1. Home
  2. Khoa Huyễn
  3. Ma Ngân
  4. Tập 96 : Chiến Văn Vĩnh Cửu (c951-c960)

Ma Ngân

Tập 96 : Chiến Văn Vĩnh Cửu (c951-c960)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 951: Chiến Văn Vĩnh Cửu

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:


Chương 952: Uy Lực Củ Trận

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:


Chương 953: Kế Hoạch Ám Sát

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:


Chương 954: Ám Động

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:


Chương 955: Diễn Trò

A

ds Ngắn ngủn vài phút sau, cửakhoang thuyền Từ Ái Hào chậm rãi mở ra, người đầu tiên đi ra khỏi Từ ÁiHào là Cao Triết Cơ, hắn bày ra một bộ dáng hòa ái mà lại không mất uynghiêm, sau đó giơ cao cánh tay lên!

Đám bình dân Cao Tương đang đứng chờ kia lập tức như vỡ òa, mọi người đều giơ cánh tay lên cao, ra sức vẫy vẫy.

– Cao Tương Chân Nghĩa Quốc vạn tuế!

– Thần phụ Cao Triết Cơ vạn tuế!

Trong lúc nhất thời, toàn bộ bình dân Cao Tương tại chỗ neo đậu củachiến hạm đều hô to những câu này, khi Cao Triết Cơ chậm rãi đi xuốngdưới, đám bình dân Cao Tương được nhìn thấy khuôn mặt hắn trong khoảngcách gần thế này, không kiềm được lại kích động chảy nước mắt, lâm vàotrạng thái mất tự chủ.

Mà loại nước mắt kích động này thì cũng giống như một loại virus, chỉsau vài phút, mọi người đều giơ hai tay lên cao, phấn khởi hô lớn, kíchđộng tới mức không kiềm được chảy nước mắt ra.

Trái lại thì Cao Triết Cơ vẫn mang trên mặt nụ cười thân thiết nhu hòa,trên người là bộ quần áo vô cùng giản dị, hắn đi lên trên tấm thảm đỏ,bắt đầu thân thiết bắt tay với đám bình dân Cao Tương gần như điên loạnkia, nhưng quanh người hắn vẫn có một đám thủ vệ quân xếp thành một bứctường người bảo vệ.

Được bắt tay với Cao Triết Cơ, đám bình dân Cao Tương từ thuở nhỏ đãđược giáo dục rằng đây chính là một vinh hạnh vô cùng lớn lao, chỉ riêng cái bắt tay vô cùng đơn giản này mà thôi, nhưng đối với bọn họ thì lạidường như Cao Triết Cơ đang ban cho họ một ân đức cực lớn.

Trên thực tế, Cao Triết Cơ đã làm được gì cho bọn đây? Bản thân CaoTriết Cơ dựa vào cái gì mà có thể đứng cao cao tại thượng như vậy!

– Ngươi, lui lại, nơi này là chỗ để ngươi tự tiện xông vào hay sao?

Ngay khi Cao Triết Cơ đi tới giữa các bậc thang được trải thảm đỏ, thìmột gã binh sĩ Cao Tương phụ trách bảo vệ bỗng lạnh lùng nói câu này,sau đó thô lỗ đẩy một thiếu nữ Cao Tương đang muốn chen vào ra ngoài.

– Hỗn trướng!

Cao Triết Cơ thấy vậy, không kiềm được tức giận hét lên, trợn mắt nhìn chằm chằm vào tên binh sĩ Cao Tương này!

Sau khi Cao Triết Cơ quát lên, bốn phía xung quanh hắn liền trở nên yênlặng, còn tên binh sĩ Cao Tương kia thì lại đang rất nghiêm túc đứng tại chỗ, hơi cúi đầu.

– Tại sao ngươi lại có thể đối xử thô bạo với con dân Cao Tương như vậy được?

Cao Triết Cơ lớn tiếng khiển trách binh sĩ Cao Tương này, sau đó mộttiếng “bốp” vang lên, hắn đã vung một cái tát, trực tiếp đánh văng tênbinh sĩ này xuống đất.

– Đều là con dân Cao Tương, nếu nàng muốn đi lên, thì cứ để cho nàng đi lên!

Nói xong, Cao Triết Cơ lập tức vươn bàn tay “ấm áp” ra, nhẹ nhàng nângthiếu nữ Cao Tương kia lên, sau đó kéo nàng tới cạnh bình, an ủi vàicâu.

Mà hình ảnh này tất nhiên cũng được bảy, tám cái Ma Văn thu hình thu lại một cách rất rõ nét.

Trên thực tế, cảnh tượng này hoàn toàn đã được bố trí từ trước.

Chỉ là đám bình dân Cao Tương không biết rõ chân tướng, khi nhìn thấyhình ảnh này thì ngay lập tức cảm động tới mức không biết trời đất gìnữa, sau đó toàn bộ người dân đứng tại bãi đỗ của chiến hạm đã đều quỳxuống trước mặt Cao Triết Cơ, như điên như dại mà ca tụng hắn.

Còn Cao Triết Cơ thì cứ như vậy mà dẫn theo thiếu nữ Cao Tương này,không ngừng bắt tay với đám bình dân tràn ngập sùng bái hắn kia, sau đótiến vào trong một chiếc Ma Văn Xa màu đen thật dài, được mấy chục chiếc Ma Văn Xa đi trước mở đường, nghênh ngang mà rời đi.

Sau đó Cao Triết Cơ liền tới ăn tiệc tại khách sạn đã dự định, sua đó tới dự hội nghị.

Mãi cho tới 8h tối, hắn mới quay về chiếc phòng ngủ xa hoa đã được chuẩn bị sẵn.

Toàn bộ phòng ngủ đã hoàn toàn được sửa chữa qua, sàn nhà,khung cửa, giường gỗ thì đều là gỗ của Hải lê mộc.

Mà tại đầu giường thì đang có một thiếu nữ ngồi đó, chính là thiếu nữCao Tương khi trước đã được tân trang lại, tuy nhiên trên người cô ta đã được thay bằng một chiếc áo lụa mỏng tang.

– Thế nào? Ban ngày có sợ hãi không?

Cao Triết Cơ nhìn thấy thiếu nữ Cao Tương này, lạnh nhạt cười.

Hắn có vẻ vô cùng tùy ý, không có chút bất ngờ nào.

Trên thực tế thiếu nữ Cao Tương này chỉ là một “diễn viên phụ” cho màn kịch của Cao Triết Cơ tại khu neo đậu kia mà thôi.

– Thần phụ, ta còn có chút sợ hãi!

Thiếu nữ Cao Tương ngẩng đầu, nũng nịu nói với Cao Triết Cơ.

– Yên tâm đi, tối nay ta sẽ cẩn thận “bảo vệ” ngươi, không ai có thể khi dễ ngươi nữa.

Cao Triết Cơ vẫn mang nụ cười kia, sau đó nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặtnhỏ nhắn của thiếu nữ Cao Tương này, rồi bàn tay từ từ trượt xuống phíadưới, tới cổ… rồi tới ngực…

Cùng lúc đó, Tiêu Hoằng cũng đang ở trong phòng ngủ.

Sau một thời gian dài tu luyện, Tiêu Hoằng liền ngồi trước bàn viết, lật xem các bộ sách của Lạc Đan Luân, tích cực học tập tri thức bên trong,còn bốn phía Tiêu Hoằng thì có một mớ sách có lớn có nhỏ, có mỏng có dày đang chồng lên nhau, gần như sắp sửa bảo phủ cả người Tiêu Hoằng rồi,đây đều là những quyển sách mà Tiêu Hoằng đã đọc qua rồi.

Trên bàn viết rộng lớn kia, ngoài các công cụ chế văn thì gần như cũng chỉ có các bộ sách này mà thôi.

Đều là nhân vật cấp cao của hai quốc gia, nhưng Cao Triết Cơ thì phonglưu khoái hoạt, còn Tiêu Hoằng thì lại rất kham khổ, chỉ riêng từ việc“tặng” cho Lạc Lý Tư nửa cuộn giấy vệ sinh thì cũng có thể thấy được rõràng rồi.

Đọc xong toàn bộ quyển sách trong tay, Tiêu Hoằng liền tháo xuống cặpkính mắt, chậm rãi đứng lên, đi tới trước cửa sổ.

Từ chiếc cửa sổ mở một nửa này thì có thể thấy ven đường vẫn có các cửa hiệu nho nhỏ đang buôn bán, các quán cóc bán khoai nước, thịt nước thì có đủ cả, khách hàngcũng rất nhộn nhịp, lũ trẻ con được người lớn trông nom, nhưng vẫn đangchạy toán loạn khắp nơi, không biết chúng lại nghĩ ra trò gì mới nữa.

Thời tiết đã ấm trở lại, hiển nhiên mọi người cũng không muốn ở mãi trong phòng nữa.

Hơn nữa toàn bộ Phí Cổ Thành trải qua nhiều lần tu sửa, phố phường đãtrở nên vô cùng sạch đẹp, đường phố sạch sẽ, bốn phía là các cây xanhđang phủ bóng mát.

Thấy một chiếc xe đẩy nhỏ chở đầy thị nướng đi qua, trong lúc nhất thờiTiêu Hoằng lại cảm thấy có chút thèm ăn, nhất là mùi hương kia lại đangkhông ngừng chui vào mũi của hắn.

Nghĩ một chút, hắn liền xoay người, đi ra phòng ngủ, đi xuống tầng dưới.

Lúc này thì các nhân viên công tác tại đây gần như đều đã ra về, chỉ có Hạ An Kỳ là đang sửa sang lại túi văn kiện của mình.

– Quận trưởng, ngài còn có cái gì phân phó ư? Nếu không thì ta cũng hết giờ làm rồi!

Hạ An Kỳ cười khanh khách nói với Tiêu Hoằng, có thể nói, cùng TiêuHoằng lăn lộn lâu như vậy, Hạ An Kỳ và Tiêu Hoằng coi như đã hoàn toànquen thuộc, nhất là Tiêu Hoằng đưa cho nàng vỏ xác của Thác Lý Trùng,sau khi ăn xong thì làn da của Hạ An Kỳ rõ ràng đã trắng bóng hơn nhiềuso với khi trước.

– Đi thôi, sắp tan tầm rồi, ta mời ngươi đi ăn khuya một chút!

Tiêu Hoằng nói với Hạ An Kỳ.

– Vậy thì đi thôi!

Hạ An Kỳ nói xong, liền nhanh nhẹn đi theo sau Tiêu Hoằng, bước ra ngoài tòa nhà.

Đi tới cạnh quán thịt nướng kia, Tiêu Hoằng liền xếp hàng phía sau vàicậu thanh niên, trên đầu vẫn chụp chiếc mũ nối liền áo kia, có vẻ vôcùng giản dị, không nói gì cả.

– Không phải đấy chứ, Quận trưởng lão đại, ngươi mời người ta ăn cái này ư?

Hạ An Kỳ nhìn Tiêu Hoằng một cái, thấp giọng nói, dựa theo suy nghĩ củaHạ An Kỳ, cho dù không quá xa hoa, thì ít nhất cũng phải đưa nàng đếnmột quán ăn có phòng riêng mới đúng.

Nhưng mà trước mắt thì sao? Đường đường là một Quận trưởng a, đườngđường Vương tử của Thiên Tế Tỉnh a, là kế thừa giả của Cáp Thụy Sâm a,vậy mà lại mời nàng ăn cái này, không khỏi có chút quá “keo kiệt” rồi!

– Sao vậy? Ăn ngon chẳng lại là được rồi hay sao?

Tiêu Hoằng không cho là đúng, đợi vài người phía trước trả tiền rồi rờiđi, Tiêu Hoằng liền đi tới trước tiểu quán, nhìn thực đơn treo bên cạnh, Tiêu Hoằng liền thoải mái nói với chủ quán:

– Chủ quán, hai miếng thịt bò, một miếng không rắc hạt tiêu!

– Ồ, Quận trưởng lão đại, hôm nay rảnh rỗi a!

Chủ quán nhìn thấy Tiêu Hoằng, vẻ mặt tuy có cung kính, nhưng cũng không biến thái giống như đám người của Cao Tương Chân Nghĩa Quốc, vẫn còndám mở miệng trêu ghẹo Tiêu Hoằng.

– Ngày nào ngươi cũng bán hàng trước cửa phòng làm việc của ta, ta cũngđến ủng hộ một chút, thấy khác của ngươi rất nhiều, hương vị hẳn là sẽkhông tồi đâu!

Tiêu Hoằng nhẹ nhàng nói.

– Đúng vậy, Quận trưởng lão đại ngài có chỗ không biết, công thức nấumón thịt bò này của ta chính là tổ truyền tới tận giờ, đã mấy trăm nămrồi, chỉ là trước đó không có nhiều vật liệu để nấu, hiện tại từ khingài tới đây, ta cũng làm ăn khởi sắc hơn!

Chủ quán cười hắc hắc, sau đó đưa hai miếng thịt bò cho Tiêu Hoằng.

– Bao nhiêu tiền?

Tiêu Hoằng thoải mái hỏi.

– Quận trưởng, ngài đại giá quang lâm, còn cần cái gì mà tiền a, ta mời ngươi ăn.

Chủ quán cũng rất khẳng khái đáp.

– Thế thì sao được? Sau này làm sao ta còn dám tới nữa?

Tiêu Hoằng nhìn bảng giá treo bên cạnh, lấy ra 10 đồng tệ, ném vào trong hộp tiền của chủ quán.

Sau đó, Tiêu Hoằng đưa miếng thịt không hạt tiêu cho Hạ An Kỳ, rồi cùng nàng ngồi cạnh bức tường, ngay tại chỗ thưởng thức.

Ngược lại thì Hạ An Kỳ ít nhiều cũng có chút mất tự nhiên, đường đườnglà một Quận trưởng a, vậy mà lại ngồi xổm trong này ăn uống, thật đúnglà kỳ lạ, cho dù Tiêu Hoằng không cảm thấy gì, nhưng mà nàng lại làm một thục nữ, làm sao có thể…

Tuy nhiên, nhìn thấy Tiêu Hoằng ăn từng miếng ngon lành, Hạ An Kỳ cũngkhó nói thêm gì nữa, nàng cũng bắt đầu mở hộp giấy ra, dùng chiếc dĩa ăn cắm vào một miếng thịt bò đang chảy mỡ kia, bắt đầu nếm thử.

– Quận trưởng lão đại, hương vị như thế nào?

Chủ quán ngoái đầu, cười hì hì hỏi Tiêu Hoằng.

– Ân, rất ngon, trước đây ta rất thích ăn thứ này, chỉ là lúc ấy lại không có tiền.

Tiêu Hoằng cười cười nói.

– Nếu ăn ngon thì ngài cứ tuyên truyền nhiều cho ta một chút, yên tâmđi, tuyệt đối sạch sẽ, cam đoan danh dự, người Lạc Đan Luân chúng tachính là vậy, đã tốt còn muốn tốt hơn, tuyệt đối không đầu cơ hám lợi!

Chủ quán cũng rất văn vẻ.

Cứ như vậy, một tuần thời gian vội vàng trôi qua, trải qua một tuần, căn cứ Hải Quân đã được chuẩn bị xong.

Lần hành động này sẽ đưa ra 12 chiếc Trường Tích Hào, 1 chiếc Thủy Trung Bá Vương Hào, cùng với Bá Vương Long Hào mới được nghiên cứu chế tạora.

Lúc này Bá Vương Long Hào đã hoàn toàn được chuẩn bị xong, cộng thêmtrên vạn viên phi đạn đủ loại kích cỡ, cùng với một tháng bổ cấp, hạmviên có 1000 người, trên cơ bản đây chính là một ngọn núi dưới nước biết công kích.

Trên vạn viên phi đạn thì cũng đủ để san bằng một tòa thành thị vài lần rồi.

Mà trong bến tàu, Quân đoàn Hoa Nhị được Phất Lạc dẫn dắt, đã bắt đầutiến vào trong Thủy Trung Bá Vương Hào, trên thực tế, cho dù là vào lúcnày thì bọn họ vẫn không biết nhiệm vụ của hành động lần này là gì.

Vào 10h sáng, đợi khi Tiêu Hoằng dẫn theo đội quân tù nhân tiến vàotrong Bến tàu số 7, Phất Minh Qua đã sớm chờ lâu liền bước tới tiếp đón, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, bởi vì hắn biết rõ, tiếp theo đây đám ngườiTiêu Hoằng phải chấp hành nhiệm vụ như thế nào, đây tuyệt đối là một lần đánh cược tính mạng.

– Chuẩn bị thế nào rồi?

Tiêu Hoằng nhìn Phất Minh Qua một cái, lên tiếng hỏi.

– Báo cáo Quận trưởng lão đại, tất cả đã chuẩn bị xong, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất phát được.

Phất Minh Qua nghiêm túc đáp.

Tải eBook tại:


Chương 956: Rời Cảng

A

ds – Vô cùng tốt, nhớ kỹ, không đến khi nhiệm vụ hoàn thành, thì không được tiết lộ nửa chữ nào.

Tiêu Hoằng lại một lần nữa nhẹ giọng dặn dò, sau đó mới dẫn theo đội quân tù nhân tiến vào con đường nối với Bá Vương Long Hào.

Lúc này Bá Vương Long Hào ngoài việc giữ vai trò làm điểm hỏa lực ra, thì còn làm trung tâm chỉ huy cho kỳ hạm tàu ngầm.

Khi Tiêu Hoằng dẫn dắt đội quân tù nhân tiến vào trong Bá Vương LongHào, các bố trí trong này đều rất hoàn thiện, có thể nói, so với việcnửa năm trước, thì hiện tại công nghệ chế tạo tàu ngầm đã tiên tiến hơnrất nhiều rồi.

Mỗi một chi tiết đều là rất hoàn mỹ, toàn bộ chiếc tàu ngầm khổng lồ này được bố trí gần như không có bất kỳ góc chết nào, không lãng phí mộtchút nào cả, trang bị chứa đạn dược thì cũng rất an toàn.

Toàn bộ Bá Vương Long Hào khổng lồ này làm cho người ta có cảm giác nó giống như một thế giới khổng lồ chìm trong lòng nước vậy.

– Vương tử Điện hạ, Hạm trưởng Liệt Cách Nông của Bá Vương Long Hào báo cáo với ngài!

Ngay khi Tiêu Hoằng vừa mới bước vào trong Bá Vương Long Hào thì một nam nhân hơn bốn mươi tuổi, mặc quân phục Tướng quân của Lạc Đan Luân báocáo với Tiêu Hoằng.

– Trước kia đã nghe nói tới ngươi, tư tưởng chiến lược của ngươi phithường đặc biệt, ta rất coi trọng ngươi, hãy cẩn thận mà làm đi.

Tiêu Hoằng đứng trước mặt Liệt Cách Nông, nghiêm túc nói.

– Đa tạ Vương tử Điện hạ coi trọng, ta sẽ dùng hết khả năng, không phụ sự ủy thác của gia tộc.

Liệt Cách Nông nói rát rõ ràng, trên thực tế, từ 1000 năm trước, tổ tông của hắn chính là Hạm trưởng của Ma Văn Đại Mẫu Hạm của Lạc Đan Luân đếquốc, một gia tộc có bảy người truyền đời làm nghề này, mãi cho tới khiLạc Đan Luân đế quốc sụp đổ, đã không còn Ma Văn tàu chiến nữa, thì Liệt Cách gia tộc cũng bắt đầu xuống dốc, trước đó thì Liệt Cách Nông chínhlà một gã Đội trưởng Du kỵ binh.

Tuy nhiên, gia tộc lưu lại rất nhiều truyền thừa, vẫn được giữ lại mãi cho đến thế hệ này của Liệt Cách Nông.

Tiêu Hoằng nghe vậy, cũng không có nói cái gì nữa.

Hắn chỉ hơi gật gậtđầu, sau đó đưa nhiệm vụ “thử nghiệm” lần này cho Liệt Cách Nông.

Mở ra bảng nhiệm vụ, vẻ mặt Liệt Cách Nông không kiềm được biến đổi,nhìn toàn bộ bảng nhiệm vụ thì thì có thể thấy nó vô cùng quỷ dị, khôngcó chút hương vị thử nghiệm nào, mà trực tiếp tiến vào bờ biển của KínhHiến Châu.

– Vương tử Điện hạ, chúng ta rốt cuộc là muốn làm gì?

Liệt Cách Nông ngẩng đầu, dường như cảm nhận được cái gì đó, vẻ mặt dầndần trở nên nghiêm túc, hắn dường như đã dự cảm được cái “thử nghiệm”lần này rất có thể chính là tiến hành một kế hoạch nào đó mà không thểđể cho ai khác biết.

– Nhiệm vụ thử nghiệm đã xem xong chưa?

Tiêu Hoằng hỏi ngược lại.

– Đã xong rồi, chỉ là không biết…

Liệt Cách Nông hơi có chút kinh ngạc đáp.

Tiêu Hoằng từ từ cầm lại bảng nhiệm vụ từ trong tay Liệt Cách Nông, vothành mẩu giấy vụn, sau đó trong lòng bàn tay Tiêu Hoằng đột nhiên hìnhthành một luồng Ngự lực quang màu đỏ, ngay sau đó, tờ giấy trong tayTiêu Hoằng từ từ bốc cháy lên, cuối cùng hóa thành tro tàn.

– Nhiệm vụ lần này rất đơn giản! Ám sát Cao Triết Cơ!

Tiêu Hoằng nhẹ nhàng nói từng chữ một cho Liệt Cách Nông.

– Hả…

Sau khi Tiêu Hoằng thốt ra câu này, Liệt Cách Nông và đội quân tù nhânphía sau Tiêu Hoằng đều biến sắc, hai mắt gần như đã mở ra thành hìnhtròn, cực kỳ khó tin.

Khi trước bọn họ dự cảm được rằng lần này sẽ cómột đại nhiệm vụ nào đó mà không thể cho ai biết, nhưng lại tuyệt đốikhông nghĩ tới, nhiệm vụ này là trực tiếp lấy cái đầu của kẻ thống trịcao nhất Cao Tương Chân Nghĩa Quốc làm mục tiêu.

Ngay lập tức, khắp hành lang trở nên lặng ngắt như tờ, trở thành một mảnh tĩnh mịch.

– Không cần mang áp lực tâm lý gì cả, nói đi nói lại thì Cao Triết Cơcũng chỉ đơn giản là một Đại Ngự Sư cấp năm mà thôi, hơn nữa đã mấy chục năm rồi hắn gần như chưa bao giờ xuất thủ qua, sức chiến đấu hẳn làdưới Đại Ngự Sư cấp năm, chỉ cần không có gì sai lầm, thì chúng ta vẫnrất có nắm chắc hoàn thành, mà nhiệm vụ của Liệt Cách Nông ngươi chínhlà phụ trách hỏa lực yểm hộ.

Tiêu Hoằng bình thản nói.

– Có Quận trưởng ở đây, ta tin tưởng chúng ta sẽ đạt được mục đích.

Liệt Cách Nông gật gật đầu nói.

– Không phải tin tưởng ta, ngươi phải tin tưởng chính ngươi, có thể mộtlần nữa chấn hưng Liệt Cách gia tộc, ta còn nhớ rất rõ vinh quang củaLiệt Cách gia tộc, chỉ cần ngươi cố gắng, hôm nay ngươi là Hạm trưởngcủa Bá Vương Long Hào, nhưng không được bao lâu sau, nhiều nhất là mườinăm, ta sẽ cho ngươi trở thành Hạm trưởng của Đại Mẫu Hạm, đi tiếp conđường của tổ tông ngươi!

Tiêu Hoằng nhẹ nhàng nói với Liệt Cách Nông.

– Mong Quận trưởng yên tâm, thuộc hạ sẽ ra sức cúc cung tận tụy.

Liệt Cách Nông đáp, lời này của Tiêu Hoằng không thể phủ nhận đã làm cho cảm xúc của Liệt Cách Nông trở nên sôi sục.

Sau đó Tiêu Hoằng không nói thêm gì nữa, trực tiếp tiến vào trong phòngchỉ huy của Bá Vương Long Hào khổng lồ này, toàn bộ phòng chỉ huy vàphòng điều khiển chính của Ma Văn chiến hạm đều tương tự nhau, kể cả vềbài trí và kích cỡ.

Tiêu Hoằng hơi đánh giá bố trí của nơi này một chút, sau đó liền cùngvài người Thiết Nam ngồi trên ghế quan sát, Liệt Cách Nông hơi cúi người trước Tiêu Hoằng, sau đó liền ngồi ngay ngắn trên ghế chủ tọa, rồi phát tin tức cho Phất Minh Qua, tất cả đã chuẩn bị xong.

Sau khi Liệt Cách Nông phát một loạt tin tức ra, các cánh tay Ma Văn cơgiới đủ kích thước tại Bến tàu số 7 đều thu hồi lại, tất cả nhân viêncông tác cũng rút ra khỏi khu giàn giáo chế tạo kia.

Mười mấy phút sau, miệng cống vô cùng to lớn đã chậm rãi mở ra, đạilượng nước biển lập tức ập vào trong, biến khu vực này thành một cái hồnước sâu thẳm.

Ngay sau đó Bá Vương Long Hào khổng lồ cũng lần lượt mở ra hai mươi támMa Văn động cơ tại phần đuôi, đây thân thể khổng lồ của nó xuyên quamiệng cống ngầm kia, chìm vào trong đáy biển của Lý Tư Giai Nội Hải.

Cùng lúc đó, ngay khi Bá Vương Long Hào khổng lồ này tiến vào trong LýTư Giai Nội Hải, 1 chiếc Thủy Trung Bá Vương Hào, 12 chiếc Trường TíchHào cũng đã tụ tập tới đây, cuối cùng hình thành đội hình tàu ngầm dướinước, yên lặng tiến tới Kính Hiến Châu tại bờ biển bên kia.

Đội hình tàu ngầm tuy rằng khổng lồ, nhưng ven đường lại rất yên lặng,khiến cho người ta có cảm giác chúng giống như một đám âm hồn khổng lồdưới nước vậy.

Ven đường gặp phải các linh thú thủy hệ khổng lồ, nếu có thể sử dụng MaVăn ngư lôi để đuổi đi thì sẽ trực tiếp đuổi đi, còn không thể đuổi đithì sẽ dùng tốc độ nhanh nhất bắn chết ngay tại chỗ, về phần thi thểlinh thú, vì tiết kiệm thời gian nến sẽ không thu thập nữa.

So với Cao Triết Cơ, những linh thú này đâu có đáng là gì!

Ai cũng đều có thể hiểu được, nếu Cao Triết Cơ mà chết, thì Cao TươngChân Nghĩa Quốc cũng tương đương với việc sụp đổ một nửa, Cao Long Vănvà Cao Long Đình chắc chắn sẽ tranh đoạt nhau túi bụi.

Thậm chí nếu mà không thu xếp được tốt, thì sự thống trị của Cao giacũng sẽ sụp đổ, kết cục của Ma Duệ Tinh sẽ được thay đổi về bản chất.

Tiêu Hoằng ngồi trên một chiếc ghế kim loại, lúc này vẫn rất bình tĩnh,cứ như vậy mà hơi dựa đầu vào cửa sổ, quan sát cảnh tượng đáy biển, chỉcó điều một bàn tay của hắn thì vẫn đang nắm chặt thanh Băng Tín Ngưỡngkia.

Ước chừng trải qua bốn, năm tiếng đồng hồ, Tiêu Hoằng mới chậm lấy từbên hông ra một tấm bản đồ, lại một lần nữa đối chiếu, lần này ánh mắtcủa hắn đã trở nên nghiêm nghị, khoảng cách tới Phấn Tiến Thị của KínhHiến Châu cũng chỉ có 500 km nữa thôi.

Khi trước đã thu được tin tức chính xác, Cao Triết Cơ sẽ ở tại Phấn Tiến Thị khoảng ba ngày, cũng đủ thời gian cho Tiêu Hoằng động thủ, chỉ cầnkế hoạch được thuận lợi tiến hành là được.

Mà ở bên kia, tại ranh giới giữa Kính Hiến Châu và Hồng Tâm Châu, đoànxe khổng lồ của Cao Triết Cơ đã đi ra khỏi lãnh thổ Hồng Tâm Châu, lậptức tiến vào trong Kính Hiến Châu.

Còn phía sau đoàn xe của Cao Triết Cơ thì vẫn có một số bình dân CaoTương đang khóc lóc, bàn tay khô héo vung lên, có vẻ cực kỳ không nỡ rời khỏi Cao Triết Cơ, thậm chí một số bình dân Cao Tương còn trực tiếp quỳ rạp xuống đất.

Về phần Cao Triết Cơ thì vẫn đứng ngoài cửa sổ xe, bày ra bộ dáng phấttay cáo biệt, sau đó liền trực tiếp đóng kính cửa xe lại, vẻ mặt cũngdần dần trở nên nghiêm túc, hai tay đặt trên cái bụng béo phì, lưng tựatrên chiếc ghế mềm mại, bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần.

Bên cạnh hắn, ngoài một ly Hồng tửu quý báu ra, vẫn còn có hai thị nữđang thật cẩn thận quỳ gối bên cạnh Cao Triết Cơ, nhẹ nhàng xoa bóp đùicho hắn.

Về phần Lý Giai Việt thì đang ngồi trên hàng ghế trước, ánh mắt cảnhgiác nhìn nhất cử nhất động từ bốn phía, đối với cái gì mà Thiên TếTỉnh, thì Lý Giai Việt cũng không có chút lo lắng nào, nếu muốn đi tớiKính Hiến Châu, thì chỉ còn cách xuyên qua Sùng Cao Châu hoặc là xuyênqua Lý Tư Giai Nội Hải, điều này có thể làm được hay sao? Quả thực chính là nói đùa.

Hiện tại điều mà Lý Giai Việt lo lắng nhất chính là những điêu dân bấttrung với Áo Cách Tư Thần kia.

Tuy rằng Cao Tương Chân Nghĩa Quốc hạnchế cực kỳ nghiêm khắc đối với bình dân, người thường thì đừng nói tớiChiến Văn, cho dù là Ma Văn thì cũng nghiêm cấm đeo trên người, ngay cảnhững con dao nhỏ bình thường có lực sát thương thì cũng đều bị nghiêmkhắc hạn chế, người thường thì nghiêm cấm mang theo, lý do là để duy trì an toàn của Cao Tương Chân Nghĩa Quốc.

Chỉ có điều, hạn chế như vậy hoàn toàn chỉ được thiết lập cho bình dânmà thôi, đám điêu dân chân chính mà muốn kiếm được Chiến Văn hoặc là thứ gì đó có lực sát thương, thi vẫn hoàn toàn có thể làm được.

Ngoài ra, còn có một số tên đó Tướng quân trong lòng mang ý xấu, bọn chúng cũng cần phải bị tăng cường đề phòng.

Nói tóm lại, ven đường đi thì tất cả các cao điểm, những góc có thể cóđiêu dân ẩn nấp thì đều đã được bố trí thủ hạ tâm phúc của Lý Giai Việt, toàn bộ cư dân hai bên đường cũng bị cưỡng chế dời đi đến địa phươngkhác, đương nhiên, cho dù người có đi thì Ma Văn đăng của từng nhà vẫnkhông thể tắt, nếu không tới ban đêm, tất cả là một mảnh trầm lặng, khótránh khỏi có chút khó coi.

Cứ như vậy một đường tiến lên, khi tới lúc chạng vạng, Cao Triết Cơ đãtiến vào tới thành phố lớn thứ hai của Kính Hiến Châu, đó là Cao ChiêmThị.

Vẫn là một cảnh tượng điên cuồng như cũ, đại lượng bình dân Cao Tươngkhi nhìn thấy Ma Văn Xa của Cao Triết Cơ thì không kiềm được kích độngtới ứa nước mắt, một số còn giống như ma nhập, bàn tay khô héo ra sứcnắm lấy tay Cao Triết Cơ, vô cùng sùng bái.

Mà hiện giờ tất cả nhà xưởng, trường học của Cao Chiêm Thị đều đã ngừngkinh doanh hoặc nghỉ học, cũng chỉ vì hoan nghênh Cao Triết Cơ đến thămmà thôi.

Về phần trong phòng ngủ của Cao Triết Cơ thì vẫn mỹ nữ Cao Tương đượctuyển chọn kỹ càng đang chờ sẵn, phụ trách tiếp đãi Cao Triết Cơ.

Điều này so với hai kẻ một già một trẻ tại Thiên Tế Tỉnh thì hoàn toàn là khác nhau một trời một vực, không thể so sánh nổi.

Tuy nhiên, quan điểm sống của Tiêu Hoằng thì lại rất rõ ràng, không dốitrá, không lừa gạt, tốt là tốt, mà ác thì chính là ác, thế nào thì bảonó là thế đấy!

Tải eBook tại:


Chương 957: Xâm Nhập Trận Địa Địch

A

ds Một ngày thời gian vội vàng trôi qua.

Vào lúc chính ngọ, Cao Triết Cơ mới bắt đầu một vòng tuần hành mới, chủyếu chính là tiến vào nhà xưởng, sở điều trị, trường học, đi thăm hỏimọi người.

Những nơi hắn đi qua, toàn bộ bình dân của Cao Tương Chân Nghĩa Quốc đều ra đầy đường để hoan nghênh.

Tuy nhiên, toàn bộ Cao Tương Chân Nghĩa Quốc nằm mơ cũng không nghĩ tớirằng, ngay khi Cao Triết Cơ đang oanh oanh liệt liệt tiến hành tuần hành thì đội hình tàu ngầm khổng lồ của Lạc Đan Luân đã tiếp cận rất gần bờbiển của Kính Hiến Châu rồi.

– Quận trưởng đại nhân, phía trước là khu biển cạn, Thủy Trung Bá VươngHào và Bá Vương Long Hào đã không thể tiếp tục đi về phía trước đượcnữa, từ nơi này tới bờ biển thì còn khoảng 1km nữa!

Liệt Cách Nông báo cáo với Tiêu Hoằng, giọng điệu bình thản.

Tiêu Hoằng cúi đầu nhìn Ma Văn thời gian, lúc này đang là chính ngọ tạiKính Hiến Châu, đồng thời Cao Triết Cơ cũng vẫn chưa tiến vào Phấn TiếnThị, bây giờ còn chưa phải thời gian để xuất kích.

– Chú ý duy trì liên lạc bí mật với Phất Minh Qua, căn cứ vào tin tứcthu được để xác nhận vị trí của Cao Triết Cơ, chúng ta sẽ tạm thời ẩnnúp ở trong này, tùy thời cơ mà hành động.

Tiêu Hoằng ngồi trên phòng quan sát, nhẹ nhàng hạ lệnh, sau đó bắt đầu nhìn ra ngoài cửa sổ quan sát.

Bởi vì nơi này đã rất gần bờ biển Kính Hiến Châu, hơn nữa thời tiết nơinày có vẻ vô cùng tốt, ánh mặt trời xuyên qua lớp nước biển, tất cả cảnh vật đều vô cùng rõ ràng.

Đồng thời mệnh lệnh này cũng đã nói rõ, Tiêu Hoằng đã buông tha ý địnhtập kích Cao Triết Cơ tại Cao Chiêm Thị, mà dành toàn lực cho cuộc tấncông tại Phấn Tiến Thị.

Nơi đó cũng là một tòa thành thị mà Cao Triết Cơ dừng lại, bởi vì ở đóCao Triết Cơ phải phát biểu một cuộc diễn thuyết quan trọng, chỉ đạotoàn quốc, hơn nữa được truyền hình trực tiếp tới cả nước.

Đồng thời, Hoắc Nhiên ở Sùng Cao Châu cũng sẽ phát động công kích mãnhliệt vào Lập Đốn Quận của Thiên Tế Tỉnh, triển khai cơ giới hoá quân đội “đệ nhất” vũ trụ của Cao Tương Chân Nghĩa Quốc.

Cứ như vậy, ba ngày thời gian nhanh chóng trôi qua, lúc này đã là ban đêm.

Ngay khi Cao Triết Cơ dừng lại ba ngày tại Cao Chiêm Thị, lái xe chạytới Phấn Tiến Thị, thì Thủy Trung Bá Vương Hào và Bá Vương Long Hào dừng lại ở đáy biển cũng đã xác nhận ven biển không có một binh sĩ Cao Tương nào, sau đó từ từ lặng yên trồi lên trên mặt nước.

Tuy nhiên, bộ phậnlộ ra cũng không nhiều, chỉ lộ ra một phần nhỏ mà thôi.

Ngay sau đó, đội quân tù nhân đã thay chiến bào màu xám, cùng với Quânđoàn Hoa Nhị mặc bộ đồ rằn ri, bắt đầu đi ra khỏi tàu ngầm.

Sau đó liềnlặng yên khởi động Lưu Văn, dán mặt biển mà đi.

Giống như từng con chimbiển xẹt qua mặt nước, trực tiếp tiến vào trong khu rừng thưa thớt venbiển.

Khu rừng này đã được dò xét qua, có thể cam đoan tuyệt đối an toàn, đồng thời không bị bất kỳ kẻ nào phát hiện ra.

Đại khái sau năm phút đồng hồ, đội quân tù nhân và binh sĩ của Quân đoàn Hoa Nhị đã đều tiến vào trong rừng, Tiêu Hoằng dẫn theo đội quân tùnhân, còn Phất Lạc thì mang theo Quân đoàn Hoa Nhị.

Gần như sau lưng mỗi một binh sĩ đều đeo một cái túi hành trang đặcchủng, bên trong chứa đầy các loại Ma Văn công năng đủ kiểu dáng, hoặclà các loại dụng cụ cần thiết.

– Chú ý duy trì liên lạc siêu mã hóa, dựa theo kế hoạch khi trước màlàm, các ngươi phụ trách bên ngoài, chúng ta phụ trách tiêu diệt.

Tiêu Hoằng nhìn về phía Phất Lạc, nhẹ nhàng dặn dò.

– Không có vấn đề, cẩn thận một chút, Cao Triết Cơ kia tuy rằng đã mấychục năm không tham gia chiến đấu, nhưng dù sao cũng là Đại Ngự Sư cấpnăm, tuyệt đối không thể khinh thường, hắn là con mồi, nhưng cũng là một con mồi nguy hiểm, có việc thì trực tiếp gọi cho ta, đừng cậy mạnh.

Phất Lạc cũng dặn dò Tiêu Hoằng.

– Ân.

Tiêu Hoằng gật gật đầu, sau đó khẽ bắt tay Phất Lạc một cái, rồi mỗingười mang theo thuộc hạ đi theo hai hướng khác nhua, toàn bộ quá trìnhvẫn lặng yên không một tiếng động, tốc độ cũng cũng không phải rấtnhanh, chỉ nhẹ nhàng đi tới phía trước mà thôi.

Rời khỏi khu rừng rậm không lớn trước mắt này, bay qua một ngọn núikhoảng trăm thước, Tiêu Hoằng đã dẫn theo đội quân tù nhân hoàn toàntiến vào trong khu vực cảnh giới của Kính Hiến Châu.

Tuy nhiên, bởi vì nơi này giáp với Lý Tư Giai Nội Hải, nên chẳng có aingờ được từ trong biển lại có một đám binh sĩ Thiên Tế Tỉnh chui ra nhưvậy, do đó nơi này căn bản chưa thể coi là đề phòng sâm nghiêm được.

Trước đây nơi này còn phòng vệ lỏng lẻo hơn nhiều, nhưng do lần này cóCao Triết Cơ đến, nên mới đề cao cảnh giới hơn một chút mà thôi.

Nương theo bóng đêm, cúi người xuyên qua đồng cỏ cao bằng thắt lưng,Tiêu Hoằng cùng với đội quân tù nhân đã thấy được cứ điểm cảnh giới đầutiên của Kính Hiến Châu.

Đây chỉ là một tòa binh doanh nhỏ bằng gỗ, tại trung tâm có một cái tháp cao, binh sĩ Cao Tương trên đó cũng nhìn về phía xa cho có lệ, không có Ma Văn nhìn ban đêm, chỉ bằng ánh trăng lờ mờ này thì làm sao có thểthấy được gì?

Mà trong cứ điểm này cũng chỉ có không đến hai mươi người.

– Lão đại, hiện tại chúng ta nên làm cái gì bây giờ?

Thiết Nam ở bên cạnh Tiêu Hoằng thấp giọng hỏi.

– Tạm thời không nên hành động thiếu suy nghĩ, để tránh đả thảo kinh xà.

Tiêu Hoằng đeo mặt nạ bộ xương khô, cúi đầu nhìn Ma Văn thời gian, lúcnày đã là 11h đêm, con người đã buồn ngủ, là thời gian độ cảnh giác thấp nhất.

– Đi vòng qua!

Tiêu Hoằng nhẹ nhàng nói một câu, thật cẩn thận lấy ra một cái Ma Vănxác định tọa độ, cùng với một cái Ma Văn quấy nhiễu không gian, chôn ởtrong bùn đất, sau đó liền dẫn theo đội quân tù nhân đi trong bụi cỏ,nhanh chóng lẻn qua cứ điểm này, tiến vào trong dãy núi, sau đó bắt đầudùng tuyến đường di chuyển hình chữ “S” để đi trong rừng rậm, tránh khỏi các lớp phòng ngự không quá dày đặc trong vùng núi, tiến về phía PhấnTiến Thị.

Cùng lúc đó, Cao Triết Cơ cũng đã sớm tiến vào trong một khách sạn tại Phấn Tiến Thị.

Gần như ngay khi Cao Triết Cơ tiến vào Phấn Tiến Thị, toàn bộ Phấn TiếnThị liền lập tức trở nên đề phòng sâm nghiêm, 5000 Thân vệ quân của CaoTriết Cơ chia làm ba lớp, lần lượt bố trí bên ngoài phòng ngủ của CaoTriết Cơ, ở bốn phía khách sạn, cùng với trên đường phố.

Về phần Châu trưởng Hàn Kính Cao sau khi tự mình bái kiến Cao Triết Cơ,liền phân phó 5 vạn binh sĩ Kính Hiến đóng quân tại Phấn Tiến Thị phảingày đêm không ngừng chuẩn bị, trong đó 3 vạn binh sĩ Kính Hiến sẽ tuầntra trong khắp góc phố, hết phát hiện ra kẻ nào khả nghi, thì không cầnbiết tốt xấu, trước hết cứ bắt lấy đã, rồi sẽ nói sau, đợi sau khi CaoTriết Cơ “đáng kính” này rời khỏi đây thì sẽ lại điều tra sau.

2 vạn binh sĩ Kính Hiến khác thì dứt khoát hoá trang thành bộ dáng củabình dân Cao Tương, trà trộn trong đám người, âm thầm bảo hộ Cao TriếtCơ.

Lúc này Hàn Kính Cao đang ở trong một tòa nhà lầu tại Phấn Tiến Thị, mặc dù đã vào khuya, nhưng hắn cũng không dám có chút qua loa nào.

Trên chiếc bàn trước mặt hắn còn được đặt danh sách một loạt hoạt động vào ngày mai.

Cao Triết Cơ muốn dừng lại ở trong này khoảng ba ngày, mà đồng thời cònmuốn tiến hành một cuộc diễn thuyết quan trọng tại đây, bên kia thì Sùng Cao Châu cũng đã tiến hành đủ loại chuẩn bị.

Không thể phủ nhận, CaoTriết Cơ tuần tra qua đây thì cũng là một loại nâng đỡ đối với Kính Hiến Châu và đối với Phấn Tiến Thị.

Hơn nữa ngay tại ngày mai Cao Triết Cơ cũng sẽ tiến hành cuộc du hànhlong trọng, tuyến đường thì đã được bố trí xong, sau đó sẽ là một loạthoạt động gặp gỡ, 2h chiều sẽ tiến hành cuộc nói chuyện quan trọng, đồng thời thì lúc này, Sùng Cao Châu sẽ phát động công kích mãnh liệt vềphía Thiên Tế Tỉnh.

Đây gần như đã là một lần tuần tra long trọng nhất của Cao Triết Cơ từtrước tới nay, tuyệt đối không cho phép có bất kỳ sơ suất nào.

– Việc kiểm tra tất cả địa điểm được tiến hành như thế nào rồi?

Hàn Kính Cao nhìn sơ đồ bố trí trong thành, hơi ngước mắt, hỏi Chủ quản bảo an của Phấn Tiến Thị, vẻ mặt nghiêm túc.

– Thưa Châu trưởng, 5 vạn binh sĩ Cao Tương đã điều tra ba lượt khắpPhấn Tiến Thị, tổng cộng bắt hơn 2 vạn cư dân khả nghi, một bộ phậntrong đó đã để cho rời đi Phấn Tiến Thị, một bộ phận cư dân bản địa khác thì đều bị giam lại, hoàn toàn có thể bảo đảm không có gì sơ sót nữa!

Chủ quản bảo an vô cùng cung kính đáp.

– Phấn Tiến Thị vừa mới xây dựng xong quảng trường trung tâm Cao Sách,nhớ lấy phải bảo vệ nghiêm ngặt, bởi vì nơi đó chính là chỗ mà Thần phụtiến hành nói chuyện!

Hàn Kính Cao tiếp tục nghiêm túc ra lệnh.

– Yên tâm đi Châu trưởng, ta đã thương lượng tốt với Lý Giai Việt đạinhân, Chủ quản Thân vệ quân của Cao Triết Cơ rồi, đến lúc đó tất cả cáccao điểm đều sẽ bị Thần phụ Thân vệ quân chiếm cứ, hết trên quảng trường xuất hiện bất kỳ dị động nào, thì cũng sẽ bị Ma Văn tay súng bắn tỉacủa Thân vệ quân trực tiếp bắn chết, bất kể là ai, quyết không được mềmlòng, tất cả đều vì bảo đảm Thần phụ được an toàn.

Chủ quản bảo an tiếp tục nói, vẻ mặt ít nhiều cũng có chút tiều tụy, đây này cũng không có gì đáng trách cả, từ khi Cao Triết Cơ quyết định tiến vào Phấn Tiến Thị, hắn gần như luôn luôn bận rộn, trên lưng cũng đeo áp lực cực lớn.

Hàn Kính Cao nghe vậy, coi như vừa lòng gật gật đầu, Hàn Kính Cao đãhoàn toàn xem nhẹ nguy cơ tới từ Lý Tư Giai Nội Hải, toàn bộ lực chú ýcủa hắn đã tập trung tại Phấn Tiến Thị, phòng ngừa đám điêu dân gây bấtlợi cho Cao Triết Cơ.

Điều này cũng không gì đáng trách cả, dù sao làm gì có ai cho rằng Thiên Tế Tỉnh lại có năng lực vượt qua Lý Tư Giai Nội Hải đây? Làm gì có aingờ dưới phong ấn làm cho người ta chán ghét của của Cáp Thụy Sâm kia,thì Thiên Tế Tỉnh lại phát triển ra được các cơ giới Ma Văn thể cườngđại như thế?

Có thể nói, trong mắt Hàn Kính Cao thì nếu không có phong ấn chết tiệtkia của Cáp Thụy Sâm, thì Cao Tương Chân Nghĩa Quốc đã sớm bắn phá Thiên Tế Tỉnh thành một đống phế tích từ lâu rồi.

Lúc này đã là 3h sáng.

Lúc này chính là thời điểm con người ngủ sâu nhất, nhưng toàn bộ PhấnTiến Thị thì lại vẫn đèn đuốc sáng trưng, trên đường phố, ước chừng mấytrăm chiếc Ma Văn Xa của Sở cảnh vệ đang không ngừng tuần tra trên phốlớn ngõ nhỏ.

Trên đường phố, binh sĩ Kính Hiến, Thân vệ quân của Cao Triết Cơ có thể liên tục gặp phải nhau.

So với những căn cứ quân sự gặp phải ven đường, thì nơi đây quả thực là được đề phòng rất nghiêm ngặt.

May mà khi trước Tiêu Hoằng đã học được từ Đại trưởng giả không ít kỹthuật ám sát, cùng với các điều cần chú ý liền quan tới việc này, mấythứ này thì cũng được Tiêu Hoằng đề cập cho đội quân tù nhân, thậm chítrong đội quân tù nhân thì lúc trước còn có mấy người từng làm thíchkhách, hoặc là bảo tiêu, rất quen thuộc với công việc này.

Mà ám sát, thì một trong những điều quan trọng nhất chính là phải ung dung.

Tải eBook tại:


Chương 958: Thần Không Hay, Quỷ Không Biết

A

ds Hơi ngẩng đầu, bầu trời đãnổi cơn mưa phùn nhỏ, điều này đối với tầm mắt chính là một loại ảnhhưởng, tuy nhiên, đối với binh sĩ Cao Tương thì ảnh hưởng này còn lớnhơn.

– Bắt đầu đi.

Đứng trên một triền núi, Tiêu Hoằng nhẹ giọng hạ lệnh cho đám người Thiết Nam.

Ngay sau đó, Thiết Nam, Ốc Sư, Hứa Kính Uy và tất cả thành viên đội quân tù nhân đều mở ra túi hành trang, lấy từ trong ra một vật thể kíchthước một trượng, trên bề mặt có các Khí Văn phức tạp, hai đầu có lỗthủng lớn bằng hạt đậu.

Sau đó đội quân tù nhân đều cầm Văn Khí trong tay này mà khởi động, lạilấy từ trong túi hành trang ra một cái túi nhỏ, bên trong túi chứa cácvật thể nhỏ, có hình trụ, nhìn qua không khác gì mấy hòn đá nhỏ, tuynhiên trên thực tế nó đã được lớp cao su cứng phủ bên ngoài.

Mà nó chính là Ma Văn dụng cụ thăm dò.

Nói cách khác, chỉ cần trong vòng mấy trăm thước xung quanh nó thì mọithứ sẽ được thăm dò ra, trên thực tế, cấu tạo của nó giống như đúc vớiAn kiểm Ma Văn của Gia Đô Đế Quốc, chỉ có điều nó còn mạnh mẽ hơn một ít mà thôi.

Bỏ Ma Văn dụng cụ thăm dò đã được ngụy trang này vào trong vật thể hìnhtrụ dài kia, sau đó các thành viên đội quân tù nhân liền dùng miệng ngậm một đầu của vật thể này, nghiêng bốn mươi lăm độ, nhằm về phía PhấnTiến Thị, sau đó hít sâu một hơi, dùng sức thổi Ma Văn dụng cụ thăm dòra ngoài.

Ngay sau đó, Khí Văn trên Ma Văn ống thổi này trở nên ảm đạm, gần nhưkhông còn có ánh sáng nữa, cuối cùng những Ma Văn dụng cụ thăm dò này đã được bắn thẳng lên trên bầu trời, trực tiếp xuyên qua tầng mây, lặngyên rơi vào trong Phấn Tiến Thị dưới cơn mưa phùn này, không có một chút tiếng động nào.

Cùng lúc đó, đám người Tiêu Hoằng, Thiết Nam cũng đều lấy từ trong túiMa Văn ra một cái Ma Văn thu thập tín hiệu, sau khi khởi động thì đềugắn vào trên rãnh Ma Văn vạn năng tại mặt sau phần trán của chiếc mặt nạ bộ xương khô hạ kia.

Sau đó, trên thấu kính của Ma Văn nhìn ban đêm lắp trên mặt nạ bộ xươngkhô, đã xuất hiện rất nhiều điểm sáng, mỗi một điểm sáng đều đại biểucho một cái Ma Văn.

Mọi người đều biết, bình dân Cao Tương là không cho phép mang theo bấtkỳ Ma Văn nào, như vậy thì người có thể mang theo Ma Văn rốt cuộc là ai? Không cần nói cũng biết.

Từ đó, đám người Tiêu Hoằng đã có thể dễ dàng nhận ra vị trí chuẩn xáccủa các binh sĩ Cao Tương trên phố, sẽ có thể trực tiếp tiêu diệt, hoặcvòng qua.

– Từ giờ trở đi, mọi người phân tán ra, nhưng không cần hoàn toàn từ bỏviệc hợp tác, càng không nên xuất hiện bất kỳ bối rối gì, ở trong nàymỗi người các ngươi đều là cao thủ siêu cấp.

Nhiệm vụ thì cứ dựa theo kế hoạch khi trước mà làm!

Tiêu Hoằng ra lệnh một tiếng, sau đó liền sửa sang lại chiến bào màu xám trên người, cùng với chiếc mũ liền áo, không khởi động bất kỳ Chiến Văn và Ma Dực nào, cứ như vậy mà bình tĩnh đi về phía chân núi.

Đội quân tù nhân cũng vậy, nhìn Tiêu Hoằng một cái, liền từ các phương hướng khác, chậm rãi tiến về phía Phấn Tiến Thị.

Bọn họ làm cho người ta có cảm giác, họ căn bản không phải địch nhân, mà chỉ là các bình dân Cao Tương rất bình thường mà thôi.

Đại khái đi được khoảng nửa tiếng, một mình Tiêu Hoằng đã đi tới bêncạnh Phấn Tiến Thị, hắn ngẩng đầu nhìn các kiến trúc hơi cũ nát của Phấn Tiến Thị, cùng với đám binh sĩ Cao Tương từ phía xa đang đi đi lại lại.

Tiêu Hoằng mặt không đổi sắc, cứ như vậy mà lẳng lặng đứng cạnh một gốc cây già, đợi binh sĩ Cao Tương tuần tra rời đi, Tiêu Hoằng mới cất bước tiến vào trong Phấn Tiến Thị.

Đúng vậy, phái ra 5 vạn binh sĩ Cao Tương tuần tra cả tòa thành, quả thật là vô cùng dày đặc, nhưng tóm lại thì vẫn sẽ có sơ hở.

Mà Tiêu Hoằng và với đội quân tù nhân chính là nắm được sơ hở như vậy,thông qua các góc nhà, hoặc là góc chết thị giác của binh sĩ Cao Tương,lúc nhanh lúc chậm, không một tiếng động mà đi qua các kiến trúc này,trong đầu thì không ngừng nhớ lại các kỹ năng ám sát mà Đại trưởng giảđã dạy Tiêu Hoằng.

Trên thực tế, mỗi một người mà không bị quấy nhiễu, hoặc là trong tìnhhuống đặc biệt, thì số lần quay đầu chỉ cần không vượt qua hai lần, thìsẽ không e ngại có người đi lại phía sau nữa, tỷ lệ bại lộ là quá nhỏ,đây là một bí quyết nhỏ mà khi trước Đại trưởng giả đã dạy cho TiêuHoằng.

Lúc này nó đã phát huy ra tác dụng quan trọng.

Đồng thời Tiêu Hoằng cũng mang ra Hấp Bàn Chiến Văn vốn gần như đã bịđào thải kia, lúc này nó đã phát huy ra trọng dụng, việc trèo tường vượt rào cũng đã không thành vấn đề nữa.

Bởi vì có Ma Văn dụng cụ thăm dò, một đường đi tới, Tiêu Hoằng có thểnói là vô cùng thuận lợi, hai giờ sau, hắn đã đi tới cách quảng trườngtrung tâm Cao Sách không tới 1 km.

So với thành thị bắc bộ bên cạnh, thì cả kiến trúc nơi này tất đều làmới tinh, thậm chí còn có mấy kiến trúc hình tháp cao ngất, trong khuvực đường kính 5km này thì đèn đuốc sáng trưng, không thua gì Thái NgôThành mà khi trước Tiêu Hoằng đã từng sống.

Đứng trên đỉnh chóp của một kiến trúc cao ngất trong mây, một tay bámlấy cột thu lôi, Tiêu Hoằng nhìn bốn phía chung quanh, ra sức ghi nhớđịa hình nơi này vào trong đầu.

Tại phía chân trời đã lờ mờ hiện ra ánh nắng ban mai.

Mưa phùn kéo dài, gió nhẹ thổi qua, làm cho chiếc áo choàng màu đen tolớn của Tiêu Hoằng bay phất phơ, rất giống một lá cờ màu đen, phảng phất như một Tử Thần hàng lâm nơi đây.

Trong không khí ẩm ướt lại có thêm một loại mùi vị đặc biệt của mùa xuân, đó là một hương vị tràn ngập sinh cơ.

Không phát ra chút tiếng vang nào, Tiêu Hoằng nhẹ nhàng đẩy cánh cửa sổtrên tầng cao mấy trăm thước của kiến trúc này, vô cùng tự nhiên bướcvào trong, giống như đi trong nhà của mình vậy.

Nhìn đồ đạc bố trí bốn phía, lại nhìn Ma Văn thang máy trước mặt, tuynhiên, Tiêu Hoằng cũng không đi theo nó, mà là bước theo thang bộ, lặnglẽ đi xuống lầu dưới.

Đồng thời vào lúc này, Tiêu Hoằng đã thông qua Ma Văn dụng cụ thăm dò để chuẩn xác phán đoán ra, trong tòa nhà này vẫn có năm, sáu tên binh sĩCao Tương đang ở tầng 19 và tầng 22, đang phân công nhau tiến hành tuầntra.

Thấy vậy, Tiêu Hoằng tại tầng 50 vẫn không chút hoang mang, vẻ mặt bình thản, từ từ bước xuống dưới theo bậc thang.

Đi vào tầng 35, có ba gã binh sĩ Cao Tương xuất hiện tại tầng 33, đang bước theo cầu thang để tuần tra.

Đối với cảnh này, Tiêu Hoằng vẫn không có chút biến hóa nào, đứng tạitầng 35, nhìn về phía hành lang phía trước, cuối cùng ánh mắt tập trungtrong một căn phòng ở giữa, sau đó chậm rãi đi về phía đó.

Nhìn ổ khóa trên cửa, Tiêu Hoằng phi thường nhanh nhẹn lấy từ trong túiMa Văn ra hai thanh sắt chứa móc câu nhỏ, đồng thời cắm vào trong ổkhóa, nhẹ nhàng mở ra giống như mở cửa nhà mình vậy, bên trong là mộtmảnh tối đen, tuy nhiên Tiêu Hoằng có Ma Văn nhìn ban đêm, nên cũngkhông có trở ngại gì.

Toàn bộ căn phòng rất trống trải nhưng lại vô cùng rách nát, vách tường, mặt đất đều là xi- măng thô ráp, nhẹ nhàng chạm vào vách tường thì cáchạt cát đã rơi xuống cả mảng lớn.

Tiêu Hoằng cũng không chần chừ gì thêm, trực tiếp bước vào phòng ngủ.

Lúc này Tiêu Hoằng đã có thể rõ ràng nhìn thấy, trên một chiếc giường gỗ rách nát có một nam nhân gầy, khuôn mặt hơi thô cuồng, đại khái khoảngbốn mươi tuổi đang ngủ trên đó, toàn bộ phòng ngủ chỉ có bức ảnh CaoTriết Cơ là còn mới, trên đó còn quấn quanh một dải tơ màu đỏ, được đặtcẩn thận trên vách tường bắt mắt nhất trong phòng ngủ.

Vách tường rách nát, ảnh chụp hoa lệ, vô cùng đối lập với nhau, rất trào phúng.

Nhẹ nhàng nhấc lên một chiếc áo vắt trên ghế, Tiêu Hoằng cũng có thể rõràng nhìn thấy, trên áo có gắn chiếc huy hiệu mới tinh có hình Cao Triết Cơ.

Lại một lần nữa đặt quần áo tại vị trí ban đầu, Tiêu Hoằng liền đi tớitrước mặt nam nhân này, sau đó lấy ra Ma Văn mô phỏng dung mạo, khôngnhanh không chậm, không chút hoang mang, tiến hành quét hình với namnhân Cao Tương đang ngủ say này.

Quét hình xong, Tiêu Hoằng liền dùng hai ngón tay nhẹ nhàng đặt trên cổcủa nam nhân Cao Tương này, ngón tay hơi dùng một chút lực.

Rắc…

Một tiếng xương cốt vỡ nát vang lên, nam nhân Cao Tương này liền trực tiếp tắt thở.

Ngay sau đó, Tiêu Hoằng liền nhấc tên này lên, ném vào trong buồng vệsinh, sau đó lấy ra Ma Văn đốt thi thể, sau khi khởi động thì có mộtchùm tia sáng trực tiếp chiếu lên xác của nam nhân Cao Tương này.

Thi thể này ngay lập tức bị hòa tan ra giống như ngọn nến vậy, cuối cùng hóa thành một bãi máu loãng, sau đó Tiêu Hoằng liền cầm lấy vòi nước,dội luồng máu loãng này vào trong cống thoát nước, đồng thời bình tĩnhcầm cây lau nhà, tỉ mỉ lau chùi một phen.

Sau khi làm xong mọi việc, hắn liền quay về trong phòng ngủ, từ từ cởichiếc áo choàng màu đen ra, sau đó là chiến bào xám đen có chứa các hoavăn màu đỏ, gấp cẩn thận lại, đặt trên giường.

Nhìn bốn phía một chút, xác định không có vấn đề gì, Tiêu Hoằng liền nằm lên trên giường, sửa lại đồng hồ báo thức cũ kỹ kia một chút, rồi chậmrãi nhắm mắt lại, nghỉ ngơi dưỡng sức.

Các thành viên khác của đội quân tù nhân cũng dùng phương pháp cùngloại, lặng yên không một tiếng động ẩn núp trong Phấn Tiến Thị, tất cảđều vô cùng bí ẩn, không lưu lại chút dấu vết nào, đây là thực lực củađội quân tù nhân, bất kể đi tới chỗ nào cũng vậy, hợp lại cùng một chỗthì cường đại, khi phân tán ra thì năng lực của từng binh sĩ cũng rấtđáng tin cậy.

Cùng lúc đó, trong Sùng Cao Châu, tuy rằng phía chân trời đã hiện ra ánh nắng, nhưng bản thân Hoắc Nhiên thì đã sớm rời giường rồi, đang bắt đầu các mặt chuẩn bị.

Hôm nay rốt cuộc là ngày gì, Hoắc Nhiên có thể không biết hay sao? Chính là ngày mà Cao Triết Cơ tiến hành cuộc nói chuyện quan trọng, cũng làngày mà Cao Tương Chân Nghĩa Quốc lại lần nữa phát động tấn công mãnhliệt về phía Thiên Tế Tỉnh, hắn phải truyền hình ảnh chiến đấu tại SùngCao Châu về đây cho đúng giờ.

Lúc này, Hoắc Nhiên đã tiến vào trong Bắc Dương Thị, nơi này cách ThiênTế Tỉnh không tới 300 km, đi trước hắn là 500 chiếc Ma Văn xe tăng, dànhàng ngang mà đi, các Ma Văn chiến đấu cơ ở sân bay cũng đợi lệnh xuấtphát vào bất cứ lúc nào.

30 vạn binh sĩ Cao Tương đang vận sức chờ phát động, tuy rằng vẫn cònsáng sớm, nhưng khẩu hiệu “vì Áo Cách Tư Thần mà chiến đấu, vì Cao Triết Cơ mà chiến đấu” đã vang vọng khắp mặt đất rồi.

Tải eBook tại:


Chương 959: Xa Xỉ

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:


Chương 960: Tùy Thời Mà Động

I

con_loading { background:url( no-repeat center center; }

Tải eBook tại:

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Nốt hum nay nhé bạn :) - Hum nay tương đối fix all đã được upload load lên - Các tập truyện đã kiểm tra nghi ngờ cháy file nhé .! Tối nay tất cả mọi người tập trung all để cập nhật link mới + Bổ Sung Sever - Dự Phòng - Độc Quyền HTM .. Xong mọi thứ trở lại như thường sẽ cập nhật các chương mới ( tập audio ) .. Cập nhật truyện mới đều đặn khoảng 8 truyện 1 ngày. Ngoài ra Cập nhật Lại tính năng chát box ( các bạn click vào góc phải chát box chọn 2 hoặc 1 xóa all ).. Như vậy tính năng chát box vừa nghe nhạc vừa nghe truyện ( Đây là Combo giống như nhạc nền + audio ~ khác 1 chút là kho nhạc tùy chọn do sơ thích từng người ) Và 1 só tiện ích khác của Chat Box nhé ...!!! *** Đa Tạ ***
https://audiosite.net
hoang 2 ngày trước
sao không ra tập mới nữa vậy ad
https://audiosite.net
Hành giả 4 ngày trước
Vâng cảm ơn bạn
https://audiosite.net
Haizz... Cảm ơn đã thông báo mình vừa liên hệ bạn Kỳ Ánh phụ trách đăng tải bộ truyện này. ( hiện tại bộ này cháy sạch sẽ bạn à ) Mình cũng liên hệ CTV: Hà Thu xem còn bản gốc vs cập nhật luôn full bộ này nhé.. Chậm nhất sáng ngày mai là hoàn tất nhé ...! Mong bạn thông cảm ^^
https://audiosite.net
À nhiếu lém hoàng anh, tại mình vs Đình Huy không có thời gian kiểm tra lần cuối xem các file sắp xếp chuẩn chưa?, rồi còn lỗi nhầm sever gì nữa... chính vì vậy còn 1367 chưa xuất bản.! Theo Quy Định cũ: Thà thiếu chứ không ẩu nên tụn mình fix ưu tiên fix và làm Dự Phòng + Sever Độc QUyền cho các Thành Viên... NHư bạn biết có rất nhiều bộ truyện do có nhóm nào cố tình DosS dẫn đến 1 số file ( Tập nào đó bị cháy ), Tiến độ kiểm tra khá vất vả Hoàng Anh à...! Bạn Thông cảm chút nhé... Mình dạo này cũng chạy SHip suốt tối về chỉ kiểm tra lại các fix rồi cập nhật lại cho mọi người nghe audio - tránh tình trạng đang nghe tập này sang tập sau bị lỗi bạn à! Ừm Rất Mong Hoàng Anh vs Các bạn khác thứ lỗi vụ chậm ra truyện mới ^^!
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 6 ngày trước
Dạo này k có truyện mới nhỉ ad
https://audiosite.net
Hành giả 7 ngày trước
Xem ko dc
https://audiosite.net
Đã fĩ Cập nhật lại Giọng 2 Nhé + Sever Độc Quyền [ Phòng ngừa tình trạng bị dos cháy file dẫn đến 1 số tập lỗi không nghe được - Chư vị đạo hữu cùng các bạn lưu ý bỏ ra 1 phút đăng ký thành viên là nghe truyện bình thường nhé ] Ngoài ra nhiều bạn thắc mắc Vip có gì ..Ừm thực Vip không khác mọi người quá nhiều chỉ khác 6 điểm sau: 1- Tắt all quảng cáo 2- Băng Thông Đường Truyền là: 10 Gb/s (10 Gigabit/giây) 3- Kiếm Linh Thạch không hạn chế 4- Được ưu tiên Fix lỗi sớm nhất 5- Ưu Tiên làm truyện audio theo yêu cầu 6- Tính năng Ẩn ( Chát box - Ưu đãi cực khủng ngang mới Tk gemini pro ..vv) *** Thực ra Vip Hội Viên Vốn Free kiếm không khó, các bạn nào đăng ký rồi phần Quản Lý cá nhân thì biết. Ừm rất dễ. -- Tuy nhiên 1 số bạn vẫn Donate Ủng Hộ: Mình chả biết nói gì ngoài 2 chữ ( Đa Tạ ) -- Đây cũng là 1 động giúp toàn thể các CTV đã và đang phụ giúp quản lý Website. Nó giúp mình có chút thời gian rảnh rỗi viết truyện hay thời gian chơi với con cái của mình...!!! 1 lời nữa chúc toàn thể CTV [ Thân An - Tài Vượng - Tâm Lạc ]
https://audiosite.net
Cập nhật All giọng 2 chuẩn + Sever Độc Quyền nhé. << Thông Báo >> : Sever Độc Quyền đã upload lên hàng loạt giàng riêng cho các bạn đã đăng ký thành viên nhé.!!!
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Truyện hay quá
https://audiosite.net
Nguyễn Đăng Khoa 2 tuần trước
Tuyệt vời
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box