Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 98 : Vô danh (c971-c980)
❮ sautiếp ❯Chương 971
Hắn muốn đích thân dò xét tình huống bộ lạc bên kia một phen, càng phải điều tra sào huyệt Vương tộc của Phong tộc kia.
Phải biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng, dù sao vừa tới, nếu tùy tiện diệt sào huyệt của người ta là hành động lỗ mãng.
Xem như thực lực cường đại, cũng không bốc đồng như vậy, sớm muộn cũng chơi xong.
Cổ Trần đối với thực lực của mình rất tự tin, nhưng sẽ không mù quáng, càng sẽ không tự đại cuồng vọng, nước thế giới này vô cùng sâu!.
Lúc này, tám ngàn dặm bên ngoài, có một Nhân tộc bộ lạc cường đại.
Trên dưới mỗi tộc nhân bộ lạc này, đều tản ra huyết tinh sát khí nồng đậm, từ lão nhân, cho tới tiểu hài tử, từng người đều binh khí không rời tay.
Bọn họ người người đều dũng manh, thân thể khôi ngô, dù là nữ nhân cũng mang theo dao găm phòng thân, cung tiễn và binh khí.
Bộ lạc này, người người đều có thể chiến đấu, mặc kệ nam nữ lão ấu, một khi có chiến sự, cơ hồ mỗi người đều sẽ tham chiến.
Một thân huyết khí cuồn cuộn, giống như nguyên một đám hỏa lô nóng rực, hội tụ trên bầu trời bộ lạc, ngưng tụ thành một mảng sóng nhiệt lớn, chấn nhiếp các phương.
– Tộc trưởng, Phong tộc gần đây nhiều lần đột kích, lần này còn điều động ba vị Niết Bàn giả soái quân đột kích, ta cảm thấy bất an.
Trong phòng nghị sự, một đám cao tầng tụ tập, người mở miệng chính là một vị lão giả tóc trắng xoá.
Nhìn như thương lão, nhưng hồng quang đầy mặt, tinh thần lấp lánh, toàn thân huyết khí như rồng, là một vị tộc lão thực lực cường đại của bộ lạc.
Trong phòng có mười tám người, trong đó tám lão giả, chín vị nam tử trung niên, từng người khí huyết bành trướng, tản ra một cỗ sát khí nồng đậm.
Trên chủ vị, một anh vĩ nam tử ngồi ngay ngắn, hai mắt sáng ngời có thần, lộ ra một loại quang mang làm người sợ hãi, khiếp người vô cùng.
Hắn chính là tộc trưởng bộ lạc này, Câu Trần.
– Phong tộc, chưa từng từ bỏ ý định diệt ta, đánh vài chục năm không dứt.
Câu Trần, khuôn mặt anh vĩ, khí thế kinh người, thanh âm to phá lệ, lộ ra một cỗ sát phạt chi âm nồng đậm, toàn thân sát khí cực kỳ nồng đậm.
Hai mắt hắn quét qua, nói:- Câu Trần bộ lạc ta, xưa nay không sợ chiến, tới một tên giết một tên, giết tới Phong tộc vong tộc diệt chủng thì thôi.
– Trên vùng đất này, có rất rất nhiều đồng tộc dị tộc bị giết hại bi thảm, nguyện vọng suốt đời ta, cũng là bình định dị tộc.
– Chư vị tộc lão, đối với quy mô xâm chiếm Phong tộc lần này, có kế sách gì?Ngữ khí Câu Trần nghiêm túc hỏi thăm, ánh mắt đảo qua chỗ tám vị tộc lão, đây là những người có xuất thân cường đại nhất trong bộ lạc.
Toàn bộ ở đây, tám vị tộc lão, mỗi một vị đều có chiến lực mạnh mẽ, đều là chiến thể cảnh tộc lão cường đại.
Bọn họ mỗi một người đối với bộ lạc đều có chiến công hiển hách, là tộc lão cường đại một đao một thương chém giết mà còn sống sót, thật sự là nhân vật tầm cỡ của bộ lạc.
Nghe vậy, tám vị tộc lão trầm mặc, bầu không khí lộ ra vẻ ngưng trọng và áp lực.
Trong đó một vị lão giả chầm chậm mở miệng:- Tộc trưởng, lần này quy mô xâm phạm của Phong tộc, hiển nhiên là muốn một trận diệt đi bộ lạc chúng ta.
– Lần này, Phong tộc tới ba vị Niết Bàn giả, bộ lạc chúng ta chỉ có tộc trưởng ngươi Niết Bàn thành công, đám lão cốt đầu chúng ta không có tiềm lực này.
– Ai!Nói rồi, một đám lão giả khẽ thở dài, mỗi người lộ ra biểu lộ không cam lòng.
Bọn họ kỳ thật rất không cam tâm, đều già rồi, huyết khí dần dần khô bại, tiềm lực đã hao hết, muốn tiến thêm một bước thật vô cùng khó.
Toàn bộ trên dưới bộ lạc, chỉ có tộc trưởng đạt Niết Bàn cảnh, trở thành Niết Bàn giả, mới có thể ứng đối nhiều lần xâm chiếm của Phong tộc.
Nhưng lần này không giống ngày xưa, Phong tộc phái tới ba vị Niết Bàn cảnh cường giả, thậm chí hơn mười vị chiến thể cường giả dẫn theo đại quân đột kích.
Xem chừng, chỉ cần một ngày liền có thể đến nơi này, đến lúc đó, không thể tránh được một trận huyết chiến, không biết lần này có thể vượt qua nguy cơ hay không.
– Ta mặc kệ chúng cường đại cỡ nào, muốn diệt Câu Trần bộ lạc ta, nhất định phải trả giá.
Thanh âm Câu Trần vang vọng nói, trong lời nói lộ ra một cỗ sát phạt tranh tranh, sát khí trùng thiên.
Cả đời hắn, cũng là từ giết hại mà lên, một bước một dấu chân, chém giết vô số tộc nhân Phong tộc, vẫn còn dị tộc đạp lên tình cảnh này.
Trên người hắn, bao trùm mùi máu tanh tưởi, sát khí bức người, hắn phải trải qua bao nhiêu trận chém giết mới tích tụ thành khí tức khủng bố như vậy.
Dạng này người, trời sinh chính là vì chiến đấu, giết hại mà thành.
– Truyền lệnh xuống, trên dưới tất cả mọi người, chuẩn bị sẵn sàng chiến đấu, bất luận dị tộc nào muốn diệt bộ lạc ta, đều phải để lại vô số thi hài.
Oanh!Một cỗ sát khí ngút trời, kinh động đến cả Cổ Trần mới tới, bỗng nhiên ngừng tại hư không.
– Sát khí thật dày đặc, ý chí thật mạnh.
.
Chương 972
Cổ Trần kinh thán, cảm thụ được một cỗ sát khí dồi dào này, ẩn chứa một ý chí kiên định, ý niệm mãnh liệt khiến hắn vì đó động dung.
Đây là lần đầu tiên chứng kiến ý chí một người cường đại như vậy, nội tâm nhịn không được hiếu kỳ, đến cùng là người như thế nào, mới có thể nắm giữ ý chí cường đại bực này.
Phía trên Câu Trần bộ lạc, một bóng người lặng yên hiện lên, ẩn nặc trên tầng mây.
Cổ Trần đứng trên đám mây, nhìn xuống tộc quần bàng đại phía dưới, có thể thấy lít nha lít nhít vô số chấm đen nhỏ trong bộ lạc.
Những chấm đen nhỏ này, chính là tộc nhân trong bộ lạc.
Hắn tỉ mỉ quan sát liền phát hiện, thực lực bộ lạc này cường đại, nhân khẩu đông đảo, đoán sơ chừng có ít nhất khoảng hai trăm vạn người.
Tộc quần cường thịnh như vậy, chả trách có thể liên tục giao chiến với Phong tộc vài chục năm mà không bị diệt vong, có thể nói vô cùng cường đại.
Phong tộc, chính là Vương tộc, cho dù Phong tộc vương không tự mình đến đây chinh phạt, nhưng quân đoàn và cường giả được phái tới khẳng định không ít.
Một bộ lạc như này đối kháng Phong tộc vài chục năm mà không bị diệt, đủ chứng minh nó cường thịnh.
Cổ Trần nhận ra, trên mỗi tộc nhân bộ lạc này, huyết khí tràn đầy, toàn thân quanh quẩn luồng sát khí kinh người.
Chỉ có kinh lịch đại chiến tẩy lễ trường niên, chém giết dị tộc mới có thể ngưng tụ ra sát khí, cơ hồ mỗi cá nhân đều có, đến một số tiểu hài tử cũng có một cỗ túc sát chi khí.
– Thật là một bộ lạc cường thịnh, trời sinh vì chiến mà sinh.
Mặt mũi Cổ Trần tràn đầy tán thưởng, đối với bộ lạc trước mắt hắn đánh giá cực cao, nội tâm coi trọng mấy phần.
Người nơi này ai nấy tràn đầy ý chí chiến đấu, sát phạt chi khí dày đặc, mặc kệ là lão nhân, tiểu hài tử, nữ nhân đều có.
Nhìn thấy một bộ lạc như này, Cổ Trần nói không tâm động đó là giả, tự nhiên có ý muốn thu phục mãnh liệt.
Lúc này, bóng người bên trong bộ lạc tụ tập, phần lớn tộc nhân bộ lạc tay cầm đao binh bắt đầu hội tụ cùng một chỗ.
Một cỗ túc sát chi khí ngút trời, đánh tan tầng mây.
Huyết khí bàng bạc kia xông lên, khiến Cổ Trần vì đó động dung, không thể không nói, đây là lần đầu hắn gặp một Nhân tộc bộ lạc có huyết tính, cường đại như vậy.
– Tập hợp, chuẩn bị chiến đấu!Từng tiếng hét lớn truyền khắp toàn bộ bộ lạc, vô số tộc nhân chạy đi thông cáo.
Lão nhân, nắm trường mâu, nữ nhân, cõng cung tiễn, tiểu hài tử, gánh lấy súng ngắn, lưỡi dao sắc bén, trên khuôn mặt nhỏ nhắn không có vui cười, chỉ có túc sát chi khí chỉ người trưởng thành mới có.
Đây là chiến tranh của tộc quần, là sinh tử tồn vong của bộ lạc, không ai có thể không đếm xỉa đến, chỉ có hợp lực cùng một chỗ đối kháng ngoại địch, mới có thể yên ổn sinh tồn ở nơi này.
Trên không trung, Cổ Trần ẩn nặc thân hình, giấu mình trong hư không, yên lặng quan sát bộ lạc cường thịnh kia.
Nhất cử nhất động của bọn họ đều rơi vào tầm mắt Cổ Trần, hắn càng như thưởng thức bộ lạc này.
Cả tộc có thể chiến, không có người nào khiếp đảm, đều mang một cỗ ý chí chiến đấu, sát phạt, khiến hắn không thể không kinh thán.
Có thể mang đến tộc nhân bộ lạc này, nhất định là một nhân vật không tầm thường, nhân tài như vậy làm sao có thể bỏ lỡ?Cổ Trần động tâm rồi, nhìn qua chính giữa bộ lạc phía dưới, bên trong một tòa thạch điện hoành vĩ có một cỗ bàng bạc khí tức.
Cỗ khí tức này, lộ ra ý chí lạnh thấu xương, thẳng tiến không lùi, sát phạt cửu thiên.
– Người này, nhất định phải thu phục.
Nội tâm Cổ Trần quyết định, nhất định phải nghĩ hết biện pháp thu phục người này, thậm chí thu phục tộc quần cường đại này.
Một tộc quần cường đại như này, không thể lưu lạc bên ngoài, thu về trong tay đối với hắn sẽ có tác dụng cực lớn.
Có một tộc quần hiếu chiến như này dung nhập Hoang Cổ nhất tộc, tất sẽ kéo theo cả tất cả mọi người của tộc quần, đến lúc đó người người hiếu chiến, có huyết tính không chịu thua, mới có thể càng làm lực lượng tộc quần cường đại hơn.
Vù vù! Đột nhiên, giữa trời đất nổi lên một trận gió.
Cơn gió này tới quá đột ngột, bình lặng mà lên, cuồn cuộn cuốn cát bụi lên đầy trời.
– Gió nổi lên rồi!Trên Hư không, tâm tư Cổ Trần nhất động, nhìn qua đám mây bị cuốn động đầy trời, trong miệng lẩm bẩm một câu, mạc danh kỳ diệu.
Gió nổi lên không sai, nhưng cái này có quan hệ gì đâu?Nội tâm Cổ Trần thế mà rất rõ ràng, lai lịch cơn gió này, hiển nhiên là từ Phong tộc.
– Ô ô! Một tiếng kèn nặng nề truyền đến, vạch phá bầu trời, chấn động khắp nơi.
Trên dưới Câu Trần bộ lạc sôi trào, tộc nhân, tướng sĩ đã sớm chuẩn bị xong, nguyên một đám ào ào chạy lên trên tường đá.
– Phong tộc, dị loại!.
Chương 973
Một tiếng quát lớn, chỉ thấy có bóng người cường đại bay lên không trung, đáp xuống phía trên tường thành.
Đó là một viên đại tướng của Câu Trần bộ lạc, khí tức bừng bừng phấn chấn, căm tức nhìn cát bụi cuồn cuộn, bão cát bao phủ đầy trời phía trước bộ lạc.
Ầm ầm! Cát bụi đầy trời, thanh âm ù ù truyền khắp các phương, rung động nội tâm vô số người, nhưng lại không có một chút sợ hãi.
Bởi vì trên dưới bộ lạc này, đều tản ra một cỗ sát khí, từng đạo từng đạo sát khí ngưng kết trong hư không, huyết khí như nước thủy triều phun trào.
– Phong tộc!Trên hư không, Cổ Trần đứng trên đám mây, nhìn xuống cát bụi bao phủ phía dưới, dần dần hội tụ thành một cỗ phong bạo, tạo thành cảnh tượng như bão cát đáng sợ.
Phong tộc, hắn gặp qua một lầni, Vương giả của Phong tộc trước đó chạy tới Bách Man sơn gây phiền toái, kết quả bị xử lý.
Đối với những người khác của Phong tộc vẫn là lần đầu trông thấy, càng là lần đầu thấy tràng diện xuất động đại quân của Phong tộc.
Phong bạo cuồn cuộn kia bao phủ, giữa thiên địa truyền đến thanh âm ù ù đáng sợ, kinh hãi thế tục, giống như thiên tai phong bạo đến.
Sức gió vù vù bao phủ rất đáng sợ, giống như đao chém qua thân thể, nham thạch, cây cối đều bị cắt đứt, đại thụ bị bật gốc, khủng bố vô cùng.
Sức gió bậc này, thậm chí khiến Cổ Trần nghĩ đến những cơn bão khủng bố hiện đại, thậm chí còn đáng sợ hơn nhiều.
Bên trong phong bạo, cát đầy trời, ẩn giấu đi những bóng người, thân bao quanh bởi những cỗ phong lực, hội tụ thành bão cát đáng sợ.
Đây chính là Phong tộc, trời sinh thân hòa phong chi lực lượng, mỗi một vị Phong tộc, đều có giác tỉnh đặc tính của phong lực huyết mạch.
Chính là bởi vì đặc tính này, khiến Phong tộc có tiềm năng và thiên phú cường đại.
Có điều cũng có hạn chế, bởi vì bọn hắn chỉ có thể dung nạp phong lực, lực lượng khác căn bản không cách nào dung nạp tu luyện.
Chủng tộc khác cũng giống như vậy, tỉ như Lôi tộc, Hỏa tộc, … những đặc dị chủng tộc không có bao dung tính giống Nhân tộc.
Nhân tộc, có thể tu luyện nhiều loại sức mạnh, càng có thể dung nạp các loại lực lượng không giống nhau tề tụ một thân, biến đến càng cường đại.
Bởi vì cái gọi là, dung hợp tất cả, đây cũng là điểm đặc thù của Nhân tộc, khiến nhân tộc có khả năng vô hạn, không bị ràng buộc cực hạn một loại lực lượng nào.
– Chi Nhân tộc này đã lớn mạnh, sắp thoát ly mục tràng, nên diệt rồi!Trong gió lốc, một bóng người mờ ảo đạm mạc nói.
Bên cạnh có khí tức hai bóng người mơ hồ, kinh khủng, thân ở trong cơn bão táp, từ phong bạo bay hướng về phía trước Câu Trần bộ lạc.
Ba đạo nhân ảnh này, chính là ba người dẫn đầu Phong tộc lần này, ba vị Niết Bàn cảnh cường giả, liên thủ suất lĩnh 300 ngàn Phong tộc chiến sĩ đánh tới.
Hiển nhiên là muốn tiêu diệt một chi Nhân tộc bộ lạc sắp thoát ly nô dịch này, không muốn bọn họ thoát ly, cho nên nhất định phải tiêu diệt.
Mà đã lớn mạnh lên, là thời điểm thu hoạch, để cho nhân tộc xông ra thoát ly rào chắn mục trường bọn hắn liền sẽ có chút phiền phức.
– Nhân tộc, quá nguy hiểm, nuôi nhốt, áp bách, nô dịch, đều không có cách nào ma diệt huyết tính, ý chí của bọn họ.
Một bóng người cường đại lạnh lùng nói, trong giọng nói lộ ra một tia kiêng kị.
Dị tộc kiêng kị Nhân tộc, từ xưa đến nay.
– Nhân tộc, cho dù là hủy đi văn tự, đứt gãy truyền thừa, vẫn không cách nào trừ tận gốc, thậm chí sau nhiều lần huyết tẩy áp bách vẫn không ngừng trưởng thành.
– Thật là đáng sợ!- Một dòng tộc như thế, không triệt để trừ tận gốc quả thực cũng là cái tai hoạ.
Hai gã Niết Bàn cường giả khác liền tán đồng.
Đó là một loại lo âu và kiêng kị thật sâu đối với Nhân tộc, một chủng tộc bị hủy diệt văn tự, truyền thừa đứt gáy, hết lần này đến lần khác bị thanh tẩy, giết hại, áp bách, nô dịch mà vẫn có thể ngoan cường sống sót.
Thậm chí nhiều đời sinh sôi, góp nhặt lực lượng không ngừng phản kháng, điều này khiến nội tâm các Man Hoang tộc quần có loại cảm giác vô cùng bất an.
– Bất luận thế nào, hôm nay nhất định phải triệt để diệt giết sạch Nhân tộc bộ lạc này.
Một tôn Phong tộc Niết Bàn cảnh cường giả cầm đầu hừ lạnh nói, khí tức hắn cường đại nhất, tu vi, thực lực, chiến đấu lực các phương diện đều mạnh nhất.
Còn Niết Bàn cảnh, kỳ thật so với hắn kém rất nhiều, đây chính là lí do hắn là chủ tướng lần đại chiến này.
– Phong Linh Vương có lệnh, không buông tha một ai.
– Giết sạch, nhổ tận gốc.
Tên Phong tộc Niết Bàn đại tướng cầm đầu lạnh lùng nói ra, lần này, Phong tộc Phong Linh Vương hạ lệnh tuyệt sát, một người cũng không giữ.
– Yên tâm, Nhân tộc tất diệt!Hai vị Niết Bàn cảnh cường giả còn lại cười lạnh, mặt mũi tràn đầy ngạo khí, đối với Nhân tộc tuy kiêng kị, nhưng lại có chút khinh thường.
.
Chương 974
Đây là một loại bệnh trạng nội tâm, không biết vì sao, dị tộc rõ ràng kiêng kị Nhân tộc, nhưng lại biểu hiện khinh thường phá lệ, dường như cao hơn nhân tộc.
Oanh!Phong bạo đến, toàn bộ bộ lạc rung lắc, vô số nhà gỗ trực tiếp bị sức gió cường đại cuốn bay lên không trung, phá nát thành vô số khối.
– Chiến!- Chiến! Chiến! Chiến!Đột nhiên, từng tiếng rống to truyền khắp các phương, chấn đãng cửu thiên, cuồng bạo huyết khí, sát khí cuồn cuộn như nước thủy triều bạo phát, đụng vào bên trong cỗ phong bạo kia.
Một tiếng ầm vang, phong bạo cát bụi sụp đổ, lộ ra vô số Phong tộc chiến sĩ núp bên trong.
Ầm ầm!Phong bạo bao phủ, lại bị một cỗ huyết khí và sát khí dồi dào đánh tan.
– Chiến!Tiếng hét lớn một bỗng nhiê truyền khắp nơi, đánh tan phong bạo đầy trời, cát bụi cuồn cuộn cuốn ngược tán loạn, chấn đến vô số Phong tộc đều không ngừng lui lại.
– Tộc trưởng!Có người kinh hô, vui mừng quá đỗi.
Tất cả mọi người mặt lộ vẻ nóng rực, hưng phấn, chiến ý ngút trời, từng người ngẩng đầu nhìn hoành không thấy một bóng người cường đại.
Đó là tộc trưởng của bọn họ, Câu Trần.
Vị tộc trưởng này, uy vọng trong bộ lạc cực cao, cơ hồ mỗi người đều cực kỳ sùng bái, khiến Cổ Trần nhìn kinh thán không thôi.
– Hảo nam tử, là một viên tuyệt thế sát tướng khó tìm!Cổ Trần kinh thán liên tục, nhìn người kia vừa ra, ánh mắt lập tức rơi trên người hắn, nội tâm cũng nhịn không được bị người này làm cho kinh diễm một phen.
Không thể không nói, người này thật rất mạnh, trời sinh vì sát phạt mà sinh, một thân sát khí chi cường khiến Phong tộc bên ngoài cũng biến đến ngưng trọng, dồn dập biến sắc.
– Đây là một sát tinh!Trong gió lốc, Niết Bàn chủ tướng cầm đầu của Phong tộc một mặt lạnh lùng nhìn chằm chằm Câu Trần, thanh âm lộ ra lạnh lẽo thấu xương.
Hừ!Một bên truyền đến tiếng hừ lạnh, một tên Niết Bàn phó tướng khác hừ nói:- Người này, giết vô số tộc nhân cùng tướng sĩ Phong tộc ta, người trong tộc nói hắn là Nhân tộc sát tinh, là một đại địch của tộc ta, đúng là khoa trương.
– Không sai, chỉ là nói ngoa, mặc dù có chút năng lực, nhưng còn chưa đủ uy hiếp Phong tộc chúng ta, hôm nay liền diệt sát hắn.
Vị Niết Bàn phó thứ ba tướng lập tức đồng ý, lãnh khốc nói, hai mắt bên trong tỏa ra sát cơ đáng sợ.
Thân thể ba người phiêu phù bên trong phong bạo, sức gió cuồn cuộn hội tụ, cát bụi tràn ngập, bao vây bọn họ, che đậy hết thảy.
Bốn phía, lít nha lít nhít vô số Phong tộc, vòng quanh một cỗ phong bạo, đè ép hướng về phía trước mặt Câu Trần bộ lạc, muốn dẹp yên nơi này.
– Tiến công, đạp diệt nhân tộc nơi này!Chủ tướng của Phong tộc quát lạnh, hạ mệnh lệnh tiến công.
Ầm ầm! Vừa dứt lời, phong bạo bao phủ đầy trời, thạch đầu, bùn cát, đại thụ ào ào bị cuốn lên, hóa thành dòng nước lũ đáng sợ.
Nhìn phong bạo đáng sợ đánh tới, trên dưới Câu Trần bộ lạc từng người nghiêm nghị, sát khí trùng thiên.
– Đám Nhân tộc ngươi, thấp kém, ti tiện, nên biến mất rồi.
Trong gió lốc đột nhiên truyền đến một thanh âm, chấn động đến hư không cũng run rẩy, phong bạo càng thêm mông liệt mấy phần, doạ người vô cùng.
– Chê cười!Câu Trần lạnh lùng cười một tiếng, đứng trên không, toàn thân sát khí trùng thiên, quả thực là bức khai phong bạo đáng sợ kia, ngăn ở bên ngoài.
Khuôn mặt hắn tràn ngập túc sát, quát to:- Câu Trần tộc nhân ta, bình thường gặp phải dị tộc thù địch, giết hết không xá.
– Câu Trần nhất tộc, không sợ chiến, không sợ chết, huyết không chảy khô, chết không đình chiến!- Huyết không chảy khô, chết không đình chiến!Chỉ nghe từng tiếng gào thét truyền đến, chấn động thiên địa, toàn bộ bộ lạc, nam nữ lão ấu nguyên một đám rống giận, huyết khí như rồng, rung chuyển thiên địa khắp nơi.
Ầm ầm!Từng tiếng gào thét kia, chấn động bầu trời, phong bạo đều bị đánh tan.
Câu Trần nói xong, trực tiếp kéo theo tất cả mọi người trong tộc quần, huyết khí hội tụ, cường thế vô cùng, sát khí cuồn cuộn kia khiến rất nhiều tộc nhân Phong tộc đều sợ hãi, sợ hãi.
– Sát tinh!- Hắn cũng là một sát tinh.
Không ít tộc nhân Phong tộc trực tiếp sợ mất mật, bị sát phạt chi âm của Câu Trần chấn nhiếp tâm thần, vậy mà trực tiếp lâm vào trong nỗi sợ hãi không cách nào tự kềm chế.
– Tuyệt thế sát tướng!Lúc này, Cổ Trần ẩn tàng trên hư không, hai mắt tỏa ánh sáng, ánh mắt nhìn Câu Trần mang theo một loại ý niệm thu phục mãnh liệt.
Hắn thật bị vị này làm cho kinh diễm, trong lòng suy nghĩ, nhất định phải thu phục hắn, đây là một viên sát tướng khó tìm trên đời.
Đây là trời sinh vì sát phạt mà thành người, Cổ Trần rất thưởng thức, không tiếc đại giới cũng muốn thu hắn về bộ hạ của mình mới được.
.
Chương 975
Một viên sát tướng như này, đối với hắn thậm chí cả bộ lạc đều lợi ích lớn.
– Cẩu thí sát tinh, nhìn bổn tọa trấn sát hắn!Phong tộc Niết Bàn chủ tướng kia nổi giận, hét lớn một tiếng, chấn tỉnh những Phong tộc chiến sĩ đang lâm vào trong sự sợ hãi kia.
Mặt hắn lộ sát cơ, quát lạnh nói:- Câu Trần, đi ra đánh một trận, bổn tọa muốn đem đầu và hài cốt của ngươi treo trên Phong tộc chủ thành răn đe.
– Lên, làm thịt hắn!Ra lệnh một tiếng, hai bóng người cùng nhau bay lên không trung, phong bao đáng sợ xung quanh đánh giết tới, xông về phía Câu Trần ở giữa không trung.
Hai đại Phong tộc Niết Bàn cường giả liên thủ đánh tới, phong bạo cuồn cuộn, doạ người vô cùng.
Nhưng đối mặt với hai Niết Bàn cường giả, mặt Câu Trần không hề đổi sắc, gương mặt trấn định, trong mắt lộ ra một loại niềm tin cùng ý chí không thể lay động.
– Câu Trần ta, ba tuổi tham gia chiến tranh bộ tộc, giết mười tên địch, năm tuổi chém giết ba mươi người của Phong tộc, sáu tuổi giết tám mươi tên, tám tuổi giết 200 người! Hắn mỗi chữ mỗi câu, thanh âm lộ ra vẻ sát phạt, lạnh lùng, khiếp người vô cùng.
Chỉ nghe Câu Trần cười lạnh nói:- Cho đến ngày nay, ta cũng không nhớ rõ mình đã giết bao nhiêu người, giết bao nhiêu dị tộc, các ngươi nói muốn giết ta, vậy hôm nay, ta lại giết thêm mấy tên.
– Cuồng vọng!- Càn rỡ!Hai tên Phong tộc Niết Bàn cường giả phẫn nộ, tức điên lên.
Gia hỏa này, đang khoác lác, vẫn là đang kích thích bọn họ, quá cuồng vọng.
Tiểu hài tử ba tuổi của Phong tộc bọn họ, tuy cũng có một số chiến lực, nhưng tuyệt đối không có khả năng tham dự chiến tranh bộ tộc.
Đáng tiếc, những thứ này Phong tộc vĩnh viễn không hiểu, đặc sau tường thành của Câu Trần bộ lạc, từng đứa bé, tay đều nắm binh khí, khuôn mặt nhỏ tràn đầy vẻ túc sát.
Bọn họ đang chờ đợi, chờ đợi tộc nhân phía trước, thời điểm thân nhân không trụ nổi, liền sẽ không chút do dự vung đao binh tới trợ giúp.
Bất kể là lão nhân, nữ nhân, đều tới, trừ một vài đứa nhỏ gào khóc đòi ăn, một số lão tộc nhân đi không được mới nằm trong phòng.
Những người còn lại, có thể tới đều sẽ tới, vì tham gia chiến tranh bộ tộc.
– Ha ha ha! Câu Trần đột nhiên ngẩng lên trời cười to, trong mắt tràn đầy xem thường, châm chọc nói:- Dị tộc cũng là dị tộc, không phải chủng tộc ta, sao có thể hiểu được huyết khí cũng ngạo cốt của Nhân tộc chúng ta.
– Hôm nay, ta sẽ khiến các ngươi có đến mà không có về.
– Các tộc nhân, theo ta giết sạch những thứ dị tộc này.
– Giết!Câu Trần rít lên một tiếng, trong tay bỗng nhiên cầm ra một cây lôi thương kinh khủng, tia điện bạo phát sáng rực, đánh xuyên thân thể lượng lớn tộc nhân Phong tộc.
– Lôi đình chi lực?Cổ Trần kinh ngạc vạn phần, hai mắt sáng rực nhìn qua bóng người cường thế phía dưới, trong tay vậy mà nắm một cây lôi thương.
Không sai, cái kia chính là một cây lôi thương, là dùng lôi đình chi lực ngưng tụ ra một cây lôi thương, khí tức bạo liệt, sát phạt vô song.
Hắn vạn vạn không nghĩ đến, vị Câu Trần tộc trưởng này, vậy mà nắm giữ lôi đình chi lực, giống như Lôi Thần, chúa tể nhân gian sát phạt hủy diệt cửu thiên.
– Đáng chết!Trông thấy Câu Trần bộc phát ra lôi đình chi lực, hai tên Niết Bàn cảnh cường giả vừa kinh vừa sợ.
– Gia hỏa này, nhất định là hỗn huyết chủng của Lôi tộc.
Một tên Niết Bàn cường giả khác gầm thét, phong bạo toàn thân cuồn cuộn cuốn tới, muốn trấn sát gia hỏa cuồng vọng này.
– Chẳng trách trong tộc đều đang đồn hắn là hỗn huyết nghiệt chủng của Lôi tộc và Nhân tộc, nếu Lôi tộc biết khẳng định sẽ đem hắn mang về loại bỏ lôi đình huyết mạch, giảo sát linh hồn.
Hai vị Niết Bàn cường giả liếc nhau, tuy chấn kinh, nhưng lại không sợ, lôi đình chi lực mà thôi, Phong tộc chưa từng gặp sao?- Giết!Hai người cùng nhau hét lớn, một tay một cỗ phong bạo hung hăng trấn áp, thanh âm ù ù rung khắp cửu thiên.
Oanh!Ba đại cường giả kịch chiến, một cỗ lôi quang nổ tung, phong bạo đầy trời tàn phá bừa bãi khắp nơi.
Đại chiến mở ra.
– Giết!- Huyết không chảy khô, chết không đình chiến!Đầu tường, tiếng hô “Giết” rung trời, vô số tướng sĩ, tộc nhân trong Câu Trần bộ lạc vung đao binh xông tới chém giết Phong tộc.
Từng người bọn họ chiến ý hừng hực, sát phạt chi khí xông lên tận chín tầng trời.
Đại chiến vừa bắt đầu đã thảm liệt khác lệ, trên đầu thành, đại lượng Câu Trần tộc nhân bị vô số phong nhận chém qua thân thể, nổ tung thành từng đạo từng đạo huyết dịch.
Có người thậm chí huyết nhục toàn thân đều bị phong nhận cuốn nát, chỉ lưu lại một bộ hài cốt đẫm máu đứng sừng sững ở đó, tay vẫn nắm một thanh chiến đao.
– A! Tiếng kêu thảm thiết truyền đến, có Phong tộc chiến sĩ bị đoạn thân thể, gãy thành hai khúc, phong lực tràn ngập toàn thân dần dần suy lạc.
Cũng không ít Phong tộc, bị các chiến sĩ Câu Trần bộ tộc không ngừng chém giết bay đầu, máu nhuộm đầu tường.
Ầm ầm!.
Chương 976
Giữa không trung, phong bạo bao phủ đầy trời, đột nhiên nổ tung tán loạn.
Từ bên trong bộc phát ra từng đạo lôi quang, có bóng người tay cầm lôi thương độc chiến hai đại Phong tộc Niết Bàn cường giả, duy trì bất bại, thậm chí một chút yếu thế cũng không có.
Đó là Câu Trần, một mình đại chiến hai tên Niết Bàn cảnh Phong tộc cường giả, vẫn vững vàng chiếm lấy một tia thượng phong, chiến lực mạnh khiến tứ phương chấn kinh.
– Nhân tộc, thật sự là thiên kiều nhân kiệt giết không chết.
Trên mặt Phong tộc chủ tướng kia không động thủ lộ ra một loại sâm nhiên chi sắc, ánh mắt âm lãnh, sát cơ không ngừng lan tràn.
Hắn nhìn Câu Trần đại chiến hai tên Niết Bàn cảnh phó tướng, lại còn có thể chiếm một tia thượng phong, nội tâm tự nhiên vô cùng chấn động.
Bành!Đột nhiên, thân thể Câu Trần ngang bay ra ngoài, bị một cỗ phong nhận trực tiếp đánh cho bay ra mấy ngàn thước bên ngoài.
Trên người hắn lưu lại từng đạo vết thương, vết máu loang lổ, lôi thương trong tay còn quấn vô số hồ quang điện, khí tức bạo liệt.
Câu Trần bị thương, mặt vẫn không đổi sắc ngẩng đầu nhìn về phía bên này, chẳng biết lúc nào, Phong tộc chủ tướng, vị Niết Bàn cảnh cường giả cường đại nhất kia xuất thủ.
Hắn vừa ra tay liền đánh lén, trực tiếp đả thương Câu Trần.
– Thứ tạp huyết, không hơn không kém.
Tên Phong tộc chủ tướng kia cười lạnh khinh thường, nhìn Câu Trần bị trọng thương, tàn nhẫn nói:- Bắt ngươi về, lột bỏ huyết mạch Lôi tộc của ngươi.
– Nhân tộc các ngươi, vậy mà để một tên huyết mạch bất thuần làm tộc trưởng, thật sự là đáng cười.
Thanh âm của hắn truyền khắp các phương.
Lời vừa dứt, lập tức khiến toàn bộ tộc nhân trên dưới Câu Trần bộ lạc phẫn nộ.
– Rống, giết sạch những thứ dị tộc đáng chết này.
Một lão giả hét giận dữ, hai mắt đỏ bừng, bởi vì Câu Trần bị đối phương làm nhục.
Nói tộc trưởng Câu Trần của bọn họ là hỗn huyết tạp chủng của Nhân tộc và Lôi tộc, huyết mạch bất thuần, bởi vì lôi đình chi lực của hắn.
Nhưng tất cả lão nhân của bộ lạc đều rõ ràng, Câu Trần, là huyết mạch Nhân tộc chính tông, Nhân tộc thuần huyết, không có một tia tạp chất, càng không tồn tại cái gọi là Lôi tộc huyết mạch.
Lôi đình chi lực của hắn, là trong một khắn hắn đản sinh, thiên biến dị tượng, một đạo lôi từ trên trời đột nhiên bổ xuống, từ đó liền có được lôi đình chi lực.
Đây chính là nguyên do Câu Trần có lôi đình chi lực, vừa ra đời thì bị sét đánh, không những không chết, ngược lại từ đó nắm giữ lôi đình chi lực.
Ngươi nói tộc trưởng bây giờ bị dị tộc vũ nhục huyết mạch vaf thân phận, tất nhiên chọc giận tất cả tộc nhân toàn bộ bộ lạc.
– Giết!- Giết sạch bọn họ!Tộc nhân trong Câu Trần bộ lạc, chẳng những không bị đả kích đến sĩ khí, ngược lại sát ý càng tăng lên, sát khí nồng nặc thêm mấy phần, giết Phong tộc đến kém chút tan tành.
Hai mắt Cổ Trần sáng rực, mặc kệ Câu Trần có huyết mạch gì, hắn chỉ biết là đối phương đang vì bộ lạc của mình, tộc nhân của mình dục huyết phấn chiến.
Chỉ như vậy đủ rồi, cho dù hắn là dị tộc, chỉ cần một lòng vì Nhân tộc, Cổ Trần liền đón chào.
– Ngươi, có thể chết rồi.
Ba tên Phong tộc Niết Bàn cường giả kia cười lạnh, đồng loạt vây quanh Câu Trần, sát ý xen lẫn, một cỗ phong bạo tụ đến, hình thành một vùng Bạo Phong.
– Sâu kiến, ngươi táng thân trong Bạo phong lồng giam đi.
Phong tộc chủ tướng cười lạnh nói xong, ba người liên hợp, cuồng phong tàn phá bừa bãi, phong bạo bao phủ hội tụ thành lồng giam lập tức co vào, vô vàn phong nhận thẳng hướng Câu Trần.
Nguy cơ, nguy cơ trước đó chưa từng có bao phủ tới.
Đối mặt nguy cơ tử vong, gương mặt Câu Trần lại bình tĩnh như cũ, không có một tia gợn sóng, dường như tử vong trong mắt hắn không đáng nhắc tới.
– Ta giết người vô số, giết đồng tộc, giết dị tộc, nhưng chưa bao giờ giết một người vô tội, giết đều là đáng giết, giết đều là địch nhân.
Câu Trần mỗi chữ mỗi câu, trong giọng nói đạm mạc lộ ra một loại quang minh lỗi lạc, giết người vô số không sai, nhưng hắn chưa bao giờ giết người vô tội.
Người hắn giết đều là địch nhân, là bại loại tàn sát đồng tộc, là dị tộc giết hại Nhân tộc, làm không thẹn với lương tâm.
Nhìn phong nhận vọt tới đầy trời, Câu Trần cười lạnh nói:- Ta cả đời này, giết dị tộc còn chưa đủ nhiều, nếu có khả năng, ta nguyện ý đồ sạch dị tộc trong thiên hạ.
Oanh!Lời này chấn động thiên địa, sát khí kinh khủng làm cho người e ngại.
Hắn vậy mà tuyên bố muốn đồ sạch dị tộc trong thiên hạ, quả thực không thể tưởng tượng, nghe rợn cả người, thậm chí hù dọa ba tên Phong tộc Niết Bàn cảnh cường giả.
– Đáng chết!- Hắn điên rồi?Ba tên Phong tộc cường giả sợ ngây người, bị lời này của Câu Trần chấn động không nhẹ, loại hàn kia ý không tự chủ tràn ngập trong lòng, bỏ đi không được.
Giết sạch thiên hạ dị tộc, đây là một loại niềm tin, nguyện vọng bao lớn, hắn thật dám nghĩ.
.
Chương 977
Cổ Trần cũng vì đó chấn động, quang mang trong mắt càng nóng rực.
Nhìn Câu Trần bộ lạc kịch chiến, thương vong không ít, hắn biết mình không thể chờ đợi, nếu tổn thất quá lớn đối với hắn sẽ không tốt.
Không xuất hiện từ đầu, là bởi vì Cổ Trần có tính toán của mình, muốn thu phục vị cường thế sát tướng này, nhất định phải có một thời cơ.
Nếu không cho dù xuất hiện, người ta chưa hẳn cảm kích, dạng người này có ngạo cốt cùng ngạo khí, còn cả ý chí cùng niềm tin của mình, rất khó dao động.
Ông!Hư không đột nhiên rung động, bầu trời vốn trong xanh lại đen nghịt một mảnh, giống như hắc ám buông xuống, trực tiếp bao phủ toàn bộ chiến trường.
Hai bên đang giao chiến, cùng nhau dừng lại, ngẩng đầu nhìn lại, nhất thời bị sợ ngây người, nội tâm ác hàn, lưng rét run.
Thậm chí cảm thấy một cỗ run rẩy đến từ sâu trong linh hồn.
– Cái kia, đó là cái gì?Có người kinh dị mà hỏi, mặt mũi tràn đầy kinh hãi.
Tất cả mọi người nhìn lên bầu trời, chiến trận vậy mà đình chỉ quỷ dị, hai bên ngẩng đầu nhìn màn trời hắc ám đột nhiên xuất hiện.
Màn trời đen như mực, dường như đã mất đi quang mang, chỉ có bóng tối cùng âm lãnh vô tận.
– Minh Thổ?Một tiếng kêu sợ hãi truyền đến, tên Phong tộc chủ tướng kia hoảng sợ kêu lên.
Hắn nhìn ra đây là cái gì, lại là một phương Minh Thổ, trực tiếp triển khai trên bầu trời chiến trường, khí tức đáng sợ tràn ngập, đè ép tâm trí chúng nhân.
Bang bang!Sau một khắc, nương theo từng đợt tiếng kim loại leng keng truyền đến, có sát phạt kinh thiên tuôn ra.
Oanh!Hư không rung động, một dòng nước lũ đáng sợ theo từ trong Minh thổ bao phủ ra, sát khí cuồn cuộn đến, chấn nhiếp vô số Nhân tộc cùng Phong tộc.
Nhìn kỹ, kia lại là một quân đoàn đáng sợ.
Quân đoàn tới chính là Thanh Đồng Bất Tử cấm vệ!Cổ Trần trực tiếp triển khai Minh Thổ, đem 100 ngàn Bất Tử cấm vệ bên trong phóng xuất ra, gia nhập vòng chiến, trực tiếp xuất hiện trên bầu trời hai phe chiến trường.
– Phạm Nhân tộc ta, gần xa cũng giết!Oanh!Phía trên hư không đột nhiên truyền đến một câu nói như vậy, âm thanh chấn mấy trăm dặm, đánh thức vô số Nhân tộc cùng Phong tộc ngốc trệ bên trong.
Mọi người cùng nhìn lại, chỉ thấy trên tầng mây một người đi xuống, đạp trên từng đoá vân vụ đi xuống, xuất hiện trên bầu trời chiến trường.
Sau lưng hắn, hiện lên một phương Minh Thổ cuồn cuộn, chìm chìm nổi nổi, khí tức khủng bố, khiến người ta cảm thấy một cỗ run rẩy từ linh hồn.
– Nhân tộc?Ba tên Phong tộc Niết Bàn cường giả đồng thời kinh hô, ánh mắt nhìn Cổ Trần lộ ra một vệt chấn kinh, còn có một tia cảnh giác.
Người kia chính là Cổ Trần, trực tiếp hiện thân phía trên chiến trường.
Sự xuất hiện của hắn, không chỉ khiến Phong tộc chấn động, càng khiến Câu Trần chú ý, tràn đầy kinh ngạc đánh giá hắn.
– Có cần ta giúp?Cổ Trần không nhìn ba Phong tộc Niết Bàn giả, quay người nhìn về phía Câu Trần, trong mắt mang theo một loại tán thưởng.
Tâm tư Câu Trần nhất động, cười nhạt nói:- Tộc huynh giải sầu, chỉ là ba tên Phong tộc Niết Bàn tiểu tạp chủng, không đủ đáng sợ.
– Làm càn!- Muốn chết!Một câu của Câu Trần, lập tức chọc giận ba tên Phong tộc Niết Bàn cường giả, tức giận không thôi.
Vậy mà làm nhục bọn hắn, giận không nhịn nổi, liền nổi bão tại chỗ.
– Từ từ!Thế nhưng vị Phong tộc chủ tướng vẫn rất tỉnh táo, hai mắt cảnh giác nhìn Cổ Trần, một mực duy trì cảnh giác, trong mắt lộ ra một tia kiêng kị không dễ dàng phát giác.
Thanh niên nhân tộc đột nhiên xuất hiện này, cho hắn một loại cảm giác nguy cơ cực kỳ đáng sợ, rất mãnh liệt.
– Cẩn thận, người này bất phàm.
Chủ tướng lặng lẽ truyền âm, khiến hai gã Niết Bàn cảnh cường giả khác chấn động trong lòng, mặt lộ vẻ kinh hãi, ánh mắt nhìn về phía Cổ Trần đều biến đến khác thường.
– Đến, đối thủ của các ngươi là ta.
Giờ phút này, Câu Trần khôi phục lại, một thân chiến ý hừng hực.
Vừa nói vừa đạp không mà đến, toàn thân trên dưới còn từng đạo lôi đình chi lực quấn quanh, cùng thiên phạt của Cổ Trần có chút khác nhau.
Đây là lôi đình chi lực thuần túy tự nhiên, không phải thiên phạt chi lực.
– Chiến!Câu Trần quát lớn, giống như sấm sét cuồn cuộn đánh tan phong bạo vô tận, nắm lôi thương trong nháy mắt chém tới phụ cận.
Oanh!Lôi quang nổ tung, có bốn bóng người cường đại đang kịch chiến, xoắn vỡ mạn đàm phong bạo và tầng mây.
Câu Trần cầm lôi binh, vậy mà lấy một địch ba, chiến lực mạnh mẽ khiến Cổ Trần càng thưởng thức đối với vị sát tướng đang trong tình thế bắt buộc này.
Có điều lấy một địch ba, hắn cuối cùng có chút thua kém, thỉnh thoảng bị tam đại Phong tộc Niết Bàn cường giả đáng bay xuống, trên thân vết thương chồng chất.
– Sát tinh?- Giết hắn!.
Chương 978
Ba tên Phong tộc Niết Bàn cường giả gào thét lớn, mỗi người xuất ra bảo vật cường đại, cùng nhau liên thủ trấn sát Câu Trần.
Bọn họ muốn tuyệt sát cái gọi là sát tinh này, phải diệt trừ mối uy hiếp cho Phong tộc, nếu không tương lai sẽ là một tai họa với Phong tộc bọn hắn.
Bành bành bành! Bốn người càng đánh càng kịch liệt, bí thuật tẫn số, át chủ bài ào ào bạo phát đi ra, đánh Câu Trần liên tục bại lui, điệp Huyết Thương Khung.
Cổ Trần yên lặng nhìn bọn hắn đại chiến, không nhúng tay, bởi vì Câu Trần đã nói không cần, tất nhiên không thể tùy tiện nhúng tay.
Có điều chỉ cần hắn gặp nguy hiểm, thì không cho phép Phong tộc này giương oai làm càn, đây là một viên sát tướng nhất định phải thu phục được.
Dù sao hắn có sự kiêu ngạo của chính mình, Cổ Trần có thể hiểu được, nhưng cần xem tình hình, nếu thật không địch nổi, hắn ra tay cũng không muộn.
Tuy không thể tùy tiện nhúng tay vào trận đại chiến của Câu Trần, nhưng Cổ Trần lại có thể động thủ với những tộc nhân Phong tộc khác.
– Đi, giết sạch Phong tộc này!Cổ Trần lạnh lùng hạ lệnh.
Vừa dứt lời, chỉ thấy một chi túc sát quân đoàn phía sau hắn ầm ầm nhất động, thương khung cũng vì đó rung động.
Một cỗ sát khí đáng sợ bạo phát, ù ù bao phủ, đánh tan phong bạo cát bụi đầy trời.
Bất Tử cấm vệ xuất hiện, vọt thẳng vào vòng chiến, hướng về phía đại quân Phong tộc nghiền ép mà đi, trong nháy mắt đi ra khỏi phong bạo đáng sợ kia.
Đối diện Bất Tử cấm vệ, cái gọi là phong bạo chi lực của Phong tộc căn bản không tác dụng lắm, bởi vì những toàn thân Bất Tử cấm vệ này cấu tạo bởi Thanh Đồng, không thể phá vỡ.
Thân làm Đạo Binh cấp bậc Bất Tử cấm vệ, chỉ là phong bạo làm sao có thể khiến bọn hắn bị thương?Bành!Phốc phốc phốc! Phong bạo nổ tung, chỉ thấy bên trong lượng lớn Phong tộc chiến sĩ còn chưa kịp phản ứng, liền trực tiếp bay đầu, huyết nhục văng tung tóe, tràng diện huyết tinh khủng bố.
Nghiền ép, hoàn toàn là một bên bị giết hại, đối mặt với sự tấn công của Bất Tử cấm vệ, không ai cản nổi.
– A! – Ngăn cản, mau ngăn cản!Có tướng lãnh Phong tộc gào thét, chấn nộ gào thét lớn, đáng tiếc căn bản vô dụng, Phong tộc tiếp xúc Bất Tử cấm vệ liền trực tiếp sụp đổ.
Lực lượng bọn chúng không cùng đẳng cấp, Bất Tử cấm vệ, đã sớm tiến giai thành Đạo binh, là Cổ Trần vì để ứng đối thánh chiến mà dốc sức bồi dưỡng lên.
Những Phong tộc chiến sĩ này hoảng sợ phát hiện, Bất Tử cấm vệ căn bản đánh không thương tổn, đao thương bổ ở trên người chỉ truyền đến từng đợt tiếng leng keng tạo thành đốm lửa nhỏ lóe ra.
Còn lại, một chút bạch ngân cũng không có, có thể nói là cường đại làm cho người ta hoảng sợ.
Chưa kể những Bất Tử cấm vệ này đã tiến hóa thành Đạo binh, lực lượng hung hãn, toàn thân tản ra một cỗ sát phạt hung sát chi khí, khiếp người đảm phách.
Vừa tiếp xúc, đại quân của Phong tộc liền bị chấn nhiếp tâm thần, hoảng hốt, đầu thì bay, thân thể liền bị chém thành hai nửa.
Một màn đáng sợ, kinh sợ tất cả tộc nhân trong Câu Trần bộ lạc.
Những tộc nhân Câu Trần bộ lạc trước kia liều chết đại chiến, từng người đều ngốc trệ, hoảng sợ nhìn lấy đại quân Phong tộc bị giết hại.
Thật giống như gặt lúa mạch, một mảng lớn lập tức ngã xuống, cuốn lên từng đợt gió tanh mưa máu, vô số tiếng rú thảm truyền đến, làm cho người kinh dị.
– Cái này! Cái này! Mọi người ở Câu Trần bộ lạc hoảng sợ, nhìn từng màn giết hại thảm liệt trước mắt, Phong tộc, lại bị giết hại.
Không ai trong bọn chúng có thể ngăn cản Bất Tử cấm vệ, hoàn toàn không cùng cấp bậc, tựa như con voi trực tiếp nghiền ép tổ kiến.
– Thật đáng sợ!Có người tự lẩm bẩm, mặt mũi tràn đầy biểu tình kinh hãi.
Bọn họ nhìn đại quân Phong tộc, vốn là đang điên cuồng tiến công, nhưng giờ khắc này lại bị một nhánh đại quân đột nhiên đến nghiền ép, giết hại.
Tràng diện này, cho tới bây giờ chưa thấy qua, cho dù là thường thấy người chết, Câu Trần tộc nhân đã trải qua đại chiến đều bị kinh dị, run rẩy.
Tràng diện khủng bố như thế, bọn họ là lần đầu nhìn thấy qua, Phong tộc cường đại lại hoàn toàn bị nghiền ép, giết hại, không có một chút sức phản kháng.
Vẻn vẹn một phút, mấy trăm ngàn Phong tộc quân đoàn, liền bị giết đúng 100 ngàn người, đó là 100 ngàn người, không phải 100 ngàn con kiến.
Thảm trạng bên này, rốt cục kinh động đến ba tên Phong tộc Niết Bàn cường giả đang vây giết Câu Trần, từng người nhìn qua, nhất thời mưu khuông dục liệt, hai mắt sung huyết.
– A! – Làm sao có thể?- Hỗn đản!Ba tên Phong tộc Niết Bàn cảnh cường giả vừa kinh vừa sợ, nội tâm đều phát run, tức giận đến hai mắt cũng không ngừng sung huyết, sát khí cuồn cuộn.
Bọn họ kinh hãi nhìn, đại quân chính mình mang tới lại bị quỷ dị quân đoàn Cổ Trần mang tới trực tiếp giết hại.
Đúng vậy, chỉ một bên bị đồ sát, không có chút sức phản kháng, như đang cắt lúa, ngã xuống một mảng lại một mảng.
.
Chương 979
Huyết nhục văng tung tóe, đầu lâu lăn xuống, tình cảnh đáng sợ dọa tất cả mọi người.
Đây là chiến tranh sao, hoàn toàn là một bên bị giết hại, Phong tộc căn bản không có chút lực chống cự.
Phía trên hư không, một cây chiến kỳ phần phật, sát phạt chi khí rung động cửu thiên.
Vẻn vẹn 10 ngàn Bất Tử cấm vệ, liền đồ sát mấy trăm ngàn người của Phong tộc đại quân nơi này, tràng diện huyết tinh, giống như Địa Ngục Tu La.
10 ngàn Bất Tử cấm vệ, liền có thể nghiền ép Phong tộc quân đoàn mấy trăm ngàn người, tuyệt đối áp đảo, nếu không phải tận mắt nhìn thấy, ai dám tin?- Đạo binh, chúng không phải hoạt vật, là Đạo binh!Đột nhiên, tên Phong tộc chủ tướng kia rốt cục kịp phản ứng, những Bất Tử cấm vệ này căn bản không phải vật sống, mà chính là một đám Đạo binh.
Phát hiện ra, ba vị Niết Bàn cảnh cường giả bọn hắn hoảng sợ đến mức sắc mặt như màu đất, mặt mũi tràn đầy chấn kinh và hoảng sợ.
Đạo binh, một tên, hai tên, ba tên Đạo binh không có cảm giác gì, nhưng ngươi đã gặp mười nghìn đạo binh tạo thành quân đoàn đáng sợ chưa?Lúc này cục diện chính là, Cổ Trần chỉ thả ra 10 ngàn Bất Tử cấm vệ, triển khai đồ sát mà thôi, nếu để cho bọn họ biết trong tay hắn có 200 ngàn Đạo binh, chẳng phải là muốn hù chết bọn chúng sao?Cổ Trần muốn giữ lại, hắn cũng sẽ không đần độn đem toàn bộ Bất Tử cấm vệ phóng xuất, có thể thả ra 10 ngàn đã cảm giác rất nhiều rồi.
Ban đầu hắn nghĩ sẽ thả 1000 tên ra, nhưng 1000 có chút ít, giết người không nhanh như vậy, vẫn là thả 10 ngàn Bất Tử cấm vệ tốc độ nhanh hơn một chút.
Quả thật không sai, vẻn vẹn một khắc đồng hồ trôi qua, đại quân Phong tộc liền bị tàn sát hơn phân nửa.
– A! – Bọn họ không phải người.
– Trốn, mau trốn.
Đại quân Phong tộc kêu rên liên hồi, bọn hắn sợ hãi, hoảng sợ, linh hồn đều run rẩy.
Bọn họ phát hiện, phía bên hoàn toàn không phải đối thủ của họ, căn bản không có cách nào ngăn trở quân đoàn cường đại vô địch này.
10 ngàn tên nghiền ép đại quân mấy trăm nghìn người bọn họ, tin truyền ra ngoài ai cũng không tin.
Nhưng chuyện thật sự đã diễn ra, đại quân Phong tộc mấy trăm ngàn người, một phút liền bị 10 ngàn Bất Tử cấm vệ đối diện giết hại hơn phân nửa.
Còn lại một đám tướng sĩ Phong tộc hoảng sợ vô cùng, dũng khí hoàn toàn biến mất, có người kêu to xoay người chạy, sợ đến vỡ mật.
Không chạy được nữa, đới động toàn bộ Phong tộc đại quân, trực tiếp khiến đại quân sụp đổ, ầm ầm từng chút tản ra.
Phong tộc sụp đổ, sức chống cự triệt để vốn có thể hình thành một chút giờ cũng không có, khiến tốc độ Bất Tử cấm vệ ra tay càng nhanh, giống như cắt rơm cắt rạ.
– Không! Tên Phong tộc chủ tướng kia hoảng sợ gào thét lớn, hai mắt sung huyết, nhìn mấy trăm ngàn tướng sĩ Phong tộc đại quân bị tàn sát, nội tâm đang rỉ máu.
Hắn giận trừng mắt nhìn Cổ Trần, đang chờ đánh tới, kết quả một đạo phong mang từ phía sau lưng vọt tới, tê lạp một tiếng đâm xuyên qua ngực hắn.
Xì xì! Đó là một cây lôi thương, từ sau đâm xuyên trái tim, tản ra lôi điện xì xì đáng sợ, thiêu đốt thân thể hắn.
– A! Ta không cam tâm, ngươi đến cùng là ai?Phong tộc chủ tướng phẫn nộ gào thét, mặc kệ Câu Trần sau lưng đâm xuyên trái tim của hắn, hai mắt hắn vẫn nhìn chòng chọc vào Cổ Trần, hắn đến cùng là ai.
Câu Trần cũng chấn động, nghe nói vậy lập tức nhìn về phía Cổ Trần, nội tâm hiếu kỳ, hắn rốt cuộc là người nào?Cổ Trần lạnh nhạt nói câu:- Người chết, không cần biết quá nhiều, ngươi thanh thản lên đường liền tốt, cần gì phải hỏi quá nhiều?- Ngươi! Hai mắt Phong tộc chủ tướng trừng lớn, giận quát một tiếng.
Nhưng kết quả còn chưa nói dứt lời, liền bị Câu Trần sau lưng một thương bốc lên, lôi quang theo trong cơ thể hắn nổ tung, trong nháy mắt hóa thành toái nhục huyết vũ vẩy xuống tứ phương.
Vị Phong tộc chủ tướng cường đại này, vốn sẽ không chết tức tưởi như vậy, nhưng đại quân hắn mang tới bị tàn sát, lúc tâm thần chấn động bị Câu Trần nắm lấy cơ hội một thương xuyên tim.
Hắn chết rất biệt khuất, rất phẫn nộ, trước khi chết cũng không rõ Cổ Trần đến cùng là ai.
Tựa như Cổ Trần nói, người chết, biết quá nhiều làm gì?- Tiếp đó, đến phiên các ngươi.
Câu Trần một mặt sát khí bừng bừng nhìn chằm chằm hai tên Phong tộc Niết Bàn cảnh cường giả còn lại, trong mắt lộ ra sát phạt kinh khủng.
– Trốn!Hai người liếc nhau, lập tức cùng nhau bay lên không trung tản ra, mỗi người tách ra đào tẩu, không dám chần chờ cùng dừng lại.
Cổ Trần, khiến bọn hắn sợ hãi.
.
Chương 980
Phù một tiếng, một Phong tộc Niết Bàn cường giả bị xỏ xuyên tim, hồ quang điện lấp lóe, một cây lôi thương trực tiếp đâm xuyên qua trái tim của hắn.
– Ta! Mặt mũi hắn tràn đầy hoảng sợ há mồm muốn nói.
Kết quả còn chưa nói dứt lời, liền bị Câu Trần sau lưng ngưng tụ một thanh Lôi Nhận cắt qua cổ, đầu bay lên, cuồn cuộn ngã xuống đất.
Hắn chết không nhắm mắt, trong mắt còn lưu lại một chút hoảng sợ cùng hối hận.
Tình cảnh này rơi vào mắt một tên Niết Bàn cảnh Phong tộc đào tẩu còn lại, dọa đến tốc độ nhanh hơn, trực tiếp thiêu đốt Niết Bàn chi huyết, thi triển Huyết Độn.
Bang bang! Ngay lúc này, phía trước hư không truyền đến từng đợt leng keng, không gian gợn sóng dập dờn, một chiếc Thanh Đồng vương tọa trong không gian xuyên thấu ra.
Trên Thanh Đồng vương tọa, một người ngồi đấy, thần sắc đạm mạc nhìn qua hắn, ngăn cản đường đi đối phương.
Người tới chính là Cổ Trần, giống như cười mà không phải cười nhìn Phong tộc Niết Bàn cường giả hoảng sợ trước mắt dừng lại, không ngừng lui lại.
– Đáng chết, Nhân tộc, ngươi đến cùng đến từ Vương tộc nào?Phong tộc Niết Bàn cường giả hoảng sợ kêu to.
Cổ Trần lắc đầu, khinh thường nói:- Ta nói rồi, người chết không cần biết quá nhiều, ngươi vẫn là an tâm đi xuống bồi hai tiểu huynh đệ của ngươi đi.
– Không, ta sẽ không! Hắn đang nói cái gì, kết quả trong mồm lộ ra một cây lôi thương.
Hai mắt Phong tộc Niết Bàn cảnh cường giả này nhô lên, trong mồm đâm ra một cây lôi thương, từ phía sau xuyên thấu miệng của hắn, nói không ra lời.
Hắn chỉ có thể hoảng sợ trừng lớn mắt, tràn đầy hoảng sợ, thì ra Câu Trần đã đuổi theo, một thương từ ót xuyên qua miệng của hắn.
– Không sai, người chết, không cần biết.
Câu Trần lãnh khốc nói xong, lôi thương nhẹ nhàng chấn động, bịch một tiếng vang trầm, đầu Phong tộc cường giả giống như dưa hấu nổ nát vụn, trắng đỏ vẩy ra bốn phía.
Giết tên Phong tộc Niết Bàn cảnh cường giả này xong, Câu Trần tay cầm lôi thương, mặt mũi tràn đầy nghiêm túc nhìn người ngồi ngay ngắn trên Thanh Đồng vương tọa trước mắt.
– Ngươi là người kinh diễm nhất Nhân tộc ta từng gặp qua, phi thường tốt.
Cổ Trần ngồi trên vương tọa, tràn đầy tán thưởng nhìn Câu Trần, loại ánh mắt kia giống cấp trên thưởng thức thuộc hạ khiến toàn thân Câu Trần trên dưới không được tự nhiên, nội tâm có loại cảm giác muốn cúi đầu xuống.
Nhưng niềm kiêu ngạo của hắn, không cho phép chính mình cúi đầu, là nhìn thẳng Cổ Trần, không thấp hèn không lên tiếng, một thân ngông ngênh kiên cường.
Điều này khiến Cổ Trần đối với hắn càng thưởng thức, ý cười càng đậm, Câu Trần ngược lại có vẻ phiền muộn, ta không phải thuộc hạ ngươi.
– Đa tạ Nhân Vương cứu nguy cho Câu Trần bộ lạc ta.
Tuy nội tâm rất không thoải mái, nhưng Câu Trần vẫn cẩn thận tỉ mỉ bái tạ thi lễ, đối với Cổ Trần còn có tôn kính.
Dù sao người ta tới giải cứu toàn bộ Câu Trần bộ lạc, nhìn Phong tộc đại quân bị tàn sát không còn ai, mấy trăm ngàn người Phong tộc toàn quân bị diệt, không ai sống sót.
10 ngàn Thanh Đồng Bất Tử cấm vệ kia, bày ra sức chiến đấu đáng sợ, khiến Câu Trần đều vì đó động dung, nội tâm kinh hãi, thật lâu không cách nào bình tĩnh.
Một quân đoàn cường đại vô địch như này, lo gì đại nghiệp không thành, sợ gì dị tộc uy hiếp?- Cô vương đến từ Bách Man sơn Nhân tộc, vương của Hoang Cổ Vương tộc, lần này vừa hay muốn nhập chủ Hỗn Loạn Thiên Uyên, san bằng sự thống trị của dị tộc, khôi phục đại hảo giang sơn của Nhân tộc ta.
Cổ Trần ngồi ngay ngắn trên đó, toàn thân trên dưới tràn ngập một cỗ khí tức làm cho người kính úy, trong mắt lộ ra một loại quang huy nóng rực khiến Câu Trần hồi hộp.
Dường như ngọn lửa kia muốn thiêu đốt linh hồn, đó là dã tâm chi hỏa, nói thẳng muốn nhập chủ Hỗn Loạn Thiên Uyên, diệt trừ dị tộc thống trị.
Đây là ý chí, dã tâm của những hành động Cổ Trần bày ra.
– Bách Man sơn Nhân tộc, Vương của Hoang Cổ tộc Nhân, nhập chủ Hỗn Loạn Thiên Uyên?Hai mắt Câu Trần vừa mở, lộ ra hào quang kinh người, nội tâm chấn động cực kỳ.
Tình hình Bách Man sơn Nhân tộc, hắn có biết, đã nghe qua không ít tin tức từ Phong tộc và những dị tộc khác ở đó.
Hắn không nghĩ tới, Vương giả thanh niên trước mắt, lại đến từ Bách Man sơn Hoang Cổ tộc, còn là Vương giả chí cao ở đó.
Một vị Nhân Vương giá lâm, thẳng thắn nói muốn nhập chủ Hỗn Loạn Thiên Uyên, bình định dị tộc thống trị vì nhân tộc nơi này.
Đây là đang ám chỉ hắn, ta tới, nhân tộc nơi này xem ta là tối cao, từng dị tộc nơi này đều sẽ bị càn quét sạch sẽ.
– Ta muốn bình định Hỗn Loạn Thiên Uyên dị tộc, nhưng thủ hạ mấy viên đại tướng đều đang tọa trấn bản bộ, phòng bị những dị tộc khác.
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










