[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 50 : Chỉ mành treo chuông 3 (c491-c500)
❮ sautiếp ❯Chương 492: Chỉ mành treo chuông 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Tư Đồ Kiếm ở nơi khác lại càng không chịu nổi, dưới sự liên thủ tấn công của Độc Ma cùng Lục Bào Lão Tổ thì ông ta cơ hồ sớm đã không chịu đựng nổi nữa.
Chuyện quan trọng hơn là người này chỉ có suy nghĩ muốn chạy trốn chứ không hề có dũng khí tiến lên.
Bởi vì điều này cho nên mới nhanh như vậy đã khiến ông ta thảm hại tới mức không thể chịu nổi.
Đỉnh Hạo nhìn thấy tình thế một chiều, trong lòng cũng sảng khoái.
Chỉ cần lần này giết hết những người tới đây của Hoắc Đồng Tông thì đối với tông phái này cũng sẽ là một đả kích nặng nề.
Tông phái mất đi hai cao thủ Hợp Thể kỳ, sau này không nói tới chuyện cùng Vô Cực Ma Tông chiến đấu mà chỉ bàn tới việc có thể duy trì ưu thế hiện tại trên đảo Bồng Khâu này hay không cũng khó nói.
Nhưng vào đúng lúc này, phía trước truyền đến vài tiếng xé rách không khí.
Chỉ chốc lát, mấy đạo thân ảnh từ xa hướng về bên này đi tới.
Nhìn bóng dáng của những người đó, hiển nhiên đều là người cùng tông phái.
Mà trong số người tới đây có ba người tựa hồ là Hợp Thể kỳ!
“Bành trưởng lão, cứu mạng!”
Nhìn thấy bóng dáng của những người vừa tới bắt đầu lộ rõ, Tư Đồ Kiếm đang trong trận chiến vội vàng hô to.
Ngay khi nghe thấy Tư Đồ Kiếm hét lên, vẻ mặt của ba người Huyết Ma Liệt Sơn đều thay đổi.
Nhưng vào lúc này, những người đó vẫn còn cách vị trí của họ một khoảng xa.
Giờ phút này, nếu như không thể giết chết hai người đang đứng đây của Hoắc Đồng Tông trước khi những kẻ kia đến thì đối với Vô Cực Ma Tông mà nói có lẽ họ sẽ phải đối mặt với sự chung sức của năm cao thủ kỳ Hợp Thể.
Việc này đối với ba người Huyết Ma Liệt Sơn mà nói thì thời gian hiện tại là lúc họ phải tranh thủ từng giây từng phút.
Huyết Ma Liệt Sơn cười dữ dội, gã ta lấy Pháp Luân ra và bắt đầu tấn công bằng toàn lực.
Và gần như cùng lúc đó, hai người Độc Ma Vương Diệc Hàn và Lục Bào Lão Tổ cũng phát huy hết sức mạnh, không còn giữ lại bất kỳ chút sức lực nào.
Ngay khi Ngô Thiên nhìn thấy Pháp Luân của Huyết Ma Liệt Sơn xuất hiện, sắc mặt gã đã thay đổi ngay lập tức.
Vốn dĩ tình thế này rất khó khăn để trốn thoát, bây giờ cuối cùng lại biết rằng đối thủ của mình từ đầu đến cuối đã không thực sự đã phát huy hết sức lực của bản thân.
Pháp Luân của Huyết Ma Liệt Sơn có màu đỏ như mặt trời lặn, nó phát ra hàng ngàn tia sáng màu máu, mang sức mạnh huyết khí kinh thiên giáng lên đầu Ngô Thiên.
Với sự xuất hiện của Pháp Luân, cả bầu trời đỏ rực trước hào quang của máu, trong lòng mọi người vô cớ có một áp lực không thể giải thích được.
Theo sự chuyển động của Pháp Luân, Huyết Ma Liệt Sơn cũng hoá thành một vòng tròn máu nhàn nhạt bay về phía Ngô Thiên.
Tốc độ nhìn vào có vẻ chậm, nhưng thực tế lại cực kỳ nhanh không có gì bì nổi.
Ngay khi Ngô Thiên chuẩn bị phản công lại huyết luân thì vòng tròn máu kia đã tới ngay trước mắt và hoá thành Huyết Ma Liệt Sơn.
Trên mặt Ngô Thiên xuất hiện sự thận trọng trước nay chưa từng có.
Toàn thân gã đã sớm dâng lên một màng bọc bảo vệ màu vàng nhạt.
Mà thanh kiếm trong tay của gã cũng có cùng một màu vàng này.
Ngay khi phi kiếm được nâng lên, một ánh kiếm bắn ra ngay lập tức rồi phi về phía Pháp Luân của Huyết Ma Liệt Sơn.
Mà thân ảnh của Ngô Thiên cũng nhấp nháy rồi di chuyển nhanh chóng để tránh sự truy đuổi của đối thủ.
Lúc này Ngô Thiên cũng biết chỉ cần không cẩn thận một chút thì bản thân sẽ có khả năng bị Liệt Sơn giết chết.
Chỉ cần gã có thể cầm cự được một lúc, đợi đến khi viện binh đến, thì người phải đau đầu khổ não là đám người Huyết Ma kia.
Chính vì vậy mà thời khắc này, Ngô Thiên không dám buông lỏng dù chỉ 1 giây.
Gã biết chuyện này thì tất nhiên Huyết Ma Liệt Sơn cũng phải biết.
Chính vì vậy nên khi thấy đối thủ vừa né tránh, khóe miệng gã ta lại nở một nụ cười tàn nhẫn.
Thân ảnh kia trông giống như một bóng ma vậy.
Trong khoảnh khắc, Ngô Thiên kinh hãi hùng lên nhìn đối thủ lao tới trước mặt mình.
Ngay lập tức, Pháp Luân không biết từ khi nào đã xuất hiện phía sau lưng gã.
Sự quỷ dị bây giờ không gì bì nổi.
Lúc này Ngô Thiên mới biết đến những kỹ năng ảo diệu vô song của Huyết Ma Liệt Sơn.
Nhưng vào lúc này, gã cũng chỉ có thể toàn lực chống cự, dù muốn trốn tránh cũng đã không kịp.
Một tiếng cười quái dị phát ra, Huyết Ma Liệt Sơn vung tay lên, cột máu xuất hiện lao về phía Ngô Thiên với một tiếng rít chói tai, Pháp Luân phía sau gã cũng nhanh chóng tiến tới.
Nhìn thấy một đòn tấn công mạnh mẽ như vậy, Ngô Thiên thậm chí không nghĩ ngợi gì mà ném phi kiếm trong tay mình ra, với vài ánh sáng của thanh kiếm, gã phản công lại Pháp Luân phía sau mình.
Chương 493: Một lưới bắt trọn 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Mà hai tay của Ngô Thiên cũng điên cuồng thi triển pháp quyết, ba chiếc khiên vàng cũng đột nhiên xuất hiện trước khi pháp quyết của hắn hoàn thành.
Mà vào lúc này, cây cột đẫm máu của Huyết Ma Liệt Sơn cũng đúng lúc bay đến trước mặt gã.
“Bang bang bang” ba âm thanh va chạm vang lên, tấm khiên màu vàng nổ tung ngay lập tức.
Gió quật khắp nơi.
Cột máu cũng tiêu tan và trở nên biến mất.
Chỉ có điều vào lúc này, Pháp Luân của Huyết Ma Liệt Sơn đã đánh bay phi kiếm của Ngô Thiên sang một bên khiến nó ngay lập tức đập trúng khiên của gã.
Với một tiếng nổ, tấm chắn trước cơ thể của Ngô Thiên vỡ thành ba mảnh lớn, sau đó biến thành năng lượng tỉnh tú và tiêu tán vào khoảng không, từ trong miệng gã còn phun ra một dòng máu.
Huyết Ma Liệt Sơn phát ra một tiếng cười kỳ lạ, gã ta phi lên tiếp cận đối phương.
Hai tay gã ta giơ lên, mười luồng khí ma quỷ đột nhiên xuất hiện giữa mười ngón tay, chúng lần lượt bắn về phía Ngô Thiên.
Nhìn thấy luồng khí ma quái sắp tấn công cơ thể mình, ve mặt của Ngô Thiên vô cùng sợ hãi.
Gã dùng cả hai tay kết ấn làm vài câu thuật pháp để ngăn chặn đòn tấn công của đối phương, nhưng đáng tiếc gã chỉ né được một, được hai, chứ không thể né được cả mười.
Chỉ trong khoảnh khắc, cơ thể của Ngô Thiên đã bị bốn sợi ma khí xuyên thủng.
Vào lúc này, một thứ gì đó đột nhiên thoát ra khoi đỉnh đầu của gã.
Nguyên anh rời thể! Huyết Ma Liệt Sơn trong lòng khẽ biến, hoá ra từ đầu tới cuối tên này đều đã tính toán cho chuyện này! Nguyên anh của Ngô Thiên, so với thân thể nguyên bản của gã nhỏ hơn bốn phần.
Trong hư không phát ra một tiếng cười quái dị, thậm chí còn cười to nói: “Liệt Sơn à Liệt Sơn! Không ngờ đúng không, lão phu còn có thể chạy thoát!”
“Sao có thể vậy được!”
Lúc này, Đỉnh Hạo cười lạnh một tiếng.
Đột nhiên có âm thanh truyền đến, cùng với thanh âm này, trong hư không phát ra một trận pháp kỳ quái.
“Bíp” một tiếng.
Âm thanh này vừa vang lên, Nguyên anh của Ngô Thiên lại tổ ra sợ hãi cực điểm như gặp ma giữa ban ngày.
Thân hình gã rõ ràng đang ở tư thế chạy trốn về phía trước, nhưng kỳ quái ở chỗ động tác lại luôn lùi lại, không tự chủ được bay về phía Đỉnh Hạo.
Tới lúc này mọi người mới thấy rõ ràng.
Trong tay Đinh Hạo đang cầm một chiếc vòng nhỏ quái dị, hắn lắc lắc tay phát ra tiếng “bíp”! “Vòng khóa linh hồn!”
Tất cả những người biết tới thứ này đều đồng loạt hét lớn.
Đinh Hạo hi hi cười lạnh một tiếng rồi nói: “Đúng vậy, là vòng khóa linh hồn!”
Đỉnh Hạo vừa dứt lời, Nguyên Anh của Ngô Thiên đã lập tức biến mất trong chiếc vòng khóa này.
Hắn lắc lắc tay, vội vàng thu hồi chiếc vòng khóa về, hắn thầm nghĩ “Thất Anh Nghiệt Hồn Trận” lúc tu luyện không cần dồn hết tâm sức vậy mà bây giờ lại có thể có thêm một con quỷ nữa rồi, không ngờ lại gặp được chuyện tốt như vậy!
Vòng khóa linh hồn thực chất không có tác dụng công kích mạnh mẽ gì, nó chỉ có tác dụng thần kỳ đối với nguyên anh.
Ngô Thiên này vốn có lòng mơ tưởng, thậm chí còn lừa được Huyết Ma Liệt Sơn, nhưng đáng tiếc gã có ngàn tính vạn cách cũng không nghĩ tới chuyện trong tay Đinh Hạo vậy mà lại có một chiếc vòng khóa nguyên anh.
Vì sơ suất này, mọi tính toán của gã đều trở nên vô ích.
Thậm chí bản thân còn phải dùng sinh mệnh cả đời bị mắc kẹt trong chiếc vòng này của Đinh Hạo.
Nếu như sau này trở thành quỷ chủ của Thất Anh Nghiệt Hồn Trận thì sợ rằng Ngô Thiên đời này kiếp này ngay cả cơ hội đầu thai cũng không có, chỉ có thể trở thành một công cụ biết đi bị điều khiển bởi Đỉnh Hạo.
Nhìn thấy Ngô Thiên bị chiếc vòng khóa linh hồn của Đinh Hạo nhốt lại, Huyết Ma Liệt Sơn cũng thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng vào lúc này, tiếng kêu chói tai của Tư Đồ Kiếm truyền đến.
Quay đầu lại nhìn, gã ta phát hiện toàn thân người này tràn ngập ngọn lửa ăn mòn và thiêu đốt của Độc Ma Vương Diệc Hàn.
Với nụ cười lạnh lùng, gã tiếp tục tạo ra hai pháp thuật kỳ lạ, ngọn lửa ăn mòn và thiêu đốt bao trùm lấy xung quanh Tư Đồ Kiếm bay trở lại vào tay của Độc Ma.
Nhưng Tư Đồ Kiếm càng ngày càng kêu thẳm thiết, khoảng thời gian ngắn ngủi trôi qua cũng không giết chết ông ta.
Vào lúc này, Độc Ma Vương Diệc Hàn và Lục Bào Lão Tổ vô cùng hứng thú nhìn Tư Đồ Kiếm đau đớn, thống khổ.
Hận ý giữa ông ta và gã là vô cùng lớn.
Đinh Hạo cũng không biết gì về chuyện này cả nhưng lần trước khi đến đảo Tam Châu một khoảng thời gian, Độc Ma Vương Diệc Hàn đã bị ông ta đầu độc.
Bây giờ chỉ có thể nói là làm chuyện xấu thì gặp báo ứng.
Thấy tình hình chung ở đây đã được giải quyết ổn thỏa, Đinh Hạo quay đầu nhìn lại thì phát hiện đám người Thiên Thi thượng nhân Âm Vô Sương đã bắt đầu giết chết một số thành viên còn lại của Hoắc Đồng tông.
Bên phía Vô Cực Ma Tông, có vài đệ tử đời thứ hai đang trong kỳ Xuất Khiếu cũng đã chết!
Chương 494: Một lưới bắt trọn 2
hương 495: Chính thức tuyên chiến 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Chừng nào còn đánh nhau thì Vô Cực Ma Tông chưa chắc có thể giữ vững được thắng lợi hoàn toàn.
Khi nhìn thấy hai đệ tử của tông phái vì không đủ cẩn trọng mà bị người của Hoắc Đồng tông phần công rồi đồng quy vu tận.
Thấy vậy Đinh Hạo lắc đầu không nói gì ca .
Việc như này vốn dĩ là chuyện không thể tránh khỏi mà vận may của Vô Cực Ma Tông không thể nào luôn tốt đẹp không suy giảm được.
Nếu như trong trận chiến nào tông phái của họ cũng không có chút tổn hại thì mới đúng là như gặp quỷ.
Bây giờ chỉ mất đi hai đệ tử, nhưng có thể quét sạch Hoắc Đồng tông đã là chuyện tốt lắm rồi.
Hiện tại hắn đã gia nhập giới tu chân, bất cứ lúc nào cũng phải chuẩn bị sẵn sàng cho cái chết nên ngay cả Đinh Hạo cũng không đảm bảo được bản thân mình có thể sống bao lâu, tự nhiên cũng không thể biết người khác sống chết thế nào.
Lúc này, Âm Vô Sương và những người khác phía sau hắn ta vẫn đang chém giết Hoắc Đồng tông.
Một số người từ các môn phái khác ở phía trước cuối cùng đã đến trước mặt Vô Cực Ma Tông .
Sau khi những người này đi tới trước mặt đám người Đinh Hạo, họ nhìn nhóm Vô Cực Ma Tông còn đang đánh nhau, trên mặt có chút tức giận.
Cái chất bi thảm ban nãy của Tư Đồ Kiếm và Ngô Thiên đã bị những người này nhìn thấy rõ ràng.
Vốn dĩ bọn họ đang chuẩn bị ra tay cứu giúp nhưng vẫn còn chưa kịp đuổi tới chỗ này thì trận chiến cũng đã kết thúc rồi.
Lão già đi phía trước vẻ mặt hốc hác, dáng vẻ ốm yếu bệnh tật nhìn về phía đám người Đinh Hạo nói: “Lão phu là người của Huyền Đức tông, tên là Bành Hoài Đức.
Các vị đều là người của Vô Cực Ma Tông sao?”
Lời này vừa thốt ra, Đinh Hạo và nhóm người Huyết Ma Liệt Sơn cùng đánh mắt nhìn nhau rồi thốt lên âm thanh kinh ngạc.
Nhìn dáng vẻ này của lão xem ra những người biết tới Vô Cực Ma Tông cũng không tính là số ít!”
Phái Huyền Đức này là một trong những thế lực mạnh nhất trên đảo Bành Khâu, thậm chí còn mạnh hơn so với Hoắc Đồng tông một chút.
Cũng khó trách bọn họ có thể biết được thân phận của nhóm người Đỉnh Hạo.
Nhưng bây giờ hắn và đám người của mình vẫn đang không rõ rốt cuộc ý đồ của mấy người vừa tới kia là gì.
Dù sao thành thật mà nói cứ coi như những người kia có ác ý thì Vô Cực Ma Tông hiện tại cũng không cần phải sợ hãi.
Bọn họ có ba người ở Hợp Thể kỳ, thì Đinh Hạo bên này cũng có ba người. hơn nữa ba người bên phía của hắn, mỗi kẻ đều có một thân võ công độc nhất vô nhị.
Bọn họ đều là người có danh tiếng lẫy lừng sao có thể sợ đám người Huyền Đức tông tới gây rối.
Huyết Ma Liệt Sơn gật đầu, gã ta trầm giọng cười sau đó nói: “Không sai! Bọn ta là người của Vô Cực Ma Tông .
Không biết các vị cao nhân ở đây có việc gì?”
Lời này vừa nói ra, một đám người kinh ngạc kêu lên, biểu cẳm của Bành Hoài Đức cũng sửng sốt một chút, một lúc sau mới nói tiếp: “Vậy mà lại thật sự là các người.
Các ngươi không phải ở Đoạn Hồn Sơn tu luyện ư? sao lại chạy đến Bồng Khâm đảo của ta rồi? Ngươi là Huyết Ma Liệt Sơn?”
Liệt Sơn cười cười đáp: “Không sai! Chính là lão phu!
Nói xong lời này, Huyết Ma Liệt Sơn nheo mắt lại, dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Bành Huyền Đức rồi mới tiếp tục nói: “Đoạn Hồn sơn quá nhỏ rồi, Vô Cực Ma Tông chúng ta chịu không nổi vậy nên muốn tới Bồng Khâm đảo mong có thể kiếm được bát cơm ở đây.
Hehe, chẳng lẽ Bành trưởng lão có ý không tán thành?” “Không dám, không dám!”
Nghe thấy Huyết Ma Liệt Vương trực tiếp nói ra những lời như này, Bành Huyền Đức lập tức vội vàng giải thích.
Dừng một chút, ông ta quái dị nhìn thoáng qua các đệ tử của Vô Cực Ma Tông, sau đó lại nói: “Huyền Đức tông của ta hy vọng có thể cùng các Vô Cực Ma Tông của các ngươi kết thành liên minh.” Lời này vừa nói ra, không những người của Vô Cực Ma Tông mà ngay cả đệ tử của Huyền Đức tông cũng phải ngạc nhiên.
Những gì Bành Hoài Đức nói quá khó tin, quá kinh thiên động địa!
Mà lúc này, mấy tiếng kêu thảm thiết cuối cùng của Hoắc Đồng tông cũng ngừng lại, toàn đội chết sạch.
Chỉ thấy Đinh Hạo và đám người Huyết Ma Liệt Sơn đều bày ra vẻ mặt kỳ quái.
Bọn họ cảm thấy rất khó hiểu, không biết tại sao Bành Hoài Đức lại nói ra những lời này.
Một lúc sau, Huyết Ma Liệt Sơn nhìn thấy Đinh Hạo ra hiệu, gã ta nghỉ ngờ hỏi Bành Hoài Đức: “Ý của Bành trưởng lão là gì? Tục ngữ có câu bất đồng bất tương vi mưu.
Nếu như hai phái chúng ta làm như vậy, cái khác trước tiên không nói, chỉ riêng chuyện này đã lập tức khơi dậy sự thù địch của toàn bộ giới tu chân!”
@ @ @ Ê ñ £@ ñ Â @ @ @
hương 495: Chính thức tuyên chiến 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Bành Hoài Đức cười to vài tiếng rồi giải thích: “Tất nhiên ta sẽ không làm chuyện này một cách trắng trợn như vậy.
Ý của lão phu là âm thầm kết giao.
Tam châu nhất đảo này không giống với những nơi khác.
Ở đây, bất cứ chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Đạo không phải đạo, quỷ không phải quỷ.
Ta nói như vậy Liệt lão đây có lẽ đã hiểu.”
Huyết Ma Liệt Sơn gật gật đầu rồi nói: “Hoá ra là ý này.
Trong lòng lão phu đã có tính toán.
Chỉ có điều chuyện này vô cùng trọng đại, bản phái không thể dễ dàng đưa ra quyết định.
Chúng ta nhất định phải thương lượng một chút rồi mới có thể cho Bành trưởng lão một câu trả lời rõ ràng!”
Nghe vậy Bành Hoài Đức cũng hiểu ý cười cười rồi mới nói: “Không sai, chuyện này không tầm thường, đương nhiên cần phải thương lượng kỹ càng.
Hay là vậy đi, hiện tại chúng ta tạm thời trở về tông môn, trong vòng nửa năm, chỉ cần Vô Cực Ma Tông của ngươi đến tông môn của ta thương lượng, nghĩa là ngươi có ý định kết minh.
Nửa năm sau nếu không có người tới, thì tức là ngươi không muốn kết minh, Liệt lão thấy như nào?”
Huyết Ma Liệt Sơn nở nụ cười thâm trầm nói: “Như này là tốt nhất!”
Dừng một chút, Huyết Ma Liệt Sơn tiếp tục nói: “Bành lão có thể đại biểu cho ý định của Huyền Đức tông sao?” Bành Hoài Đức gật đầu một cái, nghiêm túc nói: “Liệt lão, ngươi yên tâm đi, chuyện như thế này ta vẫn có thể làm chủ quyết định.”
Thấy Bành Hoài Đức nói như vậy, Huyết Ma Liệt Sơn đương nhiên sẽ không nói thêm gì nữa.
Sau khi tìm kiếm khu vực xung quanh, thấy rằng tất cả các đệ tử của Hoắc Đồng tông đều đã chết ở đây.
Gã ta mới tiếp tục nói với Bành Hoài Đức: “Vậy thì quyết định như thế đi.
Nếu môn phái của chúng ta quyết định, thì trong vòng nửa năm tự giác sẽ phái người đến Huyền Đức tông của các ngươi thương lượng liên minh.
Về chuyện hôm nay mong Bành trưởng lão chiếu cố một chút.”
Bành Hoài Đức cười vài tiếng rồi nói: “Hôm nay có chuyện gì xảy ra? Huyền Đức tông của chúng ta cái gì cũng không thấy!” Những lời này vừa nói ra, tất cả mọi người cười rộ lên.
Sau đó, đám người của Huyền Đức tông rời đi và biến mất nhanh chóng.
Những người này đến một cách kỳ quái, khi đi cũng vô cùng nhanh chóng!
Thấy đoàn người nối đuôi rời đi, mấy người Đinh Hạo thất thần nhìn nhau trước ấn tượng sâu sắc mà Huyền Đức tông lưu lại.
Không hổ là môn phái mạnh nhất trên đảo Bồng Khâm, cách làm việc như này thực sự khác biệt so với người khác!
Một lúc sau, Đinh Hạo mới nói: “Chuyện này cũng không hề nhỏ, chúng ta tạm thời không nói tới nó.
Dù sao cũng vẫn còn thời gian nửa năm nữa, đợi nghe ngóng rõ ràng về tông phái này xong rồi nói cũng không muộn.
Hiện tại chuyện quan trọng vẫn là chuyện của Hoắc Đồng tông.”
Nghe Đinh Hạo nói như vậy, mọi người đều gật đầu tỏ ý tán thành.
Thấy sau khi mình nói mọi người đều gật đầu, Đinh Hạo trầm tư một chút rồi nói: “Việc xử lý chuyện Hoắc Đồng Tông có thể trì hoãn một thời gian.
Chúng ta vừa mới đến đảo Bồng Khâm, đối với hoàn cảnh nơi đây vẫn chưa quen thuộc.
Hơn nữa đệ tử của chúng ta suốt dọc đường đi đã nuốt chửng rất nhiều tu sĩ, trong đó có rất nhiều người vẫn chưa kịp tiêu hóa hết.
Ngay cả ta hiện tại cũng cần tìm một chỗ bế quan một thời gian.
Ta cho rằng chúng ta không cần nóng vội như vậy, trước tiên có thể củng cố tu vi hiện tại của bản thân, như vậy về sau, mọi người có thể tiếp tục thôn phệ nguyên anh trong các trận chiến tiếp theo.”
Nói đến đây, Đinh Hạo không thèm nhìn ai cả mà chỉ liếc mắt nhìn Lục Bảo Lão Tổ cùng Long Sáo Thiên.
Mặc dù Lục Bào Lão Tổ và Long Sáo Thiên đã gia nhập vào Vô Cực Ma Tông được vài ngày, đối với một số việc của tông phái cũng biết một chút, nhưng bí mật thực sự về nơi đây thì hai người này lại hoàn toàn không biết.
Thấy Đinh Hạo trừng mắt nhìn mình chằm chằm, nhìn kỹ lại phát hiện đám người Huyết Ma, Độc Ma cũng đang nhìn mình với vẻ mặt quái dị.
Đến lúc này Lục Bào Lão Tổ đột nhiên cảm thấy có chút bất an.
Một lúc sau, Lục Bào Lão Tổ lắc đầu, nghỉ hoặc nhìn Đinh Hạo nói: “Tiểu tử nhà ngươi sao lại nhìn Lão Tổ như vậy? Có chuyện gì bất mãn sao?”
Độc Ma Vương Diệc Hàn lắc đầu, gã là người đầu tiên cười khẽ, ung dung đi tới bên người Lục Bào Lão Tổ, vỗ vỗ vai ông nói: “Lão Tổ, lại đây một chút, ta có chuyện muốn nói cho ngươi biết!”
Sự nghỉ hoặc trong mắt ngày càng tăng thêm.
Lục Bào Lão Tổ không tự chủ mà đi theo Độc Ma Vương Diệc Hàn tới phía sau tảng đá lớn bên cạnh.
Một lúc sau, Độc Ma Vương Nhất Hàn từ sau tảng đá đi ra, phía sau là Lục Bào Lão Tổ đang vui mừng khôn xiết.
Lục Bào Lão Tổ đi tới bên cạnh Long Sáo Thiên, không nói gì mà kéo gã đi về hướng Đinh Hạo hành lễ, hơn nữa biểu cảm còn vô cùng vui vẻ mà nói: “Đa tạ tông chủ… Ö, không phải, phải là cảm tạ người anh em Đinh Hạo đã có lòng tín nhiệm đối với hai người Lục Bào ta đây.
Hai người bọn ta nhất định sẽ không phụ sự hậu ái của ngươi!”
Chương 496: Chính thức tuyên chiến 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Đỉnh Hạo cười to một tiếng, hắn biết Độc Ma Vương Diệc Hàn vừa rồi nhất định đã nói với Lục Bào Lão Tổ về Vô Cực ma công.
Vô Cực ma công là công pháp quan trọng cũng như kỳ quái nhất của Vô Cực Ma Tông .
Thứ này chỉ có đệ tử chính phái của tông môn hoặc đệ tử cũ trong quá khứ mới có thể biết tường tận.
Còn những người mới đến đều phải trải qua sàng lọc cấp độ mới có thể sử dụng thứ công pháp này.
Ngay cả người có quan hệ mật thiết với Đinh Hạo là Phùng Tinh Nhiên cũng chưa bao giờ thấy hắn đề cập đến vấn đề này.
Bí mật của Vô Cực ma công sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày bị thiên hạ biết.
Dù sao thì giấy cũng không thể gói được lửa.
Nhưng hiện tại Vô Cực Ma Tông vẫn chưa “hiển sơn lộ thủy”, ít nhất còn có thể bảo trì bí mật này.
Ngay khi cả thế giới biết về nó, thì bản thân hắn cũng phải lên một kế hoạch hoàn chỉnh, đến lúc đó sẽ xem xem ai dám trở thành con chim đầu tiên!
Nhưng Vô Cực ma công chỉ là phương pháp luyện tập cơ bản nhất trong tông phái.
Chỉ khi nó kết hợp với thuật tấn công bạo ngược thì mới có thể phát huy sức mạnh kinh hoàng của công pháp.
Hơn nữa phương pháp tu luyện của công pháp này là quan trọng và mạnh mẽ nhất.
Tất cả những điều này đều nằm trong tay hắn hơn nữa hắn cũng phải chú ý bố trí thật thốt những điểm này.
Huống chỉ, còn có một ít phương thức bố trí hung trận thời thượng cổ cũng ở trong tay hắn.
Sau này khi xây dựng lại tông phái nhất định phải bố trí trận pháp này bằng mọi giá.
Đợi đến lúc đó, bất kể người tìm đến là ai, đừng nói là tìm phiền toái cho Vô Cực Ma Tông, chỉ cần tiến vào tông phái thì ngay lập tức sẽ để cho hắn gặp không ít khó khăn.
Chỉ cần đệ tử gặp khó khăn thì quay trở lại trong tông phái được.
Bây giờ nếu đã tới Tam Châu Nhất Đảo, có một số chuyện cũng nên nhanh chóng đưa lên hàng đầu.
Thấy Lục Bào Lão Tổ vô cùng kích động và Long Sáo Thiên còn đang ngơ ngác nhìn mình, Đinh Hạo cười nhạt nói: “Hai vị không cần khách khí.
Nếu đã gia nhập và Vô Cực Ma Tông của ta, các ngươi nên thực hiện tốt nghĩa vụ của mình, khi đó tông phái tự nhiên sẽ không bạc đãi các ngươi!”
Nghe Đinh Hạo nói như vậy, Lục Bào Lão Tổ sửng sốt một chút rồi nhìn hắn thật lâu, sau đó trầm giọng nói: “Đa tạ tiểu huynh đệ, trong lòng Lão Tổ ta tự biết rõ!”
Thấy Lục Bào Lão Tổ khó khăn lắm mới nói ra lời trịnh trọng như vậy, Đinh Hạo cười tủm tỉm nói: “Lão Tổ nói như vậy thì ta yên tâm rồi!”
Sau đó, Đinh Hạo nhìn xung quanh, thu hết ánh mắt của mọi người vào đáy mắt, hắn gật đầu, vẫy tay với Âm Vô Sương và Trương Hằng.
Hai người kia thấy hành động này của Đinh Hạo cũng vội vàng chạy tới.
Trong Vô Cực Ma Tông bây giờ, Đỉnh Hạo càng ngày càng không có ý che giấu thân phận của mình, mà đệ tử của tông phái cũng đã tiếp nhận địa vị của hắn từ sớm.
Hiện tại mọi người đều biết hết chuyện, Đỉnh Hạo cũng không thèm để ý nữa.
Chỉ là bây giờ thực lực còn yếu, đợi sau một thời gian, có lẽ có thể thuận lợi tiếp nhận ngôi vị tông chủ như một lẽ đương nhiên.
Bất kể là Huyết Ma Liệt Sơn, Độc Ma Vương Diệc Hàn, hay là Lục Bào Lão Tổ, mặc dù đã gia nhập và Vô Cực Ma Tông nhưng đối với những trưởng lão của tông phái mà nói, bọn họ cũng chỉ là do Đỉnh Hạo mang đến mà thôi.
Từ điều này có thể cho thấy địa vị của Đỉnh Hạo trong phái vững vàng cỡ nào, huống chỉ bọn họ cũng chỉ nghe lời Đỉnh Hạo nói.
Về phần người khác, dựa vào thân phận của bọn họ còn lâu mới thèm để ý.
Đây cũng chính là lý do tại sao mọi người đều nghĩ rằng Đinh Hạo là tông chủ của Vô Cực Ma Tông chứ không phải là Huyết Ma Liệt Sơn hay những người khác.
Sau khi Âm Vô Sương và Trương Hằng chạy đến bên cạnh Đinh Hạo thì hắn mới mở miệng nói: “Làm phiền hai vị hãy viết vài từ lên trên địa điểm của hai mỏ vừa rồi, cũng như để cho Hoắc Đồng tông biết rằng lần này họ đã ở trong tay ai.
Ban đầu ta dự định tiếp tục che giấu nó, nhưng việc chúng ta đến Tam Châu Nhất đảo có lẽ đã có khá nhiều người biết rồi.
Nếu đã như vậy thì hãy làm cho to ra!”
Lời này vừa nói ra, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người, tất cả đều chăm chú nhìn về phía Đinh Hạo đang nói.
Mà Huyết Ma Liệt Sơn cùng Độc Ma Vương Diệc Hàn hai mặt nhìn nhau, thản nhiên mà cười.
Còn Lục Bào Lão Tổ thuộc loại có chút nghiêm túc, cho nên ông cũng không quan tâm nhiều như vậy.
Dù sao cái gì cũng không thành vấn đề!
Âm Vô Sương và Trương Hằng cũng mơ hồ hiểu ý của Đinh Hạo, nhưng họ cũng không biết nên viết gì trên hai cái mỏ kia.
@ @ @ Ê ñ Œ} ñ Ầ @ @ @
Chương 497: Chính thức tuyên chiến 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Vậy nên sau khi cân nhắc một hồi, Âm Vô Sương liền mở miệng hỏi: “Vậy cuối cùng ta nên viết cái gì?”
Đỉnh Hạo cười cười rồi đáp: “Thì viết những người của Thẩm Hàn tông và Hoắc Đồng tông tới đây đã bị Vô Cực Ma Tông diệt sạch.
Từ hôm nay trở đi, hai mỏ này thuộc về Vô Cực Ma Tông của chúng ta!”
Đỉnh Hạo vừa dứt lời, những người khác còn chưa có mở miệng, Lục Bào Lão Tổ cười quái dị lên tiếng trước: “Tiểu tử này hay, có gan, Lão Tổ ta thích!”
Đỉnh Hạo thấy Lục Bào nói như vậy trong lòng thầm cười.
Còn chưa có được lợi ích gì mà ông tađã bắt đầu lấy lòng hắn rồi, lại còn làm rõ ràng như vậy, quả thật là một người thú vị.
Mà Âm Vô Sương nghe Đinh Hạo nói như vậy, suy nghĩ một chút rồi nói: “Có quá kiêu ngạo, hống hách hay không!”
Đỉnh Hạo lắc đầu, khẳng định nói: “Không kiêu ngạo một chút thì làm sao có thể thu hút sự chú ý của người khác.
Không cần nói nhiều, cứ viết thế này đi!”
Âm Vô Sương cùng Trương Hằng liếc nhau rồi gật đầu một cái, trong nháy mắt bay ra ngoài.
Mà Lục Bào lại hướng về phía xa của mỏ bay đi.
Mắt thấy Lục Bào Lão Tổ đã bay ra ngoài, Đinh Hạo lắc đầu bật cười, Lục Bào Lão Tổ này cũng đã lớn tuổi, cũng coi như là hạng người có tiếng xấu nhất trong ma đạo, không ngờ lại thích quậy phá đến như vậy.
Nhìn thoáng qua trái phải, Đinh Hạo mới mở miệng nói: “Chuyện mau chốt nhất trước mắt đó chính là tìm được một nơi ẩn nấp, để môn đồ có thể yên tâm luyện tập củng cố tu vi, không biết ý của Liệt Lão thấy như thế nào?”
Khẽ gật đầu, Huyết Ma Liệt Sơn mở miệng nói: “Không tồi, chỗ hai quặng mỏ tạm thời không cần xen vào, nếu chúng ta đã giữ lại lời tuyên chiến, chờ lần sau đến, nếu phát hiện thấy có người dũng cảm trấn giữ thì cứ lấy máu rửa sạch quặng mỏ thêm một lần nữa, cho dù để bọn họ khai thác mấy ngày liên tiếp, dựa vào số lượng khoáng thạch có trong quặng mỏ này thì bọn họ cũng không thể khai thác được bao nhiêu!”
Nghe Huyết Ma Liệt Sơn nói như vậy, Đinh Hạo cũng liên tục nói đúng, sau đó mở miệng hỏi: “Vậy nơi nào mới có chỗ ẩn nấp, không biết hai vị có biết rõ không?”
Lắc đầu, Huyết Ma Liệt Sơn nói: “Đảo Tam Châu ở đây thì ta không quen thuộc mấy nhưng Lão Độc Ma chắc sẽ biết rõ hơn!” Lời vừa nói xong, ánh mắt của Huyết Ma Liệt Sơn và Đinh Hạo lập tức nhìn về phía Độc Ma Vương Diệc Hàn, thấy ánh nhìn chăm chú của hai người họ, Độc Ma Vương Diệc Hàn trầm ngâm một lúc, trịnh trọng mở miệng nói: “Có một nơi rất hợp để làm nơi ẩn nấp, lúc trước khi ta đi sưu tầm độc vật, đã từng đi qua một lần, chẳng qua là hoàn cảnh nơi đó quá mức nguy hiểm, rốt cuộc không biết có thích hợp không!”
“Ồ, nguy hiểm như thế nào?” Đinh Hạo ngược lại bị lời nói của Vương Diệc Hàn gợi lên lòng hứng thú.
Thấy dáng vẻ cảm thấy vô cùng hứng thú của Đinh Hạo, Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng trịnh trọng nói: “Nơi đó cũng gần Đảo Bồng Khâm, cũng là một hoang đảo, đương nhiên là nhỏ hơn rất nhiều so với Đảo Bồng Khâm, cách nơi này chắc phải mất hai ngày đi đường.
Hòn đảo nhỏ đó được người tu chân ở Đảo Tam Châu gọi là Quỷ Vực.
Hòn đảo nhỏ đó nằm ở giữa Quỷ Vực.
Cho đến nay hòn đảo nhỏ này vẫn chưa có tên gọi, dù sao thì cả ngày ở khu vực đó cũng dày đặc âm khí, cho dù là ban ngày ban mặt, sau khi vào khu vực này.
Thì ngay cả ánh nắng cũng không thể chiếu vào.
Rốt cuộc bên trong nguy hiểm như thế nào, ta cũng không thể nói rõ ràng, chỉ lờ mờ cảm thấy có liên quan với địa vực, hoặc là do thiên nhiên hình thành một trận đại pháp đáng sợ nào đấy, chẳng qua là ta dốt đặc cán mai đối với các trận pháp, cũng không thể nhìn ral”
Lời vừa nói ra, Đỉnh Hạo vừa mừng rỡ vừa ngạc nhiên, khu vực ám đạo này giống như là một nơi rất thần kỳ, các mặt khác không dám nói, nếu thật sự có trận pháp do thiên nhiên hình thành.
Thật ra Đinh Hạo nắm có chút chắc chắn, đối với trình độ trận pháp của chính mình thì trong lòng Đinh Hạo vẫn có chút tự tin.
Bởi vì vậy sau khi nghe lời Độc Ma Vương Diệc Hàn nói xong.
Đỉnh Hạo đã gật đầu, nói: “Chờ nhóm người Lục Bào Lão Tổ trở về, chúng ta sẽ xuất phát ngay lập tức, mục tiêu chính là hòn đảo nhỏ nằm giữa trung tâm Quỷ Vực này, phải xem xem nơi này rốt cuộc thần kỳ như thế nào!”
Lời Đinh Hạo vừa dứt.
Thật ra mọi người không cảm thấy có gì là không ổn cả, chỉ có vẻ mặt của Độc Ma Vương Diệc Hàn có chút lo lắng nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt tự tin của Đỉnh Hạo.
Lại không nói ra miệng.
Trôi qua khoảng mười lăm phút, hai người Thiên Thi Thượng Nhân Âm Vô Sương và Trương Hằng ngày đó dẫn đầu trở về, trực tiếp đến bên cạnh Đỉnh Hạo, hành lễ xong mới mở miệng nói: “Đã viết xong rồi.”
Chương 498: Quỷ Vực mới quen 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Gật đầu, Đỉnh Hạo cũng không hỏi chỉ tiết, mà chỉ híp mắt lại không biết đang suy nghĩ chuyện gì.
Lại trôi qua thêm một khoảng thời gian, Lục Bào Lão Tổ điên cuồng cười to suốt cả đoạn đường trở về, mắt thấy biểu cảm đắc ý của Lục Bào Lão Tổ.
Đỉnh Hạo cười nhạt, mở miệng hỏi: “Lão Tổ viết được cái gì mà lại đắc chí như thế?”
Một tiếng cười to, Lục Bào Lão Tổ mở miệng nói: “Lão tổ chỉ viết có tám chữ, ha ha, nhưng mà khí thế rất mạnh mẽ.”
“Ồ, tám chữ nào?” Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng không khỏi mở miệng hỏi.
“Vô Cực Ma Tông, thiện nhập giả chết (1)!” Lục Bào Lão Tổ cười nói ha ha.
(1) Ý chỉ những kẻ tự tiện nếu xâm nhập vào thì sẽ phải chết. “Quả thật rất kiêu ngạo!” Đỉnh Hạo gật đầu nói.
Sau đó liếc mắt nhìn Độc Ma Vương Diệc Hàn một cái, Đỉnh Hạo nói tiếp: “Nếu người đã đến đông đủ cả rồi, vậy thì phiền Vương Lão dẫn đường, chúng ta sẽ đi đến Quỷ Vực!”
“Quỷ Vực? Đi đến nơi khỉ ho cò gáy đó làm gì?” Lục Bào Lão Tổ ngạc nhiên kêu lên một tiếng, thế mà biểu cảm lại có chút lo sợ. “Lão Tổ cũng biết Quỷ Vực?” Đinh Hạo nghỉ ngờ nói.
“Đương nhiên là biết, nơi đó cách nơi ta tu luyện vốn không xa, chỉ là trong lòng lão tổ ta vẫn luôn sợ hãi đối với nơi đó, đã từng một lần đi qua nơi đó, xém chút nữa là ta đã không thể sống sót ra bên ngoài rồi!” Lục Bào Lão Tổ nghiêm túc mở miệng nói.
Lời vừa nói ra, mọi người ngạc nhiên đến mức mất sắc, dựa vào tu vi của Lục Bào Lão Tổ, thế mà lại nói như vậy, không khỏi khiến mọi người ngạc nhiên lắp bắp.
“Sao lại như thế?” Đỉnh Hạo mở miệng hỏi.
Dang một lúc, Lục Bào Lão Tổ suy ngẫm, sau đó mở miệng hỏi: “Đó đã là chuyện của vài thập niên trước, lúc trước ta bởi vì truy đuổi kẻ thù nên mới vào nhầm Quỷ Vực.
Đối với truyền thuyết của Quỷ Vực, trong lòng ta cũng tự hiểu rõ, chỉ là lúc đó lại không thèm để trong lòng, lúc đó Lão Tổ ta chỉ vừa tiến vào Hợp Thể Kỳ, căn bản không tin Quỷ Vực có thể gây rắc rối cho ta.
Vừa vào nơi đó không được bao lâu, kẻ thù vị ta truy đuổi đã dẫn đầu bỏ mạng.
Hơn nữa cái chết cũng không rõ nguyên nhân, chờ đến khi ta phản ứng lại, đã phát hiện bản thân bị lạc đường.
Sau đó ta phát hiện cả bầu trời chỉ có ác quỷ, chen chúc nhau chạy về phía Lão Tổ ta, tuy rằng Lão Tổ không sợ nhưng đám ác quỷ đó nhiều vô cùng tựa như vô tận, căn bản không thể giết hết được.
Ở bên trong giết chết đám ác quỷ suốt hai tháng, mới vọt ra bên ngoài, mà lúc đó ta mới biết được, chẳng qua ta chỉ mới tiến vào bên ngoài của Quỷ Vực mà thôi, còn chưa tiến vào trung tâm của Quỷ Vực, bây giờ nghĩ lại trong lòng vẫn không khỏi sợ hãi!”
Khi Lục Bào Lão Tổ nói đến đây, biểu cảm trên mặt vẫn bất an như cũ, lúc này Độc Ma Vương Diệc Hàn cũng gật đầu, mở miệng nói với Lục Bào Lão Tổ: “Không ngờ Lão Tổ cũng từng đi qua nơi này, tình huống lúc trước ta gặp phải không giống với Lão Tổ, thật ra ta không đụng phải ác quỷ, chỉ bị một trận pháp giam nhốt do một độc vật tạo thành.
Khu vực mà ta đã ở khắp nơi đều là các loại độc vật hàng đầu, không biết là do ai thiết lập, hay là do thiên nhiên hình thành, dù sao những độc vật đó giống như biết một loại trận pháp, giam nhốt ta ở bên trong, nếu không phải danh hiệu ta là Độc Ma, thì e rằng đã không thể thoát ra rồi.
Bởi vì vậy sự nguy hiểm của Quỷ Vực, ta cũng đã từng trải nghiệm qua rồi!”
Thấy Độc Ma Vương Diệc Hàn và Lục Bào Lão Tổ nói như vậy, trong lòng Đinh Hạo lại có chút phấn khích, đối với Đinh Hạo mà nói, nơi càng nguy hiểm thì càng gợi lên lòng hứng thú của hắn, cũng chỉ có khi đối mặt với nguy hiểm không thể nào đoán trước được thì Đinh Hạo mới cảm thấy nhiệt huyết! Đây cũng là điều mà Đỉnh Hạo luôn cố chấp theo đuổi, không cam lòng và bình thường vẫn luôn là mục tiêu tu chân của hắn.
Chẳng qua là nếu cả hai người họ đã nói như thế, Đinh Hạo đương nhiên sẽ hành động càng thêm cẩn thận, vốn có chủ ý để toàn tông tiến vào Quỷ Vực nhưng bây giờ lại bị hắn phủ quyết, mà chỉ đang tính toán để bốn người tiến vào đó là chính mình, Huyết Ma Liệt Sơn, Độc Ma Vương Diệc Hàn và Lục Bào Lão Tổ, những người khác tu vi quá yếu nếu vào cũng chẳng thể giúp ích, trước khi không làm rõ được tình huống của Quỷ Vực, không thể để cho cả Vô Cực Ma Tông đi theo chính mình mạo hiểm.
Nghĩ đến đây, Đỉnh Hạo mới gật đầu, nói với Lục Bào Lão Tổ: “Nếu nơi Lão Tổ tu luyện, cách Quỷ Vực này không xa, vậy phải nhờ Lão Tổ dẫn đường rồi, trước tiên chúng ta sẽ ở nơi đó của ngươi chiếm cứ vài ngày, để người trong môn phái tạm thời ở lại nơi ngươi vốn tu luyện, sau đó bốn người chúng ta sẽ đến Quỷ Vực tìm kiếm một phen.”
Chương 499: Quỷ Vực mới quen 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Thấy Đinh Hạo nói như vậy, mà bây giờ Lục Bào Lão Tổ vẫn còn muốn nịnh bợ Đinh Hạo, nếu không có Vô Cực Ma Tông thì đã không có cơ hội tu luyện, bởi vì vậy Lục Bào Lão Tổ gật đầu mở miệng nói: “Vậy được thôi, trước tiên cứ đến nơi ta vốn tu luyện xem saol”
Thấy Lục Bào Lão Tổ đồng ý, tiếp theo đó Đinh Hạo lập tức phân phó xuống dưới một tiếng, một đám người mênh mông cuồn cuộn đi theo phía sau Lục Bào Lão Tổ, bay về phía Đảo Bồng Khâm.
Trôi qua nửa ngày, nhóm người Vô Cực Ma Tông đi đến một hòn đảo hoang vu, phía trên hòn đảo nhỏ trụi lủi, ngay cả động thực vật cũng không nhìn thấy được, càng đừng nói đến có kỳ trân đại bảo.
Một lúc sau, Lục Bào Lão Tổ mang theo nhóm người Vô Cực Ma Tông vào một cái sơn động rộng lớn, bên trong động chia ra mười mấy gian phòng đá, cửa phòng phòng đá đóng chặt chẽ, cũng không biết bên trong có người không.
Mắt thấy xứ sở này bình thường như vậy, không có một chút cảm giác lạ thường nào, ngay cả trong sơn động cũng không được trang trí lộng lẫy, đơn giản nhưng lại có chút keo kiệt, Đinh Hạo không biết ám đạo này thật sự là hoàn cảnh xuất trần của Lục Bào Lão Tổ, vẫn không có đồ vật nào lấy ra được, xứ sở này so với Vô Cực Ma Tông của chính mình lúc trước thì lại càng nghèo nàn.
Thật khó có thể tưởng tượng được một ma đạo xấu xa như Lục Bào Lão Tổ lại tu luyện ở đây.
Nhìn thấy nơi này, Đinh Hạo không khỏi dời ánh mắt nhìn về phía Lục Bào Lão Tổ.
Vừa nhìn thấy ánh mắt của Đỉnh Hạo, Lục Bào Lão Tổ có chút ngại ngùng khó thấy, cười bỏ qua, lên tiếng giải thích: “Chuyện này… Lão Tổ ta không để ý mấy đến những vật ngoài thân, ha ha!” Mà lúc này, Long Sáo Thiên bên cạnh lại nhỏ giọng nói: “Nghèo thì là nghèo, giả vờ cái gì chứ!”
Lời vừa nói ra, Lục Bào Lão Tổ lập tức thẹn quá thành giận, cơ thể chợt loé đến bên cạnh Long Sáo Thiên, gõ xuống đầu Long Sáo Thiên một cái, trong miệng lại cả giận nói: “Tên tiểu tử này nếu ngươi không nói lời nào thì không ai coi ngươi thành kẻ câm kẻ điếc đâu, cả ngày chỉ biết đối nghịch với lão tử, chán sống rồi à?” Lần nào cũng thấy hai người họ như vậy, Đinh Hạo cũng coi như là quen rồi, cười nhạt nói: “Chẳng lẽ nơi này chỉ có Lão Tổ và Long huynh thôi sao?”
Thấy Đinh Hạo hỏi như vậy, Lục Bào Lão Tổ ưỡn ngực một cái, nói: “Đương nhiên không phải, Lão Tổ vẫn còn vài đồ đệ khác, chẳng qua là ra ngoài du hành chưa kịp về, hoặc là đang bế quan!” Gật đầu, Đinh Hạo mỉm cười, mới mở miệng nói: “Một khi đã như vậy thì phải làm phiền Long huynh nhiều rồi, lỡ như mấy ngày nay, đồ đệ của Lão Tổ trở về hoặc là xuất quan, đừng để xảy ra hiểu lầm với những người trong môn phái là được!”
Gật đầu, biểu cam của Long Sáo Thiên nghiêm túc mở miệng nói: “Ngươi cứ việc yên tâm, ta nhất định sẽ sắp xếp mọi việc ở đây thật cẩn thận!”
Khi đối mặt với Lục Bào Lão Tổ thì Long Sáo Thiên vẫn còn dám cà lơ phất phơ, nhưng khi đối mặt với Đinh Hạo thì Long Sáo Thiên không dám làm càn quá mức, ở trong lòng, vẫn còn sợ Đỉnh Hạo rất sâu!
Đối với biểu cảm cung kính của Long Sáo Thiên, Đỉnh Hạo cảm thấy có chút khinh thường, không biết tại sao gã lại sợ chính mình như vậy, gật đầu, Đinh Hạo mở miệng nói: “Một khi đã như vậy, thì phải phiền Long huynh rồi!”
Lời Đỉnh Hạo vừa nói ra, Long Sáo Thiên lập tức nói không dám.
Mắt thấy tất cả mọi người đều hiểu ý của chính mình, Đỉnh Hạo gọi Thiên Thi thượng nhân Âm Vô Sương và Trương Hằng đến, lại phân phó một tiếng, lúc sau mới bắt đầu đi ra ngoài động.
Vừa thấy Đinh Hạo dẫn đầu ra khỏi động, ba người Huyết Ma Liệt Sơn cũng không chậm trễ, ngay lập tức theo đuôi, bước ra ngoài động.
Một lúc sau, một đòan bốn người bước ra ngoài sơn động, nhìn bầu trời xanh, bờ biển rộng mênh mông vô bờ bến, Đinh Hạo ngẩng đầu lên trời hét to một tiếng, tiếng thét cao vót lảnh lót, Đỉnh Hạo thả Bát Sí Tử Mãng ra ngoài, ngồi xếp bằng trên người Tử Mãng, điên cuồng cười to mở miệng nói: “Quỷ Vực ở nơi nào, ngày hôm nay ta phải xông pha một trận, xem xem Quỷ Vực này có thật sự tà ác nguy hiểm như trong lời đồn không!”
Mắt thấy Đinh Hạo bây giờ đang tràn ngập khí thế, tràn đầy sự tin tưởng, ba người Huyết Ma cũng cảm thấy trong lòng trống trải, giống như Quỷ Vực không đáng sợ là bao, dù sao thì tên tiểu tử Đỉnh Hạo này vẫn âm thầm cất chứa rất nhiều bí mật trên người, nói không chừng có thể đi lại tự nhiên ở Quỷ Vực.
Nghĩ như vậy, ba người bay lên cao, Lục Bào Lão Tổ và Độc Ma Vương Diệc Hàn đều bay về phía bên trái, giữa không trung vang lên tiếng quát vang vọng của Lục Bào Lão Tổ: “Chỉ cần ngươi đi theo Lão Tổ ta đây thì bảo đảm không thể sai được!”
Chương 500: Tiến vào Quỷ Vực 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Cười to một tiếng, Đỉnh Hạo sử dụng tỉnh thần điều khiển Bát Si Tử Mãng đi theo Lục Bào Lão Tổ, mà bản thân chỉ cần nhắm mắt nghỉ ngơi, trượt viên ngọc lên đem các loại trận pháp kỳ dị trong chiếc nhẫn dự trữ xem lại lần nữa.
Không biết trôi qua bao lâu, Đinh Hạo ngồi xếp bằng trên người Bát Sí Tử Mãng, cảm giác được Bát Sí Tử Mãng bỗng ngừng lại.
Mở to mắt, phát hiện không biết từ bao giờ đã đến nơi đó.
Mặt trời trên đỉnh đầu chiếu sáng chói lóa, mà khu vực của bản thân lại u ám, căn bản là không thể nào nhìn thấy một chút ánh sáng nào.
Còn thỉnh thoảng nghe thấy từng trận tiếng gió truyền từ khu vực đó đến, giữa tiếng gió còn nghe thấy tiếng quỷ khóc kỳ quái, nhìn dáng vẻ phía trước của khu vực chính là Quỷ Vực trong truyền thuyết.
Nhìn thấy Đinh Hạo mở mắt, Lục Bào Lão Tổ mới mở miệng nói: “Phía trước chính là phạm vi khu vực của Quỷ Vực, đi vào dễ dàng còn ra thì rất khó, tiểu tử ngươi cần phải cẩn thận, dựa vào cảnh giới tu vi của ba người chúng ta có thể tự bảo vệ chính mình nhưng tu vi của ngươi quá thấp kém, nếu đến khi gặp nguy hiểm, chỉ sợ ba người chúng ta không thể bảo vệ được ngươi.
Ngươi có muốn suy xét lại không?”
Lắc đầu, Đinh Hạo cười nhạt, mở miệng nói: “Không cần phải suy xét nữa.
Người sống một đời cũng sẽ gặp phải nguy hiểm, nếu không dám đối mặt, cảnh giới tu chân của ta vĩnh viễn không thể nâng cao, khu vực càng nguy hiểm càng có thể rèn luyện tâm trí của một người.
Sao ta có thể bỏ lỡ được, nếu không ta sẽ hối hận suốt cả đời!”
Cười ha ha, Lục Bào Lão Tổ nói: “Lão Tổ ta cũng chỉ có thể nhắc nhở ngươi nhiêu đó thôi.
Nếu ngươi đã nói như vậy thì Lão Tổ không còn gì để nói nữa.”
Thấp giọng cười một tiếng, lúc này Huyết Ma Liệt Sơn mới mở miệng nói: “Xem ra thời gian Lão Tổ và tiểu tử Đinh Hạo này ở chung vẫn còn rất ngắn, căn bản không hiểu rõ loại người của người này, tiểu tử này rất to gan lớn mật, điều này ngay cả ta cũng phải bội phục không thôi, với những chuyện mạo hiểm thế này thì khẳng định sẽ không thể thiếu hắn, bởi vì vậy khuyên cũng như không khuyên!”
Nghe Huyết Ma Liệt Sơn và Độc Ma Vương Diệc Hàn nói như vậy, Đỉnh Hạo chỉ cười nhạt, cũng không nói nhiều lời, chỉ chậm rãi rút ra Nghịch Thiên Ma Kiếm, dẫn đầu phóng về phía Quỷ Vực, lấy hành động chứng minh cho thái độ của mình.
Mắt thấy Đinh Hạo bay vào Quỷ Vực trước một bước, ba người cũng không dám ngừng lại, lập tức đuổi kịp.
Một lúc sau, một hàng bốn người chính thức tiến vào bên ngoài khu vực của Quỷ Vực, chỉ thấy không trung của Quỷ Vực mơ mơ hồ hồ, âm khí dày đặc, tựa như vĩnh viễn không thể nhìn thấy ánh mặt trời, liếc mắt nhìn một cái, tầm nhìn giống như có một tầng trở ngại, không thể nhìn quá xa.
Giữa không trung thường xuyên có mây đen bay đến, khói đen dâng lên cuồn cuộn từ sâu trong đáy biển, khói đen dâng lên làm mọi thứ trở nên mờ mịt, nhìn quỷ dị không thôi.
Cho người ta loại cảm giác u ám, quỷ dị, trước mắt là như thế này.
Nhưng cũng chỉ là bên ngoài Quỷ Vực, bên trong có môn đạo nào khác không thì không ai biết rõ cả, dù sao hai người Độc Ma Vương Diệc Hàn và Lục Bào Lão Tổ cũng chỉ mới tiến vào bên ngoài Quỷ Vực mà thôi, hơn nữa hoàn cảnh hai người gặp phải cũng không giống nhau, điều này chứng minh mỗi một nơi trong Quỷ Vực đều không giống nhau.
Nhóm người Đinh Hạo dừng lại giữa không trung, nhìn trái phải một phen, hình như nước dưới biển của Quỷ Vực khác với bên ngoài, nhưng khác ở đâu thì vẫn chưa thể nói, tuy rằng nhìn phía trước không được xa, nhưng cũng có thể mơ hồ nhìn ra được vài đốm đen, nhóm người Đỉnh Hạo đương nhiên biết rõ những đốm đen này chính là đảo nhỏ bên trong Quỷ Vực, chỉ là do thị giác nên không thể nhìn rõ.
Sau khi đến nơi này, Đinh Hạo vẫn luôn đứng trên người Bát Sí Tử Mãng, không nhúc nhích, chỉ im lặng quan sát bốn phía xung quanh, ánh mắt lộ ra tia suy tư.
Thấy biểu cảm của Đinh Hạo như vậy, ba người Huyết Ma Liệt Sơn cũng không dám quấy rối, chỉ ngạo nghễ đứng giữa không trung, đánh giá tình thế của Quỷ Vực, không nói một lời.
Không biết qua bao lâu, tay phải của Đinh Hạo chỉ vào một đốm đen nhỏ, mở miệng nói: “Đến chỗ đó, Quỷ Vực này quả thật có chút kỳ lạ!”
Không rõ tại sao Đinh Hạo nói ra lời như vậy, lại chỉ mọi người đi đến một nơi, ba người Huyết Ma cảm thấy rất kỳ lạ.
Độc Ma Vương Diệc Hàn trầm ngâm một lúc, mở miệng hỏi: “Tiểu tử, có phải ngươi phát hiện ra điều gì đó không được bình thường không?”
Gật đầu, biểu cảm Đỉnh Hạo vô cùng cẩn trọng, trầm giọng nói: “Phát hiện được một chút, chẳng qua là ta không thể nào khẳng định, chờ vài tiếng sau thăm dò toàn bộ nơi này mới biết được sự thật có đúng như vậy không?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










