Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 99 : Vô danh (c981-c990)
❮ sautiếp ❯Chương 981
Cổ Trần bỗng nhiên mở miệng, sắc mặt mang theo một tia chân thành nhìn Câu Trần.
Lời vừa dứt, tâm tư Câu Trần chấn động, ám đạo tới, đây là muốn mời chào hắn.
Có thể nội tâm Câu Trần rất phức tạp, có chút chần chờ, nếu Cổ Trần thật sự mở miệng mời chào mình, là đáp ứng đâu hay là không đáp ứng?Nhìn thần sắc Câu Trần có chút phức tạp, Cổ Trần nghiêm túc nói:- Cô vương thấy ngươi thiên phú, tiềm năng rất tốt, chính là tuyệt thế sát tướng vạn năm khó gặp của Nhân tộc ta, ngươi có bằng lòng đi theo cô vương bình định dị tộc hay không, vì ta Nhân tộc khai mở vạn thế cơ nghiệp?Oanh!Lời này giống như một đạo sấm sét, nổ trong tai Câu Trần, chấn động tâm linh thậm chí linh hồn.
Hắn đứng ở đó, thật lâu chưa động đậy, dường như cả người và đại não đều oanh minh, linh hồn ý thức thấy được một cảnh tượng mênh mông trong cõi u minh, vạn lý giang san, Nhân tộc xưng tôn, vạn tộc cúi đầu.
Trong thoáng chốc, hắn dường như thấy được một bóng người mờ ảo, dược trăm triệu Nhân tộc kính ngưỡng, dị tộc khắp nơi, chư thiên vạn tộc cộng tôn.
– Tê!Câu Trần bỗng nhiên bừng tỉnh, ánh mắt hoảng sợ nhìn Cổ Trần, nội tâm nổi lên sóng to gió lớn, giống như nhìn thấy cái gì bí mật.
Vừa rồi là làm sao vậy, hắn vì sao lâm vào trong loại hình ảnh kỳ quái kia, như là khi Nhân tộc thật đạt đến đỉnh phong, nhìn xuống chư thiên, tình cảnh vạn tộc cúi đầu đáng sợ.
Suy nghĩ bay tán loạn, Câu Trần bỗng nhiên có loại xúc động muốn thần phục Nhân vương trước mắt, thế nhưng cỗ cao ngạo chi khí bẩm sinh khiến hắn cứng rắn đột nhiên ngừng lại.
Câu Trần hít sâu một hơi, trịnh trọng nói:- Câu Trần nhất tộc ta và Phong tộc chính là tử địch, không ngừng chém giết bao năm qua, nếu ngươi muốn ta vui lòng phục tùng, vậy liền diệt Phong tộc đi, Câu Trần nhất tộc ta đem cả tộc hiệu trung Nhân Vương.
– Câu Trần ta, sẽ thành lưỡi dao sắc bén của ngươi, vì ngươi bình định hết thảy uy hiếp.
Lời nói Leng keng, lộ ra một loại ý niệm cùng ý chí mãnh liệt, ta thần phục ngươi thì có thể, nhưng nhất định phải khiến cho ta vui lòng phục tùng.
Ngươi nói muốn mời chào, có thể, vậy trước tiên phải diệt Phong tộc.
Ý tứ là, chỉ cần Cổ Trần tiêu diệt Phong tộc, toàn bộ trên dưới Câu Trần bộ lạc đều sẽ thần phục dưới tay hắn.
Hai mắt Cổ Trần sáng rực, nội tâm thầm mỉm cười, Phong tộc, ở chỗ này chỉ có một cái Vương tộc, diệt đi cũng không phải là không làm được.
Dù Phong tộc tại nơi này có Hoàng giả tồn tại, Cổ Trần cũng chẳng sợ hãi, huống chi chỉ là một cái Vương tộc có nhiều cường giả cường đại?Chẳng lẽ còn có thể cất giấu một Thánh Nhân hay sao?Là nói, câu nói này của Câu Trần tương đương trực tiếp hiệu trung hắn, diệt đi sào huyệt Phong tộc ở chỗ này với hắn mà nói không có có gì khó.
– Tốt, cô vương đáp ứng ngươi, có điều! Cổ Trần khẽ vuốt cằm.
Nhưng thanh âm hắn truyền tới, nói:- Chỉ có điều, ngươi chẳng lẽ không muốn tự mình tiêu diệt Phong tộc, san bằng nơi ở của bọn hắn sao?Câu nói này, khiến Câu Trần tâm thần chấn động, trên mặt lộ ra vẻ kinh ngạc, trong mắt lộ ra một cỗ sát cơ doạ người.
Làm sao không muốn? Nội tâm Câu Trần nằm mới cũng nhớ muốn đích thân diệt đi Phong tộc, san bằng nơi ở của bọn hắn, nhưng hắn không có cái năng lực này.
Có điều, lời này của Cổ Trần là có ý gì?Câu Trần vừa nheo mắt liền hiện lên hai đạo quang mang, hỏi:- Nhân Vương, ngươi nói có ý là! Cổ Trần khẽ vuốt cằm cười nói:- Không tệ, cô vương quyết định, để ngươi dẫn các tướng sĩ bộ lạc ngươi, theo cô san bằng sào huyệt Phong tộc.
Oanh!Lời này chấn động nhân tâm, Câu Trần cũng nhịn không được cảm xúc bành trướng, Cổ Trần lại muốn để hắn mang theo tướng sĩ bộ lạc cùng hắn đạp bằng sào huyệt Phong tộc.
– Câu Trần, nguyện làm tiên phong!Sau một khắc, Câu Trần trực tiếp một chân quỳ xuống, nói ra quyết định.
Đánh Phong tộc, không cần nói, hắn nguyện ý làm tiên phong tiến đến sào huyệt Phong tộc.
Nhìn đến đây, Cổ Trần rốt cục cười, viên sát tướng này cuối cùng cũng rơi vào trong chén, đừng nghĩ muốn rời đi, về sau để hắn mở rộng lãnh thổ, trấn thủ một phương.
– Đi, điểm binh, theo cô đạp diệt Phong tộc!Cổ Trần hăng hái, vươn người đứng dậy, truyền đạt ý chí của mình, đã muốn diệt, vậy liền tốc chiến tốc thắng, trực tiếp thẳng hướng sào huyệt Phong tộc.
– Tuân lệnh!Câu Trần nghiêm nghị lĩnh mệnh, đứng dậy bay trở về trong bộ lạc, lập tức triệu tập tướng sĩ bộ lạc, chuẩn bị đi theo Cổ Trần thẳng hướng sào huyệt Phong tộc.
Tin tức này truyền ra, toàn bộ trên dưới Câu Trần bộ lạc sôi trào.
AaaaaaTrên bầu trời, vân vụ cuồn cuộn đầy trời.
Đột nhiên, từng chiếc Thanh Đồng chiến thuyền to lớn xuyên thấu tầng mây, không ngừng cấp tốc chạy về phía trước.
Phía trên mũi một chiếc kỳ hạm, hai bóng người đang đứng, trong đó, một người khoác Thanh Đồng giáp, ngồi trên Thanh Đồng vương tọa, ngắm nhìn nơi xa.
Ở bên cạnh, một nam tử khôi ngô đứng đấy, sắc mặt phức tạp, trong mắt lộ ra một cỗ chấn kinh nồng đậm, thỉnh thoảng ngoảnh nhìn từng chiếc chiến thuyền phía sau.
Những chiến thuyền này, chính là Thanh Đồng chiến thuyền Cổ Trần mang tới.
Vốn là chiến thuyền thuộc về Bất Tử cấm vệ, nhưng Bất Tử cấm vệ Cổ Trần mang tới đều đang trầm miên thuế biến ở Minh thổ, đại chiến mới ra.
Thanh Đồng chiến thuyền thì để trống, vừa hay mang theo Câu Trần, còn có một bộ phận tướng sĩ của bộ lạc hắn, đằng đằng sát khí lao thẳng tới sào huyệt Phong tộc Vương tộc.
Giờ phút này, nội tâm Câu Trần có thể nói là cực kỳ phức tạp, có chấn kinh, hoảng sợ, vui sướng, chờ mong, đắng chát cũng không ngoại lệ.
Tóm lại hắn hiểu được, lần này hơn phân nửa bản thân thật sẽ trở thành thủ hạ bên cạnh vị Nhân Vương này.
Lúc hắn thấy Cổ Trần thả ra mười chiếc chiến thuyền liền hiểu, trận chiến này, tất thắng, không vì cái gì khác, chính bởi vì vị Nhân Vương Cổ Trần này.
Hắn còn nắm giữ một chi quân đoàn cường đại vô địch đáng sợ, tuy không rõ số lượng chi quân đoàn này cụ thể có bao nhiêu, thế nhưng chiến lực vô địch đủ sức khiến hắn tràn ngập lòng tin.
– Như thế nào?Cổ Trần mỉm cười nhìn Câu Trần, hỏi:- Ngươi không có lòng tin với trận chiến này, hay là ngươi căn bản không có lòng tin có thể diệt sào huyệt Phong tộc Vương tộc?Câu Trần bị hỏi, vấn đề này, hắn trước đó thực không có lòng tin, thậm chí có chút hoài nghi Cổ Trần.
Nhưng bây giờ thì không, tuy toàn bộ quá trình Cổ Trần chưa từng ra tay, nhưng trong lòng hắn ngầm phát giác được trên người đối phương có loại khí tức sâu tựa biển, thâm bất khả trắc, vô cùng đáng sợ.
Thực lực của Cổ Trần thâm bất khả trắc, thêm một chi quân đoàn cường đại không biết giới hạn, trận chiến này nếu không thể san bằng sào huyệt Phong tộc mới thật khiến người ta hoài nghi.
– Có Nhân Vương ở đây, trận chiến này tất thắng!Ngữ khí Câu Trần kiên định không dời, đối với Cổ Trần có thể nói là có lòng tin cực lớn.
Tuy đây là lần đầu gặp mặt, thậm chí lần đầu hợp tác, nhưng hắn có loại cảm giác, thực lực Cổ Trần hoàn toàn vượt ra khỏi phạm vi có thể tính ra.
Cổ Trần nghe lại lắc đầu:- Trận chiến này, cô sẽ không xuất thủ, trừ phi có dị tộc có siêu việt Vương giả ta mới ra tay.
Câu Trần sợ ngây người, vô cùng ngạc nhiên, lộ ra vẻ rất khiếp sợ.
Hắn kinh ngạc nói:- Nhân Vương, vì sao, sức một mình ta căn bản đánh không lại Phong Vương của Phong tộc.
Cổ Trần mỉm cười, nói:- Ai nói ngươi đánh không lại Phong tộc vương?- Trong mắt ta, ngươi có thực lực này, có thể chém ngược Vương giả, giết một tôn dị tộc vương cũng không phải gì hiếm lạ.
Lời hắn nói nhẹ nhàng, như không có gì đáng kể.
Lời này khiến Câu Trần bó tay rồi, trong lòng hắn đắng chát nghĩ, chính mình có năng lực chém ngược Vương giả sao?Hắn sao cho tới bây giờ cũng không biết, đối chiến với Niết Bàn cường giả thì có lòng tin, nhưng thật sự đối chiến phong Vương giả thì hắn lực bất tòng tâm.
Lòng tin của Cổ Trần từ đâu mà ra?Chỉ thấy, Cổ Trần khẽ cười nói:- Câu Trần, nếu ngươi đã lựa chọn đi theo cô vương, vậy đối với mình phải có lòng tin, cô tin tưởng ngươi, có thể chém giết dị tộc vương.
Câu Trần nghe vậy mặt mũi tràn đầy nghiêm túc, nhìn ánh mắt Cổ Trần tràn ngập lòng tin, nội tâm nhịn không được cảm động, đây là tín nhiệm bao lớn?Tốt, kỳ thật hắn nghĩ sai rồi, lòng tin của Cổ Trần đến từ lôi đình chi lực của bản thân Câu Trần.
Gia hỏa này, là Nhân tộc duy nhất không Lôi tộc có thể thi triển vận dụng lôi đình chi lực mà Cổ Trần gặp được, quả thực cũng là khoáng thế kỳ tài.
Huống chi hắn cũng là một viên tuyệt thế sát tướng chỉ vì giết hại mà thành.
– Câu Trần, chậc chậc, tương lai dưới trướng muốn thêm một vị Câu Trần Đại Đế hay sao?Cổ Trần âm thầm buồn cười đánh giá thấp một câu.
Câu Trần, danh tự này, khiến hắn nhớ tới Câu Trần Đại Đế trong truyền thuyết thần thoại kiếp trước, nắm chưởng thiên hạ lôi đình.
Mặc kệ như nào, nhân tài như Câu Trần, Cổ Trần nhất định phải có, bây giờ đối phương có tâm tư thần phục tự nhiên muốn bồi dưỡng thật tốt một phen.
Khống chế thuộc hạ trước tiên phải thu tâm, thu phục được tâm rồi, mới có thể sử dụng một cách đắc tâm ứng thủ, mới có thể chân chính trung thành với ngươi.
– Lôi đình chi lực của ngươi, khiến ta rất kinh ngạc.
Cổ Trần nhìn về phía Câu Trần vừa cười vừa nói.
.
Chương 982
Câu Trần cười khổ lắc đầu, nói:- Loại lực lượng này, ta vừa ra đời đã có, cũng bởi vì loại năng lực này, khiến mẫu thân ta chết dưới lôi đình.
Hắn một mực canh cánh trong lòng, cho rằng là chính mình sinh ra đem lôi đình tới, mới khiến mẹ của hắn vì hắn mà chết.
Cổ Trần tâm tư nhất động nhìn, âm thầm kinh ngạc, không nghĩ tới chuyện là như vậy, đây có phải đại biểu cho vừa ra đời liền có dị tượng hay không, trời sinh bất phàm.
Quả nhiên là nhân tài không tầm thường, vừa ra đời liền dẫn phát thiên tượng, lôi đình rơi xuống, đây quả thực là đang nói cho người ta, cuộc đời của hắn đã chú định không tầm thường.
– Lôi, ta cũng có, nhưng với ngươi có chút không giống.
Cổ Trần nói, lòng bàn tay mở ra, từng đạo lôi điện lấp lóe, đỏ thẫm, xanh lam, màu tím, màu đen, màu trắng lóa.
Ngũ sắc lôi quang xen lẫn lấp lóe, khí tức cuồng bạo, tràn ngập hủy diệt ba động, khiến Câu Trần hoảng sợ kinh hãi, hai mắt đều trừng lớn.
– Cái này, cái này, đây là! Mặt mũi Câu Trần tràn đầy kinh dị nhìn lòng bàn tay Cổ Trần.
Chỗ đó ngưng tụ một đoàn lôi quang đáng sợ, khí tức kia, so với lôi đình chi lực của hắn phải mạnh mẽ hơn 10 triệu lần, ẩn chứa một cỗ hủy diệt khí tức đáng sợ.
Đó là thiên phạt chi lực, thứ Cổ Trần nắm giữ là thiên phạt lực lượng, mà thứ Câu Trần nắm giữ chỉ là lôi đình chi lực bình thường thôi.
Cả hai không ở cùng một cấp độ, thiên phạt và lôi điện phổ thông không giống nhau.
– Đây là thiên phạt chi lực.
Mỗi chữ mỗi câu Cổ Trần nói ra khiến Câu Trần rung động.
Thiên phạt, đó là thiên phạt chi lực, Câu Trần chấn động trong lòng, hoảng sợ vô cùng.
Nhìn mặt mũi Câu Trần tràn đầy kinh hãi, Cổ Trần cười hỏi:- Nếu ban cho ngươi loại thiên phạt chi lực này, ngươi chắc chắn mấy phần có thể tru sát Phong tộc vương?Câu Trần nghe xong chấn động trong lòng, linh hồn đều rung động.
Mặt mũi hắn tràn đầy phấn khởi, kích động, hai mắt tỏa ra từng đạo lôi quang xanh lam, nhìn chằm chằm ngũ sắc thiên phạt chi lực trong tay Cổ Trần.
Ngữ khí Câu Trần vang vang nói:- Nếu là có thiên phạt chi lực này, mạt tướng có một trăm phần trăm tự tin tru sát Phong tộc vương.
– Rất tốt!Cổ Trần cười, khẽ vuốt cằm nói:- Như vậy, hiện tại ta sẽ ban cho ngươi thiên phạt chi lực, vì ta chấp chưởng thiên phạt chi lực, vì Nhân tộc khai mở một mảnh thanh thiên sáng sủa.
– Bái tạ Nhân Vương trọng thưởng, Câu Trần, thề sống chết hiệu trung!Câu Trần trực tiếp một chân quỳ xuống, tràn ngập kích động tuyên thệ hiệu trung, không có một chút không cam lòng, chỉ có một loại kính ý nồng đậm.
Một vị Vương giả như vậy, làm sao có thể không khiến người ta tâm duyệt thành phục mà hiệu trung?Cổ Trần ban thưởng thiên phạt chi lực cho hắn, tương đương với để Câu Trần từ đó có vô hạn khả năng, thậm chí cho hắn tương lai có thể chấp chưởng thiên phạt chi lực.
Cái này là tôn vinh bực nào, tất nhiên khiến vị Nhân tộc sát tinh ngông ngênh kiên cường này khuất phục.
Thấy vậy, Cổ Trần cười, một tay đặt vào Thiên Linh của Câu Trần, một cỗ ngũ sắc thiên phạt chi lực bàng bạc tràn vào trong cơ thể của hắn.
Oanh!Một tiếng oanh minh, lôi quang tàn phá bừa bãi, ngũ sắc thiên phạt chi lực vừa vào thân thể, liền khiếncâu Trần cảm giác hãi hùng khiếp vía, kém chút bạo thể.
Còn may, Cổ Trần luyện hóa thiên phạt chi lực, thuần túy vô cùng, tuy cuồng bạo đáng sợ, nhưng cuối cùng cũng bị luyện hóa rồi.
Câu Trần rất dễ dàng hấp thu thiên phạt chi lực Cổ Trần đưa tới, lôi đình chi lực ban đầu trong cơ thể nháy mắt liền thuế biến, sôi trào, trực tiếp một đường soạt soạt soạt tăng lên.
Giờ khắc này, Câu Trần cảm nhận được sức mạnh và phấn chấn chưa bao giờ có, loại cảm giác hủy diệt vạn vật, chấp chưởng thiên phạt chi lực kia thật rất kỳ diệu.
Nhìn Câu Trần đang bị ngũ sắc thiên phạt bao khỏa, Cổ Trần thu tay về, hài lòng gật đầu, gia hỏa này thật là một cái quái thai.
Nói người ta quái thai thì hay, mà không nhìn lại mình chân chính cũng là một tên quái thai.
Câu Trần, vừa xuất thế thì nương theo lôi đình hạ xuống, trời sinh thần dị, có lôi đình chi lực, hiện tại thu được một cỗ ngũ sắc thiên phạt chi lực Cổ Trần ban cho.
Từ nay về sau, hắn có thể thi triển thiên phạt chi lực đầy đủ, chiến lực mạnh hơn, tiềm lực mạnh hơn, thành tựu tương lai sẽ khiến vô số người kinh hãi.
– Phong tộc, sát tinh của các ngươi tới.
Cổ Trần nhìn qua dưới tầng mây, nhếch miệng cười, toàn thân sát ý băng lãnh.
Ầm ầm! Mười chiếc chiến thuyền bỗng nhiên phá vỡ tầng mây, đi tới bầu trời một phong cốc to lớn.
Nơi này chính là sào huyệt Phong tộc Vương tộc.
.
Chương 983
Phong cốc, gió lốc bao phủ, phong bạo ù ù chấn động tứ phương.
Nơi này chính là sào huyệt của Phong tộc, một chỗ bên trong Phong cốc.
Ở đây lâu năm có gió lốc cường đại hình thành, phù hợp để Phong tộc ở lại, ở bên trong sinh hoạt giống như cá gặp nước.
Ầm ầm! Lúc này, bên trong Phong cốc truyền đến từng đợt tiếng oanh minh, phong bạo bao phủ, từng đạo phong nhận màu đen bay múa xung quanh.
Chỉ thấy không trung rơi xuống từng chiếc Thanh Đồng chiến thuyền, phía trước mũi tàu quang mang lấp lánh, quang mang hội tụ từng đoàn từng đoàn đến kinh người.
Đó là Thanh Đồng chiến thuyền công kích trận văn, đang ngưng tụ năng lượng khổng lồ, khí tức bạo liệt, lộ ra một loại hủy diệt chi thế.
Oanh!Đột nhiên có một tiếng oanh minh, mười đạo Thanh Đồng năng lượng quang trụ hung hăng đánh vào Phong cốc phía dưới, tạo thành đại bạo tạc mãnh liệt.
Toàn bộ trên dưới Phong cốc chấn động.
– To gan!- Người nào xâm chiếm Phong tộc ta?Từng tiếng gầm thét truyền đến, phong bạo cuồn cuộn, có khí tức đáng sợ phóng lên tận trời.
Bên trong Phong cốc, có cường giả của Phong tộc tức giận gào thét, muốn xem người nào to gan xâm chiếm lãnh địa Phong tộc?- Người nào!Một tên Phong tộc cường giả hắc phong quấn quanh bay lên không trung gào thét, thấy được từng chiếc Thanh Đồng chiến thuyền lập tức lộ ra vẻ tức giận, sát cơ.
Giờ phút này, phía trên mũi kỳ hạm, Cổ Trần ngồi ngay thẳng trên Thanh Đồng vương tọa, ánh mắt đạm mạc nhìn xuống Phong cốc to lớn phía dưới.
Hắn cũng không nhìn mấy tên Phong tộc cường giả bay lên không trung kia, chỉ là một số chiến thể cảnh cường giả, căn bản không lọt vào mắt hắn.
Nghĩ một cái liền có thể nghiền ép bọn hắn, cho nên Cổ Trần không nhìn.
Ánh mắt của hắn rơi vào sâu trong Phong cốc, một khu vực có hắc phong nhận bao quanh, chỗ đó lộ ra từng đạo khí thế mạnh mẽ.
Chút khí tức bên trong kia, có mười cái Niết Bàn cảnh khí tức, còn có vài nửa bước phong Vương khí tức cường đại.
Trong đó cỗ khí tức cường đại nhất, là phong Vương giả khí tức, chính là vương Phong tộc nơi này.
– Chỉ có một cái phong Vương giả, quá yếu.
Cổ Trần lẩm bẩm, lập tức mất đi hứng thú, sào huyệt Phong tộc nơi này, chỉ có một tên Vương giả, thậm chí nửa bước Hoàng giả khí tức cũng không cảm ứng được.
Càng không nói tới Hoàng giả, khiến hắn lập tức mất hứng, căn bản không đủ hứng động thủ.
Răng rắc, răng rắc!Lúc này, một bên truyền đến từng đợt tiếng vang rạn nứt, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một ngũ sắc lôi kiển liệt khai, từ bên trong tuôn ra từng đạo Thiên phạt lôi đình.
Câu Trần thức tỉnh, hoàn thành thuế biến.
– Câu Trần, chúc mừng ngươi hoàn thành thuế biến, chấp chưởng thiên phạt.
Cổ Trần tán thưởng chúc mừng.
Câu Trần vừa thức tỉnh, từ bên trong ngũ sắc lôi kiển phá xác mà ra, cả người toàn thân còn quấn từng đạo Thiên phạt lôi đình các loại.
Thiên phạt chi lực năm loại màu sắc, quấn quanh thân thể, lộ ra một cỗ hủy diệt ba động làm người sợ hãi, doạ người vô cùng.
Câu Trần tỉnh lại, liền quỳ một gối xuống trước mặt Cổ Trần, mặt mũi tràn đầy tôn kính.
– Ngô vương, cái mạng này của Câu Trần từ nay giao cho người, nguyện làm lưỡi dao sắc bén trong tay ngô vương, vì ngô vương, vì Nhân tộc mở rộng lãnh thổ.
Mỗi chữ mỗi câu Câu Trần tuyên thệ, âm vang có lực, chính thức hiệu trung.
Tuy còn chưa diệt đi Phong tộc, nhưng đã không còn quan trọng, hắn thấy, nơi này của Phong tộc nhất định sẽ bị hủy diệt.
Bởi vì hắn có một loại tự tin, đối với mình, đối với vị vương trước mắt hắn vừa mới hiệu trung này có một loại tín nhiệm tuyệt đối.
– Mau đứng lên.
Cổ Trần cười đỡ Câu Trần dậy.
Hắn cười to nói:- Có tuyệt thế sát tướng phụ ta như ngươi, lo gì đại nghiệp Nhân tộc ta không thành, sợ gì dị tộc cường đại?Câu Trần nghe xong lòng tràn đầy cảm động, nói thật, hắn chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phụ tá một người, thậm chí trước đó còn nghĩ mình sẽ khai sáng một phiến thịnh thế.
Nhưng phấn đấu nhiều năm như vậy, cuối cùng cũng là không thể thực hiện, nhưng bây giờ có Cổ Trần đến, giấc mộng này có lẽ có thể rất nhanh sẽ thực hiện được.
– Đi thôi, phía dưới cũng là sào huyệt Phong tộc, san bằng nơi này, một tên cũng không để lại.
Cổ Trần lạnh lùng hạ lệnh, trong lời nói lộ ra một cỗ sát phạt tranh tranh, mùi máu tươi dày đặc, sát khí mạnh đến mức Câu Trần được xưng là sát tinh cũng nhịn không được động dung.
– Tuân lệnh!Câu Trần hét lớn lĩnh mệnh, quay người nhảy đạp trên lôi đình đi ra khỏi chiến thuyền, trong mắt lóe ra từng đạo thiên phạt lôi quang đáng sợ.
Ánh mắt của hắn rơi xuống, khóa chặt mấy tên Phong tộc cường giả đang bay lên không trung mà đến, đều là chiến thể cảnh Phong tộc cường giả, xem như trụ cột vững chắc.
Nhưng trong mắt Câu Trần, bọn hắn đã không đáng để vào mắt.
– Nhân tộc?- Các ngươi thật to gan!Thấy Câu Trần xuất hiện, mấy tên Phong tộc cường giả kia lập tức tức giận gào thét, ào ào bay lên không trung đánh tới, muốn trực tiếp diệt Câu Trần.
.
Chương 984
Oanh!Sau một khắc, một đoàn ngũ sắc lôi quang bạo phát, thanh âm ù ù chấn động toàn bộ trên dưới Phong cốc.
Câu Trần động, toàn thân quấn đầy thiên phạt lôi đình, hóa thành một đạo lôi quang thẳng hướng đến mấy tên Phong tộc cường giả kia.
Chỉ nghe một tiếng vang “Oanh” thật lớn, bầu trời rung động, có lôi quang tàn phá bừa bãi, thân thể ba tên chiến thể cảnh Phong tộc trực tiếp bị thiên phạt chi lực oanh cái vỡ nát.
Còn lại hai tên chiến thể cảnh cường giả trọng thương bay thấp, từ trên cao rơi xuống dưới, cả người toàn máu, toàn thân trên dưới rách mướp, bốc khói.
– Chết!Câu Trần quát lạnh, đưa tay ngưng tụ từng đạo lôi thương gào thét đánh tới, trong nháy mắt quán xuyên trọng thương ba tên Phong tộc cường giả kia.
Vẻn vẹn trong tích tắc, thân thể ba tên Phong tộc bị lôi thương xuyên qua, cháy rụi một mảng lớn, tại nơi thân thể bị lôi đình chi lực xé nát, hóa thành một mớ thịt nát bắn đầy trời.
Năm chiến thể cảnh cường giả, vừa đối mặt sau đó toàn bộ ngã xuống, máu nhuốm trời cao.
Hiện trường hoàn toàn yên tĩnh, chỉ có tiếng gió vù vù bao phủ, giống như tiếng khóc, khiến người ta tê cả da đầu.
Câu Trần đứng ngạo nghễ hư không, từng đạo thiên phạt chi lực quấn quanh người, sát khí trùng thiên, chiến lực so trước đó hoàn toàn là một trời một vực.
Trước đó hắn rất mạnh, nhưng có hạn, hiện tại không như vậy, được Cổ Trần ban cho thiên phạt chi lực thuế biến, cả người dường như thoát thai hoán cốt, chiến lực kinh thiên.
Cho dù chính hắn cũng không biết giới hạn của bản thân, đối mặt Phong tộc vương, hắn vẫn tuyệt đối tự tin có thể ở đây chém giết đối phương.
– Từ hôm nay trở đi, Phong tộc, bị xóa sổ ở nơi này.
Câu Trần hét lớn một tiếng, truyền khắp phía dưới, đánh tan phong bạo đầy trời, làm cho trên dưới Phong cốc sôi trào.
– Hỗn trướng!- Làm càn!Phong cốc sôi trào, bên trong truyền đến từng tiếng gầm thét, lộ ra lửa giận ngút trời.
Toàn bộ nội bộ Phong cốc, vô số Phong tộc nhân viên đã bị kinh động, khí tức cường đại bạo lệ của Câu Trần, kinh động trên dưới tất cả mọi người trong Phong tộc.
Giờ khắc này, nội bộ Phong cốc tuôn ra một cỗ phong bạo đáng sợ, cuồn cuộn ngút trời, hóa thành cơn lốc đáng sợ.
Hưu hưu hưu! Phong nhận đầy trời bay múa đến, lít nha lít nhít phong nhận, lóe ra phong mang lạnh lẽo bên trong thẳng hướng Câu Trần.
Đối mặt vô số phong nhận của Phong tộc, Câu Trần không hề biến sắc, trong mắt lộ ra lôi đình quang mang sáng rực.
– Ngô vương có lệnh, san bằng Phong tộc!- Giết!Câu Trần bỗng nhiên cầm một cây lôi thương, khí tức càng cường đại, quanh thân tỏa ra ngũ sắc lôi quang, đó là thiên phạt chi thương.
Hắn nhẹ nhàng vung lên, âm thanh ầm ầm chấn động từ phía sau truyền đến, đại lượng nhân ảnh rầm rầm xuất hiện từ những chiếc chiến thuyền.
Dẫn đầu là Bất Tử cấm vệ của Cổ Trần, số lượng chỉ có 10 ngàn, số còn lại không xuất hiện, bởi vì không cần thiết.
– Giết!- Hủy diệt Phong tộc!Chỉ nghe từng tiếng rống to truyền đến, trên chiến thuyền, ngoài một chi quân đoàn xuất hiện, chính là tướng sĩ Câu Trần bộ lạc xông ra.
Tất cả 100 ngàn tướng sĩ, đi đằng sau Bất Tử cấm vệ, cùng xông vào sào huyệt Phong tộc, san bằng nơi này.
Bọn họ chưa bao giờ nghĩ tới, có một ngày có thể tự mình tiến công sào huyệt Phong tộc, từng cái nội tâm hưng phấn, chiến ý ngút trời.
– Ha ha ha! – Đời này có thể tự mình tiến công sào huyệt Phong tộc, bộ xương già này của ta dù chết cũng không tiếc.
Một tiếng cười to truyền đến, có lão giả của Câu Trần bộ lạc vọt ra, nguyên một đám Câu Trần bộ tộc lão giả xuất động, xông lên đánh giết sào huyệt Phong tộc.
– Giết!- Phong tộc tận thế đến rồi!Một tiếng lại một tiếng truyền ra, 100 ngàn Câu Trần bộ lạc tướng sĩ, cao thủ được mang tới, toàn bộ điều động, đánh phá hang ổ của phong tộc, diệt sạch Phong tộc nơi này.
Giờ khắc này, tất cả mọi người đều cháy rực một cỗ huyết khí, có thể tự mình tiêu diệt sào huyệt Phong tộc, không ai không phấn khích.
Tất cả mọi người tham chiến, chỉ có Cổ Trần ngồi ngay ngắn trên Thanh Đồng vương tọa, đứng trên hư không, hờ hững nhìn xuống hang ổ Phong tộc phía dưới.
Hai bên Cổ Trần, là hai thiếu nữ, chính là hai tỷ muội Li, Lạc.
– Nhân tộc, các ngươi thật lớn mật!Đột nhiên, bên trong Phong cốc truyền đến một tiếng hét giận dữ, một cỗ Vương giả uy thế ngút trời tới.
Phong tộc vương, xuất hiện rồi.
Hô!Một cơn cuồng phong nổi lên, thanh âm ù ù chấn thiên, tạo thành phong bạo đáng sợ.
Trong phong bạo, một bóng người dần dần hiện lên, khí tức mạnh mẽ, phong bạo đáng sợ quấn quanh thân, vô số phong nhận phi vũ.
Đó là Phong tộc vương, mang theo một Thanh sắc vương quan, sắc mặt cổ quái nhìn Cổ Trần, thật muốn nhắc nhở hắn một câu ngươi bị tái xanh rồi.
– Nhân tộc, các ngươi thật đáng chết.
.
Chương 985
Vị này, chính là Thanh Phong Vương của Phong tộc phân chi, quanh người hắn quấn đầy thanh sắc phong bạo, phong nhận trên trời lấp lánh thanh huân, cắt đứt vạn vật.
Khuôn mặt hắn âm trầm, Thanh sắc vương quan trên đỉnh đầu lấp lóe, trong mắt lộ ra băng lãnh sát cơ, uyển như phong nhận khiến người ta cảm thấy từng đợt nhói nhói.
Cổ Trần bình chân như vại ngồi trên Thanh Đồng vương tọa, ở trên cao nhìn xuống, nhìn xuống toàn trường phía dưới, cầm trong tay một cái bình rượu nhẹ nhàng lắc lư.
Hắn đang thưởng thức trận đại chiến này, không hề tham dự, mà chính là giao cho vị thuộc hạ Câu Trần vừa mới thần phục hiệu trung này.
Đối với vị sát tướng này, Cổ Trần có lòng tin cực lớn, vì vậy, an tâm xem kịch là được rồi.
– Phong tộc, Thanh Phong Vương, hôm nay sẽ là ngày giỗ của ngươi.
Câu Trần hừ lạnh, từng bước một đạp trên lôi đình đi đến, thiên phạt chi lực cuồng bạo và ngũ sắc thiên phạt còn quấn quanh thân thể, khiến người ta nhìn liền hoảng sợ.
Xì xì! Đùng đùng không dứt!Điện quang bên này lấp lóe, lôi quang tàn phá bừa bãi, thanh phong bên kia bao phủ, phong bạo ù ù chấn động.
Hai đại cường giả khí thế va chạm, sinh ra giao phong kịch liệt, phong lực cường đại và thiên phạt lôi đình kinh khủng tương hỗ giao kích cùng một chỗ.
– Giết!Gió lớn nổi lên, thiên lôi động.
Oanh!Phong lôi nổ tung đầy trời, cuồng phong vù vù, sấm sét vang vọng khắp nơi, hai đại cường giả tiến gần tới nhau, ngươi tới ta đi, đánh đến kịch liệt khác thường.
Phong tộc vương, cuốn lên phong nhận vô biên rồi đánh tới, nhưng lại bị Câu Trần ngưng tụ ra thiên phạt chi lực đáng sợ đánh tan hết thảy.
Bành bành bành! – Ta giết ngươi!Câu Trần hét lớn, tay nâng một phiến lôi đình đè xuống, thanh âm ù ù rung khắp trời cao, lít nha lít nhít thiên lôi giáng xuống.
Phong tộc vương hơi biến sắc, phẫn nộ quát:- Tiểu Nhân tộc, thấp kém mà ti tiện, dám động thủ với bản vương, ngươi chán sống.
– Diệt thế phong bạo!Một tiếng rít, thân thể Thanh Phong Vương càng bộc phát thêm phong lực, hình thành một cỗ phong bạo đáng sợ, thanh sắc phong nhận hội tụ thành vòi rồng lao đến.
Đông long một tiếng, phong lôi giao kích, hai bóng người cấp tốc va chạm, hóa ra từng đạo tàn ảnh, đánh cho hư không loạn chiến, khắp nơi chấn động.
Có thiên lôi đáng sợ bổ xuống dưới, đánh chết không ít tộc nhân Phong tộc, còn có phong bạo tán loạn, phong nhận cắt chém tứ phương, tạo thành từng đạo dấu vết.
Trong cơn bão táp, từng đạo lôi đình tàn phá bừa bãi xen lẫn, hai người không ngừng kịch chiến ngay trong phong lôi, ai cũng không nhượng bộ, đánh cho bốn phía nham thạch, rừng cây đều ào ào bật gốc xoắn nát thành bụi phấn.
Câu Trần chiến lực kinh thiên, còn chưa đạt đến Niết Bàn viên mãn, lại có thể đại chiến với Phong tộc Thanh Phong Vương mà không rơi vào thế hạ phong, thậm chí càng đánh càng hăng.
Một phen giao thủ, khiến Thanh Phong Vương vừa kinh vừa sợ, bản thân dù tăng lực lượng nhưng không hiểu sao cũng không thể áp chế Nhân tộc trước mắt này.
Thiên lôi chi lực của đối phương quá cường đại, quá cuồng bạo, đánh lên thân thể đều xuất hiện từng mảng cháy đen, xuất hiện một cảm giác chết lặng.
– Thật mạnh!Thanh Phong Vương kinh ngạc, đại chiến đến bước này vẫn không thể nào áp chế đối phương, chỉ biết Nhân tộc trước mắt này mạnh vô cùng, chiến lực kinh thiên động địa.
Càng đáng sợ chính là, người ngồi trên vương tọa kia, mới là người khiến Thanh Phong Vương kiêng kỵ nhất.
Cổ Trần không động thủ, chỉ là đang ngồi uống rượu quan chiến, nhưng lại cho Thanh Phong Vương một loại uy hiếp mạnh mẽ, trong lòng kiêng kị, không cách nào toàn lực chém giết.
Bởi vì hắn phòng bị Cổ Trần, giữ lại một chút lực lượng, chính vì vậy mới bị Câu Trần từng bước chiếm cứ chủ động.
Mắt thấy Thanh Phong Vương dần dần rơi vào hạ phong, vô số Phong tộc bên trong Phong cốc nhịn không được biến sắc, kinh hãi nhìn trận chiến này.
Bọn họ tuy không thấy rõ lắm thân ảnh của hai người, nhưng lại có thể nhìn từng đạo nhân ảnh, còn thấy rõ Thanh Phong Vương rơi vào thế yếu.
– Có chút không ổn, Vương ở thế yếu.
Một tên Phong tộc cường giả ngưng trọng nói, hai mắt nhìn chòng chọc vào đại chiến trên hư không.
Hắn thấy được trong lúc hai người kịch chiến, rõ ràng là Thanh Phong Vương rơi xuống hạ phong, bị Câu Trần chiếm cứ quyền chủ động, từng bước áp chế lại.
Phong lôi cuồn cuộn đầy trời, từng trận sấm sét, tiếng gió bao phủ, dư âm hai người giao chiến chém nát vạn vật, hủy diệt lượng lớn sự vật.
Oanh!Một đạo thiên lôi đỏ thẫm bổ xuống dưới, trúng một tên Phong tộc, thân thể liền biến thành than cốc, bốc lên từng đợt khói đen, dọa không ít tộc nhân Phong tộc gần đó.
Phốc!Sau một khắc, có phong nhận đáng sợ xẹt qua, phốc phốc một chút, mấy tên Phong tộc không kịp né tránh, thân thể liền bị chặt đôi, huyết dịch nội tạng rơi lả tả trên đất.
– Mau lui lại!.
Chương 986
Một tên Phong tộc lão giả quát lớn, vô số tộc nhân Phong tộc mới khinh khủng thối lui.
Dư âm hai người giao chiến không phân địch ta, căn bản không có cách nào khống chế, cho nên cho dù dư âm lực lượng của Thanh Phong Vương tràn lan cũng sẽ gây họa cho chính đồng tộc của hắn.
Dù Phong tộc có phong lực, nhưng đối mặt với phong nhận cường đại của Thanh Phong Vương căn bản không có cách nào ngăn cản, trực tiếp liền bị chặt đứt, rất thê thảm.
– Vương giả, cũng không có gì hơn!Bên trong đại chiến, hai mắt Câu Trần càng ngày càng sáng ngời, từng đạo lôi quang phun ra, há mồm to quát một câu, đưa tay ngưng tụ vô số lôi quang đánh xuống.
Đông Long một tiếng, Thanh Phong Vương thổ huyết bại lui, mặt mũi cháy đen một mảng, bị thiên phạt chi lực đánh cho toàn thân loạn chiến, chết lặng.
Hắn vừa kinh vừa sợ, trong miệng không ngừng ho ra máu, thân thể nhanh chóng lùi về phía sau, phong lực cường đại xoắn nát thiên phạt chi lực xâm nhập trong cơ thể.
– Cỗ lực lượng này, tựa như thiên lôi chi lực, không phải lôi đình phổ thông.
Nội tâm Thanh Phong Vương kinh hãi, rốt cục cảm nhận được loại thiên phạt chi lực này khác biệt, căn bản không phải lôi đình chi lực phổ thông.
Đó là thiên phạt chi lực chân chính, ẩn chứa một cỗ thiên uy, hủy diệt, một khi để hắn tạo ra, sẽ phải chịu một loại hủy diệt, thống khổ.
– Đáng chết, tên Nhân tộc này làm sao lại nắm giữ năng lực chỉ Lôi tộc mới có?Thanh Phong Vương vừa kinh vừa sợ, nhịn không được gầm hét lên, toàn thân tuôn ra một cỗ thanh hắc phong lực, hóa thành phong bạo cuốn lên đầy trời.
Ầm ầm!Phong vân vội vàng, vân vụ đầy trời bị hút tới, vậy mà hóa thành một cơn gió lốc đáng sợ, giống như bão xoáy ù ù kinh thiên.
Hắn hóa thân thành gió, thi triển một chiêu cường đại nhất.
– Diệt Thế Phong Tai!Thanh Phong Vương gầm nhẹ một tiếng, hai mắt bốc lên hai đạo thanh quang, thanh sắc vương quan trên đỉnh đầu tách ra từng đợt lục mang khiếp người vô cùng.
Sắc mặt Cổ Trần cổ quái, nhỏ giọng thầm thì nói:- Thanh Phong Vương này, tại sao ưa thích mang vương quan xanh mơn mởn như vậy, chẳng lẽ bị tái xanh rồi?Nếu như Thanh Phong Vương có thể nghe được suy nghĩ của hắn, khẳng định sẽ bị tức chết.
– Ừm, có phải ta khi làm vương quan cũng nên làm tiếp một bộ vương bào gia thân không?Tâm tư Cổ Trần nhất động, bỗng nhiên sinh ra một suy nghĩ trong đầu, nghĩ đến lúc xưng Vương, vậy sẽ phải làm nguyên bộ nha.
Nghĩ đến đế vương cổ đại, một đám người uy phong lẫm liệt, một thân vương bào, xem ra rất có uy thế, chi bằng cũng làm một bộ?Hắn đang nghĩ ngợi, trận chiến giữa hai người phía dưới dần dần phát sinh biến hóa.
Bởi vì Thanh Phong Vương kiêng kị, phòng bị Cổ Trần, cho nên không cách nào vận dụng toàn bộ lực lượng, bảo lưu một phần để đối phó gia hỏa nguy hiểm hơn kia.
Nhưng chính vì vậy, bị Câu Trần trực tiếp nắm lấy cơ hội từng bước một áp chế đối phương, chiếm cứ quyền chủ động.
Bành!Tay Câu Trần cầm lôi binh, tóm cơ hội hội tụ lôi quang đầy trời đánh vào lồng ngực Thanh Phong Vương, nổ tung thành một lỗ thủng.
– A! Đau chết bản vương!Thanh Phong Vương hét thảm một tiếng, toàn thân bốc lên Thanh Phong, cả người mang màu xanh mơn mởn, vương quan trên đỉnh đầu càng xanh hơn.
Gia hỏa này, toàn thân đều tái rồi.
– Tiến công, san bằng sào huyệt Phong tộc!Câu Trần đứng ngạo nghễ hư không, khí thế ngút trời, chiếm cứ chủ động xong lập tức hạ lệnh tổng tiến công.
Oanh! Sau một khắc, chỉ thấy 10 ngàn Thanh Đồng Bất Tử cấm vệ cùng nhau lao xuống, triển khai tiến công hung mãnh nhất, thẳng hướng sào huyệt Phong cốc của Phong tộc ở phía dưới.
Phía sau có 100 ngàn tướng sĩ Câu Trần bộ lạc cùng nhau gầm thét đi theo, xuống dưới chém giết.
– Đáng chết, để bản vương giết sạch bọn họ!Thanh Phong Vương tức giận, hổn hển gào thét, thanh âm truyền khắp toàn bộ Phong cốc, vô số Phong tộc kinh dị, lại tuôn ra một cỗ sỉ nhục cùng phẫn nộ thật sâu.
Nhân tộc vậy mà dám tiến công sào huyệt Phong tộc bọn họ, nguyên một đám cảm thấy mặt đau rát, một loại sỉ nhục sâu trong linh hồn.
– Giết sạch Nhân tộc!Phong tộc bạo phát, nguyên một đám hai mắt đỏ thẫm, dường như bị kích thích hạch tâm, bị sỉ nhục, cảm thấy phẫn nộ vô cùng.
Toàn bộ Phong cốc lập tức bạo động, phong bạo vô tận ù ù bao phủ, phong nhận đầy trời hội tụ thành một phiến phong hải trực tiếp thẳng hướng về phía quân đoàn Nhân tộc bên này.
Bang! Ầm ầm! Đại chiến hai tộc mở ra, một cỗ Thanh Đồng quang mang, một cỗ phong bạo đáng sợ, hai cỗ nước lũ hung hăng đụng vào nhau, mở màn một một trận đại chiến diệt tộc.
.
Chương 987
– A! Bên trong Phong cốc, tiếng hô “Giết” rung trời, từng đạo quang mang lấp lánh, có dư âm năng lượng đáng sợ tán loạn, cuồng phong bao phủ khắp nơi.
Tiếng kêu thảm thiết đâm thủng thiên khung, lít nha lít nhít Phong tộc dũng mãnh tiến ra, ngăn cản Nhân tộc tiến công, trên người bọn hắn đều quấn một cỗ phong lực.
Những Phong tộc này, tốc độ cực nhanh, tay khua phong nhận giết địch.
Thương thương thương! Từng đạo phong nhận đánh tới, đánh vào một số Thanh Đồng Bất Tử cấm vệ, bắn ra từng đốm lửa nhỏ, chói lọi đến chói mắt nhưng vẫn không để lại dấu vết.
Đừng nói tới làm bị thương bọn hắn, Bất Tử cấm vệ cường đại ở chỗ cường hãn mọi mặt, gồm phòng ngự, lực lượng, chiến lực đều cực kỳ khủng bố.
Thân làm Đạo Binh, tương đương là một Nhân hình Đạo khí, loại lực sát thương kinh hãi thế tục kia, đánh cho Phong tộc liên tục bại lui, ngã xuống.
– Mau ngăn cản!- Ngăn trở những người này.
Có cao thủ Phong tộc nộ hống, hai tay ngưng tụ mấy chục đạo phong nhận đánh tới, toàn bộ đánh vào người một tên Thanh Đồng Bất Tử cấm vệ.
Kết quả chỉ bắn ra đốm lửa nhỏ rực rỡ, không hề bị thương, thậm chí không có cách nào để lại dấu vết trên Thanh Đồng giáp và thân thể bọn họ.
Lực phòng ngự đáng sợ khiến Phong tộc hoảng sợ không thôi, càng hoảng sợ chính là lực chiến đấu của bọn hắn.
Phốc!Một đao cắt ngang, tên Phong tộc cao thủ kia vỡ thành hai mảnh tại chỗ, huyết thủy hỗn hợp từ bụng chảy đầy đất, chết thảm tại chỗ, chết không nhắm mắt.
Chí tử hắn cũng không nghĩ ra, vì sao những Bất Tử cấm vệ này đánh không thương tổn, thậm chí một chút dấu vết cũng không lưu lại, hoàn toàn không có cách nào chống lại.
Oanh!- A! – Bọn họ không phải người, không phải người! Có Phong tộc cường giả thê lương kêu rên, toàn thân nhuốm máu lụi bại thối lui, nhưng bị một tên Bất Tử cấm vệ thống lĩnh nghiền nát trên đường.
Bịch một tiếng, khói bụi cuồn cuộn tản ra.
Tên Phong tộc Niết Bàn cảnh cường giả kia, đầu bị đạp vỡ như dưa hấu nổ tung.
Bất Tử cấm vệ thống lĩnh, chính là người cường đại nhất trong tất cả cấm vệ, hắn đã bước một chân vào tầng cao hơn, tương đương với nửa bước Hoàng binh cấp bậc.
Mặt hắn không biểu tình, không có một tia tình cảm ba động, lãnh khốc, vô tình, chỉ biết giết lại giết, phàm nhìn thấy Phong tộc đều chém giết vô tình, không ngoại lệ.
– Rống!Chỉ nghe một tiếng rít lên, có Cự Ma đáng sợ từ trên trời giáng xuống, tay khua Thanh Đồng chiến chùy hung hăng đập lên Phong cốc năng lượng quang mạc.
Một tiếng “Đông long” vang lên, toàn bộ Phong cốc đều rung động, bụi bặm ngập trời, dư âm bạo tạc mãnh liệt hoành táo tứ phương.
Bên trong Phong cốc, một số Phong tộc bị đánh chết tại chỗ, huyết vụ phi tán, tràng diện doạ người vô cùng.
Đó là Cự Ma thống lĩnh, tay khua Thanh Đồng chiến chùy một lần lại một lần mãnh kích quang mạc, đông long, tiếng nổ tung kịch liệt truyền khắp toàn bộ Phong cốc.
Răng rắc!Chỉ nghe một tiếng vang giòn, Phong cốc quang mạc bị phá nát, bị tôn Cự Ma đáng sợ này cứ thế mà đánh vỡ, một bước giết chết người trong đó.
– Không! Đại lượng Phong tộc hoảng sợ gào thét, bị một thanh Thanh Đồng chiến chùy quét thành huyết nhục lẫn lộn, từng mảnh bay ra, mùi máu tươi phiêu đãng, làm cho người ta buồn nôn.
– Hủy diệt, hủy diệt!Tôn Cự Ma này giơ thẳng lên trời gào thét, thì thấy bầu trời phía trên, từng tôn Cự Ma chiến sĩ từ trên trời giáng xuống, ầm ầm nhảy vào bên trong Phong cốc.
Thậm chí có một mảng lớn Phong tộc tộc nhân bị giết chết, từng tôn khua Thanh Đồng chiến chùy to lớn trên tay, giết đến khi Phong tộc tan tác, rú thảm.
Phốc phốc phốc! Một bên khác, 10 ngàn Bất Tử cấm vệ theo Cự Ma làm tiên phong xông vào Phong cốc, cuốn lên một cỗ huyết vũ tinh phong, tràng diện huyết tinh khủng bố.
Nơi bọn họ qua, chỉ để lại mảng lớn thịt nát, thi thể, chân cụt tay đứt, từng chiếc đầu bay lên không trung rồi lăn xuống, chết không nhắm mắt.
Những tộc nhân Phong tộc này, căn bản không có cách nào ngăn cản Cự Ma tiên phong, càng không cách nào ngăn cản Bất Tử cấm vệ trùng sát, hoàn toàn là một bên bị giết hại.
Ở phía sau, 100 ngàn tướng sĩ Câu Trần bộ lạc cũng xông vào, từng người kinh hãi, phấn chấn, ngao ngao kêu to xông tới, ra tay giết Phong tộc còn sót lại.
Tóm lại, Cự Ma tiên phong, Bất Tử cấm vệ, 100 ngàn tướng sĩ Câu Trần bộ tộc, đồng loạt dàn quân tới giết, không ai địch nổi.
– Tổ trận!- Nhanh kết trận!Bên trong Phong cốc, Phong tộc khủng hoảng, nguyên một đám Phong tộc cường giả liên tục hét lớn, muốn tạo thành trận văn phòng ngự những kẻ đáng sợ này.
Ông!Chỉ thấy, bên trong Phong cốc, đại lượng Phong tộc bắt đầu tạo thành từng trận thế, hình thành một trận hình cường đại, không ngừng đẩy lên muốn ngăn trở Nhân tộc tiến công.
– Chiến trận sao?Phía trên hư không, Cổ Trần ngồi trên Thanh Đồng vương tọa, ở trên cao nhìn xuống toàn bộ chiến trường, trông thấy Phong tộc tạo thành chiến trận phòng ngự, trên mặt như có điều suy nghĩ.
Hắn trông thấy đại lượng Phong tộc chiến sĩ, tạo thành một trận hình kỳ quái, khí thế cùng lực lượng hết thảy tất cả mọi người trong chiến trận ngưng thành một cỗ.
.
Chương 988
– Ngao! Đột nhiên một tiếng rít truyền đến, chiến trận chuyển vận, từng đạo quang mang hội tụ, hóa thành một tôn cuồng phong cự thú đáng sợ ngẩng lên trời gào thét.
Đó là phong lực vô tận hội tụ thành cuồng phong cự thú, là chiến trận ngưng tụ lực lượng của tất cả mọi người mà thành, khí thế ngút trời.
Oanh một tiếng, có Cự Ma bị đánh lùi, nhìn Cổ Trần kinh ngạc không thôi.
Hai mắt hắn lóe ra từng đạo quang mang, yên lặng quan chú chiến trận của Phong tộc, muốn xem thấu huyền diệu bên trong, biết đâu nhờ đó mà sáng tạo ra chiến trận mới.
Trông thấy Phong tộc chiến trận, nội tâm Cổ Trần liền linh hoạt mở ra, bộ lạc mình còn chưa có bất kỳ chiến trận gì.
Đã vậy, vì sao không thu hoạch một chút cảm hứng từ chiến trận của dị tộc, kết hợp một số hiểu biết của mình sáng tạo ra chiến trận thuộc về Hoang Cổ nhất tộc?- Rống!Cự Ma gào thét, hai mắt Cự Ma thống lĩnh cầm đầu đỏ thẫm, toàn thân tản ra một cỗ hủy diệt khí tức bạo lệ, vung Thanh Đồng chiến chùy lên trực tiếp tới giết.
Một cái búa nện xuống, tiếng vang đông long truyền đến, Cự Ma thống lĩnh vậy mà hơi hơi lui về sau một bước.
Mà đối diện chiến trận, hơn chục ngàn tộc nhân Phong tộc tạo thành chiến trận cường đại trực tiếp sụp đổ, lượng lớn Phong tộc thổ huyết tại chỗ, thậm chí có tên bị chấn chết.
Cự Ma thống lĩnh cường đại cũng không phải nói đùa, hủy diệt lực lượng cuồng bạo kia đánh xuống, chiến trận của Phong tộc cũng không chịu nổi mà sụp đổ.
– A! – Cứu ta! Chiến trận sụp đổ, những người trong chiến trận cũng bị đồ sát, Cự Ma, Bất Tử cấm vệ nghiền ép qua, chém giết cái hết tên này đến tên khác.
Toàn bộ chiến cục thảm liệt phá lệ, Phong tộc thương vong thảm trọng, nhìn lại Nhân tộc bên này, chưa ai chết, nhưng bị thương thì rất nhiều.
Có điều bọn họ đều không quan tâm xông tới, đánh cho Phong tộc liên tiếp tan tác, không cách nào hình thành một màn phòng ngự hữu hiệu, phòng tuyến dần dần thối lui vào sâu trong Phong cốc.
– Hỗn trướng!- Mau ngăn cản!Khu vực hạch tâm Phong cốc, từng tiếng nộ hống truyền đến, có Phong tộc cường giả phóng lên tận trời, tản ra phong lực đáng sợ, cuốn lên một cỗ gió lốc đánh tới.
Những cao thủ Phong tộc này, đã là nội tình trong sào huyệt của Phong tộc Vương tộc, mười mấy 20 vị Niết Bàn cường giả, cũng tính là một cỗ lực lượng cường đại.
Chỉ tiếc, cỗ Phong tộc nội tình này lại chịu sự song trọng trùng sát của hủy diệt tiên phong và Bất Tử cấm vệ, căn bản không có cách nào chống lại, ngăn không được Nhân tộc binh phong.
– Không! Một tên Phong tộc lão giả thê lương kêu rên, thân thể bị Cự Ma dùng búa đánh trong lòng đất, huyết phun cao ba trượng.
Hắn chết cũng không nghĩ ra, chính mình lại bị một cái búa đánh chết.
Thương thương thương! Bên trong Phong cốc, đại chiến càng phát thảm liệt, đại lượng Phong tộc hợp thành chiến trận, hình thành thành từng Phong thú cường đại hung hăng xông tới.
Trong lúc nhất thời vậy mà chặn được trùng phong của Cự Ma và Thanh Đồng Bất Tử cấm vệ, hai tộc lâm vào trạng thái keo sơn trong cốc.
Nhìn uy lực chiến trận của Phong tộc, chặn 1000 Cự Ma, còn có 10 ngàn Thanh Đồng Bất Tử cấm vệ, nội tâm Cổ Trần thật rất kinh ngạc.
– Chiến trận, thì ra đây chính là chiến trận, ngưng tụ lực lượng tất cả một người trong quân đội, dẫn động thiên địa chi thế cấu thành phòng ngự và lực sát thương cường đại.
Cổ Trần lẩm bẩm, trong ánh mắt không ngừng lóe ra một loại tia sáng nào đó, giống như ngộ ra điều gì, xem thấu huyền bí trong chiến trận.
Hắn dường như sở ngộ, bỗng nhiên mở nắm tay, một tia Thanh Đồng quang mang kỳ quái hội tụ trong lòng bàn tay, từng cái từng cái lít nha lít nhít xen lẫn nhau.
Bang bang!Rất nhanh, Cổ Trần xây dựng ra một Thanh Đồng phương trận trong lòng bàn tay, lộ ra từng đợt sát phạt kinh thiên, tiếng leng keng bên tai không dứt, chấn nhiếp tâm thần.
Đây là hắn căn cứ vào chiến trận của Phong tộc lĩnh ngộ ra một loại chiến trận hoàn toàn mới, chính là kết hợp với sự huyền diệu của Thanh Đồng chi lực, xây dựng ra một Thanh Đồng chiến trận.
Thanh Đồng chiến trận này, có thể tăng cường phòng ngự lực, chiến đấu lực của toàn bộ quân đoàn phương trận, càng có thể dẫn động vô vàn sát phạt chi khí tiến hành công kích.
– Vậy gọi là Thanh Đồng sát trận!Khuôn mặt Cổ Trần lộ vẻ thỏa mãn, khẽ vuốt cằm, đối với Thanh Đồng sát trận mình sáng tạo ra cảm thấy một tia mừng rỡ.
Có loại Thanh Đồng sát trận này, tương lai, tổng thể chiến đấu lực của bộ lạc quân đoàn chí ít sẽ tăng lên gấp đôi trở lên, tăng phúc chiến lực thậm chí sẽ càng ngày càng cao.
Đương nhiên, đây chỉ là chiến trận thô sơ, cần phải hoàn thành việc xây dựng một chiến trận cường đại hoàn thiện, nhất định phải hao tổn một chút thời gian mới được.
.
Chương 989
Có điều đối với điểm này Cổ Trần không để tâm, hắn có lòng tin có thể chế tạo ra một cái Thanh Đồng sát trận hoàn thiện, cường đại, tương lai sẽ khiến tất cả các tộc trong đại chiến kinh dị thậm chí sợ hãi.
– Câu Trần, đừng đùa, nhanh kết thúc trận chiến.
Thu hồi Thanh Đồng sát trận, ánh mắt Cổ Trần đảo qua hư không, thanh âm đạm mạc truyền đi, lập tức khiến thân thể hai người đang kịch chiến bị chấn động.
Hai mắt Câu Trần bắn ra lôi quang sáng rực, sát ý bành trướng, khiến Thanh Phong Vương cảm thấy tim đập nhanh, lập tức có loại cảm giác không ổn.
– Không ổn!Thanh Phong Vương kinh dị thầm kêu, không cần suy nghĩ trực tiếp lách mình nhanh lùi lại, phong bạo cuốn quanh ngăn tại phía trước.
Không đợi hắn buông lỏng một hơi, một cỗ lôi quang hội tụ thành hình trên đỉnh đầu, năm loại thiên phạt chi lực xen lẫn thành một cỗ, hung hăng bổ xuống phía hắn.
Oanh!Ngũ lôi oanh đỉnh, khắp nơi run rẩy, khói bụi bốc lên đầy trời.
Trong khói bụi, một bóng người mờ ảo nằm đó, toàn thân run rẩy, từng đạo hồ quang điện bốc lên, mùi thịt cháy cũng theo đó mà tỏa ra.
Bộ dáng thê thảm của Thanh Phong Vương, khiến tất cả Phong tộc sợ ngây người.
– Vương!Có Phong tộc cường giả bi thiết kêu một tiếng.
Thanh Phong Vương run rẩy đứng lên, trên thân còn quấn vô số lôi điện, cả người đều bị điện đốt cháy đen.
Hai mắt hắn bốc lên quang mang màu xanh, phong lực trong cơ thể sôi trào, cắt đứt thiên phạt chi lực xâm nhập trong thân thể, chật vật loại bỏ nó ra ngoài.
Phốc!Hắn phun ra một ngụm máu, hỗn hợp một lượng lôi điện lớn, đánh xuyên qua lòng đất để lại một cái hố.
– Bản vương! Oanh!Thanh Phong Vương vừa muốn mở miệng, kết quả có một cỗ thiên lôi đánh vào trán, chỗ đánh bị đánh nở hoa, huyết dịch văng khắp nơi, cả người lần nữa bị ném xuống hố.
– A! Đau chết bản vương! Hắn thê lương kêu thảm.
Cả người bị thiên phạt bổ đến thống khổ không chịu nổi, vết thương trên người chồng chất, thân thể cháy đen, mùi thịt phiêu tán.
Không ít người của Phong tộc không tự chủ mà nuốt một ngụm nước bọt, mặt mũi tràn đầy hoảng sợ, nội tâm có loại cảm giác muốn sụp đổ.
Vương của bọn hắn, từng là vị vương vô địch trong mắt Phong tộc, lại bị Nhân tộc Sát Tinh kia trực tiếp đánh cho chật vật không chịu nổi, ngao ngao kêu thảm.
Thế giới này làm sao vậy, vì sao Nhân tộc bị nô dịch, bị chèn ép vậy mà đánh ngược lại bọn hắn rồi?- Điên rồi, thế giới này điên rồi.
Có Phong tộc lão nhân điên cuồng kêu to, hai tay ôm đầu, cả người la hét như điên như dại.
Phốc!Sau một khắc, hắn liền bị một tên Câu Trần bộ lạc lão giả trực tiếp trảm bay đầu, xoay vài vòng mới ngã xuống đất, hai mắt trợn trừng, lộ ra một loại điên cuồng, hoảng sợ.
– Nhân tộc, một chủng tộc đê tiện, vì sao có thể đánh bại Phong tộc cao quý chúng ta?Một tiếng rít truyền đến, một vị lão giả của Phong tộc toàn thân tràn ngập một cỗ phong nhận cuồng bạo, cát liệt hết thảy tứ phương, liên đới mấy đồng tộc của hắn không cẩn thận đều bị xoắn nát thành thịt muội tại chỗ.
Hắn điên rồi, hai mắt lóe ra một loại điên cuồng.
Đối mặt với Nhân tộc cường đại kinh khủng, hoàn toàn không có cách nào chống lại, vương của bọn hắn đều bại, bị nhân tộc này trực tiếp đánh ngược, đánh mất lòng dạ.
Cổ Trần mặt không biến sắc nhìn toàn bộ chiến trường, không ít Phong tộc bị sợ mất mật, bị giết tới hoảng sợ, thậm chí sụp đổ.
– Người nào nói Nhân tộc chúng ta ti tiện?Đột nhiên tiếng gầm giận dữ truyền đến, Câu Trần bọc lấy lôi đình đầy trời lao xuống, một tay vung ra đại lượng thiên phạt lôi đình che mất mảng lớn phía trước Phong tộc.
Oanh!Cơ hồ trong nháy mắt, hàng trăm hàng ngàn tộc nhân Phong tộc trực tiếp bị lôi điện nổ thành bột phấn, chết thảm tại chỗ.
Phong tộc lão giả nói Nhân tộc ti tiện kia, càng thê thảm vô cùng, toàn thân bị lôi đình đánh huyết nhục vỡ nát, chỉ để lại hài cốt um tùm đứng ở đó.
Tràng diện kinh khủng, vô số Phong tộc hoảng sợ, từng người sợ hãi lui lại.
– Ta thấy Phong tộc các ngươi mới là thứ ti tiện, sát phá dũng khí của các ngươi, chém chết căn cơ của các ngươi, để cho các ngươi nhìn thấy Nhân tộc liền run rẩy, hoảng sợ.
Thanh âm băng lãnh của Câu Trần truyền ra, mỗi chữ mỗi câu, lộ ra sát phạt kinh thiên động địa.
Hắn đạp từng bước trên lôi đình đi tới, giống như một tôn Lôi Thần hàng thế, cuốn lôi phạt đầy trời tụ lại, tràng diện kia doạ người vô cùng.
Cổ Trần nhìn liên tục gật đầu, tán thưởng nói:- Không tệ, có lẽ, tương lai ngươi thật có thể trở thành Câu Trần Đại Đế của thế giới này, danh động chư thiên, chấn nhiếp vạn tộc.
Chỉ thấy, Câu Trần đã rơi vào bên trong hố to, hai tay ngưng tụ một đầu Lôi Tiên trở về, cuốn lấy một bóng người mơ hồ ở bên trong mang ra ngoài.
.
Chương 990
Đó là Thanh Phong Vương, cả người bị đánh đến toàn thân biến thành than cốc, kém chút liền chết, cho dù không chết cũng chỉ còn lại chút hơi thở.
– Ngươi, Nhân tộc các ngươi, làm sao có thể cường đại như vậy?Thanh Phong Vương không tin kết quả này, hư nhược rống to giãy dụa.
Đáng tiếc trên người hắn buộc chặt một đầu Lôi Tiên, gắt gao khóa hắn lại, Thanh Phong Vương giãy dụa như thế nào cũng không có một chút hiệu quả, ngược lại càng đau đớn hơn.
Câu Trần hừ lạnh nói:- Nhân tộc chúng ta, vì sao không thể cường đại như vậy?Hai mắt Thanh Phong Vương trợn trừng, gầm nhẹ nói:- Không có khả năng, Nhân tộc các ngươi cũng là bị Man Hoang Bách Tộc chúng ta nô dịch, văn tự, truyền thừa đều bị chém chết, không thể cường đại như vậy.
– Nực cười!Câu Trần khinh thường cười lạnh:- Ếch ngồi đáy giếng, dị tộc các ngươi có phải cao cao tại thượng đã quen, cho là Nhân tộc chúng ta không có văn tự, không có truyền thừa thì không cách nào cường đại lên?- Nhân tộc chúng ta, bất kính trời, không sợ chiến, có thể từ bên trong thiên địa vạn vật tìm kiếm cường đại chi pháp, có thể từ trong tay dị tộc các ngươi cướp đoạt cường đại chi pháp.
– Để mạnh lên, ta cả đời này chưa bao giờ biết cảm giác ngủ là gì, để mạnh lên, ta thậm chí có thể hung ác quyết tâm hủy diệt những bộ lạc khác, để thu nạp càng nhiều tộc nhân, tập hợp thành một lực lượng chống lại các ngươi.
Mỗi chữ mỗi câu của Câu Trần, đều đầy máu và nước mắt, hắn một đường đi tới huyết tinh vô cùng, hài cốt trải dài, có cả đồng tộc, dị tộc.
Tóm lại có thể đi đến bước này, có ai không phải trải qua vô vàn huyết tinh sát phạt, dưới chân không phải bước lên từng đống hài cốt mà đi tới?- Dị tộc, đều nên diệt sạch hết thảy.
Câu Trần nói hai mắt lộ ra lôi quang đỏ thẫm, hai tay nắm hai tay Thanh Phong Vương, tàn nhẫn xé rách ra.
Tư lạp!- A! Thanh Phong Vương kêu thảm, hai tay cứ thế bị xé toang, huyết dịch phun ra, rơi xuống mặt không ít tộc nhân Phong.
Bọn họ ngây dại, nhìn bộ dáng hung hãn của Câu Trần, xé toang hai tay Thanh Phong Vương, thậm chí còn trực tiếp bắt lấy hai chân đối phương.
Câu Trần lãnh khốc nói:- Các ngươi không phải luôn miệng nói Nhân tộc đê tiện à, hôm nay, trước mặt vô số tộc nhân các ngươi, ta sẽ khiến vương của các ngươi bị phân thây.
Tê lạp!Hai cái đùi lập tức bị kéo xuống, một màn thảm liệt, dọa ngất không ít người Phong tộc.
Một số tộc nhân Phong tộc trực tiếp sợ mất mật, chết tại chỗ.
Tất cả Phong tộc run lẩy bẩy, mặt mũi trắng bệch, trong mắt đều là quang mang hoảng sợ, hoàn toàn bị thủ đoạn hung sát của Câu Trần làm kinh hãi choáng váng.
– Ngươi, sao ngươi dám?- Ác ma, ác ma! – Nhân tộc là ác ma.
Rốt cục, có Phong tộc cường giả hoảng sợ kêu to, lộ ra vẻ sợ hãi nồng đậm, tâm linh hoàn toàn bị hoảng sợ lấp kín.
Hai mắt Thanh Phong Vương phun lửa, đau kém chút ngất đi, nhưng bị Lôi Tiên kích thích tỉnh táo lại, không ngừng gào thét kêu thảm.
– A! Bản vương muốn ăn ngươi.
– Nhân tộc ti tiện, các ngươi phản kháng là phí công, bách tộc sẽ không cho phép các ngươi quật khởi, sau thánh chiến chính là ngày Nhân tộc diệt vong.
Thanh Phong Vương thê lương kêu rên, từng tiếng doạ người, truyền khắp toàn bộ trên dưới Phong cốc.
Vô số Phong tộc hoảng sợ, bàng hoàng, thậm chí bắt đầu sinh ra một chút tâm tình tuyệt vọng, mảng lớn tộc nhân Phong tộc bị nghiền ép giết hại.
– Trốn, mau trốn.
– Hướng bản tộc cầu cứu.
Rốt cục, Thanh Phong Vương phát ra mệnh lệnh chạy trốn, thanh âm thê lương chấn đến mức vô số Phong tộc vốn không có dũng khí, càng thêm sợ hãi.
Vương Đô bại, bị Câu Trần ngược đến chỉ còn lại có thân thể, hai tay hai chân đều bị xé toang, tình cảnh đáng sợ dọa đến Phong tộc không có một chút ý muốn chống cự.
Chạy trốn trở thành lựa chọn duy nhất.
– Đi, đi Hoàng tộc cầu cứu.
Một tôn Phong tộc lão giả bi phẫn không hiểu, hét lớn một tiếng, quay người cuốn lên một cỗ phong lực trùng thiên xông ra Phong cốc, muốn chạy đi.
– Trốn!Tộc nhân Phong tộc còn lại thấy vậy, ào ào bắt chước, từng tên lái phong lực cấp tốc tản ra, sợ hãi chạy tứ tán, trực tiếp khiến sức chống cự của Phong tộc toàn diện sụp đổ.
Oanh! Bại, Phong tộc sụp đổ toàn diện, triệt để chiến bại.
Trong lúc nhất thời, toàn bộ Phong tộc bên trong Phong cốc đang chạy trốn, khắp trời đều là phong lực.
Những Phong tộc này tốc độ cực nhanh, cuốn một cỗ cuồng phong tản ra, muốn chạy khỏi nơi này.
Tầm sau một khắc, một màn khiến bọn hắn tuyệt vọng xuất hiện.
Ông!Toàn bộ phương viên Phong cốc hơn mười dặm, đột nhiên tuôn ra từng đạo quang mang, hóa thành một màn sáng bao phủ nơi này, hoàn toàn ngăn cản hi vọng chạy trốn của bọn họ.
– Xong!- Không! Nhìn màn sáng đột nhiên xuất hiện, tất cả tộc nhân Phong tộc đang chạy trốn triệt để tuyệt vọng, bọn họ lại bị phong tỏa ở nơi này.
– Ở trước mặt ta chạy trốn, các ngươi nghĩ nhiều rồi.
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










