[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 2 : Lần đầu bể quan 1 (c11-c20)
❮ sautiếp ❯Chương 15: Lần đầu bể quan 1
Chân khí do nội đan Bát Sí Tử Mãng phát ra vẫn còn đang phát triển, nhưng hiện tại nội đan sản sinh ra tia năng lượng nào cũng đều bị luồng chân khí này hấp thụ, hóa thành chân khí của nó nên đối với thân thể hắn đã không còn uy hiếp.
Mà luồng chân khí này Đỉnh Hạo hoàn toàn có thể khống chế, mỗi lần lưu chuyển đều làm cho Đỉnh Hạo cảm giác được đan điền của mình lớn mạnh hơn vài phần.
Lúc này hắn đã bắt đầu cảm thấy Vô Cực Ma Công có chút kỳ lạ, loại chân khí này có thể thôn tính chân khí khác để phát triển năng lượng của chính nó trước đây hắn chưa hề nghe nói qua! Hắn bây giờ không phải không biết gì về tu chân giả, ở tàng thư phòng mặc dù không có các công pháp tu luyện cao cấp nhưng vẫn có thư tịch giới thiệu và hắn cũng đã xem qua vài lần nhưng thực không thấy nói qua có công pháp tu chân, tu ma có năng lực như vậy!
Ý nghĩa của năng lực này hắn hoàn toàn hiểu rõ khiến hắn đột nhiên có cảm giác như nhặt được bảo vật.
Người khác thiên tân vạn khổ tu luyện ra chân lực mà hắn lại thôn tính biến nó thành của mình.
Công pháp này tuyệt đối phù hợp tôn chỉ lợi mình hại người của Ma đạo!
Bỏ tuyệt thế công pháp này không tu, lại chuyển sang tu công pháp khác, Đinh Hạo bắt đầu nghĩ mọi người trong Vô Cực Ma Tông là những tu chân giả ngu xuẩn nhất trong thiên địa!
Nhưng cẩn thận hồi tưởng lại hắn cảm thấy có chút không đúng, Trần Lĩnh cùng Mã Phong đều là loại người xảo trá, tuyệt không giống kể ngu xuẩn.
Chắc là khi bọn họ tu luyện đã xuất hiện vấn đề nên không thể hiện được năng lực này, bằng không Vô Cực Ma Tông quyết sẽ không suy thoái đến mức người người đều khi dễ như bây giờ.
Lúc này nội đan của Bát Sí Tử Mãng phát ra chân khí ngày càng yếu, cơ bản là mới sản sinh ra chút ít cũng đã bị Vô Cực Ma Công thôn tính, tiêu hóa sạch sẽ.
Một lát sau, thấy chân khí khôi phục lại bình thường, Đỉnh Hạo biết lần phát tác này đã qua, hắn bây giờ ngược lại mong lần phát tác sau đến sớm hơn một chút.
Qua lần phát tác nhỏ này đã khiến hắn biết mình nhận được một hảo sự, từ nay về sau không cần lo lắng cảm giác thống khổ khi nội đan phát tác nữa!
Đỉnh Hạo không hề tu luyện tiếp mà lấy ra ngọc giản để nghiên cứu tu chân pháp môn cơ bản.
Mặc dù hai ngày này hắn rảnh đến vô sự nên nhân tiện đọc sách nghiên cứu, nhưng những thứ phải học ở Tu Chân giới thật sự rất nhiều, không phải ngày một ngày hai hắn có thể tiêu hóa hết được.
Cứ như vậy, mỗi khi nội đan của Bát Sí Tử Mãng phát tác thì Đinh Hạo lại toàn lực tu luyện, sau khi phát tác xong thì hắn lại nghiên cứu kiến thức tu chân cơ bản trong ngọc giản.
Một khi con người ta tập trung hoàn toàn tỉnh lực lên một sự vật nào đó, họ hoàn hoàn có thể quên mất sự tồn tại của thời gian.
Cũng không biết bao lâu trôi qua.
Vài ngày hay mấy tháng? Đinh Hạo cũng không rõ…
Đạo sinh nhất, nhất sinh nhị, nhị sinh tam, tam sinh vạn vật, vạn vật cung âm, ôm dương, trùng khí dĩ vi hoà.
Đỉnh Hạo đọc Tu chân cơ sở thư tịch đến đây, sách nói âm dương giao hoà khi tu luyện có thể làm công lực tăng lên gấp bội.
Chân khí trong nội đan của Bát Sí Tử Mãng rất nóng nên thuộc về hoả, mà hỏa thuộc dương, thuỷ thuộc âm.
Đến nơi nào hắn có thể tìm âm để giao hoà đây?
“Thuỷ thuần âm! Thuỷ thuần âm! Hàn đàm cũng rất thích hợp!” nghĩ đến đấy, Đỉnh Hạo quyết định lần sau sẽ xuống hàn đàm tu luyện thử xem.
Lúc này kỳ kinh bát mạch của hắn cũng đã da thông đạt tới Thai Tức kỳ nên có thể thông qua nội hô hấp mà không cần hít thở bên ngoài, xuống hàn đàm tu luyện cũng hoàn toàn có khả năng.
Khi ẩn nấp tại hàn đàm, Đinh Hạo cảm giác được nội đan của Bát Sí Tử Mãng có biến hóa.
Khi vừa tiến vào bên trong, cảm giác hàn khí trực tiếp xuyên qua da, thấu đến tận xương.
Tuy hiện tại đang là thịnh hạ (giữa hè) nhưng lại không cảm giác được nhiệt độ, tay chân bị hàn khí thẩm thấu làm cho không thể động đậy.
Nhưng Vô Cực Ma Công lại không bị ảnh hưởng mà vẫn đang thong thả lưu động, tốc độ thôn tính linh khí phát ra từ nội đan của Bát Sí Tử Mãng cũng không thay đổi nhiều.
Hàn đàm này sâu trăm thước, khi trầm nhập đến đáy đàm nhờ tác dụng bảo vệ của Vô Cực Ma Công nên tay chân của hắn mới có thể hoạt động nhưng độ linh hoạt đã kém nhiều, sau khi ngồi xếp bằng thì hắn bắt đầu tu luyện.
Một trận cuồng hỉ dũng mãnh dâng lên trong lòng, quả nhiên là vậy, Vô Cực Ma Công không chỉ chỉ hấp thu nhiệt lực của nội đan Bát Sí Tử Mãng mà còn khẽ hấp thu cả lãnh khí của hàn đàm, tuy lãnh khí ít oi hơn nhiệt lực nội đan nhưng cũng làm cho Vô Cực Ma Công lưu chuyển nhanh hơn rất nhiều làm Đỉnh Hạo mừng rỡ như điên.
Chương 16: Lần đầu bế quan 2
Chuang 17: Tích nhật huy hoàng 1
Chuang 18: Tích nhật huy hoàng 2.
Chuang 19: Tích nhật huy hoàng 3
Nhiệt lực phát ra từ nội đan của Bát Sí Tử Mãng càng lúc càng lớn nhưng Vô Cực Ma Công theo đó lại chuyển động nhanh hơn, một lúc sau nhiệt lực phát ra đã không cần nổi tốc độ thôn tính của Vô Cực Ma Công.
Lúc này cả người Đinh Hạo nóng như lửa, nước xung quanh đều phát ra tiếng “ục ục”, vị trí hàn đàm phía trên đầu hắn liên tục nổi lên những bọt nước, tựa như nước bên trong đàm liên đang bị thiêu đốt.
May là trên mặt hàn đàm có hơi nước cao hơn một trượng nên vẫn chưa tạo nên sự chú ý cho môn nhân khác của Vô Cực Ma Tông.
Mỗi lần nội đan của Bát Sí Tử Mãng phát tác thời gian đều có hạn, không vì sự cố gắng tu luyện của Đinh Hạo mà dừng lại.
Khi thời gian phát tác qua đi, Đinh Hạo kiểm tra đan điền một chút, lập tức hiểu rõ, ở bên dưới hàn đàm tu luyện so với bên trên thì nhanh hơn gần gấp đôi.
Lúc này hắn mới rảnh thời gian để dò xét tình huống của hàn đàm, ở đây không hề có lấy một loại cá, cũng không có thực vật, chất nước trong suốt đến mức quỷ dị!
Đinh Hạo di chuyển khắp đáy đàm nhưng vẫn không phát hiện nơi này có gì cổ quái.
Nhưng điều khiến Đỉnh Hạo kinh ngạc là theo bước chân không ngừng di chuyển, hắn thấy nhiệt độ nước cũng có sự thay đổi, loại thay đổi này không hiển lộ rõ, nếu không chú ý thì căn bản là không cảm nhận được.
Dù Đinh Hạo là một người tỷ mỉ nhưng cũng không có phát hiện gì khác, hắn liền không ngừng dùng cảm nhận của thân thể để tìm nơi có hàn khí nặng nhất.
Qua một thời thần tìm kiếm, Đinh Hạo cũng tìm đến nơi có hàn khí đậm đặc nhất.
Đập vào mắt trước tiên chính là một sơn động, xem dấu vết ở cửa sơn động thì tuyệt đối là do đào bới mà thành, hàn khí cũng từ trong sơn động mà từ từ toả ra.
Dù chỉ là hàn khí ở bên ngoài nhưng cũng đủ khiến cho Đỉnh Hạo cẩm thấy cơ thể mình có chút không khỏe.
Lòng hiếu kỳ lập tức trỗi dậy, là ai đào nên sơn động, có ý đồ gì? Đỉnh Hạo không khỏi có nghi vấn này, tiến vào trong động liền phát hiện hàn khí toát ra từ một thanh vô tiêu trường kiếm màu ngăm đen, nó dài khoảng năm thước, chiều rộng nửa thước.
So với kiếm bình thường dài hơn rất nhiều.
Liếm này được làm từ một loại chất liệu kỳ lạ, không phải đá mà cũng chả phải kim tạo thành.
Hàn khí từ trường kiếm bắn ra bốn phía làm cho ai thấy cũng không thể bỏ qua sự tồn tại của nó.
Bên cạnh đó là một đống khô cốt và một cái trữ vật giới chỉ, sau khi cầm trường kiếm vào tay thấy rất nặng, hắn nhất thời không thận trọng, suýt chút nữa là để nó rơi xuống.
Tâm linh bất chợt bị một cỗ hàn khí dũng mãnh xâm nhập, chỉ trong phút chốc Đinh Hạo đã trở thành người băng.
Ngay lập tức Vô Cực Ma Công tự động vận chuyển, không thể tượng tượng hàn khí bỗng nhiên tiêu tan, cả hàn đàm nhiệt độ cũng trở lại bình thường.
Lúc đó Đinh Hạo cảm giác được thanh trường kiếm này phang phất có tồn tại sinh mệnh đang hoan hô chủ nhân mới của nó đã đến.
Nhìn thế nào thì những thứ này cũng không giống vật thường nhưng Đinh Hạo nghiên cứu cả nửa ngày cũng không phát hiện rốt cục sao lại như thế này.
Đem trữ vật giới chỉ đeo vào tay nhưng hắn tìm mọi cách cũng không thể dùng, mặc cho hắn đã thử các phương pháp ghi trong tu chân điển tịch nhiều lần nhưng vẫn vô dụng.
Lúc này Đinh Hạo đang nghĩ thanh trường kiếm đối với Vô Cực Ma Công có tác động đặc biệt, khi vô tình vận ma công vào giới chỉ thì lại thấy nó mở ra, đem những gì bên trong diễn chiếu qua một lần, sau đó Đỉnh Hạo đối với Vô Cực Ma Tông rốt cục cũng có một nhận thức hoàn hoàn mới…
Mấy ngàn năm trước thanh danh Vô Cực Ma Tông trên Thiên Huyền đại lục vô cùng hiển hách, cơ hồ không có tu chân giả nào mà không biết Vô Cực ma công vừa cường đại vừa quỷ dị hơn hẳn công pháp của các tông phái khác vì Vô Cực ma công có tính chất thôn tính đặc biệt mạnh mẽ, hơn nữa tốc độ tu luyện của Vô Cực Ma Tông so với phái khác thì nhanh hơn rất nhiều.
Bởi vậy, cao thủ xuất hiện lớp lớp, lúc ấy căn bản không có công pháp nào có thể chống lại Vô Cực ma công, chỗ cường đại của nó chính là thôn tính công lực người tu chân khác để đề cao thực lực mình, điều này khiến cho cả Tu Chân giới hoang mang, hơn nữa môn nhân của Vô Cực Ma Tông không ngừng thôn tính làm cho nhân số của Tu Chân giới giảm đi nhanh chóng.
Thực lực Vô Cực Ma Tông lại càng ngày trở lên mạnh mẽ, nếu có môn phái phản kháng, bọn họ lập tức đem cả thân nhân người trong môn phái đó mà thôn tính!
Điên cuồng như vậy, chém giết chẳng biết mỏi mệt nhưng rốt cục đã khiến cho tất cả môn phái tu chân toàn đại lục, vô luận kẻ tu ma hay người tu đạo đều đoàn kết lại, cho dù là môn phái có oán cừu bao nhiêu cũng đặt qua một bên.
Chuang 17: Tích nhật huy hoàng 1
Vô Cực Ma Tông biến thành công địch của tất cả các môn phái trên Thiên Huyền đại lục!
Sau một trường chém giết thảm liệt, mặc dù Vô Cực ma công dị thường cường đại, nhưng một môn phái không thể chống lại cả Tu Chân giới trên đại lục, rốt cục Vô Cực Ma Tông bị chính hành vi của mình làm hại, bị điệt môn toàn bộ.
Lúc ấy, môn chủ Vô Cực Ma Quân đã đạt tới Đại Thừa kỳ cao thủ, sắp vượt qua thiên kiếp để phi thăng nhưng lại bị hơn ngàn tu chân cao thủ vây công nên miễn cưỡng sử dụng Nghịch Thiên Ma Kiếm, dùng tốc độ để trốn đến đây, nhưng vì nguyên anh đã xuất khiếu cùng thương thế quá nặng nên ngay cả năng lực khôi phục thân thể cũng không còn, sau đó y đã sử dụng bí pháp của Vô Cực Ma Tông để lại một chút ý thức để thuật lại những việc này.
Xem đến đây, Đinh Hạo không khỏi vì Vô Cực Ma Tông hôm nay mà cảm thấy bi ai, ngày trước Vô Cực Ma Tông đứng trên đỉnh thế giới, vậy mà hôm nay ngay cả quyền lợi sinh tồn cũng sắp không còn.
Đỉnh Hạo bây giờ đoán rằng Vô Cực Ma Tông hiện tại có thể là do tiền nhân trong lúc vô ý có được một ít công pháp còn sót lại, nhưng bởi vì không biết tính chất đặc biệt của công pháp, hơn nữa khẩu quyết rất khó hiểu nên đã biến Vô Cực ma công trở thành công pháp quá tầm thường.
Do ngay từ đầu đã sai lầm nên từ đó về sau phương pháp tu luyện càng lúc càng lệch lạc, rốt cục khiến cho Vô Cực ma công hôm nay biến thành tệ hại như vậy!
Trong giới chỉ chẳng những có tất cả pháp môn tu luyện của Vô Cực ma công mà còn có rất nhiều tài liệu hỗ trợ cho tu luyện.
Xem qua đám tài liệu trân quý này Đỉnh Hạo có thể tưởng tượng ra lúc trước Vô Cực Ma Tông cường đại thế nào, xem ra tất cả đều là do cường đoạt đem lại.
Vận khí cực tốt của Đinh Hạo bắt đầu, hắn có một quyết định quan trọng là chấn lại ngày huy hoàng của Vô Cực Ma Tông.
Đinh Hạo vẫn không thấy hành vi năm đó của Vô Cực Ma Tông có gì không ổn, tu chân căn bản vốn là việc làm nghịch thiên.
Nghịch thiên còn không sợ nói gì đến việc giết người tu đạo khác để tăng thực lực, đã tu chân thì nên chuẩn bị để sinh tồn.
Chỉ là hắn thấy thủ pháp hành sự của Vô Cực Ma Tông lúc đó quá lỗ mãng, nếu không cũng họ đã không bị diệt môn!
Trong giới chỉ không những có toàn bộ công pháp tu luyện của Vô Cực Ma Tông ở Tu Chân giới mà thậm chí còn có cả pháp môn tu luyện sau khi phi thăng lên Ma giới, điều này có thể thấy người sáng tạo ra tuyệt thế công pháp này đích thực là một nhân vật trác tuyệt!
Ngoại trừ pháp quyết tu luyện cơ bản là Vô Cực ma công, trong giới chỉ còn có các loại pháp quyết phụ trợ công kích, phòng ngự và cả trận pháp hay phù chú… đúng là một phương pháp tu ma đại toàn làm cho Đinh Hạo cảm thấy phía trước mình là cả một con đường tu luyện rộng lớn.
Chỉ cần cố gắng, hết thay hắn đều có khả năng đạt được!
Bất quá, cái Đỉnh Hạo thấy xấu hổ chính là công kích pháp môn thích hợp cho hắn sử dụng lại không có mấy, hắn bây giờ mới đạt đến Thai Tức trung kỳ, thậm chí còn chưa được tính là hoàn toàn tiến vào Tu Chân giới, chỉ khi đạt được Tích Cốc kỳ mới được tính là một tu chân giả, mà ba giai đoạn đầu chỉ là cơ bản khi tu chân mà thôi.
Công pháp thực sự rất mạnh mẽ, chỉ là cảnh giới công lực hắn bây giờ hoàn toàn không thể thi triển!
Thứ mà hắn có khả năng sử dụng thì đều là một ít pháp quyết chẳng có uy lực gì, xem ra phải nhanh hơn nữa.
Lúc này Đỉnh Hạo tựa như tìm được một bảo tàng thật lớn nhưng lại phát hiện mình căn bản không thể lấy được hết mà chỉ có thể cầm vài khối nhỏ mà thôi.
Thực lực a! Chạy đâu cũng không thoát khỏi vấn đề này!
Nhận ra khuyết điểm của mình, đương nhiên phải hết sức khắc phục.
Tu luyện, phải liên tục tu luyện… nhân tiện lúc này đang trong bí động, Đinh Hạo toàn lực tiến hành rèn luyện công pháp.
Sau rất nhiều lần nội đan của Bát Sí Tử Mãng phát tác, Đinh Hạo xác định chân lực từ nội đan của Bát Sí Tử Mãng đều đã bị mình hấp thu, đương nhiên nội đan Bát Sí Tử Mãng cũng hoàn toàn biến mất trong cơ thể.
Do trong giới chỉ cũng không giải thích chỉ tiết về ma công nên Đỉnh Hạo đối với nó hoàn toàn có nhận thức mới mẻ, bởi vì điểm mạnh của Vô Cực ma công chính là thôn phệ cho nên yêu cầu của nó với thân thể phải vô cùng kinh khủng, đây cũng chính là điểm bất đồng của ma công so với các công pháp khác.
Các công pháp khác đối với thân thể người tu chân thường không cần đòi hỏi phải huấn luyện đặc biệt mà là chuyên tu ngũ thần, nhưng do Vô Cực ma công có tác dụng thôn phệ, lấy chân lực người khác rồi hấp thu để mình sử dụng.
Chuang 18: Tích nhật huy hoàng 2.
Thứ hấp thu rồi chuyển hóa này đối với thân thể sẽ đòi hỏi cực cao, nếu cường độ thân thể không đủ lớn, khi còn chưa hấp thu hết chân nguyên thì đã bạo thể mà chết.
Chính vì vậy, trước khi tu luyện Vô Cực ma công, chẳng những phải tu ngũ thần, ngũ tạng mà cả thân thể cũng đều phải tu luyện, thậm chí luyện thể so với luyện thần còn trọng yếu hơn.
Cũng vì Vô Cực ma công có công năng thôn tính kinh người cho nên tất nhiên sẽ có tồn tại khuyết điểm.
Đầu tiên là không phải Vô Cực ma công đem tất cả chân nguyên người khác chuyển thành của mình, dù sao đó cũng không phải chính mình khắc khổ tu luyện được nên trong lúc thôn tính nó sẽ thông qua cơ năng của thân thể để sàng lọc chân nguyên “bỏ thô lấy tỉnh”.
Cũng do tu luyện công pháp mỗi người đều không giống nhau nên nhất định phải đem chuyển hóa hoàn toàn thành của mình rồi mới hấp thu, nếu không sẽ giống như dùng lửa tự thiêu vậy!
Sau khi trải qua quá trình này, bản thân cũng chỉ có thể lấy được của người khác khoảng một phần (1/10) chân nguyên mà thôi, nhưng một phần này đều là tỉnh hoa, hoàn toàn không cần lo lắng gặp phải vấn đề phản phệ hay tẩu hỏa nhập ma.
Một khuyết điểm lớn nữa là người khác sẽ không ngây ngốc đứng một chỗ để mình thôn tín nên nếu thực lực chênh lệch quá lớn thì cơ hội để thôn tính sẽ rất nhỏ, cho dù thôn tính thành công thì một phần của người kia chưa chắc mình đã tiếp nhận được, căn cứ vào cường độ thân thể, tốc độ tiêu hóa sẽ không giống nhau.
Do đó, thời gian tiêu hóa cũng là khoảng thời gian trí mệnh, trừ phi người khác bị hoàn toàn chế trụ, nếu không lúc mình thôn tính sẽ rất nguy hiểm!
Nếu kẻ tu luyện Vô Cực ma công, tới cảnh giới tiếp theo mà không có công pháp tu luyện chính xác thì người này sẽ toàn thân nổ tung mà chết, chỉ có sau khi vượt qua thiên kiếp mới không sợ loại uy hiếp này, đây cũng là nguyên nhân vì sao Vô Cực Ma Tông lúc trước cường thịnh như thế nhưng không xuất hiện phản đồ.
Cho dù để cho người khác lấy được công pháp, nếu không có được đầy đủ thì ai dám tùy tiện tu luyện.
Hiện tại pháp môn tu luyện của mọi người trong Vô Cực Ma Tông đã hoàn toàn sai lầm, thậm chí cả năng lực cơ bản nhất là thôn tính cũng không có nên đương nhiên cũng sẽ không xuất hiện vấn đề này.
Cho dù có chút khiếm khuyết nhưng không thể phủ nhận Vô Cực ma công là Ma đạo nhất thế công pháp.
Mấy khuyết điểm này làm cho Đinh Hạo cảm giác được tầm quan trọng của thân thể, nếu cơ nhục đủ cường tráng, cứng cỏi thì tốc độ thôn tính tất nhiên sẽ nhanh hơn, năng lực tiếp thu chân nguyên cũng sẽ mạnh hơn, do đó bản thân sẽ giảm được chút nguy hiểm trong khi thôn tính.
Chính vì vậy nên điểm căn bản này cực kỳ trọng yếu, Đinh Hạo đối với điểm này cũng không hiểu rõ lắm nhưng cơ bản hắn biết nó sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của mình sau này.
Sự ảnh hưởng thật sự quá lớn, người luyện sẽ phải từ bỏ công lực trước đó mà bạo tiến tới căn cơ ban đầu của công pháp.
Nội đan của Bát Sí Tử Mãng là ngàn năm đạo hạnh, có đến tám phần đã dùng để cải tạo thân thể nên cảnh giới của Đỉnh Hạo cũng đã đến Tích Cốc trung kỳ.
Nếu toàn bộ chân nguyên nội đan của Bát Sí Tử Mãng mà dùng để tu ngũ thần thì đạo hạnh hắn quyết không chỉ có dừng lại ở Tích Cốc kỳ!
Mặc dù chỉ vừa đạt tới Tích Cốc trung kỳ nhưng Đỉnh Hạo đã có thể sử dụng một ít pháp quyết công kích nhẹ.
Đồng thời hắn cũng ngộ ra cách sử dụng Nghịch Thiên Ma Kiếm, kiếm này dù sao cũng là ma đạo chí bảo.
Chẳng những nó có công dụng phát ra hàn khí cực lạnh khi công kích mà còn có thể đề cao lực đạo của người sử dụng thêm một bậc.
Điểm quan trọng nhất là Nghịch Thiên Ma Kiếm có công năng đề cao tốc độ cho chủ nhân, ngàn năm trước, nó chính là phi kiếm đệ nhất tốc độ, cho dù kẻ chưa tới Nguyên Anh kỳ cũng có thể dùng kiếm này để phi hành, đây tuyệt đối là bảo bối nhất đẳng!
Bát Sí Tử Mãng con đã ăn gần sạch thân thể mẹ chúng và được Đỉnh Hạo làm dịu bằng một viên cực phẩm linh thạch nên đã tiến vào trạng thái ngủ sâu.
Không có nội đan Bát Sí Tử Mãng trợ giúp, tốc độ tu luyện rõ ràng chậm đi khá nhiều, tiến bộ quá chậm khiến cho Đỉnh Hạo thấy rất vô vị.
Dựa vào tốc độ của Nghịch Thiên Ma Kiếm, Đỉnh Hạo tin rằng mình mặc dù không phải là đối thủ của sư phụ Trần Lĩnh, nhưng nếu dùng nó để chạy trốn, thì với Trần Lĩnh chỉ mới tới Nguyên Anh kỳ cũng chẳng truy đuổi hắn được.
Dĩ nhiên khi Trần Lĩnh đã không thể uy hiếp đến tính mạng mình thì Đinh Hạo sẽ xuất quan rồi!
Sau khi xuất quan thì Đinh Hạo đã cao tám thước hơn, độ mạnh mẽ của thân thể hắn thuộc loại đứng đầu Tu Chân giới. @@@Êf@@ 6®
Chuang 19: Tích nhật huy hoàng 3
Cơ thể của hắn rắn chắc, cảm giác đắc ý tràn ngập, nhưng lại rất cân xứng, hài hòa.
Do tu luyện không ngừng tiến bộ nên ánh mắt Đỉnh Hạo trở nên lợi hại dị thường.
Tuy hắn không có cảm giác gì về thời gian, nhưng hắn biết nội đan Bát Sí Tử Mãng ba ngày phát tác một lần mà tổng cộng đã có chín chín tám mốt lần phát tác, xem ra cũng được gần một năm rồi!
Đỉnh Hạo đã đạt tới Tích Cốc kỳ nên cũng được chính thức tính là tu chân giả nhưng hắn vẫn còn sở thích ăn uống.
Sau khi bắt được một con heo rừng, Đinh Hạo nhân tiện về chỗ ở trước đây của mình và bắt đầu chế biến, đem con heo lột rửa sạch sẽ rồi ướp gia vị, một lát sau mùi thơm đã tràn ngập cả Vô Cực Ma Tông.
Với đôi mắt đang híp lại nhìn con heo rừng đang nướng, Đỉnh Hạo có vẻ như rất nhàn nhã.
@@@Êf>@@®
Bỗng lúc này có vài tiếng tiếng bước chân vang bên tai, hơn nữa lại nhắm hướng hắn đi tới, Đỉnh Hạo liền có chút kinh ngạc, hắn ở Vô Cực Ma Tông chưa hề cùng người khác qua lại, chỉ duy nhất có chút giao tình với sư huynh trông coi thư phòng mà thôi.
Đỉnh Hạo lúc này cảm giác có chút buồn cười, hắn và vị sư huynh đó hàn huyên hồi lâu nhưng không hỏi tính danh của y, mà y cũng chẳng hỏi Đinh Hạo, thật sự đúng là một quái sự! Người chưa tới cửa nhưng thanh âm đã truyền đến:
– Là ai lớn mật như thế, sao lại nướng thịt ăn? Vô Cực Ma Tông là nơi thanh tĩnh sao dám làm việc bất kính, phải phạt tội gì đây?
– Chiếu theo quy định, nhiễu loạn sự thanh tĩnh của tông môn sẽ bị đánh một trăm roil
Người kia im lặng không nói, cùng mấy người nữa tiến vào phòng của Đinh Hạo!
Chỉ thấy ba kẻ tuổi khoảng hai mươi đi vào, đi phía trước là một người tóc dài có thần sắc lạnh lùng mặc trang phục màu vàng, lưng hùm vai gấu, dũng vũ dị thường, còn phía sau là hai người một thì cao gầy còn một thì to béo uc ich cùng mặc đạo bào nửa đen nửa trắng, đặc biệt sắc mặt người cao gầy chẳng biết do trời sinh hay vì luyện công pháp đặc biệt mà âm khí tràn đầy!
– Tiểu đệ mới vừa mới nhập môn, đối với quy củ tông môn còn chưa rõ, mong các vị sư huynh có thể bỏ qua!
Đỉnh Hạo khẽ nói, thần sắc chẳng có ve gì bối rối!
Mới vừa thấy ba kẻ đó, đã được sư huynh tại tàng thư phòng nói qua nên Đỉnh Hạo biết ở Vô Cực Ma Tông họ là đệ tử đời thứ ba.
Người mặc trang phục màu vàng tên là Trương Lợi, cháu trai duy nhất của Đại trưởng lão Trương Hoành, người cao gầy kêu là Vương Vân Phi, còn tên uc ich gọi là Đái Trinh Quân, hai người này đều theo cha của Trương Lợi là Trương Phong học nghệ.
Trương Hoành đối với đứa cháu này cực kỳ thương yêu nên đã đem rất nhiều tài liệu tu luyện và công pháp mà bản thân rất vất vả mới có được đưa hắn sử dụng.
Công pháp mà Trương Lợi tu luyện tên là Hắc Sát Ma Vân Công, là công phu tâm đắc của Trương Hoành.
Công pháp này có uy lực rất lớn, giúp Trương Lợi trở thành người có tiến bộ nhanh nhất trong nhóm đệ tử đời thứ ba, tuổi còn trẻ mà đã đạt tới Khai Quang trung kỳ trong khi rất nhiều đệ tử đời hai khác vẫn còn chưa đạt tới cảnh giới này!
Bởi vậy Trương Lợi ở Vô Cực Ma Tông cực kỳ kiêu ngạo, nếu không phải có Trương Hoành, Trương Phong quản thúc thì hắn sớm đã ra khỏi Đoạn Hồn sơn tìm các môn phái khác sinh sự rồi.
Cũng do không tìm được người khác sinh sự nên Trương Lợi chỉ có thể tìm đệ tử Vô Cực Ma Tông, mà Trương Hoành Trương Phong cũng biết tính tình hắn, thấy hắn chỉ tìm người cùng tông môn để gây sự nên cũng mặc hắn.
Vương Vân Phi cùng Đái Trinh Quân hai người đều theo Trương Phong, đương nhiên cũng là “rắn chuột một ổ”!
Ba người này thường nhàn rỗi nên hay đi gây sự, chúng ở vào công lực không đến nỗi kém mà phía sau lại có Trương Hoành cũng Trương Phong bao che nên cũng không gặp chuyện gì bất lợi.
Vốn đệ từ đời thứ ba của Vô Cực Ma Tông không nhiều lắm mà bọn hắn cứ lộng hành như vậy, đây cũng là một nguyên nhân khiến người ở trong tông môn ngày càng thưa thớt! Lần trước nghe nói có Đỉnh Hạo nhập môn, ba người đã định đi gây sự, chỉ là bọn hắn thấy Đinh Hạo đã bắt đầu bế quan, tưởng Đỉnh Hạo sợ hãi nên mới để yên!
Gần đây cảm giác tu luyện thật nhàm chán, phát hiện thấy có người nướng đồ ăn tại tông môn nên ba người thấy kỳ quái, theo mùi thịt tìm tới.
Chúng vừa thấy là từ phòng Đinh Hạo truyền ra nên tìm ngay cớ là “nhiễu loạn sự thanh tịnh của tông môn” để giáo huấn một phen!
Đỉnh Hạo xem ra mấy người này đúng là không dạy nổi, ỷ thế trưởng bối, bắt nạt kẻ yếu là lý gì đây?
Chương 20: Đầu lộ tranh vanh (Lần đầu giao chiến) 1
‘Chương 20: Đầu lộ tranh vanh (Lần đầu giao chiến) 1
Thấy tu vi ba người họ đều cao hơn mình, không nói tới Trương Lợi, chỉ riêng hai người Vương Vân Phi và Đái Trinh Quân đều là Tích Cốc hậu kỳ cao thủ trong khi Đinh Hạo bất quá chỉ đạt tới Tích Cốc trung kỳ mà thôi.
Bất quá Đỉnh Hạo tin rằng dựa vào thân thể cường hãn cùng đặc thù bí pháp của Vô Cực ma công, chống lại hai người Vương Vân Phi và Đái Trinh Quân cũng không quá mệt, chỉ là đối với Trương Lợi thì có chút khó khăn, dù sao cũng vẫn kém hắn một cảnh giới!
– Ngươi nói một câu là cho qua sao, vậy uy nghiêm tông môn ở đâu hả? Mới vào tông môn đã vô lễ như thế, bọn ta ba người đều là sư huynh của ngươi, ngươi còn không hành lễ, căn bản là không coi môn quy ra gì, xem ra không giáo huấn ngươi một chút, ngươi sẽ còn vô pháp vô thiên!
Vương Vân Phi lạnh lùng nói, Trương Lợi và Đái Trinh Quân hai người đều giương mắt nhìn hắn “hắc hắc” cười lạnh!
Đỉnh Hạo tự nghĩ ba kẻ này mặc dù sẽ không dồn hắn vào tử địa nhưng nỗi khổ da thịt khẳng định tránh không được.
Tuy thân thể Đỉnh Hạo cường tráng, nếu có bị tổn thương da thịt đối không quá mức nghiêm trọng nhưng chịu đựng thì quyết không phải tính cách của hắn.
Hơn nữa người trong Ma môn sùng bái thực lực, nếu hôm nay mình để bọn họ thoải mái đắc thủ, từ nay về sau chúng chắc chắn vĩnh viễn cưỡi trên đầu mình! – Vậy… ba vị sư huynh giáo huấn, rốt cuộc là giáo huấn cái gì? Hắc hắc, sư đệ ta sẽ tận lực bồi tiếp, ba vị sư huynh nhớ phải lưu tình nhé!
Bề ngoài như vậy nhưng trong lòng Đinh Hạo không thể cười nổi, hắn thấy heo đã nướng xong liền dập lửa rồi thuận mình đứng lên!
Ba người Trương Lợi có chút kinh ngạc, bình thường đệ tử mới vừa vào tông môn thấy bọn hắn tránh còn không kịp, căn bản là chưa từng có người nào dám phản kháng!
– Tốt, tốt, có chút cốt khí, không nghĩ ngươi dám trả lời, những lời ngươi nói làm ta rất ngạc nhiên.
Đái Trinh Quân, ngươi nhân tiện cùng hắn khởi động xem hắn có khả năng gì?
Trương Lợi phân phó.
– Hắc hắc, rất tốt, ta nhân tiện lĩnh giáo sư đệ mới đến nhập môn một năm rốt cuộc đã tu được công pháp cường đại gì?
Đái Trinh Quân nhe răng cười, chậm rãi đi tới phía Đinh Hạo!
Đỉnh Hạo im lặng chuẩn bị cho lần đầu tiên tranh đấu ở Tu Chân giới.
Công pháp Đái Trinh Quân tu luyện là Hà Ma công, người còn chưa tới thì đã có một luồng khói màu do nhạt xuất hiện trên tay rồi bay thẳng đến chỗ Đinh Hạo, luồng khói này tỏa ra nhiệt độ cao làm cho Đỉnh Hạo cảm thấy có chút khó chịu.
Nhưng Đinh Hạo trước nay tu luyện vẫn nhờ vào nội đan của Bát Sí Tử Mãng, mà nội đan này lại là vật cực nhiệt trong thiên địa, thân thể Đinh Hạo đối với sức chịu đựng nhiệt độ cao đã sớm vượt qua sự tưởng tượng của người thường, loại năng lực này đối với Đỉnh Hạo mà nói căn bản là không có chút ảnh hưởng.
Đột nhiên cước bộ của Đái Trinh Quân từ chậm chuyển nhanh, giống như một cơn gió lốc lao thẳng đến trước mặt Đinh Hạo.
Tốc độ của y giống như không bị gì cản trở, nắm tay đỏ bừng phát ra nhiệt độ cao từ nhỏ bỗng biến thành lớn, không khí xung quanh bị nhiệt độ ảnh hưởng tạo nên ma sát phát ra tiếng ầm ì nhè nhẹ.
Ánh mắt Đỉnh Hạo nhắm lại, toàn bộ tinh thần tập trung vào biến hóa trên quyền đầu của Đái Trinh Quân.
Khi quyền đầu sắp tới trước mặt, Đinh Hạo vận khởi Cửu U Quỷ Mi quyết, thân thể dịch sang trái một trượng.
Trong khi Đái Trinh Quân tiếp tục phóng theo thì hàn mang trong mắt Đỉnh Hạo chợt lóe, một khắc sau nhất cước đã đập trúng lưng Đái Trinh Quân.
Trong lúc y ở không trung còn chưa rơi xuống, Đỉnh Hạo lại quỷ mị áp sát tung một quyền đánh thẳng vào bụng.
Đái Trinh Quân rơi xuống đất miệng phun đầy máu, hai mắt đỏ như lang sói nhìn chằm chằm vào Đỉnh Hạo.
Đỉnh Hạo ra tay vừa nhanh lại vừa tàn nhẫn, làm Trương Lợi cùng Vương Vân Phi hai người muốn can thiệp cũng không kịp.
Đỉnh Hạo biết khả năng mình, đối với một người có thân thể đạt đến Tích Cốc hậu kỳ thì có thể miễn cưỡng chế trụ nên tiếp tục nhắm đến Đái Trinh Quân tung ra một cước.
Đột nhiên phát hiện phía sau truyền đến một tiếng xé gió, Đỉnh Hạo cười lạnh một tiếng, biết có người rốt cục nhẫn nại không được bắt đầu ra tay đánh lén.
Thần sắc vẫn không thay đổi, Đinh Hạo bắt đầu suy nghĩ xem có cần giết hai tên này không, thấy mình vẫn phải ở lại Vô Cực Ma Tông nên tạm thời cần nhẫn nại, nếu sử dụng Vô Cực ma công để thôn tínhhai Tích Cốc hậu kỳ cao thủ thì quả thật có tác dụng khá lớn với hắn nhưng thật không hay, tình huống trước mắt không thể lỗ mãng được.
Đành phải nhẫn nhịn vậy… Đinh Hạo đã nghĩ ra phương pháp giải quyết!
@@6@ #3 @@6®@








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Tiên Hà Phong Bạo [Dịch] Tiên Hà Phong Bạo](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Tien-Ha-Phong-Bao-Audio-Truyen.jpg)





