Ta Man Hoang Bộ Lạc
Tập 28 : Xé Thành Hai Khúc (c271-c280)
❮ sautiếp ❯Chương 271: Xé Thành Hai Khúc
Một đấm đánh xuống, lớp đất bốn phía nổ tung bay lên, sóng khí mạnh mẽ cuốn lấy khói bụi cuồn cuộn tán đi.
– Ức hiếp Nhân tộc ta, giết!Lại một tiếng quát lớn, Cổ Trần giơ cao nắm đấm Thanh Đồng nặng như núi hung hăng đập xuống.
Ầm ầm một tiếng, lão Thú nhân thân thể nổ tung, gãy mấy chục khúc xương, trên thân hình to lớn đầy vết nứt, máu tuôn như suối.
Bùm bùm bùm bùm bùm!Cổ Trần đôi mắt đỏ thẫm bắn ra lệ khí khủng bố, một đấm lại một đấm đập xuống, đánh cho lão Thú nhân toàn thân rách nát, máu tưới đầy đất.
– Phụt!Lão Thú nhân thê thảm kêu gào, thất khiếu phun máu, hai con mắt lồi ra, sắp nổ nát.
Nhưng sức mạnh huyết mạch cường đại không ngừng tuôn ra, khiến thân thể của lão Thú nhân trở nên càng mạnh, chữa trị tình trạng vết thương, lại lần lượt bị Cổ Trần đánh cho run sợ.
– A! !!Lão Thú nhân muốn giãy giụa, gầm rống gồng sức vùng vẫy.
Nhưng lão bị Cổ Trần đè chặt, từng cú đấm giã lên người lão, mặt đất nổ tung từng lớp, hiện ra một hố sâu mấy chục thước.
Đáy hố to có nhiều nước ngầm tuôn ra.
Bị Cổ Trần đập lung tung đánh xuyên mạch nước ngầm.
Bùm!Đột nhiên, một bóng cự nhân bay ra khỏi hố, nặng nề đáp xuống trước phế tích tường thành, đập chết mảng lớn Thú nhân, gây ra rối loạn lớn.
Khi tất cả mọi người nhìn thấy bộ dạng thê thảm của lão Thú nhân, toàn thân rách nát, không có một chỗ lành lặn.
– Ui!Rất nhanh Thú nhân kinh khủng lui về phía sau, hút ngụm khí lạnh, chỉ cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, linh hồn đều run rẩy.
Chỉ thấy một cự nhân bay lên, ầm vang một tiếng đáp xuống đất, sóng khí mãnh liệt hất bay mấy chục Thú nhân, giẫm chết vài tên ở gần.
Cổ Trần chậm rãi đứng lên, nhìn xuống lão Thú nhân nằm ở trước mắt, thân hình rách nát, máu thịt nhầy nhụa, xương đứt gãy, nhìn thê thảm vô cùng.
Mắt Cổ Trần bắn ra tia sáng hung ác:- Ngươi, đi chết đi!Nói xong hai tay hắn chộp người lão Thú nhân giơ lên.
Cảnh này làm nhiều Thú nhân sợ hãi vô cùng, lần lượt lui về phía sau, cự thú Mãnh tượng cũng sợ sệt liên tục thụt lùi, không dám tới gần.
Hung uy của Cổ Trần mãnh liệt khiến thú người đều sợ hãi.
– Càn rỡ!Lúc này, vị Nhị điện hạ Mông Lỗ rốt cuộc tỉnh táo lại.
Một chuỗi biến hóa khiến hắn đều ngơ ngẩn khiếp sợ, nhưng nhìn thấy Cổ Trần xách lão Thú nhân lên thì trong lòng Mông Lỗ gióng lên hồi chuông cảnh báo, mở miệng quát mắng.
Mông Lỗ hét to:- Buông trưởng lão ra!Mông Lỗ lao nhanh đến, toàn thân tỏa ánh sáng vàng.
Các hoa văn màu vàng trên người Mông Lỗ sáng lên, sức lực mạnh mẽ bộc phát ra, thân hình răng rắc to ra, cuối cùng hóa thành hình dạng khủng bố nửa người nửa thú.
Đó là thân thể của Bỉ Mông, một loại chiến thể mạnh mẽ của Thú tộc, khi thi triển ra thì sức chiến đấu siêu đẳng.
– Xéo!Cổ Trần quay đầu vỗ chưởng, Mông Lỗ giật nảy mình tung cú đấm đón đánh.
Quyền chưởng của hai người va chạm vào nhau.
Bùm!Mông Lỗ trượt một đường dài mấy chục thước mới ngừng, không nhúc nhích chút nào, hiển nhiên chiếm ưu thế, đó là vội vàng chưa kịp bùng nổ sức mạnh khủng bố nhất.
Mắt thấy chính mình bị bức lui, Mông Lỗ quắc mắt, sát khí tràn ngập:- Đáng chết, ngươi dám!Lão Thú nhân kinh hoàng hét to:- Không! !!Chỉ thấy hai tay Cổ Trần giơ cao lão Thú nhân, gồng sức xé mạnh.
Xoẹt!Thân thể lão Thú nhân bị Cổ Trần xé thành hai nửa, máu nhuộm bốn phương, ruột rơi đầy đất, bốc hơi nóng hổi.
Bốn phía một mảnh tĩnh mịch, mặc kệ là Thú nhân hay Nhân tộc đều bị cảnh tượng trước mắt làm ngơ ngẩn.
Cổ Trần xé lão Thú nhân thành hai khúc, thân hình Thanh Đồng cao năm trượng bị máu tưới đỏ thẫm, lấp lánh ánh sáng xanh, tràn đầy ma tính, kích thích mạnh đến người khác.
Có Thú nhân sợ hãi vỡ mật, ngồi bệch xuống đất:- Trưởng lão! Chết rồi!Nhiều Thú nhân thấp thỏm lo âu, không ngừng lui về phía sau, đã không có Thú nhân dám tiếp tục tiến công, dù là cự thú Mãnh tượng cũng cuống cuồng thụt lùi.
Cổ Trần đứng ngạo nghễ trước phế tích tường thành, hai tay cầm hai nửa thi thể đẫm máu, hắn tựa như ma vương, khiến người sợ hãi.
– A! Bản điện hạ làm thịt ngươi!Nhị điện hạ tức điên, giận dữ ánh lên đôi mắt lóe tia hung thần, hắn nhảy người lên, trong tay không biết khi nào đã cầm một thanh đao khủng bố.
Người còn ở trên cao, hai tay giơ lên chiến đao to lớn chém thẳng xuống đầu Cổ Trần.
Keng!Một tiếng vang thật lớn, đầy trời đá vụn bay tán loạn.
Khi khói bụi tán đi, lộ ra Thanh Đồng cự nhân cao lớn, một bàn tay nắm lấy thanh đao khủng bố.
Mông Lỗ hoảng sợ, tròng mắt lồi ra:- Sao có thể? !Mông Lỗ không thể tin tưởng một đao mạnh mẽ của mình vậy mà bị Cổ Trần đón lấy, còn là một tay chộp lưỡi đao của hắn.
Cổ Trần mặc Thanh Đồng bí giáp cao năm trượng, ánh sáng Thanh Đồng chảy xuôi trên cánh tay, năm ngón tay siết chặt lưỡi đao của đối phương, không nhúc nhích chút nào.
.
Chương 272: Uy Lực Kiếm Ý
Cổ Trần bùng nổ quát to, vung nắm đấm tay phải đấm vào bụng của Mông Lỗ:- Xéo!Bùm!Mông Lỗ không kịp phản ứng, người cùng đao tạt ngang trăm thước đụng mạnh vào tường thành rách nát, đụng ra một hố sâu.
Rào rào!Giây sau, Mông Lỗ hất văng đá vụn phế tích, từng bước đi ra ngoài, trên người vòng quanh từng vằn hoa văn màu vàng.
Đôi mắt của Mông Lỗ trở nên bình tĩnh đến lạ, không còn tia điên cuồng nữa, thay thế là một loại sát ý ác nghiệt vô cùng, băng hàn thấu xương.
Mông Lỗ gằn từng chữ:- Trong Nhân tộc, ngươi là người mạnh nhất mà bản điện hạ từng gặp, không thẹn với cái tên thiên kiêu.
Mông Lỗ cất bước mà đến, thân thể cao lớn tỏa ra sức ép khủng bố, đạp ra từng dấu chân, mặt đất vỡ ra từng tấc.
Bốn phía đá vụn bị sức mạnh vô hình hấp dẫn, vòng quanh thân thể Mông Lỗ hình thành gió bão đáng sợ, trên bầu trời bỗng nhiên che kín mây đen.
Ầm ầm ầm ầm ầm!Mây đen cuồn cuộn xoay tròn, hình thành vòng xoáy đáng sợ, sức ép bàng bạc mãnh liệt lan tràn, đè ép vô số Thú nhân khó mà hô hấp.
Bên Nhân tộc cũng sợ hết hồn, cấp tốc lui về phía sau, mấy vạn người cùng nhau lui ra, không dám tới gần.
– Mạnh quá!- Chỉ riêng khí tức đã đủ đè chết chúng ta.
Có người khiếp sợ hô nhỏ, lộ ra vẻ mặt hoảng sợ nhìn Nhị vương tử Thú nhân Mông Lỗ.
Mọi người đều như nhau, bị khí thế cường đại của Mông Lỗ làm kinh sợ, có chút kinh dị.
Nhưng khi nhìn thấy Thanh Đồng cự nhân hóa thân của Cổ Trần, tộc trưởng nhà mình, đám người hoảng loạn thoáng chốc bình tĩnh lại, có cảm giác tin cậy.
– Có tộc trưởng ở đây, chúng ta tất thắng!Có người gầm rống hô to một tiếng, khiến tất cả mọi người tâm thần phấn chấn.
Không sai, có tộc trưởng mạnh mẽ vô địch ở đây thì bọn họ tất thắng, cũng có niềm tin tất thắng.
Cổ Trần hét to:- Bớt nói nhảm đi, đến chiến!Hắn ngạo nghễ đứng đó, ánh sáng xanh mông lung bao phủ từ đầu tới chân, chiến khí rót vào bí giáp, hình thành khí tức đáng sợ.
Ầm!Hai luồng khí thế va chạm, cuốn lấy khói bụi bay mù mịt.
Xung quanh hai người hình thành dòng lũ khí thế khổng lồ, khí tràng vô hình cấu thành, đá vụn bay đầy va chạm trên không trung bắn ra đốm lửa.
– Từ khi ta mở ra huyết mạch Bỉ Mông thì ngươi là người đầu tiên chứng kiến sức mạnh của huyết mạch viễn cổ này.
Lúc này, Mông Lỗ từng bước đạp vỡ mặt đất đi đến, khí tức càng lúc càng mạnh, toàn thân vòng quanh từng luồng không khí đáng sợ.
Mông Lỗ mở ra huyết mạch viễn cổ trong người, đó là huyết mạch vương tộc của Thú tộc cổ xưa, huyết mạch Bỉ Mông.
Oong!Áp lực vô hình khuếch tán, không khí chấn động, giống như bị đè ép sắp nổ tung, sản sinh từng luồng chân không.
Đối diện từng đợt sóng chân không vô hình vọt tới, từng vòng kích động trùng kích rồi lại tan vỡ khi cách trước mặt Cổ Trần mười thước.
Từng đợt chiến khí vòng quanh người Cổ Trần, khí tràng khủng bố hình thành từ một nghìn chiến khí gầm rống không ngừng, đánh tan trùng kích mãnh liệt từ đối phương.
Rào rào!Đá vụn bốn phía bỗng bay lên, hai dòng nước lũ bỗng nhiên va chạm.
Ầm ầm một tiếng, sóng khí cuồn cuộn, đầy trời đá vụn hóa thành bột phấn.
Mông Lỗ bỗng hét to một tiếng:- Cho ngươi kiến thức sức mạnh của Bỉ Mông!Hai tay Mông Lỗ cầm chiến đao to lớn giơ cao, rót vào sức mạnh vô cùng, trong người bùng nổ sức mạnh cổ xưa.
Huyết mạch Bỉ Mông ẩn chứa sức mạnh của Bỉ Mông viễn cổ.
Răng rắc!Theo Mông Lỗ chém đao xuống, đất đai nứt ra một khe hở, ánh đao chưa đến mà đao ý đã chém xuống trước, không thể ngăn trở.
Đối diện đường đao cực mạnh của Mông Lỗ, có ẩn chứa sức mạnh của Bỉ Mông, Cổ Trần trong lòng thận trọng, vươn tay chộp, một thanh Thanh Đồng thạch kiếm phong cách cổ xưa rơi vào tay hắn.
Thanh Đồng thạch kiếm vốn nhỏ xíu lập tức biến lớn, vừa lúc thích hợp cho cự nhân cao năm trượng sử dụng.
Keng!Cổ Trần rút kiếm khỏi vỏ, kiếm ý kinh thiên bùng nổ, nhẹ vung kiếm chém xuống, đầy trời kiếm khí hội tụ, hóa thành một mảnh màn kiếm mênh mông lan tràn.
Ánh kiếm, ánh đao, hai lực lượng cực mạnh song song va chạm.
Chỉ nghe một tiếng nổ, bát phương run rẩy, kiếm khí tung hoành, ánh đao xuyên không, hai luồng lực lượng va chạm, khuếch tán ra, trên mặt đất bị xới từng khe rãnh.
Bỗng nhiên, hai tiếng hét lớn vọng ra từ khói bụi:- Đao Ý Diệt Thế!- Kiếm Trảm Hư Không!Chợt thấy một ánh đao vô hình chém xuống, đao ý huy hoàng mang theo uy diệt thế.
Kiếm ý khác ngút trời, cắt đứt bầu trời, dường như có thể chém đứt cả hư không.
Keng keng!Đao ý, kiếm ý, hai sức mạnh ý chí va chạm nhau, không có nổ tung, chỉ có từng đợt tiếng leng keng truyền đến, đinh tai nhức óc.
.
Chương 273: Đáng Chết
Nhiều Thú nhân ở gần ngay tại chỗ nổ tung, thân thể bị cắt đứt thành vô số khối chết thảm.
Răng rắc!Giây sau, đao ý khủng bố tan vỡ, bị kiếm ý vô hình chém tan, kiếm ý cường đại chém xuống.
– Kiếm ý? A! !!Mông Lỗ hoảng sợ, sau đó hét thảm, thân thể bị chém bay trăm thước, đụng vào phế tích tường thành.
Đao ý bị phá, quả thực không thể tin, chính mình lĩnh ngộ đao ý thế nhưng bị đối phương phá đi.
Hắn cũng không ngờ rằng Cổ Trần có kiếm ý, hoàn toàn không có đạo lý, hơn nữa kiếm ý của đối phương mạnh vượt qua tưởng tượng.
Giống như ẩn chứa một luồng tiên thiên chân ý, là tiên thiên kiếm ý lĩnh ngộ cực cao.
Mông Lỗ thì chỉ lĩnh ngộ hậu thiên đao ý, thua không oan.
– Ngươi! Trong phế tích, Mông Lỗ đánh bay đá vụn lao ra, há mồm vừa muốn nói gì, kết quả chợt thấy một luồng kiếm ý khủng bố ập vào mặt.
Đôi mắt của hắn mở to, trong đồng tử phản chiếu ánh kiếm khủng bố, kiếm ý vô hình thấu xương, giống như có thể trong khoảnh khắc chém chết mọi thứ của hắn.
– Bản mệnh chân khí!Trong lúc nguy cấp, giữa chân mày Mông Lỗ phát sáng, bắn ra luồng sáng hóa thành cái chuông che trước mặt.
Keng!Vang tiếng chuông ngân truyền khắp bát phương, sóng gợn chấn động mãnh liệt mênh mông, nhiều Thú nhân bị chấn hộc máu ngã xuống đất, đám Nhân tộc hộc máu xỉu.
Tất cả mọi người kinh khủng lui về phía sau, không ngừng thụt lùi, trong mắt lộ tia sợ hãi.
Bên Nhân tộc hay Thú nhân đều bị dọa ngu người.
Một cái chuông lơ lửng ở trước mặt Mông Lỗ, kêu vù vù, từng đợt sóng chuông dập dờn, lan tỏa đến đâu là nham thạch vỡ nát, đừng nói Thú nhân khác, bản thân Mông Lỗ cũng suýt bị chấn xỉu.
– Phụt!Khóe môi Mông Lỗ chảy máu, trong lỗ mũi phun ra hai huyết kiếm, suýt chút ngất xỉu.
Tuy đã ngăn lại sức mạnh đường kiếm kia, nhưng sức mạnh chấn động vẫn khiến hắn bị thương.
Đáng sợ nhất là Mông Lỗ cảm giác được Bản mệnh chân khí của mình suýt tan vỡ, từng tiếng rền rỉ, Chân khí bị tổn hại.
“Đáng chết, làm sao có thể?”Mông Lỗ giật mình hoảng sợ, nhìn thanh Thanh Đồng thạch kiếm trong tay Cổ Trần, lộ vẻ mặt gặp quỷ.
“Chẳng lẽ là! Đạo Khí?”Mông Lỗ bị suy đoán của mình hù sợ.
Thanh Đồng thạch kiếm trong tay Cổ Trần đúng là một thanh Tiên Thiên Đạo Khí, trong quá trình ngăn cản thiên phạt đã dung hợp Thanh Đồng, lột xác thành Tiên Thiên Đạo Khí.
Đạo khí như vậy có uy lực khủng bố, dù là Cổ Trần cũng tạm thời chưa thể hoàn toàn phát huy hết sức sát thương vốn có.
– Mông Lỗ, đi xuống với đệ đệ Mông Nhĩ của ngươi đi.
Cổ Trần bước ra một bước, chợt biến mất tại chỗ, khi xuất hiện đã đi tới trước mặt Mông Lỗ.
Oong!Thanh Đồng thạch kiếm giơ cao, phong mang phun ra nuốt vào, kiếm ý mênh mông, sát ý cường đại khiến Mông Lỗ toàn thân lạnh lẽo, trong lòng không ngừng sợ hãi.
Một kiếm chém xuống, sát ý vô biên chụp xuống.
Keng!Một tiếng chuông ngân, sóng gợn dập dờn lan tỏa, bốn phía nham thạch lần lượt nổ thành bột mịn.
Kiếm ý cường đại không gì sánh bằng chém xuống, Bản mệnh chân khí chuông đồng rung bần bật, bề mặt răng rắc nứt nẻ li ti.
Mông Lỗ xoe tròn mắt, kinh hoàng hét to:- Không! !!Chuông đồng nổ tung, hóa thành vô số mảnh nhỏ bay tán loạn, Mông Lỗ bị thương ngay tại chỗ, phun ra búng máu, thân thể bị kiếm khí khủng bố chém bay ngang qua.
Bay xa cỡ trăm thước thì Mông Lỗ đụng vào vách núi, đụng ra một hố to.
Dọc đường để lại một khe rãnh cỡ trăm thước, ngay cả thân núi cũng suýt bị xẻ đôi, khói bụi mù mịt, đá vụn rơi đầy.
Cảnh tượng đáng sợ khiến vô số Thú nhân ngơ ngẩn, kinh dị.
Bốn phía im ắng, một đám Thú nhân ngây ra như phỗng, hoàn toàn bị cảnh tượng đáng sợ trước mắt hù sợ ngây người.
Trưởng lão bên mình bị xé thành hai nửa, bao gồm thiên kiêu Thú tộc vô địch một thế hệ, Nhị vương tử điện hạ thế nhưng cũng bị Cổ Trần đánh bại.
– Tộc trưởng thần uy!- Tất thắng! Tất thắng!Giờ này khắc này, bên Nhân tộc bộc phát ra tiếng hò reo, tất cả những người có mặt tại đây đều phấn chấn, kích động, vẻ mặt cuồng nhiệt nhìn Thanh Đồng cự nhân cái thế vô địch.
Thú tộc đã sợ, nhiều Thú nhân không kiềm được trong lòng sợ hãi, trực tiếp xoay người bỏ chạy mất bóng.
Hành động khiến Thú tộc mất hết dũng khí, không có người dám trực diện hung uy của Cổ Trần, trưởng lão bên mình đã chết, Nhị điện hạ cũng thua, ai dám đi lên?- Grao!Trong lòng núi truyền đến một tiếng gầm rống, khí thế ngút trời, một bóng người chật vật hất bay đống đá vụn bùn đất vọt ra.
Đó là Mông Lỗ, vết thương đầy mình, vết máu loang lổ, có từng vết kiếm sau thấy xương, kiếm ý bám vào bên trên.
Mông Lỗ điên tiết:- Ngươi, đáng chết!Hắn tràn đầy sát ý, nhưng rất khó giết Cổ Trần.
.
Chương 274: Thiêu Đôt Chân Huyết
Hắn chưa từng nghĩ rằng trong Nhân tộc sẽ sinh ra một quái vật như vậy, chỉ là Đoán Cốt cảnh tiểu thành mà có thể bị thương nặng hắn, đánh cho hắn chật vật không chịu nổi?Thậm chí đập nát Bản mệnh chân khí của hắn, hại hắn bị phản phệ.
Bản mệnh chân khí! Không ngờ bị Cổ Trần một kiếm chém nát, khiến Mông Lỗ trong lòng vừa kinh vừa giận, đau lòng muốn phát cuồng, thậm chí mất đi lý trí.
Nhưng hắn vẫn đè lửa giận xuống, khiến chính mình tỉnh táo lại, bởi vì hắn cảm nhận được mối nguy hiểm chết chóc dày đặc từ người Cổ Trần.
Nhân tộc này rất nguy hiểm!- Vượt qua cấp độ thiên kiêu, thực lực và tiềm lực thiên phú của ngươi chắc chắn vượt xa thiên kiêu, chẳng lẽ ngươi đã có thực lực sánh vai với yêu nghiệt trong đại tộc?Mông Lỗ vẻ mặt kiêng kị, run sợ nhìn Cổ Trần.
Đã tính sai.
Hắn coi khinh Cổ Trần, đánh giá cao chính mình, đinh ninh chính mình nhất định có thể trấn giết Nhân tộc này, đinh ninh Nhân tộc không có cường giả.
Nhưng hiện tại rõ ràng hắn sai mười mươi, Cổ Trần quả thực là một yêu nghiệt, giống như không phải con người mà là quái vật khoác da người.
Không thể tránh khỏi nỗi sợ, Mông Lỗ có chút khiếp đảm.
– Ngươi sợ?Giọng Cổ Trần lạnh lùng vang lên, từng bước đạp mặt đất đi đến, Thanh Đồng cự nhân cao năm trượng tương đương với một cự nhân cao mười lăm thước.
Mười lăm thước, thân hình đó khiến người sợ hãi.
Thùng thùng thùng!Một bước một động đất, giống như đạp trên tim của Mông Lỗ, khiến hắn kinh khủng mà giận dữ.
Đường đường Nhị điện hạ Thú tộc vậy mà sinh ra sợ hãi với một Nhân tộc Man Hoang thấp kém, không thể tha thứ, hoàn toàn là sỉ nhục.
Giây sau, Mông Lỗ tự chém nỗi sợ, rống to:- Bỉ Mông thức tỉnh, Đạp Thiên Liệt Địa!Huyết mạch viễn cổ trong người Mông Lỗ bùng nổ, trong cực hạn đốt cháy một đoàn chân huyết.
Chân huyết đốt cháy trùng kích huyết mạch, cứng rắn phá tan một mảng lớn, khiến cảnh giới ở Khai Mạch cảnh tiểu thành thoáng chốc bước vào đại thành.
Ầm!Khí thế ngập trời, sức mạnh đáng sợ bùng nổ.
– Sức mạnh của Bỉ Mông, mở!Đôi mắt Mông Lỗ bắn ra hai luồng sáng vàng, hoàn toàn giải phóng sức mạnh của Bỉ Mông viễn cổ trong huyết mạch, một loại sức mạnh cường đại vô địch.
Bỉ Mông, vương giả trong Thú tộc, đại biểu cho tượng trưng của sức mạnh tuyệt đối.
Ầm!Chỉ thấy Mông Lỗ một chân giẫm đất, cả người bay lên, từ trên cao chém đao xuống.
Nhát đao kia rực rỡ, ánh đao màu vàng dường như có thể xẻ cả bầu trời, đao ý vô cùng bùng nổ, không ngờ đạt tới cực độ của hậu thiên.
Thanh Đồng cự nhân do Cổ Trần hóa thân không có biểu cảm gì, lạnh như băng, trong đôi mắt trống rỗng bỗng sáng lên hai luồng lửa Thanh Đồng.
Cổ Trần lắc người, kiếm ý kinh khủng tràn ngập, rót vào thân kiếm, bộc phát ra tiếng kiếm ngân kinh thiên.
Oong!Theo Cổ Trần vung kiếm chém lên trời, một kiếm xé trời, phong mang vô song, thế không thể đỡ!Đao kiếm va chạm vào nhau, chỉ nghe một tiếng keng, giữa hai người bộc phát ra từng đợt sóng gợn đáng sợ, không khí nổ tung, hóa thành khu vực chân không.
Mông Lỗ rống to:- Chết đi! !!Sức mạnh của Bỉ Mông nhập vào người, sức mạnh cuồng bạo phun trào, không ngừng tàn phá, ánh đao mạnh mẽ đè xuống.
Tiếc rằng uy lực kiếm của Cổ Trần ngăn cản đường đao mạnh nhất của Mông Lỗ, kiếm ý kia thậm chí xé rách đao ý từng chút một.
Răng rắc!Cuối cùng Mông Lỗ vẫn thất bại, đao ý không bằng kiếm ý, vỡ ra từng tấc.
– A! Ta không cam lòng!Mông Lỗ rống to, tiếng quát cực độ không cam lòng, thân thể không lùi ngược lại tiến lên, bất chấp nguy hiểm bị kiếm ý chém, một kiếm xé gió chém vào người Cổ Trần.
Keng!Chỉ nghe một tiếng vang thật lớn, đao chém vào thân thể Thanh Đồng bắn ra các tia lửa, nhưng Cổ Trần lông tóc không tổn hao gì, chỉ để lại một vết hằn trắng mờ.
Ngược lại Mông Lỗ, thân thể bị kiếm ý vô tận chui vào, miệng mũi thất khiếu không ngừng phun máu, từ lỗ chân lông bắn ra từng luồng kiếm khí tàn phá.
– Chết đi!Cổ Trần nổi lên sát ý đạp vào bụng của Mông Lỗ, một kích mạnh mẽ đá bay hắn, một đường đụng sập hơn phân nửa tường thành, trượt ra xa trăm thước mới dừng lại.
Thân thể vốn cao lớn đã thu nhỏ, biến về như cũ, vết thương đầy mình, vết cắt đan chéo nhau, máu tuôn như suối.
Bộ dạng thê thảm của Mông Lỗ hù sợ đám chiến sĩ Thú nhân, ai nấy sợ sệt.
“Trốn!”Giờ phút này, Mông Lỗ trong lòng chỉ có một ý nghĩ, đó là trốn.
Mông Lỗ bất chấp tình trạng vết thương, bò dậy, nhảy lên cao, định nhảy lên Phi long bỏ trốn.
Trông thấy Mông Lỗ muốn chạy, Cổ Trần dâng trào sát ý:- Muốn chạy? Để mạng lại cho ta!Thân thể Thanh Đồng khổng lồ vọt lên trăm thước, nhảy lên cao, chiến khí cường đại rót vào Thanh Đồng thạch kiếm trong tay, chém ra.
Nguy hiểm, cực độ nguy hiểm!Mông Lỗ lơ lửng giữa trời, mắt thấy sắp nhảy lên lưng Phi long, nhưng cảm giác một loại nguy hiểm chết chóc bao phủ, sẽ chết.
Vào phút sống chết, đôi mắt Mông Lỗ chảy ra giọt máu màu vàng, giữa chân mày tỏa ra vầng sáng vàng, có khí tức đáng sợ từ bên trong khuếch tán ra ngoài.
– Đốt chân huyết của ta, ấn ký đồ đằng, hiện!.
Chương 275: Bất Khuất
Vào phút cuối, Mông Lỗ liều mạng thiêu đốt chân huyết, kích hoạt dấu ấn cổ xưa trong thức hải, đó là đồ đằng cổ xưa đến từ Thú tộc.
Oong!Bỗng có uy áp vô hình tràn ngập, hư không run rẩy, giống như bị đè ép không cách nào động đậy.
Cổ Trần và một kiếm kia đều khựng lại, dường như bị đóng băng, nhưng hắn hiểu mình bị sức mạnh cường đại kia giam cầm.
Rào rào!Giây sau, từ giữa chân mày Mông Lỗ bắn ra ánh sáng vàng, đón gió biến lớn, hóa thành hư ảnh màu vàng khổng lồ che ở trước mặt hắn.
Đó là một thú ảnh, toàn thân màu vàng, tỏa ra uy áp vô cùng, cổ xưa, mạnh mẽ, giống như đến từ thần thú của Thú tộc buông xuống.
“Nguy rồi!”Trong lòng kéo hồi chuông cảnh báo, hôi sắc suối nguồn trong cơ thể bùng nổ, ầm ầm tuôn trào ra chiến khí vô tận, chớp mắt vùng thoát giam cầm.
– Chém!Cổ Trần dứt khoát chém ra một kiếm, ánh kiếm lộng lẫy ngút trời, kiếm ý mênh mông.
Bùm!Thú ảnh màu vàng vỗ một chưởng, Cổ Trần chém ra kiếm khí bị đánh tan, người cùng với kiếm không có chút gì bất ngờ bị đánh bay ra, đụng vào thân núi.
Rào rào!Trong lòng núi, một bàn tay khổng lồ thò ra, bàn tay đầy rẫy vết rạn, tiếp theo là một Thanh Đồng cự nhân cao năm trượng từ bên trong bò ra.
Chỉ thấy trên người Thanh Đồng cự nhân rậm rạp vết nứt, máu từ bên trong ứa ra theo kẽ nứt nhuộm đỏ toàn thân.
“Mạnh! Mạnh quá! ”Cổ Trần ngẩng đầu nhìn thú ảnh màu vàng to lớn trên hư không, thần uy như biển, thần uy như ngục, đè ép hắn nghẹt thở.
Càng miễn bàn Thú nhân, Nhân tộc ở bốn phía, một đám bị đè ép không ngẩng đầu lên nổi, thậm chí thân thể rung bần bật, sợ hãi vô cùng.
Hư ảnh khổng lồ phát ra âm thanh hờ hững, như thần linh đến từ chín tầng trời, khiến người kính sợ:- Con kiến, nên diệt!Cổ Trần cắn răng kiên trì, từng chút một đứng lên, trên người phát ra tiếng leng keng, Thanh Đồng bí giáp chảy xuôi giống như một bộ giáp sống, không ngừng chữa trị vết nứt.
– Quỳ xuống!Một tiếng hét lớn, giống như hồng chung đại lữ chấn động tại bên tai, truyền vào tâm thần.
Áp lực hùng hồn ập đến làm Cổ Trần khó mà chịu đựng, thân hình Thanh Đồng rung bần bật, vết nứt giao thác, tùy thời đều sẽ tan vỡ.
Két két!Cổ Trần tức giận ngẩng cao đầu, sống lưng thẳng tắp, không có bất cứ khuất phục.
– Xem như là thần cũng không thể khiến ta khuất phục!Hắn phát ra một tiếng gầm rống, đôi mắt bắn ra tia ánh sáng xanh, trong thân hình Thanh Đồng phát ra tiếng leng keng, một luồng huyết khí mạnh mẽ bắn lên tầng trời, càng có chiến khí sôi trào thiêu đốt.
Lại một tiếng gầm rống chấn động bát phương:- Nhân tộc ta vĩnh viễn không khuất phục!Vô số Nhân tộc bị đè ép nghẹt thở bỗng trong lòng dâng trào giận dữ, từng đợt huyết khí bùng nổ, hội tụ trên bầu trời.
Đó là tâm huyết thuộc về Nhân tộc, không khuất phục.
– Nhân tộc vĩnh viễn không khuất phục!Chỉ nghe một tiếng gầm lên, tiếp theo là vô số người phát tiếng gầm rống không cam lòng, tức giận, nhiệt huyết, bất khuất.
Ầm!Mấy vạn người gầm rống, huyết khí dâng trào, tựa như từng luồng khói báo động, có yếu có mạnh, nhưng đều ẩn chứa tín niệm bất khuất, sức nóng đến từ máu của Nhân tộc hội tụ lại với nhau.
Huyết khí của mọi người nối liền một mảnh, huy hoàng hùng hồn, chấn động bầu trời, lần lượt từng người thẳng sống lưng, trong mắt không còn chút gì e sợ và sợ hãi, giống như đang tuyên thệ bất khuất của Nhân tộc.
Cổ Trần bỗng nhiên hét lớn:- Nhìn thấy không?Huyết khí trong người Cổ Trần mãnh liệt bốc lên trời cao, dẫn tới vô số huyết khí sôi trào, từng đợt hội tụ lại, ngưng kết trên đỉnh đầu của Cổ Trần.
Huyết khí huy hoàng hội tụ cho Cổ Trần ngăn trở được uy áp từ hư ảnh đồ đằng Thú tộc.
Cổ Trần từng bước đi ra, chắn trước mặt tất cả Nhân tộc.
Phía sau lưng, Hắc Thổ vốn bị trọng thương sắp chết, hấp hối, nhưng nhờ tộc trưởng trẻ tuổi ngăn trở uy áp khủng bố, gánh hết toàn bộ áp lực.
– Chỉ có Nhân tộc chết trận, không có nhân tộc quỳ!- Nói cho ta, các ngươi sợ chết không?Cổ Trần không quay đầu lại, ngửa đầu lên trời gầm rống, âm thanh truyền khắp toàn bộ chiến trường, thậm chí nguyên bộ lạc, vô số người sôi trào, máu sôi sùng sục, khí huyết bốc lên tận trời.
Ầm ầm ầm ầm ầm!Trong phút chốc, mấy vạn chiến sĩ Nhân tộc ở hiện trường bùng nổ, đốt cháy chiến ý và tâm huyết nóng bỏng nhất, không tiếp tục sợ hãi, sẽ không khuất phục.
Trong bộ lạc, một ít già trẻ phụ nữ và trẻ em bị âm thanh của Cổ Trần cảm nhiễm, nhìn một đám chiến sĩ của bộ lạc liều lĩnh bỏ cả mạng sống, dũng mãnh không sợ chết ngăn trở tiến công của Thú nhân, một đám nước mắt lưng tròng.
.
Chương 276: Rất Ngoài Ý Muốn
Phía sau có người thân, bằng hữu, thậm chí người yêu, phụ thân, trượng phu! Của họ.
– Chiến! Chiến! Chiến!- Chiến!Trong phút chốc, nguyên bộ lạc quanh quẩn tiếng rống của vô số Nhân tộc, chấn động bát phương, thật lâu không lắng xuống, ngược lại càng ngày càng nghiêm trọng.
Huyết khí mạnh mẽ hội tụ, hóa thành dòng lũ cuồn cuộn kích động, quét ngang bầu trời, đánh tan thế uy áp đáng sợ.
Hư ảnh đồ đằng bị đẩy lùi ba bước, ngạc nhiên kêu lên:- Ủa?Thân hình to lớn nhìn xuống mấy vạn Nhân tộc ở đây, ai nấy huyết khí dâng trào, chiến ý hừng hực.
Cổ Trần dẫn đầu biến Thanh Đồng thành cự nhân cao năm trượng, nhưng ở trong mắt hư ảnh đồ đằng thì chỉ là các con kiến, so với thân hình to lớn của nó thì không đáng giá nhắc tới.
Hư ảnh đồ đằng màu vàng cao mười tám trượng đè trong lòng mọi người, nặng trĩu, mạnh mẽ, tựa như thần linh, cho người sức ép vô biên.
– Nhân tộc rất làm người ta ngạc nhiên.
Trong hư ảnh đồ đằng, Mông Lỗ tâm thần chấn động, bị Nhân tộc bộc phát ra tâm huyết và chiến ý làm hắn rung động.
– Chém hắn!Nghĩ đến đây, Mông Lỗ hét lớn, khí huyết trên người, chiến khí, sức mạnh huyết mạch đều giải phóng, không tiếc giá đắt thức tỉnh sức mạnh đồ đằng ở sâu trong huyết mạch của mình.
Ầm!Hư ảnh đồ đằng nhấc một chân lên đạp mạnh xuống, khí tức đáng sợ, sức mạnh khủng bố giống như trời sập, muốn giẫm chết tất cả mọi người.
– Thanh Đồng bất hủ, bộ lạc vĩnh tồn!- Giết!Cổ Trần gầm rống, tất cả sức mạnh trong người đều giải phóng ra, không chút giữ lại, tất cả át chủ bài thực lực đều bùng nổ.
Thanh Đồng bí giáp thoạt nhìn vận chuyển vượt mức độ cho phép, tỏa ra vầng sáng bất hủ, cả người Cổ Trần bao phủ trong vầng sáng mông lung.
Đùng!Trong khoảnh khắc, Cổ Trần nhảy lên trời, thân hình Thanh Đồng khổng lồ mang theo sức mạnh vô cùng, Nguyên Thủy chiến khí, Nguyên Thủy Ma cốt cùng bùng nổ, vung kiếm chém.
Oong!Cổ Trần chém ra một kiếm, chấn động, hư không đều rung theo, giống như xẻ ra một khe nứt.
Một kiếm cường đại tuyệt thế kia ẩn chứa toàn bộ sức mạnh của Cổ Trần, còn có tín niệm vô cùng, hội tụ tín niệm huyết khí của tất cả người trong bộ lạc.
Ầm ầm!Kiếm khí đáng sợ thế không thể đỡ, phá vỡ từng lớp ánh sáng chém vào thú ảnh đồ đằng, nháy mắt sản sinh rung lắc mạnh, sau đó bùm nổ nát.
Hư ảnh đồ đằng bị chém chết.
– A!Chỉ nghe một tiếng hét thảm truyền đến, Mông Lỗ núp phía sau đồ đằng phát ra tiếng la thê thảm, thân thể rách toạc, bị một kiếm này suýt chút đánh chết ngay tại chỗ.
May mắn có hư ảnh đồ đằng ngăn cản chín phần sức sát thương từ đường kiếm này, nếu không thì Mông Lỗ thật sự bị lập tức miểu sát.
Hắn kinh khủng nhìn Cổ Trần, một kiếm tuyệt vời, ẩn chứa kiếm ý vô địch, chém nát tất cả chướng ngại vật, sắc bén không thể đỡ.
Vào phút then chốt, Mông Lỗ rống to:- Ấn ký đồ đằng, diệt hồn!Miệng mũi của Mông Lỗ trào máu, liều lĩnh kết cục linh hồn bị phản phệ để kích phát sức mạnh đồ đằng, hóa thành một thú ảnh khủng bố bắn hướng giữa chân mày Cổ Trần.
Đó là một loại sát chiêu đáng sợ, dùng sức mạnh đồ đằng xóa sổ linh hồn, chém chết ý chí.
Ầm!Lúc này, Cổ Trần rùng mình, hai mắt trống rỗng, thân hình Thanh Đồng theo trên cao rớt xuống, đập ra hố to mấy chục thước, khói bụi mù mịt.
Nhiều Thú nhân ở bên dưới bị đè chết, có Thú nhân hóa thành thịt nát, tiếng hét thảm không ngừng truyền đến.
– Tộc trưởng!Nhìn thấy Cổ Trần rơi xuống đám Thú nhân, tất cả mọi người hoàn toàn thay đổi sắc mặt.
Nhìn Cổ Trần rớt xuống, Mông Lỗ vẻ mặt phấn khởi:- Ha ha ha! Tiểu tử, đi chết đi!Miệng mũi Mông Lỗ trào máu, sắc mặt tái nhợt, bộ dạng thoạt nhìn đặc biệt khủng bố.
Nhưng hắn lại cười nhanh tranh, lắc người lao nhanh xuống, vung lên chiến đao chém về phía cổ của Cổ Trần, muốn chém giết quái vật Nhân tộc này.
Bên Nhân tộc đều hoàn toàn thay đổi sắc mặt, vừa kinh vừa giận gầm rống:- Tộc trưởng cẩn thận!Đám người muốn xông lên cứu Cổ Trần, tiếc rằng không kịp.
Bọn họ vẻ mặt tuyệt vọng, chỉ có thể trơ mắt nhìn Mông Lỗ một đao chém vào cổ của Cổ Trần.
Keng!Đang lúc Nhân tộc tuyệt vọng, Thú nhân mừng rỡ, Thanh Đồng cự nhân vốn nằm im tại chỗ bỗng thò tay ra vững vàng chộp lấy chiến đao.
Đốm lửa bắn tung tóe, tiếng leng keng không dứt.
Tất cả mọi người ngẩn ngơ, Mông Lỗ ngạc nhiên nhìn chiến đao bị giữ chặt, không cách nào chém xuống.
Chỉ thấy Cổ Trần chậm rãi mở hai mắt, hai luồng sáng Thanh Đồng bừng sáng.
– Không thể nào!Mông Lỗ trợn to mắt, kinh hoàng phát hiện Cổ Trần còn chưa chết.
Đón lấy một kích trí mạng của hắn, ấn ký đồ đằng diệt sát linh hồn, tại sao còn có thể động đậy?Cổ Trần chậm rãi đứng lên, tiếng ù ù chấn động các phương:- Ngươi rất ngoài ý muốn?Thân hình Thanh Đồng khổng lồ đứng dậy, tay chộp chiến đao, một bàn tay vỗ vào mặt Mông Lỗ.
.
Chương 277: Cứng Rắn Đánh Bại
Bùm!Mông Lỗ bị đập lún xuống đất, nghệch mặt ra, thân hình cấp tốc thu nhỏ, trở lại hình dáng ban đầu, người đầy vết thương.
Giờ phút này hắn trong lòng chỉ có một nghi vấn, tại sao Cổ Trần không có bị chém chết linh hồn, chẳng phải ấn ký đồ đằng đã xông vào thức hải của Cổ Trần, diệt sát linh hồn rồi sao?Đáng tiếc, Mông Lỗ không biết tình huống trong thức hải Tử Phủ của Cổ Trần, càng không biết Cổ Trần tu luyện Lục Đạo Luyện Hồn thuật, có hai hắc động linh hồn khủng bố.
Sức mạnh linh hồn của Cổ Trần mạnh mẽ không gì sánh được.
Trong thức hải, ấn ký linh hồn đồ đằng vừa xông vào Tử Phủ đã bị hai hắc động khủng bố giam cầm, tiếp đó từng chút một mài nhỏ.
Trong thức hải truyền đến một tiếng hét giận dữ:- Con kiến, làm sao dám? !Thú ảnh đồ đằng gầm rống, giãy giụa, đáng tiếc bị hai cái hắc động chồng lên giam cầm, từ từ xóa bỏ nó.
Răng rắc! Răng rắc!Có âm thanh trong trẻo, hư ảnh ấn ký đồ đằng nháy mắt tan vỡ, hóa thành luồng năng lượng linh hồn cực kỳ cường đại cho Cổ Trần hấp thu cắn nuốt, linh hồn nháy mắt lớn mạnh.
Oong!Giây sau, trong thức hải Tử Phủ có thêm một hắc động, linh hồn hắc động thứ ba xuất hiện, ngưng tụ ra.
Cổ Trần mở hai mắt, ánh mắt hờ hững nhìn Mông Lỗ bị đập lún dưới đất, hắn sát ý sôi trào.
“Trốn!”Mông Lỗ sợ vỡ mật, ấn ký đồ đằng đều không có biện pháp diệt sát linh hồn của Cổ Trần, không trốn chẳng lẽ chờ chết sao?- Đi!Mông Lỗ phát động ấn ký đồ đằng là vì liều mạng phản phệ, nhưng bây giờ thấy không có hiệu quả, trong lòng sợ chết khiếp, không chút suy nghĩ bay lên, chớp mắt rơi xuống lưng Phi long.
Phi long gầm rống xoay người vỗ cánh, cấp tốc bay lên, tốc độ nhanh đến mức tột đỉnh, mang theo Mông Lỗ chạy trốn đi xa mất bóng dáng.
Không ngờ Mông Lỗ bỏ chạy.
Mông Lỗ đã mất hết gan dạ, càng không có dừng lại, cũng không dám tìm tòi nghiên cứu Cổ Trần tại sao không có bị chém chết linh hồn.
Không phải Mông Lỗ không muốn ở lại, mà là cảm giác trên người Cổ Trần kinh khủng phát ra nguy hiểm, nếu không đi thì thật sự sẽ ở lại vĩnh viễn.
– Muốn chạy?Trông thấy Mông Lỗ cưỡi Phi long muốn trốn, khóe môi Cổ Trần cong lên nụ cười nhạt, thân thể cao lớn bỗng nhiên nhảy lên.
Vèo!Thanh Đồng cự nhân bay lên, thò hai tay ra chộp hai móng rồng của Phi long.
Bị chộp lấy hai chân, Phi long phát ra tiếng rống kinh hoàng:- Grao!Phi long cố gắng đập cánh, muốn bỏ ra Cổ Trần, vùng thoát.
Tiếc rằng hai bàn tay của Cổ Trần tựa như cái kiềm bấu chặt hai chân của Phi long, rồi từ trên cao rơi nhanh xuống, hai tay cầm Phi long ghì xuống theo.
Ầm ầm!Cổ Trần kéo hai chân Phi long từ trên cao đập xuống mặt đất, đất đai ầm vang vỡ tan nát, bị đập thủng một hố to.
Phi long bị đập cả người đẫm máu, rớt vảy, đầu óc choáng váng, miệng mũi trào ra từng dòng long huyết nóng bỏng.
Phi long thê lương rống to:- Grao!Nó ngẩng cao đầu rồng muốn cắn Cổ Trần.
Kết quả bị Cổ Trần nâng lên một chân hung hăng đạp xuống, ầm vang một tiếng, đầu rồng bị đạp lún đất.
Chỉ nghe tiếng răng rắc giòn vang, Phi long cường đại cứ như thế bị Cổ Trần đạp nát đầu, sắc trắng đỏ tung tóe đầy đất, long huyết nhuộm đỏ mặt đất.
– Đáng chết!Mông Lỗ chật vật rơi xuống đất, cấp tốc né qua, vừa kinh vừa giận nhìn lại.
Nhìn bộ dạng hung hãn của Cổ Trần, không ngờ hắn giẫm chết Phi long của Mông Lỗ, làm linh hồn Mông Lỗ không kiềm được run rẩy.
Mông Lỗ dứt khoát nhún chân bay lên khỏi mặt đất, tốc độ cực nhanh trốn hướng phương xa.
Mông Lỗ hoàn toàn bị nỗi sợ Cổ Trần chi phối, liều mạng chạy trốn.
Cổ Trần hét to, sát ý dâng trào:- Mông Lỗ, ngươi trốn không thoát!Cổ Trần nói rồi nhảy người lên, hùng hổ truy sát, hắn không định cho Mông Lỗ trốn thoát giữ mạng.
Bên kia, tất cả Thú nhân bị sự hung hãn của Cổ Trần làm ngây người.
– Nhị điện hạ trốn rồi!- Tọa kỵ Phi long bị đạp nát.
– Quá khủng bố, siêu hung tàn.
– Trốn mau!Giây phút này, các Thú nhân chung quy bị dọa vỡ mật, sợ hãi xoay người chạy, một đám Thú nhân hét lên bỏ chạy.
Càng có Mãnh tượng quay đầu giẫm chết mảng lớn đồng loại Thú nhân, muốn chạy trốn.
Còn đánh trận kiểu gì nữa? Trưởng lão chết thảm, Nhị điện hạ bỏ chạy mất tăm, quân đoàn chiến sĩ Thú nhân này vốn thuộc về Đại điện hạ Thú tộc, tự nhiên không thể nào ở lại liều mạng.
Huống chi tất cả cao thủ đều chết rồi, Thú nhân còn sống có ai dám đối diện Cổ Trần hung tàn vô cùng?- Thú tộc muốn trốn?Bên Nhân tộc tỉnh táo lại, nhìn thấy Thú nhân định bỏ chạy thì hai mắt tỏa sáng.
Đau đánh rắn giập đầu!- Dựng thẳng chiến kỳ, giết sạch Thú nhân!.
Chương 278: Đầu Hàng Không Giết
Giờ phút này, Hắc Thổ vốn hấp hối chợt mở to mắt, trong người toát ra từng luồng Thanh Đồng chiến khí, hắn vốn bị thương nghiêm trọng vậy mà kỳ dị tự chữa trị, Thanh Đồng chiến khí cạn kiệt nhanh chóng tràn đầy.
Keng keng!Vừa dứt lời, một cây cờ to dựng lên, da thú bay phần phật, bên trên viết hai chữ to bằng máu “Hoang Cổ”.
Hắc Thổ giơ cao Thanh Đồng chiến đao, kéo thân thể đầy rẫy vết thương quát to:- Vì bộ lạc, giết!Đôi mắt Hắc Thổ tỏa ánh sáng Thanh Đồng, tựa như vị ma tướng Thanh Đồng sải bước xông lên giết.
Sau lưng Hắc Thổ, mấy vạn người gầm rống giết lên:- Giết! !!Trên người bọn họ tràn ngập sát khí kinh khủng, giáp, vũ khí Thanh Đồng phát ra tiếng leng keng, sát ý thấu xương.
– A! !!- Trốn mau!Thú nhân phía đối diện đã sợ, mất hết dũng khí, hoàn toàn không có chiến tâm, tùy theo trưởng lão bị giết, Nhị điện hạ chạy trốn, đám chiến sĩ Thú nhân còn lại sợ hãi lui về phía sau, xoay người chạy.
Rất nhiều Thú nhân chạy trốn, từng đầu Mãnh tượng càng là hoảng loạn quay đầu, điên cuồng đánh sâu vào, giẫm đạp nghiền nát chết nhiều đồng loại Thú nhân.
Binh bại như núi đổ, Thú nhân thua.
Trong phút chốc, chiến sĩ Thú nhân bị Nhân tộc xông lên một đường nghiền nát, chỉ có những Lang kỵ cưỡi Khủng lang, Mãnh tượng là có thể một đường xung phong liều chết trốn chạy ra ngoài.
Tất cả Thú nhân khủng hoảng, sợ, ước gì mình mọc thêm hai chân.
– A! !!Có cự thú binh thân hình khổng lồ kêu gào, thân thể bị các cây lao đâm xuyên, đâm chết ngay tại chỗ.
Càng có Long kỵ Nhân tộc xung phong lên, tách rời, bọc đánh, ở phía sau một đường truy sát, hình thành đồ sát nghiêng về một bên.
Hễ là Thú nhân xông vào trong tường thành thì đều điên cuồng xoay người chạy, đáng tiếc, muốn lao ra chỉ là chuyện cười.
Thú nhân ở bên ngoài không rõ ràng xảy ra chuyện gì, bọn họ như ong vỡ tổ tuôn vào, kết quả va chạm với Thú nhân từ bên trong chạy ra, thoáng chốc người ngã ngựa đổ, rối bời.
– Tất thắng! Tất thắng!Mấy vạn chiến sĩ của bộ lạc điên cuồng truy sát, một cây cờ dẫn vạn người cùng nhau truy sát, nơi đi qua, Thú nhân như cỏ dại bị cắt.
Long kỵ đi đầu, năm nghìn kỵ binh triển khai xung phong, một đường va đụng lung tung, tạc đánh xuyên đội ngũ Thú nhân, từ đằng trước quay đầu xung phong ngược về, chặn khả năng chạy trốn của Thú nhân.
Không lâu sau, Thanh Đồng cự nhân truy sát Mông Lỗ đã trở lại, trong tay xách thi thể máu thịt nhầy nhụa.
– Tộc trưởng!- Tộc trưởng vạn thắng!Nhìn thấy Cổ Trần trở về, tất cả Nhân tộc phấn khởi, cực kỳ kích động, đặc biệt khi thấy hắn xách thi thể thì càng thêm hưng phấn.
Đó là thi thể của Nhị điện hạ Thú tộc Mông Lỗ, hắn chung quy không thể trốn thoát một kiếp, bị Cổ Trần đuổi theo, sau một phen kịch chiến, cuối cùng bóp nát đầu chết thảm.
Nhưng Mông Lỗ giãy giụa liều mạng trước khi chết làm Cổ Trần bị thương rất nặng, nhìn thân hình Thanh Đồng cự nhân của hắn vỡ nát không chịu nổi, từng bước đi đến, thân thể cao lớn dần dần thu nhỏ.
Chỉ thấy Thanh Đồng cự nhân từ cao năm trượng biến trở về bộ dạng Cổ Trần, Thanh Đồng bí giáp trên người rách nát, đầy rẫy vết nứt, máu không cần tiền từ bên trong tuôn trào ra.
Trận chiến này, có thể nói Cổ Trần bị thương rất nặng, Thanh Đồng bí giáp càng là bị đánh tàn phế, dán sát da thịt không ngừng chảy xuôi, muốn chữa trị, đáng tiếc bị tổn hại quá nặng.
– Mông Lỗ đã chết, Nhân tộc tất thắng!Cổ Trần ném thi thể Mông Lỗ đi, rơi xuống mặt đất phía trước rầm một tiếng, hắn ngang nhiên đứng trước mặt vô số Thú nhân chạy trốn, làm bọn chúng sợ hãi cùng khựng lại.
Sợ hãi, vô biên sợ hãi vọt tới.
– Mông Lỗ chết rồi!- Không, không phải sự thật!Có Thú nhân điên cuồng rống to, bộ dạng như nổi điên.
Nhìn Nhị điện hạ bên mình chết thảm, thi thể máu thịt nhầy nhụa, đầu càng là bị đánh nát, bọn họ không ngờ tới kết quả này.
Một tên Thú nhân rống to:- Điều này không phải sự thật, Nhân tộc suy yếu, sao có thể đối kháng với Thú tộc ta?Thú nhân này hai mắt đỏ thẫm, thế nhưng trực tiếp cuồng hóa.
Bùm!Tiếc rằng Thú nhân này vừa mới cuồng hóa đã bị một cây Thanh Đồng chiến thương xuyên qua thân thể, đóng đinh dưới đất, chết không nhắm mắt.
Cổ Trần hét to:- Đầu hàng không giết!Uy thế cường đại thổi quét, khuếch tán đè ép tất cả Thú nhân.
Hắn muốn nô dịch đám Thú nhân này, để chúng đào mỏ, đào đá cho bộ lạc, dù sao là sức lao động thượng hạng, không cần lãng phí.
– Grao!- Nhân tộc đáng chết!- Thú nhân vĩnh viễn không làm nô!Cổ Trần vừa dứt lời, vô số Thú nhân giống như bị kích thích, nổi điên.
Cả khuôn mặt đỏ rực, đôi mắt tỏa ra huyết quang, thô bạo, điên cuồng, trong thân thể bộc phát ra từng đợt dao động huyết khí.
Cuồng hóa!.
Chương 279: Vinh Diệu Của Thần Thú
Rất nhiều Thú nhân gầm lên cuồng hóa.
– Cuồng hóa!- Vinh diệu của thần thú!Chỉ thấy Thú nhân vốn chạy trốn bỗng chốc điên cuồng thiêu đốt máu trong người, trực tiếp cuồng hóa, một đám tựa như dã thú đã đánh mất lý trí, chỉ để lại sát khí bạo ngược.
Thú nhân cuồng hóa hoàn toàn không biết sợ.
Bọn họ thế nhưng không đầu hàng, ngược lại cuồng hóa liều mạng một phen, khiến Cổ Trần nhíu chặt chân mày.
Đã đến mức này rồi mà không thể đè suy sụp những Thú nhân này?- Đáng tiếc! Cổ Trần nhìn toàn bộ Thú nhân cuồng hóa, hắn lộ vẻ tiếc nuối, đây là sức lao động siêu tốt.
Nhưng nếu không muốn, vậy không bàn nữa.
Cổ Trần hét to:- Giết, không chừa một tên!Cổ Trần lao lên, nhấc Thanh Đồng chiến thương quét qua, cát bụi đá vụn hội tụ thành nước lũ lan tràn.
Cổ Trần cầm thương giết vào trong đám đông, đại khai đại hợp, không ai có thể chắn.
Dù là Thú nhân cuồng hóa đều không cách nào ngăn trở hắn giết chóc, hoàn toàn là đồ sát nghiêng về một bên.
Mùi máu tanh nồng tràn ngập, tiếng kêu rên, gầm lên hỗn hợp tiếng hò hét của mấy vạn người hòa vào nhau, chấn động bát phương, quanh quẩn thật lâu trong hoang dã.
Phía trước Hoang Cổ bộ lạc, tiếng giết dần lắng xuống.
Theo Thú nhân cuối cùng bị giết, trận đại chiến này rốt cuộc kết thúc.
Trận chiến này một vạn Lang kỵ, mấy vạn Thú nhân lai tập, ba trăm cự thú Mãnh tượng, một trăm Sư Thứu kỵ binh trải qua suốt một ngày thảm liệt chém giết, vào lúc chạng vạng rốt cuộc đạt được thắng lợi.
Kẻ địch đến xâm phạm đều bị đánh chết, một vị trưởng lão Thú tộc dẫn đội, Thú tộc Nhị điện hạ đều chết tại đây.
Ánh chiều tà chiếu xuống, toàn bộ chiến trường hiện ra đặc biệt tiêu điều, tường thành đổ nát, thi thể đầy đất, máu hội tụ thành từng con suối nhỏ.
Mùi máu nồng nặc bay xa mấy chục dặm, tụ thành sương mù đỏ trên trời, sát khí ngút trời, oán khí tràn ngập không tán.
Đằng trước phế tích tường thành đô nát, một đám chiến sĩ của bộ lạc kéo thân hình đầy rẫy vết thương, thân thể mệt mỏi sưu tầm toàn bộ chiến trường, chém giết cá lọt lưới.
– Grao!Có cự thú Mãnh tượng gầm rống, bị các sợi xích Thanh Đồng trói, khóa lại, từng đầu Mãnh tượng bị bắt sống.
Còn vè Thú nhân, sau khi cuồng hóa mất đi lý trí, không chịu đầu hàng làm nô lệ thì trực tiếp chém giết hầu như không còn, nhưng thu được rất nhiều tọa kỵ thượng hạng.
Ví dụ Khủng lang, một vạn con thú Lang kỵ của Thú tộc thương vong gần hết trong cuộc chiến, chỉ để lại mấy nghìn con Khủng lang bị cố ý giữ lại, bắt về bộ lạc.
Hơn năm nghìn con Khủng lang bên bộ lạc tuy rằng đa số bị thương, nhưng cũng không nguy hại sinh mệnh, rất nhanh có thể khôi phục lại, trở thành tọa kỵ tuyệt vời.
Khủng lang đã bị thuần hóa khi vào tay bộ lạc tự nhiên không cần lại thuần hóa, rất nhanh liền có thể thích ứng, do đó thành lập một đội Lang kỵ.
Còn về những đầu Mãnh tượng, thân hình cao năm thước, da lông dày có lực phòng ngự cường đại, cộng thêm sức mạnh cường đại sánh bằng Luyện Khí cảnh, là cự thú Man Hoang hiếm có.
Thú tộc lần này mang đến ba trăm cự thú Mãnh tượng, trong lúc đại chiến đã chết hơn một trăm con, chỉ còn lại một trăm tám mươi con còn sống.
Đương nhiên trong đó có một số trọng thương, cần chữa trị tĩnh dưỡng mới khỏe lại được, nhưng đã là một món chiến lợi phẩm dày.
Mãnh tượng dù là sức mạnh hay là phòng ngự đều cực kỳ mạnh mẽ, thậm chí có thể dùng để vận chuyển nhiều vật tư, kéo khúc gỗ, khoáng thạch vân vân.
– Grao!Có Sư Thứu kêu gào, không ngừng giãy giụa, đáng tiếc bị khóa chặt không thể vỗ cánh bay đi.
Từng con Sư Thứu bị đánh rớt, muốn chạy đều không có cơ hội, bị Cổ Trần tự tay dùng chiến cung bắn chết kỵ binh Thú nhân ngồi trên Sư Thứu, tiếp đó bắt giữ những con Sư Thứu này.
Trước khi chúng nó phản ứng lại thì đã bị Cổ Trần trước tiên trấn giết bắt giữ.
Kỵ binh phi hành là một loại binh chủng đặc biệt, tự nhiên không thể bỏ qua những con Sư Thứu này được.
Một trăm con Sư Thứu, khoảng hai mươi con bị xé xác, còn lại tám mươi con Sư Thứu bị tóm gọn, toàn bộ bị Cổ Trần đánh rớt xuống làm tù binh.
Đại chiến kết thúc, nhưng mọi người đều không có một chút cảm giác vui sướng, ngược lại có loại bi thương và nặng nề.
Một đám kéo lê thân hình mệt mỏi đi các góc chiến trường, kéo ra từng thi thể của tộc nhân, thanh lý chiến trường.
Càng phải thanh lý xác của Thú tộc, thu thập chiến lợi phẩm.
Dưới ánh hoàng hôn, một bóng dáng chậm rãi đi qua chiến trường, trên người bị máu nhuộm đỏ, giống như mới bò ra từ biển máu địa ngục.
Đó là Cổ Trần, Thanh Đồng bí giáp trên người hắn rách như giẻ lau, từng giọt máu nhỏ tí tách, đặc quánh, máu me, sát khí cuồn cuộn, làm cho người ta sợ hãi vô cùng.
Hắn im lặng không nói, từng bước đạp lên bãi máu loãng sềnh sệch, vượt qua từng thi thể, đạp tay chân cụt đi tới.
.
Chương 280: Thắng Thảm
Trên người Cổ Trần vòng quanh từng luồng huyết khí dày đặc, các luồng huyết khí kỳ lạ dâng lên từ thi thể ở bốn phương tám hướng.
Những năng lượng huyết khí này đều bị hạt châu thần bí trong thức hải Tử Phủ hấp thu, bổ sung năng lượng bị tiêu hao.
Lộc cộc lộc cộc!Toàn bộ chiến trường im ắng, chỉ có tiếng bước chân đạp máu loãng của Cổ Trần, mỗi bước bắn lên bọt máu.
Cổ Trần tựa như đại ma, lại giống như một Tu La, huyết khí, sát khí vòng quanh toàn thân, thậm chí hội tụ thành từng đoàn oán khí.
Mây máu che phủ chiến trường, sát khí cuồn cuộn, giống như có vô số tiếng kêu rên văng vẳng, lộ ra oán niệm sâu đậm.
Cổ Trần một đường đi qua, cuối cùng đứng trước một khúc tường thành đổ, nhìn các bóng người mảnh khảnh trên khắp chiến trường, trông có chút tiêu điều và cô đơn.
Trận chiến này tử thương quá thảm liệt, tuy rằn thắng lợi, nhưng là thắng thảm.
– Tộc trưởng!Cổ Trần đang suy nghĩ thì bỗng nghe một giọng nói tràn ngập mệt mỏi.
Xoay người nhìn lại, chợt thấy Hắc Thổ kéo thân thể đầy rẫy vết thương đi tới, trên mặt tràn đầy bi thương.
Cổ Trần mặt không cảm xúc hỏi:- Thương vong như thế nào?Hắc Thổ khuôn mặt bi thương, trầm thấp nói:- Tộc trưởng, đã có bước đầu kiểm kê, số người chết trận là một vạn ba nghìn sáu trăm năm mươi người, số người bị thương nặng, bị thương nhẹ còn chưa thống kê, hơn nữa! Hắc Thổ ngập ngừng nói khiến lòng Cổ Trần chùng xuống, mắt lóe tia tối tăm, tâm trạng rất tệ.
Cổ Trần đã dự đoán sẽ thương vong rất lớn, nhưng không ngờ rằng nghiêm trọng như vậy, trận chiến này đã chết hơn một vạn ba nghìn sáu trăm người, có thể nói tử thương có chút thảm trọng.
Đây là một trận thắng thảm.
Đương nhiên, chuyện tốt là tử thương phần lớn là tộc nhân thanh niên trai tráng bình thường, phần tinh nhuệ thật sự hì mặc Thanh Đồng giáp, số lượng thương vong không quá nhiều.
Hết cách rồi, bộ lạc vừa mới khởi bước, thực lực chân chính còn chưa phát triển đã phải đối diện mấy vạn Thú nhân tiến công, cộng thêm ba trăm đầu Mãnh tượng, trực tiếp phá hủy tường thành.
Còn có một trưởng lão, Nhị điện hạ của Thú tộc, hai Thú nhân đều là cường giả, nếu không phải Cổ Trần dốc hết sức lực, bộc phát ra tất cả con bài chưa lật thì có lẽ căn bản không cách nào ngăn trở cuộc xâm lăng.
Nếu không có vũ lực cường đại của Cổ Trần thì đừng mơ đến đối kháng, càng miễn bàn thắng lợi hiện nay.
Cổ Trần nhẹ giọng hỏi một câu:- Hơn nữa cái gì?Hắc Thổ chần chừ một lúc rồi buông tiếng thở dài:- Tộc trưởng, Thiết Mộc đã! Đã chết.
Oong!Tim Cổ Trần rung lên, trên người khí tức sản sinh chút dao động, chấn phế tích khẽ run lên, đá vụn rơi rào rào.
Tim Cổ Trần đập nhanh, vẻ mặt thương cảm, Thiết Mộc là tộc trưởng của Ô Mộc bộ lạc, mới hòa nhập vào bộ lạc không lâu.
Không ngờ Thiết Mộc chết trận trong trận chiến này, khiến trong lòng mọi người rất khó chịu.
Cổ Trần xoay người nhảy, bước nhanh đi hướng một hố to, nơi đó nằm một thi thể mau thịt nhầy nhụa, đúng là Thiết Mộc.
– Thiết Mộc! Cổ Trần đứng bên mép hố, sắc mặt phức tạp nhìn thi thể của Thiết Mộc, có thương cảm, nặng nề, lửa giận không ngừng đan xen.
Tâm trạng của Cổ Trần nặng trĩu, bộ lạc của mình đã mất hơn một vạn người trong trận chiến này, còn tổn thất một trụ cột hiện nay của bộ lạc.
Thiết Mộc là cường giả Đoán Cốt cảnh, sức chiến đấu không tệ, nhưng chung quy vẫn chết trận trong cuộc chiến, chết vào tay trưởng lão của Thú tộc.
– Truyền lệnh xuống, dọn dẹp chiến trường, chất đống tất cả thi thể của Thú nhân ở bên ngoài bộ lạc, dùng để làm mồi nhử, đi săn dã thú núi rừng.
Cổ Trần đôi mắt lạnh lùng nghiêm nghị bắn ra tia sáng hung ác, bản thân Hắc Thổ cảm giác được lạnh lẽo chạy thẳng lên não.
Sau đó chợt nghe Cổ Trần nói tiếp:- Thu thập tất cả chiến lợi phẩm, binh khí, áo giáp, tọa kỵ của thi thể.
– Cố gắng nhanh chóng thanh lý chiến trường trước khi trời tối, cứu chữa người bệnh, chia ra một số tộc nhân đi tuần tra cảnh giới.
Cổ Trần gằn từng chữ làm ra sắp xếp và sai khiến, sau khi kết thúc đại chiến, còn có rất nhiều việc và công tác cần xử lý, chấm dứt.
Chỉ riêng việc thu dọn chiến trường đã tốn nhiều thời gian, càng miễn bàn thu thập chiến lợi phẩm.
Còn về xử lý xác của tộc nhân chết trận thì Cổ Trần trong lòng mơ hồ có một ý nghĩ, chỉ chờ sáng mai thực hiện.
Tối nay, định sẵn vô số người thức trắng.
Thú tộc đến xâm phạm, bộ lạc tuy rằng đánh thắng, nhưng mọi người không vui nổi, rất nhiều tộc nhân càng là cực kỳ bi thương.
– Tường thành nham thạch vẫn không đủ.
Nhìn tường thành khổng lồ đã thành phế tích, trong mắt Cổ Trần lộ tia trầm tư.
Tường thành cấu tạo đất đắp nham thạch chung quy vẫn là bị phá vỡ, một lần đại chiến đã biến thành phế tích.
Cứ tiếp tục thế này thì sao mà được?.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Audio] Bác Cổ Truyền Kỳ Trọn Bộ [Audio] Bác Cổ Truyền Kỳ Trọn Bộ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Bac-Co-Truyen-Ky-Tron-Bo.jpg)



