[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 51 : Tiến vào Quỷ Vực 2 (c501-c510)
❮ sautiếp ❯Chương 501: Tiến vào Quỷ Vực 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nghe hắn nói như vậy, tâm thần ba người đều rung động, đối với trình độ trận pháp của Đinh Hạo, ba người hiểu rất rõ ràng, mà mọi thứ ở Quỷ Vực này thần kỳ và quỷ dị như thế, khả năng lớn nhất chính là do những trận pháp tạo thành, nếu bây giờ Đinh Hạo đã nói như vậy, khẳng định là đã phát hiện ra điều gì đó, Đỉnh Hạo cũng không phải là loại người bắn cung không đến đích, nếu không có bất cứ căn cứ nào thì nhất định sẽ không nói như vậy.
Vì thế ba người cũng không nhiều lời, toàn bộ theo sau Đinh Hạo, đi về phía hòn đảo nhỏ đen sì.
Vừa mới đi được vài giây, bỗng bốn người cảm thấy lạnh lẽo, bỗng nhiên có một loại cảm giác đã tiến vào một không gian khác, hòn đảo nhỏ đen sì vốn rõ ràng ngay trước mắt thế mà lại không thấy đâu nữa.
Liếc mắt nhìn một cái, xung quanh bao trùm sự u ám, nhưng không được bao lâu, thế mà toàn bộ không gian đã tràn ngập máu tươi, giữa không khí có một mùi máu tươi nồng đậm!
Mắt thấy chuyện kỳ quái bỗng xảy ra, bốn người đều có loại cảm giác trở tay không kịp, liếc mắt nhìn lẫn nhau, sợ đến mất sắc.
Nào ngờ sự thay đổi không chặt chẽ như thế, chỉ thấy không trung giống như bị máu tươi nhiễm đỏ, giữa không trung trống rỗng bắn ra hàng trăm hàng ngàn Huyết Sắc Cương Mang, tập kích loạn xạ về phía bốn người.
Mắt thấy đó là Huyết Sắc Cương Mang, biểu cảm Huyết Ma Liệt Sơn vô cùng ngạc nhiên, quát to thất thanh: “Sao có thể như vậy?” Lời vừa nói ra, ba người Đinh Hạo một bên không ngừng né tránh, một bên nghi ngờ nhìn Huyết Ma Liệt Sơn.
Thấy ánh mắt nghỉ ngờ của ba người Đỉnh Hạo, cả người Huyết Ma Liệt Sơn vươn lên một Huyết Sắc Cương Tráo, khi bị tập kích chỉ cần cầm cái khiên đi vòng quanh mà thôi, rõ ràng các Cương Mang sắp sửa tập kích Huyết Ma Liệt Sơn cũng thay đổi quỹ đạo.
Phất tay về phía nhóm ba người Đinh Hạo đang chật vật tránh né, biểu cảm của Huyết Ma Liệt Sơn cẩn thận mở miệng nói: “Trước tiên cứ né vào Cương Tráo của ta rồi lại nói tiếp.”
Vừa nghe thấy lời này, ba người Đỉnh Hạo không chút khách khí, vội vàng chui vào trong Huyết Sắc Cương Tráo của Huyết Ma Liệt Sơn để né tránh.
Chờ sau khi ba người đứng yên, Huyết Ma Liệt Sơn mới mở miệng nói: “Thế mà khu vực này lại là trận pháp Huyết Lao, nhưng chỉ có ta có huyết mạch Huyết Ma, thứ này tại sao lại xuất hiện ở đây, thật sự là không thể nào hiểu được!”
Thấy Huyết Ma Liệt Sơn nói như vậy, ba người Đỉnh Hạo cũng sửng sốt không thôi, nhưng cũng không biết nguyên nhân là gì, dù sao đối với Quỷ Vực thần kỳ và quỷ dị này thì bốn người bọn họ đã hiểu sâu vào người rồi, cũng không quan tâm nó có phải Huyết Lao không, điều quan trọng nhất bây giờ đó là làm thế nào để ra ngoài.
Bởi vì vậy Đinh Hạo mới nói tiếp: “Tạm thời không nhắc đến chuyện này nữa, nếu Huyết Lao chính là trận pháp độc môn của Liệt Lão, vậy khẳng định là Liệt Lão biết làm thế nào để ra khỏi Huyết Lao này đúng không?”
Gật đầu, Huyết Ma Liệt Sơn nói: “Đó là đương nhiên, các ngươi ở trong Cương Tráo đừng cử động, ta mang các ngươi ra khỏi Huyết Lao.”
Nói xong lời này, cơ thể Huyết Ma Liệt Sơn chậm rãi di chuyển, chậm rãi bay về phía không trung tràn ngập máu tươi vô tận, trên đường đi Huyết Sắc Cương Mang vẫn ở khắp mọi nơi như cũ, bắn loạn xạ ở khắp mọi nơi không có mục tiêu nhất định, nhưng mỗi lần đến gần Huyết Sắc Cương Tráo của Huyết Ma Liệt Sơn, đều sẽ tự động tránh ra, xem ra quả nhiên Huyết Ma Liệt Sơn đối với Huyết Lao cực kỳ quen thuộc, nếu không thì sẽ không dễ dàng thay đổi sự công kích của Huyết Sắc Cương Mang như vậy.
Trôi qua được một lúc, bốn người chỉ cảm thấy hoàn cảnh xung quanh thay đổi trong nháy mắt, máu tươi vốn ở trên không trung, không ngừng bay vụt qua Huyết Sắc Cương Mang cũng đã biến mất không thấy đâu nhưng vẫn tối tăm không thấy ánh mặt trời như trước, Quỷ Vực âm trầm lại một lần nữa xuất hiện trong tầm nhìn của bốn người.
Nhìn xa xa, hòn đảo nhỏ đen sì mà bốn người vừa tìm đã gần trong gang tấc, thậm chí có thể nhìn thấy hình dạng hồ lô của hòn đảo.
Nhìn thấy nơi này, Đinh Hạo mới biết được vừa rồi bốn người ở Huyết Lao đã không biết đi bao lâu, hòn đảo nhỏ vốn chỉ là một đốm đen bây giờ lại xuất hiện, xem ra khu vực Huyết Lao bao phủ cũng rộng lớn khác thường, nếu không có Huyết Ma Liệt Sơn dẫn đường thì bốn người cũng không biết đến khi nào mới có thể ra khỏi phạm vi khu vực bị Huyết Lao bao phủ.
Nhìn thấy hòn đảo hình hồ lô xuất hiện trước mặt, Đinh Hạo mới thở phào nhẹ nhõm.
Một lát sau, một nhóm người cuối cùng cũng đi tới đảo Hồ Lô, hòn đảo nhỏ này nhỏ hơn đảo Bồng Khâu không dưới cùng trăm ngàn lần, khi nhóm người Đỉnh Hạo đứng vững, liếc mắt là đã có thể nhìn thấy hết toàn bộ hòn đảo nhỏ này, toàn bộ hòn đảo yên tĩnh như chết chóc, cũng không thấy bất kỳ sinh vật sống nào, bầu trời u ám, những tảng đá trên đảo hầu hết đều tối đen.
Chương 502: Bắc Đẩu thất tỉnh 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Đỉnh Hạo chậm rãi đi trên hòn đảo nhỏ, đám người Huyết Ma Liệt Sơn cũng không nhanh không chậm đi theo phía sau Đỉnh Hạo, nhìn thấy vẻ mặt suy tư của Đỉnh Hạo, đám người Liệt Sơn cũng không lên tiếng quấy rầy, đều yên lặng quan sát tình huống xung quanh, mặc dù đám người Huyết Ma Liệt Sơn đều là đại hung trong ma đạo, đối với trận pháp cũng không phải hoàn toàn không biết gì cả, nhưng dù sao bọn họ cũng không phải Thiên Yêu Niếp Thiên nên đối với trận pháp trình độ tương đối cao thâm này tạo nghệ tương đối cao thâm như vậy, quan sát hồi lâu cũng không phát hiện ra có gì kỳ lạ.
Mà Đỉnh Hạo thì khác, hắn vừa đi vừa dừng, còn thỉnh thoảng cầm kiếm nghịch thiên ma gõ vào một tảng đá bên cạnh, hoặc là lấy ra một viên ngọc giản cẩn thận xem xét suy tư, xem ra làm vậy thật sự có thể cảm nhận được gì đó.
Qua không biết bao lâu, Đỉnh Hạo đi tới bên cạnh một tảng đá thật lớn rồi dừng lại, tuy rằng hình dạng tảng đá kia rất lớn, nhưng cũng không có gì đặc biệt, nhưng nó trong mắt mọi người lại giống như sao trên trời, cảm giác này rất kỳ lạ, mà không có bất kỳ lý do căn cứ nào.
“Lão tổ nhìn thế nào mà lại cảm thấy tảng đá này giống như sao trên trời?” Lúc này, rốt cục Lục Bào Lão Tổ không nhịn được nghi hoặc, mở miệng nói.
Đỉnh Hạo gật đầu, trầm giọng nói: “Cảm giác của lão tổ không tồi, tảng đá này đúng là sao trên trời rơi xuống!”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt đám người Huyết Ma Liệt Sơn vô cùng kinh ngạc.
Tất cả đều chăm chú lắng nghe Đỉnh Hạo giải thích tiếp.
Mắt thấy biểu cảm của ba người, Đinh Hạo hít sâu một hơi, sau đó mới mở miệng nói: “Hiện tại ta cũng chỉ suy đoán, nhưng ta nắm chắc tám phần.
Để khẳng định suy đoán của ta là chính xác, bằng chứng chính là những tảng đá khổng lồ chúng ta nhìn thấy trước mắt này!”
Nghe Đinh Hạo không giải thích mà lại nói ra lời này, Huyết Ma Liệt Sơn hỏi: “Có quan hệ gì với những đá này?”
“Ba lão đều là người tu luyện mấy trăm năm, cũng có kiến thức rộng rãi, nhưng ở Tu Chân Giới các ngươi đã từng nhìn thấy tảng đá nào giống như tẳng đá này chưa, có biết tảng đá đó là tảng đá gì không?” Đinh Hạo hỏi.
Lời này vừa nói ra, ba người này mới thật sự chú ý tới vấn đề này, tất cả đều tập trung tỉnh thần nghiên cứu tảng đá này, nhưng sau một lúc.
Ba người đồng thời lắc đầu, tỏ vẻ thật sự không biết lai lịch của tảng đá này.
Đỉnh Hạo gật đầu, mới tiếp tục nói: “Này là đúng rồi.
Bởi vì tảng đá này căn bản không thuộc về lục địa Thiên Huyền, cho nên các ngươi không biết cũng là chuyện bình thường!”
Lời này vừa nói ra, biểu cảm của ba người Huyết Ma Liệt Sơn lại thay đổi, đồng thời nói: “Vậy nó đến từ đâu?”
Đỉnh Hạo chỉ vào hư không, nói: “Trên trời!”
Nghi hoặc trong mắt ba người càng sâu.
Vẫn trông mong nhìn Đỉnh Hạo.
Đỉnh Hạo gật đầu, nói: “Vừa rồi lão tổ nói cảm giác tảng đá này giống như ngôi sao, thành thật mà nói ta cũng có loại cảm giác kỳ quái này.
Hai người các người có cảm giác giống vậy không?” Thấy hai người Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng gật đầu, Đinh Hạo nói: “Này là đúng rồi, nếu như suy đoán của ta không sai, vậy đây chính là thiên thạch rơi từ trên trời xuống, sau khi thiên thạch này rơi xuống, bởi vì hiệu quả kỳ dị của nó, mà đã đồng hóa hết tất cả tảng đá trên hòn đảo nhỏ này, biến chúng từ từ chuyển thành màu giống như nó.
Ta dám cam đoan, trước khi thiên thạch này rơi xuống.
Đá của hòn đảo nhỏ này tuyệt đối không phải như vậy, tất cả là vì chịu ảnh hưởng của nó mới biến thành màu sắc như hiện tại!”
“Trên đời lại có chuyện không thể tưởng tượng nổi như vậy, tảng đá cũng có thể đồng hóa những tảng đá khác?” Độc Ma Vương Diệc Hàn kinh hãi nói.
Đỉnh Hạo gật đầu, khẳng định nói: “Không sai, có chuyện như vậy, chuyện này đã có căn cứ sự thật không thể không tin.”
Thấy Đinh Hạo nói như vậy, Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng gật đầu, ý bảo Đinh Hạo nói tiếp.
“Dựa theo suy đoán của ta, tảng đá này hẳn là đến từ ngôi sao Thiên Quyền trên trời?” Đỉnh Hạo mở miệng nói.
“Sao Thiên Quyền? Bắc Đầu Thất Tỉnh sao Thiên Quyền?” Huyết Ma Liệt Sơn nghỉ hoặc hỏi.
“Đúng vậy, dựa theo vị trí thì hẳn là như vậy, vừa rồi khi chúng ta tiến vào Quỷ Vực, không biết các ngươi có chú ý có bao nhiêu điểm đen rơi vào mắt chúng ta hay không?” Đinh Hạo nói.
Ba người lắc đầu, nói không để ý.
“Bảy, tổng cộng bảy chấm đen!” Đỉnh Hạo khẳng định nói, sau đó lại nói tiếp: “Hơn nữa vị trí của bảy chấm đen mơ hồ phù hợp với vị trí của Bắc Đầu Thất Tỉnh, các ngươi đã từng chú ý đến chưa?” Đỉnh Hạo nói ra lời này, sắc mặt cả ba người thay đổi, Độc Ma Vương Diệc Hàn kia cũng nói: “Nghe tiểu tử ngươi nói như vậy, dường như đúng là như thế thật!”
Chương 503: Bắc Đẩu thất tình 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Đỉnh Hạo gật đầu, tiếp tục giải thích: “Bảy hòn đảo nhỏ này đã tự nhiên hình thành trận pháp Bắc Đầu Thất Tỉnh, sau đó lại có bảy thiên thạch rơi từ trên trời xuống, chúng đến từ Bắc Đầu Thất Tỉnh trên trời, chỉ có thể nói là quá trùng hợp.
Cảnh tượng này con người tuyệt đối không thể làm được, nhưng đây lại quá trùng hợp và quỷ dị, không biết là ông trời cố ý làm, hay là gì khác, mà lại hình thành loại trận pháp cổ quái này.”
“Nếu như ngươi nói, tảng đá này đến từ Bắc Đầu Thất Tỉnh, ngươi dám khẳng định sáu hòn đảo nhỏ khác cũng có tẳng đá giống như vậy không? Ngươi có chắc chắn những tảng đá này đều đến từ Bắc Đẩu Thất Tinh không? Ngươi có chắc vị trí mà sao Bắc Đầu rơi xuống hoàn toàn trùng với vị trí của bảy hòn đảo nhỏ không, chuyện này thật sự quá không có khả năng, thế giới sao có thể xảy ra nhiều chuyện trùng hợp như vậy?” Huyết Ma Liệt Sơn trầm giọng nói.
Đỉnh Hạo gật đầu một cái, nghiêm túc nói: “Ta cũng không dám chắc chắn toàn bộ, cho tới bây giờ tất cả đều chỉ là suy đoán mà thôi, bởi vì đúng như Liệt lão nói, trên đời này không xảy ra nhiều chuyện trùng hợp như vậy, về phần tình huống thật sự thế nào, chúng ta cũng không biết.
Nhưng có một điều chắc chắn, cho dù không phải trùng hợp, thì cũng không phải là người Tu Chân Giới chúng ta làm, ngay cả người tu luyện đến cảnh giới phi thăng lên trời cũng không thể làm được chuyện này, cho dù là người của các giới khác, muốn làm được chuyện này cũng khó như lên trời.
Vì vậy, ta cũng không biết nên trả lời ngươi như thế nào, nếu không phải tình huống ở Quỷ Vực này kỳ lạ.
Ta cũng không dám suy đoán, dù sao chuyện này thật sự không thể tưởng tượng nổi, ngay cả bản thân ta đến bây giờ cũng không tin!”
Nghe Đinh Hạo giải thích như vậy, Huyết Ma Liệt Sơn mới gật đầu.
Không nói gì nữa.
Đỉnh Hạo cười nhạt, nói: “Về phần chuyện này có thật hay không, chúng ta chỉ cần lần lượt đi sáu hòn đảo nhỏ khác một lần, xem có thật sự tồn tại cùng một tảng đá hay không, có thể kết luận suy đoán của ta có đúng hay không.”
Đỉnh Hạo vừa nói như vậy, Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng tao nhã cười cười, nói: “Không sai, tuy rằng ta cũng không quá tin trên đời có chuyện trùng hợp như vậy, nhưng sự hình thành của Quỷ Vực thực sự rất quỷ dị, sự thật bày ra trước mặt.
Thật đúng phải xác nhận từng hòn đảo một.”
Đinh Hạo gật đầu, nói: “Ta còn có chút suy đoán nhưng tạm thời chưa nói đến, chúng ta đến hòn đảo nhỏ tiếp theo xem một chút.
Xem có thật sự như lời ta nói hay không, chờ sau khi xác nhận xong, ta sẽ nói suy đoán tiếp theo của ta cho Tam lão!”
Lời này vừa nói ra, ba người Huyết Ma Liệt Sơn đồng thời gật đầu.
Lại gọi ra Bát Sí Tử Mãng, Đỉnh Hạo lại một lần nữa ngồi xếp bằng trên người Bát Sí Tử Mãng.
Hắn lấy ra một tấm ngọc giản khác, gật đầu với Huyết Ma Liệt Sơn, sau đó nói: “Ba lão đi trước.
Ta để cho mãng xà di theo, ta còn có một chút nghỉ hoặc chính ta cũng chưa đoán ra, cần phải điều tra thêm chút thông tin để xem xét.” Cười cười, Lục Bào Lão Tổ hâm mộ nhìn thoáng qua Bát Sí Tử Mãng dưới người Đỉnh Hạo, mở miệng nói: “Thật không biết tiểu tử ngươi lấy đâu ra vận khí tốt như vậy, vậy mà ngay cả cổ kỳ vật trên mặt đất như Bát Sí Tử Mãng cũng có thể thu phục, quả nhiên là rất lợi hại.”
Nói xong lời này, Lục Bào Lão Tổ dẫn đầu bay về phía chấm đen khác.
Mắt thấy lục bào đã xuất phát, hai người Huyết Ma Độc Ma cũng đuổi theo sau, mà con Bát Sí Tử Mãng dưới thân Đỉnh Hạo, sớm đã thông tri với tâm thần của Đinh Hạo, cũng đi theo phía sau ba người, không nhanh không chậm đi về phía một điểm đen khác.
Đang đi, Đỉnh Hạo đang nhắm mắt đột nhiên mở mắt ra, nhìn ba người cũng đang kinh ngạc, Đỉnh Hạo nói: “Xem ra lại phải chém giết một trận.”
Ba người Huyết Ma Liệt Sơn gật đầu, đồng thời nói: “Không sai.” Thì ra vừa rồi, Đinh Hạo có cảm giác tiến vào một không gian khác, giống như tình hình lúc mấy người gặp phải Huyết Lao.
Quả nhiên, đúng lúc này, bầu trời vốn xám xịt u ám đột nhiên nổi gió lạnh, không gian yên tĩnh truyền đến đủ loại tiếng quỷ kêu khóc quỷ dị, toàn bộ cảnh tượng đột nhiên trở nên âm trầm đáng Sợ, giống như tiến vào hoàng tuyền địa ngục.
Lúc này Lục Bào Lão Tổ hét lớn một tiếng, nói: “Đây là cảnh lần trước lão tổ ta gặp phải khi tiến vào Quỷ Vực!”
Lục Bào Lão Tổ vừa dứt lời, trên bầu trời đột nhiên xuất hiện ác quỷ đầy trời, rít gào lao thẳng về phía bốn người Đinh Hạo, vừa thấy tình hình phát sinh như vậy, bốn người đều nhao nhao rút ra pháp bảo, cuống quýt phát ra kiếm quang cương khí bắn tới đám ác quỷ đang tới, những ác quỷ kia vừa va chạm với kiếm quang cương khí của bốn người, đều thét chói tai rồi biến mất, nhưng những ác quỷ này giống như vô hạn, vừa mới giết chết một nhóm, một nhóm khác nhanh chóng bổ sung vào, không thể nào giết hết được.
Chương 504: Ac quỷ đầy trời 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Mà lúc này, Lục Bào Lão Tổ hét lớn nói: “Mọi người vừa giết vừa đi, những ác quỷ này căn bản không thể tiêu diệt hết được, trước khi hao hết chân khí phải rời khỏi khu vực này.
Chúng ta mới có hy vọng sống sót, nếu không toàn bộ chúng ta phải ở lại đây.” Lục Bào Lão Tổ vừa mới nói xong lời này, cũng đã bay tới một hướng khác, vừa bay vừa tiếp tục tấn công những ác quỷ kia, khi nghe Lục Bào Lão Tổ nói xong lời này, ba người Đỉnh Hạo không có bất kỳ do dự nào, mọi người đều đi theo phía sau Lục Bào Lão Tổ, dù sao Lục Bào Lão Tổ đã trải qua một lần, nghe lời hắn hẳn là không sai.
Cứ như vậy mọi người vừa đi vừa giết, đi không biết bao lâu, đột nhiên Độc Ma Vương Diệc Hàn hét lớn, nói: “Không được, đây là ác quỷ gì mà lại không sợ kiếm quang của ta tấn công!”
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người đều giật mình, quay đầu lại nhìn, quả nhiên là như thế, chỉ thấy trong tầng tầng lớp lớp ác quỷ đột nhiên xuất hiện thêm mấy ác quỷ bốn đầu, toàn thân màu xanh khuôn mặt dữ tợn, như không nhìn thấy ánh sáng màu đen do Độc Ma Vương Diệc Hàn phát ra, gầm gừ lao về phía mọi người.
Bốn người vốn đã hết sức trầy trật, sắc mặt đều thay đổi.
Mà lúc này, mấy con ác quỷ bốn đầu đã lao tới, kiếm quang vừa rồi Độc Ma Vương Diệc Hàn phát ra, chỉ có thể ngăn thân hình của chúng nó một chút, nhưng không thể ngăn cản sự tấn công điên cuồng của chúng.
Hắc hắc cười một tiếng quái dị, mười ngón tay của Huyết Ma Liệt Sơn đột nhiên bắn ra mười đạo u minh quỷ khí cuồng bạo, lập tức xuyên qua cơ thể chúng trước khi mấy con ác quỷ kia đánh úp lại, chỉ nghe vài tiếng quỷ khóc thê lương cổ quái, mấy con ác quỷ có bốn sừng trên đầu đã biến mất không thấy tăm hơi, không để lại bất kỳ tung tích gì.
Thấy Huyết Ma Liệt Sơn sử dụng U Minh Quỷ Chỉ, Đinh Hạo thản nhiên cười, thầm nghĩ dùng U Minh Quỷ Chỉ đối phó những ác quỷ này, đúng là đúng bệnh hốt thuốc!
Mà Lục Bào Lão Tổ và Độc Ma Vương Diệc Hàn lại vô cùng kinh ngạc, kiếm quang của mình không thể làm gì được ác quỷ bốn sừng, nhưng vì sao Huyết Ma Liệt Sơn lại có thể, hơn nữa nhìn tình hình của đốt ngón tay kia, rõ ràng không phải pháp môn bình thường của Huyết Ma Liệt Sơn.
Vì vậy Độc Ma Vương Diệc Hàn mở miệng nói: “Liệt lão sử dụng pháp môn gì vậy, hình như không phải pháp môn tấn công độc nhất của huyết mạch Huyết Ma, nhưng lại có uy lực như vậy.”
Lời này vừa nói ra, Huyết Ma Liệt Sơn nhìn thoáng qua Đinh Hạo, sau khi thấy Đinh Hạo khẽ gật đầu, Liệt Sơn mới nói: “Không sai, U Minh Quỷ Chỉ này xác thực không phải công phu của huyết mạch Huyết Ma ta, đó là một trong những pháp môn tấn công của Vô Cực Ma Tông.
Nếu như hai ngươi có hứng thú, thì có thể tìm tiểu tử Đinh Hạo này hỏi, tất cả pháp môn tấn công mạnh nhất đều nằm trong tay tiểu tử này, nhìn ta cũng vô dụng.”
Thấy Huyết Ma Liệt Sơn nói như vậy, Lục Bào Lão Tổ và hai người Độc Ma Vương Diệc Hàn vừa tiếp tục tấn công ác quỷ xâm nhập, vừa cổ quái nhìn Đỉnh Hạo, ngay cả Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng hơi lộ ra một chút vẻ khát vọng.
Độc Ma Vương Diệc Hàn bị độc công hạn chế.
Không thể tu luyện Vô Cực ma công kia, nhưng vẫn có thể nghiên cứu loại pháp môn tấn công này, huống chi nếu muốn sinh tồn trong Tu Chân Giới, có càng nhiều pháp môn mạnh là tốt nhất.
Mà uy lực của U Minh Quỷ Chỉ, Độc Ma Vương Diệc Hàn vừa thấy Huyết Ma Liệt Sơn sử dụng nó, nên mới có biểu cảm này.
Ngay cả Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng lộ ra khát vọng này, thì
Lục Bào Lão Tổ đương nhiên càng không cần phải nói.
Chỉ thấy Lục Bào Lão Tổ nịnh nọt nhìn Đỉnh Hạo, thỉnh thoảng lại phát ra một loại tiếng cười quái dị khiến Đinh Hạo sởn tóc gáy, Đỉnh Hạo nghe xong cả người nổi đầy da gà, thầm nghĩ tiếng cười lấy lòng của Lục Bào Lão Tổ cũng quá mức khó nghe.
Nhìn biểu cảm của hai người, Đỉnh Hạo thầm nghĩ U Minh Quỷ Chỉ vốn là pháp môn đặc biệt dành cho các trưởng lão của Vô Cực Ma Tông tu luyện.
Pháp môn tấn công mạnh nhất đều nằm trong tay mình, cho dù bọn họ tu luyện.
Sau này dù có phản bội mình, thì mình cũng có cách để khắc chế.
Mà hai người này hiện tại đều là trợ thủ đắc lực của mình, nếu mình có thể cho Huyết Ma Liệt Sơn tu luyện.
Cho bọn họ đương nhiên cũng không sao.
Nghĩ đến đây, Đỉnh Hạo mỉm cười gật đầu, nói với Lục Bào Lão Tổ và Độc Ma Vương Diệc Hàn: “Nếu như hai vị cung phụng muốn tu luyện môn pháp này, đương nhiên là không có vấn đề gì, nhưng phải đợi đến sự kiện quỷ vực lần này.
Nhị lão cảm thấy thế nào?” @ @ @ Ê ñ Œ ñ Ñ @ @ @
Chương 505: Ác quỷ đầy trời 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Ha hả cười, Độc Ma và Lục Bào Lão Tổ đồng thời nói: “Đương nhiên là như vậy!”
Đỉnh Hạo thấy hai người đồng ý, lại nở nụ cười.
Phất tay mang theo một kiếm quang, lập tức tiêu diệt hơn mười ác quỷ lao tới tấn công, sau đó mới tiếp tục hỏi: “Lão tổ, lần trước ngươi có gặp ác quỷ bốn sừng này không?”
Lục Bào Lão Tổ lắc đầu, lộ vẻ sầu khổ, nói: “Lần trước lão tổ ta không đụng phải, xem ra là lão tổ ta vận khí tốt, nếu lần trước gặp phải những ác quỷ bốn đầu này, chỉ sợ lần trước lão tổ ta đã chạy không thoát khỏi khu vực này!”
Nói xong lời này, Lục Bào Lão Tổ lại vung tay tiêu diệt một loạt ác quỷ đang lao tới.
Đỉnh Hạo trầm ngâm một lúc, cũng không mở miệng, tình thế đã nằm ngoài dự đoán của hắn.
Bốn người lại xông giết mấy ngày, Đinh Hạo dần dần cảm giác chân nguyên của mình đã càng ngày càng yếu, nếu như không thể nhanh chóng rời khỏi khu vực này, thì không bao lâu nữa chân nguyên của mình sẽ cạn kiệt.
Mà đám người Huyết Ma Liệt Sơn, không phải trên mặt không còn thần sắc thản nhiên, nhưng cũng hơi lộ ra một chút thần sắc mệt mỏi, chỉ sợ chân nguyên cũng hao tổn quá nhiều.
Bởi vì tu vi của Đỉnh Hạo quá yếu, cho tới nay ba người bọn họ đều bị Đinh Hạo kẹp ở giữa, ác quỷ trên 95% đều bị ba người bọn họ giết chết.
Mà Đinh Hạo chỉ lợi dụng sơ hở giết chất mấy con quỷ nhỏ, nhưng dù vậy, trải qua nhiều ngày như vậy, chân nguyên của Đỉnh Hạo cũng không chịu nổi.
Dù sao ngày đêm chiến đấu một khắc cũng không dừng, chân nguyên từ đầu đến cuối luôn hao phí, hắn không có bất kỳ thời gian thở dốc nào.
Cũng vì như vậy, tuy rằng tu vi của ba người Huyết Ma Liệt Sơn cao hơn rất nhiều so với Đinh Hạo, nhưng vì nguyên nhân ba người bọn họ chịu đòn tấn công chủ yếu của ác quỷ, nên chân nguyên của ba người cũng tiêu hao nhiều hơn Đinh Hạo không biết bao nhiêu lần.
Huống chỉ, thỉnh thoảng còn đụng phải một ít ác quỷ bốn đầu, loại ác quỷ kỳ dị này căn bản không sợ kiếm quang tấn công của hai người độc ma và lục bào, tất cả đều do Huyết Ma Liệt Sơn toàn quyền tiêu diệt.
Cũng chính vì thế, thực lực của Huyết Ma Liệt Sơn vốn mạnh nhất, mà chân nguyên bị tiêu hao cũng nhiều nhất, nhìn biểu cảm bây giờ của gã ta dường như còn mệt mỏi hơn ba người Đỉnh Hạo, xem ra trong khoảng thời gian này, chân nguyên của Huyết Ma Liệt Sơn thật sự đã tiêu hao quá nhiều.
Trong khoảng thời gian này, bốn người Đinh Hạo cũng không nói chuyện với nhau, cả ngày chỉ lặp lại động tác giống nhau, một bên theo Lục Bào Lão Tổ tiến lên, một bên phát ra kiếm quang giết chết ác quỷ quấn quanh.
Bốn người sớm đã chất lặng, Không biết từ lúc nào mà phối hợp ăn ý dị thường.
Mà hôm nay Đỉnh Hạo thấy tất cả mọi người đều mệt mỏi, đường ra cũng không biết bao giờ mới đến cuối, không khỏi giật giật đôi môi đã lâu không cử động, nói: “Lão tổ?”
Lục Bào Lão Tổ kia lại giết chết mấy tên ác quỷ theo hướng của ông, sau đó quay đầu lại, nghỉ hoặc liếc Đinh Hạo một cái, nói: “Là ngươi gọi ta?”
Nhìn vẻ mặt của lục bào, Đinh Hạo biết gần đây tất cả mọi người đã quen với kiểu tàn sát ngày đêm này, dường như đã chết lặng suýt quên cả nói chuyện.
Đỉnh Hạo gật đầu khẳng định nói: “Là ta gọi ngươi, lão tổ có biết chúng ta cần mất bao lâu mới có thể ra khỏi khu vực này không?” Trầm ngâm một lúc, Lục Bào Lão Tổ nói: “Từ lúc chúng ta tiến vào khu vực này cho tới bây giờ đã đi bao lâu rồi?”
“Hai tháng tám ngày!” Đinh Hạo nói.
Lục Bào Lão Tổ gật đầu, nói: “Lúc trước lão tổ ta có lẽ cần hơn ba tháng mới ra khỏi khu vực này, chúng ta chỉ cần chống đỡ hơn một tháng nữa là có thể rời khỏi nơi này!”
Đỉnh Hạo cười khổ một tiếng, nói: “Lão tổ cảm thấy chúng ta có thể chống đỡ đến lúc đó sao? Thật không giấu diếm nhiều nhất là qua nửa tháng, dù sao ta cũng sẽ hao hết chân nguyên, trong lòng ta tự biết rõ thực lực của mình, không biết lão tổ mấy người còn có thể hỗ trợ bao lâu?”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Lục Bào Lão Tổ liền thay đổi, dường như vừa mới nghĩ lại chuyện này, suy nghĩ một chút, cũng là cười khổ nói: “Lão tổ ta có lẽ còn có thể duy trì hai mươi ngày nữa!” Thấy Lục Bào Lão Tổ nói như vậy, trong lòng Đinh Hạo trầm xuống, nhìn hai người Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng quay đầu lại.
Độc Ma Vương Diệc Hàn vừa thấy Đinh Hạo nhìn về phía mình, cũng vô cùng chua xót mở miệng nói: “Tiểu tử ngươi không cần nhìn ta như vậy, thực lực của ta và lục bào có lẽ giống nhau, cũng nhiều lắm cũng có thể kiên trì thêm hai mươi ngày nữa.”
Sau đó ánh mắt chờ mong của Độc Ma Vương Diệc Hàn nhìn về phía Huyết Ma Liệt Sơn.
@ @ @ Ê ñ {3 ñ Ñ @ @ @
Chương 506: Thị Hồn Quỷ Phiên 1
Chuang 507: Thị Hồn Quỷ Phiên 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nhưng Đinh Hạo và Lục Bào Lão Tổ cũng đều nhìn Huyết Ma Liệt Sơn trên trán hơi đổ mồ hôi, dù sao trong bốn người tu vi của Huyết Ma Liệt Sơn là cao nhất, hơn nữa Liệt Sơn lại là một trong mười đại cao thủ của đại lục Tây , hẳn là sẽ cho mọi người một kinh hil
Huyết Ma Liệt Sơn lắc đầu, cổ quái cười cười, biểu cảm trên mặt lộ ra vẻ chua xót, nói: “Nếu không có ác quỷ bốn đầu không ngừng xuất hiện, duy trì thêm năm mươi ngày với ta là không thành vấn đề, nhưng hiện tại bởi vì dọc theo đường đi tất cả loại ác quỷ này đều do ta ra tay tiêu diệt, U Minh Quỷ Chỉ tiêu hao chân nguyên không nhỏ, chỉ sợ ta nhiều nhất cũng chỉ có thể chống đỡ thêm mười ngày nữa!”
Lời này vừa nói ra, tim ba người Đỉnh Hạo hoàn toàn lạnh, xem ra Huyết Ma Liệt Sơn đối phó với ác quỷ bốn đầu nhất định đã tiêu hao rất nhiều chân nguyên, nếu không sẽ không tệ như vậy, bây giờ lại trở thành người không chịu nổi nhất trong bốn người.
Lúc này, trong lòng Đinh Hạo khẽ động, không khỏi nghi hoặc nhìn Lục Bào Lão Tổ, mở miệng nói: “Ngày đó lão tổ có thể tự mình rời khỏi khu vực này, vì sao hiện tại bốn người chúng ta lại không xông ra được?”
Đỉnh Hạo vừa nói lời này, Huyết Ma Độc Ma mặt mang nghỉ hoặc nhìn Lục Bào Lão Tổ.
Lục Bào Lão Tổ xấu hổ sờ sờ đầu, cười khổ nói: “Lần trước lão tổ ta gặp phải ác quỷ căn bản không dày đặc như vậy, mặc dù cũng vô cùng vô tận, nhưng không dày đặc như bây giờ.
Lão tổ ta ước chừng số lượng ác quỷ lúc trước ta gặp phải ít hơn hiện tại gấp mười lần, cũng không đụng phải bất kỳ ác quỷ bốn đầu nào, nếu lúc trước lão tổ ta gặp phải ác quỷ dày đặc như bây giờ, chỉ sợ không chống đỡ được mười ngày, lão tổ đã hồn quy hoàng tuyền!”
Lục Bào Lão Tổ lời này vừa nói ra, ba người mặc dù vô cùng nghỉ hoặc, nhưng cũng không biết rốt cuộc là nguyên nhân gì, chỉ có thể cho rằng mật độ ác quỷ dày đặc có liên quan đến số lượng người tiến vào, nếu không cũng không có gì giải thích tốt hơn.
Nhưng nghĩ đến đây, mặt mày bốn người càng ủ rũ, không biết kế tiếp nên làm thế nào, chẳng lẽ bọn họ tung hoành thiên hạ mấy trăm năm, lại chết ở chỗ này sao, ba người kia đều âm thầm kêu khổ.
Mà lúc này, Đỉnh Hạo đang suy nghĩ sâu xa, hai mắt lại sáng lên, dường như nghĩ đến chuyện gì đó, cười nói: “Có lẽ ta đã tìm được biện pháp!”
Lời này vừa nói ra, trên mặt ba người Huyết Ma Liệt Sơn đều lộ ra sự vui vẻ, ánh mắt lấp lánh nhìn Đỉnh Hạo.
Thấy ánh mắt chú ý của ba người, Đinh Hạo cười, lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một thứ, Huyết Ma Liệt Sơn vừa nhìn, lập tức quát: “Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên, vậy mà lại là thứ này!”
Nói tới đây, sắc mặt Huyết Ma Liệt Sơn khẽ biến, gật gật đầu nói: “Cũng có lẽ ngươi thật sự đã tìm được biện pháp!”
Ha ha cười dài một tiếng, Đinh Hạo nói: “Có hữu dụng hay không, còn phải thử mới biết, Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên này dù sao cũng là bảo vật trấn tông của Thị Hồn tông, Thị Hồn tông cả ngày đều giao tiếp với quỷ hồn, nên chắc sẽ có chút tác dụng!”
Chỉ thấy Đỉnh Hạo giơ tay lên, Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên kia liền bay lên trời, trong hư không phát ra tiếng gào thét lớn, ác quỷ trong phiên cũng hiện lên, liều mạng muốn thoát khỏi trói buộc của Quỷ Phiên, nhưng cho dù bọn chúng có giãy dụa thế nào, đều bị Quỷ Phiên gắt gao khống chế không thể động đậy.
Lúc trước Thị Hồn tông chủ và Huyết Ma Liệt Sơn đánh một trận, Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên này đã bị Đinh Hạo thu hồi, bởi vì ngày đó nhìn thấy uy lực của Vạn Quỷ Thị Hồn phiên rất lớn, nên Đỉnh Hạo cũng vô cùng tò mò, sau đó hắn cũng tốn không ít thời gian nghiên cứu Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên này.
Huống chỉ nhẫn trữ vật của Thị Hồn tông chủ ngày đó cũng bị Đỉnh Hạo lấy đi, bên trong cũng có ghi chép về Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên này, bởi vì nguyên nhân kiến thức công pháp cơ bản, nên Đỉnh Hạo không thể phát huy tất cả uy lực của Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên, nhưng nếu như hắn dùng để thu thập những con quỷ nhỏ, trấn áp ác quỷ cũng không phải là việc khó gì.
Bởi vậy, khi Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên vừa mới bay lên trời đã bắt đầu phát ra uy lực sau khi Pháp Quyết của Đinh Hạo thao túng, ác quỷ dày đặc chằng chịt vừa thấy Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên xuất hiện.
Tất cả đều gào thét chói tai chạy trốn, như biết Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên này có thể khắc chế bọn chúng.
Mặc dù chúng đã chạy trốn, nhưng Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên kia dường như có một loại hấp lực kỳ dị, đám người Đinh Hạo tự nhiên không thể cảm nhận được.
Nhưng hành động của những ác quỷ kia lại trở nên kỳ lạ, chúng chạy trốn được năm trượng, nhưng bỗng nhiên lại tự động lui lại mười trượng, không bao lâu sau, tất cả đều gào thét chói tai rơi vào trong Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên.
Chuang 507: Thị Hồn Quỷ Phiên 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Mà trong trận chiến với Huyết Ma Liệt Sơn, Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên đã bị Huyết Ma Liệt Sơn làm tổn hại nghiêm trọng, khi số lượng ác quỷ hấp thu tăng lên, khí đen xung quanh Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên lại càng ngày càng dày đặc hơn, dần dần hiện ra uy lực lúc trước khi còn ở trong tay Thị Hồn tông chủ, chỉ là lần này không phải tấn công.
Mà là thu quỷ.
Sau khi Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên được thả ra, ác quỷ vốn tấn công đám người Đỉnh Hạo, hiện tại ngay cả chạy trốn cũng không kịp.
Không còn bất kỳ uy hiếp nào đối với đám người Đinh Hạo.
Bốn người Đỉnh Hạo nhìn nhau cười, chậm rãi đi về phía trước, có Vạn Quỷ Thị Hồn che chắn, bây giờ bốn người lập tức yên lòng, không vội xông tới.
Trong khoảng thời gian này, bốn người cũng quá mệt mỏi, hiện tại vất vả lắm mới không có ác quỷ xâm nhập.
Bọn họ chậm rãi đi, hơn nữa còn nhanh chóng vận công khôi phục chân nguyên của mình.
Dù sao tương lai không biết có còn nguy hiểm lớn hơn đang chờ đợi hay không cũng không thể biết, đương nhiên nếu có thể sớm khôi phục chân nguyên sớm một chút thì sớm khôi phục, chỉ khi mình có thể khôi phục đến thời kỳ đỉnh cao chân nguyên, mới có thể lần nữa đối mặt với những khốn cảnh càng gian nan hơn.
Mà Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên thì lơ lửng trên đỉnh đầu Đinh Hạo, theo Khẩu Quyết của Đỉnh Hạo mà biến hóa, cho tới nay vẫn luôn đi theo Đinh Hạo.
Tất cả ác quỷ đều nhường đường khi bốn người đi qua, những tên chạy chậm lập tức bị Vạn Quỷ Thị Hồn hấp thu.
Lúc này, trong tay Đỉnh Hạo lóe lên bạch quang, hơn mười viên Hoàn Nguyên Đan xuất hiện, hắn nuốt vài viên trước sau đó mới đưa cho đám người Huyết Ma Liệt Sơn, cảm giác tốc độ khôi phục chân nguyên của mình nhanh hơn rất nhiều, Đinh Hạo thầm nghĩ Hoàn Nguyên Đan này tuy rằng là đan dược cơ bản nhất trong lô đan dược do Boat Mệnh Đan Vương luyện chế, nhưng ở thời điểm mấu chốt lại có tác dụng không nhỏ, xem ra sau này phải tìm Đoạt Mệnh Đan Vương kia, để hắn giúp mình luyện chế thêm mấy lô đan dược mới được.
Mà đám người Huyết Ma Liệt Sơn nuốt Hoàn Nguyên Đan, khuôn mặt vốn tái nhợt cũng hơi có chút huyết sắc, chờ Đinh Hạo nhìn thấy biểu cảm của bọn họ, đột nhiên cảm thấy có chút buồn cười, sau đó Đinh Hạo không khống chế được mà bật cười.
Vẻ mặt của ba người Huyết Ma Liệt Sơn kia vừa mới thả lồng, thì phát hiện Đinh Hạo cổ quái cười rộ lên, ba người này không hiểu ra sao nhìn nhau, sau khi nhìn thấy biểu cảm chật vật, cũng đột nhiên ý thức được điều gì, cũng cười ha hả, dù sao mình cũng coi như là cao thủ hàng đầu, không nghĩ tới lại chật vật ở trong Quỷ Vực này như vậy, nếu không phải cuối cùng sử dụng Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên, chỉ sợ lần này thật sự phải chết ở nơi này.
Một lát sau, Lục Bào Lão Tổ mới cười nói: “Quỷ môn đạo của tiểu tử ngươi không ít, lần này nếu không có Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên này trong tay ngươi, thì chúng ta thật sự chết chắc! Ai, xem ra các ngươi đều là sao chổi, lúc trước lão tổ ta một mình còn thuận lợi vượt qua khu vực này, sau khi ở cùng với các ngươi lại đụng phải việc này, thật sự là xui xẻo!”
Đỉnh Hạo nghe bọn họ nói như vậy, cảm thấy không cho là đúng, thành thật mà nói mình còn có thủ đoạn khác, cho dù trong tay không có Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên này, hắn cũng có thể nắm chắc dẫn bọn họ vượt qua khu vực này, chỉ là phải hao tổn không ít khí lực của mình mà thôi, đương nhiên sẽ không tiện bằng Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên.
Đỉnh Hạo đương nhiên cũng biết Lục Bào Lão Tổ đang là nói đùa, cười nói: “Lão tổ nói lời này là sai rồi, ngươi xem bây giờ chúng ta cũng có thể đi ra khỏi khu vực này hay sao, còn cảm nhận được cảm giác vui về trong sinh tử, chẳng phải không phải rất khoái sao?”
Ông kỳ quái nhìn Đỉnh Hạo, giống như nhìn một người thần kinh thất thường, Lục Bào Lão Tổ lắc đầu nói: “Loại cảm giác này cũng chỉ có loại tên điên như ngươi mới thích cảm nhận, lão tổ ta lớn tuổi rồi, chịu không nổi!”
Lời này vừa nói ra, Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng phá lên cười.
Mà lúc này, sắc mặt Đinh Hạo khẽ biến, nói: “Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên này đã hấp thu nhiều ác quỷ như vậy, hiện tại nó đã khôi phục lại thực lực trong tay Thị Hồn tông chủ, lúc trước Liệt lão tạo thành tổn hại cho Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên, bây giờ nó đã hoàn toàn khôi phục, mà hiện tại Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên này vẫn đang hấp thu ác quỷ, xem ra chúng ta phải nhanh chóng rời khỏi nơi này, bởi vì ta cảm giác nếu như để cho nó tiếp tục hấp thu, thì Sớm muộn øì ta cũng không khống chế được nó!”
Nghe Đinh Hạo đột nhiên nói ra lời này, sắc mặt ba người cũng căng thẳng, tốc độ vốn không nhanh không chậm lập tức tăng nhanh, đi theo phía sau Đỉnh Hạo, nhanh chóng bay về phía lối ra, mà Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên giống như có mắt, nó vẫn đi theo phía sau Đinh Hạo, không ngừng hấp thu ác quỷ xung quanh.
Chương 508: Không giới hạn không gian 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Bởi vì hiện tại không cần phân tâm đối phó ác quỷ, tốc độ toàn lực hành trình nhanh hơn vừa rồi gấp trăm lần, trong hư không chỉ để lại tiếng rít gào khi bốn người tiến lên.
Không biết bao đã trôi qua bao lâu, vài ngày hoặc vài tháng.
Khuôn mặt đám người Đinh Hạo thả lỏng, thở phào một hơi, bởi vì bọn họ đã cảm giác được bốn người bọn họ đã rời khỏi khu vực vừa rồi.
Ở trước mặt bốn người là một hòn đảo nhỏ hơi mơ hồ, bốn người Đỉnh Hạo lập tức biết mình đang di chuyển về hướng không tệ, điểm đen vốn đã biến thành hòn đảo nhỏ, xem ra đợi đến hòn dao nhỏ này, là có thể tiến gần đáp án sự thật hơn một bước.
Một lát sau, đoàn người Đỉnh Hạo đã đi tới hòn đảo nhỏ, toàn bộ hòn đảo nhỏ là hình bầu dục, hoàn cảnh không khác mấy với hòn đảo nhỏ vừa rồi, điểm khác biệt duy nhất chính là đá trên hòn đảo nhỏ này toàn bộ đều là màu nâu xám.
Huyết Ma Liệt Sơn gật đầu với mọi người, Đỉnh Hạo nói: “Hòn đảo nhỏ này hẳn là không có gì nguy hiểm, bốn người chúng ta tách ra tìm kiếm, chỉ cần tìm được tảng đá lớn nhất màu nâu xám có cảm giác giống như một ngôi sao, tìm được thì huýt một tiếng sáo thông báo một tiếng.” Nghe Đinh Hạo nói như vậy, ba người khác đều tỏ vẻ đã rõ, lập tức bay ra ba hướng khác nhau, Đinh Hạo thấy ba người bọn họ rời đi, hắn cũng chậm rãi đi về phía trước, vừa đi vừa ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, thỉnh thoảng lấy ra kiếm Nghịch Thiên Ma gõ đông gõ tây, như đang tính toán tọa độ gì đó.
Ngay sau khi Đinh Hạo hành động một lúc, thì từ hướng Độc Ma Vương Diệc Hàn vừa đi, truyền đến một tiếng huýt sáo cao ngất.
Đỉnh Hạo gật đầu cười nhạt một tiếng, thân hình lập tức tăng tốc, nhanh chóng bay về phía Độc Ma Vương Diệc Hàn.
Không bao lâu sau, khi Đỉnh Hạo chạy tới, hai người Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn đã đến, nhưng Lục Bào Lão Tổ vẫn chưa tới.
Ba người nhìn nhau cười, từ điểm này có thể nhìn ra, nếu như Lục Bào Lão Tổ muốn làm bậy với Đinh Hạo, thì tốc độ của ông cũng không đuổi kịp Đỉnh Hạo, mà với tính cách cẩn thận của Đỉnh Hạo, chỉ sợ Lục Bào Lão Tổ kia muốn ám sát Đỉnh Hạo cũng không có cơ hội.
Ngay khi ba người nghĩ như vậy, Lục Bào Lão Tổ cũng vội vàng chạy tới, chờ sau khi nhìn thấy ba người khác đều đã đến đông đủ, Lục Bào Lão Tổ có chút xấu hổ, Độc Ma Vương Diệc Hàn vốn ở chỗ này, đương nhiên sẽ không tính.
Huyết Ma Liệt Sơn có tu vi cao hơn mình không ít, có thể đến trước mình cũng không có gì kỳ quái, nhưng tiểu tử Đỉnh Hạo này dĩ nhiên cũng có thể đến trước mình, không khỏi không cho Lục Bào Lão Tổ ít mặt mũi.
“Thằng nhóc thúi chạy nhanh hơn thỏ!” Lục Bào Lão Tổ nhỏ giọng nói.
Giọng của ông tuy nhỏ, nhưng đám người Đinh Hạo đương nhiên vẫn nghe được, lạnh nhạt cười, Đỉnh Hạo cũng không nói thêm gì.
Chỉ vào tảng đá màu nâu xám khổng lồ trước mặt Độc Ma Vương Diệc Hàn, nói: “Các ngươi có cảm giác như vậy không?”
Đỉnh Hạo vừa nói ra lời này, mặc dù không giải thích được, nhưng ba người đều biết Đinh Hạo có ý gì, toàn bộ đều trầm giọng gật đầu.
Thấy ba người gật đầu, Đỉnh Hạo trầm giọng nói: “Vừa rồi ta đo lường một chút, hòn đảo nhỏ này nằm ở vị trí Thiên Cơ Tỉnh của Bắc Đẩu Thất Tỉnh, ta cũng đối chiếu với sao trên trời, nếu như tảng đá này cũng là thiên thạch ngoài trái đất, vậy nhất định là đến từ Thiên Cơ Tỉnh, ta nói như vậy, tam lão có hiểu ý của ta không?”
Ba người Huyết Ma Liệt Sơn biểu cảm kỳ dị gật đầu, trong ánh mắt của họ vẫn không thể tưởng tượng nổi, nhưng rõ ràng là tin tưởng suy đoán của Đinh Hạo, bởi vì sự thật đã chứng minh hết thầy Thấy ánh mắt của ba người Huyết Ma Liệt Sơn, Đinh Hạo biết bọn họ hẳn là tin tưởng phán đoán của mình, Đỉnh Hạo gật đầu, nói: “Đã như vậy, mấy nơi khác cũng không cần đi xem, hẳn cũng giống tình hình nơi này, miễn cho trên đường gặp phải thứ gì hung hiểm, lần đầu tiên là liệt lão biết Huyết Lao này, lần thứ hai là ta có Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên, nhưng lần thứ ba gặp phải chuyện gì, cũng không biết có thể tránh thoát hay không!”
Nghe Đinh Hạo nói như vậy, ba người Huyết Ma Liệt Sơn đều gật gật đầu, hồi tưởng lại tình huống vừa rồi, đến bây giờ trong lòng vẫn còn chút sợ hãi.
Trầm ngâm một lúc, Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng mở miệng nói: “Chẳng lẽ chúng ta cứ ở nơi này như vậy sao, cho dù không thể hiểu rõ toàn bộ quỷ vực này, thì chúng ta cũng phải rời khỏi nơi này!”
Đỉnh Hạo lạnh nhạt cười, gật đầu nói: “Ta hiểu ý của Vương lão, ta không nói sẽ ở lại chỗ này.
Trước hết, hiện tại chân nguyên của chúng ta đã tiêu hao quá nhiều, thừa dịp thời gian hiện tại nên khôi phục một chút, mà ta cũng phải thừa dịp này, sắp xếp hợp lý chuyện của quỷ vực, xem có thể tìm được biện pháp gì tốt hay không, đây đều là chuyện thời gian, nên ta mới nói như vậy.”
Chương 509: Không giới hạn không gian
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nghe Đinh Hạo giải thích như vậy, ba người đều đồng thời gật đầu, mắt thấy Đinh Hạo đã dẫn đầu ngồi xếp bằng, hờ hững nhắm mắt lại, biết hiện tại Đinh Hạo đã bắt đầu bắt tay vào việc khôi phục chân nguyên, bọn họ cũng không tiếp tục nói nhảm nữa, tất cả đều ngồi khoanh chân, mượn Hoàn Nguyên Đan vừa rồi Đinh Hạo cho cố hết sức khôi phục chân nguyên của mình.
Qua mấy ngày, Huyết Ma Liệt Sơn dẫn đầu mở mắt, thần quang trong hốc mắt đầy tơ máu lóe ra, xem ra đã hoàn toàn khôi phục, gã ta nhìn trái nhìn trái nhìn.
Phát hiện Độc Ma Vương Diệc Hàn và Lục Bào Lão Tổ vẫn ngồi xếp bằng, nhưng Đỉnh Hạo lại không biết đi đâu, không phát hiện tung tích của hắn.
Cẩn thận quan sát vị trí của Đinh Hạo, gã ta phát hiện Đinh Hạo khắc mấy chữ to xiêu vẹo trên trên mặt đất: “Ta đi kiểm tra chung quanh một chút.
Đừng lo lắng, Đỉnh Hạo.”
Nhìn hồi lâu, Huyết Ma Liệt Sơn mới hiểu được đại khái ý của hắn, lai lịch của Đỉnh Hạo, Huyết Ma Liệt Sơn cũng đã nghe qua.
Khi còn nhỏ không đọc sách, mãi sau khi đến Vô Cực Ma Tông để tu luyện công pháp, mới bắt đầu tự học chữ.
Mặc dù hiện tại Đinh Hạo đã biết hầu hết các chữ, nhưng bởi vì hắn căn bản không viết, nên hắn viết mấy chữ này thật sự là kinh thiên động địa, ngay cả nhân vật như Huyết Ma Liệt Sơn cũng phải cố hết sức mới có thể nhìn ra chữ gì.
Vất vả lắm mới hiểu được ý của Đỉnh Hạo.
Huyết Ma Liệt Sơn cũng thở phào nhẹ nhõm, nhưng không khỏi lắc đầu cười, thầm nghĩ chữ này thật đúng là không phải xấu bình thường!
Mà bây giờ Đinh Hạo đương nhiên không biết ý nghĩ của Huyết Ma Liệt Sơn lúc này.
Bởi vì Đinh Hạo tu luyện Vô Cực Ma Công, hơn nữa mấy năm trước dùng nước suối nước ngọt để mở rộng gân mạch, nên hiện tại cơ thể hắn đã sớm biến đổi không giống người, bởi vậy mặc dù Đinh Hạo là người có tu vi yếu nhất trong bốn người, nhưng là người đầu tiên khôi phục toàn bộ chân nguyên toàn thân.
Hơn nữa vì trận chiến kia đã hao phí khá nhiều, thậm chí còn mơ hồ có chút dấu hiệu cải thiện.
Sau khi chân nguyên của Đỉnh Hạo khôi phục, hắn cầm một miếng ngọc giản nhìn qua.
Vừa quan sát tình hình trên đảo, trải qua mấy ngày suy nghĩ cẩn thận, hắn cũng có chút manh mối về tình hình của Quỷ Vực này.
Sau khi Đinh Hạo cảm thấy chân nguyên của đám người Huyết Ma Liệt Sơn đã khôi phục lại, hắn mới trở lại vị trí ban đầu.
Quả nhiên, lúc này đám người Huyết Ma Liệt Sơn đều tỉnh lại, hai người Độc Ma Vương Diệc Hàn và Lục Bào Lão Tổ vây quanh mấy chữ lớn mình để lại, còn thấp giọng bình luận gì đó, thỉnh thoảng lại phát ra một ít tiếng cười cổ quái.
Đỉnh Hạo vốn lạnh nhạt, nhưng lúc này khuôn mặt cũng đỏ lên, trong lòng Đỉnh Hạo biết mình viết cái gì, thành thật mà nói đây là lần đầu tiên hắn viết chữ, hắn cũng không có ý định để bọn họ biết, chỉ cho rằng khi bọn họ phát hiện chữ mình để lại có thể hiểu được ý mình, nên hắn mới viết lên, nào biết hiện tại hai người Độc Ma Vương Diệc Hàn và Lục Bào Lão Tổ đang nghiên cứu bình luận.
“Ui ui chữ này viết thật sự là kinh thiên động địa, vốn Lão Tổ ta cho rằng chữ viết của mình đã đủ xấu rồi, nào biết núi còn cao có núi cao hơn! Tiểu tử Đỉnh Hạo này thật sự là rất giỏi, chẳng những chạy nhanh, viết chữ cũng rất giỏi, hôm nay lão tổ phục!” Lục Bào Lão Tổ thấy Đinh Hạo tới, giọng từ thấp biến thành cao, sợ Đinh Hạo nghe không thấy còn lớn tiếng nói.
Mà Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng làm bộ không nhìn thấy Đinh Hạo, cũng lắc đầu thở dài nói: “Đúng vậy, không thể không phục! một tay thư pháp của tiểu tử này, không biết phải có bao nhiêu người hâm mộ, ngươi nhìn xem cái hình dạng nọc nọc bò loạn này, ha ha, quả nhiên là thần vận cuồng thảo sâu! Xem ra tiểu tử Đỉnh Hạo này chẳng những rất hiểu rõ trận pháp, mà trình độ thư pháp cũng đạt đến một trình độ tương đối cao! Nếu không phải có Liệt huynh chỉ điểm, chỉ sợ là đến bây giờ hai người bọn ta cũng nhìn không ra đây rốt cuộc là có ý gì! Khó trách Liệt huynh và tiểu tử này ăn ý như vậy, ha ha!”
Nghe Độc Ma Vương Diệc Hàn kéo lên đầu mình, Huyết Ma Liệt Sơn cũng ho nhẹ một tiếng, quay đầu đi, nói: “Các ngươi nói nhảm, cũng đừng kéo lên đầu ta, dù sao ta cũng không viết được chữ này, thật sự phải gọi là bốn chữ “tài nghề điêu luyện”!”
Đỉnh Hạo lúc đầu còn cười khổ, nhưng sau khi nghe ba người này càng nói càng không chịu nổi, sắc mặt hắn trở nên tái mét, cuối cùng nghe Huyết Ma Liệt Sơn bắt đầu tham gia vào, hắn cuối cùng cũng thẹn quá hóa giận, hét lớn một tiếng nói: “Ba lão gia hỏa các ngươi nói đủ chưa, đều đã lớn tuổi như vậy rồi, mà vẫn còn nghiện chơi thế hả?”
Lời này vừa nói ra, ba người Huyết Ma Liệt Sơn cuối cùng không kiềm chế được nữa mà cười như điên, đến cuối cùng, còn cười ra nước mắt.
Chương 510: Không giới hạn không gian 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Thấy biểu cảm của ba người như vậy, Đinh Hạo cũng là không cách nào, lắc đầu, cười khổ một tiếng, mới đi tới chỗ mình viết chữ, kiếm Nghịch Thiên Ma vung lên, mấy chữ lớn kia đều biến mất không thấy đâu.
Mắt thấy Đinh Hạo hủy thi diệt tích, ba người vốn vừa mới cười xong lại liếc nhau một cái, lại cười to ra tiếng.
Một lúc lâu sau, ba người mới khống chế được ý cười của mình, nhìn Đinh Hạo nghiêm túc, mới ho nhẹ một tiếng, nghiêm mặt lại nhìn Đinh Hạo.
Thấy ba người đã nghiêm túc trở lại, Đỉnh Hạo mới gật gật đầu nói: “Hiện tại ta đã có phán đoán sơ bộ với tình hình của Quỷ Vực!
Lời này vừa nói ra, ve mặt của ba người đều khẽ biến, ý bảo Đinh Hạo nói tiếp.
Nhìn biểu cảm của ba người này, Đỉnh Hạo gật gật đầu nói: “Bảy hòn đảo nhỏ trong Quỷ Vực này, bố trí dựa theo vị trí của Bắc Đẩu Thất Tinh, hơn nữa trên mỗi hòn đảo nhỏ đều có thiên thạch Bắc Đẩu Thất Tinh làm mắt trận, Bắc Đẩu Thất Tỉnh Trận vốn là một trận có uy lực rất mạnh, có bảy người bố trí là có thể phát huy ra uy lực cực lớn.
Bây giờ đã có bảy hòn đảo nhỏ được bố trí, trên trời lại có Thất Tỉnh làm mắt trận, không ai có thể biết trận pháp này có uy lực như thế nào, nhưng ta dám khẳng định, chưa từng có trận pháp nào thần kỳ như vậy, mọi người nhìn quỷ vực kỳ lạ này là biết.
Về phần trận pháp này có công dụng gi phá giải như thế nào, ta chỉ có chút đầu mối, nhưng tạm thời không có phương pháp chính xác, nhưng ta chắc chắn là giữa bảy hòn đảo nhỏ này, giữa hai hòn đảo nhỏ sẽ có một trận pháp nhỏ, tạo thành một không gian độc đáo.
Ví dụ như Huyết Lao lần đầu tiên chúng ta gặp phải, trận hình ác quỷ lần thứ hai gặp phải, có lẽ đây chính là một không gian như vậy, những không gian này đều độc lập, nếu như muốn từ một hòn đảo nhỏ này đến một hòn đảo nhỏ khác nhất định phải vượt qua những không gian này, đương nhiên đây là biện pháp phá giải chúng ta nhất định phải làm.
Các ngươi ngẫm lại xem, tổng cộng có bảy hòn đảo nhỏ, cứ mỗi giữa hai đảo nhỏ đều như thế, vậy thì tổng cộng có bao nhiêu không gian độc lập, có bao nhiêu trận pháp! Quy mô này chỉ đơn giản là vượt ra ngoài sức tưởng tượng của bất kỳ ai.”
Lời này vừa nói ra, đám người Huyết Ma Liệt Sơn cẩn thận suy nghĩ, đều hít một hơi khí lạnh, thầm nghĩ Quỷ Vực này quả nhiên không tầm thường, hiện tại đã vượt xa dự đoán của bọn họ rất nhiều.
Thấy biểu cảm của đám người Huyết Ma Liệt Sơn, Đỉnh Hạo lại mở miệng nói: “Nguyên nhân Quỷ vực này hình thành trận pháp lớn như vậy là do Bắc Đẩu Thất Tỉnh, có lẽ là kỳ quan của trời cao, cũng có lẽ là nguyên nhân khác, nhưng không gian giữa bảy hòn đảo nhỏ này ngoại trừ tự nhiên hình thành ra, thì tuyệt đối còn có nhân tố nhân tạo, nếu không sẽ không có khả năng tồn tại trận pháp như Huyết Lao!”
Nói đến đây, Đinh Hạo nhìn thấy ve mặt Huyết Ma Liệt Sơn khẽ động, vì thế lại một lần nữa mở miệng nói: “Nếu Liệt lão biết Huyết Lao là trận pháp độc nhất của huyết mạch Huyết Ma của ngươi, vậy ngươi có đầu mối nào về Huyết Lao của Quỷ Vực này không?”
Trầm ngâm một chút, Huyết Ma Liệt Sơn nói: “Ta cũng không rõ lắm, huyết mạch Huyết Ma của ta mấy đời đều là con một, đến ta đã là thế hệ thứ mười lăm, mỗi thế hệ sẽ ghi lại những trải nghiệm kỳ lạ của cuộc sống, nhưng ta không nhận được bất kỳ thông tin nào về Quỷ Vực này từ những bản ghi chép.
Huyết lao của Quỷ Vực này không biết từ đâu mà đến, mà huyết mạch Huyết Ma của ta cũng không có loại ví dụ về chuyện chết tham này.
Trong huyết mạch của ta, có một loại Huyết Độn Thuật cổ quái, chỉ cần sử dụng Huyết Độn Thuật ở thời điểm quan trọng, thì tu vi toàn thân sẽ lập tức mất đi trở thành một phàm nhân.
Nhưng nếu có thể tránh được họa sát sinh, sau đó có thể lợi dụng khoảng thời gian này vì huyết mạch Huyết Ma tìm kiếm Huyết Ma đời sau, vì vậy mặc dù có loại chuyện này xảy ra, nhưng lại không giải thích được mà chết đi!”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Đỉnh Hạo đại biến, một lát sau, mới cổ quái nhìn Huyết Ma Liệt Sơn, trầm giọng nói: “Vậy có ghi chép về Vô Cực Ma Tông không?”
Huyết Ma Liệt Sơn kỳ dị liếc Đinh Hạo một cái, gật đầu nói: “Có, ở đời thứ sáu đời thứ bảy tám đời đều có ghi chép về Vô Cực Ma Tông, có lẽ là thời gian mấy vạn năm trước, ba đời này ở Tu Chân Giới tổng cộng một vạn hai ngàn năm, mỗi đời đều có ghi chép về Vô Cực Ma Tông!”
Sắc mặt Đỉnh Hạo lại biến đổi, nhìn chằm chằm Huyết Ma Liệt Sơn, mở miệng nói: “Trong đó nói những gì?”
Ban đầu Độc Ma Vương và Lục Bào Lão Tổ vẫn không thèm quan tâm, nhưng trông thấy vẻ mặt Đinh Hạo như vậy thành ra hơi lo lắng, nhìn Đỉnh Hạo và Huyết Ma Sơn một lúc lâu.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










