Ngạo Thị Thiên Địa
Tập 82 : Hư Không và Diệt Hoàng (c406-c410)
❮ sautiếp ❯Chương 406: Hư Không và Diệt Hoàng
Cũng may Hư Không rất nhanh chóng áp chế khí thế của Tiêu Nam Quân.
Tiêu Nam Quân thấy người đột nhiên xuất hiện này cũng có khí tức cường đại như vậy thì trong lòng cũng cả kinh.
Cường giả tu vi càng cao thì cảm giác với khí tức càng thêm mẫn cảm, tuy rằng mới chỉ thoáng giao phong một chút khí thế mà thôi nhưng Tiêu Nam Quân đã cảm giác được thực lực của người này không thấp.
Nhưng hắn lại nghi hoặc là theo tin tình báo vì sao lại không có chút tin tức gì về người này?
Sắc mặt Hư Không không có bất cứ biến hoá nào, hai mắt lạnh lùng nhìn Tiêu Nam Quân trước mặt, rồi giống như có ý nhắc nhở Hàn Phong nói:
– Thiên giai thất phẩm, không ngờ ở nơi này lại gặp được một người! Chẳng qua khí tức có vẻ không được ổn định cho lắm!
Hư Không vừa nói đã khiến sắc mặt Tiêu Nam Quân trở nên rất khó coi.
Chẳng qua hắn thấy thực lực Hư Không không đơn giản nên nén giận hỏi:
– Hừ, người là người phương nào mà dám dõng dạc như thế?
Hư Không không nhanh không chậm nói:
– Chỉ là một tên vừa tiến vào Thiên giai thất phẩm như ngươi còn không có tư cách biết thân phận của ta!
Rồi bỗng nhiên ngữ khí của Hư Không biến đổi trở nên sắc bén:
– Nhưng mặc kệ ngươi là ai thì hôm nay cũng khó có thể rời khỏi đây!
Dứt lời, trên người Hư Không toát ra một cỗ khí tức còn cuồng bạo mạnh mẽ hơn trước, trong nháy mắt đã tràn ngập nơi này.
Khí thế vừa rồi của Tiêu Nam Quân trong nháy mắt gần như biến mất không thấy tăm tích.
Hàn Phong bản thân là Thiên giai lục pahảm nên đối với uy áp của Tiêu Nam Quân cũng không cảm thấy ảnh hưởng quá lớn.
Nhưng hắn cũng minh bạch, theo lời Hư Không nói thì Tiêu Nam Quân lúc này thực lực là Thiên giai thất phẩm, với thực lực của Hàn Phong thì mặc dù không e ngại nhưng vẫn không phải là đối thủ.
Vì vậy, nếu Hư Không xuất thủ thì hắn chỉ có thể đứng một bên tuỳ thời hành động.
Tiêu Nam Quân lúc này cũng bị ngữ khí của Hư Không dẫn nộ, thân hình hắn khẽ động, khí thế lại tăng lên.
Trong chớp mắt hắn đã xuất hiện trước mặt Hư Không rồi nói:
– Ngươi sẽ vì sự tự đại của ngươi mà trả giá đắt!
Dứt lời, hai tay hắn cách không phách một chưởng, chưởng thủ chưa tới Hư Không nhưng từ bàn tay hắn đã hiện một chưởng ấn phách tới.
Hàn Phong đứng một bên cũng miễn cưỡng thấy được động tác của Tiêu Nam Quân.
Trong tích tắc đó mà Tiêu Nam Quân đã phách ba chưởng tới Hư Không, mà ba chưởng này sinh ra năng lượng không tiêu tán mà ngưng lại giữa không trung.
Ba đạo chưởng ấn sau khi hình thành liền nhanh chóng hướng Hư Không ập tới.
– Tam điệp chưởng!
Tiêu Nam Quân vừa dứt lời thì ba đạo chưởng ấn liền quỷ dị dung hợp lại.
Ba đạo chưởng ấn trọng điệp lên nhau thì uy lực không phải chỉ là một cộng một bằng hai nữa.
Ngay trong nháy mắt này, Hàn Phong thậm chí có thể cảm thấy một tia nguy hiểm phát ra từ trong chưởng ấn đó.
Chỉ một chiêu đơn giả như vậy đã thể hiện được đầy đủ thực lực của Tiêu Nam Quân, xác thật là thâm bất khả trắc.
Hàn Phong thầm nghĩ, nếu đổi lại là hắn thì hắn căn bản không có phương pháp nào để phá giải chiêu thức này.
Tuy không thể phá giải nhưng Hàn Phong tin tưởng nếu đổi lại là hắn đối mặt với chiêu này thì hắn có thể dựa vào cường độ thân thể và tụ linh thuẫn phụ trợ để đón một chiêu này mà không bị thương.
Đây chính là ưu thế của hoàng kim thân thể.
Mà Hàn Phong cũng rất rõ ràng tình trạng thân thể của Hư Không.
Tuy trên ý nghĩa thân thể của Hư Không không khác gì của nhân loại nhưng thực tế lại có thêm một phần của các mãnh thú hợp thành.
Lúc trước khi Hàn Phong lựa chọn yêu thú để trọng tổ thân thể cho Hư Không hắn đã lựa chọn những bộ phận đặc dị của các yêu thú khác nhau.
Nhưng vì Hư Không yêu cầu có bộ dáng nhân loại nên Hàn Phong cũng đã bỏ qua tuyệt đại đa số ưu điểm của yêu thú.
Tuy vậy nhưng cường độ thân thể của Hư Không cũng rất cường hãn, không phải người bình thường có thể tưởng tượng được.
Hư Không nhìn công kích của Tiêu Nam Quân, trên mặt cũng chỉ khẽ cười nhàn nhạt nói:
– Chút tài mọn mà còn muốn ở trước mặt lão phu bày vẽ.
Hư Không vừa dứt lời, liền vung tay lên hình thành một quyền đối chưởng, động tác nhìn rất chậm rãi.
Nhưng thực tế, Hư Không xuất thủ rất nhanh, chưởng ấn còn chưa tới thì quyền đầu của hắn đã xuất.
Hình ảnh trái với lẽ thường như vậy thật khiến người khác bất khả tư nghị.
Lúc này cũng không có thời gian cho Tiêu Nam Quân tự hỏi.
Lực lượng hai người sử ra chạm vào nhau.
Thực lực của hai người so với những người khác ở đây đều cao hơn rất nhiều, cho nên lực lượng hai người xuất ra những người còn lại hoàn toàn không có khả năng đối kháng lại.
Tiêu Chiến và chín tên cung phụng còn lại nhanh chóng vận đấu khí hộ thể và lùi nhanh lại phía sau.
Hàn Phong không giống họ, dù sao hắn cũng là một Thiên giai lục phẩm cường giả, đồng dạng nắm giữ thiên địa pháp tắc cho nên sự lý giải đối với lực lượng và cách vận dựng hơn xa những người còn lại.
Hơn nữa hắn còn có Tiên Thiên đấu khí chín lần trọng lập cùng với thân thể hoàng kim cho nên chỉ cần hai người này không hướng hắn xuất thủ thì cho dù hắn không làm gì cũng không bị ảnh hưởng chút nào.
Nắm tay hơi gầy của Hư Không hung hăng chạm vào chưởng ẩn.
Cảm thụ từng đợt năng lượng cuồng bạo và nóng rực từ cánh tay truyền đến, mi đầu của Hư Không khẽ nhíu lại, lập tức quát nhẹ một tiếng, khí thế toàn thân một lần nữa phát ra.
Trong nháy mắt đó, Hàn Phong có thê cảm giác được cánh tay giấu trong tay áo của Hư Không dường như lớn hơn một vòng, bỗng nhiên đẩy mạnh về phía trước dễ dàng đánh tan tam điệp chưởng của Tiêu Nam Quân.
Tiêu Nam Quân khó có thể tin được điều này, đồng thời hắn cũng xác nhận thực lực của đối phương cao thâm khó dò.
Nghĩ vậy, trong lòng Tiêu Nam Quân thoáng ngưng trọng và có chút kiêng kỵ.
Đáng tiếc, Hư Không không cho hắn cơ hội thoát ra, ngay khi đánh tan tam điệp chưởng của Tiêu Nam Quân, Hư Không bước mạnh tới một bước tiếp cận Tiêu Nam Quân.
Dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người, Hư Không không chút lưu tình vỗ một chưởng lên vai của Tiêu Nam Quân.
Khi bàn tay của Hư Không vừa tiếp xúc với vai của mình, Tiêu Nam Quân cảm giác thân thể run mạnh lên, một cổ lực lượng mà hắn không thể chống đỡ nỗi nhanh chóng chui vào trong thân thể hắn.
Tiêu Nam Quân thầm kinh hãi, vội vàng vân chuyển đấu khí nhằm hoá giải cổ lực lượng này, đồng thời thân hình hắn nhanh chóng lùi lại phía sau, chớp mắt khoảng cách giữa hai người đã kéo dài ra hơn mười trượng.
Miễn cưỡng áp chế cổ lực lượng của Hư Không, Tiêu Nam Quân ngẩn đầu lên dùng nhãn thần khó tin nhìn Hư Không.
Hắn không ngờ bản thân vừa phá quan đi ra, đang vui vẻ vì vừa đột phá lên Thiên giai thất phẩm, chuẩn bị dành cho Tiêu gia một lần giáo huấn khó quên mà lại gặp phải một cường giả của Tiêu gia so với hắn mạnh hơn.
Tuy rằng vừa rồi chỉ mới giao thủ đơn giản một chút nhưng cao thủ so chiêu chỉ cần một chớp mắt đó là đủ rồi.
Tiêu Nam Quân từ lần giao thủ ngắn ngủi vừa rồi trong lòng đã rõ ràng đối thủ của hắn bất luân là tu vi hay vũ kỹ hay trình độ nắm giữ thiên địa lực lượng so với hắn đều thuần thục hơn.
Bấy nhiêu đó cũng đã đủ để Tiêu Nam Quân biết hắn nhất định bại trận.
Nghĩ đến giữa đường xuất hiện một tên Trình Giảo Kim, tâm tình của Tiêu Nam Quân rất khó chịu.
Hắn mưu tính lâu như vậy, thật vất vả mới thành công để cho thân thể hoàn toàn khôi phục, đồng thời cũng là vì muốn cấp cho Tiêu gia một cái giáo huấn.
Chương 407: Oán hận của Diệt Hoàng
Nhưng sự tình tới hôm nay đã không còn theo suy tính của hắn nữa rồi, mà trái ngược là hắn đang rơi vào tình huống rất bị động.
– Thực lực của ngươi không sai, thảo nào vừa rồi không xem ai ra gì!
Tiêu Nam Quân thoáng hoạt động thân thể một chút, lau vết máu trên miệng nói:
– Chẳng qua, chỉ bằng nhiêu đó mà muốn lưu ta lại thì ngươi quá vọng tưởng.
Hư Không nghe Tiêu Nam Quân nói cũng không để ý.
Bởi vì trong mắt hắn, tuy Tiêu Nam Quân có tu vi Thiên giai thất phẩm nhưng Hư Không hắn là ai, làm sao có thể để cho đối thủ dễ dàng thoát khỏi tay hắn được chứ.
Hư Không rất tự tin, chỉ cần cho hắn cơ hội, hắn hoàn toàn dễ dàng có thể đối phó tên Diệt Hoàng này.
Lúc này, những người còn lại vẫn còn chưa kịp hồi phục tinh thần sau màn chiến đấu vừa rồi.
Nhưng Tiêu Chiến nãy giờ đứng đằng xa quan sát, thấy Hư Không dễ dàng áp chế Tiêu Nam Quân như thế liền mở miệng chất vấn:
– Tiêu Nam Quân, lúc trước ngươi cả gan giết cha bỏ gia tộc trở thành kẻ phản bội của Tiêu gia, hôm nay không ngờ còn dám quấy rối nơi an nghỉ của tổ tiên, còn muốn đoạt vật tổ của Tiêu gia, đến tột cùng là ngươi có mưu đồ gì?
Nghe Tiêu Chiến chất vấn, Diệt Hoàng giống như nhớ lại chuyện xưa, sắc mặt nhất thời trở nên dữ tợn, ánh mắt nhìn Tiêu Chiến càng thêm hung lệ nói:
– Lúc trước, lão già kia không chịu đem ngôi vị hoàng đế truyền cho ta, mà lại dự định giao vào tay tên đại ca vô năng của ta, ngươi nói ta làm sao có thể cam tâm đây? Với năng lực của ta, lẽ nào trong Tiêu gia lúc đó còn có ai thích hợp hơn để kế thừa vị trí tộc trưởng sao?
Nhắc lại chuyện xưa, thần sắc Diệt Hoàng rất dữ tợn, ngữ khí tràn ngập oán độc, hiển nhiên sự tình lúc trước hắn vẫn luôn canh cánh trong lòng.
– Nếu lão già đó đã không muốn đem ngôi vị truyền cho ta thì ta giết hắn để giá hoạ cho tên đại ca vô năng của ta, cuối cùng người ngồi lên hoàng vị sẽ là ta!
Diệt Hoàng lúc này gần như đã lâm vào điên cuồng:
– Đáng tiếc, đáng tiếc, không ngờ cuối cùng ta lại bị bại lộ, khiến ta phải bất đắc dĩ rời khỏi đế đô.
Dừng một chút, khí tức âm lãnh trên người Diệt Hoàng lại tăng thêm, rồi lạnh giọng nói tiếp:
– Khong ngờ Tiêu gia lại tuyệt tình như thế, phái rất nhiều cường giả đến truy sát ta khiến ta phải mai danh ẩn tích trốn đi.
Tất cả những điều này đều thương tổn hoàng thất gây ra chgo ta, lúc đó ta đã phát thệ sẽ huỷ diệt hoàng thất của Tiêu gia, thậm chí cả Thiên Tinh đế quốc này!
Dứt lợ, Diệt Hoàng điên cuồng cười ha hả, hoàn toàn mất đi phong phạm thản nhiên ôn hoà trước đó.
Tiêu Chiến thấy biểu tình của Diệt Hoàng thì lạnh lùng nói:
– Tất cả những chuyện này đều do ngươi tự chuốc lấy, vậy mà còn đi trách người khác!
Dừng một chút, Tiêu Chiến nói tiếp:
– Ta hiện tại chỉ muốn biết Thiên địa chứng nhận như thế nào?
Tiêu Chiến không cho rằng Diệt Hoàng kiêu ngạo phá phiến đại môn kia chỉ đơn thuần là để hù doạ bọn họ đơn giản như vậy.
Nếu Diệt Hoàng từ bên trong đi ra thì rất có khả năng hắn đã thu được Thiên địa chứng nhận.
Nghĩ đến đây, trong lòng Tiêu Chiến liền trầm xuống.
Điều khiến hắn nghi hoặc nhất là Diệt Hoàng làm sao có thể yên lặng không một tiếng động tiến nhập thuỷ tổ chi mộ, đồng thời dưới tình huống bọn họ không hề hay biết lại từ bên trong chỗ Thiên địa chứng nhận phá cửa mà ra.
Nghe Tiêu Chiến hỏi, Diệt Hoàng cũng chấm dứt tràng cười điên cuồng của mình, lập tức cười nhạt nói:
– Thiên địa chứng nhận quả thật là thứ tốt, ta tất nhiên sẽ không để cho ngoại nhân có được, vì vậy hôm nay trên phiến đại lục này đã không còn tồn tại cái gì gọi là Thiên địa chứng nhận nữa rồi.
Về sau ngay cả Tiêu gia cũng sẽ không còn tồn tại, tất cả những gì liên quan đến Tiêu gia ta đều sẽ huỷ diệt!
Nghe Diệt Hoàng nói, tâm tình của Tiêu Chiến đã chìm xuống đáy vực, thậm chí ngay cả việc Diệt Hoàng làm sao tiến vào nơi này hắn cũng không còn muốn biết nữa.
Diệt Hoàng sau khi nói xong thì nhìn về phía Hư Không, thần sắc có chút kiêng kỵ, cảnh giác nói:
– Tuy nhiên làm ta không ngờ là Tiêu Tấn lại có thể tìm đến một cao thủ có tu vi cao thâm như ngươi tới đây, nếu ta đoán không sai thì thực lực của ngươi hẳn cũng là Thiên giai thất phẩm.
Lời Diệt Hoàng vừa ra khiên mọi người xung quanh đều lâm vào khiếp sợ.
Những người ở đây, ngoại trừ Hàn Phong thì những người còn lại đối với lai lịch của Hư Không đều không hề biết, cộng thêm trên đường đi Hư Không cũng không có biểu hiện gì đặc biệt, cho nên mọi người đều cho rằng thực lực của Hư Không cũng giống như họ.
Lúc này, Diệt Hoàng đột nhiên nói ra thực lực của Hư Không mới khiến họ tỉnh ngộ dùng ánh mắt bất khả tư nghị nhìn Hư Không.
Tiêu Chiến cũng đồng dạng như vậy, hắn không ngờ lão giả trông bình thường này lại là một Thiên giai thất phẩm cường giả.
Tuy vừa rồi Hư Không dễ dàng áp chế khí thế của Diệt Hoàng nhưng Tiêu Chiến cũng không nghĩ rằng thực lực của Hư Không lại cao như thế.
Nhưng Tiêu Chiến cũng kinh ngạc với thực lực của Diệt Hoàng.
Diệt Hoàng có thể nhẹ nhàng bình tĩnh nói ra thực lực của Hư Không như vậy thì chắc chắn thực lực của hắn cũng không kém hơn Hư Không bao nhiêu.
Nghĩ tới Diệt Hoàng vốn là người trong hoàng thất nhưng hôm nay lại đứng ở phía đối lập, hoàng thất không chỉ tổn thất một Thiên giai thất phẩm cường giả mà còn rước thêm một địch nhân Thiên giai thất phẩm.
Lúc này Hư Không chỉ nhàn nhạt nói:
– Tuy bản lĩnh không bao nhiêu nhưng ánh mắt coi như không tồi!
– Ngươi!
Hư Không vừa nói ra câu này khiến Diệt Hoàng tức điên lên, nhưng rất nhanh hắn đã kiềm chế được.
Lúc nãy Hư Không triển lộ thực lực đã chứng minh là hơn xa hắn.
Nếu lúc này hắn mà nổi giận xuất thủ chỉ sợ hôm nay đúng là khó lòng rời khỏi nơi này.
Trong lòng Diệt Hoàng lúc này khổ não không thôi.
Hắn hối hân vì bản thân kiêu ngạo xuất hiện trước mặt đám người này.
Chẳng qua, lúc trước theo tin tức điều tra được thì Thiên giai cường giả trong tay Tiêu Tấn tuy nhieèu nhưng thực lực mạnh cũng chỉ có một mình Tiêu Chiến.
Đối với cả đám thực lực như vậy, Diệt Hoàng không để trong lòng.
Đúng như Hàn Phong và Hư Không đã suy đoán, Diệt Hoàng ngoài ý muốn đột phá tiến vào cảnh giới mơ ước của bao nhiêu Thiên giai cường giả – Thiên giai lục phẩm.
Đây vốn là một tin vui nhưng Diệt Hoàng sau khi thăng cấp lên lục phẩm thì đấu khí lại đi theo đường rẽ khiến thân thể của hắn bị tổn hại nghiêm trọng.
Cũng vì vậy nên hắn mới phải hạn chế hành động.
Bởi vì một khi hắn sử dụng lực lượng quá mức thì thân thể sẽ không chịu nỗi, càng thêm tổn hại hơn.
Nếu cứ tiếp tục như vậy thì thân thể của hắn sẽ không chịu nỗi áp lực của đấu khí mà dẫn đến bạo thể.
Vì vậy nên sau khi tiến giai lên lục phẩm Diệt Hoàng lập tức bế quan dài hạn, chỉ phân ra một tia thần niệm để liên lạc với đám người Tài phán sở.
Lúc trước hắn xuất hiện ở Huyền Thiên tông cũng là bằng thần niệm này.
Tuy lần đó hắn khiến mọi người rất khiếp sợ nhưng cuối cùng lại bị Tiểu Bạch đẩy lùi.
Lần đó cũng khiến tâm thần của hắn bị tổn thương một chút, phải tốn một phen khổ cực mới có thể khôi phục lại.
Sau khi bị thương Diệt Hoàng cũng đã từng đi khắp nơi tìm cách chữa trị nên mặc dù có một thân tu vi Thiên giai lục phẩm nhưng hắn cũng chỉ có thể giấu kín không tiết lộ ra ngoài.
Điều này khiến cho Diệt Hoàng rất không cam tâm.
Không biết có phải tổ tiên thương cảm cho hắn hay không mà sau khi tốn hao một thời gian dài hắn đã tìm được biện pháp giải quyết thân thể mình.
Chương 408: Diệt Hoàng giảo hoạt
Mà phương pháp này lại nằm trong chỗ cất giấu Thiên địa chứng nhận.
Đối với Thiên địa chứng nhân này Diệt Hoàng cũng chưa từng thấy qua nhưng hắn cũng có biết đến Thiên địa chứng nhận này là một hắc thạch quái dị chứa đựng một loại năng lượng hết sức quái lạ.
Vật dùng để làm truyền thừa tín vật cho lịch đại hoàng đế của Thiên Tinh đế quốc dĩ nhiên không thể là phàm vật được.
Thiên địa chứng nhận này chỉ có duy nhất một tác dụng là có thể hấp thu hầu hết các loại năng lượng vào đó.
Nhưng những năng lượng này sẽ không bị tiêu tán mà được bảo tồn bên trong tảng đá.
Mà cũng chỉ có người Tiêu gia mới biết được cách hấp thu năng lượng trong hắc thạch này chuyển hoá cho bản thân dùng.
May mắn Diệt Hoàng hắn cũng từng là người của Tiêu gia hơn nữa lúc trước ở trong Tiêu gia địa vị và quyền hạn cũng cực cao.
Vì vậy một ít bí mật của hoàng thất hắn cũng rất rõ ràng.
Đối với tín vật truyền thừa này hắn tất nhiên đã nghiên cứu qua.
Do đó hắn nghĩ đến biện pháp lợi dụng bí thuật đem Thiên địa chứng nhận này cùng với thân thể của hắn hợp lại với nhau.
Như vậy thì chỉ cần thân thể của hắn có thể chịu tải được năng lượng mạnh mẽ thì hắn không còn sợ bị bạo thể mà chết nữa.
Do đó những năm gần đây, Diệt Hoàng không ngừng âm thầm tìm kiếm phương vị của thuỷ tổ chi mộ chân chính.
Kỳ thực, lần trước khi hắn dùng thần niệm tới Huyền Thiên tông thì không lâu sau đó hắn đã phát hiện ra thuỷ tổ chi mộ chính thức.
Cũng vì vậy mà trong khoảng thời gian sau đó hắn và Sở tài phán mới không có động tĩnh gì.
Dù sao, trong mắt Diệt Hoàng, Huyền Thiên tông có phát triển nhanh hơn nữa thì chỉ cần hắn xuất quan ra cũng rất dễ dàng thu thập được.
CHo nên hắn mới quyết định đi xâm nhập vào thuỷ tổ chi mộ trước.
Về phần tại sao gần đây Tiêu Tấn mới biết được tin tức là do hắn cố ý tiết lộ ra.
Mục đích rất đơn giản là vì hơn mộ tháng trước hắn đã tìm ra Thiên địa chứng nhận ở đây, đồng thời còn lợi dụng bí pháp đem thân thể triệt để dung hợp với nó, hình thành một thân thể hoàn toàn mới.
Càng làm hắn vui mừng hơn là sau khi luyện hoá Thiên địa chứng nhận xong hắn đồng thời cũng nhận được một luồng năng lượng khổng lồ từ nó.
Cho nên sau khi dung hợp xong hắn đã nhất cử đột phá lục phẩm tiến lên Thiên giai thất phẩm.
Thân thể khôi phục, thực lực tăng vọt nên cừu hận đối với hoàng thất của hắn lại nỗi dậy.
Bởi vậy mới có xảy ra chuyện như ngày hôm nay.
Lạnh lùng nhìn một vòng, đối với mấy tên Thiên giai Tiêu Chiến mang vào đây, Diệt Hoàng quả thật không để vào mắt.
Đám người này cho dù toàn bộ cùng lên cũng không có khả năng lưu hắn lại, đương nhiên thực lực của đám người này liên hợp cũng không thể xem thường, nhưng Diệt Hoàng vẫn rất tự tin vào mình.
Người khiến cho hắn kiên kỵ chính là Hư Không.
Trong lần giao thủ ngắn ngủi vừa rồi trong lòng Diệt Hoàng đã rõ ràng, nếu tiếp tục đánh tiếp thì hắn cũng không phải là đối thủ của Hư Không.
Nhưng càng khiến hắn kinh ngạc chính là Hàn Phong.
Thanh danh của Hàn Phong quật khởi những năm gần đây hắn làm sao không biết.
Cộng thêm ân oán của Sở tài phán với Huyền Thiên tông nên hắn cũng đã từng gặp Hàn Phong một lần, chẳng qua lúc đó hắn không mấy để ý đến một tiểu tử chưa tới hai mươi như Hàn Phong, mặc dù lúc đó thực lực của Hàn Phong đã là Thiên giai ngũ phẩm.
Chính là vừa nãy mặc dù Hàn Phong không hề có động tác gì, thậm chí nói cũng không.
Nhưng lại khiến Diệt Hoàng chú ý bởi vì hắn có chút nhìn không thấy Hàn Phong.
Khí tức trên người Hàn Phong lúc này so với lần gặp ở Huyền Thiên tông lúc trước hoàn toàn khác biệt.
Lần này gặp lại Hàn Phong, tuy biểu hiện của Hàn Phong cũng không khác trước đây là mấy nhưng khí tức trên người lại có vẻ yếu hơn!
Thân là một Thiên giai thất phẩm nên nhãn lực của Diệt Hoàng không tồi, hắn cảm giác được từ người Hàn Phong có một cổ uy h**p khó hiểu.
Có thể khiến một cường giả Thiên giai thất phẩm cảm thấy nguy hiểm cũng đã đủ chứng minh thực lực của Hàn Phong rất mạnh.
Chẳng qua, Diệt Hoàng không rõ vì sao chỉ mới hơn hai năm mà tên tiểu tử lúc trước mới chỉ là Thiên giai ngũ phẩm lại có thể tiếp tục đột phá?
Với khí tức lúc này của Hàn Phong, Diệt Hoàng đoán là Hàn Phong đã tiến vào Thiên giai lục phẩm.
Hơn nữa, có thể khiến cho hắn cảm giác nguy hiểm thì Hàn Phong không chỉ là một Thiên giai lục phẩm bình thường.
Với Hư Không, Diệt Hoàng đã vô pháp chiến thắng, cộng thêm Hàn Phong ở ngoài hơi chút kiềm chế hắn cũng đã đủ cho Hư Không diệt hắn rồi.
Nghĩ đến đây, Diệt Hoàng không khỏi phát lạnh trong lòng.
Trong lúc Diệt Hoàng còng đang băn khoăn suy nghĩ thì Hàn Phong nãy giờ im lặng lại đột nhiên lên tiếng:
– Diệt Hoàng, người cố ý dẫn chúng ta tới đây đúng không?
– Cái gì?
Tiêu Chiến đột nhiên nghe Hàn Phong nói vậy cũng giật mình nhìn Hàn Phong rồi nhìn Diệt Hoàng.
Hàn Phong không để ý đến phản ứng của những người khác mà tiếp tục nói:
– Chắc chắn ngươi đã tìm được nơi này từ trước, đối với địa vị của ngươi ở trong Tiêu gia lúc trước thì việc tìm được nơi này cũng không quá khó.
Mà từ nãy đến giờ ngươi biểu hiện rất thong dong cũng đã chứng thực suy đoán của ta!
Nghe Hàn Phong nói, đám người Tiêu Chiến cũng nghĩ ra, hồi tưởng lại biểu hiện của Diệt Hoàng, xác thực là đúng như Hàn Phong nói.
Lúc này đám người Tiêu Chiến kinh nghi nhìn Diệt Hoàng, không rõ mục đích của hắn là gì.
Diệt Hoàng thấy Hàn Phong nói toạt ra tâm cơ của bản thân cũng rất kinh ngạc, nhưng rất nhan hắn cười lạnh nói:
– Ngươi quả nhiên thông minh, nhanh như vậy đã đoán được ý đồ của ta.
Không sai, đúng là ta cố ý sai người truyền tin tức ra, mục đích để dẫn dụ người của Tiêu gia tới đây.
Dừng một chút, Diệt Hoàng nhìn Tiêu Chiến cười khinh thường nói tiếp:
– Ta biết, Thiên địa chứng nhận này Tiêu gia rất coi trọng, vì vậy một khi nghe ta muốn cướp đoạt nó thì chắc chắn sẽ phái người tới đây.
– Ngươi làm vậy có mục đích gì?
Tiêu Chiến khó hiểu hỏi.
Hàn Phong lúc này lại lên tiếng:
– Ta nghĩ, mục đích của hắn là muốn dẫn mọi người tới đây rồi nhất cử tiêu diệt toàn bộ.
Sợ rằng lúc này quân đội lưu lại ở Bạch Đế trấn cũng đã rơi vào tập kích của Sở tài phán.
Tiêu Chiến nghe vậy, vẻ mặt liền biến đổi, trong lòng trầm xuống, đóng quân ở Bách Đến trấn chính là mấy ngàn cấm vệ quân trực thuộc của Tiêu gia, đại bộ phận đều do đệ tử của Tiêu gia cấu thành, là một đội ngũ không thể thiếu của Tiêu gia, cũng là trợ lực lớn nhất để Tiêu gia thống trị Thiên Tinh đế quốc này.
Nếu đúng như lời Hàn Phong nói thì lần này Diệt Hoàng đã chuẩn bị rất hoàn tất, e là đám cấm vệ quân bên ngoài quả thật đã lành ít dữ nhiều.
Diệt Hoàng cũng không ngờ Hàn Phong không chỉ đoán ra hắn cố ý dẫn người của hoàng thất tới đây mà còn đoán ra cả kế hoạch hắn trù tính cho nên trong lòng hắn đối với Hàn Phong càng thêm kiêng kỵ.
Nhưng biểu tình trên mặt hắn lại không chút biến hoá:
– Ngươi quả nhiên thông minh, từ lúc các ngươi tiến vào đây thì năm trăm thủ hạ của ta đã toàn diện tiến công Bạch Đế trắng.
– Không nên xem thường năm trăm thủ hạ này của ta, bọn họ đều là nhân thủ ta tự tay bồi dưỡng bao nhiêu năm nay, so với cấm vệ quân của Tiêu giả phải mạnh hơn rất nhiều.
Chỉ bằng mấy ngàn tên cấm vệ quân bên ngoài kia căn bản không đủ cho bọn chúng tàn sát.
Ta rất chờ mong phản ứng của Tiêu gia ha ha ha!
Diệt Hoàng vừa dứt lời liền không nhịn được cười lên ha hả.
Chương 409: Âm thanh kỳ quái!
Mà Tiêu Chiến lúc này đã như phát điên, hắn nhìn vẻ mặt đắc ý của Diệt Hoàng thì nổi giận nói:
– Người tựa hồ còn chưa rõ ràng tình huống của bản thân, cho dù cấm vệ quân bên ngoài toàn bộ đều bị thủ hạ của ngươi tiêu diệt thì người đừng quên bản thân ngươi vẫn còn ở đây.
Nơi này còn có Hư Không tiên sinh toạ trấn, ngươi cho rằng người còn có cơ hội chạy thoát sao!
– Ha ha, người thật là ngu xuẩn, tình thế lúc này lẽ nào ta không rõ ràng, chẳng qua ngươi tựa hồ không có nhìn ra, ta từ đầu đến giờ có sợ hãi sao?
Diệt Hoàng nhàn nhạt hỏi ngược lại.
Lúc này, Hàn Phong đột nhiên biến sắc gấp giọng quát to:
– Hư Không bắt hắn lại, hắn muốn chạy trốn!
Hàn Phong vừa nói thân hình đồng thời cũng di động, hoá thành một đạo tàn ảnh thẳng tới chỗ Diệt Hoàng.
Mà Hư Không phản ứng cũng rất nhanh, vừa nghe Hàn Phong lên tiếng hắn còn nhanh hơn Hàn Phong phóng tới chỗ Diệt Hoàng.
Chẳng qua Diệt Hoàng lại không có bất luận phản ứng gì, trên mặt thuỷ chung vẫn duy trì nụ cười nhàn nhạt.
Hư Không và Hàn Phong hai người cơ hồ đồng thời xuất hiện trước mặt Diệt Hoàng, hai người vừa xuất thủ thì một cổ khí tức mãnh liệt từ trên người Diệt Hoàng bạo phát ra.
Công kích của Hàn Phong và Hư Không tuy rằng không hề lưu thủ nhưng cũng thất bại.
Chính xác mà nói thì thân thể của hai người trực tiếp đi xuyên qua người của Diệt Hoàng, và công kích của hai người đều đánh trúng mặt đất sau lưng Diệt Hoàng.
Địa cung vốn rất cứng rắn lúc này cũng bị một kích liên thủ của hai người khiến cho rung động.
Sau khi tro bụi tiêu tán thì thân ảnh của Diệt Hoàng cũng đã biến mất.
Hàn Phong và Hư Không nhìn nhau có chút khó tin.
Hai người thật sự không rõ Diệt Hoàng làm sao có thể lặng yên không tiếng động rời đi như vậy được.
Lúc này, đám người Tiêu Chiến cũng mới kịp phản ứng lại, khi thấy Diệt Hoàng đã biến mất trong lòng Tiêu Chiến càng trầm xuống, nhưng hắn biết việc này cũng không thể nào trách Hàn Phong và Hư Không được cho nên trong lòng hắn vừa phẫn nộ lại vừa lo lắng.
Hàn Phong nhìn mặt đất đầy bụi trước mặt có chút tiếc nuối nói:
– Không ngờ tên này lại giảo hoạt như vậy.
– Có thể ở trước mặt ta vô thanh vô tức đào tẩu như vậy, cũng không tồi!
Hư Không nhàn nhạt nói.
Nghe ngữ khí của hắn cũng không có vẻ gì là tiếc nuối, giống như là đang nói tới một việc râu ria gì đó vậy.
Sau khi cảm khái, Hàn Phong nhìn Tiêu Chiến nói:
– Tiêu cung phụng, hiện tại chúng ta làm thế nào?
Tiêu Chiến nghe vậy thì có chút lo lắng nói:
– Cũng nên rời khỏi đây, nếu Diệt Hoàng đã chạy mất thì ta cũng không thể trơ mắt nhìn đám cấm vệ quân bên ngoài bị tiêu diệt được, nói gì thì nói ta cũng muốn bảo trụ chi quân đội này.
Đối với tâm tình của Tiêu Chiến, Hàn Phong cũng hiểu được cho nên chỉ nói:
– Đã vậy thì chúng ta cũng nên đi thôi.
Đúng lúc mọi người muốn rời đi thì cả toà địa cung đột nhiên kịch liên lay động.
Và tên cung phụng cũng bị giật mình không nhẹ.
Hàn Phong cũng cau mày khó hiểu hỏi:
– Chuyện gì?
Tiêu Chiến dường như nhớ tới cái gì, sắc mặt trở nên khẩn trương và phẫn nộ nói:
– Hỗn đãn Tiêu Nam Quân, dám động vào cơ quan của hoàng lăng muốn huỷ nơi này, chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi chỗ này, nếu không sẽ rất phiền phức.
Mọi người còn không rõ lắm Tiêu Chiến nói có ý gì, nhưng phản ứng không chậm, nhanh chóng triểu khai tốc độ phóng ra ngoài.
Nhưng không đợi mấy người đi được vài bước, địa cung rung động càng thêm mãnh liệt, ngay sau đó liên tiếp những tiếng nổ vang lên.
Mọi người không dám tiếp tục dừng lại mà nhanh chóng vận chuyển toàn thân đấu khí dùng tốc độ nhanh nhất phóng tới cửa động.
Lúc cả đám cho rằng sắp thoát ra thì trước mặt đột nhiên hạ xuống một tấm cửa sắt rất lớn bịt kín đường đi của họ.
Hư Không lúc này đột nhiên lên tiếng:
– Để ta!
Dứt lời, Hư Không tụ khởi đấu khí tung một quyền về phía cửa sắt.
“Ầm!”
Tiếng nổ mạnh khiến lỗ tai mọi người đều ong ong lên, nhưng ngay sau đó lại khiếp sợ phát hiện tấm cửa sắt kia lại hoàn hảo không bị tổn hao gì.
Hàn Phong cũng có chút kinh ngạc, Hư Không chính là một Thiên giai thất phẩm cường giả mà vẫn không thể phá được cái cửa sắt này.
Tiêu Chiến đứng bện cạnh trên mặt cười khổ không thôi.
Tiêu Chiến thấy Hư Không toàn lực một kích như vậy mà cũng không thể phá huỷ cái cửa sắt này thì cười khổ nói:
– Xem ra chúng ta đều đã lọt và mưu kế của Diệt Hoàng, chỉ sợ trong thời gian ngắn khó có thể thoát ra ngoài!
– Chuyện này là sao?
Hàn Phong quan sát tấm cửa sắt trước mặt rồi hỏi Tiêu Chiến.
Hư Không đứng một bên cũng có chút khó tin, với thực lực của hắn mà ngay cả một cái cửa cũng không thể đánh xuyên qua, đối với Hư Không đúng là một việc bất khả tư nghị.
Nghe Hàn Phong hỏi, vẻ cười khổ của Tiêu Chiến càng đậm:
– Xem ra kế hoạch lần này của Tiêu Nam Quân đã được chuẩn bị chu đáo từ lâu, ngay cả các cơ quan địa hình trong này hắn cũng đã tìm hiểu rõ ràng.
Mục đích hắn dẫn dụ chúng ta tới nơi này đúng là muốn hoàn toàn tiêu diệt chúng ta, nếu không thể đánh bại thì cũng muốn vây khốn chúng ta trong này!
– Không có biện pháp khác rời khỏi đây sao?
Hàn Phong truy vấn.
Tiêu Chiến bất đắc dĩ nói:
– Kỳ thực động tĩnh vừa rồi chính là do Tiêu Nam Quân đã mở cơ quan lớn nhất trong này.
Cơ quan này là vì phòng ngừa có người ngộ nhập vào đây mà bố trí.
Cơ quan này cũng chỉ khi nào tiến vào bên trong chỗ an nghĩ của các bậc tiên đế mới có thể mở ra, không ngờ tên Tiêu Nam Quân kia lại lợi dụng nó để vây khốn chúng ta.
Theo lời Tiêu Chiến nói thì tấm cửa sắt này cũng là một phần của cái cơ quan kia.
Khi xưa lúc Tiêu Phá Quân xây dựng hoàng lăng này vì phòng ngừa có người quấy rối nên mới thiết lập cơ quan này.
Một khi có người tiến tới gần di thể của hắn thì cơ quan này sẽ tự động mở ra phong kín hoàn toàn nơi này.
Như vậy thì người cố ý xông vào chỉ có thể bị vây chết ở nơi này.
Mà tài liệu để chế tạo những cái cửa sắt này đều là một dạng tài liệu đặc thù có thể hấp thu năng lượng.
Loại tài liệu này rất hi hữu, năm đó Tiêu Phá Quân vì thu thập chúng đã mất thời gian mười năm mới đủ.
Đối với độ cứng rắn của chúng thì cũng đã được một kích vừa rồi của Hư Không kiểm chứng.
Và như vậy bọn họ xem như vô pháp rời khỏi nơi này.
Nhưng lời nói tiếp theo của Tiêu Chiến lại khiến Hàn Phong khẽ thở phào.
Tiêu Chiến nói:
– Kỳ thực, cơ quan này cũng không phải là cơ quan chết.
Năm đó tổ tiên thiết kế cơ quan này cũng chỉ để phòng ngừa ngoại nhân, nhưng cũng đề phòng hậu nhân vô ý bị nhốt nên đã thiết kế thành một loại cơ quan sống, chúng ta chỉ nơi điều khiển của cơ quan này là có thể dễ dàng mở ra.
– Ngươi biết vị trí cơ quan không?
Hàn Phong vội hỏi.
– Tiêu Chiến gật đầu nói:
– Biết, nhưng có chút đặc thù.
– Là cái gì?
Hàn Phong truy vấn.
– Mặc dù hiện tại chúng ta tìm được nơi đặt cơ quan thì cũng phải một ngày một đêm sau mới có thể mở ra.
Nói cách khác, chúng ta vẫn phải lưu lại nơi này một ngày một đêm mới có thể rời khỏi!
Tiêu Chiến có chút bất đắc dĩ nói.
Lúc này trong lòng Tiêu Chiến nóng như lửa đốt, bên ngoài là mấy ngàn cấm vệ quân bị Sở tài phán tập kích, nhưng hắn lại bị nhốt ở nơi này không thể ra ngoài viện trợ được.
Nghĩ đến hạ tràng của mấy ngàn cấm vệ quân kia, Tiêu Chiến vừa hận lại vừa cảm thấy bất lực.
Không ngờ hoàng thất thiên tính vạn toán cũng không ngờ được lần này lại do chính Diệt Hoàng chủ động tiết lộ tin tức.
Nhưng mà cho dù hoàng thất biết đây là do Diệt Hoàng cố ý tiết lộ thì chỉ sợ cũng không quản nhiều như vậy.
Dù sao sao thuỷ tổ chi mộ đối với hoàng thất quả thật quá trọng yếu.
Cho dù biết có bẫy cũng sẽ nhảy vào.
Lúc này Tiêu Chiến càng lo lắng cho Tiêu Tấn hơn.
Tiêu Tấn lần này hầu như đã phái ra toàn bộ tinh anh bên người, bao gồm cả mười cung phụng ở đây và mấy ngàn cấm vệ quân ngoài kia.
Tuy nói hiện tại bên trong Tiêu gia vẫn còn một ít cường giả toạ trấn nhưng Diệt Hoàng nếu trắng trợn tới đế đô thì với chút lực lượng đó căn bản là vô pháp chống lại.
Nghĩ tới đây, lòng Tiêu Chiến càng như lửa đốt.
Thấy vẻ mặt âm trầm của Tiêu Chiến, Hàn Phong cũng hiểu được nỗi lo lắng của hắn.
Nhưng tình hính lúc này cũng không có biện pháp giải quyết.
Mà Hàn Phong tất nhiên cũng không muốn ở đây lâu như vậy.
Cho nên hơi suy nghĩ một chút, Hàn Phong nói:
– Đợi ở đây cũng không phải là cách, không bằng chúng ta đi trước tới chỗ đặt cơ quan xem thử, có thể còn có biện pháp khác!
Tiêu Chiến biết Hàn Phong muốn an ủi mình nhưng lúc này cũng không còn cách nào khác nên sau khi nghe Hàn Phong nói hắn cũng gật đầu mang theo đám cung phụng đi sâu vào bên trong.
Một lát sau Tiêu Chiến đã mang mọi người trở lại chỗ giao chiến với Diệt Hoàng lúc nãy.
Tiêu Chiến dừng lại một chút nói:
– Kỳ thực, địa phương đặt chốt cơ quan nằm ngay bên trong nơi tổ tiên an nghĩ, mà muốn tới nơi đó thì nhất định phải đi qua chỗ Thiên địa chứng nhận.
Sau khi Tiêu Chiến giải thích Hàn Phong cũng hiểu ra Thiên địa chứng nhận chính là bia mộ của Tiêu Phá Quân, mặt trên còn khắc lại sự tích cả đời của Tiêu Phá Quân để hậu nhân tới cúng bái.
Ngay phía sau Thiên địa chứng nhận chính là nơi đặt di hài của Tiêu Phá Quân.
Mọi người rất nhanh đi qua cánh cửa đá lúc trước Diệt Hoàng đã phá nát đi vào bên trong nới có Thiên địa chứng nhận.
Hàn Phong nhìn quanh một vòng, có thể thấy rất rõ ở trung tâm của thạch thất này vốn có một cái bia mộ thì lúc này chỉ còn lại một đống đá vụn.
Không cần nghĩ cũng biết đây là kiệt tác của Diệt Hoàng.
Đi tới trung ương, nhìn đống đá vụn trước mặt, Hàn Phong dựa vào tinh thần lực cường đại của mình rất nhanh phát hiện ra đám đá vụn này bên trong còn lưu lại một cỗ năng lượng rất tinh thuần.
Chỉ một chút đá vụn đã có năng lượng như vậy thì thử hỏi nguyên một khối hoàn chỉnh như lúc đầu sẽ có năng lượng kh*ng b* tới mức nào!
Thảo nào Tiêu Tấn đã từng nói, Thiên đại chứng nhận này chính là bảo vật truyền thừa trọng yếu nhất của Tiêu gia.
Chẳng trách Diệt Hoàng sau khi hấp thu tất cả năng lượng này liền nhất cử đột phá lên thất phẩm.
Thiên giai ngũ phẩm đột phá lên lục phẩm đã là một cửa ải rất khó khăn, nhưng một khi đã đột phá thì muốn từ lục phẩm lên thất phẩm có vẻ dễ dàng một hơn chút.
Nếu như Hàn Phong có được Thiên địa chứng nhận này, có lẽ trong một thời gian ngắn hắn cũng có thể đột phá lên thất phẩm.
Nhìn mảnh phế tích trước mắt, lòng Tiêu Chiến càng trầm xuống hơn.
Hàn Phong rin rằng, nếu lúc này Diệt Hoàng lại xuất hiện thì chắc chắc Tiêu Chiến sẽ lập tức nhào tới xâu xé để giải toả tức giận trong lòng.
Dừng lại một chút, Tiêu Chiến liền dắt đám người Hàn Phong tiếp tục đi sâu vào bên trong.
Sau khi đi qua một đoạn thông đạo nhỏ, Tiêu Chiến liên tiếp mở ra mấy cánh cửa đá.
Lúc này mọi người đã đến được nơi để di hài của Tiêu Phá Quân.
Bất quá lúc này ở gần chỗ đặt di hài của Tiêu Phá Quân đồng dạng có một tấm cửa sắt như lúc trước ngăn trở mọi người lại gần.
Tiêu Chiến đi tới một góc tường s* s**ng một chút rồi vỗ vào một chỗ.
Sau đó, nơi này vốn không không có khe hở nào lại đột nhiên xuất hiện môt ô cơ quan.
Tiêu Chiến chỉ vào trong cái ô nói:
– Đây chính là chỗ để mở ra cơ quan, chỉ là hiện giờ đã mất đi hiệu lực.
Hàn Phong đi tới trước ô cơ quan tỉ mỉ quan sát, phát hiện không có chỗ nào bất thường.
Nhất thời cả địa cung liền rơi vào một mảnh trầm mặc.
Mọi người đều biết lúc này không thể rời đi nên đành kiếm một chỗ ngồi xuống nhắm mắt dưỡng thần.
Hư Không và Hàn Phong cũng đi tới một góc ngồi xuống.
Hư Không mở miệng hỏi:
– Tiểu tử, người không lo lắng sao?
Hàn Phong thở dài, hắn biết Hư Không muốn nói gì, nếu nói Tiêu Chiến đang lo lắng đế đô bị Diệt Hoàng tập kích thì hắn càng lo lắng cho sự an nguy của tứ nữ hơn.
Vốn là Hàn Phong nghĩ để tứ nữ ở đế đô sẽ có người của hoàng thất bảo hộ, an toàn tất nhiên là vạn vô nhất thất, nhưng vạn lần không ngờ tình huống lại trở thành như vậy.
Nếu nói hắn không lo lắng chính là gạt người, nhưng hắn biết lúc này có sốt ruột cũng không làm được gì mà chỉ khiến bản thân càng thêm bất an.
Vì vậy, hắn đành đem lo lắng đè ép xuống, khiến cho tinh thần tỉnh táo, hi vọng có thể tìm ra cách thoát khỏi nơi này càng sớm càng tốt.
Cứ như vậy trôi qua nửa ngày.
Mọi người cũng biết chỉ có thể tiếp tục chờ đến lúc có thể ra ngoài.
Nhưng Tiêu Chiến lo lắng, cho dù bọn họ thoát ra ngoài cũng không thể kịp lúc chạy về đế đô cứu viện được.
Đến lúc đó nếu hoàng thất bị diệt thì hắn sẽ trở thành tội nhân của Tiêu gia.
Trong khi Tiêu Chiến còn đang lo lắng thì Hàn Phong đột nhiên mở to hai mắt ra.
Vừa rồi hắn đột nhiên nảy ra một ý nghỉ kỳ lạ.
Tựa hồ vừa nói có thanh âm nào đó quanh quẩn bên tai hắn.
Hắn nghi hoặc nhìn quanh một vòng, phát hiện những người khác hình như không nghe thấy, thầm nghĩ chẳng lẽ bản thân bị ảo giác/
Nhưng lúc hắn vừa định tiếp tục nhắm mắt lại thanh âm kỳ quái kia lại tới, hơn nữa còn rõ ràng hơn trước.
Lần này Hàn Phong tin rằng hắn không bị ảo giác.
Nhưng hắn không hiểu tại sao chỉ có hắn nghe được mà những người khác lại không?
Ở đây người yếu nhất cũng có thực lực Thiên giai nhị phẩm, cho dù một ngọn cỏ lay động cũng không thoát khỏi thính giác của họ được mới đúng!
Từ từ đứng dậy, thanh âm như có như không kia lần thứ hai truyền vào tai hắn.
Tuy không thể rõ ràng âm thanh đó nói cái gì nhưng Hàn Phong có thể cảm giác được hướng thanh âm đó phát ra.
Mọi người thấy Hàn Phong đột nhiên đứng dậy nhìn quanh quất thì rất kỳ quái.
Tiêu Chiến nghi hoặc hỏi:
– Sao thế? Có chuyện gì sao?
Hàn Phong vừa cố gắng lắng nghe vừa trả lời Tiêu Chiến:
– Xung quanh dường như có động tĩnh, hình như có tiếng người nói.
– Tiếng người nói?
Mọi người nghe vậy đều trừng mắt nhìn Hàn Phong nghĩ hắn đang nói giỡn.
Nhưng Tiêu Chiến hiểu rõ thái độ làm người của Hàn Phong lại cau mày hỏi:
– Ngươi có lầm không, nơi này ngoại trừ chúng ta làm gì còn có người nào khác?
Hàn Phong lắc đầu, khẳng định nói:
– Ta không nghe lầm, quả thật có tiếng nói gần đây, hơn nữa âm thanh càng lúc càng mãnh liệt, ta dám khẳng định nơi này còn có người khác.
– Cái này …
Tiêu Chiến bị ngữ khí khẳng định của Hàn Phong làm cho do dự.
Theo lý trong thuỷ tổ chi mộ này làm gì có người nào khác, nhưng Hàn Phong không giống nói giỡn nên khiến Tiêu Chiến càng thêm nghi hoặc.
Hư Không lúc này đột nhiên lên tiếng:
– Ngươi vừa nói vậy ta cũng chú ý, xung quanh đây quả thật có một cỗ năng lượng yếu ớt ba động, lúc trước không thật tâm chú ý rất khó phát hiện ra.
– Thật sự có người?
Chương 410: Thiên Tinh đại đế?
Nghe Hư Không nói, Tiêu Chiến càng thêm kinh ngạc, trong lòng đối với lời nói của Hàn Phong cũng đã tin hơn phân nửa.
Nhưng trong này làm sao có thể có người khác được chứ?
Mà hắn hiện tại tu vi cũng đã đạt tới Thiên giai ngũ phẩm tại sao một chút cảm giác cũng không có?
Nhưng khi nghĩ đến thực lực của hai người trước mặt, Tiêu Chiến lập tức thấy thoải mái, dù sao cảnh giới của hai người này đều hơn xa hắn, có thể Hàn Phong thực sự nghe thấy được cũng không chừng.
Nghĩ vậy, Tiêu Chiến cũng có chút hi vọng, hi vọng Hàn Phong có thể tìm được đường rời khỏi chỗ này.
Nếu vậy bọn họ còn có khả năng về tới đế đô trước Diệt Hoàng.
Và như vậy cũng có thể bảo hộ được hoàng thất.
Mà lúc này, Hàn Phong đã tập trung toàn bộ tinh thần lực nghe ngóng xung quanh.
Tinh tế cảm nhận một lúc, Hàn Phong lại nghe được thanh âm kia một lần nữa.
Lúc này hắn đã xác định được chính xác nơi phát ra thanh âm đó.
Đi theo hướng thanh âm truyền tới, Hàn Phong chậm rãi tiến sâu vào bên trong địa cung.
Đám người Tiêu Chiến cũng tò mò đi theo sau, nhưng không có đi quá gần Hàn Phong, sợ ảnh hưởng phán đoán của hắn.
Nhưng khi đi được mấy bước, Hàn Phong liền dừng lại trước một thiết môn, mở mắt ra thì thấy một tấm thiết môn giống y chang tấm lúc trước Hư Không toàn lực mà không thể phá hư được.
Hàn Phong xác định thanh âm kia phát ra từ sau tấm thiết môn này, nhưng tấm thiết môn này ngay cả Hư Không cũng thúc thủ vô sách thì hắn làm sao có thể đi xuyên qua?
Tiêu Chiến thấy Hàn Phong cúi đầu trầm tư trước thiết môn thì tiến tới hai bước, mày nhíu lại, hai mắt chăm chú nhìn phía trước, chần chờ một chút hỏi:
– Đừng nói là thanh âm kia từ phía sau thiết môn này truyền tới chứ?
– Không sai!
Hàn Phong trả lời.
Nhìn vẻ mặt cổ quái của Tiêu Chiến, Hàn Phong nghi hoặc hỏi:
– Thế nào, ngươi biết đằng sau thiết môn này là cái gì sao?
Tiêu Chiến cười khổ nói:
– Bên trong đó xác thực có vài thứ, đều là di thể của tổ tiên Tiêu gia ta! Thạch thất đằng sau thiết môn chính là hạch tâm của địa cung này.
Cho dù không có cái thiết môn này ngăn trở thì ta cũng vô pháp đi vào bên trong.
Trừ khi bệ hạ đích thân tới đây, chỉ có hắn mới có tư cách đi vào bên trong, người khác căn bản không thể bước vào!
Nghe Tiêu Chiến giải thích, Hàn Phong lại cúi đầu trầm tư.
Mà đúng lúc này thanh âm kia lại lần nữa vang lên, lần này nội dung cũng như trước không rõ ràng nhưng Hàn Phong có thể hiểu được đại thể ý tứ.
Tựa hộ thanh âm này muốn Hàn Phong dán tay lên mặt trên của thiết môn.
Hơi chần chờ một chút, Hàn Phong quyết định.
Mặc kệ thanh âm này có hại hắn hay không, hắn cũng muốn thử một lần.
Thở ra một hơi, Hàn Phong lập tức vận chuyển toàn thân đấu khí, chậm rãi đưa một tay đặt lên trên thiết môn.
Mọi người đằng sau thấy hành động của Hàn Phong cũng thấy khó hiểu nhưg cũng không ngăn cản.
Khi bàn tay Hàn Phong tiếp xúc với thiết môn thì cảm thấy một cỗ khí tức lạnh lẽo truyền tới, nhanh chóng đi qua cánh tay truyền khắp toàn thân hắn.
Với thực lực hiện tại của Hàn Phong thì chút hàn khí đó không đủ để gây thương tổn cho hắn.
Nhưng hàn khí đó cũng khiến cho hắn có chút chịu thiệt.
Quan trọng hơn là khi hắn phản ứng lại muốn thu hồi cánh tay lại nhưng hình như tấm thiết môn này có linh tính hút lấy tay hắn, cho dù hắn dùng lực cỡ nào cũng không thể rút ra.
Mọi người đằng sau đều tập trung lực chú ý vào Hàn Phong nên cũng thấy hiện tượng quỷ dị này.
Đang lúc mọi người muốn tiến lên giúp Hàn Phong thì đột nhiên toàn bộ thiết mộn bị một tầng quang mang lục bích bao phủ lại.
Sau khi quang mang này xuất hiện, cũng phân ra một luồng năng lượng tiến vào cơ thể Hàn Phong.
Chưa đợi mọi người kịp phản ứng thì lục mang càng thêm đại thịnh.
Đợi lúc mọi người hồi phục lại thị giác thì Hàn Phong đã biến mất.
Mọi người ta nhìn ngươi ngươi nhìn ta, không rõ chuyện gì đã xảy ra.
Khuôn mặt Hư Không lúc này cũng rất âm trầm.
Tuy rằng ở chung với Hàn Phong không lâu nhưng Hàn Phong chính là người tái tạo ra hắn, sở dĩ lâu nay hắn đi theo Hàn Phong là cũng vì muốn báo đáp.
Nhưng hôm nay, Hàn Phong lại ở trước mặt hắn vô thanh vô tức biến mất khiến hắn rất nóng mặt.
Bất quá hắn dù sao cũng là lão quái vật đã sống hơn ngàn năm, tuy trong lòng lo lắng bất an nhưng trong nháy mắt đã bị hắn cưỡng ép xuống.
Sau đó Hư Không xuất ra một đạo thần niệm hướng ra bốn phía.
Rất nhanh hắn cảm giác được một tia khí tức của Hàn Phong đằng sau thiết môn.
Có lẽ do thiết môn ngăn trở cho nên khí tức của Hàn Phong mới yếu ớt như vậy.
Xác định Hàn Phong không có việc gì, mọi người đều thả lỏng tâm tình.
Mà lúc này Hàn Phong cũng đang rất kinh ngạc nhìn quanh bốn phía.
Hắn còn nhớ rõ bản thân vừa rồi còn ở cùng với đám Tiêu Chiến, thế nào bây giờ đột nhiên lại xuất hiện trong gian thạch thất này?
Trong đầu nhanh chóng hồi tưởng lại tình cảnh vừa rồi hắn liền hiểu được việc hắn xuất hiện ở đây có liên quan đến quang mang màu lục kia.
Khi Hàn Phong còn đang suy nghĩ thì thanh âm kia lại truyền tới.
Bất quá thanh âm lúc này rất rõ ràng.
– Ngươi là ai? Tại sao lại tiến vào lăng mộ này?
Trong thạch thất không có bất kỳ động tĩnh gì, Hàn Phong căn bản không rõ thanh âm đó từ đâu truyền tới.
Mà người này thấy Hàn Phong không trả lời thì tiếp tục nói, nhắc nhở cho Hàn Phong.
Hàn Phong ngẫm nghĩ một lát rồi nói:
– Người là ai? Tại hạ là được Thiên Tinh đại đế hiện thời cử đến, hiệp trợ hắn bảo hộ hoàng lăng này, phòng ngừa bọn đạo tặc.
– Thiên Tinh đại đế?
Thanh âm có chút nỉ non vang lên.
Sau đó, thanh âm kia thở dài:
– Chờ hơn một ngàn năm, vì sao lại không có Tiêu gia đệ tử thấy ta.
Vốn ta rất cao hứng vì hôm nay có người nghe được sóng âm của ta, nhưng không ngờ lại là người, không phải một Tiêu gia đệ tử.
Dứt lời, thanh âm kia lại thở dài.
Hàn Phong từ những câu nói đơn giản của đối phương đã phát hiện được tin tức rất kinh ngạc.
Theo khẩu khí của người này cộng thêm vị trí hiện tại của hắn, lẽ nào?
Trái tim Hàn Phong không khỏi đập mạnh hơn, cố gắng áp chế ngạc nhiên trong lòng, chậm rãi hỏi:
– Các hạ, xin hỏi ngươi là ai? Tại sao đột nhiên lại tìm tới ta, còn mang ta đến nơi này?
– Ta sao?
Thanh âm kia có chút mê mang, đầu tiên là thì thào tự nói gì đó, sau đó mới nói thành lời:
– Tên của ta là Tiêu Phá Quân!
Nghe được người này trả lời, Hàn Phong liền nghĩ:
“Quả nhiên là thế!”
Mặc dù hắn đã đoán được thân phận của đối phương từ trước nhưng khi nghe đối phương thừa nhận cũng hơi chút kinh ngạc.
Nhưng hắn nghi hoặc là Tiêu Phá Quân không phải đã chết từ hơn ngàn năm trước rồi sao? Nhưng thanh âm này lại không giống như nói giỡn, tình huống này khiến Hàn Phong thập phần nghi hoặc không giải thích được.
Đối với thanh âm trả lời trước mắt mày Hàn Phong hiển nhiên cũng hơi kinh sợ.
Bất quá hắn cũng rất nhanh liền hồi phục lại tinh thần, tiện đà truy vấn:
– Ngươi là Tiêu Phá Quân! Điều này ai có thể làm chứng cho ngươi?
Tiêu Phá Quân nghe vậy thì đầu tiên hắn bật cười một cách sảng khoái, sau một hồi mới bình tĩnh trở lại rồi mới trả lời:
– Việc ta xuất hiện ở chỗ này chính là cách chứng minh tốt nhất.
Ngươi thử nhìn kỹ trong thạch thất xem.
Hàn Phong nhìn theo hướng tay Tiêu Phá Quân chỉ.
Ngay lập tức Hàn Phong liền thấy ở giữa thạch thất ngầm dĩ nhiên lại có đặt một bộ thạch quan.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Dị Giới Dược Tề Sư [Dịch] Dị Giới Dược Tề Sư](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Di-Gioi-Duoc-Te-Su-Audio.jpg)




