Ma Ngân
Tập 95 : Bọ Ngựa Bắt Ve (c941-c950)
❮ sautiếp ❯Chương 941: Bọ Ngựa Bắt Ve
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 942: Cướp Sạch Không Thừa
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 943: Bỏ Chạy
C
ùng lúc đó, Tiêu Hoằng một đường chạy như điên, đã lại lần nữa đi tới trên một mảnh băng nguyên rộng lớn, một thân áo trắng dưới bóng đêm, mặc dù chạy như điên nhưng cũng rất khó bị phát hiện.
Lúc này tất cả mỗi người đều đang dùng toàn lực đi về phía Hàn Thương Quận.
Trên đường chạy trốn, vừa chạy Tiêu Hoằng vừa chậm rãi lấy từ trong khe hở áo giáp ra một cuốn sổ nhỏ, trên bề mặt chính là một tấm bản đồ giản dị về vòng cực Bắc và Hàn Thương Quận.
Hắn đơn giản xác định phương hướng và tính toán thời gian một chút.
Dựa theo tốc độ hiện tại này, đại khái còn cần bảy tới tám tiếng mới có thể chạy về đến Thiên Tế Tỉnh, mà căn cứ không quân của Cao Tương Chân Nghĩa Quốc tại vài châu gần đây lại chỉ cần dùng hơn ba tiếng đồng hồ là có thể truy kích tới được rồi.
Nói cách khác, Tiêu Hoằng và đội quân tù nhân sẽ có bốn tiếng đồng hồ chịu Ma Văn chiến đấu cơ điên cuồng oanh tạc, hiển nhiên, đây cũng không phải là điều mà Tiêu Hoằng hy vọng nhìn thấy.
Mở ra khe nứt không gian ư, dưới mặt đất gần đây thì có vô số Ma Văn quấy nhiễu khí, căn bản là không thể làm được.
Hơi trầm tư một lát, vẻ mặt Tiêu Hoằng bỗng nhiên hơi động, dường như nghĩ tới cái gì đó.
– Tất cả thành viên đội quân tù nhân tranh thủ trong vòng ba giờ, tiến vào bên trong dãy núi Ngạc Tuyết.
Tiêu Hoằng ra lệnh.
Đồng thời hắn còn lập tức sử dụng Ma Văn thông tin, dùng phương thức siêu mã hóa để phát ra một tin tức cho Mã Di.
Bốn tiếng sau, lúc này đã là sáng sớm, tại đường chân trời đã có thể nhìn thấy một tia nắng lấp lánh, chỉ có điều mặt đất vẫn là một mảnh hôn ám.
Đồng thời, trên bầu trời đã có vô số Ma Văn chiến đấu cơ được tụ tập từ vài châu gần Bắc Cực đại lục tới đây, bắt đầu không ngừng bay dọc theo tuyến đường từ vòng cực Bắc tới Thiên Tế Tỉnh, tìm kiếm tung tích của đội quân tù nhân đang chạy trốn kia.
Số lượng Ma Văn chiến đấu cơ được vận dụng cao tới hơn năm trăm chiếc, mang theo khí thế cuồn cuộn, tiến hành tìm kiếm kiểu rải thảm, chỉ cần một khi phát hiện tung tích của đội quân tù nhân thì sẽ lập tức tụ tập lại, sau đó bắt đầu điên cuồng bắn phá.
Cho dù không dội bom chết Tiêu Hoằng và đội quân tù nhân, thì cũng muốn lột xuống một lớp da trên người bọn họ.
Nhưng một giờ trôi qua, chuyện quỷ dị lại lần nữa phát sinh, từ Thiên Tế Tỉnh đến vòng cực Bắc, vậy mà lại không có chút bóng dáng nào của đội quân tù nhân.
Ngay cả một sợi lông cũng không tìm thấy.
Dịch Phong Mạch ngồi trong thư phòng, thông qua màn hình nhìn thấy Ma Văn chiến đấu cơ trên bầu trời đang giống như đám ruồi bọ không đầu, không ngừng bay quanh, trong khi đó bóng dáng của đội quân tù nhân vẫn không thấy đâu.
Trong vẻ mặt âm trầm của hắn lại toát ra vẻ hận ý.
Trợ thủ đứng một bên, thấy Dịch Phong Mạch như vậy, thì lại không cả dám thở mạnh, chỉ biết bưng khay đồ ăn, đứng bên cạnh Dịch Phong Mạch.
– Đội quân tù nhân không trốn thoát được đâu, tiếp tục tìm kiếm cho ta, mỗi một ngõ ngách cũng không được buông tha.
Đồng thời điều động tất cả binh sĩ tại Bắc Cực đại lục, tiến hành phong tỏa khu vực giữa Bắc Cực đại lục và Thiên Tế Tỉnh!
Dịch Phong Mạch ra lệnh cho Khang Vĩnh.
Ngay khi Dịch Phong Mạch dùng giọng nói âm trầm này để ra mệnh lệnh, thì 100 chiếc Ma Văn chiến đấu cơ đã dùng tốc độ cao bay tới gần khu vực giáp ranh giữa Thiên Tế Tỉnh và Bắc Cực đại lục.
Nhưng đúng lúc này, phi công Cao Tương và Dịch Phong Mạch lại lần lượt phát hiện ra, thành viên “Đội quân tù nhân” mặt áo trắng, mang theo mặt nạ bộ xương khô, đang đứng trên đỉnh núi của Hàn Thương Quận, vẫy tay về phía Ma Văn chiến đấu cơ, có vẻ vô cùng khiêu khích.
– Tại sao lại như vậy?
Dịch Phong Mạch ở trong thư phòng, thấy trong màn hình có 500 thành viên đội quân tù nhân mặc áo trắng, mang theo mặt nạ bộ xương khô, không kiềm được kinh ngạc thốt lên.
Dựa theo Dịch Phong Mạch suy đoán, dựa theo tốc độ di chuyển của đội quân tù nhân, cho dù là toàn lực tiến lên thì cũng cần phải dùng ít nhất là bốn tiếng đồng hồ mới quay về Thiên Tế Tỉnh được thì mới đúng, tại sao chúng lại có thể xuất hiện tại khu biên giới của Hàn Thương Quận được, hành động này làm cho người ta có cảm giác, dường như bọn họ đang hân hoan chúc mừng khi thành công quay về được khu vực an toàn vậy.
– Điều này là không có khả năng, không có khả năng!
Dịch Phong Mạch trực tiếp cầm lên một quyển sách bên cạnh, đập mạnh xuống đất.
Trợ thủ đang bưng đồ ăn, không kiềm không run lên.
Lần này đúng là một nhục nhã không thể chối cãi được, nhất là trong màn hình lại hiện lên cảnh tượng các thành viên đội quân tù nhân đang bày ra vô số tư thế khiêu khích, dường như là đang trào phúng Dịch Phong Mạch, chỉ thiếu dựng thẳng ngón giữa lên nữa thôi.
Trái lại phi công Cao Tương trên bầu trời, nhìn thấy đội quân tù nhân khiêu khích như vậy, trong lòng hận tới mức ngứa răng, lập tức liên tiếp bắn ra các loạt Ma Văn phi đạn về phía đội quân tù nhân trên đỉnh núi.
Chỉ là ngay khi Ma Văn phi đạn vừa mới tiến vào trong Cáp Thụy Sâm phong ấn, thì Ma Văn phi đạn đã lập tức hóa thành bột phấn ngay trên không trung, bay lả tả trong đám sương mù mờ nhạt.
Một khi bước vào Thiên Tế Tỉnh, Ma Văn phi đạn, Ma Văn chiến đấu cơ đều không có hiệu quả.
Đại khái chỉ sau một phút đồng hồ, “đội quân tù nhân” trên đỉnh núi thượng đã cùng nhau đi xuống, tiến vào trong Căn cứ quân sự loại nhỏ dưới chân núi, hoàn toàn biến mất trong mắt Dịch Phong Mạch.
Nhìn thấy hình ảnh như vậy, Dịch Phong Mạch chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, toàn thân dựa vào ghế, trong lòng ngoài tức giận thì chính là không cam lòng.
Hiện tại hắn có nghĩ nát óc thì cũng không thể hiểu được, Tiêu Hoằng rốt cuộc sử dụng thủ đoạn gì mà có thể dễ dàng chạy thoát được như vậy.
Dịch Phong Mạch không kiềm được hung hăng vỗ vỗ lên mặt mấy cái, sau đó thở dài một hơi, hiện tại Dịch Phong Mạch đã cảm nhận được, tên Tiêu Hoằng trước kia không quá được chú ý, lúc này đã trở thành mối họa lớn của Cao Tương Chân Nghĩa Quốc, không thể chối bỏ được.
Chỉ có điều, lúc này thì Dịch Phong Mạch tuyệt đối không nghĩ, ngay sau khi đội quân tù nhân trên núi tiến trong binh doanh, thì đã đều cởi áo khoác màu trắng trên người và mặt nạ ra, lộ ra khuôn mặt vốn có, căn bản không phải là Tiêu Hoằng và thành viên đội quân tù nhân, mà chỉ là vài tên binh sĩ Phong Cốc đáng tin cậy mà Mã Di tìm tới, dựa theo tin tức của Tiêu Hoằng để đóng giả mà thôi.
Đảo mắt, hai giờ trôi qua, sắc trời đã sáng rõ, Tiêu Hoằng cùng với đội quân tù nhân đang tránh né trong dãy núi Ngạc Tuyết mới đào lớp tuyết đọng trong hố sâu để đi ra, sau đó không ngừn hoạt động thân thể, không thể phủ nhận, ở trong cái hố đầy tuyết tạm thời đào ra kia thật sự là rất khổ sở.
Đồng thời trên bầu trời, đợt Ma Văn chiến đấu cơ cuối cùng cũng đã hoàn toàn phẫn nộ mà rời đi.
Tiêu Hoằng đứng trên sườn núi, nhìn Ma Văn chiến đấu cơ từ từ biến mất tại đường chân trời, trên mặt không kiềm được hiện lên một nụ cười nhạt, sau đó phân phó đội quân tù nhân:
– Mọi người kiểm tra vật phẩm trên người, xác định không quên gì nữa rồi xuất phát!
Ngay sau khi Tiêu Hoằng ra lệnh, các thành viên đội quân tù nhân đã lại lần nữa khởi động Dực Văn hoặc Lưu Văn, lập tức lao về phía Thiên Tế Tỉnh.
Giữa Thiên Tế Tỉnh và Bắc Cực đại lục, trong tuyến phong tỏa mà Quân đoàn Bắc Cực lập ra, hơn ba ngàn binh sĩ Cao Tương đang đứng trên băng nguyên có nhiệt độ dưới âm ba mươi độ được vài giờ rồi, toàn thân đã lạnh tới mức sắp đông cứng lại.
Lúc này nhận được lệnh rút quân của Khang Vĩnh, các binh sĩ Quân đoàn Bắc Cực lập tức bỏ các tấm thép hợp kim dùng để phòng ngự vào trong Ma Văn tuyết xe, đồng thời chuẩn bị đi lên Ma Văn tuyết xe mà rời đi.
Nhưng ngay khi binh sĩ Quân đoàn Bắc Cực đang thu dọn tuyến phong tỏa, thì bọn họ lại bỗng nhiên nhìn thấy phía bắc có một số bóng người màu trắng xuất hiện, đồng thời bày ra đội hình chữ “nhất”, lao tới phía các binh sĩ Cao Tương của Quân đoàn Bắc Cực này.
Chỉ sau vài giây ngắn ngủn, bóng dáng của đội quân tù nhân đã xuất hiện trước mắt các binh sĩ của Quân đoàn Bắc Cực.
Nhìn thấy Tiêu Hoằng dẫn dắt đội quân tù nhân từ vòng cực Bắc giết tới đây, tất cả binh sĩ Quân đoàn Bắc Cực trực tiếp ngẩn ra, vừa rồi bọn họ mới nhận được tin tức là đội quân tù nhân đã rút về tới Thiên Tế Tỉnh rồi, có tiếp tục phong tỏa cũng chỉ là vô nghĩa, bởi vậy mới chuẩn bị rút quân khỏi đây.
Nhưng đội quân tù nhân lại một lần nữa từ vòng cực Bắc giết tới đây, rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy?
Dịch Phong Mạch ở trong thư phòng, vốn đang định tắt Ma Văn thông tin để chuẩn bị nghỉ ngơi trong chốc lát, chỉ có điều, ngay khi hắn vừa mới vươn tay nắm lấy Ma Văn thông tin, thì lại khiếp sợ phát hiện ra, đội quân tù nhân đang từ phía vòng cực Bắc mà giết tới tuyến phong tỏa của Quân đoàn Bắc Cực mới được thu dọn một nửa kia!
Gần như vừa thấy hình ảnh này, Dịch Phong Mạch thấy đầu óc như muốn nổ tung lên, cổ họng như nghẹn lại!
Giờ khắc này, Dịch Phong Mạch dường như đã lờ mờ hiểu được, “đội quân tù nhân” trên đỉnh núi tại Hàn Thương Quận kia chỉ là giả mạo, mục đích chính là tung tin giả làm nhiễu loạn phán đoán của Dịch Phong Mạch hắn mà thôi.
Bởi vì tài liệu quý báu bị cướp sạch không còn, Dịch Phong Mạch lại đang rất tức giận, nên mới trực tiếp bị Tiêu Hoằng lừa gạt một lần nữa, vô cùng nhục nhã.
Cùng lúc đó, trong màn hình, chỉ sau vài giây ngắn ngủi, đội quân tù nhân đã dàn hàng ngang, giết tới gần Quân đoàn Bắc Cực, đồng thời bọn họ cũng đều rút Minh Cốt Ma Văn Đao bên hông ra.
Phốc, phốc, phốc…
Nhanh như một tia chớp, đội quân tù nhân đã vung Ma Văn Đao, chém giết đám binh sĩ Cao Tương có cấp bậc Ngự lực thấp hơn so với bọn hắn tận mấy bậc đang đứng trước mặt này, ví trí hạ đao đều là yết hầu của binh sĩ Quân đoàn Bắc Cực, máu tưới văng ra trong không khí lạnh như băng, trực tiếp hình thành từng màn sương máu ghê người.
Sau đó bọn họ lại khởi động Chiến Văn, bắn ra các năng lượng thể hình thù kỳ quái về phía các binh sĩ Quân đoàn Bắc Cực ở phía xa.
Chỉ sau một lượt tấn công, binh sĩ Quân đoàn Bắc Cực với thực lực kém quá xa đã tổn thất gần như không còn nữa.
Mười giây đồng hồ sau, đội quân tù nhân đã xuyên qua tuyến phong tỏa của Quân đoàn Bắc Cực, nghênh ngang mà đi, lưu lại cho Dịch Phong Mạch từng dãy thi thể ngang dọc trên mặt tuyết trắng, cùng với vô số vết máu đỏ sậm loang lổ.
Đội quân tù nhân dưới sự dẫn dắt của Tiêu Hoằng, lúc này đã giống như quỷ mỵ, nhanh như tia chớp, những sư đoàn bình thường thì căn bản đừng nghĩ tới việc ngăn cản được bọn họ giết chóc.
Nhìn thấy cảnh này, Dịch Phong Mạch chỉ cảm thấy trước mắt có chút choáng váng, hơi đứng lên, không kiềm được lảo đảo, giống như trong lòng nghẹn một hơi, nhưng lại không thể phát tiết được.
– Ma Văn chiến đấu cơ vừa mới rời đi, hiện tại đang ở đâu? Ra lệnh cho bọn hắn, nhanh chóng quay về, bắn chết Tiêu Hoằng cho ta!
Dịch Phong Mạch thất thố ra lệnh cho Khang Vĩnh.
Lúc này thì Khang Vĩnh cũng thấy được sức chiến đấu đáng sợ của đội quân tù nhân chân chính, cùng với hình ảnh nghênh ngang xuyên qua tuyến phong tỏa, trong mắt đang tràn ngập vẻ khiếp sợ và kinh ngạc.
– Báo cáo chủ soái, vừa mới trải qua sáu tiếng bay không ngừng nghỉ, Ngự lực trong cơ thể phi công đã không còn lại mấy, đã không thể quay vòng lại để tấn công đội quân tù nhân được nữa!
Khang Vĩnh chau mày, cực kỳ bất đắc dĩ báo cáo.
Tải eBook tại:
Chương 944: Phân Công Hành Động
N
ghe Khang Vĩnh báo cáo, Dịch Phong Mạch lập tức cảm thấy cổ họng nghẹn lại, giống như có gì đó muốn trào ra, mặc dù đã bị Dịch Phong Mạch nuốt trở vào, nhưng trên khóe miệng vẫn xuất hiện một vết máu.
Không hề nghi ngờ, Tiêu Hoằng đã lần thứ hai đùa giỡn Dịch Phong Mạch trong lòng bàn tay, lần này Dịch Phong Mạch có thể nói vô kế khả thi, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tiêu Hoằng nhanh chóng đi về phía Thiên Tế Tỉnh, trong khi bản thân mình lại không hề có biện pháp gì cả.
Không sai, hiện tại Dịch Phong Mạch có thể mở ra khe nứt không gian, trực tiếp giết tới chỗ Tiêu Hoằng, nhưng mà điều này lại không thực tế, cũng là điều mà Dịch Phong Mạch hổ thẹn nhất, bởi vì Tiêu Hoằng cộng thêm 500 thành viên đội quân tù nhân, trong đó có ước chừng 57 tên Đại Ngự Sư, những người khác thì cũng đều vô cùng hung hãn, chỉ bằng một mình hắn thì cũng chưa chắc đã toàn thân trở ra được.
Mà trọng yếu hơn là, một khi dây dưa lâu, khi đội quân tù nhân tới càng gần Hàn Thương Quận, vậy thì Tiết Huyền Vinh trong Hàn Thương Quận làm sáo có thể đứng yên nhìn hắn giết Tiêu Hoằng như vậy được?
Ầm!
Trầm mặc hơn nửa ngày, bàn tay to lớn của Dịch Phong Mạch mới vỗ thật mạnh lên trên bàn, ngay lập tức chiếc bàn xa hoa và vô cùng chắc chắn này đã trực tiếp bị Dịch Phong Mạch đập nát, dùng nó để phát tiết mối hận trong lòng!
Đối với việc Dịch Phong Mạch tức giận tới mức nào thì Tiêu Hoằng căn bản không thể biết được, cũng không quan tâm, hiện tại hắn cần phải làm chính là ra sức bằng tốc độ nhanh nhất, quay về trong Thiên Tế Tỉnh, mà con đường phía trước đã là một mảnh bằng phẳng rồi.
Bốn tiếng đồng hồ sau, Tiêu Hoằng dẫn theo đội quân tù nhân rốt cục đã tiến vào trong khu vực Thiên Tế Tỉnh, đồng thời Phất Lạc đã tiến vào trong vương điện cũng đã mở ra khe nứt không gian cho Tiêu Hoằng.
Sau đó Tiêu Hoằng liền không chút tạm dừng, trực tiếp đi qua khe nứt không gian, tiến vào trong vương điện, về phần các thành viên khác của đội quân tù nhân thì sẽ theo một con đường khác để quay về Căn cứ quân sự Phí Cổ, chuẩn bị kiểm kê xem một chuyến đi này đã kiếm được bao nhiêu, nhất là năm tên thành viên đội quân tù nhân đạt được Ngự linh thủy thì đã rất nóng lòng rồi.
Đi vào vương điện, lúc này Tiêu Hoằng lập tức tiến vào trong nơi ở của Lạc Lý Tư, lúc này trên đầu giường của Lạc Lý Tư đang có bảy, tám cái Dược Văn phát ra chùm tia sáng, toàn bộ chiếu lên người hắn.
Có thể nói, giờ khắc này Trần Tước đang sử dụng toàn bộ khả năng trong đời mình để duy trì tính mạng cho Lạc Lý Tư.
Thấy Tiêu Hoằng vội vã đi đến, Trần Tước cũng trực tiếp gục xuống trước mặt Tiêu Hoằng, có thể nói mấy ngày nay, hắn cũng chỉ biết cố gắng chống đỡ, sắp sửa sụp đổ rồi.
– Quận trưởng, như thế nào rồi?
Đi tới trước mặt Tiêu Hoằng, Trần Tước nói thẳng.
Tiêu Hoằng cũng không nói lời vô nghĩa, trực tiếp lấy từ trong túi hành trang ra hai con Thác Lý Trùng bị tách ra kia, nói:
– Được rồi!
Nhìn thấy Thác Lý Trùng giống như con ve sầu kia, ánh mắt Trần Tước không kiềm được sáng lên, Lạc Lý Tư được cứu rồi!
– Không thể tưởng được Quận trưởng lại lợi hại như thế, còn bắt được một đôi!
Trần Tước khen ngợi.
– Không phải ta bắt, là thuộc hạ của Dịch Phong Mạch giúp ta bắt lấy, ta chỉ thuận tay giết chết bọn họ để lấy mà thôi!
Tiêu Hoằng nói đơn giản một câu, sau đó đề nghị:
– Thời gian khẩn cấp, việc khác sẽ nói sau, như vậy đi, Thác Lý Trùng thì ngươi lấy một con, ta lấy một con, ngươi sử dụng phương pháp truyền thống chế tạo ra dược vật để cứu bệ hạ, còn ta thì sẽ sử dụng biện pháp khác để chế tạo dược vật, ngươi thấy thế nào?
Kỳ thật chỉ riêng nói về tài nghệ Dược sư thì Trần Tước không kém hơn Tiêu Hoằng là bao, chỗ duy nhất không giống chính là trong tay Tiêu Hoằng nắm giữ rất nhiều kỹ thuật mà những người khác không thể với tới được.
– Không có vấn đề, cứ như vậy mà làm.
Trần Tước đáp lại một tiếng, liền cầm lấy một con Thác Lý Trùng rồi đi ra ngoài, tiến vào trong thư phòng của Lạc Lý Tư, nơi đó Trần Tước đã sắp xếp đầy đủ toàn bộ đồ vật cần thiết rồi.
Tiêu Hoằng cũng không ngừng lại, mà trực tiếp khởi động Ma Dực, vội vã chạy tới nơi mà Cáp Thụy Sâm tu luyện.
Tiến vào trong nơi tu luyện, Tiêu Hoằng liền lấy ra toàn bộ những thứ thu được trong lần này, một bộ phận là tài liệu đỉnh cấp để chế tạo Chiến Văn, một bộ phận khác thì đều là dược liệu, những thứ kia cũng có thể nói đều là tuyệt thế trân bảo.
Nhìn những thứ trước mắt này, trong đầu Tiêu Hoằng lại một lần nữa xoay chuyển, muốn tìm ra một phương án tốt nhất để sử dụng những tài liệu này cùng với Thác Lý Trùng.
Cuối cùng, Tiêu Hoằng vẫn lựa chọn phương án dùng kỹ thuật Văn đan, cũng dự định dùng phương thức luyện chế với nhiệt độ cực cao để chế tạo Văn đan.
Thời gian không đợi người, quyết định xong điều này, Tiêu Hoằng liền lấy bút ra, bắt đầu viết vẽ trên một trang giấy trắng, đồng thời ra sức làm cho tâm cảnh của mình trở nên bình thản, bởi vì Tiêu Hoằng rất rõ ràng, thời điểm này mà lo lắng thì sẽ có tác dụng hoàn toàn ngược lại, chế tạo Văn đan phải từng bước một, cẩn thận thì mới được.
Ước chừng trôi qua hai giờ, căn cứ vào cơ sở luyện chế Văn đan với nhiệt độ cực cao, Tiêu Hoằng đã hoàn thành phối phương Văn đan cứu chữa Lạc Lý Tư, tỉ mỉ kiểm tra rồi một lần, xác định không có vấn đề gì khác, Tiêu Hoằng mới trực tiếp gửi danh sách các tài liệu cần dùng cho Hạ An Kỳ, để cho nàng bỏ hết công việc xuống, dùng tốc độ nhanh nhất đi mua những thứ này.
Đối với phân phó của Tiêu Hoằng, Hạ An Kỳ tự nhiên không dám chậm trễ, nhận được danh sách thì lập tức như một con thỏ nhỏ, chạy vội ra ngoài, bắt đầu dựa theo danh sách của Tiêu Hoằng mà điên cuồng mua sắm.
Hạ An Kỳ cũng biết Tiêu Hoằng đang muốn làm gì, không tiếc hết thảy cũng phải cứu được Lạc Lý Tư!
Một giờ sau, Hạ An Kỳ đầu đầy mồ hôi đã đi theo khe nứt không gian mà Phất Lạc mở ra, tiến vào trong nơi tu luyện, sau đó đặt hai cái túi du lịch lớn tới bên cạnh Tiêu Hoằng, hai tay ôm gối, thở hổn hển, trên gương mặt xinh đẹp đã đỏ ửng lên.
– Vất vả ngươi rồi.
Tiêu Hoằng vỗ nhẹ lên vai Hạ An Kỳ, cũng không chần chừ gì nữa, lập tức bắt đầu sửa sang lại tài liệu mà Hạ An Kỳ mua về, sau đó dựa theo thiết kế khi nãy mà xử lý tài liệu.
Hạ An Kỳ đứng một bên, cũng không rời đi, mà dựa theo Tiêu Hoằng phân phó, bắt đầu hỗ trợ Tiêu Hoằng làm một ít việc nhỏ.
Xử lý xong toàn bộ tài liệu trước mắt, Tiêu Hoằng liền thật cẩn thận lấy ra Thác Lý Trùng có kích thước chỉ bằng ngón cái, sau đó đặt vào trong một cái hộp ngăn cách Ngự lực, phòng ngừa sóng Ngự lực từ bên ngoài làm quấy nhiễu.
Giờ phút này, con Thác Lý Trùng tuy rằng vẫn còn sống, nhưng ít nhiều cũng đã có chút hấp hối, tuy nhiên điều này cũng không ảnh hưởng gì cả, chỉ cần không biến chất là được.
Mang tới một cái Ma Văn ống tiêm được trải qua đặc thù gia công, Tiêu Hoằng liền trực tiếp cắm kim tiêm vào trong bụng Thác Lý Trùng, hút dung dịch mà hoàng kim từ bên trong ra, để vào trong một cái tinh hóa ống nghiệm.
Ngay sau đó Tiêu Hoằng lại xoay người, cầm lấy lọ tinh hóa đựng Ma đà cô, đây chính là thứ mà Tiêu Hoằng vô cùng trân trọng, là tài liệu cường hóa siêu cấp vạn năng, ai mà không thích a!
Chính là vào lúc này, Tiêu Hoằng cũng không còn cố kỵ nhiều như trước nữa, trực tiếp cắt ra một cánh nấm trên Ma đà cô, sau đó đập dập, trộn với dung dịch của Thác Lý Trùng vào một chỗ.
Ngay khi Tiêu Hoằng đang bận rộn, thì Trần Tước do đã sớm chuẩn bị, nên chỉ sau một giờ hắn đã hoàn thành đã phối chế dung dịch Thác Lý Trùng, bỏ vào trong một bình tinh hóa nho nhỏ được đậy kín, chất lỏng màu lục nhạt này đang được dùng sát trùng Ma Văn để tiêu độc.
Lại trôi qua mười phút thời gian, Trần Tước mới thật cẩn thận đặt dung dịch của Thác Lý Trùng này vào trong một cái hộp gỗ, sua đó mới đi ra ngoài.
Giờ khắc này, trong phòng của Lạc Lý Tư đã tụ tập đầy người, tất cả đều là thành viên Tống Táng kỵ sĩ đoàn, Mã Di và Tiết Huyền Vinh cũng ở đây.
Biết Tiêu Hoằng chịu ngàn vạn nguy hiểm, rốt cục tìm được Thác Lý Trùng, các thành viên Tống Táng kỵ sĩ đoàn dường như đã lại lần nữa thấy được hy vọng, tuy nhiên vào lúc này thì họ vẫn rất lo lắng, bởi vì bọn họ không biết hiệu quả của nước thuốc tiếp theo sẽ như thế nào.
Dựa theo lẽ thường, dược hiệu của Thác Lý Trùng có thể khiến cho một người sắp chết kéo dài thêm một đoạn thọ mệnh, đương nhiên, tỷ lệ thất bại thì vẫn có.
Bởi vậy nếu nói những người ở đây không chút lo lắng, thì chính là đang dối người.
Thấy Trần Tước từ trong thư phòng của Lạc Lý Tư đi ra, mọi người đều nhìn chằm chằm vao hắn, trái lại Trần Tước vẫn mang vẻ mặt nghiêm túc, thân là siêu cấp Đại dược sư có thực lực Đại Ngự Sư cấp năm, nhưng lúc này trong lòng hắn cũng không có chút nắm chắc nào cả.
Hít sâu mấy hơi, Trần Tước liền nhìn về phía Lạc Lý Tư đang nằm trên giường, hiện giờ đã hấp hối, chỉ có kia một chút ý thức mơ hồ nữa thôi, vài ngày không gặp, thân thể của hắn đã bắt đầu xuất hiện dấu hiệu khô quắt lại rồi.
Chung quanh giường điều trị là các loại Dược Văn đang không ngừng phát ra các chùm tia sáng, chiếu lên người hắn, nhưng cũng chỉ có thể làm cho Lạc Lý Tư không tắt thở mà thôi.
Đi vào bên cạnh Lạc Lý Tư, Trần Tước không dám tạm dừng, vội vàng mở ra hộp gỗ, lấy ra nước thuốc Thác Lý Trùng mà mình vừa chế tạo ra, sau đó hút nó vào trong Ma Văn kim tiêm.
Hắn dò tìm mạch máu trên cánh tay của Lạc Lý Tư, sau đó hít sâu một hơi, từ từ cắm mũi tiêm dung dịch Thác Lý Trùng này vào trong mạch máu của Lạc Lý Tư.
Đồng thời, đám người Tiết Huyền Vinh, Mã Di đang vây quanh giường bệnh đều như ngừng thở, ánh mắt nhìn chằm chằm vào phản ứng của Lạc Lý Tư.
– Ai… Khụ khụ…
Suốt mười phút trôi qua, mọi người mới kinh hỷ phát hiện ra, Lạc Lý Tư đã thở dài một hơi, sau đó khẽ ho nhẹ hai tiếng, từ từ mở đôi mắt đục ngầu ra.
Toàn thân tuy rằng có vẻ vô cùng suy yếu, nhưng so với vừa rồi thì đã tốt hơn không biết bao nhiêu lần rồi.
– Các ngươi đều ở đây a!
Lạc Lý Tư dùng thanh âm cực kỳ suy yếu nói, ánh mắt không kiềm được ở nhìn ra bốn phía một phen.
Nhìn thấy bộ dáng này của Lạc Lý Tư, Trần Tước mới hơi thở phào nhẹ nhõm, tuy rằng hiệu quả cũng không quá rõ ràng, nhưng tối thiểu thì tính mạng của Lạc Lý Tư quốc vương cũng coi như được bảo vệ trong khoảng thời gian ngắn, tối thiểu thì duy trì hai đến ba năm hẳn là không thành vấn đề.
Đây cũng là hiệu quả mà Trần Tước dùng hết sức lực mới làm được.
Đương nhiên, điều này đối với thành viên của Tống Táng kỵ sĩ đoàn mà nói, thì dường như cũng đã là một kết quả không tồi rồi, hai đến ba năm thời gian hẳn là cũng có thể kiên trì đến khi Tiêu Hoằng đạt được Vương Giả Khôi rồi, giúp đỡ Tiêu Hoằng đi hoàn thành con đường phục hưng lại Lạc Đan Luân.
Nghĩ vậy, trên mặt của các thành viên Tống Táng kỵ sĩ đoàn mới hiện lên một chút thoải mái, trái tim của bọn họ lúc này cũng đã có thể thả xuống một chút rồi.
Tải eBook tại:
Chương 945: Chương Hồn Đan
Ở
nơi Cáp Thụy Sâm tu luyện, Tiêu Hoằng và Hạ An Kỳ đang ngồi trên mặt đất, lúc này Tiêu Hoằng chậm rãi thò tay vào trong lò luyện đã được làm lạnh, sau đó lấy ra một cái bình sứ đã bị đốt tới mức cháy đen.
Nhìn thấy một cái bình sứ cháy đen nằm trong tay Tiêu Hoằng, cặp lông mày của Hạ An Kỳ hơi nhăn lại, cảnh tượng này làm cho người ta có cảm giác đầu tiên, đó chính là đã thất bại.
Nhưng ngay khi Tiêu Hoằng mở cái bình ra, thì khóe miệng Hạ An Kỳ bỗng nhiên mở to ra, một luồng dược hương kỳ lạ lập tức tràn ngập khắp căn phòng.
Dược hương đậm đặc khiến cho người ta không kiềm được thấy say mê.
Ngay sau đó, trong lòng bàn tay Tiêu Hoằng đã có thêm một viên đan dược sáng bóng, có màu xanh biếc nhàn nhạt, giống như một viên Lục bảo thạch hình cầu, dưới ánh đèn nó phát ra ánh sáng lấp lánh.
– Cái này…
Hạ An Kỳ không kiềm được thốt lên, vừa rồi nàng vẫn còn thấy rất rõ, Tiêu Hoằng chỉ đặt vào trong đan lô một viên đen đen gì đó, nhưng sau khi lấy ra thì lại có bộ dáng này, quả thực là quá thần kỳ.
Đối với bộ dáng này của Hạ An Kỳ, Tiêu Hoằng không chút để ý tới, tỉ mỉ quan sát tỉ lệ của đan dược trong tay, xác nhận không có vấn đề gì, hắn mới trực tiếp ngồi trên ghế, bắt đầu tạo hình Ma Văn vô cùng tinh tế trên bề mặt, mà những tài liệu được sử dụng thì cũng đều là loại vô cùng quý báu.
Một giờ sau, trên bề mặt viên đan dược giống như Lục bảo thạch trước mặt Tiêu Hoằng kia đã xuất hiện một dòng văn lộ màu vàng kim, nhìn qua rất đẹp đẽ, làm cho người ta có cảm giác đây không phải là một viên Văn đan, mà quả thực chính là một kiện tác phẩm nghệ thuật, mà viên Văn đan này cũng được Tiêu Hoằng đặt tên là Hồi Hồn Văn đan.
Hoàn toàn kích hoạt Hồi Hồn Văn đan, sau đó Tiêu Hoằng mới để nó vào trong một cái bình nhỏ, đậy kín lại, cuối cùng hắn mới chậm rãi cầm lấy Thác Lý Trùng đã bị hút hết dịch thể kia, đưa cho Hạ An Kỳ, nói:
– Mấy ngày nay vất vả ngươi rồi, thứ này cho ngươi.
Hạ An Kỳ thấy Tiêu Hoằng đưa một cái xác trùng cứng rắn tới, không kiềm được lui về phía sau nửa bước, lông mày đã nhíu chặt lại, nói:
– Quận trưởng lão đại, ngài làm cái gì vậy? Ngài đừng đùa ta a, nhìn nó thật là ghê sợ a!
– Ăn đi.
Tiêu Hoằng nói tiếp, mặt không đổi sắc.
– Cái gì? Quận trưởng để ta ăn cái này ư, ngài điên rồi sao?
Hạ An Kỳ mở to mắt, vẻ mặt khó tin, vừa rồi nàng còn thấy Tiêu Hoằng đang rất bình thường, nhưng tại sao lại đột nhiên làm ra hành động quỷ dị như thế được.
– Trong thứ này còn có một ít dịch thể của Thác Lý Trùng, cùng với tuỷ não, ăn đi, có thể làm cho dung nhan của ngươi và vẻ thanh xuân kéo dài từ năm đến mười năm, đây chính là trân bảo a.
Tiêu Hoằng nói với Hạ An Kỳ, vẻ mặt rất nghiêm túc.
– A?
Hạ An Kỳ không kiềm được thốt lên, không còn vẻ u ám khi nãy nữa, trong ánh mắt hiện lên một chút ánh sáng, sau đó hỏi thử:
– Thật sự ư?
– Ân.
Tiêu Hoằng gật gật đầu.
Hạ An Kỳ nhìn vào hai mắt Tiêu Hoằng, sau đó từ từ vươn ngón tay mảnh khảnh ra, thử cầm cái xác trùng làm cho nàng cảm thấy phi thường chán ghét kia, vẻ mặt khổ sở, tuy nhiên, vì xinh đẹp thì nữ nhân thường thường sẽ có thể làm ra đủ mọi chuyện.
Thử vài lần, cuối cùng Hạ An Kỳ mới nhắm mắt lại, bỏ con Thác Lý Trùng vô cùng quý báu kia vào trong miệng, nhẹ nhàng cắn một chút, trong nháy mắt, một luồng dung dịch đã tràn ra từ trong xác trùng, một mùi vị tanh hôi, dính dính tràn ngập trong miệng Hạ An Kỳ, tuy nhiên, vì xinh đẹp thì Hạ An Kỳ vẫn cố gắng nuốt xuống, sau đó nôn khan.
– Đừng có nôn ra, một ngụm này của ngươi có thể tương đương với giá trị của một cái siêu cấp Chiến Văn đấy.
Tiêu Hoằng đưa cho Hạ An Kỳ một chén nước.
Đợi sau khi Hạ An Kỳ uống vài ngụm nước, làm trôi yết hầu, Tiêu Hoằng mới ngay lập tức đứng dậy, mang theo Hạ An Kỳ đi ra ngoài, hướng về phía chỗ ở của Lạc Lý Tư.
Lúc này Lạc Lý Tư vẫn vô cùng suy yếu, đang dựa vào đầu giường, một thị nữ đang bưng một chén canh, bón từng thìa cho Lạc Lý Tư, chỉ Lạc Lý Tư vẫn không có cảm giác thèm ăn, xem như hắn cũng chỉ có thể kéo dài sinh mệnh một cách miễn cưỡng mà thôi.
Các thành viên Tống Táng kỵ sĩ đoàn vẫn không rời đi, mà đang lẳng lặng quan sát tình trạng của Lạc Lý Tư.
– Vương tử Tiêu Hoằng đại nhân đến!
Đúng lúc này, một gã binh sĩ thủ vệ bỗng nhiên lớn tiếng thông báo.
Nghe vậy, Lạc Lý Tư và tất cả thành viên của Tống Táng kỵ sĩ đoàn đều nhìn ra cửa.
Sau một lát, Tiêu Hoằng đã mang theo Hạ An Kỳ trực tiếp đi tới.
Bọn họ rất rõ ràng, Thác Lý Trùng thì có hai con, một con ở trong tay Trần Tước, mà một con khác thì đang ở chỗ Tiêu Hoằng, bọn họ không biết Tiêu Hoằng rốt cuộc có thủ đoạn gì để xử lý Thác Lý Trùng.
Tuy nhiên, khi trước Tiêu Hoằng dùng kỹ thuật tái sinh, kỹ thuật thúc đẩy, thì cũng đã làm cho bọn họ được mở rộng nhãn giới rất nhiều rồi.
– Bệ hạ, hiện tại ngài cảm thấy như thế nào?
Cung kính gật đầu chào vài tiền bối của Tống Táng kỵ sĩ đoàn, sau đó Tiêu Hoằng liền trực tiếp đi tới bên cạnh giường của Lạc Lý Tư, thân thiết hỏi.
Lạc Lý Tư liền phất tay về phía thị nữ bên cạnh, ý bảo có thể lui xuống, sau đó Lạc Lý Tư liền dùng bàn tay khô héo nắm lấy tay Tiêu Hoằng.
– Hài tử, ngươi không nên vì ta mà đi mạo hiểm như vậy a, không đáng, thật sự rất không đáng.
Lạc Lý Tư thều thào nói, hiển nhiên mặc dù dung dịch mà Trần Tước chế tạo có hiệu quả rõ ràng, nhưng hiệu quả này cũng phi thường có hạn.
– Bệ hạ đối với ta có ân trọng như núi, theo lý thì ta vẫn nên làm ra hồi báo.
Tiêu Hoằng đáp lại một tiếng, sau đó thật cẩn thận mở ra túi hành trang, mở chiếc bình kín ra, đặt Hồi Hồn Văn đan vào trong lòng bàn tay, khắp căn phòng rộng lớn lập tức bị một mùi dược hương kỳ lạ tràn ngập.
Thấy vậy, tất cả thành viên Tống Táng kỵ sĩ đoàn đều không kiềm được kinh ngạc, Văn đan thì bọn họ cũng đều đã từng thấy rồi, nhưng mà Văn đan được chế tạo thành bộ dáng này, giống như một tác phẩm nghệ thuật, thì bọn họ vẫn là lần đầu tiên được gặp, hơn nữa từ cách rất xa đã có thể ngửi được mùi thơm của Văn đan, dược tính trong đó rốt cuộc lớn tới đâu thì cũng có thể đoán được ít nhiều rồi.
– Bệ hạ, nuốt xuống.
Tiêu Hoằng nói xong, liền cầm Hồi Hồn Văn đan trong tay, đặt tới miệng Lạc Lý Tư.
Lạc Lý Tư hơi chút chần chờ một chút, cuối cùng vẫn mở cặp môi tràn đầy nếp nhăn ra, còn Tiêu Hoằng thì thật cẩn thận đặt Hồi Hồn Văn đan vào trong miệng Lạc Lý Tư.
Lạc Lý Tư thật cẩn thận nuốt Hồi Hồn Văn đan vào, sau một lát, Lạc Lý Tư đột nhiên cảm thấy Hồi Hồn Văn đan tiến vào trong dạ dày, dường như đã trực tiếp hòa tan, dạ dày lạnh như băng đã bị một dòng nước ấm lấp đầy, sau đó dòng nước ấm này từ từ tản ra khắp toàn thân thể.
Đại khái chỉ sau năm phút đồng hồ, những người ở đây bỗng khiếp sợ phát hiện ra, khuôn mặt già nua của Lạc Lý Tư đã trở nên đỏ rực, hai mắt đục ngầu yên tĩnh kia đã bắt đầu trở nên trong suốt, toàn thân thay đổi với tốc độ mà mắt thường cũng thấy được.
– Điều này…
Trong căn phòng rộng lớn của Lạc Lý Tư, gần như tất cả thành viên Tống Táng kỵ sĩ đoàn đều không kiềm được thốt lên.
Ngay cả Trần Tước đứng một bên thì cũng đã kinh ngạc tới mức ngây người.
Trong lòng hắn lại không ngừng cảm khái, Văn đan của Tiêu Hoằng có thể đạt tới hiệu quả như thế, lúc trước còn cần gì chút dung dịch của hắn nữa a, hơn nữa mặc dù trong lòng đã sớm có chuẩn bị, cho rằng thứ mà Tiêu Hoằng chế tạo ra chắc chắn sẽ không tầm thường, nhưng mà hiệu quả kỳ diệu như thế vẫn làm cho Trần Tước vô cùng kinh ngạc.
Không chỉ là thành viên Tống Táng kỵ sĩ đoàn, ngay cả bản thân Lạc Lý Tư cũng lộ ra vẻ khiếp sợ, chỉ sau năm phút đồng hồ ngắn ngủi mà Lạc Lý Tư đã cảm thấy thân thể của mình đang phát sinh thay đổi nghiêng trời lệch đất, tay chân suy yếu, lạnh lẽo, đại não đã xuất hiện lo lắng, hỗn loạn kia đã bắt đầu trở nên tỉnh táo lại, toàn thân ấm áp.
Cảm giác như vậy thực sự vô cùng thoải mái.
Lại trôi qua năm phút đồng hồ nữa, khuôn mặt già nua của Lạc Lý Tư đã đỏ ửng, khí sắc rõ ràng chuyển biến tốt, mà bản thân Lạc Lý Tư cũng chỉ cảm thấy tay chân nhẹ nhàng, trong bụng bắt đầu truyền ra tiếng réo.
Cảnh tượng này thể hiện điều gì thì đã rất rõ ràng rồi, Hồi Hồn Văn đan của Tiêu Hoằng thật sự rất xứng với cái tên này, chỉ từ cảnh tượng trước mắt thì cũng có thể nhìn ra được, trạng thái của Lạc Lý Tư so với trước khi té xỉu thì còn tốt hơn mấy lần, chỗ duy nhất không được hoàn mỹ chính là, Ngự lực trong cơ thể vẫn chưa thể khôi phục lại được.
Tuy nhiên, điều này cũng không có gì to tát cả, dù sao thì tại Thiên Tế Tỉnh cũng không thiếu người có thể đi ra chiến trường chém giết.
Khi trong bụng Lạc Lý Tư một lần nữa sôi lên, thị nữ đứng một bên vẫn ít nhiều cảm thấy mờ mịt, liền nhìn về phía Tiêu Hoằng, dường như đang hỏi Tiêu Hoằng xem nên làm thế nào.
– Thời gian tới, trong cơ thể Lạc Lý Tư bệ hạ sẽ tiến hành đại lượng trao đổi chất, nhất là chất đạm, bởi vậy cần bổ sung nhiều một chút, đương nhiên, thức ăn của bệ hạ cũng không thể quá nhiều dầu mỡ, nên dùng thịt hầm là chủ yếu, vài ngày sau có lẽ thân thể của bệ hạ sẽ khôi phục rõ nét hơn.
Tiêu Hoằng nói với thị nữ.
– Đã rõ, Vương tử đại nhân.
Thị nữ dùng thanh âm điềm tĩnh, cung kính trả lời.
Sau đó, Tiêu Hoằng kiểm tra một chút, thấy Lạc Lý Tư không có gì khác thường nữa, liền cầm lấy Băng Tín Ngưỡng, xoay người đi ra ngoài, đồng thời Trần Tước và Hạ An Kỳ cũng vội vàng đi theo sau.
– Quận trưởng đại nhân, Quận trưởng đại nhân.
Trần Tước vội vàng chạy tới gần Tiêu Hoằng, vô cùng tò mò hỏi:
– Quận trưởng đại nhân, ngài dùng phương thức nào mà có thể làm cho Lạc Lý Tư bệ hạ khôi phục tới tình trạng đó vậy, rất là khó tin, vừa rồi ngươi cũng chưa chú ý, vẻ mặt của những lão già kia thật là đặc sắc a!
– Ta sử dụng đại lượng Ma đà cô, sau đó là kỹ thuật luyện đan của Lạc Đan Luân và kỹ thuật Văn đan, kết hợp lại một chút.
Tiêu Hoằng nhẹ nhàng đáp, mặc dù nhẹ nhàng, nhưng không biết bên trong việc này bao gồm biết bao nhiêu kỹ thuật phức tạp mới thành công được.
– Ma đà cô!
Nghe được ba chữ này, trong mắt Trần Tước không kiềm được sáng lên, đối với loại tài liệu siêu cấp cường hóa này, Trần Tước tự nhiên biết đến, đây là thứ rất hiếm thấy, không thể tưởng được Tiêu Hoằng lại có nó.
Thấy bộ dáng này của Trần Tước, Tiêu Hoằng chỉ lạnh nhạt cười, Lạc Lý Tư thoát khỏi nguy hiểm, nên tâm tình của Tiêu Hoằng cũng tốt lên không ít, sau đó Tiêu Hoằng lại dặn dò Trần Tước vài câu, rồi một mình tiến vào chỗ Cáp Thụy Sâm tu luyện.
Tải eBook tại:
Chương 946: Ngầm Hiểu Trong Lòng
L
ại một lần nữa bước vào trong chỗ tu luyện, Tiêu Hoằng liền trực tiếp dựa vào chiếc ghế giản dị, hơi trầm tư một lát rồi mơ mơ màng màng ngủ say, mấy ngày qua Tiêu Hoằng thật sự là quá mệt mỏi, mệt về cả thể lực lẫn tâm lực.
Đáng được ăn mừng chính là, Lạc Lý Tư đã thoát khỏi nguy hiểm, đây là hồi báo tốt nhất đối với Tiêu Hoằng.
Vừa tỉnh lại, khi Tiêu Hoằng chậm rãi mở hai mắt ra, ngoài cửa sổ đã bắt đầu trở nên tối đen, Ma Văn thời gian đã chỉ vào 5h chiều.
Hơi vặn người một cái, Tiêu Hoằng liền lại lần nữa đi tới trước bàn, ánh mắt nhìn qua các tài liệu quý báu được bày trên đó, hiện tại điều Tiêu Hoằng cần phải làm chính là chế tạo Ma Văn không gian, cùng với Chiến Văn cho Đại Ngự Sư cấp ba.
Ma Văn không gian cũng là Ma Văn đặc trưng của Đại Ngự Sư cấp ba, tuy rằng so ra thì kém những lão quái Ngự Hồn kia, chỉ bằng Ngự lực là đã có thể mở ra rồi, nhưng đối với Tiêu Hoằng mà nói, đây vẫn là một sự tiến bộ không nhỏ.
Ngoài Ma Văn không gian thì Tiêu Hoằng còn cần phải suy nghĩ tới Chiến Văn của Đại Ngự Sư cấp ba.
Đại khái trầm tư khoảng một giờ thời gian, Tiêu Hoằng mới lấy bút ra, bắt đầu ghi lại ý tưởng của mình, sau đó tổng hợp lại, trong nháy mắt hắn đã tiến vào trạng thái vong ngã, toàn bộ tâm thần hoàn toàn đắm chìm trong thế giới Ma Văn thâm ảo này.
Trong nơi ở của Lạc Lý Tư, các thành viên Tống Táng kỵ sĩ đoàn và đám người Trần Tước thấy tình huống của Lạc Lý Tư đã ổn định lại, thì mới trở về, vội vàng làm các công tác của mình, đám thị nữ cũng đi nghỉ ngơi gần đó.
Trong nháy mắt, trong căn phòng ngủ rộng lớn này chỉ còn một mình Lạc Lý Tư, đang nằm trên chiếc giường gỗ.
Lạc Lý Tư vừa mới ăn một chén thịt bò hầm, thể lực đã bắt đầu khôi phục lại, đồng thời dược tính của Hồi Hồn Đan do Tiêu Hoằng chế tạo dường như lúc này mới hoàn toàn được phát huy ra.
Lạc Lý Tư nằm thẳng trên giường, hai mắt sáng ngời như hai ngọn đèn, khuôn mặt đỏ ửng, toàn thân dường như đang ở trong trạng thái cực kỳ hưng phấn.
Mà trong cơ thể Lạc Lý Tư lại có một loại cảm giác xao động, dường như trong cơ thể có một cỗ lực lượng hung mãnh đang chạy loạn khắp nơi, khiến cho Lạc Lý Tư không hề có chút buồn ngủ nào.
Hơi xốc chăn lên, Lạc Lý Tư liền nhìn thấy giữa hai chân đã xảy ra biến hóa kinh người, “cái đó” đã dựng thẳng lên, giống như một cái lều vậy.
– Tiêu Hoằng rốt cuộc cho ta ăn cái gì a?
Lạc Lý Tư nhìn hạ thể của mình, chỉ biết bất đắc dĩ, có thể nói cảm giác này từ mấy trăm năm trước đã không còn xuất hiện rồi.
Nếu là trước kia thì còn đỡ, nhưng mà lúc này… thật sự là làm cho Lạc Lý Tư bất đắc dĩ…
Lăn đi lộn lại trên giường cả nửa ngày, Lạc Lý Tư bật dậy, quả thực là hai người khác nhau so với bộ dáng hấp hối lúc sáng kia.
Sau đó Lạc Lý Tư dứt khoát đi xuống giường, bắt đầu đi tới đi lui trong thư phòng, phòng ngủ, phòng khách, đồng thời thỉnh thoảng lại cầm lấy bình nước, nốc liền mấy ngụm.
Chỉ là điều này vẫn không có hiệu quả gì lớn, toàn thân vẫn giống như sắp bốc cháy, hơn nữa càng lúc lại càng có vẻ mãnh liệt hơn.
Mà trọng yếu hơn là, hiện giờ đã là đêm khuya, mọi người đều đã nghỉ ngơi, Lạc Lý Tư cũng thật sự không tiện vì việc này mà quấy rầy những người khác, càng không tiện đi tìm Tiêu Hoằng để tìm biện pháp giải quyết.
Đảo mắt một ngày đã trôi, lúc này đã là sáng sớm.
Tiêu Hoằng vẫn nằm trên chiếc giường gỗ, lẳng lặng nghỉ ngơi, bên cạnh hắn là chiếc bàn gỗ bày đầy đủ thứ đồ vật hỗn độn.
Đủ loại bình, lọ đặt bừa bãi trên bàn, toàn bộ căn phòng thoạt nhìn vô cùng hỗn loạn, gần như chỉ sau ba ngày Tiêu Hoằng đến đây thì căn phòng sạch sẽ này đã biến thành bộ dáng này, thậm chí ngay cả chỗ để đặt chân thì gần như cũng sắp không tìm thấy nữa rồi.
So với bộ sáng sạch sẽ khi trước, thì quả thực chính là hai căn phòng khác nhau.
Ngay khi Tiêu Hoằng vẫn đang ngủ say, thì chiếc Ma Văn thông tin dưới gối bỗng rung lên.
Chậm rãi mở hai mắt ra, Tiêu Hoằng liền cầm lấy Ma Văn thông tin, vừa nhìn thì hắn đã giật mình, người gọi chính là Lạc Lý Tư.
Thấy vậy, khuôn mặt Tiêu Hoằng khẽ biến, lập tức ngồi dậy, nối liên lạc.
Ngay sau đó, Tiêu Hoằng liền nhìn thấy Lạc Lý Tư với vẻ mặt phấn khởi, hai mắt tỏa sáng nhìn hắn.
Nhìn thấy Lạc Lý Tư lên tinh thần như vậy, Tiêu Hoằng cũng an tâm, sau đó lễ phép hỏi:
– Bệ hạ, ngài tìm ta chuyện gì vậy?
Lạc Lý Tư nhìn thấy bộ dáng bình tĩnh này của Tiêu Hoằng, hơi nghĩ nghĩ một chút, thấp giọng nói:
– Tiêu Hoằng, không biết ngươi có thời gian hay không, đến chỗ ta một chuyến, ta có chút phiền toái nhỏ, hiện tại ta đang ở Đại Vệ Vương Thính.
– Vâng!
Tiêu Hoằng đáp một tiếng, sau đó cắt liên lạc, lập tức đứng dậy sửa sang lại các thiết kế đồ trên bàn một chút, bỏ toàn bộ vào trong túi hành trang, sau đó đi ra khỏi nơi tu luyện.
Vòng vèo một chút trong Vương điện, lại xuyên qua một quảng trường không lớn, rốt cục Tiêu Hoằng đã đi tới cửa của Đại Vệ Vương Thính.
Hai gã thủ vệ quân của Vương điện nhìn thấy Tiêu Hoằng, vô cùng cung kính cúi người, đối với năng lực của Tiêu Hoằng thì đám thủ vệ quân của Vương điện này có thể nói là tâm phục khẩu phục, vô cùng kính trọng.
Tiêu Hoằng cũng dùng vẻ mặt nhu hòa phất tay áo về phía thủ vệ quân, sau đó liền đẩy cánh cửa gỗ nặng nề của Đại Vệ Vương Thính ra.
Lúc này Đại Vệ Vương Thính im lặng một cách hiếm thấy, chỉ có Lạc Lý Tư, đang ngồi trên vương tọa cùng với hai gã Vương điện thủ vệ binh đứng hai sườn đại sảnh, ngoài ra không còn có người nào khác nữa.
– Bái kiến Lạc Lý Tư bệ hạ, thấy ngài không có việc gì, ta rất vui mừng!
Tiêu Hoằng đi tới trước vương tọa của Lạc Lý Tư, quỳ một gối xuống đất, không kiêu ngạo, không siểm nịnh nói.
Trái lại Lạc Lý Tư thì vội vàng đứng dậy, trực tiếp nâng Tiêu Hoằng lên, toàn thân có vẻ không còn đáng ngại nữa, khí sắc so với trước kia thì còn tốt hơn rất nhiều.
– Không biết Lạc Lý Tư bệ hạ tìm ta có chuyện gì vậy?
Tiêu Hoằng hơi có chút nghi hoặc hỏi, bởi vì Tiêu Hoằng đã từ trong ánh mắt của Lạc Lý Tư mà nhìn ra một tia khác thường nào đó.
Lạc Lý Tư cũng không lập tức đáp, mà nhìn về phía hai gã thủ vệ quân của Vương điện, ý bảo bọn họ lui ra.
Sau khi hai gã thủ vệ quân của Vương điện cung kính lui ra, đồng thời khép kín cánh cửa gỗ của Đại Vệ Vương Thính này, thì hiện tại chỉ còn có hai người Tiêu Hoằng và Lạc Lý Tư nữa mà thôi.
– Văn đan ngày hôm qua của ngươi cũng thật là mãnh liệt a, ta bị mất một đêm không ngủ, hơn nữa…
Lạc Lý Tư nhìn chung quanh một chút, sau đó ghé vào tai Tiêu Hoằng nói nhỏ, rõ ràng là đã coi Tiêu Hoằng trở thành con ruột mà đối xử rồi.
– Ồ, xem ra là ta dùng hơi nhiều Ma đà cô, tác dụng cường hóa có chút hơi mạnh!
Tiêu Hoằng nghe thấy cảnh ngộ đêm qua của Lạc Lý Tư, hơi gật gật đầu, đã tìm ra nguyên nhân.
– Vậy thì nên làm cái gì bây giờ? Kiểu gì thì cũng không thể cứ để như vậy được!
Lạc Lý Tư tiếp tục hỏi nhỏ bên tai Tiêu Hoằng.
– Không biết Lạc Lý Tư bệ hạ có phi tần hay không?
Tiêu Hoằng hỏi.
– Tuy rằng ta là quốc vương, nhưng mà… Ngươi cũng biết, vị trí quốc vương này cũng không hẳn là quốc vương, ta cũng không giống Cao Triết Cơ a, bên ngoài có một lão bà, nhưng sau lưng lại là tam cung lục viện.
Lạc Lý Tư nói.
– Vậy thì phu nhân đâu rồi?
Tiêu Hoằng hỏi tiếp.
– Ài… Mấy trăm năm trước thì đã qua đời rồi.
Lạc Lý Tư thở dài một tiếng, trả lời.
– Ngài có muốn đi thêm bước nữa không?
Tiêu Hoằng hỏi tiếp.
– Tuổi thọ của ta thì ngươi cũng biết rõ ràng, Lạc Đan Luân là một quốc gia coi trọng trung thực, làm sao ta có thể lừa gạt người khác được? Ta không có ý định đi bước nữa đâu!
Lạc Lý Tư quả quyết nói.
– Ta hiểu rồi.
Tiêu Hoằng trầm tư một chút, đáp lại.
– Có biện pháp gì để giải quyết không? Phải là đơn giản hữu hiệu, bởi vì ta không hy vọng ngươi phải phân tâm vì ta!
Lạc Lý Tư hơi có chút gấp gáp nói.
– Đơn giản, hữu hiệu ư? Có!
Tiêu Hoằng nói xong, liền lục lọi một chút trong túi hành trang của mình, sau đó lấy ra nửa cuốn giấy vệ sinh, đặt vào trong tay Lạc Lý Tư.
Nhìn thấy giấy vệ sinh trong tay, Lạc Lý Tư lập tức sửng sốt, sau đó cười lớn, vô cùng bất đắc dĩ.
Mà Tiêu Hoằng cũng không nói gì nữa, hơi cúi người trước Lạc Lý Tư, sau đó rời đi, dù sao thì ai cũng đều có một thời trẻ tuổi, ai cũng đều đã từng nông nổi, thân là nam nhân có sinh lý bình thường, thì có một số việc hoàn toàn không cần nói rõ, chỉ cần ngầm hiểu trong lòng là được.
Tiêu Hoằng rời khỏi Đại Vệ Vương Thính, đứng trên quảng trường trung tâm, ngẩng đầu nhìn bầu trời, sau đó cúi đầu lấy ra hai tấm danh sách, hơi nhìn một cái, rồi lại bỏ vào trong túi hành trang, sau đó gửi cho Phất Lạc một tin tức.
Sau một lát, trước mặt Tiêu Hoằng đã hình thành một khe nứt không gian để quay về Phí Cổ Thành.
Quay về đến Phí Cổ Thành, đứng trên tòa nhà lầu cạnh đường, Tiêu Hoằng đã có thể nhìn thấy trước cửa từng nhà đều có một cái chuông gió giống Thượng Chung.
Làn gió nhẹ nhàng thổi qua, toàn bộ tòa thành thị liền truyền đến tiếng chuông gió giòn tan, vô cùng dễ nghe và đẹp mắt, đây cũng là truyền thống của Lạc Đan Luân đế quốc, mỗi khi tới trước Nguyên Thánh Tiết một ngày, thì mỗi nhà đều treo lên một cái chuông gió như vậy, nghe nói nó có thể cầu phúc cho người nhà, khỏe mạnh an khang và bình an trong một năm tiếp theo.
Bên đường có lũ trẻ con đang đắp các bước tường bằng tuyết trắng, các viên cầu tuyết ném qua ném lại đầy trời.
Treo chuông gió, ném tuyết, tất cả những điều này đại biểu cho Nguyên Thánh Tiết đã đến.
Khắp phố lớn ngõ nhỏ, nơi nơi đều tràn ngập không khí ngày hội.
– Ngày mai chính là Nguyên Thánh Tiết, có nguyện vọng gì không? Nghe nói ước nguyện vào lúc đó là vô cùng linh nghiệm đấy.
Phất Lạc đứng bên cạnh Tiêu Hoằng, nhẹ nhàng hỏi.
Tiêu Hoằng hơi ngẩng đầu, nhìn Phất Lạc một cái, tạm dừng một lát, nhẹ nhàng cười, sau đó thoải mái nói:
– Ta hy vọng ta có thể cao hơn một chút, cứ phải ngẩng đầu nhìn ngươi, đúng là quá mỏi cổ.
Phất Lạc cũng cười ha hả, vỗ bàn tay to lên trên vai Tiêu Hoằng, hỏi:
– Biết nguyện vọng của ta là gì không?
– Không biết.
Tiêu Hoằng lắc lắc đầu.
– Ta hy vọng không có chiến tranh nữa, chúng ta có thể dùng tư thái ngang hàng để sống chung với các chủng tộc khác!
Phất Lạc nhẹ nhàng nói.
– Ta còn tưởng rằng nguyện vọng của ngươi là làm cho người Cao Tương chết hết cơ chứ!
– Đây là điều chắc chắn sẽ xảy ra, căn bản là không cần phải hứa.
Cứ như vậy, Tiêu Hoằng và Phất Lạc đi về phía cửa hàng Ma Văn Phí Cổ, tán gẫu vài câu, đại bộ phận mọi người đều nghỉ làm trong dịp Nguyên Thánh Tiết, Tiêu Hoằng và Phất Lạc cũng hiếm thấy được thoải mái, nên tạm thời buông mọi việc xuống, đi thưởng thức niềm vui và sự ấm áp nơi đây.
Tải eBook tại:
Chương 947: Lực Lượng Không Gian
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 948: Cảm Kích!
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 949: Trương Thượng Quân
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 950: Ý Của Túy Ông
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










