Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 89 : Thỏa hiệp (2) (c441-c445)
❮ sautiếp ❯Chương 441: Thỏa hiệp (2)
“Hiện tại, Lai Ngang đã bỏ mình, tổ trưởng các tổ cũng chết không ít, Hi Sơn cùng ta, cũng có thể là phù thủy có chức vị cao nhất ở nơi này! Những phù thủy thuộc liên minh bạch phù thủy tới cứu viện này đều sẽ phải đi, đến lúc đó, trước khi tổng bộ phái người đến quản lý thì chúng ta chính là người phụ trách cao nhất ở chỗ này…”
Lôi Lâm mặt không hề cảm xúc, “Đến lúc đó, bí mật phối hợp với các người, đổi chủ toàn bộ trận pháp và phòng ngự ở nơi này, không phải là một chuyện phi thường đơn giản sao?”
Không thể không nói đây là một đề nghị phi thường mê hoặc, tính khả thi cũng không kém, sau khi Lôi Lâm nói ra, hắn thậm chí mơ hồ cảm giác được thân thể hắc vu sư đối diện hơi rung động.
“Còn tổng bộ sứ giả Ngõa Đức thì sao? Cậu chuẩn bị làm gì?”
Sau khi hắc vu sư suy tính, lập tức phi thường nghiêm túc hỏi ra vấn đề này.
“Lén lút giết hắn hoặc là tùy tiện vu oan một tội danh lên trên đầu hắn, dù chúng ta chỉ cần chút thời gian này, đợi tổng bộ tìm tòi điều tra thì chúng ta đã sớm thành công…” Lôi Lâm trả lời địa phi thường nhanh.
“Con thấy thế nào?”
Hắc vu sư nhìn Hi Sơn đã đứng thẳng lên một chút.
Hi Sơn trầm mặc lại: “Con cảm thấy tính khả thi rất cao ——Kế hoạch lúc đầu của chúng ta đã thất bại rồi, tình huống có kém hơn cũng không thể kém hơn nữa!”
Kỳ thực còn có một điểm, Lôi Lâm và hắc vu sư đều không nói ra.
Đó là ngày hôm nay Lôi Lâm có lực hút vu trận cùng trọng lực vu trận trong tay, tuyệt đối có thể trả giá lớn để giữ chân bọn hắn ở đây, một khi đợi được cấp hai phù thủy tiếp viện chạy tới.
Tình cảnh của bọn hắn sẽ rất nguy hiểm.
Đến thời điểm đó, dù hắc vu sư cấp hai có thể chạy mất.
Hi Sơn và người khổng lồ là con trai của ông ta cũng nhất định sẽ chết ở chỗ này!
Lôi Lâm đương nhiên không dám công khai uy hiếp như thế, nhưng ý tứ mơ hồ vẫn biểu đạt ra.
“Tap không tin mày! Trừ phi, mày cho tao gieo xuống dấu ấn tinh thần…” Hắc vu sư chậm rãi nói.
“Không thể! ! !”
Lôi Lâm kiên quyết từ chối.
Dấu ấn tinh thần tuy rằng tốt hơn so với dấu ấn linh hồn một chút, nhưng ai biết phù thủy cấp hai có thủ đoạn quỷ bí gì, hắn cũng không muốn trong lúc vô tình bị người khác khống chế.
“Nếu như ngài vẫn kiên trì như thế! Cùng lắm thì chúng ta chia tay! Dù sao hiện tại ta có thể đi bất cứ nơi nào!”
Lôi Lâm bày ra tư thế vô lại.
Khi đối mặt với cường quyền, chỉ khi có thực lực nhất định làm người khác kiêng kỵ, mới có tư cách nói chuyện !
Hiện tại tuy rằng Lôi Lâm không có địa vị ngang hàng phù thủy cấp hai, nhưng sau khi có biện pháp bảo mệnh và chạy trốn, ngữ khí tự nhiên cũng lớn lên.
“Khế ước thẩm phán chi nhãn là nhượng bộ cuối cùng…”
Hắc vu sư trầm mặc lại, mới thấp giọng mở miệng.
“… Có thể!” Lôi Lâm chần chừ một lúc rồi lập tức đồng ý.
“Đồng thời, để trợ giúp các người, ta cần lượng lớn tài nguyên và ma thạch.
Còn có tri thức ngành học cao đẳng, sau này các người còn phải bảo đảm giúp ta tiến vào Hắc Dạ Đăng Tháp! Những việc này đều cần viết vào khế ước…”
Phù thủy hành động luôn nhanh chóng, mấy phút sau, hắc vu sư đã mang theo Người khổng lồ rời khỏi nơi này.
Lôi Lâm nhìn Hi Sơn đứng thẳng bên cạnh, trên mặt hiện ra ý cười: “Hi Sơn tổ trưởng! Có cần ta dìu ngài trở lại hay không?”
Sau khi một lần nữa ký kết một phần khế ước thẩm phán chi nhãn có thể nói là nghiêm khắc, bây giờ Lôi Lâm cùng Hi Sơn lại lần nữa trở thành minh hữu.
Tuy rằng trong mắt đám bạch phù thủy sẽ cảm thấy hai tên phù thủy trước đó còn đang quyết đấu sinh tử, lúc này lại đột nhiên hòa hảo sẽ phi thường quái dị, nhưng đối với hắc vu sư thì đây lại là chuyện bình thường, ở Hắc Vu vực, mỗi ngày cơ bản đều có đủ loại chiến đấu phát sinh, liên minh và phản bội đứng trước lợi ích dụ hoặc đều là chuyện phi thường tầm thường.
“Vậy thì đành nhờ cậu!” Hi Sơn nhìn Lôi Lâm một chút, lại thật sự để Lôi Lâm đỡ trở về.
Loại hành vi này, đám hắc vu sư nhìn thấy tuyệt đối sẽ khó mà tin nổi, nhưng Lôi Lâm lại hiểu được tâm lý của hắn.
Trước đó Lôi Lâm và hắc vu sư cấp hai của Thiên Diệp Thủ lại một lần nữa ký kết một phần khế ước.
Khế ước lần này dưới sự giám sát của đối phương, ký kết phi thường nghiêm khắc, vì phòng ngừa Lôi Lâm lách luật như lần này, Hi Sơn còn nghiền ngẫm từng chữ trong khế ước một lần.
Đồng thời, cơ bản khóa chặt những việc mà Lôi Lâm cần phải làm, không cho hắn cơ hội đổi ý.
Đối diện là phù thủy cấp hai, phía sau còn có toàn bộ hắc vu sư liên hợp, Lôi Lâm cũng chỉ có thể chịu thiệt một chút.
Có thể nói, hiện tại một khi Lôi Lâm có suy tính không tốt với Hi Sơn, hắn còn chưa kịp đánh ra vu thuật, sức mạnh của khế ước đã phản phệ trong nháy mắt.
Bởi vậy, hiện tại Hi Sơn vẫn tương đối yên tâm đối với Lôi Lâm.
“Ngõa Đức bên kia! Cần phải nhanh động thủ một chút!”
Hi Sơn hơi động môi, giọng nói trầm thấp trực tiếp truyền vào lỗ tai Lôi Lâm.
Hi Sơn ở Hoa Viên Bốn Mùa có quyền cao chức trọng, tổ trưởng tổ săn giết nắm giữ thực quyền, địa vị có thể nói gần như chỉ dưới Lai Ngang, chỉ có mấy người là có thể so được với hắn.
Càng xảo diệu chính là, mấy phù thủy cấp 1 đỉnh cao kia đều bởi vì đủ loại nguyên nhân mà chết ở trong cuộc chiến đấu này, có kẻ là do Lôi Lâm trực tiếp đánh giết!
Chỉ cần lại giết chết Ngõa Đức, trong nháy mắt Hi Sơn có thể nắm giữ tất cả nơi này!
Chương 442: Quân đoàn chớp giật (1)
Lôi Lâm thoáng nghĩ ngợi một hồi.
Hiện tại, trong toàn bộ bí cảnh sông Hằng, lực lượng của Hoa Viên Bốn Mùa có thể tính là chịu sự đả kích mang tính chất hủy diệt.
Ngoại trừ Lai Ngang là nguyên lão cao nhất đã tử vong ra, tổ trưởng của tổ chiến đấu, tổ bảo vệ trực tiếp chết trận, người phụ trách giao dịch điểm công huân bị Lôi Lâm đánh giết, ngay cả Ngõa Đức là tổng bộ sứ giả cũng là không rõ sống chết.
Lôi Lâm có chút ngạc nhiên phát hiện, hiện tại toàn bộ tổng bộ của Hoa Viên Bốn Mùa ở bí cảnh sông Hằng, nói không chừng chỉ có hắn cùng Hi Sơn là hai phù thủy cấp 1 đỉnh cao.
Trong tình huống như vậy, muốn giành lấy quyền lực của tổng bộ, chỉ là một chuyện phi thường đơn giản.
Tuy rằng tổng bộ Hoa Viên Bốn Mùa ở bên ngoài nhất định sẽ rất nhanh phản ứng lại, phái ra lượng lớn phù thủy thậm chí cường giả cấp hai tới nơi này tọa trấn điều tra, nhưng việc này cần thời gian!
Mà trong khoảng thời gian này, Hi Sơn cùng Lôi Lâm hoàn toàn có thể lợi dụng lực lượng của Hoa Viên Bốn Mùa, chế tạo tiện lợi cho hắc vu sư.
Chờ đến khi đối phương phát hiện ra, trận thế phòng ngự ở nơi này, thậm chí cả căn cứ đều bị hắc vu sư khống chế, đại cục lúc đó cơ bản đã định.
Cho dù lần thứ hai mở ra đại chiến, cũng là cục diện hắc vu sư nắm giữ bốn lối vào, bạch phù thủy chỉ có ba lối, hắc vu sư sẽ chiếm cứ ưu thế.
Lôi Lâm cũng đúng lúc tung ra mồi câu lớn tràn ngập dụ hoặc này mới có thể dụ hắc vu sư mắc câu!
“Là Hi Sơn đại nhân! Còn có Lôi Lâm Tuần sát sứ!”
Sau khi đến gần tổng bộ Hoa Viên Bốn Mùa, thân ảnh của Lôi Lâm và Hi Sơn lập tức bị lượng lớn bạch phù thủy phát hiện, phù thủy của Hoa Viên Bốn Mùa may mắn còn sống sót vội tới hành lễ.
Lôi Lâm thoáng quét mắt liếc một vòng, áo choàng trên người những phù thủy này đại thể đã rách nát không thể tả, trên mặt dính đầy tro bụi và máu đen, từng người nhìn thấy Hi Sơn cùng Lôi Lâm đều giống như nhìn thấy người thân vậy.
“Nhìn tình hình này thì, lần này cao tầng của Hoa Viên Bốn Mùa tổn thất còn nghiêm trọng hơn mình tưởng tượng!”
Lôi Lâm tự nhận là từ khi nhận chức Tuần sát sứ tới nay, không làm được bao nhiêu chuyện tốt, trái lại chỉ đến các bộ ngành doạ dẫm kiếm không ít đồ, nhưng hiện tại sau khi những phù thủy này nhìn thấy Lôi Lâm, trái lại đều tụ lại tới hỏi thăm vô cùng nhiệt tình làm hắn cảm thấy kinh ngạc.
E rằng lúc này Hoa Viên Bốn Mùa ở đây đã không có một phug thủy cấp 1 đỉnh cao nào, chỉ còn Hi Sơn và Lôi Lâm là hai phù thủy cấp 1 đỉnh cao còn lại nên mới được nhiệt liệt hoan nghênh và kỳ vọng như thế.
“Nếu như bọn họ biết kỳ thực mình cùng Hi Sơn mới là người đứng sau thúc đẩy lần tập kích này.
Không biết vẻ mặt của bọn hắn sẽ như thế nào. . .”
Trong lòng Lôi Lâm thầm suy nghĩ, trên mặt lại tỏ vẻ phi thường trầm trọng.
“Xin hỏi vị nào là người có địa vị tối cao của Hoa Viên Bốn Mùa nơi này?”
Lúc này, một phù thủy mặc áo choàng màu trắng bạc, trên áo còn có hoa văn sấm sét tách các vị phù thủy ra đi vào.
“Ta là Hi Sơn! Tổ săn giết tổ trưởng! Vị này chính là Lôi Lâm phù thủy, tổng bộ Tuần sát sứ tân nhiệm. . .”
Trên mặt Hi Sơn giống như không hề có một chút máu, chầm chậm nói.
“Chúng ta là quân đoàn Chớp Giật lệ thuộc liên minh bạch phù thủy, Quân đoàn trưởng của ta muốn gặp các vị!”
Phù thủy này nói bằng vẻ mặt lạnh lùng, giống như từ nhỏ cũng chỉ có cái này vẻ mặt, cũng không để ý dáng vẻ bị trọng thương của Hi Sơn, trực tiếp quay người đi trước dẫn đường.
Mà phù thủy của Hoa Viên Bốn Mùa ở chung quanh lúc này đều rụt rè không dám lên trước.
Đối lập với liên minh bạch phù thủy khổng lồ, Hoa Viên Bốn Mùa chỉ là một thành viên gia nhập liên minh mà thôi.
Đồng thời, bất kỳ một người nào trong quân đoàn Chớp Giật này cũng có thực lực bán nguyên tố hóa trở lên, tương đương với tổ bốn mùa tinh anh của Hoa Viên Bốn Mùa, số lượng càng vượt xa, quân đoàn trưởng dựa theo thông lệ vẫn luôn do phù thủy cấp hai đảm nhiệm, thực sự không phải bọn họ có thể chống lại.
Lôi Lâm nhún nhún vai, cùng Hi Sơn có chút bất đắc dĩ liếc mắt nhìn nhau, cùng đi theo.
Bọn hắn tự nhiên là hết sức quen thuộc tổng bộ nơi này.
Xuyên qua một đám ngói vỡ tường đổ, Lôi Lâm cùng Hi Sơn đi tới một gian phòng tiếp khách lâm thời dựng ra, nhìn thấy Quân đoàn trưởng của quân đoàn Chớp Giật bên trong.
“Cậu là Hi Sơn đúng chứ? Mười chín năm trước, trong tiệc rượu của Lai Ngang, chúng ta đã gặp!”
Không ngờ chính là vị phù thủy kia dường như có biết Hi Sơn.
Hi Sơn nhanh chóng khom mình hành lễ: “Hóa ra là Lôi Tư Mạn đại nhân!”
Lôi Lâm đứng bên cúi đầu hành lễ, nhân cơ hội liếc mắt nhìn vị phù thủy cấp hai này một cái.
Lôi Tư Mạn có vóc người phi thường cường tráng, khoác trường bào màu xanh lam, nửa thân trên để trần lộ ra lồng ngực, bắp thịt từng khối nhô lên, dưới mái tóc màu vàng kim còn có một dấu vết tia chớp màu xanh lam.
Khiến Lôi Lâm chú ý nhất vẫn là mắt của Lôi Tư Mạn, mỗi một lần con mắt của hắn chớp chớp, đều có điện lưu nhỏ bé lóe lên, phi thường kỳ dị.
“Hai người đã đi nơi nào?” Vị phù thủy cấp hai này lập tức hỏi.
“Đại nhân! Trước đó ta dẫn tổ săn giết chiến đấu cùng hắc vu sư, trong quá trình đó tử thương nặng nề, đến cuối cùng thậm chí ngay cả ta cũng bị thương, nhờ có Lôi Lâm phù thủy kịp thời chạy tới cứu ta. . .”
Hi Sơn bắt đầu bịa chuyện.
Ý tứ cơ bản chính là vào lúc hắn chiến đầu rơi vào thế yếu, không chống đỡ nổi thì được Lôi Lâm cứu giúp.
Đây là phiên bản trước đó hắn cùng Lôi Lâm thương lượng tốt, trong đó số lượng tử thương đều có ghi chép.
Đương nhiên, tổ viên của Hi Sơn là chính hắn xử lý, lại dời thi thể mấy hắc vu sư từ chỗ khác lại đây, chế tạo chiến trường giả tạo.
Chương 443: Quân đoàn chớp giật (2)
Trong tình huống có hắc vu sư cấp hai ra tay che giấu, có khả năng ẩn giấu lớn vô cùng.
Nhưng khiến Lôi Lâm hơi buông lỏng chính là Lôi Tư Mạn chỉ hỏi thăm mấy câu rồi gật gù, không nói nhiều.
Tuy rằng đều là đích tổ chức và thế lực phù thủy thuộc về liên minh bạch phù thủy, nhưng dù sao hắn cũng là người ngoài, những chuyện này cần chính người của Hoa Viên Tổ bốn mùa điều tra rõ ràng.
“Ừm! Hai người là cấp 1 đỉnh cao, hơn nữa còn thêm một người là Ngõa Đức, chính là hiện tại lực lượng cuối cùng của Hoa Viên Bốn Mùa. . .”
Vẻ mặt Lôi Tư Mạn phi thường nặng nề.
Hự! ! !
Hi Sơn liên tiếp rút lui mấy bước, cả khuôn mặt đều là vẻ không thể tin tưởng: “Cuối cùng? ? ? Chẳng lẽ nói. . .
Lai Ngang đại nhân. . .”
Lôi Lâm nhìn biểu hiện cấp bậc ảnh đế của Hi Sơn, trong lòng có chút không biết nói gì, tuy rằng hiện tại biểu hiện của hắn cũng là phi thường khiếp sợ, nhưng thần kinh trên mặt toàn bộ là dựa vào chíp khống chế mới thể hiện được vẻ mặt kinh ngạc.
Nếu không thì, lấy bản lĩnh biểu diễn hiện tại của hắn, nhất định sẽ bị lão hồ ly tên là Lôi Tư Mạn này nhìn thấu, cho dù bề ngoài thô lỗ như thế nào đi nữa, dù sao cũng là phù thủy cấp hai, ở phương diện suy nghĩ và sức quan sát sẽ không thua bất luận người nào.
So sánh với nhau, biểu hiện của Hi Sơn thật sự phi thường hoàn hảo.
“Không! Ta không tin! Lai Ngang đại nhân là phù thủy cấp hai! Đồng thời. . .” Hai mắt Hi Sơn vô thần, trong miệng còn đang không ngừng nỉ non.
“Tuy rằng ta cũng thấy khó có thể tin, nhưng sự thực chính là như vậy! Lai Ngang đã ngã xuống rồi. . .
Trước đó ta đã cảm ứng được dấu hiệu tính mạng ông ấy tắt, đáng tiếc, ta đã tới chậm một bước, không thì tuyệt đối có thể cứu ông ấy, rất xin lỗi. . .” Lôi Tư Mạn vỗ ngực, trên mặt lộ ra vẻ mặt áy náy.
“Làm bạn tốt của Lai Ngang, ta sẽ kế thừa di chí của ông ấy, triển khai báo thù hắc vu sư!” Vị Quân đoàn trưởng này bảo đảm.
“Cảm ơn ngài! Đại nhân tôn kính!” Trên mặt Hi Sơn lại khôi phục vẻ cương nghị, “Sau khi thương thế của ta lành cũng sẽ lập tức xin nhiệm vụ báo thù! ! !”
“Ừm!”
Lôi Tư Mạn gật gù, lập tức vỗ tay một cái.
Ầm ầm! Hai bên sàn nhà nứt ra, một cột kim loại nửa trong suốt to lớn từ giữa dâng lên.
Trên cây cột còn có bánh răng chuyển động, từng ánh sáng phù văn không ngừng leo lên ở phía trên, phi thường thần kỳ.
“Đây là hạt nhân khống chế phòng ngự vu trận của Hoa Viên Bốn Mùa ở đây! Trước đó bị phá hoại phi thường mạnh mẽ, đồng thời trình tự thuật thức phía sau cũng xuất hiện vấn đề, nhưng không liên quan, hiện tại ta đã sửa xong, căn cứ vào dự luật của liên minh quy định, hiện tại, ta lấy danh nghĩa quân đoàn trưởng quân đoàn Chớp Giật tuyên bố, ở đây lập tức thành lập tiểu tổ khẩn cấp của Hoa Viên Bốn Mùa, toàn diện tiếp quản phòng ngự và vu trận nơi này, thành viên là Hi Sơn, Lôi Lâm, còn có Ngõa Đức! Khi ba người các ngươi có suy nghĩ trái ngược, phải áp dụng quyết định số ít phục tùng đa số. . .”
Lôi Tư Mạn nói ra mấy lời này giống như đang ngâm tụng vậy, từng vòng ánh sáng đại diện cho khế ước và chúc mừng không ngừng lấp loé quanh ba người.
“Hiện tại, hoàn thành nghi thức trận linh nhận chủ!”
Lôi Tư Mạn chỉ chỉ cây cột kim loại ở giữa “Đặt tay thả vào đó, trận linh sẽ tự động ghi chép khí tức linh hồn của các người, đồng thời dành cho quyền hạn.”
Hi Sơn gật gù, lập tức đặt tay vào cây cột kim loại, nhắm mắt lại giống như đang giao lưu cùng một thể ý thức nào đó.
Một lát sau, trên mặt hắn lộ ra một tia than thở, thu tay lại.
“Đến lượt cậu!” Lôi Lâm gật gù, đưa tay thả đi tới.
Cây cột kim loại này bóng loáng, sờ lên có một loại xúc cảm phi thường quỷ dị, phi thường mềm mại, giống như không phải kim loại, mà là cây bông.
Đồng thời, không giống cảm giác lạnh lẽo khi chạm vào kim loại, ngoài cây cột này lại cho Lôi Lâm một loại cảm giác ấm áp.
“Đã ghi chép linh hồn khí tức! Hiện trao tặng quyền hạn cấp bảy sao! ! !”
Một giọng nữ máy móc trực tiếp vang lên trong đầu Lôi Lâm, Khác với âm thanh không phân rõ nam nữ của chíp, lần này là giọng nói lanh lảnh của phụ nữ .
“Đây chính là trận linh sao?”
Lôi Lâm hơi xúc động, dù là khoa học kỹ thuật hay vu thuật, đi tới cuối cùng, dường như đều là trăm sông đổ về một biển.
Nhưng hiện tại trận linh này rõ ràng không có trí khôn, chỉ có thể máy móc trả lời vấn đề của Lôi Lâm.
Ý thức giao lưu phi thường nhanh, sau mười mấy giây, Lôi Lâm đã có đại khái hiểu rõ đối với quyền hạn của chính mình và công năng của trận linh.
Trận linh này trên thực tế chính là hạt nhân bố trí tất cả pháp trận phòng ngự của Hoa Viên Bốn Mùa ở đây, thông qua trận linh, có thể tùy ý kiểm tra bất kỳ một mảnh địa vực nào nơi này.
Thế nhưng trước đó pháp trận này bị hắc vu sư phía sau thông qua thi pháp đã phá hoại nghiêm trọng vận hành, nên lần tập kích này mới không có một chút cảm giác nào.
Còn quyền hạn là chỉ trình độ có thể điều động trận linh, chia làm một sao đến chín sao, một sao thấp nhất, chín sao cao nhất, hiện tại Lôi Lâm cấp bảy sao, đã có thể điều động phần lớn sức mạnh phòng ngự của toàn bộ Hoa Viên Bốn Mùa vây công người nào đó, đồng thời quan sát hết thảy tư liệu ngoại trừ vài phần tuyệt mật.
Trước đó Lai Ngang có quyền hạn ở đây chính là chín sao, thậm chí có thể mệnh lệnh trận linh tự hủy!
Mà ba người Lôi Lâm chỉ là tạm thời sử dụng trong trường hợp khẩn cấp, chỉ có quyền hạn bảy sao.
Chương 444: Đút lót (1)
“Ngõa Đức đâu? Tại sao ở đây không nhìn thấy hắn?”
Sau khi Lôi Lâm cũng đã hoàn thành trình tự chứng thực, cây cột kim loại tự động thu xuống dưới nền đất, Hi Sơn làm bộ lơ đãng hỏi.
“Hắn bị trọng thương, trúng nguyền rủa phi thường phiền phức. . .”
Nói đến đây, sắc mặt Lôi Tư Mạn lại chìm xuống.
“Đó là chủy thủ ngâm qua nọc độc ăn mòn của nhện Thâm Uyên, từ trước tới nay ta chưa từng gặp qua phương thức phối hợp hung ác như thế. . .
Tuy rằng hiện tại hắn đã tỉnh lại, nhưng kịch độc và nguyền rủa sẽ từ từ ăn mòn thân thể cùng tâm hồn của hắn, sau khi hút hết tất cả chất dinh dưỡng thì cuối cùng hắn sẽ biến thành một thây khô. . .”
“Tình huống như thế, ta đề nghị hắn lập tức trở về tổng bộ Bốn Mùa, nơi đó có ao tinh chế năng lượng cao và các nguyên lão có thể có biện pháp, nhưng rất đáng tiếc. . .”
Lôi Tư Mạn vuốt hai tay.
“Kể từ khi biết tin lão sư hắn qua đời, Ngõa Đức đã dốc hết sức kiên trì nhất định phải ở lại chỗ này, chờ đợi sau khi điều tra kết thúc mới trở về học viện!”
Nghe vậy, Lôi Lâm cùng Hi Sơn liếc mắt nhìn nhau, đều thấy từ đôi mắt của đối phương một tia phiền phức.
Nếu như Ngõa Đức trực tiếp tử vong, hoặc là trọng thương trở về học viện, đối với bọn họ mới là chuyện có lợi nhất, như bây giờ, một tổ vốn hai người lại có thêm một người nữa, trực tiếp trở thành cản trở!
“Tìm cơ hội! Giết hắn!”
Từ trong đôi mắt Hi Sơn, Lôi Lâm nhìn ra một tia sáng nguy hiểm.
Sau đó Lôi Tư Mạn lại hàn huyên vài câu cùng Hi Sơn cùng với Lôi Lâm, chủ yếu là việc liên quan đến quân đoàn Chớp Giật sau đó sẽ ở đây đóng giữ và với sinh hoạt.
Loại chuyện này Lôi Lâm căn bản không chú ý tới.
Bởi vậy hắn vẫn im lặng lẳng lặng nhìn Hi Sơn trò chuyện cùng Lôi Tư Mạn.
Chờ đến khi tất cả những chuyện này đều bàn bạc xong, Hi Sơn trực tiếp lấy danh nghĩa là trị liệu thương thế, mang Lôi Lâm tới phòng của hắn.
Phốc!
Một màn ánh sáng giống mạng nhện từ trong phòng bay lên, ánh sáng bao quát bất kỳ góc chết nào trong phòng.
“Được rồi! Đây là cơ chế báo động mà trước đây ta tạo ra, chỉ cần có nó, cho dù là phù thủy cấp hai muốn nghe lén chúng ta nói chuyện đều sẽ bị phát hiện. . .” Hi Sơn tùy tiện ngồi xuống một cái ghế.
“Lợi dụng tơ nhện của nhện bát trảo mẫn cảm nhất đối với lực lượng tinh thần làm dụng cụ báo động, ý tưởng rất thú vị. . .”
Lôi Lâm đánh giá những màn ánh sáng này, trong mắt lóe qua một tia hiểu rõ, rồi lập tức ngồi xuống bên cạnh Hi Sơn.
“Cậu đúng là bác học! Loại vật liệu này phi thường hiếm thấy, ngay cả học giả ở Bất Dạ Thành cũng không có mấy người có thể nhận ra, cậu có thể tới đó đăng ký thi lấy chứng chỉ bác học giả. . .”
Hi Sơn thoáng cảm thán một câu, vu trận này là do phụ thân hắn giúp hắn thiết kế, thế mà Lôi Lâm chỉ liếc mắt đã nhìn thấu, thật sự khiến hắn phi thường kinh ngạc.
“Anh có vẻ không quá sốt sắng về Lôi Tư Mạn, ngày hôm nay hắn đã tỏ thái độ rõ rang rằng trước khi lực lượng tiếp viện cùng tổ điều tra của Hoa Viên Bốn Mùa còn chưa tới, hắn vẫn sẽ tọa trấn ở đây, phù thủy cấp hai có rất nhiều thủ đoạn, anh không sợ hắn tra ra cái gì sao?”
Lôi Lâm không chút khách khí hỏi vị thủ trưởng trước đây của hắn.
Quan hệ giữa hắn cùng Hi Sơn này thật sự phi thường kỳ diệu, hiện tại hắn đã có thể đoán được, người, tiết lộ ra ngoài thân phận thuộc Thiên Diệp Thủ của hắn, còn điều hắn từ tổng bộ Hoa Viên Bốn Mùa tới nơi này khẳng định là Hi Sơn! Mà mục đích có phải là vì có thêm một tên nội gián trong Hoa Viên Bốn Mùa giúp đỡ, hoặc nói là bia đỡ đạn!
Bởi vậy, sau khi nhìn thấu mưu kế này, Lôi Lâm không chút do dự lựa chọn phản bội, thậm chí một lần đánh cho Hi Sơn trọng thương gần chết.
Nhưng dưới cường lực trấn áp của hắc vu sư cấp hai, Lôi Lâm vẫn không dám làm quá mức, dù sao, vì một kẻ địch mà đắc tội với phù thủy cấp hai là một cử động không sáng suốt.
“Chuyện về Lôi Tư Mạn không cần lo lắng. . .”
Hi Sơn khoát tay áo, “Phù thủy cấp hai bọn hắn luôn gánh vác trọng trách khác.
Thường thường cần tọa trấn một phương, không thể dễ dàng rời đi, Lôi Tư Mạn ở nơi nào ta hiểu rất rõ ràng, là khu chớp giật ở lối vào bí cảnh sông Hằng số hai, chỉ cần hắc vu sư chúng ta chế tạo áp lực cho nơi đó, cuối cùng Lôi Tư Mạn nhất định sẽ bị triệu hồi đi! Dù sao, nơi đó mới là khu vực học viện hắn phụ trách, nói một lời không êm tai chính là dù nơi này chúng ta xảy ra chuyện, cũng không có bao nhiêu ảnh hưởng đối với học viện bọn họ, nhưng nếu như lối vào số hai bọn họ phụ trách xảy ra chuyện thì sẽ trực tiếp làm học viện của bọn họ đại thương nguyên khí. . .”
Hi Sơn phân tích rất hợp lý, đồng thời cho thấy sức khống chế và cái nhìn đại cục rất mạnh.
“Muốn tấn công lối vào số hai, hình thành áp lực, ít nhất cũng cần hắc vu sư cấp hai ra tay, có hậu trường chính là tốt. . .” Lôi Lâm không nói gì, loại kế hoạch này hắn cũng nghĩ ra được, đáng tiếc hắn không có bối cảnh và hậu trường cứng như Hi Sơn, hắc vu sư có thể tùy tiện nghe hắn điều động.
“Ta sẽ phụ trách giải quyết chuyện về Lôi Tư Mạn, cậu chỉ cần chú ý một người là được!”
Lúc này Hi Sơn chuyển sang nhìn về phía Lôi Lâm, con mắt dọc thứ ba trên trán vừa mở ra.
“Ngõa Đức sao?” Lôi Lâm sờ sờ cằm.
Ngõa Đức này là phù thủy đầu tiên của Hoa Viên Bốn Mùa mà nhìn thấy, ngay cả lúc trước, cũng là thông qua kiểm tra trên tay người này.
“Không sai! Lôi Tư Mạn dù sao cũng là người ngoài, rất nhiều chuyện không thể làm, nhưng Ngõa Đức lại khác, hắn là sứ giả từ tổng bộ, quyền cao chức trọng, lại có quan hệ sư sinh cùng Lai Ngang, có thể rất dễ dàng tiếp nhận giao thiệp và tài nguyên mà ông ta để lại, tuyệt đối là một trở ngại lớn đối với kế hoạch của chúng ta!”
Ngữ khí của Hi Sơn phi thường thận trọng, quả thực chính là kiêng kỵ.
Chương 445: Đút lót (2)
“Cậu cũng không muốn kế hoạch này sẽ thất bại chứ? Dù sao, cậu đã ký kết khế ước, một khi chuyện này thất bại, linh hồn của cậu sẽ trực tiếp bị hủy diệt, một chút cặn bã cũng sẽ không còn. . .”
Trong mắt dọc của Hi Sơn dường như phát ra ánh sáng ngăm đen, bắn thẳng về phía Lôi Lâm.
“Yên tâm! Ta sẽ khiến hắn câm miệng!”
Lôi Lâm trầm mặc lại, lập tức lạnh nhạt mở miệng.
“Được! Ta đã liên lạc qua với tổng bộ Hoa Viên Bốn Mùa ở phía ngoài rồi, hội nguyên lão thật sự đã cuống lên, toàn bộ tổ bốn mùa đều sẽ bị điều lại đây, đi theo còn có một vị phù thủy cấp hai!”
Hi Sơn còn nói ra một tình báo: “Năm ngày! Chúng ta nhiều nhất chỉ có năm ngày!”
Việc mà hắn cùng Lôi Lâm muốn làm chính là tranh thù trong thời gian chênh lệch này, triệt để tách Lôi Tư Mạn và Ngõa Đức ra, đồng thời giao toàn bộ phòng ngự và hạt nhân của bí cảnh cho hắc vu sư.
Chỉ cần hoàn thành việc này, toàn bộ lối vào bí cảnh đều sẽ thuộc quyền khống chế của hắc vu sư.
“Năm ngày là đủ!” Lôi Lâm đứng dậy rời đi, khi đi ra cửa lớn, hắn quay đầu lại, cưới nói với Hi Sơn: “Còn có chuyện này! Nhớ kỹ, ta không thích ánh mắt thứ ba kia của anh! Phi thường buồn nôn!”
Đùng! Cửa lớn đột nhiên đóng lại, sắc mặt Hi Sơn cũng biến thành vô cùng âm trầm!
“Đáng ghét! ! !” Hắn hung hăng vung tay lên, quét chén trà và văn kiện trên bàn xuống đất, phát ra tiếng va chạm lanh lảnh.
“Nếu không phải ‘Tam Linh Nhất Thể’ của mình chưa đại thành, lại cần hắn phụ trợ kế hoạch, mình nhất định phải giết hắn! Mình xin thề! ! !”
Bắp thịt trên mặt Hi Sơn mơ hồ vặn vẹo.
Đối với hắn mà nói, bị Lôi Lâm trước đây chính mình luôn xem thường chính diện đánh bại, tuyệt đối là sỉ nhục, đồng thời, hiện tại bởi chính hắn cũng không bằng Lôi Lâm, một vài điểm còn phải nhượng bộ, giống như khiến hắn phải phơi tất cả vết thương của mình dưới ánh mặt trời.
Càng khiến hắn phẫn nộ hơn chính là Lôi Lâm lại trực tiếp giết bé trai, đồng thời Người Khổng Lồ trọng thương!
Hai người đều là phân thân trong tam linh nhất thể của hắn, tuy rằng tính cách khác nhau, nhưng cũng có thể nói là một người, hơn nữa chính hắn tổng cộng bị Lôi Lâm đánh giết một lần, trọng thương hai lần! Loại cừu hận này, tuyệt đối không phải một cái khế ước là có thể ràng buộc!
Trước đó Hi Sơn ẩn giấu rất khá, nhưng vẫn bị Lôi Lâm nhìn ra.
“Đáng tiếc. . .
Nhìn ra rồi thì thế nào? Tao thừa nhận mày là thiên tài! Hoặc là phù thủy thiên tài hàng đầu vạn người chưa chắc có được một! Nhưng vậy thì thế nào? Hiện tại mày đã bị khế ước ràng buộc, đồng thời, cũng không có thời gian trưởng thành nữa. . .
Đợi đến khi kế hoạch thành công, mày cũng không có giá trị lợi dụng nữa, tao nhất định phải rút linh hồn của mày ra, dằn vặt hai trăm năm! Tao xin thề! ! !”
Hi Sơn trầm thấp nở nụ cười, thì thầm lời hấp hối cuối cùng giống như bệnh nhân trước khi chết.
Động tác của Hi Sơn cực kỳ nhanh, chỉ tới ngày thứ hai, Lôi Lâm đã nghe tin ở lối vào bí cảnh số hai, hắc vu sư nhiều lần xuất hiện, vì bảo đảm an toàn, Lôi Tư Mạn nhanh chóng dẫn dắt quân đoàn Chớp Giật về phòng.
Tuy rằng các phù thủy đều là người thông minh, có thể thấy được đây là kế điệu hổ ly sơn, nhưng Lôi Tư Mạn vẫn phải đi.
Đối với tổ chức cao tầng của Lôi Tư Mạn tới nói, lối vào bí cảnh do Hoa Viên Bốn Mùa phụ trách cuối cùng coi như đã bảo vệ được, dù Hoa Viên Bốn Mùa thu hoạch được lớn, mình có thể đạt được thêm một hai phần đã là nhiều rồi.
Nhưng lối vào số hai lại khác, đó là tài nguyên nhà mình khống chế, chỉ cần kinh doanh tốt, sau đó chính là khoản lãi kếch sù như núi như biển! ! !
Bởi vậy, cho dù chỉ là một chút mạo hiểm, Lôi Tư Mạn cũng không muốn.
Còn bạn tốt Lai Ngang? Xin lỗi! Phù thủy bọn hắn đều là một đám người phi thường thực dụng, hữu nghị đã chết thì không gọi là hữu nghị, không còn sức mạnh địa vị tương đồng thì càng không thể bị kế thừa.
Sau khi cân nhắc tình huống hai bên, Lôi Tư Mạn vẫn quyết định quay lại.
Dù sao, đa số phù thủy đều là người ích kỷ! Trong tình huống liên quan đến lợi ích của bản thân, dù là phù thủy cấp hai cũng không thể ngồi yên!
“Nhưng Lôi Tư Mạn vẫn phải làm một hồi biểu hiện bên ngoài. . .”
Lôi Lâm tùy ý đi lại ở xung quanh, đám phù thủy đi ngang qua đều cung kính mà hành lễ với hắn.
Dù là thực lực hoặc là địa vị, hiện tại Lôi Lâm trong tổng bộ ở bí cảnh này đều là tồn tại số một số hai, phù thủy còn lại của Hoa Viên Bốn Mùa đều chỉ có phần cúi đầu.
Khá thú vị chính là, mấy bộ ngành trước đó bị Lôi Lâm doạ dẫm kia, bởi vì người chủ trì đại thể đều chết trận, tổ viên còn lại vì trốn tránh trách nhiệm, hiện tại trái lại chủ động lại dâng nhiều tư nguyên và tài liệu hơn đến chỗ Lôi Lâm để đút lót.
So với trước đó còn cần tự mình động thủ, hiện tại đúng là tự đưa tới cửa, còn sợ Lôi Lâm không thu, đãi ngộ giữa hai lần này đâu chỉ khác nhau một trời một vực.
Đối mặt những chuyện này, Lôi Lâm cũng thành thật không khách khí nhận lấy toàn bộ, có chuyện gì cũng lừa gạt đồng ý hết.
Dù sao thời gian hắn dừng lại ở đây đã tính bằng số ngày, đến thời điểm trực tiếp chạy trốn, những phù thủy này cũng chỉ đành luống cuống. . .








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









