[Dịch] Vô Cực Ma Đạo
Tập 158 : Gặt hái mỹ nhân 2 (c1571-c1580)
❮ sautiếp ❯Chương 1571: Gặt hái mỹ nhân 2
Chuang 1572: Cười trên nỗi đau của người khác 1
Chuang 1573: Cười trên nỗi đau của người khác 2
Chuang 1574: Cười trên nỗi đau của người khác 3
Chuang 1575: Co đầu rút cổ không ra 1
Chuang 1576: Co đầu rút cổ không ra 2
Gật đầu, tâm tình của Lê Sơn lão mẫu Phan Thu Điệp tốt hơn một chút, sau khi suy nghĩ về nó, nàng một lần nữa nở một nụ cười và nói một cách thờ ơ: “Đúng vậy.”
Tiếng xé gió vang lên từ phía nam xa xôi, đợi đến khi Đỉnh Hạo kéo Lạc Hải Dao ngượng ngùng nọ bước đến bên cạnh đám đông, mấy luồng cương khí ác liệt quét đến, một vài người dần xuất hiện ở phía nam.
Đằng trước nhất là một người khí thế bất phàm, khuôn mặt âm trắc, dưới cằm lơ thơ một vài sợi râu màu xám, cao quan tóc búi, tu vi Độ Kiếp trung kỳ, trên người mặc phục sức của tông chủ Tử Tịch Hải, hắn chắc hẳn là tông chủ Hoắc Sơn Minh của Tử Tịch Hải.
Ở phía sau hắn là năm người đứng thành một hàng, trong đó có một Tán Ma tứ kiếp và Tán Ma tam kiếp, một cao thủ Độ Kiếp trung kỳ và hai cao thủ Hợp Thể hậu kỳ.
Tất cả bọn họ đều nhìn Đỉnh Hạo bằng vẻ mặt âm u.
“Tại sao bây giờ Hoắc tông chủ mới thong dong đến muộn? Chẳng phải ngày hôm qua chúng ta đã đồng ý gặp nhau để bàn bạc chuyện hợp tác với nhau sao.” Cốc chủ Ứng Thải San của Phong Nguyệt Cốc mỉm cười, nàng bước lên phía trước, hơi hành lễ và nói.
Hoắc Sơn Minh nọ không hề đáp lễ, hắn nhìn đám người Đỉnh Hạo bằng vẻ mặt lạnh lùng, khi ánh mắt hắn lướt qua Độc Long Thân Đồ Dã, sát ý ở trong ánh mắt gã lộ rõ.
Khi nhìn Đinh Hạo thì hắn hơi ngạc nhiên, cẩn thận đánh giá một chút rồi lập tức tránh né.
Cuối cùng, ánh mắt của Hoắc Sơn Minh lại một lần nữa đặt trên người Ứng Thải San, hắn điềm nhiên nói: “Tử Tịch Hải chúng ta chẳng phải đã phái Ma Ưng Tào Khâu Hán đến đây để thảo luận trước rồi sao, với thân phận Ma Ưng của hắn, hoàn toàn có thể thay thế bản tông quyết định bất cứ chuyện gì, trên đường ta có một vài việc trì hoãn nên mới đến muộn một bước!”
Mặc dù lời nói của người này bình thắn, thế nhưng trong câu nói ấy lại như có một sự kiêu căng cách người ngàn dặm.
Hai má không thịt, xem ra là hạng người bạc tình bạc nghĩa.
“Giờ cái giá của Hoắc huynh càng ngày càng lớn, một chuyện quan trọng như vậy, lại có thể bị người khác thay thế, thực sự là không thể nào nói nổi.
Mặc dù tu vi của Ma Ưng bất phàm, cũng được coi là nhân vật số một trong Tử Tịch Hải các ngươi, nhưng người cầm quyền thực sự vẫn là ngươi.
Ta và Ứng Thải San, thân là người đứng đầu một phương còn đích thân đến đây, tại sao chỉ có Hoắc huynh vẫn cứ bận rộn nhiều chuyện thế?” Cung chủ Điền Cực Quang của Chân Ma Cung khịt mũi và nói một cách lạnh lùng.
Cười một tiếng, Hoắc Sơn Minh lắc đầu, dửng dưng nói: “Đã lâu không gặp, Điền cung chủ vẫn người chân thật nói lời thẳng thắn như vậy.
Nguyên do lần này ta đến muộn quả thực là trên đường có một vài chuyện chậm trễ, Điền cung chủ đừng xa cách, ta ở đây nhận lỗi với ngươi trước!”
Dù miệng hắn nói nhận lỗi, nhưng điệu bộ của Hoắc Sơn Minh này lại không có bất cứ ý tứ nói xin lỗi nào, như thể đây là một vấn đề tất nhiên, dường như hắn định xóa bo mọi chuyện chỉ bằng một câu nói.
“Nhận lỗi thì nên có dáng vẻ của người nhận lỗi, sao ta nhìn ngang nhìn dọc gì cũng không thấy thấy vị Hoắc tông chủ này có thái độ nhận lỗi gì cả thế, Hải Dao, ngươi nghĩ sao?”
Ngay lúc này, Đỉnh Hạo “a” một tiếng, dáng vẻ của hắn trông như đang giả vờ như thì thầm với một mình Lạc Hải Dao bên cạnh, nhưng giọng điệu đó thì âm dương quái khí, cao ngạo vô cùng, ngay cả người điếc cũng có thể nghe thấy.
Nếu là một nơi khác, một người khác hỏi thế, Lạc Hải Dao tất nhiên không dám đạp lên mặt mũi Hoắc Sơn Minh, bởi vì không chỉ bản thân Hoắc Sơn Minh hung ác tàn độc, tính cách người này còn vô cùng lòng dạ hẹp hòi có thù tất báo.
Nếu ai mích lòng hắn, người này tất nhiên sẽ trả thù, bởi vậy tại Nam đại lục, về cơ bản có rất ít người dám đứng trước mặt và làm nhục hắn.
Tuy nhiên, tại thời điểm này, người bên cạnh hỏi nàng lại là Đinh Hạo.
Ma Mi Lạc Hải Dao suy nghĩ một lúc và sau đó nói bằng cùng một giọng nói “nhỏ” rõ lớn: “Đúng thế, ta cũng không thấy được ở hắn bất kỳ sự chân thành nào, e rằng bản thân hắn cũng không cho rằng mình sai, có điều đang giả vờ giả vịt mà thôi!”
“Tiện tỳ muốn chết, nơi này không có chỗ cho ngươi nói chuyện!” Đằng sau Hoắc Sơn Minh, những Tán Ma tu vi cao thâm và cao thủ Độ Kiếp kỳ đó, mặc dù khuôn mặt của bọn họ đều có vẻ giận, nhưng không hề mở miệng nói lời nào.
Thế nhưng, một môn đồ Hợp Thể hậu kỳ của Tử Tịch Hải trong số đó, không biết là ngang ngược quen rồi hay là tính tình vốn hung hăng, vừa nghe thấy những lời Lạc Hải Dao nói, hắn ngay lập tức quát lớn và đưa tay ra, một sợi xích sắt màu xanh lá nhạt đánh về phía Ma Mi Lạc Hải Dao như thể một con rắn linh hoạt.
Chuang 1572: Cười trên nỗi đau của người khác 1
Xích sắt màu xanh lá nhạt tỏa ra hào quang màu xanh lục bóng loáng khi di chuyển, trông nó giống như một con quái xà trườn bò khi bơi trong không trung.
Thấy sợi dây xích sắp đến gần Ma Mi Lạc Hải Dao, không một ai trong số đám người đứng phía bên này lộ vẻ hoảng sợ, ngay cả người bị tấn công là Lạc Hải Dao.
Nàng vẫn nở nụ cười tươi, có điều cánh tay khoác trên tay Đinh Hạo lại siết chặt mà thôi.
Ngay trong lúc sợi dây xích uốn lượn trườn đến, khi nó sắp đâm vào trán Lạc Hải Dao, cánh tay phải trống rỗng của Đinh Hạo bỗng nhiên đưa ra như tia chớp, thoáng cái đã tóm được sợi xích sắt đó.
Dây xích sắt vốn vô cùng linh hoạt lập lòe hào quang màu xanh nhạt và âm u miễn cưỡng lù lù dừng lại ngay trước mặt Lạc Hải Dao, giống như thể một con quái xà bị cái đỉnh đâm vào bảy tấc, không thể nhúc nhích.
Hừ một tiếng lạnh lùng, một chùm điện mang màu đen bắn mạnh ra, dọc theo sợi dây sắt màu xanh sáng bóng, vọt thẳng về phía kẻ đang nắm lấy đầu còn lại của sợi xích.
Điện mang đen nhánh đó vô cùng nhanh, vừa bắn ra đã đánh đến trước mặt người kia trong thoáng chốc, sát khí sắc bén ẩn chứa bên trong khiến biểu cảm của mấy người Tử Tịch Hải thay đổi.
Bên phía Tử Tịch Hải, ngay từ đầu chỉ có Tán Ma tứ kiếp vốn cúi đầu không biết nghĩ gì, sau lại, người này nhìn thấy điện mang nọ thoáng cái đánh về phía người bên mình, lúc này bàn tay hắn mới xòe ra, một chùm ánh sáng màu nâu đen bắn ra từ lòng bàn tay và đột nhiên rơi xuống sợi dây sắt.
Chỉ nghe một tiếng “leng keng” vang vọng, điện mang màu đen của Đỉnh Hạo va chạm với quang mang màu nâu đó rồi cả hai đồng thời tiêu tán.
Ngay tại lúc đó, Đinh Hạo, người cầm sợi dây sắt, vừa cười vừa kéo mạnh.
Cao thủ Hợp Thể hậu kỳ nắm chặt dây sắt của Tử Tịch Hải loạng choạng trong hư không, bất giác bị sức mạnh lớn lao kéo về phía trước.
Sau đó, không đợi hắn biểu thị điều gì đó, dây sắt dường như làm phản, ngược lại cuốn lấy hắn như chớp giật.
Vào khoảnh khắc Đỉnh Hạo buông tay, người này giống như trúng một đòn cực mạnh, lồng ngực nghẹn lại, nôn ra một ngụm máu, kể này chật vật bị dây sắt quấn quanh và đẩy lùi về phía Tử Tịch Hải.
“Ngươi là cái thá gì, một kẻ như ngươi sao có thể mở miệng làm nhục nữ nhân của bản tông!” Đinh Hạo quát lớn với giọng điệu không mặn không nhạt, sau đó, hắn dù bận vẫn ung dung ôm lấy Lạc Hải Dao.
Ma Mi Lạc Hải Dao trong lòng vui vẻ, khuôn mặt ửng đỏ, trông có vẻ vui mừng khôn xiết.
Cao thủ Hợp Thể hậu kỳ bên phía Tử Tịch Hải nôn ra máu và lui ra đằng sau khi nhận một đòn của Đỉnh Hạo.
Hoắc Sơn Minh ban đầu vô cùng hờ hững, giờ thì khuôn mặt hắn như bị kẻ khác đạp lên, bị nhuộm một lớp màu xám nhạt, khuôn mặt âm trắc càng thêm xấu xa.
“Đinh tông chủ, mặc dù môn nhân trong môn hạ của ta hành động không được thỏa đáng, nhưng hình như ra tay hơi ác quá rồi đấy, nhỉ?” Nhìn chằm chằm Đỉnh Hạo, Hoắc Sơn Minh âm trầm nói.
“Ồ, thế sao? Ta thì không thấy bất cứ điểm nào không phù hợp hết, trước mặt ta mà người này vẫn dám tấn công nữ nhân của ta, ta không khiến hắn chết ngay tại chỗ đã là nể mặt Tử Tịch Hải các ngươi rồi, lẽ nào ngươi còn thấy bất mãn trong lòng?” Đinh Hạo cười, nói một cách thờ ơ như không có việc gì, giọng điệu thong dong bình tĩnh khó mà miêu tả thành lời.
Khuôn mặt của Hoắc Sơn Minh càng âm u hơn, hai mắt hắn liếc nhìn đám người bên phía Đinh Hạo giống như rắn độc, sau đó hắn mới nói với Đỉnh Hạo: “Đây là cách các ngươi đối xử với đồng minh của mình sao?”
Phóng khoáng nhún vai, Đỉnh Hạo mở miệng cười với dáng vẻ tự tin: “Chuyện này ra chuyện đó, hợp tác là hợp tác.
Khi hắn vừa ra tay, sao không thấy ngươi lên tiếng can ngăn, giờ bị trọng thương lại nói thì có vẻ hơi muộn rồi đấy.
Thật có lỗi, nếu trong lòng Hoắc tông chủ thấy bực tức, vậy bản tông nhận lỗi với Hoắc tông chủ, vẫn mong Hoắc tông chủ đừng nên trách ta!” Có thể nói rằng câu xin lỗi Đinh Hạo nói lúc này đây, hoàn toàn giống với lời xin lỗi Hoắc Sơn Minh nói vừa nãy, đến cả một đồng một xu chân thành cũng không có, ngược lại là còn cười đùa cợt nhả hơn cả Hoắc Sơn Minh khi nãy.
“Pfft pfft!”
Nhìn thấy dáng vẻ này của Đỉnh Hạo, Ma Mi Lạc Hải Dao bên cạnh nũng niu nguýt Đỉnh Hạo một cái rồi cuối cùng không thể không cười khẽ thành tiếng.
Hai người Điền Cực Quang và Địa Ma Chu Kỳ của Chân Ma Cung bên đó cũng nhoẻn miệng cười, lộ ra vẻ cười trên nỗi đau của người khác.
Khoanh tay trước ngực, bọn họ vui tươi hớn hở nhìn Đỉnh Hạo đứng đó làm bộ làm tịch.
“Đinh tông chủ, ngươi đừng thái quá!” Thấy Đỉnh Hạo học giống như đúc dáng điệu của bản thân, Hoắc Sơn Minh sắp nổ tung vì tức giận.
Nếu không phải vì mục đích khác, e rằng hắn đã ra tay ngay thời điểm này.
Chuang 1573: Cười trên nỗi đau của người khác 2
Ha ha cười một lúc lâu, sau tiếng cười đó, biểu cảm của Đỉnh Hạo chỉ còn lạnh lẽo, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm vào Hoắc Sơn Minh, âm trầm nói: “Mặc dù thực lực của Tử Tịch Hải các ngươi khá mạnh, nhưng cũng chẳng đáng là gì trong mắt bản nhân, ta đã dám tru sát mấy trăm người của Tịnh Minh Tông bằng Thiên Tuyệt Độc Tán thì không sợ gì uy hiếp của ke khác.
Vẫn là câu nói kia, hợp tác là hợp tác, ngầm tranh đấu là ngầm tranh đấu, dám đụng vào nữ nhân của ta ngay trước mặt ta, bất kể đó là ai, ta sẽ khiến kẻ đó chịu không nổi, gánh không xong!”
Câu nói này của Đỉnh Hạo như chặt đỉnh chém sắt, chỉ có bễ nghễ thiên hạ và hào khí không sợ hãi bất cứ điều gì ngút trời, khiến Ma Mi Lạc Hải Dao vẫn luôn đứng sát cạnh hắn hoa mắt thần mê, tâm hồn thiếu nữ gần như đã lạc lối.
Nếu không phải nàng cắn chặt đôi môi anh đào mỏng manh của mình, Ma Mi Lạc Hải Dao e là đã vô tình trầm luân trong đó.
Một bên khác, Ứng Thải San nọ cũng thầm gật đầu, khẽ nói với Lê Sơn lão mẫu Phàn Thu Điệp, người cũng đang có vẻ tán thưởng, nàng rằng: “Dù cho Dao Nhi thua cũng không chịu thiệt, nếu ta và ngươi trẻ tuổi hơn một chút, e là trực tiếp đối phó với hắn cũng chưa chắc có thể khóa được hắn.
Tuy nhiên, có ve như sau này Dao Nhi đi theo hắn, dù thể xác tỉnh thần khuất phục hắn thì cũng có thể chắc chắn nàng sẽ không bị thiệt thòi!”
Phàn Thu Điệp khẽ cười một tiếng, khẽ nói: “Không sai, Đinh Hạo này vô cùng bao che khuyết điểm, hắn đã biết mưu đồ của Dao Nhi khi ở bên hắn, dù vậy vẫn bảo vệ Dao Nhi như thế.
Cho nên ta giao Dao Nhi cho hắn, dù thế nào đi chăng nữa cũng coi như là yên tâm trong lòng!”
Bị Đinh Hạo tát một cái như vậy, tông chủ Hoắc Sơn Minh kia của Tử Tịch Hải nổi trận lôi đình, ngay lúc ấy suýt chút nữa hắn đã tức đến nổ phổi mà trở mặt.
Với sức mạnh của Tử Tịch Hải hắn, cộng thêm uy thế người đứng đầu một tông, không ai trên khắp Nam đại lục này dám nói những lời như vậy trước mặt hắn.
Ngay thời điểm hắn sắp bùng nổ, bên tai đột nhiên nghe thấy lời nhắc nhở của Tán Ma tứ kiếp trong môn, trong lòng hắn chợt giật mình, cố nén cơn tức trong lòng lại và nở một nụ cười vô cùng khó coi.
Hắn không dám nhìn Đỉnh Hạo thêm nữa, nhưng mà lại nói với Ứng Thải San rằng: “Hai người Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha và Ma Ưng Tào Khâu Hán của bản tông đâu, bọn họ đã đến đây theo mệnh lệnh của ta từ trước, sao giờ bọn họ không ra nghênh đón bản tông!”
Quái dị cười khà khà, không đợi Ứng Thải San kia lên tiếng, Đinh Hạo lại thốt lên một cách khác thường: “A, không phải bọn chúng đã trở về gặp các ngươi rồi sao, chẳng lẽ trên đường các ngươi không gặp bọn chúng sao.
Vậy thì lạ thật, trước đó ta còn nghe hai người bọn chúng nói rằng phải đi nghênh đón tông chủ mà!” Kiềm chế cơn tức trong lòng, Hoắc Sơn Minh nhìn Đỉnh Hạo thế nào cũng thấy tức giận, hắn gầm lên: “Vậy chuyện các ngươi đánh đến nghiêng trời lệch đất ở đây, rốt cuộc là thế nào?” Cao giọng cười phá lên, cung chủ Điền Cực Quang của Chân Ma Cung đứng bên kia bước về phía trước và cười hì hì nói: “Vừa rồi, ta và Đỉnh tông chủ trong lòng ngứa ngáy nên đã có một luận bàn nho nhỏ, không ngờ lại tạo ra động tĩnh lớn đến vậy, trái lại đã khiến Hoắc huynh chê cười!”
Cuối cùng không thể chịu đựng nổi nữa, gương mặt Hoắc Sơn Minh đỏ bừng, sợi râu dưới cằm dựng đứng như những cây kim, hắn hét lớn rồi quát lên đầy tức giận: “Được, được lắm, được lắm! Điền Cực Quang, Ứng Thải San, Đinh Hạo, các ngươi nhớ kỹ cho ta, hợp tác dừng ở đây, sau này chúng ta gặp lại trên chiến trường!”
“Chọn ngày không bằng đụng ngày, ta thấy giải quyết luôn vào hôm nay đi thôi.
Nếu hợp tác đã bị phá vỡ, chúng ta đã không nể mặt mũi, vậy không ngại kết thúc ngay lập tức!” Nở nụ cười âm hiểm, bàn tay lớn của Đỉnh Hạo dùng sức đánh “bốp” một tiếng vào cái mông cong cong uốn lượn của Lạc Hải Dao, Đinh Hạo nói một cách nhàn nhã.
Bị Đỉnh Hạo tùy ý cợt nhả trước mặt nhiều người như vậy, Lạc Hải Dao hờn mát liếc Đỉnh Hạo một cái, sau đó nàng cười khúc khích, thân thể mềm mại lại càng dán chặt lên người Đinh Hạo. “Tu vi của ngươi quá yếu, chút nữa thì tự cẩn thận một chút!” Đinh Hạo khẽ nói.
Sau khi nói xong, với biểu cảm lười biếng, hắn rời khỏi Ma Mi Lạc Hải Dao và đi về phía đám người Tử Tịch Hải trong dáng vẻ sợ hãi và hoảng hốt đối phương.
Ngay vào thời điểm này, một vài luồng khí tức cực kì mạnh mẽ xuất hiện từ bên trong sơn động nơi đáy cốc, và từ từ hướng ra phía ngoài sơn cốc.
Đã biết cao thủ của Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung ẩn mình trong cốc từ trước, khi cảm nhận được sự hiển hiện của các khí tức đã ẩn nấp này, Đinh Hạo không hề cảm thấy ngoài ý muốn.
Chuang 1574: Cười trên nỗi đau của người khác 3
Lúc Đinh Hạo bước về phía đám người Tử Tịch Hải với thái độ tự nhiên, nhanh như chớp, một bóng người chạy ra từ phía sau lưng hắn.
Thân thể vô cùng cao lớn trần trụi nửa người với cơ bắp bện chắc, người này hét lớn một tiếng, rồi dẫn đầu phóng về phía tông chủ Hoắc Sơn Minh của Tử Tịch Hải, kể đang có biểu cảm vô cùng xấu xí.
Độc Long Thân Đồ Dã vẫn luôn im lặng không nói gì, biểu cảm của hắn đã có cái gì không đúng từ lâu, cuối cùng vào thời điểm này không còn kìm nén được sự thù hận khắc cốt minh tâm trong lòng nữa, Thân Đồ Dã bắt đầu tấn công Hoắc Sơn Minh một cách liều lĩnh, miệng hắn quát: “Ngươi không chết, thì ta vong!”
Thấy Thân Đồ Dã tiên phong xông ra một cách liều lĩnh, Đinh Hạo thấy được sức mạnh to lớn của bên Tử Tịch Hải, trong lòng thầm chửi Thân Đổ Dã đần độn, hắn nhanh chóng quát lên với bốn người Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung: “Còn chần chờ cái gì!” Giống như tỉa chớp màu đen, bản thân hắn đuổi theo phía sau sau lưng Thân Đồ Dã như vạch phá bầu trời, hắn rút kiếm xông về phía mấy người Tử Tịch Hải đang hoảng hốt.
Mặc dù tu vi của Thân Đồ Dã mạnh mẽ, nhưng đối diện lại tập trung toàn bộ cao thủ của Tử Tịch Hải.
Lúc này cứng rắn xông đến là cách hành động không khôn ngoan nhất.
Vì để đảm bảo tính mạng của hắn, Đinh Hạo chỉ có thể vừa để Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung đồng thời tấn công, trong khi chính bản thân hắn cũng mạnh mẽ xông tới, dự định giúp Thân Đồ Dã chia sẻ áp lực.
Nằm ngoài dự đoán của Đinh Hạo, ngay khi hắn đã sẵn sàng đối mặt với đòn tấn công như sấm sét của đối phương thì lại nghe thấy Tán Ma tứ kiếp kia của Tử Tịch Hải khẽ hô: “Đừng ở lại lâu, chúng ta đi thôi!”
Ngay khi nghe người này nói vậy, những người khác của Tử Tịch Hải sững sờ trong giây lát, sau đó bỗng nhiên bứt ra và rút lui mà không hề tranh cãi.
Tông chủ Hoắc Sơn Minh đó của Tử Tịch Hải hung hăng liếc nhìn Đỉnh Hạo đang nhanh chóng lao đến và Thân Đồ Dã, rồi âm trầm nói: “Xem như may cho các ngươi!”
Sau khi nói xong câu này, Hoắc Sơn Minh không dừng lại nữa, cơ thể hắn bay ngược về sau từ vị trí đang đứng, bay về phía mấy người Tử Tịch Hải đó, tốc độ cũng nhanh như chớp.
“Không được đi!” Thân Đồ Dã hét lên dữ dội, sự phẫn nộ và oán giận khó có thể mô tả thành lời trong giọng nói của hắn khiến mọi người cảm nhận một cách sâu sắc sự không cam tâm và tức giận bất kham trong lòng hắn.
Đỉnh Hạo vốn định lên tiếng khuyên hắn tạm thời ngừng lại một chút, nhưng sau khi nghe thấy sự oán giận vô tận trong lời nói của hắn, Đinh Hạo không thể không thầm thở dài một tiếng, cùng hắn truy đuổi.
Mặc cho Độc Long Thân Đồ Dã gầm lên giận dữ, đám người Tử Tịch Hải không hề ngừng lại, bọn họ bay thẳng về phía Linh Hoa Sơn.
Có vẻ như bọn họ dự định tiến đến tập trung với Đạo Môn trước, sau đó hợp sức chống lại đám người bên phía Đinh Hạo.
Trước sự truy đuổi của Thân Đồ Dã, Đỉnh Hạo chỉ đành đuổi theo bám sát từ đằng sau.
Và bốn người thuộc Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung, thấy Đinh Hạo và Thân Đồ Dã bay ra, bọn họ cũng chăm chú bám sát hai người vì sợ có sai lầm, cứ thế một bên chạy một bên đuổi, bọn họ dần ra khỏi sơn cốc.
Sau một nén nhang, khi hai người Thân Đồ Dã và Đinh Hạo vừa bay qua khỏi vùng đồng hoang bằng phẳng, một đầm nước khổng lồ đột nhiên xuất hiện trước mặt bọn họ.
Hơi lạnh của đầm nước từ từ thổi lên không trung, từng lớp sương mù lan rộng trên bề mặt hồ nước, hoàn toàn bao phủ đầm nước trong mông lung.
Đợi sau khi đám người Tử Tịch Hải bay vào bên trong đầm nước mịt mờ mông lung này, vì sương mù dày đặc, bọn họ ngay lập tức biến mất trước mắt Đinh Hạo và Thân Đồ Dã.
Cơ thể Thân Đồ Dã không hề ngừng lại, đến cả một chút do dự cũng không có, hắn gầm lên và định lao thẳng vào bên trong đầm nước ngập tràn sương mù kia.
Đúng lúc này, Đỉnh Hạo đột nhiên trở nên cảnh giác, hắn không để mặc Thân Đồ Dã hành động bừa bãi nữa, cơ thể nhanh chóng nhoáng lên và bất ngờ xuất hiện trước mặt Thân Đồ Dã.
Không nói mấy lời vô nghĩa, Đinh Hạo hành động nhanh như chớp, hắn bố trí từng tầng từng tầng kết giới xung quanh Thân Đồ Dã, tức khắc khóa Thân Đồ Dã vừa rồi còn sinh long hoạt hổ lại.
Sau khi làm xong việc này, Đỉnh Hạo mới quát lớn: “Bình tĩnh một chút, có nguy hiểm trong đầm nước này!”
Sau vài lần giãy dụa, lại bị Đinh Hạo quát lớn vào mặt như thế, giống như một chậu nước đá đổ xuống từ đầu Thân Đồ Dã.
Thần trí sỉ đại cuồng loạn của Thân Đồ Dã thoáng tỉnh táo lại, hắn thở hổn hển một cách nặng nề, bên trong Thân Đồ Dã như dã thú tê dại, hắn dần dần bình tĩnh lại sau cơn thịnh nộ.
Chuang 1575: Co đầu rút cổ không ra 1
Thấy Thân Đồ Dã từ từ hồi phục tâm trí, Đinh Hạo gỡ bỏ kết giới trói buộc hắn.
Dẫn hắn lùi về phía sau khoảng chừng hơn mười trượng, dừng lại trên khoảng không xanh thẳm, Đinh Hạo âm thầm đánh giá đầm nước bên dưới lớp sương mù.
Một lát sau, bốn người Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung, cùng với Ma Mi Lạc Hải Dao cũng dần từ xa xuất hiện, bọn họ hiện điện trong tầm nhìn của Đỉnh Hạo.
Cùng xuất hiện với năm người này là bốn luồng khí tức mạnh mẽ khác.
Nhưng mặc dù khí tức mạnh mẽ có mặt tại nơi này, nhưng không hề nhìn thấy bóng dáng.
Đinh Hạo biết bốn người này chắc hẳn là cao thủ tuyệt đỉnh của Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung ẩn nấp quanh đây.
Sau khi đến nơi này, Ma Mị lẳng lặng đứng bên cạnh Đinh Hạo, nhìn sương mù và đầm nước hoàn toàn mơ hồ trước mặt, đôi môi anh đào của nàng hé mở: “Đây là Vụ Trầm Đàm, một nước đầm lạnh lẽo quanh năm phủ kín sương mù.
Sau khi tiến vào đầm nước, thị lực chỉ có thể quan sát thấy cảnh vật hơn một trượng xung quanh!”
Cau mày, Đỉnh Hạo trách móc: “Ngươi đến nơi này làm gì, với tu vi của ngươi, đến nơi này chỉ gặp nguy hiểm mà thôi!”
Nở nụ cười xinh đẹp, Ma Mi mừng khấp khởi bước lên một bước, nàng kéo cánh tay Đinh Hạo và thì thầm: “Tốt quá, ngươi cũng sẽ quan tâm Dao Nhi! Có ngươi ở đây, Dao Nhi không sợ bất kỳ nguy hiểm nào!”
Không để tâm đến nàng, Đinh Hạo quay đầu lại nhìn mấy người Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung, hắn nói: “Ta cảm thấy Vụ Trầm Đàm này có khác thường, mấy người Tử Tịch Hải ở bên trong, tuy nhiên ta nghĩ nếu bọn chúng đã đợi ở đây vào thời điểm này, tất nhiên là có chỗ dựa chắc chắn!”
Gật đầu, Ứng Thải San tán thành nói: “Đúng vậy, nếu ta đoán không sai, phần lớn môn đồ của Tử Tịch Hải Địa chắc hẳn đang mai phục bên trong Vụ Trầm Đàm.
Mặc dù Tử Tịch Hải và Đạo Môn cấu kết làm việc xấu, nhưng từ xưa đến nay ma và đạo đã không hợp với nhau, Tử Tịch Hải bọn chúng chắc chắn sẽ không đóng quân ở cùng một nơi với Đạo Môn.
Nơi này chỉ cách Linh Hoa Sơn vài trăm dặm, lại quanh năm sương mù phủ kín, là nơi thích hợp nhất với môn phái thích nước và không thể nhìn thấy ánh sáng như Tử Tịch Hải!”
Nghe những lời này của Ứng Thải San, Đinh Hạo không nhịn được cười.
Hắn thầm nghĩ trong lòng, mới vài ngày trước, khi cùng nâng cốc với Đoan Mộc Nha kia, đám người Ứng Thải San còn nịnh bợ Tử Tịch Hải trước giờ hành tung bí ẩn.
Không ngờ, hôm nay vừa trở thành thù địch, cách thức hành động của Tử Tịch Hải này lại biến thành âm u không thể nhìn thấy ánh sáng trong miệng nàng.
“Nếu môn đồ của Tử Tịch Hải đã ẩn nấp bên trong Vụ Trầm Đàm, chúng ta không nên vội vàng tiến vào đó, nếu không, chúng ta chắc chắn sẽ bị cả Tử Tịch Hải tổng tấn công, đây không phải là một chuyện tuyệt vời gì!” Đinh Hạo suy nghĩ một lúc rồi mỉm cười nói.
Cung chủ Điền Cực Quang của Chân Ma Cung gật đầu và đồng ý nói: “Đúng vậy, xem ra chỉ có thể chờ đến khi môn đồ của chúng ta đến nơi này rồi mới từ từ tìm cách tính sổ với Tử Tịch Hải đó sau, là người của Ma Môn mà lại hợp tác với Đạo Môn đối phó với chúng ta, quả thực là tội không thể dung thứ!”
Cười thầm trong lòng, Đinh Hạo thầm nghĩ, không phải vừa mới mấy ngày trước các ngươi còn đang cân nhắc về chuyện hợp tác với Đạo Môn sao, đến bây giờ lại nói hiên ngang lẫm liệt như vậy, nếu không phải ta biết rõ về hành động của các ngươi vào mấy ngày trước, không chừng ta vẫn coi các ngươi là mẫu mực của Ma Môn.
Mấy người đang đứng đó trao đổi vui ve, nhưng Thân Đồ Dã đó lại chẳng liếc mắt lấy một cái, đôi mắt to như chuông đồng của hắn liên tục đánh giá Vụ Trầm Đàm, ánh sáng dữ dội lập lòe trong ánh mắt ấy, có lẽ hắn đang nghĩ xem làm thế nào diệt trừ môn đồ của Tử Tịch Hải.
Sau một lúc, Thân Đồ Dã cất lời: “Vụ Trầm Đàm này mù sương, nếu tiến vào tác chiến trong đầm nước, dù cho môn đồ của Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung các ngươi đến đây thì thị lực của bọn họ cũng sẽ chịu ảnh hưởng vô cùng lớn.
Tuy nhiên, vì công pháp mà môn đồ Tử Tịch Hải tu luyện, ảnh hưởng về mặt này lại rất nhỏ, về điểm này Vạn Độc Môn chúng ta thấu hiểu rất rõ.
Nếu chúng ta tùy tiện tiến vào bên trong, có lẽ không thể chiếm được nhiều lợi ích!”
Nghe những câu này của Thân Đồ Dã, Đinh Hạo vẫn luôn lo lắng cho hắn cuối cùng cũng an tâm trong lòng.
Có thể nói ra những lời như vậy, tức là Thân Đồ Dã đã khôi phục lý trí, không đánh mất khả năng phán đoán đúng sai của bản thân do thù hận.
Chuang 1576: Co đầu rút cổ không ra 2
Nếu đề cập đến chuyện hiểu rõ Tử Tịch Hải, ngay cả Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung ở bên đây cũng không thể so sánh với Thân Đồ Dã.
Xưa nay Tử Tịch Hải hành động quỷ bí, cộng thêm việc vị trí nơi tông phía bọn chúng tọa lạc tương đối vắng vẻ, mặc dù Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung thường xuyên giao thiệp với bọn chúng, nhưng không hề trải qua biết bao trận chiến to to nhỏ nhỏ với Tử Tịch Hải giống như Vạn Độc Môn.
Do đó, thực sự không có ai càng có quyền lên tiếng hơn trong những việc liên quan đến Tử Tịch Hải bằng Thân Đồ Dã.
Vừa nghe Thân Đồ Dã nói vậy, Ứng Thải San và Điền Cực Quang đưa mắt nhìn nhau chăm chú và đồng thời im lặng cân nhắc.
Mặc dù sự hiểu biết của bọn họ về Tử Tịch Hải không nhiều được bằng Thân Đồ Dã, nhưng bọn họ cũng biết rằng môn đồ của Tử Tịch Hải quả thực có thể chiếm ưu thế vô cùng đáng kể nếu đương đầu với ke địch trong nước, điểm này có thể được giải thích phần nào từ chữ “hải” trong tên tông phái bọn chúng.
Vào giờ phút này, môn đồ của Tử Tịch Hải đang ở ngay bên trong Vụ Trầm Đàm trước mặt, trước hết nắm giữ lợi thế về địa hình, hiện tại lại nghe Thân Đồ Dã nói rằng sương mù không ảnh hưởng quá nhiều đến bọn chúng, hai người không thể không ngay lập tức bắt đầu cân nhắc thiệt hơn.
Mãi lâu sau, Ứng Thải San của Phong Nguyệt Cốc nọ mỉm cười, nàng nhìn Đỉnh Hạo và nhã nhặn nói: “Đỉnh tông chủ, cho dù môn đồ của Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung chúng ta đến đây, nếu chiến đấu với Tử Tịch Hải trong một đầm nước như thế, vậy dù cuối cùng có chiến thắng thì e rằng đó cũng là một chiến thắng thảm khốc, chưa kể đến việc hai tông Đạo Môn cũng không cách nơi này quá xa, nếu bọn họ chạy đến đây lúc nửa chừng, chỉ e rằng lần này chúng ta không chỉ phí công nhọc sức, mà còn đáp cả bản thân vào.”
“Đúng thế, Đinh tông chủ, Độc Ma Vương Diệc Hàn của tông phái các ngươi vẫn chưa xuất hiện, hiện tại trong tay lại không có Thiên Tuyệt Độc Tán, nếu Tử Tịch Hải hợp lại với Đạo Môn ở đây, e rằng chúng ta thật sự sẽ phải chịu một tổn thất rất lớn!” Biểu cảm của cung chủ Điền Cực Quang của Chân Ma Cung nặng nề, hắn nói bằng giọng điệu lo lắng.
Hai người nói như vậy, Ma Mi Lạc Hải Dao kia liếc trái rồi lại nhìn phải, cuối cùng kéo nhẹ cánh tay Đinh Hạo và dịu dàng nói: “Người xấu, ngươi có kế gì hay không?”
Sau khi Đinh Hạo lấy đi trinh tiết của nàng, xưng hô “Đinh đại ca” vẫn luôn treo trên cửa miệng cũng đã bị nàng vứt bỏ, thay vào đó nàng đã thay đổi nhiều xưng hô mập mờ hơn.
Giờ nàng nói chuyện với Đinh Hạo cũng thân mật không kiêng dè chút nào, không có loại cẩm giác cứng nhắc và không tự nhiên như trước.
Nét mặt Đinh Hạo thoải mái, bàn tay lớn mò mẫm vòng eo nở nang của Lạc Hải Dao, đôi mắt híp lại như đang suy tính điều gì đó.
Một lát sau, hắn nở nụ cười hờ hững, mở miệng nói với Ứng Thải San và Điền Cực Quang rằng: “Có phải là chỉ cần ép môn đồ của Tử Tịch Hải ra khỏi Vụ Trầm Đàm này là chúng ta có thể chiến đấu với bọn chúng hay không?”
Ứng Thải San choáng váng, cái cằm thơm mát khẽ gật nhẹ: “Đúng vậy, trước đó, ở trong sơn cốc, chúng ta đã tru sát một phần môn đồ của Tử Tịch Hải, ngay cả Tào Khâu Hán và Đoan Mộc Nha cũng đều bị giết, giờ môn đồ của Tử Tịch Hải ở trong Vụ Trầm Đàm chưa chắc đã nhiều bằng Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung chúng ta.
Chỉ cần bọn chúng rời khỏi Vụ Trầm Đàm, chúng ta chắc chắn sẽ giành chiến thắng!”
Nghe những lời này của Ứng Thải San, Đỉnh Hạo gật đầu.
Sau đó hắn quay sang nhìn cung chủ Điền Cực Quang của Chân Ma Cung và cười hỏi: “Điền cung chủ thì sao?”
Cười ha ha, Điền Cực Quang khẳng định: “Chỉ cần người của Tử Tịch Hải rời khỏi Vụ Trầm Đàm, môn đồ của Chân Ma Cung chúng ta sẽ bắt đầu trận chiến ngay khi đến nơi.
Ngay cả khi Thiên Tuyệt Độc Tán và môn đồ của Vạn Độc Môn không đến, chúng ta cũng chắc chắn có thể khiến Tử Tịch Hải chịu không nổi, gánh không xong!”
Lông mày trước hết nhíu chặt, sau đó lại giãn ra, Đinh Hạo ngẩng đầu nhìn về phía sau lưng Ứng Thải San, hắn mỉm cười hờ hững và nói: “Có vẻ như môn đồ của hai tông các ngươi sẽ đến đây sớm thôi.
Đã vậy, chúng ta có thể bắt tay vào việc rồi.
Đầu tiên, ta sẽ khiến những môn đồ đó của Tử Tịch Hải bước ra khỏi Vụ Trầm Đàm, nơi bọn chúng co đầu rút cổ!” “A, Đinh tông chủ, chẳng lẽ các ngươi đã luyện thành Thiên Tuyệt Độc Tán rồi sao?” Trái tìm Điền Cực Quang khẽ nhói, hắn ngạc nhiên hỏi.
Lắc đầu và mỉm cười, Đinh Hạo nói một cách thoải mái: “Không, các ngươi quan sát tiếp là hiểu!”
Nghe nói vậy, Ứng Thải San và Điền Cực Quang liếc mắt nhìn nhau, cả hai đều ngờ vực khó hiểu.
Hai người trơ mắt nhìn Đỉnh Hạo đạp không bước từng bước tiến về phía Vụ Trầm Đàm, mọi ánh mắt sáng ngời đều đổ dồn vào Đinh Hạo.
Chương 1577: Kỳ công lần lượt xuất hiện 1
Lơ lửng trong khoảng không bên trên Vụ Trầm Đàm, Đỉnh Hạo nhìn xuống mặt đầm nặng trĩu sương mù bên dưới, khóe miệng hắn cong lên một đường cong lạnh lẽo.
Lấy ra một viên Huyền Âm Sát Lôi, hắn cười khà khà búng ngón tay một cái, Huyền Âm Sát Lôi đó bắn thẳng về phía Vụ Trầm Đàm như chớp giật.
“Âm ầm.”
Một tiếng nổ rung trời, từ bên trong Vụ Trầm Đàm, mấy chục thủy tiễn thô to bị Huyền Âm Sát Lôi nổ bắn lên không trung.
Sóng lớn cuồn cuộn lan rộng khắp mặt đầm, Vụ Trầm Đàm vốn tĩnh lặng và thanh bình ngay lập tức biến thành một con mãnh thú bạo động, cho mọi người thấy hàn đàm biến thành một vùng biển dữ dội trong giây lát là như thế nào.
Trong số các thủy tiễn khổng lồ bắn lên không trung, một vài cánh tay đứt gãy đã lộ rõ cùng với các thủy tiễn này, có vẻ như Huyền Âm Sát Lôi đã trực tiếp nổ một vài môn đồ của Tử Tịch Hải thành mảnh nhỏ.
Sương mù dày đặc trên Vụ Trầm Đàm chìm nổi, dòng nước trên mặt hồ chảy siết dữ dội, mùi máu tanh dần dần hợp nhất với hơi nước, từ từ lan ra xung quanh, từng lớp sương mù màu đỏ tươi nở rộ khi thủy tiễn rơi xuống.
“Đinh Hạo, ngươi đừng có ức hiếp người quá đáng!” Một tiếng gầm dữ dội phát ra từ Vụ Trầm Đàm bên dưới.
Cười khà khà bằng biểu cảm lạnh lùng, Đỉnh Hạo không chút khách khí quát: “Ức hiếp các ngươi đấy, các ngươi có thể làm gì được ta, không phải các ngươi thích lén lút ẩn nấp lắm sao? Được, trong tay ta vẫn còn vài viên Huyền Âm Sát Lôi, nếu các ngươi không ra, không cần Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung ra tay, một mình ta có thể nổ chết hơn phân nửa môn đồ của Tử Tịch Hải các ngươi, ngươi có muốn thử hay không?”
Vừa nói xong, bóng dáng Hoắc Sơn Minh lập tức xuất hiện trên mặt đầm nặng sương mù kia.
Tuy vẫn vô cùng tức giận nhưng hắn lại bất chợt tỉnh táo khi nhìn thấy trong tay Đỉnh Hạo lại có thêm một quả cầu nữa.
Ngay khoảnh khắc trông thấy Đinh Hạo ra vẻ định ném xuống nữa, hắn cực kỳ hoảng sợ và nhanh chóng hét lớn: “Tất cả môn đồ, lập tức rời khỏi Vụ Trầm Đàm!”
Nghe thấy hắn quát lớn như vậy, Huyền Âm Sát Lôi trong tay Đỉnh Hạo lại một lần nữa được thu hồi.
Hình bóng lơ lửng trong không trung hơi rút lui mấy trượng về phía Ứng Thải San, đôi mắt lạnh lùng của Đỉnh Hạo nhìn chằm chằm vào từng môn đồ của Tử Tịch Hải, những kẻ đang từ bên trong đầm đi ra và chậm rãi tiến về phía Linh Hoa Sơn.
Huyền Âm Sát Lôi là một trong những thủ đoạn bảo mệnh của Đỉnh Hạo, lần nào sử dụng cũng gặt hái được những lợi ích bất ngờ.
Cho đến nay, Đinh Hạo cũng không còn lại nhiều, nhưng nó vô cùng quý giá, nếu không cần thiết Đinh Hạo cũng tuyệt đối không muốn lãng phí.
Ngay sau khi đám môn đồ kia của Tử Tịch Hải bị Huyền Âm Sát Lôi của Đinh Hạo ép phải ra khỏi Vụ Trầm Đàm, môn đồ của Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung cũng lần lượt tiến đến nơi này, trong tay mỗi người tế ra pháp bảo, từ từ xếp thành hàng phía sau lưng Ứng Thải San và Điền Cực Quang.
“Hoắc Sơn Minh.
Hôm nay, hoặc là ngươi chết, hoặc là ta chết! Ma Ưng Tào Khâu Hán và Vô Tâm lão tổ Đoan Mộc Nha đã rời khỏi thế gian trước một bước, kẻ tiếp theo chính là ngươi.
Nhiều năm như vậy, tất cả những gì Tử Tịch Hải các ngươi đã làm với Vạn Độc Môn chúng ta, ngay hôm nay, nợ máu phải trả bằng máu!” Gân xanh trên trán Thân Đồ Dã nổi lên giần giật, hắn nhìn chằm chằm Hoắc Sơn Minh bằng ánh mắt tàn nhẫn, nghiến răng nghiến lợi quát.
“Được, được! Cả hai người bọn họ quả nhiên là đã bị đám hèn hạ các ngươi giết chết, trước đây không thể giết sạch người của Vạn Độc Môn các ngươi, quả đúng là để lại tai họa về sau.
Nhưng lần này chúng ta hợp lực với Đạo Môn, Vạn Độc Môn các ngươi sẽ không còn cách nào tiếp tục tồn tại ở Nam đại lục!” Hoắc Sơn Minh liên tục gật đầu cười khẩy, giọng điệu hung ác.
“Đi chết đi!” Không kìm nén cơn giận dữ của mình, Thân Đồ Dã hét lớn và một lần nữa xông về phía Hoắc Sơn Minh.
Trong khi Độc Long Thân Đồ Dã di chuyển, lỗ chân lông trên khắp cơ thể hắn lập tức tỏa ra từng làn khói nhẹ màu xanh, cả người giống như một con quái thú, hắn bay về phía Hoắc Sơn Minh với tốc độ cực nhanh.
Ngay cả kẻ ngốc cũng có thể thấy được rằng từng làn khói nhẹ tràn ra từ bên trong cơ thể Thân Đồ Dã chắc chắn là thứ kịch độc vô cùng, Hoắc Sơn Minh tự nhiên cũng không ngoại lệ.
Hắn cười lạnh một tiếng nói: “Độc công của Vạn Độc Môn các ngươi, có thể người ngoài sẽ thấy khó đối phó, nhưng Tử Tịch Hải chúng ta đã giao chiến nhiều năm với các ngươi, đương nhiên là có phương pháp chống cự!”
Vừa nói xong, Hoắc Sơn Minh kia hành động không nhanh không chậm.
Một ánh sáng màu bạc hiển hiện trong bàn tay phải của hắn, chiếu thẳng vào Vụ Trầm Đàm bên dưới.
Một con rồng nước khổng lồ đột ngột xé toạc sương mù bay ra, được dẫn dắt bởi ánh sáng màu bạc, con rồng trực tiếp tràn vào bên trong cơ thể Hoắc Sơn Minh chỉ trong thoáng chốc.
Chương 1578: Kỳ công lần lượt xuất hiện 2
hương 1579: Một kích của ngàn người 1
Ngay lập tức, Hoắc Sơn Minh dường như biến thành một thủy nhân trong suốt, trên bề mặt cơ thể hắn đã có thêm một bức tường nước thật dày.
Những dòng nước thể lỏng nọ cứ thế bao phủ cơ thể hắn, giống như một phần của cơ thể, lớp nước liên tục vặn xoắn vô cùng linh hoạt, mang đến cho mọi người một cảm giác kỳ lạ đến cùng cực.
Ban đầu, nếu chỉ là dòng nước, Đinh Hạo sẽ không ngạc nhiên.
Tuy nhiên, sau khi dòng nước thể lỏng đó bao phủ cơ thể hắn, Đỉnh Hạo trông thấy rõ ràng, cơ thể của Hoắc Sơn Minh phát ra từng luồng ánh sáng màu bạc.
Những tia sánh màu bạc này đổ vào dòng nước xung quanh hắn, khiến dòng nước thể lỏng đó có thêm những thứ khác.
Năng lượng tràn trề bên trong đó ngay lập tức khiến Đỉnh Hạo vứt bỏ sự khinh thường trong lòng, thầm cảm thán rằng kỳ công dị pháp trên thế gian quả đúng là nhiều không kể.
Sau khi dòng nước và ánh sáng màu bạc trong cơ thể Hoắc Sơn Minh hợp nhất, trở thành một hình thái đan xen giữa thể lỏng và thể rắn, có thể tùy ý biến thành bảo giáp phủ trên cơ thể hắn, lại có thể hóa thành công kích sắc bén nhất ngay tức khắc, quả thực vô cùng hữu ích.
Từng tia khói màu xanh lá cây trong thân thể Thân Đồ Dã chậm rãi khuếch tán, cho đến khi sắp tiếp cận Hoắc Sơn Minh, hắn đã trở thành một quái vật màu xanh biếc khổng lồ.
Tử Minh Huyền Long quấn bên hông Thân Đồ Dã đang lắc đầu vẫy đuôi như ẩn như hiện bên trong khối không khí màu xanh biếc to lớn, mang đến cho người ta một cảm giác rất khác lạ.
Hoắc Sơn Minh tựa người tựa nước, toàn bộ cơ thể hắn cũng vặn xoắn và sóng sánh, khiến kẻ khác cảm nhận một cảm giác vô cùng không chân thực.
Khi Thân Đồ Dã đó càng ngày càng đến gần hắn, cánh tay trái quanh co khúc khuỷu được nâng lên, một con rồng nước màu xám bạc ngay lập tức phun ra, lắc đầu vẫy đuôi tấn công Thân Đồ Dã.
Đồng thời, tại Vụ Trầm Đàm ở phía dưới, một cột nước rộng mười trượng trực tiếp hình thành ngay phía dưới cơ thể Thân Đồ Dã, như thể bị thu hút bởi con rồng nước màu xám của Hoắc Sơn Minh, cột vô cùng hung mãnh lao vút lên tấn công Thân Đồ Dã từ phía dưới.
Bên trong khối không khí màu xanh biếc, tiếng hét lớn của Thân Đồ Dã bỗng vang lên, thân thể Tử Minh Huyền Long vươn ra như một sợi xích sắt và lao thẳng vào con rồng nước đang từ đối diện xông đến, cũng vô cùng hung dữ và mãnh liệt.
Bên trong khối không khí màu xanh biếc đó, một quả cầu màu đỏ thẫm có kích thước tương đương với đầu của Thân Đồ Dã xuất hiện, với một tiếng vù vù lạnh lùng, nó vọt tới cột nước to lớn phía bên dưới.
Thần niệm của Đinh Hạo siêu phàm, trong nháy mắt này, hắn đã cảm ứng được bên trong quả cầu màu đỏ thẫm kia ẩn chứa ngàn vạn con độc trùng nhỏ bé.
Sau khi những thứ nhỏ bé này tập hợp lại thành một quả cầu, mỗi con độc trùng đều phát ra tiếng kêu cực kỳ nhỏ, hàng ngàn âm thanh nhỏ xíu đồng thời vang lên, hóa ra lại chói tai như tiếng gầm.
Lấy làm hoảng sợ trong lòng, Đinh Hạo lần này càng kinh ngạc hơn, hắn thầm nghĩ sức mạnh của mấy thứ nhỏ bé tập hợp lại thành ngàn ngàn vạn vạn này quả thực phi thường.
Xem ra, mặc dù Vạn Độc Môn sa sút đến bước đường này, nhưng vẫn có thể được các môn phái của Nam đại lục xem như hậu hoạn siêu cấp, thực sự cũng không phải là không có lý.
Đợi lần tới, Độc Ma Vương Diệc Hàn cho Thân Đồ Dã biết về một vài độc dược và độc công đã thất truyền của Vạn Độc Môn, ngày Vạn Độc Môn này xuất hiện trở lại sẽ không còn xa.
Ngay lúc Đỉnh Hạo đang âm thầm kinh ngạc và suy nghĩ trong lòng thì đòn tấn công của Thân Đồ Dã và Hoắc Sơn Minh đã va chạm vào nhau.
Âm thanh “rào rào” của dòng nước, kèm theo hai luồng âm thanh “sột soạt”, Tử Minh Huyền Long lập tức bay trở lại bên cơ thể của Thân Đồ Dã sau khi va chạm với rồng nước màu xám bạc của Hoắc Sơn Minh.
Con rồng nước màu xám bạc bắn ra từ trong cơ thể của Hoắc Sơn Minh cũng quanh co khúc khuỷu quay trở lại cơ thể hắn sau khi cản được một chiêu, như thể thực sự có sự sống, điều này càng làm Đinh Hạo ngạc nhiên khôn kể.
Sau khi quả cầu màu đỏ thẫm bên dưới nổ tung, sức mạnh quả cầu tỏa ra trong nháy mắt đó khiến cột nước phóng lên tận trời kia bị cưỡng ép rơi xuống Vụ Trầm Đàm ở phía dưới.
Sau khi chùm ánh sáng nổ tung, theo tiếng hét lớn của Thân Đồ Dã, từng điểm sáng màu đỏ ào ào tập trung về phía khối không khí màu xanh thẫm nơi Thân Đồ Dã đứng.
Xem ra chúng là những thứ Thân Đồ Dã nuôi nấng thông qua phương pháp đặc thù.
Sau chiêu thức này của cả hai người, có vẻ như đôi bên cân sức ngang tài, không ai chiếm được lợi ích.
Bởi vì hai người tấn công nhau từ khoảng cách xa, bất kể bên phía Tử Tịch Hải hay là đám người Đỉnh Hạo, không một ai trong số những người này can thiệp vào.
Đôi bên chỉ âm thầm chú ý, để phòng kẻ khác tham gia vào một cách bừa bãi.
hương 1579: Một kích của ngàn người 1
Đến khi Thân Đồ Dã thu những điểm sáng màu do thẫm đó lại và sáp nhập chúng vào bên trong khối không khí màu xanh biếc kia của hắn, Đinh Hạo gầm lên một tiếng vang trời và quả quyết quát lớn: “Tử Tịch Hải đang chờ quân tiếp viện của Đạo Môn đến, chúng ta không thể cho bọn chúng thời gian!”
Ngay khi những lời đó vang lên, Đỉnh Hạo quay đầu nháy mắt ra hiệu với Ứng Thải San của Phong Nguyệt Cốc và Điền Cực Quang của Chân Ma Cung, rồi hắn nhấc Nghịch Thiên Ma Kiếm lên, từ từ tiếp cận môn đồ của Tử Tịch Hải.
Sau khi Đinh Hạo di chuyển, Ứng Thải San và Điền Cực Quang cũng phối hợp với hắn.
Hai người lần lượt lên tiếng ra lệnh cho môn đồ trong tông, rồi cả hai cũng bám theo phía sau lưng Đinh Hạo và Thân Đồ Dã, tiếp cận môn đồ của Tử Tịch Hải.
Vừa đạp không tiến đến, Đỉnh Hạo vừa thả thần niệm ra, thu hết tình hình tại nơi này vào mắt.
Hiện tại, Tử Tịch Hải có tổng cộng gần năm trăm cao thủ, toàn bộ tản ra đan xen và rải rác trên mặt Vụ Trầm Đàm, mặc dù bị Đỉnh Hạo ép phải ra khỏi đầm, nhưng bọn họ vẫn không rời xa Vụ Trầm Đàm.
Về phía Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung, có tổng cộng có gần chín trăm cao thủ, so sánh với Tử Tịch Hải đó thì rõ ràng là đã chiếm ưu thế hơn.
Nếu như không phải còn có một Vụ Trầm Đàm phía dưới, e rằng hai tông này đã lao thẳng vào môn đồ của Tử Tịch Hải, chắc chắn sẽ không cẩn thận như vậy.
Đợi đến khi môn đồ của Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung cũng chầm chậm bay lên khoảng không phía trên Vụ Trầm Đàm, môn đồ của Tử Tịch Hải thì vẫn bình thản không sợ hãi, nét mặt của Hoắc Sơn Minh âm u.
Ngẩng đầu nhìn về phía sau lưng, rồi Hoắc Sơn Minh lại một lần nữa nhìn Thân Đồ Dã và Đỉnh Hạo bằng ánh mắt u ám.
Ngay khi hơn ba trăm môn đồ của Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung từ từ bay đến khoảng không bên trên Vụ Trầm Đàm, ngay thời điểm bọn họ sắp đến gần môn đồ của Tử Tịch Hải.
Đột nhiên, từ bên dưới, từ đưới mặt nước Vụ Trầm Đàm vừa lắng xuống, cùng với tiếng xé giót sắc bén, hàng trăm hàng ngàn thủy tiễn đột nhiên bắn ra như những thanh tre sắc nhọn.
Cả bầu trời ngập tràn thủy tiễn, hơi nước mênh mông tràn ngập xung quanh.
Những mũi thủy tiễn xé mặt nước lao ra vùn vụt, mang theo thanh thế vô cùng khiếp người, tất cả bắn về phía môn đồ của Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung.
Ngay lập tức, hơn bốn mươi môn đồ của Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung thực sự đã bị thủy tiễn bắn xuyên qua thể, máu tươi róc rách trộn lẫn với dòng nước bắn lên cao, khiến cả bầu trời bị bao phủ trong một màu máu.
“Không ổn, chắc chắn Tử Tịch Hải đã bố trí “Vạn Lưu Xuyên Tâm Tiến Trận” bên trong đầm, toàn thể môn đồ ứng đối cẩn trọng!” Trơ mắt nhìn môn đồ của Phong Nguyệt Cốc chết thẩm, đôi gò má xinh đẹp và quyến rũ của Ứng Thải San ngay lập tức bị bao phủ bởi một lớp màu sắc tức giận, nàng bất giác quát lớn.
Ngay khi những lời của Ứng Thải San vang lên, trong cảm ứng của Đỉnh Hạo, hai luồng khí tức vẫn luôn ẩn nấp tại một nơi bí mật gần đó ngay lập tức lao xuống Vụ Trầm Đàm, mạnh mẽ lao về phía đáy của Vụ Trầm Đàm.
Cùng thời điểm này, cung chủ Điền Cực Quang của Chân Ma Cung quả quyết hét lớn: “Môn đồ của Chân Ma Cung nghe lệnh, tạm thời rời khỏi khu vực Vụ Trầm Đàm!”
Ngay khi hai người Ứng Thải San và Điền Cực Quang cất lời, từ bên dưới Vụ Trầm Đàm, hàng trăm mũi thủy tiễn vẫn “vù vù” bắn thẳng vào đám người.
Dưới ánh sáng mặt trời rực rỡ, những mũi thủy tiễn có ánh sáng trong suốt như ngọc.
Dưới sự phản chiếu của ngũ thải quang mang, chúng tỏa ra ánh sáng đầy màu sắc, ấy vậy mà lại có một loại cảm giác tuyệt đẹp đặc biệt.
Ma Mi Lạc Hải Dao cũng nằm trong số những người này, khi môn đồ của Phong Nguyệt Cốc hành động theo mệnh lệnh của Ứng Thải San và lần lượt bay đến Vụ Trầm Đàm thì nàng cũng hào hứng bay thẳng về phía Đinh Hạo.
Tuy nhiên, thủy tiễn đột nhiên bắn ra lại khiến nàng cảm nhận được cái ớn lạnh thấu xương.
Lúc này, mọi người đều luống cuống tay chân, không ai lo lắng được cho mạng sống của người khác.
Nàng trơ mắt nhìn những môn đồ xung quanh lần lượt bị thủy tiễn xuyên thủng, máu tươi phun ra bốn phía, nhuộm khu vực xung quanh nàng thành một dòng sông máu.
Trong khi nàng đang hoảng loạn và không ngừng hối hận, không biết từ nơi nào, một chùm ánh sáng màu đen lao đến và lập tức bao bọc bên ngoài cơ thể nàng.
Quang mang màu đen không rõ được hình thành từ loại ma khí nào, chỉ thấy, chùm ánh sáng màu đen lượn vòng quanh thân thể nàng, tạo cho nàng một cảm giác nhẹ nhàng và thoải mái.
Năm mũi thủy tiễn “lộp bộp lộp bộp” ghim vào thân hình mềm mại của nàng và ánh sáng màu đen đó ngăn chặn lại.
Nàng chỉ cảm thấy cơ thể mình run rẩy một chút và không bị tổn thương.
Chương 1580: Một kích của ngàn người 2
Nhưng khi nhìn sang bên cạnh, nàng nhận thấy lại có hai môn đồ của Chân Ma Cung bị thủy tiễn bắn xuyên qua người, khi trong lòng nàng vừa hoảng vừa sợ, tiếng khit mũi lạnh lùng của Đinh Hạo chợt vang bên tai nàng: “Còn không quay trở lại?”
Trong lòng vui mừng, Lạc Hải Dao mỉm cười ngọt ngào, sau khi quan sát xung quanh, nàng mới nhận thấy Đinh Hạo đang đứng trước Tử Tịch Hải, cả cơ thể được bao phủ trong ma khí cuồn cuộn.
Tất cả các mũi thủy tiễn bắn đến hắn đều nổ tung, chúng hoàn toàn không thể làm tổn thương hắn.
Và quang mang màu đen trên cơ thể hắn, nhìn kỹ thì có thể thấy rằng nó giống hệt như bao phủ kín mít trên người Đỉnh Hạo.
Mặc dù lúc này Đinh Hạo đang quan sát Hoắc Sơn Minh bằng vẻ mặt lạnh lùng, không hề nhìn bản thân lấy một cái, nhưng Ma Mi Lạc Hải Dao biết Đinh Hạo vẫn quan tâm và chú ý đến nàng.
Trong lòng nàng vui mừng, bất giác cảm nhận được một sự ấm áp tràn ra khắp cơ thể, nàng lập tức ngoan ngoãn lùi về phía sau, từ từ rời khỏi bầu trời phía trên Vụ Trầm Đàm.
Đằng kia, thấy đám Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung chìm trong hoang mang, đám người Hoắc Sơn Minh cười lạnh không ngớt, cao thủ Tán Tiên tam kiếm, Tán Tiên tứ kiếp và cả Độ Kiếp kỳ hợp thành một vòng, cùng với ánh sáng màu xám bạc xuất hiện trong cơ thể, từng tia sáng bắn ra từ cơ thể bọn họ.
Có thể thấy, một hình tròn to lớn đường kính khoảng mười trượng xoay vòng ngay tại điểm chính giữa bọn chúng, ánh sáng màu xám bạc chậm rãi biến thành một vòng xoáy.
Đột nhiên, từ bên dưới mặt nước Vụ Trầm Đàm, chịu sức hút của vòng xoáy này, nước bên dưới Vụ Trầm Đàm đột ngột bị hút vào bên trong vòng xoáy một cách mãnh liệt.
Trong cảm ứng bằng thần niệm của Đinh Hạo, bên trong vòng xoáy mênh mông kia, một khí tức càng ngày càng mạnh đang dần hình thành, kinh người như thể hủy thiên diệt địa.
“Đó là “Luân Hồi Tử Tịch Đại Viên Mãn Trận” của Tử Tịch Hải, công pháp của bọn chúng đặc thù, thuỷ tính vốn đã có đặc tính dung hợp tất cả mọi thứ.
Chân nguyên cũng có thể hợp nhất với nhau và chồng lên nhau, cộng thêm thủy khí mênh mông bên dưới, sức mạnh của Luân Hồi Tử Tịch Đại Viên Mãn Trận này là vô tận, có sức mạnh hủy thiên diệt địa, chúng ta nên tránh nó trước!” Trong lúc Đinh Hạo ngạc nhiên, Thân Đồ Dã bên cạnh đột nhiên thù hận cất lời, gọi Đỉnh Hạo lui về sau né tránh.
“Là Luân Hồi Tử Tịch Đại Viên Mãn Trận của Tử Tịch Hải, đi, tạm thời rời khỏi Vụ Trầm Đàm!” Đồng thời, Điền Cực Quang của Chân Ma Cung ở bên kia cũng hét lớn.
Kiếm mang đủ mọi màu sắc xen lẫn với thế công của các loại pháp bảo, cùng với âm thanh xé gió vô tận cuồn cuộn bắn ra từ tay của môn đồ Chân Ma Cung và Phong Nguyệt Cốc, tất cả đều tấn công về phía khoảng không phía trên Vụ Trầm Đàm.
Trong một khoảnh khắc, toàn bộ bầu trời trong khoản không bên trên Vụ Trầm Đàm giống như núi lửa phun trào, như thiên thạch va chạm, tất cả đan xen vào nhau, trở thành một trong những cảnh tượng ngoạn mục nhất Đỉnh Hạo được chứng kiến kể từ khi xuất đạo đến nay.
Hàng ngàn hàng vạn mũi thủy tiễn vẫn lao vù vù liên tục không dừng, chúng bắn ra từ bên bên trong Vụ Trầm Đàm mênh mông sương mù phía dưới với sức mạnh mãnh liệt vô cùng. “Luân Hồi Tử Tịch Đại Viên Mãn Trận” do gần một trăm cao thủ của Tử Tịch Hải hợp sức hình thành dường như trước sau đã hút sạch toàn bộ nước trong Vụ Trầm Đàm.
Trên bầu trời như thể có thêm một dải ngân hà, trong nước hồ vô tận xen lẫn với màu xám bạc lạnh lẽo, bao phủ hàng trăm trượng trên không trung!
Lực lượng hủy thiên diệt địa ẩn chứa bên trong vòng xoáy khổng lồ kia, bên trong vòng xoáy giống như một mặt trời màu bạc và xung quanh là nước trong hồ bị cuồn cuộn hút vào.
Với thế tấn công hung mãnh hàng tỷ cân, thứ được gần một trăm cao thủ đứng đầu của Tử Tịch Hải thôi động, lao về phía đám môn đồ của Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung bên bờ Vụ Trầm Đàm.
Và môn đồ Phong Nguyệt Cốc và Chân Ma Cung, cảm ứng được nguy hiểm, dưới sự chỉ huy của Ứng Thải San và Điền Cực Quang, tất cả đều tế ra pháp bảo trân quý nhất cuộc đời, sử dụng công kích dữ dội và sắc bén nhất.
Những ngôi sao băng xẹt qua bầu trời, với những cái đuôi khổng lồ đủ loại màu sắc, các loại chiêu thức điên cuồng lao về phía không trung bên trên Vụ Trầm Đàm.
Trong một thoáng, Vụ Trầm Đàm chìm trong hôn thiên ám địa, tiếng nổ khổng lồ của sấm sét xé rách màng nhĩ, quang ảnh chồng chéo đan xen đâm thủng đôi mắt, không khí khét lẹt văng tung toé khắp nơi.
Giữa hư không, từng tia điện quang dài mấy trăm trượng chuyển động như rồng như rắn, mặt đất hỗn độn và hỗn loạn, như thể thế giới đã trở lại thuở Hồng Hoang.
Rất lâu, sau tất cả lắng xuống, mọi thứ dường như bình tĩnh trở lại.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)










