Vu Giới Thuật Sĩ
Tập 18 : Phiền toái nhỏ (2) (c86-c90)
❮ sautiếp ❯Chương 86: Phiền toái nhỏ (2)
Hiện tại hắn đã thay đổi gương mặt, từ lính đánh thuê mặt lạnh trước kia biến thành một gương mặt phương Tây tóc vàng mắt xanh, nhìn rất là tuấn tú, nhưng trên mặt lại tái nhợt.
“Chip! Điều tra địa đồ!” Lôi Lâm quan sát vài phần tin tức tổng hợp, hiện tại đã địa đồ cực kỳ kỹ càng.
“Trên tình báo của Bích Cơ, kề bên này thì có một hội chợ Phù Thủy, chỉ cần có thể mua được tài liệu, là có thể trị hết!”
Căn cứ vào hơn nửa tháng thăm dò cùng phỏng đoán, Lôi Lâm đã có thể khẳng định đối phương phái ra nhân thủ chỉ có Đa Lệ Ti, về sau có lẽ là bởi vì chính thức khai chiến cùng Hắc Cốt Lâm, đã không có ai để ý tới một học đồ cấp 2 nho nhỏ như hắn nữa, xem ra là một tin tức tốt.
“Còn có thể nghe ngóng tình huống gần đây của Hắc Cốt Lâm!” Lôi Lâm quyết định chú ý, rời khỏi đại lộ, tìm một nơi lấy lều vải cùng giá gỗ trong rương ra, bắt đầu chuẩn bị cắm trại.
“Ở bên này có chút hoang vu! Chẳng qua cũng bình thường, Phù Thủy hoạt động đều cố gắng tận lực tránh đi phàm nhân, hơn nữa trên người Phù Thủy có chứa phóng xạ, cũng không phải nhân loại bình thường có thể chống cự!”
Lôi Lâm vãi một loại bột phấn màu trắng chung quanh lều vải để có thể xua đuổi trùng loại cùng mãnh thú bình thường, lấy ra nồi sắt, rót chút nước suối vào, lại đốt lên đống lửa.
Nước suối bị đun sôi, Lôi Lâm từ trong rừng cây đi ra, ném nấm thông cùng một số cây nấm khác vào.
Một lát sau, bỏ thêm gia vị cùng mấy miếng thịt khô, rất nhanh, mùi thơm của thức ăn đã tràn ngập ra.
Lôi Lâm múc cho mình một chén, nước canh hiện ra màu trắng, uống vào trong miệng nóng hầm hập vô cùng là thoải mái.
Lôi Lâm thích ý thở dài, “Quả nhiên vẫn là đồ ăn nóng ăn ngon, mình đã sắp nôn ra vì bánh cùng thịt khô mặn rồi.”
Chung quanh nở đầy hoa dại, còn có loài chim không biết tên kêu to, rất giống tiếng kêu của chim sơn ca.
“Nếu không có bị thương thì hoàn mỹ!” Lôi Lâm uống xong canh thịt, nhấc lên cổ áo của mình.
Dưới quần áo, cơ bắp đen kịt bị nướng thành than cốc, chung quanh còn một tầng lông màu đen rậm rạp rất dài, giống như sợi tóc vậy, khiến người tê cả da đầu.
“Ở bên kia, giết hắn đi! !”
Trong bụi cây truyền động tĩnh đến , khiến Lôi Lâm nhướng mày, khi tiếng la càng ngày càng gần, hắn có cảm giác phiền toái đến cửa.
Bụi cỏ hai bên tách ra, một đại hán che chở một thiếu nữ cách ăn mặc quý tộc vọt ra.
Sau khi đại hán nhìn thấy Lôi Lâm, rõ ràng lắp bắp kinh hãi, hiển nhiên không nghĩ tới có người lại ở chỗ này đóng quân dã ngoại, lập tức lộ ra nụ cười khổ: “Chỉ sợ muốn liên lụy cậu rồi!”
“Tại đó, đừng để hắn chạy!” Một đám binh sĩ mặc giáp da, mang theo đao thương từ phía sau chạy đến, người cầm đầu trên người mặc một kiện áo giáp dùng vòng bạc hợp thành, nhìn rất là xinh đẹp.
“Cách ăn mặc này, không giống như là lính đánh thuê cùng nhà mạo hiểm, chỉ sợ là tư binh quý tộc, càng thêm phiền toái!” Lôi Lâm nhướng mày.
Căn cứ Chip dò xét, đại hán này rõ ràng bị thương, nhưng vẫn còn thực lực kỵ sĩ dự bị.
Về phần truy binh đuổi theo, đầu lĩnh rõ ràng là cấp kỵ sĩ, binh lính bình thường đằng sau chính là cường tráng hơn người bình thường một chút.
“Mày là ai?” Thủ lĩnh nhìn Lôi Lâm.
“Tôi chỉ là lữ nhân vô tội, các ngươi tiếp tục, không cần phải để ý tới tôi, hôm nay tôi không phát hiện gì cả!” Lôi Lâm tiếp tục uống canh thịt.
Loại thái độ thong dong này, rõ ràng lại khiến thủ lĩnh tư binh có chút cố kỵ, Đại Hán cùng thiếu nữ bên kia lại đứng ở một bên.
“Mong anh cứu lấy chúng ta! Tôi là người thừa kế Bá La Đặc tử tước, chỉ cần anh có thể trợ giúp, tôi sẽ khắc ghi ân tình, hơn nữa vĩnh viễn đạt được tình hữu nghị từ gia tộc Bá La Đặc!”
Thiếu nữ có một đôi mắt màu xanh lam mê người, lúc này trên mặt mang vẻ cầu khẩn, chỉ sợ bất kỳ quý tộc thiếu niên nào nhìn thấy đều sẽ sôi sục nhiệt huyết, thề phải vì là chính nghĩa mà chiến.
“Lam Linh tiểu thư, Tước gia chỉ mời các ngươi trở về, đừng nên phản kháng!” Thủ lĩnh nói với thiếu nữ.
“Đồ hèn hạ, hạ lưu giòi bọ kia, hắn dùng độc hại chết cha tôi, còn ngấp nghé thổ địa gia tộc, tôi có chết cũng sẽ không trở về!”
Thiếu nữ nói ra mọi chuyện, thỉnh thoảng vụng trộm liếc Lôi Lâm, tuy nhiên động tác rất kín đáo, nhưng vẫn bị Lôi Lâm phát hiện.
“Xem ra là một người thừa kế quý tộc đấu tranh thất bại, cố ý bạo lộ mâu thuẫn, muốn kéo mình xuống nước sao?” Lôi Lâm lắc đầu.
“Đại nhân cũng không hề làm ra chuyện như lời ngươi nói , còn kế thừa Tử Tước lĩnh, cũng là thông qua quý tộc nghị viện quyết định!”
Thủ lĩnh lớn tiếng nói xong.
“Trên người của tôi có chứng cớ!” Thiếu nữ gào thét.
“Nhanh mời tiểu thư về đi!” Thủ lĩnh đã không định giải thích nhiều hơn.
Mấy dân binh quơ đao kiếm trên tay xông tới, đại hán nổi giận gầm lên một tiếng, bảo vệ ở trước người thiếu nữ quý tộc.
Đại hán rõ ràng có thực lực không tệ, dù trên người bị thương nhưng vẫn khiến đám dân binh phải trả giá lớn.
Sau khi mấy dân binh đi lên chặt đầu đại hán rồi lại trói thiếu nữ quý tộc đang thét chói tai xong, trong mắt thủ lĩnh dân binh một mực phòng bị Lôi Lâm ra tay mới hiện ra vẻ nghi hoặc.
“Xem ra là tôi quấy rầy! Chúng ta đi!”
Thủ lĩnh nói xong, quay người muốn rời đi.
Chương 87: Phiên chợ (1)
“Thật vậy chăng? Vậy tại sao tay của mày còn giữ trên chuôi kiếm?”
Lôi Lâm chậm rãi đứng dậy.
“Bí mật của đại nhân, không thể để bất kỳ kẻ nào nghe thấy! !” Thủ lĩnh chậm rãi rút ra trường kiếm.“Hơn nữa, trên người của mày có thương tích, đây cũng là nguyên nhân cậu không thể ra tay!”
“Khục khục…” Lôi Lâm suy yếu ho khan rồi mới nói: “Phân tích rất chính xác! Xem ra hôm nay mày quyết định muốn giết tao rồi hả? Tao có thể thề tuyệt đối không tiết lộ chuyện hôm nay!”
“Chỉ có người chết mới có thể giữ bí mật!” Thủ lĩnh chợt quát một tiếng, chém ra một đạo kiếm quang sáng như tuyết về phía Lôi Lâm.
Lôi Lâm chật vật tránh né.
Trên mặt thủ lĩnh hiện ra vẻ vui mừng, cơ bắp trên người hở ra, muốn tiếp tục công kích, nhưng hắn lại biến sắc, lui về sau vài bước.
Dân binh cùng thiếu nữ sau lưng hắn đều ngã trên mặt đất, chỉ còn lại con mắt vẫn còn chuyển động.
“Mày lại hạ dược! !” Thủ lĩnh kinh hãi rống giận.
“Không hổ là kỵ sĩ đại nhân, vẫn còn sức mạnh chèo chống!” Lôi Lâm gật gật đầu, tuy thực lực bây giờ của hắn có thể dễ dàng giết đám người này, nhưng đã có thủ đoạn càng thêm thuận tiện thì tại sao không sử dụng đây?
Thủ lĩnh vứt bỏ trường kiếm, sau đó bỏ chạy, tốc độ rõ ràng còn có thể so sánh cùng người bình thường.
“Dù đang trúng độc mà còn có thể có tốc độ này, rất tốt!” Lôi Lâm lạnh nhạt đánh giá.
Lập tức nâng Thập tự nỏ nâng lên, “Chip! Đo lường tính toán sức gió, độ ẩm! Điều chỉnh quỹ đạo!”
XÍU…UU!! ! ! Một tia sáng đen bắn thủng ngực kỵ sĩ, kỵ sĩ nhìn mũi tên xuyên qua từ sau lưng mình, đầu mũi tên còn mang theo máu tươi, vẻ mặt không thể tin ngã xuống.
Lôi Lâm đi tới trước mặt thiếu nữ, ánh mắt từ trên cao mà nhìn xuống thiếu nữ, ném một nhúm bột phấn vào trong miệng nàng, một lát sau, thiếu nữ đứng dậy hoạt động thân thể.
“Anh là… Phù Thủy sao?” Thiếu nữ nhìn Lôi Lâm, trong mắt tràn ngập tò mò.
“Không phải! Chỉ là dược sư, đưa bọn chúng tới bên kia rồi xử lý đi!” Lôi Lâm chỉ chỉ đám dân binh nằm trên mặt đất.
“Vì sao anh không động thủ?” Thiếu nữ bĩu môi, nhưng vẫn chuyển đám dân binh tê liệt ngã trên đất kia tới chỗ khác, hơn nữa con chuyển cả thi thể của kỵ sĩ thủ lĩnh cùng đại hán sang một bên.
Sau đó trong mắt thiếu nữ loé ra tai sáng lạnh, lấy từ trong ngự ra môt con dao găm, đâm chết từng dân binh không thể hành động.
Trong cả quá trình, Lôi Lâm đều thờ ơ lạnh nhạt, nhìn thiếu nữ giết chết từng kẻ đuổi giết cô ta.
“Anh nhất định là Phù Thủy!” Thiếu nữ nói bằng ngữ khí khẳng định.
“Chỉ cần anh trợ giúp tôi báo thù, tôi có thể giao toàn bộ bảo vật trong gia tộc cho anh, tron này có một kiện bảo vật Phù Thủy lưu lại, hơn nữa tôi cũng thuộc về anh đấy!”
Thiếu nữ vừa nói, vừa cởi y phục trên người.
“Trong nhà cô thật sự có bảo vật Phù Thủy sao?” Lôi Lâm nghiền ngẫm.
“Tôi dùng danh nghĩa gia tộc để thề!” Thiếu nữ kiên định nói.
“Kiểm tra đo lường thấy tốc độ máu của mục tiêu chảy nhanh hơn, sóng não xuất hiện chấn động, kết luận: xác suất nói dối 93. 3% ”
Nhìn Chip kết luận, Lôi Lâm lắc đầu.
“Cô đi đi!”
“Cái gì?” Thiếu nữ rõ ràng hơi kinh ngạc, “Anh chướng mắt tôi sao? Trong nhà của tôi có rất nhiều tài phú, anh muốn cái gì cũng có thể…”
” Không phải là cô đọc nhiều tiểu thuyết kỵ sĩ chứ?” Lôi Lâm cắt đứt lời của thiếu nữ.
“Trong một mảnh rậm rạp, nhà mạo hiểm gặp được công chúa chạy nạn, hơn nữa trợ giúp nàng báo thù, bọn hắn trải qua bao nhiêu gian nan mạo hiểm mới đánh bại địch nhân, nhà mạo hiểm đã lấy được bảo vật cùng sự ái mộ của công chúa, hai người cùng một chỗ vượt qua cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn!”
Lôi Lâm dùng ngữ khí của người ngâm thơ rong ngâm nga .
“Chỉ có một đống lời hứa hẹn hư vô mờ mịt, cùng lắm là xác thịt của cô, muốn tôi trợ giúp cô báo thù một người nắm giữ thế lực tử tước lĩnh cường đại, tôi nhìn rất giống kẻ đần sao?”
“Thế nhưng…” Thiếu nữ rõ ràng còn muốn giãy dụa.
“Cút!” Lôi Lâm quát lớn.
Thiếu nữ bất đắc dĩ đứng dậy, trong mắt chợt lóe lên vẻ oán độc, muốn lập tức rời đi.
“Đợi một chút!” Thiếu nữ quay người rời đi vài bước nhưng sau lung lại truyền đến tiếng gọi của Lôi Lâm.
Trong lòng thiếu nữ vui vẻ, quay đầu lại.
XÍU…UU!! ! ! Một tên nỏ bắn thủng khuôn mặt xinh đẹp của thiếu nữ, ghim cô ta vào trên cây phía sau.
“Vốn có thể bỏ qua cô , nhưng đáng tiếc tôi thấy trong mắt cô có oán độc!” Lôi Lâm chậm rãi thở dài, “Đối với người một mực bảo vệ cô, đi theo cô mà ngay cả nhặt xác cho người ta cô cũng không làm mà lập tức rời đi, có thể thấy được nội tâm lạnh lẽo thế nào!”
“Hơn nữa, vì báo thù địch nhân trước kia, cũng là vì trả thù tôi đây, cô nhất định sẽ tuyên truyền chuyện ngày hôm nay ra phía ngoài, tuy tôi không sợ phiền toái, lại rất ghét phiền toái…”
“Cô nói xem, có nhiều lý do như vậy, tôi có thể bỏ qua cho cô sao?”
Lôi Lâm rút ra mũi tên, ném thi thể thiếu nữ chết không nhắm mắt và các thi thể khác chất thành một đống.
Tìm từ trong túi đeo lưng ra một ống dược tề màu vàng, đổ xuống trên vết thương một cỗ thi thể, xìii! ! ! Thi thể rất nhanh mục nát, hòa tan thành một bãi mủ dịch màu vàng.
Lôi Lâm lại làm theo, tiêu hủy toàn bộ thi thể.
Một lát sau, chung quanh nơi cắm trại chỉ lưu lại một bãi nước màu vàng, đại hán, thiếu nữ cùng truy binh đều không thấy bóng dáng.
Loại dược tề hóa đi thi thể này giống thuốc bột tê liệt lúc trước, đều là loại thuốc do Lôi Lâm chính mình nghiên cứu ra trong lúc nhàm chán, mặc dù đều không hiệu quả gì đối với Phù Thủy thậm chí học đồ, nhưng dùng để đối phó với người bình thường lại trăm phát trăm trúng.
Chương 88: Phiên chợ (2)
“Hiện tại chuyện quan trọng nhất vẫn là trao đổi được đầy đủ dược liệu trị liệu thương thế, những thứ khác đều là phiền toái! ! !”
Lôi Lâm thở dài: “Đáng tiếc chỗ cắm trại tốt thế này.”
Lập tức, Lôi Lâm thu lều vải về, cũng xóa đi dấu vết của mình rồi biến mất ở trong rừng rậm.
Ban đêm, bên ngoài một mảnh rừng cây rậm rạp.
Một bóng đen toàn thân mặc áo đen, sử dụng mũ rộng vành che khuất mặt đến nơi này.
” Mê Thất Sâm Lâm, chính là chỗ này!” Lôi Lâm đánh giá chung quanh, lại so sánh với địa đồ, cũng không quay đầu lại hòa vào trong bóng tối.
Giày da trâu dẫm nát cành khô, phát ra tiếng động ken két, trong đêm tối nghe mà khiến người ta sợ hãi.
“Chip, quét qua chung quanh!”
“Keng! Phát hiện lực trường ảo giác rất nhỏ! Hiệu quả: Người bình thường đi nhầm vào sẽ bị mê hoặc vòng quanh, cuối cùng trong dưới tình huống không tự giác đi ra ngoài.”
“Quả nhiên, khó trách nơi này có truyền thuyết quỷ quái, hơn nữa, thường có tin tức lữ nhân mất tích.” Tuy bây giờ còn là hiệu quả mê hoặc, nhưng nếu như gặp người bình thường không biết tốt xấu, bất kỳ Phù Thủy nào cũng sẽ không chú ý trên tay mình có thêm một phần tài liệu thí nghiệm đấy.
“Chào cậu! Học đồ phù Thủy! Hoan nghênh đi vào phiên chợ của Phù Thủy! !”
Một bóng đen nhẹ nhàng linh hoạt từ trên cây nhảy xuống, rơi trên bia mộ cũ nát, hai mắt phát ra ánh sáng bích lục.
Lôi Lâm đến gần xem xét, phát hiện là một con Hắc Miêu.
“Phù Thủy đồng bọn? Hoặc là sinh vật điều chế? Hay là hiệu quả vu thuật nào đó?” Lôi Lâm thầm nghĩ, lập tức cung kính khom người.
“Tôi là một học đồ Phù Thủy du đãng, nghe nói tại đây mở ra cho bất kỳ Phù Thủy nào, đúng không?”
“Không sai! Vốn phiên chợ do Ốc Khắc gia tộc vĩ đại tổ chức, hơn nữa hứa hẹn mỗi một vị Phù Thủy tiến vào đều sẽ đạt được an toàn cùng che chở, đương nhiên, chỉ trong phạm vi phiên chợ!” Hắc Miêu liếm liếm móng vuốt, phát ra tiếng cười như nhân loại.
“Như vậy thì tôi muốn đi vào!”
” Chi phí cho học đồ là một khối ma thạch! Phù Thủy chính thức thì miễn phí!”
“Cho ngài!” Lôi Lâm nhẹ gật đầu, ném tới một khối ma thạch cấp thấp.
Hắc Miêu há miệng ngậm lấy ma thạch, quay người nhảy xuống mộ bia, làm một thủ thế đi theo tôi.
Lôi Lâm nhún nhún vai, đi theo.
Càng đi vào bên trong, sương mù màu trắng càng dày đặc, nhưng dưới chân có thêm hơn một đường nhỏ, hình như được chuyên môn bảo hành sửa chữa qua đấy.
“Đến rồi!” Hắc Miêu lên tiếng, sương mù phía trước lập tức biến mất, tiếng giao dịch náo nhiệt truyền đến, khiến Lôi Lâm cảm giác đã về tới khu giao dịch trong học viện.
Chỉ là người giao dịch trong này, phần lớn dùng áo bào xám cùng áo choàng bọc chính mình lại, không lộ ra bất kỳ khoảng trống nào.
Ngẫu nhiên một số người không có che lấp đấy, khiến Lôi Lâm mở rộng tầm mắt một phen.
Trong này đã có hải tộc mọc lân phiến, lại có bán thú nhân trên cổ mang theo lông tơ, bọn hắn không phải một loại như thú hóa người, thuộc về chủng tộc yêu thích hòa bình, bên trong cũng có thể sinh ra Phù Thủy, thậm chí Lôi Lâm còn chứng kiến một Phù Thủy mọc ra đầu cú mèo.
Hơn nữa, chấn động trên người đại đa số Phù Thủy mặc dù là cấp bậc học đồ, Lôi Lâm lại cảm thấy khí tức rất huyết tinh.
” Học đồ Phù Thủy bên ngoài tuy cơ sở kém học đồ từ học viện đi ra, nhưng có thể tấn chức trong hoàn cảnh thiếu thốn tài nguyên, tuyệt đối là có kinh nghiệm phong phú, càng am hiểu tranh đấu!” Lôi Lâm thầm nghĩ.
Dược tề chiến đấu trên tay hắn phần lớn đều tiêu hao hết rồi, hiện tại tối đa chỉ có thể chống lại học đồ cấp 2 tương đối lợi hại, miễn cưỡng có chút lực tự bảo vệ, nhưng nếu như lộ ra thân phận dược tề sư, đám Phù Thủy theo nhau mà đến sẽ như cá mập xé nát hắn.
Cúi đầu xem xét, Hắc Miêu kia đã không biết chạy đi nơi nào.
“Tiên sinh! Cần dẫn đường sao? Em chỉ cần một khối ma thạch!” Một bé trai nhìn có chút gầy yếu đã chạy tới.
Trên người hắn cũng có sóng năng lượng Phù Thủy cấp 1, trên mặt rất gầy, nhưng con mắt rất có tinh thần.
“Tùy tiện mang tôi đi xem một chút!”
“Được rồi!” Trong mắt bé trai xuất hiện một vẻ mặt vui mừng, tranh thủ thời gian chạy đến phía trước dẫn đường.
“Nơi này là phiên chợ Ốc Khắc gia tộc bảo hộ, rất được người du đãng cùng Phù Thủy lữ hành hoan nghênh, ngài xem, ở giữa có mấy nhà gỗ, chính là cửa hàng của Ốc Khắc gia tộc.”
Bé trai cố gắng làm giới thiệu.
“Vậy những quầy hàng này chính là do người từ ngoài đến sao?” Lôi Lâm chỉ chỉ các Phù Thủy bày hàng ở hai bên đường, mặt hàng trong sạp hàng của bọn hắn đã nhiều hơn ở trong học viện, đương nhiên, hàng giả cũng nhiều hơn.
“Đúng vậy, chỉ cần làm thủ tục ở đại sảnh trung tâm, giao nộp chi phí xong, có thể đạt được một quầy hàng!” Bé trai gật đầu: “Tiên sinh có hàng gì muốn bán sao? Ốc Khắc gia tộc cũng cung cấp phục vụ gửi bán!”
“Trước đừng vội! Mang tôi đi dạo khu trung tâm!” Lôi Lâm nói xong.
Hắn phát hiện trong số Phù Thủy Tập ở đây, trên người mấy người rõ ràng mang theo từ trường phòng hộ của Phù Thủy chính thức, đây hoàn toàn là tồn tại hiện tại hắn không thể chống cự, không khỏi nhiều cẩn thận thêm vài phần.
“Nơi này là hỏa chùy xưởng! Chuyên môn bán vũ khí! Bên cạnh cái nhà vẽ ống nghiệm chính là hiệu thuốc, nhà ngoài cùng bên trái là bán đấu giá, bên trong thỉnh thoảng sẽ xuất hiện vài món tinh phẩm!” Bé trai rất quen thuộc nơi này.
“Bán đấu giá? Vậy có tin tức vật phẩm ma hóa sao?” Lôi Lâm có chút hứng thú, tùy tiện hỏi.
Chương 89: Chữa thương (1)
“Ma hóa vật phẩm?”
Bé trai lắc đầu, “Đây chính là vật rất trân quý đây! Dù là bán đấu giá cũng chỉ có năm trước mới bán đi một kiện vật phẩm ma hóa cấp thấp, lúc trước thậm chí còn có Phù Thủy chính thức tham dự cạnh tranh…”
“Như vậy à! Mang tôi tới tiệm vũ khí nhìn xem!”
Lôi Lâm đi theo bé trai, đi tới hỏa chùy xưởng.
“Này! Cha của Đại Hồ tử, cháu mang sinh ý đến cho chú này!” Bé trai tiến vào xưởng đã lập tức bắt đầu lớn tiếng kêu gào.
“Đến rồi đến rồi!” Chủ tiệm quả nhiên có rất nhiều râu ria, dáng người không cao, nhưng cơ bắp trên cánh tay vô cùng cường ngạnh, khiến người ta có cảm giác người này rất cường tráng.
“Ngài khỏe! Khách nhân tôn kính! Tôi là chủ của hỏa chùy xưởng, ngài có thể gọi tôi là Đại Chùy!” Chủ tiệm tự giới thiệu mình.
“Tôi cần một thanh Thập Tự kiếm!” Lôi Lâm nói ra ý đồ mình đến, thanh Thập Tự kiếm lúc trước đã bị hỏng khi chiến đấu cùng Thanh Thụ Tinh linh biến dị, nếu muốn tìm một thanh kiếm mới có phẩm chất tốt cũng không dễ dàng như vậy.
“Thập Tự kiếm sao? Mời đi theo tôi!” Đại Chùy cởi xuống túi rượu bên hông, sau khi mở ra uống một ngụm, hương rượu cồn đầm đặc phát ra.
“Ồ! Không phải bảo chú uống ít một chút sao?” Bé trai cau mày, che cái mũi.
“Nấc… Da Cách, cháu còn là một trẻ con, không hiểu niềm vui thú nhấm nháp rượu ngon!” Đại Chùy lắc đầu, dẫn Lôi Lâm đi tới trước một giá gỗ.
” Thập Tự kiếm thành phẩm trong bổn điếm đều ở đây, ngài có thể tùy ý chọn lựa một thanh, đương nhiên, nếu như không hài lòng…, còn có thể định chế, còn về giá tiền…”
Khi nói về giá cả, Đại Chùy nói phi thường rõ ràng, tuyệt đối không như bộ dạng người uống rượu.
Lôi Lâm tùy ý quan sát trường kiếm trên giá gỗ, những thanh trường kiếm này rõ ràng từng được dùng, trên lưỡi kiếm sáng như bạc phát ra ánh sáng khát máu.
Lôi Lâm tùy ý nhấc một thanh lên, sự rắn chắc từ trên bàn tay truyền đến, nặng trịch đấy.
” Thân kiếm từ thép tinh chế tạo thành, còn bỏ thêm Tinh Tinh Thiết, chuôi kiếm dùng tơ tằm đen quấn quanh, có thể phòng ngừa trượt tay…” Đại Chùy đứng bên giới thiệu.
Lôi Lâm gật gật đầu, thả trường kiếm lại giá gỗ, lại cầm lên một thanh bên cạnh.
Chuôi Thập Tự kiếm này đã hơi biến thành màu đen, tản ra ánh sáng lộng lẫy trầm ổn.
“Trường kiếm dùng dạ hợp kim chế tạo, thân kiếm đã làm qua xử lý, có thể chống cự ăn mòn, hỏa diễm hữu hiệu!”
“Ồ?” Lôi Lâm nghe xong thì giật mình: “Vậy có thể đối kháng pháp thuật của Phù Thủy sao?”
“Đương nhiên không được!” Đại Chùy lập tức lắc đầu: “Có thể đối kháng pháp thuật, tối thiểu cần khắc phù văn trên thân kiếm, hơn nữa phải bỏ thêm tài liệu luyện kim học quý hiếm, làm được trường kiếm như vậy, đã là một kiện vật phẩm ma hóa, không có khả năng bày ở bên ngoài để tiêu thụ…”
“Thật có lỗi, là tôi quá tham lam rồi!” Lôi Lâm lắc đầu.
Cầm lên chuôi trường kiếm đen nhánh này: “Tôi muốn thanh này, lại chuẩn bị hai mươi tên nỏ…”
“Được rồi, giá tiền là…” Ánh mắt Đại Chùy sáng lên, ngay cả rượu cũng quên uống.
Đợi đến khi Lôi Lâm cùng bé trai rời khỏi tiệm vũ khí, Lôi Lâm đeo Thập Tự kiếm ở bên hông, đồng thời lấy ra một khối ma thạch ném cho bé trai.
“Đây là thù lao hôm nay của em! Sau đây tôi muốn tự đi xung quanh một chút!”
“Được rồi! Chúc ngài vui vẻ!” Trên mặt bé trai hiện ra vẻ kinh hỉ, cất kỹ ma thạch, một đường chạy đi.
Lôi Lâm đứng ở ven đường, đến khi bóng dáng của bé trai biến mất trong tầm mắt, hắn mới quay người trở lại bên cạnh hàng vỉa hè, bắt đầu đi dạo.
Cũng không biết đi dạo bao lâu, hắn đã xem hết các cửa hàng nhà gỗ trung tâm, sau đó Lôi Lâm mới đi đến trong cửa hàng có vẽ ống nghiệm trên bảng hiệu.
“Tiên sinh, có chuyện gì có thể cống hiến sức lực giúp sao?” Nhân viên bán hàng là một thanh niên, mặc quần áo âu phục và trang sức.
Lôi Lâm nhìn khay chứa thuốc, ống nghiệm óng ánh phát ra các loại màu sắc lóe sáng, thủy tinh trong suốt trong quầy còn xếp các loại tài liệu trân quý.
“Xem ra, cửa hàng này còn đầy đủ hơn cửa hàng của Ô Tư một chút!” Lôi Lâm âm thầm gật đầu.
“Tôi cần lông vũ của Hỏa Liệt điểu, mắt của cú mèo nhiều đuôi, cọng lông của đầu người lông chim, dầu mực phấn hồng, thạch thanh dừa…”
Lôi Lâm cực kỳ nhanh chóng báo tài liệu, trong đó có một số là dược liệu cần để trị liệu thương thế, có một số là vật liệu để chế tạo dược tề bạo liệt cùng dược tề cơ sở khác.
Nhân viên bán hàng lẳng lặng nghe Lôi Lâm nói xong, mới khom người nói : “Thật xin lỗi, nhưng tôi vẫn là muốn hỏi một câu, ngài là Dược tề sư sao?”
“Chỉ có chút nghiên cứu!“Gương mặt của Lôi Lâm đều dấu dưới áo choàng, không để nhân viên nhìn ra biểu lộ.
” Ốc Khắc gia tộc chúng ta vô cùng thành tâm mới chào Dược tề sư như ngài, điều kiện tuyệt đối là tốt nhất trong những gia tộc Phù Thủy tương đương…” Nhân viên eo khom người nói.
Lôi Lâm đã sớm có dự đoán vì chuyện này, Dược tề sư vốn có tiếng là khó có thể bồi dưỡng, nhưng Phù Thủy lại không thể rời khỏi các loại dược tề, cho nên gia tộc Phù Thủy đều đưa ra các loại điều kiện hậu đãi để mời chào.
Hắn muốn mua nguyên vật liệu, thân phận Dược tề sư căn bản không che dấu được, nhưng chỉ cần không ai phát hiện ra thiên phú của hắn, cũng không sợ người khác biết, dù sao chỉ cần mình không nói ra, người khác cũng không có khả năng biết đối diện rốt cuộc là một vị dược tề tông sư hay chỉ là học đồ.
” Tôi sẽ cân nhắc chuyện này, vừa rồi tôi báo ra tài liệu trong tiệm này có không?” Lôi Lâm khàn khàn hỏi.
Chương 90: Chữa thương (2)
” Lông vũ Hỏa Liệt điểu thì trong cửa hàng chỉ có hai cây, còn mắt cú mèo nhiều đuổi, chúng ta còn một cặp, chẳng qua đã qua ba năm, dược tính có chút tổn hại , còn cọng lông đầu người lông chim, dầu mực phấn hồng, thạch thanh dừa thì chúng ta đều có, vẫn còn…”
Nhân viên này dường như đã ghi nhớ tất cả hàng hóa trong tiệm, hơi nghĩ một chút đã nhanh chóng trả lời.
Lôi Lâm gật đầu, Phù Thủy chủ tu chính là lực lượng tinh thần, sau khi tấn cấp cũng biết tiến hành khai phát não vực, bởi vậy tất cả Phù Thủy đều là người thông minh, thậm chí Lôi Lâm dự đoán, đợi Phù Thủy đến cảnh giới cực kỳ cao thâm, đầu óc của bọn hắn thậm chí có tốc độ tính toán có thể so sánh với chip thông minh.
“Những vật liệu này tôi muốn lấy hết, anh báo giá đi!” Lôi Lâm gật đầu.
“Tổng giá trị một trăm năm mươi bảy khối ma thạch!” Nhân viên mỉm cười nói.
Lôi Lâm gật đầu, lấy từ trong lòng ra một hộp nhỏ, đây là hắn chuẩn bị trước đấy, sau khi mở ra, bên trong đều là ồng nghiệm màu lam nhạt.
“Anh xem một chút, những thứ này đều là dược tề thể lực!” Lôi Lâm đổ dược tề thể lực trước mặt nhân viên.
Dược tề thể lực là một trong dược tề cơ sơ nhất, cơ bản tất cả học đồ Dược tề học lựa chọn luyện chế phần dược tề thứ nhất đều là thể lực dược tề, sau khi nhân viên nhìn thấy, rõ ràng có chút thất vọng.
Nhưng lập tức thu liễm rất nhanh, bắt đầu kiểm tra.
“Dược tề thể lực có 30 phần, tôi có thể trả cho ngài 130 khối ma thạch!” Nhân viên nói ra.
Lôi Lâm âm thầm gật đầu, nếu bán ở chỗ Ô Tư, số dược tề này tối đa chỉ có 120 khối ma thạch, giá cả bên ngoài quả nhiên rất cao, nhưng nguy hiểm hơn.
“Có thể!” Lôi Lâm lại đếm 27 khối ma thạch, đưa cho nhân viên.
“Mang tài liệu của tôi lên!”
“Được rồi, xin chờ một chút!” Nhân viên cất kỹ dược tề cùng ma thạch rồi nhanh chân chạy tới đằng sau.
Lôi Lâm lại đợi đại khái hơn 10 phút mới thấy nhân viên mang theo một rương gỗ nhỏ đi tới trước mặt Lôi Lâm.
“Đây là hàng hóa ngài muốn, mời kiểm tra và nhận!”
Lôi Lâm mở ra rương gỗ nhỏ, bên trong dùng đầu gỗ chia làm từng ô nhỏ, bên trong phân biệt bầy một ít tài liệu dược tề, có lông vũ màu sắc rực rỡ, đá màu xanh lá, các loại bột phấn.
Ngón tay Lôi Lâm nhẹ nhàng mơn trớn tất cả loại dược liệu: “Chip! Kiểm tra đo lường…”
Đợi Chip nhắc nhở các loại tài liệu dược tề hoàn toàn hợp cách, Lôi Lâm mới thu rương hòm, đứng dậy ra đi ra khỏi cửa hàng dược tề.
“Mình bán đi chỉ là dược tề thể lực cơ bản nhất, muốn thu tài liệu lại phức tạp như vậy, ngay cả chính mình cũng không nhìn ra công dụng cụ thể, bọn hắn tuyệt đối không thể suy đoán!”
Lôi Lâm giấu rương hòm dưới hắc bào, lại đi dạo vài vòng mới chậm rãi rời khỏi chợ.
“Quan trọng nhất là lượng giao dịch của mình mới là hơn 100 khối ma thạch, nếu như chỉ một chút lợi ích này mà Ốc Khắc gia tộc đã muốn động tâm, vậy danh dự của bọn hắn đã sớm không còn rồi!”
Một đường để Chip mở tối đa phạm vi dò xét, xác định đằng sau không có người theo dõi, Lôi Lâm mới rời khỏi Mê Thất Sâm Lâm.
Từ chuyện lần trước, lần này Lôi Lâm chuyển nơi cắm trại, hiện tại chỗ ở là một hang núi , còn nguyên chủ nhân bên trong —— gấu chó, đã sớm biến thành bữa tối của Lôi Lâm.
Ầm! !
Lôi Lâm để mấy rương lớn cùng một chỗ, hợp thành bàn thí nghiệm giản dị, lại bày ra từng khí cụ của Dược tề sư.
“Rốt cục sắp thoát khỏi vi khuẩn chết tiệt này rồi!” Lôi Lâm cắn răng: “Mỗi ngày đều thiêu một lần , thể chất và lực lượng đều bị hạn chế, mình sớm chịu đủ rồi!”
Lôi Lâm cầm lấy một viên đá màu xanh lá, mặt ngoài vẫn còn hình vẽ một chiếc lá.
Đây là thạch thanh dừa, một loại sản phẩm kỳ lạ nửa thực vật nửa khoáng vật.
Đập nát thạch thanh dừa, Lôi Lâm lại đun nóng dầu mực phấn hồng, đợi đến khi bên trong xuất hiện bọt khí mới đổ bột đá thanh dừa vào.
Xì xì! ! ! Bột đá thanh dừa đổ vào dầu mực phấn hồng, âm thanh chói tai phát ra.
Dầu mực phấn hồng lập tức biến thành màu xanh lá, phát ra một loại mùi thơm kỳ dị.
“Dược tề phối trí thành công! ! !” Nghe Chip nhắc nhở, Lôi Lâm khẽ gật đầu.
Đưa tay cởi quần áo toàn thân, lúc này ở trên người của hắn các vết sẹo bỏng trải rộng, trên bờ vai cùng dưới bụng, có một vết thương khủng bố, chung quanh miệng vết thương vẫn còn lông tơ như tóc.
” Thiết Tư Đặc —— Khắc Tư!” Lôi Lâm niệm chú ngữ.
Dược tề màu xanh lá trong ống nghiệm lập tức sôi trào lên, không ngừng phát huy, hương vị trong không khí cũng càng thêm dày đặc.
Cờ-rắc! ! ! Lông tóc chung quanh miệng vết thương của Lôi Lâm, dường như có sinh mệnh, từ chung quanh miệng vết thương tuôn ra, ngọ nguậy bò tới ống nghiệm.
“A…! ! !” Lôi Lâm cắn răng , mặc kệ bằng lông tóc không ngừng chui ra.
Sau mười mấy phút, chung quanh miệng vết thương Lôi Lâm đã không có lông tơ màu đen, mà ống nghiệm trước kia đã biến thành một cục lông vo tròn màu đen.
Sắc mặt Lôi Lâm hờ hững, lau mồ hôi lạnh, đốt một lông vũ, ném vào cục lông vo tròn.
“Ô ô…”
Ngọn lửa màu xanh lục bốc cháy lên, bên trong thậm chí truyền đến tiếng khóc của một người phụ nữ, thanh âm có điểm giống cùng Đa Lệ Ti.
Rất nhiều sợi tóc muốn chạy, lại bị Lôi Lâm dùng một loại chất lỏng màu nhũ bạch cố định ở trong một vòng nhỏ, không thể không chịu hỏa diễm đốt cháy.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










