Ngạo Thị Thiên Địa
Tập 84 : Cái chết của Trầm Ngọc? (c416-c420)
❮ sautiếp ❯Chương 416: Cái chết của Trầm Ngọc?
Diệt Hoàng thì mãn ý vô tình cười nói:
– Ta thực sự như thế sao?
Lúc này Hàn Phong đã rơi vào Nhân Cảnh giới.
Đây là lần thứ nhất hắn sống lại, cũng là lần đầu tiên hắn phải đối mặt với khốn cảnh như vậy.
Loại tình huống này hắn căn bản không có lựa chọn.
Tiêu Chiến là người của hoàng thất, cũng là minh hữu của hắn.
Hắn không có khả năng nghe theo Diệt Hoàng, xuất thủ đối phó với hắn.
Nhưng Hàn Phong cũng không thể trừng trừng mở mắt mà nhìn Trầm Ngọc bị Diệt Hoàng g**t ch*t như vậy được.
Mà ngay khi Hàn Phong đang khó xử lựa chọn thì Trầm Ngọc bị Diệt Hoàng bắt giữ ở bên mình đột nhiên bình tĩnh nói:
– Ta sẽ không để cho gian kế của ngươi thực hiện được.
Kế đó Trầm Ngọc lại nhìn thân ảnh của Hàn Phong, chậm rãi nói:
– Hàn Phong! Cảm tạ huynh.
Được quen biết huynh như vậy thì cuộc đời này của muội cũng đã rất có ý nghĩa rồi.
Huynh hãy bảo trọng.
Trầm Ngọc quyết định lấy cái chết để Hàn Phong không còn cảm thấy khó xử.
Mà Hàn Phong lúc này bỗng nhiên tỉnh giấc, ngẩng đầu lên nhìn Trầm Ngọc.
Hắn đang muốn mở miệng nói chuyện thì đã thấy Trầm Ngọc kêu lên một tiếng kêu đau đớn rồi thần sắc của nàng vô cùng thống khổ.
Trong nháy mắt đã không còn thấy nàng động đậy.
Nhất thời trong đầu Hàn Phong trở nên trống rỗng.
Hắn thật không dám tin những gì xảy ra trước mắt.
Trầm Ngọc chết?
Hàn Phong không dám tin vào sự thật trước mắt mình.
Nhưng quả thực lúc này thân thể của Trầm Ngọc ở trong tay của Diệt Hoàng buông thõng, không có bất cứ dấu hiệu nào của sự sống.
Hàn Phong hắn tựa hồ không tin được đây lại là sự thật.
Trong nháy mắt, trong đầu Hàn Phong hoàn toàn trống rỗng.
Một loạt những ký ức từ trước đến nay chợt loé lên trong đầu của Hàn Phong.
Hắn nhớ tới khi lần đầu tiên mình cùng Trầm Ngọc gặp mặt.
Lúc đó Trầm Ngọc còn đang là một phạm nhân, tay chân bị gông cùm xiềng xích.
Tóc tai cũng lộn xọn.
Trên người vận bộ y phục của phạm nhân.
Nếu không nhìn kỹ thì không có ai phát hiện ra nàng lại là một nữ nhân.
Mà lúc đó, Hàn Phong chẳng qua nhìn trúng phải thiên phu luyện dược của nàng nên mới ra tay cứu giúp.
Vừa mới cứu được người thì giữa đường lại gặp phải Trình Giảo Kim.
Sau đó Hàn Phong không còn cách nào khác đành phải mang nàng trốn vào trong U Ám Sâm Lâm, ở nơi này hai người đã cùng nhau trải qua cả một quá trình sống chết có nhau.
Tình cảm giữa hai người đã có một bước tiến sâu sắc.
Về sau Hàn Phong và Trầm Ngọc cùng nhau đi đến Hồng Diệp thành.
Ở nơi đó Hàn Phong bắt đầu truyền dạy cho nàng về luyện dược.
Mà Trầm Ngọc thì cũng thập phần nỗ lực.
Ở lại Hồng Diệp thành dưỡng sức một thời gian rồi Hàn Phong hộ tống nàng quay trở lại Huyền Thiên tông.
Cho đến hôm nay thì Trầm Ngọc thường ngày rất ít khi nói chuyện với người khác, toàn bộ tâm tư của nàng đều tập trung vào việc luyện dược.
Hàn Phong lúc này mới phát hiện nguyên lai nàng tử lâu một mực yên lặng ở sau lưng hắn luôn quan tâm đến hắn.
Trầm Ngọc do những sự tình trước kia mà trở nên ít nói.
Cho nên nàng chỉ còn biết dùng hành động để trợ giúp Hàn Phong, thể hiện tình cảm của mình với Hàn Phong.
Mà chính nàng cũng cảm nhận được rằng mình chỉ có thể giúp được Hàn Phong trên phương diện luyện dược.
Vì thế mà nàng rất chuyên chú vào việc này.
Có thể nói Huyền Thiên tông những năm gần đây có thể phát triển nhanh như vậy thì một phần có công lao rất lớn của Trầm Ngọc.
Nghĩ đến cuối cùng, trong đầu Hàn Phong vẫn không ngừng hiện ra những luồng ký ức liên quan tới Trầm Ngọc.
Trong lòng Hàn Phong đột nhiên nổi lên một cỗ tức giận, mạnh mẽ trào dâng.
Hơi thở của hắn cũng càng trở nên trầm trọng.
Bên kia thì Diệt Hoàng cũng không khỏi nhíu mày.
Hắn thật không thể ngờ được nử tử này dĩ nhiên lại cương liệt như vậy.
Thật không thể nghĩ được nàng dĩ nhiên lại tự sát.
Chẳng qua, hắn lúc trước rõ ràng đã chế chụ nàng.
Nàng thế nào có thể cử động để mà tự sát.
Bất quá tất cả những chuyện này cũng không còn khiến Diệt Hoàng quan tâm nữa.
Sau khi Trầm Ngọc chết thì phản ứng đầu tiên của Diệt Hoàng đó là hắn có thể đem Trầm Ngọc ra để uy h**p Hàn Phong chiếm được lợi thế.
Nhưng Trầm Ngọc giờ đã chết đi, trong tay hắn không còn bất cứ thứ gì có thể chế trụ được Hàn Phong khiến cho hắn phải kiêng kỵ.
Nếu như mà hai người đối kháng nhau thì Diệt Hoàng tin tưởng rằng hắn có thể tạo thành phiền phức cho Hàn Phong.
Nhưng vẫn còn có một Hư Không ở bên cạnh.
Thực lực của Hư Không còn cao hơn cả Diệt Hoàng.
Cho dù hắn có điên có cuồng vọng đến đâu đi chăng nữa thì hắn cũng không có tự đại đến mức mà lấy một địch hai.
Trong đầu hắn rất nhanh nghĩ kế sách làm sao có thể đối phó được với tình huống hiện tại.
Chẳng qua ngay khi hắn đang suy tư thì đột nhiên Hàn Phong vốn đang trầm mặc thì trên người hắn lại bộc phát ra một cỗ khí tức khiến cho Diệt Hoàng phải hoảng sợ.
Mà lúc này biểu tình của Hàn Phong vô cùng đáng sợ, vô cùng dữ tợn.
Song càng có chút kỳ quái chính là hai mắt của hắn biến thành màu đỏ.
– Lực lượng này….
Thật mạnh!
Hư Không ở gần Hàn Phong nhất cho nên đối với lực lượng mà Hàn Phong bạo phát ra ngoài cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Trong miệng không khỏi thấp giọng lẩm bẩm.
Còn Diệt Hoàng thì trong mắt hắn cảm thấy vô cùng sợ hãi.
Cỗ lực lượng bộc phát trên người Hàn Phong có thể thấy được thực lực của Hàn Phong bây giờ còn mạnh hơn cả hắn.
Thậm chí Diệt Hoàng cũng sản sinh ra một loại ảo giác tựa hồ thực lực của Hàn Phong đã vượt qua cả Thiên giai thất phẩm.
Có khi đạt đến Thiên giai cửu phẩm cũng nên.
Bất quá, những sự tình phát sinh kế tiếp lại cho Diệt Hoàng phát hiện rằng tất cả đều là sự thật chứ không phải là ảo giác.
Lúc này Hàn Phong đã hoàn toàn nổi giận.
Ở trong trạng thái nay thì năng lượng trong người hắn không thể nào kiếm chế được mà bộc phát ra ngoài.
Trầm Ngọc chết, đối với Hàn Phong chính là một đả kích vô cùng to lớn.
Lửa giận trong mắt hắn bốc lửa, thân thể thì không ngừng run rẩy.
Lúc này đây Hàn Phong trong đầu chỉ nghĩ làm cách nào để có thể g**t ch*t được Diệt Hoàng một cách nhanh nhất.
Khí tức trên người Hàn Phong vẫn không ngừng tuôn ra, Hư Không ở bên cạnh Hàn Phong cũng thấy được biến hoá của hắn đầu tiên là khẽ cau mày.
Ngay sau đó cũng phải khiếp sơ nhìn hắn.
Sở dĩ hắn cảm thấy khiếp sợ là do Hư Không không hề phát hiện ra lực lượng mà Hàn Phong bộc phát ra lúc này dĩ nhiên lại có thể ảnh hưởng tới hoạt động của đấu khí trong cơ thể hắn.
Điều này đối với một Thiên giai thất phẩm như Hư Không mà nói là một điều bất khả tư nghị.
Có thể trở thành một Thiên giai thất phẩm cường giả thì đối với việc vận hành đấu khí trong cơ thể lại càng thêm hiểu rõ.
Từ lực lượng mà Hàn Phong bộc phát ra ngoài dĩ nhiên lại tương đương với Thiên giai thất phẩm.
Chẳng qua Hư Không cũng thập phần rõ ràng, trước đó không lâu hắn cũng chỉ mới chỉ điểm cho Hàn Phong nên hắn mới có thể thuận lợi tiến nhập Thiên giai lục phẩm.
Hôm nay như thế nào mà mới trải qua mấy tháng Hàn Phong lại có thể một lần nữa tăng vọt lên trở thành Thiên giai thất phẩm.
Lập tức trong đầu Hư Không đột nhiên hiện lên một tia linh quang rồi hắn cũng không có nghĩ tới nữ.
Chắc chắn việc này có liên quan đến việc Hàn Phong mạc danh kỳ diệu biến mất tại lăng mộ thuỷ tổ tới một ngày.
Lẽ nào trong một ngày đó hắn lại gặp được kỳ ngộ nào đó? Trong lòng Hư Không âm thầm suy đoán.
Hai người Hư Không và Diệt Hoàng đều là Thiên giai thất phẩm cường giả đều khiếp sợ trước biến hoá trên người của Hàn Phong.
Mà lúc này Hàn Phong cũng đã bắt đầu động thân!
Hàn Phong động thân, ngay lập tức hắn biến mất tại chỗ.
Chí ý đối với Diệt Hoàng là như vậy bởi vì hắn không kịp nhìn thấy Hàn Phong phi thân theo hướng nào mà cũng không còn cảm nhận được khí tức của Hàn Phong nữa.
Dùng thực lực này của hắn mà không thể nào nhận biết được Hàn Phong như thế nào lại biến mất như thế.
Điều này không khỏi khiến Diệt Hoàng rùng mình.
Đáng tiếc, không đợi cho hắn có bất kỳ phản ứng nào thì Hàn Phong lại một lần nữa đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn.
Không có bất luận ngôn ngữ nào, trong mắt Hàn Phong lộ ra thị huyết quang mang.
Một quyền oanh oanh liệt liệt hạ xuống ngực của Diệt Hoàng.
Thực sự Hàn Phong xuất thủ quá nhanh khiến cho một Thiên giai thất phẩm như Diệt Hoàng cũng không có kịp phản ứng mà né tránh.
Trúng một kích bất thình lình này của Hàn Phong khiến cho thân thể của Diệt Hoàng không thể nào khống chế được thối lui về phía sau mười bước thì mới có thể làm tan đi phần nào lực đạo của Hàn Phong.
Mà đồng thời Trầm Ngọc đang ở trong tay Diệt Hoàng cũng đã được Hàn Phong đoạt lại.
Hắn nhìn khuôn mặt đáng yêu của Trầm Ngọc cùng với thân thể mềm mại của nàng đang nằm trong ngực hắn thì Hàn Phong không thể nào tin được nàng đã chết.
Có lẽ người khác không có rõ ràng lắm chuyện gì đã phát sinh nhưng ngay cả Diệt Hoàng, hắn là người trong cuộc nhưng cũng không biết được tại sao hắn đã điểm huyệt không cho Trầm Ngọc cử động mà nàng vẫn có thể tự sát.
Nhưng Hàn Phong cũng rất nhanh minh bạch.
Tuy Trầm Ngọc đã bị điểm huyệt không cách nào hoạt động, không thể nào vận khởi đấu khí trong cơ thể.
Cho dù là đấu khí của Trầm Ngọc tịnh không có cao nhưng thân là một luyện dược sư cho nên nàng đối với những thủ pháp đặc biệt dùng để vận dụng đấu khí cũng biết rất nhiều.
Ngay khi Trầm Ngọc thấy Diệt Hoàng muốn lấy mình để uy h**p Hàn Phong khiến cho hắn bị thương tổn.
Điều này khiến cho nàng không thể nào tiếp thu được.
Bề ngoài tuy nàng tỏ ra điềm tĩnh nhưng trong nội tâm nàng chính là một nữ tử cương liệt dị thường.
Cuối cùng nàng vận dụng một thủ pháp đặc biệt mà chỉ có luyện dược sư mới biết được để tự sát.
Đây là một loại thủ pháp tự sát vô cùng thống khổi.
Đó chính la mượn tinh thần lực để thôi phát đấu khí trong cơ thể chấn gãy tát cả kinh mạch của bản thân.
Kinh mạch đứt hết cũng chính là sinh cơ tẫn tuyệt.
Mà Trầm Ngọc hiện tại cũng đang đối mặt với tình huống như vậy.
Đã biết được nguyên nhân mà Trầm Ngọc chết, nhưng Hàn Phong vẫn chưa có từ bỏ ý định, hắn một tay ôm chặt lấy Trầm Ngọc, một tay đặt ở đằng sau lưng nàng.
Một cỗ năng lượng khổng lồ vô cùng thuần khiết chẫm rãi, dũng mãnh tiến vào trong cơ thể của Trầm Ngọc.
Hàn Phong nỗ lực dùng tinh khí của bản thân để nỗi liền lại kinh mạch cho Trầm Ngọc, với hi vọng có thể giúp nàng lấy lại một tia sinh cơ.
Chẳng qua dù hắn không tiếc việc hao tổn tu vi của bản thân nhưng Trầm Ngọc ở trong lòng vẫn không có bất cứ phản ứng nào.
Dần dần, tâm tình của Hàn Phong cũng trở nên trầm trọng hơn.
Về phần Diệt Hoàng thì sau khi nhận một quyền mãnh liệt của Hàn Phong, đấu khí trong cơ thể hắn cũng có chút náo động.
Nhưng điều làm cho hắn chân chính khiếp sợ chính là với thực lực của Hàn Phong hiện tại dĩ nhiên có thể không coi hắn vào đâu.
Mà đồng thời hắn cũng không thể cảm nhận được dấu hiệu cho thấy Hàn Phong muốn xuất thủ khiến cho bản thân bị trọng thương.
Đây mới chính là việc mà Diệt Hoàng cảm thấy khiếp sợ nhất.
Ở ngay trước mặt mọi người, hắn lại bị một tiểu mao đầu đánh trọng thương.
Sắc mặt Diệt Hoàng cũng âm trầm không gì sánh được.
Hai mắt càng thêm âm lãnh hơn nhìn Hàn Phong mà không có chớp.
Thấy Hàn Phong tựa hồ còn chưa có từ bỏ ý định cứu sống nữ tử kia thì trên mặt Diệt Hoàng cũng hiện lên một tia khoái ý, đột nhiên châm trọc nói:
– Đây là hậu quả của việc ngươi dám chống đối lại với ta.
Yên tâm, kế tiếp ta sẽ g**t ch*t ngươi.
Rồi chôn cất hai người cùng một huyệt.
Đây! Ngươi cứ coi như là lễ vật của ta tiễn ngươi xuống dưới địa ngục đi!
Sau khi thử truyền tinh khí vào trong cơ thể Trầm Ngọc nhưng không thể nào khiến cho nàng sống lại thì tia hi vọng cuối cùng trong lòng Hàn Phong cũng tan biến.
Mà lúc này đột nhiên lại nghe được giọng điệu châm trọc của Diệt Hoàng.
Hàn Phong ngẩng đầu lên, hai mắt vô cùng băng lãnh nhìn thẳng vào hai mắt của Diệt Hoàng.
Mà Diệt Hoàng cảm nhận được ánh mắt của Hàn Phong truyền đến khiến cho nội tâm hắn run rẩy thì hắn vô cùng chán ghét cái loại cảm giác này.
Nhưng trên thực tế thân thể của hắn cũng đã bán đứng suy nghĩ của hắn.
Bất quá Hàn Phong cũng không có ngay lập tức động thủ mà thân hình chợt loé lên bay tới gần nhóm người Tiêu Linh.
Hắn đưa Trầm Ngọc cho Tiêu Linh rồi nói:
– Chiếu cố nàng cho tốt!
Thân thể Tiêu Linh run rẩy tiếp nhận Trầm Ngọc, nước mắt không ngừng chảy xuống hai má nàng.
Mà Lâm Phỉ Vân ở bên cạnh thì từ lâu đã khóc lớn.
Lâm Nguyệt cũng vừa an ủi tiểu nha đầu vừa đau thương nhìn Trầm Ngọc đang nằm trong lòng Tiêu Linh.
Tam nữ cùng với Trầm Ngọc có cảm tình vô cùng tốt.
Ai có thể nghĩ được rằng lần này tới đế đô thì lại phát sinh những sự tình như vậy.
Hàn Phong cũng không có thoải mái hơn tam nữ là mấy.
Sau khi giao Trầm Ngọc cho Tiêu Linh thì hắn đã xuất hiện ở trước mặt Diệt Hoàng lạnh lùng nói ra một câu:
– Ta muốn ngươi chết!
Thanh âm lạnh lùng đến thấu xương, tuy rằng không lớn nhưng truyền khắp cả hoàng cung khiến cho tất cả mọi người ai cũng có thể nghe thấy.
Mọi người tự nhiên biết được thực của của Diệt Hoàng vô cùng cường đại.
Nhưng một tiểu mao đầu mới hơn hai mươi tuổi mà lại có thể nói ra nhưng lời đó thì đúng là không biết tự lượng sức mình một chút nào.
Nhưng trong lòng mọi người không có sinh ra cảm giác như vậy.
Hiển nhiên vì câu nói này của Hàn Phong mà mọi người lại sinh ra ảo giác.
Ngay cả Diệt Hoàng khi nghe được ngữ khí cuồng vọng của Hàn Phong thì trong lòng cũng cảm thấy giận giữ nhưng nghĩ tới thân phận của hắn cùng với thực lực Thiên giai thất phẩm lại bị Hàn Phong nói như vậy thì Diệt Hoàng có biểu tình như vậy cũng là bình thường.
Nghe được Hàn Phong dĩ nhiên lại dám uy h**p mình như vậy thì Diệt Hoàng cảm thấy tôn nghiêm của mình bị người khác coi thường.
Phẫn nộ rồi giận giữ, đây là biểu tình căng thẳng nhất của Diệt Hoàng từ đầu tới giờ.
Hai mắt lạnh lùng nhìn Hàn Phong, lạnh giọng nói:
– Tiểu tử, ngươi thật là cuồng vọng, ngươi cho rằng mình có đủ năng lực để có thể g**t ch*t ta sao?
Chẳng qua Hàn Phong căn bản không có ý định trả lời câu hỏi của Diệt Hoàng, mà hắn trực tiếp dùng hành động để trả lời.
Ngay từ trước đó lúc nổi giận Hàn Phong đột nhiên bộc phát ra một cỗ khí tức cường đại từ trước tới giờ chưa tùng có.
Mà cỗ hơi thở này chính là nhờ Thiên Địa Chi Chứng mà Tiêu Phá Quân lưu lại.
Đáng tiếc mà thời gian quá cấp bấp, Hàn Phong mặc dù hấp thu được nguồn năng lượng khổng lồ như vậy nhưng cũng chưa kịp luyện hoá chuyển thành lực lượng của bản thân.
Mà thần xui quỷ khiến thế nào khiến lúc trước Diệt Hoàng dùng Trầm Ngọc uy h**p Hàn Phong khiến cho hắn bất đắc dĩ không dám vận dụng đấu khí để đối chọi với lực công kích của Diệt Hoàng.
Cuối cùng Hàn Phong cũng chỉ có thể dựa vào Mỹ Kim Thân của mình để phòng ngự, nếu như là những người khác, thậm chí là Hư Không thì khi mất đi sự bảo hộ của đấu khí cũng không thể nào dưới một kích không lưu tình của Diệt Hoàng có thể sống sót được.
Duy chỉ có Hàn Phong mới có thể làm được điều đó.
Chương 417: Trùng quan giận giữ
Nhưng điều đó cũng chứng minh được Mỹ Kim Thần Thể của Hàn Phong cường đại đến mức nào.
Chẳng qua là mọi người không có biết cũng chính bởi vì mấy chiêu không lưu tình vừa rồi của Diệt Hoàng mà đã k*ch th*ch một cỗ năng lượng tiềm tàng trong thể nội của Hàn Phong.
Cỗ năng lượng còn chưa kịp luyện hoá cũng nhờ mấy đạo công kích của Diệt Hoàng mà có thể được luyện hoá, chân chính trở thành năng lượng cho Hàn Phong sử dụng.
Khi cỗ năng lượng bị đánh tan thì khiến cho cơ thể Hàn Phong cảm thấy khó chịu một cách dị thường.
Đúng lúc này Trầm Ngọc lại đột nhiên tự sát khiến cho Hàn Phong vô cùng kích động.
Tinh thần đau đớn còn siêu việt hơn thân thể đau đớn rất nhiều.
Dưới tình huống hỗn loạn này cũng không biết làm thế nào mà Hàn Phong vận khởi đấu khí dĩ nhiên lại có thể đánh tan đạo năng lượng công kích của Diệt Hoàng mà cũng có thể luyện hoá được cỗ năng lượng mà lúc trước hắn hấp thu.
Nhưng do năng lượng phân tán mà Hàn Phong càng ngày càng cảm thấy hắn mạc danh kỳ diệu đột phá cảnh giới tiến vào Thiên giai thất phẩm.
Những biến cố này ngay cả Hàn Phong cũng cảm thấy rất mơ hồ, không giải thích được.
Dù sao thì hắn cũng chỉ mới bước vào Thiên giai lục phẩm cách đó không bao lâu.
Mà ngày hôm nay hắn lại lần thứ hai thăng cấp.
Đáng tiếc lần thăng cấp này không có khiến cho Hàn Phong cảm thấy vui mừng chút nào.
Nếu được lựa chọn thì hắn thà chọn không được thăng cấp còn hơn là để Trầm Ngọc phải chết đi như vậy.
Nhưng sự tình cũng đã phát sinh, hắn không thể nào cải biến được nữa.
Cho nên ý niệm trong đầu của Hàn Phong lúc này chính là trước tiên phải băm Diệt Hoàng thành vạn đoạn.
Chỉ có như thế mới có thể làm tiêu tan đi nỗi phẫn hận ở trong lòng hắn.
Thân ảnh chợt loé lên, Hàn Phong sau khi bị kích động thì không chỉ luyện hoá được năng lượng mới hấp thu đạt tới cảnh giới Thiên giai thất phẩm.
Đồng thời hắn còn cảm ngộ được chân lý của Thốn Ảnh thân pháp.
Từ đó tiến tới một cảnh giới cao hơn, thân pháp càng tinh diệu hơn.
Tất cả những chuyện này cũng chỉ vì Trâm Ngọc chết đi mà nỗi tức giận trong lòng hắn đã thúc đẩy ý niệm khiến cho hắn mới có thể lĩnh ngộ ra tân thân pháp.
Mà cũng nhờ vào thân pháp tinh diệu này mà Hàn Phong mới có thể bất ngờ đánh một kích về phía Diệt Hoàng mà hắn không thể phản kháng.
Giờ khắc này Hàn Phong lần thứ hai thi triển Thốn Ảnh thân pháp, rất nhanh đã tiếp cận tới Diệt Hoàng.
Thân pháp hiện giờ của hắn so với trước kia thì tinh diệu hơn gấp nhiều lần.
Cả quá trình thi triển cũng như dời hình hoán ảnh vô cùng tiêu sao, phiêu dật.
Bởi vậy Hàn Phong liền đặt tên cho thân pháp mới này là Dời Hình Hoán Vật.
Lần thứ hai Diệt Hoàng phát hiện ra thân ảnh của Hàn Phong lại biến mất.
Bất quá lúc này Diệt Hoàng cũng vô cùng bĩnh tĩnh, hắn tỉ mỉ quan sát bốn phía, nỗ lực muốn bắt lấy thân ảnh của Hàn Phong.
Đáng tiếc, cuối cùng thì Diệt Hoàng vẫn không thể nào nắm bắt được.
Cho đến khi Hàn Phong đột nhiên xuất hiện trước mặt hắn thì Diệt Hoàng mới sững sờ phản ứng.
Chẳng qua đối mặt với sự nổi giận của Hàn Phong thì Diệt Hoàng bây giờ vô cùng bị động.
Dời Hình Hoán Ảnh không ngừng thi triển, Hàn Phong nhờ vào việc đấu khí đề thăng cùng với sự trợ giúp của Cửu Chuyển Tiên Thiên đấu khí nên trong lúc nhất thời có thể khiến Diệt Hoàng bại lui.
Hàn Phong và Diệt Hoàng hiện giờ đều là Thiên giai thất phẩm nên trước khi hai người chiến đấu thì tĩnh lặng vô cùng.
Diệt Hoàng nắm giữ năng lượng tự nhiên là mượn Thiên Địa Lôi Điện trong thiên địa để hiệp trợ hắn chiến đấu.
Đối với Tử Sắc Lôi Điện của Diệt Hoàng, Hàn Phong cũng đã từng kiến thức qua một lần tự nhiên cũng có chút lý giải đối với uy lực của nó.
Bất quá Hàn Phong cũng không có phải là hạng người ăn chạy.
Sau khi tiến nhập va Thiên giai lục phẩm thì hắn đồng dạng nắm giữ Thiên giai quy luật.
Mà hắn hiển nhiên là điều khiển Thiên Địa Phong nguyên tố.
Chỉ thấy lúc này xung quanh thân thể Hàn Phong được Phong nguyên tố bao phủ.
Vốn Phong nguyên tố vô hình vô sắc nhưng vởi vì độ dầy đặc cao cùng với việc được tinh thần lực của Hàn Phong điều khiển nên bây giờ nó tụ tập thành một đoàn thanh sắc nguyên tố.
Lúc này Hàn Phong đang thao túng thanh sắc nguyên tố, đối kháng với Tử Điện của Diệt Hoàng.
Tuy rằng Hàn Phong làm ra động tĩnh không có lớn giống như Diệt Hoàng nhưng sau mấy lần đối kháng thì Hàn Phong đối với việc điều khiển Phong nguyên tố để áp chế Tử Điện của Diệt Hoàng thì cảm thấy vô cùng đơn giản.
Tuy rằng Hư Không cảm thấy kinh ngạc khi tới thời điểm mấu chốt, Hàn Phong lại có thể có được đột phát.
Nhưng đối với Hư Không mà nói thì trừ có chút tán thán đối với thiên phú tu luyện của Hàn Phong ra thì hắn cũng không có cảm tưởng nào khác.
Mà lúc này những người có mặt ở trên sân đều không thể nào thấy được Hàn Phong và Diệt Hoàng chiến đấu với nhau như thế nào.
Ngay cả như Tiêu Chiến là một Thiên giai ngữ phẩm cũng chỉ mới miễn cưỡng bắt kịp thân ảnh của hai người.
Nhất là Hàn Phong, trong nháy mắt Tiêu Chiến chỉ còn thấy được tàn ảnh của Hàn phong mà thôi.
Hắn cũng không biết làm cách nào để có thể nhìn rõ thân ảnh của hắn.
Mà cũng chỉ khi hai người giao chiêu thì Tiêu Chiên mới có cơ hội nhìn thấy thân ảnh của Hàn Phong xuất hiện.
Nhưng Tiêu Chiến cũng không có để ý tới điều đó mà điều khiến Tiêu Chiến kinh sợ lúc này chính là thực lực đáng sợ của Hàn Phong.
Không nghĩ tới Hàn Phong ngày hôm nay lại mang đến cho bọn hắn một sự kinh hỉ lớn như vậy.
Lúc này thì Tiêu Chiến cũng thập phần cảm thấy may mắn khi hoàng thất không có trở thành địch nhân của Hàn Phong.
Trái lại quan hệ song phương rất tốt, thậm chí Hàn Phong cũng có thể coi là phò mã của hoàng thát.
Bằng không chỉ với tốc độ tu luyện như thế này của Hàn Phong thôi cũng đã đủ khiến cho hoàng thất đau đầu rồi.
Bây giờ phía trên hoàng cung hai đạo thân ảnh không ngừng giao tranh.
Còn những người khác ở bên dưới đều đã đình chỉ chiến đấu.
Không phải là bọn hắn muốn xem cao thủ chiến đâu mà là Hàn Phong cùng Diệt Hoàng hai Thiên giai thất phẩm giao thủ khiến cho lực lượng của hai người bộc phát ra ngoài, lan ra xung quanh.
Bọn họ không thể nào tiếp tục chiến đấu được nữa.
Đối với Hư Không mà nói thì hai người Hàn Phong chiến đấu cũng không có làm ảnh hưởng đến hắn.
Nhưng đối với những người chưa đạt đến Thiên giai cường giả thì chỉ cần dư chấn mà Hàn Phong và Diệt Hoàng phát ra thôi cũng đủ để tiêu diệt bọn họ rồi.
Cho dù là Thiên giai ngũ phẩm như Tiêu Chiến cũng bị ảnh hưởng không ít.
Vì vậy mà Tiêu Chiến cùng với những người khác cũng tạm thời đình chiến, hai bên đứng tách làm hai chiến tuyến, rời xa chiến trường của Hàn Phong và Diệt Hoàng.
Đồng thời cũng chuyên chú xem cuộc đấu của hai đại cường giả.
Chẳng qua Tiêu Chiến lúc này đi tới bên cạnh Hư Không cau mày hỏi:
– Hư Không tiên sinh, ngươi không có ra tay giúp Hàn Phong sao.
Ngươi hẳn biết tâm tình của hắn hiện nay bất ổn.
Ta sợ Diệt Hoàng sẽ lợi dụng điểm đó mà khiến cho Hàn Phong chịu thua thiệt.
Hư Không nghe vậy thì cũng chỉ nhàn nhạt cười nói:
– Không ngại.
Lúc này Hàn Phong chính là đang ở trong trạng thái đỉnh phong.
Cái chết của cô bé kia đã kích động hắn quá lớn.
Tuy rằng hắn tiến giai ngoài ý muốn như bởi vì lúc trước bị Diệt Hoàng công kích khiến cho năng lượng xơ xác.
Cho nên vừa vặn có thể mượn cuộc chiến này để phát tiết năng lượng ra ngoài đồng thời đây cũng là một cơ hội đối với hắn.
Tuy rằng không có hiểu rõ được tình huống của Hàn Phong, nhưng Hư Không đã giải thích như vậy thì Tiêu Chiến cũng cảm thấy yên lòng.
Chương 418: Nhúng tay
Trải qua vài lần giao thủ thì lúc này Diệt Hoàng cũng cảm thấy kinh hãi vô cùng.
Hắn thật không có nghĩ tới Hàn Phong dĩ nhiên lại có thể đối kháng cùng với mình.
Hơn nữa qua vài lần giao phong thì Diệt Hoàng không thể nào lý giải được, vốn lần hành động này của hắn hoàn toàn hoàn mỹ, chiến thắng đã nắm chắc trong tay.
Thế nhưng sự tình diễn ra lại không có như ý muốn.
Diệt Hoàng cảm thấy hối hận, nếu như lúc trước hắn hành động nhanh lên một chút, trực tiếp g**t ch*t đám người Tiêu Tấn như vậy thì có thể đả kích Tiêu gia, thay bản thân báo thù.
Mà kết quả hiện giờ cũng là không còn nằm trong sự kiểm soát của hắn nữa.
Người tạo thành kết quả này không ai khác chính là Hàn Phong.
Nghĩ đến nguyện vọng nhiều năm của bản thân lại bị thất bại trong tay tiểu tử này thì trong lòng Diệt Hoàng cũng cảm thấy nổi giận.
Đáng tiếc mặc dù như thế thì hắn vẫn bị Hàn Phong đánh cho thối lui.
Vô luận là Diệt Hoàng có nghĩ như thế nào đi chăng nữa thì hắn thuỷ chung vẫn bị Hàn Phong chiếm lấy thế thượng phong.
Dựa theo tiến triển này thì người thua thiệt tất nhiên là hắn.
Mà đồng thời thì Diệt Hoàng cũng nghĩ đến một việc mà khiến cho hắn phải toát mồ hôi hột.
Trừ Hàn Phong trước mắt này ra thì ngay các đó không xa còn có một người rất có lực uy h**p đối với hắn.
Thận chí dưới tình huống một đối một thì hắn cũng không thể nào thắng được Hư Không.
Thế nhưng lúc này Hư Không cũng không có ra tay thì Diệt Hoàng tin tưởng rằng một khi Hàn Phong liên thủ với Hư Không thì bản thân hắn phải chết là điều không thể tránh khỏi.
Nghĩ đến đây thì tâm tình của Diệt Hoàng không khỏi trầm xuống.
Vì tình hình hiện tại xấu đi mà khiến cho Diệt Hoàng bị phân tâm, hắn cũng không còn phòng thủ chặt chẽ như trước nữa.
Hàn Phong cũng không có bỏ qua cơ hội tốt như vậy.
Cái gọi là cao thủ so chiêu so đấu không phải là vũ kỹ hoa lệ mà là ý thức song phương và kỹ xảo vận dụng lực lượng.
Cho nên vào thời điểm mấu chốt Diệt Hoàng lại tỏ ra phân tâm khiến cho hắn tạo ra lỗ hổng trong khâu phòng ngự.
Mà cuối cùng nỗ lực đại giới cũng thảm trọng vô cùng.
Hàn Phong căm giận ngút trời, dĩ nhien sẽ không lưu thủ.
Thanh sắc Phong nguyên tố ở xung quanh nhanh chóng theo sự điều khiển của Hàn Phong tạo thành từng đạo phong mang sắc bén .
Nhất thời tạo thành một ngọn gió vây khốn Diệt Hoàng ở bên trong.
Ngay sau đó, dùng mắt thường cũng có thể thấy được thân thể Diệt Hoàng bị vô hình thanh phong vây khốn bên trong xuất hiện vô số vết thương.
Máu tươi văng khắp nơi, trong nháy mắt liền biến Diệt Hoàng thành một huyết nhân.
Thấy Diệt Hoàng chật vật như vạy thì Hàn Phong cũng không có dự định thu tay.
Thân ảnh hắn loé lên, một lần nữa Hàn Phong xuất hiện trước mặt Diệt Hoàng tung một quyền về phía cánh tay mà lúc trước Diệt Hoàng dùng để đánh Trầm Ngọc.
Hiển nhiên Hàn Phong sau khi nổi giận thì mới tạo ra sát ý như vậy.
Nhất quyết phải g**t ch*t Diệt Hoàng.
Diệt Hoàng thấy Hàn Phong xuất hiện ở trước mặt mình thì thất kinh.
Liên tiếp trúng mấy đòn công kích của Hàn Phong khiến cho hành động của Diệt Hoàng bây giờ cũng trở nên chậm chạp.
Tuy rằng thập phần nhỏ nhưng trong lúc cường giả giao tranh thì chỉ cần một kẽ hỏ nhỏ thôi cũng đủ khiến cho người khác phải mất mạng.
Chỉ thấy Hàn Phong nhanh chóng tụ một đạo đấu khí trong lòng bàn tay.
Diệt Hoàng còn chưa kịp phản ứng thì cổ tay Hàn Phong đã run lên.
Ngay sau đó là một màn khiến cho người khác phải chấn động.
Lúc này cánh tay trái của Diệt Hoàng dĩ nhiên lại bị chặt đứt.
Máu tươi nhuộm đỏ cả một vệt áo của hắn.
Đối với việc Hàn Phong xuất thủ tàn nhẫn như vậy thì khuôn mặt Diệt Hoàng cũng phải hiện lên sự đau đớn.
Bị mất đi cánh tay trái, Diệt Hoàng nổi giận lôi đình:
– Ngươi dĩ nhiên lại dám nhục mạ lão phu như vậy.
Đường đường là một Thiên giai thất phẩm cường giả.
Dĩ nhiên lại bị Hàn Phong đùa giỡn rồi chặt đi một cánh tay.
Hơn nữa xung quanh lại còn có nhiều người chứng kiến, điều này đối với việc g**t ch*t bản thân hắn thì Diệt Hoàng cảm thấy khó chịu, khó có thể chấp nhận hơn rất nhiều.
Bất quá, Hàn Phong tịnh không có để ý tới sự phẫn nộ của Diệt Hoàng mà thân hình khẽ động, cánh tay còn lại của Diệt Hoàng cũng bị chặt xuống.
Một trận đau đớn kịch liệt lần thứ hai tập kích não bộ của Diệt Hoàng.
Hắn cũng chẳng biết tại sao, theo như lý thuyết thì cho dù cánh tay có bị chặt đứt đi chăng nữa thì với thực lực của hắn hiện tại đương nhiên cũng không đến mức không thể chịu đựng như vậy được.
Đáng tiếc mà hết lần này tới lần khác hắn đều không có được như ý muốn.
Hàn Phong đã khiến hắn bị thương, không những thế còn khiến cho hắn cảm thấy đau đơn không thôi.
Từng cơn đau không ngừng tập kích đại não của Diệt Hoàng.
Đối với hắn mà nói thì đây quả thực là một cơn ác mộng.
Hàn Phong tự nhiên biết rõ, chỉ đơn giản chặt đứt tay chân thì không thể cấp cho Diệt Hoàng sự đau đơn, thống thổ.
Cho nên đồng thời với việc chặt đi hai tay của Diệt Hoàng thì Hàn Phong cũng dùng tinh thần lực siêu cường của mình xâm nhập vào trong thân thể của hắn.
Dưới những thủ đoạn của Hàn Phong thì đáng nhẽ việc chặt đứt tay đối với Diệt Hoàng không đáng nhắc đến nhưng lúc này hắn lại cảm giác đau đơn đến chết đi sống lại.
Dưới tình huống như vậy thì Diệt Hoàng cũng không thể nào chống đối mà chỉ có thể nhịn đau mà thôi.
Mà Hàn Phong làm xong tất cả những chuyện này cũng không có từ bỏ ý đồ.
Kế tiếp Hàn Phong còn chặt đứt hai chân của Diệt Hoàng.
Một lượt tứ chi của Diệt Hoàng bị chặt đứt, máu tươi đã nhiễm cả người hắn.
Với ánh mắt tràn ngập băng lãnh, Hàn Phong dùng một thứ ngữ khí vô tình không có bất cứ loại tình cảm nào, nhàn nhạt nói:
– Đây là do ngươi chọc giận ta.
Kế tiếp ta muốn cho ngươi biết được cái gì gọi là sống không bằng chết.
Lúc này Diệt Hoàng nằm ở trên mặt đất thở phì phì, nghe được Hàn Phong dùng ngữ khí như vậy đối với mình thì không khỏi cả giận nói:
– Hàn Phong! Ngươi khinh người quá đáng.
Nếu như ngày khác lão phu có cơ hội, nhất định sẽ vì ngày hôm nay mà trả lại ngươi gấp trăm lần…
– Chỉ sợ ngươi không có cơ hội!
Hàn Phong lạnh lùng nói:
– Ngươi cho rằng ta sẽ cho ngươi sống hết ngày hôm nay sao?
Dứt lời Hàn Phong cũng không có ý định cùng Diệt Hoàng nói chuyện.
Trong mắt hắn lúc này Diệt Hoàng chẳng khác nào là người chết.
Trầm Ngọc vì Diệt Hoàng mà phải tự vẫn.
Hàn Phong hôm nay không có khả năng giúp nàng sống lại nhưng cũng có thể băm vằm Diệt Hoàng thành trăm mảnh.
Có như thế thì hắn mới nguôi được nỗi giận này.
Mà những người xung quanh chứng kiến một cảnh này thì đang nhìn dáng dấp thống khổ của Diệt Hoàng nằm ở trên mặt đất, trong lòng không khỏi trầm xuống, sắc mặt tái nhợt khó coi.
Chẳng qua bởi vì Hàn Phong có thể dễ dàng đánh bại một Diệt Hoàng cường đại một cách mạnh mẽ vang dội như vậy khiến cho mọi người triệt để kinh sợ.
Bây giờ những người của Trọng Tài giả đều đứng yên một chỗ, tất cả không dám cõ những hành động nào l* m*ng.
Mà đúng lúc này Diệt Hoàng với bộ dạng chật vật, cả người đẫm máu thì ngẩng mặt lên trời cười ha ha.
Nhìn thấy Diệt Hoàng không ngờ lại nổi điên cười to như vậy thì Hàn Phong cũng hơi nhíu mày.
Diệt Hoàng cũng đột nhiên nói tiếp:
– Ta thừa nhận, lần này tài nghệ của ta không bằng ngươi cho nên mới thua bởi một tiểu mao tử như ngươi.
Chẳng qua ngươi nói ngươi có thể giết ta vậy không thể nghi ngờ rằng chính là ngươi đang nằm mông!
– Ta xem ngươi chết đến nơi rồi mà vẫn còn mạnh miệng!
Hàn Phong lạnh lùng quay lại nói một câu.
Bất quá câu nói của Diệt Hoàng cũng khiến cho Hàn Phong lưu ý.
Nói như vậy thì có lẽ Diệt Hoàng còn có thể dựa vào cái gì đó hoặc trong tay hắn còn có bảo vậy gì đó mà hắn không biết.
Nghĩ tới đây thì Hàn Phong cũng không có chần chừ, bắt lấy Diệt Hoàng đang nằm dưới đất, hơi dùng sức chuẩn bị kết thúc sinh mệnh của hắn thì chính giờ khắc này trong lòng Hàn Phong nổi lên một trận bất an.
Sau một khắc, Hàn Phong liền nhận ra nguyên bản khí tức của Diệt Hoàng vốn suy yếu đột nhiên lại bộc phát ra khí thế kinh người.
Rơi vào đường cùng, Hàn Phong cũng bất đắc dĩ buông tay, thân hình lui lại phía sau.
Mà vào giờ khắc này thì thân thể Diệt Hoàng vốn đẫm máu thì cũng lẳng lặng phiêu du trên không trung, khoé miệng hắn lộ ra một nụ cười tàn nhẫn:
– Nguyên bản ta cũng không nghĩ rằng mình sẽ làm như vậy.
Nhưng tất cả những chuyện này là do ngươi bức ta.
Hàn Phong căn bản cũng không rõ Diệt Hoàng muốn làm gì .
Chẳng qua ngay khi lời nói của Diệt Hoàng vừa ngưng thì bầu trên phía trên hoàng cung vốn thập phần yên tĩnh lập tức vặn vẹo bất quy tắc.
Ngay sau đó một đạo khí tức khiến Hàn Phong cực kỳ kiêng kỵ từ đạo không gian vặn vẹo truyền tới.
Mà đúng lúc này giữa không trung lại truyền đến một đạo thanh âm hồn hậu, khàn khàn:
– Tiêu Nam Quân, ngươi cuối cùng cũng cần tới sự trợ giúp của ta.
Ngươi thực sự khiến cho ta thất vọng đó.
Nghe được trận thanh âm này thì Hàn Phong cùng với những người khác ở đằng sau đều cảm thấy khiếp sợ.
Lúc này Hàn Phong cũng đã thối lui tới bên cạnh đám người Hàn Phong, mơ hồ bảo hộ bọn họ ở đằng sau.
Trầm Ngọc đã khiến cho hắn xúc động như vậy.
Cho nên hắn không muốn những người thân khác của hắn gặp phải chuyện không may nào cả.
Mà lúc này ở trên bầu trời đạo không gian vặn vẹo càng ngày càng cường liệt.
Cho đến cuối cùng từ hình thành một đoàn hắc sắc, tạo thành một con sông chảy xuống dưới.
Mà Hàn Phong cũng là thấy một đạo thân ảnh từ đầu nguồn của con suối đó từ từ xuất hiện.
Khí thế thật mạnh mẽ.
Hư Không đứng bên cạnh Hàn Phong cũng phải cau mày, ánh mắt chăm chú nhìn người mới tới.
Thân ảnh kia sau khi xuát hiện thì dòng suối hắc sắc trong chớp mắt liền biến mất không thấy đâu.
Lúc này tất cả những người ở đây mới có thể nhìn thấy được chân diện mục của người mới tới.
Hàn Phong vô cùng ngạc nhiên, người mới tới dĩ nhiên là một lão giả toàn thân hắn cũng chỉ có da bọc xương mà thôi.
Hàn Phong không thể nào từ trên người hắn tìm được chỗ nào cho thấy là có thịt cả.
Mà dáng dấp của lão giả này trông giống với khô lâu thì đúng hơn.
Dáng dấp của lão giả như vậy thật khiến cho người khác phải chạy mất dép.
Nhưng điều là Hàn Phong cảm thấy khiếp sợ chính mà con ngươi nằm trong hốc mắt thật sâu của lão giả cũng tản ra từng đợt u quang vô cùng quỷ dị.
Một người như vậy, Hàn Phong thật không thể nào tưởng tượng được.
Bên kia Diệt Hoàng đang nhìn lão giả mới xuất hiện thì trên mặt cũng hiện lên một tia không cam lòng.
Nhưng hắn nghĩ tới tình huống của bản thân lúc này thì cũng chỉ có thể ngắm mắt mà thở dài.
Không những thế ngữ khí của Diệt Hoàng đối với lão giả này lại vô cùng cung kính:
– Điện sử, này còn phải phiền ngươi bận bịu giúp một tay rồi!
– Hừ! Thành sự không có! Bại sự có thừa!
Vị lão giả được gọi là điện sử lại hừ lạnh một tiếng, cũng không có cấp thể diện cho Diệt Hoàng mà nổi giận.
Chẳng qua Diệt Hoàng ở trước mặt lão giả này không lưu tình thuyết giáo thì hắn vẫn giữ gìn thái độ cung kính.
Vẻ mặt không hề lộ ta bất cứ điều gì bất mãn.
Tình cảnh này khiến mọi người khiếp sợ không thôi.
Nhất là nhóm người Tiêu Tấn.
Theo như bọn họ thấy một Thiên giai thất phẩm cường giả như Diệt Hoàng mà vẫn phải ở trước mặt lão giả này tỏ ra khúm núm thì điều này hiển nhiên không có phù hợp với tính cách của Diệt Hoàng chút nào.
Mà lão giả này lại tiếp tục nói:
– Ngươi quá lãng phí thời gian.
Thời gian dài như thế mà ngươi cũng không thể nà tiêu diệt được Tiêu gia.
Biểu hiện của ngươi thực khiến cho ta cảm thấy thất vọng.
Cuối cùng lão giả làm ra vẻ chỉ điểm nói:
– Đương nhiên nếu như nói ta thất vọng thì ngươi cũng không cần để ý.
Nhưng chuyện này qua đi, ta nhất định phải thông báo chuyện này cho Điện chủ, chỉ sợ đến lúc đó……
Lão giả nói đến đây liền dừng lại, chẳng qua chẳng biết tại sao trước kia Diệt Hoàng bị Hàn Phong dằn vặt mà nhục nhã nhưng cũng không có làm ra bộ dạng kinh hoảng như bây giờ.
Điều này thật khiến người khác phải tò mò.
Mà lúc này thì Diệt Hoàng cũng mở miệng cầu xin:
– Xin điện sử hãy nói tốt vài câu.
Ngày sau ta sẽ tận tâm tận lực vì điện chủ mà làm việc.
Lão giả nghe vậy thì cũng chỉ nhàn hạt nhìn Diệt Hoàng.
Sau đó hắn cũng không có nói thêm gì mà xoay người nhìn về phía nhóm người Hàn Phong.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, trong lúc bất chợt Hàn Phong cảm nhận được đấu khí của bản thân đang vận hành thì đột nhiên ngưng trệ.
Phát hiện này nhất thời khiến cho hắn kinh hãi.
Lão giả trước mặt này dĩ nhiên chỉ cần liếc nhìn một cái thôi mà có thể làm cho hắn thua thiệt như vậy.
Như vậy có thể thấy được thực lực của lão giả này thực sự là rất kinh khủng.
Mà một bên Hư Không lúc này lại mở miệng:
– Trước mặt lão quái vật này chỉ sợ rằng với thực lực đã đến Thiên giai bát phẩm, ta không phải là đối thủ của hắn.
Hư Không nói ngắn gọn một câu.
Mà Hàn Phong nghe được câu này thì giống như sấm nổ bên tai.
Thiên giai bát phẩm cường giả!
Thảo nào từ lâu Diệt Hoàng từ đầu tới cuối không có sợ hãi.
Nguyên lai hắn đã lưu lại một hậu thủ.
Chẳng qua trước kia hai người nói chuyện thì Diệt Hoàng luôn có biểu hiện khiêm tốn như vậy.
Quan hệ của hai người dĩ nhiên lại như cấp trên với cấp dưới.
Về phần Diệt Hoàng thì tự nhiên là hạ cấp.
Nhưng Hàn Phong nghĩ không ra tại sawo Diệt Hoàng là đại trưởng lão của Trọng Tài giả là người có quyết định tối cao hay sao.
Vậy lão giả trước mắt này là người đến từ phương nào?
Giờ khắc này, lão giả kia đứng lẳng lặng ở trên không trung, thân ảnh cũng chậm rãi khẽ động giống như đang hành tẩu trên mặt đất.
Trên tay lão giả kia là một cây quải trượng vô cùng kỳ quái.
Hắn đang chậm rãi bước lại gần đám người Hàn Phong.
Mà mỗi khi lão giả tiếp cận gần một chút thì đám người Hàn Phong lại phải chịu thêm áp lực vô cùng lớn…
Lão giả càng tiếp cận đến gần thì đám người Hàn Phong càng phải chịu áp lực càng ngày càng mãnh liệt.
Cho đến khi lão giả này đứng trước mặt nhóm người Hàn Phong thì Hàn Phong mới có thể cảm nhận được đấu khí trong cơ thể mình lúc này vận chuyển so với lúc trước thong thả hơn rất nhiều.
Lão giả dừng bước, thản nhiên quan sát Hàn Phong cùng Hư Không.
Với thực lực của bản thân hắn tự nhiên có thể phân biệt được những người ở đây chỉ có Hàn Phong và Hư Không là có thực lực cao nhất.
Chẳng qua chỉ là cao nhất ở đây thôi, chứ đối với hắn thì bằng vào thực lực của hai người này căn bản vô pháp tạo thành uy khiếp quá lớn đối với hắn.
Cho nên sau khi liếc nhìn qua hai người này thì lão giả cũng thu hồi ánh mắt, tiếp đó thanh âm khàn khàn âm hiểm nói:
– Ngươi là Hàn Phong?
Thấy lão giả hỏi bản thân mình thì Hàn Phong cũng bất chợt đề cao cảnh giác, nhưng vẫn thản nhiên hỏi thăm:
– Ngươi là người phương nào?
Lão giả kia nghe vậy, tuy chỉ là trên người chỉ còn có da bọc xương nhưng vẫn cố nở một nụ cười khó khăn, chậm rãi nói rằng:
– Lão phu tên là Thiên Khôi, nói đến thì ta và ngươi cũng có chút ít quan hệ.
Chương 419: Võ Hoàng điện đột kích
Thiên Khôi? Trong đầu Hàn Phong không ngừng hồi tưởng lại, xác minh rằng chưa có từng thấy qua người nào như lão giả này mà cũng chưa có từng nghe tên.
Mà lão giả Thiên Khôi này lại nói như vậy là có ý gì?
Nhìn thấy Hàn Phong có vẻ không hiểu thì khí tức trên người Thiên Khôi vốn bình thản đột nhiên trở nên sắc bén.
Đồng thời đôi mắt u ám lộ ra một tia linh quang vô cùng sắc bén nhìn thẳng vào Hàn Phong, ngữ khí lạnh nhạt nói:
– Thân phận của ta chính là tổng điện sứ giả của Võ Hoàng điện.
Hiện tại thì ngươi cũng biết được quan hệ giữa hai chúng ta rồi chứ?
Võ Hoàng điện.
Nghe được ba chữ này thì trên mặt Hàn Phong cũng phải hiện lên một tia khiếp sợ, trong lòng lại càng khó có thể tin được.
Không có nghĩ tới Võ Hoàng điện vốn mai danh ẩn tĩnh hôm nay làn thứ hai xuất hiện trước mặt hắn.
Hơn nữa lần này lại xuất hiện một người vô cùng cường đại.
Hắn không thể nào tin được, từ bao giờ Võ Hoàng điện lại có thể có được một nhân vật lợi hại như vậy.
Thiên giai bát phẩm cường giả.
Phóng ra cả đại lục thì chính là cường giả đứng đầu, không có đối thủ.
Hàn phong không có dám nghĩ tới, theo như hắn biết thì trên phiến đại lục này Thiên giai bát phẩm thì thuộc về khái niệm truyefn thuyết.
Thật không nghĩ tới dĩ nhiên Võ Hoàng điện lại có một Thiên giai bát phẩm.
Trong lòng Hàn Phong cảm thấy không thể nào hiểu được.
Theo lý thuyết Võ Hoàng điện không thể nào tồn tại một nhân vật lợi hại như vậy.
Bằng không thì theo trí nhớ kiếp trước của hắn thì vì sao Võ Hoàng điện lại bị bốn diệu các liên thủ đánh bại.
Với hiểu biết của Hàn Phong hiện nay thì thực lực của bốn diệu các mà toàn bộ đứng lên thì vô cùng đáng sợ.
Còn nếu nói về cường giả cao tầng thì Hàn Phong tin tưởng bốn diệu các cũng không có một các nào có được Thiên giai bát phẩm cường giả tồn tại.
Nhưng mà hiện tại ở trước mát bọn họ, người được gọi là Thiên Khôi lão giả này dĩ nhiên lại là một Thiên giai bát phẩm cường giả.
Mà thân phận của hắn cũng chỉ mới là tổng điện sứ giả của Võ Hoàng điện.
Tuy rằng không biết điện sử ở trong Võ Hoàng điện có cấp bậc như thế nào.
Nhưng chỉ cần nghe cách nói chuyện của Thiên Khôi và Diệt Hoàng cũng đủ để Hàn Phong minh bạch.
Chí ít thì trên Thiên Khôi còn có Điện chủ của Võ Hoàng điện.
Mà điện sử thì chắc chắn không thể nào bằng được Điện chủ.
Vậy điện sử đã là Thiên giai bát phẩm, thế còn Điện chủ có được thực lực gì đây?
Hàn Phong thực không dám tiếp tục tưởng tượng.
Đồng thời thì hắn cũng cảm thấy nghi ngờ.
Trọng Tài giả và Võ Hoàng điện có quan hệ với nhau như thế nào.
Trọng Tài giả là do năm đó hoàng thất vô ý tạo ra.
Mục đích là để khống chế các thế lực trong cảnh nội đế quốc sao cho cân đối không xảy ra sự chênh lệch, nhằm tạo nên thế cục cân bằng.
Thẳng về sau mới thoát ly khỏi sự khống chế của hoàng thất.
Nhưng trước nắt Diệt Hoàng lại nghe lời của Thiên Khôi.
Điều này không phải nói ra Trọng Tài giả hiện tại chính là do Võ Hoàng điện khống chế hay sao?
Mà Hàn Phong cũng phản ứng cực nhanh, hắn rất nhanh liên tưởng tới lúc trước, Trọng Tài giả xác định là vì Võ Hoàng điện nên mới cường hành vây công Huyền Thiên tông.
Hàn Phong lúc đó vẫn không ngừng suy nghĩ tại sao Trọng Tài giả lại đối chọi gay gắt với Huyền Thiên tông như vậy.
Giống như hai bên tồn tại một loại thù hận không thể nào xoá bỏ vậy.
Cho đến bây giờ thì Hàn Phong cũng có thể minh bạch.
Nguyên lai đứng đằng sau tất cả những chuyển này đều bắt nguồn của Võ Hoàng điện.
Hiển nhiên, Hàn Phong năm đó phá hư kế hoạch xâm chiếm đế đô của Võ Hoàng điện nên cũng bị Võ Hoàng điện để ý.
Nói như thế thì Huyền Thiên tông cũng vì có liên quan tới hắn mà bị liên luỵ sao.
Trong đầu không ngừng hiện lên những dòng suy nghĩ khác nhau, mà Thiên Khôi đứng ở đối diện thì châm chọc cười nói:
– Thế nào bây giờ không phải cảm thấy rất sợ hãi sao.
Cũng chính là ngươi lúc trước năm lần bảy lượt đối chọi với Võ Hoàng điện của chúng ta.
Hàn Phong nhíu này, trong đầu không ngừng tỉ mỉ tính toán tính hình lúc này.
Với thực lực của hắn hiện này thì không thể nào làm gì được Thiên Khôi.
Nếu như hắn dùng Di Hình Hoán Ảnh cùng với Cưu Chuyển Tiên Thiên đấu khí để rời khỏi nơi này thì cũng không phải là không có khả năng.
Thế nhưng chẳng nhẽ một mình hắn chạy trốn hay sao? Đáp án dĩ nhiên là không thể.
Hàn Phong còn có phụ thân, sư phụ, cùng với hồng nha tri kỷ đều ở đây.
Hắn không thể nào bỏ đi được.
Đang mải mê suy nghĩ thì Hàn Phong cảm nhận đưuọ một tia uy h**p từ trên người Thiên Khôi truyền đến.
Bất quá lúc này Hư Khong đứng ở bên cạnh vốn không có nói chuyện thì đột nhiên bước lên đứng trước mặt Hàn phong, dùng thanh âm lạnh lùng chậm rãi nói:
– Hình dạng này của ngươi khiến cho ta cảm thấy chán ghét!
Hàn Phong thấy Hư Không đột nhiên đứng chắn ở trước mặt mình thì cũng sửng sốt.
Hắn đang muốn mở miệng nói chuyện thì Thiên Khôi lại mở miệng nói:
– Ngươi rất kiêu ngạo.
Nhưng đáng tiếc ngươi không có thực lực để kiêu ngạo.
Hư Không lạnh lùng nhìn Thiên Khôi, ngữ khí không có thay đổi vẫn lạnh lùng chậm chạp nói:
– Thiên giai bát phẩm? Ở trong mắt ta thì thực lực của ngươi vẫn còn kém Thiên giai bát phẩm rất xa.
Tối đa thì cũng chỉ có thể tính là giả Thiên giai bát phẩm mà thôi.
Nghe vậy, khuôn mặt chỉ toàn xương của Thiên Khôi cũng hiện lên một tia kinh dị.
Đằng sau Hàn Phong cũng cảm thấy giật mình.
Lúc này được Hư Không nhắc nhở nên Hàn Phong mới tỉ mỉ quan sát Thiên Khôi.
Lúc này đây Hàn Phong cũng đã nhìn ra được mánh khoé của hắn.
Lúc này, Hàn Phong hồi tưởng lại lúc đầu mình gặp được Hư Không thì Hư Không cũng chỉ là năng lượng thể, đồng dạng cũng tồn tại thực lực Thiên giai bát phẩm.
Mà lúc đó Hư Không khiến cho Hàn Phong cảm giác được rằng mình không thể nào sinh ra được một ít niệm phản kháng trong đầu.
Tuy lúc đó hắn cũng chỉ là Thiên giai ngũ phẩm cường giả.
Nhưng thật không ngờ Thiên Khôi so với Hư Không lúc trước còn kém một bậc.
Cùng với ngữ khí của Hư Không càng ngày càng lạnh lùng thì Hàn Phong cũng bắt đầu hoài nghi thực lực của Thiên Khôi.
Đồng thời hắn cũng nghĩ đến những bí thuật quỷ dị của Võ Hoàng điện.
Lúc trước nhóm người Lâm Hà, Địa Chu chỉ là Thiên giai nhị phẩm mà đã có thể thi triển ra những bí thuật kinh khủng như vậy thì không biết Thiên Khôi này có thể thi triển ra những bí thuật như thế nào.
Mà Thiên Khôi cũng không có nghĩ tới Hư Không vốn luôn bình thản đứng bên cạnh Hàn Phong tưởng chừng như không có gì đặc biệt thì lại có thể nhận ta được tu vi chân thực của hắn.
Con ngươi u lục cũng không khỏi loé lên nhìn Hư Không với ánh mắt cẩn thận hơn trước.
Bất quá Thiên Khôi cũng rất thành thật.
Nếu như Hư Không đã nhìn ra được thực lực của hắn thì hắn cũng không cần phải dấu diếm, chỉ thấy nụ cười quái dị của Thiên không lại vang lên:
– Ngươi thực cũng có vài phần nhãn lực.
Ta xác thực vẫn còn chưa có chân chính đạt tới Thiên giai bát phẩm.
Thôi Khôi lại chuyển sang giọng điệu lạnh lùng, đôi mắt híp lại nói:
– Nhưng muốn thu thập các ngươi thì nhiêu đó cũng dư thừa.
Hư Không dùng ánh mắt kiêu ngạo nhìn Thiên Khôi, giọng điệu miệt thị nói:
– Mặc dù thực lực của ngươi thực sự đạt tới Thiên giai bát phẩm thì ta vẫn có cách đối phó với ngươi.
Chớ nói chi ngươi còn chưa có thực lực như vậy.
Với tình hình hiện tại của ngươi ta cũng chỉ cần một loại biện pháp là có thể giải quyết được ngươi rồi.
Chương 420: Viện Thủ
Thiên Khôi nghe vậy thì nụ cười quỷ dị trên mặt cũng phải thu lại, lạnh lùng nói:
– Bản thân ta thực sự muốn biết được ngươi rốt cuộc có bản lĩnh gì.
Mà Hư Không thấy thế thì cũng nhìn thẳng vào đôi mắt của Thiên Khôi, thân thể đi về phía trước.
Một cỗ chiến ý ngợp trời nhất thời từ thân thể hắn toả ra ngoài.
Trong nháy mắt cả hoàng cung, ai ai cũng cảm nhận được cỗ chiến ý điên cuồng do Hư Không phát ra.
Hàn Phong đứng ở đằng sau Hư Không cũng cảm thấy bất ngờ trước cỗ chiến ý này.
Đối với sự tồn tại của Hư Không thì hắn cũng biết được chút ít.
Lúc này thấy Hư Không lộ ra một cỗ chiến ý cường đại như vậy thì trong lòng hắn lại hồi tưởng lại đoạn ký ức mà Hư Không dánh cho hắn.
Hàn Phong suýt nữa quên mất, năm đó Hư Không còn chưa có bị nhốt bên trong Hư Không thành thì cũng là có thể so hơn kém với Phong Tử.
Không những thế Hư Không còn từng là cao thủ đứng đầu đại lục.
Đối với hắn mà nói thì hơn một nghìn năm cô tịch nặng nề từ lâu đã khiến cho hắn cũng bị ảnh hưởng không ít.
Bất quá từ khi hắn ra tay đến giờ cũng chưa có từng gặp được đối thủ.
Cho dù là Diệt Hoàng lúc trước thì Hư Không cũng không có ra tay xiaats thủ.
Có lẽ Hư Không đối với Diệt Hoàng không có hứng thú.
Hơn nữa chắc chắn hắn biết được Hàn Phong có thể đối phó được với Diệt Hoàng nên không có ra tay.
Mà Thiên Khôi trước mặt này thì lại bất đồng.
Hắn chính là tổng điện sứ giả của Võ Hoàng điện.
Nếu theo suy đoán của Hư Không thì tu vi của hắn cũng chỉ là Thiên giai thất phẩm.
Chẳng qua bởi vì là Võ Hoàng điện nên hắn mới có thể vận dụng được một số bí thuật quỷ dị khiến cho tu vi của hắn bộc lộ ra bên ngoài cũng sát với Thiên giai bát phẩm.
Cứ như vậy thì thực lực chân chính của Thiên Khôi cũng chỉ là Thiên giai thất phẩm mà thôi.
Nhưng có lẽ hắn so với Diệt Hoàng mạnh hơn rất nhiều.
Đó cũng chính là lý do mà Thiên Khôi không để Hàn Phong và Hư Không ở trong mắt.
Dù sao thì thực lực của Hàn Phong tuy cũng là Thiên giai thất phẩm nhưng hắn đối với Hư Không và Thiên Khôi vẫn còn có một đoạn chênh lệch.
Cho dù là hắn cùng với Hư Không liên thủ thì Thiên Khôi cũng không sợ.
Dù sao thì sau lưng hắn còn có Diệt Hoàng.
Chắc chắn Diệt Hoàng sẽ không án binh bất động.
Tuy Diệt Hoàng không phải là đối thủ của Hàn Phong thế nhưng nếu muốn kiềm chế hắn thì vẫn là dư sức.
Chẳng qua Thiên Khôi không có ngờ tới Hư Không không giống như một Thiên giai thất phẩm bình thường.
Thực lực chân chính của hắn là Thiên giai bát phẩm.
Cũng chỉ vì sức mạnh thân thể của hắn chưa đủ nên thực lực mới dừng lại ở Thiên giai thất phẩm mà thôi.
Dù sao thì thân thể này cũng do Hư Không mới luyện chế lại.
Nếu như xét về độ hiểu biết về Thiên giai bát phẩm thì Thiên Khôi không thể nào so với Hư Không được.
Chiến ý cường đại từ trên người Hư Không tản ra.
Lúc này những người đứng ở đằng sau cũng cảm nhận được sự biến hoá của Hư Không lúc này.
Mọi người cũng không có nghĩ tới Hư Không luôn làm cho người ta có cảm giác nặng nề dĩ nhiên lại có chiến ý như vậy.
Mà lúc này trên người Hư Không dường như đã lên đến đỉnh, rốt cuộc cũng bắt đầu động.
Thân hình phiêu hốt, tốc độ của Hư Không vô cùng nhanh.
Trong mắt mọi người thì trên không trung cũng chỉ có thể thấy được tàn ảnh nhàn nhạt của Hư Không thỉnh thoảng hiện lên.
Mà trong nháy mắt Hư Không cũng đã xuất hiện trước mặt của Thiên Khôi, đồng thời xuất ra một quyền không có bất luận kỹ sảo nào, chỉ đơn giản là một quyền mà thôi.
Quyền này của Hư Không nhìn có vẻ bình thường, căn bản không có bất cứ uy lực gì đáng nói.
Nhưng Thiên Khôi lại cảm nhận được từ trong quyền đầu của Hư Không ẩn chứa một cỗ khí tức vô cùng sắc bén.
Cảm thụ được cỗ khí tức này thì Thiên Khôi cũng không có khinh thường, cước bộ nhanh chóng lui về phía sau.
Đồng thời quải trưởng trong tay hắn cũng giơ lên đối kháng với quyền đầu của Hàn phong.
Quyền đầu và quải trượng trong nháy mắt đụng vào nhau.
Không thể không nói, Thiên Khôi đột nhiên xuất hiện hiển nhiên là có được vốn liếng để kiêu ngạo.
Nhưng khi hai người Hư Không và Thiên Khôi giao thủ với nhau thì cả hai cũng đã phần nào nắm bắt được thực lực của đối phương.
Khí tức cường đại từ trên thân thể hai người nhanh chóng lan tràn ra bốn phía.
So sánh với Hàn Phong và Diệt Hoàng giao thủ lúc trước thì hiển nhiên lực lượng mà Thiên Khôi và Hư Không toả ra cường đại hơn nhiều.
Một quyền đầu không thể đắc thủ, Hư Không cũng không có cảm thấy ngoài ý muốn, trái lại thân hình tiếp tục thi triển, phi toái đánh tới.
Thiên Khôi cũng không có kém phần, thân thể hắn nhìn gầy yếu tưởng chừng như không thể sống thêm được bao lâu nhưng lực lượng cũng cường đại không kém.
Trong lúc nhất thời hai người đều thi triển ra tất cả thực lực của mình.
Biểu hiện này của hai người cũng khiến cho song phương đồng loạt lui lại phía xa.
Mà lúc này Hàn Phong đang nhìn hai người giao thủ thì ánh mắt đột nhiên nhìn về phía Diệt Hoàng.
Mà Diệt Hoàng hiển nhiên cũng nhìn về phía Hàn Phong.
Mắt thấy trong mắt Hàn Phong loé lên một tia linh quang thì Diệt Hoàng không khỏi co rụt người lại.
Hiển nhiên lúc trước Hàn Phong dành cho hắn bao nhiêu đau đơn cũng là cho Diệt Hoàng cảm thấy run sợ.
Lúc này tay chân của Diệt Hoàng đều bị Hàn Phong chặt đứt, trên người cũng có nhiều chỗ thụ thương.
Mặc dù đến thời khắc sinh tử hắn đã gọi Thiên Khôi đến.
Nhưng cũng là phải dùng một loại bí thuật triệu hoán khiến cho hắn tiêu hao gần hết lực lượng trong cơ thể.
Cho nên lúc này Diệt Hoàng thấy được ánh mắt sắc bén của Hàn Phong thì trong lòng thầm nghĩ hỏng bét.
Hàn Phong tự nhiên sẽ không có bỏ qua cơ họi như thế này, thừa dịp Thiên Khôi đang bị Hư Không quân lấy, lần nữa thi triển Di Hình Hoán Ảnh đứng trước mặt Diệt Hoàng.
Nhìn Diệt Hoàng trước mặt, Hàn Phong lạnh lùng cười nói:
– Ngươi cho rằng hôm nay ngươi có thể thoát chết?
Diệt Hoàng nghe Hàn Phong nói vậy thì một mực trầm mặc.
Chẳng qua Hàn Phong cũng không có cho hắn thêm cơ hội nào nữa mà trực tiếp vận khỏi đấu khí oanh kích lên ngực Diệt Hoàng.
Nhìn thấy thế công ào ạt của Hàn Phong thì Diệt Hoàng miễn cưỡng thi triển ra số lượng đấu khí không còn lại nhiều trong cơ thể mình mà cố gắng tách khỏi Hàn phong.
Nhưng hiển nhiên động tác của hắn lại dư thừa bởi vì một kích của Hàn Phong đã đánh bay hắn về phía sau.
Một lần nữa y phục của Diệt Hoàng lại nhuộm một màu đỏ.
Lúc này Diệt Hoàng giống như chó nhà có tang.
Hắn ngã xuống mặt đất mà không ngừng giãy giụa.
Mà lúc này Thiên Khôi cùng với Hư Không đang không ngừng giao thủ với nhau.
Nhưng dĩ nhiên Thiên Khôi dưới sự công kích điên cuồng của Hư Không vẫn thầm phân thần để ý tới nhất cử nhất động của Diệt Hoàng.
Lần này bị Diệt Hoàng triệu hoán tới đây dĩ nhiên là Võ Hoàng điện cũng nhìn trúng năng lực của Diệt Hoàng cũng như Trọng Tài giả đăng sau hắn.
Nếu như Diệt Hoàng chết ở chỗ này thì đối với Thiên Khôi không có tốt chút nào.
Bởi vậy mà lần này khi mới tới đây hắn nghĩ rằng với thực lực của mình có thể bảo vệ được Diệt Hoàng một cách bình an.
Nhưng hắn cũng không thể nào nghĩ được mình đã sai làm.
Hư Không dĩ nhiên lại có thể có được thực lực so với hắn còn mạnh hơn.
Nếu như không phải quanh năm tích luỹ tử khí, có thể khiến cho khí tức của hắn có khả năng ăn mòn nên mới cấp cho Hư Không một ít trở ngại.
Bằng không Thiên Khôi cũng không thể đối chiêu với Hư Không lâu như vậy.
Hắn bất chấp việc Hư Không đang triền miên công kích hắn mà thân thể mãnh mẽ tuôn ra một cỗ tử khí cường đại.
Ngay sau đó cũng không thấy hắn làm bất cứ động tác nào nữa, chỉ thấy thân ảnh của hắn lại biến mất tại chỗ không thấy đâu.
Mà lúc này khi Hư Không nhìn thấy thân ảnh của Thiên Khôi cũng là lúc hắn đang đứng trước mặt Hàn Phong che chắn trước người Diệt Hoàng đang cố gắng dãy giụa trên mặt đất.
Thấy chỉ còn kém một bước nữa là có thể kết liễu được Diệt Hoàng, Hàn Phong sao có thể dễ dàng buông tha cơ chứ.
Mặc dù biết rằng thực lực của Thiên Khôi hơn xa mình nhưng Hàn Phong cũng không có do dự.
Trước là thân hình vừa chuyển, Di Hình Hoán Ảnh lại được thi triển, trong nháy mắt hắn xuất hiện ở đằng sau Thiên Khôi chuẩn bị một kích g**t ch*t Diệt Hoàng.
Thiên Khôi sao có thể để Hàn Phong như ý vì vậy mà giơ quải trượng lên, trong nháy mắt mang theo một tiếng gào thét xe gió bổ xuống đầu Hàn Phong.
Nhìn thấy Thiên Khôi dĩ nhiên là đường cong cứu quốc thì Hàn Phong cũng không có ngốc đến nỗi lấy mạng đổi mạng.
Bất đắc dĩ Hàn Phong đành phải miễn cưỡng tách ra khỏi quải trượng của Thiên Khôi.
Nhưng cũng đồng dạng đánh mất cơ hội đánh chết Diệt Hoàng.
Mà đúng lúc này Diệt Hoàng nằm trên mặt đát cũng bạo khởi tiếu ý.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của Hàn Phong thì hắn trực tiếp xuất một kích vào đầu vai của Hàn Phong.
Hàn Phong không kịp đề phòng dĩ nhiên bị một kích này của Diệt Hoàng đánh trúng, thân thể bay về phía sau.
Hàn Phong dĩ nhiên không có nghĩ tới Diệt Hoàng giống như đang giãy giụa chờ chết mà lại có thể tuôn ra một lực lượng cường đại như vậy.
Cho nên nhất thời khinh thường mới bị hắn đánh lén thành công.
Bất quá với thực lực của Hàn Phong cũng không có bất cứ nguy hiểm gì.
Tuy rằng một kích này bị Diệt Hoàng đánh trúng nhưng bản thân lực lượng trong người Diệt Hoàng cũng không còn lại là bao cho nên một kích vừa rồi của Diệt Hoàng đã bị Mỹ Kim Thần Thể của Hàn Phong triệt hoá đi hơn phân nửa, phân nửa dư kình còn lại cũng không đủ để uy h**p tới hắn.
Mà phản ứng của Hàn Phong tự nhiên không gì sánh được.
Khi Diệt Hoàng xuất thủ thì hắn cũng đã kịp thi triển Tụ Linh thuẫn, vừa vặn trung hoà một phần lực lượng cuối cùng này.
Cho nên Hàn Phong bị Diệt Hoàng đánh lén thành công nhưng cũng không có tổn thương thực chất nào.
Nhưng cứ như vậy cũng khiến cho Hàn Phong cảm thấy không yên tâm.
Diệt Hoàng quả nhiên là vô cùng sảo trá.
Nếu như không phải thực lực của mình đề thăng thì chỉ sợ lúc trước đã bị hắn đánh cho trọng thương.
Lúc này Hàn Phong cũng bắt đầu cẩn thận hành đồng.
Hư Không từ phía sau vượt tới vừa hau ngăn chặn được đòn công kích của Thiên Khôi.
Mà Thiên Khôi vừa rồi thấy Diệt Hoàng đánh lén Hàn Phong nhưng không thể tạo ra thương tổn đối với hắn thì cũng tỏ ra kinh ngạc không thôi.
Hiển nhiên lúc trước Thiên Khôi vẫn quá coi thường Hàn Phong.
Trải qua một lần giao tranh thì Thiên Khôi cũng biết được Hàn Phong và Hư Không không có như những Thiên giai thất phẩm cường giả bình thường.
Nếu như Diệt Hoàng ở thời kỳ toàn thịnh nhất thì khi hai người liên thủ với nhau may ra mới có cơ hội đối phó với Hư Không và Hàn Phong.
Nhưng bây giờ Diệt Hoàng hiển nhiên là không thể dùng được.
Cho nên lần thứ hai giao thủ với Hư Không, thân hình Thiên Khôi lập tức bạo thối, nhanh chóng giãn cự ly giữa hai người.
Trong lúc nhất thời, Thiên Khôi làm ra một loạt những động tác mà Hàn Phong và Hư Không không thể nào giải thích được.
Quải trượng trên tay hắn không ngừng vung lên.
Ngay sau đó trong lúc mọi người còn đang kinh ngạc thì giữa không trung lại xuát hiện một đạo ba động năng lượng giống như lúc trước.
Hàn Phong chỉ thấy không khí xung quanh Thiên Khôi lúc này giống hệt giống như lúc trước Thiên Khôi xuất hiện.
Bầu không khí xung quanh xuất hiện một đạo quy tắc bất quy tắc.
Xem đến đây thì trong lòng Hàn Phong khẽ động, trong nháy mắt hắn liền hiểu được.
Thiên Khôi hiển nhiên là muốn mang Diệt Hoàng đi.
Mà Hư Không cũng hiểu được ý định của Thiên Khôi.
Hai người nhất thời cũng liếc mắt nhau, thân hình không hẹn mà cũng động hướng tới Thiên Khôi bay tới.
Hàn Phong tự nhien minh bạch, vạn bất khả không thể để Thiên Khôi mang Diệt Hoàng trốn đi được.
Bằng không với thự lực cao thâm khó dò của Võ Hoàng điện hắn còn chưa biết được bọn họ còn có những thủ đoạn như thế nào.
Hơn nữa Thiên Khôi hiển nhiên cũng minh bạch được tình hình lúc này, cho nên cần phải nhanh chóng rời đi mời viện thủ đến.
Hàn Phong và Hư Không suy nghĩ rất đơn giản, đó mà bằng mọi cách phải ngăn cản Thiên Khôi.
Chẳng qua, hai người vẫn quá coi thường năng lực của Võ Hoàng điện.
Thiên Khôi nhìn thấy hai người Hàn Phong không ngừng phi thân tới gần hắn mà lại nở ra một nụ cười nhạt.
Ngay khi Hàn Phong tiếp cận đến gần hắn thì ba động trong không khí đề thăng mấy lần, tiếp đó hai đạo thân ảnh từ trong đó xông ra.
Bóng người xuất hiện căn bản không có dừng lại mà trực tiếp phân biệt công kích Hàn Phong và Hư Không.
Hai đại thân ảnh này đều tuôn ra đạo khí tức giống hệt như Thiên Khôi.
Hàn Phong căn bản chưa kịp tỉ mỉ quan sát đã bị đạo thân ảnh kia áp sát.
Mà bóng hình kia cũng không thèm để ý tới xung quanh trực tiếp một quyền đánh vào Tụ Linh thuẫn của Hàn Phong.
Một cỗ lực lượng bạo liệt trong nháy mắt oanh kích Tụ Linh thuẫn của Hàn Phong.
Bất quá Hàn Phong cũng nhanh chóng né người tránh khỏi công kích của người kia.
Mà Hư Không bên kia cũng không có phiền phức giống như Hàn Phong.
Tuy rằng bị người tập kích bất ngờ có chút kinh ngạc nhưng dùng thực lực của hắn thì cũng vô cùng thong dong tiếp được một kích này.
Đồng thời mượn lực lượng đối phương bật ngược trở lại phía sau.
Sau khi hai người xuất hện thì cũng không có nóng lòng tiến công mà đều đứng bên cạnh của Thiên Khôi.
Thiên Khôi nhìn hai người xuất hiện thì bộ mặt toàn da bọc xương của hắn cũng phải tươi cười, chậm rãi nói:
– Các ngươi rất vinh hạnh được đón tiếp ba trong tứ đại sứ giả của Võ Hoàng điện.
Thiên Khôi tiếp tục nói:
– Đây chính là đãi ngộ mà người bình thường không thể nào được hưởng thụ. hi vọng các ngươi cũng không nên nhanh chóng buông bỏ.
Hôm nay ta muốn xem các ngươi thống khổ dãy chết như thế nào.
Nếu không thì cũng khổ công ba người chúng ta đồng loạt xuất thủ.
Nhìn hai người đột nhiên xuất hiện trước mắt.
Cảm thụ được khí tức của hai người này cùng với Thiên Khôi giống hệt nhau, trong lòng Hàn Phong cũng cảm thấy căng thẳng.
Nếu như chỉ có một minh Thiên Khôi thì Hư Không hoàn toàn có thể dễ dàng đối phó.
Cho dù tăng thêm một người nữa thì cũng chỉ làm cho hắn tốn thêm chút ít thời gian mà thôi.
Huống chi nếu Hàn Phong và Hư Không liên thủ với nhau thì đơn giản hơn rất nhiều, cũng có thể nói là dư sức.
Nhưng lúc này này lại xuất hiện thêm hai gã Thiên giai thất phẩm nữa, như vậy bên địch có tới ba Thiên giai thất phẩm.
Cứ như vậy thì sức ép đè lên người Hàn Phong và Hư Không cũng gia tăng lên một cách mãnh liệt.
Chỉ là ba người trước mắt này lại để cho Hàn Phong và Hư Không vây lại khiến cho bản thân lâm vào thế bị động.
Hơn nữa bên địch nhân còn có một nhân vật Diệt Hoàng, nỏ mạnh hết đà.
Ai mà biết được hắn có thể cất giấu hậu chiêu nào nữa hay không.
Như vậy thế cục lại một lần nữa xoay chuyển.
Hiển nhiên là tính thế lúc này khiến cho những người xung quanh cảm thấy vô cung nặng nề.
Loại chiến đấu này cho dù là Tiêu Chiến có thực lực Thiên giai ngũ phẩm cũng rất khó chen tay vào giúp đỡ.
Chó nói chi đến thực lực của những Thiên giai cung phụng khác yếu nhược hơn rất nhiều.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










