Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 65 : Vô danh (c641-c650)
❮ sautiếp ❯Chương 641
Không có cách cả, gần đây số lần Thiên Kiếp, Thiên Phạt hạ xuống Bách Man sơn có chút doạ người, còn cả chuyện Cổ Trần hung ác nuốt mất Thiên Phạt khiến bọn họ sợ hãi.
Hung nhân thế này, không thể trêu vào, chỉ còn cách trốn vào trong hư không.
Không thể trêu vào thì trốn, không được sao?- Đúng là không thể tin nổi!Huyền Vô Cực choáng váng, hắn nhìn Cổ Trần trong lòng không thể không bội phục, cũng có chút phức tạp, đắng chát, kinh sợ.
Có thể dọa sinh vật cấm kỵ hoảng sợ chạy mấy, chuyện cấp bậc này chắc chắn khiến vô số người kinh hãi, nếu lan truyền ra ngoài khẳng định rất nhiều người nghe thấy đều há hốc mồm.
Thật ra, đa số sinh vật cấm kỵ đều rất ghét Thiên Kiếp, Thiên Phạt, bởi vì thứ này mang đến nguy cơ bại lộ cho bọn chúng, nếu không cẩn thận sẽ bị Thiên Khiển nhằm vào ngay.
Cho nên Lôi tộc là chủng tộc mà nhóm sinh vật cấm kỵ này ghét nhất, nhưng bây giờ, Cổ Trần lại dọa chạy hết sinh vật cấm kỵ trong một Cấm khu.
– Chạy cũng tốt, đỡ tai hoạ ngầm.
Cổ Trần lầm bầm nói, không thèm để ý đến chuyện đối phương chạy đi một chút nào, ngược lại còn cảm thấy bọn chúng chạy đi còn tốt hơn, bớt đi một mối uy hiếp.
Dù sao có một cấm khu bám rễ ở nơi này, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện, bây giờ đối phương trực tiếp trốn vào trong hư không, vậy thì đúng là không gì bằng.
Có điều bên trong Bách Man sơn còn một cấm địa nữa, đó chính là chỗ sâu nhất trong Man Hoang bình nguyên, ở nơi đó có một tòa Thần miếu quỷ dị, bên trong có sinh vật cấm kỵ tồn tại.
Ánh mắt sâu thăm thẳm của Cổ Trần nhìn về phía Bách Man sơn, trong lòng thầm nghĩ, khi nào rảnh rỗi có nên đi vào tron dò xét tìm hiểu thật giả hay không?Ý tưởng này vừa xuất hiện, trong Thần miếu, một cái bóng mơ hồ khủng bố kia đột nhiên rùng mình một cái.
– Có cảm giác không ổn lắm.
Hắc vụ bên trong truyền đến một âm thanh, sau đó, cả ngườithanh Y bị từng cái từng cái xiềng xích màu đen trói chặt lại, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ phẫn nộ, trong mắt lộ ra sát ý nồng đậm lạnh như băng.
Nàng bị giam cầm.
– Đừng trừng ta, ta cũng chỉ muốn tốt cho ngươi mà thôi, ngươi quá không biết nghe lời, nơi này rất không an toàn, vẫn nên rời khỏi đây trước đã, trở về Hư Không chiến trường ta sẽ bồi dưỡng ngươi trưởng thành rồi nói sau.
Bên trong hắc vụ, bóng dáng mơ hồ kia nói xong, một đoàn hắc khí lập tức cuốn lấy Thanh Y, hắc vụ vô cùng vô tận phun trào, nhanh chóng bao vây lấy tòa Thần miếu.
– Hả?Hắc ảnh đột nhiên kinh nghi một tiếng, hai mắt lo lắng, giống như nhìn thấu thời không, gặp được chuyện gì đó khiến hắn kinh ngạc.
– Đi!Rắc rắc!Vừa dứt lời, hư không lại nứt ra, một cỗ hắc khí bao vây một tòa Thần Miếu rách nát trực tiếp chui vào trong hư không, ngay lập tức đã biến mất không thấy gì nữa.
Nơi này, vậy mà cũng chạy.
Sinh vật cấm kỵ ẩn náu trong hắc vụ, nhân lúc Thanh Y không để ý đã giam giữ nàng lại, rồi mang theo nàng trốn vào trong hư không.
Hai Cấm Khu lớn trong Bách Man sơn, toàn bộ đều biến mất không thấy đâu nữa.
– Vì sao ta lại cảm thấy có chút trống rỗng nhỉ?Đúng lúc ấy, không hiểu sao Cổ Trần đột nhiên cảm thấy có chút đau lòng, đầu óc trống rỗng, giống như cảm nhận được điều gì đó.
Hắn nhíu mày lại, ánh mắt nhìn vào chỗ sâu nhất trong Man Hoang bình nguyên, cảm giác giống như vừa có thứ gì đó rất quan trong biến mất.
– Chẳng lẽ là Thanh Y đã xảy ra chuyện gì?- Không được, ta phải đi xem thử.
Nghĩ đến điều này, Cổ Trần không thể tĩnh tâm được, hắn vung tay lên cuốn lấy ba cỗ thi thể không đầu, còn đầu của bọn họ tất cả đều bị treo trên một cây cột cắm ở trên một đỉnh núi.
Vút!Cổ Trần thu Thanh Đồng Vương tọa lại, không kịp nói gì với Huyền Vô Cực, lập tức đạp không rời khỏi chỗ này.
– Ơ! Đợi chút!Huyền Vô Cực hô to một tiếng, đáng tiếc đã chậm, trong chớp mắt Cổ Trần đã biến mất, khiến hắn dở khóc dở cười, lần đầu tiên cảm thấy có chút bất đắc dĩ.
Thân là Thánh Tử của Thánh Địa, đây là lần đầu hắn bị người ta ngó lơ như vậy.
Nhưng đối mặt với một kẻ tàn nhẫn dám cắn nuốt Thiên Phạt, một hung nhân như thế, Huyền Vô Cực không thể kiêu ngạo như bình thường được, đối với hung nhân bậc này không trở thành kẻ địch vẫn tốt hơn!.
Ở nơi sâu nhất trong Man Hoang bình nguyên, là một khu vực hoang vu vắng lặng.
Khắp nơi trên mặt đất đều là xương cốt, xương cốt của sinh vật nào cũng có, nằm đầy trên mặt đất nhìn vô cùng đáng sợ.
Đây cũng là một cấm khu của Man Hoang bình nguyên, là Tử Vong cấm khu.
Vù!Đột nhiên, một tia sáng xẹt qua bầu trời, nhanh chóng rơi xuống chỗ sâu nhất trong cấm địa.
Người vừa rơi xuống, chính là Cổ Trần, hắn đang lơ lửng giữa không trung, quan sát khu vực hoang vu vắng lặng trước mắt, nhìn cảnh tượng xương cốt phủ đầy đất khiến người ta cảm thấy lạnh cả người.
.
Chương 642
Ở giữa cấm khu, tòa Thần miếu rách nát trước kia đã không thấy đâu nữa.
– Biến mất rồi?Sắc mặt Cổ Trần ngưng trọng, quan sát hoàn cảnh chung quanh, trong Cấm khu, tòa thần miếu kia đã biến mất, hoàn toàn không thấy tung tích đâu nữa.
Hắn vội vàng lách mình tiến vào trong, yên lặng nhìn hài cốt đầy đất, vô số bộ hài cốt khổng lồ của đủ loại sinh vật đang lẳng lặng nằm dưới đất.
Một luồng khói đen mờ mịt bốc lên, tử khí dày đặc, lộ ra một cỗ lực lượng bất tường.
– Là khí tức của Thanh Y.
Rất nhanh, Cổ Trần đã đứng ở vị trí trước kia là thần miếu, hắn cảm nhận được một luồng khí tức còn sót lại, là khí tức thuộc về Thanh Y ở ngay chỗ này.
Phát hiện này khiến trong lòng Cổ Trần sinh ra dự cảm không lành, quả nhiên Thanh Y có quan hệ với sinh vật cấm kỵ ở nơi này, hơn nữa còn từng có mặt ở đây.
Hiện giờ, thần miếu đã biến mất, phải chăng chứng tỏ rằng Thanh Y cũng đã biến mất ròi hay không?- Tới chậm một bước rồi, tên đáng chết kia, hắn đã đưa Thanh Y đi đâu?Sắc mặt Cổ Trần trở nên u ám, hai mắt đảo qua bốn phía, muốn cảm nhận khí tức của Thanh Y để đi tìm, đáng tiếc không thu hoạch được dù chỉ một tia.
– Thời Gian Đảo Lưu!Hắn không cam tâm, lập tức thi triển Thời Gian Đảo Lưu, trong phạm vi ba mươi thước xung quanh thời gian đột nhiên nổi nên cơn sóng quỷ dị, giống như có một sức mạnh khổng lồ nào đó đang can thiệp vào thời gian ở nơi này.
Trong nháy mắt, một cơn sóng dập dờn, một hình ảnh hiện lên ngay trước mặt Cổ Trần, đó là một tòa thần miếu, hắc khí bao phủ, tràn đầy tử vong và bất tường.
Nhìn thấy tòa thần miếu này, sắc mặt Cổ Trần lập tức thay đổi, đồng tử co lại, chính mắt hắn đã trông thấy một bóng người nhỏ nhắn xinh xắn đang ngồi khoanh chân trong thần miếu.
Đó là Thanh Y, trên người nàng bị rất nhiều xích sắt màu đen khóa lại, không có cách nào động đậy, trên khuôn mặt nhỏ nhắn đầy tức giận, ánh mắt lộ ra tử khí nồng đậm.
– Thanh Y!Cổ Trần khẽ gọi một tiếng, đáng tiếc, người trong hình ảnh căn bản không có khả năng nghe thấy, bởi vì đây là cảnh tượng hắn dùng Thời Gian Đảo Lưu nhìn thấy được.
– Hả?Một bóng người màu đen đột nhiên xuất hiện, đôi mắt đen nhòm nhìn xuyên qua hư vô, đối mặt với ánh mắt Cổ Trần, chỉ liếc qua một cái hắn đã bị chấn động.
– Hắn có thể trông thấy ta sao?Một ý nghĩ thoáng hiện ra trong đầu Cổ Trần.
Hắn còn chưa kịp phản ứng lại, đã trông thấy hắc ảnh kia vung tay lên.
Ngay lập tức một cỗ hắc khí cường đại đột nhiên tuôn ra từ trong thần miếu, sau đó quấn quanh thần miếu, hắc ảnh mang theo thần miếu xé rách hư vô chui vào trong đó.
Chỉ trong nháy mắt, thần miếu đã biến mất không còn tung tích, ngay cả Thanh Y cũng mất tích theo.
Cổ Trần nhìn hình ảnh vỡ nát, một lúc lâu vẫn không nói gì, sắc mặt thay đổi liên tục, ánh mắt không ngừng lóe lên, nhớ lại hình ảnh vừa rồi.
Vừa rồi khi hắn dùng Thời Gian Đảo Lưu, vậy mà bóng đen kia hình như đã nhận ra được sự tồn tại của hắn, điều này khiến Cổ Trần vô cùng kinh ngạc.
Đây chính là hình ảnh trong Thời Gian Đảo Lưu, vậy mà có thể nhận ra được, không thể không nói chuyện này khiến Cổ Trần ý thức được điểm đáng sợ của sinh vật cấm kỵ.
– Sinh vật cấm kỵ, rốt cuộc là thứ gì?Cổ Trần lẩm bẩm, trong lòng có chút nặng nề.
Sau đó hắn lại lo lắng, trong màn ảnh Thanh Y bị bóng đen kia khóa lại, trực tiếp mang đi, khiến Cổ Trần rất lo lắng cho sự an toàn của Thanh Y.
– Đáng chết, hắn muốn mang Thanh Y đi đâu?Cổ Trần có chút bực bội, thứ kia muốn mang Thanh Y đi đâu, đáng tiếc trong màn ảnh lại có một cỗ lực lượng quấy nhiễu, không có cách nào được biết đối phương có nói đến việc đi đến nơi nào hay không.
Tình hình này có chút không ổn, bởi vì Cổ Trần không tìm thấy Thanh Y, căn bản cũng không có cách truy tìm, trong tương lai biết làm sao mới có thể tìm được đối phương.
– Thứ quái quỷ này, nếu để ta tìm được ngươi, nhất định sẽ dùng Thiên Phạt đánh ngươi một nghìn lần.
Cổ Trần nghiến răng nghiến lợi nói một câu, trong lòng hận đến mức nghiến răng, xem ra, Thanh Y và bóng đen kia có liên quan rất lớn với nhau.
Nhưng nó lại mang Thanh Y đi, Cổ Trần không dễ dàng tha thứ cho nó điểm ấy, nếu sau này tìm được nó chắc chắn hắn sẽ dùng Thiên Phạt đánh nó một nghìn lần.
– A…- Sao đột nhiên lại cảm thấy có một luồng khí lạnh nhỉ?Giờ phút này, trong hư vô, một tòa rách nát thần miếu đang nhanh chóng vượt qua hư vô, bay thẳng về một phía nào đó.
.
Chương 643
Bên trong thần miếu, bóng đen không hiểu sao khẽ rùng mình một cái, cảm giác như có một luồng hơi lạnh vừa ập tới, giống như có một luồng ác ý nồng đậm đang bao quanh nó.
– Người nào đang tính kế bổn tọa?Hắc ảnh kinh nghi nói thầm một câu, cảm nhận được lồng ác ý kia, nó lập tức suy đoán là có người đang tính kế mình.
Bóng đen chưa bao giờ nghĩ đến, người mà hắn đang lầm bầm, trong tương lai sẽ tìm đến nó, rồi dẫn Thiên Phạt tới đánh nó một nghìn lần.
– Không quan tâm nữa, sắp đến Hư Không chiến trường rồi, đến đó phải cẩn thận bồi dưỡng con nhóc này mới được, đúng là không để bổn tọa bớt lo, may mà mình đã mang nàng đi, nếu không làm vậy sớm muộn gì cũng bị tiểu quái vật của Nhân tộc kia cướp mất.
Hắc ảnh lầm bầm một lúc, mắt nhìn về phía Thanh Y đang ở trong thần miếu phía sau lưng không nói lời nào.
Nó mang theo thần miếu phá vỡ hư vô, trong chớp mắt đã rơi vào thế giới rách nát rộng mênh mông vô bờ bến, ở nơi đó, tràn ngập sát khí, oán khí, tử khí vô cùng vô tận, giống như chiến trường cổ!.
Một bên khác, Cổ Trần không tìm được Thanh Y đang điều tra khắp nơi trong Cấm khu này, trước đó hắn từng đi quanh khu vực ngoài vùng cấm khu này hai lần rồi.
Nhưng đây là lần đầu tiên hắn đi vào trong cấm khu, hiện giờ thần miếu đã biến mất không thấy đâu nữa, sinh vật cấm kỵ cũng đã mất tích, đại biểu cho việc cấm khu này sẽ không còn nữa.
Hai Cấm Khu lớn trong Bách Man sơn trực tiếp biến mất không thấy đâu nữa, bị Cổ Trần cứ hai ba ngày lại gọi không phải Thiên Kiếp thì là Thiên Phạt đến dọa cho sợ chạy mất.
– Hả, nơi này có thứ gì đó.
Sau khi kiểm tra một vòng, cuối cùng Cổ Trần lại quay về vị trí ban đầu là thần miếu, đột nhiên hắn cảm nhận được một tia khí tức khác thường.
Hắn lập tức vươn tay đánh nát mặt đất, đá vụn nổ tung, bên trong chôn giấu rất nhiều hài cốt, bị hắn đánh tạo thành một cái hố to lớn.
– Đó là cái gì?Cổ Trần kinh ngạc vạn phần, nhìn dưới đáy hố, nơi đó có một luồng khói đen mờ mịt đang phát ra, có chứa khí tức bất tường.
Lúc này trên người hắn đang có vô số tia sét màu đỏ thẫm vây quanh, bao phủ hoàn toàn cơ thể, trong người tuôn ra vô số sấm sét Thiên Phạt ngăn cản cỗ lực lượng bất tường kia.
Làm xong hết những việc này, Cổ Trần mới nhảy xuống hố, hắn lập tức trông thấy hắc khí đang không ngừng tuôn ra từ dưới đáy.
Nơi này trước kia là thần miếu, dưới nền đất sẽ là thứ gì nhỉ?Ầm!Một chân đạp xuống đất, bùn đất màu đen vô cùng cứng rắn được tạo nên từ đát đá và hài cốt bị hắn đạp nát vụn, bên trong lộ ra một đám sương mù màu đen.
Cổ Trần nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào đám sương mù màu đen dưới đáy hố, đang không ngừng phun lên, hòa vào không khí, từng sợi từng sợi hắc khí đang nhúc nhích.
Bọn chúng giống như một loại sinh vật còn sống vậy.
– Chúng là thứ gì?Hai mắt Cổ Trần hiện ra từng tia sáng, muốn nhìn xuyên qua đám sương mù màu đen xem rốt cuộc bên trong là thứ gì, hình như thứ đó vẫn còn sống.
Mang theo một tia nghi hoặc, Cổ Trần vươn một tay ra, trên tay hiện đầy vô số sấm sét Thiên Phạt, trực tiếp chộp lấy đám sương mù màu đen lớn như trái bóng rổ kia.
Xì xì!Trong tích tắc khi bị tay hắn chạm vào, vậy mà đám sương mù màu đen kia lại tan ra, giống như bị hòa tan vậy.
Thiên Phạt, mang theo Thiên Uy rực rỡ, là khắc tinh của bất cứ thứ gì tà ác.
Đám hắc vụ quỷ dị trước mắt này, lộ ra bất tường nồng đậm, thậm chí mang theo khí tức nguyền rủa, chạm phải lực lượng Thiên Phạt tất nhiên sẽ tan rã.
Vù!Sau khi Cổ Trần xua tan lớp sương mù màu đen bên ngoài, rốt cục cũng lộ ra chân tướng bên trong.
– Đây là! Cổ Trần nheo mắt lại, kinh ngạc nhìn một đám chất lỏng màu đen được sương mù bao phủ, lớn chừng một nắm tay.
Nhìn nó giống như là một đám huyết dịch.
– Huyết dịch?Sắc mặt Cổ Trần có chút nghi ngờ, lòng bàn tay phát ra trăm vạn tia sét, trực tiếp bao vây đám máu đen tà dị kia, cầm lên cẩn thận xem xét.
Ánh mắt đầu tiên đã thấy được sự tà ác, bất tường, tràn đầy khí tức nguyền rủa.
Bên trong một giọt máu, Cổ Trần nhìn thấy có vô số ký hiệu quỷ dị lít nha lít nhít, lộ ra khí tức nguyền rủa, không an lành.
Cổ Trần suy đoán, đây là một giọt huyết dịch bị nguyền rủa, lộ ra sự quỷ dị và bất tường.
Một giọt huyết dịch bị nguyền rủa, vì sao lại ở nơi này, có quan hệ gì với sinh vật cấm kỵ kia, có phải là máu của nó hay không, hay là có bí ẩn khác?Cổ Trần yên lặng quan sát giọt huyết dịch bị nguyền rủa này, trầm ngâm một lát rồi cẩn thận phong ấn lại, sau đó cất kỹ vào trong không gian trữ vật của mình.
Thứ này, rất nguy hiểm, cứ để đó trước đã rồi nói sau.
Sau khi xem xét một vòng nữa, không có thu hoạch gì, Cổ Trần trực tiếp bay lên không trung, hóa thành một tia sáng biến mất khỏi chỗ này.
.
Chương 644
Trong Thanh Đồng đại điện ở Hoang Cổ thành, Huyền Vô Cực nhìn người đang ngồi ngay ngắn trên Thanh Đồng Vương tọa, trong lòng cực kỳ phức tạp.
Người thanh niên này, không chỉ vài lần khiến hắn sợ ngây người, còn khiến hắn thấy được lực lượng kinh khủng siêu cấp.
Còn hai vị sứ giả Nghĩa Hiên, Chân Nhất đến từ Thiên Cương Thánh Địa đang ngồi cách đó không xa, căn bản không lọt được vào mắt của hắn.
Hai người Nghĩa Hiên, Chân Nhất đưa mắt nhìn nhau, yên lặng không nói gì, trong lòng vẫn còn rung động sâu sắc như trước.
Hai người đã tận mắt chứng kiến, ba vị Phong Vương giả dị tộc vẫn lạc trong tay Cổ Trần, cảnh tượng đó thật sự khiến lòng người chấn động, hiện giờ bọn họ vẫn còn chưa thoát ra được cơn chấn động ấy.
Đặc biệt là hành động vĩ đại nuốt chửng Thiên Phạt của Cổ Trần, hoàn toàn có thể dùng nó để nói khoác cả đời.
Bầu không khí trong đại điện rất nặng nề, không ai nói chuyện, Huyền Vô Cực trịnh trọng nhìn Cổ Trần, yên tĩnh như đang chờ đợi điều gì đó.
– Bách Man sơn chính là cơ nghiệp của ta, ta sẽ không gia nhập bất cứ Thánh Địa nào.
Yên lặng rất lâu, Cổ Trần mới mở miệng nhẹ nhàng nói ra lời này, ý tứ rất rõ ràng, hắn sẽ không gia nhập bất kỳ Thánh Địa nào.
Huyền Vô Cực nghe thấy thế thì cười khổ, nói:- Cổ huynh, hay là ngươi nghĩ thêm một chút đi, gia nhập Thánh Địa cũng không phải là không có lợi gì, ít nhất ngươi có thể được Thánh Địa che chở, cũng có thể nhận được rất nhiều tài nguyên và bí pháp của Thánh Địa, thậm chí còn có thể tìm hiểu Thánh Pháp.
Phía bên kia, hai người Nghĩa Hiên và Chân Nhất đều khẩn trương, thật ra bọn họ cũng rất hy vọng Cổ Trần sẽ gia nhập Thiên Cương Thánh Địa của bọn họ, nhưng vì trước đó đã bị hắn từ chối tất nhiên bọn họ không lên tiếng nữa.
Trước đó đã bị Cổ Trần chấn nhiếp một lần, hiện giờ lại tận mắt trông thấy Cổ Trần cắn nuốt Thiên Phạt, diệt ba vị Phong Vương giả, bọn họ không dám lỗ mãng.
– Hả?Cổ Trần mỉm cười, nói:- Ngươi nói điểm có lợi, có phải là nếu ta gia nhập Huyền Vũ Thánh Địa, sẽ nhận được Huyền Vũ Thánh Dược, với Huyền Vũ Thánh Pháp và các loại bí thuật, chiến kỹ, điển tịch, công pháp tu luyện… Tất cả đều cho ta hay không?- Ách!Lời này vừa phát ra, cho dù là Huyền Vô Cực hay là Nghĩa Hiên, Chân Nhất, cả ba người đều sửng sốt, đặc biệt là Huyền Vô Cực, sắc mặt hắn có chút xấu hổ.
Mặt hắn đỏ bừng lên, lúng túng nói:- Xin lỗi Cổ huynh, chuyện đó ta không làm chủ được, cần trưởng lão Thánh Địa đồng ý mới được.
– Đã là chuyện ngươi không làm chủ được, vậy ngươi còn nói làm gì?Cổ Trần bình thản nói.
Sau đó hắn lại xua tay:- Được rồi, nếu ngươi không cách nào làm chủ được, vậy thì đừng lãng phí thời gian nữa.
– Ngươi về nói với các trưởng lão của Huyền Vũ Thánh Địa, muốn ta gia nhập Huyền Vũ Thánh Địa không phải là không thể được, có điều, ta sẽ không tiến vào Thánh Địa, ta không thể nào vứt bỏ bộ lạc của và các tộc nhân của ta được.
– Ta cần Thánh Địa che chở, nếu như có dị tộc cường đại đột kích, nhất định Thánh Địa phải phái cường giả đến trợ giúp, còn về tài nguyên ta không cần Thánh Địa phải cung cấp cho ta, ta chỉ hy vọng Thánh Địa có thể mở ra tất cả công pháp tu luyện để tất cả mọi người trong bộ lạc của ta học tập.
Cổ Trần nói rõ ràng tất cả tính toán của mình.
Muốn hắn gia nhập cũng được thôi, nhưng nhất định phải mở ra tất cả công pháp tu luyện của Thánh Địa, bí thuật, chiến kỹ …, thậm chí khi cường giả dị tộc đột kích nhất định Thánh Địa phải phái cường giả đến trợ giúp.
Nếu không ta cần gì phải gia nhập vào Thánh Địa các ngươi? Không có lợi ích gì, cũng không được bảo vệ, muốn hắn gia nhập để hắn phục vụ bọn họ, nghĩ hắn ngốc sao?Giống như ở hiện đại, gia nhập công ty nào đó đều nhận được tiền lương và được bảo vệ quyền lợi, đường đường là một Thánh Địa, chẳng lẽ chỉ muốn nhận người không muốn bảo vệ, nếu Thánh Địa không có chế độ phúc lợi, sớm muộn gì cũng sụp đổ.
– Cổ huynh, người bình thường không thể nào tu luyện công pháp của Thánh Địa, cho dù là chiến kỹ, bí thuật phổ thông, đều cần rất nhiều công tích để đổi lấy.
Huyền Vô Cực chân thành giải thích.
Cổ Trần lắc đầu, khinh thường nói:Thánh Địa như vậy, gia nhập thì có ý nghĩa gì, chỉ biết mời chào thiên tài nhân kiệt, lại không hiểu được chỉ có để tất cả mọi người cùng tu luyện, cùng trở nên cường đại, mới có thể sản sinh ra vô số thiên kiêu nhân kiệt chân chính.
– Nếu ngay cả công pháp tu luyện cũng che giấu, không bằng lòng phổ cập cho tộc nhân, loại Thánh Địa này, sớm hay muộn cũng sẽ sụp đổ, ngươi về đi.
.
Chương 645
Cổ Trần nói xong trực tiếp đứng dậy rời khỏi chỗ này, để lại ba người trong đại điện đưa mắt nhìn nhau, nhất thời đều sững sờ không biết phải nói gì.
– Chuyện này! Nghĩa Hiên, Chân Nhất cười khổ, thở dài một tiếng, cuối cùng vẫn thuyết phục thất bại, hai người cũng không dám mở miệng chào mời thêm lần nữa.
Có điều nghĩ đến việc Cổ Trần đã nhận tấm Thánh Lệnh kia, trong đó có lưu lại một đạo Thánh niệm của Thánh giả Thánh Địa, Thánh giả đối với Cổ Trần ưu ái có thừa, cực kỳ coi trọng.
Có mối liên hệ này, cho dù không thể mời chào, nhưng Thiên Cương Thánh Địa vẫn có thể kết thiện duyên với Cổ Trần, vậy là tốt rồi.
Nhìn vẻ mặt đắng chát, có chút buồn bực của Huyền Vô Cực, Thánh Tử của Huyền Vũ Thánh Địa, đường đường là Thánh Tử của Thánh Địa, tự mình tới mời người còn bị từ chối.
Chuyện này là ai cũng sẽ không thoải mái, Huyền Vô Cực có thể nhẫn nhịn là vì biết mình đánh không lại Cổ Trần, hơn nữa còn bị hành động cắn nuốt Thiên Phạt hung hãn của đối phương trấn trụ mới không dám nổi giận.
– Cổ huynh, đây là một tấm Huyền Vũ lệnh, có thể triệu hoán hư ảnh Thánh thú, nếu như ngươi thay đổi ý định có thể dùng thứ này này thông báo cho ta.
Huyền Vô Cực hít sâu vài hơi, sau đó mới lấy một cái lệnh bài màu đen ra, bên trên khắc một con Huyền Vũ, lộ ra một luồng uy áp mơ hồ.
Cổ Trần quay người nhìn hắn một cái, quan sát tấm Huyền Vũ lệnh, hắn mơ hồ cảm nhận được bên trong cất giấu một cỗ lực lượng kinh khủng, chắc là một tia lực lượng đến từ Thánh Thú Huyền Vũ.
Đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, Cổ Trần mở miệng hỏi:- Nếu ta nhận nó, có phải đại biểu cho việc đồng ý gia nhập Huyền Vũ Thánh Địa hay không, nếu đúng như vậy thì ngươi thu lại đi.
– Nếu Thánh Địa có thể phái một Thánh Nhân tới tọa trấn cho ta, ta có thể đồng ý gia nhập.
Cổ Trần chậm rãi nói ra một câu, khiến Huyền Vô Cực cạn lời.
Thánh Nhân? Ngươi muốn một Thánh Nhân tới tọa trấn bộ lạc của ngươi, đúng là mơ giữa ban ngày.
Toàn bộ Đông Cực châu, chỉ có một số ít hoàng tộc mới có Thánh Nhân tọa trấn, ngươi chỉ là một bộ lạc nho nhỏ trong Bách Man sơn cũng dám muốn Thánh Nhân đến tọa trấn?- Cổ huynh, Thánh Nhân, sẽ chỉ tọa trấn trong Thánh Địa, còn nữa, trong dị tộc cũng chỉ có Hoàng tộc mới có Thánh Nhân tọa trấn.
Huyền Vô Cực không thể không kiên nhẫn giải thích, hắn cười khổ nói:- Ngươi đang làm ta khó xử à, sư tôn của ta là một vị Thánh giả trong Thánh Địa, nhưng hắn cũng không thể tuỳ tiện bước ra khỏi Thánh Địa.
– Muốn Thánh Địa phái một Thánh Nhân đến tọa trấn, không phải là không thể được, nhưng nhất định phải có cống hiến to lớn, hoặc là ngươi có thế khiến cho Thánh Địa cam tâm tình nguyện phái Thánh Nhân tới tọa trấn.
– Thật sự không có cách nào saoCổ Trần vẫn là không cam lòng hỏi lại.
Huyền Vô Cực lắc đầu, mặt đầy vẻ bất đắc dĩ, nhưng vẫn nói:- Cũng không phải không có cách nào, trừ khi ngươi có thể tiêu diệt một Vương tộc của dị tộc, mới có thể khiến Thánh Địa bằng lòng phái Thánh Nhân tới tọa trấn.
– Vương tộc?Cổ Trần cau mày lại.
Hắn hỏi:- Có thể nói cho ta biết một chút, Vương tộc có chỗ nào khác bình thường được không?- Cổ Trần tộc trưởng, để tôi nói đi.
Nghe thấy câu hỏi, Nghĩa Hiên trực tiếp bước tới cung kính hành lễ, thái độ rất tốt, khiến Cổ Trần cũng phải kinh ngạc vì thái độ thay đổi của hai người này.
Thật ra cũng không có gì đáng kinh ngạc cả, ngay cả Huyền Vô Cực, Thánh Tử của Huyền Vũ Thánh Địa phải ăn quả đắng, huống chi là hai người bọn họ, nếu thái độ của bọn họ không nghiêm chỉnh, khả năng cũng không có gì tốt.
Sau đó Nghĩa Hiên nói:- Vương tộc trong Dị tộc, thực lực cường đại, ít nhất có ba mươi nhân tài trong tộc đạt đến cấp độ Phong Vương giả mới được xưng là Vương tộc.
– Hơn nữa trong một vài Vương tộc, còn ẩn giấu thực lực rất lớn, Vương tộc tồn tại càng lâu, thì nội tình càng khủng bố, thậm chí có thể có Thánh cấp tọa trấn.
– Thực lực của Vương tộc không chỉ thể hiện ở điều này, bọn họ còn có ít nhất năm mươi triệu tộc nhân trở lên, đó là còn chưa nói đến quân đoàn tinh nhuệ lớn mạnh của Vương tộc.
– Còn có vô số chi nhánh, số lượng khổng lồ, ví dụ như Thú nhân chi nhánh trong Bách Man sơn, là một chi nhánh thuộc về Thú nhân Bỉ Mông Vương.
Nói đến đây Nghĩa Hiên ngừng lại không nói thêm nữa, Cổ Trần đã hiểu cơ bản điểm đáng sợ chân chính của thế lực gọi là Vương tộc rồi, bản thân phải có ít nhất năm mươi triệu tộc nhân, còn rất nhiều chi nhánh nữa.
.
Chương 646
Bên ngoài còn pải có hơn mười vị Phong Vương giả, chưa nói đến bên trong còn ẩn giấu bao nhiêu, còn có nội tình đáng sợ, thậm chí có cả Thánh cấp tọa trấn.
Muốn tiêu diệt được một Vương tộc thế này, đúng là quá khó khăn, Cổ Trần nghĩ đến lực lượng hiện giờ bản thân đang nắm giữ, chợt phát hiện ra lực lượng của mình vẫn quá nhỏ yếu.
– Nhỏ yếu, vậy thì mở rộng!Ánh mắt Cổ Trần trở nên sắc bén, trên người tràn ngập một cỗ khí tức phi phàm khiến người ta khiếp sợ, vô cùng bá đạo.
– Khí tức quá bá đạo, tên này, lại muốn làm gì vậy?Huyền Vô Cực hãi hùng khiếp vía, cảm thấy hình như Cổ Trần đột nhiên thay đổi, khí thế lập tức trở nên vô cùng bá đạo, đến cả hắn cũng có cảm giác muốn cúi người thần phục.
– Thật ra vẫn còn một cách khác.
Đột nhiên Huyền Vô Cực mở miệng nói thêm một câu.
Hắn quan sát Cổ Trần một lúc, rồi mới lên tiếng:- Cách thứ hai chính là, ngươi tự mình thành lập một Vương tộc bộ lạc, trong Nhân tộc có không ít Vương tộc bộ lạc, nếu ngươi có thể thành lập một Vương tộc bộ lạc, vậy thì có lẽ Thánh Địa sẽ phái Thánh Nhân đến tọa trấn.
– Vương tộc bộ lạc?Cổ Trần nhíu mày, kinh ngạc, đây lần đầu tiên hắn nghe nói đến Vương tộc bộ lạc, đương nhiên ở Bách Man sơn này không nghe nói đến chuyện ấy là điều rất bình thường.
Sau đó Huyền Vô Cực nói tiếp:- Ở Đông Cực châu có không ít Vương tộc bộ lạc, theo ta biết ít nhất có vài trăm bộ lạc, hơn nữa trong Đông Cực châu còn có một bộ lạc liên minh, phải là Vương tộc bộ lạc mới có thể gia nhập liên minh này, nếu như ngươi muốn gia nhập, nhất định phải thành lập một Vương tộc bộ lạc.
– Bộ lạc liên minh?Hai mắt Cổ Trần sáng lên, giống như vừa tìm thấy phương hướng.
Có liên minh của các bộ lạc, nhưng mà muốn trở thành một thành viên của liên minh, nhất định phải thành lập một Vương tộc bộ lạc, chứng tỏ các bộ lạc thành viên trong liên minh toàn bộ đều là Vương tộc?- Làm sao mới có thể trở thành Vương tộc bộ lạc?Cổ Trần hứng thú hỏi.
Huyền Vô Cực cười nói:- Muốn trở thành Vương tộc bộ lạc, thứ nhất, nhất định phải có một vị Phong Vương giả chân chính làm tộc trưởng, thứ hai, trong bộ lạc nhất định phải có mười tám vị Phong Vương giả, thứ ba, tộc nhân của bộ lạc không thể ít hơn năm mươi triệu, thứ tư, cũng là quan trọng nhất một chút, muốn trở thành Vương tộc, nhất định phải ngăn cản được Vương Đình phong sát đến từ đến từ dị tộc.
Nghe thấy điều này, Cổ Trần yên lặng suy nghĩ, nhưng trong mắt lại lóe ra ánh sáng rực rỡ, nóng bỏng, khiến Huyền Vô Cực cũng có chút sợ hãi.
– Huyền Vũ lệnh, ta sẽ nhận, nhưng không có khả năng sẽ gia nhập Thánh Địa các ngươi, trừ khi, các ngươi bằng lòng phái hai vị Thánh Nhân tới tọa trấn.
Cổ Trần vung tay hút tấm Huyền Vũ lệnh kia tới, nắm chặt trong tay, quan sát một chút rồi thu lại.
– Vậy thì ta cáo từ.
Huyền Vô Cực dứt khoát chắp tay thi lễ rồi quay người rời khỏi chỗ này.
– Cổ Trần tộc trưởng, chúng ta cũng cáo từ.
Hai người Nghĩa Hiên, Chân Nhất cũng cáo từ ra về, không thể ở lại nơi này nữa, nhất định phải nhanh chóng quay về phục mệnh.
– Thánh Địa, Vương tộc, bộ lạc liên minh, thú vị đấy! Nhìn ba người đi khỏi, ánh mắt Cổ Trần sáng lên, khóe miệng nở một nụ cười khó hiểu, không rõ trong lòng đang suy nghĩ gì.
Trong Thanh Đồng điện, Cổ Trần ngồi trên Vương tọa yên lặng trầm tư, suy tính về kế hoạch phát triển bộ lạc trong tương lai.
Đột nhiên hắn cảm thấy Bách Man sơn hơi nhỏ, tất cả Nhân tộc trong Bách Man sơn cộng lại cũng không đến mười triệu người, còn kém Vương tộc rất nhiều.
Chứ chưa nói đến nhất định phải có ít nhất mười tám vị Phong Vương giả tọa trấn mới miễn cưỡng coi như bước chân vào hàng ngũ Vương tộc, nhưng vẫn là tồn tại đứng hạng chót.
– Vương tộc! Không lâu nữa ta sẽ đạt đến bước này.
Cổ Trần lẩm bẩm, rất có lòng tin với bộ lạc của mình, Bách Man sơn đã hoàn toàn rơi vào trong tay hắn, điều còn thiếu chính là thời gian phát triển.
Hiện giờ Nhân tộc trốn tránh khắp nơi đã ào ào chạy ra khỏi núi rừng, không ngừng đến đây gia nhập vào bộ lạc, sớm muộn gì số lượng nhân khẩu của bộ lạc sẽ trở nên lớn mạnh.
Đợi khoảng một tháng nữa, khi tất cả người trong bộ Bách Man sơn toàn bộ đều gia nhập bộ lạc của Cổ Trần xong, đến lúc đó sẽ thống kê lại số nhân khẩu một lượt.
Tiếp đó sẽ xây dựng nên chín tòa đại thành, khắc trận văn lên trên, kết nối Bách Man sơn thành một khối vững chắc, tiến có thể công, lui có thể thủ.
Còn về Thánh Địa, Cổ Trần đang cân nhắc chuyện khác, trước mắt hắn sẽ không gia nhập Thánh Địa nào, vừa không có chỗ tốt gì, vừa bị gò bó giống như ăn nhờ ở đậu.
.
Chương 647
Mỗi bước đi cho tới ngày hôm nay, dã tâm của Cổ Trần đã tỏ rõ từ lâu rồi, hiện giờ hắn đang nắm giữ một bộ lạc rất lớn, vì sao phải từ bỏ bộ lạc gia nhập vào nơi gọi là Thánh Địa kia?Chuyện đó căn bản không cần thiết, trong tương lai, đợi đến khi hắn trưởng thành, đủ cường đại, sẽ không cần phải xem sắc mặt Thánh Địa nữa, thậm chí còn có thể áp bức Thánh Địa.
Đương nhiên, điều kiện đầu tiên là phải có đủ năng lực, chỉ cần thực lực của hắn cường đại, thế lực đủ lớn, thì Thánh Địa hắn cũng có thể chiếm đoạt.
Dã tâm của Cổ Trần không chỉ có mỗi điều này, thứ hắn muốn không phải một nơi nho nhỏ như Bách Man sơn, mà là thế giới bên ngoài mênh mông rộng lớn kia.
Nơi đó có càng nhiều bộ lạc của Nhân tộc hơn, nhiều thế lực chờ hắn đến chinh phục hơn, hắn muốn bước từng bước một đạp chân vào võ đài của thế giới Man Hoang, chính thức đọ sức cùng Man Hoang Bách Tộc.
Dã tâm, cần có thế lực và thực lực chèo chống, không thì chỉ là suy nghĩ viển vông mà thôi.
Cổ Trần có thực lực cường đại, cũng có lòng tin dẫn dắt bộ lạc từng bước một bước lên con đường cường thịnh, không sợ bất kỳ khiêu chiến nào trong tương lai.
– Sau đó chính là thành lập Vương Đình, xây dựng căn cơ.
Sắc mặt Cổ Trần rất kiên định, đã vạch xong kế hoạch và mục tiêu, đã có một phương hướng cụ thể, vậy thì việc đầu tiên phải làm chính là phát triển bộ lạc trở thành Vương tộc, tạo dựng căn cơ thâm hậu.
– Xem thử tài sản của ba tên Phong Vương giả dị tộc kia trước đã, xem có gì tốt không, hy vọng đừng là quỷ nghèo.
Sau đó, Cổ Trần lấy hết đồ vật hắn thu được trước đó khi giết Phong Vương giả tam tộc, bày tất cả ra trước mắt, rồi kiểm tra từng thứ một.
Đầu tiên là Vương binh của ba vị Phong Vương giả, một cây Chiến Thương màu vàng, là Vương Binh bản mệnh của Kim Quang Vương, xem như Đạo khí đẳng cấp thượng thừa.
Mỗi tên Phong Vương giả đều có một Vương Binh, trong tay Hắc Thạch Vương có một thanh Chiến Qua đen nhánh, tản ra hàn khí lạnh thấu xương, cũng là một kiện Vương Binh.
Còn một cái là của Cự Phủ Vương, vị Phong Vương giả của Thú nhân tộc, Vương Binh của hắn chính là một thanh Chiến Phủ kinh khủng, lưỡi búa đỏ như máu hiện ra sát cơ lạnh thấu xương.
– Không tệ, để lại bộ lạc ban thưởng cho những chiến tướng khác.
Cổ Trần quan sát ba kiện Vương Binh, đều rất không tệ, sau đó xóa sạch ấn ký còn sót lại trên đó, để lại bộ lạc ban thưởng cho những chiến tướng khác.
Sau đó, Cổ Trần lại cầm lấy một thanh đao vàng óng ánh lên, một thanh Chiến đao vô cùng sắc bén, khí tức kinh khủng, lộ ra một luồng Thánh uy mơ hồ.
Đó là một kiện Bán Thánh khí!Là một thanh bảo đao trong tay Kim Quang Vương, Bán Thánh binh, uy lực mạnh mẽ, có một luồng Thánh uy, không ngờ tên này lại có Bán Thánh binh.
Điều này khiến Cổ Trần có chút kinh ngạc, trong cuộc đại chiến, hai vị Phong Vương giả Hắc Thạch Vương và Cự Phủ Vương, đều không có Bán Thánh binh.
Vậy mà Kim Quang Vương lại có thể có một kiện Bán Thánh binh, nhìn là biết con dê này béo đến mức nào.
– Bán Thánh binh, ẩn chứa một luồng Thánh uy, lực sát thương cường đại, vượt qua Đạo khí, Vương Binh.
Cổ Trần lẩm bẩm, sau đó yên lặng quan sát món Bán Thánh binh kia, xem rốt cuộc có điểm nào kỳ lạ, nếu như hiểu rõ, sẽ có tác dụng cực lớn đối với việc tiến giai của binh khí trên người hắn.
Trong tương lai nói không chừng tất cả đồ vật trên người hắn đều tiến giai thành Bán Thánh binh thậm chí Thánh Binh.
Trong tay hắn có Tiên Thiên Thanh Đồng Thạch Kiếm, là một món Tiên Thiên Đạo khí cực phẩm, thiếu chút nữa đã có thể lột xác tiến vào cấp bậc cao hơn, còn có hai kiện bảo vật nữa là Thanh Đồng ấn tỷ và Thanh Đồng chi thư! Cấp bậc cụ thể vẫn chưa thể xác định.
Bởi vì có Tộc vận tẩm bổ, hai món đồ này có ý nghĩa phi phàm.
Còn Thanh Đồng Bí Giáp, Cổ Trần vẫn phải thối luyện mới tăng lên được, trước mắt vẫn còn ở cấp bậc Đạo khí, vẫn chưa cao cấp lắm.
Nhưng muốn làm được điều đó phải bỏ ra rất nhiều Thanh Đồng dung nhập vào trong đó, thậm chí còn phụ thuộc vào trình độ lĩnh ngộ của hắn, mới có thể đạt đến bước đó.
Keng!Chiến đao kêu leng keng, giống như có linh tính, rất mạnh mẽ, đang rung động không ngừng muốn thoát ly khỏi sự trấn áp và giam cầm của Cổ Trần.
– Hừ!Cổ Trần lạnh lùng hừ một tiếng, nhẹ nhàng nói:- Chỉ là một vật chết, ngươi còn có thể lật trời hay sao?Cho dù đó có là Bán Thánh binh đi nữa, cũng không chạy thoát được vận mệnh bị trấn áp, từng tia sấm sét Thiên Phạt đỏ thẫm, u lam, tím đậm, đen nhánh đan xen lẫn nhau, tràn vào trong Bán Thánh binh.
.
Chương 648
Một tiếng “Bụp” vang lên, trên Bán Thánh binh tỏa ra một luồng khói đen, tiếng kêu thảm thiết thê lương truyền đến, giống như linh hồn ý chí trong đó đã bị Thiên Phạt trực tiếp tiêu diệt.
Trong Bán Thánh binh này, vậy mà lại cất giấu một đạo Tàn Linh, đáng tiếc đã bị Lực lượng Thiên Phạt tràn vào, giết chết ngay tại chỗ, hóa thành hư vô, rất thê thảm.
Cổ Trần kinh ngạc nói thầm:- Vậy mà lại cất giấu một Tàn Linh, may mà ta cảnh giác, dùng Thiên Phạt để thối luyện một lần, nếu không đúng là như đang cất giữ một quả bom hẹn giờ.
Diệt Tàn Linh trong Bán Thánh binh xong, Cổ Trần mới yên tâm bắt đầu kiểm tra chỗ huyền bí và điểm đặc biệt món binh khí này, xem nó có gì khác so với Đạo khí.
Hắn rót linh hồn cường đại của mình vào trong đó, cẩn thận quan sát từng li từng tí, cuối cùng cũng phát hiện ra điểm khác nhau trong đó.
Đạo khí, Vương Binh, xếp trên nó còn có cấp bậc cường đại hơn nữa là Hoàng Binh, bên trên Hoàng Binh, là Thiên khí cấp cao hơn, Thiên Nhân Vũ khí, ẩn chứa một luồng ý chí siêu phàm.
Còn mạnh hơn so với Thiên Nhân Vũ khí, chính là Thánh Binh.
Trong tay Cổ Trần, có một kiện Bán Thánh binh, vượt qua cấp bậc Đạo khí, Vương Binh, Hoàng Khí, Thiên khí, mới đạt đến cấp bậc Thánh khí hoặc là Thánh Binh.
Nhưng mà Bán Thánh binh, cũng chưa chắc uy lực của nó đã vượt qua Hoàng Binh hoặc là Vương Binh, Đạo khí, ý nghĩa chân chính của nó là một đạo Thánh Ngân nằm trong đó.
Bán Thánh binh, không phải Thánh Binh, chỗ huyền bí chân chính là Thánh giả đã lạc ấn một luồng Thánh Ngân ở trong đó, từ đó chế tạo ra được một món Binh khí đặc biệt ẩn chứa một luồng Thánh uy.
Loại vật này, trong tương lai không thể nào trở thành Thánh khí được, chỉ có thể biến thành Bán Thánh binh, nhưng chỉ cần một đạo Thánh Ngân thôi, uy lực đã mạnh mẽ hơn rất nhiều.
Có điều bán Thánh binh cũng phân ra mạnh yếu, ví dụ như nếu lạc ấn một tia Thánh Ngân lên trên một kiện Đạo khí phổ thông, tuy cũng coi là Bán Thánh binh, nhưng uy lực chỉ mạnh hơn một chút.
Còn nếu lấy Hoàng Binh làm cơ sở, lạc ấn Thánh Ngân, tất nhiên sẽ có thể khắc lên nhiều Thánh Ngân hơn, uy lực cũng sẽ cường đại hơn, thậm chí còn có khả năng đạt đến cực hạn.
Đó mới là Bán Thánh binh đỉnh phong.
Còn về kiện Bán Thánh binh này, nó chỉ là một kiện Bán Thánh binh bình thường nhất, bên trong chỉ có một đạo Thánh Ngân, Thánh Ngân vàng óng ánh, tỏa ra một luồng Thánh uy.
– Thì ra là thế!Cuối cùng Cổ Trần cũng tìm hiểu được huyền bí của Bán Thánh binh, hắn giật mình hiểu ra, chẳng trách lại cảm thấy kiện Bán Thánh binh này cũng không cường đại lắm.
Thậm chí hắn còn cảm thấy không bằng Tiên Thiên Thanh Đồng kiếm của mình, nhưng mà so với Thanh Đồng chi thư và Thanh Đồng ấn tỷ thì cường đại hơn một chút.
Không phải là uy lực cường đại, mà là tiềm lực cường đại, đại biểu ba kiện đồ vật này của Cổ Trần đều có không gian trưởng thành rất lớn.
– Thánh Ngân, chỉ có Thánh giả mới có thể lạc ấn sao?Ánh mắt Cổ Trần lộ ra vẻ trầm tư, ý chí cường đại tràn vào trong Chiến đao, lập tức bao vây lấy đạo Thánh Ngân bên trong, yên lặng bắt đầu tìm hiểu.
Hắn nghĩ, không biết có phải chỉ có Thánh Nhân mới có thể lạc ấn Thánh Ngân hay không, có thể trực tiếp dùng Minh Văn thuật pháp khắc họa Thánh Ngân lên trên binh khí khác được không.
Nếu suy nghĩ này của Cổ Trần có thể thực hiện được, trong tương lai có lẽ bộ lạc sẽ không thiếu Bán Thánh binh, thậm chí có thể sản xuất ra số lượng lớn.
Thánh Ngân, chỉ cần hiểu rõ ý nghĩa thâm ảo chân chính bên trong, dùng phương pháp xem mèo vẽ hổ để phục chế lại, rồi lạc ấn không biết có được hay không?Trong đại điện, Cổ Trần nắm một thanh Chiến đao màu vàng, linh hồn ý chí cường đại tràn vào trong đó cuồn cuộn không dứt, bắt đầu trong tham khảo lĩnh ngộ về đạo Thánh Ngân kia.
Thứ này, ẩn chứa Thánh uy, mang theo lý lẽ huyền ảo.
Cổ Trần bắt tay vào tìm hiểu, nhưng căn bản không tìm hiểu được gì.
– Xem ra, cảnh giới chưa đủ không có cách nào lĩnh ngộ huyền bí của Thánh Ngân.
Một lúc sau, Cổ Trần đành phải từ bỏ, có chút tiếc nuối, ý nghĩ này tạm thời vẫn chưa thể thực hiện được.
Nhưng hắn cũng không nhụt chí, thu lại cất kỹ, đợi tương lai khi cảnh giới đủ cao, có thể tham ngộ Thánh Ngân trong đó, hắn sẽ trực tiếp sản xuất hàng loạt Bán Thánh binh.
Đừng quên, trong tay Cổ Trần có một chi Bất tử quân đoàn kinh khủng, nếu như lĩnh ngộ được huyền bí của Thánh Ngân, không biết có thể chế tạo ra hàng loạt Thanh Đồng bất tử chiến binh có cấp bậc Bán Thánh binh không.
Nghĩ đến cảnh tượng vô số Bán Thánh binh hình người xông lên chém giết, khiến nhiệt huyết không nhịn được sôi trào.
– Để xem tài sản của bọn họ còn có cái gì nữa.
Thu Bán Thánh binh lại, Cổ Trần bắt đầu kiểm tra toàn bộ gia sản của ba người Hắc Thạch Vương, Cự Phủ Vương, Kim Quang Vương, từng người từng người một!.
– Nhiều Linh vật quá!Vừa mở trữ vật giới chỉ đầu tiên ra, Cổ Trần đã bị những thứ bên trong dọa sợ ngây người.
Trong không gian trữ vật có rất nhiều thứ, có các loại dược liệu, linh dược, không có một gốc Linh dược nào thấp hơn một nghìn năm tuổi, số lượng nhiều vô kể.
Hơn nữa vừa liếc nhìn vào trong, Cổ Trần đã trông thấy một gốc Dược Vương, thứ này khiến hắn trợn tròn mắt lên nhìn.
– Hơn ba nghìn gốc Linh dược nghìn năm, một trăm gốc Dược Vương, giàu nứt đố đổ vách.
Hai mắt Cổ Trần tỏa sáng, lấy hết một trăm gốc Dược vương bên trong ra ngoài, ngay lập tức Linh khí tràn ngập khắp nơi, mùi thuốc phiêu dật, khiến lỗ chân lông khắp người không nhìn được mở ra.
– A!Hắn hít sâu một hơi, cảm thấy cả người thư thái, một trăm gốc Dược Vương trong chiếc nhẫn màu vàng óng này chính là gia sản của Kim Quang Vương, giàu chảy mỡ.
.
Chương 649
Không chỉ có Linh dược, bên trong còn có rất nhiều tài liệu quý hiếm, các loại Linh huyết, Linh quặng trân quý, số lượng khổng lồ, gần như chất thành từng đống.
Chọn chọn lựa lựa một lúc lâu, sau khi Cổ Trần lấy hết tất cả những thứ hắn cần dùng ở bên trong, số còn lại hắn thu vào trong một cái vòng tay trữ vật khác, chuẩn bị giao nó cho bộ lạc làm nội tình.
– Hắn này, đúng là dê béo.
Cổ Trần nở nụ cười, kiểm tra từng thứ một, sắp xếp lại vài món trong số đó, rất nhanh hắn đã tìm được không ít bí cốt trân quý, các loại điển tịch! Bên trong có ghi lại các vấn đề liên quan tới việc tu luyện, chiến kỹ, bí pháp …, số lượng cũng không ít, trong đó cũng một vài thứ thu hút Cổ Trần.
Những công pháp tu luyện này, khiến hai mắt Cổ Trần tỏa sáng, hắn xem xét từng cái từng cái một, tìm hiểu thấu đáo tri thức áo nghĩa bên trong, làm phong phú thêm nền móng cơ sở của mình.
Hắn cần nhiều tri thức để khiến hiểu biết của mình phong phú hơn, để chuẩn bị cho bước tiếp theo, tự sáng tạo ra công pháp tu luyện của tiêng mình.
Mở tất cả ba cái trữ vật giới chỉ ra, đồ vật bên trong thật rất nhiều, chỉ riêng gia sản của một mình Kim Quang Vương đã nhiều hơn số lượng Cổ Trần thu được những ngày qua.
Sau đó, là mấy cái không gian trữ vật của Hắc Thạch Vương, trong lòng Cổ Trần có chút mong chờ, hắn mở một cái ra, bắt đầu kiểm tra đồ vật bên trong.
– Oa, thơm quá!Hai mắt Cổ Trần tỏa sáng, nhìn thấy vô số Dược liệu, Linh vật đầy tràn không gian trữ vật, đúng là không thể tin nổi, gia sản của mấy tên Phong Vương giả dị tộc lại phong phú như thế.
Đúng là giàu chảy mỡ.
Nhìn vốn liếng của Hắc Thạch Vương, trong đó mấy nghìn gốc Linh dược nghìn năm, hơn một trăm gốc Dược Vương, số lượng này nhiều đến mức khiến người ta rung động.
Những tài liệu, các loại vật tư, Linh huyết, Linh quặng khác… số lượng cũng rất nhiều, Cổ Trần vui đến mức không ngậm miệng được, trong lòng thầm nghĩ có nên giết thêm mấy tên Phong Vương giả của dị tộc hay không?Sau khi xắp xếp lại một phen, thu thập, kiểm kê, sau đó lấy đi những thứ bản thân cần dùng.
Cổ Trần lại tiếp tục mở không gian trữ vật của Phong Vương giả cuối cùng, hắn cũng có ba kiện trang bị trữ vật, hai cái nhẫn, một chiếc vòng tay.
Đó là gia sản của Cự Phủ Vương.
Cổ Trần mở một cái giới chỉ ra xem, bên trong chứa rất nhiều các loại tài liệu, khoáng thạch, thậm chí còn có một số xương cốt của vài loại dã thú, Linh huyết! Trong cái giới chỉ thứ hai, chứa rất nhiều dược liệu, tràn đầy không gian trữ vật, không hề ít hơn so với hai người trước, chỉ tính Dược Vương đã có một trăm ba mươi sáu gốc, điều này khiên Cổ Trần sợ ngây người.
– Những người này, sao lại có nhiều Dược Vương và Linh dược như vậy?Trong lòng Cổ Trần có chút chấn động, chẳng lẽ, Phong Vương giả đều giàu như thế sao?Thật ra hắn không biết, ba vị Phong Vương giả này để dành rất nhiều Linh dược và Dược Vương như vậy, chính vì chuẩn bị để bản thân ngưng tụ ra nhiều Niết Bàn chân huyết hơn.
Bởi vì việc ngưng tụ Niết Bàn chân huyết tiêu hao rất lớn, ngưng tụ được một giọt tương đương với việc có thêm một mạng, cho nên muốn thành công nhất định phải tiêu hao rất nhiều Linh dược.
– Những Linh dược, Dược Vương này nhận được rất đúng lúc, ta đang thiếu rất nhiều Linh vật để lột xác Niết Bàn chân huyết trong cơ thể mình.
Mặt Cổ Trần đầy hưng phấn, có số lượng Linh dược, Dược Vương khổng lồ như thế, nếu như luyện hóa tất cả thành thuốc, chắc chắn có thể khiến hắn mạnh hơn nhiều.
Lần đột phá trước đó hắn đã thành công ngưng kết được một nghìn giọt Niết Bàn chân huyết, sau này phải không ngừng ngưng tụ Tiên Thiên chân huyết trong cơ thể mình, khiến nó lột xác thành Niết Bàn chân huyết, trở nên càng cường đại hơn.
.
Chương 650
Đợi đến khi trong có thể hắn có mười vạn giọt Niết Bàn chân huyết, thì ai có thể giết hắn?- Hả? Đây là, Niết Bàn Thánh Dược?Đột nhiên, ánh mắt Cổ Trần sáng lên, trong một góc nhỏ hắn tìm thấy một tấm Dược phương.
Bên trên ghi lại một loại phương pháp luyện dược, Niết Bàn Thánh Dược, căn cứ vào những gì ghi chép trên Dược phương, có thể luyện ra được một loại Bảo Dược có tác dụng lột xác Niết Bàn chân huyết.
Loại thuốc này, có thể xưng là Thánh Dược.
Đương nhiên nói là Thánh Dược có chút hơi quá, nhưng như vậy đủ để nhìn ra sự cường đại và trân quý của nó, không ngờ, vậy mà Cự Phủ Vương lại mang theo một Dược phương như thế này trên người.
Đây đúng là thứ tốt, Cổ Trần nhìn thấy nó hai mắt lập tức tỏa sáng, có thứ này, có thể luyện ra được Niết Bàn Thánh Dược, sau đó có thể đẩy nhanh quá trình lột xác huyết dịch trên người hắn.
– Tốt quá, đúng là một đám tống tài đồng tử, đưa tới cho ta rất nhiều bảo bối, thật sự phải cảm ơn ba người tốt bụng này mới được.
Cổ Trần cười híp mắt, yêu thích Dược phương không nỡ buông tay, không ngừng xem xét nội dung bên trong, nhớ kỹ từng cái từng cái một.
Sau khi nhớ kỹ toàn bộ, Cổ Trần mới cất Dược phương đi, rồi thu dọn tất cả mọi thứ, bắt đầu xử lý dược liệu, Linh vật, để chuẩn bị luyện Niết Bàn Thánh Dược.
Sắp xếp xong tất cả mọi thứ, nhìn thấy thu hoạch khổng lồ, mặt Cổ Trần đầy hưng phấn, trong lòng hắn không nhịn được kích động rất lâu.
– Chà chà, ba người các ngươi, chết có ý nghĩa lắm, tới tặng cho ta nhiều đồ tốt như vậy, đúng là không biết nên cảm tạ các ngươi thế nào đây.
Cổ Trần ném ra ba bộ thi thể ra ngoài, chính là thi thể của ba vị Phong Vương giả Hắc Thạch Vương, Kim Quang Vương, Cự Phủ Vương, cho dù đã chết nhưng vẫn tản ra khí tức cường đại như cũ.
– Để cảm tạ các ngươi, ta sẽ luyện hóa tất cả Niết Bàn chân huyết và huyết mạch trên người các ngươi.
Hắn lầm bầm một câu, rồi vung tay lấy ra một cái lò luyện bằng Thanh Đồng, trực tiếp ném ba bộ thi thể vào trong đó, bắt đầu châm lửa luyện hóa.
Ba vị Phong Vương giả dị tộc đáng thương, đã bị Cổ Trần giết chết, lại còn bị luyện thi, thôn hồn, toàn bộ gia sản đều trở thành đồ của Cổ Trần, tặng cho hắn vô số bảo vật.
Xì xì! Sau khi thi thể bị dung luyện sạch sẽ, tách ra Niết Bàn chân huyết của mỗi người, mỗi người đều có khoảng chín giọt, mười giọt Niết Bàn chân huyết, điều này khiến Cổ Trần có chút bất mãn vì số lượng quá ít.
Nếu để ba người kia biết được ý nghĩ này của Cổ Trần, chắc chắn bọn họ sẽ tức đến mức đội mồ sống dậy, đương nhiên là bây giờ thi thể cũng không còn nữa rồi, ba vị Phong Vương giả đáng thương, chết rất thảm.
– Chỉ có một chút Niết Bàn chân huyết, quá ít, còn chưa đủ để cho ta luyện thành mấy giọt Niết Bàn chân huyết.
Cổ Trần có chút bất mãn nói thầm, hắn thu lại hai mươi chín giọt Niết Bàn chân huyết kia, sau đó, nhìn đống huyết dịch luyện ra từ ba người.
Một vũng máu màu vàng óng, tỏa ra một luồng khí tức tang thương, một dòng huyết mạch màu vàng kim, chính là huyết dịch của Thú nhân Vương tộc.
Còn một loại huyết mạch, chính là huyết mạch trong cơ thể Hắc Thạch Vương, một loại huyết mạch có nguồn gốc từ Thạch tộc cổ lão, có điều Cổ Trần không nhận ra được.
Nhưng cho dù thế nào, trong huyết mạch của ba người vẫn ẩn chứa năng lượng rất lớn, có thể thôn phệ luyện hóa để làm lớn mạnh huyết mạch của mình.
Để làm chất dinh dưỡng, trực tiếp luyện hóa hấp thu hết.
Cổ Trần đã có dự định của mình, hắn thi những thứ này lại, chuẩn bị bắt đầu luyện Niết Bàn Thánh Dược.
– Niết Bàn Thánh Dược, phải tìm hiểu kỹ càng một phen, để hiểu rõ tất cả, tránh phạm sai lầm.
Sau đó, Cổ Trần bắt đầu chăm chú nhìn vào Dược phương của Niết Bàn Thánh Dược, không ngừng lĩnh ngộ nội dung và phương pháp luyện dược bên trong, tìm hiểu kỹ càng không còn sơ hở nào.
Sau khi chuẩn bị xong toàn bộ, Cổ Trần lấy dược đỉnh bằng đồng thau ra, bắt đầu luyện Niết Bàn Thánh Dược, để lột xác hình thành thêm Niết Bàn chân huyết cho bản thân.
Keng!Dược đỉnh rung động, lửa cháy hừng hực, đầu tiên Cổ Trần rót rất nhiều Tiên Thiên Linh huyết vào trong, dùng dược liệu trung hòa để luyện chế.
Quá trình luyện dược cực kỳ rườm rà, Cổ Trần cẩn thận tỉ mỉ làm theo những gì ghi trên Dược phương để bào chế, nấu luyện, làm chính xác không sai lệch chút nào, tránh lãng phí Linh dược.
Các loại dược liệu được phân chia theo tỉ lệ nhất định, rồi ném từng thứ một vào trong dược đỉnh, theo thứ tự trước sau, còn phải khống chế ngọn lửa… vân vân… Cổ Trần đều làm được hoàn hảo.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, các loại Linh dược nghìn năm, từng gốc Dược Vương được ném vào trong lò, không đau lòng chút nào, giống như đều là thứ không đáng tiền vậy.
Đối với dược liệu mà nói, sau khi luyện thành dược dịch hiệu quả lại càng tốt hơn.
Ục ục ục! Một lúc lâu sau, Linh huyết trong chiếc dược đỉnh sôi trào, từng cây Linh dược, Dược Vương hòa vào trong đó, tản ra dược lực cường đại.
Từ trong đỉnh sôi trào, từng đám khói bốc hơi bay lên lên, tràn ngập khắp đại điện.
Ba ngày sau, một tia sáng ngút trời, tạo ra thiên tượng cự lớn.
Ầm!.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










