Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 90 : Trắng trợn không kiêng dè (1) (c446-c450)
❮ sautiếp ❯Chương 446: Trắng trợn không kiêng dè (1)
“Đến lúc đó, những phù thủy trước đó hối lộ mình này, e là sẽ bị trực tiếp bắt, đồng thời đối mặt với tội danh tư thông với địch… Không biết vào lúc ấy, vẻ mặt của bọn hắn sẽ thế nào?”
Lôi Lâm thoáng nghĩ, trên mặt hiện ra một nụ cười bỡn cợt.
Bước chân của hắn liên tục, lập tức đi tới bên ngoài một đám kiến trúc lớn đang dựng lại
Nơi này là đã từng phòng khách giao dịch điểm công huân, sau khi Lôi Lâm dùng thân phận hắc vu sư để trắng trợn cướp bóc thì nơi này đã rách nát không ra hình thù gì.
Không chỉ có kiến trúc chủ thể hư hao hơn nửa, càng nghiêm trọng hơn chính là mấy kho tài nguyên tổn thất nặng nề!
Ngoại trừ nhà kho chính ra, đám hắc vu sư tham lam thậm chí ngay cả mấy nhà kho loại nhỏ kia đều không buông tha, bên trong chỉ cần có chút ma thạch tài nguyên, nếu không phải là bị hắc vu sư trực tiếp cướp đi thì chính là tự hủy trong trận pháp bảo vệ.
Đến cuối cùng, đám bọn hắc vu sư đã mù quáng thậm chí còn bắn ra đại hỏa, thiệu trụi nơi này!
Từ nham thạch lộ hắn ra ngoài ở chung quanh, còn có thể nhìn thấy dấu vết lúc đó đám lửa đốt cháy.
“Lôi Lâm đại nhân!” Một bạch phù thủy có vẻ là người phụ trách nơi này nhanh chóng tới đây hành lễ.
“Ừm!” Lôi Lâm gật gù, hắn chẳng them quan tâm bạch phù thủy này có tên gọi là gì, chỉ mơ hồ nhớ đây là người phụ trách nơi này.
“Tiến độ xây dựng lại ở nơi này thế nào rồi?” Hắn lạnh nhạt hỏi.
Mặc dù rất giống như chỉ tùy tiện thăm, nhưng lập tức khiến cái trán bạch phù thủy đứng bên chờ đợi nhỏ xuống từng tầng mồ hôi.
“Kiến trúc chính bị tổn hại hơn 80%, chỗ có vu thuật hệ “thổ” còn rất dễ giải quyết.
Mấu chốt là vu thuật trận pháp, tất cả đều cần vẽ lại một lần nữa…”
Tên bạch phù thủy này lấy từ trong tay áo choàng ra một khăn tay màu trắng, không ngừng lau trên cái trán trơn bóng.
“Ta mặc kệ những chuyện này.
Chậm nhất là lúc nào có thể khai trương?” Lôi Lâm nhìn chằm chằm vào vị phù thủy có chút béo phì này.
“Ba… Không! Hai ngày! Trễ nhất là hai ngày sau, nơi này có thể khôi phục bình thường…” Bạch phù thủy bị ánh mắt của Lôi Lâm nhìn chăm chú thì trong lòng run lên, lập tức bảo đảm.
“Hai ngày?” Lôi Lâm cau mày, lập tức lắc đầu một cái, “Vẫn quá lâu! Ta sẽ cho ông thêm hai phù thủy, còn có hai mươi học đồ, tiến độ công trình nhất định phải nhanh hơn 20%!”
“Vâng! Đại nhân!”
Trong lúc vô tình khí thế từ trên người Lôi Lâm tản mát ra khiến trong lòng bạch phù thủy kia run lên, mồ hôi trên mặt chảy xuống càng nhiều.
Dù hắn có dùng khăn tay cũng không kịp lau, lập tức lớn tiếng bảo đảm.
Lôi Lâm gật đầu, phất tay đuổi người phụ trách này đi, một mình lại tùy tiện đi dạo trên công trường.
Lôi Lâm có kinh nghiệm từ dị thế giới.
Tự nhiên biết hiện tại sửa chữa lại tổng bộ ở bí cảnh tương đương với công tác xây dựn lại sau chiến tranh như ở kiếp trước.
Công việc này quan trọng yếu chỉ có hai điểm, thứ nhất là khôi phục sự đáng tin của chính phủ, thứ hai chính là bảo đảm giao dịch thông suốt!
Ở phương diện tin cậy, tuy rằng Hoa Viên Bốn Mùa chết mất một vị phù thủy cấp hai, nhưng ở bên ngoài vẫn là quái vật khổng lồ, không có bất kỳ một phù thủy nào dám xem thường, căn bản không thành vấn đề.
Hiện tại quan trọng nhất trái lại là khôi phục vận hành phòng khách giao dịch điểm công huân!
Trong suy nghĩ của Lôi Lâm, điểm công huân chính là tiền ở hậu thế, mà hiện tại, muốn nơi này khôi phục vận hành, để đông đảo bạch phù thủy nhận nhiệm vụ đi ra ngoài, làm nhiệm vụ xây dựng lại thì cần cái gì?
Chính là cần điểm công huân! Nhưng điểm công huân chỉ là một loại tiền giả lập, nếu như không thể đổi ra vật tư thực tế thì sẽ hoàn toàn không có ý nghĩa! Mà sau khi có phòng khách giao dịch điểm công huân.
Lượng lớn điểm công huân có thể bị đưa ra, để bạch phù thủy đi hoàn thành nhiệm vụ chỉ định, nhanh chóng khôi phục thực lực.
Cũng chính vì như thế, cho dù ở trong điều kiện này, Lôi Lâm và Hi Sơn đều khẩn cấp điều một nhóm vật tư lại đây, chính là vì muốn bảo đảm điểm công huân được giao dịch vận hành bình thường.
Tuy rằng hắn và Lôi Lâm đều là hắc vu sư nằm vùng, nhưng hai người này đều là hạng người có tâm tư thâm trầm, trước khi chưa chuẩn bị chính thức động thủ, bọn hắn sẽ hoàn thành hết chức trách còn hơn bất kỳ phù thủy nào khác của Hoa Viên Bốn Mùa.
Bởi vậy, hiện tại Lôi Lâm thỉnh thoảng sẽ tới nơi này xem, nhìn chằm chằm tiến độ xây dựng lại phòng khách giao dịch điểm công huân, mà Hi Sơn càng bị một đống công văn nhấn chìm, mỗi ngày đều đang xử lý đủ loại chuyện sứt đầu bể trán.
Nhưng nói thẳng ra thì những chuyện này cũng là do hắn gây ra, xem như là tự mình chuốc lấy cực khổ.
Lôi Lâm lướt qua các phù thủy đang cực khổ triển khai vu thuật hệ “thổ” để tạo ra lượng lớn trụ đá và gạch đá và học đồ bận rộn, đi tới bên cạnh mấy người đang tuần tra cảnh giới.
Trên người bọn họ mặc trang phục khác với phù thủy Hoa Viên Bốn Mùa, bên trên còn có hoa văn chớp giật thống nhất.
Đây là thành viên của quân đoàn Chớp Giật thuộc Lôi Tư Mạn, vị phù thủy cấp hai này mặc dù đã rời khỏi, nhưng cũng lưu lại một vị phó Quân đoàn trưởng và hai đại đội phù thủy tọa trấn ở nơi này!
Những phù thủy chính thức này đều là tinh nhuệ thân kinh bách chiến! Lại phối hợp với trận linh cùng pháp trận phòng ngự đã tu sửa qua, dù là phù thủy cấp hai đột kích, đám người Lôi Lâm cũng chắc chắn có thể kiên trì một quãng thời gian, đợi liên minh bạch phù thủy ở gần tới cứu viện!
“Toàn bộ hệ thống phòng ngự đã một lần nữa thành lập, không nói kín kẽ không một lỗ hổng, nhưng ít ra có thể duy trì hiện trạng như hiện nay thì không hề có một chút vấn đề, nếu như không phải ra mình và cùng Hi Sơn.
Chương 447: Trắng trợn không kiêng dè (2)
lòng Lôi Lâm có chút tiếc hận.
Bình tĩnh mà xem xét, Hoa Viên Bốn Mùa cũng xem như khá tốt đối với hắn, nếu như không phải không có lựa chọn, hắn cũng không muốn phản loạn như thế.
So với hắc vu sư hơi một tí là thay đổi thì trên thực tế hắn càng yêu thích giao thiệp với bạch phù thủy tương đối tuân thủ hứa hẹn, tuy rằng bọn hắn tuân thủ hứa hẹn cũng trong điều kiện ra nhân vật thực lực ngang nhau.
Nhưng Lai Ngang và Hi Sơn lần nữa tiến sát đã khiến Lôi Lâm không dừng được nữa.
Đầu tiên là Hi Sơn mơ hồ tiết lộ thân phận hắn là Huyết Thủ trong Thiên Diệp Thủ, khiến Lai Ngang nghi kỵ, bắt hắn liên tiếp ra chiến trường, nơi nào nguy hiểm thì đến nơi đó, hoàn toàn chính là tiết tấu sử dụng đến chết!
Mà đến phía sau, thậm chí Lai Ngang còn tự mình động thủ, giám định thân phận của Lôi Lâm! Đây là một tín hiệu vô cùng nguy hiểm, đại diện cho cao tầng của Hoa Viên Bốn Mùa đã bắt đầu không tin tưởng Lôi Lâm, hoặc là từ lúc mới bắt đầu đã chưa từng tin tưởng.
Bởi vậy, trước đó tất cả những việc mà Lôi Lâm làm đều là vì tăng cao thực lực và tự cứu!
Mà hiện tại, sau khi huyết mạch nhảy vọt lần hai, đồng thời trải qua kinh nghiệm với hắc vu sư cấp hai của Thiên Diệp Thủ, đã miễn cưỡng xem như là có một lá bài tẩy để tự vệ và chạy trốn, cũng chính vì như thế, hắn mới có thể tạm thời nhảy ra lao tù này, lo lắng cho Hoa Viên Bốn Mùa và những người khác.
Lôi Lâm cũng không phải một kẻ vô tình, trong tình huống tự thân lợi ích không bị hao tổn, hắn đương nhiên không ngại nhiều giúp đỡ người quen thậm chí tổ chức của chính mình.
“Đám Kiều Trị đã bị mình lấy danh nghĩa thay quân đã điều toàn bộ đến phía sau, tạm thời hẳn là không có chuyện gì, hắc vu sư cũng sẽ không cảm thấy hứng thú đối với mấy học đồ nghèo kia…”
Lôi Lâm từ từ suy tính.
Hiện tại hắn hầu như nắm giữ một phần ba quyền lực của tổng bộ Hoa Viên Bốn Mùa ở bí cảnh sông Hằng, quyền lực trên tay lớn vô cùng, quả thực có thể nói là kinh người.
Chỉ là sau đó hắn khẳng định sẽ phản bội, vì không liên lụy đến đám Kiều Trị nên cũng chỉ có thể áp dụng thủ đoạn khá là mịt mờ vòng vèo để làm việc.
“Chuẩn bị xong chưa?”
Vào lúc này, Hi Sơn giống cái bóng đi tới sau lưng Lôi Lâm, khẽ hỏi.
“Chuẩn bị kỹ càng! Bất cứ lúc nào cũng có thể phát động!” Lôi Lâm gật đầu.“Chúng ta gộp lại, cho dù là trận linh quyền hạn đều đã đủ áp chế hắn, hắn không chạy được!”
Hắn và Hi Sơn nói chuyện đều là thông qua lực lượng tinh thần để truyền âm, chung quanh không có bất luận phù thủy nào có thể phát hiện.
Ngõa Đức mặt không hề cảm xúc bò dậy từ trên giường toả ra một mùi lạ, hắn đi tới phía trước một mặt gương thủy tinh lớn.
Thủy tinh trong suốt như pha lê, chiếu ra một người có mái tóc khô héo, khuôn mặt gầy gò, hai mắt lõm sâu xuống, giống một xác ướp thây khô.
Nguyền rủa trên chủy thủ đánh lén hắn lúc trước đang không ngừng ăn mòn sinh mệnh lực của hắn, khiến ngoại hình của hắn dần dần thay đổi.
Lúc trước Ngõa Đức cũng coi như một mỹ nam, nhưng hiện tại, bất kỳ phù thủy của Hoa Viên Bốn Mùa khẳng định đều không nhận ra hắn.
“Lão sư…”
Từ trong đôi môi của Ngõa Đức bật ra một tiếng lẩm bẩm nhẹ nhàng.
Đối với Ngõa Đức, nửa đời trước của hắn quả thực chính là một thiên chi kiêu tử, từ nhỏ đã đo lường ra thiên phú phù thủy đỉnh cấp, thuận buồm xuôi gió tiến vào Hoa Viên Bốn Mùa, đồng thời còn bái một vị phù thủy cấp hai mạnh mẽ làm đạo sư! Một đường trực tiếp thăng cấp đến phù thủy chính thức, ngay cả ngưỡng cửa bán nguyên tố hóa cũng phi thường dễ dàng vượt qua! Nhưng tất cả tất cả đều hoàn toàn bị phá huỷ vào ngày hôm qua! Dường như chỉ trong một nháy mắt, tất cả mọi thứ trên thế giới đều thay đổi:
Lối vào bí cảnh Hoa Viên Bốn Mùa bị tập kích, đạo sư Lai Ngang của hắn trực tiếp chết trận, ngay cả chính hắn cũng trúng loại nguyền rủa giống giòi trong xương này, không thể thoát khỏi, đã biến thành dáng vẻ không người không quỷ hiện tại.
“Đạo sư! Em nhất định sẽ báo thù!”
Xác ướp trong gương gầm nhẹ, trong đôi mắt tràn đầy vẻ kiên định.
Đối với phù thủy chính thức như Ngõa Đức, ngoại hình chỉ là thứ yếu, chỉ cần có thời gian, hắn hoàn toàn có thể chậm rãi chọn lựa cho mình một tạo hình tiến hành cải tạo bên ngoài.
Nhưng nguyền rủa này nhằm vào sinh mệnh lực thậm chí linh hồn của hắn, một khi hai thứ này bị tiêu hao hết, bất kỳ thủ đoạn trị liệu nào cũng đều vô dụng!
Vốn dĩ hắn hoàn toàn có thể lựa chọn trở lại tổng bộ Hoa Viên Bốn Mùa bên ngoài tiếp thu trị liệu, lấy thủ đoạn của phù thủy ở nơi đó, dù không trị hết cho hắn, cũng tuyệt đối có thể giảm tốc độ nguyền rủa phát tác trên người hắn, để hắn có nhiều thời gian tìm biện pháp khác.
Thế nhưng vì đạo sư Lai Ngang, Ngõa Đức dứt khoát lựa chọn lưu lại.
Hắn đối với chuyện đạo sư của mình tử vong có quá nhiều nghi hoặc, cũng thấy có mấy cái điểm đáng ngờ, nhất định phải trao đổi với tổ điều tra của Hoa Viên Bốn Mùa rồi mới có thể yên tâm rời đi.
Bởi vậy, cho dù điều kiện nơi này phi thường không tốt, cho dù nguyền rủa đang không ngừng ăn mòn thân thể của hắn, khiến hắn đã biến thành dáng vẻ như quỷ này, hắn cũng là lựa chọn lưu lại.
“Đại nhân! Ngày hôm nay ngài cảm giác thế nào?”
Lúc này, một phù thủy mặc bụi gai thiết giáp đi vào.
Chương 448: Tiết lộ (1)
“Qua Lạc! Là cậu à!”
Ngõa Đức nhìn thành viên tổ bốn mùa may mắn còn sót lại này, ngữ khí cũng đầy vẻ cảm khái.
Ngày đó, chính hắn bị thương nặng, thậm chí ngay cả thành viên một tiểu đội bốn mùa mà hắn mang đến đều tử thương hầu như không còn, chỉ có Qua Lạc, từ vụ nổ lúc đầu đã ngất đi, trái lại may mắn thoát khỏi hiểm cảnh.
Vừa thấy được Qua Lạc, Ngõa Đức không khỏi hồi tưởng lại cảnh tượng lúc trước.
Nổ tung! Cái bóng! Sương mù màu xanh!
Tất cả đều xảy ra rất đột nhiên, thậm chí, ngay cả bạn gái của hắn làm thư ký vẫn luôn đi theo hắn cũng chết trong trận tập kích kia.
“Hiện tại có lẽ ngay cả Qua Lạc đều cười nhạo mình trong lòng?”
Ngõa Đức lắc lắc đầu, ở đáy lòng thầm nghĩ, sau đó lập tức khô khốc hỏi: “Có chuyện gì sao?”
“Đại nhân! Ta mang bữa sáng tới cho ngài!”
Qua Lạc đặt một cái khay bạc lên bàn, trên khay bạc có Salad hoa quả và bánh bao trắng, còn có một bình sữa bò còn bốc hơi nóng.
“Cảm ơn cậu!” Ngõa Đức trầm mặc lại, rồi nhẹ nhàng mở miệng.
“Đại nhân! Mong ngài giữ gìn sức khỏe!” Qua Lạc hơi khom người, rồi lập tức nhanh chóng lùi ra.
Hiện tại Ngõa Đức cũng không muốn ăn chút nào, nhưng vì mình, cũng vì đạo sư, hắn vẫn cố ép buộc chính mình đi tới bàn ăn.
Hắn cầm lên một cái bánh bao trắng, chuẩn bị phết một chút mứt hoa quả lên, nhưng lúc này, trong bánh bao trắng lại xuất hiện một tờ giấy nhỏ thu hút sự chú ý của hắn.
Ngõa Đức nhẹ nhàng lấy tờ giấy ra, cũng nhanh chóng mở ra.
Vốn là một mảnh giấy màu trắng tinh nhưng sau khi tiếp xúc với nhiệt độ trên ngón tay của Ngõa Đức thì lập tức bắt đầu hiện ra vài hàng chữ nhỏ.
“Nguy hiểm! Tổng bộ đã bị hắc vu sư thâm nhập! Sắp ra tay với anh! Lập tức rời đi! ! !”
Chữ nhỏ là màu đỏ, nhìn phi thường bắt mắt.
Ánh mắt Ngõa Đức ngưng lại, sau đó hắn lập tức đứng dậy, nhanh chóng đánh ra mấy phép thuật dò xét cùng ngăn cách.
Sau đó hắn dùng một ánh mắt kỳ dị nhìn kỹ tờ giấy trên tay.
“Quả nhiên, trước đó mình luôn cảm thấy đám hắc vu sư tập kích quá mức mãnh liệt, bọn hắn hiểu quá rõ đối với phòng ngự của mình.
Đồng thời lần trận linh này cũng bị quấy phá rất mạnh, lại không phát huy ra một chút tác dụng, nhất định là bên trong có quỷ!”
Trên mặt Ngõa Đức xuất hiện vẻ hận thù: “Nếu như không phải bên trong có quỷ, nơi này tuyệt đối sẽ không biến thành như vậy, thậm chí… Lai Ngang lão sư, cũng có thể…”
Tay hắn khẽ siết chặt lại, thậm chí có vài giọt máu màu đỏ hơi đen thấm qua băng vải chảy ra.
“Tao nhất định sẽ tìm ra mày để báo thù cho đạo sư! Tao xin thề!”
Trong đôi mắt Ngõa Đức toát ra vẻ kiên định, rồi hắn lại cẩn thận cọ cọ tờ giấy nhỏ trên tay.
“Giấy là giấy bằng da dê phổ thông nhất, kiểu chữ bên trên chuyên môn dùng nhiệt độ của mình là mật mã mở ra, đây nhất định là người hết sức quen thuộc với mình, đồng thời, có thể đến cảnh báo cho mình, chứng tỏ hắn biết rất rõ đối với tất cả những việc xảy ra ở nơi này… Chỉ là? Rốt cuộc là người nào?”
Từng khuôn mặt hiện lên trước mặt Ngõa Đức, lại bị hắn nhanh chóng phủ định.
“Trước tiên không nói việc này.
Nguy hiểm? Ý tứ chính là có người muốn động thủ với mình sao? Động thủ ngay trong tổng bộ này?”
Ngõa Đức có chút không dám tin tưởng.
Phốc! Phốc! Phốc!
Đang lúc này, trong không khí truyền đến tiếng khí bạo, vô số châm nhỏ màu đen giống lông trâu dường như có thể xuyên thấu hư không.
Trên đầu mũi châm còn mang theo ánh sáng sắc bén, giống hạt mưa phóng tới Ngõa Đức.
“Thật sự có? !”
Trên người Ngõa Đức hiện lên một vòng dây leo màu xanh lục tạo thành tấm khiên, vô số châm nhỏ cắm lên phía trên, bắn ra từng đốm lửa.
Hắn lập tức ngã xuống đất lăn một vòng!
Ầm! Một thanh chủy thủ màu đen trong nháy mắt đâm thủng vị trí vừa nãy của hắn, cái ghế tựa chẳng khác nào đậu hũ bị cắt ra.
Thậm chí ngay cả không khí đều bị chém ra hai sóng khí trắng nõn bé nhỏ.
Xì xì! Từ bên ngoài cái ghế bóng loáng bi cắt chém kia, tiếng vật phẩm bị ăn mòn không ngừng vang lên, kèm theo đó là lượng lớn sương khói màu trắng, chiếc ghế dài mà mới vừa rồi Ngõa Đức còn đang ngồi đó chỉ ngăn ngủi vài giây đã bị ăn mòn sạch sẽ, một chút cặn đều không còn sót lại.
Cầm chủy thủ là thân ảnh một người thấp bé.
Toàn thân người lùn này đều bọc trong một tầng băng gạc màu đen, động tác phi thường linh hoạt, sau khi nhìn thấy Ngõa Đức né tránh thì lập tức giống một cơn gió xông tới, chủy thủ màu đen giống răng nanh rắn độc, tìm kiếm sơ hở của Ngõa Đức.
“Trận linh! Khởi động pháp trận phòng ngự! ! ! Đồng thời thông báo quân đoàn Chớp Giật!” Ngõa Đức chật vật tránh thoát mấy công kích, sau đó trong nháy mắt vuốt một chiếc nhẫn trên tay!
Ầm! Một làn sương mù màu xanh lục y trong nháy mắt nổ tung trong phòng, mượn cơ hội này, hắn lập tức điên cuồng hét lên lên.
“Đã nhận chỉ lệnh! Khởi động phòng ngự trong khu b-7… Keng! Thu được chỉ lệnh khác đã phát sinh xung đột, quyền hạn của ngài tạm thời bị cấm chỉ!”
Một giọng nữ máy móc vang lên bên tai Ngõa Đức, khiến tâm Ngõa Đức lập tức chìm xuống dưới đáy.
Phạm vi trận linh bao trùm cực lớn, hầu như bao phủ toàn bộ tổng bộ Hoa Viên Bốn Mùa ở bí cảnh sông Hằng, một khi hắn kích thíchsức mạnh của trận linh, nhất định có thể thoát khỏi cảnh khốn khó, đồng thời bắt giữ tên sát thủ này.
Nhưng hiện tại, thậm chí ngay cả trận linh kẻ địch đều đã khống chế! Thế này không phải nói là tổng bộ nơi này trên thực tế đã bị hắc vu sư khống chế sao?
Trong lòng Ngõa Đức đột nhiên xuất hiện khủng hoảng, tầng tầng phòng ngự ở đây không những không thể cho hắn bất kỳ cảm giác an toàn nào, trái lại cho hắn cảm giác như đang ở trong lao tù.
Chương 449: Tiết lộ (2)
Đúng lúc này, sương mù màu xanh lục trong phòng tan hết, trong đôi mắt tên sát thủ đối diện lóe lên ánh sáng lạnh, cả người hóa thành bão táp màu đen, bao phủ tới Ngõa Đức.
Đằng! Đằng! Đằng!
Ở ngoài phòng, tiếng bước chân không ngừng vang lên, đây là phù thủy cảnh giới bên ngoài phát hiện tiếng động ở nơi này, lập tức chạy tới.
Tên lùn đối diện đột nhiên vung tay ném đi, chủy thủ trong tay hóa thành tia chớp màu đen, xẹt qua một đường thẳng đen kịt, đâm tới trái tim Ngõa Đức!
“Nếu như mình không bị trọng thương! Lại bị nguyền rủa quấn quanh thì công kích này…” Trên mặt Ngõa Đức lóe lên vẻ không cam lòng, lập tức nỗ lực tránh đi chỗ yếu.
Phốc! Chủy thủ màu đen trực tiếp cắm vào bờ vai của hắn, chỉ để lại chuôi đao ở bên ngoài.
Lượng lớn máu tươi trào ra, sắc mặt Ngõa Đức tái nhợt, uể oải ngã trên mặt đất.
Tên lùn đối diện lập tức chạy lên, chuẩn bị cho Ngõa Đức một đòn cuối cùng!
“Bảo vệ đại nhân!” Lúc này, cửa lớn gian phòng bị đá văng ra, vỡ thành vô số vụn gỗ, mấy phù thủy mặc áo choàng có hình chớp giật xông vào.
Bọn họ nhìn thấy Ngõa Đức ngã trên đất thì lập tức rống to, mấy người lập tức đánh ra điện quang màu xanh lam và màu trắng.
Điện quang xé rách không gian, trong nháy mắt đi tới trước mặt Ngõa Đức.
Đùng! Đùng!
Điện quang màu xanh và màu trắng bắn trúng người lùn, từ trên người hắn bắn ra vài luồng sương khói màu xanh, còn có một mùi khét không ngừng lan tràn.
Thân thể tên lùn run rẩy, lập tức dùng ánh mắt săn mồi nhìn chằm chằm vào Ngõa Đức một chút, sau đó đột nhiên ném hai quả bóng nhỏ màu đen xuống đất!
Ầm! Một luồng khói màu đen lan tràn, bao phủ cả người tên lùn vào trong, đợi đến khi sương khói tản ra, tên lùn sát thủ đã mất đi tung tích.
“Đại nhân! Ngài không sao chứ? Nhanh đi cảnh giới, đồng thời thông báo cho Hi Sơn và Lôi Lâm đại nhân!”
Phù thủy của quân đoàn Chớp Giật nâng Ngõa Đức dậy, lập tức phân phó một người.
Sau nửa giờ, Ngõa Đức đã đổi một gian phòng, ngay cả vết thương trên người đã được xử lý tốt, chỉ là lúc này hắn lặng lẽ nhìn hoàn cảnh chung quanh, ở đáy lòng mơ hồ có một cảm giác sợ hãi dâng lên.
Sự kiện ám sát lần này khiến hắn có cảm giác phi thường không thích hợp.
Ở tổng bộ này lại có thích khách một đường đi vào, đồng thời ngay cả trận linh khởi động đều sẽ bị áp chế! Điều này nói lên chuyện gì?
“Rốt cuộc là ai? Kẻ đứng sau tên trộm đánh cắp quyền hạn trận linh? Hay dứt khoát là Hi Sơn? Lôi Lâm? Thậm chí hai người kia liên thủ…”
Trên mặt Ngõa Đức không hề cảm xúc, trong lòng không ngừng chuyển động suy nghĩ.
“Không được! Tổng bộ nơi này đã biến thành vô cùng nguy hiểm, ẩn giấu quá nhiều kẻ địch mình không biết, đồng thời, nếu như thật sự đúng như trên tờ giấy nói, nơi này đã bị hắc vu sư thâm nhập thì tình cảnh của mình sẽ càng thêm nguy hiểm…”
Ngõa Đức nhìn quanh một chút, mấy phù thủy đang không ngừng đi lại tuần tra, đây là sau khi tập kích phát sinh, Hi Sơn khẩn cấp điều động thủ vệ lại đây, nhưng hiện tại, hắn mơ hồ cảm giác trong đôi mắt những này phù thủy trong đôi mắt bắn ra ánh sáng không có ý tốt, khiến hắn dựng tóc gáy.
“Không được! Nhất định phải mau chóng rời khỏi nơi này! Tốt nhất là hội hợp cùng đội điều tra của học viện!”
Từ trong con ngươi Ngõa Đức bắn ra ánh sáng kiên định…
“Cái gì? Ngõa Đức mất tích?”
Lôi Lâm giật mình nhìn về phía Hi Sơn.
“Anh làm ăn thế nào vậy? Loại chuyện đơn giản này mà làm cũng không xong! Hiện tại, hắn khẳng định đã có hoài nghi đối với chúng ta!” Trước mặt Lôi Lâm là Hi Sơn phù thủy có ba mắt, chỉ là hiện tại sắc mặt hắn phi thường không tốt.
“Quyền hạn trận linh bị áp chế, dù hắn là kẻ ngu cũng biết hai người chúng ta có vấn đề, nếu như báo cáo chuyện này với tổ điều tra…”
“Chuyện này không thể!” Lôi Lâm lắc lắc đầu.
“Bí cảnh cửa lớn vẫn bị khống chế trong tay chúng ta, gần đây ta luôn chú ý ghi chép người ra vào, không có bất cứ vấn đề gì.
Đồng thời, thông tin giữa bí cảnh và ngoại giới càng không ổn định, mấy toà tháp truyền tin khác đều không dùng được, trừ phi dùng vu trận chuyên môn liên lạc ở nơi này, đáng tiếc quyền hạn của cậu và ta gộp lại cũng đủ để phong cấm tất cả những thứ này, biến hắn thành cá chậu chim lồng!”
“Vì thế khả năng duy nhất là hắn đã chạy trốn tới những khu vực bạch phù thủy khác!” Hi Sơn lạnh nhạt bổ sung.
“Đúng đấy! Một quyết định rất quyết đoán!” Lôi Lâm gật đầu.
Bí cảnh sông Hằng có diện tích phi thường mênh mông, khoảng cách mỗi lối vào càng phi thường xa xôi, còn nhất định phải xuyên qua mấy địa vực cực kỳ nguy hiểm.
Trình độ khó khan trong quá trình này, dù Ngõa Đức ở trạng thái toàn thịnh đều có chút hồi hộp, càng không cần phải nói tới trạng thái đang bị trúng lời nguyền này.
“Đây là phiền phức cậu gây ra! Cậu đi giải quyết cho ta!” Hi Sơn không kiên nhẫn nói.
“Biết rồi! Kỳ thực cục diện bây giờ đúng như chúng ta hy vọng, không phải sao?”
Lôi Lâm đứng dậy, trong miệng còn tiếp tục: “Lôi Tư Mạn đã bị điều đi, Ngõa Đức lại không rõ sống chết, dù sao trong mấy ngày nay, hắn không thể liên lạc với bất luận phù thủy nào ở ngoại giới, bởi vậy, hiện tại toàn bộ tổng bộ ở bí cảnh sông Hằng đều là của chúng ta…”
Chương 450: Tuần tra (1)
Lôi Lâm nói xong thì vung áo bào muốn rời khỏi.
“Cậu đi đâu?” Hi Sơn lạnh lùng hỏi.
“Đương nhiên là đi thu thập tàn cục, và sắp xếp hắc vu sư tiếp thu pháp trận phòng ngự cùng vật tư. . .” Thân ảnh Lôi Lâm dần dần đi xa, chỉ có giọng nói vẫn còn không ngừng vang vọng ở nơi này.
Lôi Lâm một đường trở lại phòng của mình, hắn mở ra một cửa ngầm, lộ ra một tầng hầm.
“Đại nhân!” Một người lùn mặc trang phục màu đen, hành lễ với Lôi Lâm.
“Ừm!” Lôi Lâm gật gù, ngón tay lập tức chỉ tay về người lùn! Một điểm sáng màu vàng óng từ đầu ngón tay Lôi Lâm bắn vào trán người lùn kia.
Người lùn trong nháy mắt bắt đầu lớn lên, từng kinh mạch màu xanh giống con rắn nhỏ vặn vẹo nhúc nhích trên bắp thịt của hắn.
Răng rắc!
Thân thể người lùn không ngừng cao lớn lên, lại trong nháy mắt đã từ một người lùn biến thành một đại hán cao hơn người trưởng thành một cái đầu!
Khi thân hình hắn không ngừng lớn lên, quần áo màu đen trực tiếp bị nổ tung, lộ ra một thân thể tràn ngập khí tức dương cương, chỉ là trên thân thể nam tính vốn hoàn mỹ này, lúc này trải rộng đủ loại dấu ấn phù văn, hình thành một hình thức trận pháp kỳ dị.
Dấu ấn vu thuật trận pháp trên thân thể đại hán này liên tục vô thức co giật, mồ hôi lạnh trên mặt không ngừng nhỏ xuống, nhìn tình hình này thì loại biến hóa này khiến hắn rất khó chịu, nhưng đại hán cắn chặt hàm răng, một chút âm thanh cũng không kêu ra.
“Làm tốt lắm! Số hai!” Lôi Lâm nhìn đại hán này, trong miệng phát ra tiếng khích lệ.
“Hoàn thành mệnh lệnh của chủ nhân là vinh hạnh của thuộc hạ!” Đại hán này vốn chính là một trong hai tên dấu ấn kiếm sĩ của Lôi Lâm!
Vốn dĩ lấy thực lực dấu ấn kiếm sĩ của số hai, đương nhiên sẽ không đến mức không giết được một người bị nguyền rủa, thực lực giảm mạnh như Ngõa Đức đều, sở dĩ nhiệm vụ hắn thất bại hoàn toàn là do Lôi Lâm cố ý chỉ thị.
Đồng thời, ngay cả tờ giấy cảnh báo mà Ngõa Đức nhận được trước đó đều là do Lôi Lâm cố ý sắp đặt.
“Ta đã thuận lợi giúp anh một tay! Tiếp đó phải xem vận may của anh!”
Lôi Lâm khẽ thở dài một hơi, con mắt giống như có thể xuyên thấu hư không, nhìn tới Ngõa Đức đã lưu vong.
Hắn sở dĩ làm như thế hoàn toàn là do nhất thời tâm huyết dâng trào.
Dù sao, quan hệ giữa hắn và Ngõa Đức cũng không tệ lắm, đồng thời, Lô Lâm cũng là thông qua hắn để tiến vào Hoa Viên Bốn Mùa, có một điểm ân tình như vậy.
Tuy rằng Lai Ngang mang ý đồ xấu, nhưng ông ta đã bị Lôi Lâm hung hăng phản kích, thậm chí Lai Ngang đã gián tiếp chết trên tay của hắn, nhưng chuyện này cũng không có quan hệ gì cùng Ngõa Đức.
Bởi vậy, Lôi Lâm cũng không ngại thuận tiện tha hắn một lần.
Lùi mười ngàn bước để nói, hiện tại cho dù Ngõa Đức còn một chút thiên phú phù thủy như vậy, cũng đã sớm bị Lôi Lâm mặc kệ, dù sau này Ngõa Đức muốn báo thù thì hắn lại ra tay giết chết là được rồi.
Sau khi trải qua lần này, Lôi Lâm tự nhận là đã trả lại toàn bộ ân tình cho Ngõa Đức, nếu như lần sau hắn còn không biết sống chết đến gây chuyện với Lôi Lâm, tự nhiên hắn sẽ lập tức giết không cần thương lượng.
Ở trong lòng Lôi Lâm, trước sau luôn có một giới hạn rõ ràng.
Hiện tại Ngõa Đức đối với Lôi Lâm có một điểm trợ giúp như vậy, quan hệ đối với nhau cũng còn tốt, hắn thuận tiện tha cho Ngõa Đức một lần, mà nếu như quan hệ lại khá hơn một chút, Lôi Lâm có lẽ sẽ sắp xếp số hai cùng số ba một đường hộ tống hắn đi.
Mà không phải mặc cho Ngõa Đức tự sinh tự diệt như bây giờ.
Đương nhiên, điều kiện tiên quyết cho những việc này đều là không thể tổn hại tới lợi ích của Lôi Lâm, nếu không thì quan hệ hay ân tình gì đó đều không dễ nói!
“Bên mình sẽ không truy sát nữa, nhưng chỗ Hi Sơn để bảo đảm an toàn, khẳng định có thể điều động hắc vu sư của Thiên Diệp Thủ đi truy sát! Mong rằng anh sẽ may mắn!”
Lôi Lâm đoán hiện tại xác suất sống sót ở bên ngoài của Ngõa Đức không vượt qua 40%, đây là kết quả nếu tính cả nhân tố vận may vào nữa!
Nhưng kết cục như thế so với chắc chắn phải chết nếu ở lại tổng bộ thì đã tốt lên hơn quá nhiều rồi, bởi vậy, Lôi Lâm chỉ hơi cảm khái một chút, rồi bỏ qua chuyện này, sau khi dặn dò số hai cùng số ba tiếp tục ẩn giấu, để làm hậu chiêu thì Lôi Lâm đi thẳng tới khu vực hạt nhân trận linh.
Còn mệnh lệnh của Hi Sơn gì đó, tự nhiên sớm đã bị hắn quên đi, dù sao hiện tại Hi Sơn dám bởi vì chuyện như vậy mà trở mặt với hắn hay sao?
Hiện tại trung tâm trận linh ở vị trí trung tâm tổng bộ Hoa Viên Bốn Mùa, bên cạnh văn phòng của Lai Ngang trước đây.
Ở đây, cứ cách vài bước là có thể nhìn thấy không ít bạch phù thủy vẻ mặt nghiêm túc đang thi hành nhiệm vụ tuần tra, trong những phù thủy này, không chỉ có bạch phù thủy của Hoa Viên Bốn Mùa, thậm chí ngay cả phù thủy quân đoàn Chớp Giật cũng bị Lôi Lâm nhìn thấy mấy người.
Với nhãn lực của Lôi Lâm, hạt nhân trận linh tương đương với cơ phòng ở hậu thế, quản lý toàn bộ vu thuật pháp trận phòng ngự ở Hoa Viên Bốn Mùa, địa vị phi thường trọng yếu, hơn nữa xảy ra lần tập kích trước đó, hiện tại đẳng cấp phòng ngự tự nhiên càng thêm chặt chẽ!
Nhưng tất cả những thứ này đối với Lôi Lâm đều là trang trí! Hiện tại hắn chính là một trong hai người có địa vị tối cao của Hoa Viên Bốn Mùa ở đây, sau khi những phù thủy này nhìn thấy Lôi Lâm đều không những không tới gặng hỏi, mà còn trực tiếp hành lễ.
Sau khi phái phù thủy bên ngoài rời đi, Lôi Lâm trực tiếp tiến vào trong phòng đặt trận linh.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Đan Hoàng Võ Đế [Dịch] Đan Hoàng Võ Đế](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Dan-Hoang-Vo-De-dich.jpg)






