Ngạo Thị Thiên Địa
Tập 83 : Di ngôn của Tiêu Phá Quân (c411-c415)
❮ sautiếp ❯Chương 411: Di ngôn của Tiêu Phá Quân
Lúc này thanh âm kia lại tiếp tục nói:
– Nơi này chính là lăng mộ của ta! Trừ ta ra thì chắc hẳn sẽ không có một ai dám đến này.
Bằng đó đã đủ để chứng minh được thân phận của ta chưa?
Kỳ thực Hàn Phong trong lúc điều tra đã kết hợp tất cả các dấu vết lại với nhau, cùng với bộ thạch quan ở giữa thạch thất thì trong lòng hắn từ lâu đã tin tưởng người đang nói chuyện với hắn chính là Tiêu Phá Quân rồi.
Lúc trước hắn vẫn đặt ra câu hỏi nghi vấn chỉ là tính cách của hắn vốn cẩn thận mà thôi.
Vì vậy, bây giờ Hàn Phong lại nghe được Tiêu Phá Quân nói như vậy thì cũng nhanh chóng trả lời:
– Vừa rồi ta nghe được ở bên ngoài có tiếng kêu rất nhỏ vang lên, đó là do người sao?
– Không sao?
Tiêu Phá Quân thẳng thắn thừa nhận.
Hàn Phong cũng không có hiểu được tại sao Phá Quân lại làm như vậy thì liền hỏi:
– Ngươi dẫn ta tới đây, rốt cuộc là có mục đích gì?
Nghe được Hàn Phong chất vẫn thì Tiêu Phá Quân lại nở một nụ cười nhạt, hắn một điểm cũng không có cảm giác hổ thẹn nào.
Sau một hồi, Tiêu Phá Quân mới chậm rãi giải thích:
– Vốn ta cho rằng người tiến nhập lăng mộ là đệ tử của Tiêu gia.
Nhưng thật không nghĩ tới chờ lâu như vậy mà khi có người nghe được tiếng gọi của ta lại không phải là đệ tử của Tiêu gia!
Đột nhiên, Tiêu Phá Quân chuyển đề tài tiện đà nói:
– Bất quá, những điều này cũng không cần nói đến làm cái gì cả.
Ngươi có thể tiến nhập được tới địa phương này cũng đủ để chứng tỏ ngươi và hoàng thất có quan hệ không tồi.
Tất nhiên là rất thân thiết.
Cho nên chắc hẳn không thể là địch nhân của Tiêu gia được.
Lúc này Hàn Phong lại tiếp tục hỏi:
– Thức cho ta mạo muội, từ một ngàn năm trước không phải là ngươi đã chết rồi hay sao.
Vì sao hôm nay lại còn có thể hiện diện ở nơi này.
Chẳng nhẽ ngươi là sinh linh hồn thể?
Đối với sinh linh hồn thể thì Hàn Phong cũng không có cảm thấy quá kinh ngạc.
Dù sao thì sinh linh hồn thể Hàn Phong cũng đã gặp qua không ít.
Như trong Vạn Vật Trận đồ thì có Vô Danh lão giả, cùng với ở tại Hóa Ngoại chi cảnh thì gặp được Hư Không.
Tuy tình huống của hai người này bất đồng nhưng Hàn Phong có thể hiểu được thân thể của hai người này đã không còn.
Mà dạng tồn tại của bọn họ cũng chỉ là sinh linh hồn thể mà thôi.
Bất quá câu nói tiếp theo của Tiêu Phá Quân lại khiến cho Hàn Phong kinh ngạc không thôi.
Chỉ nghe Tiêu Phá Quân nhàn nhạt nói rằng:
– Ngươi đoán sai rồi! Ta cũng không phải là sinh linh hồn thể.
Xác thực mà nói, hôm nay lưu lại nơi này cùng với ngươi nói chuyện cũng chỉ là một đạo ý niệm mà ta lưu lại trong lăng mộ cách đây một ngàn năm mà thôi.
Cũng không phải là bản thân ta hay là sinh linh hồn thể gì cả!
– Ý niệm?
Hàn Phong kinh ngạc nói:
– Nói vậy, người chưa có chết?
– Ha ha! Ta Tiêu Phá Quân có thể một tay thành lập nên một Thiên Tinh đế quốc làm thế nào mà lại có thể chết một cách đơn giản như vậy.
Tiêu Phá Quân đột nhiên cười to nói.
Nghe vậy thì Hàn Phong cảm thấy khiếp sợ.
Hắn thật không có nghĩ tới Tiêu Phá Quân lại còn sống, một nhân vật đã tồn tại từ một ngàn năm trước vẫn còn sống.
Không những thế ý niệm của hắn còn đang nói chuyện với mình.
Lúc này Tiêu Phá Quân cũng cảm nhận được tâm tình hoảng sợ của Hàn Phong cho nên hắn lại tiếp tục nói:
– Hảo! Thời gian không còn nhiều lắn, ngươi đã có thể có được cơ duyên mà tiến nhập được vào nơi này.
Như vậy thì ta và ngươi chính là người hữu duyên.
Kế tiếp ta sẽ cho ngươi biết một ít sự tình.
Hi vọng khi ngươi nghe xong cũng đừng nên chấn động.
Nghe được Tiêu Phá Quân nói như thế thì Hàn Phong cũng miễn cưỡng kiềm chế sự hoảng sợ trong lòng mình lại, chậm rãi nói:
– Ngươi muốn nói cho ta biết cái gì? Hơn nữa ngươi còn chưa có hỏi ta là người như thế nào.
Ngươi không sợ sau khi ta biết được thì sẽ gây bất lợi đối với hoàng thất sao?
– Ha ha! Ngươi đã có thể tiến nhập được tới nơi này thì chỉ riêng điều đó thôi cũng đủ chứng minh ngươi có quan hệ vô cùng mật thiết với hoàng thất Tiêu gia.
Bằng không thì những tôn tử của ta lại có thể dẫn ngươi vào trong lăng mộ của ta cơ chứ?
Tiêu Phá Quân như định liệu trước được câu hỏi của Hàn Phong nên hắn trả lời rất nhanh, rất thẳng thắn.
Cuối cùng thì Hàn Phong cũng không còn điều gì để nói.
Nếu như Tiêu Phá Quân đã nói như vậy thì hắn cũng không còn lời gì để nói.
Lúc này thì Hàn Phong cũng không có nói gì mà yên lặng lắng nghe những điều Tiêu Phá Quân sắp nói.
– Ngàn năm trước, thế nhân tưởng rằng Tiêu Phá Quân ta đã chết đi, nhưng bọn hắn lại không thể nào biết được kỳ thực là ta giả chết mà thôi.
Giả chết để có thể thoát khỏi thế nhân, để mọi người không còn chú ý đến ta nữa.
Tiêu Phá Quân giống như đang hồi tưởng lại, chầm chậm nói.
Mà Hàn Phong nghe vậy thì cũng thốt lên hỏi:
– Ngươi làm như vậy thì có lợi gì?
– Bởi vì năm đó ta đã phát hiện ra một bí cảnh.
Từ bí cảnh đó ta pâất hiện ra một sự kiện khiến cho ta phải khiếp sợ không thôi.
Ta dám nói rằng chỉ cần sự kiện này được truyền vào trong tai của thế nhân thì chắc chắn sẽ tạo thành một trường hạo kiếp chốn nhân gian.
Mà sau đó Tiêu Phá Quân cũng dùng một tâm tình vô cùng bình thản, ngữ khí điềm đạm kể lại toàn bộ tiền căn hậu quả cho Hàn Phong nghe.
Nguyên lai, năm đó Tiêu Phá Quân phát hiện ra bí cảnh đó liền lập tức tiến vào trong đó điều tra.
Không bao lâu sau, Tiêu Phá Quân dĩ nhiên ở trong bí cảnh đó lại phát hiện ra một chuyện kinh thiên động địa.
Dĩ nhiên Tiêu Phá Quân ở bên trong bí cảnh đó thì phát hiện ra có một không gian thông đạo dẫn đến một phiến đại lục khác.
Tuy rằng không gian thông đạo này vô cùng bất ổn định nhưng vẫn có thể miễn cưỡng đi qua được.
Ở lúc đó trên đại lục, Tiêu Phá Quân cùng với bản linh của mình đã thành lập nên Thiên Tinh đế quốc.
Đối với việc hằng ngày phải xử lý triều chính khiến cho hắn cảm thấy phiền muộn vô cùng.
Cho nên sau khi phát hiện ra thông đạo ở trong bí cảnh đó thì Tiêu Phá Quân đã không còn giữ được tâm tình mình bình tĩnh được nữa.
Rất nhanh hắn đã nghi ra được biện pháp.
Đó chính là giả chế.
Tiêu Phá Quân rốt cuộc cũng có thể tránh khỏi ánh mắt dòm ngó của người đời.
Sau đó hắn đi vào bên trong thông đạo tiến đến một phiến địa vực chưa biết tên.
Chẳng qua, theo như lời của Tiêu Phá Quân thì đúng là nếu việc này được truyền đến tai thế nhân thì chỉ sợ sẽ đừa tới một tràng khủng hoảng.
Dù sao thì đối với những thứ mà mọi người không biết, không thể nào giải thích được thì người ta luôn có sự bài xích.
Đang tiếc, Tiêu Phá Quân năm đó lưu lại một tia ý niệm này cũng không có nói cho Hàn Phong biết được bí cảnh đó tột cùng là ở nơi nào.
Nếu có cơ hội, Hàn Phong nhất định phải đi vào trong bí cảnh đó một phen.
Bởi vì biết được điều đó mà Hàn Phong đột nhiên liên tưởng tới Triệu Vô Cực.
Triệu Vô Cực sáng tạo ra , ở trong đoạn văn tự viết ở cuối quyển công pháp cũng đã nói qua một phiến đại lục không biết tên.
Đồng thời ở bên trong cũng có lưu lại một số từ ngữ mà hắn không thể nào hiểu được.
Phải nói là chưa từng thấy qua thì đúng hơn.
Có lẽ những ký tự này vốn không thuộc về đại lục này.
Có thể từ trong câu chuyện của Tiêu Phá Quân cùng với một chút đầu mối từ trước mà Hàn Phong đã thu thập được thì trong lòng hắn đột nhiên lại xuất hiện một cỗ suy đoán lớn mật.
Chương 412: Thượng cổ cấm chế
– Chẳng nhẽ, Triệu Vô Cực là người đến từ phiến đại lục thàn bí kia?
Hàn Phong thì thào lẩm bẩm.
Càng nghĩ thì Hàn Phong càng cảm thấy khả năng này vô cùng lớn, bất quá tất cả cũng chỉ là những suy đoán của hắn mà thôi.
Sự thật chân chính còn chưa thể biết được.
Mà đúng lúc này ý niệm còn sót lại của Tiêu Phá Quân lại tiếp tục mở miệng nói, chẳng qua thanh âm của hắn so với trước thì suy yếu hơn rất nhiều.
Từ khi Hàn Phong tiến nhập nơi này cho đến tận bây giờ, cùng với một đoạn đối thoại như vậy cũng đủ để năng lượng duy trì một đạo ý niệm này tiêu hao cực nhanh.
Hàn Phong cũng minh bạch, dựa theo tốc độ này thì chỉ sợ một lúc nữa thôi thì đạo ý niệm này sẽ triệt để biến mất.
Cho nên bây giờ Hàn Phong thấy đạo ý niệm của Tiêu Phá Quân muốn nói chuyện thì cũng không có cắt lời giữa chừng mà lẳng lặng lắng nghe.
– Kỳ thực ta lưu lại một đoạn tin tức này chính là có thể hi vọng vào một ngày không xa có một ai đó giống như ta có thể tìm được bí cảnh kia, rồi đi vào trong thông đạo đến phiến đại lục chưa biết tên này.
Đến lúc đó chúng ta còn có cơ hội gặp mặt.
Tiêu Phá Quân nhàn nhạt nói.
– Vậy sao ngươi không trực tiếp nói cho người ta biết được bí cảnh đó ở chỗ nào.
Như vậy chẳng phải là càng thêm phiền phức hay sao?
Hàn Phong không giải thích được bèn hỏi lại.
Mà Tiêu Phá Quân cũng thản nhiên cười, nói rằng:
– Không phải ta không muốn đem bí mật này chia sẻ ra ngoài mà là bí cảnh này cũng không có tồn tại ở một vị trí cố định.
Theo thời gian qua đi bí cảnh này sẽ lại biến mất và xuất hiện ở một địa phương khác.
Cho nên ta không thể nào để lại bất cứ một tin tức nào hữu dụng cho thế nhân.
Cuối cùng Tiêu Phá Quân lại tiếp tục nói:
– Hảo! Những gì nên nói thì ta cũng đã nói hết rồi.
Sau này ngươi muốn như thé nào thì đó là chuyện của ngươi.
Bất quá lần gặp mặt này cũng có thể nói ta và ngươi hữu duyên nên ta lưu lại cho ngươi một vài thứ tốt.
Ở trên người ngươi ta có thể cảm nhận được một loại khí tức vô cùng cường đại.
Tin tưởng rằng thành tựu ngày sau của ngươi sẽ không thể nào xác định được.
Giọng nói ngày càng nhỏ, ngày càng khó nghe hơn.
Cho đến cuối cùng thanh âm của Tiêu Phá Quân đã triệt để biến mất khỏi phiến đại lục này.
Tiếp đó, Hàn Phong chậm rãi bước lên phía trước đến thạch quan ở giữa bí thất.
Kỳ thực theo lý thuyết thì người hiện diện ở đây hẳn phải là người của Tiêu gia mới đứng thế nhưng không hiểu sao lại tiện nghi cho Hàn Phong.
Mà Hàn Phong cũng không phải là loại người cổ hủ.
Hôm nay hắn đã có mặt ở đây thì những gì Tiêu Phá Quân lưu lại hắn cũng không có khách sáo.
Sau một hồi tìm tòi Hàn Phong quét sạch toàn bộ những sự tình đang không ngừng suy diễn trong đầu, hắn nhanh chóng vận khỏi đấu khí, khé quát một tiếng.
Kế đó một tràng những âm thanh trầm ổn nặng nề vang lên.
Lúc này thạch quan ở giữa thạch thất đã bị Hàn Phong chậm rãi đẩy ra.
– Uống!
– Oanh!
Hàn Phong cuối cùng quát nhẹ một tiếng, cả quan tài đã được mở ra hoàn toàn.
Nắp quan tài rơi xuống sàn nhà lập tức làm thạch thất chấn động.
Không có bất cứ dấu hiệu nào cho thấy rằng mọi việc đã hoàn thành.
Hàn Phong trực tiếp đi tới trước quan tài nhìn vào bên trong.
Hắn phát hiện ở trong trạch quan đúng là có mộ khối bia mộ rất lớn.
Sau một hồi tỷ mỉ quan sát hình dạng đặc thù nhưng vẫn không thể nhìn ra tính chất của tấm bia mộ này là gì.
Hàn Phong bắt đầu nản lòng thì đột nhiên trừng mắt mở to kinh hô:
– Đây chẳng phải là Thiên Địa Chi Chứng sao?
Thạch quan bị đánh khai, bên trong đột nhiên xuất hiện một khối Thiên Địa Chi Chứng!
Kỳ thực, Hàn Phong tĩnh chưa có chân chính nhìn thấy Thiên Địa Chi Chứng nhưng tối đa hắn cũng đã được nhìn thấy một thứ tương tự như vậy, chính là Thiên Địa Chi Chứng hài cốt.
Mà giờ khắc này, bên trong thạch quan tự nhiên không phải là Thiên Địa Chi Chứng của Tiêu gia.
Mà lại là một khối vật thể, chất liệu bằng gỗ nhưng nó lại giống hệt với Thiên Địa Chi Chứng.
Vật thể này toàn thân tràn ngaaoj một màu lam sắc quang mang.
Hình dạng tuy rằng vô cùng phô thông chẳng khác nào những hòn đá ở ngoài kia.
Nhưng Hàn Phong với tinh thần lực siêu cường của mình có thể cảm thụ được mọt cỗ năng lượng rất khó phát hiện từ trên vật thể này toát ra.
– Đaya là thứ mà Tiêu Phá Quân muốn lưu lại cho ta?
Hàn Phong tự nhủ nói.
Nhìn hòn đá lam sắc có thể thích bằng một phần ba thạch quan mà Hàn Phong không khỏi nhíu mày.
Bởi vì Hàn Phong cũng không có rõ hòn đá lam sắc này rốt cuộc là có tác dụng gì.
Tuy rằng như thế nhưng chỉ riêng việc hòn đá này là Thiên Địa Chi Chứng thôi cũng đủ để Hàn Phong phải tim đập chân run rồi.
Chẳng qua hắn không biết làm thế nào để có thể hấp thu nó.
Hòn đá này không giống như dược liệu, đan dược.
Có thể trực tiếp vận dụng kỹ thuật luyện đan để luyện hóa.
Đến cuối cùng có thể hình thành nên đan dược để rồi sử dụng.
Mà hòn đá này có chất liệu bằng gỗ đặc thù, căn bản là không thể nào luyện chế nó để thành đan dược được.
Mà có một điểm vô cùng quan trọng đó là Hàn Phong đột nhiên nghĩ đến trước khi ý niệm của Tiêu Phá Quân tiêu tán thì hắn vì sao lại phải ly khai khỏi gian nhà đá?
Vừa rồi khi tiến vào, Hàn Phong tuy không có biết được những chuyện gì đã phát sinh.
Nhưng nhất định tất cả những chuyện này đều do ý niệm còn sót lại của Tiêu Phá Quân thực hiện.
Hôm nay chỉ dựa vào một mình hắn, căn bản là không thể nào ly khai được nơi này.
Dùng lực bạo? Nói giỡn sao, ngayc ả Hư Không còn không thể nào làm được chớ nói gì đến Hàn Phong hiện tại thực lực còn không có bằng cả Hư Không.
Càng nghĩ Hàn Phong càng cảm thấy đau đầu.
Hơn nữa, hắn cũng mạc danh kỳ diệu biến mất như vậy thì không biết là Hư Không và Tiêu Chiến sẽ có phản ứng gì.
Vốn mọi người cũng chỉ muốn đến mộ thủy tổ để tế bái.
Nhưng khi đến đây thì tâm tình của hắn lại trở nên vô cùng nặng nề, cùng với việc hắn đột nhiên biến mất thì chỉ sợ rằng thế nhân bên ngoài sẽ có đủ loại suy diễn vô cùng phong phú.
Mà chính như Hàn Phong suy đoán.
Lúc này ở bên ngoài có hơn mười người.
Bọn họ thật không thể nào ngờ được Hàn Phong lại ở ngay trước mắt bọn họ lại có thể biến mất một cách mạc danh kỳ diệu như vậy.
Điều này khiến cho những người chứng kiến phải mở to mắt, rồi không ngừng dụi mắt.
Tất cả mọi người đều tưởng rằng minh đang gặp ảo giác.
Tiêu Chiến càng kinh thanh hỏi:
– Rốt cuộc thì đã xảy ra chuyện gì? Hàn Phong đâu?
Vấn đề của Tiêu Chiến không có một ai trong đoàn người có thể giúp hắn trả lời.
Mà Hư Không đứng ở một bên thì đang tỉ mỉ quan sát địa hình xung quanh.
Sau một tuần trà thì hắn lắc đầu nói:
– Tìm không được khí tức của Hàn Phong.
Ngay vừa rồi, Hàn Phong cũng theo như đạo năng lượng bất thường kia biến mất cùng một lúc.
– Này….
Tâm tinh của Tiêu Chiến có thể nói là đã trầm trọng đến tột đỉnh.
Bất quá, lúc này Hư Không cũng nói rằng:
– Lo lắng cũng vô dụng thôi.
Vừa rồi ta thấy Hàn Phong động tới tấm cửa sắt đó rồi mới biến mất đột nhiên như vậy.
Ta vừa rồi cũng đến thử xem xét nhưng cũng không có phát hiện ra điều gì bất thường.
Bất quá ta có thể khẳng định rằng, hiện tại Hàn Phong đang ở đằng sau tấm cửa sắt này.
Có lẽ đến ngày mai cơ quan sẽ tự động mở ra.
Lúc đó chúng ta sẽ biết được rốt cuộc đã phát sinh sự tình gì.
Nghe vậy thì Tiêu Chiến cũng chỉ biết đau đầu cười khổ ngồi xuống một chỗ để suy nghĩ.
Bây giờ tâm tình của hắn thực sự không thể dùng từ ngữ nào để hình dung được.
Đối với tình huống bên ngoài, Hàn Phong cũng không có biết được.
Mà cho dù biết đi chăng nữa thì bây giờ hắn cũng không có rảnh tâm mà quan tâm đến.
Bởi vì ngay lúc này hắn trong lúc vô tình động vào hòn đá lam sắc bên trong thạch quan.
Kết quả bất nhờ chính là Hàn Phong không thể thu tay trở về.
Từng đạo lam quang như những mũi tên b*n r* khỏi hòn đá.
Thấy một màn như vậy thì Hàn Phong cũng cảm thấy kinh hãi.
Hắn vội vã vận khỏi đấu khí để chống lại những đạo quang mang này.
Mà trong khi Hàn Phong vận khỏi đấu khí thì hắn lại phát hiện ra rằng, đấu khí trong cơ thể hắn không thể nào không chế được mà nó đang tự động vận hành.
Hơn nữa tốc độ so với ngày thường còn nhanh hơn gấp bội.
Tình huống như vậy thực sự khiến cho Hàn Phong khiếp sợ rồi.
Nhưng hắn còn chưa biết rõ được rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra ở đây thì đạo lam quang b*n r* trong nháy mắt đã đến gần thân thể hắn rồi dừng lại.
Ngay sau đó, dưới ánh mắt bất lực của Hàn Phong thì đạo lam quang bắt đầu xoay quanh cơ thể của Hàn Phong, bắt đầu xoay tròn.
Theo thời gian càng ngày trôi thì càng có nhiều đạo lam quang xuất hiện bên ngoài cơ thể hắn.
Lúc này Hàn Phong bị bao phủ bởi tầng tầng đạo quang mang lam sắc diệu kỳ.
Mà chỉ trong một chốc lát tiếp xúc với những đạo lam quang này thì Hàn Phong cũng phát hiện được ở trên hòn đã lam sắc này dĩ nhiên lại tồn tại một đạo cấm chế.
Cái được gọi là cấm chế, chính là thứ mà ở trên đại lục ít xuất hiện nhất.
Nhưng Hàn Phong đã từng vì để tu luyện đấu khí của mình mà xem qua rất nhiều thư tịch cổ xưa.
Cho nên hắn đối với cấm chế cũng có hiểu biết nhất định.
Loại cấm chế này có từ thời thượng cổ, một số người có thể lợi dụng được những thủ pháp đặc thù mà đem lực lượng phong ấn cất giấu vào bên trong một vật thể nào đó.
Mà một khi gặp được một người có đủ điều kiện có thế phá được sự hạn chế của đạo cấm chế này thì cấm chế sẽ biến mất và giải phóng luồng năng lượng mà nó giam cầm.
Nói như vậy thì từ thời xa xưa, có rất nhiều cường giả, không phải nói là đại đa số các cường giả đều lợi dụng các loại cấm chế như vậy để phá hoạt được rất nhiều vật thể đặc thù,
Ở trong chiến đấu, khi phải đối mặt với địch nhân.
Nếu như có thể xuất kỳ bất ý mà ném cho địch nhân một đạo cấm chế thì chắc chắn địch nhân sẽ phải chịu một sự thương tổn vô cùng to lớn.
Bất quá theo thời gian trôi đi, hàn Phong cũng không có rõ ràng lắm là vì sao loại thủ pháp cấm chế này lại bị mai một đến nỗi tuyệt tích.
Chí ít, ở trên đại lục hiện này cơ bản đã không còn có cấm chế tồn tại.
Nhưng nghĩ tới đây, hôm nay dĩ nhiên Hàn Phong lại có thể ở trong lăng mộ gặp được một thượng cổ cấm chế, điều này lại một lần nữa làm cho Hàn Phong kinh ngạc không thôi.
Mà điều càng cho hắn kinh ngạc hơn nữa chính là cấm chế tựa hồ vô cùng phức tạp.
Đồng thời cũng không phải nó là loại thủ pháp dùng để trực tiếp công kích địch nhân.
Mà cấm chế chỉ đơn giản là một loại thủ pháp được dùng để cất giữ năng lượng mà thôi.
Hơn nữa là còn có tính cưỡng chế.
Cũng chính là một người có thể cởi bỏ được cấm chế thì sẽ có vô số năng lượng được giải phóng ra ngoài, người đứng gần nó căn bản không thể nào mà tránh thoát được.
Chỉ có thể đến khi cấm chế hoàn toàn mất đi tác dụng thì mới có thể hoạt động trở lại.
Đương nhiên loại thủ pháp cấm chế này vô cùng phức tạp, hơn nữa xác suất thành công là vô cùng thấp.
Chính là một người phải được đào tạo một cách chuyên sâu thì mới có thể thực hiện cấm chế một cách có hiệu quả nhất, đồng thời mới có thể thể hiện được toàn bộ giá trị của cấm chế.
Hàn Phong dĩ nhiên không có nghĩ tới Tiêu Phá Quân như vậy lại là một người có thể sử dụng được cấm chế, là một người hiểu cấm chế chi đạo.
Hơn nữa từ đạo cấm chế đang phát tác này cho thấy tạo nghệ của Tiêu Phá Quân cũng rất sâu đậm.
Lúc này Hàn Phong đột nhiên hiểu được, có thể lúc trước nhóm người Tiêu Tấn đứng trước Thiên Địa Chi Chứng này cũng chỉ coi nó là một khối đá có tính chất đặc thì mà thôi.
Có lẽ việc Tiêu gia vô cùng coi trọng những kỳ trân dị bảo chỉ sợ nguyên nhân cũng là do Tiêu Phá Quân mà ra.
Có thể năm đó Tiêu Phá Quân đã đem Thiên Địa Chi Chứng lưu lại cho hậu đại tử tôn của Tiêu gia, đồng thời cũng hạ trên đó một cấm chế.
Do đó có thể thấy được mỗi đời đế vương của Tiêu gia tuy thiên phú không tốt nhưng cũng có thể mượn Thiên Địa Chi Chứng để tiến vào Thiên giai chi cảnh.
Mà trước mắt hòn đá này bây giờ hiển nhiên đã cho thấy được giá trị tồn tại của mình.
Lúc trước Tiêu Phá Quân lưu lại Thiên Địa Chi Chứng cho Tiêu gia đúng là có hiệu quả rất kỳ diệu.
Kỳ thực, trong chuyện này thì tác dụng của cấm chế thì Hàn Phong cũng không có rõ ràng lắm.
Nhưng đối với nguyên lý thì Hàn Phong có thể tương đối hiểu được.
Nguyên lý rất đơn giản, lúc trước Tiêu Phá Quân cũng không biết được nơi nào có thể tìm được một ít vật thể có thể hấp thu năng lượng.
Sau đó hắn không ngừng truyền năng lượng đấu khí của mình vào trong vật thể đó cho đến khi nó không thể nào chứa thêm được nữa thì lúc này Tiêu Phá Quân mới dùng cấm chế để phong ấn đạo năng lượng không có bị tiêu tan.
Một khi bị ai đó kích động thì luồn năng lượng này sẽ nhanh chóng vận chuyển chạy vào trong người của người gây ra tác động đó.
Cứ như vậy có thể nhanh chóng đề thăng thực lực chỉ trong nháy mắt.
Cảm thụ được từng đạo năng lượng đang dâng trào trong cơ thể, đúng là đang chậm rãi chảy vào trong cơ thể của mình.
Hàn Phong không thể nào giãy giụa, cho nên hắn cũng chỉ đơn giản là thả lỏng cơ thể cùng thần kinh.
Đồng thời là chuyên chú quan sát những biến hóa đang xảy ra bên trong cơ thể mình.
Hắn cũng không có nghĩ tới rằng đã qua được một ngày mà năng lượng từ trong hòn đã lam sắc này vẫn không ngừng chảy vào trong cơ thể hắn mà vẫn chưa có dấu hiệu nào ngừng lại.
Tính ra thì năng lượng chảy vào trong người hắn từ đầu đên giờ cũng đủ để khiến cho một người bình thường có được thực lực của một Thiên giai nhị phẩm cường giả.
Hàn Phong cảm thấy mình có chút may mắn, cũng may hắn lúc trước tu luyện thân thể đến mức Mỹ Kim Thân, cùng với trước đó ở trong Vận Tượng trận thành công thu được nửa bộ Cửu Chuyển Huyền Công còn lại.
Lúc này có thể nói kinh mạch trong cơ thể hắn giống như đại dương mênh mông đang thiếu nước.
Cho dù hòn đá lam sắc này cất giữ luồng năng lượng vô cùng khổng lồ nhưng theo tình hình hiện nay thì Hàn Phong cũng không cxos cần phải lo lắng vì năng lượng thừa trong cơ thể sẽ khêến hắn bạo thể mà chết.
Điều mà Hàn Phong nghĩ đến lúc này chính là không thể nào ngờ được ngay từ đầu Tiêu Phá Quân lại có thể để lại cho con cháu báu vật như vậy.
Mà trong một ngàn năm qua, con cháu Tiêu gia chắc hẳn cũng không ít người đên đây hấp thu năng lượng có ở bên trong hòn đá lam sắc này.
Nhưng cho đến tận bây giờ thì nó vẫn còn có thể thể hiện được giá trị vô giá của mình.
Nếu không phải hòn đá này đã bị hạ cấm chế và các đời con cháu hoàng thất Tiêu gia đến hấp thu thì chỉ sợ qua một ngàn năm tích
lũy năng lượng có trong hòn đã lam sắc này là không thể nào đánh giá được.
Chương 413: Mẫn diệt đồ sát
Không cần phải nói cũng biết.
Chỉ nói một cách đơn giả là mỗi một Tiêu gia gia chủ cũng chính là đế vương của Thiên Tinh đế quốc đều là Thiên giai chi cảnh cường giả là có thể nhìn ra được điểm này.
Nếu như hôm nay không phải Hàn Phong đang không ngừng hấp thu năng lượng cuồn cuộn ở trong Thiên Địa Chi Chứng thì không biết rằng qua một ngàn năm nữa nhờ Thiên Địa Chi Chứng này mà hoàng thất Tiêu gia lại có thể xuất hiện thêm bao nhiêu Thiên giai cường giả nữa.
Đương nhiên, Hàn Phong cũng minh bạch, cấm chế trên Thiên Địa Chi Chứng chỉ sợ không có đơn giản như mắt thường nhìn thấy.
Dù sao thì trước mắt hòn đá lam sắc này cũng chỉ đơn thuần là vận chuyển năng lượng là một Thiên Địa Chi Chứng có thể làm cho một võ giả có thực lực thấp một bước nhảy lên Thien giai chi cảnh.
Hai khái niệm này đứng là không thể nào so sánh được.
Nói cách khác mặc dù năng lượng trong cơ thể Hàn Phong vô cùng khổng lồ nhưng cũng chỉ đơn thuần là chảy vào thôi.
Hàn Phong muốn triệt để luyện hóa nó thì cũng cần phải mất một khoảng thời gian nhất định thì mới có thể sử dụng được nó một cách hoàn hảo nhất.
Mà điều đáng để nói chình là nếu như một người bình thường, thậm chí là Thiên giai cường giả nếu như quá tham lam hấp thu năng lượng của Thiên Địa Chi Chứng thì chẳng bao lâu sau sẽ bạo thể mà chết.
Cứ như vậy Hàn Phong không ngừng tỉ mỉ quan sát từng đạo năng lượng từ trên hòn đá lam sắc đang không ngừng chảy vào người hắn.
Thời gian lại trôi qua, một ngày nữa cũng đã hết.
Mà lúc này Tiêu Chiến ở bên ngoài đã tự giày vò bản thân mình đến cảnh sống dở chết dở.
Lúc này trong lòng hắn vô cùng rối ren.
Một ngày một đêm trôi qua, hắn cũng không có nói lời này, lập tức chạy đên trước cơ quan kích động xuất thủ muốn phá vỡ nó xông vào bên trong.
Sau đó dưới ánh mắt chờ mong của mọi người thì quả nhiên địa cung lần thứ hai rung lên.
Một trận thanh âm nặng nề vang lên.
Lập tức đại môn được làm từ sắt đặc ở trước mặt mọi người vốn từ trước đến giờ mọi người không thể nào làm nó xê dịch thì lúc này cũng chậm rãi nâng lên cao.
Rất nhanh toàn bộ động khẩu lộ ra trước mặt mọi người.
Lúc này địa cung dưới lòng đất lần thứ hai khôi phục lại vẻ bình thường.
Bats quá Tiêu Chiên làm xong tất cả những chuyện này thì không có lập tức đi vào bên trong mà cùng với những người khác tập trung quan sát ở bên ngoài một hồi.
Đi tới trước cửa sắt, Tiêu Chiến ngẫm lại liền quyết định để cho những người có thực lực dưới Thiên giai chi cảnh ở lại bên ngoài.
Có lẽ như vậy thì sẽ an toàn hơn rất nhiều.
Hơn nữa nếu có điều gì đó không ổn thì có thể nhanh chóng đi tìm người đến tiếp ứng.
Còn Tiêu Chiến thì một mình hắn cùng với Hư Không đi vào bên trong.
Tiêu Chiến sở dĩ làm như vậy hoàn toàn cũng muốn giữ được sự yên tĩnh ở nơi mà thủy tổ an giấc ngàn thu.
Thân là đệ tử của Tiêu gia, tự nhiên không một ai muốn cho người ngoài quấy rối sự yên nghỉ của tổ tiên.
Nếu không bởi vì Hàn Phong đột nhiên tiêu thất thì Tiêu Chiến sợ là cũng không có dám bước vào bên trong tẩm cung nửa bước.
Cho dù hiện tại địa vị của hắn tại Tiêu gia cũng không phải là nhỏ nhưng hắn cũng không có gan làm như thế.
Cho nên hắn cũng chỉ có thể tận lực tránh cho việc ngoại nhân tiếp nhập vào bên trong.
Mà Hư Không do có thực lực vô cùng cường đại lại có quan hệ không tầm thường đối với Hàn Phong cho nên Tiêu Chiến mới chấp nhận cho hắn cùng mình đi vào bên trong tẩm cung.
Điều đáng nói là thực lực của Hư Không còn cao hơn cả Tiêu Chiến.
Mà tình huống bên trong đã xảy ra chuyện gì thì không ai mà biết được.
Có Hư Không cùng đi cũng là an toàn hơn việc đi vào bên trong một mình.
Rất nhanh, Tiêu Chiến và Hư Không đã biến mất khỏi động khẩu, hai người đi chưa được bao lâu thì liền tới trước một cánh của đã rất nặng.
Trên cửa đá này điều khắc các loại thạch điêu tinh xảo dị thường.
Chỉnh thể có thể thấy được vẻ tôn quý của những thạch điêu này.
Quả nhiên lăng mộ của Tiêu Phá Quân không thể nào coi thường được.
Nó quá đẹp đẽ và xa xỉ.
Nhất là tẩm cung của hắn lại càng thêm hoa lệ.
Hư Không nhìn cửa đá ở trước mắt, cau mày nói:
– Ta có thể cảm thụ được khí tức của Hàn Phong ở ngay đằng sau cánh của đã này, chúng ta hiện giờ nên làm thế nào?
Tiêu Chiến nghe vậy thì cũng không có trả lời ngay, mà hắn đi tới một bên góc, một vài đại phương bí mật lục lọi một hồi giống như đang tìm kiếm cơ quan của thông đạo.
Tiện đà vừa lục lọi Tiêu Chiến vừa hồi đáp:
– Phiến đá này không thể nào phá hư được.
Trừ phi có thể xác định được cách mở ra nếu không thì không có kẻ nào có thể tiến nhập vào bên trong.
Tiếp đó, Tiêu Chiến lại tại vài nơi tìm được cơ quan để mở cửa đá, dựa theo quy luật riêng biệt mà chậm rãi chuyển động.
Lúc này Tiêu Chiến cũng đã đem cơ quan cuối cùng mở ra.
Một lát sau, cánh của vốn đóng chặt thì cũng bắt đầu di động sang một bên.
Lại một lát nữa lúc đại môn hoàn toàn mở ra thì Hư Không và Tiêu Chiến cũng bất chấp xung quanh xảy ra những sự tình gì mà cấp tốc chạy vào bên trong.
Rất nhanh hai người vòng qua đường hầm, chẳng mấy chốc mà có thể tới được nơi tận cùng của tẩm cung.
– Các ngươi thế nào lại đến đây?
Hàn Phong có chút kinh ngạc nhìn Hư Không và Tiêu Chiến.
Lúc này Hàn Phong cũng đang cảm thấy rắc rối khi không biết làm cách nào để có thể ly khai được khỏi gian thạch thất này.
Kỳ thực từ trước đó không lâu, hắn đã hoàn toàn triệt để hấp thu toàn bộ năng lượng của hòn đá lam sắc.
Hoặc có thể nói hiện giờ toàn bộ năng lượng của hòn đá này đã ở trong người của Hàn Phong.
Mà đến khi hòn đã cạn kiệt năng lượng thì cũng là lúc mà Hàn Phong có thể cử động được.
Một lần nữa thu được tụ do, Hàn Phong cũng không nhịn được mà nhả ra một đạo đấu khí.
Mặc dù lần này hắn ngoài ý muốn hấp thu một cỗ năng lượng vô cùng khổng lồ nhưng trong lúc hấp thu lại bị hạn chế hành động nên thủy chung cũng không cảm thấy thoải mái cho lắm.
Trải qua sự tình như vậy thì Hàn phong đối với thực lực của Tiêu Phá Quân lại càng thêm hiếu kỳ.
Rốt cuộc thì thực lực của hắn đã đạt đến trình độ thế nào dĩ nhiên lại có thể khiến cho một cấm chế ngàn năm có thể đem một thân Thiên giai lục phẩm của Hàn Phong triệt để hạn chế lâm vào trình độ nghỉ đông.
Năng lực này quả thực là rất kinh người.
Hôm nay đã qua được một ngàn năm, nếu như mà Tiêu Phá Quân thực sự vẫn còn sống như một ngàn năm qua thực lực của hắn liệu tinh tiến tới cảnh giơi nào?
Nghĩ tới đây Hàn Phong cũng không có dám nghĩ thêm nữa.
Đương nhiên những ý niệm trong đầu này đều khiến cho Hàn Phong cảm thấy bồi hồi hồi lâu, thế nhưng Hàn Phong hiện giờ cũng không có quan tâm đến.
Điều mà hắn quan tâm lúc này chính là một cỗ năng lượng bàng bạc đang dâng trào trong cơ thể hắn.
Không thể không nói, cỗ năng lượng này vô cùng tinh thuần.
Tuy rằng từ khi Hàn Phong tu luyện Cửu Chuyển Tiên Thiên đấu khí thì hầu như cũng không có đình chỉ hấp thu thiên địa nguyên tố ở xung quanh.
Kể cả trong lúc ngủ thì hắn cũng vẫn hấp thu thiên địa nguyên tố.
Mà thiên địa nguyên tố sau khi tiến nhập vào trong cơ thể của hắn trải qua một vòng chuyển hóa, thì liền trở thành năng lượng của chính bản thân hắn.
Với thực lực Thiên giai lục phẩm hiện tại của Hàn phong thì tốc độ hấp thu thiên địa nguyên tố càng mau hơn rất nhiều.
Nhưng cũng chính vì như thế mà Hàn Phong đối với năng lượng lại vô cùng nhạy cảm.
Nếu như không tính đến thời gian tu luyện thì nếu như muốn thu được một cỗ năng lượng thiên địa nguyên tố khổng lồ như vậy thì chính là cũng phải mất tời năm năm trời.
Đây cũng chính là Hàn Phong đã bảo thủ phỏng chừng, cho nên có thể thấy được cỗ năng lượng này cường đại tới mức nào.
Đồng thời Hàn Phong cũng rất nhanh minh bạch, vì sao lúc trước Diệt Hoàng xuất hiện trước mặt bọn họ lại có tu vi Thiên giai thất phẩm chứ không phải là Thiên giai lục phẩm như mọi người suy đoán.
Chắc hẳn Diệt Hoàng cũng đã phát hiện được công dụng chân chính của Thiên Địa Chi Chứng mà Tiêu Phá Quân lưu lại.
Đồng thời cũng nhờ sự trợ giúp của nó mà có thể bước vào cảnh giới Thiên giai thất phẩm.
Chẳng qua hắn làm như vậy cũng không thể nghi ngờ chính là mổ gà lấy trứng.
Đối với hoàng thất chính là tổn thất vô cùng lớn.
Đương nhiên những thứ này Hàn Phong cũng không có quan tâm.
Lúc này hắn muốn nhanh chóng ly khai khỏi nơi này, hắn cũng không có muốn ở đây thêm một lúc nào nữa.
Ngay khi mà Hàn Phong còn đang manh động nghĩ cách thì vừa vặn đại môn mở ra.
Mà Hư Không và Tiêu Chiến lại lập tức xuất hiện trước mặt hắn.
Lúc này Hư Không trong thấy Hàn Phong không có giống như là đang gặp phiền phức thì biểu tình cứng ngắc trên mặt cũng hòa hoãn xuống.
Mà Tiêu Chiến đứng ở bên cạnh lại thân thiết hỏi thăm:
– Hàn Phong, lúc trước rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Vì sao ngươi đột nhiên lại biến mất? Vì sao lại đột nhiên xuất hiện trong tẩm cung của tổ tiên Tiêu gia?
Nghe được Tiêu CHiến hỏi như vậy thì tâm tình Hàn Phong bất biến, hắn thoáng suy tư một lát rồi không chút do dự trả lời một cách hồ đồ:
– Ta cũng không có rõ ràng.
Lúc trước ta dường như nghe được một đạo âm thanh giống như đang gọi ta.
Tiếp đó ta dựa theo bản năng mà dựa sát vào cửa sắt.
Kết quả là khiến ta bất tỉnh nhân sự, đến khi tỉnh lại thì đã ở chỗ này.
Vốn đang nghĩ cách ly khai thì các ngươi lại xuất hiện ở đây.
– Chỉ đơn giản như vậy thôi?
Tiêu Chiến bất khả tư nghị hỏi thăm.
Mà Hàn Phong thì cũng nhanh chóng gật đầu, khẳng định nói:
– Cũng chỉ có như vậy.
Kỳ thực thì Hàn Phong cũng không có tâm dấu diếm, chẳng qua nếu như Tiêu Phá Quân đã lựa chọn mình thì tự nhiên hắn cũng không có muốn đệ lộ ra điều bí mật này một chút nào.
Như vậy đối với Tiêu Phá Quân và cả hoàng thất cũng chính là điều tốt nhất.
Cho nên tư tiền tưởng hậu, Hàn Phong mới quyết định giấu diếm sự tình này.
Đồng thời hắn cũng tự thầm nhủ bản thân mình không có được cho bất kỳ kẻ nào biết.
Về phần hắn vô ý đoạt hết năng lượng trong hòn đá lam sắc kia thì càng không có nói ra.
Bất quá hắn lần này có một chút chú ý tới Hư Không.
Lúc này thì Hư Không đang dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Hàn Phong, ánh mắt không ngừng quét trên người Hàn Phong.
Mà Tiêu Chiến ở tại địa phương này cũng không thấy rõ cảnh vật xung quanh nên mi đầu cũng hơi nhăn mặt lại.
Chẳng qua, khi hắn nghe được Hàn Phong giải thích như vậy Hư Không cũng biết được Hàn Phong không có muốn nói ra sự thật cho nên hắn từ đầu tới cuối không có nói gì chỉ ngậm miệng, coi như giúp Hàn Phong giấu diếm.
Mà nghe được đáp án từ Hàn Phong thì Tiêu Chêến cũng là nửa tin nửa ngờ.
Dù sao thì lúc trước sự tình phát sinh vô cùng quỷ dị.
Nếu như nói trong chuyện này không có phát sinh sự tình gì đặc biệt thì Tiêu Chiến cũng không có tin.
Chẳng qua lúc này Hàn Phong nếu đã nói như vậy thì mặc kệ hắn tin hay không tin Tiêu Chiến cũng không có tiếp tục truy vẫn.
Đồng thời việc cấp bạch của ba người bây giờ chính là bọn hắn phải ly khải khỏi nơi này.
Tại đây ở trong tẩm cung của thủy tổ tới một ngày một đêm, Tiêu Chiến cũng biết những thủ hạ được lưu lại ở bên ngoài lúc này chỉ sợ đã bị Diệt Hoàng tập kích.
Mặc dù còn chưa có bị tiêu diệt hoàn toàn những cũng là không thể chống cự thêm được nữa.
Cho nên bây giờ Tiêu Chiến cũng không có lo lắng đến những sự tình khác mà hắn muốn nhanh chóng trở về đế đô.
Đem những sự tình phát sinh ở đây nói cho Tiêu Tấn biết, đồng thời cũng để hoàng thất có thời gian chuẩn bị cho việc Diệt Hoàng mang đại quân tới đánh chiếm đế đô bất ngờ.
Với thực lực của đế đô hiện giờ thì muốn ngăn cản được Diệt Hoàng thì vẫn còn có chút trắc trở.
Hàn Phong tự nhiên biết được lúc này tình cảnh của đế đô cấp bạch như thế nào.
Mấy người cũng không có thời gian nói chuyện phiếm mà cùng nhau nhanh chóng ly khai khỏi tẩm cung của thủy tổ.
So với việc tiến vào bên trong thì lúc đi ra thời gian nhanh hơn rất nhiều.
Cuối cùng thì cũng không đến nửa ngày ba người đã đi ra khỏi động khẩu.
Hàn Phong ngay lập tức quay đầu lại nhùn huyệt động mà không chớp mắt, trong lòng cũng có chút cảm khái.
Ai có thể nghĩ được tại đây một động khẩu bé tý lại có thể cất giấu một địa cung xa hoa như vậy.
Mà ngay trước đó một ngày một đêm, trên mặt đất bên trong địa cung cũng đã phát sinh ra rất nhiều sự tình không có bình thường.
Đối với Hàn Phong mà nói thì điều này chính là mạo hiểm tới tính mạng.
Sau khi mọi người ly khai khỏi huyệt động thì cũng không có dừng lại mà trực tiếp bay thẳng về Bạch Đế trấn.
Chẳng qua khi bọn hắn bay tới ngoại vi Bạch đế trấn thì cảm thấy được trong không khí truyền đến mùi vị máu tanh vô cùng nồng đậm.
Điều này cũng khiến cho đám người của Hàn Phong phải dừng lại.
Chỉ thấy ở trên bình nguyên cách Bạch Đế trấn không đến ba mươi dặm tùy ý có thể nhìn thấy được thi thể ở trên mặt đất.
Những thi thể này ăn mặc vô cùng đồng nhất.
Hàn Phong tự nhiên cũng nhận ra những người này chính là cấm vệ quân mà Tiêu Tấn cố ý điều đến.
Mà chỉ nhìn sơ qua chỉ sợ rằng trên mặt đất cũng có tới hai trăm, ba trăm thi thể.
Xem ra thì bọn họ đã tới chậm rồi.
Diệt Hoàng hành động cũng vô cùng nhanh.
Hàn Phong cũng chỉ còn biết thở dài.
Mà lúc này Tiêu Chiến đứng bên cạnh thì sắc mặt âm trầm không gì so sánh được.
Quyền đầu của hắn đã nắm chặt đến nỗi mà bắt đầu rỉ máu.
Hiển nhiên đối với cảnh tượng trước mắt đã khiến cho hắn kích động không thôi.
Tiếp theo đó mọi người bay tới Bạch Đế trấn, mà cảnh tượng trên đường đi cũng khiến cho Hàn Phong phải nổi giận.
Trên mặt đất không những có thi thể của cấm vệ quân mà còn có thi thể của bách tính.
Lúc này dưới chân của Hàn Phong chính là thi thể của một hài tử ba tuổi.
Thực không nghĩ tới Diệt Hoàng dĩ nhiên lại phát rồ đến như vậy.
Đến cả dân thường cũng không có buông tha.
Bên ngoài đế đô hơn hai trăm dặm có một đám người đang phi hành.
Đám người đó một đường phi hành từ Bạch Đế trấn trở về.
Ngày hôm qua, Bạch Đế trấn vẫn còn là một nơi an nhàn bình thường thế mà hôm nay đã trở thành luyện ngục nhân gian, mấy vạn cư dân đã tắm máu tươi khiến cho Bạch Đế trấn trở thành một nơi vô cùng đáng sợ.
Mà trong lúc thấy được tình cảnh đó thì trong lòng mọi người cũng cảm thấy khiếp sợ thủ đoạn tàn ác của Diệt Hoàng.
Nhưng lập tức, Tiêu Chiến và Hàn Phong lại càng lo lắng hơn tới tình hình của đế đô.
Tiêu Chiến lo lắng cho sự an nguy của hoàng thất và Tiêu Tấn mà Hàn Phong thì lại lo lắng Tiêu Linh và phụ thân ở tại đế đô không biết có bị làm sao hay không.
Chương 414: Đế đô rơi vào tay giặc
Đối với hắn mà nói thì tứ nữ và phụ thân đều là những người quan trọng trong cuộc đời hắn.
Chính vì thế mà sự an toàn của bọn họ được hắn đặt lên hàng đầu.
Về phần những sự tình khác hắn cũng không có tâm mà quan tâm đến.
Cũng chính bởi vì như thế mà mọi người mỗi người một tâm tư nhưng đều có một mục đích nhanh chóng quay lại đế đô.
Một ngày một đêm phi hành cuối cùng thì cũng có thể đến được ngoại thành cách đế đô hai trăm dặm.
Mà dựa theo tình huống hiện nay có thể Diệt Hoàng đang ở đế đô để chờ bọn họ.
Chỉ cần Hàn Phong và Hư Không không có trở về đế đô thì chí ít cũng có thể tạm thời an toàn.
Chẳng qua nguyện vọng trong lòng Hàn Phong cũng nhanh chóng thất bại.
Trước mắt mọi người chính là Hắc Ám Sâm Lâm, đi xuyên qua được phiến sâm lâm này chính là đến được vùng bình nguyên bên ngoài đế đô.
Nhưng mọi người cũng đã cảm nhận được từng đợt sát khí từ xa truyền lại.
Hơn nữa lại không ngừng tồn tại năng lượng đấu khí với quay mô nhỏ đang phát tiết ra ngoài không khí.
Cái này khiến cho sắc mặt của Hàn Phong phải trầm xuống.
Không một chút do dự, Hàn Phong cùng hai người còn lại nhanh chóng phi hành đến đế đô của Thiên Tinh đế quốc.
Mà trên đường đi bọn họ cũng đã đụng độ với một tiểu đội nhân mã.
Tiểu đội này ăn mặc không đồng nhất, nhưng Hàn Phong vẫn phát hiện ra được trên ngực áo của những người này có đeo một tiểu đồng có đồ án Thiên Bình thập phần bắt mắt.
Hàn Phong tự nhiên là nhận ra được đồ án này, nó chính là tiêu ký của Trọng Tài giả.
Ngày đó tháng đó năm đó, Trọng Tài giả được thành lập được tượng trưng là một tổ chức công bình nhất đại lục.
Những sự tình mà bọn họ giải quyết thì luôn đảm bảo sự công bằng chính trực, không phải để bất kỳ một ai chịu ủy khuất nào.
Chẳng qua thời thế thay đổi, Trọng Tài giả của bây giờ không còn là Trọng Tài giả của năm xưa nữa rồi.
Hôm nay người đứng đầu tối cao của Trọng Tài giả chính là Diệt Hoàng.
Mà hắn đã biến thành một đồ tệ thị huyết tàn bạo.
Cảnh tượng máu tánh, tàn nhẫn ở Bạch Đế trấn nhất thời hiện lên trong đầu của Hàn Phong.
Mà Tiêu Chiến ở bên cạnh hắn thấy phía bắc của đế đô đang bị bao vây thì trong lòng phẫn nộ tới cực điểm.
Tiểu đội nhân mã này vẫn như cũ không có phát hiện ra có điều gì không thích hợp, mà tên đội trưởng đi đằng trước thì lạnh giọng la rầy hỏi thăm:
– Các ngươi là ai? Vì sao lại ở đây?
Hiển nhiên đây là thời điểm song phương đang xảy ra chiến tranh.
Mà ba người Hàn Phong cũng không muốn để cho những người khác chú ý là làm lộ hành tung của chính mình.
Chẳng qua nhóm người Hàn Phong lại không có ý định giấu diếm, mà Tiêu Chiến lại càng không nói hai lời lập tức động thủ, hắn muốn tận tay g**t ch*t tiểu đội hai mươi người này.
Chỉ trong nháy mắt hai mươi người này đã trở thành cái xác không hồn.
Mà trong đội nhân mã này cũng có tới vài tên có cảnh giới Địa giai.
Có thể thấy được cơn giận giữ của Tiêu Chiến cũng vô cùng đáng sợ, xuất thủ không có lưu tình một chút nào.
Đương nhiên đối với những người này thì Hàn Phong thấy không cần phải lưu tình một chút nào.
Giải quyết xong những người này thì mọi người lại tiếp tục đi về phía đế đô.
Một đường đi này mọi người cũng gặp phải một vài đội nhân mã có quy mô nhỏ của Trọng Tài giả.
Mà người hạ tràng tiêu diệt những đội nhân mà này cũng chính là Tiêu Chiến.
Chỉ trong chốc lát ba người Hàn Phong cũng đã tới được cổng thành phía bắc của đế đô.
Mà ở xa cũng có thể thấy được hai phe nhân mã đang tiến hành hỗn chiến với nhau.
Hàn Phong nhìn lướt qua một lượt thì không có phát hiện ra bóng dáng của Diệt Hoàng đâu cả.
Thậm chí ngay cả một Thiên giai cường giả cũng không có thấy.
Bất quá, Hàn Phong cũng không có vì vậy mà cảm thấy yên tâm.
Bởi vì hán biết nơi này không có xuất hiện Thiên giai cường giả thì chứng tỏ bọn họ đã bắt đầu tiến công vào trong hoàng cung.
Nói không chừng bọn họ đang bị Diệt Hoàng đồ sát cũng nên.
Nghĩ như vậy Hàn Phong cũng lo lắng không thôi, hắn chính là người đầu tiên tiến vào bên trong thành.
Dọc trên đường đi cũng có vài tên của Trọng Tài giả phát hiện ra Hàn Phong muốn tiến lên ngăn cản.
Nhưng chính là đoàn người Hàn Phong sao có thể bị đám người này khiến cho bọn họ dừng bước được.
Không nói một lời, điên cuồng vận chuyển, đấu khí Thiên giai lục phẩm tuôn trào.
Cùng với Thốn Ảnh thân pháp tinh diệu.
Những người này bất quá cũng chỉ là Nhân giai chi cảnh mà thôi.
Cho dù là Địa giai cũng phải chạy mất dép.
Mà Hàn Phong cũng đã trở thành một pho tượng chiến thần đáng sợ.
Phàm là địch nhân mà dám đứng trước mặt hắn cản đường thì đều bị hắn một chiêu g**t ch*t.
Những người này căn bản là ngay cả góc áo của Hàn Phong cũng không có đụng tới được chớ nói đến việc ngăn cản.
Mà mấy Thiên giai cường giả ở đằng sau nhìn thấy được Hàn Phong đại khai sát giới như vậy thì cũng không có nương tay, thỏa sức chém giết.
Hơn mười Thiên giai cường giả tạo thành một tiểu đội xung phong vào trận hình của quân địch.
Tiểu đội giống như một lưỡi đao sắc bén đem tất cả địch nhân có mặt ở đây cắt thành từng mảnh nhỏ.
Chỉ trong nháy mắt mà nhóm người Hàn Phong đã trùng quan tiến vào bên trong thành.
Mà nơi bọn họ đi qua chỗ nào cũng lưu lại hơn trăm thi thể.
Mà bên trong thành song phương đang giao chiến khốc liệt cũng đã phát hiện ra tình huống mới phát sinh.
Những thủ vệ của hoàng thành không có thấy rõ dáng dấp của Hàn phong nhưng trong mắt họ, nhiệm vụ của họ chính là ngăn cản có kẻ xâm nhập vào bên trong đế đô.
Kẻ nào dám cả gan xâm nhập thì đều phải chế.
Trong lúc nhất thời tất cả thủ vệ tạo thành một trận hình, tinh thần đại chấn chuẩn bị công kích đám người Hàn Phong.
Bất quá Hàn Phong cũng không có rảnh mà bận tâm tới tình huống này.
Một đường đi từ ngoại thành đế đô tới đây Hàn Phong đã thấy được trên bầu trời không ngừng tồn tại năng lượng đấu khí tùy ý phát ra.
Xem đến đây thì Hàn Phong hiển nhiên có thể đoán ra được lúc này trong hoàng cung nhất địn là xuất hiện nguy hiểm tầng tầng lớp lớp.
Bất đồng những tên Thiên giai cung phụng ở đăng sau có thực lực yếu hơn nên đành ở lại tiếp đón những thủ vệ này.
Hàn Phong, Hư Không và Tiêu Chiến một bước nhảy lên, thân ảnh ba người đx xuất hiện trên bầu trời của hoàng cung.
Mới vừa tiến vào hoàng thành, Hàn Phong bật người lên đã thấy được một thân ảnh quen thuộc.
Trong đó có hai người lúc trước đã đến Huyền Thiên tông đánh một trận.
Một người là trưởng lão của Trọng Tài giả La Vũ.
Còn người kia chính là Dương Thiên Trạch của Âm Ma Tông.
Hàn Phong không nghĩ tới lần trước để hai người này chạy mất thì lần thứ hai gặp lại Dương Thiên Trạch tại sao lại trợ giúp cho người của Trọng Tài giả.
Nhưng Hàn Phong cũng không có thời gian để đi tìm câu trả ơời.
Huống chi lần trước Dương Thiên Trạch được Diệt Hoàng cứu.
Lần xuất hiện này của hắn cũng không phải là điều ngoài ý muốn quá kinh người.
Bỏ qua hai người này, Hàn Phong nhìn về phía sau thì thấy được cách đó không xa, Tiêu Tấn đang được người bảo vệ.
Mà bên cạnh Tiêu Tấn, Hàn Phong cũng thấy được những đạo thân ảnh làm cho hắn không khỏi lo lắng.
Tiêu Linh, Lâm Nguyệt cùng với Lâm Phỉ Vân ba người này đều trốn ở đằng sau lưng của Tiêu Tấn.
Mà trong đó còn có phụ thân của Hàn Phong là Hàn Nhất Nguyên.
Cùng với đó là một ít hộ vệ mà Hàn Phong quen biết.
Thật không thể ngờ được, tất cả những người quan trọng đối với hắn lại có thể cùng tụ tập ở một chỗ như vậy.
Chương 415: Trầm Ngọc bị bắt
Mà lúc này, trên bầu trời hoàng thành đang có hơn hai mươi đạo thân ảnh chiến thành một đoàn.
Chiếu theo khí tức phát tán thì có thể thấy được thực lực của những người này không tầm thường chút nào.
Người yếu nhất cũng là Thiên giai nhất phẩm.
Thế nhưng trong đám người này Hàn Phong cũng không có thấy thân ảnh của Diệt Hoàng.
Thân hình chợt lóe lên.
Đám người Hàn Phong đi tới đâu cũng tàn sát người cuả Trọng Tài giả một cách bừa bãi, không kiêng nể gì.
Hàn Phong trước tiên muốn đến bên cạnh chúng nữ.
Mà khi đoàn người của Hàn Phong xuất hiện ở bên trong hoàng cung thì những người bên trong cũng phát hiện ra nhóm người Hàn Phong chính là lai khách ngoài ý muốn.
Tiêu Linh nhìn Hàn Phong đang tiến đến trước mặt mình thì trên mặt cũng hiện lên một tia kinh hỉ.
Hàn Phong thấy mọi người không có sao thì cũng an tâm phần nào, hắn quay đầu nhìn phụ thân, thân thiết hỏi thăm:
– Phụ thân! Người không sao chứ?
Hàn Nhất Nguyên vốn đang cau mày trước thế cục hiện tại, tuy thực lực của hắn cũng chỉ mới đạt đến Thiên giai nhưng lại rõ ràng tình huống lúc này đối với bọn họ là vô cùng bất lợi.
Đám người Trọng Tài giả kia thực lực hơn hẳn bọn họ bên này.
Sở dĩ bọn họ vẫn có thể bảo trụ cho đến bây giờ chính vì đối phương không quá mức chú ý tới bọn họ.
Hoặc giả nói đám người Trọng Tài giả này rõ ràng là đang trêu đùa bọn họ.
Những tên ghê tởm này hiển nhiên lại muốn nhìn thấy bộ dạng dãy chết của bọn họ.
Nghĩ đến đây thì Hàn Nhất Nguyên cũng phải nghiến răng nghiến lợi giận giữ.
Bất quá lúc này Hàn Phong xuất hiện thì cục diện có thể chuyển biế.
Thấy con mình cùng với hoàng thất Tiêu Chiến trở về, Hàn Nhất Nguyên tự nhiên cũng biết tình hình lúc này đã khác trước.
Hắn không nói lời nào cũng ào ào gia nhập chiến đoàn.
Mà Tiêu Chiến thì đi tới bên Tiêu Tấn, thấy Tiêu Tấn vẫn như trước kia bình yên vô sự thì tâm tình lúc này của Tiêu Chiến mới hòa hoãn xuống đôi chút.
Thần sắc Tiêu Tấn từ đầu tới gia vẫn vô cùng nghiêm trang.
Sắc mặt âm trầm đáng sợ, chỉ đến khi nhóm người Tiêu Chiến xuất hiện thì sắc mặt hắn mới hòa hòa , có chuyển biến tốt đẹp.
Tiêu Chiến cũng không có nói những lời thừa, hắn biết trận chiến này liên qua tới sự hưng suy của hoàng thất, của Tiêu gia hắn.
Tự nhiên cũng không dám chậm trễ mà thân ảnh nhanh chóng gia nhập chiến đấu đoàn.
Thấy Tiêu Chiến động thủ thì lúc này Tiêu Tấn mới nhìn về phía Hàn Phong, hắn cũng không nó nhiều, chỉ đi vào trọng tâm.
– Hàn Phong, hôm nay vẫn còn phải nhờ ngươi và Hư Không tiên sinh xuất thủ trợ giúp.
Qua được đại nạn này hoàng thất ta tất có báo đáp!
Hàn Phong nghe vậy cũng nói:
– Những lời này của bệ hạ dư thừa rồi.
Chúng ta vốn là minh hữu.
Lần trước hoàng thất đã giúp Huyền Thiên tông chúng ta chống lại kẻ thù thì lần này ta tự nhiên không giương mắt đứng nhìn.
– Vậy thì phải làm phiền cho người rồi.
Nếu như không phải thân phận của ta thì ta từ lâu đã nhảy vào trong trận chiến mà chém giết địch nhân rồi.
Tiêu Tấn nghe Hàn Phong nói vậy thì cũng miễn cưỡng nở ra được nụ cười hiếm hoi trong ngày.
Hàn Phong liếc mắt ra hiệu cho Hư Không rồi cả hai cùng chuẩn bị xuất thủ.
Đúng lúc này Tiêu Linh ở đằng sau tiến lên hai bước đi tới trước mặt Hàn Phong.
Trông thấy Tiêu Linh, Hàn Phong cũng dừng lại chưa có xuất thủ, nghi hoặc hỏi:
– Linh nhi, bây giờ khẩn yếu.
Có gì thì để lát nữa được không.
Ai biết, Tiêu Linh không có nghe lời như những lần trước.
Nàng nhìn Hàn Phong mà hai mắt rơi lệ, lo lắng nói:
– Hàn Phong, Ngọc nhi muội muội bị người của Trọng Tài giả bắt đi rồi.
Ngươi nhất định phải cứu nàng.
– Cái gì!
Tiêu Linh nói như vậy thì chẳng khác nào như thiên lôi giáng xuống nội tâm của Hàn Phong cả.
– Ngay trước đó lúc người của Trọng Tài giả còn chưa có tấn công đế đô thì Ngọc nhi muội muội nói là muốn đi ra ngoài mua chút dược liệu.
Kết quả là không có thấy trở về nữa.
Mà những thủ vệ phái đi bảo vệ muội ấu cũng đều bị đánh gục.
Ngay sau đó là người của Trọng Tài giả phát động tấn công.
Thiếp nghĩ Ngọc nhi muội muội nhất định là người của Trọng Tài giả bắt đi.
Nghe Tiêu Linh đơn giản thuật lại thì trong lòng Hàn Phong nhất thời âm trầm mà cảm thấy đáng sợ.
Mà đúng lúc này phía trên bầu trời hoàng cung đột nhiên xuất hiện một đạo khí tức thập phần sắc bén và mạnh mẽ.
Ngay sau đó Hàn Phong nghe được tiếng cười kiêu ngạo không gì sánh được của Diệt Hoàng.
Mà một màn kế tiếp khiến cho Hàn Phong như đứt từng khúc ruột.
Cơn giận của hắn đã tràn lên đến tận đỉnh đầu…
Lúc này đột nhiên xuất hiện trên bầu trời hoàng thành chính là người trước đó đã sử dụng mưu kế đem nhóm người Hàn Phong vây ở tẩm cung thủy tổ của Tiêu gia – Diệt Hoàng.
Hàn Phong cũng không có rõ lắm, vì sao Diệt Hoàng sớm đã có thể chiếm được đế đô, nhưng lại không có ra tay đối với Tiêu Tấn.
Với thực lực của hắn thì hoàng thất cho dù đem toàn bộ thực lực ra cũng chỉ đủ để cùng hắn dây dưa một thời gian mà thôi.
Chính là không thể nào đối phó được với hắn.
Bất quá bây giờ Hàn Phong hiển nhiên cũng không có bận tâm đến những điều này bở vì lúc này đây bên cạnh Diệt Hoàng còn xuất hiện thêm một đạo thân ảnh nhỏ nhắn, xinh xăn.
Hàn Phong thậm chí không cần nhìn mặt cũng đoná biết được thân phận của thân ảnh đó.
Người này không ai khác chính là Trầm Ngọc mà theo như lời Tiêu Linh đã bị Trọng Tài giả bắt đi.
Lúc này Trầm Ngọc vận một thân bạch sắc luyện dược sư.
Ngoại trừ dáng vẻ của nàng có chút chật vật ra thì cũng không có bất kỳ điều gì đáng ngại cả.
Bất quá Hàn Phong cũng phát hiện được nét mặt của Trầm Ngọc cũng không có giống như trước.
Nét mặt nàng tái nhợt, hơn nữa thần tình cũng có vẻ thống khổ.
Đến lúc này thì trái tim của Hàn Phong cũng phải quặn đau.
Lửa giận trong lòng hắn bị áp quá mức mà triệt để bạo phát.
Thân ảnh chợt lóe lên, Hàn Phong ngay lập tức đã đứng trước mắt Diệt Hoàng.
Đấu khí trong cơ thể không thể nào không chế được mà không ngừng tuôn ra ngoài.
Bất quá Hàn Phong bây giờ cũng không có vì vậy mà mất đi lý trí.
Hắn đương nhiên biết rõ Diệt Hoàng bắt Trầm Ngọc chắc chắn là có nguyên nhân của nó.
Cho nên Hàn Phong không thể làm bất cứ điều gì thiếu suy nghĩ cả.
Bằng không nếu xử lý không tốt thì Trầm Ngọc có thể nguy hiểm tới tính mạng.
Mà ngay khi Hàn Phong xuất hiện trước mạt Diệt Hoàng thì Hư Không cũng đứng ở bên cạnh hắn.
Thấy Hàn Phong xuất hiện thì Diệt Hoàng cũng không có lấy làm kinh ngạc.
Trái lại hắn còn đem Trầm Ngọc giơ ra trước mặt, cười nhạt liên tục nói rằng:
– Các ngươi tốt nhất là không nên hành động thiếu suy nghĩ.
Bằng không ta không thể đảm bảo rằng nữ nhân này sẽ không có bị gì….
Diệt Hoàng tiện đà châm trọc cười nói:
– Nghĩ không ra ngươi cũng là một người đa tình.
Nữ nhân này thực rất cứng rắn.
Cho dù ta hỏi như thế nào thì nàng cũng không có lộ ra tin tức của ngươi.
Xem ra mị lực của ngươi không nhỏ chút nào!
Lúc này Trầm Ngọc ý thức được thập phần rõ ràng, tự nhiên cũng đã thấy được sự xuất hiện của Hàn Phong.
Trầm Ngọc tự nhiên biết rõ, Diệt Hoàng muốn dùng mình để uy h**p Hàn Phong, bởi vậy mà nàng không có để ý tới an nguy của bản thân mà hô lên:
– Hàn Phong! Huynh không cần phải lo lắng cho muội! A……
Trầm Ngọc còn chưa có nói hết câu thì Diệt Hoàng đã dùng sức bóp chặt cổ tay nàng khiến cho nàng cảm thấy đau đơn mà không khỏi kêu lên một tiếng thống khổ.
– Dừng tay!
Hàn Phong thấy thế thì không khỏi tức giận quát.
– Ha ha!
Diệt Hoàng nhìn thấy Hàn Phong bởi vì một nữ nhân nhỏ noi là lại khẩn trương như vậy thì trong lòng hắn minh bạch được phần nào.
Cho nên hắn càng kinh hỉ.
Hai mắt Hàn Phong lóe lên cỗ hàn khí khắc cốt ghi xương, lạnh lùng nhìn Diệt Hoàng.
Hàn Phong dùng âm thanh cực kỳ băng lãnh nói với hắn:
– Ngươi có phải hay không biết trước chúng ta sẽ trở về?
Diệt Hoàng nghe vậy thì cười lạnh nói:
– Ta cũng từng là người của Tiêu gia, cộng thêm việc ta cũng đã ở trong tẩm cung của thủy tổ đợi gần tới một năm thời gian.
Toàn bộ cơ quân bên trong trừ tẩm cung của tổ tiên thì tất cả ta đều biết rõ.
Diệt Hoàng tiếp tục nói:
– Ta biết lăng mộ của thủy tổ không thể nào vây khốn được các ngươi quá lâu cho nên mới dự định đợi các ngươi trở về rồi mới tiêu diệt hoàng thất.
Hàn Phong vẫn lạnh lùng như trước nhìn Diệt Hoàng mà cũng không có nói gì.
Mà Diệt Hoàng giống như tâm tình tương đối tốt, lại tiếp tục nói:
– Chẳng qua khi thủ hạ của ta đi trên đường ngày hôm qua thì bắt gặp nàng.
Mà bọn chúng lại nhận ra nàng là người của ngươi cho nên mới đón nàng về.
Ta từ đó cũng thay đổi chủ ý, ta thực muốn thấy được các ngươi bị ta giẵn vặt đến tuyệt vọng.
Sau khi tuyệt vọng đến chết đi sống lại thì ta mới cho các ngươi chết.
Có như thế thì mới có thể làm giảm đi mối hận nhiều năm của ta đối với Tiêu gia.
– Phong tử!
Hàn Phong nhịn không được mà mắng một câu.
Diệt Hoàng nghe thấy Hàn Phong chửi mình thì trên mặt không khỏi lộ ra một tia giận giữ, nhưng bộ dáng vẫn tươi cười nói rằng:
– Ngươi tốt nhất là nên cẩn thận tới từng lời nói của mình.
Nếu như làm ta không vui thì nói không chừng ta thất thủ sẽ làm cho vài người bị thương đó.
Nói xong, Diệt Hoàng lại phát lực nắm lấy tay của Trầm Ngọc khiến cho nàng đau đớn đến nỗi thân thể không ngừng run rẩy.
Bất quá lần này nàng không có giống như lúc trước vì đau quá mà kêu lên.
Chăng qua, Hàn Phong cũng cắn chặt môi, chậm rãi lưu lại một vết máu đỏ tươi trên miệng.
Nhất thời Hàn Phong cảm thấy trái tim mình như bị muôn vàn lưỡi đao sắc bén chém nát.
Đấu khí không ngừng bạo thể ra ngoài lần thứ hai được đẩy cao hơn một tầng.
Thấy được bộ dạng của Hàn Phong như vậy khiến cho Diệt Hoàng đắc ý không thôi.
Nhân thiên hắn cungc dùng ngữ khí mệnh lệnh, hướng về phía Hàn Phong không một chút khách khí nói:
– Muốn mạng sống của nàng thì phải làm như những gì ta nói.
Đầu tiên là tán đi đấu khí trên người người.
Hàn Phong nhìn thấy bộ dang thống khổ của Trầm Ngọc rồi lại nhìn vẻ mặt đắc ý của Diệt Hoàng thì ánh mắt của hắn vẫn lạnh lùng như trước.
Nhưng Hàn phong vẫn không có cách nào khác, cuối cùng vẫn phải thỏa hiệp.
Không có biện pháp nào khác, bây giờ Trầm Ngọc đang ở trong tay của Diệt Hoàng.
Hắn chỉ cần thoáng phát lực thôi thì Trầm Ngọc sẽ xảy ra chuyện không may rồi.
Điều này cũng khiến Hàn Phong không thể nào chấp nhận được.
Cho nên hắn không thể làm gì khác hơn là thu hồi đấu khí của mình.
Mà ngay khi Hàn Phong thu hồi đấu khi thì Diệt Hoàng cũng nhanh tay xuất thủ mà không có dấu hiệu biết trước.
Tuy rằng hai người còn cách đó chừng mười bước nhưng trên tay Diệt Hoàng đã xuất hiện một đạo kình khí sắc bén, trong nháy mắt bắn trúng Hàn Phong.
Đối mặt với công kích bất thình linh này của Diệt Hoàng, dưới tình huống bình thường thì Hàn Phong hoàn toàn có thể tách ra.
Nhưng bây giờ hắn không có lựa chọn như vậy.
Không phải hắn không muốn tránh mà là hắn không dám tránh.
Mà Hư Không ở bên cạnh cũng không có dám có hành động thiếu suy nghĩ.
Trong mấy ngày tiếp xúc, Hư Không cũng biết được nữ tử bị Diệt Hoàng bắt chính là có quan hệ vô cùng thân thiết đối với Hàn Phong.
Tự nhiên hắn cũng cần phải suy nghĩ kỹ trước khi hành động.
Chẳng qua thấy Diệt Hoàng có hành động như vậy thì Hư Không không khỏi nhíu mày.
Mà khi Hàn Phong chịu một đạo kinh khí sắc bén của Diệt Hoàng, cho dù bản thân hắn có Mỹ Kim thân thể hộ thân nhưng vẫn bị đạo kinh khí này đánh lui ra sắc hai bước.
Đồng thời phun ra một ngụm máu tươi.
Thấy Hàn Phong đang áp xúc thương thế thì Diệt Hoàng lại cảm thấy đắc ý cười ha ha.
Nhưng mà bất đồng với Diệt Hoàng, Trầm Ngọc thấy Hàn Phong vì bản thân mình mà thụ thương thì trong lúc nhất thời đau đớn quá độ khiến cho nàng thiếu chút nữa hít thở không thông.
Thậm chí so với việc Diệt Hoàng hành hạ nàng thì còn đau khổ hơn rất là nhiều.
Trong nháy mắt nước mắt của nàng không thể nào kiềm chế được mà chảy ra ngoài.
Tiếp đó theo gương mặt của nàng mà chảy xuống ngực, dính đầy trên vạt áo.
Lúc này, Tiêu Linh và nhón người Lâm Nguyệt ở bên dưới thấy Hàn phong thụ thương thì sắc mặt mọi người nhất thời tái nhớt.
Nếu như không phải bên người Lâm Nguyệt đúng lúc đỡ lấy thì thiesu chút nữa Tiêu Linh đã té xỉu rồi.
Chẳng qua, Diệt Hoàng trông thấy mọi người phản ứng như vậy thì cũng không có dừng tay, trái lại còn trầm trọng nói:
– Tốt lắm! Quả nhiên là rất nghe lời! Như vậy kế tiếp ta sẽ cho ngươi nếm tu vị của sự thống khổ.
Nói xong Diệt Hoàng lại sinh ra vài đạo đấu khí, mỗi đạo đều mạnh mẽ, sắc bén hơn trước rất nhiều.
– Phanh ! Phanh ! Phanh!
Mấy đạo đáu khí này trong chớp mắt oanh kích lên thân thể của Hàn Phong.
Mà Hàn phong cũng bị vài đạo đấu khí trực tiếp đánh bay đụng vào một bên tường.
– Phốc!
Liên tiếp đón nhận vài đạo công kích như vậy, mặc dù có Mỹ Kim Thân thể chống đỡ nhưng Hàn Phong vẫn phải thụ thương.
Thương thế trong cơ thể hắn đã không thể nào khống chế được nữa, khí huyết dâng trào, trong nháy mắt hắn nhổ ra vài ngụm máu lớn.
– Hàn Phong!
Trầm Ngọc thấy Hàn phong vì mình mà chịu bao nhiêu đau khổ như vậy thì cảm thấy tuyệt vọng.
Trong lòng Trầm Ngọc, trên đời này nếu như nói có người nào đối với nàng tối quan trọng nhất thì chắc chắn chính là Hàn Phong.
Đối với Trầm Ngọc mà nói thì sự tình của Hàn Phong vĩnh viễn là lỗi của mình.
Mà sinh mệnh của Hàn Phong còn quý hơn sinh mệnh của mình.
Nàng không muốn Hàn Phong vì cứu mạng mình mà khiến cho bản thân hắn phải chết, nàng cũng không nguyện ý nhìn thấy Hàn Phong phải chịu thương tổn.
Nhưng bây giờ, Hàn Phong cũng đã vì nàng mà trọng thương.
Điều này khiến cho Trầm Ngọc hầu như tan võ.
Cơ hồ nàng dùng hết khí lực toàn thân, Trầm Ngọc nức nở vừa khóc vừa nói:
– Hàn Phong! Huynh cũng không cần lo cho muội! Thực sự không cần lo cho muội! Mau dừng lại đi, nếu không huynh sẽ chết đó.
Cho dù huynh có chết thì hắn cũng không có bỏ qua cho muội! Huynh không cần lo cho muội.
Mà lúc này vốn song phương đang đánh nhau cũng thập phần ăn ý tất cả đều dừng lại. phân biệt đứng thành hai bên chiến tuyến.
Bây giờ ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Diệt Hoàng và Hàn Phong.
Chật vật đứng dậy, Hàn Phong nhẹ nàng lau vết mau trên miệng, tiện đa chậm rãi nói:
– Huynh làm sao có thể mặc kệ muội được.
Huynh sẽ nhất định cứu được muôi.
Muội cứ yên tâm!
– Ha ha! Hàn Phong muốn nàng sống thì trái lại phải nghe lời của ta.
Diệt Hoàng dữ tợn nói.
Tiện đó Diệt Hoàng đột nhiên chỉ vào Tiêu Chiến lạnh lùng nói:
– Hiện tại ta muốn ngươi g**t ch*t lão gia hỏa này.
Diệt Hoàng nói vậy thì nhất thời khiến mọi người ở đây thất kinh, mà Hàn Phong thì bỗng nhiên ngẩng đầu lên, hai mắt tràn ngập lửa giận nhìn thẳng vào Diệt Hoàng.
Diệt Hoàng không có cố kỵ mà còn đem Trầm Ngọc ra uy h**p:
– Thế nào? Không làm sao.
Như vậy thì ngươi cũng đừng mong nàng có thể sống được.
– Diệt Hoàng ngươi khinh người quá đáng!
Hàn Phong rốt cuộc cũng không khống chế được sự tức giận trong lòng mà lạnh giọng quát to.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










