Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 70 : Vô danh (c691-c700)
❮ sautiếp ❯Chương 691
Lúc hắn còn đang nghĩ ngợi lung tung, thì một tia sáng cầu vồng từ đằng xa bay tới, nhanh chóng hạ xuống khu vực gần đó, bay lơ lửng giữa không trung.
Người vừa tới là một thanh niên, trên người hắn tản ra một cỗ khí tức Hỏa nguyên tố nồng đậm, một ngọn lửa đang quay quanh thân thể, có vẻ rất cường đại.
– Hư Không thế giới sắp bị hủy diệt, đúng lúc mình có thể đoạt được không gian bí tinh.
Người thanh niên với mái tóc dài đỏ như lửa kia lẩm bẩm, hai mắt tỏa sáng, hiển nhiên hắn biết thế giới này là thế giới như thế nào.
Cổ Trần yên lặng ẩn nấp, nghe thấy hắn nói như thế trong lòng Cổ Trần thầm nhớ kỹ tin tức không gian bí tinh này.
– Lại có người tới.
Một khắc sau, Cổ Trần lại cảm nhận được khí tức khác, hơn nữa lần này không chỉ có một luồng khí tức, mà là từng đạo từng đạo khí tức mạnh mẽ xuất hiện.
Rất nhiều cường giả xuất hiện, khiến Cổ Trần vừa kinh ngạc vừa tỏ mò, hắn lập tức ẩn sâu dưới dung nham, chờ đám cường giả kia đến.
Quả nhiên không lâu sau, từng đạo khí tức mạnh mẽ nhanh chóng đến gần, tất cả đều hạ xuống khu vực gần đó, hết cường giả trẻ tuổi này đến cường giả trẻ tuổi khác xuất hiện.
Vù vù!Từng bóng người xuất hiện, lơ lửng giữa không trung bên trên lớp dung nham, khí tức mạnh mẽ, ép xuống khiến dung nham lõm sâu không thể khôi phục lại.
– A, Kim Giáp Vương, ngươi cũng tới à?Sau đó, một hắn đàn ông mặc áo giáp màu đen nhìn về phía người toàn thân phát ra ánh sáng màu vàng phía đối diện mở miệng hỏi, trong mắt lộ ra vẻ trêu tức.
Kim Giáp Vương liếc mắt nhìn hắn, khinh thường:Ta còn tưởng là ai nữa, hóa ra là ngươi Hắc Trùng Vương, ngươi không ngốc ở Ngũ Chướng sơn của ngươi, chạy tới nơi này làm gì?- Xời! , hai người các ngươi cứ gặp mặt là châm chọc mỉa mai nhau, còn chưa biết chán à, trực tiếp đánh một trận, đánh chết đối phương có phải xong rồi không?Cách đó không xa, một giọng nói không mấy thân thiện truyền tới, khiến cả đám người cùng quay đầu nhìn lại.
Cổ Trần đang ẩn nấp trong dung nham cũng yên lặng nhìn thử, hắn kinh ngạc phát hiện ra, cái miệng của hắn đàn ông kia rất lớn, nhìn giống như một con cóc, da thịt lồi lõm lấm tấm mụn, xem ra đúng là một con cóc.
– Thiên Cáp Vương, ngươi xấu thật, chẳng trách theo đuổi tận ba trăm năm vẫn không thể nào lấy được tình cảm của Thiên Nga Thánh Nữ, thà kiếm cục đá nào đó đâm chết đi cho xong.
Vẻ mặt của người thanh niên Hắc Trùng Vương kia đầy vẻ trào phúng, khinh thường, lời nói lộ ra vẻ đối chọi gay gắt.
Hắn chính là một con hắc trùng tu luyện thành người, trên đỉnh đầu có một cái sừng nhỏ phát ra ánh sáng xanh biếc chứa đầy độc tố, khiến người ta nhìn vào không rét mà run.
Còn Thiên Cáp Vương kia, chính là một con Thiên Cáp cường đại, có một câu chuyện về hắn khiến mọi người bàn tán suốt, chính là việc hắn theo đuổi một vị Thiên Nga Thánh Nữ, theo ròng rã suốt ba trăm năm vẫn chưa theo đuổi được.
Sau khi việc này truyền ra ngoài, đám thiên kiêu Thánh Tử của các tộc chế giễu mãi không dứt.
– Hắc Trùng, ngươi muốn chết phải không, Thạch tộc chúng ta chêu trọc ngươi lúc nào hả?Một tiếng hét lớn đầy giận dữ truyền đến, một người đàn ông mặc bộ Thạch giáp căm tức nhìn Hắc Trùng Vương, sát cơ lóe lên trong mắt.
Đó là một tên phong Vương giả thế hệ trẻ của Thạch tộc, nhân vật thiên kiêu, chiến lực mạnh mẽ, chính là cường giả có tên trên Phong Vương bảng của Man Hoang Bách Tộc.
– Thạch Phi Thiên, tên ngươi nghe vang dội đấy, nghe nói Thạch Phá Thiên anh trai của ngươi chính là cường giả có tên trong một trăm cường giả đứng đầu Phong Vương bảng, có phải không hay chỉ là tin vịt?Hắc Trùng Vương lạnh lùng nhìn hắn ta, khí tức của hai người va chạm vào nhau, ép tới khiến dung nham lõm xuống, phun trào chảy tung tóe khắp nơi.
– Chà chà, đánh, đánh nhanh lên, ta cược một vạn Thánh Thạch, Thạch Phi Thiên sẽ thua.
Thiên Cáp Vương vỗ tay khen hay, hai bàn tay mập mạp của hắn mọc đầy mụn cơm, nhưng lại có lực phòng ngự cực kỳ khủng bố.
– Thiên Cáp, ngươi đừng hỗn xược!Thạch Phi Thiên giận dữ, sát ý dâng trào, không nhịn được cũng muốn ra tay.
Nhưng Hắc Trùng Vương phía đối diện chỉ cười híp mắt, thu hết khí thế lại, Thạch Phi Thiên cũng tỉnh táo, từ từ thu liễm khí tức khôi phục lại vẻ bình tĩnh.
Sau đó Hắc Trùng Vương cười tủm tỉm nói:- Thiên Cáp, ngươi vẫn nên nhanh chóng về ôm Thiên Nga Thánh Nữ của ngươi đi, đừng đứng chỗ này tự chuốc lấy nhục nữa.
– Các ngươi thì biết cái gì, lão tử làm vậy là lãng mạn, sớm muộn gì Thiên Nga Thánh Nữ cũng thuộc về bản Vương, các ngươi chỉ đang ghen ghét với vẻ ngoài anh tuấn đẹp trai của bản Vương mà thôi, bản Vương sẽ không chấp nhặt với các ngươi.
.
Chương 692
Thiên Cáp Vương rất tự tin, lắc lư ba sợi tóc xanh mơn mởn trên đầu, khiến sắc mặt Cổ Trần trở nên quái dị, thiếu chút nữa đã bật cười.
Hắn này, vậy mà lại mọc tóc xanh khiến đỉnh đầu xanh mượt.
Hắn thật sự muốn chạy ra nhắc nhở người này một câu, huynh đệ, ngươi đội nón xanh rồi.
– Một đám rác rưởi chỉ biết lải nhải, thích đánh thì đánh nhanh lên, không đánh thì câm miệng cho lão tử.
Đột nhiên một tiếng gào thét truyền đến, khiến dung nham trong phạm vi mười dặm chấn động rung lên, sôi trào cuồn cuộn, làm mọi người cũng phải kêu to một tiếng.
Cả đám đồng thời nhìn lại, thì trông thấy một hắn đàn ông cao to hùng vĩ đang mở miệng.
Hai mắt Cổ Trần sáng lên, quan sát người đàn ông này, làn da của hắn ta màu đỏ thẫm, đỉnh đầu có hai cái sừng trâu, miệng đầy răng nanh, chính là một thành viên của Thú nhân tộc.
– Ngưu Ma Vương tộc, cái con trâu già Thú nhân nhà ngươi, bị ngứa da ngứa thịt rồi đúng không?Hắc Trùng Vương nhìn chằm chằm vào người kia, sắc mặt u ám.
Tên Thú nhân này, chính là một thành viên của Ma Ngưu Vương tộc, dòng máu chảy trong người hắn chính là từ Ma Ngưu cường đại từ thời viễn cổ, huyết mạch của Vương tộc, tu vi cường đại, chiến lực vô cùng khủng bố.
– Chỉ là huyết mạch của Ngưu Ma thôi mà, ngay cả Thái Thản Vương tộc của Thú nhân các ngươi bản Vương còn không sợ, ngươi lại dám hỗn xược nữa bản Vương sẽ làm thịt ngươi.
Kim Giáp Vương cũng là kẻ bá đạo, vừa mở miệng đã muốn làm thịt con Ma Ngưu kia, tất cả mọi người đều là phong Vương giả, chiến lực có mạnh có yếu, nhưng ai nấy đều có lòng tin tuyệt đối.
Đây chính là sự tự tin, kiêu ngạo của Vương giả.
– Đến đây nào, xem ai sợ ai?Ngưu Ma cũng kiêu ngạo quát to, chiếc búa lớn trong tay hắn rung lên, có vẻ như chỉ cần một lời không hợp lập tức sẽ ra tay.
Mọi người thấy thế vội vàng lui lại, trên mặt ai nấy đều tràn đầy hứng thú nhìn cảnh tượng đang diễn ra trước mắt, lúc này khí tức của hai vị phong Vương giả cường đại Kim Giáp Vương và Ngưu Ma đã va chạm vào nhau.
Ầm!Đúng lúc đó đột nhiên, dung nham lập tức nổ tung, một tia sáng kinh người từ bên trong phát ra, thần quang ngút trời, khiến cả đám kinh ngạc ào ào tản ra.
– Đó là thứ gì?- Có bảo vật!- Quả nhiên, vừa rồi bản Vương không cảm ứng sai.
Mọi người đồng loạt nhìn chằm chằm vào cột sáng đột nhiên phát ra kia, hai mắt tỏa sáng, vô cùng vui mừng nhìn chằm chằm vào bên dưới cột sáng.
Chỗ đó chắc chắn có bảo vật, nếu không thì sao đột nhiên lại phát ra ánh sáng như thế này.
Bọn họ đều cảm nhận được thứ gì đó, nên mới bay về phía bên này, không ngờ vậy mà thật sự có bảo vật đang ẩn nấp, hiện giờ bỗng nhiên xuất hiện đột ngột.
– Bảo vật?Cổ Trần vẫn ẩn nấp không hề nhúc nhích, lông mày nhíu, nhìn cột sáng ngút trời kia, hắn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không nói ra được.
Hắn lặng lẽ nhìn về phía hai chỗ bên dưới dung nham, chính là nơi ẩn nấp của một nam một nữ, trong số đó một chỗ là nơi ẩn nấp của Hỏa Tang Nhi.
Một chỗ khác chính là nơi hắn đàn ông cả người bốc lửa, trên đỉnh đầu có hai cái sừng màu đỏ kia ẩn nấp, không biết hắn thuộc về chủng tộc nào.
Rầm rầm rầm! Sau đó, cột sáng càng ngày càng sáng hơn, vô số dung nham nổ tung phát ra tiếng nổ ầm ầm, một đống dung nham bị một cỗ lực lượng khổng lồ phá vỡ.
Giống như có một con quái vật khổng lồ nào đó ở dưới dung nham đang muốn chui lên.
Ánh mắt cả đám người đều sáng lên, nhìn chằm chằm vào nơi dung nham đang không ngừng bị phá vỡ, dần dần, một thứ gì đó khổng lồ bắt đầu lộ ra hình dáng.
Đó là một tòa kiến trúc, đang chậm rãi chui lên từ trong dung nham dưới lòng đất.
– Mau nhìn!Hắc Trùng Vương kinh hô một tiếng, hai mắt trợn trừng, nhìn chằm chằm vào kiến trúc khổng lồ đang từ từ chui lên khỏi dung nham, nhìn qua có vẻ như đó là một cung điện.
Cung điện này cực kỳ to lớn, chìm sâu bên dưới lớp dung nham, đang từ từ chui lên, không ngừng phá vỡ dung nham vô tận, dần dần xuất hiện trước mặt mọi người.
Quang mang vạn trượng, một tòa cung điện khổng lồ hùng vĩ xuất hiện.
– Thần Điện?Thiên Cáp Vương kinh ngạc kêu lên, vẻ mặt đầy chấn động, không thể tin nổi những gì bản thân nhìn thấy, kiến trúc hùng vĩ trước mặt hắn vậy mà lại là một tòa Thần Điện.
Thần Điện, chính là nơi ở của Thần, hoặc là nơi thờ phụng Thần Linh mới được gọi là Thần Điện.
Vù vù vù! Đúng lúc ấy, hư không bỗng run rẩy, vô số sợi tơ màu đen đan xen nhau ngang dọc bất ngờ lướt qua hư không, khiếm đám cường giả trẻ tuổi của dị tộc phải cẩn thận né tránh, mỗi người đều vô cùng cảnh giác.
– Đáng chết, ta ghét nhất là vết nứt không gian.
.
Chương 693
Thiên Cáp Vương không ngừng trốn tránh, cố né hết đám vết nứt không gian đang chém về phía mình.
Từ khi Thần Điện khổng lồ kia xuất hiện, đã khiến cho thế giới xa lạ này chấn động rồi sụp đổ, vô số bốn vết nứt không gian chằng chịt xuất hiện khắp nơi, không ngừng chém tới.
Trong lòng Cổ Trần âm thầm run rẩy, cẩn thận ẩn náu, né tránh một số khe nứt không gian bay về phía bên này, không để mình bại lộ.
Hai người Hỏa Tang Nhi và một tên trên người phát ra ngọn lửa đang ẩn nấp kia, cũng cẩn thận ẩn nấp, cả hai đều năng lực hỏa diễm, trốn trong dung nham rất khó bị phát hiện.
Uỳnh!Một lúc sau, một tiếng vang rất lớn truyền vào trong tai mọi người, cả đám đều lấy lại tinh thần, quay đầu nhìn lại, cuối cùng tòa Thần Điện kia đã hoàn toàn hiện ra trước mắt mọi người.
Cao một nghìn trượng, không biết bên trong lớn đến mức nào, được tạo thành từng những cung điện nhỏ, ánh sáng lấp lóe, ở giữa là một tòa Thần Điện cao nhất, tản ra hàng tỷ tia thần quang, khiến người ta kinh sợ.
Một cỗ thần uy phát ra, áp bách tâm thần.
– Thần Điện, đúng là Thần Điện.
Hắc Trùng Vương mang vẻ mặt đầy kích động, nhìn chằm chằm và tòa Thần Điện to lớn trước mắt, khóe miệng không nhịn được lộ ra một nụ cười cuồng nhiệt.
– Thần Điện xuất thế, chắc chắn có thần vật.
Kim Giáp Vương khẽ nói, sắc mặt vô cùng nghiêm túc.
Lời này vừa phát ra, ánh mắt tất cả mọi người lập tức trở nên nóng rực, cả đám đều nhìn chằm chằm vào Thần Điện, nhưng không ai dám tự tiện hành động thiếu suy nghĩ.
Bởi vì Thần Điện không phải thứ bình thường, nếu như ngu ngốc xông vào khả năng trực tiếp toi mạng cũng không biết vì sao lại ra đi.
– Ai đi phá trận?Lúc này cả đám đều ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, Hắc Trùng Vương, Thiên Cáp Vương, Kim Giáp Vương, Ngưu Ma, Thạch Phi Thiên đều nhìn sang nhau.
Một tòa Thần Điện xuất hiện, nhưng không ai dám xông lên.
Ầm!Đúng lúc này, một bóng người thướt tha đang ẩn nấp trong nham thạch nóng chảy khẽ cử động.
Hỏa Tang Nhi!Sắc mặt Cổ Trần cứng lại, vì để ý tới nàng ta, cho nên hắn lập tức phát giác ra được động tĩnh của Hỏa Tang Nhi, hắn nhìn thấy nàng ta đang yên lặng đến gần Thần Điện.
Nghĩ đến điều gì đó, Cổ Trần lập tức lặng lẽ ẩn nấp đi theo.
Soạt! Trong nham tương, một bóng người thướt tha lặng lẽ đến gần Thần Điện.
Hỏa Tang Nhi trốn trong dung nham, lặng yên không một tiếng động từ từ đến gần Thần Điện từng chút một, ở chỗ này ngoài Cổ Trần ra vậy mà không có ai phát hiện ra.
Chỉ có người đàn ông cả người bốc lửa đang ẩn nấp trong dung nham kia, mới phát hiện ra một chút động tĩnh, nhưng hắn cũng không phát hiện ra Hỏa Tang Nhi.
– Kỳ quái.
.
Người đàn ông đang ẩn nấp trong dung nham kia khẽ nhíu mày.
Hắn luôn cảm thấy có gì đó không đúng, giống như có thứ gì đó đang ẩn nấp, nghĩ một lát cuối cùng hắn cũng quyết định yên lặng đến gần Thần Điện, hắn muốn xem thử xem có thể lặng lẽ tiến vào hay không.
Còn về đám cường giả bên trên dung nham kia, hắn không muốn làm kinh động đến bọn họ, lặng lẽ bí mật tiến vào.
– Thiên Cáp, không phải ngươi giỏi lắm sao, nhanh phá trận đi xem nào.
Hắc Trùng Vương cười ha hả, nhìn về phía Thiên Cáp Vương, ánh mắt có chút lạnh lẽo.
Nhưng tên kia chỉ nhìn hắn một cái, rồi kinh thường nói:- Ngươi có thể làm được thì ngươi làm đi, không cần đứng đây lải nhải, lão tử trông thấy con hắc trùng nhà ngươi thì cảm thấy bực mình, cẩn thận lão tử nuốt chửng ngươi đấy.
– Đừng ồn ào!Ngưu Ma không nhịn được nói:- Tất cả đều câm miệng đi, trận văn của Thần Điện này quá mạnh, một người không phá được trận được, cùng nhau xông lên, phá vỡ nó.
– Ta đồng ý!Kim Giáp Vương lập tức gật đầu đồng ý.
Thạch Phi Thiên ở bên cạnh cũng gật đầu nói:- Không sai, phá vỡ trận văn của Thần Điện trước đã rồi nói sau, sau khi vào trong muốn nhận được bảo vật thì dựa vào vận may của mỗi người.
– Được, cùng nhau phá trận!Vù!Sau khi đạt thành hiệp nghị, cả đám đều tế ra bảo vật của mình, chuẩn bị liên thủ phá vỡ cấm chế của Thần Điện, sau đó vào trong dựa vào thực lực của bản thân tranh đoạt bảo vật.
Chắc chắn bên trong Thần Điện có bảo vật cường đại tồn tại, thậm chí rất có thể còn có cả Thần vật, nhưng nhất định phải phá tan cấm chế mới có thể vào trong.
– Ra tay!Một tiếng quát lớn vang lên, một tiếng nổ ầm ầm truyền đến, mọi người cùng nhau bùng nổ, liên thủ đánh về phía cấm chế của Thần Điện.
Từng tia sáng rực rỡ bao phủ đầy trời, giống như một dòng sôn năng lượng đang cuồn cuộn đánh tới, mạnh mẽ va chạm vào cấm chế của Thần Điện, tạo thành vụ nổ cực lớn.
Rầm rầm rầm! Sau mấy chục lần công kích liên tục, cuối cùng cấm chế của Thần Điện cũng lung lay, ánh sáng phát ra, từng đạo thần quang lưu động, chỉ một lát sau đã trở nên ảm đạm.
.
Chương 694
Thần Điện này, đã tồn tại không biết bao nhiêu năm rồi, tuy rằng cấm chế bên trên còn rất mạnh, nhưng cũng đã bị mài mòn, rất nhanh đã bị phá tạo thành một lỗ hổng.
– Mở ra!Trên mặt mọi người đều lộ vẻ vui mừng, tăng thêm lực lượng, tiếp tục công kích.
Sau đó một tiếng “Răng rắc” vang nên, cấm chế của Thần Điện nổ tung, đã bị phá vỡ hoàn toàn.
Roẹt!Thế nhưng, đám người kia còn chưa kịp vui mừng, đã trông thấy một bóng người màu đỏ xông ra từ bên trong dung nham, lập tức lao vào trong Thần Điện.
Theo sát phía sau, còn có một cái bóng chỉ lóe lên một cái rồi biến mất, trong tích tắc khi cấm chế bị phá nát, hắn đã lách mình chui vào trong một tòa đại điện.
Roạt!Một khắc sau, dung nham lại bị phá vỡ, một bóng người đỏ như lửa xông vào trong Thần Điện, liên tiếp có người xông vào, khiến đám người vừa phá được cấm chế đứng ngoài đều trợn mắt há hốc mồm, không kịp phản ứng.
– Hỗn trướng!- Láo toét!Đám người Hắc Trùng Vương, Thiên Cáp Vương vừa kinh vừa sợ, không ai ngờ được lại có ba người ẩn nấp ở chỗ này, tất cả mọi người đều không phát hiện ra, khiến bọn họ nhanh chân xông vào trước.
– Hỏa Lân Tử, lại là hắn?Mặt Kim Giáp Vương trở nên u ám.
Ngưu Ma hung ác gắt gỏng:- Đáng chết, dám xông vào trước, đi, giết ba tên láo xược kia.
– Đi!Vù vù vù! Dứt lời đám người Hắc Trùng Vương, Thiên Cáp Vương, Kim Giáp Vương, Ngưu Ma, Thạch Phi Thiên lập tức lách mình tăng tốc xông vào trong cấm chế đã bị phá vỡ, bước vào trong Thần Điện.
Thần Điện to lớn trước mắt, có vô số Thiên Điện vây xung quanh, muốn vào trong chủ điện, nhất định phải tiến vào trong Thiên Điện trước.
Đám người này, mỗi người chọn một Thiên Điện, sau đó ào ào xông vào bên trong, còn về ba người đã vào trong trước đó, tuy bọn chúng cực kỳ tức giận nhưng mà không ai có thời gian để đuổi theo giết bọn họ.
Tìm bảo vật trước mới là việc quan trọng nhất, chuyện còn lại có thể thong thả, sau này gặp phải lúc ấy đuổi giết cũng không muộn.
Một bên khác, Cổ Trần dựa theo trực giác của mình chọn một tòa Thiên Điện tiến vào.
Vừa bước chân vào Thiên Điện, hắn lập tức cảm nhận được một cỗ áp bách nặng nề xông tới, nặng nề giống như bị một ngọn Thần sơn đè lên người vậy.
Còn có một cỗ thần uy tràn ngập, chấn nhiếp tâm thần, áp bách thân thể thậm chí cả linh hồn.
May mà lực lượng linh hồn của Cổ Trần cường đại, cộng thêm Lục Đạo ma bàn phòng ngự, ngăn cản cỗ thần uy kia không để nó ảnh hưởng đến bản thân.
Chỉ là cảm giác bị đè nén trên thân thể vẫn còn, sau khi thích ứng một chút đã giảm đi tương đối, thế mới biết thể phách của hắn có tính thích ứng kinh người đến mức nào.
– Đây là! Thần vật?Cổ Trần ngước mắt nhìn lên, hai mắt lập tức tỏa sáng, hắn trông thấy một món đồ đang bay lơ lửng trên Thiên Điện, ánh sáng ngút trời, thần quang sáng chói.
Nhìn kỹ lại, đó là một khối Thần Ngọc, nhìn qua giống như một vật làm tin, chứa đựng một loại khí tức thần bí nào đó, đang tản ra một luồng thần uy mơ hồ.
Trên miếng Thần Ngọc kia có khắc hoạ một loại văn tự nào đó.
Nhưng Cổ Trần cũng không nhận ra, không có cách nào biết được đây là văn tự gì, hắn đoán chắc là một loại Thần Văn nào đó, đáng tiếc hắn không hiểu Thần Văn.
Ù!Nhẹ nhàng dùng tay chạm vào, miếng Thần Ngọc khẽ run lên, giống như có thần quang mịt mờ tỏa ra, ngăn cản không để Cổ Trần bắt lấy.
Trên tay Cổ Trần lập tức hiện lên đầy lôi đình Thiên Phạt, nắm lấy miếng Thần Ngọc lớn bằng bàn tay kia.
– Nặng quá!Sau khi bắt được miếng Thần Ngọc, sức nặng khiến tay hắn trầm xuống, khiến Cổ Trần có cảm giác không phải hắn đang cầm một miếng ngọc, mà là đang cầm một ngọn Thần Sơn khổng lồ.
May mà khí lực của hắn đủ lớn, nếu không chưa chắc đã bắt được.
Nhưng điều Cổ Trần kinh ngạc chính là, bề ngoài miếng Thần Ngọc này không có gì cả, chỉ lạc ấn một cái Thần Văn, làm cách nào cũng không thể xem xét được tình hình bên trong.
Chỉ cần hắn muốn dùng ý niệm thăm dò tình hình bên trong, lập tức sẽ bị một cỗ lực lượng thần bí ngăn cản, chặn lại, hoàn toàn không có cách nào dò xét thêm.
Sau khi thử vài lần không thành công, Cổ Trần chỉ có thể tạm thời từ bỏ.
Hiện giờ cũng không phải lúc để xem xét, nơi này còn rất nhiều bảo vật, không thể lãng phí thời gian được, nhưng lại có thêm một điểm nữa khiến hắn kinh ngạc, vậy mà lại không có cách nào thu được miếng Thần Ngọc này vào trong không gian trữ vật.
Không còn cách nào khách, Cổ Trần đành phải mang nó theo bên người, hắn nhìn bốn phía xung quanh đại điện một chút, sau khi không phát hiện ra thứ gì nữa, mới tiếp tục đi về phía một cái cửa điện ở phía trước.
.
Chương 695
Vù!Sau khi cất miếng Thần Ngọc kia cẩn thần, Cổ Trần xông thẳng vào trong nội điện, chỗ đó có một cỗ khí tức kỳ dị, và cả một luồng thần uy nồng đậm phát ra.
Vừa mới đi vào nội điện, một cỗ uy áp khổng lồ ập vào mặt, Cổ Trần thiếu chút nữa không đứng vững được, sắc mặt đầy kinh ngạc quan sát khung cảnh trong nội điện trước mặt.
Mắt hắn nhìn thấy trong tòa đại điện cũ nát này có từng cây cột dựng đứng, trên bức tường trong Thần Điện có khắc rất nhiều bức họa cổ xưa.
Đáng tiếc, trên đó có một cỗ Thần lực mơ hồ ngăn cản, không có cách nào nhìn thấy được hình dáng chân chính.
Những thứ này đều không phải thứ khiến Cổ Trần để ý, ánh mắt của hắn nhìn thẳng vào một cái bệ đá kỳ quái trong nội điện, trên đó chỉ có một vật duy nhất.
Trên bệ đá có một món đồ, đang yên lặng trôi nổi trên không trung cách bệ đá ba tấc, tỏa ra ánh sáng mơ hồ.
Đó là một quyển sách bằng ngọc, toàn thân trong suốt sáng long lanh, thần quang lấp lánh, được chế tạo từ chất liệu giống với miếng Thần Ngọc vừa rồi hắn lấy được.
– Thần Thư?Hai mắt Cổ Trần sáng lên.
Ánh mắt nóng bỏng nhìn quyển Thần Ngọc thư tịch trước mặt, bên trong sẽ ghi lại điều gì nhỉ? Chẳng lẽ là Thần thuật sao?Vù!Hắn lắc người một cái, đi đến bên cạnh bàn đá, cảnh giác quan sát quyển Ngọc thư trước mặt, nhìn bề ngoài quyển sách này chỉ có ba trang.
Cổ Trần cảm thấy bên ngoài quyển Thần Thư này có một tầng cấm chế bảo vệ, ngón tay hắn vừa khẽ chạm vào, lập tức bị một vầng sáng xuất hiện ngăn cản lại.
Quả nhiên là có cấm chế, nhưng điều này không làm khó được Cổ Trần, tay hắn lập tức xuất hiên vô số lôi đình Thiên Phạt lít nha lít nhít, không ngừng xâm nhập vào bên trong từng chút một.
Xì xì! Từng tia sét đan xen lẫn nhau, không ngừng công kích vầng sáng kia, phá tan cấm chế từng chút một, thăm dò bên trong, sau đó dùng tay bắt lấy quyển Ngọc thư mang ra ngoài.
Ù ù! Trong tay xuyên đến tiếng rung động ù ù, quyển Thần Ngọc thư này vậy mà lại đang rung lên, phát ra thần quang mông lung giống như muốn chạy trốn.
– Đã rơi vào tay ta còn muốn chạy sao?Cổ Trần lạnh lùng hừ một tiếng, lực lượng cường đại tuôn ra, từng tia lực lượng Thiên Phạt bao vây lấy quyển Thần Ngọc thư.
Rất nhanh, Thần Ngọc thư đã bị từng đạo từng đạo Thiên Phạt bao phủ, dần dần bình tĩnh lại.
Cổ Trần tò mò quan sát quyển Thần Thư này, hắn rất muốn biết rốt cuộc bên trong có chứa bí mật gì, nhưng mà bây giờ không phải là lúc kiểm tra.
Hắn thu Thần Thư vào trong thức hải của mình, trực tiếp trấn áp, ngay cả miếng Thần Ngọc lấy được trước đó cũng bị trấn áp trong một cái hắc động.
Làm xong những việc này, Cổ Trần mới nhấc chân bước vào bên trong cánh cửa đại điện, chỗ đó có khí tức mông lung đang cuộn trào, không rõ bên trong đó có thứ gì nhỉ?Phù! Xuyên qua cánh cửa đầy sương mù, trong chớp mắt Cổ Trần đã biến mất không thấy đâu nữa.
Sương mù mịt mờ lan tràn, tầm nhìn không đến năm thước, có một cỗ lực lượng thần bí đang hạn chế không cho linh hồn ý thức dò xét hoàn cảnh bên trong, không cách nào cảm nhận được hoàn cảnh ở nơi này.
Vừa bước vào, Cổ Trần không nhịn được bắt đầu cảnh giác, hắn chỉ có thể nhìn thấy khung cảnh trong phạm vi năm thước, bốn phía xung quanh đều bị bao phủ trong sương mù mờ mịt.
Ở chỗ này, có một luồng khí tức kỳ lạ, khiến ý niệm không thể nào tìm hiểu ra được, lại còn ngăn cản tầm mắt, cho nên không có cách nào biết được tình hình cụ thể.
Hắn cảm nhận được có một khí tức khác tràn ngập trong sương mù, khiến lòng người lo lắng không yên.
Xì xì! Trên người Cổ Trần được bao phủ bởi từng đạo từng đạo Thiên Phạt, cẩn thận từng li từng tí bước từng bước một vào trong sương mù, tìm kiếm đường ra.
Nhưng đi rất lâu rồi vẫn không thấy điểm cuối, vẫn chỉ là thế giới sương mù mờ mịt, giống như vô bờ bến, khiến người ta bực bội không yên.
Phù!Đột nhiên, một cái bóng màu đen lóe lên một cái rồi biến mất, khiến Cổ Trần giật mình cả người lạnh lẽo, Thiên Phạt bao phủ toàn thân đột nhiên bị thứ gì đó chạm vào, phát ra tiếng kêu rầm rì.
Một làn khói đen phiêu tán trong không khí, khiến sắc mặt hắn thay đổi, vừa rồi có thứ gì đó chạm vào hắn, vậy mà hắn lại không phát hiện ra.
– Vừa rồi là cái gì?Cổ Trần nhíu chặt mày lại, đứng yên tại chỗ suy nghĩ.
Vừa rồi có cái bóng màu đen lóe lên một cái rồi biến mất, hình như nó muốn chạm vào cơ thể hắn, kết quả lại bị từng đạo lôi đình Thiên Phạt bao phủ toàn thân công kích, kinh sợ lui lại.
Cái bóng màu đen kia, mang theo một loại khí tức tà ác, chạm vào Thiên Phạt lập tức bị công kích cho nên sợ hãi chạy mất, nếu không Cổ Trần vẫn chưa thể phát hiện ra được.
.
Chương 696
Tình hình này khiến Cổ Trần giật mình cảnh giác, vô cùng chấn động, vậy mà lại có một thứ đáng sợ như vậy ẩn nấp ở nơi này, nếu không phải cơ thể của hắn được phủ bởi lôi đình Thiên Phạt, có khả năng sẽ dính đòn.
May mà, trên người hắn có lực lượng Thiên Phạt bảo vệ, hắc ảnh kia mới không thành công, nếu không còn không biết sẽ sảy ra chuyện gì nữa.
Đương nhiên, nếu như hắc ảnh kia muốn xâm nhập vào trong thân thể hắn, thậm chí vào trong Tử Phủ, vậy thì cũng không sao cả, có Lục Đạo Luyện Hồn Thuật cường đại khiến Cổ Trần rất yên tâm.
Mang theo một tia cảnh giác, Cổ Trần bước từng bước một đi vào bên trong sương mù phía trước, hắn cảm nhận được có một luồng khí tức đặc biệt mơ hồ đang ở ngay trước mặt.
Trong thế giới sương mù mông lung này, không nhìn thấy được bất cứ thứ gì, càng khó có thể cảm ứng được tình hình bốn phía xung quanh, chỉ có thể dựa vào trực giác bước về phía trước.
Không biết đã đi được bao lâu, theo Cổ Trần tính ít nhất cũng nửa tiếng rồi nhưng vẫn chưa đến điểm cuối, rốt cuộc nơi này lớn đến mức nào? Hay là bản thân đã rơi vào trong mê trận rồi?- Hả?Lúc đang bước đi, bỗng nhiên sắc mặt Cổ Trần cứng đờ, ngừng lại đột ngột, hai mắt lộ ra tia sáng âm u, trực tiếp thi triển U Linh Nhãn xuyên qua sương mù dày đặc.
Sau khi cùng toàn lực thi triển U Linh Nhãn, cuối cùng hắn cũng nhìn thấy được cảnh tưởng mơ hồ bên trong sương mù trước mặt.
– Bia đá?Cổ Trần nhíu mày, vậy mà hắn lại trông thấy một tấm bia đá đứng sừng sững trong sương mù ngay trước mặt, tất cả sương mù u ám đều sinh ra từ tấm bia đá này.
Mang theo vài phần kinh ngạc, Cổ Trần bước từng bước một xuyên qua sương mù, rất nhanh đã đi tới trước tấm bia đá kia.
Ánh mắt đầu tiên hắn nhìn thấy, tấm bia đá cao chín thước, bề ngoài mang phong cách cổ xưa, một cỗ sương mù u ám đang không ngừng tản ra ngoài.
Giống như bên trong cất giấu khí tức Hỗn Độn, sương mù u ám không ngừng tản ra ngoài, khiến người ta cảm thấy rất kỳ lạ.
Đám sương mù này hoàn toàn không có vấn đề gì, ngược lại thứ khiến Cổ Trần cảm thấy có chút không ổn, chính là bản thân tấm bia đá này.
Trên tấm bia đá, không hề có một chữ nào, cũng không có bất kỳ tin tức gì tồn tại, chỉ có một màu xám trắng, mang phong cách cổ xưa, tỏa ra khí tức thê lương.
– Rốt cuộc tấm bia đá trước mặt đang ẩn giấu thứ gì?Cổ Trần lẩm bẩm, hai mắt quan sát tấm bia đá trước mặt.
Trong lòng của hắn luôn có cảm giác, tấm bia đá này không đơn giản, chắc hẳn là nó cất giấu bí mật nào đó, ngay cả kẻ ngu cũng biết nó không đơn giản.
Trong Thần Điện, bất cứ vật gì đều không đơn giản.
– Chẳng lẽ, bên trong có chứa truyền thừa nào đó?Một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu Cổ Trần, hắn lập tức bước về phía trước, nhẹ nhàng dùng tay chạm vào tấm bia đá một cái.
Xì xì! Ngón tay xuyên qua sương mù dày đặc, tạo ra tiếng xì xì đáng sợ, vậy mà đám sương mù này lại có thể ăn mòn, khiến thân thể nhanh chóng bị chôn vùi, biến mất.
Nhưng khi va chạm với Thiên Phạt bao phủ trên tay Cổ Trần, cả hai đều biến mất, tiếng va chạm xì xì không ngừng phát ra.
Vù!Trong tíc tắc khi ngón tay Cổ Trần chạm vào tấm bia đá, vốn dĩ tấm bia đá không có động tĩnh gì đột nhiên khẽ run lên, phát ra ánh sáng mơ hồ.
Một làn sương mù u ám tuôn ra, nhanh chóng cuộn lên, sau đó, vô số ký hiệu kỳ lạ trên tấm bia đá sáng lên, phát ra khí tức thần bí, cổ xưa, thê lương.
– Đây là! Hai mắt Cổ Trần sáng rực, nhìn chằm chằm vào đám ký hiệu thần bí vừa hiện lên trên tấm bia đá.
Những ký hiệu này, rất đơn giản, giống như một loại Thần Văn nào đó, ẩn chứa sức mạnh to lớn thần bí.
Tuy Cổ Trần xem không hiểu, nhưng hắn có thể cảm nhận được rất rõ năng lượng ẩn chứa trong những ký hiệu này vô cùng mạnh mẽ, cho nên tất nhiên hắn sẽ dốc sức lĩnh ngộ.
– Có cần ngộ đạo hay không nhỉ?Cổ Trần thử lĩnh hội một phen, sau đó phát hiện ra hắn không thể hiểu được, căn bản không thể chạm đến nó, hoàn toàn không cách nào lĩnh hội bí mật và áo nghĩa của những ký hiệu này.
Bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể nghĩ đến có cần phải kích phát chức năng ngộ đạo của hạt châu thần bí kia lần nữa hay không, dùng nó để lĩnh hội những ký hiệu trên tấm bia đá trước mặt.
Nhưng làm như vậy có đáng giá hay không?- Thử một lần!Cổ Trần suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cắn răng quyết định thử một lần.
.
Chương 697
Bởi vì hắn luôn cảm thấy, thứ này có tác dụng với hắn, cho nên hắn nghe theo bản năng của mình, cuối cùng quyết định sử dụng cơ hội ngộ đạo thêm lần nữa.
Cơ hội ngộ đạo lần này, là cơ hội lấy được từ sau khi chém giết mấy tên phong Vương giả lần trước.
Hiện giờ đúng lúc gặp phải những phù văn thần bí trên tấm bia đá này, Cổ Trần cảm thấy chúng nó có tác dụng lớn với mình, nên mới quyết định sử dụng.
Vù!Một khắc sau, Cổ Trần đã kích hoạt chức năng ngộ đạo, cả người đứng sừng sững ngay tại chỗ, tay đặt lên trên tấm bia đá, bắt đầu lâm vào ngộ đạo.
Bốn phía xung quanh người hắn, có vô số lôi đình Thiên Phạt không ngừng quay quanh, bao bọc lấy hắn, tạo thành một lớp phòng ngự tuyệt đối.
Sương mù ở xung quanh không ngừng cuộn trào, lăn lộn bành trướng.
Khi Cổ Trần lâm vào ngộ đạo, có một cái bóng màu đen lặng lẽ lóe lên trong sương mù, một đôi mắt âm u nhìn chằm chằm vào Cổ Trần.
Cái bóng màu đen kia, ẩn nấp trong sương mù, lạnh lùng nhìn Cổ Trần chăm chú.
Phù!Đột nhiên, hắc ảnh lóe lên xông đến, lao ra khỏi sương mù, xông thẳng về phía Cổ Trần đang đứng bất động Cổ Trần.
Một tiếng “Xì” phát ra, khói đen bốc lên, bóng đen kia kêu rên thảm thiết, vội vàng trống vào trong sương mù, nhìn vô số tia Thiên Phạt đang quấn quanh người Cổ Trần, ánh mắt đầy kiêng kỵ.
Thiên Phạt rực rỡ kiểu này, tràn đầy lực lượng chí cương chí dương của đất trời, là khắc tinh của tất cả mọi vật ác độc u ám, vừa rồi khi chạm vào nó đã bị chấn thương.
Nhưng bóng đen kia lại không cam tâm rời đi, nó không ngừng lượn lờ trong sương mù bốn phía xung quanh Cổ Trần, tìm kiếm cơ hội có thể xuất hiện.
Không lâu sau, Thiên Phạt bao phủ bên ngoài cơ thể Cổ Trần dần dần yếu bớt, từng tia từng tia không ngừng chui vào trong người, sau đó biến mất không thấy đâu nữa.
Cảnh này khiến hắc ảnh vô cùng vui mừng, hắn không nói hai lời lại lần nữa nhào tới.
Ầm!Thế nhưng, chỉ một giây sau chuyện khiến nó hoảng sợ đã xảy ra.
Lúc hắc ảnh sắp xông vào trong cơ thể Cổ Trần, vốn dĩ Thiên Phạt đã biến mất đột nhiên lại lao ra từ trong người hắn, uy thế càng cường đại hơn.
Hàng tỷ tia lôi đình Thiên Phạt trực tiếp đánh thẳng vào hắc ảnh, trong nháy mắt đã đánh tan một nửa cơ thể nó, một nửa còn lại thì kêu rên thảm thiết, trốn trong sương mù, biến mất không thấy đâu nữa.
Lần này nó không dám xuất hiện nữa rồi, bị Thiên Phạt đánh cho thiếu chút nữa đã tan vỡ, biến mất, nó đã bị dọa sợ.
Một kẻ đáng thương, chưa hiểu rõ tình hình đã xông lên, lực lượng Thiên Phạt trong cơ thể Cổ Trần có thể coi là lực lượng huyết mạch thứ hai, mạnh mẽ vô cùng.
Một hắc ảnh âm lãnh tà ác, không bị đánh chết nhưng cũng rất sợ rồi.
Đương nhiên vừa rồi nó đã bị trọng thương, không dám xuất hiện nữa.
Vù vù! Đúng vào lúc này, tấm bia đá đột nhiên sinh ra biến hóa, nó khẽ rung lên, phát ra từng tia sáng, một đám ký hiệu thần bí bên trên lập tức sáng lên.
Đám ký hiệu kia không ngừng lóe sáng, bay ra khỏi tấm bia đá, tám ký hiệu đó không ngừng bay ra sau đó quanh xung quanh người Cổ Trần.
Keng keng!Đột nhiên, tám ký hiệu u ám kia đồng loạt bay về phía Cổ Trần, lạc ấn lên trên người ắn, phát ra từng tiếng kêu leng keng, chấn động khắp nơi.
Vù!Tám ký hiệu u ám sáng lên, tỏa ra ánh sáng mông lung, từng cái từng cái bay đến gần rồi khắc lên trên người Cổ Trần.
Tấm bia đá tỏa ánh sáng, một đám sương mù Hỗn Độn tuôn ra, che phủ nơi này.
Cổ Trần hốt hoảng, giống như cơ thể đã rơi vào trong Hỗn Độn, mê mang không có ý thức, lơ lửng trôi theo sương mù mông lung, không có chỗ bám víu.
Chẳng biết đã qua bao lâu, đột nhiên một tia sáng xé rách Hỗn Độn thời không, khiến cả người hắn chấn động, tỉnh táo lại.
– Hỗn Độn Bát Cấm Phù?Cổ Trần vô thức lẩm lẩm một câu, đột nhiên bừng tỉnh, lúc này hắn mới phát hiện ra bản thân đã tỉnh táo lại từ trong trạng thái đốn ngộ.
Lúc này trong thức hải của hắn, lại nắm giữ được một thứ hoàn toàn mới, là một loại cấm chế thần bí, vô cùng cường đại.
Hỗn Độn Bát Cấm Phù, chính là thứ hắn vừa mới tìm hiểu được sau khi đốn ngộ, chính là tám ký hiệu trên tấm bia đá kia.
Sắc mặt Cổ Trần đầy kinh hãi:- Hỗn Độn Bát Cấm Phù, Phong Thần, Phong Ma, Phong Thiên, phong cấm vạn vật, thật sự lợi hại như vậy sao?Lòng hắn cực kỳ chấn động, không ngờ rằng thứ hắn tìm hiểu ra được lại khiến hắn kinh hãi như thế, Hỗn Độn Bát Cấm Phù, có thể Phong Ma, Phong Thần, Phong Thiên, phong cấm vạn vật, đúng là không thể tin nổi.
Vừa rồi trong quá trình ngộ đạo, Cổ Trần đã lĩnh ngộ ra được cấm pháp đáng sợ này, uy lực vô cùng khủng bố, ngay cả Thần Ma đều có thể phong cấm, thậm chí sau khi tu luyện lĩnh ngộ đến cực hạn, ngay cả thiên địa cũng có thể phong cấm.
.
Chương 698
Tám cái Cấm Phù, mỗi cái đại biểu cho một tầng, lĩnh ngộ cả tám cái, tương đương với lĩnh ngộ đến mức cực hạn, ngay cả trời cũng có thể phong cấm, vạn vật đều có thể phong cấm hủy diệt.
Uy lực lớn như thế, khiến Cổ Trần cũng không nhịn được lòng đầy kinh hãi, sau đó hắn lại mừng như điên vì nắm giữ được loại cấm pháp cường đại này, cuối cùng lại có thêm một con át chủ bài nữa rồi.
Sau này khi phải đối mặt với đối thủ cường đại, hắn có thể dựa vào cấm pháp cường đại này trực tiếp phong cấm, thậm chí phong sát.
Hiện giờ hắn mới chỉ lĩnh ngộ ra được Cấm Phù đầu tiên, xem ra, chỉ có thể phong cấm được sinh vật cường đại cao hơn hắn một bậc, đồng thời tiêu hao cũng rất khủng bố.
Sử dụng cấm pháp này không chỉ tiêu hao tu vi, lại còn tiêu hao rất nhiều lực lượng linh hồn mới có thể thành công, hơn nữa với tình hình trước mắt, hiện giờ Cổ Trần chỉ có thể thi triển được một lần, hoàn toàn không có cách nào thi triển được lần thứ hai.
Cho dù như vậy, cũng đủ chứng rỏ sự cường đại và khủng bố của nó, chỉ cần có thể phong cấm sinh vật cường đại cao hơn một cấp bậc, đã khiến rất nhiều người hoảng sợ rồi.
Thử nghĩ mà xem, với tu vi của Cổ Trần hiện tại, cao một cảnh giới chính là Hoàng giả, có thể phong cấm một tên Hoàng giả, đủ để chứng minh Cấm Pháp này khủng bố đến mức nào.
– Lại có thêm một lá bài tẩy, không tệ.
Mặt Cổ Trần đầy vẻ vui sướng, yên lặng cảm nhận sự cường đại và thần bí của cấm pháp kia.
Trước mắt hắn mới chỉ lĩnh ngộ được Bát Cấm phù đầu tiên, còn dư lại bảy cái Bát Cấm phù vẫn chưa thể lĩnh ngộ, nhưng đã lạc ấn vào trong Tử Phủ, sau này muốn lĩnh ngộ lúc nào cũng được.
Sau đó, ánh mắt Cổ Trần rơi vào tấm bia đá thần bí trước mặt dần dần trở nên nghiêm túc.
Trên tấm bia đá này ẩn chứa Hỗn Độn Bát Cấm, vậy thì, nơi này đang phong cấm thứ gì?Sương mù cuồn cuộn khắp nơi, khiến Cổ Trần cảm thấy lạnh lẽo, trong này chắc chắn đang phong cấm một thứ gì đó vô cùng đáng sợ, đột nhiên hắn nhớ tới hắc ảnh hắn vừa gặp phải kia.
Chẳng lẽ nơi này phong cấm một cái tà vật, dùng Thần Ma Bát Cấm phù để phong cấm, chắc chắn thứ đó rất khủng bố, đừng chọc vào nó vẫn tốt hơn.
– Được rồi, không động đến tấm bia đá này nữa.
Cổ Trần suy nghĩ một lát, cuối cùng quyết định không động vào tấm bia đá kia nữa, nếu không lỡ như trong này thật sự đang trấn áp một tà vật kinh khủng nào đó, hắn lại thả nó ra thì thảm rồi.
Hắn hít sâu một hơi, cố đè xuống ý muốn phá vỡ tấm bia đá kia ra, trực tiếp chặt đứt ý nghĩ này.
Nói đùa sao, Hỗn Độn Bát Cấm Phù cường đại cỡ nào, dùng để trấn áp thứ kia chắc chắn là rất khủng bố, hắn không muốn thả cái tà vật đáng sợ ấy ra ngoài đâu.
– Bên kia có cửa.
Rất nhanh, Cổ Trần đã nhìn thấy một cánh cửa, nằm ngay phía sau tấm bia đá, vô cùng yên lặng, không có một tia khí tức và tiếng động nào.
Hắn đi vòng qua tấm bia đá, đi thẳng về phía cánh cửa kia.
Phù!Xuyên qua sương mù, Cổ Trần bước vào trong cánh cửa, vừa bước vào hắn đã cảm nhận được một luồng khí tức cực nóng ập đến, cảnh tượng đập vào mắt hắn là một màu đỏ tươi.
Biển lửa!Trên mặt Cổ Trần lộ ra vẻ kinh sợ, không ngờ bên trong cánh cửa vậy mà lại là một biển lửa, ngọn lửa nóng rực thiêu đốt, khiến cơ thể hắn vô cùng đau đớn sắp nứt cả ra.
– Ngọn lửa này đáng sợ quá!Hắn thử chạm vào một chút, vậy mà thể phách cường đại của hắn lại bị thiêu đốt vô cùng đau đớn, nếu như ở lại trong này một khoảng thời gian dài, chắc chắn sẽ bị nung chảy.
Chỉ vậy thôi là có thể biết, ngọn lửa ở nơi này đáng sợ đến mức nào.
– Hả?Đột nhiên, Cổ Trần cảm nhận được một khí tức, là khí tức của sinh vật sống.
– Là hắn?Ánh mắt nhìn xuyên qua biển lửa, Cổ Trần nhìn thấy một bóng người đang ngồi khoanh chân trong biển lửa ở ngay trước mặt, hình như đang hấp thu lực lượng hỏa diễm ở bốn phía xung quanh.
Hỏa diễm ở nơi này, ẩn chứa một loại thần uy đáng sợ, giống như, ở nơi này đang cất giấu một loại Thần Hỏa.
Thần Hỏa, chính là ngọn lửa chỉ có Thần mới có thể khống chế, có thể tiêu diệt sinh linh vạn vật, uy lực ngút trời.
Cổ Trần âm thầm suy đoán, chắc hẳn nơi này đang giấu một loại Thần Hỏa.
– Bất ngờ thật, vậy mà lại gặp phải người thanh niên có lực lược hỏa diễm trước đó.
Nhìn thấy hắn, Cổ Trần vô cùng tò mò, hắn trực tiếp thi triển U Linh Nhãn nhìn sang.
– A, hóa ra là một con Kỳ Lân?Khi thấy rõ bản thể của đối phương, Cổ Trần kinh ngạc vạn phần, hóa ra đó là một con Kỳ Lân.
.
Chương 699
Không, chính xác mà nói nó là một con Hỏa Lân, có huyết mạch của Kỳ Lân, là tộc nhân của Hỏa Lân tộc, cũng không phải Kỳ Lân chân chính, trừ phi lột xác hoàn toàn huyết mạch hóa thành Kỳ Lân.
Thanh niên kia, tên là Hỏa Lân Tử, bản thể của hắn chính là một con Hỏa Lân có huyết mạch Kỳ Lân cường đại, chiến lực mạnh mẽ, nhìn giống như phong Vương giả, nhưng chiến lực lại mạnh ngút trời.
Chiến lực của hắn rất mạnh, so với đám phong Vương giả Cổ Trần từng giết thì mạnh mẽ hơn rất nhiều.
– Hả?Hỏa Lân Tử đang nhắm mắt tu luyện, đột nhiên mở mắt ra, hai tia sửa phun ra ngoài, nhiệt độ bốn phía xung quanh lập tức tăng vọt.
Hai mắt sáng rực của hắn đảo qua bốn phía, trên mặt có chút nghi ngờ thoáng qua, vừa rồi rõ ràng hắn cảm nhận được có ai đó đang thăm dò hắn như có như không.
– Ai?Hỏa Lân Tử khẽ kêu lên một tiếng.
Nhưng bốn phía xung quanh chỉ có ngọn lửa hừng lực, trong biển lửa không có bất kỳ một tiếng động nào, thậm chí không có bất kỳ khí tức nào, giống như ngoài hắn ra không còn bất kỳ ai vậy.
– Chẳng lẽ ta cảm nhận sai rồi sao?Hỏa Lân Tử tự nhủ.
Hỏa Lân Tử nghĩ một lát rồi lắc đầu nói:- Được rồi, vẫn nên nhanh hấp thu, luyện hóa Thần Hỏa ở nơi này, sau khi thành công, huyết mạch của ta có thể tiến thêm một bước.
Nghĩ đến điều này, hắn lập tức vứt bỏ mọi ý nghĩ lung tung, lại lần nữa nhắm mắt bắt đầu tu luyện, há mồm thôn phệ hỏa diễm vô cùng vô tận ở bốn phía xung quanh để nuôi dưỡng bản thân.
Quả nhiên nơi này có cất giấu một ngọn Thần Hỏa, nhưng phải tìm được một ngọn lửa đã có linh tính trong biển lửa hừng hực này, không cần nghĩ cũng biết việc tìm kiếm Thần Hỏa khó đến mức nào.
Hỏa Lân Tử muốn cắn nuốt tất cả hỏa diễm ở nơi này, sau đó luyện hóa tất cả bao gồm cả Thần Hỏa bên trong, như vậy không cần phải tìm ra Thần Hỏa nữa.
Trong biển lửa này, có cất giấu một ngọn Thần Hỏa uy lực kinh người.
Hai mắt Cổ Trần tỏa ra ánh sáng âm u, hắn không ngừng quét mắt tìm hiểu tình hình bốn phía xung quanh, sau đó hắn phát hiện ra có một khí tức mơ hồ đang trốn trong biển lửa.
Đó là một loại khí tức mang tính hủy diệt, lực lượng cường đại, có thể thiêu đốt vạn vật.
– Thần Hỏa, đang ở chỗ nào?Trong khoảnh khắc ấy, Cổ Trần cũng có ý định, muốn tìm ra được Thần Hỏa đang ẩn giấu trong này.
Nếu như có thể thu phục được một ngọn Thần Hỏa, cho dù sau này làm gì cũng thuận tiện hơn, bản thân Thần Hỏa cũng có lực sát thương cường đại.
Gặp được bảo vật mà không lấy, đó không phải là tác phong của Cổ Trần, còn tên Hỏa Lân Tử kia, mặc dù có chút uy hiếp nhưng Cổ Trân không thèm để ý đến hắn.
Cướp đoạt bảo vật cơ duyên của dị tộc, là chuyện mà Cổ Trần thích làm nhất, thậm chí hắn đã hạ quyết tâm sẽ tiêu diệt Hỏa Lân tử ở chỗ này, sau đó diệt sạch linh hồn ý thức, trực tiếp khống chế bản thể của nó.
Sau khi xóa sạch được ý thức ban đầu của Hỏa Lân, nếu như hắn lại lần nữa rót vào thông tin trí nhớ khác, khống chế nó hoàn toàn, có phải là đã có thêm một con Kỳ Lân tọa kỵ nữa hay không?Kỳ Lân đó, để làm tọa kỵ, đúng là không tệ.
Nghĩ đến điều này, ánh mắt Cổ Trần lại nhìn về phía Hỏa Lân Tử đang tu luyện, sau đó yên lặng không một tiếng động trực tiếp ẩn nấp đi về phía đó.
– Sao ta cứ có cảm giác lo lắng không yên thế nhỉ?Lúc này, Hỏa Lân Tử đang tu luyện nhưng tâm thần của hắn không có cách nào bình tĩnh được, hắn luôn có cảm giác lo lắng không yên, giống như có nguy cơ đang đến gần.
– Không tốt!Hắn lập tức tỉnh ngộ, nhận ra được có điều gì đó không ổn, nguy hiểm đang đến gần khiến hắn bừng tỉnh.
Hỏa Lân Tử đột nhiên mở mắt, hai ngọn lửa kinh khủng lao ra, công kích thẳng về phía một người vừa mới xuất hiện trước mặt hắn, đầu óc cuồng loạn không yên.
– Thời Gian Tĩnh Chỉ!Hỏa Lân Tử chỉ trông thấy một ngón tay nhẹ nhàng điểm tới, đầu óc hắn lập tức cuồng loạn, giống như muốn xù lông, muốn phát ra tất cả lực lượng trong cơ thể, kết quả lại phát hiện bản thân không thể cử động được, điều này khiến hắn vô cùng kinh sợ.
Một tiếng “Vù” truyền đến, tất cả mọi thứ xung quanh đều đứng im.
Hỏa Lân Tử vô cùng hoảng sợ, kinh hãi nhìn bóng người đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn, người ấy chính là Cổ Trần.
Điều khiến hắn cảm thấy kinh hãi hơn chính là, vậy mà người đến lại là một Nhân tộc, người này vào trong lúc nào?Nguy hiểm! Nguy hiểm!Trong lòng hắn liên tục cảnh báo, nhưng Hỏa Lân Tử kinh hãi phát hiện ra bản thân không có cách nào cử động được, đã bị một chỉ của Cổ Trần giam cầm, nguy cơ tử vong nồng đậm đang bao phủ tính thần hắn.
– Không Gian Bí Phù, nổ!.
Chương 700
Trong lúc nguy cấp, Hỏa Lân Tử cũng liều mạng, trực tiếp dùng linh hồn ý niệm đờ đẫn kích nổ một cái ngọc phù mang phong cách cổ xưa trong thức hải của hắn.
.
Đó chính là một Không Gian Bí Phù, tác dụng chỉ có một, đó chính là chạy trốn giữ mạng.
Keng!Một vầng sáng lóe lên, bao phủ quanh người Hỏa Lân Tử, sau đó lóe lên độn chạy trốn vào trong hư không, rồi biến mất không thấy đâu nữa, khiến Cổ Trần muốn ngăn cản cũng không kịp.
– Vậy mà lại chạy được.
Cổ Trần kinh ngạc, không ngờ tên này lại có thể thoát được sự giam cầm của Thời Gian Tĩnh Chỉ.
Thật ra chuyện này rất bình thường, bởi vì lĩnh ngộ của hắn về thời gian còn chưa chính thức nhập môn, mới chỉ tìm hiểu được chút da lông mà thôi, đối mặt với cường giả có con át chủ bài mạnh mẽ sẽ không có cách nào giam cầm được.
Giống như Hỏa Lân Tử, hắn này có một Không Gian Bí Phù cường đại, trực tiếp cho nổ để chạy trốn, gọn gang, linh hoạt, không dây dưa dài dòng một chút nào.
Thậm chí còn từ bỏ Thần Hỏa ở nơi đây, trực tiếp trốn vào trong hư không chạy ra khỏi tòa đại điện này, không thể không khiến Cổ Trần kinh thán về thủ đoạn và sự quả quyết của hắn.
– Đáng tiếc, lại để hắn trốn thoát, Kỳ Lân tọa kỵ của ta! Cổ Trần ảo não nói thầm, vẻ mặt đầy thất vọng.
Tên kia cũng quá dứt khoát, trực tiếp chạy trốn không do dự một chút nào, khiến Cổ Trần ảo não vì vừa rồi hắn không thi triển Hỗn Độn Bát Cấm phù trực tiếp giam cầm hắn lại.
Nhưng cũng chưa biết chắc hắn có thể bỏ chạy được như lần này hay không, tóm lại, Hỏa Lân Tử trốn cũng trốn rồi, không cần thiết phải xoắn xuýt và hối tiếc làm gì.
Một bên khác, trong một tòa đại điện đột nhiên phát sáng chói lòa, một bóng người ngã xuống.
– Phụt! Nhân tộc đáng chết!Hỏa Lân Tử nằm rạp trên mặt đất, cả người chật vật không chịu nổi, trên người có vô số vết thương, thiếu chút nữa đã toi mạng.
Vừa rồi hắn cưỡng ép phá vỡ hư không chạy trốn, kết quả cơ thể thiếu chút nữa đã bị Không Gian Lợi Nhận cắt nát, may mà cuối cùng hắn cho nổ hai món bảo vật mới có thể miễn cưỡng ngăn cản xông ra ngoài được.
Vậy mà lại khiến hắn bị trọng thương như vậy, khiến hắn vừa kinh vừa sợ, tức giận đến mức thổ huyết.
– A! Ta sẽ không để yên cho ngươi.
Hỏa Lân Tử nghiến răng nghiến lợi, hai mắt vô cùng âm độc, hắn bị Cổ Trần làm cho tức điên.
Đang luyện hóa hỏa diễm, chuẩn bị thu được Thần Hỏa, kết quả lại bị Cổ Trần đột nhiên xuất hiện trực tiếp giam cầm, khiến trong lòng hắn cảm thấy lo lắng không yên.
Vừa rồi đúng là quá nguy hiểm, may mà hắn còn có con át chủ bài để thoát thân, nếu không có khả năng sẽ bị tên Nhân tộc Cổ Trần đột nhiên xâm nhập kia tiêu diệt.
Có điều nói đi cũng phải nói lại, Cổ Trần vào trong đó thế nào nhỉ, lúc trước hắn chưa từng gặp phải người này, chẳng lẽ hắn ta ẩn nấp khiến bản thân không phát hiện ra sao?- Vậy mà lại có một Nhân tộc lẩn trốn ở nơi đây, xem ra, người này không đơn giản, loại lực lượng có thể giam cầm tất cả kia quá quỷ dị.
Hỏa Lân Tử yên lặng ngồi khoanh chân, bắt đầu chữa thương, trên người phát ra hỏa diễm bao phủ thân thể hắn, nhanh chóng chữa lành vết thương.
Một bên khác, trong biển lửa, Cổ Trần yên lặng quan sát hỏa diễm đang sôi trào ở bốn phía xung quanh, cảm giác ngọn lửa này hình như vĩnh viễn không bao giờ tắt khiến lòng người kinh hãi.
Hỏa diễm ở nơi này có nhiệt độ cực cao, có thể làm nóng chảy kim loại, trong ngọn lửa đỏ thẫm, ẩn giấu một luồng khí tức hỏa diễm đặc biệt.
Cổ Trần thi triển U Linh Nhãn đến mức cực hạn, tra xét từng chút từng chút một, muốn tìm ra được tung tích của Thần Hỏa đang ẩn giấu trong này.
Nhưng biển lửa quá lớn, đến bản thân hắn cũng không rõ rốt cuộc nơi này là trong Thần Điện hay là một không gian khác, cảm giác không gian bên trong vô cùng rộng lớn.
– Tìm được rồi!Đột nhiên, hai mắt Cổ Trần sáng lên, bóng người lóe lên rồi biến mất ngay tại chỗ, phá vỡ từng tầng biển lửa lao tới bên trong một khu vực hỏa diễm nóng bỏng.
Ngọn lửa xung quanh cháy hừng hực, nhìn qua không có gì khác biệt cả, nhưng Cổ Trần lại cảm giác được rất rõ, hỏa diễm ở nơi này có điểm khác với hỏa diễm ở xung quanh.
Ngọn lửa màu đỏ thẫm, tuy nhiệt độ rất cao, nhưng nhìn lại có vẻ dịu ngoan khác thường, giống như đang bị một luồng khí tức mạnh mẽ đè nén.
Trong biển lửa có ngọn lửa cao cấp hơn tồn tại, sẽ khiến những ngọn lửa cấp thấp hơn thần phục, trở nên ngoan ngoãn, tình hình ở nơi này chính là như vậy.
Hai mắt Cổ Trần sáng ngời, âm thầm suy đoán chắc hẳn ngọn Thần Hỏa kia đang ẩn giấu trong khu vực này.
– Không tin ngươi vẫn có thể trốn được.
.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










