[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 25 : Tử lý đào sanh 3 (c241-c250)
❮ sautiếp ❯Chương 244: Tử lý đào sanh 3
Chuang 245: Thương thgtan phục 1
– Được rồi, bây giờ ngươi nói cho ta biết vì sao ngươi rõ ràng có thể thoát khỏi sự đeo bám của đám Thị Hồn tông kia, nhưng vẫn quay trở lại làm gì?
Đinh Hạo lắc lắc đầu, cười nói:
– Ta chỉ là không có thói quen bị người khác ức hiếp mà thôi! Cười khúc khích, Phùng Tinh Nhiên yêu kiều nói:
– Tính cách của ngươi vốn là như thế mà, mặc dù không trả lời câu hỏi của ta, nhưng bổn tiểu thư cũng đã mãn ý rồi!
Nàng vừa dứt lời, liền hóa thành một đạo hồng sắc, bay về phía Vô Cực Ma tông, trên không trung không ngừng vọng đến tiếng cười duyên dáng của nàng.
Mắt thấy mọi người đều đã rời đi, Đỉnh Hạo lạnh lùng nhìn khắp bốn phía, sau khi xác định xung quanh không còn ai cả, Đinh Hạo mới nhảy xuống hàn đàm.
Một lát sau, dưới đáy hàn đàm, Đỉnh Hạo khoanh chân ngồi xuống, lấy từ trong trữ vật giới chỉ ra hai viên Hoàn nguyên đan nuốt vào, suy nghĩ một chút rồi lại lấy ra một viên Bích thối đan nuốt xuống tiếp rồi vận Vô Cực Ma công lên cố gắng khôi phục lại chân nguyên đã hao tổn.
Vừa rồi đỡ một kích của ke kia, còn may là tự mình phát hiện đích kịp thời, hơn nữa còn sử dụng tất cả các thủ đoạn, nếu không nhất định phải mất mạng rồi.
Đầu tiên chính là do võng kiếm của mình, sau đó lại là huyền băng, cuối cùng là phải bồi vào đó bảo giáp hộ thân do mình đoạt được, qua tầng tầng ngăn cản như vậy bản thân mới có thể may mắn chỉ bị thương mà thôi, nếu không nhất định đã bị kiếm mang của người đó chém ra thành hai mảnh.
Cảnh giới kém quá xa, thực lực căn bản là không thể so sánh được, mọi trò hoa dạng lúc đó đều chỉ là vô nghĩa, không có chút tác dụng.
Cảm thấy chân nguyên đang dần dần khôi phục lại, sắc mặt tái nhợt của Đinh Hạo cũng dần dần khôi phục lại vẻ hồng hào như cũ.
Đột nhiên Đỉnh Hạo nhớ đến lúc bản thân đang ở trong thời khắc mấu chốt nhất đã cảm giác thấy Nghịch Thiên Ma Kiếm biến hóa, trong lòng vừa động liền lấy Nghịch Thiên Ma Kiếm ra cầm trong tay, đem chân nguyên vừa mới khôi phục lại mạnh mẽ rót vào trong Nghịch Thiên Ma Kiếm.
Một lát sau không thấy có chút biến hóa nào phát sinh, Đỉnh Hạo thở dài một tiếng, biết rằng lúc đó là do mình dưới sự bức bách của kẻ đánh lén kia, tâm thần mới có thể may mắn tiến vào một loại cảnh giới đặc biệt huyền diệu khó tả, mới có thể trong lúc vô ý cùng Nghịch Thiên Ma Kiếm sinh ra cộng minh, mà cũng bởi vậy mới có thể cảm giác được biến hóa kỳ dị phát sinh giữa mình và Nghịch Thiên Ma Kiếm.
Nhưng bây giờ mình cố ý tìm hiểu, ngược lại lại không đạt được đến loại cảnh giới đó, tự nhiên cũng không thể sinh ra chút cảm ứng nào với Nghịch Thiên Ma Kiếm.
Nhìn Nghịch Thiên Ma Kiếm toàn thân ngăm đen, Đinh Hạo thế nào cũng không đoán ra được là trong nó rốt cuộc ẩn chứa bí mật kinh thiên gì.
Dù sao thì loại cơ hội này chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, Đỉnh Hạo cũng không cố chấp, thu Nghịch Thiên Ma Kiếm lại rồi một mặt thì trị thương, một mặt thì nhớ lại những chuyện đã phát sinh gần đây.
Cẩn thận suy nghĩ lại một chút thì gần nhất mình có ve suy nghĩ có phần quá ngắn, chỉ nhìn thấy cái lợi trước mắt, có một số việc còn chưa suy tính đến hậu quả đã vội vã hành động.
Lần này nếu không có mấy người Phùng Ngạo Thiên tới giúp, chỉ sợ là những điều mình đã chuẩn bị ở Vô Cực Ma tông gần đây đều đổ sông đổ biển.
Nghĩ đến đây, Đinh Hạo âm thầm tự cảnh cáo chính mình sau này hành động phải thật cẩn thận.
Lại Nghĩ đến hoàn cảnh của Đoạn Hồn sơn thời gian hiện tại, Đỉnh Hạo có một loại ý nghĩ nóng lòng muốn rời đi.
Nguyên bản lúc đầu huyễn trận do thiên nhiên hình thành ở Di Thiên chiểu trạch là một lựa chọn rất tốt để làm nơi đặt căn cơ cho tông môn, nhưng mà Di Thiên chiểu trạch nơi này con người thưa thớt, hơn nữa mấy tông phái Đạo Ma gần đó đều đã bị mình và Huyết Ma Liệt Sơn càn quét sạch sẽ.
Mà đặc điểm lớn nhất của Vô Cực Ma công chính là thôn phệ, nếu như xung quanh không người tu chân tồn tại, đối với sự phát triển của tông môn vô cùng bất lợi, cho nên Đỉnh Hạo nhanh chóng loại bỏ lựa chọn này.
Ngoại trừ Di Thiên chiểu trạch ra, rốt cuộc thì nơi đâu mới là vị trí thích hợp để lập tông chứ ? Đỉnh Hạo tiến vào tu chân giới mặc dù cũng đã khá lâu, nhưng đối với hoàn cảnh chỉnh thể của tu chân giới vẫn không hoàn toàn hiểu rõ cho lắm, nhất thời cũng không nghĩ ra được nơi nào thích hợp.
Xem ra cũng chỉ có thể đợi đến khi mình xuất quan thì sẽ đi hỏi mấy người Huyết Ma Liệt Sơn.
Mà việc trước mắt mình nên làm nhất đương nhiên chính là nhanh chóng tăng lên thực lực của bản thân.
Còn mọi thứ khác đều chỉ có thể dựng lên trên cơ sở là thực lực mạnh mẽ của bản thân.
Nghĩ đến đây, Đinh Hạo lại lấy từ trong trữ vật giới chỉ ra một viên Bích thối đan bỏ vào miệng nuốt xuống.
Chuang 245: Thương thgtan phục 1
Mười ngày sau !
Hàn đàm phía sau Vô cực Ma tông, một cột nước từ trong hàn đàm phóng lên trên cao, theo thủy tiến địa tận trời, tại phía dưới hình thành một đạo xoay tròn thăng không đích gió lốc, theo sau cột nước phóng lên trên là một đạo gió lốc xoáy tròn dần dần bốc lên trên cao, cột nước kia theo đó mà lơ lửng trong không trung, khí thế kỳ dị từ trong cột nước đó lan tràn ra bốn phía.
Một lát sau cột nước đó quỷ dị dừng lại giữa không trung, đứng im bất động.
Theo thời gian trôi đi, cột nước đó chậm rãi ngưng tụ thành một khối băng.
Trong chớp mắt sau đó một khối băng khổng lồ quỷ dị đứng yên trong hư không, hàn khí lạnh đến tận xương tủy phiêu tán ra khắp nơi, mà trong khối băng lại có một chỗ đen hình người, như có như không ẩn hiện giữa khối băng.
Lại qua một lúc lâu nữa, một tiếng nổ “ầm” vang lên, khối băng hóa thành từng mảnh băng nhỏ nổ mạnh bắn ra khắp bốn phía.
Mà giữa đám mảnh băng đang bắn ra khắp nơi đột nhiên lại xuất hiện một người, chính là Đỉnh Hạo đã bế quan được mười ngày.
Chỉ thấy thân hình cao lớn của Đinh Hạo lộ ra, cả người lại tản ra một cỗ mị lực kỳ dị, thần thái rất tốt.
Mặc dù vẫn chỉ là tu vi Nguyên anh kỳ, nhưng cảm giác so với trước đây lại có ít nhiều bất đồng, nhưng rốt cuộc là bất đồng ở chỗ nào thì lại không thể nói ra thành lời được. – Tiểu tặc, ngươi rốt cục cũng đã xuất quan rồi.
Ngươi rốt cuộc đã có biến hóa gì ? Sao ta lại cảm thấy ngươi so với trước kia dễ nhìn hơn rất nhiều thế ?
Vừa mới chui từ tảng băng ra thì Đỉnh Hạo đã nghe thấy giọng của Phùng Tinh Nhiên.
Cười dài một tràng, hắn trả lời:
– Ngươi chẳng lẽ hoa mắt rồi sao ? Sao ta lại không cảm thấy được biến hóa gì thế ? Mà cũng đã mười ngày rồi, ngươi sao không theo cha ngươi trở về tông môn mà lại vẫn ở lại đây làm cái gì ?
Nghe Đinh Hạo vừa mới xuất quan đã nói những lời như vậy, Phùng Tỉnh Nhiên cả giận nói:
– Tên chết tiệt không có lương tâm nhà ngươi, thật là phí công bản cô nương ở đây đợi ngươi mười ngày trời.
Không ngờ ngươi vừa mới xuất quan đã nói những lời như vậy, đúng là không biết tốt xấu !
Đỉnh Hạo cười xòa một tiếng, im lặng cam chịu, rồi sau đó đi đến bên cạnh Phùng Tinh Nhiên không chút khách khí nắm lấy tay nàng, dẫn nàng đi về hướng Vô Cực Ma tông, trên đường đi hỏi:
– Cha người và Thiên Yêu Niếp Thiên hai người đã về tông môn chưa ? Ta vắng mặt mấy ngày nay, Vô Cực Ma tông có xảy ra chuyện gì không ?
Thấy Đinh Hạo không chút ngại ngùng nắm lấy tay mình, Phùng Tỉnh Nhiên vốn đang định nổi giận trong nháy mắt chuyển thành vui mừng, trở mặt quả thật là nhanh.
– Cha ta không biết rốt cuộc là cùng lão quái vật Huyết Ma Liệt Sơn bàn tính chuyện gì mà mười ngày nay vẫn chưa rời khỏi cái phòng nát của ngươi.
Nếu như không phải ngươi thực lực thấp kém, ta còn cho là bọn họ đã bị ngươi ám hại rồi !
Nghe Phùng Tỉnh Nhiên nói như vậy, Đinh Hạo trong lòng cười khổ, thầm nghĩ mấy người Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên và Huyết Ma Liệt Sơn hẳn là đã bị Kiếm quyết của tiên giới hấp dẫn.
Nghĩ lại cũng khó trách, loại bảo vật như kiếm quyết tiên giới chỉ có thể ngộ mà không thể cầu, người bình thường cả nghe cũng chưa từng nghe.
Mà bây giờ lạc đến tay bọn họ, bọn họ không từ kiếm quyết kiếm được chút chỗ tốt thì sao có thể đối mặt với tuyệt thế tu vi của chính mình.
Chính vì thế khi bọn họ nghe được mình bế quan trị thương chưa ra thì cố nán thêm vài ngày xem xét, tâm ý thế nào không nghĩ cũng biết.
Nghĩ đến đây, Đinh Hạo lãnh đạm cười nói:
– Nguyên lai là như vậy ! Ta còn tưởng là ngươi thực sự ở chỗ này đợi ta xuất quan mười ngày trời, hóa ra thực sự thì là đợi cha ngươi.
Còn đến chỗ ta chắc là do ở trong Vô Cực Ma tông nhàm chán, không có ai chơi đùa với ngươi chứ gì ?
Nhìn vẻ mặt của Đinh Hạo, Phùng Tỉnh Nhiên biết là hắn đang nói đùa trêu mình.
Mà lúc trước khi mình bị một kẻ trong bốn người Thị Hồn tông đuổi theo, Đinh Hạo đã không hề để ý đến nguy hiểm của bản thân mà quay ngược lại cứu mình đã khiến Phùng Tỉnh Nhiên hiểu được lòng Đinh Hạo.
Nàng yêu kiều hừ lên một tiếng, nói:
– Lang tâm cẩu phế ! Tâm ý của bản cô nương như thế nào ngươi chẳng lẽ lại không biết, bây giờ lại còn giễu cợt ta như vậy.
Ha ha, bất quá bản cô nương đại nhân đại lượng, không thèm so đo với ngươi !
Nói xong nàng liền ngả thân thể mềm mại của mình vào lòng Đỉnh Hạo, không chút để ý đến thân phận nữ nhi.
Thấy đã sắp đến Vô Cực Ma tông, Đỉnh Hạo liền đẩy Phùng Tỉnh Nhiên ra một chút, trần giọng nói:
Chương 246: Thương thế tẫn phục 2
Chuang 247: Diệt tuyệt thị hồn 1
Chuang 248: Diệt tuyệt thị hồn 2
Chuang 249: Diệt tuyệt thị hồn 3
C
‘Chương 246: Thương thế tẫn phục 2
– Bốn người Thiên Thi Thượng Nhân Âm Vô Xương đã về tông chưa ?
Thấy Đinh Hạo đã hỏi đến chính sự, Phùng Tỉnh Nhiên gật gật đầu, nghiêm mặt nói:
– Rồi.
Bốn người đó lúc về tông môn toàn thân đằng đằng sát khí, xem ra là người của Thị Hồn tông chết trong tay bốn người này hẳn là không ít.
Cả một số môn nhân của Vô Cực Ma tông cũng không dám tiếp cận bốn người bọn họ.
Dừng lại một chút, Phùng Tỉnh Nhiên do dự một hồi rồi mới hỏi: – Các ngươi rốt cuộc là vì sao lại hiếu sát như vậy ? Tựa hồ căn bản là không cần thiết.
Thị Hồn tông căn bản là cao thủ đã chết hết, cho dù lưu lại cũng không có uy hiếp gì với các ngươi.
Sao lại phải đuổi tận giết tuyệt như vậy ?
Vừa nghe Phùng Tỉnh Nhiên nói như vậy, Đỉnh Hạo hừ lạnh một tiếng nói:
– Ngươi và ta đều là người trong Ma đạo, đạo lý thích giả sinh tồn ngươi hẳn là đã hiểu.
Huống chỉ đám người này nếu như không đuổi tận giết tuyệt, ai biết sau này bọn chúng sau này sẽ dùng quỷ kế gì để đối phó với người của bản tông.
Chuyện lần trước ngươi cũng biết rồi, nếu như ngay từ đầu chúng ta diệt tận gốc Thị Hồn tông kia thì ta và ngươi đã không gặp phải chuyện bị bốn người Thị Hồn tông đánh lén.
Nhổ cỏ không nhổ gốc, gió xuân vừa thổi lập tức lại mọc lên, đạo lý này ngươi hẳn phải hiểu được mới đúng !
Nhưng thật ra trong lòng Đinh Hạo còn có một phần không nói ra: Nếu không đem những kẻ này thôn phệ thì đến năm nào tháng nào Vô Cực Ma tông chúng ta mới trở nên cường đại được như Luyện ngục Ma tông !
Nghe Đinh Hạo nói như vậy, Phùng Tinh Nhiên cũng có cảm giác có gì đó không đúng, nhưng cũng không mở miệng phản bác.
Tới Vô Cực Ma tông, Đinh Hạo liền đi đến phòng mấy người Âm Vô Xương.
Trên đường đi thấy môn nhân của Vô Cực Ma tông đều chào hỏi vô cùng thiện ý, lại nhìn vẻ mặt bọn họ tràn ngập hưng phấn, Đinh Hạo cảm thấy những việc mình làm thời gian gần đây rốt cuộc cũng không uổng phí.
Một lát sau, Đinh Hạo đi đến phòng bốn người Âm Vô Xương, mà Phùng Tinh Nhiên vẫn như cũ đi theo phía sau Đinh Hạo.
Đinh Hạo quay lại nhìn Phùng Tinh Nhiên, ý bảo nàng đi chỗ khác một lát, mà Phùng Tỉnh Nhiên lại làm bộ như không hiểu ý của Đinh Hạo, vô tội nhìn hắn nói:
– Mắt ngươi chẳng lẽ bị cát rơi vào à ? Sao lại cứ nháy nháy mắt với ta như vậy làm gì ? Chẳng lẽ đã nhận ra bản cô nương thiên sinh lệ chất rồi sao ? Đỉnh Hạo lạnh nhạt nhìn Phùng Tỉnh Nhiên một lúc, sau đó nói:
– Ngươi đi chỗ khác một lát đi.
Tuy ta không phải là muốn giấu diếm gì ngươi, nhưng có ngươi ở đây bốn ngươi này nói chuyện chắc chắn có chút mất tự nhiên.
Nghe Đinh Hạo nói thẳng ra như vậy, Phùng Tinh Nhiên yêu kiều hừ lên một tiếng:
– Ngươi cứ lén la lén lút, khẳng định là cũng với bốn ke kia bàn chuyện tà ác gì rồi.
Làm như bản cô nương đang đi phá ngươi không bằng !
Phùng Tinh Nhiên tức giận thở hổn hển chạy đi chỗ khác.
Thấy Phùng Tinh Nhiên đã đi chỗ khác, Đinh Hạo đến cửa phòng gõ vài tiếng thông báo, thấy cửa tự động mở ra mới bước vào.
Khi bước vào Đinh Hạo đã thấy Tử Mộc tam lão cũng đã đến đông đủ, Nhìn vẻ mặt vui mừng của bốn người, Đinh Hạo lập tức biết rằng việc Thị Hồn tông đã xử lý thỏa đáng.
Thấy Đinh Hạo đi vào trong phòng, Thiên Thi Thượng Nhân Âm Vô Xương nhìn Hạ Trường Xuyên nháy mắt ra dấu, thân ảnh Hạ Trường Xuyên lập tức phiêu hốt di động xung quanh phòng, bắt tay bố trí trận pháp.
Sau một lúc, Âm Vô Xương thấy Hạ Trường Xuyên đã bố trí cấm chế xong xuôi, trầm giọng nói : – Bẩm tông chủ, lần này đến Thị Hồn tông bốn người chúng ta đã không phụ lòng tin của Tông chủ, đã tiêu diệt triệt để đám tàn dư của Thị Hồn tông.
Hơn nữa tại Thị Hồn tông còn phát hiện ra một mật thất, chiếm được công pháp tu luyện cùng bảo vật của chúng.
Xin Tông chủ nhất xem qua !
Gật gật đầu, Đinh Hạo cũng không trách cứ việc Thiên Thi Thượng Nhân Âm Vô Xương gọi mình là “Tông chủ”, nhận lấy một cái trữ vật giới chỉ màu tím nhạt do Âm Vô Xương dâng lên, tâm thần chìm vào trong đó.
Một lát sau, Đinh Hạo sắc mặt vui vẻ quay về phía bốn người Thiên Thi Thượng Nhân Âm Vô Xương cười nói :
– Làm phiền bốn vị trưởng lão rồi.
Lần này thu hoạch không đến nỗi tệ, các vị đã đem các vật phẩm thích hợp với mình phân chia nhau chưa ? Có cần ta chia lại cho các vị một lần nữa không ? Cười xòa mấy tiếng, bốn người liếc mắt nhìn nhau.
Mai Thiên Lý xấu hổ cười nói :
– Bẩm báo tông chủ, có chút vật phẩm thích hợp bốn người chúng ta, chúng ta mỗi người lấy một món, nhưng không lấy nhiều.
Hy vọng tông chủ tha thứ cho !
@ @ @ Ê Œ @ @ ®@
Chuang 247: Diệt tuyệt thị hồn 1
Vừa nghe vậy, Đinh Hạo cười dài một tiếng nói :
– Bốn vị khách khí rồi ! Đây vốn là do các vị vất vả mới lấy được, các vị lấy vài món trong đó đương nhiên không có vấn đề gì, sao ta lại trách cứ các vị chứ.
Ha ha, giờ các vị đã được chia phần rồi, vậy những vật phẩm này sung làm nhóm vật phẩm đầu tiên của Tàng bảo các Vô Cực Ma tông ta đi !
Bốn người vừa nghe Đinh Hạo nói thế liền thở phào một hơi.
Thiên Thi Thượng Nhân Âm Vô Xương cười dài nói :
– Bốn người chúng ta vừa mới gia nhập Vô Cực Ma tông, theo lý đương nhiên phải có một phần lễ phẩm.
Liệt lão vừa mới nhập tông chưa lâu đã làm được vài đại sự cho bản tông, mà bốn người bọn ta vẫn chưa làm gì, mấy vật phẩm này coi như là lễ phẩm nhập tông của chúng ta đi.
Hi vọng tông chủ từ nay về sau chớ trách lỗi lầm ngày trước của chúng ta !
Gật gật đầu, Đinh Hạo không chút khách khí đem vật phẩm tích súc trăm ngàn năm của Thị Hồn tông mà bốn người cướp được thu vào trong trữ vật giới chỉ của mình, nói :
– Chỗ cất giấu những vật phẩm này khẳng định là chỉ có bọn Thị Hồn tông chủ Hứa Chí Sâm và lục đại trưởng lão biết.
Hắc hắc, đáng tiếc bọn này đã bị chúng ta giết sạch, đám đệ tử tàn dư của Thị Hồn tông khẳng định không biết vị trí Tàng bảo các của tông môn chúng.
Nếu không sợ là chúng đã sớm cướp lấy bảo vật lén lút chuồn đi mất rồi !
– Không sai ! Tông chủ quả nhiên tuệ nhãn thông minh.
Đúng như người nói, vị trí cất giấu chỗ bảo vật này của Thị Hồn tông quả thật là bí ẩn vô cùng.
Nhưng mà chính người trong tông phái bọn chúng đương nhiên không dám tự tiện lục lọi tìm kiếm, hắc hắc, còn bốn người chúng ta thì lại không cần phải lo lắng gì cả, trực tiếp lật tung khắp tông phái này cả ngày mới tìm ra vị trí của bảo tàng !
Mai Thiên Lý âm hiểm cười nói.
Trông thấy biểu tình của người này, Đinh Hạo đã biết là đám đệ tử tàn dư của Thị Hồn tông khẳng định đã bị bốn người này đồ sát sạch sẽ. hơi gật gật đầu, Đinh Hạo lại hỏi :
– Bốn tên đệ tử Thị Hồn tông đánh lén ta lần trước có thể cũng ở trong đó.
Các người lần này động thủ có gọn gàng sạch sẽ không, có nhân mã tông phái khác tham dự cùng không ?
Lắc đầu, Thiên Thi Thượng Nhân Âm Vô Xương nói :
– Bốn tên đệ tử Thị Hồn Tông đã đánh lén tông chủ không biết thế nào, thế nhưng lại dường như đột nhiên biến mất, trong hàng đệ tử lưu lại của Thị Hồn tông căn bản là không phát hiện có đệ tử Xuất khiếu kì ! Dừng lại một chút, Âm Vô Xương tựa hồ nghĩ đến Đinh Hạo còn hỏi đến một vấn đề khác nữa, trầm giọng cười nói:
– Vẫn là tông chủ anh minh.
May mắn bốn người chúng ta động thủ mau lẹ, nếu như chậm trễ chỉ một ngày thôi thì cũng nhất định đã tiện nghi cho tông phái khác rồi, chính là bởi vì cao thủ của Thị Hồn tông bị chúng ta tàn sát quá nửa, có chủ ý đánh vào Thị Hồn tông không chỉ có mình chúng ta.
Hắc hắc, bất quá bốn người chúng ta đem tông này hoàn toàn lục tung lên rồi, đến lúc rời đi mới phát hiện nhân mã vài tông khác tới.
Cơ bản là ngoại trừ Luyện Ngục Ma Tông ra, mấy tông phái khác trên Đoạn Hồn sơn đều đến cả, bất quá Vô Cực Ma Tông ta đã tiên hạ thủ vi cường, bọn chúng cũng không ngờ được là nhanh như vậy.
Hắc hắc, chỉ bằng vào bọn chúng thực sự là không có thực lực chống lại bản tông !
Vừa nghe Âm Vô Xương nói thế, Đỉnh Hạo cười dài nói :
– Chúng ta không đi tìm bọn họ làm phiền thì bọn họ đã phải cười thầm rồi, nếu như thực sự không biết tốt xấu thì cũng đừng trách bản tông vô tình.
Dừng một chút, Đinh Hạo trầm giọng nói :
– Đoạn Hồn sơn này không phải là nơi an ổn lâu dài của bản tông.
Ngắn thì năm năm, dài thì mười năm, bản tông nhất định phải tìm đến một địa bàn mới thích hợp để phát triển.
Điểm mạnh của Vô Cực Ma Công các ngươi đều đã biết, ta cũng không nói nhiều nữa, từ sau khi gặp Huyết Ma Liệt Sơn ta đã có dự định tìm một địa bàn khác thích hợp lập tông hơn, lưu lại Đoạn Hồn sơn này tuyệt không phải là kế sách lâu dài !
Vừa nghe Đỉnh Hạo nói thế, Âm Vô Xương bốn người liếc mắt với nhau, vẻ mặt thư thái.
Hạ Trường Xuyên nói :
– Sự tình này bốn người chúng ta từng thương thảo qua, vốn cũng định cùng nói với Tông chủ về việc này, chỉ là lo lắng quan hệ giữa Tông chủ người với con gái của Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên nên còn chưa tiện nói với người.
Bây giờ tông chủ đã tự đề xuất, bốn người chúng ta cũng yên tâm hơn rồi.
Có Luyện Ngục Ma Tông ở đây chúng ta làm chuyện gì cũng có điểm cố kị, bó tay bó chân không thể đại triển quyền cước được, việc ly khai khỏi Đoạn Hồn sơn là chuyện tất phải làm thôi.
Chuang 248: Diệt tuyệt thị hồn 2
Thấy Hạ Trường Xuyên nói vậy, Đinh Hạo trầm lặng cười, tâm tư hoàn toàn buông lỏng.
Sau đó tùy tiện phân phó mấy người vài câu, rồi chậm rãi đi về phía căn phòng nơi mấy người Phùng Ngạo Thiên, Liệt Sơn đang ở.
Đến trước cửa, Đinh Hạo từ tốn nói :
– Đinh Hạo đến bái kiến ba vị !
Vừa nói xong, cánh cửa phòng lập tức mở ra, trong không trung lưu động một cỗ ba động kì dị.
Đinh Hạo biết rằng đây khẳng định là cấm chế do ba người phóng ra.
Chậm rãi đi vào trong phòng, còn chưa kịp mở miệng thì xung quanh lại xuất hiện một cỗ ba động đồng dạng, một lần nữa đóng cửa phòng lại !
Trong phòng ba người chia ra ba hướng mà ngồi, tựa hồ như căn bản không biết Đỉnh Hạo tiến vào.
Ba người mặt lộ ra thần sắc suy tư, nhắm mắt không nói gì.
Nhìn thấy biểu tình của Phùng Ngạo Thiên, Liệt Sơn ba người, Đỉnh Hạo biết tiên giới kiếm quyết này khẳng định là đã khiến bọn họ tốn không ít thời gian tìm hiểu.
Mà ba người này từ trong kiếm quyết chiếm được bao nhiêu chỗ tốt, có lẽ chỉ có trong lòng chính bọn họ mới rõ.
Một lát sau, thấy ba người đối với chính mình không nghe không hỏi, Đinh Hạo ho nhẹ một tiếng.
Nghe thấy tiếng ho của Đỉnh Hạo, ba người mới miễn cưỡng mở mắt ra, hờ hững nhìn Đinh Hạo đang đứng ở giữa.
Sau một lúc lâu, mắt ba người mới khôi phục lại thần sắc của người bình thường.
– Sự tình một vài ngày qua, Niếp Thiên đã nói cho lão phu rồi.
Hừ, thế nhưng cả Tinh Nhiên cũng không bỏ qua, bọn người Thị Hồn tông này quả nhiên không biết tốt xấu, đã vậy bản tông mặc kệ sống chết của tông phái này.
Ngươi tự giải quyết là tốt rồi, không cần cố kị gì cả !
Thấy Đinh Hạo thản nhiên, Phùng Ngạo Thiên mở đầu nói.
Đinh Hạo gật gật đầu, cười nói :
– Đa tạ hảo ý Phùng tông chủ, hiện tại Thị Hồn tông đã bị xoá sổ trên Đoạn Hồn Sơn rồi.
Bất quá bốn kẻ tập kích kia bỏ trốn quá nhanh, tiểu tử vẫn chưa bắt được bọn chúng, mong Tông chủ chớ trách !
– Không sao, mấy bọn ruồi muỗi đó có thoát cũng không làm được cái gì !
Phùng Ngạo Thiên tùy ý nói.
– Kẻ tập kích ngươi lúc sau đó tu vi như thế nào ? Nghe Niếp Thiên đoán kẻ này thực ra có tu vi Phân thần hậu kì, người như vậy ở Đoạn Hồn sơn hẳn cũng phải là một nhân vật có tiếng tăm.
Ngươi ta hai người đối với tình huống trên Đoạn Hồn sơn cũng không rõ ràng cho lắm, mà Niếp Thiên lại không phải chính thức là người Đoạn Hồn sơn, nhưng Phùng tông chủ khẳng định là rõ như lòng bàn tay.
Ngươi đem tình huống lúc đó kể lại rõ ràng, có lẽ Phùng tông chủ có chút manh mối không chừng !
Huyết Ma Liệt Sơn đột nhiên mở miệng nói.
Vừa nghe lão nói thế, Đinh Hạo trong lòng cũng chợt động.
Không sai, dù sao Thiên Yêu Niếp Thiên cũng không phải là người Đoạn Hồn sơn, mà chính mình vừa mới gia nhập Vô Cực Ma Tông không lâu, đối với một số tuyệt đỉnh cao thủ của Đoạn Hồn sơn căn bản là không biết.
Nhưng Luyện Ngục Ma Quân thì chính là chủ nhân của Đoạn Hồn sơn, hơn nữa Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên đã nắm giữ Đoạn Hồn sơn nhiều năm như vậy, có lẽ còn có thể từ trong hoàn cảnh đánh nhau lúc đó tìm được chút ít dấu vết.
Gật gật đầu, Đinh Hạo lại đem tình thế trận đánh của mình và người nọ miêu tả rõ ràng lại một lần nữa, mà Phùng Ngạo Thiên cũng cẩn thận lắng nghe.
Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên ngồi nghe Đinh Hạo kể vẻ mặt khi thì âm tình bất định, khi thì suy tư, lúc thì nghi hoặc, biểu tình cũng càng lúc càng quái dị.
Sau một lúc, Đỉnh Hạo miêu tả xong xuôi thì vẻ mặt của Phùng Ngạo Thiên từ nghỉ hoặc chuyển thành suy tư, cuối cùng biến thành khẳng định.
Trông thấy ánh mắt chú ý của ba người, Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên hừ lạnh một tiếng nói: – Nếu lão phu đoán không nhầm thì kẻ này hẳn là Âm Dương Hoà Hợp tông Tông chủ Âm Cơ, cũng chỉ có kiếm quang của nàng mới yêu diễm như vậy, hơn nữa tu vi của Âm Cơ so với miêu tả của ngươi cũng hoàn toàn ăn khớp !
Vừa nghe Phùng Ngạo Thiên nói thế, trong lòng Đỉnh Hạo cũng chợt động, lại hồi tưởng đến tràng cảnh giao chiến lúc trước của hai người, tựa hồ người nọ đích xác còn có chút mùi hương nữ nhân, chỉ là kẻ đó ẩn tích quá cao minh, mà chính mình lúc đó lại đang toàn lực ứng phó với thế công của người này, không cẩn thận quan sát tỉnh tường.
Càng nghĩ Đinh Hạo càng thấy lời Phùng Ngạo Thiên có lý, như vậy kẻ tập kích mình chắc là Âm Cơ không thể nghi ngờ.
Vô Cực Ma tông quật khởi nhanh chóng, chịu ảnh hưởng lớn nhất trước mắt chính là Âm Dương Hoà Hợp tông, bởi vì Luyện Ngục Ma Tông cường đại vô bì, bây giờ Vô Cực Ma tông căn bản là không thể rung chuyển được địa vị Luyện Ngục Ma tông.
@@@Ê{@@ 6®
Chuang 249: Diệt tuyệt thị hồn 3
Mà lâu nay Âm Dương Hoà Hợp tông này chính là thế lực mạnh nhất trong mấy tông còn lại, tuy so với Luyện Ngục Ma tông thì còn xa mới bằng, nhưng so với mấy tông còn lại thì rõ ràng mạnh hơn một khoảng lớn.
Vô Cực Ma Tông mạnh mẽ quật khởi, bị uy hiếp trước tiên ngược lại chính là tông này, như vậy động cơ đánh lén của Âm Cơ lập tức đã sáng tỏ.
Huyết Ma Liệt Sơn cười nanh ác một tiếng nói :
– Người không phạm ta, ta còn đang muốn di tìm người khác làm phiền đây.
Đoạn Hồn sơn này ngoại trừ Luyện Ngục Ma tông ra thì các tông phái khác không đủ cho lão phu để vào mắt.
Tông chủ Âm Dương Hoà Hợp tông này đã làm như vậy, thì đừng trách lão phu tâm ngoan thủ lạt.
Lão phu lập tức ra ngoài một phen, đem đầu nữ nhân này mang về cho ngươi !
Thanh âm vừa dứt, Huyết Ma Liệt Sơn điên cuống cười lên một tràng đữ tợn, muốn đi khỏi phòng.
– Không được !
Huyết Ma Liệt Sơn vừa nói lời này ra, Đinh Hạo cùng Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên đồng thời kêu lên.
Huyết Ma Liệt Sơn vừa nghe lời hai người hô lên như vậy, cảm thấy kinh ngạc, dùng ánh mắt nghi vấn nhìn vào hai người.
Ánh mắt Huyết Ma Liệt Sơn lướt qua khắp người hai người một lượt, cuối cùng dừng lại trên mặt Đỉnh Hạo.
Mà vẻ mặt muốn giải thích của Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên thì lại bị Huyết Ma Liệt Sơn coi như không nhìn thấy !
– Chúng ta bây giờ chỉ là suy đoán, không thể đưa ra một chứng cứ xác thực nào cả, cho nên không thể tùy tiện hành sự.
Mặc dù hiện tại Âm Dương Hoà Hợp tông bọn chúng so với thực lực tông môn ta yếu hơn một chút, nhưng bọn chúng có Thành Hoàng làm hậu thuẫn kiên cố, nếu chuyện này là do thành Hoàng sắp đặt, vậy bọn chúng khẳng định đã có tính toán tỉ mỉ.
Đừng để trúng phải quỷ kế của bọn chúng mới được !
Đỉnh Hạo trầm giọng nói.
Thấy sắc mặt hoà hoãn của Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên, Đỉnh Hạo trong lòng chợt động, thầm nghĩ sự tình rời khỏi Đoạn Hồn sơn phải sớm ngày tiến hành.
Hiện tại nếu vô cớ đồ sát Âm Cơ của Âm Dương Hoà Hợp tông thì rõ ràng là không phù hợp với lợi ích của Luyện Nguc Ma tông.
Mặc dù bên trong Luyện Ngục Ma Tông, Phùng Ngạo Thiên và Thành Hoàng đang tranh đấu với nhau vì chức vị Tông chủ, nhưng bất luận thế nào thì cũng là chuyện trong nhà của Luyện Ngục Ma tông.
Mà Vô Cực Ma tông đột nhiên xuất hiện khiến Thị Hồn tông đã bị diệt tông, nhưng do sự quật khởi của Vô Cực Ma tông vừa hay bù vào tổn thất của việc mất đi Thị Hồn tông nên không có vấn đề gì lớn.
Nhưng nếu vài tông khác lại cũng bị Vô Cực Ma tông diệt môn thì đối với thực lực chỉnh thể của Đoạn Hồn sơn là một đả kích.
Đến lúc đó, cho dù Luyện Nguc Ma Quân Phùng Ngao Thiên có cực lực bảo hộ Vô Cực Ma tông thì cũng không ngăn được những tiếng nói phản đối bên trong Luyện Ngục Ma tông, việc này đối với việc tranh đoạt vị trí Tông chủ của Phùng Ngạo Thiên không có điểm tốt nào.
Thậm chí Vô Cực Ma tông còn có thể phải lập tức đối mặt với sự báo thù của Luyện Ngục Ma tông, tất cả đều là những điều mà Vô Cực Ma tông giờ phút này không thể gánh chịu nổi.
Do đó bây giờ Đoạn Hồn sơn đối với sự phát triển của Vô Cực Ma tông có hạn chế rất lớn, rời khỏi đây là điều tất yếu !
Nghe Đinh Hạo giải thích như vậy, Huyết Ma Liệt Sơn vốn đang định phóng ra lập tức khựng lại, vẻ đánh giá nhìn lại mục quang lấp lóe của Đỉnh Hạo.
Sau đó Huyết Ma Liệt Sơn tựa hồ đã hiểu tâm ý Đỉnh Hạo, gật gật đầu trầm giọng nói :
– Đã như vậy, để cho Âm Cơ kia sống thêm vài ngày đi !
Lời này vừa nói ra, Đinh Hạo và Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên đồng thời thở phào một hơi.
Huyết Ma Liệt Sơn người này thân phận đặc thù, hành vi hắn khát máu hiếu sát vô cùng, nếu hắn cứ cố chấp thì sợ rằng Phùng Ngạo Thiên cũng không tiện xuất thủ ngăn cản, đến lúc đó thì sợ rằng Luyện Ngục Ma tông sẽ phải cùng với Vô Cực Ma tông hoàn toàn đối lập.
Thấy tình thế đã hoà hoãn trở lại, Đinh Hạo cười dài nói:
– Không biết ba vị đã tham ngộ kiếm quyết đến đâu rồi ? Có thu hoạch được gì không ?
Lắc lắc đầu, Thiên Yêu Niếp Thiên mở miệng đầu tiên nói :
– Tiên giới kiếm quyết này bác đại tỉnh thâm, mà chúng ta lại là đi theo con đường của Ma đạo, hoặc có lẽ là ba người chúng ta cảnh giới không đủ, cho nên đến bây giờ cũng chỉ có thể chỉ hiểu được một hai phần mười.
Bất quá cho dù chỉ như thế, lão phu đã cảm thấy có rất nhiều lợi ích rồi.
Mấy ngày tới đây ta định bế quan khổ tu, hi vọng có thể đem những điều tâm đắc của mấy ngày này chuyển thành công pháp thực dụng !
C
Chương 250: Tam Châu Nhất Đảo 1
Gật gật đầu, Phùng Ngạo Thiên cũng trầm giọng nói :
– Lão phu cũng định bế quan một thời gian.
Đến lúc ta xuất quan sẽ chính là lúc bắt đầu tranh đoạt vị trí Tông chủ.
Thấy hai người này nói thế, Đỉnh Hạo biết tình huống của Huyết Ma Liệt Sơn cũng tương tự với hai người, liền quay sang nhìn Liệt Sơn ý hỏi.
Thấy ánh mắt hỏi han của Đỉnh Hạo, Huyết Ma Liệt Sơn lấy ba thức tiên giới kiếm quyết ra đưa lại cho Đỉnh Hạo, trầm giọng nói :
– Không sai ! Đoạn Hồn sơn thời gian sắp tới sẽ bình yên vô sự, lão phu cũng phải bế quan một thời gian, đến lúc xuất quan cũng vừa vặn là lúc trước chuyện tranh đoạt vị trí Tông chủ của Phùng tông chủ.
Hy vọng đến lúc đó Liệt mỗ có thể có chút trợ giúp đối với Phùng huynh !
Nghe Huyết Ma Liệt Sơn nói thế, Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên cũng không ra vẻ kẻ cả, cung kính vòng tay cảm tạ hảo ý của Huyết Ma Liệt Sơn.
Thấy mấy người hiện tại đều có ý muốn bế quan, Đinh Hạo biết tiên giới kiếm quyết đã khiến cho bọn họ ngộ ra được một chút gì đó, nếu không tuyệt sẽ không cùng lúc yêu cầu bế quan.
– Đã như thế, tiểu tử cũng không tiện quấy rầy ba người.
Bất quá trước lúc ba vị bế quan, tiểu tử có một số việc cần hỏi ba vị.
Đinh Hạo trầm giọng nói.
– Ö! Có chuyện gì ?
Thiên Yêu Niếp Thiên nghi hoặc hỏi.
– Tu chân Giới này có địa phương nào tập trung nhiều môn phái tu chân không ?
Đỉnh Hạo nghiêm mặt hỏi.
Lời này vừa nói ra, Huyết Ma Liệt Sơn vẻ mặt quái dị, lấy tức hiểu được ý tứ trong lời nói của Đỉnh Hạo.
Còn Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên cùng với Thiên Yêu Niếp Thiên hai người thì lại cảm thấy nghi hoặc.
Phùng Ngạo Thiên hỏi:
– Có thì có, bất quá ngươi hỏi chuyện này để làm gì ?
Cười hắc hắc một tiếng, Đỉnh Hạo nói :
– Dù sao thì Vô Cực Ma tông ta sớm muộn gì cũng phải rời khỏi Đoạn Hồn sơn, tìm nơi đặt căn cơ cho bản tông sớm một chút cũng là việc cần thiết trước mắt !
– Vô Cực Ma tông các ngươi hẳn phải muốn tìm một nơi động thiên linh địa để đặt chân mới phải.
Vì sao đi tìm nơi tu chân giả tập trung đông đảo ?
Thiên Yêu Niếp Thiên vừa nghe Đỉnh Hạo nói thế thì không khỏi nghỉ hoặc nói.
Cười nhẹ một tiếng, Đỉnh Hạo nói :
– Để tiện giao lưu thôi, cũng là để tiện trao đổi một ít vật phẩm tu luyện với nhau, đối với sự phát triển từ nay về sau của bản tông cũng tốt hơn.
Nếu là đóng cửa tự thủ, làm sao nhanh chóng mạnh mẽ lên được !
Phùng Ngạo Thiên và Niếp Thiên hai người thấy vẻ mặt của Đinh Hạo như vậy lập tức biết rằng Đinh Hạo khẳng định là nói lời không thật, nhưng đây là việc riêng của Vô Cực Ma tông, hai người cũng không tiện hỏi đến.
Gật gật đầu, Phùng Ngạo Thiên trầm giọng nói:
– Chỗ như vậy ở Tây đại lục này xác thực có không ít, nhưng nổi tiếng nhất thì là Tam Châu Nhất Đảo.
Tam Châu này phân biệt là Tổ Châu, Doanh Châu, Huyền Châu, Nhất Đảo là Bồng Khâu Đảo, địa phương này phương viên hơn mười vạn dặm, môn phái tu chân Đạo Ma to to nhỏ nhỏ nhiều không kể xiết.
Mặc dù không có những môn phái cường đại ngang với Đạo Ma Lục tông, nhưng có vài môn phái thế lực so với Lục tông cũng chỉ yếu hơn đôi chút, so với Âm Dương Hòa Hợp tông thì cường đại hơn nhiều.
Nếu theo như lời ngươi nói thì địa phương này cũng khá thích hợp với yêu cầu ngươi.
Có Huyết Ma Liệt Sơn, Vô Cực Ma tông các ngươi thật sự có thể đứng chân được ở Tam Châu Nhất Đảo này, nhưng nếu như muốn phát triển lớn mạnh thì cũng cần phải mất khoảng trăm năm để tích lũy.
Phùng Ngạo Thiên vừa nói như thế, Huyết Ma Liệt Sơn trong mắt lóe lên kì quang, nói với Đỉnh Hạo :
– Địa phương này thật sự là thích hợp cho bản tông phát triển.
Nếu như tiểu ca không ngại thì hãy đến đó xem thử một lần.
Nghe Huyết Ma Liệt Sơn nói thế, Đinh Hạo cũng cảm thấy có hứng thú.
Phùng Ngạo Thiên không biết được công dụng của Vô Cực Ma Công, nhưng Huyết Ma Liệt Sơn thì phi thường rõ ràng, cả hắn cũng đã nói như thế thì địa phương này tuyệt đối là thích hợp nhất cho Vô Cực Ma tông phát triển.
Gật gật đầu, Đỉnh Hạo nghiêm mặt nói :
– Ta cũng đang có ý này ! Dù sao thì ba người các vị cũng phải bế quan một đoạn thời gian, mà tiểu tử hiện tại cũng không có chuyện gì làm.
Đến Tam Châu Nhất Đảo này xem thử một lần, tìm một nơi thích hợp để đặt căn cơ cho Vô Cực Ma tông chúng ta cũng là nên làm !
Thấy Đinh Hạo như vậy, Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên lộ vẻ khó xử, nói:
– Trên Tam Châu Nhất Đảo này cao thủ như mây, chẳng những môn phái đông đảo, cao thủ tán tu Đạo Ma lưỡng môn lại càng nhiều không kể hết.
Ngươi một mình tiến đến phải cẩn thận đừng để bản thân xảy ra chuyện gì mới được ! @œ@@Êô9{œ@®








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![Đạo Sĩ Hạ Sơn [ Thần Côn Hạ Sơn Ký ] Đạo Sĩ Hạ Sơn [ Thần Côn Hạ Sơn Ký ]](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dao-Si-Ha-Son-Than-Con-Ha-Son-Ky-SE-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Quan Bảng [Dịch] Quan Bảng](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/08/Dich-Quan-Bang-SE-Audio-Truyen.jpg)





