Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 17 : Tìm hiểu (1) (c81-c85)
❮ sautiếp ❯Chương 81: Tìm hiểu (1)
Lôi Lâm nhướng mày, xem ra là hai con ngựa này của hắn gây phiền toái.
Chẳng qua hắn vừa vặn cần người đến để lập uy, khóe miệng khẽ cười lạnh, quay người rời khỏi quán bar.
Ở bên cạnh ngựa đen của hắn, lúc này đã có mấy kẻ giống như lưu manh du côn vây quanh, đang đánh giá tuấn mã, còn mang theo ánh mắt tham lam nhìn chằm chằm vào rương hòm, có một kẻ nóng vội đã bắt đầu cởi cương ngựa.
“Bọn mày muốn động vào đồ của tao sao?” Lôi Lâm sải bước tới.
Rất hiển nhiên, giáp da cùng Thập Tự kiếm trên người hắn vẫn còn có chút lực chấn nhiếp, nhưng rõ ràng còn chưa đủ.
Có một kẻ có mắt tam giác kêu to: “Đây rõ ràng là ngựa của nhà tao bị mất! Tại sao lại là đồ của mày? Nhất định là mày trộm từ trong nhà của tao rồi! Đồ ăn trộm đáng chết này! ! !”
Cho dù Lôi Lâm là lính đánh thuê bình thường, có vũ khí, cũng không đánh lại đám lưu manh đông đảo vây công, bọn hắn rõ ràng đang đánh chủ ý này.
“Đúng! Bắt hắn đi gặp quan trị an! !” Một tên du côn khác bắt đầu đánh trống reo hò.
Người dân chung quanh cùng lộ ra vẻ chán ghét, lùi về sau rất xa, cũng không có ai đi lên ngăn cản.
“Lên! Hắn chỉ có một người!” Tên có mắt tam giác rút từ trong lòng ngực ra thanh dao găm, nhào tới đầu tiên.
“Đúng lúc muốn giãn gân cốt!” Lôi Lâm thấy thế thì nhe răng cười, lướt người đi, tránh thoát dao găm mà tên có mắt tam giác đâm tới, lập tức bắt lấy cổ tay phải của tên mắt tam giác này, nhẹ bẻ một cái, tên mắt tam giác lập tức kêu lên đau đớn, dao găm cũng rơi trên mặt đất.
“Ah! ! Đau đau! ! ! Mày làm gì? Mau buông tay! Anh rể tao là quan trị an, anh ấy sẽ không tha cho mày đâu! !” Tên mắt tam giác lớn tiếng kêu thảm.
“Thật sao? Quan trị an? Tao sợ quá cơ!” Lôi Lâm kêu lên khoa trương, lập tức hung hăng vặn tay.
Rắc! ! Tiếng gãy xương chói tai vang lên, tên mắt tam giác đau đến mức trực tiếp hôn mê bất tỉnh.
Hiện nay tố chất thân thể của Lôi Lâm đã đạt đến giai đoạn kỵ sĩ chính thức, đối phó với một tên lưu manh tự nhiên không tốn sức chút nào.
“Đại ca! Đại ca!” Mấy tên côn đồ ở phía sau kêu lên, nhưng không có tên nào dám đi lên.
Lôi Lâm hơi cười, hóa thành bóng đen, xông vào trong đám lưu manh.
Ầm! ! Cờ-rắc! ! Ah! !
Đám lưu manh kêu lên thảm thiết, vẫn còn cả tiếng gãy xương rợn người không ngừng vang lên, dường như Lôi Lâm đã hóa thân thành một cơn gió đen, chỉ ba quyền hai cước đã đánh cho tất cả lưu manh nằm rạp trên mặt đất, mỗi người đều bị gãy một cánh tay và một chân.
Trên mặt Lôi Lâm nở nụ cười ấm áp cực kỳ thân thiết, đi tới bên cạnh tên mắt tam giác đã ngã xuống đất hôn mê, nhẹ nhấc chân, lập tức hung hăng dẫm nát đùi phải của tên có mắt tam giác.
“Ah! ! !” Tên mắt tam giác bị đau quá tỉnh lại, sau đó hai mắt khẽ đảo, lại hôn mê bất tỉnh.
“Mang theo lão đại của chúng mày đi thôi! Hoan nghênh đến báo thù! Chẳng qua nếu lại đến thì không chỉ là gãy tay gãy chân đâu!”
Lôi Lâm nói với đám hắn lưu manh, trong mắt những khác du côn, nụ cười của hắn tựa như nụ cười của ma quỷ vậy.
Nhìn những tên côn đồ kia giúp đỡ nhau nhanh chân đào tẩu, Lôi Lâm mới quay người trở lại quán bar.
“Ít nhất là tố chất thân thể cấp kỵ sĩ dự bị!” Trong lòng Battender kêu to, trên mặt càng lộ ra nụ cười nhiệt tình và khiêm tốn.
” Đại nhân tôn kính! Có chuyện gì cần tôi cống hiến sức lực vì ngài sao?”
Đây là ảnh hưởng sau khi bày ra thực lực, nhìn quán bar lập tức an tĩnh lại, Lôi Lâm thầm cười khổ.
Vừa rồi hắn cũng không muốn nguỵ trang thành kẻ biến thái như thế, nhưng hắn mang theo nhiều đồ như vậy, nếu lúc không ở trong phòng bị người đánh cắp thì làm sao bây giờ? Tuy có lưu lại bí pháp truy tung, nhưng nếu bị hư hao thì Lôi Lâm muốn khóc cũng không có chỗ để khóc.
Nhưng hiện tại lộ ra lực lượng kỵ sĩ dự bị, rất nhiều người trước kia có ý đồ phải ngoan ngoãn lui ra.
“Giúp tôi mang rương hòm mang vào trong phòng, rồi dắt ngựa đến chuồng ngựa, dùng thức ăn gia súc tốt nhất!” Lôi Lâm lại quăng một ngân tệ cho battender.
“Đám lưu manh vừa rồi có bối cảnh gì!”
“Chỉ là ỷ vào có chút quan hệ với quan trị an, bình thường kiếm chút chất béo mà thôi! Đại nhân hoàn toàn không cần phải lo lắng!” Battender cúi đầu.
Có lực lượng kỵ sĩ dự bị, chứng minh nhất định có phép huấn luyện kỵ sĩ.
Loại người này không phải xuất thân quý tộc thì chính là phía sau có thế lực chống đỡ, một quan trị an ở thành nhỏ căn bản không dám làm gì.
“Dân tôi lên phòng!” Lôi Lâm cũng chỉ thuận miệng hỏi thăm, dù sao một lưu manh trên đường có thể có quan hệ lớn gì.
Gian phòng ở ngay phía sau quán bar, battender cố ý dẫn Lôi Lâm tới một gian cách quán bar xa nhất, lấy ra chìa khóa, mở cửa phòng ra.
Ánh mặt trời chiếu xuyên qua cửa sổ soi vào phòng, khiến cả căn phòng bị ánh sáng vàng óng bao phủ.
Giữa phòng là một cái giường lớn, ở trên là ga giường màu trắng tinh nhìn rất là sạch sẽ, trên mặt bàn bên canh có đặt bình hoa màu xanh da trời, ở trên còn cắm mấy bông hoa dại không biết tên.
“Nhìn rất sạch sẽ, rất tốt! Tôi muốn ở đây!” Lôi Lâm gật đầu.
“Đây là chìa khóa phòng, xin ngài cầm lấy!” Battender cung kính đưa một chiếc chìa khóa đồng tới.
Lôi Lâm nhận lấy chìa khóa, lại bảo battender mang ngựa vào chuống, đưa rương hòm đến trong phòng, chọn một phần bò bít-tết mang đến gian phòng, nói với battender không nên quấy rầy rồi mới khép cửa phòng lại.
Gian phòng này có hiệu quả cách âm không tệ, sau khi đóng lại cửa gỗ thì những tạp âm bên ngoài lập tức nhỏ đi không ít.
“Hôm nay hành động dường như có chút quá phách lối rồi! Nhưng hết cách rồi, Tro Thạch thành quá nhỏ , bất kỳ người xa lạ nào tới đều sẽ gây chú ý, hoàn toàn không trốn tránh khỏi.
Chương 82: Tìm hiểu (2)
Trong thành trì dù sao cũng an toàn hơn bên ngoài, một số vu thuật công kích không thể phóng ra phạm vi lớn!”
“Mặt khác, thế lực cản đường bên ngoài phái người đuổi giết có lẽ có tỉ lệ năm năm.
Nếu như không có thì là tốt nhất, nếu như có, phải tiêu diệt hết đám người truy sát kia rồi mới có thể thong dong đào tẩu!”
Lôi Lâm trầm ngâm suy nghĩ: “Thông qua sóng tinh thần cùng linh hồn truy tung, là thủ đoạn của Phù Thủy chính thức, địch nhân không có khả năng phái một Phù Thủy chính thức đi đuổi giết một học đồ cấp 2! Quá lãng phí tài nguyên rồi!”
“Khả năng lớn nhất chính là một học đồ cấp ba mang theo vật phẩm ma hóa, hoặc là sinh vật nô bộc mà một số Phù Thủy chăn nuôi!”
“Tiếp theo, chính là tu dưỡng tinh thần, quan sát động tĩnh bên ngoài, chuẩn bị giải quyết địch nhân! Hơn nữa mỗi ngày đều cần chuẩn bị mô phỏng hình thuật!”
Lôi Lâm vừa nghĩ, vừa cắt xuống một góc bò bít-tết nóng hôi hổi, đưa vào trong miệng.
Mùi vị bò bít-tết không tệ, Lôi Lâm có chút đói nên rất mau đã ăn hết tất cả đồ ăn, sau khi ăn xong, phân phó battender tới dọn sạch sẽ, đợi sau khi battender ra cửa, Lôi Lâm treo lên trên cửa thẻ gỗ mời không quấy rầy, lại tiện tay bố trí một tầng hạt năng lượng trong phòng để cảnh báo, rồi mới lâm vào trạng thái minh tưởng.
Minh tưởng là một môn học bắt buộc mà Phù Thủy phải làm mỗi ngày, tuy hiện tại thăng cấp tinh thần lực cực kỳ nhỏ, nhưng Lôi Lâm vẫn kiên trì mỗi ngày.
Sau hơn một giờ minh tưởng, Lôi Lâm xoay người, rơi vào mộng đẹp.
Bên ngoài Tro Thạch thành, ở bầu trời trên một khu rừng nhỏ bị đốt thành than cốc.
Xì xì! ! Một sinh vật màu xanh lá mọc cánh đột nhiên hạ xuống.
“Đa Lệ Ti ngửi được! Mùi của kẻ địch! !” Thanh Thụ Tinh linh tên là Đa Lệ Ti thu hồi cánh trên lưng, hai chân đạp trên than củi, trên mặt lộ ra vẻ nghi hoặc.
“Mùi hương tới chỗ này là mất! !” Lúc này Thanh Thụ Tinh linh đã hoàn toàn không còn bộ dáng lúc trước.
Thanh Thụ Tinh linh vốn chỉ có to bằng đầu người, mà hiện tại Đa Lệ Ti đã lớn bằng đứa bé bảy tám tuổi rồi.
Hơn nữa, trên gương mặt xinh đẹp trước kia lúc này lại đầy mụn như khối u, một tầng lại một tầng chồng chất, nhìn cực kỳ đáng ghê tởm.
Trong miệng đầy răng nanh, lưỡi thỉnh thoảng phun ra như rắn.
Trên người đầy nếp uốn, còn có một chút lân phiến quái dị.
Trước kia Thanh Thụ Tinh linh là một sinh mệnh có bề ngoài cực kỳ xinh đẹp, nhưng hiện tại hiển nhiên không có người nào liên hệ Đa Lệ Ti với Thanh Thụ Tinh linh.
“Nhân loại! Mày trốn không thoát đâu! !” Đa Lệ Ti kêu lên một tiếng đầy cừu hận, lưỡi phun ra, đột nhiên vỗ cánh, đuổi theo phương hướng một con ngựa mà ban ngày Lôi Lâm thả ra.
Trong hai ngày sau, mỗi ngày Lôi Lâm đều không bước chân ra khỏi nhà, rốt cục đã khôi phục thể lực cùng lực lượng tinh thần tới trạng thái toàn thịnh.
“Đã hai ngày rồi! Rõ ràng còn không đuổi đến! Xem ra hẳn không phải học đồ, bằng không đã sớm có thể lợi dụng lực lượng thế tục bắt được mình! Hẳn là một số sinh vật thí nghiệm hoặc là nô bộc của Phù Thủy!”
Lôi Lâm thầm suy đoán, hai ngày này hắn cực kỳ bình tĩnh, chỉ có tên quan trị an kia còn mang theo lễ vật tới bái phỏng một hồi, nói là cầu tình vì là cậu em vợ, còn âm thầm tìm hiểu lai lịch của Lôi Lâm, Lôi Lâm chỉ lừa gạt một chút đã lừa được đối phương, tin tức gì cũng không lộ ra.
Lôi Lâm nghĩ tới đây, đổi lại áo đen, che khuất gương mặt, từ cửa sổ nhảy ra ngoài.
Trong một ngõ nhỏ u ám.
“Đại nhân! !” “Đại nhân tới rồi!” Một đám du côn trông thấy Lôi Lâm, lập tức chạy ra đón chào.
“Sao rồi? Hai ngày này chung quanh Tro Thạch thành có xảy ra chuyện gì kỳ quái không?” Thanh âm khàn khàn theo dưới áo choàng đen truyền đến.
“Em nói trước, em nói trước! Trong thôn bò cái nhà thím Tô Phỉ Á sinh ra một con nghé con hai đầu, người khác đều nói đây là bị nguyền rủa đây!”
Một tên lưu manh gạt những người khác ra, tranh thủ thời gian nói xong.
” Tốc độ huyết dịch lưu động của mục tiêu gia tăng 12. 4%, đường cong não vực chấn động vững vàng, phán định: Không nói sai!” Chip lên tiếng.
Lôi Lâm gật gật đầu, ném một đồng tiền bạc cho tên lưu manh này.
“Đến em rồi, con trai chú Vũ Quả mất tích trên đường ven rừng! Ở gần đây phát hiện dấu vết đàn sói!”
Những tin tức này đều là do đám lưu manh mà Lôi Lâm thu phục trong hai ngày này, dùng để tìm hiểu tin tức rất là thuận tiện.
Tuy ngay từ đầu bọn hắn mưu toan thông qua lời nói dối cùng tin tức giả để lừa gạt lấy thù lao, nhưng có Chip dò xét, Lôi Lâm sao có thể bị người bình thường lường gạt, lập tức đánh gãy cánh tay người nói dối tại chỗ, chấn nhiếp một nhóm người.
Dưới sự thống trị của tiền tài thêm bạo lực, những tên côn đồ này rất mau đã báo cáo lại hết tin tức ven tro Thạch thành.
“Mày nói cái gì? Phát hiện thây khô nhân loại? Chung quanh còn dấu vết mủ dịch màu xanh lá?” Lôi Lâm rõ ràng rất hứng thú, “Nói rõ xem, đồng tiền vàng này chính là của mày!”
Một thanh niên tóc đỏ gầy yếu nuốt nước miếng: “Đây là tin tức em vừa mới nghe được, bên cạnh cối xay tại thôn Mai Tây đã phát hiện vài cỗ thây khô, toàn bộ máu trong người đều bị hút khô rồi, tất cả mọi người nói là có ma cà rồng qua lại, phủ thành chủ đã phái ra kỵ sĩ điều tra!”
“Ừm! Rất tốt!” Lôi Lâm lại cẩn thận hỏi địa điểm, phát hiện rất gần nơi cuối cùng mình xóa bỏ dấu vết, gật gật đầu, ném một đồng kim tệ cho thanh niên, lại nghe các tin tức khác xong, mới quay người đi ra hẻm nhỏ.
Chương 83: Bẫy rập (1)
“Căn cứ vào tin tức gần đây lấy được, còn suy tính của Chip, sinh vật truy tung mình chính là quái thú hút máu!”
“Hơn nữa, thủ đoạn truy tung hẳn là thông qua khứu giác! Số lượng không biết, nhưng tuyệt đối sẽ không vượt qua hai con, thậm chí có lẽ chỉ có một con!”
Lúc trước Lôi Lâm thông qua dược tề bột phấn để xóa đi mùi vị trên người, lại thay đổi dung mạo tiến vào thành trì nhân loại, chính là muốn dựa vào mùi vị nhân loại dày đặc trong thành thị để hoàn toàn che dấu bản thân đi, hơn nữa thăm dò ra đội hình địch nhân để phản kích.
Hiện tại xem ra có hiệu quả không tệ.
“Đáng tiếc! Bột phấn không thối của mình đã không còn nhiều lắm, bằng không thì hoàn toàn có thể đi xa.” Lôi Lâm có chút tiếc nuối.
Sâu keo dưới lòng đất là một loại tài liệu Phù Thủy tương đối trân quý hi hữu, từ trước đến nay giá cả xa xỉ, Lôi Lâm cũng tốn không ít mới nhận được một bao tài liệu luyện chế thành bột phấn để trừ mùi.
Nhưng hiệu quả cũng chỉ được ba bốn ngày, trong thời gian ngắn như vậy, hoàn toàn không thể chạy ra quá xa, chỉ cần đối phương mở rộng phạm vi tìm tòi, cuối cùng nhất định sẽ bị phát hiện hành tung.
“Hơn nữa, giải quyết càng nhanh thì càng tốt, bằng không lỡ may bị một đường đuổi giết đến chỗ mục đích, vậy thì sẽ phiền phức lớn!”
Vẻ mặt Lôi Lâm trầm trọng.
Cho dù hiện tại, bột phấn trên người hắn cũng bắt đầu dần dần mất đi hiệu lực, hoàn toàn dựa vào mùi vị phức tạp trong thành thị để che dấu, nhưng vẫn hấp dẫn những sinh vật không biết tên kia tới.
Sau khi trở về phòng, Lôi Lâm tùy ý ngồi ở trên giường, tính toán cùng Chip.
“Chip! Căn cứ vào tin tức hai ngày này lấy được, mô phỏng tư liệu về sinh vật đối địch, hơn nữa bắt đầu thiết kế phương án đánh giết! ! !”
“Keng! Thành lập nhiệm vụ, bắt đầu thành lập mô hình phỏng đoán… Đưa vào địa đồ… Đưa vào chiến lực của chủ thể, mô phỏng phân tích…”
Âm thanh máy móc của Chip vang lên, lạnh như băng lạnh không mang theo một tia cảm tình.
Chip là công cụ bán phân phối kiếp trước chuyên môn phụ trợ nhà khoa học tính toán, làm sao có thể có trí tuệ nhân tạo thậm chí là tình cảm? Bởi vì các loại vấn đề như nhân quyền, tuyệt đối cấm trí tuệ nhân tạo sinh ra cảm tình, đây là điều kiện tiên quyết ưu tiên ghi vào trình tự Chip đấy.
“Mô phỏng phỏng đoán chấm dứt, xác xuất thành công của chủ thể 67. 7%, mục tiêu tử vong, chủ thể bị hao tổn rất nhỏ!”
Chip truyền đến phản hổi, truyền một lượng tin tức lớn vào trong óc Lôi Lâm.
“Phải bị thương?” Lôi Lâm sờ lên cằm: “Có khả năng đánh giết mà không bị thương hay không?”
“Tư liệu chưa đủ! ! ! Cần phân tích thêm tin tức về sinh vật đối địch!”
“Như vậy à!” Lôi Lâm lắc đầu, căn cứ vào tin tức hắn lấy được từ chỗ đám du côn lưu manh, sinh vật ngoài thành đã rơi vào trạng thái cực kỳ táo bạo, bắt đầu không ngừng công kích dân thường, tối đa là 24 tiếng sau, sẽ bắt đầu mạnh mẽ xông vào thành.
Tuy Phù Thủy đều thống nhất là sẽ không quấy rầy bình dân sinh hoạt, nhưng luôn luôn có một số kẻ váng đầu đấy.
Lỡ may tạo thành tử thương diện rộng, bị tra ra thân phận, cuối cùng Lôi Lâm phải cùng Phù Thủy sau lưng sinh vật gánh một nửa trách nhiệm, hắn cũng không muốn như vậy.
“67. 7%! Đã đủ để đánh cuộc một lần! Hơn nữa cuối cùng mình cũng có nắm chắc có thể toàn thân trở ra!” Trên mặt Lôi Lâm hiện ra vẻ hung ác, đi ra ngoài.
Trong quán rượu vẫn trước sau như một náo nhiệt, battender vừa nhìn thấy Lôi Lâm, đã lập tức tiên lên trước cúi đầu: “Đại nhân có dặn dò gì?”
“Cậu giúp tôi đi tìm một người…” Lôi Lâm chậm rãi mở miệng, nói ra yêu cầu của mình.
“Không có vấn đề! Bổn thành mặc dù không có công hội Dong Binh, nhưng vẫn phải có đạo tặc! Tôi có thể giúp ngài liên lạc!”
Battender nói: “Hơn nữa, phủ thành chủ cũng phái người tới, thành chủ La Lan đại nhân của chúng tôi muốn gặp ngài một lần!”
“Thành chủ đại nhân?” Lôi Lâm gật đầu, một vị kỵ sĩ dự bị dù tới nơi nào, đều sẽ được Chủ Quân khoản đãi cùng mời chào, nếu La Lan biết thân phận Phù Thủy của Lôi Lâm, đãi ngộ còn càng thêm lớn hơn.
“Tôi tạm thời có việc! Thời gian gặp thì để đến ngày mai nhé?” Lôi Lâm nghĩ nghĩ.
“Đương nhiên có thể!”
“Còn nữa, mùi vị bò bít-tết tại đây không tệ, buổi tối đưa một phần đến trong phòng tôi!” Lôi Lâm lại phân phó nói.
“Như ngài mong muốn!” Battender mỉm cười.
Ngày hôm sau, đêm khuya, một thân ảnh bọc lấy áo bào xám xuất hiện trong một chỗ rừng cây bị đốt thành than cốc.
“Điều tra? Ở đây có gì tốt mà điều tra? Ở đây lại không có bảo tàng, tám phần là nông phu sơ ý, mới khiến rừng cây thiêu đốt!”
Người áo bào tro này có chút gầy yếu, thân hình lại rất linh xảo, không ngừng tìm kiếm trên đống than cốc.
“Không đúng! Loại dấu vết này không phải lửa than tầm thường thiêu đốt tạo thành đấy!” Người áo bào tro nhăn mày lại, là một đạo tặc kinh nghiệm phong phú, hắn rõ ràng phát hiện ra dấu vết không đúng trên đống than bị thiêu đốt.
“Chuyện này… Dường như là thủ đoạn của người thần bí!” Đạo tặc lông tóc dựng đứng, với tư cách là một thành viên trong Hắc Ám Giới, hắn chỉ từng nghe qua truyền thuyết liên quan với người thần bí, điểm trọng yếu nhất có quan hệ với bọn hắn, chính là thần bí, lãnh khốc, không thể địch lại! !
“Mình nên chạy nhanh đi! Sớm biết có quan hệ cùng người thần bí, cho dù thù lao có nhiều gấp bội tao cũng không nhận nhiệm vụ này! ! !”
Người áo bào tro run lên, muốn rời đi.
“Đã tìm được! Hương vị cừu nhân!” Đúng lúc này, một giọng nói khàn khàn khó nghe ở phía sau vang lên.
Chương 84: Bẫy rập (2)
Thân thể đạo tặc run lên, đã nhìn thấy một bóng người như đứa trẻ tầm bảy tám tuổi xấu xí lơ lửng ở giữa không trung.
Trên người đầy lân phiến bất quy tắc, trên mặt còn mọc đầy bướu thịt, trong miệng thỉnh thoảng phun ra lưỡi rắn.
“Cho dù là ma quỷ, cũng không xấu như vậy đấy!” Trong lòng đạo tặc lóe lên suy nghĩ này sau đó dưới chân nhảy dựng, vọt đến bên ngoài năm mét.
“Mình sớm nên nghĩ đến đây! ! ! Mình rõ ràng bị coi thành mồi nhử! ! !” Đạo tặc kêu to.
“Đừng rời đi!” Đa Lệ Ti phun lưỡi, đôi cánh sau lưng chấn động, thoáng cái đã bay đến đỉnh đầu đạo tặc.
“Chúng ta có thể nói chuyện! Tao có rất nhiều tư liệu liên quan với người trong nhiệm vụ lần này!” Đạo tặc tuyệt vọng hô to.
“Chết! ! !”
Trong mắt Đa Lệ Ti đỏ lên, căn bản mặc kệ đạo tặc cầu khẩn cùng kêu gọi, Đa Lệ Ti trực tiếp cắn đứt tay phải của tên đạo tặc đang quơ múa dao găm, miệng lớn lập tức mút vào máu tươi của đạo tặc.
Vài phút sau, tại chỗ chỉ còn lại thây khô của đạo tặc.
“Trên quần áo vẫn còn hương vị lưu lại! Tên học đồ chết tiệt nhất định ở trong thành!” Đa Lệ Ti nhìn tường thành cách đó không xa.
VÍU…UU!! ! !
Một tia sáng đen lướt qua, mũi tên mang theo tiếng xé gió, bắn thẳng tắp vào trước ngực Đa Lệ Ti.
“Cuối cùng bột phấn không thối đều lãng phí ở tại đây, vẫn còn thuốc bột tê liệt đã hạ trên thân đạo tặc, mình cũng không tin mũi tên này còn không thể bắn trúng! ! !”
Bụi cỏ gần đó khẽ động, Lôi Lâm mặc giáp da, trong tay còn cầm vừa Thập tự nỏ phóng ra.
“Cừu nhân! ! !” Trên mặt Đa Lệ Ti vặn vẹo, trên mặt vốn xấu xí hiện tại lại đầy tĩnh mạch màu xanh tím che kín, tuyệt đối có thể dọa khóc trẻ con.
“Mình cũng không ngờ kẻ đến lại là Thanh Thụ Tinh linh lúc trước! Hơn nữa trước sinh vật xinh đẹp kia lại biến thành như vậy!” Lôi Lâm cũng hơi xúc động.
” Thanh Thụ Tinh linh biến dị lực lượng: 3. 1, nhanh nhẹn 4. 3, thể chất: 3. 5, tinh thần: 5. 5, năng lực không biết!” Chip đem dò xét tình huống rồi phản hồi.
“Rõ ràng tăng lên nhiều như vậy! Kỹ thuật thật sự khiến người ta sợ hãi thán phục, nhưng trạng thái gien trong cơ thể bất ổn, đã bắt đầu hiện ra bề ngoài, chỉ sợ sống không quá nửa tháng!” Trong mắt Lôi Lâm lóe lên hàn quang.
“Cừu nhân sát hại cha và các chị! Cho dù Đa Lệ Ti bán đứng linh hồn, cũng muốn báo thù! ! !”
Đa Lệ Ti gào thét, rút mũi tên trước ngực ra, mang theo một bãi dịch mủ màu xanh lá.
Miệng vết thương trước ngực che kín mủ dịch màu xanh lá, còn có vật tương tự như rễ cây thực vật không ngừng lan tràn, rất nhanh đã che kín miệng vết thương đi.
“Đi chết đi! ! !” Đa Lệ Ti hóa thành một cơn gió, đánh tới Lôi Lâm.
“Rõ ràng thay đổi như vậy, vật lý công kích không có hiệu quả sao?” Lôi Lâm gật gật đầu, vỗ tay phát ra tiếng.
“BA~! ! !”
Trên mặt đất đột nhiên hở ra một đống đất, vừa vặn ngăn cảnh Đa Lệ Ti tiến lên, tầng đất mở ra, lộ ra dược tề đỏ tươi bên trong.
Ầm! Một trận lửa bay lên, sóng nhiệt đốt bãi cỏ xung quanh cháy đen.
Hỏa diễm bao phủ Đa Lệ Ti ở bên trong, truyền đến tiếng đùng đùng.
Hô! ! Một bóng người màu xanh lục từ trong biển lửa xông ra, trên người cháy đen, còn mang theo hỏa diễm, xông tới Lôi Lâm.
” Tốc độ mục tiêu giảm bớt 67%!” Chip nhắc nhở.
“Vốn là đã trúng thuốc bột tê liệt, lại bị dược tề bạo liệt đánh trúng, cho dù mày chuyên môn thăng cấp kháng tính hỏa diễm, cũng tuyệt đối sẽ bị thương!”
Sắc mặt Lôi Lâm bình tĩnh, vứt bỏ Thập tự nỏ, rút Thập Tự kiếm ra xông tới.
“Thập Tự Trảm! ! !” Một đạo kiếm quang sáng như bạc hình chữ thập nhấp nhoáng, lần này Lôi Lâm còn dùng năng lượng sinh mệnh kỵ sĩ thúc dục, trên lưỡi kiếm bắn ra ánh sáng sắc bén.
Kiếm quang hình chữ thập chính diện chém trúng Thanh Thụ Tinh linh, chất lỏng màu xanh lá bắn ra.
Đa Lệ Ti bay ngược ra, Lôi Lâm cũng ngừng truy kích, nhíu mày nhìn trong tay Thập Tự kiếm.
Trên thân kiếm màu bạc, lúc này đã có rất nhiều điểm lấm tấm gồ ghề, ở trên che kín mủ dịch màu xanh lá của Đa Lệ Ti.
“Ngay cả thể dịch đều có công hiệu ăn mòn mãnh liệt sao? Thanh Thập Tự kiếm này đã phế đi!” Lôi Lâm có chút tiếc nuối, thanh Thập Tự kiếm này là hắn cướp được từ tay một tiểu quý tộc trên đường đi, dùng rất thuận tay, không ngờ lúc này lại bị hủy.
Ném Thập Tự kiếm đi, nhìn Đa Lệ Ti trước ngực có một vế thương hình chữ thập mà vẫn hung hang xông tới, Lôi Lâm nhanh chóng niệm chú ngữ.
“Cánh tay bóng ma!”
Một bàn tay màu đen bay lên gần Đa Lệ Ti, bắt lấy cổ chân Đa Lệ Ti, cố định nó trên mặt đất.
Xì xì! ! Một tầng sương trắng từ bàn tay màu đen bay lên.
“Cánh tay bóng ma tuy có kèm theo hiệu quả ăn mòn, nhưng đối phó với Thanh Thụ Tinh linh biến dị này, vẫn còn chưa đủ!” Lôi Lâm nhanh chóng suy nghĩ.
“Mượn mày đến thử xem pháp thuật mà tao mới học được!”
” Lôi Đình màu xanh thăm thẳm! Xin nghe phân phó! Đáp xuống thế gian, công kích địch nhân của ta! ” Lâm Lôi ngâm tụng bằng Bái Luân ngữ.
Sau khi Lôi Lâm ngâm xướng, trên tay của hắn đột nhiên có thêm một tia sét màu xanh da trời.
“Đi!” Lôi Lâm vung tay, tia chớp bay theo một đường vòng cung chói mắt, vọt tới Đa Lệ Ti.
“Đa Lệ Ti không sợ tử vong!” Lúc này Đa Lệ Ti duỗi tay về phía trước, bàn tay vỡ ra, từ bên trong duỗi ra vật giống như rễ cây.
XÍU…UU!! ! Rễ cây xoắn xuýt, biến thành cung tiễn, một cung tiễn màu nâu bắn ra.
“Không được!” Lôi Lâm vội né tránh.
Chương 85: Phiền toái nhỏ (1)
Lôi Lâm cố gắng tránh đi, đau đớn kịch liệt trên bờ vai truyền tới.
“Chủ thể bị mũi tên công kích! Chú ý! Chú ý! Đầu mũi tên mang theo vi khuẩn nồng độ cao, đề nghị chủ thể lập tức xử lý!”
“Đáng chết! ! !” Lôi Lâm nhanh chóng rút đầu mũi tên rú ra, lại móc từ trong lồng ngực ra một thanh dao găm màu bạc, cắn răng cắt một vòng thịt chung quanh miệng vết thương.
Rồi cực kỳ nhanh chóng lấy từ trong túi tiền ra một ống dược tề màu xanh lá, đổ vào trên vết thương, nghe thấy Chip phản hồi “Đã khống chế!” mới thở dài một hơi.
Khi Lôi Lâm bị bắn trúng mũi tên, Đa Lệ Ti cũng bị tia chớp đánh trúng, bay rớt ra ngoài.
Lúc này toàn thân Đa Lệ Ti cháy đen, cánh đã đứt hơn một nửa, một tay cũng biến mất, cổ chân còn mang theo Cánh tay bóng ma, cường độ sinh mệnh đã hạ thấp đến mức nguy hiểm, lúc nào cũng có thể sẽ chết.
“Báo thù! ! Báo thù! ! !” Trong miệng Đa Lệ Ti vô thức nỉ non, đột nhiên trong mắt lóe lên tia sáng lạnh, hung hăng cắn đứt đùi phải của chính mình.
BA~! ! Một bắp đùi bay ra ngoài, Cánh tay bóng ma quấn quanh ở cổ chân cũng nhanh chóng tiêu tán.
“Cùng chết đi! ! !”
Toàn thân Đa Lệ Ti phồng lên, bướu thịt trên mặt chấn động rung rung, tốc độ lập tức nhanh hơn gấp ba so với ban đầu, xông tới Lôi Lâm.
“Đáng chết! ! !” Lôi Lâm bụm bả vai nhanh chóng rút lui, đồng thời ném ra một ống dược tề bạo liệt cuối cùng.
Ầm! ! ! Tiếng nổ mạnh kịch liệt vang lên.
Ngọn lửa màu đỏ cùng mủ nước màu xanh lá không ngừng đan xen vào nhau, phát ra ánh lửa màu xanh lá.
Lôi Lâm ngã xuống đất lăn vài vòng, rốt cục thoát khỏi bán kính vụ nổ.
Lúc này trên mặt đất còn hiện ra một bộ xương cốt cùng huyết nhục màu xanh lá, nhìn rất là buồn nôn.
“Ồ?” Lôi Lâm trông thấy chân tay màu xanh lá phần rơi trên mặt đất, rất nhanh sẽ có một vòng chất lỏng màu vàng xuất hiện, không ngừng ăn mòn mặt đất chung quanh, sắc mặt không khỏi đại biến, vội vàng kiểm tra trên người mình.
Vài giọt mủ dịch màu vàng chẳng biết từ lúc nào đã ăn mòn giáp da, trên người hắn bị rỗ mấy lỗ, xung quanh miệng vết thương cũng có màu vàng nhạt, đã bắt đầu mất đi tri giác.
“Chủ thể bị vi khuẩn không biết tên lần thứ hai ô nhiễm, đã bắt đầu tiến vào trạng thái nhanh chóng phân liệt biến dị, xin mau chóng áp dụng biện pháp sớm! !”
“Chip! Kiểm tra đo lường thương thế! Đưa ra phương án xử lý! !”
“Nhiệm vụ thành lập! Kiểm tra đo lường…”
“Keng! Căn cứ vào so sánh với cơ sở dữ liệu, trị liệu thương thế cần 30 khắc cọng lông của đầu người lông chim, 500 ml dầu mực phấn hồng, 50 khắc thạch thanh dừa…”
Chip liệt kê ra một nhóm tài liệu lớn.
“Mình làm gì có thời giờ đi mua những thứnày? Chip, liệt ra biện pháp khẩn cấp áp chế!” Lôi Lâm nặng nề nói.
“Dùng hỏa diễm đốt, có thể giảm thấp tốc độ vi khuẩn biến dị ô nhiễm!” Chip đưa ra đề nghị.
“Hỏa diễm?” Lôi Lâm xé mở quần áo, tiện tay đốt lên một nhánh cây, đưa ngọn lửa màu vàng óng tới trên vết thương của chính mình.
Xèo xèo! ! ! Tiếng thịt nướng vang lên, còn kèm theo mùi than cốc, trên mặt Lôi Lâm vặn vẹo.
Vài phút sau, Chip truyền đến tiếng nhắc nhở hữu hiệu, Lôi Lâm mới bỏ bó đuốc, tê liệt ngồi dưới đất thở hổn hển, mồ hôi lạnh không ngừng nhỏ xuông.
“Địch nhân lần này vô cùng nguy hiểm! ! ! Kháng tính đối với công kích vật lý, hỏa diễm rất mạnh, tốc độ vừa nhanh, còn có độc tố công kích, xem ra là chuyên môn chuẩn bị cho mình, nếu không có Chip, chỉ sợ…”
Dịch thể của Đa Lệ Ti sẽ cùng vi khuẩn trên cung tiễn lúc trước tạo thành ô nhiễm lần thứ hai, ngay cả Chip đều không tính ra được, khiến Lôi Lâm từ dự đoán chỉ bị thương nhẹ lại trực tiếp biến thành thắng thảm.
“Hơn nữa, chuẩn bị dược tề bạo liệt cũng dùng hết toàn bộ rồi! Phải chuẩn bị nguyên liệu lần nữa!”
Mấy lần chiến đấu này, Lôi Lâm đều dùng dược tề để nghiền ép địch nhân, nhưng tiêu hao cũng lớn, tối thiểu gần nghìn khối ma thạch đã ném ra ngoài.
May mắn chính hắn còn biết luyện chế dược tề bạo liệt, bằng không thì thành phẩm còn tốn hơn.
“Hỏa diễm cũng chỉ có thể tạm thời ngăn chặn vi khuẩn khuếch tán, muốn trị tận gốc còn phải đi mua sắm tài liệu!” Lôi Lâm nhìn miệng vết thương cháy đen của mình, cau mày uống xong một lọ dược tề thể lực, đứng dậy đi về phía Tro Thạch thành.
Bên này gây ra động tĩnh lớn như vậy, chỉ sợ phủ thành chủ đã phát hiện ra điểm không đúng, chẳng mấy chốc sẽ có người tới.
Lôi Lâm cố nén đau đớn đi vào Tro Thạch thành, vụng trộm lấy ra rương hòm của chính mình, ngay cả hai con ngựa đều không để ý đến, ở ngoài thành trộm lấy một thớt ngựa lớn màu nâu nhạt, chạy trốn suốt đêm, chạy đến một phiên chợ Phù Thủy trong địa đồ.
Về phần việc thành chủ triệu kiến gì đó, tự nhiên là hắn hoàn toàn không hề để tâm rồi.
Sau mười mấy ngày, trên đường tới hành tỉnh Ốc Khắc Lam, một thớt ngựa lớn màu nâu nhạt chở hai cái lớn rương, trên lưng còn có một người áo đen ngồi, trong lỗ mũi không ngừng thở hổn hển, vung bốn vó chạy trốn trên đường.
“Chip! Biểu hiện trạng thái hiện tại của tôi!” Thân thể Lôi Lâm không ngừng phập phồng theo nhịp chân ngựa, trong lòng thầm đưa ra mệnh lệnh.
“Lôi Lâm Pháp Lôi Nhĩ là học đồ cấp 2, lực lượng kỵ sĩ chính thức: 1. 3(2. 5), nhanh nhẹn: 1. 5(2. 7), thể chất: 1. 0(3. 0) , tinh thần: 4. 1(4. 4), pháp lực: 4. 0, trạng thái: Bị lây bệnh khuẩn không biết tên, đang suy yếu!”
“Tuy rất nhanh ức chế vi khuẩn, nhưng hơn mười ngày rồi, vẫn khiến thân thể của mình suy yếu, chỉ có lực lượng tinh thần là tăng lên, hẳn là kết quả vì không ngừng minh tưởng!”
Lôi Lâm nhìn số liệu của mình, khẽ cười khổ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










