu Thương Đan cửu giai.
– Điện hạ vẫn có thể luyện chế đan dược của Nhân loại?
Tất Linh Yêu Đế tiếp nhận bình thuốc, thật vất vả mới từ trong Tiểu Tử Điêu xuất hiện phục hồi tinh thần lại, mở ra nhìn, nhất thời lấy làm kinh hãi, đan dược trong này xác thực là Nhân loại am hiểu nhất luyện chế, hơn nữa vừa ngửi, tế bào cả người liền rục rà rục rịch, tuyệt đối là đan dược cửu giai.
Trên thực tế, Yêu tộc đối với đan dược nhu cầu cũng rất lớn, chỉ tiếc, Yêu tộc ở phương diện luyện đan cùng luyện khí này mãi mãi không đạt tới trình độ của Nhân tộc, vì lẽ đó bọn hắn chỉ có thể trực tiếp dùng một ít linh dược nắm giữ công hiệu chữa thương, thế nhưng ở trên hiệu quả, so với đan dược của Nhân loại kém hơn nhiều.
– Vậy cũng không tính là gì.
Diệp Huyền tùy ý vung tay, một bộ rất không thèm để ý:
– Cho nên ta đúc lại thân thể, chính là vì triệt để hòa vào thế giới Nhân tộc, học tập văn minh của bọn họ, nhiều năm du lịch như vậy, Nhân loại luyện đan, luyện khí, thậm chí bao gồm trận pháp,… bản điện đã hiểu rõ thất thất bát bát, duy nhất khiếm khuyết chính là linh dược, trong Nhân tộc linh dược vô cùng không tốt, chỉ cần có linh dược, đừng nói một bình đan dược cửu giai, trăm bình, ngàn bình, ta cũng có thể luyện chế ra.
Diệp Huyền cố ý nói như vậy, là thả dây dài, câu cá lớn a.
Quả nhiên Tất Linh Yêu Đế lập tức mắc câu, biểu hiện vô cùng kích động:
– Huyền Diệp điện hạ, việc này ngươi nên sớm cùng Yêu Thần cung ta liên hệ a, Vô Tận sơn mạch ta cái gì cũng không nhiều, chỉ là linh dược khắp nơi đều có, điện hạ ngươi biết thuật luyện đan của Nhân tộc, Vô Tận sơn mạch chúng ta có chính là linh dược, chẳng phải là ông trời tác hợp sao? Đáng tiếc hiện tại điện hạ ngươi có việc gấp, nếu không cũng có thể đi dược khố của Vô Tận sơn mạch ta nhìn qua.
– Không vội, sau này còn nhiều cơ hội, Yêu Thần cung các ngươi cần đan dược, cũng có thể mang linh dược cho Kim Lân, để Kim Lân mang cho bản điện luyện chế, bản điện có thể luyện chế chắc chắn sẽ không chối từ.
Diệp Huyền biết Tất Linh Yêu Đế tâm động, chỉ cần tin tức này truyền quay lại Yêu Thần cung, sau đó linh dược của hắn tuyệt đối sẽ không ít, đương nhiên, để chính hắn đi Yêu Thần cung lấy linh dược, đó là tuyệt đối không được.
– Vậy quá tốt rồi, có những đan dược này, thực lực của Yêu tộc ta tuyệt đối có thể tăng lên một đoạn dài.
Tất Linh Yêu Đế hưng phấn liên tục vỗ tay:
– Đúng rồi, lần này lão hủ đến, ngoại trừ xin lỗi ra, còn có một chuyện cùng điện hạ thương nghị.
– Chuyện gì?
– Yêu Thần cung ta chuẩn bị mời điện hạ trở thành Yêu Thần cung cung chủ!
Ngữ khí của Tất Linh Yêu Đế cực kỳ nghiêm nghị, thanh âm thả nhẹ đi nhiều:
– Yêu Thần cung ta là lãnh tụ của Yêu tộc bây giờ, gánh vác gánh nặng Yêu tộc phục hưng, mà các hạ là điện hạ ở Phù Quang sơn mạch, vì lẽ đó Yêu Thần cung ta hi vọng mời điện hạ gia nhập Yêu Thần cung, trở thành một trong các cung chủ.
– Để ta trở thành Yêu Thần cung cung chủ?
Diệp Huyền không khỏi lấy làm kinh hãi.
– Yêu tộc này cũng thật là hạ vốn liếng a, có điều cũng phải, Kim Lân trước ở Yêu Thần cung thể hiện ra thực lực và tu vi cường đại, lấy tu vi Yêu Hoàng liền được phong làm điện hạ, ta là điện hạ của Kim Lân, đối phương mời ta trở thành Yêu Thần cung cung chủ ngược lại cũng không phải không có đạo lý, có điều Yêu Thần cung cung chủ này, ta là tuyệt đối không thể đảm nhiệm.
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1666: Thiên Hải Thành (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1667: Thiên Hải Thành (2)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1668: Chuyện Cũ Bí Ẩn (1)
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1669: Chuyện Cũ Bí Ẩn (2)
– Ta nghe phụ thân nói, Huyền Vực kia năm đó thật giống như có phái người lại đây, hơn nữa tựa hồ cũng cùng Hắc Long cung đại chiến một hồi, chỉ có điều Hắc Long cung quá mạnh mẽ, hơn nữa cùng Hải tộc liên thủ, tựa hồ căn bản không sợ Huyền Vực, ngược lại hiện tại địa vực của Hắc Long cung còn đóng kín, hai vị tiền bối muốn đi Hắc Long cung, phỏng chừng là không thể.
– Vậy bây giờ giả như ta muốn đi Hắc Long cung có biện pháp gì không?
Diệp Huyền không nghĩ tới ở Thiên Hải Thành dĩ nhiên phát sinh một ít chuyện như thế, có điều giờ khắc này trong lòng hắn cũng không có thiếu nghi hoặc.
Đầu tiên, hắn không tin Huyền Vực sẽ không làm gì được Hắc Long cung cùng Hải tộc, nếu như Hắc Long cung thật liên hợp Hải tộc, như vậy Huyền Vực tuyệt đối không thể mặc kệ.
Chỉ đơn thuần dựa vào Huyền Vực, xác thực không hẳn có thể dễ dàng công phá Hắc Long cung cùng Hải tộc, thế nhưng chỉ cần Thánh Thành hiệu triệu khắp thiên hạ, Hắc Long cung cùng Hải tộc tất nhiên không phải đối thủ.
Nhưng mà năm đó thời điểm Diệp Huyền ở Huyền Vực, căn bản không nghe thấy sự tích gì có quan hệ tới Hắc Long cung a.
Thứ hai, sau khi Hắc Long cung cùng Hải tộc liên thủ, tại sao chỉ đóng kín hải vực, mà không phải tiến công Nhân tộc phúc địa, mục đích của hắn đến tột cùng là cái gì?
Cuối cùng, năm đó Dao Nguyệt Vũ Đế đến cùng có đi tới Hắc Long cung không, nàng ở đây đến tột cùng phát sinh chuyện gì?
Tiểu Đông lắc đầu nói:
– Hai vị tiền bối, hiện tại Thiên Hải Thành căn bản không có thương hội đồng ý đi lãnh địa của Hắc Long cung, hơn nữa đường biển trước đây cũng hoàn toàn hoang phế.
– Còn một mình đi vào thì càng không thể, Hắc Long cung cùng Hải tộc liên thủ, khu vực kia toàn là bóng người hải tặc cùng Hải tộc, e là còn chưa tới địa bàn Hắc Long cung, cũng đã bị Hải tộc cùng hải tặc giết.
– Nơi này còn có hải tặc?
Diệp Huyền nghi ngờ nói.
– Đúng, từ khi Hắc Long cung cấu kết Hải tộc, hải tặc ở Vô Tận Hải cũng nhiều hơn, thường xuyên đồ giết võ giả ra biển, hàng năm võ giả chết ở trên tay hải tặc không phải số ít.
– Vì lẽ đó hiện tại ra biển, đã không giống như trước còn có thể đơn độc, đều đi theo từng thương hội ra biển, như vậy tình huống nhiều người, vẫn tính tương đối an toàn.
– Hơn nữa, hiện tại Thiên Hải Thành đã không cho phép đơn độc ra biển, ở trên đường ven biển có cường giả Thương Minh phong tỏa, đều chỉ có thể theo thương hội xuất phát, nếu không sẽ bị Thương Minh nghiêm trị.
Diệp Huyền không nghĩ tới đơn độc ra biển, cũng phiền toái như vậy, hơn nữa tựa hồ con đường đi tới Hắc Long cung cũng đã đóng kín.
– Ta muốn mua một tấm hải đồ, tốt nhất có đánh dấu tin tức của Hắc Long cung, ngươi biết nơi nào có không?
Nếu không có thương hội đi Hắc Long cung, như vậy Diệp Huyền chuẩn bị tự mình đi, có điều trước lúc này, hắn chuẩn bị mua một tấm hải đồ có biểu thị Hắc Long cung, bằng không hắn ngay cả Hắc Long cung ở nơi nào cũng không biết, làm sao đi?
Nhưng mà để Diệp Huyền không nghĩ tới chính là, yêu cầu của hắn nhìn như đơn giản, dĩ nhiên cũng biến thành vô cùng khó khăn.
Bởi vì Tiểu Đông dẫn hắn tìm mấy cửa hàng, dĩ nhiên không mua được hải đồ có phương vị cụ thể của Hắc Long cung, nhiều nhất chỉ là có hải đồ địa vực do Hắc Long cung khống chế.
Dùng những cửa hàng kia nói, từ khi Hắc Long cung đóng kín, Hắc Long cung đối với người bình thường đã không cần thiết biết, bởi vậy từ trăm năm trước, Thương Minh chế tác hải đồ, tất cả đều che đậy vị trí của Hắc Long cung.
Bọn họ làm như thế, cũng là vì để cho võ giả bình thường không muốn tùy tiện xông vào lĩnh vực của Hắc Long cung.
Mà hải đồ hiện tại, càng nhiều chính là biểu thị hải vực an toàn do mấy thế lực lớn của Thiên Hải Thành thăm dò ra.
Cuối cùng Diệp Huyền chỉ mua một hải đồ có chứa khu vực do Hắc Long cung khống chế.
Chỉ cần đi vào địa vực Hắc Long cung đã từng khống chế, hỏi thăm được Hắc Long cung nên không phải sự tình khó khăn.
Mang theo đám người Diệp Huyền tìm mấy cửa hàng, đều không tìm được hải đồ Diệp Huyền muốn, Tiểu Đông cũng có chút thật không tiện, mới đầu hắn cùng Diệp Huyền nói bất luận đối phương muốn cái gì, hắn cũng có thể tìm được, ai biết chỉ là tìm cái hải đồ cũng khó khăn như vậy.
Có điều trước đây hắn cũng không gặp phải khách hàng muốn mua địa đồ Hắc Long cung a.
Sau khi mua xong địa đồ, Diệp Huyền ở dưới Tiểu Đông dẫn dắt đi về phía sân bãi trung tâm của Thiên Hải Thành.
Võ giả muốn ra biển, bình thường đều sẽ trước tiên đi nơi này tìm kiếm một thương hội đăng ký, sau đó cùng thương hội ra biển.
Diệp Huyền vốn cho rằng sân bãi của Thiên Hải Thành chỉ là một địa phương đăng ký, nhưng sau khi đến mới biết, nơi này dĩ nhiên là một khu vực thương mại cực lớn, vô số phố chợ cùng cửa hàng tọa lạc, phi thường náo nhiệt.
– Hai vị tiền bối, chúng ta từ bên này đi.
Tiểu Đông mang theo Diệp Huyền cùng Kim Lân tới Thiên Hải sân bãi, đột nhiên biến sắc, chuẩn bị mang theo Diệp Huyền cùng Kim Lân đi chỗ khác.
Chỉ là không chờ mấy người rời đi, liền nghe một thanh âm làm người có chút không thoải mái truyền đến:
– Tiểu Đông, lại làm hướng đạo? Xem ra hôm nay vận khí của ngươi không tệ, dĩ nhiên tìm được hai khách hàng.
Tiểu Đông nghe được thanh âm này, ánh mắt lập tức trở nên khó coi, nhưng trên mặt vẫn bỏ ra vẻ tươi cười nói:
– Đúng a, Trịnh thúc, không có cách nào, ta muốn tu luyện, cũng chỉ có thể đi làm hướng đạo, không giống Trịnh thúc có bản lãnh, có thể làm dẫn dắt thương hội.
– Ha ha.
Người kia âm lãnh nở nụ cười, quan sát Diệp Huyền cùng Kim Lân một hồi.
Diệp Huyền cũng nhàn nhạt liếc mắt nhìn đối phương.
Đối phương tuổi tác ở chừng bốn mươi, trên mặt mọc đầy rỗ, khá giống Lam Nguyệt thành Tinh Huyền Học Viện Vương Việt Trường, đều là xấu đến cực hạn.
Chỉ có điều sống mũi của người này giống như sụp xuống, khảm nạm ở trên khuôn mặt mập mạp của hắn càng khiến người ta cảm thấy buồn nôn.
Người này mặc một bộ trường bào, xem dáng dấp hẳn là quản sự của một thương hội nào đó, Huyền khí trên người mơ hồ gợn sóng, tu vi nên ở Vũ Tôn nhị trọng.
Nam tử xấu xí này đánh giá Diệp Huyền một hồi, sau đó nhìn Tiểu Đông ngoài cười nhưng trong không cười nói:
– Tiểu Đông, vừa nãy ta làm sao thấy ngươi nhìn thấy ta muốn trốn a, có phải là xem thường Trịnh thúc ngươi không?
– Sao lại thế.
Trên mặt Tiểu Đông mang theo vẻ lúng túng nói:
– Ta chỉ là sợ quấy rầy Trịnh thúc ngươi làm ăn, hai vị tiền bối, chúng ta đi thôi.
Nói xong Tiểu Đông liền muốn mang theo Diệp Huyền cùng Kim Lân rời đi.
&
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư
Chương 1670: Y Ba Thương Hội
– Tiểu Đông, vội vã đi như thế làm gì?
Nam tử xấu xí ngăn cản Tiểu Đông, có điều không tiếp tục nói với hắn, mà cười híp mắt đi tới trước mặt Diệp Huyền cùng Kim Lân, chắp tay nói:
– Hai vị bằng hữu có phải là chuẩn bị ra biển không?
Diệp Huyền lạnh nhạt nói:
– Không sai, chúng ta là muốn ra biển.
Nam tử xấu xí kia nghe Diệp Huyền nói, nụ cười trên mặt càng thịnh, hắn lập tức nói:
– Hai vị hẳn là đệ tử gia tộc nào ở nội lục a, muốn đến Vô Tận Hải xem một chút, đang chuẩn bị tới thí luyện, ở Vô Tận Hải phát một bút?
– Không phải ta nói chuyện giật gân, hiện tại Vô Tận Hải không thể so với trước đây, đâu đâu cũng có nguy hiểm, nếu như hai vị chuẩn bị ra biển, nhất định phải tìm thương hội thật tốt, một thương hội mạnh mẽ mới có thể bảo đảm hai vị ở Vô Tận Hải an nguy.
Nói đến đây, nam tử xấu xí không khỏi vỗ bộ ngực:
– Tại hạ Trịnh Nguyên Thu, quản sự của Y Ba Thương Hội, nể mặt Tiểu Đông, nếu hai vị ra biển hãy cùng thương hội chúng ta đi, ta bảo đảm hai vị nhất định thoả mãn đến cực điểm.
– Võ giả từ Y Ba Thương Hội chúng ta tiến vào Vô Tận Hải, tỉ lệ thương vong cực thấp.
– Hơn nữa, thương hội không giống mở ra hải vực to nhỏ cùng trình độ tài nguyên cũng không giống, võ giả theo Y Ba Thương Hội chúng ta ra biển thường thường có thể tìm tới một ít thứ tốt, giống ta, chính là một lần ra biển tìm được một viên Thủy Nguyên Châu cấp bảy, liền trực tiếp trở thành quản sự của Y Ba Thương Hội, đồng thời được không ít khen thưởng.
– Hơn nữa các ngươi vẫn là khách hàng của Tiểu Đông, Trịnh Nguyên Thu ta tuyệt đối sẽ chăm sóc thật tốt, sẽ không để cho các ngươi ăn nửa điểm thiệt thòi, chiết khấu cũng nhất định thấp nhất.
Lúc nam tử xấu xí này nói chuyện, vô cùng nhiệt tình, thật giống như hắn cùng Tiểu Đông là thân mật cỡ nào vậy.
– Chiết khấu? Mở ra hải vực?
Diệp Huyền nghi hoặc liếc nhìn Tiểu Đông.
Tiểu Đông lập tức giải thích:
– Hai vị tiền bối, từ thương hội xuất phát là phải tiếp thu thương hội chiết khấu, dù sao Vô Tận Hải vô cùng nguy hiểm, hiện tại đâu đâu cũng có Hải tộc, hơn nữa Hắc Long cung cùng Hải tộc cấu kết, làm cho Vô Tận Hải vô cùng hỗn loạn.
– Bởi vậy hiện tại hải vực an toàn đều là các thế lực lớn mở ra, cái chiết khấu này, xem như là chi phí cho các đại thương hội mở ra hải vực.
– Chỉ có điều theo các đại thương hội tiến vào hải vực do bọn hắn mở ra, mức chiết khấu đều không giống nhau, từ năm phần mười đến chín phần mười không giống.
Diệp Huyền lấy làm kinh hãi, năm phần mười đến chín phần mười, đây chính là con số không nhỏ, nói cách khác coi như chiết khấu ít nhất, cũng phải lấy đi một nửa thu hoạch.
– Nếu như không muốn thì sao? Lẽ nào không thể tự ra biển?
– Tự mình ra đảo bình thường là không được, hai vị tiền bối ta trước đã nói cho các ngươi, hiện tại ngoại vi Thiên Hải Thành đều bị Thương Minh phong tỏa, muốn ra biển, nhất định phải thông qua thương hội ở Thiên Hải Thành.
– Hơn nữa hiện tại trong Vô Tận Hải cực kỳ nguy hiểm, tự mình ra biển có rất ít có thể sống sót, trước đây còn có võ giả lén lút ra biển, nhưng hầu như không một người có thể sống sót, sau đó liền không còn võ giả dám như thế.
Tiểu Đông giải thích cặn kẽ, cuối cùng lại cố ý bổ sung:
– Có điều theo thương hội nào ra biển, võ giả là có thể tự mình lựa chọn, bất kỳ thương hội nào cũng không được ép buộc. . .
Nam tử xấu xí kia nghe Diệp Huyền hỏi như vậy, lập tức liền biết Diệp Huyền là lần đầu tiên tới nơi này, căn bản cái gì cũng không hiểu.
Hắn đánh gãy Tiểu Đông nói, sau đó nói với Diệp Huyền:
– Mấy vị lần đầu tiên tới, không bằng trực tiếp đi Y Ba Thương Hội ta trao đổi, Y Ba Thương Hội ta gần đây sắp có một đội ra biển, ngày mai sẽ xuất phát, không bằng hiện tại liền đi đăng ký với ta, nể tình các ngươi là bằng hữu của Tiểu Đông, ta cho các ngươi tám phần mười ưu đãi, đi thôi.
Nói tới chỗ này, nam tử xấu xí kia liền muốn kéo Diệp Huyền cùng Kim Lân đi.
– Trịnh thúc, hai vị tiền bối vừa tới, ta trước tiên dẫn bọn họ đi dạo, nếu như bọn họ cần, ta lại dẫn bọn họ lại đây.
Trên mặt Tiểu Đông có vẻ lo lắng, đi lên phía trước nói.
Diệp Huyền nhìn thấy Tiểu Đông năm lần bảy lượt muốn mang mình đi, hiển nhiên là Y Ba Thương Hội hoặc là nam tử họ Trịnh này có vấn đề, ở trước khi không biết rõ, hắn đương nhiên sẽ không tùy tiện đi cùng một thương hội nào đó, hắn gia nhập thương hội, chỉ là vì để cho mình xuất hành càng thêm thuận tiện mà thôi.
Huống chi hành vi của nam tử xấu xí này Diệp Huyền cũng vô cùng không thích, đặc biệt hắn cùng Vương Việt Trường kia cực kỳ tương tự, càng làm cho Diệp Huyền có chút buồn nôn.
– Tiểu Đông, chúng ta đi thôi.
Vì lẽ đó hắn không hề liếc mắt nhìn nam tử xấu xí này một chút, liền chuẩn bị rời đi.
Tiểu Đông cũng bận bịu ở trước mặt dẫn đường.
– Tiểu Đông, ngươi có phải là quá không cho Trịnh thúc ngươi mặt mũi không?
Nam tử xấu xí sầm mặt lại, trực tiếp ngăn Tiểu Đông lại, sau đó nhìn Diệp Huyền nói:
– Hai vị bằng hữu, chớ vội đi, đến Y Ba Thương Hội ta đăng ký một hồi, còn muốn ở sân bãi này đi dạo, đăng ký xong lại đây cũng như thế.
Hắn căn bản không cho Diệp Huyền cơ hội nói chuyện, thật giống như Diệp Huyền nhất định phải đáp ứng hắn vậy.
Sắc mặt Diệp Huyền đột nhiên trầm xuống, hắn đã sớm nhìn đối phương không hợp mắt, vào lúc này làm sao còn có thể chịu?
– Lăn!
Diệp Huyền lạnh lùng liếc mắt nhìn hắn, trực tiếp hừ lạnh một tiếng.
– Cái gì?
Nam tử xấu xí sửng sốt một chút, tựa hồ không nghĩ tới Diệp Huyền dám nói như thế.
Một lát sau, hắn mới phản ứng lại, ánh mắt trở nên âm trầm, thật giống muốn ăn thịt người, âm trầm nói:
– Ngươi nói cái gì, ngươi dám để cho ta lăn? Ở Thiên Hải sân bãi, ngươi lại để Trịnh Nguyên Thu ta lăn?
Hắn dùng tay chỉ vào Diệp Huyền, cả người sát khí sôi trào nói:
– Tiểu tử, nể tình ngươi lần đầu tiên tới Thiên Hải Thành, Trịnh mỗ ta cho ngươi một cơ hội, ngày mai theo đội ngũ Y Ba Thương Hội ta xuất phát, vì Y Ba Thương Hội ta miễn phí làm mười ngày cu li, Trịnh mỗ ta tạm tha ngươi tội bất kính, bằng không ta sẽ để hai người các ngươi biết ở Thiên Hải sân bãi, sỉ nhục Trịnh mỗ ta là kết cục gì!
– Cái tên này miệng quá thối, Kim Lân, vả miệng cho ta, còn có tay hắn chỉ vào ta, ta rất không thích!
Diệp Huyền lạnh lùng nhìn Trịnh Nguyên Thu, ngữ khí lạnh lẽo nói.
&
Huyền Thiên Hồn Tôn
Ám Ma Sư








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Cửu Vực Kiếm Đế [Dịch] Cửu Vực Kiếm Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/07/Dich-Cuu-Vuc-Kiem-De-Audio-Full.jpg)







