Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 88 : Rắn lửa đen (1) (c436-c440)
❮ sautiếp ❯Chương 436: Rắn lửa đen (1)
Ngay khi đầu bé trai nổ tung giống dưa hấu, gợn sóng sương mù màu xanh lục mỏng manh đi rất nhiều, lộ ra lộ ra một thân ảnh một tráng hán cao hơn hai mét, trên người bắp thịt tràn đầy, trên mặt tráng hán xuất hiện dại ra trong nháy mắt, lập tức, hắn che đầu, con mắt mơ hồ biến hồng, từng tơ máu nổi lên.
“Mày dám. . .
Mày dám giết hắn. . .”
Người khổng lồ gầm lên, giống như bé trai này phi thường quan trọng đối với hắn, khi nhìn thấy Lôi Lâm không chút khách khí dùng hậu chiêu sát hại bé trai, người khổng lồ lập tức rơi vào trạng thái sắp nổi điên.
Từng tia sương mù màu xanh lục hóa thành phi nga và ong mật như đám mây đánh tới Lôi Lâm.
Xì xì! Từng kinh mạch màu xanh lục giống con rắn nhỏ mọc đầy trên bắp thịt người khổng lồ, thân hình của hắn lần thứ hai tăng vọt, trong nháy mắt đã cao hơn ba mét, từng sợi tóc dựng lên, giống như muốn đâm thẳng tới bầu trời.
“Nóng ruột sao? Hoảng sợ sao?”
Lôi Lâm cười lạnh, chợt từ trên người hắn bốc lên lượng lớn sương mù màu đen, những sương mù này bay thẳng lên giữa không trung, không ngừng tràn ngập ra.
Từng tia khói màu đen quấn lấy nhau, hình thành vô số con rắn nhỏ màu đen.
Trên thân những con rắn nhỏ này có vảy màu đen, một đôi mắt lớn chừng hạt đậu toả ra ánh sáng màu đỏ tà dị, không ngừng phun ra lưỡi rắn, nghênh tiếp đàn ong và phi nga màu xanh lục.
Ầm!
Trong lúc nhất thời, hai mảnh mây mù màu xanh lục và bầy rắn màu đen lập tức hỗn chiến với nhau, tiếng cắn xé, tiếng hí không ngừng từ trong đám sương mù truyền đến.
“A! ! ! Tao muốn giết mày! Tao xin thề! Tao phải bóp nát từng đoạn xương trên người mày.
Để mày hối hận vì đã xuất hiện trên thế giới này! ! !”
Người khổng lồ gầm lên, dưới chân giẫm một cái!
Oành! Trên đất lập tức xuất hiện một hố sâu, bùn đất và cục đá giống viên đạn bắn ra phía ngoài.
Ở trong không khí bắn ra từng đốm lửa.
Dựa vào cỗ động năng này, thân thể người khổng lồ chẳng khác nào tên lửa vọt tới Lôi Lâm!
“Cục bộ xà hóa!” Trên hai tay Lôi Lâm lập tức có một tầng vảy màu đen bao trùm, từng vầng sáng màu đen không ngừng từ trên vảy khuếch tán ra, đồng thời, màu đen đậm không ngừng nhuộm đẫm lớp vảy, mơ hồ tạo thành hoa văn như phù văn!
Lập tức, bắp thịt trên tay Lôi Lâm nhô lên, sức mạnh cao tới 20. 1 trong nháy mắt bộc phát ra!
Ầm!
Màu xanh lục và bóng người màu đen mạnh mẽ va chạm cùng một chỗ, tiếng khí bạo không ngừng nổ vang.
Hai bóng người nhanh chóng lấp lóe dây dưa, những vật bị dư âm chiến đấu của bọn hắn chạm phải, dù là nham thạch hay cây cối đều sẽ trực tiếp nổ tung, biến thành vô số mảnh vỡ.
Oành! Tay trái Lôi Lâm ngăn trở nắm đấm của người khổng lồ, tay phải biến thành trảo, một ngọn lửa màu đỏ ngòm trực tiếp bốc cháy lên ở trên, chộp tới vị trí trái tim ở lồng ngực người khổng lồ! Tốc độ chẳng khác nào tia chớp.
Lúc này hai tay người khổng lồ bị Lôi Lâm kiềm chế lại, lại là đánh lén ở khoảng cách gần như vậy, căn bản không thể tránh khỏi.
Trên mặt người khổng lồ lóe lên vẻ hung ác, hắn thoáng điều chỉnh lại tư thế.
Né tránh một trảo trí mạng này, nhưng lồng ngực bên phải của hắn vẫn bị bàn tay đỏ tươi của Lôi Lâm bắt trung, một tảng lớn huyết nhục bị xé ra.
“Gai xương thuật! ! !” Người khổng lồ đột nhiên hét lớn, lập tức, hai cánh tay hắn mở ra, không tránh không né, trực tiếp xông về phía Lôi Lâm.
Xì! Xì! Xì! Xì!
Một vòng gai xương dữ tợn màu trắng giống như nấm mọc lên đâm thủng bắp thịt người khổng lồ, từ toàn thân hắn mọc ra.
Răng rắc! Tay phải Lôi Lâm bị gai xương bắn đến trước tiên.
Bên ngoài gai xương dữ tợn còn có hoa văn hình xoắn ốc, trong khi xung kích còn mang theo một luồng lực xuyên thấu.
Dùng gai xương đầu tiên đột phá là huyết diễm, sau đó va chạm với Khoa Mạc Ân vảy trên tay phải Lôi Lâm.
Tiếng kim loại ma sát cực kỳ chói tai vang lên, giống tiếng thét chói tai của phụ nữ vậy.
Lôi Lâm khẽ nhíu lông mày, nhanh chóng lui về phía sau.
“Ha ha! Hiện tại mới rời đi, không kịp rồi!”
Người khổng lồ cười to, không thèm chú ý máu tươi trên người giàn giụa, xòe hai tay ra, dùng tư thế gấu ôm, hai tay vây kín, giống như muốn đâm Lôi Lâm thành con nhím!
“Loại khoảng cách này. . .
Bóng tối ẩn núp! ! !”
Lớp vảy màu đen trên người Lôi Lâm dần hiện ra vầng sáng, lập tức cả người đã biến mất trong không khí.
“Mày cho rằng tao sẽ không đề phòng chiêu này? ? ?”
Sau khi mất đi thân ảnh Lôi Lâm, người khổng lồ nhìn quanh một chút, đột nhiên quát lớn, lập tức, hắn hít một hơi thật sâu.
Hai luồng khói màu trắng dùng mắt trần có thể thấy giống trường long tiến vào mũi của hắn, lồng ngực của người khổng lồ nhanh chóng lõm xuống.
Lập tức, người khổng lồ phát ra tiếng thét dài: “Gào! ! ! !”
Tiếng chói tai không ngừng lan ra bốn phía, trong không khí thậm chí có thể nhìn thấy sóng gợn thực thể hóa, chẳng khác nào sóng nước từ người khổng lồ bắt đầu lan ra bốn phía.
Mặt đất không ngừng bị sóng âm xốc lên một tầng, mà đám phi nga cùng ong mật trong sương mù màu xanh lục vẫn đang dây dưa với con rắn nhỏ màu đen của Lôi Lâm ở giữa không đều nổ tung trong song âm, biến thành sương mù thuần túy.
Sương mù bị sóng âm không ngừng đẩy về phương xa, cuối cùng biến mất hoàn toàn không gặp.
Khi âm điệu của người khổng lồ càng ngày càng cao, vài con côn trùng cùng chuột đồng ở chung quanh thậm chí còn trực tiếp nổ tung trong không khí, biến thành sương máu.
Vù!
Giữa hư không xuất hiện một cơn chấn động, hào quang màu đen lóe lên, thân ảnh Lôi Lâm trực tiếp hiện ra.
Chương 437: Rắn lửa đen (2)
“Tìm được rồi! Con sâu chết tiệt!” Người khổng lồ gầm thét lên, gai xương trên người càng thêm tỉ mỉ, không ngừng xoay tròn, giống một cỗ máy giết chóc hình người, một đường đấu đá lung tung, bất kỳ cây cối hay nham thạch nào ngăn cản hắn đều trực tiếp biến thành mảnh vỡ.
“Tiềm ảnh Hỏa Cầu!” Hai tay Lôi Lâm vẫy một cái, vô số hỏa cầu màu đen ngưng tụ biến thành một viên hỏa cầu màu đen to lớn.
Lúc này tiềm ảnh hỏa cầu được tinh thần nguyên tố hóa của Lôi Lâm tác dụng thêm, uy lực đã đạt tới 57 độ! Có thể nói là giá trị cực hạn của phù thủy cấp 1!
Hỏa cầu màu đen vừa xuất hiện, nhiệt độ trong không khí không ngừng tăng lên cao, bùn đất trên mặt đất cũng tan chảy ra, có thậm chí bị trực tiếp hoá khí trở thành khói đen.
“Đi!”
Lôi Lâm chỉ ngón tay về phía người khổng lồ chỉ tay, hỏa cầu màu đen không ngừng bay đi, biến thành một cự mãng ngọn lửa màu đen.
Bên trong đôi mắt của cự mãng để lộ ra ánh sáng trí tuệ, linh hoạt uốn lượn, thỉnh thoảng còn phun ra đầu lưỡi như vài ngọn lửa, chặn trên đường người khổng lồ đi tới.
Người khổng lồ nhìn chằm chằm vào mãng xà hỏa diễm giống vật còn sống này, vẻ mặt vô cùng kiêng kỵ, có thể điều khiển vu thuật uy lực lớn như thế, chứng tỏ thiên phú cao siêu của Lôi Lâm ở phương diện khôn chếg, loại tốc độ tiến bộ này vượt xa dự đoán của hắn.
“Hí!”
Cự mãng bằng ngọn lửa màu đen hí lên, quấn quanh lên thân thể người khổng lồ.
Răng rắc! Ngọn lửa màu đen nóng rực và áo giáp bằng gai xương màu trắng bỗng nhiên chạm vào nhau!
Ầm! Ngọn lửa rừng rực không ngừng tiến thẳng, cuối cùng hóa thành một bó đuốc màu đen lớn.
Ở giữa bó đuốc, thân ảnh người khổng lồ mọc đầy gai xương lẳng lặng đứng sừng sững ở đó, lộ ra một điểm màu trắng.
Không khí không ngừng vặn vẹo và co rút lại, giống như hình thành một hố đen, hố đen không ngừng thôn phệ tất cả vật chất xung quanh, không ngừng thu nhỏ lại.
Ầm ầm! ! !
Lập tức, một đám mây hình nấm lớn màu đen từ từ bay lên trên đất trống.
Năng lượng sóng trùng kích khổng lồ không ngừng lan ra bốn phía, thậm chí ngay cả song phương phù thủy ở tổng bộ Hoa Viên Bốn Mùa đang chiến đấu đều có thể cảm nhận được loại uy lực hủy thiên diệt địa này!
“Hai vị phù thủy đại nhân cấp hai! Đã đánh tới nơi này sao?”
Một bạch phù thủy tuổi còn trẻ ngừng động tác trong tay, “Chúng ta làm sao bây giờ? Có cần đi lên vây xem hay không! Đây cũng là phù thủy cấp hai đấy! Cho tới bây giờ ta chưa từng thấy bọn họ ra tay đâu!”
Đùng!
Lập tức, sau gáy của hắn bị hung hăng vỗ một cái, bạch phù thủy trẻ tuổi quay đầu, dùng ánh mắt phi thường vô tội nhìn một vị phù thủy râu bạc bên cạnh: “Lão sư! Lẽ nào em nói sai sao?”
Trên mặt vị phù thủy râu bạc kia đầy nếp nhăn, bên trong đôi mắt lại lóe ra ánh sáng trí tuệ, lúc này ông lại không chút do dự cho phù thủy trẻ tuổi một cái cốc.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì? Nhanh rời đi nơi này một chút! ! ! Chỉ là dư âm do phù thủy cấp hai chiến đấu đã có thể khiến em chết đến mức một hạt tro bụi cũng không còn đâu!”
Lão phù thủy rõ ràng vô cùng thong minh, còn có kinh nghiệm phong phú, biết loại chiến đấu giữa các phù thủy cao cấp này đối với người bình thường thậm chí những phù thủy cấp thấp như bọn họ thì hoàn toàn chính là một lần tai nạn có thể so với thiên tai! ! !
“Hả? Cái gì?”
Bạch phù thủy trẻ tuổi còn không phản ứng kịp.
“Em xem!” Lão phù thủy lôi kéo đầu hắn, nhìn tới chiến trường đối diện.
Lúc này, phù thủy trẻ tuổi ngạc nhiên phát hiện những hắc vu sư và bạch phù thủy trước đó còn đang giao chiến, lúc này đều phi thường ăn ý dừng tay, không ngừng di động về phương hướng ngược lại với đám mây hình nấm .
“Thấy được chưa? Cũng chỉ có loại lính mới như em mới sẽ muốn đi xem phù thủy cấp hai chiến đấu. . .”
Lão phù thủy vừa lôi kéo phù thủy trẻ tuổi dạy bảo, dưới chân lấp lóe cơn lốc màu xanh, sức gió vô hình tác dụng trên người ông ta và đồ đệ của mình, trong nháy mắt đã đưa bọn họ đi thật xa.
Ở trung tâm đám mây màu đen hình nấm.
Một hố sâu lúc trước đó đã nổ tung trên mặt đất lúc này lại càng lớn hơn, ở vị trí trung tâm nhất là lỗ thủng đen nhánh sâu không thấy đáy, giống như một đường trực tiếp thông đến tâm lòng đất.
Oành!
Sương mù màu xanh lục bao quanh bóng người màu trắng không ngừng bay ngược, giữa không trung còn có từng đoạn gai xương không ngừng rơi xuống đất.
Đùng! Người khổng lồ va mạnh trên mặt đất, kéo ra một dấu trượt thật dài.
Tình trạng lúc này của hắn nhìn phi thường thê thảm, gai xương trên người đã đứt rời hơn nửa, một cánh tay phải đã không cánh mà bay, trên người nhiều chỗ đều bị bỏng nặng.
Xèo!
Một bóng người màu đen trong nháy mắt xuất hiện trước mặt hắn, ngay sau đó là một đôi bóng mờ cự trảo thiêu đốt ngọn lửa đỏ như màu máu!
“Bàn tay đỏ tươi!” Trên người Lôi Lâm vẫn hoàn hảo không chút tổn hại, đối với uy lực của tiềm ảnh hỏa cầu lần này hắn toàn lực triển khai cũng cực kỳ thoả mãn.
Lúc này trên mặt hắn không có biểu gì, cực kỳ bình tĩnh mà đánh ra một đòn trí mạng đối với người khổng lồ!
Người khổng lồ giẫy giụa bòvài bước, bóng mờ huyết trảo mạnh mẽ bắt trúng hai bắp đùi của hắn.
Răng rắc!
Hai chân người khổng lồ gãy vụn, từ chỗ gãy còn có ngọn lửa màu đỏ ngòm không ngừng tiến thẳng.
Chương 438: Cấp hai xuất hiện (1)
“Người khổng lồ, lúc trước khi lợi dụng tao muốn hủy phong ấn, mày có từng nghĩ tới chuyện sẽ biến thành như vậy?”
Lôi Lâm chậm rãi đi lên phía trước, trong đôi mắt dường như mang theo một tia quỷ dị.
Hắn hờ hững giơ lên tay phải đỏ như màu máu, muốn lần thứ hai đánh ra vu thuật công kích!
Xèo! Trong nháy mắt này! Một bóng người từ thân thể người khổng lồ tách ra, gợn sóng trên người cũng là cấp 1 đỉnh cao! ! ! Dùng tốc độ cực nhanh đánh về phía Lôi Lâm.
“Mê huyễn nhãn!” Theo quát lạnh, từ phía sau bóng người này hiện ra hư ảnh một con mắt nằm dọc.
Hư ảnh mắt dọc bắn ra ánh sáng mờ mịt, lại có các loại màu sắc lóe lên, dù là người nào chỉ cần nhìn một chút, đều sẽ cảm thấy hoa mắt, choáng váng.
Cùng lúc đó, trên tay của hắn xuất hiện hai thanh ma hóa vật phẩm hình dạng chủy thủ màu đen, chẳng khác nào rắn độc đâm tới Lôi Lâm!
Công kích này là đột nhiên như thế, đối thủ lại là một phù thủy cấp 1 đỉnh cao am hiểu đánh lén, cho dù là phù thủy như Mã Nhĩ Bố đến đây cũng nhất định sẽ bị thiệt lớn!
Nhưng quỷ dị chính là trên mặt Lôi Lâm không chỉ chưa từng xuất hiện vẻ kinh hãi, trái lại hiện ra một nụ cười như ý.
“Rốt cục đã xuất hiện sao?”
Chợt dưới cổ hắn có một chuỗi dây chuyền hình chữ thập màu đỏ sậm bắn ra một vầng sáng màu đỏ sậm, trên người hắn trong nháy mắt cũng đã bao trùm một tầng vảy dày đặc.
Đồng thời, con mắt Lôi Lâm cũng biến thành thụ đồng màu hổ phách, hai tia sáng hoá đá từ mắt hắn bắn ra, trong nháy mắt đâm vào hư ảnh mắt dọc kia.
“A! ! !” Ánh sáng hoá đá màu xám trắng giống lợi kiếm cắt qua hư ảnh mắt dọc, đồng thời, một vòng ánh sáng hoá đá không ngừng lan tràn trên thân bóng đen, khiến hắn phải kêu lên thảm thiết thê lương.
“Bàn tay đỏ tươi!” Hai tay Lôi Lâm bao trùm lên ba tầng phòng ngự, tận cùng bên trong là Khoa Mạc Ân chi lân màu đen, ở giữa là hư ảnh áo giáp Đọa Tinh Chi Trụy màu đỏ sậm, ngoài cùng là huyết diễm phòng ngự từ bàn tay đỏ tươi.
Ba tầng sánh không giống nhau luân phiên lập loè trên tay Lôi Lâm.
Lập tức, hai tay hắn đón lấy hai thanh chủy thủ màu đen đang đâm tới.
Ầm! Ầm!
Chủy thủ màu đen tuy rằng tỏa ra sóng năng lượng của ma hóa vật phẩm trung đẳng, nhưng vẫn bị Lôi Lâm đánh bay ra ngoài.
Bàn tay đỏ tươi của Lôi Lâm ập tức không chút do dự mà đánh lên lồng ngực bóng đen.
Ầm!
Lồng ngực của bóng đen rõ ràng lõm xuống, kèm theo là tiếng gãy xương chói tai khiến hắn bay ngược ra ngoài.
Ầm! Bóng đen rơi xuống dưới đất.
Lộ ra thân ảnh một phù thủy mà Lôi Lâm hết sức quen thuộc.
“Hi Sơn tổ trưởng, vì sao ngài lại ở đây? Tại sao lại lấy một phương thức quỷ dị như thế để xuất hiện, có thể giải thích sao?”
Lôi Lâm đi tới trước mặt Hi Sơn, lạnh nhạt hỏi.
Từ trong giọng nói của Lâm Lôi có thể thấy được rằng hắn không cảm thấy kinh ngạc chút nào đối với sự xuất hiện của Hi Sơn.
“Khụ…” Bóng đen trước đó đánh lén Lôi Lâm, quả nhiên chính là Hi Sơn.
Chỉ có điều lúc nàydáng vẻ của hắn khá là thê thảm, không chỉ không ngừng ho ra bọt máu, sắc mặt xám xịt đến cực điểm, quanh con mắt dọc thứ ba trên trán còn tràn ngập màu xám trắng, đây là dư âm của hoá đá chi nhãn vừa nãy.
Đồng thời còn đang không ngừng lan tràn ra.
“Mày… Mày phát hiện từ lúc nào?” Hi Sơn không trả lời vấn đề của Lôi Lâm, mà hỏi ngược lại.
“Từ lúc vừa bắt đầu đac biết rồi! Nói thực sự, tao phi thường khâm phục mày! Loại thượng cổ bí kỹ nguy hiểm như “Tâm linh nhất thể” này màcũng dám tu luyện.
Đồng thời còn có thể tu luyện thành công, mạnh mẽ phân tách linh hồn thành ba phần! ! !”
Trên mặt Lôi Lâm hiện ra vẻ kính nể.
Trước đó sau khi thông qua chíp thôi diễn ra lá bài tẩy của Hi Sơn, Lôi Lâm lập tức tìm hiểu tư liệu có liên quan tới loại thượng cổ bí kỹ này.
Loại bí kỹ này cho dù ở thời thượng cổ cũng là một loại bí kỹ cực kỳ nguy hiểm, ngoài những kẻ điên ra tì có rất ít người lựa chọn tu luyện nó, bởi vì hiệu quả của loại bí kỹ này chính là mạnh mẽ phân chia linh hồn của phù thủy thành ba phần, đồng thời từng người nắm giữ ý thức độc lập.
Tới thời khắc then chốt lại có thể lựa chọn phân thân hoặc hợp thể.
Nói một cách cụ thể chính là mạnh mẽ một người biến thành ba người, đồng thời chỉ cần một người bất tử, hai khác cũng có thể thông qua việc tiêu hao tài nguyên nhất định để khiến người chết sống lại.
Đây quả thực là một loại bí kỹ rất nghịch thiên, nhưng cái giá phải trả là tinh thần và nhân cách đều bị phân liệt, dù là Lôi Lâm cùng sẽ không lựa chọn tu luyện loại bí kỹ này.
Tình huống bây giờ đã rất rõ ràng.
Hi Sơn, người khổng lồ, còn có bé trai kia, kỳ thực đều là một phù thủy tu luyện “Tam linh nhất thể” tạo thành phân thân khác nhau! Mà Hi Sơn lại là nội gian lớn nhất cùng hậu chiêu mà Thiên Diệp Thủ chôn dấu trong Hoa Viên Bốn Mùa! ! !
Trước đó Lôi Lâm đã cảm thấy hơi kỳ quái, mức độ hiểu biết củaThiên Diệp Thủ đối với Hoa Viên Bốn Mùa quá mức tỉ mỉ và rõ ràng, đồng thời, ngay cả thật thức khiến ý thức thể hạt nhân bị phong ấn tự hủy và bản đồ phòng thủ đều kiếm được.
Bây giờ nhìn lại, có Hi Sơn là tổ trưởng tổ săn giết làm nội ứng, tất cả đều trở nên rất hợp lý.
Hi Sơn cười khổ: “Còn chưa luyện thành, vốn dĩ nếu như bé trai cũng đạt đến cảnh giới cấp 1 đỉnh cao, vậy tao là có thể dựa vào việc dung hợp “Tam linh nhất thể” để xung kích cấp hai phù thủy! Nhưng rất đáng tiếc.
Chương 439: Cấp hai xuất hiện (2)
lúc nói chuyện, một vòng vỏ đá màu xám trắng đã không ngừng từ mắt dọc của Hi Sơn lan tràn về hai bên, rất nhanh sẽ đến mũi.
“Mày muốn dẫn dụ chúng tao ra? Là muốn làm gì?”
Hi Sơn nằm trên đất hỏi, không thèm phòng ngự, bây giờ hắn hiểu rất rõ ràng chính mình căn bản không đỡ nổi một đòn của Lôi Lâm, nên cũng chẳng muốn tự rước lấy nhục.
“Thông minh! ! ! Tao có một giao dịch! Hi vọng…”
“Không! Không cần nghe hắn, giết hắn! Tao muốn giết hắn!” Người khổng lồ bị trọng thương ở bên cạnh lập tức hô to.
Lôi Lâm hơi thở dài, “Nhìn tình hình này thì có lẽ tao phải giải quyết hết mấy vướng bận này
Hắn đã nhìn rõ ràng rồi, trong ba thân thể Hi Sơn phân ra kia, cũng chỉ có bản thể Hi Sơn là có chút lý trí, Người khổng lồ và bé trai đều hơi thần kinh, cũng không biết có phải là tác dụng phụ của tam linh nhất thể không.
Mà trình độ điên cuồng của bé trai dường như còn vượt cả người khổng lồ, sau khi bé trai chết đi, loại nhân tố tinh thần không ổn định này lại chuyển đến trên thân người khổng lồ.
Ở hiện trường này cũng chỉ có Hi Sơn mới có thể tiếp thu đề nghị của hắn, mà người khổng lồ chỉ là trở ngại!
Nghĩ tới đây, sát khí trong đôi mắt Lôi Lâm bùng lên, lập tức muốn động thủ! ! !
Dù sao cho dù người khổng lồ cùng bé trai chết rồi, chỉ cần Hi Sơn vẫn còn, là có thể thông qua tiêu hao lượng lớn tài nguyên khiens bọn họ sống lại ra, chỉ có điều phải tốn thêm chút tìm thời giờ mà thôi.
Mà hiện tại cả Hi Sơn và người khổng lồ đều đang bị trọng thương, căn bản không có cách phản kháng.
“Người trẻ tuổi, có thể nương tay sao?”
Ngay khi Lôi Lâm muốn tiến lên, cho người khổng lồ một đòn chấm dứt, một giọng nói già nua đột nhiên vang lên bên tai hắn.
Lập tức, một vòng lực lượng tinh thần màu bạc giáng lâm nơi này.
Luồng tinh thần lực này tà ác cùng mạnh mẽ như thế, thậm chí ngay cả hư không đều mơ hồ gợn sóng, lực lượng tinh thần màu bạc hóa thành bàn tay lớn, bắt lấy người khổng lồ.
Lực lượng tinh thần màu bạc hóa thành bàn tay lớn dường như cực kỳ cứng cỏi, bàn tay đỏ tươi của Lôi Lâm không ngừng đốt cháy hỏa diễm lại dường như không hề có một chút hiệu quả nào đối với nó.
Từng hạt căn bản tinh thần thực chất hóa không ngừng nhào trên, lửa khói màu đỏ ở hai chân người khổng lồ dần dần tắt.
“Tinh thần thực chất hóa! ! !”
Nhìn vòng lực lượng tinh thần màu bạc thực chất này, Lôi Lâm đột nhiên nghĩ đến Cách Cách Vu trước đó từng gặp qua.
Lúc đó thân thể ngưng tụ ác niệm kia cũng có thực lực phù thủy cấp hai, Lôi Lâm lúc đó căn bản không có sức đánh trả đối phương.
” Hắc vu sư cấp hai của Thiên Diệp Thủ sao?”
Lôi Lâm dừng truy kích.
Bàn tay lớn màu bạc mang theo người khổng lồ trọng thương bay đến trước mặt một phù thủy cả người được bao bọc trong áo choàng màu đen.
Phù thủy này có vóc người cao gầy gầy gò, nhưng trên người bao phủ một luồng lực lượng tinh thần khủng bố khiến Lôi Lâm có chút khiếp đảm, một đôi mắt bắn ra ánh sáng màu bích lục, dù người nào vừa nhìn thấy đều sẽ sinh ra cảm giác phi thường hoảng sợ và tà ác từ đáy lòng.
“Phụ thân đại nhân! Phụ thân đại nhân! Sau khi hắn sát hại bé trai, còn muốn giết cả con! ! Huyết mạch duy nhất của ngài! ! ! Nhất định phải khiến hắn trả giá bằng máu! ! !”
Người khổng lồ cuộn mình bên thân hắc vu sư, giống một đứa bé gào khóc.
Mà Hi Sơn ngồi một bên cũng xám xịt gọi một tiếng phụ thân đại nhân.
“Hóa ra hắc vu sư này lại là cha của Hi Sơn!” Lôi Lâm có chút hiểu rõ, nhưng lập tức từ trên tay hắc vu sư cấp hai đối diện quăng tới một vật, khiến trái tim hắn trong nháy mắt siết chặt.
Đó là đầu lâu của một phù thủy, mái tóc màu trắng, trên mặt che kín nếp nhăn, Lôi Lâm dị thường quen thuộc bộ mặt, thậm chí trước đây không lâu vừa mới gặp qua.
“Lai Ngang! ! ! ! Ông lại giết hắn! ! ! !” Con ngươi Lôi Lâm co rút nhanh.
Hắc vu sư cấp hai này lại cường đại hơn so với Lôi Lâm tưởng tượng, lại có thể trực tiếp giết chết Lai Ngang đều là phù thủy cấp hai! ! !
Đùng! Đang lúc này, hoá đá trên mặt Hi Sơn đã lan tràn đến cái cổ, trên mặt vẻ mặt hắn đọng lại ở nơi đó, giống một toà tượng đá.
Ầm!
Một ngọn lửa màu xanh lục dấy lên, hắc vu sư trực tiếp lướt qua không gian, đi tới trước mặt Hi Sơn.
” Thuật hoá đá thời thượng cổ?” Tiếng nói của ông ta phi thường khàn, giống hai mảnh kim loại ma sát phát ra tiếng vậy.
“Con ngoan, không phải sợ!” Hắc vu sư duỗi ra một đôi tay gầy gò, bên trên còn mang theo mấy hạt giống thực vật màu xanh lục, xoa xoa cái đầu đã hóa đá của Hi Sơn.
Vù! Một vòng sáng màu nhũ bạch trong nháy mắt từ đỉnh đầu Hi Sơn lan tràn.
Trong ánh sang này, vỏ đá màu xám trắng trên người Hi Sơn rơi xuống từng mảnh, lộ ra da dẻ lúc đầu của Hi Sơn.
“Phụ thân đại nhân! Cảm ơn! Còn có, hắn…” Hi Sơn lập tức nói nhỏ bên tai hắc vu sư, hắc vu sư lại không ngừng gật đầu.
Mà người khổng lồ cách đó không xa nhìn tình cảnh này, trong đôi mắt bắn ra ánh sáng phẫn nộ, giống một đứa nhỏ bị cướp kẹo, trong ánh mắt nhìn về phía Hi Sơn thậm chí còn mang theo một tia oán độc.
“Các ngươi không phải là một người sao? Chính mình đố kị chính mình?”
Lôi Lâm cảm giác không biết nói gì.
Mà lúc này, Hi Sơn cũng ngừng thầm thì, hắc vu sư cấp hai đưa mắt nhìn tới Lôi Lâm nơi này.
Một luồng sóng tinh thần cường đạ trong nháy mắt khóa chặt Lôi Lâm, khiến hắn có cảm giác chính mình trần truồng xuất hiện giữa nền tuyết.
Chương 440: Thỏa hiệp (1)
“Cậu tên là Lôi Lâm! Biệt hiệu Huyết Thủ sao? Được! Rất tốt! Lại dám phá hoại kế hoạch của ta! ! !”
Hắc vu sư hê hê cười lạnh, đột nhiên ra tay!
Lực lượng tinh thần màu bạc thực chất hóa xúc động hạt năng lượng căn bản trong hư không, hình thành thuỷ triều lớn màu sắc rực rỡ, số lượng hầu như gấp mấy lần cực hạn của Lôi Lâm hiện nay có thể đánh ra, sôi trào mãnh liệt, che ngợp bầu trời ép tới Lôi Lâm.
“Thật mạnh! Hạt căn bản của tinh thần thực chất hóa, dù là thi pháp hay xúc động thôi hóa, hiệu quả đều tốt hơn so với lực lượng tinh thần hư vô của phù thủy cấp 1 quá nhiều!”
Sắc mặt Lôi Lâm nghiêm trọng đến cực điểm, con ngươi trong nháy mắt đã biến thành màu hổ phách.
Ở phía sau hắn, lượng lớn hạt năng lượng căn bản hệ âm u ngưng tụ, hình thành một con màu đen cự mãng khủng bố.
Cự mãng dài đến mấy chục mét, con mắt hiện ra màu hổ phách như Lôi Lâ, lớp vảy trên người tỏa ra từng vòng hào quang màu đen, không ngừng hí lên.
Ầm! Cự mãng cùng làn sóng nguyên tố va chạm cùng nhau, giống sóng cả xung kích trên đá ngầm, phát ra tiếng sóng vang ngập trời.
Trong ánh sáng đủ mọi màu sắc, hư ảnh cự xà màu đen cùng làn sóng nguyên tố đều dập tắt, cột khí to lớn bắn thẳng tới phía chân trời, lại rất nhanh ép xuống, hình thành sóng trùng kích hùng vĩ quét ngang địa vực.
Lôi Lâm trong nháy mắt lùi lại bốn, năm bước, vẻ mặt tái nhợt, hai tia máu mũi chảy ra.
“Hê hê! Rất tốt! Trong các phù thủy cấp 1 mà ta từng thấy, cậu xem như cường đại nhất, thậm chí, đến cảnh giới vô hạn gần tới cấp hai!”
Hắc vu sư đối diện không nhúc nhích, chỉ có vạt áo bị gió thổi lên bay phần phật.
“Chỉ là rất đáng tiếc! Cấp 1 chính là cấp 1! Khoảng cách với ta còn một ranh giới lớn! Cảm giác tự tay bóp chết thiên tài! Thực sự khiến ta mê say…”
Hắc vu sư nỉ non,trong đôi mắt lóe lên ánh sáng màu bích lục tăng vọt, hầu như hình thành thực chất, giống hai cột sáng màu bích lục.
“Khụ khụ…”
Khi hắc vu sư muốn động thủ thì ánh sáng trên người đột nhiên lấp loé không yên, khiến ông ta lập tức ho lên kịch liệt lên.
Từng vòng sáng màu xanh lục giống thực vật không ngừng từ trên người ông ta giãy dụa tràn ra, nấm màu xanh lục trên tay ông ta cũng bắt đầu mọc rễ nẩy mầm, từng xúc tu thực vật màu xanh lục không ngừng sinh trưởng lan tràn ở trên người ông ta.
“Hóa ra ông ta có th đánh giết Lai Ngang là phù thủy cấp hai, cũng không phải là không phải trả giá gì!”
Lôi Lâm nhìn tình cảnh này, trong lòng đột nhiên nổi quyết tâm.
Sau khi tên hắc vu sư cấp hai này đánh giết Lai Ngang, tuyệt đối cũng bị thương không nhẹ.
Chuyện này phi thường có lợi đối với kế hoạch kế tiếp của hắn.
Vừa lúc đó, cửa lớn kim loại vào bí cảnh nổ vang một tiếng.
Luồng rung động này rõ ràng như thế, ngay cả Lôi Lâm ở đây đều có thể cảm giác được.
Lập tức, một tồn tại sâu không lường được, chí ít cũng là phù thủy cấp hai thông qua cửa lớn bí cảnh đến nơi này.
“Đám nhãi con chết tiệt! Tiếp thu lôi đình thẩm phán đi!”
Trong giọng nói này bao hàm phẫn nộ, dường như tràn ngập ngọn lửa rừng rực.
Ào ào ào! ! !
Vô số điện lưu màu xanh lam tán loạn ở trên trời, lập tức thật giống mưa rơi xuống.
Răng rắc! Một tia sấm lớn bằng vại nước đánh thẳng xuống, bắn trúng một tên hắc vu sư không kịp né tránh.
Hắc vu sư lập tức biến thành than cốc, thân thể chia năm xẻ bảy.
Ầm! Ầm! Ầm! Cửa lớn bạch kim vào bí cảnh không ngừng phun ra ánh sáng.
Mỗi một lần thoáng hiện, đều thành công chuyển một nhóm bạch phù thủy xuất hiện trên quảng trường.
Trên người những bạch phù thủy này đều mặc trang phục thống nhất, trên người càng tràn ngập mùi vị thiết huyết.
Không giống hắc vu sư chỉ có sở trường về với chiến đấu.
Bạch phù thủy phân công càng rõ ràng, mà phù thủy chuyên môn chiến đấu càng trải qua rèn luyện từ máu và lửa, có sức chiến đấu mạnh mẽ không thua hắc vu sư!
Dưới sự giúp đỡ của những bạch này phù thủy, thế yếu của Hoa Viên Bốn Mùa rất nhanh đã được lật trở về, hắc vu sư của Thiên Diệp Thủ lập tức tan tác.
“Đến rồi! Liên minh bạch phù thủy tiếp viện!” Lôi Lâm nhẹ giọng nỉ non.
Lập tức, hắn nhìn về phía hắc vu sư đã áp chế xuống xúc tu thực vật.
“Đại nhân! Ngài xem! Hiện tại bạch phù thủy đã đến tiếp viện rồi, ngài còn chắc chắn có thể phá hủy cửa lớn bí cảnh dưới tay bọn hắn sao?”
Lôi Lâm lạnh nhạt cười hỏi.
“Không đủ! Nhưng thời gian này đã đủ để tao giết mày trước!” Hắc vu sư trầm mặc lại, lập tức cười lạnh nói.
“Thật không?” Sau lưng Lôi Lâm sáng lên phù văn của lực hút vu trận, trước ngực còn có hiện lên một vu trận màu vàng đất.
Trong nháy mắt, một luồng sáng màu vàng đất bao trùm mặt đất, trọng lực chung quanh lập tức gia tăng ba mươi lần.
” Vu trận lực hút thời thượng cổ, còn có vu trận trọng lực? Mày lại có thể tái hiện ra chúng?”
Trong giọng nói của tên hắc vu sư này ẩn chứa một tia kiêng kỵ.
Có hai vu trận này bổ trợ, coi như ông ta ở tráng thái đỉnh phòng cũng không nhất định hoàn toàn chắc chắn có thể bắt Lôi Lâm, mà bây giờ thực lực của ông ta tổn thất lớn, nhất định sẽ bị đối phương chạy thoát.
“Kỳ thực! Ta vẫn đứng về phía hắc vu sư bên này, dù sao, xuất thân của ta cũng không cách nào thay đổi!”
Lôi Lâm nói nhanh, “So với triệt để phá hỏng cửa lớn bí cảnh nơi này, ta tin tưởng một hắc vu sư nắm giữ cửa lớn bí cảnh trên tay sẽ ra càng có giá trị…”
Trong giọng nói của hắn mơ hồ mang theo một tia hoặc mị.
“Có ý gì?” Hắc vu sư lạnh lùng hỏi, nhưng cũng ngừng động thủ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Dịch] Ma Thiên Ký [Dịch] Ma Thiên Ký](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Ma-Thien-Ky.jpg)

