[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 3 : Đầu lộ tranh vanh (Lần đầu giao chiến) 2 (c21-c30)
❮ sautiếp ❯Chương 21: Đầu lộ tranh vanh (Lần đầu giao chiến) 2
Chuang 22: Đầu lộ tranh vanh (Lần đầu giao chiến) 3
‘Chương 21: Đầu lộ tranh vanh (Lần đầu giao chiến) 2
Nói thì chậm, lúc đó tư thế của hắn vẫn không đổi quét đến Đái Trinh Quân, Đái Trinh Quân mặc dù dùng hai tay chặn lại nhưng cước này khá nặng làm thương thế lại tăng thêm.
Lúc đó phía sau lưng Đinh Hạo đã bị người khác đánh lén một kích, đối với thân thể hắn mà nói thì không phải là không thể chịu được, nhưng hắn lại giả bộ như trọng thương, vận ma công thổ mạnh một ngụm máu tươi.
Dựa vào tu vi Tích Cốc trung kỳ của hắn bị một Tích Cốc hậu kỳ cao thủ đánh trúng một kích mà không tổn thương thì kiểu gì cũng sẽ khiến cho người ta chú ý!
Lui lại phía sau mấy bước, Đinh Hạo phát hiện người đánh lén là Vương Vân Phi, giờ phút này sắc khí trên mặt y càng thêm rõ ràng, trông dị thường quỷ dị.
– Không thể tưởng được vừa mới mới nhập môn một năm mà công lực của sư đệ đã đạt tới cảnh giới này! Thật đáng mừng, xem ra công pháp sư đệ không giống Vô Cực ma công của bổn môn, không biết là công pháp nào thần kỳ như thế khiến đệ tiến nhanh như vậy? Trần Lĩnh sư thúc quả là lợi hại! Hà hà, để ta lĩnh giáo một chút bí pháp của đệ nhé!
Nhe răng cười, Vương Vân Phi tiến lại gần hơn.
Nhìn tốc độ của Vương Vân Phi so với Đái Trinh Quân còn nhanh hơn một bậc, tu vi Tích Cốc trung kỳ của Đinh Hạo phối hợp với tốc độ của Cửu U Quỷ Mi quyết cũng chỉ có thể miễn cưỡng theo kịp, dù sao hắn tu luyện còn chưa lâu, thắng được Đái Trinh Quân cũng là do xuất kỳ bất ý (bất ngờ).
Nhưng bây giờ không được may mắn như vậy, dù sao chỉ là lần đầu giao chiến, kinh nghiệm của Đinh Hạo còn kém Vương Vân Phi nhiều lắm, chỉ một hồi sau, thân thể đã bị đánh trúng nhiều lần, may mà nhục thể của hắn mạnh mẽ mới có thể miễn cưỡng chịu được, hơn nữa đánh nhau trong tông môn không cho phép sử dụng pháp khí, dựa vào tu vi Vương Vân Phi cùng một ít công pháp phù chú cường đại mà sử dụng thì Đỉnh Hạo đã sớm thua từ lâu.
Lại thêm một quyền nện thẳng vào ngực Đỉnh Hạo, Đinh Hạo vận Cửu U Quỷ Mi quyết tránh sang trái, vừa vặn đi vào chỗ Trương Lợi đang đứng, đột nhiên một cổ ma khí áp tới bên người khiến cho Đinh Hạo không thể động đậy, sau một khắc thì cảm giác đau nhức của cơ thể đã truyền đến tâm thần, Trương Lợi không đợi được lâu rốt cục đã ra tay!
Dù sao Đỉnh Hạo cũng kém hơn một cảnh giới, hơn nữa ma công mà Trương Lợi tu luyện cũng tương đối mạnh, đòn nghiêm trọng này thật sự làm cho Đỉnh Hạo bị thương, không phải giả bộ!
Đỉnh Hạo đạp chân xuống đất, khóe miệng toàn máu, không ngừng thở hổn hển, trong lòng thầm quyết định nếu người này có hành động tiếp sẽ lập tức xuất ra Nghịch Thiên Ma Kiếm.
Cho dù có bị lộ bảo vật thì bản thân cũng phải chạy, cách nhau hẳn một cảnh giới, hơn nữa hắn đã đánh nhau hồi lâu mà bây giờ lại bị thương nên không thể là đối thủ của Trương Lợi.
Mặc dù Đinh Hạo nghĩ Trương Lợi sẽ không lấy mạng mình, nhưng hắn cũng không dám lấy mạo hiểm.
Thật khó trách sao Trương Lợi lại kiêu ngạo, y đích thực cũng có chút bản lãnh!
Trương Lợi ra tay cực kỳ tự tin và cũng không định tái xuất thủ mà lại nhìn Đỉnh Hạo chậm rãi gật đầu:
– Cũng được, có chút công phu, chịu được ta một kích mà vẫn đứng được, dựa vào điểm đó của ngươi, hôm nay ta tha cho ngươi, chuyện này bỏ qua, Vân Phi, mang Đái Trinh Quân theo, chúng ta đi!
– Chậm đã, đả thương đồ đệ lão phu lại muốn bỏ đi dễ dàng ư? Không có chuyện vui ve như vậy đâu!
Một tiếng gầm giận dữ vang lên, Trần Lĩnh lập tức bước vào phòng!
-Ö, nguyên lai là Trần sư thúc tới, Đinh sư đệ vô cớ nhiễu loạn tông quy nên ta giáo huấn một chút thì có gì là sai? Trần sư thúc vừa mới đạt tới Nguyên Anh kỳ mà không tăng thêm thời gian bế quan để củng cố mà lại nhàn nhã đi chơi sao?
Trương Lợi lời nói tuy vẫn ngạo mạn như cũ, nhưng cũng vẫn hành một lễ!
– Hắc hắc, đúng là chuyện cười, Đỉnh Hạo nhiễu loạn sự thanh tịnh của tông môn? Trương su điệt xuất thủ giáo huấn, khiến cho cả Vô Cực Ma Tông ầm ầm tiếng đánh đấm, lão phu vốn đang bế quan cũng bị ngươi làm cho tỉnh dậy.
Không biết là ngươi làm như vậy có tính là làm nhiễu loạn sự thanh tịnh của tông môn không hả? Ba người các ngươi đánh một mình hắn, huống chỉ tu vi của ngươi còn cao hơn hắn một bậc, vậy có tính là lấy lớn hiếp nhỏ, lấy nhiều khi ít không hả? Ngươi nói cho ta nghe thử xem? Ta có nên xuất thủ giáo huấn mấy người các ngươi một chút không?
Nhãn tình của Trần Lĩnh đã biến thành màu xanh lục như quỷ hỏa.
Bị cặp quỷ nhãn kia của lão chiếu vào, Trương Lợi cảm thấy một cỗ khí lãnh khí dâng lên trong lòng, toàn thân cảm giác không tự nhiên.
Trần Lĩnh trước đây không thu đồ đệ, hành sự ác độc dị thường, chỉ là bản thân từ trước đến nay chưa tiếp xúc và cũng không có quan hệ gì với lão.
œ@@Êô9(œ@®@
Chuang 22: Đầu lộ tranh vanh (Lần đầu giao chiến) 3
Bây giờ hắn đánh Đỉnh Hạo, không liệu được Trần Lĩnh lại đến nhanh như vậy. thực sự là có chút ngoài dự liệu.
Bất quá ngoài dự liệu thì mặc ngoài dự liệu, Trương Lợi ở vào sự yêu thương của ông nội nên cũng không e ngại hắn sẽ như thế nào với mình, chỉ là Trần Lĩnh theo sư phụ Mã Phong nên cũng sẽ không quá nể mặt Trương Hoành, lấy tính mạng của hắn thì lão không dám nhưng giở chút thủ đoạn thì nhất định là có!
– Trần sư thúc! Chúng ta thực cũng có chỗ không đúng nhưng Đái Trinh Quân cũng đã thụ trọng thương, xem bên ngoài thì cũng không nhẹ hơn Đinh Hạo bao nhiêu, đồ đệ này của ngươi xuống tay cũng quả là ác độc.
Hắn và ta đều là đệ tử đời thứ ba, ta ra tay với hắn cũng không thể nói là lấy lớn hiếp nhỏ, nếu như Trần sư thúc muốn ra tay giáo huấn ta, như vậy mới là lấy lớn hiếp nhỏ đấy!
Trương Lợi lải nhải nói.
Hắn nhìn nộ khí của Trần Lĩnh đã giảm bớt, lại liếc nhìn Đỉnh Hạo đang khoanh chân điều tức một cái rồi nói tiếp:
– Đã như vậy… ở đây ta có một khối trung phẩm linh thạch tặng cho Đỉnh sư đệ coi như là lễ xin lỗi với Trần sư thúc, người xem như vậy có được không?
Sắc mặt Trần Lĩnh âm trầm bất định, với tính cách của hắn vốn là sẽ không vì một đồ đệ mà đắc tội với Trương Hoành, dù sao ngoài trừ tông chủ ra thì Trương Hoành cũng là người có tu vi cao nhất, cho dù cùng là trưởng lão nhưng Mã Phong cũng không thể so sánh.
Mặc dù có Mã Phong che chở nhưng với mức độ yêu thương của Trương Hoành với Trương Lợi, chỉ sợ khi có đại sự thì cả Mã Phong cũng không kham nổi.
Chỉ là Đinh Hạo đã nuốt được nội đan ngàn năm của Bát Sí Tử Mãng, hiện giờ đã qua nhiều ngày như vậy thì chắc đã tiêu hóa xong.
Gần đây bản thân Trần Lĩnh vẫn không tu luyện mà chờ đến khi Đỉnh Hạo tiêu hóa hết rồi sẽ cưỡng chiếm thân thể của hắn, như vậy tu vi của Trần Lĩnh sẽ tiến thêm một bậc, sau khi chiếm hữu thân thể của hắn đến ngay cả Bát Sí Tử Mãng con cũng có thể hưởng dụng, chỗ tốt đối với Trần Lĩnh có thể nói là lớn không thể tưởng tượng được!
Bây giờ Đinh Hạo đã vất vả đem nội đan của Bát Sí Tử Mãng tiêu hóa xong, bản thân lão có thể lập tức có được thân thể cường đại đó, chỉ nghĩ đến đã khiến toàn thân kích động không thôi.
Bây giờ lại bị ba người này đánh thành trọng thương, bây giờ cho dù chiếm được thì công hiệu cũng giảm đi, chỉ có thể chờ hắn hoàn toàn khôi phục mới được, như vậy làm sao mà Trần Lĩnh chẳng tức giận.
Bất quá xem cách làm của Trương Lợi cũng có điểm chấp nhận được, bản thân lão cũng không thể ép hắn quá đáng, nếu không vạn nhất chọc giận Trương Hoành không phải là được không bằng mất sao? – Đã như vậy ta cũng nể mặt mũi Trương sư bá, ngươi đưa ngọc thạch trực tiếp cho ta là được.
Chuyện này ta cũng không so đo với ngươi nữa, ngươi mau mau mang Đái Trinh Quân đi dưỡng thương đi!
Trong lòng lão lại thầm khen tiểu tử Đỉnh Hạo này thật sự không tệ, bằng vào tu vi Tích Cốc trung kỳ thế nhưng lại có thể biến Đái Trinh Quân thành như vậy, thật sự là ngoài dự liệu.
Trần Lĩnh đem kỳ tích này âm thầm quy cho sự thần diệu của nội đan Bát Sí Tử Mãng, trong lòng không khỏi càng thêm chờ mong có thể sớm chiếm được thân thể của Đỉnh Hạo!
Trần Lĩnh đợi khi ba người Trương Lợi ba người đi rồi liên mang linh thạch cho vào trữ vật đại (thắt lưng) của mình, cứ như vật đó vốn là của hắn rồi đi đến trước mặt Đinh Hạo:
– Tiểu tử, ngươi bớt làm bộ trước mặt ta đi, trông bộ dạng ngươi thì chắc đã đem nội đan của Bát Sí Tử Mãng tiêu hóa hoàn toàn rồi, một chưởng Trần Lợi đánh ngươi ta cũng trông thấy, bằng vào thân thể của ngươi bây giờ, như thế nào có thể cả đứng cũng không đứng dậy nổi.
Nhìn công lực và thân pháp của ngươi sử dụng không phải là đến từ Vô Cực Ma Tông, rốt cuộc tình huống là như thế nào thành thật nói ra cho ta, nếu không đừng trách vi sư sẽ lập tức thanh lí môn hộ!
Nhìn Đinh Hạo, Trần Lĩnh trầm giọng nói.
Đỉnh Hạo trong lòng thầm kêu khổ, mặc dù hắn nghĩ được Trần Lĩnh có lẽ sẽ đi tìm mình, nhưng không nghĩ rằng vừa rồi đánh nhau lại bị hắn nấp ở bên cạnh nhìn được, mấy người bọn hắn so với cảnh giới của Trần Lĩnh thì kém quá xa, căn bản không thể phát hiện.
Ba người Trương Lợi không biết công pháp hắn tu luyện thì còn tưởng là Trần Lĩnh truyền cho, nhưng Trần Lĩnh há lại có thể không biết mình truyền là công pháp gì.
– Bẩm sư phụ, công pháp mà ta sử dụng vốn đúng là của Vô Cực Ma Tông, chỉ là ta sau khi tiêu hóa nội đan của Bát Sí Tử Mãng có thể là cùng nó sinh ra biến dị gì đó, liền khiến cho công pháp này biến thành bất luân bất loại (không giống loại gì cả), khiến cho sư phụ hiểu lầm rồi.
Chương 23: Sư đồ đấu trí 1
Đinh Hạo lập tức quyết định dù có chết cũng không thừa nhận, hắn biết Trần Lĩnh muốn chiếm dụng thân thể của mình mà đạt được hiệu quả cao nhất thì khẳng định sẽ không lập tức xuống tay.
– Ö, ta chưa từng nghe qua Vô Cực ma công thế nhưng lại có công năng có thể cùng thứ khác sinh ra biến dị, ngươi là người đầu tiên phát hiện ra a, cho dù như vậy, thân pháp như quỷ mị mà ngươi vừa sử dụng thì giải thích như thế nào?
Trần Lĩnh lạnh lùng nói.
– Quỷ mị? Sư phụ thật là thích nói đùa, chỉ là sau khi ta hấp thụ nội đan của Bát Sí Tử Mãng thì cường độ của thân thể được đề cao một chút, tốc độ cũng nhanh một chút mà thôi, sao có thể nói là quỷ mị được? Sư phụ đối với công hiệu của nội đan Bát Sí Tử Mãng hiểu biết còn nhiều hơn ta, hẳn là biết đồ nhi không nói dối!
Đỉnh Hạo lập tức bổ sung!
Trần Lĩnh đương nhiên không tin mấy lời ma quỷ đó, từ lần đầu tiên gặp mặt hắn đã biết Đỉnh Hạo không phải người thật thà gì.
Trần Lĩnh thấy không moi ra được tin tức gì hữu dụng, bản thân cũng không thể lập tức giết Đinh Hạo để tìm hiểu liền phân phó Đỉnh Hạo đi dưỡng thương.
Lão còn nói muốn thương thế mau khỏi thì tìm đến chỗ của mình, lúc đó lão sẽ có một ít công pháp khác muốn truyền cho Đỉnh Hạo!
Đỉnh Hạo đương nhiên cũng sẽ không tin lão lại có hảo tâm như vậy nên không tranh biện, trước mắt chuyện trọng yếu nhất là chữa thương cho tốt, đến lúc đó có chuyện gì phát sinh thì mình cũng có một chút dựa dẫm.
Thấy Trần Lĩnh đi rồi Đỉnh Hạo liền bắt đầu chữa thương.
Đúng như lời Trần Lĩnh nói, thương thế của Đinh Hạo thật ra không nghiêm trọng như vẻ ngoài, Đinh Hạo vốn có thân thể cường tráng lại thêm được Vô Cực ma công rèn luyện nên thân thể lại càng cứng rắn.
Một kích của Trương Lợi mặc dù khiến cho hắn bị nội thương, nhưng cũng tịnh không thể làm mất đi hoàn toàn cơ hội phản kích, chỉ là biết cảnh giới hơn kém quá lớn, phản kích cũng chỉ phí công nên mới giả ra là thương thế nghiêm trọng.
Mà cũng vì Trương Lợi rất tự tin, không thừa thắng truy kích nên thương thế của Đinh Hạo cũng không bị tăng thêm.
Khi Trần Lĩnh và Trương Lợi đang tranh cãi thì Đinh Hạo đã sử dụng ma công để trị thương.
Đến khi bọn họ tranh cãi xong thì thương thế của Đỉnh Hạo kỳ thật đã khỏi được hơn phân nửa, chỉ là hắn sợ Trần Lĩnh lại hạ độc thủ nên mới làm ra vẻ thân thể hư nhược!
Qua một đêm điều tức, thương thế đã khỏi hẳn, công lực của hắn lại còn có dấu hiệu muốn đột phá lên Tích Cốc trung kỳ, có thể là do ngày hôm qua đánh nhau khiến cho ma công tiêu hao quá lớn làm cho dược lực của Bát Sí Tử Mãng còn lắng lại trong thân thể hoàn toàn được kích phát.
Xem ra đánh nhau cũng là một loại phương pháp làm cho tu vi tăng tiến hữu hiệu!
Ỷ vào tốc độ của Nghịch Thiên Ma Kiếm nên Đinh Hạo không sợ lão, nhưng việc này cũng cần phải giải quyết sớm nên hắn nghĩ “Mặc dù nhược điểm của mình vẫn còn trong tay lão, nhưng trong tay lão cũng có nhãn giác và lân phiến của Bát Sí Tử Mãng, những vật này đều là tài liệu tốt để luyện khí, nếu mình truyền ra ngoài, bằng vào tu vi của lão ở Đoạn Hồn sơn thì muốn giữ được vật ấy nhất định là không thể, Mã Phong sẽ là kẻ đầu tiên không bỏ qua cho hắn! Hắc hắc… đã như vậy, mình đàm phán với hắn cũng không phải là điều không thể.”
Nghĩ thông điểm này, Đinh Hạo kiểm tra lại trang bị trên người rồi đi đến nơi ở của Trần Lĩnh!
– Sư phụ, đồ nhi Đinh Hạo đến xin bái kiến!
Đỉnh Hạo ở trước cửa chỗ của Trần Lĩnh nói.
– Vào đi, Bát Sí Tử Mãng quả nhiên là thần kỳ a, xem thần sắc của ngươi, thương thế mới qua một đêm thế nhưng đã khỏi hẳn rồi.
Đã như vậy, đi theo vi sư tới sau núi, ta sẽ truyền cho ngươi vài bí pháp của ma môn!
Nhìn về mặt của Trần Lĩnh phẳng phất như là một khắc cũng không đợi được nữa rồi. – Đồ nhi xin tạ ơn sư phụ!
Đỉnh Hạo đi theo Trần Lĩnh đến một cửa động bí mật ở phía sau núi nhưng không đi vào!
– Vì sao còn không vào động đi, chẳng lẽ sợ vi sư hãm hại ngươi hay sao?
Đỉnh Hạo đột nhiên lại cười, xem ra lòng tham lam quả nhiên là thứ làm mờ mắt người ta.
Đến người xảo trá như Trần Lĩnh, cũng vì vậy mà phạm phải thứ sai lầm nhỏ như vậy, hắn nói câu đó không phải là chưa đánh đã khai sao? Nhìn dáng về hắn như vậy xem ra cũng không cần diễn kịch với hắn nữa!
– Không sai! Đinh Hạo đúng là sợ sư phụ sẽ hãm hại ta.
Nơi này phi thường an tĩnh, sư phụ nếu muốn truyền công thì hiện tại đã có thể rồi, ở trong động tối om như vậy, đồ nhi sợ rằng không nhìn được rõ ràng, ngược lại lại phụ mất hảo ý của sư phụ! @@@Ê{@@ 6®
Chương 24: Sư đồ đấu trí 2
Chuang 25: Bọ ngựa bắt ve 1
Chuang 26: Bọ ngựa bắt ve 2
Chuang 27: Bọ ngựa bắt ve 3
Chuang 28: Chim sẻ ở phía sau 1
Đỉnh Hạo không nhanh không chậm nói.
Trần Lĩnh không giận mà lại cười, chỉ là tiếng cười lại giống như sói tru quỷ khóc:
– Tốt, tốt, tuổi còn nhỏ mà đã cẩn thận như vậy, hiến thấy, hiếm thấy.
Chỉ là chẳng lẽ ngươi không nghĩ tới chỉ bằng vào tu vi Tích Cốc kỳ của ngươi, cho dù là ở chỗ này cũng không thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay của vi sư sao? Buồn cười, buồn cười a, hôm nay vi sư sẽ tiễn ngươi đi một đoạn đường.
Ha ha, vi sư cho ngươi chỗ tốt rất lớn, hôm nay liền sẽ một lần thu hồi về.
Trong tiếng cường, Trần Lĩnh rốt cuộc cũng đã trở mặt, trong mắt bắn ra lục mang, giống như ác quỷ đánh về phía Đinh Hạo.
Đỉnh Hạo sớm đã có chuẩn bị, Nghịch Thiên Ma Kiếm đen thui đã nằm sẵn trong tay, cơ hồ đồng thời với lúc Trần Lĩnh đánh tới đã ngự kiếm mà bay.
Trần Lĩnh còn chưa tới trước mặt Đinh Hạo đã không thấy thân ảnh của Đinh Hạo đâu nữa, chỉ có thanh âm từ xa xa truyền đến:
– Hắc hắc, sư phụ có thể nghĩ đến, đồ nhi đương nhiên cũng đã nghĩ đến.
Gần đây đồ nhi may mắn có được một thanh kiếm, đồ nhi mặc dù còn chưa tới Nguyên Anh kỳ mà cũng đã có thể ngự kiếm mà bay, tốc độ lại cực nhanh.
Chẳng biết với tu vi Nguyên Anh kỳ của sư phụ ngự kiếm phi hành có thể đuổi kịp đồ nhỉ không? Đồ nhỉ rất là tò mò…. À, sư phụ mau mau một chút, đây còn chưa phải là tốc độ cực hạn của thanh kiếm này đâu.
Tiếng trêu chọc của Đinh Hạo thỉnh thoảng truyền đến, Trần Lĩnh mặc dù đã sử toàn lực nhưng vẫn không thể đuổi kịp, ngược lại còn tức giận thiếu chút nữa ngã từ trên kiếm xuống!
– Thật là tốt, lại dám đối với vi sư như vậy.
Cho dù vi sư đuổi không kịp ngươi, liều mạng không cần chỗ tốt của nội đan Bát Sí Tử Mãng, cũng phải mang việc ngươi có Bát Sí Tử Mãng này nói cho tất cả các môn phái tu ma ở Đoạn Hồn sơn này, nhất định phải cho ngươi hồn phi phách tán, chết không có đất chôn!
Trần Lĩnh tức giận đến mức cả ngũ thần cũng đều loạn lên, lửa giận công tâm đánh mất cả lý trí.
– Sư phụ làm vậy làm øì, nói thế nào thì ta và ngươi cũng đã là thầy trò một thời gian, làm như vậy không khỏi khiến cho Đỉnh Hạo lạnh lòng hay sao.
Nếu như đồ nhi quá mức sợ hãi, đem chuyện ngươi có nhãn giác và lân phiến của Bát Sí Tử Mãng nói cho mọi người, tin rằng mọi người đều sẽ cảm thấy hứng thú.
Nhìn biểu tình sư tôn Mã Phong đối với lân phiến lúc đó, đồ nhi cũng phải lo lắng cho an nguy của sư phụ a! Như vậy sư đồ ta cùng vong, lại tiện nghỉ cho người khác, thực sự là không làm cho người ta thoải mái.
Đỉnh Hạo vẫn không chút hoảng hốt.
Trần Lĩnh rốt cuộc từ trên không hạ xuống, tâm thần trấn tĩnh lại một chút rồi chậm rãi nói:
– Hảo đồ nhỉ, nhãn quang của vi sư quả nhiên không tệ, may mắn có được một đồ đệ độc ác xảo trá như ngươi, thật sự là ngoài dự liệu của vi sư a.
Cũng được, đã như vậy ngươi dừng lại đi, sư đồ chúng ta nói chuyện một chút.
Đã biết không làm gì được Đỉnh Hạo, Trần Lĩnh cũng chỉ có thể lực chọn thỏa hiệp!
– Ö, sư phụ đứng ở đó là được rồi, không cần gần quá mức, ngươi nói ta vẫn nghe được rõ ràng!
Trông thấy Trần Lĩnh vẫn tiếp tục tiến tới gần hắn liền vội nói! Đỉnh Hạo cẩn thận như vậy khiến Trần Lĩnh có một loại cảm giác vô lực không thể làm gì, mình đã hoàn toàn không nắm được thế chủ động nữa rồi.
Thấy Trần lĩnh không tiếp cận nữa, Đỉnh Hạo lần đầu nghiêm túc nói:
– Sư phụ nhận Đinh Hạo làm đồ đệ, còn mang Đỉnh Hạo tiến vào Tu Chân giới và truyền cho Đỉnh Hạo Vô Cực ma công chống lại sự phát tác của nội đan của Bát Sí Tử Mãng.
Tuy biết sư phụ không có hảo ý, nhưng Đinh Hạo vẫn như cũ vô cùng cảm kích.
Đỉnh Hạo tuy có kỳ ngộ không tiện lộ ra với sư phụ, nhưng Đỉnh Hạo cam đoan quyết không thiếu chỗ tốt dành cho sư phụ, đây là vài khối cực phẩm linh thạch mà Đinh Hạo vô tình tìm được, còn có một nửa bộ ma công pháp quyết công kích cực mạnh, Đỉnh Hạo xin hiếu kính với sư phụ.
Đinh Hạo mặc dù tôn trọng sư phụ, nhưng nếu sư phụ lại dám ra tay gia hại ta, Đỉnh Hạo nhất định sẽ cá chết lưới rách, cam đoan sư phụ cũng sẽ chết thi cốt không còn!
Nói đến đây Đỉnh Hạo thần sắc âm lãnh, chậm rãi lui về phía sau! Trần Lĩnh cầm lấy linh thạch và pháp quyết ma công mà Đinh Hạo để lại dưới mặt đất, một lát sau về mặt lão mừng như điên, thanh âm run rẩy nói:
– Vi sư thực sự không nhận lầm tên đồ đệ ngươi, sớm biết ngươi không phải là vật trong ao (ngu dốt, thiếu tầm nhìn), nhưng vận khí của đồ nhi thật sự tốt đến mức làm vi sư phải cảm khái.
@@6@ #3 @@6®@
Chuang 25: Bọ ngựa bắt ve 1
– Đã có hai vật này, vi sư tu vi tiến bộ có thể thấy từng ngày.
Đã như vậy, vi sư cam đoan từ nay về sau quyết sẽ không nhân cơ hội hãm hại ngươi, hơn nữa còn tài bồi cho tốt.
Vi sư cũng mang tâm đắc nhiều năm chính mình tu luyện cấp cho ngươi để biểu đạt thành ý.
Mặc dù không được thần kỳ như công pháp này, nhưng lại là một chút tiểu pháp môn mà bây giờ ngươi có thể sử dụng! Hy vọng ngươi tu luyện cho tốt, vi sư biết ngươi sẽ không tin ta, công pháp ta cũng để lại nơi này, bây giờ phải đi bế quan, ngươi tự lo lấy mình cho tốt nhé!
Trần Lĩnh vẻ mặt tràn ngập vui mừng, ngự phi kiếm đằng không mà bay, thế nhưng lại so với lúc đuổi Đỉnh Hạo còn nhanh hơn một chút!
Bây giờ Đỉnh Hạo mới hoàn toàn thờ phào một hơi, mặc dù không biết lời của Trần Lĩnh là thật hay giả, nhưng xem ra trước mắt tạm thời giải quyết được nguy cơ lớn nhất! Cầm lấy ngọc giản chứa công pháp mà Trần Lĩnh lưu lại, đem tâm thần chìm vào trong đó, vẻ mặt mừng như điên của Trần Lĩnh vừa rồi lại hiện lên trên mặt Đỉnh Hạo!
Công pháp trong ngọc giản tuy không phải là tuyệt thế ma công gì nhưng lại là thứ trước mắt Đinh Hạo cần thiết nhất.
Bí pháp của Vô Cực ma công tuy là siêu tuyệt nhưng lại cần chân nguyên cường đại để duy trì mới có thể sử dụng được, với tu vi Tích Cốc trung kỳ của Đinh Hạo bây giờ căn bản là không tu luyện nổi.
Nhưng một chút công pháp Trần Lĩnh lưu lại lại là thứ trước mắt Đinh Hạo có thể tu luyện, vừa rồi hắn cùng ba người Trương Lợi đánh nhau hoàn toàn đều là dựa vào thân thể cường tráng mà tranh đấu, mặc dù chống lại hai người Đái Trinh Quân, Vương Vân Phi thì không có vấn đề gì, nhưng với Trương Lợi lại khiến cho Đinh Hạo không có chút năng lực phản kháng.
Một mặt là do cảnh giới chênh lệch quá lớn, mặt khác là bởi vì Đinh Hạo chỉ biết công kích cận thân mà cả cơ hội đến gần Trương Lợi cũng không có.
Nhưng có mấy thứ công pháp này của Trần Lĩnh rồi, Đinh Hạo mặc dù đối với Trương Lợi cũng không tạo được uy hiếp gì được nhưng cũng không phải là hoàn toàn mặc cho người ta xử trí nữa.
Vẫn như cũ vào bí động dưới hàn đàm để tiến hành bế quan tiếp, Đỉnh Hạo nghĩ rằng nơi này có thể là nơi an tĩnh, bí ẩn nhất bên trong Vô Cực Ma Tông.
Mất đi sự trợ giúp của nội đan Bát Sí Tử Mãng nên tu luyện có chút chậm chạp nhưng Đỉnh Hạo vẫn dựa vào nỗ lực của bản thân đã từ Tích Cốc trung kỳ đề cao đến Khai Quang sơ kỳ, quá trình này Đinh Hạo đã dùng thời gian gần ba năm.
Những pháp quyết Trần Lĩnh lưu lại thích hợp để tu luyện cũng đã luyện xong hết.
Phược Linh quyết, có thể trói buộc được người có tu vi gần ngang với bản thân trong vòng khoảng ba giây, trong chiến đấu nó có thể có tác dụng mang tính chất quyết định.
Chỉ là công pháp này chỉ ở gần thì mới sử dụng được, hơn nữa khi sử dụng còn có quang mang giống như bạch liên (hoa sen trắng), nếu cẩn thận một chút hoàn toàn có thể đề phòng, nhưng đối với Đinh Hạo mà nói đã là thứ tốt rất hiếm có rồi.
Hàn Phách quyết, khi công kích địch nhân còn có cả hàn khí, đáng tiếc là công pháp này không được đầy đủ nên Đinh Hạo cũng không thể phát huy được hoàn toàn uy lực của nó, nhưng khi phối hợp sử dụng với Nghịch Thiên Ma Kiếm lại có thể bù cho chỗ thiếu sót này, uy lực của nó cũng đủ làm cho Đỉnh Hạo cảm thấy hài lòng.
Mấy thứ công pháp khác cũng không đầy đủ nên Đỉnh Hạo cũng không cảm thấy cần thiết cần phải tu luyện.
Mà Bát Sí Tử Mãng con đã đem thịt của Bát Sí Tử Mãng mẹ dần ăn sạch, sau khi hấp thu một viên cực phẩm tỉnh thạch của Đinh Hạo cũng đã thức tỉnh, hiện tại đã dài đến ba trượng.
Bởi vì Đinh Hạo đã thôn tính nội đan của mẹ nó, nên nó đã xem Đinh Hạo là thân nhân duy nhất, Đỉnh Hạo cũng có thể tiến hành câu thông với nó, đó cũng là một sự trợ giúp lớn.
Lúc này Đỉnh Hạo tin tưởng nếu như lại đánh nhau với Trương Lợi, dựa vào vài thứ trợ giúp này mặc dù không dám nói là có thể dễ dàng thắng được Trương Lợi, nhưng cũng không nhất định sẽ rơi xuống hạ phong.
Đương nhiên điều kiện tiên quyết là vài năm này Trương Lợi không có chút tiến bộ nào, nếu không thì cảnh giới sai biệt quá lớn, xác suất bản thân thủ thắng sẽ là rất thấp.
Cảm giác thấy tiếp tục tu luyện nữa cũng sẽ không có tiến bộ quá lớn, tu luyện cũng là tu tâm, nếu bản thân không đủ kinh lịch thì rất khó có được đột phá lớn hơn.
Mà tài liệu cơ sở của Đinh Hạo cần để tu luyện một số trận pháp và phù chú lại không có, lần trước hắn vốn là muốn đi kiếm một ít nhưng vì Trương Lợi xuất hiện ngoài ý muốn đã khiến cho kế hoạch bị rối loạn!
@ @ @ Ê Œ} Ÿ @ @ @
Chuang 26: Bọ ngựa bắt ve 2
Trong ngọc giản của Trần Lĩnh có ghi chú về một số tài liệu cơ sở và xuất xứ của những tài liệu này ở Đoạn Hồn sơn, điểm này khiến cho Đỉnh Hạo càng thêm vui mừng, bản thân hắn khi tìm kiếm sẽ không cần lòng vòng nhiều.
Mặc dù Trần Lĩnh vẫn không có hảo ý nhưng chính lão đã đem Đỉnh Hạo đến Tu Chân giới thần bí mạc trắc này, nên đối với hắn thì Trần Lĩnh cũng có chút ân huệ.
Nếu không có lão thì bản thân Đỉnh Hạo có lẽ đã vĩnh viễn ở Sơn Hà thôn lặp lại bước đi của tiền nhân, suốt đời sống vô vị!
Sửa sang lại một chút đồ vật trên người xong, Đinh Hạo liền rời khỏi bí động.
Đoạn Hồn sơn kéo dài hơn vạn dặm, chính bởi vì linh khí sung túc, kỳ hoa dị thảo, quái thạch hung thú lại càng không thể kể hết! Các loại bí động thâm đàm lại càng là nhiều như lông trâu, đối với tu chân giả mà nói thì đó là nguồn tài liệu sung túc.
Chính vì vậy nên nếu như không biết thứ mình cần tìm có ở chỗ nào, đi tìm cũng là rất phiền toái.
Cũng may trong ngọc giản của Trần Lĩnh đối với một số tài liệu trụ cột đều có giới thiệu nên cũng tiết kiệm cho Đinh Hạo rất nhiều công sức.
Tránh khỏi mấy khu vực mẫn cảm cách mấy tông phái khác không xa, mất mấy tháng thời gian, Đinh Hạo cũng đã thu thập được hầu hết vài thứ tài liệu quan trọng mà chình mình cần.
Địa tê ngưu một sừng là một trong những loại cần thiết nhất hiện tại, chỉ là nó chỉ xuất hiện ở khu vực phụ cận Hoắc Đồng sơn động, nhưng nơi này lại là nơi giao giới giữa Huyết Sát Tông và Thị Hồn Tông, tuy nói Địa tê ngưu cũng không phải là thứ trân quý gì, nhưng môn nhân của hai tông này lại thường xuyên xuất hiện ở chỗ đó.
Thực lực của hai tông này khá là cường thịnh, vạn nhất gặp phải tranh chấp, bằng vào tu vi của mình cho dù có mượn tốc độ của Nghịch Thiên Ma Kiếm, gặp phải tu ma giả từ Nguyên Anh kỳ trở lên bản thân có lẽ đến cả chạy trốn cũng không kịp.
Bất quá hành sự mà sợ đầu sợ đuôi không phải là tính cách của Đỉnh Hạo nên hắn tập trung tỉnh thần, cẩn thận truy tìm dấu vết.
Qua hơn một canh giờ cố gắng, cuối cùng trời cũng không phụ công người có tâm, Đinh Hạo đã dễ dàng tìm được hai con Địa tê ngưu, nhất kiếm chém xuống khiến đầu và sừng của hai con thú lìa khỏi thân.
Sau khi gọi Bát Sí Tử Mãng ra ăn sạch sẽ thân thể chúng, nhìn lại sừng của Địa tê ngưu với chất lượng cực phẩm, Đỉnh Hạo không khỏi cảm khái bản thân vận khí thật là tốt.
Bát Sí Tử Mãng đi theo Đinh Hạo tìm tòi mấy tháng nay trở nên có tác dụng rất lớn, ma thú bình thường đối với nó hoàn toàn không có năng lực phản kháng, tiết kiệm cho Đinh Hạo rất nhiều công sức.
Bát Sí Tử Mãng mấy năm nay theo bên cạnh Đỉnh Hạo kiếm được chỗ tốt cũng không ít, Đinh Hạo tuy biết ngọc thạch linh dược trong ngọc giản của mình trân quý, nhưng thứ nhất là trước mắt mình cũng không thể dùng được, thứ hai là những thứ vật phẩm tốt, chỉ cần bản thân thực lực đủ mạnh hoàn toàn có thể kiếm.
Đinh Hạo cũng không nghĩ đến mình sẽ đi núi sâu rừng thẳm để tìm kiếm, cường hành cướp đoạt mới là ý định của hắn.
Hơn nữa Bát 5í Tử Mãng đối với những vật phẩm này tiêu hao cũng không tính là nhiều, cho nên cơ bản là Bát Sí Tử Mãng muốn ăn cái gì liền cấp cho nó cái đó.
Được ngọc thạch linh dược không ngừng bồi bổ, Bát 5í Tử Mãng đã ẩn ước có dấu hiệu đột phá tiến hóa.
Lúc này bên cạnh đột nhiên truyền đến tiếng cãi nhau, Đỉnh Hạo đột nhiên cả kinh, vốn định lập tức thừa dịp bỏ chạy nhưng nội dung hai người nói chuyện đã truyền đến trong tai.
– Hồn Luyện tông hội năm mươi năm một lần sắp đến rồi, Đỗ Minh Uy ngươi không bế quan tu luyện cho tốt lại đến đây làm cái gì? Nhìn ngươi mới đến Khai Quang trung kỳ có lẽ ngay cả tầng thứ ba của Huyết Sát thực kinh cũng chưa tu luyện xong, đừng để đến lúc đó ngay cả tư cách tiến vào cũng không có a!
Sau đó một tiếng cười lạnh truyền đến tai Đinh Hạo!
– Hắc hắc, ta mới đến Khai Quang trung kỳ, ngươi bất quá cũng chỉ là Khai Quang hậu kỳ mà thôi, không phải cũng giống ta không có tư cách tiến vào hay sao? Lần trước Thị Hồn Tông các ngươi hình như chỉ có ba người sống mà ra được.
Huyết Sát Tông chúng ta mặc dù không ra sao, nhưng cũng có năm người đi ra được, so với các ngươi còn nhiều hơn hai người! Không hiểu ngươi có cái gì mà đòi cười nhạo ta không có tư cách! Một tiếng cười lạnh khác lại truyền đến, chỉ là so với thanh âm vừa rồi thì khàn hơn rất nhiều!
Vừa nghe thấy hai người tu vi so với mình cũng không cao hơn nhiều lắm, tuy nói khó mà thủ thắng, nhưng tự bảo vệ thì lại có thừa, nên Đỉnh Hạo thấy cũng không cần vội vã bỏ đi. @@@#f@@®@
Chuang 27: Bọ ngựa bắt ve 3
Hơn nữa hắn đối với Hồn Luyện tông hội trong lời của bọn chúng cũng rất là tò mò nên tiến đến gần thêm một chút, đến khi xác định chúng không phát hiện ra được mới bắt đầu dụng tâm lắng nghe.
– Nếu không phải Huyết Sát Tông các ngươi tự làm môn nhân của mình hồn phi phách tán thì như thế nào có thể còn sống đến năm người đi ra? Đối với người của mình mà cũng tàn nhẫn như vậy thì quả thực là vô sỉ!
Tiếng cười nhạo lại truyền đến.
– Vật cạnh thiên trạch, thích giả sinh tồn! Tu ma giả chúng ta vốn là như vậy, chỉ cần kết quả, không nhìn quá trình! Mấy cái này tạm thời không nói đến, vì sao mà ngươi lại đến đây? Ta là bởi vì theo hẹn với Tương Như Vân của Âm Dương Hòa Hợp Tông mà đến, còn ngươi không phải là thấy phong cảnh nơi này tốt đến đây thưởng hoa đấy chứ? Hắc hắc, Hác huynh tốt nhất là tránh xa ra một chút, đừng quấy ray sự tình đắc ý của ta!
Người này tự đắc nói.
– Ö, ngươi cũng là ước hẹn với Tương Như Vân mà tới đây, vừa khéo tại hạ cũng là như vậy.
Tương Như Vân tuy chỉ là đệ tử đời thứ ba của Âm Dương Hòa Hợp Tông nhưng Âm Dương ma công cũng có chút thành tựu, nếu giao hợp cùng với nàng tư vị khẳng định là dục tiên dục tử.
Hắc hắc, tác phong của đệ tử Âm Dương Hòa Hợp Tông cả ngươi và ta đều biết, xem ra chúng ta hôm nay chỉ có một người có thể được hưởng sự vinh dự đặc biệt này thôi.
Đỗ Minh Uy, ngươi không phải là đối thủ của ta thì tránh đi cho sớm, đừng để phải xấu hổi
Người kia luôn miệng cười lạnh.
– Hác Thành Trọng, tu vi của ngươi bất quá cao hơn ta nửa bậc, ta không tin là ngươi lại có thể làm gì được ta!
“Tiên hạ thủ vi cường, hậu hạ thủ tao ương”, người kia cũng hiểu rất rõ ý của câu này, cũng không thấy hắn có động tác gì, một đôi Kê Trảo Âm Dương Việt (việt trong phủ việt – búa rìu) mang theo khói màu huyết hồng bổ về hướng Hác Thành Trọng.
– Mễ lạp chi châu (hạt gạo), cũng dám tranh sáng với mặt trăng.
Tuy là Kê Trảo Âm Dương Việt của ngươi cũng coi như là một bảo vật, nhưng bằng vào tu vi Huyết Sát thực kinh cả tầng thứ ba cũng không đến của ngươi sử dụng thì có thể phát huy bao nhiêu uy lực của nó mà lại còn muốn cùng ta tranh đoạt, thật sự là không biết sống chết!
Người kia theo lời mà lên, một chiếc cờ đen có hình mặt quỷ toàn thân âm hồn quấn quanh đánh tới Kê Trảo Âm Dương Việt, vừa mới tiếp xúc thì âm hồn quỷ lệ bạo liệt xạ ra như bạch tuộc bao hoàn toàn lấy Kê Trảo Âm Dương Việt. – Không nghĩ tới ngươi đã tu luyện Thị Hồn phiên tới mức bách quỷ hoành hành, hôm nay tính là ta thua thiệt, Kê Trảo Âm Dương Việt của ta không hơn được nó!
Trông thấy uy lực của Thị Hồn phiên, Đỗ Minh Uy bắt đầu chột dại
– Mới thua thiệt một chút đã nghĩ đến chạy, làm gì có chuyện tiện nghi như vậy! Hắc hắc.
Lại một phiên nữa đánh về phía Đỗ Minh Uy, mặt quỷ âm hồn trên là cờ như muốn rời phiên mà ra, trong khi Đỗ Minh Uy còn chưa kịp chạy trốn đã mang hắn hoàn toàn bao trụ lấy.
– Hác Thành Trọng ngươi lại dám đối với ta như vậy, Huyết Sát Tông tuyệt sẽ không bỏ qua cho ngươi!
Đỗ Minh Uy lớn tiếng hét lên, mặt quỷ âm hồn trên Thị Hồn phiên như con đỉa liên tục hút máu từ thân thể của Đỗ Minh Uy, thân thể huyết nhục cao lớn của Đỗ Minh Uy dần dần tiêu đi mà trở nên gầy gò.
– Ngươi đã sắp chết rồi mà còn mạnh miệng, dưới Thị Hồn phiên của ta ngay cả hồn phách cũng không còn, việc hôm nay còn ai biết được? Mà cho dù Huyết Sát Tông các ngươi phát hiện ra thì làm sao? Thị Hồn Tông chúng ta không sợ Huyết Sát Tông các ngươi! Trông thấy Đỗ Minh Uy như vậy, Hác Thành Trong không khỏi đắc ý điên cuồng cười lên.
– Mẹ kiếp, ta có chết cũng không tha cho ngươi!
Đỗ Minh Uy lớn tiếng hét lên, thân thể đột nhiên phát ra quang mang màu huyết hồng bắn về phía Hác Thành Trọng, mới đầu huyết hồng quang còn mỏng manh, khi đến trước mặt Hác Thành Trọng thì đã huyết khí đại thịnh!
Vẻ mặt đắc ý của Hác Thành trọng đột nhiên chuyển thành kinh hãi, lập tức bối rối bỏ chạy, chưa được vài bước đã nghe Đỗ Minh Uy tru lên vài tiếng “Huyết Sát Bạo Liệt quyết”, toàn thân giống như thuốc nổ nổ mạnh giữa không trung, mặt quỷ âm hồn trên Thị Hồn phiên dường như cảm giác được nguy hiểm, hô một tiếng đã biến mất trong phiên.
Sau vụ nổ mạnh, Đỗ Minh Uy toàn thân một mẩu xương cũng không còn, mà Hác Thành Trọng bị ảnh hưởng, ngã xuống đất, khóe miệng ứa máu, thở hồng hộc! Miệng hùng hùng hổ hổ:
Mẹ kiếp, Huyết Sát Tông đích thực là một đám điên, rốt cuộc là ai sáng tạo ra loại công pháp này, sắp chết còn muốn kéo người ta theo bồi táng.
May mà ta đã sớm nhìn mà chạy nhanh, nếu không thì thật sự là hắn đã đắc thủ rồi!
– Ha ha, trước khi chạy ngươi hãy đem khí lực lưu lại để hưởng khoái lạc đi, nếu không sao có thể thỏa ước hẹn với nô gia! Một giọng nữ nhân mềm mại vang lên bên tai Đinh Hạo!
Chuang 28: Chim sẻ ở phía sau 1
Chỉ thấy một nữ nhân xinh đẹp vận váy dài màu lam nhạt xuất hiện trong tầm mắt Đỉnh Hạo.
Làn da diễm lệ như tuyết, sáng bóng nõn nà của nàng thật là khiến cho người ta trông thấy ngay cả hô hấp cũng nhịn không được phải ngừng lại.
Người nữ nhân này từ chỗ Đỗ Minh Uy bạo liệt đi tới, giơ tay phe phẩy Thị Hồn Phiên và Kê Trảo Âm Dương Việt đang cầm trong tay, sắc mặt khẽ mừng liếc một cái rồi thuận tay ném vào trữ vật thủ trạc của mình và sau đó hướng phía Hác Thành Trọng chậm rãi đi đến.
Thấy nàng ném Thị Hồn Phiên của mình vào trữ vật thủ trạc, Hác Thành Trọng đầu tóc bù xù, sắc diện như đưa đám lại càng thêm âm trầm:
Tương Như Vân, ngươi lấy đi Kê Trảo Âm Dương Việt cũng được rồi, sao lại cầm luôn cây Thị Hồn Phiên của bổn nhân là có dụng ý gì?
– Ôi, đều là những kẻ sắp chết cả, hai vật này chính là có giao thì ngươi cũng chẳng mang tới hoàng tuyền địa ngục được.
Thanh âm vẫn dễ nghe như trước, nhưng ngôn từ lại là cay độc như vậy.
– Tương Như Vân ngươi với ta cũng không qua lại, ta còn y theo ước hẹn của ngươi tới đó, hai vật ngươi cầm hãy cầm đi đi, vì sao còn muốn dồn ta vào chỗ chết, đối với ngươi có chỗ nào tốt, nói đi…
Lời còn chưa dứt, Tương Như Vân đã xuất ra một sợi dây thừng toàn thân màu xanh đen hướng về Hác Thành Trọng xoắn tới.
Sợi thừng vừa xuất thủ liền một biến mười, mười biến trăm, trong chớp mắt đã tới trước mặt Hác thành Trọng.
– Ngươi cho rằng ra không biết ngươi đang kéo dài thời gian tận lực trị thương à? Mặc dù cũng không sợ ngươi, nhưng nô gia sợ nhất là phiền toái, hay là sớm một chút tiễn ngươi nằm xuống! Tương Như Vân mặc dù thoạt nhìn không nhanh không chậm, tuy nhiên hạ thủ một điểm cũng không có lưỡng lự.
Cũng ngay khi dây thừng bay đến Hác thành Trọng, y đột nhiên thổ ra một ngụm tiên huyết, toàn thân đột nhiên tràn đầy mười phần tỉnh thần, thân thể mạnh mẽ giật ngược về phía sau vài trượng, may mắn tránh qua sự đeo bám của dây thừng.
Tiếp theo không chút do dự hướng về phía Tương Như Vân vọt tới, tay giơ lên kết xuất một đoàn hắc khí hướng về Tương Như Vân đánh tới, bao trùm trong hắc khí là ba cái huyết khô lâu.
– Là Cửu U Nghịch Hồn thuật của Hồn Luyện Tông, ha ha, xem ra ta chọc ngươi tức giận rồi, nhưng mà sử dụng thuật này mặc dù có thể tạm thời áp chế được thương thế của ngươi, nhưng ngươi chẳng lẽ không biết tu vi của ngươi sẽ bị tụt một bậc không, cảnh giới này của Hồn Luyện Tông cuối cùng ngươi là hoàn toàn không có cơ hội, thế nhưng lại không thừa dịp này dùng thuật chạy trốn, còn dám tiếp tục cùng nô gia tranh đấu, xem ra ngươi thật sự không muốn sống nữa rồi.
Dây thừng màu xanh đen đột nhiên đổi hướng, quay sang quấn lấy đầu lâu!
– Tương Như Vân, Thị Hồn Phiên này là do ta tịch luyện trăm năm, ở trong tay ngươi cũng chẳng thể phát huy bao nhiêu uy lực, ngươi cần gì phải khổ khổ so sánh, đuổi tận giết tuyệt, chỉ cần ngươi đưa lá cờ này cho ta, ta cam đoan bỏ qua chuyện hôm nay, ngày sau tuyệt không trả thù!
Tuy nói thế, ba cái huyết khô lâu ở thắt lưng vẫn hướng phía dây thừng đánh tới.
– Hác Thành Trọng, ta vốn nghĩ ngươi thông minh, bất quá hôm nay thấy cũng chỉ có thế, ta trước chế trụ ngươi, sau dùng Âm Dương ma công biến ngươi thành xác khô, còn sợ không tìm thấy phương pháp sử dụng Thị Hồn Phiên sao, đến lúc đó ta công lực tiến nhanh, có thể tham gia Hồn Luyện Tông hội rồi, chẳng phải tốt sao, buồn cười ngươi thông minh một đời, lại nhất thời hồ đồ! Dây thừng màu xanh đen lần nữa biến hoá, từ trăm thành ngàn, một nửa đánh nhau với khô lâu, còn nửa kia hướng Hác Thành Trọng tiến tới.
Hác Thành Trọng không kịp phản ứng liền bị trói lại, trong khoảnh khắc bị bó như một đòn bánh tét.
Sau một khắc Tương Như Vân đã phi thân mà đến, ngồi trên người Hác Thành Trọng, chỉ lát sau toàn thân đã lộ ra nét đẹp tại vùng bí ẩn, ngồi trên thân người Hác Thành Trọng bắt đầu ngọ nguậy mãnh liệt.
Hác Thành Trọng phát ra những tiếng thở dốc tựa như thống khổ lại tựa như khoan khoái, Đinh Hạo nhìn cảm thấy thật kích thích, như thế nào cũng không nghĩ mình lần đầu rình coi thế này lại nhìn thấy trường hợp như vậy, càng cổ quái chính là ác nữ thượng nam!
Lúc này Hác Thành Trọng thở dốc phát ra thanh âm càng kịch liệt, thân thể mặc dù bị trói còn đang cực lực giãy dụa, chỉ là Tương Như Vân đã chế trụ hoàn toàn trên người y.
Hác Thành Trọng giãy dụa càng lúc càng vô lực, chính lúc Tương Như Vân nghĩ đến Hác Thành Trọng đã hoàn toàn không có năng lực phản kháng, thì một cỗ khói đen lẫn với máu tươi từ miệng hắn phun ra hướng Tương Như Vân phóng tới.
Đang nhắm hai mắt hưởng thụ, Tương Như Vân hoàn toàn không nghĩ tới hắn lại còn có khả năng như vậy, ngực bất ngờ đã bị đánh một đòn chính diện.
Chương 29: Chim sẻ ở phía sau 2
Mà lúc này Hác Thành Trọng như hồi quang phản chiếu cực lực giãy dụa đứng lên, lại đặt Tương Như Vân nằm ở dưới, cũng ngay khi muốn nhân cơ hội chạy trốn (thì) đột nhiên cảm giác không tốt.
Một cơn đau nhức mãnh liệt từ sau lưng truyền đến, một thanh cự kiếm màu đen xé đứt dây thừng màu xanh đen quấn trên người, trực tiếp xuyên thấu cơ thể y.
Kiếm này tốc độ không dừng, đâm qua bụng Tương Như Vân ở phía dưới một lỗ to mới dừng lại, đây chính là ý thức cuối cùng của y trước khi chết.
Đỉnh Hạo rốt cục tại lúc thời cơ tốt nhất đã ra tay, vốn đang lo lắng Nghịch Thiên Ma Kiếm có thể chém đứt dây thừng màu xanh đen hay không, nhưng bây giờ đối với sự sắc bén của Nghịch Thiên Ma Kiếm càng tin tưởng hơn, dưới Nghịch Thiên Ma Kiếm thân thể Hác Thành Trọng và ngay cả dây thừng xanh đen đều như cuộn giấy mỏng, vừa mới chạm đã rách tan.
Hác Thành Trọng bị Nghịch Thiên Ma Kiếm trực tiếp xuyên qua mà chết, mà bụng Tương Như Vân cũng đã bị đâm một lỗ lớn, chỉ là bị trọng thương chưa chết.
Rút Nghịch Thiên Ma Kiếm ra, Đinh Hạo tung một cước đá bay thi thể Hác Thành Trọng rồi triệu hoán Bát Sí Tử Mãng ra nuốt chửng thi thể y vào bụng.
– Bát Sí Tử Mãng! tiểu huynh đệ lại có dị vật này, xem tiểu huynh đệ khẩn trương, chẳng biết đến từ tông phái nào ở Đoạn Hồn sơn, nô gia là Am Dương Hợp Hòa Tông tam đại đệ tử Tương Như Vân, người này vừa mới cường bạo cưỡng bức nô gia, may mắn tiểu huynh đệ cứu giúp, thật cảm kích vô cùng, chỉ là ta có thương tích trong người, không tiện báo đáp, vì thế tạm biệt!
Vừa mới chứng kiến hết tác phong hành sự của Đỉnh Hạo, Tương Như Vân đã biết hắn chẳng những tâm ngoan thủ lạt, từ hành vi hủy thi diệt tích cũng biết là kẻ làm việc kín kẽ vô cùng, quyết không phải loại lương thiện.
Thấy tu vi của Đinh Hạo chỉ là Khai Quang sơ kỳ, bình thường bản thân nàng sẽ không sợ hắn, chỉ là bây giờ thân thụ trọng thương mà pháp bảo Mặc Lục Thừng Tác đã bị kiếm chém đứt nên càng thiếu tự tin, muốn khéo léo tìm cơ hội sớm chạy đi!
Cưỡi trên tiểu Bát Sí Tử Măng phía sau Tương Như Vân hai trượng, Đinh Hạo khẽ cười một tiếng:
– Tiểu đệ vừa gia nhập Tông môn, đối với rất nhiều quy củ của Đoạn Hồn sơn cũng không hiểu nhiều lắm, chẳng biết tỷ tỷ có thể hay không giải đáp một hai điều?
Nhân tiện nói chuyện một hồi, Tương Như Vân đã dùng bí pháp đem cái lỗ to trên thân thể tu bổ lành lặn như trước.
Nhìn tiểu Bát Sí Tử Mãng phía sau, Tương Như Vân thản nhiên cười, phẳng phất như là không có thương thế gì, quay về Đỉnh Hạo nói: – Không biết tiểu huynh đệ có gì nghi hoặc, tỷ tỷ nếu biết, nhất định giải đáp tường tận cho ngươi.
– Tiểu đệ vừa mới nghe được tỷ tỷ nói cái gì Hồn Luyện Tông Hội, tiểu đệ đối với điều này tò mò dị thường, chẳng biết tỷ tỷ có thể nói rõ hay không?
– Nguyên lai là chuyện này, tỷ tỷ quả thật có biết một hai điều, Hồn Luyện Tông Hội cách 50 năm tổ chức một lần, do môn phái tu ma lớn nhất của Đoạn Hồn Sơn là Luyện Ngục Ma Tông khởi phát, tất cả các môn phái tu ma trên Đoạn Hồn Sơn đều có thể phái đệ tử tham gia, chỉ là đại hội này chỉ nhằm vào những đệ tử tu ma trẻ tuổi, bởi vậy chỉ có đệ tử tu vi dưới Nguyên Anh Kỳ và trên Dung Hợp Kỳ mới có tư cách tham dự.
Mỗi tông phái tại Đoạn Hồn sơn đều có 20 đệ tử tham dự báo danh.
Luyện Ngục Ma Tông sẽ từ những vật phẩm tiến cống cho tông phái trăm năm một lần lấy ra vài loại làm phần thưởng cho người còn sống sót! Sân đấu sẽ do Luyện Ngục Ma Tông sắp xếp, trong đó không có quy tắc gì cả, nếu trong một năm mà có thể còn sống thì ngươi chính là người chiến thắng.
Tương Như Vân chậm rãi nói.
– Ừm, lại có việc này nữa, có điểm thú vị.
Ồ, đã vậy thì để tránh đêm dài lắm mộng, tiểu đệ sẽ tiễn tỷ tỷ và Hác Thành Trọng đồng thời cùng nằm xuống.
Đỉnh Hạo vừa mới còn hòa ngôn duyệt sắc, ngay lúc nói trở mặt liền trở mặt luôn.
Hắn dùng Hàn Phách quyết thúc dục Nghịch Thiên Ma Kiếm hướng tới Tương Như Vân chém tới một kiếm, Tương Như Vân thần sắc biến đổi, cấp tốc lùi lại, trong miệng lại truyền ra lời nói: – Đệ đệt Vì sao lại tâm ngoan thủ lạt như vậy? Tỷ tỷ đối đãi với ngươi như thế, ngươi có thể nào hạ độc thủ sao? Nếu buông tha cho tỷ, tỷ nguyện ý dùng Âm Dương ma công để ngươi say mê đến chất.
Tương Như Vân tự biết mình bị thương nặng, lại bị mất đi pháp bảo, chống lại Đình Hạo thì chỉ có duy nhất một con đường là chết, chỉ có lợi dụng sắc tâm của nam tử, dựa vào bí quyết Âm Dương ma công mới có thể có chút khả năng thủ thắng.
Chương 30: Chim sẻ ở phía sau 3
Chuang 31: Tông môn hất hạnh 1
Đinh Hạo hừ lạnh một tiếng:
– Thân hoa tàn liễu dại, cũng xứng được ta ân sủng sao?
Lợi dụng tốc độ của Nghịch Thiên Ma Kiếm, trong khoảnh khắc Bát Sí Tử Mãng đã vượt lên hướng Tương Như Vân đuổi tới.
Bát Sí Tử Mãng tính tình tàn bạo, cực kì hiếu sát, lại thêm thân mang kịch độc.
Trong mắt của nó, ngoại trừ Đỉnh Hạo, những người khác đều là thức ăn.
Tương Như Vân cũng biết vật ấy rất hung tàn, đối diện nó trái ngược so với đối diện Đinh Hạo, càng thêm e ngại!
Phía trước là sói, phía sau là hổ, Tương Như Vân nhanh như chớp chạy qua trái nhưng không phát hiện một đạo quang mang đánh tới liên cảm giác bản thân động đậy không được.
Đó là do Đỉnh Hạo đã sử ra Phược Linh quyết, lúc thân thể của nàng cử động được thì bị Bát Sí Tử Mãng hoàn toàn khỏa trụ (đè lên).
Đúng là sông núi đổi dời, mới đây nàng còn khỏa trụ Hác Thành Trọng làm cái chuyện hoan hảo hấp thu kia, giờ đây ngược lại bị Bát Sí Tử Mãng của Đinh Hạo khỏa trụ.
Thời cơ tốt như vậy, Đinh Hạo nếu không biết làm như thế nào vậy chẳng phải là hắn nữa.
Đinh Hạo đi tới trước mặt Tương Như Vân, hai tay áp lên Thiên Linh cái của nàng rồi điên cuồng vận chuyển Vô Cực ma công thôn tính chân nguyên để tỉnh hóa.
Tương Như Vân vừa mới hấp thu nửa thân công lực của Hác Thành Trọng, bây giờ lại bị người khác nuốt chửng, thật đáng buồn cười thay!
Âm Dương ma công và Vô Cực ma công có chút qi dạng khác biệt, chỉ là Âm Dương ma công muốn tu luyện cần phải thông qua việc nam nữ giao hợp, hơn nữa luyện công phu này đối với thân thể của tu luyện giả cũng không như ý muốn, bởi vậy hấp thu chân nguyên của người khác cũng không được 100%, cho dù hấp thu được cũng là hỗn tạp bất tề, đối với thân thể nguy hại rất lớn, nhiều lúc gặp phản phệ thì rất nguy hiểm, đối với sự đề thăng lên cảnh giới tu chân giả hậu kỳ cực kì bất lợi hơn, cùng Vô Cực ma công so sánh thật là trời đất cách biệt.
Nhưng nam nữ song tu thì không nguy hiểm, môn nhân Âm Dương Hợp Hòa Tông đều chọn dùng phưong pháp nam nữ song tu, nhưng cứ như vậy công lực đề thăng càng thêm chậm, cùng Vô Cực ma công so sánh còn xa mới kịp bì.
Tương Như Vân vừa đem Hác Thành Trọng ra “hấp” thành sống dở chết dở.
Chân nguyên trong thân thể Hác Thành Trọng vừa sắp hấp thu tiêu hoá, hóa ra lại là tiện nghỉ cho Đỉnh Hạo, bị hắn thôn tính sạch sẽ… chỉ có hơn một thời thần mà Đinh Hạo đã hấp thụ Tương Như Vân thành xác khô.
Đỉnh Hạo cảm thấy công lực toàn thân căng tràn, nhưng lúc này cũng là lúc nguy hiểm nhất, nếu như không thể hoàn toàn lấy tỉnh bỏ thô kịp thời thì rất dễ bị tẩu hoả nhập ma.
Vứt thi thể Tương Như Vân cho Bát Sí Tử Mãng nuốt chửng, sau đó hắn lại đem trữ vật thủ trạc của ba người thu vào giới chỉ của mình.
Sau khi cẩn thận tra xét xung quanh một lượt, xác nhận không còn lưu lại dấu vết gì hắn mới ngự Nghịch Thiên Ma Kiếm hướng về hướng hàn đầm phá không mà đi.
Sau khi đến bí động ở đáy hàn đàm, Đinh Hạo lập tức ngồi xếp bằng, toàn lực vận chuyển Vô Cực ma công.
Tu vi hai kể mà Đỉnh Hạo vừa thôn phệ đều là Khai Quang hậu kỳ, tuy chỉ hấp thu được một phần mười chân nguyên tỉnh hóa nhưng hắn cũng cảm nhận được chúng lớn vô cùng, trong lòng không nén nổi cảm thán, nguyên lai cùng cảnh giới nhưng vì không cùng cấp độ mà khoảng chênh lệch lại to lớn đến thế.
So với trước kia khi hấp thụ nội đan của Bát Sí Tử Mãng thì cảm giác có chút không giống, tuy năng lượng nội đan của Bát Sí Tử Mãng cường đại phi thường nhưng dù sao cũng chỉ là dị vật tu luyện mà thành, so với chân nguyên bổn mệnh của tu chân giả khác biệt rất lớn, chẳng những tốc độ hấp thụ nội đan chậm mà công hiệu lại càng nhỏ, nhưng cho dù như thế thì cũng đã cho Đinh Hạo thu được lợi ích rất lớn rồi.
Nhưng hai người kia đều là người trong ma đạo, mặc dù công pháp không giống với Vô Cực ma công nhưng về bản chất chân nguyên lại giống nhau, ban đầu khi Đinh Hạo hấp thụ chỉ cần làm một quá trình tinh lọc là xong, tốc độ đương nhiên nhanh hơn rất nhiều, chỗ tốt lại càng lớn hơn.
Chỉ nửa tháng thời gian Đinh Hạo đã đem chân nguyên hai người đó tỉnh hóa hấp thụ xong, hiện tại hắn đã đạt tới Khai Quang hậu kì.
Lúc này mới bắt đầu xem xét chiến lợi phẩm bản thân đoạt được, Đỉnh Hạo đem trữ vật thủ trạc và túi trữ vật của ba người đổ ra một lượt mà thấy cảm khái cho đệ tử của của Vô Cực Ma Tông.
Ba người dù đều chỉ là đệ tử đời thứ ba của các tông nhưng đồ vật tu luyện trên người cũng thật phong phú, trước tiên không nói tài liệu công pháp cơ bản đều không ít mà trên thân mỗi người còn có vài khối trung phẩm tỉnh thạch dùng cho tu luyện, cái này cũng chưa tính, xem ra mấy pháp bảo mang theo trên mình ba người cũng đều không tồi.
Chuang 31: Tông môn hất hạnh 1
Quả nhiên là lắm tiền nhiều của a, thật là người với người đem ra so sánh thật bất công, trong khi đệ tử đời thứ ba của Vô Cực Ma Tông, đừng nói xứng mang theo pháp bảo mà ngay cả vài khối hạ phẩm tỉnh thạch để tu luyện cũng không có, một thanh phi kiếm bình thường nhất chính là toàn bộ trang bị sử dụng của họ.
Mấy tông này vẫn còn như thế thì Luyện Ngục Ma Tông cực mạnh kia giàu có đến mức nào có thể tưởng tượng được.
Hơn nữa đệ tử của Vô Cực Ma Tông do ngộ luyện công pháp nên tu luyện vốn rất chậm, cứ như vậy cho đến hôm nay rơi vào tình cảnh khốn khổ thật sự không ngoài dự liệu.
Mấy thứ tài liệu cơ sở Đỉnh Hạo còn thiếu vừa hay đều có trên thân ba người kia.
Cảnh giới trước mắt của hắn cũng có thể tu luyện vài dạng vật phẩm, pháp quyết cũng đã kiểm lấy vài môn thực dụng để tu luyện.
Làm xong chút việc này không ngờ hơn nửa năm thời gian đã trôi qua, lúc này công pháp của Đỉnh Hạo đại tiến, tin rằng trong hàng đệ tử đời thứ ba của Vô Cực Ma Tông sẽ không có đối thủ, cho dù Trương Lợi cũng có tiến bộ lớn thì Đinh Hạo cũng tin chắc có thể giết chết hắn trong trận đấu!
Sau khi xuất quan, Đinh Hạo trước tiên đi tới chỗ ở của Trần Lĩnh bái kiến, thấy lão vắng mặt, chắc là đang bế quan chưa ra.
Khi hắn nghe ba kẻ kia nói về Hồn Luyện Tông Hội thì cảm thấy đại hứng thú, mặc dù loại đại hội này tràn ngập nguy hiểm nhưng cũng đầy kì ngộ.
Nếu có thể bắt được vài người để hấp thụ thì bản thân sẽ có thể đột phá lần nữa rất nhanh, chỉ là trước mắt hắn còn chưa đạt tới Dung Hợp kì thế nên không có tư cách tham dự lần này.
Xem ra cơ hội cũng không có chờ người, mặc dù hiểu được cảnh giới tu luyện của mình đề thăng đã rất nhanh nhưng dù sao cũng nhập môn quá muộn, bỏ lỡ cơ hội lần này thì phải chờ tới năm mươi năm nữa, còn phải nỗ lực… bất đắc dĩ đành phải liều lĩnh lại đi tìm mấy người để hấp thụ.
Đệ tử đời thứ ba của Vô Cực Ma Tông cho dù hấp thụ thì tác dụng cũng không lớn, xem ra đành phải tìm kiếm mấy người đệ tử đời thứ hai thực lực yếu.
Nhưng nếu tại bổn tông mà làm việc này mà hắn lại có tiến bộ lớn như thế sẽ khó tránh khỏi làm cho người ta sinh nghi, khả năng bị phát hiện cũng khá cao.
Đem ý nghĩ dụ hoặc dìm xuống, Đỉnh Hạo thấy phải xem xét tình huống cụ thể của Hồn Luyện Tông Hội mới quyết định làm gì.
Ngoại trừ sư phụ Trần Lĩnh, Đinh Hạo tại Vô Cực Ma Tông cũng chỉ biết vị sư huynh ở Tàng thư phòng.
Sau khi tới hắn quả nhiên thấy vị sư huynh kia vẫn ở đó, con mắt khép hờ nửa ngủ nửa thức.
Thấy Đinh Hạo tiến đến, sau khi ngẩng đầu nhìn lướt qua y liền dị thường kinh ngạc: – Sư đệ, mấy năm không gặp a, lần gặp trước chính là thời điểm đệ mới vừa nhập môn, không nghĩ đến bây giờ ta lại nhìn không ra đệ rốt cuộc đạt tới cảnh giới nào, chẳng lẽ việc tu luyện của đệ bay nhanh như phi kiếm! Thật sự là kể khác khó có thể tưởng tượng ra! Điều này… cái kia… ta lần trước đường như giúp đệ giải đáp không ít nghỉ hoặc, sư đệ lúc trước nói sau này sẽ báo đáo ta, đừng quên nha!
– Đinh Hạo trong lòng không khỏi thầm buồn cười, lúc trước hắn vì mấy lời nói tốt của mình thì bảo không cần báo đáp, bây giờ thấy mình phát đạt rồi nên nhắc lại… Bất quá Đỉnh Hạo cũng không phải là người nhỏ mọn, thuận tay móc ra vài khối trung phẩm tỉnh thạch đưa ra.
– Sư đệ sao dám quên ân tình đề bạt của sư huynh lúc trước, đây là sư đệ ngẫu nhiên có được mấy khối tỉnh thạch, mong sư huynh vui lòng nhận cho mới tốt, nói ra thật xấu hổ, đàm đạo với nhau nhiều lần mà Đinh Hạo còn chưa biết sư huynh xưng hô thế nào? Mong sư huynh cho biết.
Y vốn cũng chỉ là tùy tiện nói mà thôi, không thật sự hi vọng Đinh Hạo có thể xuất ra cái gì cho hắn, tông nhân Ma môn đều là tự tư tự lợi, nếu không có vướng víu lợi ích gì thì quyết sẽ không dễ dàng đem vật phẩm quý mà cấp cho người khác như vậy, mặc dù bản thân y từng vì Đinh Hạo mà giải đáp qua một chút về tình hình tông phái trên Đoạn Hồn Sơn, nhưng cũng chỉ là kiến thức phổ thông người người đều biết a.
Có lợi không lấy không phải tác phong làm việc của người trong ma môn, sau khi đem mọi thứ thu hết vào trong túi trữ vật, người này cười, sắc mặt càng thêm sáng lạn:
– Đinh sư đệ khách khí rồi, sư huynh họ Hồ tên Thạc, theo sư phụ Trình Nguyên.
Đáng tiếc 30 năm trước, lúc gia sư xuất ngoại để sưu tầm tài liệu luyện khí đã bị người Hắc Ma Tông phát hiện trên người hắn mang lông vũ của Chậm điểu (Chậm: một loài chim độc) và bị giết chết bên ngoài, từ đó ta vẫn đợi tại Vô Cực Ma Tông, không ra ngoài sơn môn nữa!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










