Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 71 : Vô danh (c701-c710)
❮ sautiếp ❯Chương 701
Sau khi tìm rất lâu vẫn không tìm thấy điểm nào khác thường, Cổ Trần nở nụ cười lạnh lùng, tất nhiên là hắn có cách để ép nó xuất hiện.
– Thời Gian Tĩnh Chỉ!Cổ Trần điểm ra một chỉ, vạn vật trong phạm vi ba mươi thước đều dừng lại, hỏa diễm vốn dĩ đang sôi trào cũng ngừng lại tại chỗ.
Trong cảnh tượng im lìm ấy, biển lửa đang sôi trào đều ngừng lại, nhưng Cổ Trần lại nhạy cảm nắm bắt được một tia khí tức chợt lóe lên rồi biến mất.
– Chính là ngươi.
Sắc mặt Cổ Trần trở nên nghiêm túc, hắn đã nắm bắt được một tia dao động, là một ngọn lửa kỳ lạ có thể chuyển động được dưới Thời Gian Tĩnh Chỉ.
Một ngọn lửa kỳ lạ được giấu ở giữa vô số ngọn lửa bình thường, khí tức tĩnh mịch, vậy mà dưới Thời Gian Tĩnh Chỉ lại có thể từ từ chuyển động, từ từ thiêu đốt.
– Đây là lửa gì?Nhìn ngọn lửa trước mắt không bị giam cầm, Cổ Trần cực kỳ chấn kinh, vậy mà ngọn lửa đặc biệt này vẫn còn đang thiêu đốt.
Ngọn lửa màu lam sẫm, tím nhạt, còn có một ta sáng như lưu ly, tạo cho người ta cảm giác nó có thể hủy diệt vạn vật, ngay cả thời gian cũng không thể ma diệt được.
Xì xì! Hai cỗ lực lượng đang phân cao thấp, ngọn lửa hóa thành từng sợi tơ không ngừng hội tụ, chống lại lực lượng thời gian ở bốn phía xung quanh.
Cổ Trần cảm thấy một cỗ áp lực, áp lực này đến từ hỏa diễm cường đại kia, nó có thể chống lại lực lượng thời gian mà không bị ảnh hưởng.
Dần dần, càng ngày càng nhiều ngọn lửa u lam, tím nhạt tụ lại với nhau, hóa thành một đống lửa vô cùng cường đại.
– Hỗn Độn Bát Cấm Phù, phong!Vào giây phút khi hỏa diễm ngưng tụ thành hình kia, Cổ Trần trực tiếp vươn tay đánh ra một cái Cấm Phù, ký hiệu u ám lập tức bao phủ.
Ục ục…Đám lửa kia sôi lên, phản kháng kịch liệt, đáng tiếc bị lại loại lực lượng thời gian và Cấm Phù cùng nhau phong cấm, rất nhanh đã trở nên yên tĩnh.
Nó đã bị trấn áp.
Nhìn thấy vậy, cuối cùng Cổ Trần cũng thở phào nhẹ nhõm, trên mặt hắn lộ ra vẻ hứng thú, vô cùng tò mò muốn tìm hiểu về ngọn lửa này.
Rốt cuộc là loại lửa gì? Sao có thể chống lại được lực lượng thời gian? Tuy hiện giờ lĩnh ngộ của hắn về thời gian vẫn chưa đến nơi đến chốn, thậm chí còn chưa tính là tìm hiểu được da lông, nhưng cũng không phải bất cứ thứ gì cũng có thể chống lại được.
Thứ có thể chống cự được thời gian giam cầm thật sự không nhiều, ngọn lửa trước mắt chính là một trong số đó, khiến Cổ Trần rất tò mò muốn tìm hiểu tình hình cụ thể về nó.
Đây là Thần Hỏa gì?- Loại Thần Hỏa này mạnh thật, nếu có thể dung nhập vào trong huyết mạch của mình, có lẽ có thể sinh ra được lực lượng huyết mạch thứ ba.
Trong đầu Cổ Trần đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ, không biết có thể trực tiếp luyện hóa ngọn lửa cường đại này dung nhập nó vào trong huyết mạch của hắn, để sản sinh ra loại lực lượng huyết mạch thứ ba hay không?Trước đây hắn có lực lượng Thời gian, sau đó có thêm lực lượng Thiên Phạt, hiện giờ không biết có thể tạo ra được loại lực lượng huyết mạch thứ ba hay không, sau đó phá vỡ bình cảnh huyết mạch, bước vào giai đoạn Tam thành.
– Gan lớn chết no, gan nhỏ chết đói, làm đi!Không chần chừ lâu lắm, Cổ Trần đã quyết định sẽ luyện hóa nó dung nhập vào trong huyết mạch, ấp ủ để sinh ra lực lượng huyết mạch cường đại thứ ba.
– Lục Đạo Luyện Hồn, luyện!Cổ Trần ngồi khoanh chân, khẽ kêu lên một tiếng, một cái ma bàn khổng lồ lập tức xuất hiện sau lưng hắn, sáu cái hắc động liên kết, kêu ù ù bắt đầu chuyển động, phát ra lực lượng và khí tức kinh khủng.
Hắn trực tiếp sử dụng Lục Đạo Luyện Hồn ma bàn, dùng để ma diệt linh trí của ngọn lửa kia, loại Thần Hỏa này đã có linh tính rồi, muốn luyện hóa được nhất định phải xóa sạch linh trí.
Biện pháp tốt nhất chính là ma diệt rồi thôn phệ linh trí của nó, sau đó luyện hóa hoàn toàn ngọn lửa này, dung nhập vào trong huyết mạch của bản thân, ấp ủ để sinh ra lực lượng huyết mạch mới.
Vù! Ầm ầm!Dường như cảm nhận được uy hiếp, đám Thần Hỏa kia đột nhiên bùng nổ, chấn động ầm ầm, vô số hỏa diễm tụ tập lại, điên cuồng ập đến.
Dường như chỉ trong tích tắc, cả biển lửa đã lao về phía bên này, dung nhập vào trong đám Thần Hỏa kia, khí tức càng ngày càng ác liệt, tràn đầy khí tức hủy thiên diệt địa.
– Kéc…Trong lúc mơ hồ, Cổ Trần trông thấy một con Hỏa Diễm Điểu đang vỗ cánh bay lượn bên trong đống lửa, toàn thân phát ra khí tức ngút trời.
– Chu Tước?Cổ Trần kinh ngạc thốt lên một tiếng, nhìn vào cái bóng đang tung bay trong đám lửa kia, vậy mà lại là một con Chu Tước.
Trong khoảnh khắc ấy, cuối cùng Cổ Trần đã biết được ngọn lửa ấy là lửa gì.
.
Chương 702
Bên trong hỏa diễm, một con Chu Tước bay múa xoay vòng tròn, lông vũ sáng lên, phát ra tia sáng rực rỡ kinh người, bên trên phủ đầy hỏa diễm đang cháy hừng hực.
Đây là một ngọn lửa màu xanh tím, tên là Nam Minh Ly Hỏa.
Nam Minh Ly Hỏa, chính là hỏa diễm bản mệnh của Chu Tước, có thể hủy thiên diệt địa, đốt cháy vạn vật, vĩnh viễn không bao giờ tắt, còn có năng lực niết bàn trọng sinh.
Cổ Trần có chút giật mình, không ngờ vậy mà lại là Nam Minh Ly Hỏa.
Sau đó hắn lập tức mừng như điên, Nam Minh Ly Hỏa, là một loại Thần Hỏa vô cùng cường đại, nếu như có thể luyện hóa dung nhập vào trong cơ thể tạo thành lực lượng huyết mạch thì không còn gì tốt hơn.
Nghĩ tới điều này, Cổ Trần không nhịn được sự kích động trong lòng, hắn trực tiếp điều khiển Lục Đạo ma bàn hung hăng trấn áp, luyện hóa con Chu Tước nho nhỏ kia.
Đó là ý thức của hỏa diễm, chỉ cần luyện hóa được nó, lập tức có thể khống chế đượcloại hỏa diễm cường đại này.
– Kéc…Chu Tước kêu lên, vỗ cánh bay múa, không ngừng phát ra lực lượng kinh khủng muốn phản kháng, ngọn lửa cuộn lên cháy hừng hực.
Chỉ tiếc, nó bị lực lượng thời gian và Hỗn Độn Bát Cấm Phù phong bế, căn bản không có cách nào thoát ra được, chỉ có thể chịu đựng bị Lục Đạo ma bàn trấn áp, ma diệt ý thức từng chút một.
Ý thức của nó đã được hình thành không yếu, cho nên không cam chịu, lập tức cuồng bạo, giận giữ, phát ra khí tức hủy diệt.
Nhưng Cổ Trần không định giữ nó lại, bởi vì hắn cần ngọn lửa để ấp ủ sinh ra lực lượng huyết mạch mới cho bản thân, đó mới thực sự là lực lượng thuộc về hắn.
Lực lượng huyết mạch chính là lực lượng thiên phú, có thể đạt được một loại sức mạnh, đương nhiên là tốt hơn việc nắm giữ một ngọn lửa có ý thức.
Cổ Trần không cần ý thức của nó, chỉ cần lực lượng của nó, trong tương lai nếu như không có chuyện gì bất ngờ xảy ra, ngọn lửa này có khả năng sẽ thai nghén lột xác thành một con Chu Tước chân chính.
Đáng tiếc nó gặp phải Cổ Trần, đành rơi vào cảnh bi ai.
Cho dù nó có giãy giụa, gào thét thế nào, Cổ Trần vẫn không hề bị lay động, vẫn yên lặng ma diệt ý thức bản nguyên của nó từng chút một, từ từ luyện hóa ngọn lửa Nam Minh Ly Hỏa này.
Kéc…Đột nhiên, Chu Tước gào lên một tiếng, sau đó dần dần không còn tiếng động, ngọn lửa hóa thành bóng dáng Chu Tước đã bị tan rã.
Vào giây phút ấy, cuối cùng Cổ Trần đã ma diệt xong ý thức bản nguyên, thôn phệ ý niệm của nó, cuối cùng bắt đầu luyện hóa ngọn lửa Nam Minh Ly Hỏa có uy lực mạnh mẽ này.
Nhìn có vẻ như, Cổ Trần chỉ tuỳ tiện luyện hóa, nhưng thật ra lại không dễ dàng, nếu như không có lực lượng thời gian, và lực lượng Hỗn Độn Bát Cấm Phù giam cầm, đừng nói Cổ Trần có thể luyện hóa, ngay cả bắt được nó cũng khó khăn, thậm chí còn gây nên hỏa diễm bạo động, có khả năng sẽ bị phản phệ.
Hiện giờ thì tốt rồi, Cổ Trần đã luyện hóa được ý thức bản nguyên của Nam Minh Ly Hỏa, dần dần nắm trong tay ngọn Thần Hỏa cường đại đến mức kinh khủng này, sau đó dung nhập nó vào trong cơ thể từng chút một.
Xì xì! Một ngọn lửa màu lam tím chui vào trong cơ thể, Cổ Trần không ngừng luyện hóa Nam Minh Ly Hỏa, dung nhập nó vào trong huyết mạch của mình.
Huyết mạch vốn dĩ trì trệ không tiến thêm, lập tức tăng lên từng chút một, dần dần càng ngày càng chứa nhiều Nam Minh Ly Hỏa hơn, khiến cho hai loại lực lượng huyết mạch ban đầu sinh ra dị biến.
Lực lượng thời gian, lực lượng Thiên Phạt cùng nhau sôi lên, giống như sống dậy, nhưng rất nhanh đã bị ý chí của Cổ Trần trấn áp lại.
Bản nguyên của Nam Minh Ly Hỏa từ từ dung nhập từng chút một, khiến huyết mạch của Cổ Trần nhanh chóng đầy tràn, dần dần tăng trưởng, đột phá Nhị Thành ban đầu, bước vào giai đoạn Tam Thành.
Huyết mạch Tam Thành, bắt đầu thai nghén ra loại lực lượng huyết mạch thứ ba, Nam Minh Ly Hỏa.
Đây là loại lực lượng huyết mạch thứ ba của Cổ Trần, ngoài lực lượng thời gian, lực lượng Thiên Phạt ra, lại lần nữa hắn thu được lực lượng huyết mạch cường đại thứ ba.
Ầm!Bên ngoài, một cơn chấn động kịch liệt truyền đến, Nam Minh Ly Hỏa đã bị luyện hóa hoàn thành, hóa thành một ngọn lửa màu xanh tím bao quanh cơ thể Cổ Trần, ào ào dung nhập vào trong người hắn.
Đến lúc này, Cổ Trần mới chính thức nắm giữ được Nam Minh Ly Hỏa, dung nhập hoàn toàn vào trong huyết mạch của mình, thai nghén ra lực lượng huyết mạch hoàn toàn mới.
Phù!Ngay sau đó, từng ngọn lửa dâng lên từ trong cơ thể Cổ Trần, nhanh chóng lan tràn, bao phủ cả người hắn, khiến Cổ Trần lập tức hóa thành một Hỏa nhân.
Ngọn lửa màu xanh tím, đốt cháy hư không, tạo nên từng gợn sóng vặn vẹo, nhiệt độ và lực sát thương kinh khủng thật sự khiến người ta phải e ngại.
.
Chương 703
Nam Minh Ly Hỏa, đã xong!Cổ Trần chậm rãi mở mắt ra, hai ngọn lửa chợt lóe lên một cái rồi biến mất, tất cả lỗ chân lông trên người đều phun ra lửa, tụ lại với nhau bốc cháy hừng hực.
– Lần này vận may không tệ lắm, vậy mà lại thu được lực lượng huyết mạch thứ ba, Nam Minh Ly Hỏa, quả nhiên rất cường đại.
Cổ Trần âm thầm cảm nhận kỹ càng lực lượng huyết mạch thứ ba trong cơ thể, một ngọn lửa đáng sợ có thể thiêu đốt vạn vật xuất hiện trong tay, cả người được bao phủ bởi ngọn lửa màu xanh tím.
Càng cảm nhận được sự cường đại của Nam Minh Ly Hỏa, trong lòng Cổ Trần càng không nhịn được vô cùng vui sướng, lại có thêm một con át chủ bài rồi.
Có Nam Minh Ly Hỏa, hắn cảm thấy cho dù hiện giờ bản thân không đánh lại Thâm Hải Nữ hoàng Mỹ Đỗ Toa, nhưng hắn cũng không sợ đối phương, có thể thong dong ứng phó, an toàn thoát thân.
Thậm chí trong lòng hắn còn có chút mong đợi, muốn xem thử Băng và Hỏa quyết đấu, xem rốt cuộc ai mạnh ai yếu, dùng lực lượng sương lạnh đóng băng linh hồn kia của Mỹ Đỗ Toa, đấu với Nam Minh Ly Hỏa có thể đốt cháy mọi thứ của hắn, xem ai mạnh hơn ai?- Ừm, nên tiếp tục tầm bảo thôi.
Sau khi thử thích ứng một phen với Nam Minh Ly Hỏa, trong lòng Cổ Trần khẽ niệm, ngọn lửa màu xanh tím trên người lập tức sôi trào sau đó thu liễm lại chui vào trong cơ thể, chỉ trong chớp mắt đã biến mất không thấy tung tích.
Hắn vươn vai một cái, quan sát bốn phía xung quanh, sau khi biển lửa biến mất hắn mới phát hiện ra hóa ra chỗ này là một cung điện, chỉ là đã bị thiêu đốt không còn lại thứ gì.
Chỉ có một cánh cửa thông đến một nơi khác.
Cổ Trần không chần chừ chút nào, trực tiếp đi về phía cánh cửa kia, nhấc chân bước vào trong đó, rời khỏi nơi này tiến vào một nơi khác.
Trong Thần Điện này, có vô số Thiên Điện lớn lớn bé bé, bên trong đều thông với nhau, muốn tìm được bảo vật nhất định phải không ngừng xuyên qua các đại điện để tìm kiếm mới được.
Cổ Trần có chút tò mò, không biết trong chủ điện lớn nhất của Thần Điện sẽ có thứ gì nhỉ? Có phải bên trong sẽ có thần tàng kinh người hơn không?Trong mấy tòa thiên điện hắn vừa đi qua, đã có Nam Minh Ly Hỏa, Thần Ngọc, Thần Thư không biết tên… đủ loại bảo vật, cho nên hắn rất mong chờ muốn biết trong Thần Điện chân chính sẽ có thứ gì.
Chỉ là, Cổ Trần vừa bước vào trong một đại điện khác, hắn lại thất vọng phát hiện ra, nơi này không có gì cả, trống trải, yên tĩnh, không có một món đồ nào.
Nhưng hắn không từ bỏ, vẫn kiểm tra một lần, quả nhiên không có thứ gì, điều này khiến Cổ Trần không nhịn được âm thầm cười khổ, xem ra không phải trong đại điện nào cũng có bảo vật, hoặc là những thứ đó đã bị người khác lấy đi từ trước rồi.
Hắn không nghĩ nhiều, lập tức đi tìm cánh cửa ở sâu nhất trong đại điện, nó nối liền với một hành lang.
Cộc cộc cộc! Từng tiếng bước chân bước trên hành lang tạo thành những tiếng vang lộc cộng, trong hành lang yên tĩnh này càng khiến lòng người hoang mang hơn.
Quá yên tĩnh, suốt hành trình chỉ nghe thấy tiếng bước chân của chính mình, điều này cũng khiến Cổ Trần rất kinh ngạc, đối với việc khống chế lực lượng của mình, hắn đã đạt đến đỉnh phong từ lâu rồi, căn bản không thể nào phát ra tiếng bước chân được.
Nhưng vì sao lại có tiếng bước chân truyền đến? Hành lang này có chút quỷ dị.
Hắn không nghĩ nhiều, chỉ cảnh giác đi dọc theo hành lang, sau đó hắn phát hiện ra phía trước có một ngã ba.
Phía trước có một ngã ba, một phía trước, và hai bên phải trái, không biết ba con đường này thông với nơi nào.
Cổ Trần đứng yên tại chỗ, nhất thời có chút chần chờ, rốt cuộc nên đi con đường nào đây? Trong này có thể có nơi nào đó nguy hiểm tồn tại hay không?Ví dụ như có cấm chế, ví dụ như có nguy hiểm, suốt quáng đường đi tới nơi này Cổ Trần không hề gặp phải nguy hiểm nào, thiếu chút nữa đã khiến hắn cho rằng nơi này không có nguy hiểm.
Nhưng ý nghĩ này không được, Cổ Trần lập tức cảnh giác, hắn cảm thấy nhất định phải chú ý cẩn thận, trong Thần Điện không thể nào không có nguy hiểm.
– Cẩn thận mới tốt!Cổ Trần âm thầm nhắc nhở chính mình, sau đó hít sâu một hơi, trực tiếp thi triển U Linh Nhãn dò xét về ba hướng, muốn xem thử xem có mối nguy hiểm nào không.
– Hả?Vừa thi triển U Linh Nhãn, Cổ Trần lập tức phát hiện ra, cảm nhận được có mối nguy hiểm mãnh liệt ở cuối con đường bên trái tràn vào trong đầu hắn, khiến linh hồn sinh ra cảm giác run rẩy.
Với cấp độ lực lượng linh hồn của Cổ Trần hiện giờ, vậy mà mối nguy hiểm kia lại có thể khiến hắn có cảm giác run rẩy, không cần nghĩ cũng biết mối nguy hiểm ở nơi đó khủng bố đến mức nào.
Bên trái, không thể đi.
.
Chương 704
Ngay sau đó, hắn cũng phát hiện ra được tình hình ở con đường phía trước, mặc dù không cảm nhận được bất kỳ mối nguy hiểm nào, nhưng Cổ Trần lại mơ hồ cảm thấy có thứ gì đó không bình thường, trong lòng hắn luôn có cảm giác quái dị không thể xua tan được.
Chỉ cần nghĩ đến việc bước vào con đường phía trước, lập tức nhận được nhắc nhở theo bản năng “Không thể đi, không thể đi.
”- A! Phía trước cũng không thể đi.
Cổ Trần hít sâu một hơi, khiến bản thân tỉnh táo lại, sau đó ánh mắt lập tức rơi vào con đường phía bên phải, dấu vết nhạt nhòa, tràn ngập cảm giác tang thương theo năm tháng.
Chỗ sâu nhất cuối con đường có một luồng Thần uy mơ hồ truyền đến, đã khiến Cổ Trần chú ý, hắn dùng U Linh Nhãn điều tra, không hề phát hiện ra bất kỳ mối nguy hiểm, hay thứ gì đó khác lạ.
Cuối cùng, Cổ Trần quyết định chọn con đường bên phải, rồi cẩn thận bước từng bước đi vào trong đó.
– Ha ha ha! Bản Vương vô cùng may mắn, lại là Bán Thánh binh…Mới bước vào trong, Cổ Trần đã nghe thấy một tiếng cười co đầy hưng phấn truyền đến, hắn nhìn về phía đó, thì kinh ngạc phát hiện ra thanh niên mặc áo giáp màu đen đang vui sướng nhìn một thứ gì đó trước mặt.
Tên này là Hắc Trùng Vương, trên đỉnh đầu hắn có một cái sừng đang không ngừng phát sáng, tỏa ra ánh sáng màu xanh lam, phát ra khí tức khiến người ta sợ hãi.
Cổ Trần kinh ngạc, ánh mắt nhìn về phía món đồ kia, chỗ sâu nhất bên trong đại điện này có một cái thang bằng đá, bên trên đó có một vật đang trôi lơ lửng.
Món đồ ấy, nhìn qua giống như một sợi dây xích, dài khoảng chín thước, mỗi mắt xích đều phát ra ánh sáng kinh người, mang theo một luồng thánh uy mờ nhạt.
Đó là một kiện Bán Thánh binh.
– Hả?Bỗng nhiên, Hắc Trùng Vương nhận ra được có gì đó không đúng, hắn lập tức quay người lại, đúng lúc đối mặt với Cổ Trần đang nhìn hắn, ánh mắt hai người chạm vào nhau, tia lửa văng ra khắp nơi.
– Nhân tộc?Hắc Trùng Vương vô cùng kinh ngạc, nhìn Cổ Trần có chút nghi ngờ.
Đây là một thanh niên Nhân tộc, không thể sai được, khí tức hắn cảm nhận được sẽ không sai.
Nhưng mà sao có thể có Nhân tộc ở nơi này? Trước đó hắn hoàn toàn không trông thấy người này, chẳng lẽ là người đến sau sao?- Hóa ra là một con kiến hôi của Nhân tộc, sao ngươi dám bước vào Thần Điện này?Hắc Trùng Vương nhe răng cười nhìn Cổ Trần, trong mắt lộ ra vẻ khát máu.
Cổ Trần nghe thấy thế thì lạnh lùng hừ một tiếng, khinh thường:- Con kiến hôi? Ngươi là một con côn trùng, cũng dám kêu Nhân tộc chúng ta là sâu kiến, bản thân ngươi không phải cũng là một con côn trùng ti tiện sao?- Hỗn trướng!Hắc Trùng Vương giận tím mặt, không sai, hắn là côn trùng, nhưng từ trước đến giờ hắn luôn coi thường Nhân tộc, thậm chí còn ăn thịt rất nhiều Nhân tộc rồi.
Hôm nay, lại bị một con kiến hôi Nhân tộc đứng trước mặt mắng hắn là côn trùng ti tiện, Hắc Trùng Vương kiêu ngạo sao có thể chịu đựng được, lửa giận trong lòng hắn cháy lên hừng hực, sát khí ngút trời.
– Con kiến hôi đê tiện, hôm nay bản Vương sẽ ăn thịt, luyện hồn ngươi.
Hắc Trùng Vương nói xong, trên người phát ra một luồng khí độc đáng sợ, bản thân hắn là một con độc trùng kinh khủng, từ đầu đến chân đều là độc.
Hai mắt Cổ Trần phát ra ánh sáng âm u, quan sát Hắc Trùng Vương đang nổi giận trước mặt, đột nhiên sắc mặt hắn có vẻ như vừa hiểu ra được điều gì đó.
– Ta biết ngươi là con gì rồi, hóa ra là một con Hắc giáp trùng, là loài bọ hung chuyên môn ăn cứt, chà chà, đúng là kinh ngạc thật.
Nhìn vẻ mặt giật mình hiểu ra, và lời nói đầy vẻ châm chọc của Cổ Trần, sắc mặt Hắc Trùng Vương lập tức hết đỏ lại đen.
Hóa ra bản thể của hắn là một con bọ hung, cái sừng trên đỉnh đầu sắc bén khác thường, tỏa ra màu u lam.
Con Hắc Trùng Vương này không giống với những con Giáp Xác Trùng khác, trên người nó toàn là độc, chỉ cần nó thổi một hơi thôi là có thể độc chết vô số sinh vật.
– Gừ gừ! Tức chết bản Vương.
Hắc Trùng Vương giận dữ gào lên, hai mắt trở nên đỏ thẫm, lỗ mũi phun ra một đám khí tộc, mắt nhìn chằm chằm vào Cổ Trần, sát ý dâng trào.
Hắn giận dữ hét lên:- Con kiến hôi, bản Vương xẻo thịt ngươi!Ầm!Trong cơn giận dữ Hắc Trùng Vương trực tiếp phát ra một luồng khí độc hắc lam giao nhau, cuồn cuộn xông đến, uyển chuyển giống như từng cơn sóng đang lao về phía Cổ Trần.
Đối mặt với công kích cường đại mang đầy khí độc của Hắc Trùng Vương, sắc mặt Cổ Trần vẫn bình tĩnh, trong mắt không hề có một tia dao động nào, cứ như không nhìn thấy đám khí độc này vậy.
– Đúng lúc, ta cũng đang muốn nướng ngươi, cái con bọ hung này! Cổ Trần mở miệng cười nhạt.
.
Chương 705
Những lời này thiếu chút nữa đã làm cho Hắc Trùng Vương nôn ra máu, hắn tức giận đến mức kêu oai oái, có thể đừng nói hắn là bọ hung nữa được không.
Hắn giận dữ điên cuồng gào thét:- A! Bản Vương không ăn cứt, ngươi mới ăn cứt, ngươi! Ầm ầm!Không đợi hắn kịp nói xong, trên người Cổ Trần đã phát ra một ngọn lửa ngập trời, ào ào xông ra, trong nháy mắt đã thiêu đốt cả đại điện, khiến Hắc Trùng Vương hét lên một tiếng.
Ngọn lửa nóng bỏng màu xanh tím, lao ra thiêu đốt, lập tức đốt hết đám khí độc kia ngay tại chỗ, từng tiếng xì xì vang lên, khói bay mù mình, rất nhanh đã tiêu tán.
– Cái gì?Hắc Trùng Vương trợn trừng mắt, kinh hãi nhìn Cổ Trần.
Ngọn lửa nóng bỏng từ khắp nơi xông đến, nhiệt độ kinh khủng thiêu đốt khiến thân thể hắn vô cùng đau đớn, hắn không thể nào tin được, sao Nhân tộc lại có thể nắm giữ được loại hỏa diễm cường đại đáng sợ đến mức này?- Vạn Trùng Độc Hỏa!Đột nhiên, Hắc Trùng Vương khàn giọng kêu lên, sau đó một ngọn lửa đáng sợ phát ra từ trong người hắn, ầm ầm lao đến, ngọn lửa ấy màu xanh sẫm mang theo khí độc đáng sợ.
Đó là Độc Hỏa, một loại Vạn Trùng Độc Hỏa có uy lực khủng bố.
Xì xì! Hai ngọn lửa va chạm vào nhau, lập tức phát ra lực lượng khủng bố, Vạn Trùng Độc Hỏa rất mạnh, rất đáng sợ, nhưng Nam Minh Ly Hỏa là Thần Hỏa đó.
Chỉ trong nháy mắt, Độc Hỏa đã bị thiêu đốt từng chút một, thậm chí còn bị Nam Minh Ly Hỏa cắn nuốt, thôn phệ luyện hóa.
– Không thể nào!Nhìn thấy Vạn Trùng Độc Hỏa của mình bị thôn phệ, Hắc Trùng Vương sợ hãi kêu lên, trên mặt hiện lên vẻ không thể tin nổi cảnh tượng trước mắt.
Độc Hỏa của hắn, phải hao phí vô số tinh lực mới bồi dưỡng ra được, nhưng bây giờ đối mặt với ngọn lửa của Cổ Trần lại bị áp chế thôn phệ.
– Ngươi, ngươi… đây là lửa gì?Hắc Trùng Vương hoảng sợ mấp máy môi.
Hai mắt hắn đầy kinh hãi trợn trừng nhìn Cổ Trần, giật mình kêu lên:- Không thể nào, ngươi chỉ là một Nhân tộc, sao có thể nắm giữ được lực lượng hỏa diễm của Hỏa tộc?- Dừng!Cổ Trần nghe thấy thế thì tỏ vẻ khinh thường:- Ngươi ăn phân nhiều đến mức choáng váng rồi à, ai nói với ngươi chỉ có Hỏa tộc mới có thể nắm giữ lực lượng hỏa diễm?- Phượng Hoàng thì sao? Kỳ Lân thì sao? Còn có các loại Hỏa tinh trong thiên địa này nữa?Câu hỏi ngược này, khiến Hắc Trùng Vương á khẩu không trả lời được, đúng là không chỉ có Hỏa tộc mới nắm giữ được lực lượng hỏa diễm.
Trên người Cổ Trần phát ra ánh lửa, hắn lạnh lùng nói:- Vậy ngươi nói cho ta biết, vừa rồi Độc Hỏa của ngươi không phải hỏa diễm sao? Vì sao ngươi có thể khống chế được?- Đáng chết, hai chuyện này không giống nhau, đó là Vạn Trùng Độc Hỏa bản Vương phải hao phí vô số tài liệu mới bồi dưỡng ra được, ngươi lại dám thôn phệ?Hắc Trùng Vương vừa kinh vừa sợ, vội vàng cắt đứt Độc Hỏa, lập tức thu hồi một phần nhỏ Độc Hỏa lại, nhìn thấy bản nguyên của Độc hỏa thiếu chút nữa đã biến mất, hắn vô cùng đau lòng.
– Được rồi, đã làm nóng người xong, bắt đầu nướng côn trùng thôi.
Cổ Trần bình tĩnh cất lời, sau đó nhẹ nhàng vung tay lên, ngay lập tức ngọn lửa màu xanh tím ngập trời ầm ầm lao tới, uy thế còn mạnh hơn, đáng sợ hơn trước đó nhiều.
Cảnh tượng này đã dọa sợ Hắc Trùng Vương, mi tâm của hắn sáng lên, lập tức tế ra bảo vật của mình để phòng ngự.
Keng keng! Từng kiện bảo vật bay ra ngoài, có thứ được làm thành từ xương cốt của động vật, có bảo vật phòng ngự được tạo thành từ giáp xác, từng kiện sáng lên, sau đó vây quanh bao bọc Hắc Trùng Vương.
Phù!Nhưng mà không để hắn kịp thả lỏng một hơi, ngọn lửa Nam Minh Ly Hỏa màu xanh tím đã lao tới, trong nháy mắt đã thiêu đốt khiến ánh sáng trên đám bảo vật của Hắc Trùng Vương trở nên ảm đạm, chỉ một giây sau đã bị hòa tan.
– Không! Bản Vương không! A! Hắc Trùng Vương hoảng sợ kêu to, lúc này hắn đã bị ngọn lửa bao phủ hoàn toàn, từng tiếng kêu thê lương truyền đến, khiến người nghe nổi hết cả da gà.
Bên trong đám hỏa diễm, một con bọ hung to lớn màu đen đang không ngừng chống lại ngọn lửa, nhưng mà uy lực của Nam Minh Ly Hỏa không phải là thứ hắn có thể tưởng tượng ra được.
– Không, đây là lửa gì! – A! Bản Vương còn chưa trở thành Hoàng giả một phương, ta không cam tâm, không cam tâm! Nam Minh Ly Hỏa sôi trào, không ngừng thiêu đốt, khiến cả người Hắc Trùng Vương bốc khói, bắt đầu phát ra mùi khét, làm người ta buồn nôn.
Một lúc sau, khí tức trên người Hắc Trùng Vương dần dần biến mất, chỉ còn cái xác trùng to lớn nằm ở đó, mặc cho hỏa diễm thiêu đốt cháy thành than đen.
.
Chương 707
Đáng tiếc Cổ Trần không hề dao động, vẫn khống chế hỏa diễm thiêu đốt càng mạnh hơn, hung hăng dẫn nó tiến sâu vào trong sợi dây xích kia, Nam Minh Ly Hỏa đáng sợ trực tiếp đốt thẳng vào khu vực trung tâm của sợi dây xích.
Ở chỗ đó, có một hư ảnh mông lung đang ẩn nấp, bị ngọn lửa nóng bỏng đốt cháy, bao trùm, không có cách nào thoát ra được, chỉ có thể thê thảm thừa nhận.
Đó là một linh hồn, hoặc là nên nói là một tàn hồn, là chủ nhân trước đây của Câu Hồn Tỏa Liên, là tàn hồn của một vị Bán Thánh ẩn nấp bên trong.
– Chà chà, vậy mà lại ẩn giấu một tàn hồn của bán Thánh, đúng là vật đại bổ.
Hai mắt Cổ Trần tỏa sáng, nhìn chằm chằm vào hư ảnh ở khu vực trung tâm sợi dây xích, khiến đối phương kinh hoàng, sợ hãi, cả người run lên.
– Đáng chết, mau dừng tay, bổn tọa có thể không so đo việc ngươi mạo phạm vừa rồi.
Hư ảnh kia gào thét thê lương, tức giận rống to.
Không phải cái tàn hồn kia không muốn phản kháng, mà vì nó bị Lục Đạo ma bàn trấn áp, không có cách nào phản kháng được, hơn nữa còn bị Nam Minh Ly Hỏa không ngừng bao vây thiêu đốt.
– A! Không, mau dừng tay, bổn tọa thần phục, nguyện ý thần phục ngươi! Cuối cùng hư ảnh kia cũng hoảng sợ, kinh hãi hét rầm lên.
Nó cảm nhận được mùi vị tử vong đang đến gần, kết quả sẽ là hồn phi phách tán, vốn dĩ, nó định trốn trong Câu Hồn Tỏa Liên, chờ đợi người khác luyện hóa sợi dây xích này, sau đó bất ngờ xông ra đoạt xá.
Nhưng không ngờ nó lại đụng phải tên quái thai Cổ Trần, không chỉ có thể trấn áp linh hồn, lại còn có Nam Minh Ly Hỏa có thể thiêu đốt, luyện hóa linh hồn.
Trong lòng vô cùng hoảng sợ khiến nó không thể không cầu xin tha thứ, đáng tiếc, Cổ Trần không hề bị lay động, ngược lại còn tăng nhanh tốc độ luyện hóa.
– A! Ngươi đáng chết, bổn tọa chính là m Minh tộc Thánh! Giọng nói kia truyền đến, chưa nói hết lời đã im bặt, hư ảnh mông lung kia đã bị ngọn lửa bao phủ hoàn toàn, trực tiếp luyện hóa, thiêu đốt hết ý thức bên trong.
Cổ Trần cường thế quyết đoán, căn bản không để lại một kẽ hở nào, lập tức luyện hóa sạch sẽ tàn hồn ẩn giấu bên trong dây xích ngay tại chỗ.
Chỉ để lại lực lượng linh hồn khổng lồ, bị Lục Đạo ma bàn thôn phệ hấp thu vào trong Tử Phủ cảu Cổ Trần.
Ầm!Gần như chỉ trong tích tắc, Cổ Trần đã cảm nhận được lực lượng linh hồn của mình tăng vọt, lực lượng linh hồn cường đại tràn vào, khiến hắn cảm thấy linh hồn ý chí của bản thân không ngừng mạnh lên.
Chỉ trong nháy mắt, hắn đã cảm nhận được linh hồn của bản thân tăng lên ít nhất gấp hai lần, thậm chí còn đang tiếp tục tăng thêm.
Linh hồn thể cường đại không ngừng phát sáng, rực rỡ như thủy tinh, lộ ra Bất Hủ thần tính.
Sáu linh hồn hắc động của Lục Đạo ma bàn phía sau lưng không ngừng xoay tròn, từng đạo phù văn trên đó sáng lấp lánh, khí tức khủng bố.
Sau khi hút sạch tất cả lực lượng linh hồn của tàn hồn kia, Cổ Trần cảm nhận được linh hồn ý chí của mình đã tăng lên ít nhất gấp ba lần, vô cùng cường đại.
– Hay lắm, thu hoạch chuyến này đúng là không tệ.
Cảm nhận được sự cường đại của linh hồn ý chí, trên mặt Cổ Trần nở nụ cười sung sướng, lần này đúng là kiếm lớn.
Không chỉ thu hoạch được một kiện Bán Thánh binh chuyên môn nhắm vào linh hồn, còn khiến linh hồn tăng lên, lột xác, cả đám bảo vật và năng lực hắn mới lấy được trước đó nữa.
Có thể nói, thu hoạch lần này đúng là tràn đầy, cho dù tiếp theo không thu hoạch được gì nữa cũng không sao cả, có những thứ này là đủ rồi.
– Vẫn nên nhanh bước vào khu vực trung tâm của Thần Điện thì tốt hơn, có lẽ còn có bảo vật quan trọng ở trong đó.
Cổ Trần thu Câu Hồn Tỏa Liên lại, sau đó nghĩ vẫn nên nhanh chóng tìm đến vị trí trung tâm của Thần Điện, biết đâu trong đó còn có trọng bảo.
Nghĩ đến điều này, hắn lập tức đi về phía cánh cửa ở sâu nhất trong đại điện.
Hắn cũng không biết cánh cửa này có thông đến khu vực trung tâm của Thần Điện hay không, dù sao trong mỗi tòa đại điện cũng chỉ có hai cánh cửa ra vào.
Rầm rầm rầm! Thế nhưng, khi vừa bước ra ngoài, một nguồn sức mạnh mênh mông lập tức cuốn tới, Cổ Trần không hề nghĩ ngợi đưa tay ra vỗ một chưởng, đánh tan cỗ lực lượng này.
Sau đó hắn mới ngước mắt nhìn lên, bốn phía xung quanh có vài cỗ năng lượng khổng lồ đang sôi trào, không ngừng va chạm, có bốn người đang ra sức chém giết lẫn nhau.
Cổ Trần kinh ngạc quan sát bốn phía, lúc này hắn mới phát hiện ra mình đã đi tới vị trí trung tâm của tòa Thần Điện trước đó, bốn phía xung quanh có một bãi đất trống rất rộng lớn.
Giờ phút này, có bốn bóng người cường đại đang chém giết trên không trung, lực lượng va chạm vào nhau không ngừng lan ra ngoài.
.
Chương 708
Điều khiến hắn bất ngờ chính là, trong số bốn người đang chém giết, vậy mà lại là một người chiến với ba người, lấy một chọi ba.
– A, Hỏa Tang Nhi?Cổ Trần nheo mắt lại, kinh ngạc nhìn bốn người đang đại chiến trong đại điện, trong đó, Hỏa Tang Nhi chính là người lấy một địch ba.
– Hỏa Tang Nhi, trả bảo vật đây.
Một tiếng quát lớn truyền đến, sau đó một luồng ánh sáng màu vàng kim bao phủ, hóa thành một thanh Hoàng Kim Chiến Kiếm nhắm thẳng về phía Hỏa Tang Nhi chém xuống, sát ý ngút trời.
Keng!Một thanh Hỏa Diễm Thần phủ bổ tới, bị Hoàng Kim Chiến Kiếm chặn lại phát ra tiếng kêu leng keng, từng tia lửa phát ra tung tóe, vô số ánh lửa bay ra ngoài.
Ngọn lửa trên người Hỏa Tang Nhi bốc cháy hừng hực, bao phủ khắp nơi, dù lấy một địch ba nhưng vẫn bình tĩnh, thậm chí còn đánh cho ba vị phong Vương giả Kim Giáp Vương, Thạch Phi Thiên, Thiên Cáp Vương không ngừng kêu khổ.
– Đáng chết, sao nàng ta lại trở nên lợi hại như vậy rồi nhỉ?Thạch Phi Thiên vừa kinh vừa sợ, điều khiển Thạch Phù đầy trời xông đến, đáng tiếc đều bị Hỏa Tang Nhi ngăn cản, dùng ngọn lửa nóng bỏng thiêu đốt tất cả.
Ầm ầm! Thiên Cáp Vương tức giận gầm lên, há mồm phun ra một làn sương độc, cuồn cuộn lao tới, nhưng cũng bị ngọn lửa kia đốt cháy hóa thành hư vô.
Kim Giáp Vương vung Hoàng Kim Chiến Kiếm lên, không ngừng phát ra Hoàng Kim Chiến khí chém giết không ngừng nghỉ, nhưng mãi vẫn không thể chém được nữ nhân Hỏa tộc Hỏa Tang Nhi kia.
Ba người bọn họ không biết, Hỏa Tang Nhi đã bị một cái lão yêu quái đoạt xá.
– Đáng chết, nàng ta không phải tiểu nha hoàn bên cạnh Hỏa Vân Nhi sao?Thạch Phi Thiên vô cùng kinh hãi, càng đánh càng sợ, Hỏa Tang Nhi này quá cường đại.
Ba vị phong Vương giả, tất nhiên là biết Hỏa Tang Nhi, cũng biết chủ nhân ban đầu của nàng ta, chính là một nữ tử thiên kiêu trẻ tuổi của Hỏa tộc, Hỏa Vân Nhi.
Hỏa Vân Nhi kia rất khó lường, chính là cường giả siêu cấp có tên trong số một trăm tên đầu tiên trên Phong Vương bảng của Man Hoang Bách tộc, bên cạnh nàng ta có không ít thị nữ.
Trong đó có một người chính là Hỏa Tang Nhi, nhưng ban đầu thực lực của nàng ta căn bản không đáng giá nhắc tới, có điều sau khi được Hỏa Vân Nhi mang theo bên người.
Đã bồi dưỡng thành thiên tài.
Hiện giờ sao đột nhiên nàng ta lại trở nên mạnh như vậy rồi nhỉ? Thậm chí lấy một địch ba còn đánh cho ba vị phong Vương giả bọn chúng âm thầm kêu khổ.
Ầm!Lại lần nữa va chạm, ánh lửa bay tung tóe, ba bóng người kia chật vật lui về phía sau, trên người dính đầy dấu vết bị lửa thiêu cháy.
– Đáng chết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?Thiên Cáp Vương vô cùng giận dữ.
Đối mặt Hỏa Vân Nhi, bọn chúng đánh không lại còn chưa tính, nhưng vì sao đối mặt với một tên thị nữ của người ta thôi, vậy mà cũng bị đánh cho chật vật như vậy?Lại còn là ba người liên thủ, nếu truyền ra ngoài đúng là mất hết thể diện.
Sắc mặt hai người Kim Giáp Vương, Thạch Phi Thiên cũng trở nên âm u, đứng chung một chỗ với Thiên Cáp Vương, ba người liên thủ, khí tức ngưng tụ thành một cỗ, chống lại khí tức kinh khủng của Hỏa Tang Nhi ở phía đối diện.
– A, ba người còn không đánh lại được mình ta, các ngươi đúng là quá kém, chẳng khác gì phế vật.
Hỏa Tang Nhi õng ẹo nở nụ cười, tiếng cười ròn tan và dáng người yểu điệu khiến người ta rung động, gương mặt xinh đẹp kết hợp với dáng người ma quỷ, khiến mọi người không thể dời mắt được.
Nhưng Cổ Trần chỉ thấy buồn nôn, ai không biết còn tưởng rằng nàng ta là một thiếu nữ yểu điệu, thật ra linh hồn đã là một lão yêu bà không biết bao nhiêu tuổi rồi.
Lão yêu bà này, vậy mà lại giả bộ nai tơ?- Hả?Lúc hai phe đang giằng co kịch liệt, đột nhiên cả hai bên đều dừng lại, rồi đồng loạt nhìn sang, ánh mắt rơi vào trên người Cổ Trần vừa mới bước vào.
– Nhân tộc?Ba người Thiên Cáp Vương, Kim Giáp Vương, Thạch Phi Thiên đều sửng sốt, quan sát Cổ Trần, trong lòng vô cùng kinh ngạc, vì sao lại có Nhân tộc tiến vào trong này?Theo lý mà nói, Nhân tộc yếu kém, không có cường giả nào đáng để nhắc đến, còn về đám cường giả trong thánh địa, bọn họ đều trốn chui trốn lủi nào dám xuất hiện.
Nhưng mà lúc này vì sao đột nhiên lại có một tên Nhân tộc chạy tới lắc lư trước mặt bọn chúng, thậm chí còn vào được trong Thần Điện này?- Sao hắn có thể vào trong không gian Thần Quốc này?Thạch Phi Thiên kinh ngạc hỏi, đối với việc Cổ Trần có thể tiến vào trong này, hắn không thể nào hiểu nổi.
– Quan tâm hắn vào đây bằng cách nào làm gì, Nhân tộc chỉ là chủng tộc ti tiện, sao có thể để Nhân tộc tiến vào trong Thần Quốc làm ô uế nơi này được?.
Chương 709
Thiên Cáp Vương mang theo ngạo khí ngút trời há miệng nói.
– Không sai, đã gặp phải rồi, thì đập chết cho hả giận.
Kim Giáp Vương lạnh lùng cười một tiếng, hắn đánh không lại Hỏa Tang Nhi, cho nên muốn đập chết tên nhóc Nhân tộc vừa xâm nhập này cho hả giận.
– Là ngươi?Phía bên kia, Hỏa Tang Nhi kinh ngạc thốt lên, vẻ mặt không thể tin nổi, trong mắt lộ ra hận ý mãnh liên, nàng ta cắn răng nghiến lợi giống như muốn ăn tươi nuốt sống Cổ Trần.
Tất nhiên là nàng ta biết Cổ Trần, trước đó nàng ta từng bị Cổ Trần dẫn thiên kiếp tới truy sát, thiếu chút nữa đã khiến nàng ta bỏ mạng dưới Thiên kiếp.
May mà nàng ta chạy nhanh, sau đó đoạt xá Hỏa Tang Nhi, xóa đi tàn niệm ban đầu của thân thể này, hoàn toàn chiếm cứ được thân thể này mới có thể nhanh chóng khôi phục lại tu vi.
Hiện giờ trong thân thể này, chính là một lão yêu bà kinh khủng.
– Lão yêu bà, chúng ta lại gặp mặt rồi, lần trước đã để ngươi chạy mất, lần này ngươi cho rằng ngươi còn có thể trốn được nữa hay không?Cổ Trần quan sát Hỏa Tang Nhi, trên mặt lộ ra một nụ cười quái dị, hai hàm răng trắng bóng nhe ra, khiến Hỏa Tang Nhi khẽ run lên, vô thức lui lại một bước.
Sắc mặt nàng ta liên tục thay đổi, cơn giận dâng lên trong lòng, sát khí không ngừng lao tới, muốn trực tiếp ra tay trấn sát tên tiểu tử Nhân tộc này.
Nhưng nghĩ đến việc Cổ Trần có thể dẫn thiên kiếp tới, nàng ta lại có chút chần chờ, không dám hành động mù quáng.
Lời này của hắn là có ý gì, chẳng lẽ hắn còn có thể dẫn thiên kiếp tới, sau đó truy sát nàng hay sao?- Không đúng, nơi này là Thần Quốc, thiên kiếp không thể nào buông xuống được.
Rất nhanh, Hỏa Tang Nhi đã kịp thời phản ứng lại, trên mặt nàng ta lộ ra sát cơ lạnh như băng, và một nụ cười tàn nhẫn.
Con ngươi trong mắt Hỏa Tang Nhi bỗng xoay chuyển, đột nhiên cười nói:- Này, ba người các ngươi, giết tên tiểu tử Nhân tộc này, thì ta sẽ không so đo chuyện vô lý vừa rồi với các ngươi nữa.
– Thật chứ?Hai mắt Thạch Phi Thiên sáng lên, nhìn về phía Cổ Trần, sau đó lại nhìn sang Hỏa Tang Nhi, hình như trong đầu đang nghĩ đến điều gì đó, hắn cảm thấy chuyện này không bình thường.
Dường như không thích hợp lắm.
Vừa rồi tên thanh niên Nhân tộc Cổ Trần này nói, hắn từng truy sát Hỏa Tang Nhi, sao có thể có chuyện này?Có thể truy sát Hỏa Tang Nhi, thực lực yếu kém mới là lạ, hiện giờ lại nghe thấy nàng ta nói muốn ba người bọn họ ra tay, có phải đang lừa gạt bọn họ không?- Hừ, để ta tới, xem ta này, Cáp Mô Thôn Thiên!Đúng lúc này, Thiên Cáp Vương dẫn đầu nhảy ra ngoài, nhe răng cười hề hề, trên gương mặt đầy mụn thịt tỏa ra từng tia sáng màu xanh lục, sương độc sôi trào lan tràn khắp nơi.
– A…Một khắc sau, Thiên Cáp hét to một tiếng, há cái miệng rộng kinh khủng của hắn ra, giống như có thể cắn nuốt cả đất trời, vô cùng khủng bố.
Cổ Trần nhìn thấy con Thiên Cáp khủng bố kia đang há mồm muốn nuốt chửng hắn, trên người nó mọc đầy mụn màu xanh lục, từng đám sương độc phát ra, khiến người ta nói không nên lời.
Hắn nở nụ cười kỳ quái nói:- Này, con cóc kia, cả người ngươi xanh mơn mởn, có phải do vợ ngươi đội nón xanh cho ngươi nhiều quá hay không?- Đội nón xanh là cái gì?Thiên Cáp choáng váng, hoàn toàn nghe không hiểu.
Nhưng nó vẫn tức giận rít gào:- Bản vương chính là Thiên Cáp, không phải con cóc, nhóc con, ngươi đã chọc giận bản vương rồi, đi chết đi.
Oành…Thiên Cáp Thôn Thiên, lực lượng thôn phệ cuồn cuộn lao tới, cái miệng con cóc kinh khủng hướng về phía Cổ Trần cắn nuốt.
– Chỉ là một con cóc ghẻ, còn mơ tưởng đòi thôn thiên?Cổ Trần lạnh lùng hừ một tiếng, chẳng thèm để ý, chỉ hờ hững nói:- Ban nãy, ta vừa mới nướng một con bọ hung đen, còn con cóc xanh mơn mởn nhà ngươi quá buồn nôn, vẫn nên đốt thành tro thì hơn.
– Cái gì?Thiên Cáp chưa kịp phản ứng lại, đã trông thấy một luồng hỏa diễm ngập trời từ trên người Cổ Trần xông đến, ngọn lửa màu xanh tím nhanh chóng lan tỏa, một ngọn lửa chui thẳng vào trong miệng Thiên Cáp.
– A! Một tiếng hét thảm thiết truyền đến, cả người Thiên Cáp đang bốc cháy, vậy mà hắn lại dám nuốt Nam Minh Ly Hỏa kinh khủng kia vào bụng.
Thiên Cáp Vương đáng thương, lần này thì thảm rồi, nuốt cái gì không nuốt, lại đi nuốt Nam Minh Ly Hỏa khủng bố kia, khiến lục phủ ngũ tạng của hắn lập tức bị thiêu đốt.
– Không, cứu ta, mau cứu ta, đây là Nam Minh Ly! Thiên Cáp Vương hoảng sợ kêu to, cả người bị bao phủ bởi ngọn lửa nóng bỏng màu xanh tim, thiêu đốt cơ thể phát ra từng tiếng xèo xèo.
Chỉ trong ba nhịp thở, Thiên Cáp Vương còn chưa kịp cầu cứu xong, thân thể đã bị Nam Minh Ly Hỏa thêu đốt thành tro từ trong ra ngoài, hoàn toàn biến mất.
.
Chương 710
Chỉ để lại vài giọt huyết dịch trong suốt, và vài món bảo vật bay lơ lửng giữa không trung, phát ra ánh sáng mông lung, chứng tỏ vừa rồi Thiên Cáp Vương từng có mặt ở nơi này.
Còn hiện tại, Thiên Cáp Vương đã bị đốt thành tro tàn, thân linh hồn thể đều bị tiêu diệt.
– Chà chà, không tệ.
Cổ Trần vẫy tay một cái, Ly Hỏa vô tận lập tức cuốn ngược lại, mang theo tất cả gia sản của Thiên Cáp Vương và mấy giọt Niết Bàn chân huyết kia bỏ vào trong túi.
Bốn phía xung quanh hoàn toàn tĩnh mịch, Thạch Phi Thiên, cơ thể hai người Kim Giáp Vương run rẩy, hoảng sợ nhìn Cổ Trần, tất cả mọi chuyện diễn ra quá nhanhThậm chí nhanh đến mức bọn họ còn chưa kịp phản ứng lại, chưa kịp cứu viện, Thiên Cáp Vương đã bị đốt thành tro.
– Nam Minh Ly Hỏa? Ngươi, ngươi! Sao ngươi lại có thể nắm giữ ngọn lửa này?Hỏa Tang Nhi giật mình hét to một tiếng, mặt đầy vẻ khiếp sợ nhìn chằm chằm vào ngọn lửa màu xanh tím đang bao bọc quanh cơ thể Cổ Trần, ngọn lửa đó chính là Nam Minh Ly Hỏa.
Thân là Hỏa tộc, tất nhiên nàng ta biết rất rõ ngọn lửa này cường đại và đáng sợ đến mức nào, nó chính là ngọn lửa bản mệnh của Chu Tước.
Nhưng Cổ Trần chỉ là một Nhân tộc, sao hắn có thể nắm giữ ngọn lửa bản mệnh của Chu Tước?Nhất thời, bầu không khí trở nên tĩnh lặng, ba người Hỏa Tang Nhi, Thạch Phi Thiên, Kim Giáp Vương cùng nhau lui lại, cảnh giác nhìn chằm chằm vào Cổ Trần.
– A, các ngươi làm gì thế?Đúng lúc ấy, một giọng nói cất lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng ở nơi nàyLập tức khiến tất cả mọi người quay đầu nhìn lại.
Từ trong một Thiên Điện, có một tên Ngưu Đầu Nhân xuất hiện, khí thế trên người hắn rất mạnh.
Người vừa tới chính là Ngưu Ma, là một kẻ thuộc Thú nhân Vương tộc.
– Các ngươi đang làm gì! – Hả, Nhân tộc?Nhưng hắn vừa ra ngoài đã sửng sốt, bầu không khí ở nơi này có gì đó sai sai, sau đó hắn lập tức chú ý đến Cổ Trần, thanh niên Nhân tộc duy nhất đang cơ mặt tại hiện trường.
Đôi mắt trâu của Ngưu Ma trợn trừng lên nhìn Cổ Trần, khi hắn đang muốn mở miệng nói gì đó, đột nhiên hắn nhận ra sắc mặt của hai tên Kim Giáp Vương và Thạch Phi Thiên không ổn lắm.
Sai đó hắn lại trông thấy Hỏa Tang Nhi, một nữ nhân được hỏa diễm bao quanh, đang lơ lửng giữa không trung.
– Hỏa tộc?Ngưu Ma có chút kinh ngạc.
Tuy rằng hắn không thông minh lắm, nhưng cũng không phải kẻ ngốc, hắn cũng nhận ra được bầu không khí ở hiện trường có chút vi diệu, dường như ba người Thạch Phi Thiên, Kim Giáp Vương, thậm chí cả Hỏa Tang Nhi đều có vẻ kiêng kị Cổ Trần.
– Chuyện gì thế này?Ngưu Ma có chút choáng váng, sau đó hắn bắt đầu nghiêm túc, không dám hành động mù quáng, trước kia khi nhìn thấy Nhân tộc hắn đều đập chết ngay tại chỗ, hiện giờ hắn lại không dám làm bừa.
Bởi vì tình hình hiện giờ có gì đó sai sai, thử nhìn dáng vẻ kiêng kị của Thạch Phi Thiên và Kim Giáp Vương kia mà xem, trong mắt bọn chúng còn có chút kinh hãi nữa.
Còn Hỏa Tang Nhi thì mang vẻ mặt đề phòng, giống như gặp phải cường địch.
– Lão Ngưu, xử lý tên Nhân tộc này đi, hắn vừa mắng ngươi là trâu ngốc đấy.
Thạch Phi Thiên đột nhiên há mồm nói một câu, khiến Ngưu Ma giật mình một cái, hai lỗ mũi của hắn phun ra hai luồng khí trắng, căm tức nhìn về phía hắn Thạch Phi Thiên kia.
– Thạch Đầu kia, ngươi nói cái gì, coi Lão Ngưu ta là kẻ ngu sao?Ngưu Ma nổi giận đùng đùng.
Hắnn này, thật sự coi hắn là kẻ ngu sao?Sắc mặt Cổ Trần có chút cổ quái, hăn nhìn về phía Ngưu Ma, hiển nhiên hắn này không ngốc, không bị lời nói của Thạch Phi Thiên lừa gạt, nếu bị lừa gạt đó mới gọi là ngu xuẩn.
– Chà chà, phong Vương giả Thạch tộc, lá gan của ngươi nhỏ thế, còn không bằng tên Thiên Cáp Vương vừa bị thiêu chết nữa.
Nhìn thấy dáng vẻ sợ hãi của Thạch Phi Thiên, Cổ Trần không nhịn được mở miệng châm chọc một câu.
– Ngươi! Khuôn mặt Thạch Phi Thiên trở nên vặn vẹo, vô cùng tức giận.
Nhưng hắn lại không dám làm gì, bởi vì hình ảnh Cổ Trần vừa thiêu chết Thiên Cáp Vương vẫn còn hiện rõ ngay trước mắt hắn, bản thân hắn không có lòng tinh có thể ngăn cản được ngọn lửa Nam Minh Ly Hỏa đáng sợ kia.
– Cái gì?Ngưu Ma choáng váng, ngạc nhiên hỏi:Thiên Cáp Vương bị thiêu chết rồi? Ai? Là ai đã thiêu chết Thiên Cáp Vương?Sau đó ánh mắt hắn nhìn thẳng về phía Hỏa Tang Nhi đang được ngọn lửa vây quanh, khiến lão yêu bà kia tức giận nhìn lại một cái, thiếu chút nữa đã thiêu chết con trâu ngốc này.
– Chẳng lẽ, là ngươi?Ngưu Ma đột nhiên trợn trừng mắt, sau đó nhìn chằm chằm vào Cổ Trần, sắc mặt hiện lên vẻ không thể tin nổi.
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










