[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 52 : Quyết định mới 1 (c511-c520)
❮ sautiếp ❯Chương 511: Quyết định mới 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Chỉ thấy Huyết Ma Liệt Sơn tỏ vẻ khó hiểu, nói: “Không có gì hết, cả ba nơi có chứa ghi chép về Vô Cực Ma Tông đều bị phong ấn tầng tầng lớp lớp, cho dù là tu vị hiện tại của ta cũng không thể nào phá vỡ phong ấn được.
Mà Huyết Ma đời thứ ba cuối cùng đã phá vỡ con đường phi thăng đến Ma giới.
Trừ phi ta tiến vào đại thừa kỳ, nếu không thì đừng hòng biết được bên trong phong ấn ghi lại những gì!”
Lời này vừa nói ra đã khiến Đỉnh Hạo và cả Độc Ma Vương Diệc Hàn cùng Lục Bào Lão Tổ phải giật mình.
Từ đó có thể hiểu được Vô Cực Ma Tông ban đầu không hề tầm thường, nếu không tại sao Huyết Ma đời thứ ba lại phải bố trí như vậy.
Đỉnh Hạo khẽ gật đầu, nghĩ thầm không biết lời này của Huyết Ma là thật hay giả, nhưng hiện tại hắn đã biết sơ qua về bí mật của Vô Cực Ma Tông, cho nên cũng chẳng có gì cần phải lừa gặt hắn, nếu đúng như lời gã ta nói thì quả thật là có chút đạo lý.
Lúc đầu thực lựcVô Cực Ma Tông mạnh mẽ như vậy, dù bị coi là ke địch của toàn bộ Tu Chân Giới mà vẫn có thể hoành hành thiên hạ hơn một nghìn năm, tuy cuối cùng bị Tu Chân Giới kết hợp tiêu diệt, nhưngVô Cực Ma Tông vẫn khiến Tu Chân Giới lúc bấy giờ cực kỳ rúng động.
Còn chuyện bắt tay tiêu diệt Vô Cực Ma Tông cũng chẳng phải chuyện đáng tự hào gì, cuối cùng nếu bọn họ cho rằng Vô Cực Ma Tông chính thống đã hoàn toàn bị tiêu diệt thì có khả năng là bọn họ sẽ không muốn ghi chép lại sự việc ám muội này.
Có nói thế nào thì Vô Cực Ma Tông đã bị diệt sạch sẽ, cứ coi như chuyện này chưa từng xảy ra, dù sao đoạn lịch sử này chỉ mang đến cho họ nỗi khuất nhục mà thôi!
Nếu nghĩ như vậy, việc Huyết Ma phong ấn đoạn lịch sử này lại là điều dễ hiểu.
Trong Tu Chân Giới không còn Vô Cực Ma Tông nhưng trong Ma giới có lẽ vẫn còn, vào lúc người trong môn phái phi thăng vừa vặn có thể biết được bí mật bị phong ấn, tiện nhắc nhở cho người trong môn phái mình.
Có lẽ đây là điều mà tộc Huyết Ma muốn.
Sau khi im lặng một lúc, Đỉnh Hạo nhớ ra lý do tại sao mình lại dính tới Vô Cực Ma Tông thì cười lạnh, Đinh Hạo mở miệng nói: “Suýt chút nữa quên mất việc chính, Liệt lão có thể khẳng định trong tộc Huyết Ma các ngươi không có kẻ nào đến Quỷ Vực ư, nếu không phải do tộc Huyết Ma các ngươi bố trí, chẳng lẽ Huyết Lao này nhảy ra từ không khí à?”
Nghe Đinh Hạo nói thế, Huyết Ma Liệt Sơn cũng cảm thấy kỳ lạ, chỉ thấy trong tay Huyết Ma Liệt Sơn xuất hiện ánh sáng màu đỏ, sau đó một viên ngọc đỏ như máu xuất hiện.
Huyết Ma Liệt Sơn nhắm mắt trầm tư, không biết qua bao lâu gã ta mới nghỉ ngờ nói: “Vào đời thứ tám, tộc Huyết Ma từng xuất hiện kẻ phản bội.
Cuối cùng hắn ta bị đời thứ tám đuổi giết, dùng huyết độn thuật trốn thoát, sau này không còn thấy bóng dáng nữa.
Sau khi dùng huyết độn thuật một năm chắc chắn hắn sẽ chết, nhưng người nọ cũng biết được phương pháp bố trí của Huyết Lao.
Có lẽ…”
Nghe vậy Đinh Hạo gật đầu khẳng định: “Xem ra chính là hắn, nếu không thì không có cách nào giải thích được.
Chuyện này xảy ra lúc nào, cách đây bao lâu rồi?”
Huyết Ma Liệt Sơn suy nghĩ một lúc mới mở miệng nói: “Chắc là khoảng hai nghìn năm trước!”
“Không ngờ Quỷ Vực đã xuất hiện lâu như vậy!” Đinh Hạo kinh ngạc cảm thán.
Nói xong, Đinh Hạo chỉ im lặng suy nghĩ mà không nói thêm gì.
Không biết qua bao lâu, Đinh Hạo mới nói: “Bên trong Quỷ Vực ngoại trừ trận pháp lớn Bắc Đầu Thất Tỉnh ra, các trận nhỏ bên trong đều bừa bãi lộn xộn, trận pháp to nhỏ nhiều không kể hết, đạo yêu độc nên có đều có đủ, nếu thật sự có người bố trí thì người này chắc chắn là người thông hiểu trận pháp nhất trên đời này.
Nếu không sao có thể chuẩn bị được nhiều trận pháp kỳ quái như vậy.”
Nghe Đinh Hạo nói vậy, ba người Huyết Ma Liệt Sơn đồng tình, biết lời Đinh Hạo nói không sai.
Sau khi im lặng suy nghĩ một lát, Đinh Hạo đột nhiên ngẩng đầu nói: “Ta quyết định rồi!” “Cái gì? ” Ba người Huyết Ma Liệt Sơn đồng thời hỏi.
“Ta quyết định, cho dù Hoắc Đồng Tông có bị diệt, cũng không cần sơn môn kia nữa, sau này bảy đảo nhỏ thuộc Quỷ Vực là tông môn của ta, có chỗ nào có thể an toàn hơn Quỷ Vực này chứ!
Cho dù Vô Cực Ma Tông chúng ta có là ke dịch của cả Tu Chân Giới, nếu có được Quỷ Vực này làm nơi phòng thủ thì tuyệt đối sẽ khiến bọn họ không còn cách nào khác.
Ta tin sẽ không có bao nhiêu môn phái dám mạo hiểm xông vào Quỷ Vực, sau này ta sẽ bố trí thêm mấy trận pháp lớn cực hung hiểm nữa.
Như vậy thì cho dù lão bất tử Tán Tiên Ma ra mặt thì cũng có thể khiến bọn họ có đi mà không có về.”
Đỉnh Hạo hãnh diện nói.
Chương 512: Quyết định mới 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Lời này vừa nói ra đồng thời khiến đám người Huyết Ma Liệt Sơn cực kỳ sợ hãi.
Lục Bào Lão Tổ quát to: “Ngươi bị điên rồi đúng không? Quỷ Vực há là thứ có thể để chúng ta nắm trong tay, chúng ta sống trong nó còn khó thì làm thế nào dùng nó để đối phó người khác?”
Đỉnh Hạo cười ha ha nói: “Lão Tổ đừng nóng vội, đúng là hiện tại chúng ta chưa nắm rõ được Quỷ Vực, nhưng sau này chắc chắn sẽ dần dần quen thuộc, thực ra trận pháp trong Quỷ Vực lúc này vẫn chưa trọn vẹn đầy đủ, mặc dù có rất nhiều trận pháp nhưng cũng không làm được gì, nếu không thì căn bản chúng ta đã không tiến vào được.”
“Chỉ cần cho ta thời gian, nhất định ta sẽ hiểu được hết mọi thứ trong Quỷ Vực.
Nếu các ngươi có ngọc giản về trận pháp thì đưa hết cho ta, mặc dù phương diện này ta cũng nghiên cứu, nhưng hiện tại nhìn thấy bố trí trong Quỷ Vực mới biết được bản thân còn khiếm khuyết nhiều mặt.”
Nghe Đinh Hạo nói ra nói thế, ba người Huyết Ma Liệt Sơn lấy ngọc giản của mình từ trong nhẫn không gian ra đưa cho Đỉnh Hạo, sau khi trầm ngâm một lúc , Huyết Ma Liệt Sơn nói: “Đây là cách bố trí của Huyết Lao, nhưng tộc Huyết Ma ta chỉ có 1 cái, ta không thể tự ý cho ngươi được.”
Đỉnh Hạo chỉ cười nhạt rồi gật đầu nói: “Chuyện này ta hiểu, ừm, không cần nói chuyện vặt vãnh nữa, nếu như vậy thì tạm thời ba người các ngươi đi ra ngoài, sau đó đưa đệ tử vào trong này.”
“Ồ, ý ngươi là gì?” Huyết Ma Liệt Sơn hỏi.
Đỉnh Hạo cười rồi lấy ra Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên, trực tiếp đưa nó cho Huyết Ma Liệt Sơn, trên Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên còn có một ngọc giản màu đen.
Sau khi Huyết Ma Liệt Sơn nhận lấy, Đinh Hạo mới tiếp tục nói: “Đây là pháp quyết khống chế Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên, dùng pháp quyết Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên này để trở về đường cũ, bí mật Huyết Lao ngươi cũng biết rõ, sau khi ra khỏi Quỷ Vực thì tạm thời đưa người trong phái đến đây.”
“Tên nhóc nhà ngươi không ra cùng với chúng ta sao?” Độc Ma Vương Diệc Hàn hỏi.
Đỉnh Hạo gật đầu nói: “Đúng vậy, ta lợi dụng khoảng thời gian này nghiên cứu lại tình hình của Quỷ Vực, còn có một số trận pháp ở đây ta chưa lý giải được hết, lúc này rảnh rỗi không bằng ở đây nghiên cứu, như vậy sẽ không lãng phí thời gian.
Chờ sau khi các ngươi trở về, hòn đảo nhỏ này sẽ tốt hơn nhiều rồi.”
Nghe Đinh Hạo nói như vậy, Huyết Ma Liệt Sơn nhìn Đỉnh Hạo một lúc lâu mới mở miệng nói: “Nếu ngươi quyết định như vậy, ta đây không nhiều lời nữa, hy vọng lần sau gặp mặt ngươi có thể hiểu biết rõ hơn về Quỷ Vực, nếu như có thể hiểu rõ được Quỷ Vực này thì ngươi sẽ hiểu được trận pháp siêu việt đến cùng trình độ với Thiên Yêu Niếp Thiên, trở thành tông sư nổi danh về trận pháp ở cả Huyền Thiên đại lục! “
Đỉnh Hạo cười một tràng dài rồi nói: “Sẽ có một ngày như vậy, nếu đã như vậy, ta không tiễn ba người nữa, Liệt lão chú ý đến tình hình Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên, đừng để ác quỷ cắn trả, nếu ác quỷ quá mạnh thì dùng biện pháp bên trong tiêu diệt một phần!” Huyết Ma Liệt Sơn gật đầu và nói: “Ta hiểu rồi, tên nhóc nhà ngươi cũng cẩn thận, ba người bọn ta không có ở đây, ngươi không nên chạy loạn, tính cách của ngươi ta hiểu rõ, nên lượng sức mà làm!”
Đỉnh Hạo cười nói: “Biết rồi, đừng dông dài như mẹ ta nữa, nhanh đi đi!”
Đỉnh Hạo nói xong, mấy người Huyết Ma Liệt Sơn cười ha ha, sau đó nhao nhao đi mất, quay về đường cũ Quỷ Vực.
Thấy ba người Huyết Ma Liệt Sơn bay đi, Đỉnh Hạo lấy ra ngọc giản về trận pháp ba người đưa cho bắt đầu nghiên cứu cẩn thận.
Khi còn sống ởVô Cực Ma Tông, đối với trận pháp cơ bản Đỉnh Hạo có chút hiểu biết, thậm chí còn hiểu đến mức dị thường, chỉ là bố trí ảo trận đơn giản Đinh Hạo đã biết đến hai mươi phương pháp, mặc dù hiệu quả là như nhau.
Sau khi xem xong toàn bộ sách trận pháp trongVô Cực Ma Tông, Đỉnh Hạo tìm ra phương pháp đúng để tu luyện ở Vô Cực Ma Tông, trong đó phải nhắc đến phần lớn bộ phận ngọc giản củaV ô Cực Ma Tông trước kia, trong đó có rất nhiều trận pháp độc môn của môn phái khác và một ít trận pháp đã thất truyền từ lâu.
Nếu không khiêm tốn mà nói thì trình độ của Đinh Hạo đối với trận pháp cũng không thấp hơn so với Thiên Yêu Niếp Thiên là bao, bởi vì điểm xuất phát của Đinh Hạo cao hơn Thiên Yêu Niếp Thiên nhiều, không khác gì là đứng trên vai người khổng lồ.
Dù Đỉnh Hạo tự phụ nhưng cũng biết nếu muốn hiểu rõ hết trận pháp trong Quỷ Vực thì không phải là chuyện một sớm một chiều.
Nếu như trận pháp này là do người kia làm ra, vậy thì trận pháp Bắc Đẩu Thất Tinh không phải do Tu Chân Giới tạo ra, trận nhỏ khác hình thành vô cùng thần kỳ, khẳng định là do tuyệt thế kỳ tài tạo ra.
Chương 513: Kỳ quan Thất Tinh 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nếu không thì sẽ không tạo ra được liên hoàn trận mạnh mẽ như vậy, huống chỉ trận pháp này mới chỉ hoàn thành được một phần tư.
Đây cũng là phán đoán của Đinh Hạo, nếu cả trận pháp này thất bại thì tất cả sẽ hóa thành tro bụi, rốt cuộc nó có thể phát ra được bao nhiêu uy lực Đinh Hạo cũng không dám tưởng tượng.
Đỉnh Hạo lắc đầu, quyết định xem tất cả tư liệu về trận pháp sau đó thử xem có thể tìm ra dấu vết để hiểu trận pháp Quỷ Vực không, để sau nay Vô Cực Ma Tông có núi to cực mạnh dựa vào.
Tình huống xấu nhất là Vô Cực Ma Tông bị cả Tu Chân Giới bao vây truy quét thì có Quỷ Vực ngăn cản,Vô Cực Ma Tông có chỗ an thân thì chắc chắn các tông phái khác không dám tùy tiện xông vào Quỷ Vực.
Vừa đến giới Tu Chân không bao lâu, nhưng vì tình thế đặc thù của Vô Cực Ma Tông, Đinh Hạo không thể không tìm đường lui cho môn phái của mình!
Đỉnh Hạo quên mất thời gian lẫn không gian, quên hết mọi thứ, hoàn toàn chìm đắm trong suy nghĩ về trận pháp.
Không biết đã ngồi như thế bao lâu, Đỉnh Hạo chậm rãi mở mắt ra, sau một thời gian suy nghĩ, Đinh Hạo nhớ lại tất cả trận pháp mình đã học, có nhiều điều trước đây hắn không hiểu, sau khoảng thời gian suy nghĩ gian khổ này hắn đã ngẫm ra được rất nhiều thứ.
Nhưng có một số trận pháp bản thân hắn vẫn không rõ lắm, xem ra cần phải căn cứ vào tích lũy của bản thân rồi từ từ giải thích mới có thể lĩnh ngộ được hết.
Nhưng Đỉnh Hạo đã mơ hồ nắm được trật tự, có vẻ đã bắt được điểm mấu chốt nào đó.
Tuy nhiên lúc cẩn thận suy nghĩ lại phát hiện bản thân giống như chẳng hiểu gì cả, cứ mơ màng im lặng suy nghĩ không biết bao lâu, cuối cùng cảm thấy chẳng có gì tiến triển, Đinh Hạo mới mở hai mắt.
Nhìn bầu trời Quỷ Vực u ám, Đinh Hạo không biết đã trôi qua bao lâu, nhưng hiện tại Huyết Ma Liệt Sơn vẫn chưa tìm tới thì Đinh Hạo đoán thời gian trôi qua chưa quá lâu.
Những gì cần hiểu đã hiểu được đại khái, chỗ không nghĩ ra hiện tại có nghĩ nữa cũng không thể nghĩ ra được, vì vậy Đinh Hạo tạm thời buông bỏ hết mọi suy nghĩ, tiếp tục đánh giá hòn đảo nhỏ này.
Sau khi lật tung hòn đảo nhỏ một lượt, Đỉnh Hạo không phát hiện điều gì khác thường, trên đảo nhỏ ngoại trừ nham thạch màu nâu xám bên ngoài thì chẳng còn vật gì giá trị.
Sau khi xem xét xong, Đinh Hạo xoay người trở lại chỗ thiên thạch Thiên Ngoại cực lớn bên cạnh, lấy ra Nghịch Thiên Ma Kiếm cẩn thận đánh đánh rồi gõ gõ vài cái lên thiên thạch, thậm chí còn bắn ra kiếm quang đánh ầm ầm lên thiên thạch mấy cái.
Trong lòng Đinh Hạo hiểu rõ uy lực của Nghịch Thiên Ma Kiếm.
Hắn từng dùng một kiếm cắt đứt tơ máu của Huyết Ma Liệt Sơn.
Nghe nói trong toàn bộ Tu Chân Giới, vũ khí có thể đột ngột cắt đứt tơ máu của gã ta không nhiều, những thứ như vậy đều nằm trong tay một số cao thủ hàng đầu.
Tuy nhiên Nghịch Thiên Ma Kiếm lại dễ dàng làm được, huống chỉ lúc đó Đỉnh Hạo còn chưa đến Nguyên Anh kỳ.
Hiện tại tu vi Đỉnh Hạo cao hơn so với trước kia, nhưng chỉ có thể lưu lại vết chém mờ nhạt trên thiên thạch, chứng tỏ thiên thạch này vô cùng cứng rắn.
Thấy kiếm quang không có hiệu quả, Đỉnh Hạo không làm chuyện vô nghĩa nữa.
Trước tiên hắn áp tai vào thiên thạch cẩn thận nghe ngóng, một lúc lâu vẫn không nghe thấy bất cứ động tĩnh gì, không còn cách nào khác đành sử dụng Vô Cực Ma Công.
Thử vận chuyển nguyên chân vào trong thiên thạch xem nó có phản ứng gì hay không.
Đỉnh Hạo lắc đầu, có cảm giác vô lực.
Đinh Hạo mơ hồ cảm nhận được bí mật của trận Bắc Đẩu Thất Tinh có liên quan với thiên thạch Thiên Ngoại.
Tuy đây chỉ là trực giác của Đinh Hạo, không có bất kỳ nguyên nhân cụ thể nào, nhưng thời điểm này hắn thật sự muốn tìm tòi bí mật ấy lại nhận ra bản thân không hiểu gì về thiên thạch Thiên Ngoại, cho dù có thử hết tất cả phương pháp vẫn không có kết quả.
Đỉnh Hạo bắt đầu nghi ngờ chính bản thân.
Chẳng lẽ trực giác của hắn đã sai?
Nhưng Đinh Hạo nhanh chóng bỏ qua suy nghĩ này, từ khi Đỉnh Hạo ra đời đến nay, hắn vô cùng tin tưởng không chút nghi ngờ về trực giác của mình.
Mà trực giác của hắn cũng chưa từng khiến hắn thất vọng.
Vậy mà hôm nay hắn lại nghi ngờ trực giác của bản thân, Đỉnh Hạo lắc đầu cười cổ quái.
Nếu như trực giác của bản thân không sai, thì là do phương pháp của hắn không đúng, nhưng hắn đã thử hết tất cả các phương pháp rồi nhưng thiên thạch vẫn không có chút phản ứng nào, vậy rốt cuộc vấn đề ở đâu?
Trận pháp! Có thể là do trận pháp, nghĩ đến đây, Đinh Hạo cẩn thận nhớ lại tư liệu về trận pháp Bắc Đầu Thất Tinh trong đầu mình một lượt.
Không biết qua bao lâu.
Đinh Hạo vẫn không tìm ra được chút đầu mối nào.
Chương 514: Kỳ quan Thất Tinh 2
chuang 515: Thiên Cơ Cung xuất hiện 1
Chuang 516: Thiên Cơ Cung xuất hiện 2
Chuang 517: Nguyên Anh ly thể 1
Chuang 518: Nguyên Anh ly thể 2
Chuang 519: Nguyên Anh ly thể 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Đỉnh Hạo lắc đầu rồi trực tiếp ngồi xếp bằng trước thiên thạch, hai mắt nhìn chằm chằm thiên thạch Thiên Ngoại, mãi không hề chớp mắt lấy một cái.
Nhất định phải tìm ra bí mật của thiên thạch này.
Dù sao trực giác của bản thân đã cho hắn biết điểm mau chốt nằm trên thiên thạch này, mà hiện tại hắn có thời gian, có thể dành thời gian tìm hiểu nó!
Cứ nhìn như vậy một lúc, Đỉnh Hạo dần hoa mắt, nhìn từ ngày đến đêm, lại từ đêm đến sáng.
Hắn cứ ngồi như vậy đến tận mấy ngày sau.
Vào một ngày nọ, Đinh Hạo đang nhìn thiên thạch Thiên Ngoại trước mặt, dần tự hỏi, nhưng vẫn không có gì tiến triển, quả thật quá nhàn chán.
Tuy nhiên, đúng lúc này, Đỉnh Hạo đột nhiên phát hiện bầu trời Quỷ Vực hơi sáng lên.
Đỉnh Hạo giật mình, từ khi tiến vào Quỷ Vực đến nay, bầu trời Quỷ Vực vẫn luôn u ám không hề có chút ánh sáng, căn bản không thể phân biệt được ngày và đêm.
Dù sao bất kể là ngày hay đêm thì trời đều tối đen như nhau, vĩnh viễn đều âm úu, tại sao hôm nay lại có ánh sáng thoáng hiện? Chẳng lẽ do bản thân sử dụng mắt quá độ nên mắt mờ.
Đỉnh Hạo vô cùng khó hiểu, đúng lúc này, lại có một điểm trắng thoáng hiện, mặc dù chỉ chợt lóe lên rồi biến mất nhưng khẳng định không phải do hắn hoa mắt.
Đỉnh Hạo thấy vậy lại càng thêm khó hiểu, ánh mắt lập lòe nhìn về phía hư không mờ mịt.
Nhưng mỗi lần vị trí ánh sáng xuất hiện không giống nhau, giống như có sự biến hoá.
Đến khi vầng sáng xuất hiện lần thứ tư, nó lại thay đổi phương hướng, lúc này Đỉnh Hạo đột nhiên cảm thấy thiên thạch phía trước cũng phát sáng.
Sắc mặt Đinh Hạo biến đổi, vội vàng nhìn về phía thiên thạch.
Chỉ thấy thiên thạch vốn có màu nâu bụi bặm đột nhiên phát sáng rực rỡ.
Cùng với bảy tia sáng kia đúng lúc tạo thành hình Bắc Đầu Thất Tinh, đến khi chúng sáng nhất, dựa theo vị trí của chúng có thể nhìn được đó đúng là Bắc Đầu Thất Tỉnh trong sao Thiên Cơ.
Khi hắn muốn nhìn kỹ hơn thì tỉa sáng trong hư không đột nhiên biến mất không thấy bóng dáng.
Sau đó trên trời lại xuất hiện ba lần ánh sáng nữa, rồi mọi thứ khôi phục yên tĩnh, không phát sinh thêm biến hóa gì khác.
Nhờ trí nhớ hơn người mà Đỉnh Hạo có thể nhớ kỹ vị trí mà bảy ngôi sao xuất hiện vào trong đầu.
Đúng là hình dáng bản đồ của Bắc Đẩu Thất Tinh, không biết làm cách nào có thể xuyên qua trận pháp tạo thành bảy ánh sáng như vậy.
Chính là như thế, Đinh Hạo mơ hồ biết bản thân đã tìm được bí mật của thiên thạch.
Hắn cười ha ha rồi đứng lên.
Dù khi nãy hình dáng Bắc đầu Thất Tỉnh của thiên thạch chỉ chợt lóe rồi biến mất nhưng Đinh Hạo vẫn nhỡ kỹ vị trí của nó, nhất là tia sáng phát sáng nhất.
Đó là vị trí của sao Thiên Cơ, dựa theo bố cục vị trí đảo nhỏ, vị trí của hắn chính là sao Thiên Cơ, đây tuyệt đối không đơn giản chỉ là trùng hợp!
Đi tới trước mặt thiên thạch, Đỉnh Hạo vươn bàn tay to bắt đầu mò mẫm tìm kiếm bảy chấm nhỏ nơi ánh sáng rực rỡ xuất hiện, hết sờ rồi vuốt lại xoa, Đỉnh Hạo lộ ra nụ cười kỳ dị.
Bảy đốm nhỏ này hơi lồi lõm, to bằng ngón tay, nếu không dùng ngón tay mò mẫm từ từ thì hoàn toàn không phát hiện ra điểm khác biệt, thật ra Đinh Hạo đã chạm vào cả khối thiên thạch cẩn thận vài lần rồi, chỉ là chỗ lồi lõm trên thiên thạch rất nhiều chứ không chỉ vài chỗ, thậm chí có vài lần hắn còn chạm đến gần chỗ Bắc Đẩu Thất Tinh, nhưng khi ấy hắn không để ý, mà có nhiều chỗ cũ lồi lõm như vậy nên hắn không biết bản thân phải làm thế nào.
Nhưng nếu đã nhìn qua một lần rồi, còn tận mắt nhìn thấy thì Đỉnh Hạo có thể chắc chắn đây là bí mật của thiên thạch, hoặc có thể nói là bí mật của đảo nhỏ này đều được tiết lộ qua bảy vết lồi lõm này.
Đỉnh Hạo ha ha cười nhạt, bắt đầu duỗi ngón tay út ra, chậm rãi chạm vào những chấm tròn, trong đó đột nhiên có một chấm bị Đỉnh Hạo kéo ra, thấy những chấm này quả nhiên có thể di chuyển lên xuống, Đinh Hạo Anh càng cười lớn hơn.
Theo tiếng cười phát ra, Đinh Hạo tiếp tục di chuyển bảy chấm từng cái một, khi bảy chấm được nâng lên và nhô ra, Đinh Hạo nhìn xung quanh, phát hiện không có gì phát sinh, mà thiên thạch vẫn giống y như lúc nãy.
Đỉnh Hạo khó hiểu nhìn bảy chấm, trong lòng hơi rung động, thầm nghĩ có lẽ phương pháp của mình không đúng, nếu tất cả không thể kéo ra được thì thử làm chúng lõm xuống, chấm nhỏ lồi ra từ từ bị ấn xuống.
Đợi một lúc, hắn nhìn xung quanh, phát hiện vẫn không có gì thay đổi, Đinh Hạo lắc đầu cười khổ, tự hỏi không lẽ phương pháp của mình vẫn sai?
Nhưng Đinh Hạo không phải là người dễ dàng từ bỏ, khi hắn không biết hắn có thể ngồi đối diện với thiên thạch mấy ngày đêm không rời mắt, bây giờ đã phát hiện ra bí mật này, hắn đương nhiên sẽ không bỏ qua.
Đỉnh Hạo cười nhẹ rồi bắt đầu di chuyển.
chuang 515: Thiên Cơ Cung xuất hiện 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Đầu tiên là ba cái nhô ra, bốn cái thụt vào, sau đó ba cái thụt vào, bốn cái nhô ra, cứ liên tục tổ hợp như vậy, nhưng sau khi thử hồi lâu vẫn không biết sau khi hoàn thành hết các tổ hợp thì có chuyện gì xảy ra không.
Lúc này Đỉnh Hạo đột nhiên nghĩ tới vị trí của ngôi sao sáng nhất là sao Thiên Cơ, lập tức vỗ vỗ đầu, thầm nghĩ đây hẳn là điểm mấu chốt, sau đó Đỉnh Hạo đặt ngón tay vào vị trí của sao Thiên Cơ rồi cười ha ha.
Sao Thiên Cơ có thể dịch chuyển, phát hiện này lập tức khiến Đỉnh Hạo cảm thấy vô cùng may mắn, vui sướng.
Vốn dĩ điểm đầu tiên Đỉnh Hạo chạm vào không phải sao Thiên Cơ, từng thử di chuyển trái phải nhưng thấy không thể di chuyển, lại thử thêm một lượt nữa vẫn không thể di chuyển.
Sau đó, Đinh Hạo cho rằng những cái khác đều giống vây, nên quên mất sự khác biệt của sao Thiên Cơ, bây giờ hắn hiểu ra bí mật có lẽ nằm ở vị trí sao Thiên Cơ.
Quả nhiên, sau khi tổ hợp lại một lần nữa, vị trí sáu ngôi sao khác lõm xuống, vị trí sao Thiên Cơ được nâng lên, khi vị trí của ngôi sao Thiên Cơ được xoay một lần nữa, đột nhiên cả hòn đảo nhỏ phát ra tiếng vang ầm ầm.
Mà lúc này, Đỉnh Hạo biết bản thân đã tìm đúng biện pháp rồi! Âm thanh kinh thiên động địa truyền đến từ khắp bốn phía bốn phương đảo nhỏ, dường như mọi nơi đồng thời vang lên tiếng ầm ầm đỉnh tai nhức óc, toàn bộ hòn đảo nhỏ như đang rung chuyển.
Đỉnh Hạo điên cuồng cười to cảm thụ tất cả mọi thứ đang xảy ra, trải qua đủ loại gian khổ, cuối cùng hắn cũng tìm được bí mật của hòn đảo này, làm sao hắn có thể không sung sướng như điên được.
Theo tiếng cười ngông cuồng của Đỉnh Hạo, mặt đất ở giữa đảo nhỏ đột nhiên tách ra hai bên, khi mặt đất nứt ra bên trong dần để lộ một cửa động lớn bằng ba trượng, thấy cửa động xuất hiện, Đỉnh Hạo cười ha ha rồi không chút do dự đi xuống.
Sau khi Đinh Hạo đứng ở cửa động thì lại ngẩng đầu lên nhìn, cười như điên dại.
Chỉ thấy dưới đáy động có một cánh cửa khổng lồ màu nâu xám, trên cánh cửa
Quỷ Phủ Thần Công khắc ba chữ to “Thiên Cơ Cung”, dưới ba chữ to có bốn chữ nhỏ “Lộc Tồn Tỉnh Quân”.
Đinh Hạo cười ha ha, hắn biết bản thân đoán không sai, theo như lời đồn đại thì sao Thiên Cơ đại diện cho Lộc Tồn Tinh Quân.
Khi nhìn lướt qua, phía dưới ba chữ “Thiên Cơ Cung”, dưới chữ “Cơ” có một lỗ nhỏ, bên trong lỗ có một ngọc giản, Đinh Hạo vui vẻ cười bay lên không trung, lấy ngọc giản xuống cầm trong tay rồi chìm vào trong tâm trí thử xem xét nó một lần.
Toàn bộ ngọc giản chỉ ghi lại một ít bố cục trận pháp trong “Thiên Cơ Cung”, ngoài ra không có tin tức gì khác, hắn lắc đầu, Đinh Hạo không nghĩ nhiều, gõ đông gõ tây lên cửa đá rồi lại xoa ấn, chợt tiếng ầm ầm cực lớn vang lên, chỉ thấy cánh cửa trên đầu hắn đang dần dần đóng lại trong khi cánh cửa “Cung điện Thiên Cơ” trước mặt bắt đầu mở ra, kêu lên âm thanh”kẽo kẹt”.
Đợi sau khi cửa lỗ phía trên đầu đóng lại hoàn toàn, cánh cửa “Thiên Cơ Cung” trước mặt mới hoàn toàn mở rộng.
Toàn bộ “Thiên Cơ Cung” có bảy cấm chế lớn nhỏ khác nhau, bây giờ Đinh Hạo đã hiểu rõ cách di chuyển trong “Thiên Cơ Cung”, cho nên chỉ thấy bóng dáng Định Hạo chạy loạn khắp bốn phía trong “Thiên Cơ Cung”.
Mãi một lúc lâu bóng dáng mới dừng chân tại đại điện.
Hắn hít sâu một hơi, tất cả bố cục trong Thiên Cơ Cung đều được làm bởi đá nham thạch từ hòn đảo nhỏ này, sau khi hắn vừa dạo xem một vòng thì phát hiện ra diện tích “Thiên Cơ Cung” này còn lớn hơn đảo nhỏ mấy lần.
Cỏ vẻ là hắn đã đến được nơi tận cùng của hòn đảo nhỏ, nếu không sẽ không có vị trí lớn như vậy.
Có hàng ngàn căn phòng bằng đá với kích thước khác nhau được phân bổ trong “Thiên Cơ Cung”, trong căn phòng đá chứa đầy những công cụ bằng đá đơn giản, ngoài ra không có bất kỳ vật dụng nào khác.
Toàn bộ “Thiên Cơ Cung” ngoại trừ cấu tạo căn phòng bằng đá và công cụ bằng đá thì không có bất cứ thứ gì mang phong cách giống phương Tây.
Bây giờ Đinh Hạo hoàn toàn khẳng định ” Thiên Cơ Cung” trên hòn đảo nhỏ này nhất định là do ai đó bỏ ra lượng tiền tài và sức lực khổng lồ để khai quật, có lẽ chính là người đã bố trí ra trận pháp to như vậy.
Về phần tại sao lại hao tâm tổn trí sắp xếp một công trình lớn như vậy ở nơi này, Đỉnh Hạo tạm thời không hiểu được.
Sau khi xem xét phòng đá một lượt, Đinh Hạo nhờ vào miếng ngọc giản trong tay mà hiểu được bố cục của toàn bộ “Thiên Cơ Cung”.
Khi đi đến căn phòng đá bí mật nhất, Đỉnh Hạo ngồi xếp bằng trên một tẳng đá, căn phòng này trông quá đỗi bình thường giữa hàng ngàn căn phòng đá khác.
@ @ @ Ê ñ Œ ñ Ñ @ @ @
Chuang 516: Thiên Cơ Cung xuất hiện 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Nhưng chỉ có Đinh Hạo biết căn phòng này là đầu mối trung tâm của toàn bộ “Thiên Cơ Cung”, trong toàn bộ căn phòng đá bố trí những lỗ hổng lớn nhỏ khác nhau, ngay cả việc thao túng trận pháp trong Thiên Cơ Cung chỉ cần thao tác bằng những lỗ nhỏ này là được.
Đỉnh Hạo cười một tiếng, lấy ngọc giản vừa lấy được trong tay ra xem lại lần nữa, dựa vào những gì hiện tại nhìn thấy về Thiên Cơ Cung, sau đó tham khảo thêm truyền thuyết Bắc Đẩu Thất Tinh, Đỉnh Hạo biết có lẽ dưới lòng đất mỗi hòn đảo nhỏ khác đều có cung điện giống như vậy.
Đinh Hạo phát hiện ra sáu hòn đảo nhỏ khác có cung điện ở dưới lòng đất.
Chúng lần lượt là “Thiên Xu Cung” của Tham Lang Tinh Quân, “Thiên Tuyền Cung” của Cự Môn Tỉnh Quân, “Thiên Quyền Cung” của Văn Khúc Tỉnh Quân, “Ngọc Hành Cung” của Liêm Trinh Tỉnh Quân, “Khai Dương Cung” của Võ Khúc Tỉnh Quân, “Diêu Quang Cung” của Phá Quân Tinh Quân
Nếu như thật sự như vậy thì Quỷ Vực hẳn phải ẩn dấu một bí mật vô cùng to lớn, xây dựng lên Thiên Cơ Cung đã hao phí rất nhiều của cải, mà hao phí như vậy không phải chỉ một lần là xong, càng không nói đến sáu cung điện khác, đây đã vượt qua dự đoán trước đó của Đỉnh Hạo đối với Quỷ Vực, càng đi sâu khám phá Quỷ Vực hắn lại càng tìm được nhiều bí mật khiến người khác phải kinh ngạc.
Mà hiện giờ hắn đã biết rõ bí mật của Thiên Cơ Cung, vậy thì phương pháp mở cung điện khác trên các hòn đảo khác chắc hẳn cũng giống với đảo nhỏ này.
Nhưng hắn mới chỉ có thể đến xem hai đảo nhỏ, dựa theo quy mô thì một hòn đảo nhỏ đã đủ để toàn bộ người trong Vô Cực Ma Tông ở lại, còn năm đảo nhỏ khác hiện tại hắn chưa thể đến được, không biết trên đó ẩn dấu những gì, có bao nhiêu bí mật.
Vì vậy Đỉnh Hạo tạm thời không có ý định điều tra thêm nữa, dù sao bây giờ hắn có một đống chuyện cần làm.
Lúc này Đinh Hạo mới ý thức được mình còn có một việc quan trọng cần phải làm, hắn đã tiến vào Xuất Khiếu kỳ, nhưng đến bây giờ hắn vẫn chưa vượt qua cửa ải khó khăn từ Nguyên Anh lên Xuất Khiếu kỳ, nếu như không vượt qua được thì cảnh giới của hắn khó có thể tiếp tục nâng cao lên, đây cũng là chỗ khác biệt khi tiến vào Nguyên Anh kỳ và Xuất Khiếu kỳ.
Trước Nguyên Anh kỳ yêu cầu chủ yếu là tích lũy chân nguyên, còn sau Nguyên Anh kỳ chẳng những phải tích lũy chân nguyên mà còn phải vượt qua cửa ải khó có thể vượt qua, nếu như không cẩn thận sẽ rơi vào tình cảnh vạn kiếp bất phục.
Nhưng bây giờ đúng lúc có thời gian, hơn nữa nơi này cực kỳ yên tĩnh bí mật, không thể nghỉ ngờ là lựa chọn tốt nhất để tu luyện, đại đa số người bình thường khi tu luyện đến Nguyên Anh Xuất Khiếu vân vân đều muốn tìm một chỗ bí mật, không muốn để bất luận kể nào phát hiện, bởi vì người vừa mới tu luyện, thời điểm Nguyên Anh ly thể là lúc yếu ớt nhất, lại vô cùng khó khống chế, ngay cả một trận gió thổi cũng có thể khiến Nguyên Anh bị thổi bay, chỉ có thể bằng việc điều khiển thu phóng Nguyên Anh vào trong đúng lúc mới có thể tùy ý khống chế Nguyên Anh, bởi vậy cần vô cùng cẩn thận.
Nghĩ tới đây, Đinh Hạo cười nhạt, tâm lý thoáng hơi lo lắng, dù sao việc Nguyên Anh ly thể tu luyện không phải là chuyện dễ dàng, bên trong có rất nhiều nguy hiểm ẩn giấu.
Bởi vậy trước khi tu luyện, Đinh Hạo bắt đầu cẩn thận suy nghĩ, lấy ra pháp quyết Nguyên Anh ly thể trong Vô Cực Ma Công xem lại một lần, đợi đến khi nhớ kĩ hoàn toàn pháp quyết mới cất pháp quyết vào nhẫn trữ vật.
Sau đó Đỉnh Hạo lấy ra hơn mười viên Vẫn Nguyên Đan đặt ở nơi xúc tu có thể chạm tới phòng khi bản thân tiêu hao chân nguyên quá độ có thể dùng ngay.
Sau khi kiểm tra một lượt, đảm bảo không có sơ hở thì hắn mới bắt đầu nhắm mắt, để tâm trí chìm vào trong thân thể mình, thần thức từ từ đi đến chỗ Nguyên Anh ở đan điền trong cơ thể, hắn làm theo nội dung trên pháp quyết dùng thần thức chậm rãi tiến hành giao tiếp cùng Nguyên Anh.
Không biết qua bao lâu, Đinh Hạo dần dần cảm giác được bản thân có tia cảm ứng với cùng Nguyên Anh, cảm giác này không thể diễn tả bằng lời, có ve giống như thần thức di chuyển vào bên trong thân thể Nguyên Anh.
Không biết qua bao lâu, Đỉnh Hạo trong lòng muốn “nó” di chuyển, quả nhiên “nó” hơi giật giật.
Trong lòng Đỉnh Hạo vui mừng khôn xiết, biết mình đã tìm ra manh mối, ve mặt càng thêm căng thẳng, một phút cũng không dám thả lỏng, nếu lần đầu giao tiếp vì nguyên nhân khác xảy ra vấn đề thì trong tương lai càng khó để giao tiếp với Nguyên Anh, vì vậy hắn nhất định phải cẩn thận trong lần đầu tiên này.
Theo tâm trí mình, Nguyên Anh dần dần chạy dọc kinh mạch cơ thể hắn, từ từ đi về phía đỉnh đầu, Nguyên Anh không có hình thái, có thể xem như là khí thể hoặc là hoá thân của tỉnh thần, bởi vậy Đỉnh Hạo có thể thông qua thần thức cảm giác được “nó”, nhưng kinh mạch trong thân thể lại không cảm giác.
Chuang 517: Nguyên Anh ly thể 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Cứ như vậy không biết qua bao lâu, Nguyên Anh dần đi đến đỉnh đầu của Đinh Hạo, mắt thấy Nguyên Anh dừng trên đỉnh đầu không nhúc nhích, trong lòng Đinh Hạo có chút lo lắng, nếu như không thể làm cho Nguyên Anh ly thể, vậy thì tất cả những chuyện hắn làm được lúc này sẽ trở nên uổng phí, không chừng sau này cảnh giới vĩnh viễn khó mà tăng lên được, vĩnh viễn dừng lại ở cảnh giới Xuất Khiếu kỳ, cuối cùng bất ngờ tử vong.
Nhưng vào đúng lúc này, Đỉnh Hạo đột nhiên nghĩ tới một câu nói “Thanh tĩnh vô vi, đạo tâm tươi sáng”.
Hiện tại Đinh Hạo không nhớ nổi mấy chữ này đến từ đâu, chỉ là trong phút chốc, Đinh Hạo dứt bỏ hết thảy, trong đầu trống rỗng, không suy nghĩ chuyện sau này, chỉ như cũ dùng tâm trí để tiến hành giao lưu cùng Nguyên Anh, nhắn nhủ mình muốn “nó” ly thể.
Mãi một lúc sau, Đỉnh Hạo bất ngờ thấy cơ thể mình mềm nhữn, tỉnh thần cả người như vơi đi hơn một nửa, cảm giác suy yếu tới cực điểm, giống như là bệnh nặng, tay chân giống là vừa đánh nhau một trận, không thể động đậy.
Dù sao cho tới bây giờ hắn chưa từng cảm giác được bản thân có thể suy yếu đến mức đó, nhưng cũng chính lúc này, Đỉnh Hạo biết bản thân đã thành công.
Bởi vì Nguyên Anh chính là điều cơ bản của tỉnh khí người tu chân, khi Nguyên Anh ly thể, tương đương việc toàn bộ tỉnh khí trong cơ thể phóng ra ngoài toàn bộ, có loại cảm giác này là rất bình thường, bất cứ lúc nào, chỉ cần Nguyên Anh ly thể thì cơ thể mình chỉ còn một bộ là xác thịt thối tha, không có Nguyên Anh, thân thể chẳng phát huy được tác dụng gì.
Nghĩ đến đây, Đinh Hạo lập tức vứt bỏ hết thảy một lần nữa, toàn tâm toàn ý cảm nhận sự tồn tại của Nguyên Anh, chỉ như vậy, Đỉnh Hạo mới cảm nhận được Nguyên Anh ngay đỉnh đầu, chưa từng rời đi mà vẫn lắng lặng đứng ở nơi đó.
Đỉnh Hạo biết, hiện tại Nguyên Anh căn bản không có bất kỳ suy nghĩ gì, hoàn toàn nghe theo tâm trí mình khống chế, chỉ khi đến cảnh giới cao hơn, cũng chính là “Phân Thần kỳ”, nhờ thần trí mình truyền vào nó, làm cho nó cũng có chút có nhận thức của bản thân.
Đến lúc đó, Nguyên Anh và hắn tâm linh tương thông, hoặc có thể là nói một người hoàn chỉnh, Nguyên Anh chính là hắn, hắn chính là Nguyên Anh.
Nhưng bây giờ còn chưa đến lúc, Nguyên Anh chỉ là Nguyên Anh, mà hắn chỉ là chính hắn, hiện tại Nguyên Anh sẽ nghe theo sự phân phó của hắn.
Trong lòng khẽ mỉm cười, Đỉnh Hạo dùng tâm trí điều khiển Nguyên Anh chậm rãi đi trong phòng, Nguyên Anh giống như một đứa trẻ mới sinh, theo thời gian Nguyên Anh dần dần học được cách lơ lửng giữa không trung.
Không biết qua bao lâu, Đinh Hạo cảm nhận bản thân có thể khống chế được Nguyên Anh, lập tức đoán được là quá trình Nguyên Anh ly thể đã hoàn thành.
Sau đó chính là bước cuối cùng, để Nguyên Anh quay trở lại cơ thể mình, vì vậy Đinh Hạo dùng tâm trí thông báo với Nguyên Anh, để “nó” trở lại đỉnh đầu hắn, sau khi có kinh nghiệm lần ly thể đầu tiên, việc đưa nó trở lại cơ thể cũng tương tự như vậy, gạt bỏ hết mọi thứ sang một bên, từ từ khiến Nguyên Anh theo cảm xúc của bản thân mà dần dần đi vào.
Không biết qua bao lâu, cơ thể Đỉnh Hạo vốn yếu ớt giống như ăn được một loại đan dược tuyệt thế, toàn thân sảng khoái trở lại, sau khi Đinh Hạo thoát khỏi trạng thái cũ mới biết Nguyên Anh đã trở lại thân thể mình, chuyện tiếp theo đơn giản hơn, từ đâu tới thì về lại nơi đó.
Chỉ trong chốc lát, Nguyên Anh đã quay trở lại đan điền.
Lúc này Đinh Hạo đang ngồi khoanh chân trên mặt đất đứng dậy, bởi vì bước ly thể đã được hắn hoàn thành xuất sắc, hắn chỉ cần tiếp tục tu luyện như vậy là được.
Cảnh giới Xuất Khiếu kỳ có thể nhanh chóng củng cố, nếu cứ tiếp tục như vậy là có thể đạt đủ chân nguyên tiến hành bước tu luyện tiếp theo.
Mặc dù lần này Nguyên Anh ly thể tưởng chừng đơn giản, nhưng cũng do tâm trí Đinh Hạo kiên định mới có thể dễ dàng vượt qua như vậy, có rất nhiều người tu chân không may mắn vượt qua được bước này mà hồn phi phách tán.
Đỉnh Hạo trong lòng điên cuồng cười, lòng hắn tràn ngập vui sướng vì có được cuộc sống mới.
Dù sao hắn cũng đã trải qua được cửa ải này, hắn vượt qua được cửa khó khăn nhất Xuất Khiếu kỳ thì chuyện tu luyện sau này cũng không quá vất vả.
Không biết ba người Huyết Ma Liệt Sơn đã rời đi bao lâu rồi, Đinh Hạo cũng không chắc bọn họ đã tới nơi này chưa.
Vì tu luyện, Đỉnh Hạo hoàn toàn quên mất khái niệm về thời gian, đến bây giờ hắn mới nghĩ đến vấn đề này.
Đỉnh Hạo cười ha ha đi về phía bên trái của căn phòng đá, đút mười ngón tay vào mười lỗ nhỏ, dựa theo một khuôn mẫu nhất định mà dịch chuyển, đột nhiên trong phòng đá xuất hiện một chiếc gương đa giác, bên trong gương là tứ phương tám hướng trên đảo nhỏ.
Chuang 518: Nguyên Anh ly thể 2
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Thực ra tấm gương này giống như trận pháp, sau khi Đinh Hạo lấy được ngọc giản mới biết rằng có thể thông qua trận pháp này xem hết tất cả tình hình trên đảo dù ở trong cung.
Loại trận pháp này Đỉnh Hạo chưa từng nghe qua, trước đó Đinh Hạo chỉ nghiên cứu một số trận pháp có lực công kích mạnh.
Không quan tâm đến các loại trận pháp dò xét nhỏ bé này nên cũng không để ý nhiều, vì vậy khi chứng kiến trận pháp này mới cảm thấy lạ lẫm.
Đỉnh Hạo cười híp mắt nhìn trái nhìn phải, phát hiện thành viên của Vô Cực Ma Tông đều đã đến.
Họ đang ngồi xếp bằng nhắm mắt tu luyện, nhìn bộ dáng này có vẻ đã ngồi đấy được một thời gian dài.
Ba người Huyết Ma Liệt Sơn và tám đại trưởng lão đang ngồi xếp bằng một chỗ với nhau.
Không biết họ đang bàn chuyện gì mà mặt mũi có vẻ nghiêm trọng, giống như đang có chuyện khó giải quyết.
Sau khi nhìn đến đó, trong lòng Đỉnh Hạo hơi lo lắng, không biết đã xảy ra chuyện gì, Đinh Hạo bèn đánh một đạo pháp quyết vào gương đa giác.
Một hình ảnh không ngừng được phóng đại bay về phía đám người Huyết Ma Lạc Sơn, Đỉnh Hạo đột nhiên xuất hiện giữa không trung.
Một khối đá màu nâu xám hình trụ xuất hiện trong tay Đỉnh Hạo, Đỉnh Hạo mím môi nói: “Ta là Đỉnh Hạo, trên đảo sẽ xuất hiện một cửa động, lát nữa Liệt lão sẽ dẫn mọi người Vào trong!”
Lời này vừa nói ra, ba người Huyết Ma Liệt Sơn và tám đại trưởng lão đều giật mình, tám đại trưởng lão như gặp quỷ, nhìn xung quanh một lượt, trong miệng không phát ra bất kỳ âm thanh nào, sắc mặt lộ về cổ quái.
Còn ba người Huyết Ma Liệt Sơn vẫn chưa đứng dậy, nhưng cũng dùng ánh mắt kỳ đị nhìn xunh quanh mà không phát hiện ra cái gì.
Lục Bào Lão Tổ vội vàng thay đổi khẩu hình, không biết đang la hét cái gì.
Đỉnh Hạo có thể nhìn thấy họ qua trung tâm của cung điện, nhưng hắn không thể nghe thấy bọn họ đang nói gì, mà đám người Huyết Ma Liệt Sơn không thấy hắn ở chỗ nào, đương nhiên sẽ vô cùng ngạc nhiên, thấy Huyết Ma Liệt Sơn nói vài câu gì đó, nhưng Đinh Hạo không biết gã ta có ý gì.
Đinh Hạo cười ha ha, tiếp tục áp môi vào micro nói: “Liệt lão không nên gấp gáp, ta lập tức mở cung điện ra, chờ các ngươi tiến vào trong cung điện, đến lúc đó nói rõ mọi chuyện cũng không muộn.”
Đối với tình cảnh hiện tại, Đinh Hạo cảm thấy thật buồn cười, làm sao hắn có thể biết được hiện tại đám người Huyết Ma Liệt Sơn đang kinh ngạc như thế nào!
Đỉnh Hạo đi tới bức tường bên trái của căn phòng đá, ấn vài lỗ nhỏ trên đó, cả hòn đảo lại phát ra tiếng vang thật lớn, hệt như lần đầu tiên hắn vào cung.
Nhưng lúc này đám người Vô Cực Ma Tông đều nhảy lên trôi nổi giữa không trung, nhìn kỹ mọi biến hóa trước mắt, tám vị đại trưởng lão cũng không ngừng giải thích gì đó với các đệ tử, theo động tác khoa tay múa chân của tám đại trưởng lão, các đệ tử dần dần buông lỏng cảnh giác, nhưng bọn họ vẫn như cũ không thể tin nhìn biến hóa trước mắt, giống như đã quên hết thảy.
Sau khi tiếng kêu vang trời liên tục phát ra, không biết qua bao lâu, cửa động xuất hiện trước mặt bọn họ, lúc này đám người Huyết Ma Liệt Sơn mới phân phó đệ tử trong môn phái tiến vào trong cửa động.
Mắt thấy trên đảo không còn bóng người nào nữa, Đỉnh Hạo vừa cười vừa đánh một pháp quyết vào gương đa giác, sau khi một luồng sáng trắng lóe lên, bên trong gương lại biến hóa, thứ xuất hiện trước mặt Đinh Hạo đã là cánh cửa sơn môn hắn gặp lần đầu khi đến đây.
Thấy đám người Vô Cực Ma Tông đứng ở trước cửa “Thiên Cơ Cung”, chỉ vào “Thiên Cơ Cung” nghị luận không ngừng.
Tất cả bọn họ đều tỏ ra vô cùng ngạc nhiên.
Đỉnh Hạo cười cười, sau đó đi tới gian phòng đá bên phải, lại thay đổi một lần nữa, cửa động bắt đầu chậm rãi đóng lại, mà cửa “Thiên Cơ cung” cũng chậm rãi mở ra, sau khi cửa “Thiên Cơ cung” mở ra, Đinh Hạo mở miệng nói: “Mọi người, tiến vào vòng tròn ở cửa Cung, đừng tùy tiện đi vào, trong Cung khắp nơi đều có trận pháp, không cẩn thận có thể rơi vào tình huống vạn kiếp bất phục.”
Đỉnh Hạo nói xong, những đệ tử kia đều đi tới bên trong vòng tròn to khoảng mười trượng.
Khi thấy tất cả đệ tử đã đứng yên rồi thì Đinh Hạo mới xoay trục một cái, cửa “Thiên Cơ Cung” bắt đầu đóng lại.
Sau khi cổng đóng lại, vòng tròn bắt đầu chuyển động kịch liệt, càng lúc nó chuyển động càng nhanh.
Một lát sau, ánh sáng trắng lóe lên, để tử trong vòng tròn đã biến mất.
Lúc này, Đỉnh Hạo cười cười, đi ra ngoài phòng đá.
Đỉnh Hạo đương nhiên biết sau khi ánh sáng trắng vừa rồi xuất hiện, tất cả đệ tử đều đã được truyền tống đến đó, vì vậy hắn rời khỏi phòng đá.
Một lát sau, ở một gian phòng đá lớn nhất cung điện, một bức tường đột nhiên dịch sang, cánh cửa nhỏ từ trong hư không xuất hiện, tất cả mọi người trong Vô Cực Ma Tông đều kinh ngạc nhìn về phía cánh cửa nhỏ này.
Chuang 519: Nguyên Anh ly thể 3
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Quả nhiên người đi ra là Đinh Hạo nhàn nhạt cười.
Đỉnh Hạo nhìn xung quanh, phát hiện trong cửa đã có không ít người, Đinh Hạo liền cười to nói: “Hoan nghênh đến Thiên Cơ Cung!
Lời này vừa nói ra, tiếng ríu ra ríu rít hỏi thăm lập tức truyền đến, ầm ï đến mức đầu Đinh Hạo có cảm giác đầu đau âm ỉ.
Hắn phất tay ra hiệu mọi người im lặng, nhìn thấy hành động của Đinh Hạo, mọi người đều im lặng, Đỉnh Hạo cười nhẹ, nói với Huyết Ma Liệt Sơn: “Lão Liệt, ba người các ngươi và tám vị trưởng lão đi theo ta.
Những người khác ở lại đây, không nên di chuyển xung quanh, đương nhiên các ngươi có thể di chuyển tự do trong phòng đá này, phía sau là chỗ tu luyện của các ngươi sau này, mọi người có thể xem thử trước.”
Sau khi Đỉnh Hạo nói xong, hắn gật đầu với đám người Huyết Ma Liệt Sơn đang kinh ngạc, sau đó bắt đầu đi ra ngoài, thấy động tác của hắn, đám người Huyết Ma Liệt Sơn mang ve ngạc nhiên theo đuôi Đỉnh Hạo.
Một lát sau, trong một căn phòng đá nhỏ khác, Đinh Hạo tùy ý ngồi xuống, đây không phải phòng trung tâm của Thiên Cơ Cung, nếu không quen thuộc với toàn bộ trận pháp bố cục, sẽ không thể tiến vào nơi đó được, hơn nữa Đinh Hạo tạm thời không có ý định cho bất kỳ ai biết nơi đó.
Thấy Đinh Hạo đã ngồi vào chỗ của mình, Huyết Ma Liệt Sơn kinh ngạc hỏi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ tên nhóc nhà ngươi đã mở ra được toàn bộ bí mật của Quỷ Vực rồi?”
Đỉnh Hạo mỉm cười, lắc đầu nói: “Tạm thời vẫn chưa.
Quỷ Vực không đơn giản như chúng ta nghĩ, hiện tại ta biết thêm càng nhiều chuyện thì phát hiện bản thân cách ngày mở được bí mật của Quỷ Vực vẫn còn rất xa.
Ừm, chuyện này tạm thời không nói đến, nhưng hiện tại ta cũng tìm được một ít bí mật, ví dụ như Thiên Cơ Cung này, sau này nó có thể làm nơi tu luyện của Vô Cực Ma Tông chúng ta!”
Nghe Đinh Hạo nói vậy, Huyết Ma Liệt Sơn ngạc nhiên nói: “Thì ra là vậy, nói như vậy thì ngươi đã biết được bí mật của Thiên Cơ Cung.
Nếu nơi này được dùng làm sơn môn của Vô Cực Ma Tông chúng ta thì đúng là không tồi, ha ha, ít nhất về phương diện an toàn có thể đảm bảo được!”
Đỉnh Hạo cười to, nói: “Đương nhiên rồi, chỉ cần không có người nào trong tộc Huyết Ma hiểu rõ trận pháp của Huyết Lao, không có đồ vật kỳ dị như Vạn Quỷ Thị Hồn Phiên, muốn đến được đảo nhỏ vô cùng khó khăn, cho dù đến nơi phát hiện ra cung điện bên dưới, cứ để hắn vào trong thì chết nhiều hơn là sống, phương diện an toàn không cần bàn đến.”
Nói tới đây, Đinh Hạo nghiêm mặt, nói: “Bên ngoài có xảy ra chuyện gì không, ta vừa mới thấy các ngươi thảo luận lúc nãy, có vẻ có chuyện gì phiền toái đúng không?”
Huyết Ma Liệt Sơn gật đầu nói: “Cũng không có chuyện gì lớn, chỉ là Hoắc Đồng Tông vì Vô Cực Ma Tông chúng ta hành động quá kiêu ngạo, hiện tại đang liên hợp với người trong Đạo Môn, nói là giúp họ đánh đuổi người ngoại lai, ý đồ muốn đối phó với Vô Cực Ma Tông chúng ta.”
“Ồ, có chuyện như vậy à.
Ha ha.
Đúng là có chút ý tứ, nhất định là Hoắc Đồng Tông biết bằng bọn họ hiện tại thực lực đã không thể đối phó được Vô Cực Ma Tông chúng ta nên hiện tại mới nghĩ đến việc liên hợp với đám người kia để đối phó.
Bọn họ liên hợp với tông phái nào?” Đinh Hạo cười hỏi.
“Môn phái lớn nhất là Xích Thủy Tông, là môn phái mạnh tương đương với Hoắc Đồng Tông, còn mấy môn phái khác đều nhỏ hơn nhiều so với hai môn phái kia.” Huyết Ma Liệt Sơn nói.
Đỉnh Hạo gật đầu, trầm ngâm một lúc rồi hỏi: “Vậy Huyền Đức Tông không tham gia sao?”
Huyết Ma Liệt Sơn lắc đầu nói: “Không.”
Đỉnh Hạo cười nói: “Xem ra Huyền Đức Tông cũng có chút thành ý với Vô Cực Ma Tông chúng ta, ha ha, thật thú vị.”
Đỉnh Hạo nói xong không nói thêm nữa, chỉ là trầm ngâm nhìn gã ta, làm Huyết Ma Liệt Sơn nhất thời không biết nên nói cái gì, chỉ chờ Đỉnh Hạo ra lệnh.
Một lúc sau, Đinh Hạo bình tĩnh cười, ngẩng đầu nhìn mấy người kia, tiếp tục hỏi: “Nếu Liệt lão đã biết chuyện này, vậy có biện pháp nào để giải quyết không, nói ta nghe thử xem nào?”
Lời vừa dứt, đám người Huyết Ma Liệt Sơn liếc nhau, khi gã ta muốn mở miệng thì Lục Bào Lão Tổ nhe răng cười một tiếng: “Cần gì phải lo lắng chứ? Nếu bọn họ muốn đối phó với chúng ta thì chúng ta cứ tiên hạ thủ vi cường, trực tiếp diệt sạch đám người Hoắc Đồng Tông là được, không có Hoắc Đồng Tông làm người dẫn đầu thì đám môn phái nhỏ kia cũng không lăn lộn được gì, ha ha.”
Nghe Lục Bào Lão Tổ nói như vậy, Đinh Hạo gật đầu, quay đầu nhìn về phía Huyết Ma Liệt Sơn cùng Độc Ma Vương Diệc Hàn nói: “Đây là kết quả sau khi các ngươi thảo luận sao?”
@ @ @ Ê ñ £@ ñ Â @ @ @
Chương 520: Cang kích pháp quyết 1
@ @ @ Ê Ññ Œ ñ f @ @ @
Huyết Ma Liệt Sơn cười nói: “Đúng vậy.
Ý của chúng ta là thừa dịp bọn họ vừa mới liên hợp, trực tiếp nhân lúc Hoắc Đồng Tông chưa kịp chuẩn bị, tìm tới sơn môn Hoắc Đồng Tông, cho Hoắc Đồng Tông một kích không kịp trở tay.
Chỉ cần diệt nguyên khí của Hoắc Đồng Tông, khẳng định là mấy môn phái khác cũng không dám làm gì với Vô Cực Ma Tông chúng ta, dù sao cả Tam Châu Nhất Đảo đều thờ phụng quan điểm cường giả vi tôn, chúng ta khiến cho bọn họ biết thực lực của Vô Cực Ma Tông là như thế nào! “
Nghe Huyết Ma Liệt Sơn nói thế, trên mặt mấy người khác cũng là hiện vẻ tàn nhẫn, nhe răng nanh cười.
Đỉnh Hạo nghe xong đề nghị của bọn họ, gật đầu, thản nhiên cười cười nói: “Đây là chủ ý không tồi, nhưng lạc đà gầy vẫn hơn ngựa.
Mặc dù lần trước Hoắc Đồng Tông bị chúng ta giết đến nguyên khí đại thương, nhưng bất luận là như thế nào, Hoắc Đồng Tông vẫn coi như là đại môn phái ở Tam Châu Nhất Đảo.
Thực lực tuyệt đối không kém chúng ta quá nhiều, có lẽ Vô Cực Ma Tông có lễ có thể giết chết cao thủ của Hoắc Đồng Tông, nhưng chúng ta nhất định sẽ phải trả giá rất lớn.
Huống chỉ bọn họ có đề phòng, dù sao họ ở ngoài sáng, chúng ta ở trong tối!”
Đỉnh Hạo thốt ra lời này, Độc Ma Vương Diệc Hàn trầm giọng nói: “Bất luận thế nào thì cái giá phải trả chắc chắn sẽ rất cao, chỉ cần chỉnh chiến thì không thể chắc chắn lần nào cũng rút lui thành công.”
Đinh Hạo cười gật đầu tỏ vẻ hiểu được, mối thù của Độc Ma Vương Diệc Hàn và Hoặc Đồng Tông trong lòng Đỉnh Hạo hiểu rất rõ.
Chỉ cần mỗi lần nhắc đến Hoắc Đồng Tông sẽ khiến Độc Ma Vương Diệc Hàn không giữ được bình tĩnh.
Dừng lại một chút, Đinh Hạo tiếp tục nói: “Có lẽ chúng ta có thể thử biện pháp khác? “
“Biện pháp gì? ” Mấy người khác đồng thời mở miệng hỏi.
Đỉnh Hạo cười ha ha mở miệng nói: “Trước tiên giết từng môn phái nhỏ tham gia liên minh đi.
Đúng lúc cho đệ tử trong môn phái cảm nhận được không khí giết người kích thích.
Trải qua lần huấn luyện này, đệ tử phía dưới của chúng ta hẳn là cũng có thể nuốt chửng bọn hắn.
Chúng ta cho đám môn phái xem một chút, neu có can đảm đối phó Vô Cực Ma Tông chúng ta thì sẽ có kết quả gì, lần này chúng ta sẽ không bỏ qua bất cứ môn phái nào trong đám môn phái liên hợp với nhau.
Nhưng phương pháp là giết từ kẻ có thực lực yếu nhất, khiến cho đám người tham dự thời khắc đều cảm nhận được sự sợ hãi dần tiến gần, để bọn họ đều cảm nhận được uy hiếp của Vô Cực Ma Tông, làm như vậy không phải là tốt hơn sao.”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt của đám người Huyết Ma Liệt Sơn đều trở nên cổ quái, ánh mắt nhìn về phía Đinh Hạo cũng nhiều thêm chút ý tứ khác.
Vừa thấy ánh mắt của bọn họ, Đỉnh Hạo cười ha ha, nói: “Đừng nhìn ta như vậy, ta không có gì khác thường, ta chỉ cảm thấy phương pháp này có điểm rất tốt, mặc dù hao tốn thời gian hơn một chút, nhưng như vậy lại có thể giải quyết hoàn toàn vấn đề trong một lần, lại không để lại tai hoạ ngầm, các ngươi không cảm thấy thế sao?”
Nghe Đinh Hạo nói vậy, Lục Bào Lão Tổ mới mở miệng nói: “Tên nhóc nhà ngươi đúng là thủ đoạn dã man, ha ha, nhưng Lão Tổ ta thích, như thế quả thật không sai, vậy thì bắt đầu từ môn phái có thực lực yếu nhất.”
Mà lúc này, Đinh Hạo nhìn Độc Ma Vương Diệc Hàn, nghiêm mặt nói: “Vương lão nghĩ như thế nào, mặc dù làm vậy tốc độ có thể chậm một chút, nhưng có thể làm được mà không có tý sơ hở nào!”
Thấy Đinh Hạo đặc biệt hỏi ý mình, Độc Ma Vương Nhất Hàn hơi ngượng ngùng, nói: “Ta biết ngươi có ý tốt, chỉ là ta không kiên nhẫn, ừm, không sao, Vô Cực Ma Tông của chúng ta có thể giữ được thực lực là tốt nhất.”
Thấy Độc Ma Vương Nhất Hàn cũng đồng ý, Đỉnh Hạo cười nói: “Vậy thì tốt, hiện tại Vô Cực Ma Tông chúng ta cuối cùng cũng có chỗ đứng, so với lúc ở Đoạn Hồn Sơn, vị trí này có tốt hơn không biết bao nhiêu lần, mặc dù linh khí không nhiều, nhưng đối với Vô Cực Ma Tông chúng ta mà nói thì không thành vấn đề, có hàng trăm nghìn môn phái ở Tam Châu Nhất Đảo, hơn mười vạn người tu chân, đây chính là nơi Vô Cực Ma Tông chúng ta phát triển mạnh mẽ nhất, ha ha, bọn họ đều là linh được của Vô Cực Ma Tông chúng ta!”
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người cười như điên, chỉ có Lục Bào Lão Tổ lộ ra vẻ mặt lo lắng, ánh mắt cầu xin nhìn về phía Đinh Hạo.
Đỉnh Hạo cười xong cúi đầu nhìn, phát hiện Lục Bào Lão Tổ đang nhìn mình, sau khi suy nghĩ kỹ, lập tức hiểu ý, cười nói: ” Lục lão còn chưa luyện Vô Cực công pháp?”
Lục Bào Lão Tổ sờ đầu, cười một tiếng, nhẹ gật đầu buồn bực nói: “Ngươi không đưa pháp quyết tu luyện cho Lão Tổ, Lão Tổ có muốn tu luyện cũng không tu luyện được!”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










