[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 26 : Tam Châu Nhất Đảo 2 (c251-c260)
❮ sautiếp ❯Chương 251: Tam Châu Nhất Đảo 2
Nghe Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên nói như vậy, Huyết Ma Liệt Sơn và Thiên Yêu Niếp Thiên trợn mắt nhìn nhau, đồng thời cất tiếng cười to.
Sau khi hai người cười xong, Niếp Thiên nói :
– Ngạo Thiên ngươi vẫn chưa hiểu hết tiểu tử này âm hiểm độc ác thế nào rồi.
Nếu như là người khác đến Tam Châu Nhất Đảo thì có thể ta sẽ còn có chút ít lo lắng, nhưng nếu là tiểu tử Đỉnh Hạo này thì ta một chút cũng không lo.
Ngươi xem xem Huyết Ma Liệt Sơn cũng không lo lắng chút nào.
Ngươi căn bản không cần để ý, tiểu tử này ẩn giấu nhiều thủ đoạn lắm !
Nghe Niếp Thiên nói vậy, Đỉnh Hạo lộ vẻ xấu hổ, lại trông thấy ánh mắt kì dị của Luyện Ngục Ma Quân Phùng Ngạo Thiên, Đỉnh Hạo trong lòng thầm mắng Niếp Thiên người này mồm miệng ác độc.
Gật gật đầu, Phùng Ngạo Thiên nói :
– Các ngươi đều yên tâm như vậy, lão phu lo lắng vậy là dư thừa rồi !
Dừng lại một chút, Phùng Ngạo Thiên nói :
– Ngươi có thể dẫn Tỉnh Nhiên cùng đi không.
Nếu là như thế thì lão phu để hai vợ chồng Cừu Mãnh Chu Van cùng đi với các ngươi, như vậy sẽ vạn vô nhất thất !
Lắc lắc đầu, Đỉnh Hạo nói :
– Không cần đâu.
Tiểu tử độc lai độc vãng quen rồi, lần này định một mình hành động, hơn nữa lần này chỉ là đi xem xét tình thế, không định tranh đấu với người, các vị xin hãy yên tâm !
Nghe Đinh Hạo nói thế, ba người cũng không nói gì thêm.
Chỉ thấy ba người liếc mắt với nhau, đều mở cấm chế bố trí trong phòng, sau đó từng người đi ra khỏi cửa.
Đỉnh Hạo nhìn ba người rời đi, sau đó tìm bốn người trưởng lão Trương Hoành phân phó một hồi, rồi lại từ chỗ vật phẩm thu được ở Thị Hồn tông lấy ra một bộ phận giao cho Huyết Ma Liệt Sơn phân phối xuống, cuối cùng là một mình đi tìm mấy người Hồ Thạc phân phát một ít tỉnh thạch để tu luyện.
Đang muốn hạ sơn thì Phùng Tinh Nhiên đột nhiên tìm đến, nhìn thấy bộ dạng kích động của Phùng Tinh Nhiên, Đinh Hạo lập tức biết nữ tử này khẳng định đã từ miệng Phùng Ngạo Thiên và Niếp Thiên biết được tin tức mình sắp hạ sơn rồi, quả thật đau đầu.
Đỉnh Hạo dẫn Phùng Tỉnh Nhiên về phòng mình, vừa vào phòng Phùng Tinh Nhiên liền giận dữ nói :
– Tại sao định hạ sơn cũng không nói cho ta biết một tiếng ? Ngươi mới về Đoạn Hồn sơn vài ngày, như thế nào lại phải rời đi, ngươi bây giờ bận rộn den thế sao ?
Cười xoà một tiếng, Đinh Hạo nói :
– Ta cũng không có biện pháp a, còn không phải là vì sự phát triển của tông môn sao ! Hắc hắc, lần này hạ sơn không mất bao nhiêu thời gian, ta bất quá chỉ là đến xem xét tình hình, rất nhanh là có thể trở về thôi.
Nghe Đinh Hạo nói như thế, Phùng Tỉnh Nhiên trầm mặc một hồi lâu, lát sau mới nói :
– Tam Châu Nhất Đảo cách Đoạn Hồn sơn hơn mười vạn dặm, chờ tới lúc ngươi trở về tông môn chỉ sợ cũng là lúc cả Vô Cực Ma tông các ngươi ly khai, đến lúc đó ta với ngươi muốn gặp mặt sợ là đã khó lại càng thêm khó !
Gật gật đầu, Đinh Hạo rốt cuộc hiểu rằng Phùng Tỉnh Nhiên nguyên lai chân chính lo lắng là điều này.
Một lúc sau Đỉnh Hạo mới nói:
– Tu chân giả tính mạng cơ hồ là vô tận, ta với ngươi không việc gì phải lo lắng.
Chỉ cần ngươi biết nơi bản tông lập phái, chẳng lẽ còn sợ không tìm thấy ta hay sao ? Từ Đoạn Hồn sơn đến Tam Châu Nhất Đảo với tốc độ ngự kiếm phi hành của ngươi cũng chỉ cần hai ba tháng thời gian, cũng không tính là xa, huống chỉ cự li sinh mĩ mà ! Hắc hắc ! Phùng Tỉnh Nhiên phì cười nói :
– Mĩ cái đầu nhà ngươi ! Ngươi nói thật đi, có phải là cố ý trốn tránh bản cô nương không ? Mỗi lần gặp ngươi là ngươi đều vội vội vàng vàng, cứ như bản cô nương là cái gì hung thần ác sát vậy 1
– Đương nhiên không phải.
Ta bây giờ đáp ứng nàng, nếu bản tông dời đến Tam Châu Nhất Đảo, nàng có thể đến chỗ bản tông thì ta nhất định sẽ cùng nàng đi du lãm Tam Châu Nhất Đảo một lần !
Đỉnh Hạo nói.
– Như vậy còn được ! Tốt nhất là ngươi hãy nhớ lấy những lời ngày hôm nay.
Nếu không từ nay về sau bản cô nương sẽ làm cho ngươi đẹp mắt đấy !
Phùng Tinh Nhiên cười duyên nói.
– Đã thế, bản cô nương sẽ không chậm trễ đại sự của ngươi nữa, cha ta còn đang chờ ta.
Nói xong Phùng Tinh Nhiên đi ra cửa, mà Đỉnh Hạo nhìn theo bóng lưng Phùng Tỉnh Nhiên rời đi thở dài một hơi, không biết là nghĩ đến cái gì.
Một lát sau, ánh mắt Đỉnh Hạo khôi phục lại vẻ kiên định, lấy Nghịch Thiên Ma Kiếm ra, đem tốc độ tăng lên đến cực hạn, bay về phía Tam Châu Nhất Đảo.
Bên bờ giải đất Tây đại lục, nương theo vị trí Nam đại lục có một địa phương rộng hơn mười ngàn dặm, đó chính là tam châu nhất đảo.
Chương 252: Tam Châu Nhất Đảo 3
Tam châu phân biệt là Tổ Châu, Doanh Châu, Huyền Châu, nhất đảo là Bồng Khâu đảo, tam châu chia ra làm ba phương xung quanh, còn Bồng Khâu đảo thì ở tại trung ương giải đất.
Trên tam châu nhất đảo này quái thạch như rừng, kì hoa dị thảo nhiều vô kể, mãnh thú dị vật cũng không hiếm, nhưng nhiều nhất vẫn là các tu chân môn phái, nhiều thì tu chân đại phái mấy ngàn người, ít thì một người tu chân tán tu, tóm lại là nhiều không kể xiết, tại tam châu nhất đảo cách nhau kể ra cũng cả ngàn dặm, nếu như ngự kiếm phi hành cũng cần vài ngày hành trình, khoảng cách giữa bốn nơi không xa không gần, vừa vặn thích hợp.
Trên tam châu nhất đảo tập trung vài trăm tu chân tu ma môn phái lớn nhỏ các loại, thiên địa linh khí ở tam châu nhất đảo mặc dù không thể so với Đoạn Hồn Sơn thánh địa tu đạo, nhưng so với các địa phương khác thì lại tốt hơn rất nhiều, huống hồ trên tam châu nhất đảo còn sản sinh ra một ít kì trân dị bảo, đối với việc tu luyện của tu chân giả trợ giúp vô cùng lớn.
Ở Tổ Châu có Bất tử chỉ thảo, tại Doanh Châu có Thần chỉ tiên thảo sinh trưởng, lại có ngọc thạch, tạo ra nước ngọt, uống vào là say, giúp người ta trường sinh bất lão, còn ở Huyền Châu thì có Kim chỉ ngọc thảo, mấy linh vật này đều là sản vật đặc thù của tam châu nhất đảo, đối với tu chân giả có công dụng đặc thù, chỉ là nơi sinh trưởng của những thiên địa linh vật này, trước mắt đều bị mấy đại môn phái trên tam châu nhất đảo chiếm giữ, mà thiên địa linh vật cũng đều là ngắn thì trăm năm, lâu phải ngàn năm mới khai hoa kết quả, bởi vậy mỗi khi mấy linh được này đến lúc trưởng thành, chung quy không tránh được phát sinh đại chiến tranh giành.
Trên tam châu nhất đảo do tình thế đặc thù, môn phái đông đúc, bởi thế nếu muốn tại địa phương này sinh tồn, không có chút thực lực là tuyệt đối không thể, hơn nữa tại nơi này vô luận là tu đạo giả hay tu ma giả, đều là trải qua chém giết thảm khốc mới có thể tồn tại đến bây giờ.
Môn phái tu chân ở Tây đại lục có hàng ngàn hàng vạn, mà lục đạo tu chân thánh địa tuyệt đối không phải là môn phái bình thường nào cũng có tư cách tiến nhập, bởi vậy vị trí tam châu nhất đảo này trở thành địa bàn để các môn phái kịch liệt tranh đấu.
Vì thế, nơi đây cơ hồ mỗi ngày đều có tranh đấu phát sinh, có thể hôm nay vừa mới thành lập một môn phái, hôm sau có thể đã bị người ta tiêu diệt rồi.
Sau ba tháng đường dài bôn ba, Đỉnh Hạo đi từ Đoạn Hồn Sơn đã đến được tam châu nhất đảo.
Trên đường đi, Đỉnh Hạo ngồi trên thân thể to lớn của Bát Sí Tử Mãng, quả nhiên là dễ chịu vô cùng, trong lúc tu luyện mơ hồ đã đi đến phạm vi Huyền Châu, cũng coi như chính thức tiến vào địa bàn tam châu nhất đảo rồi.
Sau khi nhìn thấy Huyền Châu, Đinh Hạo liền thu lại Bát Sí Tử Mãng vào Trữ vật giới chỉ.
Hiện tại Tử Mãng đã phát triển được bốn cánh, thân hình dài mười trượng, quả thật là vô cùng khổng lồ.
Cảm giác được vẻ không cam lòng của Bát Sí Tử Mãng, Đỉnh Hạo cười thầm, ngự trên Nghịch Thiên Ma kiếm nhanh chóng hướng giải đất trung tâm Huyền Châu bay đến.
Lát sau, Đinh Hạo đột nhiên phát hiện trong không trung có nhiều thân ảnh ngự kiếm phi hành, những người này có cả tu đạo giả và tu ma giả, hình như có cùng mục đích đều hướng cùng một phương bay tới.
Nhận thấy tình thế như vậy, Đinh Hạo trong lòng khẽ động, quan sát trong những người này, hầu hết là Nguyên Anh kì và Xuất Khiếu kì, còn Phân Thần kì cũng có thể thấy vài người, chẳng biết những người này rốt cuộc muốn làm gì, trong khi Đinh Hạo lần này đến đây cũng đang rảnh rỗi, nên đi theo phía sau bọn họ, xem cuối cùng là có chuyện gì hay ho.
Theo thời gian trôi đi, những người đi phía sau dần dần phát hiện sự tồn tại của Đinh Hạo, nhưng nhận thấy hắn chỉ là loại tu chân tầm thường vừa mới tiến vào Nguyên Anh kì, nên đều không để trong lòng, cùng nghĩ rằng Đỉnh Hạo là đệ tử của tán tu nào đó.
Đỉnh Hạo từ trong đàm thoại của những người này, nghe ra được chút ít, thì ra những người này đi tham gia đại hội giao dịch do Tụ Bảo Tông chủ trì.
Mặc dù Tụ Bảo Tông cứ trăm năm một lần là cử hành sàn giao dịch khổng lồ tại Cú Khúc sơn, nhưng do tình hình đặc thù của tam châu nhất đảo, Tụ Bảo Tông tại đây mỗi nơi đều lập một phân đàn, hơn nữa cứ cách năm mươi năm một lần đều sẽ ở trung ương Bồng Khâu đảo cử hành giao dịch đại hội.
Trên tam châu nhất đảo này nhân số phức tạp, tu luyện giả dạng gì cũng có, hơn nữa tam châu nhất đảo cùng Nam đại lục cách nhau không xa, cả tu chân giả Nam đại lục trong những ngày này cũng đều mộ danh mà đến.
@@@#{3@@ 6®
Chương 253: Tái khởi ba lan 1
Do địa hình đặc thù của tam châu nhất đảo, cơ chế đào thải tàn khốc, nếu có pháp bảo cường đại và linh dược phụ trợ, thì trong tranh đấu nhất định sẽ chiếm được nhiều tiện nghỉ, bởi vậy đại hội lần này cũng là một trong những sự kiện lớn nhất của tam châu nhất đảo.
Sau khi đã nghe ngóng được những thông tin này, Đinh Hạo càng thêm tò mò, Tụ Bảo Tông hội lần trước bản thân cũng đã từng tham dự, do tình huống đặc thù, vật phẩm trưng bày trên Cú Khúc sơn đều là do Tụ Bảo Tông cung cấp, cho dù như vậy đến cuối cùng lại đột nhiên xuất hiện vật phẩm siêu cấp như Tiên giới kiếm quyết.
Nhưng xem ra Tụ Bảo Tông hội của nơi này so với tại Cú Khúc Sơn có chút bất đồng, ở đây chắc chắn là có pháp khí tài liệu do Tụ Bảo Tông cung cấp, nhưng quan trọng hơn chính là mỗi tu chân giả đều có thể tùy tiện rao bán trong Tông hội này, vô luận là ai ra giá mua vật phẩm hợp lý là có thể giao dịch, không cần phải được sự chấp thuận của Tụ Bảo Tông.
Cũng bởi cơ chế cởi mở như thế, mỗi lần tổ chức đều thu hút rất nhiều tu đạo tu ma giả đến tham dự, chỉ cần ngươi có vật phẩm đưa ra, bất cứ lúc nào cũng có thể trao đổi lại được vật phẩm ưng ý, quả là thuận tiện kinh người.
Đi nghe ngóng được nửa ngày, Đỉnh Hạo trên cơ bản đã hiểu được đại khái tình hình tông hội lần này, trong lòng âm thầm cười lạnh, Tụ Bảo Tông này quả nhiên tài đại khí thô, có lẽ tất cả người tu chân trên Tây đại lục đều từng cùng tông này có giao dịch, mặc dù thực lực tông này rốt cuộc thế nào còn chưa biết, nhưng nếu là luận về mức độ giàu có thì tại Tây đại lục này sợ là không có tông phái nào có thể so sánh được, chính từ lúc này Đỉnh Hạo trong lòng âm thầm nảy sinh ý định xấu với Tụ Bảo Tông, sớm muộn gì có một ngày sẽ đến gõ cửa thăm hỏi tông này.
Sau khi biết những người này đến tham gia Tụ Bảo Tông Hội, Đỉnh Hạo trong lòng càng thêm chờ mong, Thất Anh Thị Hồn trận cần rất nhiều tài liệu phụ trợ, nếu một mình đơn độc tìm kiếm, sợ rằng sẽ tốn không ít thời gian, trong khi lần Tụ Bảo Tông Hội này có thể có được những tài liệu mình cần, còn về vật phẩm trao đổi, sau mấy ngày giết người cướp của, bên trong Trữ vật giới chỉ của Đỉnh Hạo chứa đầy các loại vật phẩm kì dị nhu yếu đối với tu chân giả, căn bản sẽ không sợ tìm không thấy vật phẩm trao đổi thích hợp.
Khi nhìn thấy sắp đến Tụ Bảo Tông Hội tại Bồng Khâu Đảo – trung tâm của tam châu, Đinh Hạo như phẳng phất thấy được Thất Anh Thị Hồn Trận tái hiện ở nhân gian.
Trong lúc Đinh Hạo đang âm thầm tính toán, đột nhiên cảm nhận được một ánh mắt đang chăm chú nhìn mình, theo cảm giác Đinh Hạo tìm được nơi phát ra ánh mắt, thì ra là một thiếu phụ độ tuổi khoảng tam tuần, mặt như hoa đào, sóng mắt lênh láng, cũng có thể coi như là một mỹ nhân, chỉ là tu vi thâm bất khả trắc, quanh thân ẩn hiện khí tức cao thủ, có thể là nhân vật có danh tiếng.
Nhắm mắt lại để so sánh một hồi, Đinh Hạo cảm giác được khí tức của nữ tử này cùng với khí tức của đám người Thị Hồn tông không sai biệt lắm, lập tức đoán ra tu vi của nữ tử này chính là Xuất Khiếu kỳ, chỉ kì quái không hiểu nàng ta vì sao lại nhìn mình như thế.
Mục quang giao nhau, Đinh Hạo không chút xấu hổ, ngược lại còn nở nụ cười sáng lạn vô hại với nàng.
Nhìn thấy nụ cười của hắn, nàng ta hơi sửng sốt, sau đó mỉm cười đáp trả Đinh Hạo, rồi giảm dần tốc độ phi hành, tiến đến gần bên cạnh Đỉnh Hạo.
– Tiểu huynh đệ này đến từ đâu và muốn đi đâu vậy hả?- Thiếu phụ tam tuần nũng niu hỏi, thanh âm ảo lả, rung động lòng người.
Vừa nghe thanh âm nữ tử này, tâm thần Đinh Hạo hơi biến đổi, nhìn biểu tình nàng ta cũng kì lạ vô cùng, vừa rồi trong thanh âm nữ tử này ngầm chứa ma âm câu hồn, mặc dù không có ác ý, nhưng Đinh Hạo lập tức phát giác ra điểm không bình thường, trong Vô Cực Ma Công đối với loại công pháp này từng có ghi lại, Đỉnh Hạo mặc dù tu vi còn thấp, nhưng nhãn lực rất phi phàm, nữ tử này nói ra một câu, là Đinh Hạo biết ngay công pháp này thuộc Ma môn, nhưng lại là của một phái dị thường thần bí.
Nhưng bên ngoài Đinh Hạo vẫn ra vẻ không hay biết chút nào , liếc mắt dò xét nữ tử này, Đỉnh Hạo cười lớn đáp:
– Tại hạ đến đây là muốn tham quan một chút thịnh hội do Tụ Bảo Tông cử hành, chẳng biết cô nương vì sao lại hỏi như thế?
Nghe Đinh Hạo tránh né không nói ra lai lịch, chỉ nói ý định đến đây, nàng ta duyên dáng cười hỏi tiếp:
– Thì ra tiểu huynh đệ cũng muốn tham gia Tụ Bảo Tông hội hả, thấy trên tay tiểu huynh đệ đeo Trữ vật giới chỉ là biết tiểu huynh đệ có hậu thuẫn mạnh mẽ, không biết là trong vị đạo ma tân tú nào, tiểu ca họ Trữ hay họ Chu, hay là họ Độc Cô?
Chương 254: Tái khởi ba lan 2
Vừa nghe nàng hỏi vậy, Đinh Hạo biết nử tử này nhất định là hiểu lầm mình, theo như trong lời của nàng thì hắn chính là một trong ba người: Trữ Độ Hư, Chu Minh Diệu hoặc Độc Cô Sách.
Ba người này đều là đứng đầu trong hàng đệ tử đời thứ ba của đạo ma lục phái, nhìn lại Trữ vật giới chỉ đeo trên tay mình, Đinh Hạo trong lòng dở khóc dở cười, cũng khó trách nàng lại hiểu lầm như thế, Trữ vật giới chỉ này không phải người bình thường nào cũng có tư cách đeo được, huống chỉ bản thân mới chỉ là Nguyên Anh kỳ, tu vi như thế mà có thể đeo vật trân quý như vậy, ngoại trừ tân tú của đạo ma lục môn ra thì đúng là không người nào khác có thực lực như vậy.
Nhận thấy vẻ mặt Đinh Hạo âm tình bất định, nữ tử này lại nở nụ cười mê hồn, ôn nhu nói:
– Ngươi đừng nói vội, để ta đoán thử xem, ân, nhìn khí tức hỗn độn trên người, nếu ta đoán không sai, ngươi có phải là đến từ Thiên Sát Ma Cung không?
Nàng ta vừa dứt lời, Đinh Hạo lắc đầu bật cười, nói:
– Nàng đoán sai rồi!
– Ồ! – Nữ tử kinh ngạc hô to một tiếng, nghỉ hoặc nói – Trong khí tức toàn thân của ngươi mơ hồ có ma khí dũng động, không phải Thiên Sát Ma Cung Độc Cô Sách thì còn có thể là ai cơ chứ? – Hắn là ai cũng đều có thể, nhưng tuyệt đối không phải Thiên Sát Ma Cung Độc Cô Sách! – Đúng vào lúc này, từ phía sau hai người truyền đến một thanh âm nam tử ngạo nghễ.
– Long Sáo Thiên! Ngươi sao lại giống âm hồn bất tán như thế, chẳng lẽ bổn cô nương kiếp trước thiếu nợ ngươi hay sao! – Nữ tử hừ lạnh quát to.
Người này mặc hắc sắc đạo bào, cơ bắp cả người rắn chắc cuồn cuộn, nhìn thế nào cũng không giống tu chân giả, ngược lại giống như tên đồ tể dưới phàm trần hơn.
Long Sáo Thiên không chút để ý tiếng hừ lạnh của nữ tử, ngạo mạn đánh giá Đinh Hạo nói:
– Gã tiểu tử này tu vi không tệ, trong tay mặc dù đeo trữ vật giới chỉ nhưng ngươi tuyệt đối không phải là Độc Cô Sách.
Dứt lời, hắn hắc hắc cười đểu cáng nói tiếp:
– Trữ vật giới chỉ của ngươi là vật phi phàm, nếu đeo trên người bổn nhân sợ là càng thích hợp hơn, ngươi thấy thế nào?
Đỉnh Hạo bật cười, lãnh đạm nói:
– Ngươi xứng sao? Lời này vừa nói ra, chẳng những là Long Sáo Thiên, ngay cả nữ tử bên cạnh cũng dùng một loại ánh mắt “ngươi muốn chết” để nhìn Đinh Hạo.
– Nhìn ngươi tu vi không đến Nguyên Anh kỳ, cũng dám đeo Trữ vật giới chỉ trân quý như thế, chẳng lẽ ngươi chán sống rồi sao? – Long Sáo Thiên cười lớn một tiếng.
Nói xong, hắn quay sang nữ tử cũng đang kinh ngạc bên cạnh hỏi:
– Lương Thiến cô nương nếu có ý với Trữ vật giới chỉ này tại hạ sẽ mượn hoa hiến phật tặng cô nương được không?
Thiếu phụ tên Lương Thiến vừa nghe Long Sáo Thiên nói thế, sắc mặt chợt động, tựa hồ đối với Trữ vật giới chỉ trên ngón tay Đinh Hạo cũng cảm thấy rất hứng thú, nhưng khi nhìn mục quang Đỉnh Hạo cười như không cười, lại nghĩ thấy có chút không ổn, quay đầu lại liếc mắt nhìn Long Sáo Thiên, nghi hoặc hỏi:
– Ngươi dám khẳng định hắn không phải là Thiên Sát Ma Cung Độc Cô Sách?
Hắc hắc cười lạnh một tiếng, Long Sáo Thiên ngạo nghễ nói:
– Độc Cô Sách của Thiên Sát Ma Cung tại hạ từng gặp qua một lần, sao có thể là tên này được, huống chỉ nếu thật sự là Thiên Sát Ma Cung Độc Cô Sách, thì bên cạnh làm sao lại không cao thủ hộ giá, nàng xem tiểu tử này rõ ràng là thằng khờ vừa xuất đạo, sợ là đến cả sự trân quý của Trữ vật giới chỉ cũng không rõ, nếu không với tu vi Nguyên Anh kỳ của hắn sao dám tùy tiện để lộ ra bảo vật như vậy chứ?
Suy ngẫm một lát, Lương Thiên quay đầu cười duyên với Long Sáo Thiên, ôn nhu nói:
– Vậy làm phiền Long ca lấy hộ Trữ vật giới chỉ của tên này cho tiểu muội, tiểu muội xin tạ ơn trước!
Âm thanh truyền đến nũng nịu quyến rũ vô ngần, ngay cả Đỉnh Hạo nghe cũng thấy rung động tâm thần.
Ha ha cười lớn một tiếng, Long Sáo Thiên ưỡn ngực nói:
– Ta cũng đang có ý này!
Nói rồi lạnh lùng nhìn Đỉnh Hạo đầy ác ý, tựa hồ muốn ăn tươi nuốt sống ngay lập tức.
Đỉnh Hạo vốn không muốn cùng hai người này dây dưa, nhưng nghe bọn chúng không coi ai ra gì, dám đem Trữ vật giới chỉ của mình ra phân chia, tựa hồ không lo chính mình phản kháng.
Đỉnh Hạo sát cơ nổi lên, khuôn mặt càng thêm âm trầm, lạnh lùng liếc mắt quét qua hai người, thân hình vững vàng dừng lại trong không trung.
Cảm giác thực lực hai người chỉ là Xuất Khiếu kỳ, hơn nữa Long Sáo Thiên kia hình như còn yếu hơn Lương Thiến một chút, có vẻ thực lực chỉ Xuất Khiếu sơ kỳ, với thực lực hiện tại bản thân nếu muốn trảm sát hai người dù có chút khó khăn, nhưng nếu không thể mượn sức Bát Sí Tử Măng thì cũng không phải là không được.
Chỉ là không biết hai người đến từ đâu, nếu lỡ không thể tru sát cả hai, để chúng trốn thoát, với thực lực một thân một mình, nếu gặp phải sư môn phía sau hai người, quả thật không hay! œ@@Ô9(ïœ@®@
Chương 255: Nhân vi tài tử 1
chuang 256: Nhân vi tài tử 2
chuang 257: Nhân vi tài tử 3
Nhìn thấy Đinh Hạo đột nhiên đình chỉ phi hành, lạnh lùng nhìn mình chăm chú, trong mắt hàn quang lóe lên, hai người này sắc mặt biến đổi, thật sự không biết Đinh Hạo trong hồ lô rốt cuộc chứa cái gì, với tu vi Nguyên Anh kỳ của hắn, lăn qua lộn lại có thể xuất ra cái gì chứ, chẳng lẽ kẻ này thật là bị dọa đến choáng váng rồi sao! Bắt gặp ánh mắt kinh ngạc của hai người, sắc mặt Đinh Hạo khôi phục lạnh nhạt, nhẹ giọng cười, bay đi một hướng khác, tránh xa con đường đi đến Bồng Khâu đảo.
Thấy hắn đột nhiên rời đi, lại nhìn lộ tuyến di chuyển của Đinh Hạo, hai người liếc mắt với nhau, đồng thanh hoan hô, hướng phương vị Đỉnh Hạo gấp rút đuổi theo.
Một lát sau, Đinh Hạo ngự trên Nghịch Thiên Ma kiếm hài lòng bay về phía trước, sau khi nghe được phía sau truyền đến hai tiếng xé gió, ve mặt lạnh nhạt trong nháy mắt biến thành dữ tợn.
Thanh âm càng lúc càng gần, sắc mặt Đinh Hạo cũng càng lúc càng lạnh lẽo, trên Nghịch Thiên Ma kiếm ma viêm chợt ẩn chợt hiện, tựa hồ ác ma đang ngủ say sắp sửa thức tỉnh.
Cảm thấy mình càng đi càng hẻo lánh, mà phía sau hai người theo sát không rời, thân ảnh Đinh Hạo đột nhiên từ trong không trung hạ xuống, như gió lốc xoay tròn trên mặt đất một vòng, không trung đột nhiên như thiên nữ tán hoa hạ xuống từng hạt tỉnh thạch kỳ dị, phân tán ở phụ cận xung quanh Đỉnh Hạo.
Sau khi bố trí Thập Phương Huyễn Ma Trận hoàn tất, Đinh Hạo đột nhiên hét lớn, thanh âm giống như long ngâm hổ hống, cố ý dẫn hai ke truy đuổi đến đây.
Quả nhiên không ngoài dự đoán, vừa nghe thanh âm của hắn, “xoát xoát” hai đạo nhân ảnh đã hiện lên trước mặt Đinh Hạo, chính là hai người Long Sáo Thiên và Lương Thiến.
Thấy Đinh Hạo đang lạnh lùng nhìn mình, Long Sáo Thiên nanh ác cười nói:
– Thiên đường có lối ngươi không đi, địa ngục không cửa ngươi lại xông đến, vừa rồi trên đường lớn bổn nhân còn cố kị một chút, đây đúng là địa phương tốt để sát nhân diệt khẩu.
Nghe hắn nói như thế, Đinh Hạo hừ lạnh một tiếng, lắc đầu nói: – Đúng là chỉ vì một cái Trữ vật giới chỉ trong tay ta, bọn ngươi sắp mất mạng nơi này, cổ nhân nói rất đúng, chim vì ăn mà chết, người vì tiền mà tử, hôm nay các ngươi chính là ứng với lời này rồi.
Thấy Đinh Hạo không hề úy kị nói như vậy, Lương Thiến cười như hoa nổ, nói với Đinh Hạo:
– Tiểu huynh đệ chắc là bị dọa đến hồ đồ rồi, nếu tiểu huynh đệ tự động dâng lên Trữ vật giới chỉ, tỷ tỷ có thể làm chủ giúp tiểu huynh đệ được toàn thây, không biết ý tiểu ca thế nào? Đỉnh Hạo chưa kịp mở miệng, Long Sáo Thiên kia đã khởi thân, sau một tiếng âm trầm cười lạnh, cả người đột nhiên tỏa ra một luồng âm sâm khí tức xanh bóng, cười quái dị hướng Đinh Hạo vọt đến.
Ngắm nghía khí tức của tên này, Đinh Hạo cảm thấy rất hứng thú, không vội khởi động Thập Phương Huyễn Ma Trận.
Thấy hắn vọt tới, Đinh Hạo đột nhiên cười hiểm ác, tiếng cười trong không trung không ngừng xoay quanh, Đỉnh Hạo khí thế bạo tăng, một cỗ ma khí từ trong thân thể Đinh Hạo tràn ra ngoài, còn Nghịch Thiên Ma kiếm thì như giao long thăng thiên không ngừng xoay tròn xung quanh Đinh Hạo.
Long Sáo Thiên lao đến được nửa đường thì thấy Đỉnh Hạo đột nhiên ma khí điên cuồng nổi lên, tâm thần khẽ chấn động, âm thầm tự đánh giá bản thân có nên cương ngạnh trực tiếp đối đầu, nhưng nhìn kĩ tu vi Nguyên Anh Kì của Đinh Hạo, Long Sáo Thiên trong lòng bình ổn trở lại, bản thân cao hơn hắn một cảnh giới, chẳng lẽ còn sợ hắn hay sao, nghĩ đến điều này, Long Sáo Thiên hừ lạnh một tiếng, một đạo cương khí xanh bóng từ trong tay hắn xuất ra, như thiểm điện đánh tới.
Còn Lương Thiến vốn vẫn hết sức thư thái nhưng sau khi nhìn thấy khí thế Đỉnh Hạo bạo tăng, trong lòng cũng không dám chắc chắn như trước nữa, âm thầm đánh giá lại xem sau lưng Đỉnh Hạo có hậu thuẫn cường mạnh nào hay không, mặc dù theo lời Long Sáo Thiên người này không phải đạo ma lục môn tân tú, nhưng xem ngôn hình cử chỉ của hắn tựa hồ cũng bất phàm, không phải là đồ đệ của một số đỉnh cấp cao thủ ẩn thế đấy chứ! Nghĩ đến đây, nhãn thần Lương Thiến tỏa ra bốn phía, nhưng khi phát hiện tả hữu đích xác vắng vẻ không người, trong lòng âm thầm quyết định chú ý, tuyệt không thể để Đinh Hạo trốn thoát lần này, bằng không nếu dẫn xuất sư môn gì đó phía sau kể này, sợ là chính mình cũng không đảm đương nổi.
Trong lúc khuôn mặt xinh đẹp, quyến rũ của Lương Thiến biến thành vẻ âm độc tàn nhẫn, thì luồng cương khí xanh bóng của Long Sáo Thiên cũng đã lao tới trước mặt Đinh Hạo.
Nhìn thấy luồng cương khí của mình dũng mãnh tiến vào giữa đạo ma khí của Đinh Hạo, Long Sáo Thiên trên mặt lộ thần sắc đắc ý.
Nhưng chỉ được một lát, sắc mặt đó đã biến mất, mà thay vào đó chính là vẻ nghi hoặc, rõ ràng luồng cương khí đã thâm nhập vào trong, vì sao đến giờ còn chưa có phản ứng gì, tình hình có vẻ quá bất thường a.
chuang 256: Nhân vi tài tử 2
Đúng lúc Long Sáo Thiên đang tính toán, ma khí vây quanh thân hình Đinh Hạo dần dần mỏng đi, trong nháy mắt biến mất không còn, tại chỗ đó ngoại trừ không khí mỏng manh ra, căn bản không thấy thân hình Đỉnh Hạo.
Long Sáo Thiên vốn đang nghỉ hoặc vừa thấy tình hình như vậy, sắc mặt đại biến, hai mắt không ngừng đảo nhìn tứ phía tìm kiếm Đỉnh Hạo.
Giờ phút này, Long Sáo Thiên lại không phát hiện không khí cách đỉnh đầu mình mười trượng có một cỗ ba động kì lạ.
Chỉ thấy phiến không khí kia như đá rơi xuống sông nhẹ nhàng cuộn sóng, trào dâng ra bốn phía, tại trung tâm cơn sóng quỷ dị lộ ra một thân hình hùng vĩ đang nâng ma kiếm, chính là Đinh Hạo vừa rồi tiêu thất vô tung, một kiếm hướng tới Long Sáo Thiên phía dưới trảm đến.
Bên tai đột nhiên nghe trên không truyền đến tiếng ma kiếm rít lên, Long Sáo Thiên vội ngẩng đầu nhìn, nhận thấy kiếm này của Đỉnh Hạo phát ra cuồn cuộn ma khí, Long Sáo Thiên lộ vẻ sợ hãi cùng cực, làm sao cũng không hiểu được Đinh Hạo khi nào xuất hiện trên đầu mình, hướng về Lương Thiến đang nhìn ở xa xa quát t0:
– Tên này quỷ dị quá, Lương cô nương mau đến giúp ta!
Vừa nghe Long Sáo Thiên kêu lên như vậy, Lương Thiến đang đứng xem tỏ vẻ khinh bỉ, nhưng không xuất ngôn cự tuyệt đề nghị của hắn, thân thể mềm mại tại chỗ nháy mắt gia tốc, chớp mắt liền đến bên trái Long Sáo Thiên hai trượng.
Trong lúc này, Nghịch Thiên Ma Kiếm của Đinh Hạo mang theo ma lãng (làn sóng ma khí) ngập trời đã chém xuống tới.
Mắt thấy kiếm khí đến đầu, Long Sáo Thiên mặt lộ vẻ tàn nhẫn, một đạo cương khí xanh bóng to lớn đột nhiên từ trong cơ thể phát ra, trong nháy mắt đã đến gần kiếm quang của Đinh Hạo, chỉ nghe một tiếng nổ mạnh, ma lãng cùng cương khí xanh bóng ầm ầm va chạm, Đỉnh Hạo đang hạ xuống thì bị cương khí này mạnh mẽ trùng kích đẩy về chân trời.
Còn Long Sáo Thiên ở bên dưới, lúc này dưới một kích thì cả người từ dưới eo cũng lún sâu vào trong đất, hôn mê bất tỉnh, nhất định là cũng không chiếm được tiện nghỉ gì hơn.
Vừa rồi dưới một kích toàn lực, Đinh Hạo đã thăm dò được thực lực Long Sáo Thiên, quả nhiên là Xuất Khiếu sơ kỳ, mà Đỉnh Hạo với Nguyên Anh trung kỳ tu vi mà có thể cùng tên này toàn lực liều mạng, không có chút nào hạ phong, thật sự bất phàm!
Đỉnh Hạo vừa mới ổn định thân hình, đang lúc muốn hạ sát thủ với Long Sáo Thiên, thì đột nhiên từ bên dưới phiêu hốt hiện ra một bóng người, chính là Lương Thiến vẫn cẩn trọng đề phòng từ lâu, chỉ thấy thân hình nàng ta mềm mại, lả lướt nương theo gió không chút gắng sức, bồng bềnh bay đến phía Đinh Hạo, tốc độ cũng nhanh như thiểm điện.
Nhìn thấy thân pháp của nữ tử này, Đỉnh Hạo trong lòng khẽ động, tựa hồ từng nghe ai nhắc qua, nhưng nhất thời trong nửa khắc nghĩ không ra, mà tu vi Lương Thiến so với Long Sáo Thiên bên dưới còn mạnh hơn vài phần, lúc này đã nhanh chóng vọt tới gần.
Thấy biến, Đỉnh Hạo tập trung toàn bộ tỉnh thần, một chút không dám thả lỏng, lạnh lẽo quan sát hành động của nữ tử này.
Khi nàng ta phiêu hốt phi đến còn cách bên phải mình mười trượng, thân hình vốn đang ngây ngốc của Đinh Hạo nhoáng lên, trong nháy mắt ba bóng người giống nhau như đúc đột nhiên xuất hiện trong tầm mắt của Lương Thiến.
Nhìn thấy tràng cảnh quỷ dị này, nữ tử này sợ hãi quát to một tiếng, còn chưa kịp trụ lại thân pháp, ba Đỉnh Hạo đã phân ra thành ba đường đánh úp lại, ma khí trong không trung theo di chuyển của Đỉnh Hạo mãnh liệt bắn tới.
Sắc mặt vốn đang thản nhiên tự đắc của nàng ta vừa thấy biến hóa này, trong giây phát đã trở nên tái nhợt, trắng bệch không còn chút máu.
Hai mắt nữ tử này lóe lên, gắt gao nhìn Đỉnh Hạo, một khắc cũng không rời, cả người trên không trung liên tục lay động, tựa hồ chỉ cần một trận gió nhẹ cũng có thể thổi bay, thân pháp này mặc dù rất cổ quái nhưng quả thật rất tài tình, thân ảnh càng ngày càng phiêu hốt, cùng lúc đó hai tay nữ tử xuất hiện một dải hào quang màu lam biến hóa không ngừng.
Ba ảo ảnh Đinh Hạo từ ba hướng vây lấy nàng ta, một dải hào quang màu lam từ trong tay nàng đánh ra, cùng theo đó một cỗ chân khí vô cùng cổ quái kịch liệt bốc lên, trong nháy mắt khuếch tán ra bốn phía.
Bị đạo hào quang này chiếu phải, hai huyễn thân của Đỉnh Hạo biến mất giữa hư không, không lưu lại vết tích nào, chỉ còn duy nhất thân ảnh thực đang cương ngạnh chống đỡ.
Mặc dù cả người còn đang bị bao vây trong đó, nhưng vẫn nhắm Lương Thiến phóng tới, tốc độ tuy vậy đã chậm hơn trước rất nhiều.
Nhìn thấy Long Sáo Thiên lồm cồm bò dậy, Lương Thiến quát lên: – Tên Long Sáo Thiên chết dẫm kia, ngươi chả lẽ bị xú tiểu tử này đánh choáng váng rồi sao, còn không mau lên đây hỗ trợ ta!
chuang 257: Nhân vi tài tử 3
Vừa nghe nàng nói thế, Long Sáo Thiên ở phía dưới về mặt âm trầm bất định, nhưng chỉ trong giây lát, rồi dường như đã hạ quyết tâm, chỉ thấy y lạnh lùng hô to một tiếng, thân ảnh bay thẳng lên cao, phóng tới phía Đinh Hạo.
Lúc này, Đinh Hạo vận đủ mười hai thành công lực, tu vi chỉ là Nguyên Anh trung kỳ nhưng phải một mình đối chọi với hai cao thủ thật sự nên mặc dù ma công có quỷ dị thế nào đi nữa thì cũng không dám lơi lỏng chút nào.
Nhìn phía dưới đã bố trí sắp xong “Thập Phương Huyễn ma trận”, ve mặt có chút biến đổi, nhưng chỉ trong chốc lát đã khôi phục trở lại, hai tay định xuất ra một huyền thạch cuối cùng nhưng bỗng nhiên thu hồi lại.
Ngừa mặt lên trời cười to, hắn mỉa mai:
– Tu vi Xuất Khiếu kỳ cũng chỉ như thế này thôi sao?Lấy hai đánh một? Hôm nay ta tu vi dù mới đạt đến Nguyên Anh kỳ nhưng cũng muốn lĩnh giáo các ngươi một phen, xem môn hạ tam châu nhất đảo rốt cuộc có điểm nào thần kỳ?
Thanh âm vừa dứt, thân hình hắn đang thong thả tiến lên, đột nhiên tăng tốc, thay đổi phương hướng, nhưng không tiến về phía Lương Thiến nữa mà quay lại đón đầu Long Sáo Thiên đang đuổi tới.
Thấy Đinh Hạo bỏ qua Lương Thiến nhằm hướng mình phóng đến, Long Sáo Thiên thầm mắng một tiếng, vốn định nhân cơ hội chiếm tiện nghỉ nhưng không ngờ lại lâm vào cảnh đầu sóng ngọn gió.
Vừa mới ngạnh kháng với Đinh Hạo một kích, Long Sáo Thiên vốn đã không cảm thấy dễ dàng, hơn nữa Đinh Hạo với tu vi chỉ là Nguyên Anh kỳ nhưng tiếp mình một chiêu mà không rơi vào thế hạ phong, thật sự khiến cho hắn kinh ngạc vạn phần, trong lòng âm thầm nảy sinh sự sợ hãi đối với Đinh Hạo.
Y sau một hồi suy nghĩ, mới dám đồng ý với Lương Thiến vây công Đỉnh Hạo, vốn y định không tham chiến nhưng sợ nàng ta coi thường nên mới thừa dịp hai người giao đấu, định ra tay đánh lén Đinh Hạo.
Nhưng ngàn vạn lần cũng không ngờ, Đỉnh Hạo đột nhiên lại quay lại đánh về phía mình, làm hỏng hết mọi tính toán của 区
Mắt thấy Đinh Hạo dũng mãnh phi đến, ma khí ngập trời, Long Sáo Thiên vẫn chưa thể tưởng tượng được tình cảnh lại diễn ra như vậy, nhưng đến giờ phút này cũng đã không thể thối lui được nữa, đành phải trực tiếp ngạnh kháng, nếu không khí thế Đinh Hạo sẽ càng tăng cao, thêm phần tự tin để giao chiến với mình.
Lương Thiến vừa thấy sự tình biến hóa như thế thì thần sắc ngưng trọng, thở dài một tiếng, thân pháp quỷ dị của Đinh Hạo khiến nữ tử này xuất mồ hôi lạnh, không thể ngờ tiểu tử này còn ẩn giấu bao nhiêu công pháp quỷ quái mà chưa xuất ra.
Nếu một mình đối mặt với hắn, mặc dù tự tin có thể giết chết hắn, nhưng chỉ sợ chính mình cũng phải chịu tổn thất không nhỏ, khi đó tên Long Sáo Thiên kia có thể thừa dịp hạ độc thủ với mình, do đó sự tình phát sinh như vậy, lại càng làm cho Lương Thiến âm thầm hứng khởi.
Nàng ta và Long Sáo Thiên đều có suy nghĩ nham hiểm như nhau, nên không vội chậm rãi tiến đến gần hai người.
Đúng lúc hai thân ảnh sắp giao nhau, thần sắc Đỉnh Hạo đột nhiên vô cùng trịnh trọng, nhìn Long Sáo Thiên nở nụ cười hết sức quỷ dị.
Bắt gặp nụ cười quái đản của hắn, Long Sáo Thiên rúng động tỉnh thần, chợt nhớ đến công pháp thần kỳ của hắn, vội vàng cảnh giác quan sát xung quanh, khí thế kinh người tỏa Ta tứ phía.
Đột nhiên mười ngón tay Đỉnh Hạo bắn ra mười đạo lệ quang bạo liệt khí thế trùng thiên, cùng với tầng tầng ma khí lao nhanh về phía Long Sáo Thiên.
Kiếm quang vừa xuất, chẳng những riêng Long Sáo Thiên mà cả Lương Thiến vốn đang thong thả đuổi tới sắc mặt đều đại biến, không ngờ công pháp của Đỉnh Hạo lại quá mức bá đạo như thế.
Chỉ thấy khí tức xung quanh Long Sáo Thiên bạo tăng, trong nháy mắt ngưng tụ thành một khối lục vụ, bao phủ lấy toàn thân của hắn.
Long Sáo Thiên ở trung tâm liên tiếp kêu lên những tiếng tê tâm liệt phế kỳ dị, khối lục vụ dần dần ngưng tụ thành thực thể, còn Long Sáo Thiên tựa hồ như một tấm phù điêu xuất hiện ở chính giữa.
– Lục Diễn Hóa Thạch đại pháp! – Lương Thiến ở phía xa thẳng thốt kêu lên: – Không ngờ ngươi lại là đệ tử của Lục Bào lão tổ, chả trách lại kiêu ngạo như thế.
Vừa nghe thấy những lời này, Đỉnh Hạo biến sắc, Lục Bào lão tổ cũng là một trong những cao thủ đỉnh cấp của Ma đạo, mặc dù không thể so với thập đại cao thủ như Huyết Ma Liệt Sơn, Luyện Ngục Ma quân Phùng Ngạo Thiên, nhưng danh tiếng cũng hết sức nổi bật, tu vi tương đương với Thiên Yêu Niếp Thiên.
Tên này đúng là đang tu luyện công pháp “Lục Diễn Hóa Thạch đại pháp”, công pháp này tại Tây đại lục nổi tiếng là ác độc, nghe nói nếu luyện đến cực hạn, có thể chống đỡ mọi công kích, hơn nữa phát ra đạo cương khí xanh bóng có thể trong nháy mắt hóa thạch đối phương, nếu không có giải dược đặc thù của Lục Bào lão tổ, thì vĩnh viễn không lấy lại được nhục thân, quả nhiên là vô cùng ác độc.
Lục Bào lão tổ nổi tiếng ngoan độc, âm hiểm, bởi vậy môn nhân cũng hết sức kiêu ngạo, hoành hành ngang ngược, ngoại trừ Đạo Ma lục tông, còn lại căn bản không để ở trong mắt.
Chương 258: Khiêu chiến vượt cấp 1
Chuang 259: Khiêu chiến vượt cấp 2
Bấy giờ vừa nghe Lương Thiến nói ra thân phận của Long Sáo Thiên, Đỉnh Hạo sát khí lại càng bạo tăng, như muốn đem y lập tức sát tử ngay tại đây.
Mặc dù chính mình cũng không phải quá sợ hãi Lục Bào lão tổ, nhưng lần này là do tình thế bắt buộc nên phải chọc đến lão ma đầu này, dù sao đấn lần sau quay lại đây, với lực lượng mạnh mẽ của mình, tại tam châu nhất đảo nhất định phải khởi xướng một hồi gió tanh mưa máu.
Ý nghĩ này vừa vụt qua như điện trong đầu, mười đạo kiếm quang lại càng thêm mãnh liệt, tàn nhẫn kéo theo mười đạo ma khí điên cuồng xạ đến phía Long Sáo Thiên vừa biến thành hóa thạch lục sắc.
Chỉ nghe “ret rẹt” mấy thanh âm như bị xé rách, hóa thạch ngưng kết xung quanh Long Sáo Thiên bị kiếm quang của Đinh Hạo đánh vào tóe lửa liên tục, nhưng lại không vỡ ra hoàn toàn.
Thấy hóa thạch cứng rắn như thế, Đỉnh Hạo nhíu mày, các ngón tay gia tăng tốc độ huy vũ, điều khiển kiếm quang điên cuồng quật tới tấp vào hóa thạch hộ thân của Long Sáo Thiên.
Khối hóa thạch vốn đang dày đặc, bị kiếm quang của Đinh Hạo đánh liên tục như thế thì càng ngày càng mỏng dần.
Mắt thấy hóa thạch hộ thân của Long Sáo Thiên sắp bị kiếm quang của Đỉnh Hạo phá nát, khuôn mặt Lương Thiến trở nên âm trầm, không biết đang suy nghĩ điều gì, đột nhiên trong tay xuất hiện một đạo hào quang màu lam mỹ lệ, tụ thành quang đoàn (khối ánh sáng hình tròn) phập phồng hít thở, giống như vật thể sống.
Nhìn “Đồ Linh ma chỉ” của mình đánh Long Sáo Thiên tan tác, Đỉnh Hạo trong lòng cười khoái chí, với sự công kích cuồng bạo của chỉ pháp này, “Lục Diễn Hóa Thách đại pháp” bất quá cũng chịu được đến như thế mà thôi, nếu tu vi của hắn tăng thêm đến cùng cảnh giới, thì có thể phá vỡ cả đại pháp do chính Lục Bào lão tổ thi triển.
Trong lòng vô cùng đắc ý, Đinh Hạo nhìn Lương Thiến đang từ từ tiến tới gần, cười thản nhiên, không chút hốt hoảng, mở miệng châm chọc nàng ta:
– Không ngờ Long Sáo Thiên lúc trước còn rất kiêu ngạo, hiện giờ trong tay ta cũng chỉ có thể kéo dài hơi tàn mà thôi, không đến vài khắc nữa là cũng bị ta giết chết tại đây.
Nhân tiện nói luôn cho xú bà nương ngươi biết, Trữ vật giới chỉ trong tay ta chẳng những không đoạt được, ta còn muốn lưu lại hai khối đầu lâu của các ngươi làm pháp bảo cho ta, quả là rất hài hước phải không!
– Ö, ngươi đừng quá tự phụ, đúng là bổn cô nương đã đánh giá quá thấp năng lực của ngươi, không ngờ rằng ngươi với tu vi chỉ mới là Nguyên Anh kỳ nhưng cũng có thể phát huy thực lực vượt cấp như vậy.
Tuy thế…. ngươi vẫn chỉ là Nguyên Anh kỳ, ngươi cho là có thể dễ dàng thắng được ta chăng? – Lương Thiến chậm rãi di chuyển, lạnh giọng nói.
Điên cuồng cười một tiếng, Đinh Hạo hừ lạnh nói:
– Đừng nhiều lời vô ích, sự thật thế nào cứ thử đi rồi sẽ biết, chỉ là đến lúc đó cô nương đừng có chưa đánh mà chạy nhé!
– Bổn cô nương cũng đang có ý này, xem rốt cuộc xú tiểu tử nhà ngươi có bao nhiêu năng lực, ta chạy trốn ư? đúng là trò cười, cho dù chạy trốn cũng nên là ngươi mới phải! – Nàng ta hừ lạnh một tiếng, tốc độ tăng vọt, trong nháy mắt lao tới phía Đinh Hạo.
Tốc độ vừa tăng, Lương Thiến tỏa ra đạo đạo hào quang tứ phía xung quanh, khí thế trùng thiên kinh nhân vô bỉ (không ai bì được), đánh về phía Đỉnh Hạo giải cứu cho tên Long Sáo Thiên đang sắp bị phá nát hóa thạch hộ thân.
Đỉnh Hạo chợt quay đầu lại, ánh mắt vô cùng kỳ dị nhìn Lương Thiến, không để ý chút nào đến đạo quang đoàn bạo liệt đang lao đến trước mặt.
Nhìn hắn tổ vẻ như thế, Lương Thiến trong lòng bất an, cảm thấy dường như hắn đã nắm chắc phần thắng trong tay.
Nhân lúc nàng ta đang nghi hoặc, đột nhiên Trữ vật giới chỉ trên ngón tay Đinh Hạo tỏa ra một luồng hắc khí lượn lờ bay lên, trong nháy mắt một quái vật khổng lồ đột nhiên vô thanh vô tức xuất hiện trong tầm mắt.
– Bát Sí Tử Mãng! – Chỉ nghe Lương Thiến kinh hãi vô ngần thốt lên một tiếng, rồi quay đầu bỏ chạy – bất chiến nhi đào (không chiến ma chạy)!.
Nở nụ cười âm hiểm, Đinh Hạo gằn giọng:
– Bây giờ mới nghĩ đến việc đào tẩu sao, quá muộn rồi!
Thanh âm vừa dứt, một mảnh huyền thạch trong tay xuất ra, rơi xuống phía dưới.
“Thập Phương Huyễn ma trận” rốt cuộc đã bố trí hoàn tất.
Đỉnh Hạo vừa dứt lời, trong mắt Lương Thiến cả không gian bỗng nhiên biến thành một khoảng không gian trắng xóa mênh mông, không bờ không bến, tử khí tràn ngập, bên tai truyền đến tiếng the thé ma kêu quỷ khóc, nàng ta chợt nhận ra mình đã bị vây hãm trong trận pháp của Đinh Hạo, nên không dám loạn động.
Khi thân hình bị chìm lấp trong khoảng không gian đó, hai mắt vốn đang tỉnh táo đột nhiên thất thần, dần dần trở nên ngây ngốc, trống rỗng.
Chuang 259: Khiêu chiến vượt cấp 2
Sau khi “Thập Phương Huyễn ma trận” bố trí hoàn tất, nhìn Lương Thiến đang muốn thoát đi, đột nhiên ánh mắt trở nên ngơ ngác, đứng bất động tại chỗ, Đinh Hạo đương nhiên biết được nàng ta đang gặp phải điều gì.
Cười lớn một tiếng đầy ngạo nghễ, Đỉnh Hạo tạm thời không để ý đến nữ tử này nữa, mười ngón tay ngùn ngụt ma khí mãnh liệt lao đến phía Long Sáo Thiên đang thạch hóa.
Các ngón tay xuất ra ma khí vang lên tiếng kêu của hung ma ác thú muốn ăn thịt người vừa bắn tới phía Long Sáo Thiên thì khối đá xung quanh người y đột nhiên vang lên những tiếng kỳ quái “roẹt roẹt”.
Nhìn thấy khối đá hộ thân của Long Sáo Thiên sau khi bị đạo chỉ mang liếp tiếp quất vào, bong ra từng mảng, Đỉnh Hạo trên mặt lộ vẻ tàn nhẫn.
Tên này ỷ vào danh phận là đệ tử của Lục bào lão tổ, nên kiêu ngạo vô lối, nghĩ mình không có biện pháp để đối phó y sao, hắc hắc đáng tiếc, y lại không biết ta đang kế thừa viễn cổ công pháp của Vô Cực Ma Tông, nên căn bản không coi Hóa Thạch đại pháp của y ra gì.
Trên không trung, con Bát Sí Tử Mãng lắc lư thân hình to lớn của mình, làm cho không khí xung quanh tầng tầng gợn sóng, cặp huyết nhãn hung ác hau háu nhìn hai người, chỉ cần Đinh Hạo ra lệnh một tiếng, lập tức đánh bọn chúng tan xương nát thịt, cả nguyên anh cũng không kịp thoát ra.
Nhưng Đinh Hạo lại không đem hai người giao cho Bát Sí Tử Mãng xử lý, vì trong thời gian này, hắn đã liên tục trải qua vô số đại chiến, ở bên trong hàn đàm tại hậu sơn Vô Cực Ma Tông khổ tu nhiều ngày, trước mắt đã đạt đến cảnh giới Nguyên Anh trung kỳ, việc cấp bách bây giờ là tận dụng thời cơ để chân nguyên đột phá, do vậy làm sao có thể đem mỹ thực ngon lành này cho đồ háu ăn đó được cơ chứ.
Động tác của hai tay Đinh Hạo tăng lên, hóa thạch xung quanh Long Sáo Thiên lập tức hóa thành tro tàn hết, hắn không ngờ tới Đỉnh Hạo lại ác độc, tàn nhẫn như thế, hơn nữa công pháp thần kỳ của mình đối với Đinh Hạo lại không có tác dụng gì, lúc trước hắn chỉ cần xuất ra chiêu này, đừng nói là tu vi Nguyên Anh kỳ, mà ngay cả đối thủ có tu vi cao hơn mình cũng đối phó không lại, lại còn sợ hãi hung danh của Lục Bào lão tổ nên đại đa số vừa thấy công pháp này đều lập tức đào thoát.
Không hiểu mình lại ma xui quỷ khiến thế nào, hết lần này đến lần khác lại chọc phải sát tỉnh như thế, đáng ra hắn phải sớm nghĩ ra người dám mang theo Trữ vật giới chỉ thì tuyệt nhiên không phải là người tầm thường được.
Mắt thấy tính mạng khó giữ, Long Sáo Thiên bên trong hóa thạch khuôn mặt méo mó, thần sắc kỳ quái, đột nhiên một luồng khí tức xanh biếc từ thân thể khuếch tán ra ngoài, khối đá bảo vệ xung quanh chợt nứt ra thành từng mảng lớn rơi xuống đất.
Biến hóa vừa xảy ra, Đinh Hạo trong lòng chấn động, lại vừa nghe thấy tiếng kêu kinh hãi của Lương Thiến, dựa theo tính chất đặc biệt của công pháp này, hắn nhận ra Long Sáo Thiên đang liều mạng xuất ra chiêu thức tối hậu.
Lúc này, khắp nơi tràn đầy luồng khí xanh biếc, chỉ cần thân thể dính một chút thôi là lập tức sẽ bị thạch hóa.
Mặc dù công pháp của hắn uy lực tuyệt luân có lẽ sẽ đả phá được, nhưng Đỉnh Hạo cũng không dám mạo hiểm để thử nghiệm như thế.
Luồng khí cổ quái theo hơi thở của Long Sáo Thiên ngày càng khuếch tán, Đinh Hạo không dám chần chờ, các ngón tay vẫn huy động kiếm quang đánh về phía Long Sáo Thiên, còn thân ảnh đột nhiên mờ đi, chậm rãi lui về phía sau, tránh xa khỏi phạm vi bao phủ của trận pháp, không đối đầu trực tiếp với tên Long Sáo Thiên đang liều mạng phát ra luồng khí kia.
Do Đỉnh Hạo di dời thân hình nên các đạo chỉ mang vốn đang mạnh mẽ đột nhiên trở nên yếu đi vài phần, chính vào lúc này, đột nhiên quanh thân Long Sáo thiên phát ra một cỗ khí thế vô cùng cuồng bạo, theo sự biến hóa của luồng khí tức này, sắc mặt Long Sáo Thiên càng thêm tái nhợt, giống như sắc mặt của người chất.
Nhìn thấy biến hóa điên cuồng của y, Đỉnh Hạo trong lòng cả kinh, khẳng định tên này chính là đang sử dụng tà môn công pháp để nâng cao công lực của mình, nếu không khí tức sẽ không đột nhiên lại trở nên cường đại đến vậy, nhưng cũng chính vì bị tác dụng phụ của công pháp đó nên hắn mới tái nhợt, yếu ớt tựa hồ như người sắp chết như thế.
Long Sáo Thiên vẻ mặt càng thêm suy yếu, thì khí thế trên người càng điên cuồng bạo phát, trong chớp mắt đã phát ra luồng lục khí bao trùm mười trượng không gian, tiếp xúc với luồng khí tức này, mười đạo kiếm quang của Đỉnh Hạo đã không còn uy hiếp được y nữa.
Đột nhiên bên trong luồng lục khí phát ra một tiếng dã thú nộ hống, từ từ hiện ra một nhân ảnh, toàn thân tràn ngập một màu xanh biếc giống như bị quét lên, khí tức hung ác ngập trời, chính là do Long Sáo Thiên biến hóa thành.
Chương 260: Khiêu chiến vượt cấp 3
Nhìn hắn thay đổi như vậy, Đỉnh Hạo không chút bối rối, lạnh giọng cười nói:
– Tà môn công pháp nhỏ nhoi mà cũng dám ở trước mặt ta múa may, đúng là trò hề!
Thanh âm vừa dứt, lợi dụng “Thập Phương Huyễn ma trận”, cả người Đỉnh Hạo đột nhiên tiêu thất giữa không trung, không còn lại dù chỉ là một vết tích nhỏ, đúng là quỷ dị phi thường.
Long Sáo Thiên lúc này tâm trí đã hoàn toàn điên cuồng, chỉ sợ đã sớm quên mất những tao ngộ Lương Thiến vừa mới gặp phải trong trận pháp này.
Y không để ý đến thần sắc vô cùng hoảng sợ của Lương Thiến, cắm đầu lao về hướng Đỉnh Hạo vừa biến mất.
Trong giây lát, hắn cũng giống như Lương Thiến rơi vào giữa trận pháp “Thập Phương Huyễn ma trận”, điểm bất đồng duy nhất khác nàng ta là hắn ở giữa trận pháp, những tiếng quỷ khóc ma kêu vang lên liên tục, làm đầu óc mê muội, hoàn toàn mất đi lý trí, không như Lương Thiến kia giờ phút này vẫn còn giữ được tâm trí nhưng trán đầy mồ hôi lạnh, không dám loạn động di chuyển lung tung.
Tại chỗ mà Đinh Hạo vừa vô thanh vô tức biến mất, không gian phát ra một trận ba động kỳ quái, trong không trung đột nhiên lại hiện ra một thân ảnh, chính là Đinh Hạo.
Nhìn thấy hai người mặc dù thần sắc bất đồng, nhưng đều đã rơi vào “Thập Phương Huyễn ma trận”, Đinh Hạo cuồng ngạo cười to: – Xuất Khiếu kỳ thì sao chứ, cũng rơi vào trong lòng bàn tay ta mà thôi, hừ, ta đã không chủ động gây chiến với các ngươi, thế mà lại cứ đâm đầu tìm chết, năm nay sao có nhiều tên tham lam ngu ngốc không sợ chết thế nhỉ, hắc hắc!
Lắc đầu thở dài ra vẻ luyến tiếc, thân ảnh Đinh Hạo chậm rãi nhập trận tiến về phía hai người.
Hắn vừa đi được vài bước, “xuy” một tiếng vang lên, hai tay phát lên hai luồng tử hồng ma viêm.
Mặc dù lúc này, hai người đã bị trận pháp vây hãm, nhưng dù sao tu vi cũng cao hơn mình một bậc, nếu liều chết phản kháng, chỉ sợ bản thân tổn thương không nhỏ, huống chỉ còn có tên Long Sáo Thiên đang lâm vào trạng thái điên cuồng kia nữa, vì thế nên cẩn trọng một chút cũng không thừa.
Hai mắt nhắm nghiền, tựa hồ như Lương Thiến đang gặp phải sự tình cực kỳ đáng sợ, Đinh Hạo âm thầm cười tàn nhẫn, hai luồng hỏa diễm từ trong tay bắn ra, vèo một cái, đã bay đến trước mặt nàng ta.
Chỉ đến khi hai luồng hỏa diễm sắp bao phủ lấy thân thể, nữ tử này mới phát giác ra.
Một luồng cương tráo màu đỏ nhanh chóng xuất hiện bảo hộ thân thể, chỉ nghe ầm một tiếng, luồng cương tráo nàng ta vội vàng xuất ra đã bị vỡ tan nát.
Thân hình nữ tử này một bên do rực như bị lửa đốt, nhưng bên kia lại đóng thành huyền băng, trạng thái như thế xuất hiện trên người, quả nhiên là kỳ dị tuyệt luân!
Sự tình vừa phát sinh, diện mạo Lương Thiến vốn vô cùng diễm lệ đột nhiên bị bóp méo, không thành mặt người.
Thì ra chẳng biết từ khi nào, trên thiên linh cái của nàng ta xuất hiện một luồng ma khí trông như một bàn tay lớn, một cỗ chân nguyên kỳ dị ba động, theo hướng bàn tay, chảy vào thân thể của Đinh Hạo.
Da thịt mịn màng của nàng ta dần dần mất đi sự sáng bóng, nửa khắc sau, toàn bộ chân nguyên mất hết, một nữ nhân lúc trước quyến rũ vô ngần bây giờ đã hóa thành một thi thể khô héo.
Đỉnh Hạo cười hung ác, đem thi thể nàng ta ném ra khỏi trận pháp, rơi xuống đúng chỗ Bát Sí Tử Mãng đang đứng chờ, nó vội vàng mở to cái miệng khổng lồ nuốt lấy.
Chẳng biết từ lúc nào, nó và Đinh Hạo trở nên tâm tư liên thông, hành động phối hợp thiên y vô phùng (chuẩn xác, nhịp nhàng).
Cảm giác chân nguyên đang bành trướng trong người, Đỉnh Hạo âm thầm cười đắc ý không ngừng.
Lạnh lùng nhìn trạng thái cuồng bạo của Long Sáo Thiên, trên mặt lộ vẻ thèm muốn, nhưng nghĩ tên này trong thời gian ngắn tuyệt đối sẽ không thoát ra khỏi trận pháp này, trong khi mình vừa mới thôn phệ chân nguyên phải lập tức tiêu hóa ngay, hiện giờ lại không còn gì có thể uy hiếp, vì thế không nên vội vàng thôn phệ tên này.
Nghĩ đến đây, hắn khoanh chân ngồi trên mặt đất, toàn lực hấp thu nguồn chân nguyên tỉnh hoa của Lương Thiến vừa mới thôn phe.
Nửa ngày sau, Đỉnh Hạo đang yên lặng hấp thu nguồn chân nguyên thôn phe, đột nhiên bên tai truyền đến một âm thanh xé gió, rõ ràng nhằm phía mình lao đến.
Nghe tiếng ma sát với không khí, Đỉnh Hạo biết được người này đích thị là cao thủ đỉnh cấp, trên ngực bỗng nhiên xuất hiện một cỗ áp lực.
Hắn chẳng biết người sắp tới rốt cuộc là thần thánh phương nào, là vô tình hay cố tình mà đến, hắn hoàn toàn không thể đoán ra, vốn định mau chóng tiêu hóa hoàn toàn nguồn chân nguyên của Lương Thiến, nhưng cảm giác được luồng khí thế cường bạo đang đến, liền đem nguồn chân nguyên vừa mới hấp thu được ba phần, phong bế tại đan điền, thân ảnh mau chóng đứng lên, chuẩn bị đối phó.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần [Dịch] Nghịch Thiên Tà Thần](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/04/Audio-Nghich-Thien-Ta-Than.jpg)


![[Dịch] Ô Long Sơn Tu Hành Bút Ký [Dịch] Ô Long Sơn Tu Hành Bút Ký](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/O-Long-Son-Tu-Hanh-But-Ky-Audio-Truyen.jpg)
