Ma Ngân
Tập 94 : Khó Tin (c931-c940)
❮ sautiếp ❯Chương 931: Khó Tin
M
ột tuần thời gian đảo mắt đã trôi qua.
Ước chừng trải qua một tuần huấn luyện, Tiêu Hoằng đã hoàn toàn dùng hết Ma Văn tu luyện Vận Quang, trong đó Tiêu Hoằng còn đặc biệt tự mình chế tạo một cái Ma Văn tu luyện Ngự Nhiên, đủ có thể thấy được, trong một tuần tu luyện này, rốt cuộc Tiêu Hoằng liều mạng tới cỡ nào.
Mà trong một tuần này, Ngự lực trong cơ thể Tiêu Hoằng cũng lại một lần nữa tăng lên mạnh, Ngự lực trong cơ thể đã đạt tới 24138 cổ, chỉ còn không đến 1000 cổ thì Tiêu Hoằng sẽ hoàn toàn đạt tới trình độ Đại Ngự Sư cấp ba, đây là hiệu quả do các kỳ trân dị bảo kia chồng chất lên mà có.
Đương nhiên, trong này thì hiệu suất tu luyện siêu cao của Ma Văn tu luyện Ngự Nhiên là không thể bỏ qua được.
Vào sáng sớm, Tiêu Hoằng ngồi khoanh chân trên đệm, thấy Ma Văn tu luyện Vận Quang đã không thể tiếp tục hoạt động nữa, chùm tia sáng màu lục nhạt lúc sáng lúc tối, tới giờ thì đã hoàn toàn tắt hẳn.
Thấy vậy, Tiêu Hoằng mới đứng dậy, nhìn Ma Văn tu luyện Vận Quang một cái, trong mắt hiện lên một chút bất đắc dĩ.
Ngay sau đó, Tiêu Hoằng liền trực tiếp ngồi trên sàn nhà, mở cái túi ra để xem bên trong còn có cái gì nữa.
Chỉ sót lại một gốc Thuần lộ thảo đã sấy khô, cùng với một lọ dung dịch Hắc kim thủy mẫu.
Thuần lộ thảo sấy khô có công hiệu tẩm bổ Ngự lực, làm cho Ngự lực trong cơ thể trở nên càng thêm tinh thuần hơn, rất hiếm có, tuy nhiên nó lại không có nửa điểm tác dụng nào đối với việc tăng lên Ngự lực cả.
Về phần dung dịch Hắc kim thủy mẫu thì còn có một chút hiệu quả tăng lên Ngự lực, tuy nhiên cũng không phải là rất lớn.
Ngay khi Tiêu Hoằng đang suy nghĩ cách sử dụng hai thứ này, thì Ma Văn thông tin mà hắn vừa mới mở ra đã rung lên, người gọi tới chính là Mã Di.
Nhìn thấy trên màn hình của Ma Văn thông tin hiện lên hai chữ “Mã Di”, Tiêu Hoằng mới giật mình nhớ tới, thời gian một tuần ước định đã đến, có thể nói, tu luyện ở trong một nơi cực kỳ im lặng, hơn nữa còn không có người nào tới quấy rầy thì rất dễ dàng làm cho người ta quên đi thời gian, nhất là vào lúc đang cực kỳ nhập tâm như thế này.
– Tiêu Hoằng, ta cùng với Vĩ Ngạn đã ở trong tòa nhà của ngươi tại Phí Cổ Thành, hiện tại ngươi ở đâu?
Ngay khi Tiêu Hoằng vừa mới nối liên lạc, Mã Di đã vội vàng nói, giọng điệu tràn ngập vẻ thúc dục, hiển nhiên nàng cũng là một người có tính cách khá nôn nóng, nhất là khi trước Tiêu Hoằng đề cập tới kế hoạch Long Kỵ Sĩ, điều này đối với Mã Di và Vĩ Ngạn thì chính là một sự hấp dẫn rất lớn.
– Lập tức sẽ tới.
Tiêu Hoằng đáp lại một tiếng, sau đó cầm vài thứ trong tay, bỏ vào trong túi, rồi đi theo thang gỗ xuống lầu dưới.
Đi theo khe nứt không gian mà Phất Lạc mở ra vào trước tòa nhà của Quận trưởng Lý Hải Quận, Tiêu Hoằng đã có thể rõ ràng nhìn thấy Mã Di đang mặc một bộ áo khoác da linh thú có màu vàng nhạt, ngồi trên trường kỷ, thoạt nhìn rất giống một vị phu nhân.
Phất Lạc thì vẫn có vẻ “đầu gỗ”, gần như đã sắp quên mất “bà vợ” này rồi, hắn đang không ngừng trò chuyện với Phất Minh Qua.
Tiêu Hoằng không ở đây thì hắn nghiễm nhiên trở thành “lão đại” của Lý Hải Quận.
Về phần Vĩ Ngạn thì thoạt nhìn vẫn có vẻ vô cùng quy củ, ngồi ngay ngắn trên trường kỷ, bàn tay đang cầm một chén nước chè xanh.
Thấy Tiêu Hoằng xuất hiện trước cửa, Mã Di và Vĩ Ngạn liền lần lượt đứng lên.
– Tiêu Quận trưởng, chúng ta đã chuẩn bị tốt, không biết kế tiếp ngươi có tính toán gì không?
Vĩ Ngạn nhìn Tiêu Hoằng, nhẹ giọng nói.
– Đi theo ta.
Tiêu Hoằng nói xong, liền nhìn về phía Phất Lạc.
Đối với ánh mắt này của Tiêu Hoằng, Phất Lạc tất nhiên là hiểu ý.
Hắn liền nâng tay, mở ra một cái khe nứt không gian.
Sau khi Tiêu Hoằng mang theo ba lão quái Ngự Hồn xuyên qua khe nứt không gian, cảnh tượng xuất hiện trước mắt Mã Di và Vĩ Ngạn chính là đường ven biển thật dài của Lý Tư Giai Nội Hải, lúc này đám người Tiêu Hoằng đang đứng trên một vách đá.
Dõi mắt nhìn ra, khắp đường ven biển không có chút khác thường nào, vách đá, bãi biển, nước biển không có chút dị động, mấy con chim mòng biển thì thậm chí còn đang bắt đầu xây tổ trên vách đá.
– Đây là… Ngươi đang làm cái quỷ gì vậy? Cái gì cũng không có? Cái gọi là chuẩn bị mà khi trước ngươi đã nói đâu rồi? Không phải là muốn để cho chúng ta bơi tới chỗ mà ngươi nói đấy chứ?
Mã Di nhìn cảnh vật trước mắt, không kiềm được hơi nhíu mày, vẻ mặt có chút thất vọng.
Vĩ Ngạn cũng vậy, vẻ mặt tràn ngập nghi hoặc, dựa theo đạo lý mà nói, thì Tiêu Hoằng cũng không phải là kẻ thích khoác lác, nhưng hắn lại đưa bọn họ tới bờ biển Lý Tư Giai Nội Hải này, rốt cuộc là muốn làm gì đây? Trước mắt thì cái gì cũng không có.
– Có một điều mà chúng ta cần nói rõ trước, cho dù có nhìn thấy bất kỳ cái gì, thì chúng ta cũng chỉ có thể nhìn mà thôi, không được để lộ ra, có thể làm được hay không?
Tiêu Hoằng hơi quay đầu, hỏi Mã Di và Vĩ Ngạn.
– Cho dù có nhìn thấy cái gì ư? Có thể có cái gì a? Mấy tảng đá vụn này ư?
Mã Di nhìn xuống dưới chân, sửa sang lại bộ áo khoác bằng da của mình, hơi có chút khinh thường.
– Tiêu Quận trưởng, không thành vấn đề, ngươi cứ yên tâm đi!
Vĩ Ngạn phi thường thống khoái đáp, tuy nhiên trong lòng hắn cũng thầm nhủ: Chờ một chút xem có thể nhìn thấy cái gì a! Nơi này thì bất kỳ thứ gì cũng không có!
Thấy Vĩ Ngạn nói vậy, lại thấy Mã Di gật gật đầu, Tiêu Hoằng liền phất tay áo về phía Phất Lạc, ngay sau đó, Phất Lạc liền đi tới trước một tảng đá lớn, lấy tay kéo ra, tảng đá liền biến trở thành hai nửa, lộ ra một cầu thang bằng kim loại đi thông vào trong lòng đất, phía cuối các bậc thang này là một mảnh sáng ngời.
– Ân?
Nhìn thấy hình ảnh này, Mã Di và Vĩ Ngạn nhìn nhau, dường như bọn họ đã lờ mờ cảm nhận được chỗ khác thường rồi.
Sau đó Tiêu Hoằng liền dẫn đầu, mang theo Mã Di và Vĩ Ngạn tiến vào trong thông đạo đi thông xuống lòng đất, so với các kiến trúc trên mặt đất thì ở đây thoạt nhìn có vẻ tương đối nguyên thủy.
Phất Lạc đi phía sau cùng, đồng thời vươn tay khép kín thông đạo lại.
Đại khái trải qua hơn một phút đi bộ, đám người Tiêu Hoằng đã hoàn toàn đi xuống phía dưới mặt biển, Mã Di nhìn ra phía ngoài thông qua lớp kính thủy tinh xuyên thấu, vẻ mặt hơi khinh thường khi trước đã trở nên đại biến.
Đôi mắt hạnh đã mở to ra thành hình tròn, khóe miệng hơi há hốc, bước chân cũng bắt đầu trở nên không còn đều nhịp nữa.
Ngay cả Vĩ Ngạn luôn luôn bình thản, thì lúc này vẻ mặt cũng phát sinh biến hóa kịch liệt, khuôn mặt hơi trở nên tái nhợt, hai mắt toát ra vẻ khiếp sợ.
Chỉ thấy bên ngoài lớp kinh thủy tinh, từ trên cao nhìn xuống, thì có một giàn giáo chế tạo tàu ngầm vô cùng khổng lồ, các cánh tay người máy khổng lồ, các nhân viên công tác mặc đồng phục với màu sắc khác nhau thì chỗ nào cũng có, lúc này bến tàu Số 1 đang dùng các Ma Văn chùm tia sáng để từ từ cắt gọt từng miếng hợp kim Vi Mễ to lớn.
Phía đối diện thì có thể nhìn thấy các kiến trúc vô cùng khổng lồ, bên trong đó là các nhân viên công tác đang cầm tư liệu trong tay mà đi tới đi lui.
Dõi mắt nhìn khắp thì nơi này dường như đã biến thành một thế giới khổng lồ trong lòng đất.
– Cái này… Trời ạ…!
Mã Di không kiềm được thốt lên, trong hai mắt đã toát ra vẻ hưng phấn và kinh hãi.
– Tiêu… Tiêu… Các ngươi làm sao làm được thứ này vậy? Rất khó tin!
Lúc này thì Vĩ Ngạn chỉ cảm thấy da đầu có chút run lên, lắp bắp hỏi Tiêu Hoằng.
Đúng vậy, sống hơn 1000 năm, có thứ gì mà Vĩ Ngạn chưa từng thấy đây, nhưng mà hiện tại, trong phong ấn của Cáp Thụy Sâm, không ngờ còn có thể tồn tại một nhà máy trong lòng đất khổng lồ, hơn nữa còn rất hiện đại như thế, thật sự là rất khó tin.
– Trong số đội quân tù nhân của ta thì có một vài nhân tài về phương diện này, ngoài ra còn do kỹ thuật truyền thống của Lạc Đan Luân, cùng với người tài chính khổng lồ duy trì nữa.
Tiêu Hoằng lạnh nhạt đáp, sau đó đi tới của văn phòng Phất Minh Qua.
Tất cả mọi thứ ven đường thì đều cực kỳ hiện đại, hơn nữa còn cực kỳ tiên tiến, dường như đây chính là một căn cứ siêu cấp trong lòng đất vậy.
Khi từng thứ mới lạ dần dần xuất hiện trước mặt Mã Di và Vĩ Ngạn, vẻ mặt của họ lại càng thêm biến đổi, bọn họ nằm mơ cũng không nghĩ tới, phía sau một Lý Hải Quận phồn vinh phát triển này thì lại còn có một kế hoạch cực lớn đến mức làm cho người ta sợ hãi như thế đang được tiến hành.
– Phất Lạc, ngươi thật đáng ghét a, Lý Hải Quận có kế hoạch như vậy, vậy mà đến một chút mà ngươi cũng không lộ ra, cái miệng cũng thật là kín a!
Mã Di quá mức kinh ngạc, liền liếc mắt Phất Lạc một cái, thấp giọng nói.
– Đây là cơ mật, làm sao có thể nói lung tung được!
Phất Lạc không chút đổi sắc, nhẹ nhàng đáp.
– Cái gì gọi là nói lung tung? Ta là gì của ngươi? Nói với ta mà cũng gọi là nói lung tung ư? Trong lòng ngươi rốt cuộc là Tiêu Hoằng quan trọng, hay là ta quan trọng!
Mã Di bĩu môi, vẻ mặt “ghen tuông” nói.
– Tiêu Hoằng a!
Phất Lạc trả lời gần như không cần nghĩ ngợi.
Mã Di nghe vậy, bước chân hơi dừng lại một chút, vẻ mặt tức giận trở nên tái mét, sau đó là chuyển sang màu xanh tím, cũng giống như một thùng thuốc nổ đã bị kích nổ, nhưng lại đang bị áp chế lại.
– Hừ, Phất Lạc, lúc khác ta sẽ tìm ngươi tính sổ, chuyện này ta nhớ kỹ rồi đấy!
Mã Di cắn răng, rít ra mấy chữ này.
Trái lại thì Phất Lạc vẫn mang bộ dáng không thèm quan tâm.
Lúc này thì Tiêu Hoằng đã đi vào trong văn phòng của Phất Minh Qua, mà Phất Minh Qua thì đã đợi tại đây từ lâu rồi.
– Tham kiến bốn vị Quận trưởng.
Nhìn thấy đám người Tiêu Hoằng đi đến, Phất Minh Qua hơi cúi người, khí sắc toàn thân thoạt nhìn là khá tốt, so sánh với trước kia thì có vẻ lên tinh thần hơn nhiều.
– Không cần đa lễ, thời gian sắp tới rồi, đã chuẩn bị tốt chưa?
Tiêu Hoằng nhìn Ma Văn thời gian, nhẹ giọng nói.
– Tất cả đã sắp xếp xong.
Phất Minh Qua nói xong, liền đưa tay mời đám người Tiêu Hoằng, sau đó đi thẳng đến thông đạo nối với căn cứ Hải Quân trong lòng đất, thông đạo này có thể đi thông tới các bến tàu, ở giữa được dùng băng chuyền tốc độ cao nối lại với nhau.
Khi Mã Di và Vĩ Ngạn đi qua thông đạo, bọn họ có thể nói là càng nhìn càng kinh hãi, bất kể như thế nào thì bọn họ cũng không nghĩ tới, căn cứ Hải Quân trong lòng đất này lại khổng lồ đến như thế.
Nơi đây gần như giống với một thế giới trong lòng đất vậy.
Nhưng đây vẫn chỉ là bắt đầu mà thôi, ngay khi đám người Tiêu Hoằng đi trên băng chuyền trong lòng đất được mười mấy phút, thì đã tới được bến tàu Số 5.
Lúc này thì Mã Di, Vĩ Ngạn coi như đã hoàn toàn cứng người ngay tại chỗ.
Chỉ tính riêng thể tích thì bến tàu Số 5 còn lớn hơn so với các bến tàu khác rất nhiều lần, tại khu trung tâm, Thủy Trung Bá Vương Hào có chiều dài ước chừng 550 thước, chiều rộng lên tới 100 thước, đang được tiến hành kiểm tra lần cuối cùng.
Một con quái vật lớn như vậy làm cho người ta có cảm giác, đây giống như một căn cứ có thể di chuyển dưới nước vậy, chỉ nhìn bề ngoài thì sẽ làm cho người ta có một cảm giác rất chấn động.
Thiên Tế Tỉnh có thể có thứ này, thật sự làm cho người ta tràn ngập vẻ khó tin.
Tải eBook tại:
Chương 932: Rời Bến
C
ác… các ngươi rốt cuộc là làm như thế nào được vậy?
Mã Di vẻ mặt khiếp sợ hỏi.
Vĩ Ngạn đứng một bên thì vẻ mặt cũng liên tục rung động.
– Dùng tiền và kỹ thuật chồng chất mà ra.
Tiêu Hoằng nhẹ giọng đáp, sau đó nói:
– Chờ một chút nữa, chúng ta sẽ cưỡi thứ này để chạy tới quần đảo đôi kia!
– Căn cứ Hải Quân này dường như đã thành lập từ rất lâu, vì sao trong cuộc tổng tiến công của Cao Tương Chân Nghĩa Quốc không lâu trước đây lại không lộ ra chút nào vậy?
Mã Di thật cẩn thận hỏi Tiêu Hoằng.
– Có cần thiết hay sao?
Tiêu Hoằng hỏi ngược lại một câu.
– Kỳ thật khi Thịnh Thế Châu tấn công Sùng Cao Châu, thì Ma Văn tàu ngầm của chúng ta cũng đã vào vị trí, chỉ cần chỗ các ngươi xảy ra chuyện ngoài ý muốn, thì Ma Văn tàu ngầm của chúng ta sẽ bắn ra phi đạn viễn trình để trợ giúp.
Phất Lạc đứng bên cạnh Mã Di, nhỏ giọng nói.
– Hừ!
Liếc Phất Lạc một cái, Mã Di không kiềm được khẽ hừ một tiếng, vẫn mang là bộ dáng tiểu công chúa kiêu ngạo, tới tận lúc này mà nàng vẫn còn canh cánh trong lòng đối với câu nói khi nãy của Phất Lạc.
– Thật ra việc xuất động Ma Văn tàu ngầm thì khi trước ta cũng không đồng ý, dù sao thì vẫn còn chưa tới lúc để lộ nó ra, tuy nhiên Phất Lạc lo lắng tẩu tẩu xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nên mới cực lực yêu cầu phái Ma Văn tàu ngầm ra ngoài, âm thầm trợ giúp Phong Cốc Quận, do đó hắn còn gây ra một chút mâu thuẫn nhỏ với ta, sau đó ta cũng không chịu nổi hắn quấy nhiễu, nên mới đồng ý.
Tiêu Hoằng đứng ở một bên, cười ha hả, giải vây cho Phất Lạc.
– Thực sự có việc này ư?
Mã Di dùng ánh mắt hồ nghi nhìn Phất Lạc một cái, sau đó hỏi.
Trái lại thì Tiêu Hoằng lại dùng động tác cực kỳ bí mật, chỉ chỉ về phía Mã Di, sau đó nhìn về phía Phất Lạc mà đánh mắt vài cái.
– Khụ khụ, ách… Đúng là… đúng là như vậy.
Phất Lạc ho nhẹ hai tiếng, kiên trì nói.
– Hừ.
Mã Di lại một lần nữa khẽ hừ một tiếng, tuy nhiên, lần này thì thanh âm rõ ràng đã dịu đi rất nhiều rồi.
Về phần Vĩ Ngạn đứng ở một bên thì chỉ biết lắc lắc đầu, vẻ mặt bất đắc dĩ, hắn quen biết Phất Lạc và Mã Di đã hơn 1000 năm rồi, gần như từ khi Phất Lạc theo đuổi Mã Di cho tới khi hai người kết hôn thì đều có bộ dáng kiểu này, giống như thời tiết của Lý Tư Giai Nội Hải, không ngừng biến đổi.
Không phải đợi lâu, đại khái chỉ sau nửa tiếng thì đợi kiểm tra cuối cùng đã tiến hành xong, hơn một trăm thuyền viên tiến vào bên trong con tàu, lúc này thì Tiêu Hoằng mới cùng đám người Mã Di, cùng với hơn một trăm thành viên đội quân tù nhân được võ trang hạng nặng, tiến vào trong Thủy Trung Bá Vương Hào.
Tiến vào trong Thủy Trung Bá Vương Hào, đám người Tiêu Hoằng không khó nhận ra rằng, không gian nơi này còn rộng hơn Trường Tích Hào rất nhiều lần.
Ngoài một số kho hàng to lớn ra thì còn có một khu vực chuyên môn để cho thuyền viên nghỉ ngơi, môi trường cũng coi như không tồi.
Đi vào trong phòng chỉ huy của Thủy Trung Bá Vương Hào, Tiêu Hoằng và đám người Mã Di liền trực tiếp ngồi ngay ngắn.
Rất nhanh, sau khi Thủy Trung Bá Vương Hào hoàn toàn được khởi động, đồng thời tất cả được xác định là bình thường, miệng cống hợp kim vô cùng lớn phía trước Thủy Trung Bá Vương Hào liền chậm rãi mở ra, dòng nước cuồn cuộn lập tức ập vào trong.
Đợi khi nước biển tràn vào đầy, đạt tới mức cân bằng với mặt biển, Thủy Trung Bá Vương Hào khổng lồ mới khởi động 22 cái Ma Văn động cơ tại phần đuôi, từ từ đi theo miệng cống khổng lồ này để ra ngoài, trực tiếp tiến vào trong biển sâu mà di chuyển.
Gần như ngay khi Thủy Trung Bá Vương Hào vừa mới tiến vào trong đáy biển sâu, thì bốn chiếc Trường Tích Hào đã lập tức xuất hiện hai bên của Thủy Trung Bá Vương Hào, thực hiện nhiệm vụ hộ tống.
Thông qua cửa sổ quan sát, nhìn thấy Trường Tích Hào rất tinh xảo và đẹp đẽ đang yên lặng xuất hiện, trên mặt Mã Di và Vĩ Ngạn lại một lần nữa hiện lên vẻ ngạc nhiên.
Cảnh tượng này dường như đã nói lại cho bọn họ một lần nữa, lực lượng dưới nước của Lý Hải Quận đã có quy mô ban đầu rất hoành tráng rồi.
Sau đó, Thủy Trung Bá Vương Hào khổng lồ ngay lập tức đi về phía quần đảo đổi tại trung tâm của Lý Tư Giai Nội Hải.
Tuy rằng ven đường gặp phải rất nhiều linh thú dưới nước, nhưng cuối cùng đều bị bốn chiếc Trường Tích Hào trực tiếp yên lặng xử lý, sau đó thông qua cánh tay cơ giới khổng lồ của Thủy Trung Bá Vương Hào mà thu chúng vào trong kho hàng, thậm chí còn tiến hành rồi mổ xẻ, thuận tiện cho việc bảo quản.
Cứ như vậy, ước chừng trải qua sáu tiếng dùng tốc độ cao nhất mà đi, Thủy Trung Bá Vương Hào đã tới gần quần đảo đôi kia.
Thông qua dụng cụ ghi hình ảnh lơ lửng trên mặt nước, Tiêu Hoằng và đám người Mã Di mới coi như lần đầu tiên nhìn thấy rõ hình ảnh của quần đảo đôi này, nhìn qua thì cực kỳ quỷ dị.
Thậm chí ngay khi đám người Tiêu Hoằng đang tiến hành quan sát thì còn có một sinh vật màu lam nhạt thuộc hệ rồng đã trực tiếp bơi dán mặt nước, lướt qua phía trên Thủy Trung Bá Vương Hào khổng lồ của Tiêu Hoằng.
– Tình huống cơ bản của quần đảo này thì ta đã nói xong, hiện tại là lúc phân phối nhiệm vụ, Mã Di phụ trách hướng dẫn linh thú hệ rồng, còn ta và Phất Lạc, Vĩ Ngạn, cùng với đội quân tù nhân sẽ phụ trách bảo hộ an toàn của Mã Di, lần đầu tiên đến đây, vì bảo đảm trăm phần trăm an toàn, chúng ta chỉ hoạt động bên rìa hòn đảo, thế nào?
Tiêu Hoằng đề nghị.
– Không thành vấn đề.
– Đều nghe lời ngươi.
Vĩ Ngạn và Mã Di lần lượt trả lời.
Sau đó, Tiêu Hoằng cũng không trì hoãn quá lâu, hắn đứng dậy, mang theo đám người Mã Di đi ra khỏi phòng Tổng chỉ huy.
Đồng thời, Thủy Trung Bá Vương Hào cũng rất phối hợp, từ từ trồi lên mặt nước, thân thể tàu ngầm khổng lồ này nhìn qua rất giống như một hòn đảo, xung quanh thì vẫn có bốn chiếc Trường Tích Hào đang chuyên tâm cảnh giới, bảo hộ Thủy Trung Bá Vương Hào được an toàn bên dưới mặt nước.
Mười mấy phút lúc sau, cửa khoang thuyền trên đỉnh của Thủy Trung Bá Vương Hào được mở ra, đám người Tiêu Hoằng đi ra từ đây, lập tức có thể ngửi được một mùi Sunfua Đioxit (SO2) nhàn nhạt.
Tuy nhiên, đối với đám người Tiêu Hoằng có Ngự lực cao thâm này thì nó cũng không là gì cả, thân thể phát ra các luồng sóng Ngự lực, hoàn toàn có thể ngăn cách các vật chất có hại này khỏi thân thể.
Mà lúc này thì đám người Tiêu Hoằng cũng có thể rõ ràng nhìn thấy tình huống trên toàn bộ hòn đảo, giữa hai ngọn núi siêu lớn này là một đám sinh vật hệ rồng rậm rạp, giống như đám ruồi bọ đang bâu trên miếng thịt thối vậy.
Đứng trên đỉnh tàu ngầm nhìn một chút, Tiêu Hoằng liền cúi đầu, nhìn tư liệu trong tay, những tư liệu này đều là thu hoạch trong gần một tuần của căn cứ Hải Quân, bao gồm các tư liệu cơ bản về quần đảo đôi này.
Cả hòn đảo có không dưới 20 loại sinh vật hệ rồng, có thể nói là số lượng rất đông đúc.
– Lần này, mục tiêu săn bắn chủ yếu của chúng ta là một loại linh thú hệ rồng tên là Xích Dực Long, loại sinh vật này có thể tích tương đối nhỏ, tính cơ động trên không trung khá tốt, mà tính cách cũng l tương đối ôn hòa, hiện tại chúng ta vẫn còn đang trong giai đoạn sơ khai của kế hoạch Long Kỵ Sĩ, nên chọn Xích Dực Long dễ khống chế hơn một chút này, mặc dù không khống chế được thì cũng sẽ không gây ra uy hiếp gì.
Tiêu Hoằng nhìn tư liệu trong tay, ngẩng đầu nói với mọi người.
Đồng thời các thành viên đội quân tù nhân cũng đã quấn quanh một số dụng cụ để khống chế linh thú trên vai, sẵn sàng đợi lệnh xuất phát.
Cứ như vậy, Tiêu Hoằng và đám người Mã Di đơn giản thương lượng vài câu, sau đó khởi động Ma Dực, thật cẩn thận đi tới khu vực ven bờ của quần đảo đôi này.
Gần như ngay khi Tiêu Hoằng vừa mới đi tới bên cạnh hòn đảo, thì hắn lập tức nhìn thấy một con Tấn Xỉ Long có màu đen nhánh, chiều dài ước chừng hơn 20 thước đang mở ra cái miệng to như một bồn máu, sau đó phun ra một luồng lửa màu da cam về phía đám người Tiêu Hoằng, một luồng sóng nhiệt lập tức đập vào mặt mọi người.
Đối mặt với cảnh này, Tiêu Hoằng vừa mới khởi động Hàn Võ, kết quả lại phát hiện ra Vĩ Ngạn đứng phía sau đã có hành động, hắn khởi động toàn bộ Chiến Văn loại nguyên tố mà bản thân am hiểu, năm ngón tay mở ra, trong nháy mắt một luồng Băng Bạo đã từ trong bàn tay của Vĩ Ngạn bắn ra ngoài, hình thành một luồng khí lạnh như băng.
Luồng lửa hùng hổ kia của Tấn Xỉ Long còn chưa được hoàn toàn hình thành, thì Băng Bạo đã hoàn toàn dập tắt luồng lửa này, sau đó lại hoàn toàn đóng băng Tấn Xỉ Long vào trong.
Ầm ầm!
Chỉ trong nháy mắt, toàn thân Tấn Xỉ Long dài chừng 20 thước đã đóng thành băng lạnh, rơi thẳng tắp xuống mặt đất, đồng thời giống như một bức tượng băng, vỡ vụn ra.
Toàn bộ động tác có thể nói là vô cùng lưu loát, sau đó hắn lại vô cùng tự giác, đứng phía trước Tiêu Hoằng.
Những người khác nhìn thấy Vĩ Ngạn ra tay, ánh mắt không kiềm được khẽ động, hiển nhiên danh hiệu “người mạnh nhất” của Tống Táng kỵ sĩ đoàn vào lúc này thì cũng không phải là hư danh.
Trái lại thì Mã Di cũng không có gì ngạc nhiên, thần sắc vẫn chưa động, chỉ sửa sang lại một chút bộ áo khoác trên người, sau đó ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời.
Trong luồng sương mù thật dày, bóng dáng của các linh thú hệ rồng lúc ẩn lúc hiện, rất nhanh thì hai mắt Mã Di đã tập trung vào một con Xích Dực Long toàn thân màu da cam, đôi cánh có màu đỏ như lửa, chiều dài đại khái khoảng 11 đến 12 thước, toàn thân có hình giọt nước, tốc độ phi hành cực nhanh, trong miệng có hàm răng phẳng và nhỏ, cho thấy nó chủ yếu là ăn thực vật.
Sau khi tập trung vào con Xích Dực Long kia, Mã Di lập tức nhẹ nhàng nâng lên cánh tay, trong nháy mắt, từ trong lòng bàn tay theo tư thế “lan hoa chỉ” đã bắn ra một luồng sóng Ngự lực nhẹ nhàng.
Sau một lát, tốc độ phi hành của con Xích Dực Long kia trên không trung bắt đầu trở nên chậm lại, đồng thời ánh mắt nhìn về phía dáng người thon thả và hấp dẫn của Mã Di, rồi từ từ thử tới gần Mã Di.
Lúc này ánh mắt của đám người Tiêu Hoằng, Vĩ Ngạn, Phất Lạc cũng đồng loạt trở nên cảnh giác, đề phòng bất kỳ tình huống bất ngờ nào có thể xảy ra.
– Các ngươi không cần khẩn trương như vậy, ta có thể cảm nhận được nó rất ôn hòa và ngoan ngoãn.
Mã Di bỗng nhiên nhẹ nhàng nói.
Ngay sau đó, con Xích Dực Long kia đã từng chút một tới gần Mã Di, trong nháy mắt đã đi tới trước mặt Tiêu Hoằng, khoảng cách không đến 5 thước.
Mặc dù đây đã được coi như một con linh thú hệ rồng thuộc loại nhỏ, nhưng trong mắt Tiêu Hoằng thì nó vẫn là một con quái vật to lớn.
– Các ngươi có thể đi lên, nhớ kỹ động tác phải nhẹ nhàng một chút.
Mã Di tiếp tục nói.
Đồng thời Thiết Nam đã cầm linh thú dụng cụ khống chế linh thú trong tay, thật cẩn thận đi vòng ra sau lưng Xích Dực Long, sau đó khởi động Dực Văn, đột nhiên tới gần phần đầu của nó, vô cùng thuần thục cố định dụng cụ khống chế linh thú vào đầu của Xích Dực Long, sau đó khởi động khi văn trên dụng cụ này, đồng thời thiết lập hình thức “hôn mê”.
Ngay sau đó, đôi mắt to lớn của Xích Dực Long chớp chớp, nó gập cánh lại, lẳng lặng chìm vào giấc ngủ.
Nhìn thấy cảnh này, Tiêu Hoằng không kiềm được hơi thở phào một chút, sau đó lại phất tay về phía Phất Lạc, Phất Lạc hiểu ý, lấy ra tấm lưới năng lượng Ma Văn của Đại Ngự Sư cấp năm do Cơ Ốc chế tạo ra, sau đó khởi động, trực tiếp bắn ra một tấm lưới năng lượng to lớn màu vàng, nhẹ nhàng phủ lên Xích Dực Long đang ngủ say, lúc này mới coi như đã hoàn toàn khống chế được con Xích Dực Long này.
Tải eBook tại:
Chương 933: Ma Đà Cô
A
ds Sau khi Xích Dực Long hoàntoàn bị khống chế, Thiết Nam, Mặt Thẹo và vài tên Đại Ngự Sư liền nắmchặt Xích Dực Long, đặt nó vào trên boong tàu của Thủy Trung Bá Vương.
Đồng thời còn có một cánh tay cơ giới Ma Văn được nữa duỗi ra, thật cẩnthận nhấc Xích Dực Long đang ngủ say này, đặt vào trong kho hàng.
Ở bên kia, đám người Tiêu Hoằng chỉ dừng lại khoảng một phút đồng hồ,sửa sang lại một chút, sau đó thật cẩn thận đi về phía trung tâm hònđảo, tới gần khoảng mấy trăm thước, bắt đầu tìm kiếm một con Xích DựcLong tiếp theo, hoặc là một con Hỏa Diễm Long có thể chịu đựng đượcnhiệt độ cực nóng.
Dựa theo kế hoạch ban đầu, chỉ riêng sinh vật hệ rồng có thể chịu rét và chịu đựng nhiệt độ cực nóng thì đã có 50 con, lần lượt giao cho PhongCốc Quận và Hồng Phong Quận, sau đó sẽ do ba quận này liên hợp triểnkhai kế hoạch Long Kỵ Sĩ.
Mà hai quận này thì đã tự chọn lựa ra 100 binh sĩ đầu tiên làm Long KỵSĩ ngay trong tuần trước, chủ yếu chính là khống chế linh thú.
Hình thức huấn luyện hoàn toàn dựa theo không quân, thậm chí Lý Hải Quận còn chuyên môn nghiên cứu sản xuất chiến giáp cho Long Kỵ Sĩ, cùng vớiChiến Văn dễ sử dụng trên không trung.
Gần như ngay khi Tiêu Hoằng tới gần quần đảo đôi này, trong hòn đảo đãcó một đám linh thú hệ rồng đông đúc bay lên trời, trong đó có bảy, támcon đang lao tới phía Tiêu Hoằng.
Thấy vậy, trong lòng Tiêu Hoằng rất rõ ràng, nếu không có ba lão quáiNgự Hồn đi cùng, thì cho dù có toàn bọ đội quân tù nhân đến đây, thìcũng sẽ mười phần nguy hiểm.
Đồng thời, gần như ngay khi bảy, tám con linh thú hệ rồng hình dáng khác nhau này đang vồ tới phía Tiêu Hoằng, thì Vĩ Ngạn đã vung hai tay lên,một tay là hỏa diễm màu đỏ, tay kia là lốc xoáy băng màu lam nhạt, haitay khẽ chống lên giữa không trung, hai luồng lốc xoáy liền bắn thẳngđến phía chân trời, khiến cho luồng sương mù quay cuồng ngập trời.
Trong nháy mắt, bảy, tám con linh thú hệ rồng đã hoàn toàn bị xử lý, Tiêu Hoằng nhìn mà ít nhiều có chút hết hồn.
– Vĩ Ngạn tiền bối, nhẹ tay một chút, không nên khuấy động tầng mây dàyđặc trên kia, nếu không sẽ rất dễ dàng bị Cao Tương Chân Nghĩa Quốc phát hiện từ bên ngoài tầng khí quyển.
Nơi này cũng không phải là Thiên TếTỉnh, phải lượng sức mà làm!
Tiêu Hoằng nhỏ giọng nói, sợ Vĩ Ngạn sẩy tay một chút, khiến cho mọicông sức trước đây sụp đổ, như vậy thì đúng là mất nhiều hơn được.
– Biết rồi.
Vĩ Ngạn vẫn bình thản, hơi gật gật đầu về phía Tiêu Hoằng.
Mà ở bên kia, Mã Di cũng không để ý đến Vĩ Ngạn, ánh mắt của nàng đangtập trung vào một linh thú hệ rồng thích hợp, tiếp tục sử dụng phươngpháp vừa rồi để bắt lấy, sau đó mang đi.
Đại khái chỉ sau một giờ, Mã Di đã dùng loại phương pháp này, dưới sựtrợ giúp của mọi người, đã bắt được hơn hai mươi con linh thú hệ rồng,đồng thời do có kinh nghiệm, nên tốc độ cũng càng lúc càng nhanh.
Màtrọng yếu hơn là, linh thú hệ rồng tại nơi này thật sự là rất nhiều.
Chỉ riêng Vĩ Ngạn thì cũng đã xử lý không dưới mấy chục con rồi.
Trái lại thì Tiêu Hoằng vẫn đứng tại chỗ, có chút rảnh rỗi, nhiệm vụ thủ hộ thì có Vĩ Ngạn và Phất Lạc cũng đã đủ rồi, còn việc vận chuyển thìlại có Thiết Nam và hơn một trăm thành viên đội quân tù nhân lo liệu,không còn việc gì tới tay hắn nữa.
Ngay cả việc thu gom thi thể của đám linh thú hệ rồng bị Vĩ Ngạn giết chết kia thì cũng đã có Ốc Sư xắn tay vào làm rồi.
Không còn việc gì, Tiêu Hoằng liền nhìn quanh, trực tiếp ngồi lên trênmặt đát, nắm lên một nắm đất, cẩn thận quan sát một chút, chuẩn bị xemcấu tạo và tính chất của đất tại nơi này thế nào, ý đồ tìm ra nguyênnhân tại sao đám sinh vật hệ rồng lại tụ tập tại đây đông như vậy!
Hắn lấy ra một cái bình thủy tinh, bỏ miếng đất vào trong, sau đó hơingẩng đầu, nhìn về bốn phía, khí hậu nơi này cũng khá là quái dị, hiệntại đoàn người Tiêu Hoằng đang ở trung tâm của hòn đảo, độ ẩm lớn tớimức kỳ lạ, trong vòng một giờ mà đã đổ xuống tận ba cơn mưa, mà toàn bộcòn đều là mưa to, mà những cơn mưa này tới nhanh, nhưng đi thì lại càng nhanh hơn.
Không khí từ sườn đông thổi tới thì có nhiệt độ không thấp, nhưng từphía tây thì lại vô cùng râm mát, chỉ cần khẽ đổi hướng một chút, thìnhiệt độ không khí có lẽ sẽ từ hơn 30 độ, trực tiếp giảm xuống đến chỉcó 1 đến 2 độ mà thôi.
– Ân?
Ngay khi Tiêu Hoằng nhìn chung quanh, thì hắn bỗng không kiềm được thốt lên, trong mắt lại hiện ra ánh sáng lấp lánh.
Bởi vì Tiêu Hoằng đã phát hiện ra một đống gì đó có màu vàng từ cách đây khoảng mấy chục thước, ngay bên dưới một cái cây quái dị, đây là mộtcây thuộc loài nấm, trên chóp nấm xòe ra kia có các đốm màu lục, phát ra ánh huỳnh quang lờ mờ.
– Ma đà cô?
Tiêu Hoằng tự nói một câu, rồi lại có cảm giác như không thể tin được vào hai mắt của mình, cặp mắt sáng lên.
Nên biết rằng, Ma đà cô này chính là tài liệu chế văn siêu đỉnh cấp, giá trị của thứ này không thua gì máu Kim quan điêu biến dị, phi thườngthưa thớt.
Nói đúng ra, Ma đà cô này cũng cũng chỉ ở trong loại môi trường biếnthái này, thì mới có thể sinh trưởng ra được, xác xuất mọc được một câythì vẫn vô cùng nhỏ.
Phát hiện ra thứ này, Tiêu Hoằng mừng như điên, chỉ là vào lúc này, Tiêu Hoằng cũng không bị sự vui mừng này làm cho váng đầu, hắn lấy ra mộtcái Ma Văn thăm dò loại nhỏ, xác định bốn phía không có linh thú kíchthước lớn nào, lại ngẩng đầu lên, xác định bầu trời tạm thời không cóđàn linh thú hệ rồng quy mô lớn mò tới, lúc này Tiêu Hoằng mới cắn răng, khởi động Ma Dực vọt ra, trong chớp mắt đã lao tới gần Ma đà cô, NhượcThủy đoản đao cũng đã được hắn rút ra, trong đầu thì liên tiếp cân nhắcnhững điều cần chú ý về Ma đà cô này.
Đại khái chỉ sau một giây tạm dừng, Tiêu Hoằng đã sử dụng Nhược Thủyđoản đao vô cùng sắc bén, trực tiếp cắt cả khóm Ma đà cô kèm theo bùnđất nữa xuống.
Sau đó hắn lập tức ôm cả khóm Ma đà cô này, quay về phía sau Vĩ Ngạn,cũng vội vàng lấy từ trong khe nứt không gian ra một cái bình tinh hóakhi trước dùng để chứa Năng Long năng lượng đoàn, nhưng không dùng đến,thật cẩn thận bỏ Ma đà cô vào trong đó, đậy kín lại.
Chỉ riêng một gốc Ma đà cô cao khoảng 30 cm này thì cũng đã đủ để cho Tiêu Hoằng dùng trong một đoạn thời gian rồi.
Công hiệu của Ma đà cô cũng khá lớn, nếu kết hợp với tài liệu tăng cường Ngự lực, thì sẽ làm cường hóa hiệu quả tăng lên Ngự lực, nếu như kếthợp với dược vật tăng cường thể chất, thì sẽ có thể cường hóa khí lực.
Có thể nói đây là một loại tài liệu có khả năng cường hóa vạn năng.
Có thể nói, đạt được một gốc Ma đà cô như vậy, một chuyến đi này củaTiêu Hoằng cũng không lỗ vốn rồi, về phần những người khác, tuy rằngthấy động tác của Tiêu Hoằng, nhưng cũng không quá chú ý, chỉ nhìn thấyTiêu Hoằng ngồi trên mặt đất, đang lúi húi làm gì đó mà thôi.
Thu xếp xong gốc Ma đà cô này, Tiêu Hoằng lại bắt đầu nhìn về bốn phía,xem còn có thể tìm kiếm được kỳ trân dị bảo nào nữa hay không, giờ khắcnày Tiêu Hoằng có cảm giác bản thân mình giống như một con bạc, kiếmđược một món rồi, lại còn muốn lao theo tiếp mà kiếm chác nữa.
Tuy nhiên, Tiêu Hoằng cũng vẫn rất có chừng mực, trong đầu vẫn luôn lấy an toàn là ưu tiên hàng đầu.
Cứ như vậy, ước chừng khoảng bảy tiếng đồng hồ trôi qua, vào lúc chạngvạng, 100 con linh thú hệ rồng mới bị bắt xong, có ba lão quái Ngự Hồn,tất cả đều có vẻ vô cùng thuận lợi.
Về phần Tiêu Hoằng thì cũng tìm kiếm ở xung quanh được không ít thứ tốt, đương nhiên, thứ tốt nhất vẫn là loại tài liệu hiếm có là Ma đà cô này.
Thấy sắc trời đã dần dần trở nên ảm đạm, đoàn người, Tiêu Hoằng liềnkhông lưu luyến gì tại đây nữa, lần lượt đi vào trong Thủy Trung BáVương Hào.
Xác nhận toàn bộ nhân viên đã quay lại, không còn để quên thứ gì nữa,thì chiếc Thủy Trung Bá Vương Hào khổng lồ kia mới lặng lẽ chìm vàotrong lòng biển, trong nháy mắt, toàn bộ quần đảo đôi này lại một lầnnữa khôi phục tới cảnh tượng khi xưa, dường như bất kỳ điều gì cũng chưa từng xảy ra vậy.
Về phần Tiêu Hoằng đã quay về trogn Thủy Trung Bá Vương Hào, thì đã ngay lập tức tiến vào trong một căn phòng kín, bắt đầu sắp xếp lại các tàiliệu quý báu mà mình đạt được, về phần Ma đà cô được đậy kín kia thìTiêu Hoằng không động gì tới nó cả, mà hắn muốn khi quay về sẽ cẩn thậntiến hành xử lý một phen.
Bên kia thì Mã Di và Vĩ Ngạn đã tiến vào trong kho hàng, bắt đầu kiểm tra các con Xích Dực Long và Hỏa Diễm Long đã bắt được.
Trong đó có toàn bộ 52 con Xích Dực Long thuộc về Phong Cốc Quận, 48 con Hỏa Diễm Long thuộc về Hồng Phong Quận, trên cơ bản coi như chia đều,đây cũng chỉ là nhóm đầu tiên, nếu có thể thành công thì còn có thể tiếp tục phát triển và cường hóa nữa.
Ví dụ như có nhiều loại linh thú hệ rồng phối hợp với nhau, nếu loại cóthể tích nhỏ như Xích Dực Long này thì sẽ có tính cơ động cao, chuyênmôn dùng cho tranh đoạt quyền khống chế bầu trời, còn đối với những loại có thể tích khổng lồ, thì sẽ chuyên môn dùng để oanh tạc từ trên khôngtrung.
Ngoài ra thì còn có thể dùng để phát triển quân đội trên mặt đất, ví dụnhư linh thú để xung phong như khi trước đã đề cập và các loại khác.
Thậm chí Đồ Đằng Ma Văn của Ốc Sư cũng có thể tạo được một chút hiệu quả.
Ước chừng khoảng sáu, bảy tiếng sau, vào 4h sáng, Thủy Trung Bá VươngHào khổng lồ rốt cục cũng chẫm rãi đậu lại trong căn cứ Hải Quân, đồngthời thông đạo nối với lòng biển cũng được đóng kín, từng con Xích DựcLong, Hỏa Diễm Long cũng lần lượt được chuyển vào trong căn cứ Hải Quân.
Mã Di và Vĩ Ngạn đi lên trên bờ, tự mở ra khe nứt không gian, nơi nàykhông giống với Lý Tư Giai Nội Hải, không có sấm rền chớp giật quấynhiễu, không có núi lửa phun ra các luồng năng lượng, ở trong Thiên TếTỉnh thì vẫn có thể tùy ý mở ra khe nứt không gian.
Sau đó, Mã Di và Vĩ Ngạn liền cẩn thận vận chuyển Xích Dực Long, Hỏa Diễm Long về trong quận của mình.
Về phần Tiêu Hoằng thì vẫn ở trong Thủy Trung Bá Vương Hào, ngủ được vài giờ, sau đó hắn lập tức mang theo các tài liệu cần thiết, đi về tới nơi tu luyện tại vương điện, đồng thời đặt các tài liệu thu được này vàotrong góc phòng, trong đó thì Ma đà cô vẫn được cẩn thận đặt vào trungtâm của các tài liệu này.
Nhìn về phía đám tài liệu trước mắt này, Tiêu Hoằng lại nhìn về phíaThuần lộ thảo, cùng với một lọ dung dịch Hắc kim thủy mẫu ở bên trongtúi.
Trong đầu hắn đang suy nghĩ tìm cách ứng dụng chúng để tu luyện, mauchóng tăng lên cấp bậc Ngự lực của bản thân, hoặc là tinh luyện Ngự lựctrong cơ thể, làm cho nó trở nên càng thêm tinh thuần hơn.
Ước chừng suy nghĩ khoảng 4 đến 5 tiếng đồng hồ, mãi cho tới khi sắctrời đã sáng rọi, thì Tiêu Hoằng mới cầm bút, bắt đầu viết gì đó trên tờ giấy trắng, dự định thiết kế Ma Văn cùng với Văn đan để dùng cho tuluyện.
Lần này, Tiêu Hoằng vẫn dự định sử dụng một lúc nhiều loại.
Vào giữa trưa, Tiêu Hoằng mới thiết kế xong, đây là một cái Ma Văn tuluyện dùng để ngâm mình, cùng với một loại Văn Đan tu luyện dùng đểngậm.
Nhìn danh sách tài liệu trong tay, gạch bỏ toàn bộ tài liệu mà mình có,sau đó Tiêu Hoằng mới gọi Phất Lạc tới, để cho hắn giúp mình đi mua sắmnhững tài liệu còn lại khác.
Ngoài những tài liệu bị gạch bỏ đi, thì số còn loại trong danh sách thì đều là các loại tài liệu cực kỳ thông thường.
Tải eBook tại:
Chương 934: Cảnh Tỉnh
A
ds Vào buổi chiều, Phất Lạc đãvô cùng nhanh nhẹn đưa tài liệu có trong danh sách tới chỗ Tiêu Hoằng tu luyện, ước chừng có khoảng hai túi du lịch lớn.
Sau đó, Tiêu Hoằng lại dặn dò Phất Lạc một chút về các công việc sắp tới để phát triển Lý Hải Quận, sau đó bỏ Phất Lạc rời đi, còn bản thân hắnthì tám phần là sẽ phải ngây ngốc trong này từ mười ngày đến nửa tháng.
Thấy thân thể cao lớn của Phất Lạc dần dần biến mất phía vách tường,Tiêu Hoằng liền nhanh chóng mở ra hai cái túi du lịch mà Phất Lạc đưatới được, bắt đầu sửa sang lại tài liệu bên trong.
Về phần Văn đan ngậm thì Tiêu Hoằng cũng không còn làm như trước nữa,không phải chế tạo thành miếng mỏng, mà là chế tạo thành hình cầu.
Đồng thời hắn cũng dự định sử dụng kỹ thuật luyện chế của Lạc Đan Luân.
Ngồi trên một chiếc ghế giản dị, Tiêu Hoằng tạm dừng trong chốc lát, hồi tưởng lại quá trình chế tạo bên trong đầu một lượt, sau đó mới nhanhchóng đứng dậy, đi tới cạnh lọ tinh hóa có chứa Ma đà cô kia.
Sau đó hắn thật cẩn thận mở lọ tinh hóa ra, cắt xuống một khối Ma đà cô lớn bằng móng tay, đặt vào trong một cái ống nghiệm.
Một lần nữa đóng kín lọ tinh hóa này lại, Tiêu Hoằng liền vô cùng chuyên chú, xử lý một lượt mười mấy loại tài liệu, thứ gì cần nghiền nát thành phấn thì sẽ nghiền nát thành bột phấn, thứ gì nên ép lấy nước, thì sẽép thành chất lỏng.
Ước chừng trải qua một giờ bận rộn, trước mặt Tiêu Hoằng đã được đặt bảy viên đan dược cmàu da cam, có kích thước bằng viên bi thủy tinh, dướiánh đèn thì phản xạ ra ánh sáng màu vàng nhạt, tuy nhiên đây vẫn chỉ làhoàn thành bước đầu mà thôi, ngay sau đó Tiêu Hoằng lập tức đặt bảy viên đan dược còn chưa được hoàn toàn sấy khô này vào trong bảy chiếc bìnhsứ kín, sau đó đặt vào trong một chiếc lò luyện mà Phất Lạc vừa mới muavề, đồng thời khởi động Ma Văn đun nóng với nhiệt độ siêu cao.
Trong nháy mắt, toàn bộ căn phòng đã nóng hơn tận vài độ, đồng thời Tiêu Hoằng cũng không dám có chút sơ suất nào, nhìn chằm chằm và nhiệt kếtrên lò luyện, nhiệt độ phải luôn được khống chế khoảng 1000 độ, như vậy thì hiệu quả mới là tốt nhất.
Đại khái trôi qua hai mươi phút thời gian, toàn bộ căn phòng đã trànngập ra một mùi hương thấm vào ruột gan, nhẹ mà mà có c chứa một chútsâu lắng, giống như mùi hoa lài thoang thoảng vậy.
Thậm chí mùi hương còn truyền ra bên ngoài căn nhà, không khỏi làm chocác binh sĩ thủ vệ vương điện bắt đầu nhìn chung quanh, cuối cùng hướngánh mắt về phía căn phòng của Tiêu Hoằng, vẻ mặt kinh ngạc.
Đối với mùi hương này, bản thân Tiêu Hoằng cũng không quá mức để ý, hiện tại hắn cần để ý tới nhiệt độ, chỉ cần cao một chút hay thấp một chútthì cũng đều trực tiếp ảnh hưởng tới dược tính.
Ước chừng trôi qua hai giờ, Tiêu Hoằng đầu đầy mồ hôi, lúc này mới ngừng lại Ma Văn đun nóng siêu nóng này, đợi cho lò luyện nho nhỏ này hoàntoàn được làm lạnh, thì Tiêu Hoằng mới lấy bảy bình sứ nhỏ từ bên trongra ngoài.
Dưới tác dụng của nhiệt độ siêu cao, bảy bình sứ đã bị cháy thành mộtmảnh đen sì, không còn ra bộ dáng gì nữa.
Chỉ có điều, ngay khi TiêuHoằng thật cẩn thận mở bình sứ ra, thì một luồng dược hương nồng đậm đãập vào mặt.
Đan dược bên trong có màu sáng bóng, làm cho người ta có cảm giác chúng giống như các khối bảo thạch hình tròn, dưới ánh đèn thì tản ra hào quang bảy màu.
Nhìn thấy một màn này, trên mặt Tiêu Hoằng rốt cục toát ra nụ cười nhẹ nhõm.
Ngay sau đó, Tiêu Hoằng liền đặt toàn bộ bảy viên đan dược này vào trong một cái chén tinh hóa, đồng thời lấy ra Cấp Hồn Điêu văn đao, bắt đầutạo hình văn lộ thật nhỏ trên bề mặt đan dược, cũng rót Ma Văn dịch vàotrong, sau đó kích hoạt.
Suốt dùng một ngày thời gian, mãi cho tới 8h tối, trước mặt Tiêu Hoằngđã xuất hiện bảy viên Văn đan đẹp đẽ, trên bề mặt Văn đan sáng bóng làcác Ma Văn có màu sắc rực rỡ, cho dù không ăn được, thì chúng cũng tuyệt đối được coi là một tác phẩm nghệ thuật lộng lẫy.
Đây vẫn chưa phải là kết thúc, ngay sau đó, Tiêu Hoằng lại bắt đầu chếtạo Ma Văn chuyên môn dùng cho tu luyện, cho dù phải liên tiếp bận rộn,nhưng bản thân Tiêu Hoằng lại cảm thấy thích thú.
Chỉ cần có thể làm việc một cách thật yên lặng như vậy, bản thân Tiêu Hoằng đã phi thường hưởng thụ rồi.
Hoàn thành xong mọi thứ thì đã là vào đêm khuya, tuy nhiên tạm thời Tiêu Hoằng cũng không buồn ngủ, hắn trực tiếp đi tới tầng hai.
Cố định Ma Văn tu luyện trên một cái giá gỗ giản dị, sau khi khởi động,một luồng tia sáng màu vàng được phát ra, chiếu vào trên người TiêuHoằng, đồng thời Tiêu Hoằng cũng bỏ một viên Văn đan vào trong miệng,đồng thời chậm rãi nuốt vào.
Trong nháy mắt, Tiêu Hoằng đã cảm nhận được Ngự lực trong cơ thể lại lần nữa trở nên vô cùng sinh động, cảm giác này tuy rằng còn kém máu Kimquan điêu biến dị, nhưng so với máu Kim quan điêu bình thường thì vẫncực kỳ ngang ngửa với nhau, chỗ duy nhất không giống chính là, đây làthứ do Tiêu Hoằng dùng các công nghệ phức tạp mà chế tạo ra, chứ khôngphải là thứ có sẵn trong thiên nhiên.
Cảm nhận được biến hóa của Ngự lực trong cơ thể, khóe miệng Tiêu Hoằngkhông kiềm được hơi cong lên, sau đó hắn liền khởi động Ma Văn tu luyệnNgự Nhiên, bắt đầu tiến vào quá trình tu luyện buồn tẻ của mình.
Ngay khi Tiêu Hoằng đang không quan tâm tới mọi thứ, chỉ đắm chìm trongtu luyện, thì ở Thánh Tử Thành đang là lúc chính ngọ, mặt trời chóichan.
Ánh nắng ấm áp, làn gió nhẹ thổi qua, tất cả những điều này thì không phải là thứ mà Thiên Tế Tỉnh có thể hưởng thụ được.
Ở trong Áo Cách Tư Thần điện, lúc này Cao Long Đình đang buồn bã đứngtrong căn phòng của mình, trải qua thảm bại của chiến dịch lần trước,không thể phủ nhận, địa vị của Cao Long Đình và Cao Long Văn, ở tronglòng Cao Triết Cơ, thì đều trực tiếp giảm xuống một khoảng lớn.
Thậm chí Cao Long Đình còn có thể cảm nhận được, nếu Cao Triết Cơ mà còn sống lâu thêm mấy chục năm nữa, đợi cho con của hắn trưởng thành lên,thì không biết nó có thể uy hiếp đến địa vị của Cao Long Đình hắn haykhông đây?
Đây tuyệt đối là một vấn đề vô cùng khó giải quyết, cho dù Cao Triết Cơkhông thể tăng lên tới cấp bậc Ngự Hồn, nhưng chỉ bằng thọ mệnh hiệntại, thì rất có thể vẫn sẽ bồi dưỡng được hơn mười đứa con của hắn.
Cao Long Văn thì vẫn còn may, vẫn là Chuẩn thần phụ, cho dù chỉ là mộtcái danh hiệu, nhưng lại là một ưu thế chắc như thép, còn Cao Long Đìnhhắn thì sao? Nếu mà không có thế lực trước mắt, thì hắn sẽ không có gìkhác biệt với các đệ đệ của hắn cả.
– Chết tiệt! Vì cái gì? Rốt cuộc là vì cái gì, đồ con lợn Cao Long Vănkia tại sao lại có thể đạt được thân phận Chuẩn thần phụ, mà ta có tàihoa xuất chúng, nhưng lại chỉ được như thế này, chẳng lẽ chỉ đơn giản là do mẫu thân của ta không phải là người Cao Tương Chân Nghĩa Quốc haysao?
Cao Long Đình ngồi trên đầu giường, hai tay nắm chặt, tràn ngập vẻ không cam lòng.
– Mẫu thân của ngươi không phải là người Cao Tương Chân Nghĩa Quốc, đâynhìn qua là điểm yếu, nhưng ngược lại, vào một số thời điểm nào đó thìnó lại cũng là ưu thế.
Âm thanh của Dịch Phong Mạch bỗng nhiên vang lên bên tai Cao Long Đình,ngay sau đó, Cao Long Đình liền nhìn thấy ở giữa căn phòng ngủ to lớncủa mình bỗng hiện ra một khe nứt không gian, sau đó Dịch Phong Mạchđang chậm rãi từ trong đó bước ra.
– Thì ra là Dịch Phong Mạch lão sư, học sinh bái kiến.
Nhìn thấy Dịch Phong Mạch, Cao Long Đình vội vàng đứng dậy, cúi người thật sâu trước Dịch Phong Mạch, vẻ mặt cung kính.
Nếu ở bên ngoài, thì có lẽ thân phận của Cao Long Đình còn cao hơn DịchPhong Mạch, nhưng mà lúc này, trong lòng Cao Long Đình rất rõ ràng, hắnchỉ có Dịch Phong Mạch là có thể hoàn toàn dựa vào mà thôi.
– Đúng vậy, hiện tại ngươi đang ở trong thời kỳ khó khăn, nhưng làm gìcó ai cả đời được thuận buồm xuôi gió đâu? Hiện tại ngươi cần phải làmchính là suy nghĩ lại, tỉ mỉ bố cục, không nên giống như trước kia, chỉbiết tới cái trước mắt, có một số thời điểm thì cần phải biết học “ám độ Trần Thương”.*
Dịch Phong Mạch chắp tay sau lưng, bình thản nói với Cao Long Đình.
– Học sinh biết, chỉ là không biết, khi nãy lão sư nói huyết thống làđiểm yếu của ta, nhưng cũng là ưu thế của ta, ưu thế này rốt cuộc là ởchỗ nào?
Cao Long Đình hỏi tiếp.
– Ngươi hiện tại nói cho ta biết, Cao Tương Chân Nghĩa Quốc ở trong Xích Nghĩa liên hợp thể, rốt cuộc có địa vị như thế nào?
Dịch Phong Mạch nhẹ giọng hỏi Cao Long Đình.
– Cao Tương Chân Nghĩa Quốc trong toàn bộ Thái Qua Vũ Trụ thì cũng làcường quốc siêu cấp, là một trong các quốc gia trụ cột của Xích Nghĩaliên hợp thể.
Cao Long Đình gần như theo bản năng nói ra.
– Sách ư, ở trong thứ này thì đều là những thứ dối trá đó mà thôi, nói theo cách nghĩ của ngươi đi!
Dịch Phong Mạch khẽ nhếch miệng, hơi nhăn mày, nói.
– Cái này…
Lần này thì Cao Long Đình có chút chần chờ, không phải hắn không biết, mà là điều này thật sự không tiện nói ra.
– Ngươi không muốn nói, vậy thì ta sẽ nói cho ngươi, Cao Tương ChânNghĩa Quốc chính là một con chó của Xích Nghĩa liên hợp thể, Thượng Bang Chân Nghĩa Quốc suất lĩnh các quốc gia trong Xích Nghĩa, hoàn toàn đánh cho đám người còn sót lại của Lạc Đan Luân đế quốc thành tàn phế, đểcho Cao Tương Chân Nghĩa Quốc đến thay Xích Nghĩa liên hợp thể làm nhiệm vụ giữ nhà, hoàn toàn san bằng Thiên Tế Tỉnh, không có gì hơn cả.
Hơnnữa cho dù Xích Nghĩa liên hợp thể đồng minh cũng có cường đại hơn nữa,thì cũng sẽ không so được với Tân Bối Ba liên hợp thể, chính là nơi màmột nửa huyết thống của ngươi xuất phát ra!
Dịch Phong Mạch hạ giọng nói.
Nghe Dịch Phong Mạch nói câu này, sắc mặt Cao Long Đình hơi biến đổi, hắn dường như có một chút hiểu ra.
– Mà ngươi thì cần phải nghĩ xa ra một chút, không nên chỉ hướng ánh mắt vào mấy mảnh đất trước mặt này, mà cần phải suy nghĩ với tầm vĩ mô, với thân phận hiện tại của ngươi, có thể giao hảo cùng Thượng Bang ChânNghĩa Quốc và Tân Bối Ba liên hợp thể, tăng cường đi lại, từ đó đạt được bên ngoài ủng hộ, cần làm cho bọn họ biết, nếu ngươi lên ngôi, thì sẽmang đến cho bọn họ chỗ tốt cực lớn!
Dịch Phong Mạch tiếp tục nhẹ nhàng nói.
– Dường như ta đã hiểu ra một chút rồi.
Vẻ mặt Cao Long Đình dần dần trở nên nghiêm túc, nói gằn từng chữ.
– Ngoài ra, việc ngươi còn cần phải làm chính là tận lực khống chế quânlực, nhất là quân đội xung quanh Thánh Tử Thành, cùng với hộ vệ trong Áo Cách Tư Thần Điện, mặc dù không mượn sức được, thì cũng cần dùng lễ vàlợi ích để đối đãi với bọn họ, lung lạc lòng người.
Dịch Phong Mạch tiếp tục dạy bảo.
Cao Long Đình không nói gì nữa, chỉ không ngừng gật đầu.
– Còn nữa, từ hôm nay trở đi, ngươi còn phải học một điều, đó chính là“khiêm tốn”, chỉ đứng ở phía sau, chỉ có khiêm tốn thì mới là thái độthích hợp nhất!
Dịch Phong Mạch tiếp tục dặn dò.
– Đã hiểu!
Cao Long Đình nhẹ giọng đáp lại một tiếng, trong ánh mắt ánh lên một vẻ ác độc.
– Mặt khác còn có một việc, đứa con của bà vợ thứ chín của Thần phụ làCao Long Kiện, nghe nói đã mười tuổi, vô cùng thông minh lanh lợi, cóthể nói là tuyệt đỉnh thiên tài, rất được Thần phụ đại nhân yêu thích,nếu ngươi muốn củng cố hơn vị trí của ngươi, thì cần nghĩ biện pháp diệt trừ tên đệ đệ kia của ngươi đi!
Dịch Phong Mạch bỏ lại những lời này, sau đó chậm rãi rời đi qua khe nứt không gian.
Còn ở một chỗ khác, Hoắc Nhiên cũng tìm Cao Long Văn, phương thức bànluận cũng không khác gì mấy, mà chỗ duy nhất không giống chính là, hắnkhông được “chu đáo” như Dịch Phong Mạch, phong cách cũng không phải là“khiêm tốn”, mà là gióng trống khua chiêng, ra sức bộc lộ “tài hoa” củaCao Long Văn, bù lại khuyết điểm của Thịnh Thế Châu.
Mà Hoắc Nhiên cũng đã chuẩn bị đầy đủ, đó chính là muốn dùng mọi biệnpháp để làm ra vài cái công tích, làm cho Cao Long Văn nổi tiếng, mộtlần giành được địa vị cao trong lòng Cao Triết Cơ.
Có thể nói, vào giờ khắc này, thảm bại qua đi, Cao Tương Chân Nghĩa Quốc vẫn còn chưa khôi phục lại nguyên khí, nhưng cuộc tranh đoạt trong nộibộ lại đã tiến vào giai đoạn gay cấn rồi.
*Chú thích: Ám độ Trần Thương – Chọn con đường, cách thức tấn công màkhông ai nghĩ tới.
Theo điển tích, thời Hán- Sở tranh hùng, Lưu Bang bịHạng Vũ ép vào đóng quân trong vùng Ba Thục hẻo lánh khó ra được TrungNguyên.
Hàn Tín bèn bày kế vờ sửa đường sạn đạo nhưng lại ngầm dẫn quânđi đường hẻm để đánh úp ải Trần Thương, mở đường ra Trung Nguyên choquân Hán.
Tải eBook tại:
Chương 935: Cũng Không Phải Vật Phàm
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 936: Bất Ngờ
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 937: Nguy Cơ Nguy Ngập
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 938: Chân Thành Thân Thiết
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 939: Xâm Nhập Vòng Cực Bắc
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:
Chương 940: Đột Biến
I
con_loading { background:url( no-repeat center center; }
Tải eBook tại:








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










